Tập 2
Vương Hạo Tín bước ra khỏi căn hộ, vội vã khóa cửa, cảm thấy lồng ngực đập mạnh. Phía sau anh, Văn Thân Hiệp và Trương Tế Luân lặng lẽ di chuyển, tuân theo thỏa thuận bất đắc dĩ. Trương Tế Luân thỉnh thoảng liếc nhìn những cô gái qua đường, mỉm cười phong lưu, còn Văn Thân Hiệp thì điềm tĩnh hơn, đôi tay luôn đặt trong túi áo khoác, lắng nghe mọi âm thanh xung quanh.
Khi đến công ty, Trương Chấn Lãng đã đợi sẵn ở cửa. Anh ấy khoác trên mình chiếc áo sơ mi đơn giản, gương mặt tràn đầy nhiệt huyết. "Cuối cùng anh cũng đến! Tôi cứ tưởng anh còn đang mơ về... à mà thôi, vào thôi!"
Vương Hạo Tín mỉm cười gượng gạo, cố gắng giấu đi sự bối rối. Anh và Trương Chấn Lãng bước vào phòng họp, trong khi hai "bản sao" của anh tìm một góc khuất để đứng. Cả hai đều có một năng lực đặc biệt: chỉ cần họ đứng yên và không tương tác trực tiếp với người khác, những người xung quanh sẽ không để ý đến sự hiện diện của họ. Điều này phần nào giúp Vương Hạo Tín thở phào nhẹ nhõm.
Cuộc họp diễn ra sôi nổi. Trương Chấn Lãng trình bày kế hoạch một cách chi tiết và đầy cảm hứng. Anh ấy muốn công ty không chỉ đào tạo diễn viên mà còn là nơi giúp họ tìm ra cá tính riêng, tìm thấy tiếng nói của mình.
Trong khi Trương Chấn Lãng đang nói, Vương Hạo Tín nhận ra có điều gì đó không ổn. Anh bắt đầu cảm thấy hai luồng suy nghĩ khác nhau chạy trong đầu mình.
"Kế hoạch của Trương Chấn Lãng có nhiều lỗ hổng pháp lý," giọng Văn Thân Hiệp vang lên trong đầu Vương Hạo Tín, sắc bén và lạnh lùng. "Cậu ấy cần một bản hợp đồng rõ ràng hơn, đặc biệt là các điều khoản về quyền sở hữu trí tuệ của diễn viên."
Vương Hạo Tín giật mình, suýt nữa buột miệng nói ra suy nghĩ đó. Cùng lúc, một giọng nói khác lại vang lên: "Kế hoạch này thú vị đấy chứ! Nhưng cậu ấy nên thêm một lớp học về diễn xuất hình thể, diễn viên phải học cách thể hiện cảm xúc bằng ngôn ngữ cơ thể nữa chứ." Đó là giọng của Trương Tế Luân, tràn đầy đam mê với nghệ thuật.
Vương Hạo Tín cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung. Anh không thể tập trung vào cuộc họp, bởi hai "phiên bản" trong anh đang tranh luận không ngừng. Cuối cùng, Trương Chấn Lãng kết thúc bài thuyết trình, quay sang nhìn Vương Hạo Tín: "Anh thấy sao, Vương Hạo Tín? Có ý kiến gì không?"
Vương Hạo Tín hít một hơi sâu. Anh biết mình không thể cứ để hai "bản sao" này kiểm soát bản thân. Anh phải học cách lắng nghe và dung hòa cả ba tiếng nói trong mình.
"Kế hoạch của cậu rất hay," Vương Hạo Tín bắt đầu, giọng nói trầm ổn hơn. "Nhưng tôi có vài góp ý. Thứ nhất, về mặt pháp lý, chúng ta cần hoàn thiện bản hợp đồng. Và thứ hai, tôi nghĩ nên thêm một lớp học chuyên sâu về diễn xuất hình thể cho diễn viên."
Trương Chấn Lãng ngạc nhiên, rồi cười lớn: "Đúng là Vương Hạo Tín! Hai ý này quá hay! Hợp tác với anh đúng là một quyết định sáng suốt mà!"
Vương Hạo Tín nhìn sang Trương Chấn Lãng, rồi lại lén lút nhìn về phía hai phân thân đang đứng. Đây chỉ là khởi đầu của một hành trình kỳ lạ. Khi Trương Chấn Lãng rời đi sau cuộc họp, Vương Hạo Tín thở phào nhẹ nhõm. Anh quay lại nhìn hai phân thân của mình. Họ vẫn đứng ở góc phòng, nhưng ánh mắt không còn vô hồn như trước. Có một nỗi buồn man mác và sự phức tạp hiện rõ trên gương mặt họ.
Văn Thân Hiệp, luật sư mù, khẽ quay đầu về phía Trương Chấn Lãng vừa rời đi, dù đôi mắt bị che khuất sau cặp kính râm. Bằng thính giác và khứu giác nhạy bén của mình, anh cảm nhận được sự gần gũi đến kỳ lạ. Đó là tiếng bước chân vững chãi, là mùi hương quen thuộc của một loại nước hoa cam quýt, là hơi thở của người bạn đồng hành đã cùng anh trải qua biết bao sóng gió.
Anh nhận ra đó chính là Cốc Nhất Hạ, người bạn thân, người trợ lý, và cũng là "gia đình duy nhất" của anh trong thế giới mà anh chỉ nhìn thấy bằng bóng tối. Nỗi nhớ thương và sự hối tiếc ùa về. Dù chỉ là một nhân vật hư cấu với khán giả, nhưng Cốc Nhất Hạ chính là một mảnh ghép quan trọng trong cuộc đời của Văn Thân Hiệp. Sự cô đơn và những lời chưa nói lại một lần nữa trở thành gánh nặng trong lòng anh.
Còn Trương Tế Luân thì khác. Anh đứng lặng người nhìn theo bóng lưng Trương Chấn Lãng. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh một người đàn ông tóc trắng vuốt ngược, phong thái lạnh lùng mà cuốn hút. Đó chính là Cao Bân, người cộng sự, người bạn đồng hành và cũng là người mà anh đã dành tình cảm đặc biệt trong suốt quá trình thực hiện nhiệm vụ cảnh sát chìm. Hình ảnh Trương Chấn Lãng trong vai Cao Bân hiện lên rõ nét, mang theo một mối tình thầm lặng, dang dở mà anh chưa bao giờ dám bày tỏ. Ánh mắt Trương Tế Luân đượm buồn, như đang tiếc nuối một cơ hội đã không bao giờ đến.
Hai phân thân, dù là hai người khác nhau, nhưng lại cùng có chung một nỗi niềm. Cả hai đều đã từng bỏ lỡ người con trai này, dù chỉ là trong một câu chuyện phim. Họ đã từng chứng kiến, đã từng trải qua những cảm xúc đặc biệt ấy. Và giờ đây, họ lại một lần nữa đứng từ xa, nhìn thấy Trương Chấn Lãng ngoài đời thực, mang theo một nỗi niềm day dứt.
Vương Hạo Tín nhìn thấy tất cả những cảm xúc đó qua hai người phân thân của mình. Anh chợt hiểu ra, họ không chỉ là những chấp niệm về nghề nghiệp, mà còn là những mảnh ghép cảm xúc mà anh đã từng thể hiện trên màn ảnh. Nỗi day dứt ấy, sự tiếc nuối ấy, có lẽ đã trở thành một phần của chính anh.
Sau cuộc họp, Vương Hạo Tín và Trương Chấn Lãng cùng nhau đi ăn. Mặc dù là bạn bè và là đối tác kinh doanh, nhưng giữa họ luôn tồn tại một khoảng cách vô hình. Những cuộc trò chuyện chỉ xoay quanh công việc và những câu chuyện xã giao, không hề có sự thân thiết như những người bạn đã cùng nhau trải qua nhiều thăng trầm.
Trong suốt bữa ăn, Vương Hạo Tín cảm thấy hai luồng cảm xúc trong mình như đang đấu tranh. Trương Tế Luân thì liên tục thúc giục anh phải trò chuyện cởi mở hơn, bày tỏ sự quan tâm đến cuộc sống của Trương Chấn Lãng. Trong khi đó, Văn Thân Hiệp lại giữ thái độ điềm tĩnh, phân tích mối quan hệ của họ như một vụ án, với những "bằng chứng" về sự ngại ngùng và sự xa cách.
"Cậu ấy đang rất cố gắng để làm bạn với anh đấy," giọng Trương Tế Luân vang lên trong đầu Vương Hạo Tín. "Sao anh không hỏi về công việc gần đây của cậu ấy? Hay là về gia đình?"
"Không cần thiết," giọng Văn Thân Hiệp đáp lại. "Quan hệ xã giao không cần phải quá sâu sắc. Điều này sẽ tránh được những hiểu lầm không đáng có." Vương Hạo Tín cảm thấy như bị giằng xé giữa hai thái cực. Cuối cùng, anh quyết định lắng nghe lời khuyên của Văn Thân Hiệp, giữ thái độ lịch sự nhưng vẫn giữ khoảng cách.
"Dự án này sẽ rất thành công, tôi tin là vậy," Trương Chấn Lãng nói, cố gắng phá vỡ sự im lặng.
"Tất nhiên rồi," Vương Hạo Tín trả lời cụt lủn. "Chúng ta sẽ làm việc thật tốt."
Trương Chấn Lãng nhìn anh, ánh mắt lộ rõ vẻ kính trọng. "Vương Hạo Tín, anh có vẻ khác xưa rồi. Anh chững chạc và thành công hơn, cuộc sống bên đại lục như thế nào? Anh có thể kể cho tôi nghe một chút không nếu anh không phiền."
Đột nhiên, Vương Hạo Tín cảm thấy bàn tay mình run rẩy. Hình xăm trên ngón tay áp út lại nóng lên. Trong đầu anh, giọng của Trương Tế Luân vang lên đầy hối tiếc và thúc giục: "Anh đã bỏ lỡ rồi. Lần này, anh lại bỏ lỡ cơ hội để gần gũi với cậu ấy."
Vương Hạo Tín giật mình đứng dậy. "Tôi... tôi có việc bận. Hẹn gặp cậu vào ngày mai."
Anh vội vã rời đi, bỏ lại Trương Chấn Lãng một mình. Khi về đến nhà, anh nhận ra rằng hai phân thân của mình không chỉ là những chấp niệm về nghề nghiệp, mà còn là những cảm xúc bị kìm nén, những tiếc nuối và những cơ hội bị bỏ lỡ.
Đêm hôm đó, Vương Hạo Tín nằm trằn trọc trên giường. Căn hộ của anh chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng từ ngọn đèn đường hắt vào, tạo ra những cái bóng mờ ảo. Văn Thân Hiệp và Trương Tế Luân vẫn ở đó, lặng lẽ trong phòng khách, nhưng Vương Hạo Tín có thể cảm nhận rõ sự hiện diện của họ, như hai mảnh tâm hồn đang chờ đợi.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm một chút bình yên. Nhưng rồi, giọng nói của Trương Tế Luân lại vang lên trong đầu, đầy vẻ trách móc: "Anh lại bỏ cậu ấy ở đó một mình rồi đi về. Anh sợ cái gì chứ? Sợ rằng tình bạn của anh không đủ chân thành như tình bạn của tôi với Cao Bân sao?"
Vương Hạo Tín mở mắt, ngồi bật dậy. "Anh im đi!" anh gắt gỏng, nhưng chỉ có thể nói thầm trong phòng.
Văn Thân Hiệp, từ phòng khách, lên tiếng với giọng điệu trầm ổn, như một lời bào chữa: "Ảnh nói không sai. Mối quan hệ giữa anh và Trương Chấn Lãng quá phức tạp. Anh là Vương Hạo Tín, một người của công chúng. Còn cậu ấy hiện tại là bạn cũ, là đối tác. Những ranh giới rất khó để xóa nhòa."
"Ranh giới là do anh tự đặt ra thôi!" Trương Tế Luân đáp lại, giọng nói đầy sự phẫn nộ. "Tôi và Cao Bân có ranh giới, nhưng chúng tôi vẫn bên nhau. Chúng tôi đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu khó khăn, dù biết rằng có một ngày sẽ phải chia ly. Nhưng anh thì sao? Anh đã có cơ hội, nhưng lại từ chối nó rất nhiều lần."
Lời nói của Trương Tế Luân như một lời nhắc nhở đau đớn về những gì Vương Hạo Tín đã bỏ lỡ. Anh nhớ lại những ngày đóng phim, những khoảnh khắc vui vẻ cùng Trương Chấn Lãng. Tình bạn của họ trên màn ảnh sâu sắc đến mức nào, thì ngoài đời thực lại hời hợt đến vậy.
Vương Hạo Tín cảm thấy mình như bị bóp nghẹt. Anh hiểu ra rằng hai phân thân này không chỉ đại diện cho nghề nghiệp, mà còn là những cảm xúc anh đã từng chối bỏ, những mối quan hệ anh đã từng buông lơi.
"Vậy tôi phải làm gì đây?" Vương Hạo Tín hỏi, giọng anh đầy sự mệt mỏi. "Làm sao để tôi có thể làm bạn với Trương Chấn Lãng, khi cả tôi và cậu ấy đều đã thay đổi?"
Văn Thân Hiệp im lặng. Trương Tế Luân cũng không nói gì. Họ hiểu rằng, câu trả lời không thể đến từ họ, mà phải đến từ chính Vương Hạo Tín.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố Hồng Kông về đêm vẫn tấp nập. Anh biết, để hàn gắn lại tình bạn với Trương Chấn Lãng, anh phải đối mặt với chính mình, với những chấp niệm của Văn Thân Hiệp và Trương Tế Luân. Anh phải tìm ra tiếng nói chung giữa ba người, để có thể tìm thấy ước muốn thầm kín của mình và trở thành một người trọn vẹn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co