Chương 2
Trời vừa hửng sáng, cũng chính là lúc hai "con báo nhỏ" của Thiên Cơ Đường thức dậy, bắt đầu chuỗi ngày "xuống núi hành hiệp" đầy hứa hẹn và báo.
Bên ngoài viện chính, các đệ tử đang tập luyện võ đạo. Nguyễn Đình Bắc và Nguyễn Quốc Việt đến chào tạm biệt sư phụ cùng mọi người, rồi lên đường xuất phát đến trấn An Phong.
Trước lúc đi, sư phụ Nguyễn Đức Anh không quên dặn dò kỹ lưỡng. Đây là lần đầu hai nhỏ xuống núi rèn luyện, kinh nghiệm ứng biến chưa nhiều, gặp chuyện nhất định không được manh động liều lĩnh.
Dù ngoài mặt nghiêm nghị, nhưng trong lòng y vẫn lo lắng cho Nguyễn Đình Bắc hơn cả. Cậu tuy là đệ tử xuất sắc, đạo pháp bắt yêu diệt ma đều vượt trội, nhưng lại mắc đúng cái tật ham chơi.
Một khi đã chơi thì đừng mong kéo về được.
Vậy nên, Nguyễn Đức Anh đành lặng lẽ căn dặn riêng Nguyễn Quốc Việt:
"Không được để Đình Bắc đi lung tung."
Dặn một lần chưa đủ, dặn lần hai, rồi lần ba, đến mức khiến Quốc Việt nghe mà đau cả đầu.
Cuối cùng, sau một hồi "tụng kinh" dài như sớ, hai người cũng chỉ còn biết gật đầu vâng vâng dạ dạ rồi lẻn đi trước khi bị giữ lại thêm lần nào nữa.
✦═══════✦
Dạo gần đây, trấn An Phong đang xôn xao vì liên tiếp có người chết suốt một tháng qua.
Cảnh sát vào cuộc điều tra, nhưng vẫn không tìm ra manh mối. Không dấu vết vật lộn, không dấu hiệu bị giết, chẳng khác gì người ta đang ngủ thì bị ai đó lấy mạng.
Dân trong trấn bắt đầu truyền tai nhau rằng "là quỷ làm".
Đến chạng vạng tối, cả trấn sẽ vắng tanh như chùa bà đanh. Ai nấy đều khóa cửa cài then, không dám bước chân ra ngoài nửa bước.
Khi Nguyễn Đình Bắc và Nguyễn Quốc Việt tới nơi, trời cũng vừa sập tối.
Ánh mặt trời chưa kịp lặn hẳn mà trấn đã vắng đến mức rợn người. Hai người đi dọc theo con đường lát đá, ánh mắt đảo quanh mà không thấy nổi một bóng người.
Thấy một bà lão đang lật đật thu dọn sạp hàng, cả hai liền tiến tới hỏi thăm.
Bà lão ngẩng lên nhìn hai cậu trai trẻ rồi lắc đầu thở dài:
"Hai cậu à, ta thật lòng khuyên nên rời khỏi đây trước khi trời tối hẳn. Cái bóng kia mà xuất hiện, sợ rằng không còn ai toàn mạng."
Quốc Việt nhẹ nhàng đáp:
"Bà à, bọn cháu mới đến, chưa có chỗ trú. Bà có thể cho bọn cháu ở nhờ một đêm được không ạ?"
Bà do dự giây lát, rồi gật đầu.
"Được rồi, hai cậu theo ta."
Vào nhà, bà lão rót trà, đoạn thở dài một tiếng:
"Cảnh sát điều tra mãi chẳng được gì, người dân mới dám nghĩ đến chuyện ma quỷ. Dương gia cũng bị quỷ quấy nhiễu suốt, ngày đêm mất ngủ. Ai da, đúng là tạo nghiệt."
Quốc Việt lập tức trấn an:
"Bà cứ yên tâm, tụi cháu nhất định sẽ giúp trấn An Phong. Nếu không làm được, sư phụ sẽ không cho tụi cháu về mất. Huống gì, ở đây còn có Đình Bắc, em ấy thiên tài của núi Thiên Cơ đó bà!"
"Anh lại nói quá, em nào có giỏi đến mức đó."
Nguyễn Đình Bắc được phen sĩ hếch mũi lên trời, nhưng vẫn giả bộ khiêm tốn, thế là tiện tay nhéo một cái rõ đau vào đùi Quốc Việt. Quốc Việt suýt sặc trà.
"Thật sao? Vậy thì tốt quá rồi, trấn An Phong này được cứu rồi!"
Bà lão mừng rỡ nắm tay hai người.
"Tất nhiên rồi ạ, chỉ cần mọi người tin tưởng, chúng cháu nhất định sẽ làm được."
Sau cuộc trò chuyện, cả hai mới biết bà tên là Vương Mạn, sống một mình vì con gái đang học trên tỉnh. Vốn sống bằng nghề bán rau, nhưng dạo gần đây lo sợ nên chẳng còn tâm trí làm ăn.
Trấn an bà Vương xong, hai người quyết định tranh thủ đêm nay đi thăm dò tình hình. Quốc Việt chuẩn bị đồ nghề, cùng Đình Bắc lên đường.
Đêm khuya thanh vắng, không một bóng người, chỉ thấy hai bóng người nhỏ nhỏ đi cạnh nhau, bước chân lộp bộp vang vọng giữa phố vắng. Chuông gió trên hiên nhà thỉnh thoảng lại kêu leng keng trong gió lạnh, khiến khung cảnh càng thêm rùng rợn.
Đình Bắc tập trung cảnh giác, mắt đảo liên tục quan sát.
Còn Quốc Việt thì không ngừng luyên thuyên đủ chuyện trên trời dưới đất. Quả không hổ danh "thùng phi biết nói" của Thiên Cơ Đường.
Đình Bắc nghe tới mức muốn nhức đầu, khẽ chẹp miệng một cái. Quốc Việt lập tức hiểu ý, im bặt.
Im lặng.
Chỉ còn lại tiếng gió, tiếng bước chân và tiếng bụi bay.
Vụt.
Đình Bắc quay phắt lại. Không có gì cả, chỉ là một khoảng đêm tối mịt.
"Gió thôi mà."
Quốc Việt trấn an.
Đình Bắc chau mày, đang mùa hạ, thời tiết oi bức muốn chết. Gió đêm cũng chỉ là làn gió nóng, đâu thể có cơn gió lạnh nào thổi mạnh đến mức bay bụi như thế?
"Có gì đó không đúng."
Đúng lúc ấy, một luồng gió mạnh quét qua, bụi đất mù mịt, tầm nhìn bị che khuất.
"Ôi mẹ ơi, gió ở đâu mà mạnh thế? Quốc Việt?"
"Bắc, ở đây!"
Quốc Việt nheo mắt bước tới, vừa che mặt vừa nắm lấy tay Bắc. Một lúc sau, gió ngừng, trước mắt họ là một căn nhà hoang.
Quốc Việt đi vòng kiểm tra, nhưng xung quanh trống trơn. Cửa chính bị kẹt, y phải dùng gậy cạy ra, cả hai bước vào.
Vừa qua khỏi cánh cửa, cảnh vật trước mắt lại trở về đúng vị trí ban đầu trước cánh cửa đó.
Cả hai quay sang nhìn nhau, đồng thanh:
"Quỷ che mắt?"
Con quỷ này rõ ràng đã phát hiện họ. Nếu chỉ là người thường, nó đã ra tay rồi, đâu cần giở trò đánh lạc hướng?
Đình Bắc lặng lẽ rút bùa, niệm chú, rồi dán lên cửa.
Bang!
Cánh cửa mở ra, lần này là một căn phòng nhỏ, bàn ghế trà cụ vẫn nguyên vẹn. Không có gì đáng ngờ, ngoại trừ một bức họa.
Bức họa vẽ một thiếu nữ chừng mười bảy, mười tám, dung nhan tuyệt sắc. Mắt phượng, môi đỏ, làn da trắng như tuyết, khí chất quý nữ hiện rõ từng nét bút.
Quốc Việt đảo quanh, đoán đây từng là biệt phủ của một vị quan. Có lẽ người trong tranh là ái nữ của họ. Chỉ tiếc, giờ nơi đây đã thành phế phủ, rêu phong phủ kín.
Nhìn sang, y thấy Đình Bắc vẫn chăm chú dán mắt vào bức họa. Từ bé đến lớn, cậu này chưa từng để tâm đến nữ sắc, vậy mà nay lại...
Quốc Việt tò mò vỗ vai cậu:
"Nhìn chăm chú thế? Bị mỹ nhân trong tranh hút hồn rồi à?"
"Không có, chỉ là cảm thấy có gì đó khó nói."
"Khó nói kiểu rung động à?"
"Xùy-"
Quốc Việt chưa dứt lời thì "choang", tiếng ấm chén rơi vỡ từ gian ngoài.
Y lập tức lao ra.
Trước mặt là một lệ quỷ, thân thể đỏ sẫm, đầy oán khí. Nhìn kỹ lại, không ai khác chính là thiếu nữ trong bức họa!
Con quỷ lao đến, đánh Quốc Việt văng ra đất. Y chưa kịp phản ứng thì nó đã vung tay lần nữa.
Soạt.
Một lá bùa sáng loé, đánh văng lệ quỷ ra xa. Đình Bắc xuất hiện đúng lúc, ánh mắt lạnh đi mấy phần.
Cậu vừa định rút kiếm thì con quỷ đã chạy biến.
Quay sang, thấy Quốc Việt nằm dài trên đất, Đình Bắc thở dài.
"Là nhị sư huynh mà cứ nằm đây chờ người em xử lý hoài..."
Thở hắt ra, cậu cúi xuống cõng Quốc Việt lên lưng, bước ra khỏi biệt phủ.
"Nguyễn Quốc Việt, hôm nay em cõng anh về, mai mốt phải đãi em ăn no luôn đó, nhớ chưa?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co