Truyen3h.Co

Thiên Sứ

Chương 1.2

Moon1601

Part 2 : Lời chào từ cô gái mang tên "hoa anh đào".

* * *

Sakura men theo con dốc thoải tìm đường đến nhà trẻ Omogi. Nắng chiều phủ tấm áo màu vàng nhạt lên mọi vật. Những ngôi nhà xinh xinh chìm đắm trong bầu không khí ấm áp mùa xuân. Sakura đi chầm chậm, từng bước một, đôi môi hoa anh đào mấp máy trò chuyện với Kero. Cô đề cập tới chuyện của Tomoyo, Sakura nghĩ chắc hẳn cô ấy cũng là một thành viên của Thiên Giới.

- Cậu có nghĩ Tomoyo là Thiên Sứ giống tớ không Kero - chan ?

- Không đâu, cô ta làm gì có Thiên khí. - Kero ậm ừ đáp lời, miệng nhai nhóp nhép cái bánh ga tô trong túi của Sakura. - Này, cậu còn bánh ga tô hông ? Ngon quá à !

- Hết rồi, trước khi đến đây tớ mang có vài cái thôi à. Cậu chén sạch sẽ rồi còn đâu. - cô chề môi nói, chân vẫn tiếp tục bước về phía trước.

Đi hết con dốc là tới một ngã rẽ, Sakura đang phân vân không biết nên rẽ đường nào. Chợt, một bàn tay nhè nhẹ thò tới, giựt mất chiếc túi của cô. Sakura quay phắt lại, tên cướp vội chạy vụt đi. Cô đuổi the o, vừa chạy vừa kêu í ới. Kero nằm trong túi lăn lộn đến chóng mặt, đầu xoay mòng mòng, thầm rủa tên cướp chết giẫm. Hắn ta hết rẽ trái rồi rẽ phải, mãi đến khi cắt đuôi Sakura mới thôi. Nhưng hắn đâu có ngờ ở ngã rẽ cuối cùng đã có người đợi sẵn. Hắn ta vừa đến, cánh tay đã bị một người nào đó nắm chặt, bẻ ngược ra đằng sau.

- Ôi xin tha... tha cho tôi! - tên cướp van xin, giọng thảm thiết. - Chỉ là bất đắc dĩ tôi mới làm nghề này thôi, xin cậu... tha cho tôi.

- Lần sau không được giở trò trộm cướp nữa nghe chưa ?! - Đoạn, Syaoran lấy lại chiếc túi rồi sau đó thả tên kia đi. Tên kia gật đầu lia lịa, chạy mất dép không dám quay lại nửa bước.

- Hộc... hộc... Sao mà hắn... chạy nhanh thế không biết...

Đúng lúc Sakura cũng vừa tới nơi, chống hai tay lên đầu gối, thở hồng hộc. Bỗng chiếc túi được đưa đến trước mặt cô, một giọng nói lành lạnh cất lên.

- Của cô này, lần sau nhớ cẩn thận.

Sakura ngạc nhiên, ngước mắt nhìn cậu con trai phía trước. Anh ta có mái tóc nâu, đôi đồng tử màu hổ phách nhìn thẳng vào cô. Sóng mũi cao cùng làn da trắng phần nào tôn thêm khí chất lạnh lùng vốn có ở anh. Đón lấy túi từ tay Syaoran, Sakura cảm ơn anh rối rít. Xong việc, anh quay lưng chuẩn bị bước đi thì bị Sakura gọi lại.

- Đợi chút... cho tôi hỏi cái này...

Anh đứng lại nhưng vẫn không quay người, đầu hơi ngoái ra sau.

- Anh có thể chỉ tôi đường đến nhà trẻ Omogi không ?

- Nhà trẻ Omogi sao?

Gật đầu.

- Cô đến đó làm gì ?

- Thì anh cứ dẫn tôi đến đó đi nhaaaa... - cô nói, ngân dài chữ "nha".

- Theo tôi. - Syaoran buông lời đáp gọn lỏn, đi thẳng về phía trước.

* * *

Sakura lẽo đẽo theo phía sau Syaoran, chẳng mấy chốc đã tới nơi. Đó là một ngôi nhà nhỏ, bên ngoài có đề bảng hiệu to "Nhà Trẻ Omogi". Dợm bước tiến vào trong, cô bắt gặp một cô gái tuổi tầm đôi mươi đang quét dọn, cúi người gom những mẫu rác cuối cùng còn sót lại. Đôi mắt nâu sâu thẳm ẩn sau gọng kính bạc bỗng chợt ngước lên, nhìn Syaoran rồi lướt sang Sakura.

- Em về rồi à, còn cô gái này là... - Sayaka khó hiểu nhìn anh.

- Cô ta nhất quyết đòi em dẫn đường tới đây cho bằng được. - Syaoran đi vào trong, quăng phịch chiếc balô xuống, mở miệng càu nhàu.

Sakura bĩu môi, đoạn quay sang Sayaka, nở một nụ cười thật tươi.

- Em chào chị, em là Sakura Kinomoto ! Em muốn xin việc ở đây ạ !

- Ơ... - Sayaka ấp úng. - Chả là chị không có ý định tuyển thêm nhân viên.

- Vậy ạ ?! - Sakura nói, đôi mắt ngọc lục bảo cụp xuống, giọng buồn bã. - Xin lỗi đã làm phiền chị ạ, em xin phép... - cô cúi người xin lỗi rồi quay lưng toan bước ra khỏi cửa.

- Khoan đã...

- Dạ ? - Sakura ngạc nhiên dừng bước.

- Nếu em thích... có thể đến phụ chị chăm sóc cho những đứa trẻ. - Sayaka cười. - Nhưng tiền công không cao đâu nhé ! - Cô nháy mắt tinh nghịch.

- Thật hả chị ?!

- Ừ. - Sayaka gật đầu chắc chắn.

- Dạ, em cảm ơn ! - cô tủm tỉm cười, chạy đến cảm ơn Sayaka rối rít.

* * *

Tung tăng đi theo chị Sayaka một vòng tham quan khắp nhà trẻ. Ngoài nhà sinh hoạt chính ra, phía sau là một vườn rau xanh mướt, xung quanh là mấy khóm hoa mười giờ, hoa lan, hoa cúc đủ loại.

- Sao em biết nhà trẻ này mà đến thế ? Chẳng phải em nói em là người mới đến đây sao ?! - Sayaka một tay tưới nốt những luống rau còn lại, nở một nụ cười hiền với Sakura.

- À dạ, có một cô bạn tên là Tomoyo giới thiệu cho em ấy ạ ! - Sakura cũng cười thật tươi đáp trả.

Một chút sững người, tròng mắt giãn ra hết cỡ.

- Em nói sao ? Em biết Tomoyo - chan ?

Gật đầu khẳng định, Sakura cũng ngạc nhiên không kém trước thái độ kì lạ của Sayaka.

- Có sao ạ ? - Sakura nghiêng đầu hỏi.

- À không có gì ! - Sayaka lắc đầu xua tay, cười giã lã.

Dạo một vòng cuối, Sakura nhanh chóng theo gót Sayaka trở về nhà sinh hoạt.

- Em ở lại đây luôn chứ ? - Sayaka hỏi.

- Em chỉ sợ làm phiền chị thôi. - cô gãi đầu, ngượng nghịu.

- Không sao đâu, càng đông càng vui mà. - Sayaka nói rồi dẫn Sakura đến một căn phòng bỏ trống, bụi bám đầy, cô húng hắng ho, tay phất qua phất lại phủi đám bụi rơi ra từ cửa. - Nó bị bỏ trống lâu rồi nên hơi bụi, em chịu khó lau dọn nhé !

- Dạ ! - Sakura dạ ran, cảm ơn Sayaka hết lời.

Như nhớ ra điều gì, Sayaka quay lại nói nhỏ với cô.

- Mà này, nhóc Li - kun hơi khó chịu một tí, nhưng... - giọng Sayaka bỗng nhỏ hơn. - Cậu ấy tốt lắm đấy, chỉ hơi lạnh lùng chút thôi nên em đừng để ý nhé ! - Sayaka nháy mắt tinh nghịch.

Sakura mỉm cười gượng gạo ừ hử cho qua. Nhận lấy đồ dùng lau dọn từ tay chị Sayaka, cô sắn tay áo bắt đầu vào công việc. Bụi và mạng nhện giăng đầy khắp mọi ngóc ngách trong căn phòng tối om. Cô khẽ búng tay cái "phóc", căn phòng lập tức được thắp đèn sáng trưng. Kero nằm trong túi vội bay ra, cằn nhằn vài tiếng.

- Này, cậu không được lạm dụng phép thuật đâu đấy nhé ! - con vật màu vàng giương đôi cánh trắng tinh, nhỏ xíu bay lượn trên không trung.

- Biết rồi mà. Khổ lắm ! Nói mãi ! - Sakura chán nản trừng mắt nhìn Kero cười đắc thắng cứ bay qua bay lại nhàn hạ.

* * *

Chín rưỡi tối.

- Phù ... cuối cùng cũng xong, mệt quá đi !

Sakura thở dài, quệt giọt mồ hôi còn đọng trên trán. Mở tung cánh cửa bên hông tường, một luồng gió mát lạnh ùa vào, làm thông thoáng cả căn phòng. Căn phòng không quá nhỏ, gồm một tủ đồ, một kệ sách, ngoài ra còn có tấm Futon trắng tinh, mềm xốp xếp gọn trong một góc tủ quần áo. Gam màu vàng nhạt làm căn phòng trở nên ấm cúng và sáng sủa hơn. Thả mình theo làn gió mát rượi, ngắm những vì tinh tú xa xôi cùng mảnh trăng khuyết như cái bánh quy cắn dở được treo lên rèm sao, cô ngắm nhìn chúng, khẽ hát bâng quơ vài câu hát không tên.

- Không biết giờ này họ đang làm gì nhỉ ? - cô tư lự tựa người vào thành cửa, ngước nhìn lên mảnh trăng khuyết tự hỏi.

Kero từ đâu bay đến bên bệ cửa, đáp xuống thật nhẹ, cùng ngắm bầu trời đầy sao huyền bí. Lặng một chút, cậu khẽ cất lời, chậm rãi.

- Cậu có kế hoạch gì để thu phục chúng chưa ?

Lắc nhẹ đầu thay cho cái phủ định. Sakura lặng im, lắng nghe từng cái thở dài của Kero, đôi môi mấp máy.

- Nhưng cậu đừng lo, sẽ sớm thôi, tớ sẽ thu phục hết những bông hoa và trở về Thiên Giới. Hình như tớ bắt đầu cảm thấy nhớ họ rồi, Kero - chan ạ.

Cốc... cốc... cốc.

Tiếng gọi cửa vang lên đều đều, phá tan cái không khí bồi hồi, ảm đạm. Sakura đi đến mở cửa, đập vào mắt cô là khuôn mặt lạnh băng, khó chịu của Syaoran.

- Có chuyện gì sao, Syaoran - san ?

- Cô làm ơn nói chuyện nhỏ lại cho tôi còn học bài, chẳng ai khi không lại nói chuyện một mình như cô. Đúng là rõ dở hơi mà !

Đôi mắt hổ phách chứa đầy tia băng lãnh đến dọa người, nhất thời khiến cô ấp úng nói không nên lời.

- Ơ... dạ...

Syaoran nói rồi bỏ về phòng, cô nhìn theo bóng anh khuất sau cánh cửa to lớn đang rung rinh sau cú đóng cửa đánh rầm, cô giật thót tim, người đâu mà lạnh lùng, thô lỗ.

Cẩn thận đóng nhẹ cánh cửa phòng. Sakura xoay người đi vào trong, trượt dài xuống cánh cửa.

- Anh ấy đáng sợ thật đấy, lạnh lùng gì mà ghê thế không biết !

Kero lại thở dài thườn thượt, ngáp ngắn ng áp dài.

- Kệ anh ta đi, cậu quan tâm làm gì cho mệt.

Gật nhẹ đầu, Sakura đi đến mở tủ lấy ra tấm Futon trắng muốt mềm mại, nhẹ nhàng trải nó xuống tấm chiếu Tatami. Cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến khiến hai mắt Sakura díu lại. Kero cũng mau chóng tìm một nơi thoải mái khác trong một ngăn kéo nhỏ đã lót tấm bông mềm mại. Cả hai chúc nhau ngủ ngon, Kero bay lại tắt nốt bóng đèn điện trên trần nhà rồi yên phận trong ngăn kéo khép hờ. Sakura cũng nằm xuống, kéo tấm chăn bông đắp kín người, đôi nhắm mắt lại, thả mình trôi theo dòng chảy của giấc mơ. Ngày mai hẳn sẽ bận rộn rồi đây !

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co