Thiếu gia thích làm nô
Ngày xưa, ở một vùng đất thời phong kiến xa xôi, xã hội được phân chia đẳng cấp một cách khắc nghiệt và rõ rệt. Trên đỉnh là hoàng gia và quý tộc, những kẻ ngự trị với quyền lực tuyệt đối, sống trong cung điện lộng lẫy, ăn sung mặc sướng mà không phải động tay động chân.
Dưới họ là giai cấp tư sản, những thương nhân và địa chủ giàu có, kiểm soát đất đai và buôn bán, sống cuộc đời sung túc nhưng vẫn phải cúi đầu trước tầng lớp trên. Còn ở dưới đáy xã hội, nơi bóng tối của nghèo khổ và bất công bao trùm, là đám nô lệ khốn khổ, những kẻ không có quyền lợi, không có tự do, bị coi như tài sản có thể mua bán, trao đổi. Hầu hết họ rơi vào cảnh nô lệ vì nợ nần chồng chất, bị bán thân để trả nợ, hoặc bị bắt làm tù binh từ các cuộc chiến tranh. Ngày ngày, họ phải lao động quần quật dưới nắng cháy da cháy thịt, từ cày ruộng, khuân vác đến xây dựng dinh thự.
Chỉ cần một sai sót nhỏ, họ sẽ bị chủ nhân đánh đập tàn bạo, roi vọt quất vào da thịt đến rách toạc, máu me be bét. Những tên nô lệ này, đa phần là đàn ông lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn từ lao động nặng nhọc, mồ hôi nhễ nhại dưới lớp áo vải thô mỏng manh, cơ thể đầy sẹo chí chát từ những trận đòn roi, và tỏa ra mùi đàn ông nồng nặc, thứ mùi pha trộn giữa mồ hôi, bụi đất và sức sống nguyên thủy, khiến không ít kẻ thầm mê mẩn.
Trong số những gia đình giàu có nhất vùng, có nhà họ Tống, một đại địa chủ sở hữu hàng trăm mẫu ruộng và dinh thự rộng lớn như cung điện. Tống Du, con trai út của gia chủ, là một thiếu gia điển hình của thời đại: tiền tiêu như nước, quần áo lụa là, ăn uống sơn hào hải vị, và xung quanh là hàng tá nô lệ để hầu hạ từ sáng đến tối. Nhưng Tống Du không giống những thiếu gia khác. Y không hứng thú với các cô nương xinh đẹp, không đam mê rượu chè hay cờ bạc. Sở thích bí mật của y là những tên nô lệ đực, những gã đàn ông cơ bắp vạm vỡ, mông to đít chắc, da ngăm đen từ nắng gió.
Ngày nào y cũng lén lút trốn sau những bụi cây hoặc góc tường dinh thự, nhìn trộm đám nô lệ làm việc nặng: khuân vác đá tảng, chặt củi, cày bừa ruộng đồng. Nhìn cơ bắp chúng lấp lánh dưới mồ hôi, cặc lủng lẳng dưới lớp khố vải mỏng manh, Tống Du cảm thấy cặc mình cứng ngắc, dục vọng dâng trào không thể kìm nén. "Ư~aaa, góc nhìn này ngon quá! Mấy tên nô lệ mồ hôi nhễ nhại, cơ bắp cuồn cuộn, cặc to lủng lẳng như mời gọi... Ta muốn bú hết chúng qua, nuốt tinh chúng vào bụng!"
Y nghĩ thầm, tay lén lút luồn vào quần, sục cặc lia lịa, nước dãi chảy ròng ròng xuống cằm, mặt đỏ bừng vì hưng phấn. Những lúc như vậy, y phải cắn răng kìm nén tiếng rên, sợ bị phát hiện, nhưng khoái lạc từ việc tưởng tượng được đụng chạm những cơ thể ấy khiến y nghiện ngập, ngày càng lún sâu vào dục vọng đoạn tụ(đồng tính) bị xã hội phong kiến coi là tội lỗi, ô nhục.
Mới đây, phụ thân y đã mua về một tên nô lệ mới từ chợ nô lệ. Tên này da đen bóng nhẫy, cơ bắp cuồn cuộn như tạc tượng, chiều cao vượt trội hơn hẳn đám nô lệ địa phương, và dưới lớp khố mỏng, cặc hắn to như khúc gỗ, lấp ló gân guốc, khiến ai nhìn cũng phải giật mình. Tống Du say mê ngay từ cái nhìn đầu tiên, tự tay đặt tên hắn là Tiểu Hắc, và thường xuyên giao việc nặng cho hắn để có cớ ngắm nhìn.
Một buổi chiều oi bức, khi đám nô lệ đang lao động ngoài sân, Tống Du lại lén trốn sau bức tường, mắt dán chặt vào cơ thể Tiểu Hắc đang vác đá tảng, mồ hôi chảy ròng ròng xuống ngực, xuống bụng, thấm ướt lớp vải khố khiến cặc hắn lộ rõ hình dáng. Y không kìm được, tay sục cặc hăng say, rên rỉ khe khẽ: "Ahh~ Tiểu Hắc... cơ bắp ngươi đẹp quá... cặc to đen bóng... ta muốn quỳ xuống bú mút..." Nhưng bất ngờ, Tiểu Hắc quay đầu, bắt quả tang y đang thủ dâm. Khuôn mặt đen nhánh của hắn nở nụ cười đểu giả, mắt lóe lên sự tinh quái: "Ha ha, trông thiếu gia như tên biến thái đoạn tụ vậy nhỉ? Đó là lý do thiếu gia chỉ chọn nô lệ nam ở chợ thôi hả?... Thiếu gia thích nhìn trộm cặc chúng nô tài lắm sao?"
Tống Du giật mình, mặt tái mét, tay vội rút ra khỏi quần nhưng cặc vẫn cứng ngắc, rỉ tinh nhớp nháp. Y run rẩy, giọng lắp bắp: "Ngươi... ngươi thấy gì? Đừng... đừng nói linh tinh!" Nhưng Tiểu Hắc tiến lại gần, giọng đe dọa đầy mưu mô: "Thiếu gia, nếu nô tài kể cho lão gia biết rằng thiếu gia là tên đồng tính dâm đãng, thích nhìn trộm cặc nô lệ mà sục lia lịa, thì thiếu gia sẽ bị đuổi khỏi nhà vì làm ô danh gia tộc. Thời phong kiến này, đồng tính là tội lỗi lớn, thiếu gia sẽ như chó hoang lang thang ngoài đường, không ai chứa chấp, có khi còn bị đánh đập đến chết!"
Tống Du hoảng loạn, mặt đỏ bừng vì xấu hổ xen lẫn sợ hãi, nhưng kỳ lạ thay, cặc y vẫn nứng cứng, dục vọng không hề giảm sút. Y van xin, giọng run run: "Đừng... Tiểu Hắc ngươi đừng kể! Ta... ta sẽ làm bất cứ gì ngươi muốn! Tiền bạc, thức ăn, quần áo... gì cũng được!" Tiểu Hắc cười đểu, mắt quét xuống con cặc đang rỉ nước ướt nhẹp của y, dục vọng lóe lên trong ánh nhìn: "Tốt, từ nay, thiếu gia sẽ làm nô lệ tình dục cho nô tài..... Hử!? Thiếu gia, ngươi thế mà càng nứng khi bị đe dọa à? Tên đĩ dâm đãng này... quỳ xuống, bú cặc ta đi! Nếu không, sáng mai lão gia sẽ biết hết!"
Đó chính là khởi đầu của sự sa đọa, một hành trình mà Tống Du không thể ngờ tới. Tiểu Hắc kéo y vào căn phòng tối tăm phía sau dinh thự, nơi không ai lui tới, khóa cửa lại và lột sạch y phục của y một cách thô bạo. Tống Du đứng trần truồng, cơ thể trắng trẻo mịn màng của thiếu gia nhà giàu đối lập hoàn toàn với thân hình lực lưỡng, đen nhánh của Tiểu Hắc. Hắn cười khẩy, đẩy y quỳ gối như con chó cái: "Thiếu gia cao quý giờ thành đĩ đực rồi sao? Nhìn kìa, cặc ngươi vẫn cứng ngắc rỉ nước kìa!" Tiểu Hắc tụt khố xuống, để lộ con cặc to đen bóng, gân guốc nổi cuồn cuộn như rễ cây cổ thụ, đầu khấc rỉ nước nhờn trong suốt, mùi mồ hôi đàn ông nồng nặc từ lao động cả ngày xộc thẳng vào mũi Tống Du. Thứ mùi ấy, pha trộn giữa mồ hôi, bụi bẩn và tinh dịch, khiến y say mê, hít hà liên tục như nghiện ngập. "Liếm đi, đĩ thiếu gia! Liếm sạch cặc nô tài! Làm tốt thì ta giữ bí mật!" Tiểu Hắc ra lệnh, tay ấn đầu y xuống sát con cặc.
Ban đầu, Tống Du ngượng ngùng, má đỏ bừng áp sát con cặc thô to bốc mùi giống đực mạnh mẽ, khiến bản năng dâm đãng trỗi dậy mạnh mẽ. Y há miệng, nuốt chửng đầu khấc to lớn, mút chùn chụt như đứa trẻ bú sữa. Lưỡi y quấn quanh những đường gân nổi, liếm từ đầu khấc xuống gốc, nuốt ực những giọt dâm dịch mặn chát rỉ ra. "Ahh~ Ngon quá... cặc ngươi to quá, mùi thật thơm... Bú sướng miệng quá... ta nghiện mất!"
Y rên rỉ, tay tự động luồn xuống sục cặc mình, nước dãi chảy ròng ròng xuống cằm, nhỏ giọt lên sàn. Tiểu Hắc cười ha hả, tay véo núm vú y đỏ au, vặn mạnh khiến y rên lên đau đớn xen khoái lạc: "Thiếu gia đĩ điếm, bú cặc nô lệ mà phát dâm như thế, quay đít lại, ta nhét cặc vào, đụ nát cái lỗ lồn con đĩ đực ngươi!"
Y bị đẩy ngã sấp, đít chổng lên cao, mông trắng mịn run rẩy. Tiểu Hắc nhổ nước bọt vào tay, bôi trơn hậu huyệt y rồi đâm phập một cái, con cặc to xé toạc lỗ đít chặt khít. Đau đớn như xé thịt, nhưng khoái lạc dâng trào khiến Tống Du hét lên: "Ah! Đau... nhưng sướng quá.... ~aaa~... Đụ mạnh nữa đi, nô lệ! Xé lồn đĩ ra đi!"
Tiểu Hắc dập như máy khâu, tiếng da thịt va chạm phập phập vang vọng trong phòng tối, mồ hôi hắn nhỏ giọt lên lưng y. Cuối cùng, hắn gầm lên, bắn tinh nóng hổi đầy ruột y, tinh trùng tràn ra lênh láng, nhớp nháp xuống đùi. "Đồ đĩ dâm.... từ nay muốn ăn cặc thì phải quỳ xuống cầu xin.... gọi ta là chủ nhân biết chưa... khép chặt cái lồn của ngươi lại, đĩ chó cái!"
Tống Du rung rẩy trong sung sướng tột độ, cơ thể y co giật khi bị tinh dịch dơ bẩn, nóng bỏng của nô lệ lấp đầy ruột gan: "Aaa... bị tinh dịch chủ nhân lấp đầy bụng rồi... no tinh quá nhưng vẫn muốn nữa.... đụ đĩ nô nữa đi chủ nhân... xin chủ nhân ban tinh cho tiện nô!"
Y van xin, cặc y giật giật bắn tinh mà không cần chạm sục, mặt y méo xẹo vì khoái lạc. Nhưng Tiểu Hắc không dừng lại ở đó. Thấy Tống Du nhanh chóng nghiện ngập, sa đọa đến mức không thể cứu vãn, hắn quyết định mở rộng "trò chơi" này. "Thiếu gia thích cặc nô lệ lắm đúng không? Ta sẽ cho ngươi thỏa mãn hết mức!" Hắn thì thầm vào tai y, giọng đầy dục vọng và mưu mô.
Từ đó, ban đêm, Tiểu Hắc dẫn y vào chuồng nô lệ, nơi đám nô lệ nghỉ ngơi sau ngày lao động mệt mỏi. Bề ngoài, Tống Du vẫn là thiếu gia cao quý, ra lệnh cho chúng lao động, quát tháo như chủ nhân đích thực. Nhưng trong bóng tối của đêm khuya, y quỳ dưới chân chúng, trở thành con chó cái thèm khát cặc và tinh dịch.
Đám nô lệ, những tên cơ bắp vạm vỡ, da ngăm đen từ nắng gió, cặc to gân guốc từ lao động nặng nhọc, ban đầu ngạc nhiên nhưng nhanh chóng hứng thú với "món quà" này. Chúng xếp hàng chờ đến lượt, cười nhạo y: "Này đĩ thiếu gia, bú cặc tao đi! Mồ hôi tao nhễ nhại cả ngày, cặc hôi rình, liếm sạch đi con đĩ dâm đãng!" Một tên lực lưỡng ấn cặc vào miệng y, con cặc to hôi hám xộc mùi nam nhân nồng nặc. Tống Du há miệng nuốt trọn, mút mạnh mẽ, lưỡi liếm từ đầu khấc xuống gốc, nuốt tinh như khát nước. Biểu cảm trên mặt y là sự say mê tột độ, nghiện hít hà mùi cặc hôi tanh nhưng đối với y lại là mùi hương thơm nhất trên đời: "ừnm..ực... ngon vl, cặc các ngươi to quá, thật thơm ngon... đút đầy miệng ta! Mùi đàn ông... ta nghiện mùi cặc đàn ông... thêm... thêm cặc to nữa!" Y rên dâm, tay vuốt ve bìu dái chúng, trong khi tên khác từ phía sau nhét cặc vào đít y, dập phập phập mạnh bạo, tiếng da thịt va chạm, tiếng tinh bắn vọt vào ruột y khiến y co giật sung sướng.
Tống Du sa đọa nhanh chóng, nghiện cặc và tinh dịch đến mức không thể kiểm soát. Bản năng dâm đãng được giải phóng hoàn toàn, đầu óc y chỉ nghĩ đến việc được bú mút, được đụ tơi tả. Ban ngày, y giả vờ làm thiếu gia nghiêm nghị, nhưng đêm đến, y lén lút bò vào chuồng nô lệ như con chó nghiện, van xin: "Các chủ nhân... cho đĩ nô bú cặc đi! Tiện nô thèm cặc lắm... xin các chủ nhân ban tinh cho tiện nô!" Chúng cười nhạo, bắt y liếm đít chúng, những cái đít chắc nịch, hôi hám từ mồ hôi cả ngày, nuốt tinh từ nhiều cặc cùng lúc.
Một đêm nọ, Tiểu Hắc tổ chức 'bữa tiệc' đặc biệt cho Tống Du. Y bị trói tay chân, miệng há ra như cái bồn chứa, đám nô lệ thay phiên bắn tinh vào miệng y, mặt y trắng xóa tinh trùng nhớp nháp, tràn ra cằm, xuống cổ, xuống ngực. "Ahh~ sướng quá a~ bụng tiện nô no tinh các chủ nhân! Uống hết... nuốt hết... tiện nô là bồn xả tinh của các chủ nhân!" Y rên rỉ, cặc y giật giật bắn tinh mà không cần chạm, cơ thể run rẩy trong khoái lạc tột cùng. Thứ y mơ ước bấy lâu, được bú những con cặc to gân guốc, bị đụ tơi tả bởi đám nô lệ thấp kém, tinh trùng tràn đầy người, giờ thành hiện thực hàng đêm.
Từ đó, Tống Du trở thành nô lệ của bọn nô lệ trong bóng tối và bí mật, sống cuộc đời dâm loạn dưới lớp vỏ thiếu gia cao quý. Ban ngày y vẫn ra vẻ uy quyền, nhưng đêm đến, y là con đĩ đực thèm khát, sẵn sàng quỳ gối phục vụ bất kỳ con cặc nào để thỏa mãn dục vọng không đáy của mình. Cuộc sống phong kiến khắc nghiệt đã đẩy y vào vòng xoáy sa đọa, khiến y tìm được thiên đường thật sự cho riêng mình và y không hề hối hận chỉ mong được no tinh mãi mãi.
Sau vài năm chìm đắm trong vòng xoáy dâm loạn bí mật, cuộc đời Tống Du đảo lộn hoàn toàn khi phụ thân y qua đời vì tuổi cao sức yếu, để lại di chúc trao toàn bộ gia sản khổng lồ cho y: hàng trăm mẫu ruộng, dinh thự nguy nga, cùng vô số nô lệ và gia súc. Lão gia từng hy vọng Tống Du sẽ kế thừa và phát huy gia nghiệp, nhưng giờ đây, y đã không còn là thiếu gia cao quý nữa. Y hoàn toàn sa đọa, biến thành nô lệ đĩ dâm khát tình của Tiểu Hắc và đám nô lệ từng bị y sai khiến. Đầu óc y giờ chỉ ngập tràn dục vọng nguyên thủy: nghiện ngập những con cặc to gân guốc, tinh dịch nóng hổi mặn chát, và những trận đụ tơi tả khiến cơ thể y run rẩy, co giật trong khoái lạc tột cùng. Quyền lực, địa vị tất cả đều vô nghĩa, thứ y khao khát duy nhất là quỳ dưới chân những gã đàn ông lực lưỡng, làm bồn xả tinh nhớp nháp cho chúng, nuốt hết dục vọng dơ bẩn của chúng vào bụng.
Ngay sau tang lễ, khi mọi thứ lắng xuống, Tống Du bí mật triệu tập Tiểu Hắc vào phòng riêng. Y quỳ gối trước hắn, mặt đỏ bừng vì hưng phấn dâm đãng, giọng run run van xin: "Chủ nhân... phụ thân tiện nô mất rồi, toàn bộ gia sản giờ thuộc về tiện nô. Nhưng tiện nô không xứng đáng... tiện nô chỉ là con đĩ khát cặc, cái lồn đít ngứa ngáy thèm đụ! Xin chủ nhân nhận lấy hết đi... làm chủ trang viên này, quản lý mọi thứ, còn tiện nô sẽ làm nô lệ dưới chân chủ nhân mãi mãi, bú cặc chủ nhân mỗi ngày!"
Tiểu Hắc, giờ đã quen thống trị y như con chó cái, cười đểu giả, tay vuốt ve mái tóc y rồi đột ngột nắm chặt, kéo đầu y sát vào háng mình: "Ha ha, đồ đĩ dâm loạn. Tốt, ta sẽ nhận. Từ nay, ngươi sẽ công khai làm nô lệ tình dục, không cần giếm nữa. Mọi thằng trong trang viên sẽ biết ngươi là con đĩ đực thèm khát cặc, há miệng chờ tinh! Giờ thì bú cặc ta đi, liếm sạch cặc chủ nhân đi, chó cái ngoan."
Tống Du há miệng ngay lập tức, nuốt chửng con cặc to đen bóng của hắn, mút chùn chụt dâm đãng: "Ợp ực... cặc chủ nhân to quá, gân guốc ấm nóng... thật ngon... tiện nô bú sướng miệng quá... aaa~ mùi đàn ông nồng nặc, tiện nô nghiện mùi cặc chủ nhân!" Nước dãi y chảy ròng ròng, tay y luồn xuống sục cặc mình, nhưng Tiểu Hắc quát: "Dừng tay! Từ nay ngươi phải xin phép mới được bắn tinh, đồ đĩ chó cái! Cặc tiện của ngươi, và cả cơ thể dơ bẩn này cũng phải chịu sự khống chế của ta!"
Tống Du rên rỉ van xin: "Xin chủ nhân... tiện nô thèm bắn tinh lắm... cho tiện nô xuất đi!" Tiểu Hắc cười ha hả, đẩy y nằm sấp trên giường, nhét cặc vào hậu huyệt y một cách thô bạo 'phập phập phập': "Đĩ dâm, khúc thịt dư thừa của ngươi đúng là vô dụng mà. Tốt, bắn đi, nhưng phải hét to rằng ngươi là đĩ nô của ta!" Y co giật, bắn tinh tung tóe: "Aaa~ tiện nô là đĩ nô của chủ nhân... là nô lệ chó cái của ngài... sướng quá!"
Tống Du nhanh chóng hoàn tất thủ tục pháp lý, chuyển giao toàn bộ tài sản cho Tiểu Hắc một cách kín đáo, tránh tai mắt họ hàng. Để che mắt thiên hạ, Tiểu Hắc đổi tên thành Tống Dạ, giả vờ là ca ca của Tống Du, một người anh trai từ phương xa trở về sau bao năm phiêu bạt, với câu chuyện bịa đặt về tù binh xứ lạ. Với thân hình lực lưỡng đen nhánh, hắn dễ dàng thuyết phục mọi người, và trang viên giờ chính thức thuộc về Tống Dạ làm chủ nhân uy quyền, quản lý từ ruộng đồng đến buôn bán. Đám nô lệ cũ, những gã cơ bắp vạm vỡ từng là "chủ nhân" bí mật của Tống Du, được thả tự do, trở thành người làm tự nguyện với lương tháng hậu hĩnh. Chúng sống sung túc, trung thành với Tống Dạ, và tất nhiên, vẫn giữ vai trò thống trị y trong dục vọng.
Từ nay, Tống Du công khai sống như nô lệ đĩ khát tình, không cần che giấu. Y bỏ hết y phục lụa là, chỉ quấn mảnh khố mỏng manh để lộ cơ thể trắng trẻo giờ đầy sẹo chí chát từ roi vọt và đụ thô bạo, cặc y luôn nửa cứng vì dục vọng không nguôi.
Mỗi sáng, y bò lẫm ra khỏi chuồng nhỏ phía sau dinh thự, bắt đầu "phục vụ" khắp trang viên. "Ca ca chủ nhân... tiện nô xin chào buổi sáng... xin ngài ban cặc to cho tiện nô bú, liếm sạch tinh sáng!" Y quỳ trước cửa phòng Tống Dạ, miệng há ra dâm đãng. Tống Dạ cười đắc ý, tụt quần: "Đệ đệ đĩ dâm, bú đi! Liếm sạch bìu dái ca ca, nuốt hết tinh, nước tiểu và mùi mồ hôi đêm qua ngon không?"
Tống Du nuốt chửng, mút mạnh: "Ọc ọc... ngon lắm ạ... cặc chủ nhân ca ca vừa to, gân guốc, mùi hôi đàn ông làm tiện nô nứng điên... aaa~ xin chủ nhân cho tiện nô được nuốt tinh ạ!" Chỉ khi nào chủ nhân cho phép Tống Du mới dám nuốt xuống. Y là một con chó ngoan nghe lời chủ mà.
Sau khi bú, Tống Dạ ấn đầu y xuống, đái thẳng vào miệng y: "Uống đi, đĩ chó cái! Nước tiểu ca ca là phần thưởng, nuốt hết đi, từ giờ ngươi sẽ thành bồn cầu sống." Tống Du nuốt ực, mắt long lanh say mê: "Ực ực... nước tiểu chủ nhân nóng hổi, mặn chát ngon quá... tiện nô là bồn cầu của ca ca... huấn luyện tiện nô nữa đi ạ." Mùi khai nồng xộc lên mũi khiến y nghiện ngập, cặc y cứng ngắc, nhưng y phải van xin: "Xin ca ca... tiện nô thèm bắn tinh... cho tiện nô xuất đi!" Tống Dạ cười: "Bắn đi, nhưng phải liếm sạch sàn đấy, chó ngoan."
Sau bữa sáng, Tống Du bò khắp trang viên như con chó cái động dục, gặp bất kỳ gã người làm nào cũng chổng mông van xin: "Chủ nhân... tiện nô thèm cặc lắm! Đụ lỗ đít đĩ nô đi, bắn tinh đầy ruột tiện nô!" Một gã da ngăm đen cơ bắp cuồn cuộn từ cày ruộng cười nhạo: "Hử, là đĩ cái thiếu gia à, mày giờ thành chó cái công khai rồi sao? Quay đít lại, tao sẽ đụ mày sướng đến tiểu ra mới thôi!" Hắn nhét cặc to gân guốc vào hậu huyệt y, dập phập phập mạnh bạo, tiếng da thịt va chạm vang vọng. Tống Du hét lên dâm đãng: "Ahh~ cặc ngươi to quá, đụ sâu nữa đi... aaa~ tiện nô sướng điên mất, lỗ lồn tê quá... xin chủ nhân bắn tinh vào!"
Gã dập càng mạnh, tay véo núm vú y: "Đĩ dâm ngoan, rên dâm to nữa lên rồi ta cho phép ngươi bắn." Y điên cuồng rên rỉ van xin: "Xin chủ nhân... tiện nô thèm bắn tinh lắm... aaa~ đụ nữa đi, tiện nô sắp tiểu ra rồi... xin ngài cho phép... tiện nô...aaa..." Cuối cùng, bị đụ tơi tả, y co giật, tiểu ra tung tóe trong khoái lạc, nước tiểu nóng hổi hòa lẫn tinh trùng tràn ra từ cặc y: "Aaa~ tiểu ra rồi... sướng quá đi... chủ nhân... tiện nô bị đụ đến tiểu mất rồi..." Gã bắn tinh đầy ruột y, cười ha hả: "Đồ đĩ chó cái, tiểu ra sàn rồi kìa! Liếm sạch đi, rồi ta lại đút ngươi ăn no!"
————
Vào một buổi chiều nắng vàng rực rỡ chiếu qua những khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo của sảnh tiếp khách trang viên, Tống Dạ đang ngồi chủ tọa trên ghế ngai lớn, tiếp ba vị khách quý từ thành phủ xa xôi. Họ là những thương nhân giàu có, đối tác lớn trong việc buôn bán lúa gạo và tơ lụa. Không khí đàm phán căng thẳng nhưng vui vẻ, rượu ngon rót đầy chén, tiếng cười nói vang vọng.
Bỗng một vị khách trung niên, bụng hơi phệ, mặt đỏ gay vì rượu, khẽ nhăn mặt: "Tống gia chủ, xin lỗi, rượu vào nhiều quá... ta muốn đi tiểu một chút. Nhà xí ở đâu vậy?"
Tống Dạ mỉm cười bí ẩn, giơ tay ngăn lại ngay lập tức: "Không cần phải đi xa, thưa ngài. Trang viên ta có sẵn bồn cầu sống cao cấp nhất. Du nhi! Vào đây!"
Cánh cửa sảnh mở ra, Tống Du, cổ đeo vòng da xích sắt lập tức bò bằng bốn chân như chó vào. Mông trắng mịn lắc lư, hậu huyệt còn hơi ướt át từ lần đụ trước đó, cặc y nửa cứng nửa mềm rung rinh giữa hai đùi. Y bò thẳng đến trước bàn, cúi đầu sát sàn, giọng run run dâm đãng van xin:
"Chủ nhân... tiện nô chó cái Tống Du xin chào các vị chủ nhân quý khách... xin các ngài ban nước tiểu cho tiện nô uống... tiện nô là bồn cầu sống chuyên dụng của trang viên, miệng luôn sẵn sàng tiếp nhận... xin ngài cứ tiểu thẳng vào miệng tiện nô đi ạ... tiện nô sẽ nuốt sạch, không sót giọt nào..."
Vị khách kia trợn mắt ngạc nhiên, suýt đánh rơi chén rượu: "Cái gì? Đây là... con chó cái của ngươi thật sao Tống gia chủ? Nó... nó từng là thiếu gia nhà ngươi mà?"
Tống Dạ cười lớn, chân giẫm nhẹ lên lưng Tống Du như giẫm lên con vật cưng: "Đúng vậy. Giờ nó chỉ là con đĩ chó cái khát nước tiểu và tinh trùng thôi. Ngài cứ thử đi, đảm bảo sướng hơn nhà xí gấp trăm lần. Du nhi, há miệng to ra, mời ngài khách quý!"
Tống Du ngoan ngoãn ngẩng đầu, miệng há rộng, lưỡi thè ra như chó khát nước, mắt long lanh dục vọng: "Xin ngài... tiểu vào miệng tiện nô đi... tiện nô thèm nước tiểu nóng hổi của chủ nhân lắm... uống hết, nuốt sạch... aaa... xin ngài ban cho..."
Vị khách ban đầu còn ngập ngừng, nhưng nhìn bộ dạng con chó cái trắng trẻo đang quỳ bò cầu xin, cặc y cứng ngắc rỉ nước, hắn chợt cảm thấy hứng thú dâng trào. Hắn đứng dậy, kéo khố ra, để lộ con cặc hơi mập, đầu khấc đã rỉ vài giọt: "Thôi... thử xem sao..." Hắn bước tới, dí cặc vào miệng Tống Du, đái một mạch dài nóng hổi.
"Ọc... Ực ực... ngon quá... nước tiểu ngài mặn chát, nóng bỏng... tiện nô uống hết ạ... aaa~ nuốt sạch cho ngài..." Tống Du nuốt ực từng ngụm, lưỡi liếm sạch sẽ cặc của vị khách, nước tiểu tràn ra khóe miệng nhỏ xuống cằm, y nhanh chóng liếm láp sạch sẽ, mắt lim dim sung sướng. Cặc y giật giật, suýt bắn tinh chỉ vì mùi khai nồng.
Hai vị khách còn lại thấy vậy cũng há hốc mồm, rồi đồng loạt reo lên: "Hay quá! Ta cũng muốn thử!" "Chó cái, qua đây phục vụ ta!" "Nước tiểu tao hôm nay nhiều lắm, mày uống nổi không hả đĩ chó?"
Tống Du lập tức bò sang, miệng vẫn còn dính nước tiểu vị đầu tiên, van xin dâm đãng: "Xin các chủ nhân... tiểu vào miệng tiện nô đi... tiện nô chứ hết được ạ... xin các ngài ban nước tiểu nóng hổi cho tiện nô no bụng..."
Ba vị khách thay phiên nhau đái vào miệng y ngay giữa sảnh. Tống Du ngẩn đầu, miệng há to, nuốt ực không ngừng, bụng hơi phồng lên vì nước tiểu. "Aaa~ nước tiểu các ngài ngon quá... mặn chát... thơm mùi đàn ông... tiện nô nghiện rồi... xin tiểu thêm đi ạ..."
Khi ba vị khách xong xuôi, Tống Dạ cười đắc ý: "Các ngài thấy bồn cầu sống của ta thế nào? Giờ hợp tác làm ăn của chúng ta coi như xong xuôi rồi. Để ăn mừng, tối nay chúng ta mở tiệc lớn, để chó cái này phục vụ các ngài. Các ngài muốn đụ nó thế nào cũng được, muốn tiểu thêm cũng được, muốn bắt nó bú cặc hay liếm đít đều tùy ý. Nó sẽ van xin các ngài cho nó bắn tinh, bị đụ đến tiểu ra sàn luôn!"
Ba vị khách hưng phấn gật đầu lia lịa: "Được! Tốt! Đĩ chó cái này đúng là món quà tuyệt vời!"
Đêm đó, sảnh lớn được dọn sạch, đèn đuốc sáng trưng. Tống Du bị trói hai tay hai chân vào khung gỗ giữa phòng, mông chổng cao, miệng há ra như bồn chứa. Tống Dạ tuyên bố: "Bắt đầu tiệc đi các vị! Đụ con đĩ này đến khi nó tiểu ra, bắn tinh, khóc van xin mới thôi!"
Vị khách đầu tiên lao tới, nhét cặc to vào miệng y: "Bú đi chó cái ngoan. Liếm sạch nước tiểu còn sót của ta." Tống Du mút chùn chụt: "Cặc ngài to quá... tiện nô bú sướng miệng... xin ngài đụ miệng tiện nô mạnh nữa..."
Vị thứ hai đâm phập vào hậu huyệt y từ phía sau: "Lỗ đít mày hút cặc ta chặt quá, đã ăn bao nhiêu cặc đàn ông rồi hả?" Tống Du hét dâm đãng: "Aaa~ sướng quá... ngài nào tiện nô cũng ăn cặc đàn ông... xin ngài đụ mạnh nữa đi... cặc ngài thật lợi hại... đụ lồn dâm sướng quá."
Chúng thay phiên nhau đụ y tơi tả suốt một canh giờ. Mỗi lần y bị đụ mạnh, hậu huyệt co thắt, y lại van xin: "Xin các chủ nhân... Ưaaa~ sắp tiểu ra rồi... xin các ngài cho phép chó cái được tiểu..." Và đúng như vậy, khi bị ba con cặc thay phiên dập liên hồi, y co giật dữ dội, nước tiểu phun vọt ra sàn: "Aaa~ tiểu ra rồi... sướng quá... tiện nô bị đụ đến tiểu không kiểm soát... xin các ngài trừng phạt tiện nô... bắn tinh vào ruột tiện nô đi!"
Ba vị khách bắn tinh đầy miệng, đầy đít, đầy mặt Tống Du. Y nằm sõng soài, cơ thể trắng xóa tinh trùng và nước tiểu, miệng vẫn há ra van xin: "Xin các chủ nhân... tiểu thêm vào miệng tiện nô... đụ thêm đi... tiện nô còn thèm nữa..."
Buổi tiệc kết thúc khi trời gần sáng. Hợp tác làm ăn thành công mỹ mãn, ba vị khách ra về hài lòng tột độ, hẹn lần sau sẽ quay lại "thưởng thức chó cái" thêm lần nữa. Tống Du nằm đó, mệt nhoài nhưng mặt nở nụ cười đê mê, thì thầm: "Cảm ơn các chủ nhân... tiện nô là chó cái hạnh phúc nhất..."
Từ đó, danh tiếng "chó cái bồn cầu sống" của Tống Du lan xa, trở thành đặc sản nổi tiếng của trang viên Tống Dạ, khiến ai đến buôn bán cũng mong được "thưởng thức" một lần.
———-
Một buổi tối nọ, trời oi bức trong trang viên rộng lớn, khi ánh trăng mờ ảo chiếu qua những tán cây cổ thụ, Tống Dạ chủ nhân mới của trang viên đã triệu tập đám hạ nhân vào khu chuồng cũ phía sau dinh thự. Hắn ngồi trên chiếc ghế gỗ lớn như ngai vàng, chân gác lên đùi, cười đểu giả nhìn xuống Tống Du đang quỳ gối trần truồng dưới sàn, cổ đeo vòng da có xích sắt, mông chổng cao, hậu huyệt vẫn còn rỉ tinh từ trận đụ buổi chiều.
"Đêm nay, chúng ta huấn luyện con chó cái này. Các anh em cứ chơi cho thỏa thích." Tống Dạ tuyên bố, giọng trầm đục đầy quyền uy.
Đám hạ nhân, những gã đàn ông cơ bắp cuồn cuộn, da ngăm đen từ lao động nặng nhọc cười ha hả, lục lọi trong góc chuồng. Chúng lấy ra một đống tất vải thô cũ kỹ, đã được mang liên tục mấy ngày trời dưới đôi chân hôi rình của chính chúng. Mỗi chiếc tất đều thấm đẫm mồ hôi, bốc mùi khai nồng nặc pha lẫn tinh trùng khô cứng và nước tiểu cũ từ những lần chúng tiện tay bắn vào sau khi đụ y. Chúng vo tròn từng chiếc tất lại thành những cục bóng tròn vo, dính nhớp nháp, nặng trịch vì tinh dịch và nước tiểu ngấm sâu.
"Chó cái Tống Du!" Một gã tên A Lực, cơ bắp cuồn cuộn, cặc to lủng lẳng dưới khố quát lớn. "Nghe lệnh! Chủ nhân ném bóng, mày phải bò đi lấy về bằng miệng, ngoan ngoãn như chó thật! Đã hiểu chưa!"
Tống Du run rẩy, nhưng không phải vì sợ mà vì hưng phấn. Cặc y cứng ngắc, rỉ nước nhờn nhỏ giọt xuống sàn, hậu huyệt co bóp liên hồi. Y cúi đầu, giọng run run dâm đãng: "Vâng... các chủ nhân... tiện nô hiểu rồi ạ... tiện nô là chó cái ngoan... xin các chủ nhân huấn luyện tiện nô..."
Tống Dạ cười khẩy, cầm cục bóng tất đầu tiên ném mạnh về phía góc chuồng. Cục bóng lăn lông lốc, để lại vệt nhớp nháp trên sàn. "Đi! Lấy về!"
Tống Du lập tức bò như chó, bốn chân chống sàn, mông lắc lư, xích sắt leng keng. Y lao tới, mũi hít hà mùi hôi thối bốc lên nồng nặc từ cục tất. Mùi mồ hôi đàn ông, tinh trùng khô, nước tiểu khai, tất cả hòa quyện thành thứ hương vị khiến y say mê. Y há miệng, ngậm chặt cục bóng bằng răng, lưỡi vô thức liếm láp lớp vải thấm đẫm tinh dịch. "Ừm... ưm... ngon quá... mùi hôi của các chủ nhân... thật thơm... tiện nô... nghiện nó mất rồi..." Y rên rỉ trong miệng, nước dãi chảy ròng ròng, cặc y giật giật vì khoái lạc.
Khi y bò về, ngậm cục bóng đặt trước chân Tống Dạ, cả đám hạ nhân vỗ tay cười ầm ĩ. "Giỏi lắm, chó cái! Giờ liếm sạch đi!" Tống Dạ ra lệnh. Y cúi xuống, liếm láp cục bóng tất thối, nuốt ực những mẩu tinh khô bong ra, lưỡi quét sạch lớp nhớp nháp. "Ahh~ ngon quá... tinh trùng cũ của các chủ nhân... mặn chát... tiện nô là chó cái dâm đãng... xin huấn luyện chó cái thêm đi..."
Chúng ném liên tục mấy cục bóng khác, buộc y bò đi lấy về hết lần này đến lần khác. Mỗi lần ngậm về, y đều say mê liếm láp, hít hà mùi hôi như nghiện, cặc y cứng đến đau nhức nhưng không dám sục vì chưa được phép. "Xin các chủ nhân... tiện nô thèm bắn tinh lắm... cho tiện nô xuất đi..." Y van xin, giọng the thé dâm dục.
"Chưa được!" Tống Dạ quát. "Buổi huấn luyện chưa kết thúc, chó cái ngươi phải kiên nhẫn. Giờ là đến phần thưởng!"
Đám hạ nhân xếp hàng, tụt khố, để lộ những con cặc to gân guốc, bốc mùi mồ hôi, nước tiểu khai và tinh trùng cũ. Chúng thay phiên nhau đụ y ngay giữa chuồng. Gã đầu tiên ấn y nằm sấp, nhét cặc vào hậu huyệt y phập một phát: "Đĩ chó cái, lỗ đít mày vẫn chặt thế này à? Tao đụ cho mày no tinh!" Phập phập phập, tiếng da thịt va chạm vang vọng, y hét lên sung sướng: "Aaa~ cặc chủ nhân to quá... đụ sâu nữa đi... tiện nô sướng điên... aaa~ chịu không nổi nữa.... sắp tiểu ra rồi!"
Gã dập mạnh hơn, tay bóp chặt bìu dái y: "Tiểu đi, chó cái! Tiểu ra sàn cho bọn tao xem mày sướng đến mức nào!" Tống Du co giật, hậu huyệt co thắt dữ dội, rồi đột nhiên nước tiểu nóng hổi phun vọt ra từ cặc y, hòa lẫn dân dịch tràn ra từ đít. "Aaa~ tiểu ra rồi... sướng quá... tiện nô bị đụ đến tiểu tiện... xin chủ nhân bắn tinh vào lồn dâm!"
Gã gầm lên, bắn tinh đầy ruột y, tinh trùng nóng hổi tràn lênh láng. Gã rút ra, lập tức thay bằng gã khác. Lần này, gã ấn đầu y xuống, đái thẳng vào miệng: "Uống nước tiểu tao đi, chó cái. Mày là bồn cầu sống của bọn tao." Tống Du nuốt ực, mắt long lanh: " ực~ư ư... nước tiểu chủ nhân khai nồng... ngon quá... tiện nô là bồn cầu của các chủ nhân... aaa~ đụ tiếp đi!"
Chúng thay phiên nhau: kẻ thì đụ đít y đến tiểu ra lần nữa, kẻ thì đái vào miệng, kẻ thì bắn tinh lên mặt y. Mỗi lần y bị đụ đến co giật, nước tiểu lại phun ra sàn, y đều van xin: "Xin các chủ nhân... cho tiện nô bắn tinh đi... cặc tiện nô muốn xuất quá... aaa~ lỗ đít no tinh rồi nhưng vẫn muốn nữa!"
Cuối cùng, Tống Dạ đứng dậy, cầm xích kéo y lại gần: "Được rồi, chó cái ngoan. Bắn đi, nhưng phải hét to ngươi là đĩ chó cái của trang viên!" Y co giật dữ dội, cặc giật giật bắn tinh tung tóe lên sàn, miệng hét lớn: "Tiện nô là đĩ chó cái của trang viên... tiện nô nghiện bị huấn luyện... nghiện mùi của các chủ nhân, nghiện tinh trùng, nghiện nước tiểu các ngài... aaa~ sướng quá!"
Đám hạ nhân cười ầm ĩ, vỗ tay tán thưởng. Tống Du nằm sõng soài, cơ thể nhớp nháp tinh trùng và nước tiểu, mặt trắng xóa, hậu huyệt rỉ tinh, miệng vẫn ngậm cục bóng tất thối cuối cùng. Y thở hổn hển, mắt mơ màng sung sướng: "Cảm ơn các chủ nhân... huấn luyện tiện nô... tiện nô sẽ là chó cái ngoan ngoãn của các ngài mãi mãi..."
Từ đêm đó, việc huấn luyện chó cái Tống Du trở thành nghi thức hàng tuần trong trang viên. Y càng ngày càng nghiện sự thống trị dơ bẩn, càng ngày càng ngoan ngoãn bò lẫm, ngậm bóng tất thối, nuốt nước tiểu, bị đụ đến tiểu ra, và luôn van xin được bắn tinh trong khoái lạc tột cùng. Cuộc đời y giờ chỉ còn là sự sa đọa vô tận, hạnh phúc dưới chân những gã đàn ông hạ đẳng mà giờ đây là trời đối với Tống Du.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co