Đông!
Thu đi rồi,đông giấu nắng sang ngang
Vô tình bỏ lại dở dang những yêu thương chưa đủ
Gió hững hờ lạnh run con phố cũ
Đôi môi khô,cần chút hơi ấm phong trần
Kiễng gót chân anh về ngang lối tắt
Như trốn chạy những heo hắt đơn côi
Gió khẽ đưa những ký ức xa xôi
Quay về ôm anh trong ngày đông giá lạnh
Chợt muốn hỏi:"Em có thấy hiu quạnh không?
Khi phố đông một mình em nghiêng gót
"Lạnh rồi đấy,em có muốn lại nắm tay anh?"
Anh sẽ che hết hao hanh,chỉ an yên ở lại
Em lắc đầu,tóc mái khẽ che đôi mắt biết cười
"Em xin lỗi,em bây giờ rất lười yêu thương"
Anh gượng cười,im lặng ko nói
Cố che giấu cảm giác nhói trong tim
Đã từ lâu anh ko còn tin vào những bộ phim
Rằng cứ yêu chân thành rồi sẽ được đền đáp
Hợp rồi tan,nhưng tan rồi chẳng hợp
Em bây giờ là ký ức mong manh
Đến cuối cùng vẫn chỉ còn lại mình anh
Mảnh tình cũ bỏ quên trong một chiều nhiều gió
Anh mệt rồi, chẳng muốn theo em nữa
Như cánh chim thiên di bay mãi cũng dừng
Và sẽ xem nhau như những người dưng
Lướt qua nhau trong trời chiều tắt nắng
Vắng nhau rồi,vẫn sống tiếp đó thôi.
"Vậy nên anh đừng buồn"
À không, chỉ là... gió đông lạnh quá...Em...Đông ấm!
YK
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co