Cãi nhau
https://aurora12252.lofter.com/post/75a73aee_2b9b4091d
Khi Trình Tiểu Thời và Lục Quang hoàn thành nhiệm vụ, anh tự ý hành động, không nghe theo chỉ thị của Lục Quang, sau khi rời khỏi bức ảnh, đôi vợ chồng trẻ đã cãi nhau.
.
.
.
"Từ giờ trở đi anh có thể làm theo kế hoạch của tôi được không?!"
"Không! Cậu muốn tôi làm gì? Anh ấy sắp được đoàn tụ với gia đình rồi..."
Lục Quang ngắt lời Trình Tiểu Thời: "Dù có chuyện gì xảy ra!"
“Đừng hỏi về tương lai.” Lục Quang tiếp tục nói.
“Tôi hiểu cảm giác của anh…”
“Cậu chẳng biết gì cả.” Trình Tiểu Thời nói xong liền rời đi.
“Tôi…” Lục Quang muốn đuổi theo, nhưng cuối cùng lại dừng lại.
Tại sao Lục Quang lại không biết? Bản thân Lục Quang đã chứng kiến mẹ mình nhảy từ tòa nhà tầng 18 xuống ngay trước mặt mình, máu thịt văng khắp nơi. Trình Tiểu Thời có một tuổi thơ bất hạnh, nhưng ít nhất anh còn có Kiều Linh. Lục Quang có gì? Người cha nghiện rượu? Mẹ chết? Cậu ấy chỉ có một mình.
Lục Quang yếu ớt ngồi xổm trên mặt đất, hai tay ôm đầu, một loại cảm giác trong lòng dâng trào càng lúc càng mãnh liệt.
Một cảm giác ấm áp chảy qua khuôn mặt của Lục Quang, và cậu sững sờ trong vài phút.
Tôi... khóc? Lục Quang không nhớ nổi lần cuối cùng mình khóc là khi nào.
Cậu khóc vì Trình Tiểu Thời.
Mắt cậu như vòi nước không khóa, không thể lau khô nước mắt, Lục Quang vùi đầu vào đầu gối, để nước mắt thấm ướt quần.
Tại sao tôi lại trở nên khoa trương như vậy? Có phải vì tôi ở bên Trình Tiểu Thời không? Có lẽ thế.
Sau khi Lục Quang và Trình Tiểu Thời đến với nhau, Trình Tiểu Thời thường chiều chuộng Lục Quang. Có lẽ vì quá quen với việc được anh chiều chuộng nên Lục Quang mới khóc to như vậy.
Lần trước bọn họ cũng caiz nhau to, có vẻ là vì một nhiệm vụ trước đó, thậm chí Trình Tiểu Thời còn đấm cậu một cái.
Mục đích của việc hoàn thành một nhiệm vụ là để thỏa mãn mong muốn của khách hàng, chứ không phải là thay đổi lịch sử, thay đổi quá khứ hoặc ảnh hưởng đến tương lai. Tại sao Trình Tiểu Thời lại không hiểu điều này? Tại sao anh ấy luôn nghĩ rằng tôi là người không có cảm xúc? Tại sao?
Lục Quang càng nghĩ càng buồn.
Lý trí và bình tĩnh của Lục Quang không phải là bẩm sinh, khi còn nhỏ, cậu sẽ cười đùa cùng những đứa trẻ khác, chỉ vì mẹ cậu ngã từ trên cao xuống, Lục Quang mới chôn vùi cảm xúc thật của mình, có đôi khi, sau khi đeo mặt nạ lâu như vậy, cậu không thể phân biệt được đó là giả hay thật.
Lục Quang khóc mệt, muốn ra ngoài xin lỗi Trình Tiểu Thời, nhưng khi ra ngoài chỉ thấy phòng khách trống rỗng.
Trình Tiểu Thời rời đi là vì bản thân mình.
Lục Quang gọi Trình Tiểu Thời, nhưng anh không trả lời, cậu ngồi xổm ở cửa tiệm chờ Trình Tiểu Thời quay lại để xin lỗi anh.
Lúc này đã là mùa thu, thời tiết ngày một lạnh hơn, Lục Quang mặc quần áo mỏng, gió lạnh khiến cậu rùng mình.
Lục Quang không khỏi có chút hoang tưởng: Ngay cả Trình Tiểu Thời cũng không thích tính cách của tôi, liệu có ngày nào đó Trình Tiểu Thời muốn chia tay tôi không?
Trình Tiểu Thời vừa trở về đã thấy Lục Quang dựa vào cửa hàng, buồn ngủ. Lúc ra ngoài, ít nhất anh cũng mặc áo khoác, còn Lục Quang chỉ mặc một bộ đồ ngủ mỏng. Trình Tiểu Thời vội vã đi đến bên cạnh Lục Quang.
"Lục Quang? Lục Quang? Lục Quang, tỉnh lại đi." Trình Tiểu Thời sờ trán Lục Quang, trán hơi nóng.
Tôi thực sự đáng chết. Tại sao tôi lại cãi nhau với em ấy? Tại sao tôi lại để Lục Quang một mình?
Trình Tiểu Thời bế Lục Quang rồi bắt taxi đến bệnh viện.
Trên đường đi, Lục Quang ngơ ngác nói: "Trình Tiểu Thời... đừng chia tay với em..."
Lục Quang cẩn thận nắm chặt góc áo của Trình Tiểu Thời, sợ đối phương sẽ thấy khó chịu vì hành động của mình.
Trình Tiểu Thời nhìn Lục Quang, trong lòng càng thêm buồn bực, đưa tay sờ mặt Lục Quang.
Đến bệnh viện, truyền dịch xong, Trình Tiểu Thời vẫn ở bên cạnh Lục Quang, sắc mặt cậu vẫn tái nhợt như cũ, tựa hồ gặp ác mộng.
"Đừng...chia tay với em..."
"Em đã sai…..."
Lục Quang lẩm bẩm.
Trình Tiểu Thời càng nhìn càng thấy đau lòng, anh dùng môi chạm vào đôi môi khô khốc của Lục Quang.
"Yên tâm đi, anh sẽ không chia tay em đâu, không bao giờ, trong suốt cuộc đời này."
Ngày hôm sau, Lục Quang tỉnh lại, thấy Trình Tiểu Thời nằm bên cạnh, trong lòng vừa mừng vừa lo.
Nhìn thấy anh nắm tay mình, Lục Quang liền rụt tay về.
Trình Tiểu Thời đã tỉnh lại sau khi cậu hành động như vậy.
"Lục Quang, em đã tỉnh chưa?"
"Ừm…..."
Lục Quang suy nghĩ một chút.
"Chuyện ngày hôm qua...là anh sai." Trình Tiểu Thời nói.
Lục Quang ngơ ngác nhìn anh.
"Anh……"
Trình Tiểu Thời suy nghĩ lời nói của mình.
“Anh tùy hứng quá…” Trình Tiểu Thời gãi đầu.
Lục Quang sững sờ mất mấy phút.
Trình Tiểu Thời giơ tay ra, phất phất trước mắt cậu.
"Lục Quang? Em không sao chứ?"
"Em……"
Lục Quang nghĩ: Đây là bạn trai của tôi, tuy có thể ngốc một chút, chỉ coi như làm việc tốt cho mọi người, nhận nuôi con chó con này.
"Nói đến chuyện này." Trình Tiểu Thời nhìn chằm chằm Lục Quang: "Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện chia tay nữa."
Lục Quang sửng sốt vài giây rồi gật đầu.
"Anh sẽ không bao giờ chia tay em và em cũng không được phép làm như vậy."
Lục Quang cúi đầu, mỉm cười nhẹ nhàng.
"Được."
End.
Tạm off 3 tuần nhe, rãnh sẽ ngoi lên đăng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co