SHOT 1
Threeshot: ĐỢI
Author: Tiểu Hắc
Nặng nề nâng mí mắt nặng trĩu, đầu cứ ong ong nhức từng trận như búa bổ, đại não vừa mới ý thức liền chậm rãi cảm nhận hạ thân ê ẩm đau như muốn xé toạt làm đôi, thắt lưng cũng đã mỏi nhừ, Vương Nguyên cảm thấy cơ thể này cơ hồ không còn là của mình nữa.
Cậu lê thân xác đã mỏi nhừ bước vào nhà tắm, sau đó trút bộ đồ ngủ xuống, cả cơ thể trắng noãn của cậu hiện liên những vết bầm xanh tím chói mắt, mi tâm khẽ nheo lại một cái, dây thần kinh cũng rối thành một cục.
"Đêm qua...rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ?"
Cậu đặt cho bản thân một dấu hỏi lớn, nhưng nghĩ một lúc cũng không ra cậu không để ý nữa liền vệ sinh cá nhân.
Vương Nguyên là kiểu người rất mau quên, chuyện hôm nay cũng không ngoại lệ, trong một phút liền quẳng ra khỏi tâm trí.
Xong xuôi tất cả mọi thứ cũng vừa vặn bảy giờ sáng, chỉnh y phục cùng tóc tai gọn gàng một chút sau đó lên xe buýt đến công ty làm việc.
Vương Nguyên năm nay đã bước sang hai lăm, nhờ có năng lực nên từ một nhân viên quèn trong một công ty đã trở thành trưởng phòng thiết kế, công ty nơi cậu làm cũng không nhỏ nên về kinh tế cũng dư dã hơn người khác đôi chút. Rộng rãi mà mua hẳn một căn hộ trong khu chung cư gần nơi làm việc.
Lưu Chí Hoành là bạn đồng nghiệp thân thiết với cậu từ lúc còn là một nhân viên nhỏ đến khi cậu đạt được như vị trí hiện tại. Thấy cậu bạn mình hôm nay di chuyển khó khăn, rồi cả người đều mệt mỏi liền tốt bụng mà đến hỏi han.
"Vương Nguyên, cậu có chuyện gì sao ?"
"Không có gì, chỉ là cả người hơi mỏi một chút"
"Nếu không khỏe thì lập tức đến bệnh viện đó, biết chưa !" Chí Hoành vừa nói vừa cốc nhẹ vào đầu cậu một cái.
"Đã biết, đã biết" Cậu khó khăn nặn ra một nụ cười kèm theo câu nói trấn an bạn của mình.
"Được rồi, cậu nghỉ ngơi đi. Chốc nữa tớ sẽ mang thức ăn lên cho cậu"
"Cám ơn cậu"
"Không có gì đâu, tớ đi đây. Byebye"
"Ừm. Bye cậu"
Nhìn theo bóng lưng của Chí Hoành rời khỏi phòng, cậu mệt mỏi nằm gục xuống bàn mà ngủ thiếp đi, bản thân trong lúc mơ mơ màng màng cảm thấy có một bóng đen nhập nhòa đang nhìn mình liền bị dọa cho tỉnh giấc.
"Ai...ai...vậy...?"
Chẳng lẽ gặp ma giữa ban ngày sao. Nghĩ đến đó cậu suýt bị bản thân mình dọa cho ngất đi luôn.
Im lặng nhìn xung quanh một hồi vẫn không có một tiếng động nào trừ tiếng máy điều hòa vẫn phì phì hoạt động.
"Chắc chỉ là mơ" nói rồi cậu lại gục mặt ngủ tiếp, không để ý nơi góc phòng thật sự có một bóng đen nhập nhòa ở đó.
"Ng..Ng...Nguyên....N...Nhi..." Nơi miệng bóng đen run rẩy gọi tên cậu, nhưng quá yếu không thể lọt vào tai của cậu được.
'Listen to my heart ~
Show me love. Babe...'
Tiếng điện thoại vang lên thúc giục cậu nghe máy, mặt vẫn chung thủy áp dưới cánh tay không ngước lên mà chỉ đưa tay còn lại loạn xạ tìm kiếm trên bàn.
"Tiểu Vi, em có chuyện gì sao" Không cần nhìn số máy cậu cũng biết là ai, giờ này ngoài cô ấy ra cũng chẳng ai làm phiền đến cậu.
"A, Nguyên Nguyên hôm nay em định bụng sẽ đến nhà anh nấu ăn" Bên kia điện thoại truyền đến một thanh âm dịu ngọt, êm tai.
Trương Tiểu Vi chính là bạn gái của cậu cũng là y tá ở bệnh viện nơi hai năm trước cậu còn nằm trong bệnh viện sau vụ tai nạn xảy ra, cậu lúc đó chẳng nhớ gì về quá khứ thì Tiểu Vi đến, chăm sóc và an ủi cậu cùng cậu bầu bạn sau đó trở thành người yêu như bây giờ.
"Được rồi, tối anh sẽ về sớm"
"Ân, em đi siêu thị mua chút đồ đây. Tạm biệt anh"
"Ừm"
Không nói hai lời Tiểu Vi liền cúp máy, Tiểu Vi không phải xinh đẹp khuynh đảo thiên hạ nhưng rất dễ nhìn, gương mặt đáng yêu, mái tóc dài màu nâu tùy tiện xõa đến thắt lưng có khi thì cột cao, trông kiểu nào cũng rất vừa mắt, thanh lịch lại đáng yêu, nhìn vào chỉ muốn thật tâm mà bảo vệ, không những xinh xắn Tiểu Vi tính tình cũng rất nhu mì, hiểu chuyện nên khiến cậu vô cùng yêu thích.
Vương Nguyên gần cả ngày chỉ giáp mặt với màn hình máy tính nên có chút mệt mỏi, cơn nhức ban sáng tuy đã dịu đi vài phần nhưng vẫn ảnh hưởng không nhỏ khiến cậu lúc này chỉ muốn ngủ, xoa xoa thái dương một cái, cậu tạm lưu bản thảo vào một thư mục sau đó liền đến phòng pha cà phê uống một chút cho tỉnh tảo đầu óc.
Khẽ nheo mắt cảm nhận mùi vị đăng đắng đang ngập tràng trong khoan miệng rồi chạy xuống yết hầu. Vị cà phê đắng ngắt cũng thanh tỉnh thần kinh cậu đôi chút.
Cậu uống thêm một ngụm nữa tiến đến máy tính, cảnh tượng trước mắt suýt nữa khiến cậu khoa trương mà phun cả một ngụm cà phê vừa mới uống.
Màn hình máy tính lúc này hiện đang mở phần mềm Word, ngoài ra còn có một dòng chữ.
[Nguyên Nhi, anh nhớ em]
Cố nuốt trôi thứ nước đắng trong miệng xuống, cậu vặn vẹo cười một cái.
"Trêu nhau sao"
"Nhất định là tên Nhị Hoành kia lại trêu mình, mai cậu xem ông đây nhất định sẽ đánh cậu không thấy đường gặp phụ mẫu của cậu luôn"
Tìm đại một lí do phủ định những gì hiện tại mình đang suy nghĩ, cậu tắt đi phần mềm cũng không màn lưu dòng chữ này. Mai nhất định sẽ tìm tên Nhị Hoành mà dạy bảo cho cậu ta một trận.
Cả ngày hôm nay những điều quỷ dị với cậu, cậu không sợ ma quỷ nhưng những việc không phải người làm cứ xảy ra khiến cậu không muốn sợ cũng phải sợ, cậu có điểm buồn cười, thế kỉ mấy rồi mà còn suy nghĩ lạc hậu như thế chứ.
Hơi lạnh báo hiệu một mùa đông sắp đến, cậu kéo kéo cổ áo lên cao một chút sau đó chạy một mạch về nhà chỉ mong gặp Tiểu Vi, hi vọng vớt vát được một tia ấm áp an toàn. Hiện giờ cậu chỉ cần bao nhiêu đấy thôi.
"Tiểu Vi, anh về rồi"
Cậu mở cửa, Tiểu Vi lập tức liền nhào đến ôm cổ cậu mà hôn lên môi như gà mổ thóc, khiến cậu vô cùng buồn cười.
"Được rồi, được rồi. Anh hiện giờ đang rất đói nha"
"Ách...Em xin lỗi, bữa tối em vừa chuẩn bị xong, mau mau thay đồ rồi ăn thôi"
Lau lau môi nhỏ mấy cái, cô nhanh chóng đẩy đẩy tấm lưng vừa vặn của cậu vào phòng.
"Đợi anh một lúc a" Cậu cười búng mũi cô thể hiện sự yêu thương.
"Ân" cô ngoan ngoãn gật đầu rồi quay xuống bếp tiếp tục bày những món ăn còn nghi ngút khói ra bàn.
Nói Tiểu Vi là đầu bếp chuyên nghiệp cũng không ngoa đâu, cô nấu ăn nêm nếm rất vừa tay, làm cậu ăn rất ngon miệng nên một lúc nhanh chóng đã xử hết một bàn thức ăn mà ban đầu cứ nghĩ là sẽ ăn không hết.
"Thật no nha"
Cậu vỗ vỗ cái bụng căn tròn nhìn Tiểu Vi mắt hiện lên tràn ngập ý cười.
"Nếu anh thích sau này em sẽ đến nấu cho anh ăn tiếp"
"Hảo a. Nhưng mà em rất bận bịu với công việc mà"
"Em xin làm ca sáng, tầm trưa là đã về rồi"
"Thế thì được"
Sau này không cần phải ăn tạm mì hoặc ăn ngoài tiệm chống đói rồi, có bạn gái cũng là một việc rất có lợi nha.
Cả hai cùng nhau về phòng ngủ, ôm Tiểu Vi trong lòng, tựa cằm lên mái tóc nâu nhạt của cô hít lấy mùi hương của cỏ, rất nhẹ. Tiểu Vi cơ hồ không ngủ được nghịch ngợm dụi dụi vào người cậu một lúc rồi nằm đè lên người cậu mà hôn, làm cậu buồn cười không thôi.
"Nga, em rất hư" Cậu nhéo nhéo mũi nhỏ, giọng nói mang thanh âm vô cùng ấm áp.
"Lâu lắm rồi mới được ngủ với anh a" Cô nhìn cậu cười.
Cả hai cười đến không biết trời đất rồi nhìn đối phương, môi cũng theo phản xạ hút lấy nhau triền miên không dứt, đến khi nụ hôn kết thúc Tiểu Vi đã nằm xụi lơ trong người cậu, Tiểu Vi dụi dụi vào khuôn ngực của cậu, dùng giọng mũi mà nói.
"Cho anh..."
Qua áo sơmi trắng mỏng manh của cậu đang khoác trên người Tiểu Vi, có thể thấy sắc hồng câu nhân ẩn ẩn hiện hiện.
Thuận thế, cậu đè Tiểu Vi dưới người mình, loại chuyện này đối với nam nhân chính là không thể kiềm chế.
"Cạch"
Đèn phòng sáng trưng được tắt một cách bất ngờ, cậu cũng không rõ lí do vì sao, tay Tiểu Vi đang ôm người cậu thì việc tắt đèn là không thể.
Chưa dừng lại ở đó, ngoài cửa truyền vào âm thanh ken két rợn người, gió phía ngoài cửa lùa vào thổi bay tấm rèm trong phòng, ánh trăng phía ngoài le lói từng tia sáng yếu ớt đáp vào phòng, khung cảnh thoáng chốc liền trở nên quỷ dị.
Cậu từ sáng đến giờ đã gặp không biết bao nhiêu việc khó có thể chấp nhận được, tưởng tối sẽ yên bình nhưng mọi việc không như cậu nghĩ. Cục tức nghẹn nơi cuống họng nay đã chạy đến đại não kích động cậu không thôi, bản thân dùng hết sức bình sinh mà rống lớn.
"Là ai, mau ra đây cho tôi"
"cạch" tiếng bóng đèn được mở, âm thanh khó nghe ngoài cửa lúc nãy cũng đã dứt, gió cũng ngừng thổi, mọi thứ trở lại bình thường như ban đầu, cơn giận cũng nguôi đi vài phần, cậu lúc này mới trấn tỉnh bản thân thở ra một cái rồi nhìn Tiểu Vi, gương mặt cô lúc này thoáng lên một nét khiếp đảm cứ nhìn phía rèm cửa được thổi bay lúc nãy.
"Tiểu Vi" Cậu vỗ vỗ mặt cô.
"A, anh có chuyện gì ?"
"Không có gì, hôm nay anh mệt rồi, cùng ngủ thôi"
"Ân"
Nói rồi cậu ôm Tiểu Vi vào lòng mà ngủ, cô vẫn tò mò nhìn phía tấm rèm kia, lúc nãy, có một bóng người nhìn cả hai, ánh mắt thoáng lên tia giận dữ, nụ cười quỷ dị như có như không lấp lóa trong phút chốc giữa màn đêm.
_____________________________________
Vote nào, vote nào :3
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co