Chap 14
- YoSeob ah! - Anh và cậu vừa bước về nhà đã thấy DooJoon ở đó, bên cạnh còn có cả Jang HyunSeung.
Cả 2 đang ngồi nói chuyện cùng mẹ cậu. Từ tối qua,DooJoon đã rất lo lắng cho cậu, sáng nay vừa định đến tìm cậu thì nhận được điện thoại của HyunSeung. Cậu ta rủ DooJoon đến thăm cậu vì lo cậu uống nhiều quá nên mệt, cũng vừa hợp ý nên đến đón cậu ta rồi cũng qua nhà cậu.
Biết cậu cả đêm không về khiến DooJoon lo sợ mãi, cậu đi với JunHyung sao? Hai người có xảy ra chuyện gì chăng. Thế nên vừa thấy cậu về là sốt sắng chạy lại, nhưng rồi đứng khựng lại khi thấy anh đi theo đằng sau cứ nhìn mà cười cười.
Hai tay DooJoon nắm lại thật chặt. YoSeob tròn mắt nhìn cả 2 bọn họ, hôm nay là ngày nghỉ tìm cậu làm gì chứ? DooJoon thì không nói, HyunSeung sao lại ở đây?
Thấy con trai cứ đứng trố mắt ra mà nhìn khách như vậy, Yang phu nhân đằng hắng vài tiếng rồi gọi cậu lại
- Seobie! DooJoon hyung và cậu Jang đây đến hỏi thăm con đấy, con đã đi đâu cả đêm không về vậy?
Yoseob nhìn mẹ với vẻ hối lỗi rồi bước qua cả DooJoon và HyunSeung mà đến bên cạnh bà, ôm lấy bà nũng nịu.
HyunSeung nhìn như bị thôi miên từng bước chân của cậu, đôi mày hơi cau lại khi cậu ta thấy cậu vẫn lanh lẹ và đi đứng bình thường, không có chuyện gì xảy ra sao?
- Con xin lỗi umma, tối qua con uống say quá nên ngủ nhờ lại nhà bạn. con quên gọi điện về mất. - Cậu thành khẩn xin lỗi mẹ mình.
Yang phu nhân khẽ cười vì cử chỉ đáng yêu của con trai, bà đẩy cậu ra và nói thật dịu dàng.
- Được rồi con trai, umma không giận con đâu, nhưng lần sau đứng uống nhiều thế nữa, hại sức khỏe mà lại làm phiền người khác.
YoSeob ngoan ngoãn gật đầu.
- Cậu ngủ lại nhà JunHyung tối qua sao YoSeob? - HyunSeung lên tiếng hỏi, cố tình nói lớn để 2 gã trai đang gườm nhau ngoài kia cũng phải nghe thấy.
DooJoon cau mày giận giữ còn JunHyung thì tươi cười lén đưa 2 ngón tay làm dấu victori trước mặt DooJoon.
- JunHyung ? - Yang phu nhân ngạc nhiên hỏi, bà không biết con trai bà có quen ai tên như vậy.
Nghe đến tên mình, JunHyung vội đến chào hỏi.
- Thưa phu nhân, cháu là Yong JunHyung, bạn của YoSeob ạ!
Người phụ nữ phúc hậu tươi cười chào đón và cảm ơn anh.
- Chào cậu Yong, cảm ơn vì đã đưa Seobie về và chăm sóc nó, con trai tôi làm phiền cậu quá.
- Không phiền gì đâu ạ! Cháu thật lòng rất quý YoSeob và rất vui được giúp đỡ cậu ấy ạ - JunHyung khiêm nhường trả lời và nhìn YoSeob với ánh mắt trìu mến.
Người mẹ mỉm cười hạnh phúc, cảm thấy vui vì con mình đi xa lâu ngày, vừa về đã tìm được những người bạn tốt như vậy, bà cũng rất hài lòng với thái độ nhã nhặn của cậu trai trẻ. Như sực nhớ ra chuyện gì đó, bà quay qua nhìn cậu một cách thảng thốt.
- Omona! Umma quên mất. Seobie ah! Umma xin lỗi! Umma hứa cùng con đi mua quần áo, nhưng appa vừa bảo sẽ đưa umma đi dự Concert ở Jeju mất rồi, con chịu khó đi một mình được không? - Bà nhìn cậu cười bẽn lẽn.
YoSeob đảo tròn mắt, cậu cũng đã quên mất hôm nay có hẹn với mẹ và cậu thừa biết trên thực tế thì cha mẹ cậu đang tính chuyện rũ nhau đi chơi riêng thì có, 2 ông bà còn tình tứ lắm. Vậy nên cậu chỉ đơn giản là nhún vai một cái rồi trả lời mẹ.
- Vâng, không sao đâu mẹ, con tự lo được mà.
Nhận thấy sự tâm lý của cậu con trai, người mẹ mỉm cười ấm áp rồi xoa xoa đôi bàn tay cậu.
- Để hyung đưa em đi nhé? - DooJoon cố chớp lấy cơ hội của mình.
- Tiếc qua DooJoon ah! - Anh nở nụ cười thật ngọt.
- YoSeob có hẹn với tôi hôm nay rồi, tôi sẽ đưa em ấy đi. - Anh nhướng mày nhìn YoSeob, nhắc nhở cậu về lời hứa sáng nay
Cậu thở dài thườn thượt rồi tựa sâu vào trong ghế, cố tránh xa trận chiến vô hình này. Yang phu nhân hấp háy con mắt, thích thú nhìn 2 chàng trai phong độ đang đấu nhau sống chết vì con trai mình.
Kí ức khi xưa hiện về, ngày xưa bà cũng như cậu, là hoa khôi bao người ngưỡng mộ. Yang lão gia cũng đã đấu tranh dữ dội lắm mới có được bà đấy. Thật là hoài niệm quá.
- Sao các con không đi cùng nhau nhỉ? Đều là bạn cả mà. - Bà tinh nghịch gợi ý.
Mấy gã trai trẻ tròn mắt nhìn vị quý phụ trong khi bà chỉ đủng đỉnh đứng dậy rồi nói.
- Vậy nhé! Cứ đi chung cho vui, thôi ta về phòng chuẩn bị quần áo đây, cũng sắp tới giờ bay rồi.
YoSeob chỉ muốn hét lên trong đầu, đi với 2 gã suốt ngày xoẹt điện vào nhau này ư! Cậu sẽ bị giật và cháy đen thui mất. có ai cứu cậu chăn? Đúng lúc đó thì HyunSeung lên tiếng như 1 vị cứu tinh.
- YoSeob àh! Tôi có thể đi chung được không? Tôi cũng đang định đi mua sắm, tôi biết mấy shop bán đồ đẹp lắm, tôi sẽ chỉ cho cậu.
Miệng cười thật ngọt nhưng ánh mắt thì tóe lửa, YoSeob thừa biết cậu ta chỉ cố tách cậu ra khỏi DooJoon nhưng như vậy cũng tốt, sẽ tự nhiên hơn nhiều.
~o0o~
- YoSeob ah! Em thử bộ này đi.
- DooJoon ah! Anh xem cái áo này nè.
Ba người họ: YoSeob, DooJoon, HyunSeung cứ như đang chơi trò rượt bắt trong cái vòng tròn luẩn quẩn. DooJoon đi theo YoSeob, luôn miệng nói chuyện, chọn lựa quần áo cho cậu. HyunSeung cũng làm điều tương tự nhưng là với DooJoon.
Còn JunHyung ưh? Đừng có hỏi cậu, Yoseob cũng không biết "con bò ấy đang làm cái quái gì ở đây nữa!"
Đã là cái shop thứ tư ,thứ năm gì đó họ đi vào nhưng JunHyung không thèm lựa quần áo, cũng không hề lại gần YoSeob anh cứ loanh quanh khắp trong các shop như kiếm tìm một thứ gì đó.
YoSeob cảm thấy hơi khó chịu. Bảo là đi chơi, đi hẹn hò vậy mà hắn cứ lờ tịt cậu đi. Nhưng thôi, mặc kệ, với hai con người phiền toái kia cậu cũng đủ rắc rối để đối phó rồi.
- DooJoon ah! - JunHyung từ đâu bỗng hớn hở chạy lại, ôm theo một bộ quần áo.
- Anh thử bộ này xem, tôi thấy hợp với anh lắm đấy. - Anh chìa ra trước mặt DooJoon toe toét cười.
YoSeob và HyunSeung há hốc mồm ngạc nhiên trong khi DooJoon thì gườm gườm nhìn anh đầy ngờ vực.
- Ehm! Sao lại nhìn tôi vậy chứ? - Anh vờ như bị tổn thương.
- Nó hợp với anh thật mà. - Nói đoạn anh dúi bộ đồ vào tay DooJoon, vừa cười hiền lành vừa đẩy hắn vè phía dãy phòng thử quần áo.
HyunSeung cũng chạy vội theo vì lo lắng. YoSeob vẫn ngạc nhiên mãi cho tới khi DooJoon khuất sau những gian phòng thay đò còn HyunSeung cứ bồn chồn đi lại ở đó.
JunHyung rón rén đến gần cậu và chỉ kịp nghe mấy tiếng.
- Chúng ta đi hẹn hò.
Cậu bị lôi tuột đi mất. Bây giờ YoSeob mới hiểu, JunHyung đã tranh thủ quan sát tìm kiếm shop nào có những gian phòng thử quần áo khuất với cửa ra vào, anh lừa DooJoon và HyunSeung vào đó rồi bí mật đưa cậu đi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co