Truyen3h.Co

THỬ KHÔNG

Chap 19

keka_junseob

Văn phòng Tổng Giám Đốc JH.

JunHyung tiu nghỉu nhìn vào cái điện thoại nói như khóc. 

- Đồ vô tình, cắt máy gì mà nhanh thế. Em đi những mấy ngày, anh phải làm sao? Nhớ em muốn chết, không nói chuyện với người ta lâu một tí được à. Lại còn chưa chịu gọi lại nữa.

Ngậm ngùi bỏ chiếc điện thoại im lìm lăn sang một bên, anh vớ lấy đống tài liệu trên bàn đọc tạm, hòng khoả lấp nổi lòng.

1 phút 

.5 phút 

.

10 phút

- Yah! MyungSoo hyung! - JunHyung thò đầu ra khỏi cửa gọi lớn tên anh trợ lý.

Vài giây sau MyungSoo lật đật đẩy cửa chạy vào, hốt hoảng không hiểu vì sao hôm nay sếp lại gọi mình gấp vậy.

- Thư mời của Concert nhà biểu diễn nghệ thuật ở đảo JeJu chúng ta có nhận được không? - Anh gấp gáp hỏi khi nhác thấy mặt MyungSoo.

- Có, nhận được từ hai tháng trước, nhưng cậu bảo phải tập trung cho hai dự án lớn với Cube nên bỏ qua kia mà. - MyungSoo ngơ ngác hỏi lại.

- Thì đi để tham khảo tình hình các công ty khác cũng được chứ sao? JunHyung chống chế.

- Còn dự án tổ chức tuyển traineee ở JeJu nữa, em cũng muốn ghé qua giám sát tiến độ. Hyung chuẩn bị đi, chúng ta đi ngay hôm nay. - JunHyung thúc giục anh trợ lý, lấp liếm cái lý do thật sự.

- Nhưng JunHyung ah! Buổi họp thông báo hai ngày nữa mới tổ chức cơ, có cần đi gấp vậy không? - MyungSoo check lại thông tin trên điện thoại của mình rồi ngạc nhiên hỏi.

JunHyung sững người nhìn anh trợ lý vài giây rồi cuống quýt ôm đầu vò loạn xạ.

- Gấp.....gấp....đi ngay bây giờ luôn, không thể trì hoãn được. Ahhhh!!! Tên khốn ấy. Điên mất thôi.

MyungSoo tròn mắt nhìn vị giám đốc trẻ lần đầu cư xử điên loạn như thế nhưng rồi cũng im lặng mà chuồn về phòng, gấp rút chuẩn bị cho chuyến công tác.

~o0o~

- Hyung ah! Đây là........

Ngọn đồi ngập tràn hoa cải vàng dập dềnh trong gió với cây sồi to oai vệ đứng ngay trên đỉnh. Khung cảnh thơ mộng mập mờ trong kí ức non trẻ.

Flash back

- Seobie ah! - Cậu bé cao cao thơ thẩn đi tìm một cậu bé nhỏ hơn.

- Hyung! - Lấp ló sau gốc cây sồi, cậu bé con mũm mĩm ôm bó hoa vàng miêng tủm tỉm cười.

Đôi mắt to tròn ngây thơ, gò má hây hây ửng đỏ, đôi môi chúm chím căng mọng trong khoảnh khắc in sâu vào lòng cậu trai non nớt.

- Đẹp không hyung! Seobie hái về tặng cho umma nah! - YoSeob hớn hở khoe.

- Ah!....ưmh.....đẹp! - Cậu trai lớn ngơ ngẩn gật đầu.

- Seobie còn phải hái nhiều nữa, Doo hyung hái giúp Seobie với, chọn bông nào thật đẹp ý! - YoSeob ngây thơ lại lon ton chạy lẫn vào những luống hoa vàng rực.

- Tặng cho Seobie nè! - DooJoon bẽn lẽn đạt lên đầu Seobie bé bỏng một vòng hoa do chính tay nó làm.

Cậu trai nhỏ ngạc nhiên lôi cái vòng trên đầu xuống.

- Sao hyung lại tặng cho em? Mình đang hái hoa tặng umma kia mà. Hyung không hái hoa tặng umma hyung sao?

- Nhưng....nhưng.... - DooJoon ấp úng

- .......hợp với em mà, đẹp lắm, giống .......cô dâu lắm. - Nó lí nhí.

YoSeob bĩu môi, ngúng nguẩy lắc đầu.

- Seobie đương nhiên là đẹp rồi, nhưng không có giống cô dâu đâu, Seobie muốn làm chú rể cơ, cài hoa trên áo ý.

DooJoon gãi đầu, gãi tai cứ cúi gầm mặt nhìn cái vong hoa trong tay cậu trai nhỏ. YoSeob ngắm nghía cái vòng hoa một hồi rồi chợt toe toét cười.

- Cái vòng hoa đẹp quá nha, hyung khéo tay quá. Chắc là hợp với umma lắm. Seobie sẽ đem về tặng umma. Umma đội vòng hoa rồi làm cô dâu của Seobie, có cả hoa cưới Seobie tặng nữa nah. - Thằng bé vẫy vẫy cái vòng rồi tung tăng chạy biến, để lại thằng lớn đứng ngẩn ngơ.

End flash back

- Ah! Chỗ này lúc nhỏ có lần nhà em và nhà hyung cùng đến chơi đúng không? Mình còn hái hoa để tặng umma nữa. - YoSeob vui vẻ reo lên.

-Uh! - DooJoon nhìn cậu đầy trìu mến.

- Nhưng........... - YoSeob nhìn DooJoon một cách khó hiểu ........

- Hyung dẫn em đến đây làm gì? Để ôn lại kỉ niệm cũ sao? Nếu vậy thì để sau cũng được mà hyung , đi sớm vậy làm gì ?

- Seobie ah! DooJooon tiến tới một bước nắm lấy tay cậu khiến YoSeob hơi chột dạ.

- Nae, hyung! - Cậu mỉm cười méo mó.

- Em vẫn nhớ lúc ấy đúng không? Hyung từ ngày đó đã yêu em rồi, lúc nào cũng yêu em, hyung đã luôn chờ đợi em, em biết không?

- Hyung ah! Em đang yêu JunHyung. - Cậu cố rụt tay mình lại.

- Tại sao chứ? - DooJoon siết chặt tay cậu hơn.

- Em quen hắn chỉ mơi vài tháng, trong khi hyung đã chờ đợi em bao năm, hyung có gì không bằng hắn nào? Đừng dễ dãi như thế Seobie. Hắn là một tên ăn chơi, hắn chỉ đang đùa cợt vơi em thôi!

YoSeob cảm thấy bực bội, cậu không thèm rút tay về nữa, cau mày nhìn DooJoon nghiêm nghị.

- Thật buồn khi hyung nghĩ rằng em dễ dãi, hời hợt. Hyung cứ nghĩ vậy cũng được. JunHyung đùa giỡn em cũng được. Nhưng việc em làm em tự chịu trách nhiệm, hyung không cần phải lo. Em cũng không ngây thơ như hyung nghĩ đâu. Em yêu JunHyung và em tin anh ta cũng vậy. Cảm ơn vì hyung đã yêu em, nhưng em chỉ luôn yêu quý hyung như một người anh trai mà thôi. Em yêu JunHyung. - Cậu khẳng định chắc chắn một lần nữa rồi quay lưng đi.

- Seobie ah! Đừng đi! - DooJoon ôm chầm lấy cậu. 

- Hyung cũng yêu em, cho hyung một cơ hội đi. Hyung sẽ cho em thấy hyung yêu em nhiều hơn cả tên Yong JunHyung ấy!

YoSeob cảm thấy thật khó xử. Cậu đang còn đang phân vân không biết nên đẩy DooJoon ra rồi nhẹ nhàng từ chối lần nữa hay thẳng tay mà đấm cho ông hyung phiền phức này một đấm, đúng lúc đó thì điện thoại của cậu réo rắt đỏ chuông.

Cố lôi cái di động ra khỏi túi quần, dòng chữ Jag HyunSeung nhấp nháy nơi màn hình làm cậu toát mồ hôi hột.

- Trợ lý Jang gọi nè hyung! - Cậu giơ cái điên thoại lên cho DooJoon xem rồi cố đẩy ra.

DooJoon cũng buồn bã buông tay.

- YANG YOSEOB!!!!!!!!!!! - Cậu mừng thầm vì mình chỉ vừa bắt máy mà chưa kịp áp vào tai.

- Cậu và giám đốc đang ở đâu? Tôi đã lên đảo rồi, nói nhanh để tôi đến đó. - Giọng HyunSeung vang vọng qua điện thoại.

- Em và DooJoon hyung đang ở khách sạn Shock, đã check phòng trước, hyung cứ tới đó đi. -  YoSeob cười giả lả, đợi bên kia dập máy rồi quay qua hối thúc DooJoon.

- HyunSeung hyung đã tới khách sạn rồi, chúng ta nên về thôi hyung. - Cậu vội lẫn đi trước khi DooJoon kịp có phản ứng gì.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co