Truyen3h.Co

(Thunderstorm x Earthquake) Gemini

"Macbeth"

TanoCao

"Look like th' innocent flower,

But be the serpent under 't."

(Trông như đóa hoa vô hại, nhưng thực chất là con rắn độc đang ẩn nấp)

Bàn tay đỡ lấy mái tóc dài mượt, chiếc lược chà răng lên những sợi chỉ đen bóng. Người ngồi sau ngâm nga nho nhỏ, đôi mắt trong sáng vô hại, rồi khi từ "under't" được rít lên, đôi ngọc Citrine lóe sáng.

Thunderstorm ngồi dựa vào thành giường, mày nhíu lại, "We will speak further." (Chúng ta sẽ nói nhiều hơn về chuyện này)

"Only look up clear.

To alter favor ever is to fear"

(Chàng hãy mang vẻ mặt bình thường vô tội, bởi nếu chàng tỏ ra phiền muộn, người ta sẽ nghi ngờ)

Đôi tay thoăn thoắt quấn sợi dây đỏ quanh làn tóc chải gọn, buộc thành nút thắt xinh đẹp, buông tay, dòng suối đen chảy tràn sau gáy.

"Leave all the rest to me." (Hãy để phần còn lại cho ta)

Bảy giờ kém mười lăm. Vừa vặn tới chỗ tập trung. Phần chuẩn bị cho vở kịch tuần sau đã hoàn thiện rồi, quản lý muốn cả đoàn được thư giãn trước ngày N nên quyết định hôm nay cho mọi người đi chơi. Hai người trao đổi thêm vài câu thoại, chuẩn bị rời phòng thì điện thoại Thunderstorm đổ chuông.

"THUNDERSTORM, EARTHQUAKE, HAI NGƯỜI CHẾT DÍ NƠI NÀO RỒI HẢ?!"

Thunderstorm tức khắc đẩy cái điện thoại ra xa, một tay che tai Earthquake.

"Cái gì..."

"Quý vị ở đâu?! Mọi người tập trung đủ rồi, thỉnh hai nhân vật chính lẹ lên cho!"

"Tám giờ mà."

"Đổi lịch rồi! Quý vị có để ý tin nhắn không? Xuống-đây-ngay!"

Hai người vô tội nhìn nhau. Đành rằng Ice luôn điềm đạm, nhưng cậu ta yêu ngủ, nên việc dậy sớm để dắt cả đoàn đi chơi có thể nói đã khiến cậu phải nghiến răng nghiến lợi. La lối muốn rách màng nhĩ... Thunderstorm và Earthquake ngẩn ra. Đổi lịch đi chơi? Earthquake hấp tấp mở máy, một đống tin báo đập vào mặt. Ặc ặc, tối qua mải đọc thoại quá, hai người đều tắt thông báo...

Dễ dàng tưởng tượng ra Ice đang mang vẻ mặt hung thần ác sát.

Thunderstorm bình tĩnh, "Làm sao bây giờ?"

Earthquake ừm một cái, "Bịa lý do đi?" Bình thường cậu trung thực, nhưng đã lỡ chọc Ice điên lên... Cậu cũng biết sợ chứ.

Bên kia thoáng ngần ngừ, "Anh không nghĩ đó là ý hay." Ít ra nói thật (chắc là) còn được khoan hồng...

Đối phương cười thản nhiên giơ hai tay lên, "My hands are of your color, but I shame

To wear a heart so white."

(Tay ta cũng vấy máu như chàng vậy, nhưng ta thật xấu hổ khi có một trái tim yếu đuối như của chàng)

"Tôi nghe hết đấy nhé! Bịa đặt cái gì, xuống đây nhanh! Earthquake, thoát vai đi!"

Ice làm quản lý của "Gemini" từ mùa đông năm ngoái, biết đến hai người mắt đỏ mắt vàng từ bốn năm trước.

Yaya không hề biết rằng cậu quản lý mình vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị đã tương ngộ "Gemini" bằng cách thức giống hệt cô: Thông qua Hamlet và Ophelia. Khoảnh khắc sân khấu hạ màn, Ice, một cậu bé chỉ có niềm hứng thú tương đối với kịch thoại đã quyết định rằng mình muốn bước chân vào thế giới đó. Không phải diễn viên, không phải đạo diễn, biên kịch, cậu muốn đi theo hai con người ấy.

Ánh sáng rực rỡ của chòm Sinh đôi.

Tiếp nhận ánh sáng đó vào thời điểm họ đứng trước thách thức lớn nhất từ trước tới giờ, Macbeth và Lady Macbeth, có thể nói khởi đầu của Ice hơi nhọ nồi. Đó là người ngoài bảo thế, Ice thì bình thường thôi. Cậu đã tiếp cận ánh sáng đó và cậu sẽ đồng hành cùng nó.

"Macbeth" của "Gemini" chỉ được công diễn duy nhất một lần.

*

"Tại sao vậy...?" Ying không hiểu, Yaya bảo vở kịch đó là một thành công lớn, nhưng diễn có một buổi là sao? Thu hồi vốn kiểu gì? Cô bạn trả lời, " "Macbeth" được xem là thách thức lớn nhất mà "Gemini" từng gặp phải."

Câu chuyện kể về vị tướng Scotland Macbeth, sau khi nghe lời tiên tri của ba phù thủy, được vợ mình Lady Macbeth thuyết phục, trợ giúp, đã giết vua Duncan để chiếm lấy ngai vàng. Rồi ổng sẽ trở thành vị vua tốt được lòng dân câu chuyện sẽ kết thúc kiểu họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau đúng không? Khôngggg. Là một trong tứ đại bi kịch của Shakespeare, vở kịch tranh quyền đoạt vị chết cả đống người, "Macbeth" chính là cơn ác mộng với những kẻ tay từng vấy máu.

Vậy để biểu đạt cơn ác mộng đó, hai nhân vật trung tâm của nó phải có năng lực như thế nào?

Giữa Macbeth và Lady Macbeth, Yaya đặc biệt quan tâm vai diễn nữ. Có thể nói không có bà ta thì không có vị vua tiếm ngôi của Scotland, không có cả câu chuyện bi thảm, người đàn bà đầy tham vọng, tàn nhẫn, rất không phù hợp với chuẩn mực áp đặt cho nữ giới thời của Shakespeare.

Để rồi cuối cùng chết vì tội lỗi.

"Earthquake không diễn được tớ cũng chẳng lạ..." Ying chầm chậm gật đầu, nghe kể sơ mà đã thấy khó rồi.

"Ừa, nghe nói cậu ấy bị làm khó dữ lắm. Thunderstorm cũng bị dập lên dập xuống, chú tớ kể chú không ngờ Thunderstorm có thể truyền tải "sự sợ hãi và khiếp nhược" của Macbeth sau khi giết Duncan. Ý là, anh ta đâu có vẻ là một người biết sợ hả?"

Ying tưởng tượng Thunderstorm run rẩy sợ đến toát mồ hôi lạnh. Cô dứt khoát, "Không."

"Thế mà diễn được! Diễn viên đúng là có một nghìn khuôn mặt, làm tớ nhớ hồi Thunderstorm sắm vai Nữ hoàng Quân Cơ."

"Earthquake thì sao?"

"À đấy, cậu ấy là lý do khiến "Macbeth" chỉ diễn một buổi đấy! Vở kịch được đánh giá là "xuất sắc", doanh thu ngày đầu vượt trội, nhưng sau đó Earthquake bị bệnh."

Bị... bệnh?

"Quản lý thông báo hủy tất cả các ngày công diễn sau, hoàn toàn bộ tiền vé, nói ngay trong buổi họp báo. Bảo là Earthquake bệnh, không giải thích gì thêm. Phóng viên hỏi ý kiến Thunderstorm, anh ta cũng nói sẽ không diễn "Macbeth" cùng ai khác."

"Không có Lady Macbeth sẽ không có Macbeth."

Sự tồn tại tuy hai mà một. Cố thay thế bằng ai khác rồi cũng sẽ chỉ được một Castor không có Pollux.

"Tớ không được xem buổi diễn ấy." Nhớ lại sự xui xẻo của mình Yaya vẫn còn muốn phát khóc, "Tớ nài nỉ dữ lắm luôn, chú vẫn nói không thể quay lén. Bị phát hiện là thôi xong. Tớ sầu lắm, cơ mà rốt cuộc chú đã cố quay một đoạn cho tớ."

Ying khấp khởi hi vọng, "Cậu..."

"Tất nhiên là tớ còn giữ nó rồi!"

Ying sung sướng vung tay lên trời, "Tớ yêu cậu Yaya!"

"Rồi rồi, tớ lục lại gửi cho. Trong lúc chờ cậu tranh thủ đọc cốt truyện của "Macbeth" đi, cảnh này phải biết nội dung mới hiểu được."

"Cảnh gì thế?"

"Lady Macbeth mộng du."

*

"Tomorrow, and tomorrow, and tomorrow,

Creeps in this petty pace from day to day

To the last syllable of recorded time,"

(Ngày mai, và ngày mai, và ngày mai,

Lê lết theo nhịp điệu chậm thật chậm ngày qua ngày

Cho đến tận cùng của thời gian)

Ice đứng ngoài cửa, khoanh tay, chăm chú theo dõi cảnh độc thoại Thunderstorm đang tự biên tự diễn. Hôm nay hai người đó có vẻ thích nhớ lại "Macbeth" nhỉ? Nói gì thì nói, họ chỉ mới đau đầu vì nó hơn ba tháng trước.

Đây là Hồi 5 Cảnh 5, theo kịch bản gốc, Macbeth vừa được thông báo về cái chết của vợ mình. Tuy nhiên, trong bộ phim điện ảnh chuyển thể năm 2015, cảnh này đổi thành Macbeth nhận tin dữ ngay trong căn phòng xác Lady Macbeth đang nằm. Thay vì độc thoại theo đúng nghĩa của nó, Macbeth của Michael Fassbender đã đọc lên mẩu độc thoại nổi tiếng nhất nền văn chương thế giới khi ôm trong tay cái thi thể giá lạnh, những động tác mềm nhẹ, âm giọng dịu dàng, như là đang khiêu vũ.

Cá nhân Ice thích kịch bản gốc của Shakespeare hơn, nhưng cảnh chuyển thể cho cậu ấn tượng bất ngờ.

"And all our yesterdays have lighted fools

The way to dusty death."

(Và tất thảy ngày hôm qua soi lối cho những kẻ khờ

Con đường tới cái chết tối tăm)

Thunderstorm ôm "Lady Macbeth", sự băng lạnh rũ rượi trong tay, ghé trán mình vào trán người, thở ra lời ngâm êm dịu.

Ice nghĩ, "Macbeth" là bước đột phá trong khả năng diễn xuất của Thunderstorm.

Không, cậu không nói về sự mâu thuẫn, dằn vặt, khiếp nhược sau khi giết vua Duncan; không nói về nỗi ám ảnh, "có tật giật mình" khi nhìn thấy bóng ma của Banquo; không nói về sự tàn bạo một khi nhận ra rằng bản thân đã chìm sâu vào bể máu đến mức "cho dẫu có dừng lại, muốn trở nên trong sạch như xưa cũng khó như tiếp tục giết người". Cậu không nói về bất cứ biểu hiện nào trên sân khấu.

Cậu đang nói về cái cảnh cậu ta đã độc diễn với "xác chết" nhiều hơn một lần.

Lần cuối cùng khán giả nhìn thấy Macbeth và Lady Macbeth ở chung, mối quan hệ của họ đã cho thấy sự lỏng lẻo, rạn nứt. Sự xa cách ấy vẫn manh nha thể hiện ngay cả khi Macbeth biết tới bệnh tình của vợ, và khi ông được thông báo về cái chết của bà, những câu thoại đầu tiên "She should have died hereafter. There would have been a time for such a word." (Sớm muộn gì nàng ấy cũng chết. Chuyện này vốn dĩ sẽ xảy ra) nghe có chút gì lạnh nhạt, trước khi tiến tới phần độc thoại nổi tiếng "Tomorrow, and tomorrow, and tomorrow" bộc lộ sự bi quan, tuyệt vọng, hé mở phần nào kết cục của vị vua Scotland.

Đó là "Macbeth" trên sân khấu của Thunderstorm.

Còn trước mắt Ice, ngay bây giờ, là một "Macbeth" khác, một cách diễn giải khác của "She should have died hereafter. There would have been a time for such a word." Vị vua mất đi vương hậu, người đồng lõa trong tội ác chung, người để dựa dẫm, một nửa của mình, than thở bằng âm giọng dịu dàng tựa thuở hai người còn là một khối, "Nàng ấy nên chờ đợi ta, bởi cái chết của ta đã đến thật gần." Nàng nên chết sau cuộc chiến, để ta có đủ thời gian thương tiếc. Nàng nên chết sau cuộc chiến, giờ thì ta biết ta không thể nào chiến thắng nữa rồi.

Môi kề trên môi cái xác, tuôn những lời thì thầm của tình nhân.

Ice nghĩ rằng đó là tình yêu.

Rốt cuộc thì, tất cả sự bạo tàn và lạnh nhạt vẫn chưa đủ để thiêu tình yêu thành tro bụi.

Đồng lõa trong tội ác, hai người sẽ trả giá chung.

"Out, out, brief candle!

Life's but a walking shadow, a poor player,

That struts and frets his hour upon the stage,

And then is heard no more. It is a tale

Told by an idiot, full of sound and fury,

Signifying nothing."

(Tắt, tắt đi, hỡi nến nhỏ!

Đời này có gì ngoài một bóng ma lang thang, một diễn viên nghèo nàn,

Khệnh khạng và bồn chồn trên sân khấu

Để rồi đi đến vô thanh. Đó là câu chuyện

Được kể bởi gã ngốc, ồn ào và điên loạn,

Phô bày điều vô nghĩa)

"Không có Lady Macbeth sẽ không có Macbeth."

Ice nhớ lại câu trả lời của Thunderstorm, nhớ về lời bình của ai đó với vở "Hamlet" sau khi đã xem "Macbeth". Về Hamlet và Ophelia. Về Thunderstorm và Earthquake.

Lời bình đó đúng thật.

*

"Macbeth", Hồi 5 Cảnh 1, Lady Macbeth mộng du.

Ying đã tìm hiểu nội dung của "Macbeth", vở bi kịch ngắn nhất của Shakespeare, thời lượng ngắn như vậy mà đẫm máu đến nhường ấy, khiến cô tưởng tượng nếu viết kịch bản ra giấy thì từng trang một đều thấm máu. Cảm thấy chưa thỏa mãn, Ying đi sục sạo những phiên bản khác của Hồi 5 Cảnh 1 trên mạng, trớ trêu thay, không có clip lẻ nào của một buổi diễn chính thức cho cô cái... cô không biết nên gọi nó là gì, cái "cảm giác" chăng? Như khi xem "Hamlet" vậy đó? Clip duy nhất cho lồng ngực cô nhịp đập từa tựa thế lại được cắt ra từ một vở kịch liên trường, dài có hơn một phút, cứ như rốt cuộc tìm được món hợp khẩu vị mà nó hết suất bán.

Trái ngược với hình tượng hướng về quyền lực, thâm độc, khéo léo ở nửa đầu vở kịch, Lady Macbeth trong phân cảnh mộng du là một người đàn bà suy sụp. Không còn những lời nói hoa mỹ, không còn lối so sánh điêu luyện đầy sức thuyết phục, giờ đây bà ta thốt ra những câu từ ngắn ngủn lộn xộn, sự khác biệt rõ rệt giữa một phu nhân cao quý và một ả đàn bà tầm thường.

Không còn mối liên kết "không thể tách rời" với người chồng, người đồng lõa trong tội ác, một nửa của mình, Lady Macbeth trần trụi trong vũng máu đỏ của tội lỗi.

Nuốt nước bọt, Ying nhấn vô clip Yaya gửi.

Ban đầu màn hình tối đen, sau Ying mới nhận ra đây là bối cảnh của phân đoạn này: Nửa đêm. Màn hình thoáng lay động, khung cảnh dần hiện ra rõ hơn, Ying có thể thấy hai nhân vật phụ ở một góc sân khấu. Một người phụ nữ và vị bác sĩ đang chờ xem đêm nay có thấy Lady Macbeth mộng du hay không. Họ nói chuyện với nhau về tình trạng kì lạ của hoàng hậu, vị bác sĩ còn chút nghi ngờ, người phụ nữ khăng khăng những điều mình đã thấy và đã nói là đúng. Không lâu sau, bóng người thứ ba tiến vào trung tâm màn kịch, trên tay cầm ngọn nến.

"Lo you, here she comes. This is her very guise; and, upon my life, fast asleep. Observe her, stand close." Người phụ nữ nói.

(Nhìn kìa, bà ta đến rồi. Bà ta luôn trông như vậy đấy; và, thề có trời cao chứng giám, bà đã ngủ say rồi. Quan sát bà ấy, thật kín đáo thôi)

Lady Macbeth lệnh rằng phải luôn có nến ở bên cạnh. Ying nghĩ, đây cũng dễ hiểu, con tim bà ấy đã đủ tăm tối rồi.

Ngọn nến giơ lưng chừng, bước chân loạng choạng, đôi mắt mở hờ mà chẳng hề nhìn thấy. Soạt. Lớp váy phất lên, màu đen nhòa vào cảnh nền tạo ảo giác bóng đêm lay động.

Lady Macbeth đặt cây nến xuống sàn, từ từ đứng dậy, nâng hai tay lên ngang ngực. Cảnh tượng yên tĩnh, bình lặng một cách quái dị, rồi đôi mắt vô thần sực mở to, đột ngột đến mức tim Ying cũng đánh thót. Người đàn bà mím chặt môi, mắt long lên, ra sức chà xát đôi tay như thể cố gột rửa cái gì. Những tiếng thở run rẩy chẳng giống của một người đang ngủ chút nào, nhưng thực sự ý thức bà ta đã chìm vào cõi tối đen. Vậy thứ đang điều khiển Lady Macbeth... là gì?

Không còn ý thức, chỉ còn tiềm thức.

Thứ bà ta ra sức chùi khỏi tay là gì vậy?

Máu.

"Yet here's a spot." (Vẫn còn một vết ở đây)

Lady Macbeth chà hai tay vào nhau, tay Ying đau nhức như thể chúng đang bị bóc từng lớp da. Biểu cảm bà ta ngày càng kinh hoảng hơn, một khuôn mặt trẻ đẹp, nhăn nhúm lại cơ hồ già đi cả chục tuổi. Thình thịch thình thịch, nhịp tim tăng dần, cô khán giả bên kia màn hình chờ đợi câu thoại kinh điển...

Ơ?

Lady Macbeth - Earthquake - đột ngột dừng động tác cọ tay.

Ying ngơ ngác. Cảnh tiếp theo đâu? Câu thoại cực kì nổi tiếng đâu? Cô đã xem vài clip về phân cảnh này, cô chắc chắn nó sắp xảy ra mà? Quan sát Earthquake trong vai Lady Macbeth, tóc tai rũ rượi lòa xòa khắp mặt, mắt trợn lên, run run giơ đôi bàn tay "đỏ rực màu máu, máu rỏ tong tỏng", nhưng không còn nhìn chúng nữa. Cậu xoay sang trái rồi xoay sang phải, một vẻ hoảng hốt, trong đôi mắt u ám không hiểu tại sao nổi một tia sáng nhỏ như là... hi vọng?

Thế là sao?

"Hi vọng" là một thứ hoàn toàn không tồn tại trong phân cảnh này. Chỉ có bóng tối, máu, tội lỗi, tuyệt vọng, hồi chuông báo tử câm lặng đau đớn. Ying không phải người trong nghề, càng không chuyên nghiệp, nhưng chính cô cũng ngờ ngợ cậu ấy diễn... trật rồi.

Cho đến khi cô thấy tia sáng bé xíu tắt lịm, thần tình đờ ra, nhanh chóng co giật méo mó khiến cả khuôn mặt biến dạng thành một cái gì đó bị xoắn vặn bởi tuyệt vọng và tội lỗi.

"Out, damned spot!" (Biến đi, thứ nhơ bẩn)

Lady Macbeth giơ cao bàn tay, gào lên thê thảm, tiếng gào đâm vào lồng ngực bất kì ai nghe thấy. Cổ họng rung rung theo tiết tấu lộn xộn vô phương kiềm chế, dòng nước mắt ồ ạt tuôn xuống gò má đẫm mồ hôi. Đến cả hít thở cũng là một cực hình. "Out, I say!" (Biến đi, ta ra lệnh) Ying nhìn thấy màu đỏ sắc lạnh chói mắt vẫn còn đó, từng dòng chất lỏng đặc sệt bò xuôi xuống cánh tay. Lady Macbeth đập mạnh xuống sàn, hai tay duỗi thẳng ra, tựa hồ đẩy cái màu đỏ kinh khủng ấy ra xa thật xa khỏi mình.

Đó là lúc Ying biết, kết cục của kẻ có tội là cái chết.

Tia sáng bé xíu xiu kia, nếu nó đã xuất hiện, dù chỉ trong khoảnh khắc, thì khi nó biến đi sẽ lộ nguyên hình vực thẳm khôn cùng.

"The thane of Fife had a wife." (Vị lãnh chúa vùng Fife có một người vợ)

Người đàn bà bị giày xéo bởi ác ma trong tâm hồn đứng thẳng đơ như một cây sậy, hai bàn tay rỏ máu, một nụ cười điêu tàn, một giọt nước mắt ứa ra.

"Where is she now?" (Nàng ấy đâu rồi?)

Xè một tiếng thật dài, màn hình tối đen.

*

Lady Macbeth của Earthquake có một điểm khác biệt chí mạng với những Lady Macbeth khác.

Yaya nhìn màn hình đen thui, ừ, cô cũng tranh thủ xem lại clip đó luôn. Bĩu môi đầy tiếc nuối, cứ một lần xem là một lần thèm, giá mà được thưởng thức trọn vẹn vở kịch... Nhưng thôi, chú có thể quay cho cô một trong những cảnh đắt giá nhất đã là tốt lắm rồi.

Cô đã xem nhiều phân cảnh mộng du khác, cho dẫu những cảnh khác có đặc sắc thế nào, thì Hồi 5 Cảnh 1 vẫn để lại ấn tượng sâu đậm đến ám ảnh. Thứ bóng tối không một người lương thiện nào có thể thấu hiểu, màu đỏ chói lọi chảy vào chính giữa lòng bàn tay, bàn tay ấy không thể thuộc về một người chưa từng phạm vào sát giới.

Cơn ác mộng của những kẻ giết người.

Yaya đặt tay lên ngực, bàn tay nảy lên theo nhịp đập. Thế mà cô, một thiếu nữ chưa trải hết sự đời, còn có thể cảm ứng sự trừng phạt của tội ác bên kia màn hình.

Trong những cảnh mộng du cô từng xem, không một cảnh nào có tí ti ánh sáng. Ngọn nến lay lắt trên tay Lady Macbeth chỉ càng tô đậm sự u ám trong con mắt và màn đêm dày đặc bao vây bà ta. Cảnh tối tăm khiến tiếng gào thét "Out, damned spot!" càng rúng động lòng người.

Nhưng Lady Macbeth của một nửa chòm Gemini lại có ánh sáng.

Tận cùng tuyệt vọng, lóe lên tia sáng nhỏ nhoi.

Rồi tắt lịm.

Yaya đã cố gắng phân tích, nhưng buộc phải thừa nhận cô không đủ trình, dù sao cô chưa từng phạm tội... và cách Earthquake phô bày bộ mặt thê thảm của Lady Macbeth không hề giống bất cứ ai cô đã từng thấy. Khi cô hỏi chú, chú ấy có vẻ hài lòng lắm, chú bảo rằng nếu cô có thể chú ý vào trọng tâm của một màn diễn thì cô sẽ nắm được mấu chốt của bất cứ vấn đề nào.

"Con nghĩ sao về quan hệ của vợ chồng Macbeth, Yaya?"

"Họ... rất thân cận với nhau, phải không ạ? Con đã đọc vài bài phân tích, ví dụ như việc Macbeth kể tất cả về ba mụ phù thủy và lời tiên tri trong thư nhà cho thấy giữa hai người không hề có bí mật, "sự tin cậy tuyệt đối". Lady Macbeth cũng là sự thúc đẩy chính đưa Macbeth đến với ngai vàng và tội ác. Cơ mà về sau quan hệ của họ không còn được như vậy..."

"Con đã xem bản chuyển thể phim điện ảnh 2015 chưa?"

"Rồi ạ."

Chú mỉm cười, nói về sự thay đổi trong đoạn độc thoại "Tomorrow, and tomorrow, and tomorrow" của Macbeth.

"Rốt cuộc thì tất cả sự bạo tàn và lạnh nhạt vẫn chưa đủ để thiêu tình yêu thành tro bụi."

Yaya chớp mắt. Cô đã không nghĩ đến khía cạnh đó, trong đầu cô mặc định họ không còn thân mật tức là tình yêu không còn.

"Lady Macbeth của Earthquake cũng vậy đấy."

Chú để Yaya tự suy ngẫm. Vốn là một người thông minh, cô hiểu ra chú muốn hướng mình đến đâu. Những Lady Macbeth, trong phân cảnh mộng du, họ chính là một kẻ đơn độc. Chỗ dựa đã mất, nửa kia đã mất, một mình trong vũng máu. Đó là cách lý giải chính xác, kịch bản gốc của Shakespeare cũng ám chỉ điều tương tự, nhưng hậu thế... luôn có cái nhìn độc đáo của riêng mình.

"Tia sáng đó là tình yêu." Yaya thì thầm.

Phải, nó chính là "hi vọng" cuối cùng của Lady Macbeth. Khi không thể gột sạch máu đỏ trong lòng bàn tay, vương hậu của Earthquake đã không chìm vào điên loạn và rối rắm ngay lập tức như những diễn viên khác, bà ta bấu víu vào niềm hi vọng duy nhất còn sót lại trong đầu: Bậc quân vương của mình, chồng của mình, đồng lõa trong tội ác của chính mình. Bởi vì ấy là người độc nhất trên đời có thể thấu hiểu, "My hands are of your color", người cũng đã không thể ngủ yên sau khi phạm vào điều cấm kị. Là một nửa của bà.

Bà ta nhìn quanh quất, tìm kiếm.

Bà ta thấy bóng đêm.

Và máu đỏ trong lòng bàn tay.

"Out, damned spot!"

Hoàn toàn sụp đổ.

Tội lỗi của bà ta, bà ta sẽ phải trả giá một mình.

*

Ying nghĩ mình đã hiểu tại sao Earthquake không thể diễn những buổi tiếp theo rồi.

Chìm sâu vào nhân vật đến nhường vậy, có lẽ đầu óc của chính mình cũng sẽ bị bóp méo. Lần lần đọc lại đoạn tin nhắn với Yaya, sự lí giải của cô ấy, Ying chỉ cảm thấy nặng nề. Lý do Earthquake có thể nắm lấy sự khác biệt chí mạng đó à... Bởi vì cậu ấy có "Thunderstorm".

Hơn bất kì ai khác, Earthquake là người quán triệt thế nào là có một nửa chân chính của mình và khiếp hãi khả năng mất đi người ấy.

Và vì quá tin tưởng, nên hi vọng giây phút cuối vẫn còn người ấy ở bên.

Nếu không thể được cứu rỗi thì hãy cùng rơi xuống địa ngục.

Nếu không tìm thấy người đó, bị sợi dây thừng đỏ máu khắc hai chữ "tội lỗi" siết cổ một mình, đó là địa ngục chân chính.

Ying không thể tưởng tượng nổi cảnh tượng ấy được diễn đi diễn lại nhiều lần trên sân khấu. Nó sẽ thành một lời nguyền mất. Bản thân vở kịch "Macbeth" cũng từng bị gọi là vở kịch bị nguyền rủa, người đương thời chỉ dám gọi nó là "vở kịch Scotland", không dám thốt lên cái tên "Macbeth" trong nhà hát trừ khi diễn trên sân khấu hoặc tập luyện.

"Vở kịch được đánh giá là "xuất sắc", doanh thu ngày đầu vượt trội, nhưng sau đó Earthquake bị bệnh."

Ừ, Ying nghĩ, mình mà nhập vai tới mức ấy thì mình cũng phát ốm.

Ying phải thay đổi cách nhìn về kịch nghệ rồi.

Không chỉ là một hình thức giải trí, không đơn thuần là dõi theo sự tồn tại giả tưởng của hàng trăm nhân vật, kịch là cuộc sống. Thưởng thức một vở kịch chân chính, và bạn sẽ không thể ngừng liên tưởng nó với chính mình. Đây không phải một công cụ để thư giãn, nó có thể khiến trái tim bạn bị bóp nghẹt, suy nghĩ bị xáo trộn, và đôi khi, chỉ đôi khi thôi, ép buộc bạn nhìn vào góc tối nhất của tâm hồn.

"Người yếu bóng vía mà còn xem nó trên màn hình nhỏ, khoảng cách gần, thì sẽ sợ vỡ tim mất."

Ký ức của Ying đảo lại nụ cười tươi rói, tiếng hát ngân vang của Ophelia; khuôn mặt nhăn nhúm đến không ra hình thù, dòng nước mắt thống khổ của Lady Macbeth; tiếng thét đâm thủng màng nhĩ, xé rách da mặt của Charlotte. Nhớ về lời nhận xét đối với hai nửa của chòm "Gemini". Nhớ về cái "cảm giác" và quả tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Cô mân mê chiếc vé hàng ghế đầu "Hail the Light".

Mình sẽ nhìn thấy nó, tận mắt nhìn thấy nó.

"Thunderstorm, "Castor", tài tình nhất với những bộ óc nói nhiều hơn cái miệng.

Earthquake, "Pollux", sinh động nhất với người chết và người điên."

*TBC*

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co