14.
Sắp tới Engfa phải sang Pháp để hoàn thành việc học hành của mình nên đành xa Charlotte một thời gian chứ biết làm sao hơn. Biết nàng sẽ rất buồn nên cô đã giành mấy ngày trước khi ở hành ở hẳn bên nhà ông Austin để được gần gũi với nàng hơn. Thấy ông Austin cầm mớ lợp bước ra, cô ngó nghiên hỏi:
- Tía đi đâu vậy tía ?
- Ừm tao đi đặt lợp ngoài đồng kiếm mớ cá
Ông Austin dừng chân nhìn cô đáp lời. Thấy tò mò nên cô xin ông đi theo cho biết, nài nỉ mãi ông mới cho theo. Mà thiệt hông phải ông còn khắc khe gì với nàng rễ này mà tại ông lo cho cô tiểu thư bị nắng gió trở bệnh thì khổ, thấy cô cứ năn nỉ mè nheo ông đành ậm ừ đồng ý cho rồi chứ không thôi cô níu tay ông hoài khỏi đi luôn.
Hai tía con rong rủi ngoài đồng, ông thì đặt lợp cô thì đứng chực chờ phụ giúp ông. Ban đầu cứ nghĩ là dễ ai dè khó gần chết, nào là gài mồi , tìm nơi đặt, rồi phải biết canh luồng nước nữa lằng nhoằng nhức cả đầu . Tới trưa cũng đặt xong hơn chục cái lợp tôm lợp cá, hai tía con đương trở về thì thấy có con cá lóc mắc cạn trên bờ , ông Austin định lội xuống bắt ai ngờ nàng rễ này còn nhanh hơn cả ông . Cô đã có kinh nghiệm từ bữa tát đìa nên thân thủ nhanh nhẹ hơn hẳn, tóm được con cá cô vội cho vào giỏ rồi cười khoái chí với ông.
- Tía ,con lóc to lắm tía ơi
- Ừm giỏi bây, vậy là có mồi nhậu rồi
- Dạ ...hì hì
Trên đường về có đi ngang nhà ông tư Ếch, thấy có cây xoài xum xê trái . Cô mới " tiện tay " dứt một chập xệ túi mới chịu về . Ông Austin chỉ biết lắc đầu nhìn, hỡi ơi cô út nhà hội đồng vì món vợ nó thích mà nó bất chấp trộm cắp luôn chứ, thiệt tình hết nói nổi.
Về đến nhà cô hí hửng chạy tìm nàng khoe " chiến lợi phẩm" nàng vui lắm nhưng cũng nghiêm giọng răn đe cô
- May cho mình mấy con chó nhà ổng không phát hiện, chớ không thôi nó cắn cho rách quần à
Cô gãi gãi đầu cười hề hề rồi đi xuống mương nước tắm rửa thay đồ, nàng cũng đi theo xối nước giúp cô. Mèn ơi người ta nhìn mà ghen tị luôn á .
---
Tại phòng Charlotte
- Mình ngồi xuống đây em lau tóc cho
Engfa cầm khăm bước đến ngồi cạnh nàng để nàng giúp cô.
- Mình...tui thương mình
Cô nhìn nàng nói vậy làm nàng ngượng đỏ mặt.
- Biết rồi, nói mãi
Cô thấy nàng quá đáng yêu nên không kiềm chế nổi mà kéo nàng vào một nụ hôn đầm thắm, hai đôi môi hòa quyện vào nhau phát lên những tiếng chóp chép khiến người nghe phải đỏ mặt tía tai . Mà ví dụ điển hình là chị Chom, mới bước vào phòng định kêu hai đứa ra ăn cơm mà thấy cảnh này muốn no luôn rồi. Chị hắn giọng làm cả hai giật mình buông nhau ra
- Má kêu hai đứa ra ăn cơm...à mà có mầm gì thì đóng cửa lại nghe chưa , đui mắt tui rồi
Trước khi đi chị còn châm thêm câu chọc làm Charlotte ngại đến đỏ tía tai, nàng đánh yêu cô vài cái
- Tại mình không đó
- Ai biểu mình quá đáng yêu làm gì, tui kiềm lòng hông có đặng
- Mình này, kì cục...
Cô ôm nàng cười hạnh phúc, cô ước gì thời gian dừng lại ở thời điểm này để cô và nàng được mãi mãi ở cạnh nhau.
Lát sau cả hai bước ra, nàng xuồn bếp phụ bà Austin dọn đồ ăn , cô thì bị ông Austin réo đi ra nhậu với ông. Chèn ơi cô có giỏi mấy vụ nhậu nhẹt này đâu, uống một lát đã ngà ngà say. Ông Austin vỗ vai một cái làm cô muốn bay hồn vía
-Eng ...Faaa, Tía xin lỗi bây vì lúc trước làm khó dễ với bây
- Hực....hưc...Dạ có gì đâu tía, nỗi lòng tía má con hiểu mà
- Ừm...ừm vậy tốt. Từ nay về sau tía giao con Charlotte lại cho bây, bây gắng mà chăm sóc nó giúp tía nghen con
- Hực...Dạ đó là việc con phải làm mà, con hứa với tía sẽ không để Charlotte chịu khổ giờ phút nào...
Hai người ngồi lai rai đến tận khuya mới chịu nghỉ, cô thì gục luôn trên bàn được nàng dìu vào phòng.
Nàng lấy khăn ấm lau tay chân, lau người cho cô . Pha cho cô ly nước chanh giã rượu, xong xui nàng mới lên giường kéo chăn đắp nằm cạnh cô. Ngắm nhìn cô khi ngủ thật không khác gì một tiểu mỹ nhân mắt phượng mài liễu, đường sóng mũi cao cao thẳng tắp, đôi môi dày dặn chúm chím. Nàng cúi người hôn lên một cái, nàng tham lam hít lấy hết để mùi hơn trên người cô ,nàng sợ một ngày cô đi xa rồi nàng sẽ nhớ không chịu nổi.
---
Chuyện gì đến cũng sẽ đến, hôm nay là ngày cô phải đi rồi. Ông bà cả, chị hai Tú ,mợ hai Trân Ni và nàng đưa tiễn cô ra bến tàu. Cô ôm chào tạm biệt mọi người, đến nàng cứ lưu luyến mãi không rời, nhìn nàng khóc tim cô đau lắm nhưng chỉ biết lấy khăn lau đi cho nàng, cô hôn chào tạm biệt lần nữa rồi rời ra dặn dò nàng.
- Mình ở lại nhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống cho đầy đủ . Tui đi ít tháng rồi tui dìa, mình đừng lo , nào rãnh tui sẽ giử thư cho mình mà.
- Mình...Engfa, cảm nhớ chăm sóc tốt cho bản thân...hức hức em đợi mình dìa
Nàng lau nước mắt nhìn cô bịn rịn
- Cha má, chị mợ hai ở lại mạnh khỏe. Thay con coi sóc cho Charlotte, con đi nghen
Cô nhìn mọi người dặn dò lần nữa rồi lên tàu.
Chuyến tàu bắt đầu lăn bánh rời sân ga, cô ngồi cạnh cửa sổ ngoái nhìn nàng, tay khẽ lau nước mắt. Đây đâu phải lần đầu cô đi xa nhưng sau lần này cô buồn đến não nề, chắc do phải xa người thương nên vậy nhưng biết làm sao cho đặng, đành ngậm ngùi tạm chia xa.
Tàu đi khuất bóng nàng vẫn đứng ngó theo, mợ hai đến an ủi
- Thôi mợ út đừng buồn, cô út đi xong việc sớm sẽ dìa sớm thôi mà. Trời cũng không còn sớm, dìa nhà thôi mợ...
- Dạ ... Con xin phép Cha má, chị hai , mợ hai con dìa
- Ừm bây dìa đi con, mà hay để má kêu người đưa con dìa.
Bà cả lo lắng nhìn nàng, tuy ban đầu bà cũng không ưng thuận gì việc cô đòi lấy nàng nhưng khi tỏ tường tấm chân tình của nàng thì bà cũng thương lắm.
- Dạ con cảm ơn má, con tự dìa được má đừng lo
- Vậy thôi bây về cho sớm đi con
- Dạ con xin phép
---
Đi trên con đường làng hôm nay sao nàng thấy lạ lắm,nỗi cô đơn bao trùm lấy không gian. Nếu như mọi khi thì đã có cô theo nàng líu ríu mãi bên tai, bỗng nàng nhớ lại cái hồi cô theo đuổi nàng thì phải nói cô rất chi là chịu cực. Sáng sớm đón đường nàng ra đồng cùng, cô tay xách bánh trái hoa các thứ lẽo đẽo theo nàng nói mất lời sến súa đến nỗi nàng phải nhiều lần đuổi đi. Mà cô đâu có chịu thua cứ mặt dày mày dặn mà theo nàng đến khi nào chịu ưng cô mới thôi. Riết rồi nàng cũng quen với sự xuất hiện của cô, hôm nào có bận không sang tìm thì lại thấy thiếu thiếu điều gì.
Nhớ câu hò bên bến sông của cô làm nàng xao xuyến:
" Hò ơi....
Sông sâu nước chảy đôi bờ
Để anh chín dại...mười khờ thương em"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co