21.
2 tháng sau...
- Anh cả cứ ở nhà tịnh dưỡng , chuyến hàng này cứ để em với sấp nhỏ đi giao được rồi
Cô nhìn cậu cả đang nằm trên giường bệnh, mặt cậu xanh xao ,ho mấy cái đáp lời cô
- Vậy cũng được, mà em nhớ cẩn thận nha út...
- Dạ, thôi em về chuẩn bị đi cho sớm
- Ừm...
Chuyện là chuyến hàng giao lúa gạo cho nhà ông hội đồng Vĩnh ở tận miệt Vĩnh Long , định là cậu cả đi vì trước giờ chuyện lúa thóc ông cả đều giao cho cậu mần . Ngặc nổi gần tới ngày xuất phát thì cậu cả lâm bệnh nặng , cô hai thì bận lo quản lý ở mấy lô cao su nên cô út mới đảm nhận việc thay.
Sau khi chuẩn bị đồ đạc sắp xếp đầy đủ, cô cùng tám thằng gia đinh, con Mận lên ghe xuất phát đi xuôi dòng xuống miệt Vĩnh Long .Đi xuyên suốt 2 ngày đường cũng tới địa danh Trà Ôn , trời chập tối nên cô quyết định neo ghe vào bờ nghỉ ngơi sáng mai đi sớm. Chỗ neo là dưới tán một cây bần lớn , trên bờ có cái xóm nhỏ người lưa thưa. Neo đậu xong xuôi thì con Mận với thằng Bình xin phép cô lên bờ kiếm chỗ mua thêm dầu lửa thắp đèn.
Ngồi trước muôi ghe cô lặng nhìn dòng sông êm đềm , gió thổi hiu hiu nhưng mang hơi nước lành lạnh. Cô lại nhớ về nàng ,nhớ kỷ niệm nhưng buổi chiều cùng nàng ngồi ở bến sông , nàng hò cho cô nghe:
"Hò ơi...
Trót đa mang kiếp bềnh bồng
Xuống ghềnh lên thác một lòng thương nhau ..."
Đương hoài niệm chuyện xưa thì từ đâu vọng lại tiếng hát
- " Hò ơơơ...ơi
Sông sâu nước chảy đôi bờ
Để anh chín dại...mười khờ thương em "
Hướng mắt về phía phát ra giọng hát, tim cô thắt lại , nước mắt rơi lăn dài , cô lớn tiếng gọi người con gái đương chèo xuồng bán xoài dưới sông, môi cô mấp máy khó khăn lắm mới thốt được nên lời :
-MÌNH...mình, Charlotte.... MÌNH ƠI...
Nàng đương chèo xuồng ghê có người gọi tên nên quạy ngoắc lại nhìn, thấy cô đứng trên ghe , nàng bàng hoàng đánh rơi luôn cái máy chèo.
- Engfa!?...
Cô không kiềm chế nổi cảm xúc liền nhảy đùng xuống sông bơi đến xuồng. Nàng kéo phụ cô lên, cả hai ôm nhau khóc xướt mướt , bao thương nhớ, bao tủi hờn đều theo nước mắt mà tuông trào. Lúc lâu sau hai người mới bình tĩnh, cô hôn lên tóc lên má nàng hít lấy hít để hương thơm từ người con gái mà hằng giây hằng phút cô điều nhớ nhung.
- Mình, mình còn sống sao không về tìm tui hả mình? Làm tui cứ nghĩ năm đó mình đã...
Nàng xà vào lòng cô ôm chặt mợ kệ người cô ước nhem
- Em xin lỗi mình, em xin lỗi, không phải em không muốn về nhưng tình thế bắt buộc em phải nương náo lại đây...mà thôi dài dòng lắm, để về nhà em kể cho mình nghe sau .
Cô gật đầu ưng thuận. Nàng sờ lên gương mặt cô xót xa :
- Trông mình ốm đi nhiều lắm, một năm qua chắc mình đã khổ tâm rất nhiều...
- Không sao, gặp lại mình là tui yên tâm rồi.
---
Tối hôm đó nàng dẫn cô về nhà.
Căn nhà nằm ngay ở cái xóm nhỏ mà hồi chiều ghe cô neo đậu, ông bà Austin và chị Chom gặp cô đi cùng nàng vào thì bất ngờ lắm. Mọi người tay bắt mặt mừng sau thời gian xa vắng. Austin kể lại chuyện xảy ra với gia đình mình cho cô nghe.
Trở về cái đêm định mệnh năm trước.
Ông bà Austin đương ngủ thì nghe có tiếng bước chân chạy xăm xăm vào nhà mình, tưởng ăn trộm nên ông cầm gậy ra định đuổi đánh thì thấy anh Lũ người ở nhà ông hội đồng gương mặt tái mét khụy xuống nền đất thở không ra hơi, anh năm lấy ống quần ông Austin nói đứt quãng:
- Đi...chạy đi... có kẻ cho người đến đốt nhà giết gia đình ông ...canh tý họ sẽ đến, ông mau chạy đi...
Nghe anh đến báo vậy, ông Austin hớt hãi gọi cả nhà thức dậy soạn đồ đạc nhanh chống rời đi trong đêm. Họ đi được một lát thì đám giang hồ khoản ba bốn tên mang theo bình dầu lửa đến đốt nhà ông Austin . Nhìn từ xa ngọn lửa ngày một lớn thiêu rụi cả căn nhà, ông Austin hối thúc vợ con trốn đi về miệt Vĩnh Long quê ngoại của nàng mà lánh nạn .
Thương cho anh Lũ, sau khi biết anh phá hỏng kế hoạch của mình thì bọn chúng đâm chết anh rồi ném xác vào biển lửa, cháy quá lớn thân thể anh bị thiêu rụi.
Đến sáng có người đi thăm đồng sớm thấy cảnh tượng hãi hùng mới truy hô lên.
Nghe ông Austin kể lại bàn tay xiết chặt vào nhau, đôi mắt long lên sòng sọc tức giận , nàng ngồi kế bên an ủi. Cô cũng kể rõ một chuyện diễn ra trong một năm nay khiến ai cũng há hóc mồn, không ngờ bà tư lại chính là chủ mưu của mọi chuyện.
- Thôi mọi chuyện qua rồi, bình an là tốt
Ông Austin vỗ vỗ vai cô
- Vậy tía má có định dìa quê mình hông tía ?
Cô hỏi ông, cô sợ rằng ông bà ở đây rồi nàng quyến luyến .
- Chắc hông đâu bây, tía má sống ở đây cũng quen rồi, ngoại con Charlotte mất nên tía ở đây thờ luôn...
- Vậy...
Cô khó xử nhìn ông bà Austin, như hiểu ra điều làm cô phân vân , bà Austin mỉm cười.
- Mèn ơi, má biết bây lo vụ gì rồi đa. Thôi dìa trển mang trầu cao xuống đây rồi tui cho rước vợ dìa
- Má này...
Bà nói rồi cầm tay nàng đưa cho cô làm nàng ngại ngùng đỏ mặt. Tuy nhớ thì nhớ thương thì thương mà cái tật lại gần "chồng" là mắc cỡ vẫn không bỏ . Cô yêu chiều hôn lên mu bàn tay nàng.
- Mình ráng đợi tui nghen, tui dìa kêu cha má làm lễ đến cưới mình chánh thức làm mợ út của tui
- Được, chờ mình suốt kiếp em cũng chờ
- Coi cái miệng vậy nói sao con Engfa không thương bây chết sống.
Ông Austin bật cười nhìn đôi uyên ương tương phùng, cô và nàng được hạnh phúc ông cũng nhẹ lòng lo. Nhớ lúc trước mới xuống đây đêm nào cũng nghe tiếng nàng thút thít vì nhớ cô , ông bà nghe cũng não ruột .
---
Trời về khuya, cả nhà ai nấy đều về buồng nghỉ ngơi . Cô và nàng thì nằm ở cái chỏng sau bếp, ôm nàng vào lòng cô hôn lên mái tóc xõa dài thơm thoãng thoãng mùi bồ kết làm cô mê mẫn.
- Hun hoài hông chán hả ?
Nàng cao có đẩy đẩy cô. Chứ cứ chốc lát cô lại hôn nàng một cái thì làm sao nàng ngủ cho được, người ta cũng còn ngại nghen.
- Ơ kìa, tui thương thì tui hun cũng hông cho, mình kì ghê .
- Hun hoài bị mòn đó nha...
U là chời, cái lí do này chỉ có mình sóc chuột nhỏ của cô mới nghỉ ra được thôi, thiệt là hết nói.
- Vậy thui tui đi hun người khác ngh....(nghen)
- Mình dám, tin tui thẻo mỏ mình hông hả ? Hiền riết làm tới
Chưa kịp nói hết câu nàng đã chụp lấy miệng cô mà trừng mắt. Nội tâm cô gào thiết cảm thản cho sự " dịu hiền" của vợ mình.
----------
Chiều chiều ra đứng bên bờ sông
Sông dòng sông, thấy ai tang tình khuấy nước
Đẩy đưa đẩy đưa con đò
Thương ơi thương con đò, con đò sang sông
Mênh mang nước trôi xuôi dòng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co