Truyen3h.Co

Thuong thien 2b

Thuong thien 2b

boymysterious

"Ồ..."

"Là Nô Kiều cô nương! Ta... ta rốt cục đã thấy Nô Kiều cô nương".

"Nô Kiều cô nương thật là đẹp, quả thực giống như tiên nữ".

"Đúng vậy! Nếu] Nô Kiều cô nương có thể cười với ta một cái, chết cũng thỏa mãn".

"Vậy ngươi đi chết đi, ngu ngốc!"

"Ngươi..."

Cả tòa Phượng Dương lâu lại một lần nữa sôi trào.

Không để ý tới ánh mắt trần trụi của đám nam tử chung quanh, Nô Kiều đi thẳng tới giữa đại đường, tức giận trừng mắt nhìn hai người Long Tuấn Đinh Nghị, thầm nghĩ: "Hai tiểu tử thúi này thật đúng là mang phiền phức đến cho ta. Hừ! Nếu không có tỷ tỷ không cho làm khó dễ hai ngươi, hôm nay nhất định phải lột sách đồ của các ngươi".

"Đây là danh khôi của Phượng Dương lâu!?" Diệp Vãn Phong hai mắt lóe quang, bộ dáng say mê: "Tuyệt sắc tuyệt sắc! Quả nhiên tuyệt sắc!". Đối với người phong lưu mà nói, thưởng thức mỹ nữ vĩnh viễn là sở thích.

Trong lòng xoay chuyển, Diệp Vãn Phong vội vàng thu lại tâm tình, sửa sang lại quần áo, tiến lên bày ra một bộ dáng tự cho là rất tiêu sái nói: "vân tưởng y thường hoa tưởng dung, xuân phong phất hạm lộ hoa nùng. Nhược phi quần ngọc sơn đầu kiến, hội hướng dao thai nguyệt hạ phùng... Lão phu Diệp Vãn Phong, hôm nay có thể nhìn thấy Nô Kiều cô nương, thật sự là tam sanh hữu hạnh. Chẳng biết có thể cùng lão phu uống chén rượu, cùng nói lời tâm sự trong lòng hay không".

"Thật là lão dâm trùng không biết xấu hổ!" Long Tuấn thầm mắng, Đinh Nghị ánh mắt khinh bỉ, hừ giọng nói: "Chỉ cần một nửa công phu miệng lưỡi lợi hai của ngươi cũng tính là thiên hạ vô địch".

"Ngươi..." Diệp Vãn Phong thẹn quá thành giận, rồi lại không muốn mất phong độ vớimỹ nhân trước mặt, nên dứt khoát không để ý tới.

"Phì..." Nô Kiều nghe vậy cười, thầm nghĩ: "Hai tiểu quỷ này cũng thật là có ý tứ".

"Lão phụ Hồng Loan, quấy rầy nhã hứng của ba vị!" Lão phụ nhân đứng dậy, lộ ra bộ dáng hòa ái tươi cười, phảng phất như nói với vãn bối, ngữ khí ôn hòa nói: "Nói vậy ba vị cũng nghe nói qua quy củ của Phượng Dương lâu chúng ta rồi phải không? Mặc dù ba vị thân phận tôn quý, nhưng quy củ vẫn không thể phá hỏng".

"Quy củ?! Quy củ gì?" Long Tuấn và Đinh Nghị vẻ mặt mờ mịt! Bản thân hai người mói tới đây, chưa từng nghe nói qua quy củ gì cả.

Diệp Vãn Phong thấy chủ nhà chất vấn, không khỏi mặt đỏ lên, lúc này mới nhớ ra bên trong Phượng Dương lâu cấm đánh nhau, tranh chấp, nếu không tự gánh lấy hậu quả. Mặt khác... phá hư cái gì, thì phải bồi thường gấp ba, nếu không có muốn bỏ chạy cũng khó.

Không biết lấy từ nơi nào ra một cái bàn tính, Hồng Loan tự tính toán nói: "Hai cái bình hoa thời Hán, gấp ba lên là ba ngàn tám trăm lượng... sáu bàn gỗ hồng, gấp ba lên là hai ngàn hai trăm lượng... mười hai cái ghế gỗ hồng... lò hương... đồ gốm... thức ăn... tổn thất tinh thần... trừ đi số lẻ, tổng cộng là năm vạn chín ngàn ba trăm bốn mươi lượng bạc. Hoàn hảo hoàn hảo, cũng không tính là nhiều lắm".

Không tính là nhiều?! Chung quanh tĩnh lặng, không ai dám nói cái gì. Năm vạn chín ngàn ba trăm bốn mươi lượng bạc! cũng không thê tính là số nhỏ, cho dù một người mỗi ngày đi chơi thanh lâu hai lần, cũng đủ để đi hơn mười năm.

"Ha ha... Cái này... cái này, đồ là do hai ôn thần kia phá hư, tự nhiên mà tìm bọn họ đòi bồi thường" Diệp Vãn Phong làm mặt dày đem ngón tay chỉ sang một bên. Long Tuấn, Đinh Nghị chợt hiểu ra, rốt cục đã hiểu rõ thì ra là muốn đòi bồi thường.

"Ta không làm!" Long Tuấn vốn không phải kẻ ngốc, cho dù bây giờ cũng có thể gọi là giàu, nhưng cũng không thể để oan uổng như vậy, vì vậy nhảy dựng hét lên: "Ta không làm! Dựa vào cái gì mà bảo chúng ta bồi thường? Chẳng lẻ lão dâm trùng kia không xuất lực? Đừng có nghĩ là bắt chẹt được ta, không có cửa!"

"Đúng! Không thể để ngươi bắt chẹt" Đinh Nghị vội vàng phụ họa, hắn cũng không muốn xuất tiền ra oan uổng như vậy, ít nhất không thể để cho chỉ mình mình bỏ tiền ra.

"Hai ôn thần các ngươi..." Diệp Vãn Phong tức giận không thôi, chửi mắng: "Là các ngươi ra tay trước, ta chỉ là tự vệ, làm sao trách được ta. Hừ!"

"Ông nội ngươi! Chẳng lẽ không phải ngươi cười nhạo chúng ta trước sao? Đừng có giả bộ là người quân tử, ta chính là xem thường ngươi! Khinh bỉ ngươi!" Long Tuấn bộ dáng không sợ trời không sợ đất.

"Ngươi... ngươi... lão phu sao số mạng lại khổ như vậy! Mỗi lần gặp hai ôn thần các ngươi đều không gặp chuyện tốt..." Diệp Vãn Phong nào có nhiều tiền như vậy, dứt khoát cũng lộ vẻ vô lại: "Ta dựa vào cái gì mà phải đền tiền, ta vô tội! Vô tội!"

Hồng Loan thấy thế cũng không tức giận, ngược lại cười lui sang một bên, không để ý tới.

Nô Kiều tiến lên hai bước, đi tới trước mặt Long Tuấn, Đinh Nghị, khẽ cười nói: "Hai vị tiểu huynh đệ, Phượng Dương lâu chúng ta có quy củ của Phượng Dương lâu, tiền nhất định phải trả, bất quá..."

"Bất quá cái gì?" Long Tuấn, Đinh Nghị vừa nghe có đường sống, tinh thần liền rung động.

Nô Kiều tiếp tục nói: "Bất quá, ta có thể xem như là nể mặt sư phụ của các ngươi, cho các ngươi chiết khấu".

"Ngươi biết sư phụ chúng ta?" Đinh Nghị vẻ mặt tò mò, vẫn muốn nói cái gì đó. Long Tuấn lặng lẽ kéo kéo tay áo huynh đệ, chuyển hỏi: "Chiết khấu được bao nhiêu tiền?"

Nô Kiều vẻ cười trong mắt càng đậm: "Các ngươi nếu trả một nửa, vốn là hai vạn chín ngàn sáu trăm bảy mươi lượng, ta cho các ngươi một con số không, còn hai ngàn chín trăm sáu mươi bảy lượng được chưa?" Khẽ dừng một chút, Nô Kiều nghiêm mặt nói: "Đương nhiên, nếu như các ngươi trả không nổi, ta không thể làm gì khác hơn là phải tìm sư phụ các ngươi, dù sao hắn bây giờ cũng đã tới Lạc Dương".

"Sư phụ... sư phụ tới Lạc Dương? Sư phụ chúng ta tới..." Long Tuấn, Đinh Nghị trên mặt vui mừng lẫn sợ hãi! Hai tiểu tử này mặc dù bộ dáng không sợ ai, nhưng đối với Lý Nhạc Phàm sự kính yêu phát ra từ nội tâm, loại cảm tình như anh như cha này, bất cứ điều gì cũng không thể thay thế.

Lập tức, Long Tuấn nhớ ra bản thân gây ra việc hoang đường này, nào dám để cho sư phụ biết, vội vàng lấy từ trong ngực ra ngân phiếu ba ngàn lượng, khuôn mặt tươi cười nói: "Chúng ta trả phần chúng ta, việc này không cần làm phiền sư phụ lão nhân gia. Đây là ba ngàn lượng, cũng không cần thối lại. Ha ha..."

"Chỉ một chút tiền, ta cũng không nghĩ tới việc tìm người. Ha ha!"

Nhìn Nô Kiều rộng lượng tiếp nhận ba tấm ngân phiếu, mọi người chung quanh nhất thời mắt choáng váng, sự trái ngược trước sau làm cho mọi người chết lặng. Quy củ của Phượng Dương lâu này mọi người đều biết, vẫn chưa từng nghe có ai dám tới nơi này gây náo loạn, không trả tiền hoặc nợ tiền, đêm nay sợ là thần tiên đi nhầm cửa miếu. Không ít người âm thầm than thở, hai tiểu tử này rốt cuộc là địa vị gì, mà sao lại có thể diện như vậy.

"Ồ!" Diệp Vãn Phong phục hồi lại tinh thần, lần nữa khôi phục phong độ trước kia, ngầm đắc ý: "Hoàn hảo hoàn hảo, ba ngàn lượng bạc lão phu có thể bỏ ra được, nhưng ngàn vạn lần không thể mất thể diện trước mặt mỹ nhân" Nghĩ xong, Diệp Vãn Phong cười dài từ trong lòng lấy ra ba tấm ngân phiếu một ngàn lượng đi tới.

"Ngươi là?" Nô Kiều vẻ mặt mờ mịt, cười thầm nói: "Lão phong lưu này, hôm nay rơi vào tay bổn cô nương, sao có thể cho ngươi thoát được".

"Đây là ba ngàn lượng ngân phiếu, không nhọc Nô Kiều thúc giục, lão phu hai tay đưa lên. Ha ha..."

Diệp Vãn Phong tiêu sái cười, chừng như không đem chừng ấy tiền để vào mắt. Bất quá không ai biết đằng sau vẻ tươi cười nọ, là nỗi đau cắt da cắt thịt, ba ngàn lượng ngân phiếu không phải là ba ngàn tờ giấy, cũng đủ thoải mái một thời gian.

Nô Kiều ra vẻ kinh ngạc nói: "Diệp tiền bối sợ là nghĩ sai rồi, người phải bồi thường hai vạn chín ngàn sáu trăm bảy mươi lượng cho chúng ta mới đúng".

"Cái gì?!" Diệp Vãn Phong ngừng vẻ tươi cười chuyển sang vẻ kinh ngạc, thiếu chút nữa thở không nổi, muốn ngã lăn ra đất, làm gì còn giữ được khí độ điềm đạm. Lập tức hít một hơi thật sâu, nổi giận chỉ hai người Long Tuấn cả kinh kêu lên: "Hai vạn chín ngàn lượng? Ngươi có đùa giỡn không! Bọn chúng tại sao chỉ phải bồi thường ba ngàn lượng? Chẳng lẻ khi dể lão phu hay sao?"

"Diệp tiền bối tự nhiên không thể khi dể..." Nô Kiều thu liễm nét tươi cười, không để ý gì nói: "Chẳng lẻ Phượng Dương lâu chúng ta lại dể bị khi dễ?"

Diệp Vãn Phong lúc này thật hận! Người khác không biết, nhưng hắn lại hiểu rõ thé lực sau lưng Phượng Dương lâu này. Bản thân mặc dù là tiên thiên cao thủ, nhưng Phượng Dương lâu này cũng không phải bản thân có thể rung chuyển được, nếu như bị các nàng này ghi sổ, vậy cả đời này không cách nào có thể an bình được.

"Ngươi... Phượng Dương lâu các ngươi đương nhiên, không thể khi dể" Diệp Vãn Phong công nhận, vẫn câu nói kia: "Nhưng hai tiểu tử thúi kia dựa vào cái gì chỉ phải trả ba ngàn lượng? Dựa vào cái gì? Chẳng lẻ lão phu không bằng bọn họ?"

"Vừa rồi Nô Kiều không phải nói rồi sao?" Nô Kiều cười duyên giải thích: "Chúng ta ở đây là nể mặt sư phụ của hai vị tiểu huynh đệ này mới nhân nhượng như vậy".

"Vậy cái gì sư phụ của hai ôn thần kia lớn tới cỡ nào? Mà lại được bồi thường tiền như vậy, ta xem cũng là một đại ôn thần" Diệp Vãn Phong không phục lắm, trong ấn tượng của hắn, sư phụ của hai tiểu tử trước mặt bất quá cũng chỉ là một người thần thần bí bí, không có gì đặc biệt hơn người.

Nô Kiều thấy đối phương không biết chi tiết về hai người Long Tuấn, giọng quái dị nói: "Diệp tiền bối nói không sai, sư phụ hai người bọn họ chính là đại ôn thần, hơn nữa đúng là đại ôn thần rất hung hãn".

"Khoa trương như vậy! Là ai?" Diệp Vãn Phong run run, không khỏi nói thầm: "Ngay cả Phượng Dương lâu cũng nhân nhượng ba phần, chẳng lẻ thật đúng là một đại ôn thần?"

Nô Kiều chỉ vào hai người nói: "Bọn họ một người tên là Long Tuấn, một tên là Đinh Nghị... Nói vậy không cần ta nhiều lời, Diệp tiền bối hẳn là đã đoán được sư phụ của hai người là ai rồi chứ? Đương nhiên, nếu Diệp tiền bối tự nhận là có thể hung hãn hơn so với sư phụ của bọn hắn, chúng ta cũng có thể bớt giá cho người".

"Long Tuấn, Đinh Nghị... Long Tuấn, Đinh Nghị... Bọn chúng chính là hai tiểu tử dơ bẩn đại náo tại Lạc Dương thành?" Diệp Vãn Phong cả kinh, trong đầu không khỏi nghĩ đến một người: "Hung, hung thần... Chẳng lẻ, chẳng lẽ là..."

Không để ý tới bộ dáng đổ mồ hôi lạnh của Diệp Vãn Phong, Nô Kiều thanh âm lại chuyển: "Được rồi, ta còn có thể miễn phí cho người hai tin tức, bây giờ còn chưa truyền ra trên giang hồ... Ta nghe nói, sư phụ bọn họ trước đó vài ngày tâm tình không tốt, một hơi diệt gọn 'Bàn Long Trại' trên núi, mấy ngàn người tất cả đều chết hết! Không bao lâu sau, sư phụ bọn họ lại giết thủ lĩnh Huyết y môn. Nói không chừng ngày hôm đó tâm tình của hắn cũng không được tốt..."

Trời ạ!!! Tâm tình không được tốt liền đem cả một sơn trại mấy ngàn người ra giết...

Tĩnh lặng! Như màn đểm yên lặng..

Vừa rồi vẫn còn cười đùa ồn ào, tiếng người vang khắp Phượng Dương lâu, đột nhiên trở thành nơi trầm tĩnh, không khí áp bức lan tràn ra bốn phía.

...

Trên đường cái ồn ào náo nhiệt đột ngột có chuyện như thế phát sinh, tự nhiên khiến cho người đi đường chú ý. Dưới sự tò mò, không ít người bắt đầu bu xung quanh Phượng Dương lâu, chen lấn để xem, muốn nhìn vào bên trong để xem đến cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì!

"Oa! Tỷ tỷ tỷ tỷ, ngươi xem bên kia người thật nhiều, dám chắc có cái gì đó, chúng ta nhanh tới đó nhìn một cái".

"Chỗ thị phi, có gì đẹp mắt".

"Đi đi tỷ tỷ, thật vất vả mới tới được Lạc Dương, đã đi một chuyến vất vả, Phượng nhi muốn đi xem mà".

"Ài! Nha đầu này..."

Trên đường cái, một cô gái nhỏ lôi kéo một nữ tử đến trước cửa Phượng Dương lâu, người trước thì năn nỉ không ngớt, người sau thì nhăn nhó mặt mày, các nàng đúng là Chu Phượng và Chu Tĩnh Nguyệt.

Trương Tĩnh yên lặng đi theo sau hai người, không biết nên như thế nào, khi nàng thấy bóng lưng cô đơn của tam công chúa, cánh mũi không khỏi cay cay.

Về việc Sùng Trinh đã chết, Chu Tĩnh Nguyệt còn chưa định nói cho Chu Phượng, bởi vì nàng là tỷ tỷ, nàng không đành lòng. Đối với một đứa nhỏ mà nói, nó có thế giới riêng của nó, có một số việc không nên để cho nó gánh chịu.

Cô độc là cái gì? Cô độc chính là một loại tịch mịch sâu thẳm, trong khi người khác vui vẻ hoan hỉ, bản thân lại chỉ có thể trầm mặc.

Đám đông ồn ào vẫn không cách nào phá vỡ nội tâm trầm tĩnh của Chu Tĩnh Nguyệt, tính mạng của nàng còn có cừu hận, cũng còn có sự chờ đợi, nàng hiểu rằng bản thân cũng không thể chịu được nhiều gánh nặng và áp lực như vậy, nhưng bất kể nàng muốn quên đi như thế nào, thì vẫn không thể thoát khỏi cái trách nhiệm vô hình này.

Có lẽ, đây là số mệnh đờn cợt, nếu không cách nào phản kháng, thì chỉ có thể yên lặng thừa nhận.

"Oa! Ngươi thật nhiều, rốt cục đã vào được".

Thật vất vả để len lên phía trước, Chu Phượng ngẩng đầu nhìn lên tấm biển sáng lấp lánh ở trên lầu hỏi: "Tỷ tỷ, Phượng Dương lâu là nơi nào vậy?"

Chu Tĩnh Nguyệt nhìn hoàn cảnh bốn phía, không khỏi lúng túng nói: "Cái này... Đây là nơi mà các nam nhân xấu xa tới đây hoan lạc".

"Tới đây hoan lạc?"

Chu Phượng tò mò nhìn Chu Tĩnh Nguyệt, người này thấp giọng giải thích: "Đây chính là kỹ viện, là nơi nam nhân tìm đàn bà để tiêu khiển".

"A!" Chu Phượng kêu lên sợ hãi, vội vàng che miệng mình liếc mắt nhìn ra hai bên, phát hiện không ai chú ý mới khẩn trương nói: "Tỷ tỷ, chúng ta đi mau đi, nếu bị ngoời ta biết chúng ta ở cái nơi này..." Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng lên, Chu Phượng kéo tỷ tỷ chạy ra ngoài.

"Ồ!"

Hai người đang muốn rời đi, Chu Tĩnh Nguyệt nhất thời dừng bước.

Trong lơ đãng, nàng nhìn vào bên trong Phượng Dương lâu, lại thấy hai bóng người quen thuộc.

...

Đại đường Phượng Dương lâu, không khí có chút trầm trọng.

Bàn Long trại mấy ngàn người tất cả đều bị một người diệt sạch!

Vua sát thủ Tiết Y Nhân cũng bị một người giết chết!!

Hai tin tức này tùy tiện nói ra ở bất kỳ nơi nào cũng đều được tính là sự kiện lớn! Mấy ngàn tính mạng cứ như không, làm người khác run sợ, vua trong bóng tối cứ như vậy mà chết đi! Trong bất giác, mọi người chân đều lạnh toát, lòng bàn tay toát ra mồ hôi lạnh.

Trải qua chấn động ngắn ngủi, mọi người bắt đầu từ từ phục hồi tinh thần.

Diệp Vãn Phong lúc này âm thầm kêu khổ, hắn đương nhiên biết tin tức Phượng Dương lâu truyền ra, tuyệt đối không có khả năng là giả dối. Chỉ là hắn vạn lần nghĩ không ra, hai ôn thần trước mắt lại là đồ đệ của Đao Cuồng, bản thân sao lại không hỏi trước rõ ràng tình huống rồi mới động thủ, bây giờ có hối hận cũng không kịp?

Muốn nói ác độc, người nào có thể so sánh ác độc với "Đao cuồng"? Từ khi xuất đạo tới nay, đã cho giang hồ thêm bao nhiêu truyền kỳ đẫm máu?

Nói đến hung! Người nào có thể nói bản thân hung hãn hơn Hung thần? Giết người vô số, cuồng loạn như ma, quả thực như tắm trong máu tanh! Chính là còn thấy hung tàn hơn cả hắc đạo mấy phần.

"Thì ra hai người bọn họ chính là đồ đệ Đao Cuồng! Khó trách là nhân tài, tướng mạo đường đường, lại có thể cùng tiên thiên cao thủ ganh đua cao thấp".

"Đúng vậy! Hơn nữa cả Phượng Dương lâu cũng nhân nhượng bọn họ ba phần, thậy là uy phong!"

"Nghe nói là bọn hắn đem sơn cốc của Độc ẩn dược vương một mồi lửa thiêu hủy đi, quả nhiên là nghé non không sợ hổ!"

"Không có biện pháp, ai bảo sư phụ nhân gia là Đao Cuồng. Ngươi mà có sư phụ như vậy, cả giang hồ cũng mặc cho ngươi tung hoành".

"Thế đạo hôm nay là như thế này, sống tốt không bằng bái được sư phụ tốt!"

"Ai nói là không phải?"

Không để ý tới mọi người chung quanh bàn tán, Long Tuấn và Đinh Nghị cũng âm thầm lo lắng, bọn họ giờ phút này tâm tình rất cấp bách, người ngoài căn bản là không cách nào hiểu được. Dù sao chuyện lớn như vậy, bọn họ cũng không biết sư phụ mình có bình yên vô sự hay không.

Vừa nghĩ tới, trán hai người đã toát mồ hôi lạnh.

Trong lòng lo lắng, Long Tuấn đầu óc xoay chuyển nhanh, vội vàng tiến lên quay về phía Nô Kiều chắp tay nói: "Cái này... Đại tỷ, chúng ta còn có chút việc gấp, cũng không trì hoãn các người phát tài, chúng ta đi trước một bước..."

Không đợi mọi người phản ứng lại, Long Tuấn đã kéo Đinh Nghị rời khỏi Phượng Dương lâu.

Không ai ra tay ngăn trở, Diệp Vãn Phong không thể làm gì khác hơn là trơ mắt nhìn hai người rời đi, trong lòng vạn phần cay đắng: "Lão phu phải làm sao bây giờ? Các ngươi cứ như vậy phủi mông ra đi, ta làm gì có nhiều tiền như vậy! Hơn hai vạn chín ngàn lượng! Trời ơi..."

Nhìn thấy tình huống như thế, Nô Kiều thản nhiên cười, trong đầu đột nhiên nhớ tới một câu cổ ngôn: "Cái này gọi là: Kẻ ác còn có kẻ ác hơn".

"Tránh ra, tránh ra... Thật phiền toái tránh ra!"

Long Tuấn, Đinh Nghị trực tiếp lao ra khỏi Phượng Dương lâu, nhưng bên ngoài đông người như vậy, làm sao có thể kịp thời mà tản ra, có nhiều người né không kịp, lập tức bị đụng trúng.

"Xin lỗi xin lỗi! Chúng ta không phải cố ý".

"Chúng ta đang gấp, đang rất gấp..."

Đinh Nghị luôn miệng xin lỗi, Long Tuấn kéo huynh đệ đang muốn tiếp tục chạy đi, nhưng khi hai người bọn hắn nhìn lại, nhất thời trợn tròn mắt.

Đó là một khuôn mặt cực kỳ quen thuộc, đã bao nhiêu lần nhớ nhung trong giấc mộng! Cảm tình ngây thơ khuấy động tâm tư kẻ thiếu niên, không thể nào nói cho rõ ràng được.

Tình cờ gặp tại cửa thành Tương dương... Trong ngôi miếu đổ nát cùng chung hoạn nạn...

Từng giọt nước mắt khi lên đường tầm sư... Lúc ly biệt cũng chỉ như mới chớp mắt...

"Ngươi... các ngươi... nha đầu, hai xú nha đầu! Ha ha! Các ngươi không phải ở tại kinh thành sao? Sao lại đến Lạc Dương?! Sao lại ở chỗ này?"

Long Tuấn, Đinh Nghị vẻ mặt kinh hãi, muốn tiến lên ôm lấy, nhưng tại nơi này cũng cảm thấy như thế không ổn, không thể làm gì khác hơn là chỉ ngây ngốc đứng ở tại chỗ, kích động không thôi.

Hai người vốn là nhiệt tình như lửa đốt, ai ngờ còn không chờ bọn hắn thiêu đốt, một chậu "nước lạnh" đã hắt vào mặt.

"Ha ha ha! Hai kẻ xấu xa đáng chết các ngươi... Cũng đến cái loại địa phương quỷ quái này, ngươi... các ngươi... ta và tỷ tỷ cũng không để ý tới các ngươi nữa. Hu hu hu..." Chu Phượng cũng không biết bản thân tại sao lại khổ sở, nhào vào trong lòng Chu Tĩnh Nguyệt khóc, khiến cho ba người không biết làm sao.

"Phượng nhi chúng ta đi đi!"

Chu Tĩnh Nguyệt tâm tình vốn không tốt, cũng không nói gì nữa, nói xong liền nắm tay Chu Phượng đi ra ngoài.

Trương Tĩnh đi trước hai người mở đường, tâm tình có chút bất đắc dĩ. Tựa hồ hết thảy đều là ý trời trêu người, thật quái đản, sai lầm về thời gian, sai lầm về địa điểm, bọn họ cũng gặp nhau thật sai lúc.

"A Tuấn, chúng ta làm sao vậy? Phượng nhi sao lại khóc? Cái này đến cuối cùng là có chuyện gì xảy ra?" Đinh Nghị ngơ ngơ ngác ngác gãi đầu, khuôn mặt lo lắng, hoàn toàn không biết xảy ra chuyện gì.

Lấy lại tinh thần, Long Tuấn quay cổ nhìn chung quanh, chợt nhớ tới cái gì đó, lập tức cười khổ nói: "Tiểu Đinh Tử, xem ra chúng ta đến nhầm chỗ rồi".

"Tại sao?"

"Bởi vì những nam nhất tốt đều không tới những chỗ như thế này, ngươi hiểu chưa?"

"Nhưng... nhưng chúng ta đến để ăn cơm mà!"

"Ăn cơm? Ngươi đoán chúng ta nói như vậy ra ngoài, sẽ có người tin sao?"

"Cái này... Cả ta cũng không tin!"

Đinh Nghị cúi đầu ủ rũ lắc lắc đầu, Long Tuấn ôm vai huynh đệ an ủi: "Không có việc gì đâu, các nàng đang nổi giận, đến khi hạ hỏa rồi sẽ đi tìm chúng ta thôi mà, chúng ta bây giờ trước tiên phải tìm sư phụ cái đã".

"Đúng, ngươi biết sư phụ ở nơi nào không?"

"Không biết... Bất quá, ta nghĩ có người có thể sẽ biết".

"Là ai?"

"Là người có tiền".

Long Tuấn cười hắc hắc, trong nháy mắt cùng Đinh Nghị phi thân rời đi, chỉ để lại những người hóng chuyện với vẻ mặt mờ mịt.

...

Trong một khu rừng rậm rạp, một thiếu niên nho nhỏ đang nắm một thanh đao đang ra sức chẻ củi...

Chỉ chốc lát sau, đã chẻ hết một bó củi.

"Đại ca... đại ca..."

Xa xa trên sơn đạo mơ hồ chạy tới một thân ảnh gầy nhỏ, âm thanh non nớt hô lên: "Đại ca ăn cơm thôi, về ăn cơm thôi..."

Thiếu niên cười cười, buông đao chẻ củi xuống tiến lên đón.

Ngay lúc này, một bóng đen đột nhiên từ giữa đường lao ra, xông thẳng về phía thân hình gầy nhỏ kia!

Đó là một con sói già miệng mở lớn đỏ như máu, răng nhọn tua tủa, móng vuốt sắc bén...

Vào lúc quyết định này, thiếu niên dùng thân thể của mình chắn trước mặt nàng, trên lưng xuất hiện những vết thương rất sâu, cánh tay cũng bị con sói già cắn chặt.

"Đại ca... đại ca..."

"Đừng khóc! Không phải sợ! Ta vẫn ở đây..."

Thiếu niên vung thanh đao chẻ củi lên, hung ác chém con súc sanh ra làm hai đoạn!

"Đại ca... đại ca..."

"Không phải sợ!"

"Đại ca!" Trần Hương chợt tỉnh dậy, toàn thân toát mồ hôi lạnh, thì ra, cái này cũng chỉ là giấc mộng, chỉ là mộng mà thôi.

Tại sao lại có giấc mộng như vậy? Hắn là ai? Bọn họ là ai? Tại sao ta cho tới bây giờ vẫn chưa từng gặp qua bọn họ? Ta có biết bọn họ sao? Tại sao lại có cảm giác quen thuộc như vậy?

Những nghi vấn trong lòng Trần Hương mãi mà không tan, nàng kinh ngạc, nàng mê mang, nàng không biết làm sao cho tốt. Có lúc, lựa chọn không cần lý do, nhưng lại phải có dũng khí vô cùng.

Ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy một khoảng không mông lung, đêm tối nhìn không thấu, thấy không rõ sự thật, giống như là bản thân mình vậy.

Do dự chỉ trong chốc lát, Trần Hương kiên định nhìn ra phương xa.

Giữa mây mù, trong đêm đen, một đạo lưu quang xẹt qua.

Giống như tinh linh rơi xuống phàm trần!

Hắc ám chiếm cứ cả bầu trời đêm, giống như chất độc ăn mòn tâm linh mọi người.

Mỗi khi nhắm hai mắt lại, chỉ có thể nhìn thấy nỗi sợ hãi vô cùng vô tận.

"Con, con có lo lắng không?" Người thợ săn hỏi con mình, đứa bé không khỏi gật đầu.

Người thợ săn lại hỏi: "Vậy con có sợ hãi không?"

Đứa bé gật đầu, sau đó lại lắc đầu.

Người thợ săn cũng không để ý, cười nói: "Con này, giấc mơ của con là gì?"

Tựa hồ sớm có đáp án, đứa bé kiên định đáp: "Con muốn trở thành thợ săn dũng cảm giống như cha".

Người thợ săn vuốt vuốt đầu con mình, cam thán: "Con, đó không phải là giấc mơ... không phải là giấc mơ!"

"..." Đứa bé trầm mặc, có lẽ trong lòng nó vốn không có mơ mộng, đó chỉ là một loại hạnh phúc xa vời mà thôi.

Hơi dừng một chút, người thợ săn nói: "Con, đừng lo lắng, không cần sợ hãi, chỉ cần con có lòng tin, thì con chính là thợ săn giỏi nhất".

"Đúng vậy, cha" Lần này, đứa bé gật mạnh đầu, xua tan đi hắc ám trong lòng.

Trong bể máu, một bóng người cao lớn ra sức giãy dụa! Hắn ngoan cường, bất khuất!

Lần lượt ngã xuống, rồi lại đứng lên...

Mặc cho áp lực thật lớn, lưng của hắn vẫn luôn thẳng tắp thể hiện niềm tin kiên định.

"Con này! Con có giấc mộng không? Con có giấc mộng không?"

"Không biết".

"Con..."

"Cha!!"

Nhạc Phàm đột nhiên mở hai mắt, lam quang mông lung quanh thân thu liễm vào trong cơ thể. Ngẩng đầu nhìn lại, vẫn là đêm tối vô tận.

Kỳ thật, Nhạc Phàm không thích đêm tối, mặc dù hắn là thợ săn, nhưng hắn vẫn không thích đêm tối. Đối với hắn mà nói, đêm tối quá sức tĩnh lặng, làm cho người ta cảm thấy trầm trọng; đối với hắn mà nói, đêm tối quá sức thâm sâu, làm cho người ta nhìn không thấu.

Nếu như có thể, Nhạc Phàm hy vọng bản thân vĩnh viễn không nhắm mắt lại. Hắn sợ nằm mơ, hắn sợ đắm chìm trong ảo tưởng hư vô mờ mịt. Nhưng khi hắn nhìn bốn phía yên tĩnh một chút, hắn chợt tỉnh ngộ, thì ra, mình cũng có nằm mơ!

Cho ta thân nhân,[bằng hữu hạnh phúc vui sướng, bình an...

Đơn giản, đầy đủ, yên tĩnh, chất phác...

Đúng vậy, đây là giấc mộng của bản thân mình! Một giấc mộng rất bình thường, Một giấc mộng không thể trở thành sự thật.

Tu vi tăng trưởng, làm cho tâm tính Nhạc Phàm có sự đề thăng rất lớn, áp lực trong lòng chất chứa đã từ lâu từ từ phóng thích ra. Mặc dù cũng không có nhiều cảm khái, cũng không giống với lĩnh ngộ, nghĩ lại thì đúng là một quá trình phát triển thành thục.

Nhạc Phàm từ trong lòng lấy ra thanh sáo trúc, khẽ vuốt nhẹ, đây là chỗ dựa về mặt tâm linh duy nhất của hắn.

Vào giờ phút này, nàng có khỏe không?

Ngươi, có khỏe không?

Tiếng sáo du dương uyển chuyển, duy chỉ là mang theo sự ưu thương nhè nhẹ, dẫn động tâm tư trong lòng.

Cũng chỉ là nửa khúc sáo đó, chỉ là so với trước kia thì dể dàng hơn nhiều.

Tiếng sao dừng lại, nửa khúc đã hết.

Không gian sâu kín, tình tại sao phải chịu?

Người, tại sao phải chịu?

"Vân Phương, ra đi!"

Nhạc Phàm thở ra một hơi dài, cẩn thận thu hồi sáo trúc.

Trong góc, Vân Phương yên lặng đi ra, thấp giọng nói: "Lý đại ca, ta không phải cố ý muốn quấy rầy người, chỉ là vẫn nửa khúc đó..."

"Không có gì ngại" Nhạc Phàm phẩy tay, chậm rãi đứng lên.....

Hắn nói: "Ta có ưu thương của ta, nhưng lại không muốn ảnh hưởng đến người bên cạnh... Nhất là thân nhân và bằng hữu của ta".

"Lý đại ca lại nghĩ tới Nhã nhi cô nương?"

"Ừm... Có tin tức gì mới về nàng hay không?"

"Có chút đầu mối, bất quá cần một chút thời gian nữa".

"Thời gian sao? Khổ cực cho các ngươi, thay ta cám ơn Tô gia gia cùng Quý lão bọn họ".

"..." Vân Phương đầu ngón tay khẽ rung động, vẻ mặt do dự không dứt.

Nhạc Phàm thấy sự khác thường, hỏi thẳng: "Vân Phương có phải muốn nói chuyện gì hay không?"

"Ừm" Vân Phương gật mạnh đầu nói: "Có điều muốn nói, Vân Phương không biết có nên nói hay không".

Nhạc Phàm vỗ vỗ vai đối phương nói: "Ngươi và ta có quan hệ, có gì mà không thể nói".

"Lý đại ca, ta nghĩ người sống quá mệt mỏi, một người, có thể đeo trên lưng nhiều trách nhiệm và cảm tình như vậy sao?"

Đối với nghi vấn của Vân Phương, Nhạc Phàm cũng không có giải thích nhiều, chỉ là thản nhiên nói: "Vân Phương, mỗi người đều có con đường đi của mình, nếu ta đã chọn, cũng không cần phải nghĩ lại điều gì khác".

Vân Phương tiếp lời: "Lý đại ca, nếu mỗi người đều có con đường của mình phải đi, vậy người tại sao còn muốn miễn cưỡng người khác cùng đi với người".

"Miễn cưỡng người khác? Ngươi ý chỉ..." Nhạc Phàm cau mày, khó hiểu nhìn đối phương.

"Chẳng lẽ không đúng sao?" Vân Phương trầm giọng nói: "Chuyện của Lý đại ca và Nhã nhi cô nương ta cơ bản cũng biết, mặc dù chưa rõ một người tại sao lại đột ngột quên đi quá khứ, nhưng như vậy có thực sự là không tốt không? Quên đi quá khứ, đó chính là một cuộc sống mới, một người bắt đầu mới..."

Như vậy thực sự là không tốt sao?

"Vậy sao! Thực sự là không tốt? Thực sự là không tốt?" Nhạc Phàm trong đầu nổ oành một tiếng, linh hồn run rẩy, đứng ngẩn ra ở tại chỗ, hai mắt vô thần nhìn về phía trước.

Vân Phương thần sắc buồn bả, tiếp tục nói: "Lý đại ca, nàng có cuộc sống của nàng, người có cừu hận và trách nhiệm của người, vốn chính là hai con đường khác nhau, người cần gì phải kéo Nhã Nhi cô nương vào thế giới của mình chứ? Dù sao, trên lưng người đã đeo quá nặng rồi, chẳng lẻ muốn nàng cùng chịu với người? Vân Phương ta từ nhỏ đã lăn lộn trong chốn hồng trần, đã thấy qua không ít buồn vui ky hợp, thế sự vô thường, cho nên ta có thể hiểu được tâm tình của Lý đại ca... Người đã làm rất tốt, thật sự đã đủ rồi".

Buồn vui ky hợp, thế sự vô thường, nói ra thì cũng chỉ là một câu nói đơn giản, nhưng chính thức có thể nhìn thấu lại có mấy người? Ít nhất, Nhạc Phàm thừa nhận bản thân nhìn không thấu, bởi vì hắn trong lòng có tình, có sự cố chấp, đã trở thành thâm căn!

"Đúng vậy! Mỗi người đều không cùn một đường đi. Mặc kệ là Nhã Nhi hay là Trần Hương, nếu như thật sự có thể một lần nữa bắt đầu, như vậy không phải là tốt sao? Rất tốt... rất tốt..." Nhạc Phàm cười, tiếng cười thê lương, tiếng cười bất đắc dĩ. Bộ dáng thất hồn lạc phách, như là mất đi tất cả những gì mình sở hữu, tâm tình chôn sâu trong nội tâm cũng không thể khống chế!

"Oành..."

Nguyên khí đột nhiên bộc phát, Vân Phương nhất thời bị đánh văng ra thật xa, nếu không có căn cơ của hắn thâm hậu, thì sợ là đã hôn mêm đi rồi.

Nhạc Phàm đột nhiên có biến hóa làm cho Vân Phương mờ mịt thất thố, nếu như là người khác, hắn tự tin còn có thể tĩnh táo xử lý, nhưng bây giờ... Hắn lại nghĩ không ra, vốn là muốn an ủi Nhạc Phàm một chút, kết quả lại bức đối phương vào tuyệt cảnh.

Vân Phương đúng là hiểu nhiều nhân tình thế cố, cũng có thể hiểu được cảm thụ của Nhạc Phàm, thế nhưng.....

Hắn thủy chung không phải là Lý Nhạc Phàm, cuối cùng vẫn không cách nào hiểu được suy nghĩ trong lòng Lý Nhạc Phàm.

Hồng trần ba ngàn trượng, duyên sầu thì quá dài. Ở trên thế gian này, có một loại cố chấp gọi là "Tình căn", nếu như có thể chặt đứt, sẽ có thể siêu thoát hồng trần thế tục, sẽ thấy được con đường vui vẻ, tiêu dao tự tại.

Nhạc Phàm vốn là đại trí tuệ, nghị lực hơn người, nhưng hết lần này tới lần khác không ngừng trảm "Tình căn" cố chấp, có lẽ, hắn là cam nguyện bị vùi lấp trong đó!

Tình yêu cùng tình thân đúng là rất vĩ đại, nàng có thể bao dung, có thể nỗ lực, nhưng không thể buông bỏ... Bởi vì, đó là chỗ dựa tình cảm duy nhất mà Nhạc Phàm có.

Là siêu thoát hay là trầm luân? Là thăng hoa hay là đọa lạc? Là cầm lấy hay là buông ra?

Lựa chọn, quyết tâm, dũng khí, trí tuệ... mỗi dạng khảo nghiệm đều khiêu chiến nghị lực đến cực hạn, ai có thể có lực chịu đựng?

"A!"

Nhạc Phàm đau lòng không chịu nổi, ôm ngực hét lên: "Nếu như... Nếu như đây nhất định là vận mệnh, ta càn gì phải tranh đấu, ta tranh đấu để được cái gì... Lý Nhạc Phàm ta không cam lòng! Không cam lòng... Thật sự không cam lòng!"

"Tinh!"

Ở giữa trán Nhạc Phàm, một đạo ánh sáng vàng kỳ quái xẹt qua, ánh sáng quỷ dị làm cho lòng người ớn lạnh! Vân Phương đứng ở xa xa, lại cảm giác được linh hồn đang run rẩy, mặc dù chỉ là ngắn ngủn trong nháy mắt, nhưng hắn rõ ràng cảm giác được, đó không phải là ảo giác!!!

Đại bi vô lệ, đại ngộ vô ngôn, đại tiếu vô thanh, đại ái vô biên.

Tình cảm trong lòng Nhạc Phàm bộc phát như lửa, khi khóc khi cười, khi điên khi cuồng!

"Lý đại ca... Lý đại ca, ngươi làm sao vậy? Lý đại ca..."

Vân Phương ở một bên nhìn lo lắng, cũng là không thể làm gì, thầm giận bản thân lắm mồm. Nếu như đối phương thật sự xảy ra chuyện gì, cho dù trưởng bối không trách hắn, sợ rằng cả đời hắn cũng không thể tha thứ sự thất thố của bản thân.

Cuồng loạn cực độ thường thường sinh ra ý nghĩ cực đoan.

Ai nói tình cảm là gánh nặng? Ai nói tình cảm là liên lụy? Ai nói thái thượng vong tình mới có thể siêu thoát hồng trần?

Nhạc Phàm tâm chí kiên định, nghị lực phi thường, trải qua sự dao động ngắn ngủi, từ từ tỉnh táo lại, trong ánh mắt lộ ra quyết tâm, so với trước, càng kiên định gấp mười, gấp trăm lần.

Đúng là: chấp niệm tình vi căn, ái hận tâm bất vong. Thùy ngôn đạo vô danh, nguyện tác hữu tình thiên.

Tay phải xoay chuyển, một mũi tên nhỏ tinh sảo màu vàng tự tại lòng bàn tay Nhạc Phàm, chung quanh bảy đạo màu sắc rực rỡ lưu chuyển vờn quanh không ngừng, đúng là "Tiến hồn" thần bí.

Cảm nhận được biến hóa của "Tiến hồn", Nhạc Phàm có chút mừng rỡ ngoài ý muốn, tin tưởng không bao lâu nữa, "Tiến hồn" lực này lại có đột phá.

"Lý đại ca..." Thấy Nhạc Phàm vô sự, Vân Phương ngầm thở phào nhẹ nhỏm, Nhạc Phàm gật đầu nói: "Ta khỏe, không cần lo lắng".

Đang lúc này, một bóng đen xẹt qua, vững vàng đsng ở dưới chân Nhạc Phàm.

Hai người nhìn lại, thì ra là Tiểu Hỏa mấy ngày nay vẫn trốn trong nhà bếp ăn uống.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co