Truyen3h.Co

Thụy Vũ

Chương 1

ghdt872

Sáng thứ Hai. Thủ đô Hà Nội bừng dậy trong cơn mưa mùa đông lạnh lẽo, mưa rơi lộp độp trên cửa sổ, đáp xuống hàng cây phượng vĩ trong khuôn viên. Mưa lại xuyên qua tán cây xà cừ già, đổ xuống sân trường Đại học Y, biến nơi này thành một mặt gương mờ ảo.

"Cho cháu hai cơm rang, một thập cẩm một hải sản ạ."

"Cho cháu một nước ép dưa hấu."

"Dạ cháu một trà sữa truyền thống ạ."

Người nối người lên tiếng, cô chú tại quầy căng tin xoay không đếm xuể.

Lâm Trạm Vũ đứng cạnh hàng người dài, mắt dán vào điện thoại hiển thị đoạn chat nhóm.

Trương Phúc: [Trạm Vũ cứu, tao đặt đồ nhiều quá không có tiền trả, giờ anh shipper ảnh gọi tao ngoài cổng rồi... (Icon khóc ×3)]

Lâm Trạm Vũ nhìn tin nhắn, gõ lại: [Bao nhiêu?]

Trương Phúc: [1.230.000...]

Cậu vào ngân hàng, chuyển tiền cho Trương Phúc rồi chụp màn hình lại.

Lâm Trạm Vũ: [(Hình ảnh)]

Lâm Trạm Vũ: [Rồi đó.]

Trương Phúc: [Omaiga cảm ơn mày nhiều, để thứ Năm tao trả nha. (Icon khóc)]

Lâm Trạm Vũ: [Không cần, coi như tao tặng sinh nhật mày đi.]

Trương Phúc: [Ối dồi ôi chồng. (Icon khóc ×8)]

"..." Cậu có thể tưởng tượng được vẻ mặt hớn hở của Trương Phúc lúc này.

Nhắc đến chuyện mua đồ mới nhớ, nãy giờ có gì đó cứ làm cậu hồi hộp, không biết quên cái gì.

"Thôi ####!" Lâm Trạm Vũ nhìn đồng hồ, chợt nhớ ra 12 giờ hôm nay mở pre-order cuốn sách cậu chờ mấy ngày qua. Dù với kinh tế của mình, cậu hoàn toàn có thể cọc trăm cuốn bên đại lý, nhưng cảm giác săn sale vẫn là một thứ gì đó khiến cậu phấn khích.

11:57, 11:58, 11:59...

Lâm Trạm Vũ nhìn chăm chú vào nút mua hàng, tay load đi load lại trang.

12:00. Cậu bấm mua bản đặc biệt, nhấn đặt hàng ngay lập tức mà không hề áp mã. Tất cả xảy ra chỉ 3 giây thế mà vẫn không giành được các chiến thần.

"... Mấy người này ghê quá." Cậu thầm nghĩ.

"Lâm Trạm Vũ, cháu muốn đuổi quạ thì ra ngoài ruộng ấy." Cô bán căng tin nói.

"Dạ?" Lúc này cậu mới ngẩng mặt lên, nhìn quanh, hàng người dài giờ đây chỉ còn có mình cậu.

"..."

"Ăn gì để cô làm nào." Cô lau quầy nói.

"Dạ cho cháu sườn xào chua ngọt với trà sữa socola ạ."

Sau khi lấy đồ ăn xong, cậu tìm một bàn trống để ngồi, vừa hay Trương Phúc cũng ôm một đống hàng và một ổ bánh mì chạy tới.

"Hộc... hộc... ha..." Trương Phúc thở không ra hơi, quần áo ướt nhem, nằm úp mặt xuống bàn.

Lâm Trạm Vũ: "..."

"... Mày không đem ô hả?"

"Hơ... tao đâu nghĩ cái đất trời đáng yêu này sẽ mưa." Trương Phúc dùng chút hơi tàn để nói.

"..."

Lâm Trạm Vũ múc muỗng cơm nóng đưa lên miệng, vị chua ngọt của miếng sườn tan ra, hoà cùng cái cay tê nhẹ của ớt chuông đúng là tạo ra một hương vị bùng nổ.

Trương Phúc cởi áo khoác, đặt quạt cầm tay lên bàn để thổi khô tóc, cô vừa ăn bánh mì vừa nói: "Ờ đúng rồi, khoa Dược bên kia bị cách ly rồi, mày biết chưa."

"Hả?" Lâm Trạm Vũ đang ăn thì khựng lại: "Sao vậy?"

"Nghe nói là có sinh viên bị bệnh truyền nhiễm, mà không biết bị bệnh gì, tao được anh chị cho coi clip thấy người đó da bị đỏ, mắt lồi, mà không khống chế được hành vi cứ la hét ấy, khả năng có thể là bị dại nhưng sao đến mức lại cách ly cả khoa nhỉ?"

Lâm Trạm Vũ nhíu mày, nghe lời Trương Phúc miêu tả, cậu thấy giống hoại tử thượng bì nhiễm độc, nhưng căn bệnh này lại không có triệu chứng gây mất hành vi như vậy.

Trương Phúc một tay cầm ổ bánh mì, một tay lướt điện thoại.

"Chẩn đoán như nào." Lâm Trạm Vũ hỏi tiếp.

"Chưa rõ, đang lấy mẫu xét nghiệm. Nghe đâu người dính đầu tiên là sinh viên mới đi phượt Tây Bắc về." Trương Phúc cắn tiếp rồi nói: "Chỗ đó mấy nay toàn đưa tin người ta hay nghe thấy tiếng rú phát ra từ trong rừng, chuồng nuôi sau một đêm là mất thêm vài con, con người cũng mất tích luôn."

"Đây, mày xem cái này."Nói đoạn, Trương Phúc đưa điện thoại qua cho cậu xem.

Trên màn hình là video góc quay của một camera ban đêm, chiếu bao quát một chuồng cừu lớn.

"Có thấy gì đâu." Lâm Trạm Vũ nhìn chằm chằm vào màn hình.

"Từ từ, mày để ý chỗ này." Trương Phúc chỉ vào một điểm xa camera, đó là hàng rào đối diện bức tường.

Thông qua chế độ nhìn đêm, Lâm Trạm Vũ đoán nó làm bằng gỗ, được đóng kết cẩn thận và chắc chắn, chiều cao có lẽ hơn bốn mét. Trung tâm là cổng chuồng với chiều cao tương đương. Với một chuồng nuôi như vậy, bình thường sẽ không có con vật hay người nào có thể vào được.

Tuy nhiên, mười giây sau khi Lâm Trạm Vũ nhìn đoạn video, một bóng đen ngọ nguậy tiến đến phía bên kia cổng, thân hình nó gầy gò, cao lêu khêu, phát ra thứ ánh sáng huyền ảo.

"R... m..." Cậu lắng tai nghe, thứ âm thanh rên rỉ nó phát ra nhỏ đến mức bản thân cậu không chắc có phải do mình tưởng tượng hay không.

Nó bấu chặt vào thành cổng, chi còn lại vung vẩy chìa vào trong như muốn ăn tươi nuốt sống đàn cừu.

"Con gì thế này?" Lâm Trạm Vũ nhăn mày, thốt lên.

"Ai biết." Trương Phúc gặm ổ bánh mì, bổ sung: "Trông có vẻ giống người, không chừng là khỉ đột hay tinh tinh, mà chỗ đó xưa giờ có ai thấy mấy con đó đâu. Mày có nghĩ là một thế lực tâm linh nào đó làm không?"

Lâm Trạm Vũ: "?"

Cậu đang định nói "mày xem phim kinh dị nhiều quá rồi" nhưng không phải không có khả năng.

Sinh vật đó cảm thấy không với tới được, bèn thét lên một tiếng chói tai, đàn cừu sợ hãi lùi ra sau, nó tiếp tục rên rỉ nhưng âm thanh lần này rõ ràng hơn, Lâm Trạm Vũ cảm nhận không khác gì những con thây ma.

Nó cào cấu vào hàng rào, dùng răng cắn xé, thậm chí còn đập đầu đến chảy máu. Tất nhiên là không thể làm xê dịch dù chỉ một chút.

Đột nhiên, nó đứng thẳng người, co giật một cách mất kiểm soát.

Có thể thấy lấp loáng sau lưng nó trồi lên những khối u khổng lồ di chuyển qua lại đầy cực đoan, như sinh vật sống muốn chui khỏi lớp da loang lổ, mỏng manh.

Những khối u đó di chuyển rồi dừng lại, bề mặt chúng bắt đầu nhô và căng ra đến khi rách toạc, máu tuôn ra như suối nhưng nó có vẻ không mấy quan tâm.

Từ mỗi chiếc lỗ đang rướm máu trên lưng, những cánh tay gầy guộc đen đuốc chui ra. Chúng bắt đầu nắm lấy vào hàng rào, trèo lên trong chớp mắt.

Không khác gì một con nhện.

Lâm Trạm Vũ từng đọc qua vài tin tức mơ hồ về những dịch bệnh lạ xuất hiện ở các vùng sâu xa. Chỉ là những mẩu tin bị cuốn trôi giữa vô số scandal và bài quảng cáo rẻ tiền, chẳng mấy ai quan tâm. Cậu cũng vậy.

Nhưng những ngày gần đây, tần suất những tin tức ấy lại dày đặc hơn. Chết không rõ nguyên nhân, động vật có hành vi bất thường, nhiều vùng bị phong tỏa với lý do chẳng ai biết.

Có gì đó thật sự không bình thường đang diễn ra dưới lớp vỏ "đời sống thường nhật" này.

"Con nhện" xé toạc cả lưới gai bên trên, ung dung nhảy xuống chọn bữa tối. Video khép lại khi đàn cừu tan tác như bọt nước bị ai đó thổi tan.

Trương Phúc: "Video này rần rần trên mạng luôn, người ta đăng chưa đầy 5 phút đã bị xoá luôn cả tài khoản. Có mấy người nhanh tay lưu kịp cũng đăng rồi bị xoá. Vi phạm cộng đồng làm gì tới mức đó hả mày? Cái này tao xem trên Weibo lúc chưa xu hướng nên mới lưu được." Nói xong, cô nhìn Lâm Trạm Vũ đầy kì thị: "Mà sao mày không biết vậy? Không lướt mạng xã hội hả? Người rừng khéo còn cập nhật tin tức nhanh hơn mày."

Lâm Trạm Vũ: "..."

Trương Phúc: "..."

Cô nghĩ lại, với tính cách của Lâm Trạm Vũ thì mỗi ngày chắc chỉ có mô phôi, chẩn đoán, dịch tễ học và mấy cuốn tiểu thuyết.

Lâm Trạm Vũ im lặng. Một thoáng gió lùa qua, kéo theo mùi ẩm ướt của cỏ non sau mưa. Tự nhiên cậu cảm thấy khó chịu.

Không phải lo lắng. Mà là linh cảm. Một dự cảm không tốt.

Như thể sự yên bình quanh đây chỉ là lớp vải mỏng, chỉ cần ai đó chạm nhẹ cũng có thể khiến nó rách toang.

"Ăn nhanh đi, sắp đến giờ học Giải phẫu rồi." Cậu nhìn điện thoại nói.

"Bánh mì này dở quá..." Trương Phúc than vãn, gáng nhồi hết ổ bánh mì vào miệng.

"..."

...

Trời đã mưa từ rạng sáng. Mưa như ai đó kiên nhẫn gõ từng giọt lên mái nhà, lặng lẽ mà dai dẳng.

Cả hai bước về phía giảng đường. Tiếng giày vang lạch cạch trên hành lang lát đá hệt như pháo nổ trong những ngày giữa xuân.

Lâm Trạm Vũ kéo nhẹ cổ áo sơ mi, ánh nắng mờ nhạt xuyên qua khung cửa kính hành lang, chạy dài trên khuôn mặt cậu.

Sân trường Đại học Y ngập nước, lấm tấm phản chiếu ánh đèn vàng nhạt buổi chiều. Khuôn viên vốn đã yên tĩnh nay lại càng yên tĩnh hơn.

Khi cậu đến giảng đường, đã có thưa thớt sinh viên ngồi tụ tập với nhau.

Có người chăm chỉ sửa soạn tài liệu, tay không dừng bút miệt mài ghi chép. Có người thì gục mặt xuống bàn, nằm thảm thương như thể vừa đọc hết cuốn Sinh lý Guyton and Hall.

Và số người còn lại thì đang không khỏi hoang mang, tò mò thảo luận về đoạn video bị rò rỉ mà Trương Phúc vừa cho cậu xem.

Lâm Trạm Vũ ngồi xuống, lấy cuốn Atlas Giải phẫu người từ trong balo ra. Bên trên đầu sách là hằng hà ghi chú đủ sắc màu nhô ra như san hô.

Ai nhìn vào cũng biết, Lâm Trạm Vũ rõ ràng là một "con ngoan trò giỏi" chính hiệu.

Trong balo ngoài đề cương và sách ra, cậu còn mang theo laptop, bút highlight, khẩu trang, một cuốn sổ tay và hai cuốn tiểu thuyết để đọc khi chán.

"Hôm nay chắc tới vùng bụng dưới." Trương Phúc ngồi cạnh lật lật cuốn sách, giọng chán nản đau khổ, chưa vào tiết mà cô đã muốn về nhà ngủ một giấc rồi.

Lâm Trạm Vũ mở laptop, dò lại những gì mình đã học tối qua.

Cửa lớn giảng đường mở ra. Sinh viên đang lục tục nói chuyện cũng tự biết tiết chế lại.

Một người đàn ông trung niên bước vào. Dáng người cao ráo, gương mặt lạnh lùng đầy khí chất. Áo sơ mi đen phẳng phiu.

Ông đeo một balo xanh than, hai tay ôm sấp tài liệu và đề cương của môn Giải phẫu.

"Rồi trật tự nào." Giọng ông vang đều đủ để mỗi sinh viên trong căn phòng rộng nghe được.

Lâm Trạm Vũ điều chỉnh lại tư thế, thẳng lưng, hai tay đặt lên bàn.

Sau một phút điểm danh, ông đặt chiếc hộp kim loại lên bàn. Một tiếng cạch vang lên khi nắp mở, để lộ các dụng cụ giải phẫu sáng loáng.

"Tiết hôm nay chúng ta bắt đầu với khoang bụng. Dạ dày, tụy, gan, ruột non... Đây là phần quan trọng nên hãy tập trung nhé." Sau đó, tiết học diễn ra theo lời giảng của thầy.

Lâm Trạm Vũ rõ ràng đang chú tâm nghe thầy nói, nhưng suy nghĩ đột nhiên lại chuyển sang một thứ không liên quan - sinh vật kia.

Cậu biết đó hẳn chỉ là sản phẩm của AI, như những video với mục đích trở nên nổi tiếng.

Lâm Trạm Vũ không hay xem phim kinh dị hay phim ma. Những lần xem phim cùng Trương Phúc, cậu đều tỏ ra khó chịu.

Không trách nhân vật quá ngu ngốc thì cũng săm soi những chi tiết vô lý, phản khoa học, phi vật lý.

Và cho dù các cảnh quay trong đó có kinh khủng đến đâu, cậu biết rõ đó chỉ là diễn, kỹ xảo, cũng cảm thán đôi chút cho cố gắng doạ người đấy. Song những phim như thế không làm cậu sợ bao giờ.

Có lẽ vì hôm nay stress quá nên cậu mới để tâm tới những thứ như vậy.

Thầy giáo xoay người, bắt đầu chiếu lên màn hình lớn một chuỗi hình ảnh CT scan cắt lớp.

"Các em." Thầy nói, chất giọng to rõ ràng.

"Chúng ta đang quan sát một lát cắt ngang (axial view) qua vùng ổ bụng. Các em hãy tưởng tượng chúng ta đang đứng ở phía dưới chân bệnh nhân và nhìn ngược lên đầu. Vì vậy..."

Lâm Trạm Vũ lấy lại tập trung, ghi chép bài giảng vào quyển sổ của mình.

Thời gian cứ thế trôi qua.

Ngoài cửa sổ giảng đường đã không còn xuất hiện những đám mây xám xịt lẫn vài tia nắng ít ỏi. Hàng cau trong khuôn viên trường dao động theo từng đợt gió. Trường Đại học Y trở về dáng vẻ yên tĩnh thường ngày.

Tiết học kéo dài chỉ hơn ba mươi phút, ông ngừng lại nhìn chằm chằm vào thông báo trên điện thoại, sắc mặt thay đổi thoáng chốc rồi bình tĩnh trở lại.

"Tiết học đến đây nghỉ được rồi, các em về xem lại bài cho thầy, chuẩn bị cho tiết học sau." Ông nói, chất giọng có chút gấp gáp.

"Có yêu cầu kiểm tra y tế. Ai thấy mình có triệu chứng bất thường, đi khám ngay và báo cho nhà trường nhé."

Nói xong, ông tắt máy thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.

Một làn sóng xôn xao chạy khắp giảng đường. Tin đồn bắt đầu râm ran như cơn gió lạnh luồn vào khe cửa.

Một sinh viên năm hai khoa Dược, nói là "người đó" lên cơn co giật giữa phòng thí nghiệm, rồi đột nhiên cào cấu y tá, cắn người, hành động rất đáng sợ. Cả lớp học vang lên vô số tiếng xì xào to nhỏ.

"Là nghi vấn bị ngộ độc thôi mà."

"Không, tao nghe nói mắt con nhỏ đó chuyển màu trắng đục luôn."

"Có khi nào bị dại không?"

"Đáng sợ quá!"

"Lỡ như nó thành zombie thì sao? Như trong 'Train to Busan' ấy."

"Được nghỉ học rồi!"

Một nửa giảng đường chìm vào lo lắng, nửa còn lại vui mừng vì được nghỉ.

Trên đường về nhà, Lâm Trạm Vũ bắt gặp hai chiếc xe cứu thương rẽ ngang con phố nhỏ, lao đi đầy gấp gáp.

Âm thanh còi hú chói tai vang vọng, cậu không biết có chuyện gì nhưng chỉ mong người trong đó không sao.

Bên một xe bán bánh, cậu nghe ông lão gói bánh chỉ tay nói chuyện với khách: "Lại bắt đầu rồi..."

"Bắt đầu chuyện gì chứ?" Cậu suy nghĩ.

Câu nói tưởng chừng đơn giản ấy như một mũi kim luồn qua màng ký ức, kéo phăng những hình ảnh đã phủ bụi.

Hồi Lâm Trạm Vũ tám tuổi, có một lần cả khu phố cậu sống bị phong tỏa đột ngột.

Người lớn không giải thích rõ ràng, chỉ bảo là "dịch cúm".

Nhưng cậu nhớ như in cảnh người hàng xóm, một cô hay cho kẹo cậu bị mấy người mặc đồ trắng giữ chặt, đưa lên xe.

Người đó vùng vẫy, rít lên âm thanh chói tai, đôi mắt trắng bệch như nước vo gạo, da nổi sần, chi chít những con mắt nhỏ như hạt đậu chớp chớp mọc khắp tay cô đầy kinh tởm.

Cậu từng hỏi anh trai, nhưng chỉ nhận được một câu trả lời lạnh lùng: "Quên đi. Không phải thứ em nên nhớ."

Tối hôm ấy, Lâm Trạm Vũ ngủ không yên. Mưa vẫn rơi, quấn lấy giấc mơ như một màn sa u tối.

Trong mơ, cậu thấy mình đứng giữa một khu rừng đen kịt, gió thổi tanh mùi kim loại.

Phía xa là một hố sâu, sắc xanh lạnh lẽo hắt lên từ lòng đất, như thể có thứ gì đó đang rên rỉ dưới kia.

[Ký chủ...]

Một giọng nói vang lên, mơ hồ như vọng từ lòng giếng.

Giọng nói ấy không rõ là nam hay nữ, không lạnh cũng chẳng ấm, chỉ đơn thuần là xa lạ. Rồi đột ngột vỡ nát như pha lê rơi xuống nền đá.

Cậu choàng tỉnh. Trần nhà vẫn quen thuộc, ánh đèn ngủ mờ nhòe, đồng hồ điểm 5 giờ sáng. Ngoài đường im ắng không một bóng người.

Lâm Trạm Vũ mở điện thoại, đọc tin nhắn trong nhóm bạn.

Trương Phúc: [Chị em ơi lại có vụ gì ở ngoại ô rồi! Tao thấy người ta nói um sùm trên mạng luôn.]

Tuyết Linh: [Tao có coi nè, thiệt sự rất giống mưa đá.]

Hồng Duyên: [Ghê quá cách xa như vậy mà vẫn nghe tiếng nổ...]

Lâm Trạm Vũ nhìn chằm chằm vào màn hình. Dưới bức ảnh mờ nhòe là vệt sáng chém ngang bầu trời như một nhát gươm bạc.

Không rõ là gì, nhưng rất giống thứ trong giấc mơ.

Cậu khẽ nắm chặt điện thoại. Trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co