Truyen3h.Co

Tiên hồng lộ

Phần 12

ngatran0903

CHƯƠNG 732 : THIẾU NIÊN PHƯƠNG CHÂN

Nghe xong lời Dương Phàm, thiếu niên này ngẩn ra.
Hắn không ngờ tới thư sinh ốm vếu trước mặt lại từng trải qua cảnh ngộ như mình.
Mà nay, khi đổi diện người này, nhận ra sinh mệnh lưu của đối phương đang trôi đi, xem khí sắc cũng biết là thọ nguyên không còn nhiều... sống cũng không được ngàn năm quả thực không giả.
- Tiểu từ, ngươi tên gì, chúng ta nói chuyệnmột lúc. Nếu ngươi muốn chết thi cũng để lại sau khi chúng ta nói chuyện đi.
Dương Phàm ngồi xuống đất. cười hiển nói.
Hành vi của hắn giống như nhàn rỗi không có việc gì làm vậy!
Nhưng kỳ thật, sau khi tiến vào Luân Quả Kỳ, mỗi thời khắc sinh mệnh đểu mất đi, hắn căn bản đã không cần tu luyện.
Thán thể tự hành tu luyện.
Cho nên, gặp được một thiếu niên có điểm tương tự như mình, Dương Phàm có vài phẩn đồng cảm, không loại trừ khả năng ra tay tương trợ. Dù sao hắn cũng đang rất nhàn rỗi.
- Được!
Thiếu niên gật đầu! Hắn cũng không biết rẳng lúc này vận mệnh của hắn đã lặng lẽ sinh ra biến chuyển.
Dương Phàm và thiếu niên này có cùng cảm ngộ, nói chuyện với nhau lại rất hòa hợp.
Sau khi nói xong, vẻ lạnh băng tu vệt vọng trong mắt cũng dẩn tiêu tan.
Người nhìn như thư sinh trước mắt này mang tới cho hắn một cảm giác bao dung vạn vật! Khí chất này chi có người đã trải qua ngàn vạn tang thương mới có được.
Từ trong ánh mắt đối phương, thiếu niên này cảm nhận được một tình cảm rất thán thiết.
Hắn cũng chi cảm nhận được tinh cảm này từ cha mẹ đẻ mình mà thôi.
Qua nửa nén hương. Dương Phàm cơ bản đã hiểu được cảnh ngộ thiếu niên này.
Thiếu niên này gọi là Phương Chân, là con cháu còa Phương gia ỡ Lạc Thành, cách nơi này mấy vạn dặm.
Sau khi Phương Chân sinh ra không lâu đã bộc lộ thiên phú tu luyện vô cùng ưu việt, trờ thành đối tượngbồi dưỡng trọng điểm của Phương gia.
Mặc dù xuất thân bình thường nhưng thành tựu của Phương Chân lại khiến bất cứ ké nào cũng phải đố kỵ.
Chi vẻn vẹn mấy trăm năm, Phương Chân đã tấn chức cảnh giới Chân Tiên. Phóng nhãn toàn bộ Thiên Thần Tinh cũng rất hiếm có.
Loại thiên phú và thành tựu này khiến Phương Cường, con cháu cùng thế hệ của Phương gia lão tô vô cùng ghen ghét.
Nhưng tiếc rẳng tu vi thiên phú để bị Phương Chán áp chế cho nên Phương Cường không thê làm gì được.
Mấy năm trước, Phương Cường cũng tấn chức cảnh giới Chân Tiên nhưng chậm hơn Phương Chân năm mươi năm.
Mà Phương Cường lại hơn Phương Chân tầm trăm tuổi, được dùng vô sổ thiên linh địa bảo bôi dưỡng, mạnh mẽ gia tăng tu vi.
Sự chênh lệch giữa hai người vô cùng lớn!
Nửa năm trước, Phương Cường lẩn đẩu tiên phát ra khiêu chiến Phương Chân.
Bời vì tu vi của hắn rốt cục đã đuổi kịp đệ nhất thiên tài Phương Chân.
Nhưng trong quyết đấu, dù dùng cả đòn sát thủ do gia gia ban cho, Phương Cường vẫn thất bại trước Phương Chân.
Thực lực của Phương Chán dù vẫn là Chân Tiên nhất trọng nhưng đã nửa bước đặt vào nhị trọng. Phương Cường dùng vô sổ thiên địa linh bảo mới mạnh mẽ tăng lên tu vi nên cuối cùng châng những bị đánh bại mà thực sự không hề có sức kháng cự!
Mà hôm nay, Phương Chán sau nửa năm bế quan tu luyện ờ nơi hoang dã, không biết ké nào tiết lộ tin này, bị hai gã Chán Tiên tam trọng không rõ lai lịch chế trụ, hùy đi tu vi.
- Bọn họ chi hủv bỏ tu vi của ta lại không giết chết... Hiển nhiên chúng muốn ta sống không bằng chết!
Hai mắt Phương Chán đỏ bừng:
- Chuyện như thế này, chi có ké ghen ghét với thiên phú của ta mới làm! Mà có tư bản này, cũng chi có Phương Cường, con cháu trực hệ của Phương gia lão tồ.
Dương Phàm sau khi nghe xong cơ bản tán thành với phán đoán cùa Phương Chân.
Nhưng Phương Chân lúc này đã mất hết pháp lực, làm gi còn quyển lên tiếng?!
Cho dù chân tướng rõ ràng cũng không có ý nghĩa gì nữa cả!
Phương gia tuyệt đối không vì một phế nhân mà đòi công đạo!
- Để ta xem thân thể của ngươi!
Dương Phàm đưa tay ra bắt mạch của Phương Chân.
- Chẳng lẽ ngài là một Dược sư?
Ánh mắt Phương Chân lộ ra vẻ kinh hi nhưng ánh mắt lại chợt ảm đảm xuống. Nếu Dương Phàm là một gã thần ý, làm sao không thể chữa trị bệnh cho chính mình được?!
Giờ phút này, Dương Phàm nhin qua giống như một thư sinh mang bệnh!
- Mặc dù tu vi của ngươi đã bị phế nhưng cũng chưa hoàn toàn!
Dương Phàm cười với hắn:
- Còn cứu được!
Phương Chán thật sự khó có thể tin nổi!
- Chẳng lẽ ngươi đã quên ta cũng từng là người mất hết pháp lực!? Nếu ngươi nguyện ý, Dương mỗ không ngại ra tay tương trợ!
Dương Phàm cười khẽ.
- Xin hỏi tôn tín đại danh của tiên sinh!
Phương Chân bùm một tiếng, quy xuống mặt đất, hai mắt ướt át!
- Ngươi chi cần biết ta họ Dương là được rồi!
Dương Phàm chi lộ ra họ thật của minh mà thôi.
Toàn bộ Thiên Thần Tinh, có mấy chục triệu cư dân, tất nhiên họ Dương có vô sổ. Dù là người trùng tên trùng họ với hắn cũng không ít.
Nhưng vì để phòng, hắn cũng chi nói ra họ của mình mà thôi!
- Dương tiên sinh, nếu có thể khôi phục pháp lực cho tại hạ, Phương Chân nguyện ý vì ngài lên núi đao. xuống biển lửa...
Phương Chân mặc dù vẫn có thái độ hoài nghi đổi với năng lực cùa Dương Phàm nhưng lúc này đang trong cơn tuyệt vọng, cũng chi đành biết nhờ cậy mà thôi!
- Không cần lên núi đao xuống biển lửa... Chi cần ngươi nghe ta. V theo lời ta nói mà làm là được!
Dương Phàm mim cười.
- Vâng. Dương tiên sinh!
Phương Chân đứng lên, trong mắt khôi phục vài tia hv vọng và ý chí chiến đấu.
Rồi sau đó, Dương Phàm mang theo hắn chậm rãi bay về phía Lạc Thành.
Lạc Thành ở trên Thiên Thần Tinh cũng xem như một tòa thành trì bậc trung.
Trong đó Phương gia ớ nơi này chính là một chi của Phương gia, là một trong Tam Tông Tứ Tộc ở Thiên Thẩn Tinh.
Giờ phút này, nơi này chi cách Lạc Thành mấy vạn dặm mà thôi.
Dương Phàm dẫn dắt lực lượng sinh cơ trong Tiên Hồng không gian, vận chuyển chữa trị cho những huyệt vị và kinh mạch bị phá hư trên thân thể Phương Chân, thậm chí Ngay cả lực lượng tiên hồn tiêu tan cũng khôi phục được không ít trong thòi gian ngắn.
Chi sau một lúc, cơ thể Phương Chân đã giống V đúc ban đầu, thậm chí còn có lột xác về chất.
Phương Chán vui mừng, cứ nhưvậy. trong hai trăm năm hắn nhất định có thể trờ lại cảnh giới Chân Tiên.
Kỳ hiệu như thế khiến hắn vô cùng bội phục thẩn thông của Dương tiên sinh trước mặt.
- Ta đã hội tụ vài phần tiên hồn lực bị tán đi của ngươi, tạm thời để dành đó đã. Sau khi về nhà. ngươi có thê lập tức bước vào Nguyẻn Anh Kỳ, thậm chí là Hóa Thân Kỳ...
Khóe miệng Dương Phàm mim cuời.
- Đa tạ Dương tiên sinh!
Phương Chân vô cùng cảm kích, thân thể cũng khẽ run rẩy.
Đạt tới cảnh giới tiên nhân, pháp lực mất đi, không chi hư hao kinh mạch, huyệt vị. đan điên mà Ngay cả tiên hôn thoát phá, tiên lực tiêu tan.
Dương Phàm sử dụng thủ đoạn cùng loại Hỗi Hồn Thuật, trợ giúp Phương Chân vãn hỗi vài thành tiên hồn lực, đợi khi trở về thì lại ngưng kết Nguyên Anh, lần nữa trở lại tiên đạo!
Khi đi vào Lạc Thành rồi, Dương Phàm mới phát hiện ra văn minh tu chân nơi này còn phồn hoa hơn cả trong tưởng tượng của mình.
ở phía chân trời, phàm là những người có thể xuyên toa phi hành đểu có cảnh giới Chân Tiên.
Trên thực tế cũng đúng như vậy. ở Thiên giới, ít nhất phải đạt tới cảnh giới tiên nhân mới có thểbay lượn cửu thiên.
Đạt tới Chân Tiên thượng vị còn có thể thoải mái bay ra khói tinh cầu, ngao du vũ trụ.
Tuy nhiên, muốn vượt qua một hệ hẳng tinh, thân thể độ tinh hà thì phải có tu vi Đại La Kim Tiên.
Nếu có thể tấn chức Đại La Kim Tiên, có thể ngao du khắp vũ trụ, chính là cảnh giớii vạn vạn tiên nhân hướng tới.
Sau khi tiến vào Lạc Thành, chuyện Phương Chân mất đi pháp lực và tu vi không ngờ đã truyền khắp mọi ngõ ngách.
Cảnh tượng Dương Phàm tán công lúc trước lại đồng dạng phát sinh tren người Phương Chân.
Không ít tu luyện giả chỉ chi trò trò. trong đó không ít đồng tộc với Phương Chân.
Đương nhiên, cũng không ít gã thông cảm, thương hại. Nhưng bọn họ cũng chi có thể thông cảm mà thôi.
Phương Chân từ khi đi vào Lạc Thành liền cúi đầu.
- Ngẩng đầu lên đi, dũng cảm đổi mặt với hết thảy, vượt qua tối tăm thì tương lai người chắc chắn là một mánh quang minh, rộng rãi!
Thanh âm không thể hoài nghi của Dương Phàm rơi vào trong óc Phương Chân.
Trong đầu Phương Chân đột nhiên hiện lên một đoạn hình ảnh.
Hinh bóng đó chính là của Dương Phàm lúc trước một đêm tán công, mái đẩu bạc trắng, đổi mặt vói đủ loại châm chọc, châm chích.
Mà trong hình ảnh này. Dương Phàm vẫn bình tĩnh, khóe miệng thậm chí hiện lên vẻ tươi cười.
Thể ngộ cảnh tượng như vậy, tâm thẩn Phương Chán chấn động! Trong tình cảnh như vậy mà còn có thể bình tĩnh thong dong. Nam nhân nhu vậy, sự cứng còi và tâm tính ẩn nhẫn nhưvậy, người thường khôngthê đạt tới.
Nam nhân này rổt cuộc là ai?
Hắn vì sao chi còn có thọ nguyên ngàn năm, tinh thẩn sa sút?!
Trong lòng Phương Chân có thể khẳng định, thư sinh thần bí bên cạnh mình này tuyệt đổi là một nhân vật không tâm thường!
- Ha ha ha... Đây không phải là thiên tài đệ nhất cùa Phương gia sao?!
Một nam nhân dáng người khôi ngộ, một thân trang phục hoa lệ mang theo con cháu gia tộc chắn trên đường lớn. trong tay còn ôm một tiểu mỹ nhân thanh lệ như tiên.
- Không, ta hiện tại là đệ nhất phế nhân cùa gia tộc!
Vẻ mặt Phương Chân không t hay đổi nói.
Hắn đã hạ quyá tâm nhất định phải học tập hình ảnh của Dương Phàm ờ trong đẩu mình.
Đứng ớ đối diện chính là Phương Cường.
Phương Chân hiểu rõ rẳng nam nhân nhin uy mãrih khôi ngô này thật ra là một tiểu nhân vô si.
Đối với biểu hiện cùa Phương Chân, Phương Cường không khòi ngẩn ra. tiện đà cười nhạo:
- Phế vật? Đệ nhất phế vật? Được được được!
Hắn vốn muốn thòa thê làm nhục Phương Chân, nổi lên tranh chấp rồi ra tay giáo huấn đổi phương.
Nhưng không ngờ rẳng Phương Chán lại trực tiếp thừa nhận mình là đệ nhất phế vật khiến hắn cũng không thể nói gi hơn!
Phương Cường cảnh giác nhìn Dương Phàm ở bên cạnh Phương Chân, rất nhanh vên lòng:
"Chi là một thư sinh ôm yếu mà thôi! Đông bệnh tương liên sao?!"
Hắn lại có thể không ngờ được hắn đã đoán đúng rồi. Dương Phàm và Phương Chân gặp cùng một cảnh ngộ, quá thực có thể xung là đồng bệnh tương liên!
Nhìn Phương Chân rời đi. trong đám người có nhiều árih mắt rất phúc tạp!
Cũng có không ít người phán đoán việc Phương Chân mất hết pháp lực nhiều khả năng liên quan tới Phương Cường.
Nhưng toàn bộ Lạc Thành và Phương gia đều không có ai đứng ra đòi lại công đạo cho Phương Chân khi đã thành một phế nhân.
Bởi vì đây là một thế với với thực lực quyá định quy tắc.
Sau khi rời khói đám người, Dương Phàm phát hiện ra khóe mắt Phương Chán lóe lên hai giọt lệ, cảm khái.
- Sao vậy?
Dương Phàm hỏi.
- Nữ nhân ta vêu thương không ngờ ôm ấp Phương Cười...
Phương Chán thống khổ nói.
Dương Phàm lúc này mới nhớ lại mv nhân thanh lệ trong lòng ngực Phương Cường kia.
Lúc ấy, Phương Chân cố gắng trấn định, cũng coi như không.
- Loại nữ nhân nhưvậy, không đáng!
Ý niệm Dương Phàm vừa động, trong đẩu cũng hiện lên một hinh ảnh, cũng là một nữ nhân. Đó chính là Dương Mạn.
Dương Mạn cuối cùng gả cho Dương Lỗi. Nhung sau khi Dương Phàm đi Đại Tẩn, thọ nguyên đã hết mà chết!
- Đa tạ Dương tiên sinh!
Phương Chân lau khô nước mắt, ánh mắt càng thêm kiên định, thoáng hiện lên một tia ngoan lệ.
Trở lại nơi ớ của Phương Chân, Dương Phàm phát hiện rất là xa hoa. Chi là không biết còn được ớ bao lâu nữa!?
Đêm đó, Dương Phàm vận chuyển thẩn thông luân hỗỊ trợ giúp Phương Chân ngưng tụ thêm vài phẩn tiên hồn lực.
Thậm chí đêm đọ, Phương Chân với tiên hồn lực còn lại, ngưng kết ra một Nguyên Anh.
Nhưng Nguyên Anh của hắn do tiên hồn lực ngưng tụ cho nên so với của cường giả Nguyên Anh Kỳ binh thường thì mạnh gấp trăm lân.
- Được! Tốt lắm!
Dương Phàm gật gật đẩu nói:
- Chi cần mười năm, ngươi có thê khôi phục pháp lực, thậm chí vượt qua trước đây!
- Mười năm?
Tám thẩn Phương Chân run lên:
- Thực sự có thể sao?
Mười năm?!
Trong lòng Phương Chân rung động, trong mắt tràn đầy phức tạp. vô cùng nghi hoặc nhin thu sinh ổm yếu thân bí trước mắt. Thật sự có thân thông nghịch thiên như vậy sao?!
Nếu là nhưvậy, hắn sao lại không vãn hỗi việc thọ nguyên cùa mình đang trôi đi?!
Trong mắt hắn, đây là một điểu vô cùng khó hiểu.
- Hắn thật sự có thể sáng tạo kỳ tích này sao?!
Mặc dù trực giác nói cho hắn biết rẳng đối phương cũng không lừa dổi minh.
Nhưng với phán đoán thông thường thì đây căn bản là điều không thể!
Cho dù Đại La Kim Tiên hạ xuống cũng không thể nắm chắc, trừ khi có Cửu Thiên Huyền Tiên trong truyền thuyết...
- Mười năm, chi là phóng chừng bảo thủ nhất mà thôi. Bời vì tiên hồn của ngươi bị ta mạnh mẽ ngưng tụ vài phẩn. Hơn nữa được thẩn thông của ta tăng cường vài phẩn. Với cảnh giới và tiên hồn lực vốn có của ngươi, sự trợ giúp cùa ta, khôi phục lại pháp lực vốn có cũng không khó!
- Cái khó là ờ chỗ có thể khiến tiềm lực của ngươi mớ rộng được bao nhiều?!
Dương Phàm bình thản, như đang tự nhủ nói.
- Cái gi?!
Thời gian muời năm cũng chi là phóng chừng bảo thủ nhất?!
Phương Chân rung động tới cực điểm.
Nếu nam nhân thẩn bí trước mặt này không lừa gạt minh thi hắn chính là một nhân vật cường đại như thế nào?!
Nghĩ tới đây. trong mắt hắn không kìm được lộ ra vài phần kính sợ và sùng bái.
Từ đêm khuya tới sáng sớm hôm sau, Dương Phàm hỗ trợ Phương Chân củng cổ Tiên Anh vừa mới dựng dục.
Sử dĩ gọi là Tiên Anh vì đây chính là Nguyên Anh do tiên hồn lực ngưng tụ mà thành.
- Cùng một cảnh giới nhưng trình độ khác nhau! Với cơ sở tu luyện như vậy, Ngày sau khi đạt tới Chán Tiên nhất trọng, hoàn toàn có thê chiến thắng Chân Tiên nhị trọng!
Dương Phàm nhìn chẳm chằm vào Phương Chân đã củng cố Nguyên Anh, trong mắt lộ ra vẻ kì dị.
Loại phương thức từ tiên hồn pháp lực cao cấp trờ lại cảnh giới thấp, ngưng tụ lại Nguyên Anh khiến hắn có một linh cảm.
Linh cảm này có trợ giúp đối với thôi diễn Luân Quả Kỳ. uẩn Sinh Kỳ của Dương Phàm.
Vừa mới sáng sớm, bên ngoài đã vang lên âm thanh tranh cãi ầm ĩ.
- Sao lại nhu thế này!? Đây là trang viên của ta mà các ngươi lại dám tự tiện xông vào sao?!
Phương Chân hô lớn.
Từ bên ngoài đi vào một đám con cháu Phương gia, đang lục tung, khuân vác đồ đạc.
- Hừ, tên phế vật như người còn muốn ờ lại một trang viên xa hoa nhu thế này sao?! Trong tộc có quy định loại trang viên này chi có con cháu đạt tới cảnh giới Chân Tiên mới có tu cách sừ dụng!
Một tên đẩu lĩnh cười nhạo nói.
Mặc dù hắn là một tên lao động bình thường nhưng cũng có tu vi Hợp Thể Kỳ. căn bản không coi Phương Chân vào mắt.
- ỏ, Phương gia đại thiên tài của ta...
Phương Cường khôngbiết từ lúc nào đã tới, nghiền ngẫm diễn kịch:
- Nhưthế nào. ngươi còn muốn ớ lại đại trang viên này sao?!
- ổ? Ngươi khôngngờđãcótuyiNguyên AnhKỳ?!
Phương Cường có chút kinh ngạc, cảm nhận một cỗ áp lực vô hinh.
- Hừ, hai tên ngu ngốc, cũng không hoàn toàn hủv bó tu vi của ta. Nhờ có thần V lánh đòi là vị Dương tiên sinh này trợ giúp, ta còn sót lại một chút tiên hôn pháp lực. một đêm đã ngưng tụ ra Nguyên Anh!
Phương Chân cười lạnh.
Tối hôm qua khi ngưng tụ Nguyên Anh, Dương Phàm đã cho hắn một lv do để thoái thác.
Tu vi hủv bỏ không hoàn toàn?
Phương Cường nghe vậy, tin bảv tám phẩn, nhưng trong lòng thầm mắng hai tên kia thật bất lực. Cho nhiêu tiên Thạch như vậy cũng không làm được việc!
Tuy nhiên, Nguyên Anh Kỳ thì hắn cũng không đặt vào mắt. cuời nhạo nói:
- Nơi cư ngụ thật ra cũng có. Hình như ở nơi dành cho tạp dịch trong tộc. Nơi đó bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh Phương gia đại thiên tài...
Phương Chân lặng lễ không nói gì, cùng Dương Phàm rời đi.
Nhìn theo bóng dáng hai người ròi đi, Phương Cường tự nhủ:
- Tên thưsirih ốm vếu này thật không đơn giản! Chẳng lẽ là thần V lánh đòi thật sao?!
Nhìn chẳm chẳm thán ảnh ốm yếu của Dương Phàm, lệ quang trong mắt Phương Cường lóe lên, thì thảo:
- Ta không cho phép bât cứ điều bất ngờ nào phát sinh, đặc biệt là hv vọng khôi phục tu vi của tên Phương Chán này...
Dương Phàm và Phương Chân ròi khòi trang viên Phương gia. đi vào một nhà trọ nhỏ ở Lạc Thành.
Nhà trọ của Thiên giớii hoàn toàn khác với Phàm giớii, mỗi phòng đểu có một động phủ loại nhỏ, bên trong bổ trí các Tụ Linh Trận cấp bậc khác nhau, bố trí tinh xảo, thanh nhã thoát tục.
Nhưng là tiền thuê cũng không nhỏ. Mỗi đên mất từ một tới mười khổi tiên Thạch. Thậm chí có những căn phong xa hoa thượng đâng, tương đương với một tiêu tiên phủ, mỗi đêm mất cả trăm tiên Thạch,
Dương Phàm trực tiếp thuê một phòng khách bình thường mười năm nhưng cũng tổn hon ba ngàn tiên Thạch!
Phương Chân sờ sờ không gian giớii chi, âm thẩm hổ thẹn. Bản thân hắn không thể lấy ra nhiều tiên Thạch nhưvậy!
Hắn xuất thân binh thường, tiên Thạch và bổng lộc gia tộc ban cho cũng không ít nhưng tu luyện trường kỳ, tiêu hao cũng rất nhiều. Bắt hắn một lúc lấy ra ba ngàn tiên Thạch đúng là điêu khó khăn.
Nhưng Dương Phàm vừa ra tay đã xuất ra hon ba mươi khối tiên Thạch trung phẩm, khiến Phương Chân và chưởng quầv đểu líu lưỡi. Tiên Thạch trung phẩm tuy chua phải la cấp cao nhất nhung ở Thiên Thán Tinh, đặc biệt là Lạc Thành thi cũng vô cùng hiếm thấy.
Mà Dương Phàm xuất mấy chục khối tiên Thạch trung phẩm, ánh mắt cũng chẳng biến hóa. rất nhẹ nhàng hòi hợt.
Bọn họ làm sao có thể biết được bên người Dương Phàm có một đống tiên Thạch kếch xù, mua đứt cả trăm hành tinh như Thiên Thẩn Tinh cũng dư dả.
Tiên Thạch có phẩm chất càng cao thì giá trị cũng càng cao.
Một khối tiên Thạch cực phầm có thể đổi được mười triệu tiên Thạch binh thường. Mà sổ tiên Thạch cực phâm Dương Phàm thu được lúc trước đúng là chất thành núi.
Đương nhiên, Dương Phàm cũng biết mức độ, không lấy ra một viên tiên Thạch cực phẩm đi đổi, nếu không chắc chắn sẽ gâv ra chấn động rất lớn.
Hai người ỡ lại phòng trọ này cũng rất thoải mái. Dương Phàm để Phương Chán tiếp tục củng cố tu vi, trùng kích Hóa Thẩn Kỳ.
Đã mang thể ngộ cảnh giới trong người, lại có Tiên Anh cường đại làm cơ sở, không tới hai tháng, Phương Chân đã thành công tấn chức Hóa Thán Kỳ.
Trên thực tế. Phương Chân có thể đẩv nhanh tốc độ. tiến thêm vài tiểu cảnh giới nhưng Dương Phàm ngăn lại.
- Cơ sờ là trọng yếu, không nên quá nhanh!
Dương Phàm xuất ra Nhân Sâm Tiên Quả, Bích Ngọc Thiên Hồn Quả, Bàn Đào Tiên Quả, mỗi loại muời trái đê hắn trong mười năm này, mỗi năm dùng một loại một trái.
Ba loại tiên quả này dù ở Thượng giới cũng là thiên tài địa bảo không tồi. đối với cường giả Chân Tiên càng có tác dụng cao.
Phương Chân ăn vào một loại một trái, cảnh giới tu vi tăng mạnh, trong một năm liền tấn chức Hợp Thể Kỳ.
Đây vẫn là duới tinh huống Dương Phàm kiệt lực áp chế hắn.
Đại đa sổ thời gian cùa hai người vẫn ở lại trong phòng trọ. Dương Phàm thi thoảng đi ra nhưng lại không cho Phương Chán bước ra ngoài nửa bước.
Một đêm. Dương Phàm đang thôi diễn Tiên Hồng Quyá thì bỗng nhiên sinh ra cảm ứng.
Vù
Hai đạo bóng đen như âm hồn rơi xuống trước phòng trọ. Một người trông chừng, một người lấy ra đạo cụ ngọc phù đặc biệt, nghĩ cách bài trừ cấm chế quanh phòng.
ờ một góc, cấm chế nhanh chóngbị phá ra một lỗ thủng lớn như cánh cửa.
Hai động bóng đen này lập tức lùi vào trong phòng, động tác vô cùng nhanh nhẹn.
Phương Chân đang bế quan nơi này chưa kịp phản ứng đã bị một bỏng đen chế trụ.
- Chậc chậc... Thật khiến người ta kinh thán! Ngươi nhanh vậy đã tu luyện tới Hợp Thể Kỳ! Chẳng lẽ lẩn trước thật sự chua hoàn toàn phế bò tu vi của ngươi sao?!
Bóng đen kia cười lạnh.
Một bóng đen khác nhanh chóng lướt tới trước người Dương Phàm, một chướng đánh ra. Tiên linh khí trong động phủ lập tức đông cứng, phát ra âm thanh khe khẽ.
Ba!
Một chưởng đánh trứng Dương Phàm tuyệt đổi là một kích trí mạng, đủ để diệt sát Chân Tiên hạ vị bình thường.
Nhưng mà kình lực một chướng này sau khi đánh trúng Dương Phàm lại như đá chìm đáv biến, biến mất sạch sẽ.
Mà ké ra tay kia lại toàn thân cứng ngắc!
- Saolạinhưvậỵ?!
Mà Ngay sau đó. một màn kinh người đã hiện ra. Bóng đen trước người Dương Phàm chi qua một lân hô hấp. Huyết nhục đã héo rũ, hóa thành một bộ xương khô.
Sinh mệnh lực của hắn nhanh chóng thoát đi như lũ.
Dương Phàm căn bản không động thủ. cũng không thấy hắn sử dụng pháp lực.
Bóng đen kia chi vừa tiếp xúc với Dương Phàm, sinh mệnh lục đã bị một cỗ lực lượng huyềnbírút đi.
Cỗ lực lượng này chẳng những rút đi sirih mệnh lực của bóng đen này mà còn rút đi sinh mệnh lực của Dương Phàm.
Bộ xương khô kia nháy mắt cũng đã hóa thành tro bụi, hoàn toàn biến mất.
Cảnh tượng này khiến cho người ta kinh hãi vô cùng. Phương Chân và bóng đen cảnh giới Chân Tiên tam trọng kia sợ tới mức cả thê xác và tinh thần băng hàn.
Căn bản không cần động thủ, một cường giả Chân Tiên tam trọng đã không hề có sức phản kháng, khoảnh khắc bị tiêu vong.
Đây rốt cuộc là cường giả cấp bậc nào?!
Bóng đen kia. cả thể xác và tinh thẩn run rẩy, ánh mắt lộ ra vẻ khiếp sợ, kinh hô một tiếng, lập tức muốn chạy trốn.
- Chạy đi đâu?!
Lúc này. Dương Phàm bước ra một bước, đã chắn Ngay trước mặt hắn.
Thịch!
Bóng đen này bất ngờ không kịp phòng bị. lập tức đụng vào người Dương Phàm.
Tinh cảnh như lúc nãv lại xảy ra, chi qua hai lẩn hô hấp, vị Chân Tiên tam trọng này cũng đánh mất sinh mệnh lực, khoảnh khắc bị hóa thành vô hinh.
Làm xong hết thảy, ánh mắt Dương Phàm thản nhiên đảo qua Phương Chân, lại cười nói:
- Tiếp tục tu luyện đi!
Phương Chán rùng mình một cái. trong lòng không kìm nổi sự sỡ hãi. Khi đổi diện với Dương Phàm lại nôi lên một lòng kính sợ và sùng bái.
- Thực lực Dương tiên sinh cũng quá cường đại! Nhìn khắp Phương gia Lạc Thành, ngoại trừ lão tô chi sợ không ai là đối thù của hắn!
Sau khi được tận mắt thấy thực lực Dương Phàm, Phương Chân vô cùng tin tường, dựa theo phương pháp của Dương Phàm không nóng nảy, cố gắng tu luyện.
Chóp mắt cái, đã lại qua hai năm, Phương Chân đã vững chãi bước vào Độ Kiếp Kỳ.
Lúc này. Dương Phàm cười nói với hắn:
- Không có vấn đê gì nữa, nên cho ngươi dùng thứnày...
- Chẳng lẽ Dương tiên sinh còn có con bài chưa lật sao?!
Trong lòng Phương Chân thất kinh, vô cùng chờ mong.
Chi thấy hai tay Dương Phàm nhanh chóng bấm quyết. hạ một cấm chế thật mạnh nơi này.
Rồi sau đó. vẻ mặt hắn trịnh, trọng, trong tay xuất hiện một viên chất lòng màu tím vàng.
Ánh mắt và tâm thẩn của Phương Chân lập tức bị thứ này hấp dẫn. Dịch châu này trong suốt mang theo tử mang kim trạch, như là côi bảo tuyệt thế!
- Trước khi dùng giọt máu này, ngươi phải hạ độc thệ, không tiết lộ với bất cứ ai về việc này, bất cứ chi tiết gì!
Thần sắc Dương Phàm trịnh, trọng chưa từng có.
Trên thực tế. số lượng Nghịch TiênHuyếthắncó không ít. còn không chi một lọ.
Chi là một giọt Nghịch Tiên Huyầ. còn chưa bằng một phần trăm tổng số hắn có.
Hắn đã hạ quyết định, hoặc không ra tay, hoặc đã ra tay nhất định phải sáng lập một cường giả tuyệt thế!
Với trinh độ của Phương Chân còn chua thể đánh giá sự tồn tại của Nghịch Tiên Huyết nhưng thấy vẻ mặt của Dương Phàm thi biết thứ này không tẩm thường, lập tức phát ra tâm ma độc thệ!
Rồi sau đó, Dương Phàm để hắn ngồi khoanh chân, ăn vào một giọt Nghịch Tiên Huyết mà vô số cường giả trong thất giớii đểu có thể lâm vào điên cuồng tranh cướp này!
Dương Phàm ở một bên hộ pháp, giúp hắn hấp thu Thần Huyết này.
Cuối cùng qua hai tháng, Phương Chán chậm rãi mờ mắt ra. Từ trên người hắn phóng xuất một cỗ khí tức cấm kỵ, kim quang lóe lên trong mắt. khiến tiên linh khí bốn phía cũng run rẩy.
- Cồ lực lượng này... Thật mạnh mễ...
Phương Chân mừng như điên, khó có thể tin nổi. Hắn còn cảm nhận được trên người minh trống rỗng sinh ra một thẩn thông nào đó!
- Ha ha ha... Chúc mừng ngươi đã thành công hấp thu máu Huyết này! Từ nay trờ đi, ngươi đã bước lên con đường trớ thành cường giả đứng đâu thất giới!
Dương Phàm cười cười, trong giọng nói mang theo vài phần cảm giác tự hào và thành công.
- ... Bắt đầu từ hôm nay, ngươi sẽ bước lên con đường trớ thành cường giả đinh của thất giới.
Dương Phàm cười dài nhìn Phương Chân hung phấn cùng khó tin đang khoanh chân mà ngồi.
Nếu nói Dương Phàm cùng Phương Chân lẩn đẩu gặp nhau. Vận mệnh của Phương Chân đã xảy ra biến hóa to lớn.
Như vậy sau khi dùng Nghịch Tiên Huyết, bánh xe vận mệnh đã hoàn toàn ròi khỏi qưv tích vốn có. đi hướng hoàn toàn bất đồng.
Phương Chân cảm giác thán thể huyết mạch của mình sinh ra lột xác nghiêng trời lệch đất. Thể chất có thể so vói Thần thú cùng cấp, càng có thêm một loại thẩn thông phảng phất sinh ra đã có.
- Để ta xem thần thông thức tinh của ngươi.
Trong mắt Dương Phàm mang theo vài phẩn chờ mong.
Bababa!
Ba chướng liên tục đánh lên vài yếu huyệt khác nhau trên người Phương Chân.
Ngô-
Phương Chân phát ra một tiếng rít gào trầm thấp, cỗ khi tức cấm kỵ trên người dưới huyết mạch vận chuyển động nhiên phát tán ra.
Bồng dung trong hai con ngươi hắn nổi lẻn một tia sáng vàng, hào quang càng thêm chói mắt. sinh ra một cỗ linh hồn uy áp kinh thiên.
Trong phút chốc, vùng không gian này sinh ra dao động không rõ, hết thảy hết thảy không thê che giấu trước mặt Phương Chân.
Hắn có thể nhìn thấy hinh dạng của thiên địa linh khí. có thể nhìn thấy sơ hớ của cấm chế bổn phía phòng khách, thậm chí xuyên qua nhiều tầng ngăn cách nhìn thấy ngoài chín tầng tròi.
Thời gian trôi qua ớ trong hai mắt hắn phàng phất như chậm lại ngàn vạn lẩn. có thể bắt giữ được động tác rất chi tiết cùa vật thể di động tốc độ cao.
Ngoài ra. trong đôi con ngươi đó càng có một cỗ uy áp. ngạo thị cùng cấp. tan biến hết thảy hư ào.
- Dĩ nhiên là thần thông "Thiên Nhãn" hiếm thấy, có lực lượng linh hồn uy hiếp cường đại. có được thiên phú nhìn thấy linh khí. quy tắc thiên địa.
Dương Phàm lộ ra vẻ ngạc nhiên vui mừng.
Ngoài ra, Dương Phàm phát hiện trên làn da của Phương Chân cũng mơ hỗ hiện lên ánh vàng.
Thể chất kim cương?
Dương Phàm khó có thể tin. Đây cũng là thiên phú cực kỳ hiếm thấy.
Tuy nhiên, thiên phú thể chất kim cương của Phương Chân cũng không hoàn chinh.
Nhưng là có thể đồng thòi có được hai loại thiên phú thẩn thông cường đại, đã là phi thường không tồi rồi.
Dương Phàm tính sơ một chút. Giờ phút này Huyết mạch thiên phú của Phương Chân có thể so với Thẩn thú thượng vị, tồng hợp mà nói. gần như tiếp cận siêu cấp Thẩn thú.
- Rất tốt. Ngươi thậm chí không cần tấn chức cành giới Chân Tiên, có thể đánh bại Phương Cường.
Dương Phàm liên rục gật đầu.
- Dương tiên sinh... Đây là sự thật sao?
Phương Chân cám giác nhưđang nẳm mơ.
- Có gì không thể! Giờ phút này huyết mạch thiên phú của ngươi đã vượt qua Thẩn thú thượng vị binh thường.
Trong mắt Dương Phàm mim cười, lại trầm ngâm nói:
- Chờ sau khi vượt qua thiên kiếp, có lẽ còn có thê tiến thêm một bước kích phát thê chất kim cương của ngươi. Lại thêm thiên phú thẩn thòng Thiên Nhãn, cho dù ngươi kém siêu cấp Thân thú. cũng không kém bao nhiêu.
- Đa tạ tiên sinh. Đại ân như thế, Phương Chân khôngbiết lấy gì báo đáp...
Trong mắt Phương Chân lóe ra ánh lệ. "PHịch" một tiếng quy xuống đất. bái tạ Dương Phàm.
Những Ngày kế tiếp, Phương Chân dốc lòng tu luyện và thăm dò lực lượng huyết mạch trong cơ thể.
Không đến một năm, Phương Chân bắt đầu độ thiên kiếp.
Lúc này Dương Phàm mới đua hắn đến một nơi hoang dã không người độ kiếp.
Vào năm thứ chín mất đi pháp lực. Phương Chân rốt cục vượt qua ba lần thiên kiếp, tấn chức Đại Thừa Kỳ. cách cành giới Chán Tiên chi có nửa bước.
Lúc độ thiên kiếp. Dương Phàm âm thẳm vận chuyển thẩn thông Tiểu Luân Hỗi, thêm vào trên người Phương Chán, khiến cho thiên kiếp tẩy luyện thản thể ớ mức độ lớn nhất.
Loại phương pháp này của hắn cùng không trực tiềp chổng cự thiên kiếp, thậm chí có xu thế thuận theo cho nên sẽkhôngbị kiếp vân lan đến.
Đợi sau ba lẩn thiên kiếp, thể chất Kim Cương Bất Diệt của Phương Chân rốt cục được kích phát hoàn toàn.
Khi hắn toàn lực vận chuyển thản thông, toàn bộ thân thể có thể hóa thành bất diệt kim thán, có thể dùng nhục thân ngạnh kháng thiên lôi, có thể bó qua công kích của cùng cấp.
Sau đó. Dương Phàm lại cho hắn dùng một giọt Nghịch Tiên Huyết. tăng cường thiên phú huyết mạch.
Nghịch Tiên Huyết có thể cho sinh linh bình thường có được thiên phú có thể so với Thân thú thượng vị. thậm chí là Thân thú siêu cấp.
Dưới sự trợ giúp của Dương Phàm, Phương Chán có được hai thiên phú bản mạng, có thể sánh với Thẩn thú siêu cấp.
Giờ này khắc này, Dương Phàm cảm nhận được điểm đáng sợ của Nghịch Tiên Huyết này.
Như tư chất của Thẩn thú siêu cấp, trong ức ức vạn sinh linh trong thất giớii cũng không nhất định sinh ra một người, có thẻ nói xác suất cực tháp cực kỳ thấp.
Nhưng là Nghịch Tiên Huyết này lại có thần hiệu như thế.
Dương Phàm không thể khôngbội phục Luân Huyết Đại Đế đã luyện chế ra ba loại Thẩn Huyết này.
Luân Huyết Đại Đế ớ trong thất giới cũng là nhân vật truyền kỳ bí ẩn, được coi là Đại Đế có trí tuệ nhất, được cường giả thát giới tôn kính.
Trái qua thòi gian nửa năm, Phương Chân hoàn toàn chuyển hóa thành thân thể tiên linh, tấn chức Chân Tiên nhất trọng.
Dương Phàm mim cười chúc mừng, rồi binh thản nói:
- Phương Chân, ngươi có bằng lòng làm đệ tử của ngươi hay không?
Đệ tử?
Phương Chân ngấn ra. Ngay sau đó lộ vẻ mừng như điên, vội vàng quy bái:
- Đệ tử Phương Chán ra mắt sư tôn.
Dương Phàm hết sức vừa lòng. Phương Chán là nguời kiên định, nhung lại không phái trí tuệ linh hoạt.
Hắn muốn thu Phương Chân làm đệ tử, một phần là vì hai người từng trải giống nhau, hết sức hợp ý.
Mặt khác, Dương Phàm nhàn hạ không có chuyện gì. muổn tạo ra một cao thủ siêu cấp.
Lúc ớ nhân giới. Dương Phàm thu đệ tử không phái số ít. Hiện nay mỗi một người ít nhất đêu trờ thành bá chủ danh chân một phương.
T ới thượng giới, trong lòng Dương Phàm cũng ngứa ngáy.
Giai đoạn Luân Quả Kỳ hiện tại đã không cần hắn tu luyện, thân thể tự hành vận chuyển công pháp, không thể nghịch chuyển.
Trên thực tế ngày ấy giết chết hai gã cường giả Chân Tiên tam trọng, Dương Phàm căn bản không động thủ. đêu là thản thủ tự chú phản ứng.
- Tốt. tốt. Hiện nay ngươi trở về Chân Tiên nhất trọng, có thể bình yên trớ về gia tộc, thậm chí khiêu chiến Phương Cường kia.
Dương Phàm cổ vũ nói.
- Vâng, sư tôn.
Phương Chân vừa nghĩ đến Phương Cường, hai tay nắm chặt, trong cơ thể huyết mạch sôi trừo.
Ngay ngày hôm sau. đã từng là đệ nhất thiên tài của Phương gia Lạc Thành trở về trụ sỡ của Phương gia.
Đám con cháu gia tộc đang định làm nhục Phương Chân, miệng vừa mới há ra được một nửa liền ngâv như tượng đá, buồn cười vô cùng.
- Chúc mừng Phương sư đệ. trờ về cành giới Chân Tiên.
Không ít con cháu gia tộc vốn đồng tình với Phương Chân đểu tới chúc mừng, trong mắt rất là vui mừng.
Dương Phàm trâm mặc không nói, cùng Phương Chân đi vào trọng địa gia tộc.
- Phương sư đệ. vị này là?
Có một vị sư huynh nhìn Dương Phàm, tò mò hòi.
- Người là sư tôn của ta... Dương tiên sinh.
Phương Chân vẻ mặt cung kính, nhấc tay giớii thiệu.
Dọc theo đường đi. Dương Phàm không nói một lời, ngẫu nhiên gật gật đầu.
Hắn giống như một nguời đứng xem, nhìn thế giới trong tranh.
Rốt cục, Phương Chân đi tới nơi ở cùa Phương Cường.
Phương Cường đầu tiên nhin thấy Phương Chân, lập tức lộ ra vẻ nghiền ngẫm, nhung Ngay sau đó, biểu tình trên mặt hắn đọng lại...
Cánh giới Chân Tiên!
- Này... Làm sao có thể?
Hắn thất thẩn một hỗi, thân hình hơi lắc lư. có chút nói năng lộn xộn.
Phương Chân đứng sừng sững, hai tay chắp sau lưng, ngạo nghễ nhin thẳng Phương Cường này.
Lúc này. trong gia tộc rất nhiều con cháu xem náo nhiệt vây quanh.
- Chuyện gì xảy ra. Phương Chân nhanh như vậy liền khôi phục pháp lực. Lúc này mới mười năm trôi qua...
Một đám con cháu gia tộc nhu muốn rớt con mắt.
Càng nhiều người òm tâm lv xem náo nhiệt.
Kỳ thật người thông minh đểu hiểu được, mười năm trước Phương Chân mất pháp lực hơn phần nửa là có liên quan tới Phương Cường.
Chi là, không ai sẽ vì một người bị hủv tu vi mà đi đắc tội thản tôn tử (cháu ruột) của lão tổ gia tộc.
- Tại hạ Phương Chân, bất tài "đệ nhất phế vật Phương gia", đặc biệt phát ra khiêu chiến với đệ nhất gia tộc thiên tài Phương Cường. Ba ngày sau, gặp ớ gia tộc đấu pháp đài.
Thanh âm sang sảng đanh thép của Phương Chán truyền khắp toàn bộ trọng địa Phương
gia.
Woaaaaa~
Con cháu Phương gia bao gồm bộ phận cao tầng ồ lên một vùng.
Cũng không quản Phương Cường có đáp ứng hay không, Phương Chân xoay người bước
đi.
- Sư tôn.
Phương Chân hơi nhấc tay, mòi Dương Phàm đi trước.
Sư tôn?
Ánh mắt mọi người đểu nhìn hướng thư sinh ốm vếu kia.
- Xem ra Phương Chán này thật đúng là gặp được kỳ nhân...
Sắc mặt Phương Cường âm tình bất định, hai tay nắm chặt không ngừng run lên.
Ba Ngày sau.
Đấu pháp đài của Phương gia, bốn phía đã chật ních mấy ngàn người. Có con cháu trong gia tộc, cũng có người của thế lực tu tiên khác trong Lạc Thành.
- Các ngươi xem, Ngay cả gia chủ Phương Uy đểu tới...
Không ít con cháu trong tộc đểu nhìn lên vị trung niên mặt chữ điển khí tức trầm ổn ớ khán đài trên trời cao.
Đến giữa trưa.
Hai con cháu trong tộc Phương Chán cùng Phương Cường trước sau xuất hiện trên đấu pháp đài.
- Tiểu tử... Lẩn này. ta nhất định cho ngươi chết không chỗ chôn.
Trong mắt Phương Cường thoáng hiện vẻ lạnh lùng âm độc.
Hắn tự nhiên không thể cự tuyệt lẩn khiêu chiến này. nếu không mất hết mặt mũi.
Dù sao sau khi Phương Chân trớ thành phế nhân, hắn miễn cưỡng kế thừa danh hiệu "Đệ nhất thiên tài" trong tộc.
Trước khi chiến đấu, hai người đểu ký giấy sinh tử.
- Đấu pháp bắt đầu. phán ra thắng bại, bất kể sinh tử.
Một trường bối trong tộc Chân Tiên tam trọng tuyên bố.
Tiếng nói vừa dứt, Phương Cường cùng Phương Chân liền đồng loạt ra tay.
Baba~
Hai người như chóp giao kích một chưởng. Phương Cường kêu một tiếng đau đớn, bị đẩy lui mười mấy trượng, khí huyết nhộn nhạo, đã bị nội thương.
- Làm sao có thể...
Cám nhận được chướng lực bá đạo tuyệt luân của Phương Chân, Phương Cường mặt xám như tro tàn.
Bản thản hắn mặc một bộ tiên giáp, còn có vài tấm phù hộ mệnh, cơ hỗ có thể bó qua công kích của cường giả Chân Tiên nhất trọng.
Nhưng là vừa giao thủ. một chướng của Phương Chân đã đánh hắn chấn thương.
Này... còn đánh cái gi?
Nếu không có tiên giáp cùng vài tấm bùa hộ mệnh, một chiêu vừa rồi kia có khả năng lấy mạng hắn.
Cao tầng gia tộc trên khán đài, bao gồm gia chủ Phương Uy, sắc mặt đồng loạt biến đổi.
Phương Chân này rốt cục có kỳ ngộ gì, trong khoảng thời gian ngắn lấy được đột phá nhưthấ thực lực mạnh mẽ như vậy.
Xem xu thế vừa rồi, Phương Chân ít nhất có thể địch lại cường giả Chân Tiên tam trọng.
- Chịu chết đi...
Khuôn mặt Phương Cường dữ tợn, gầm lên một tiếng, ăn vào một viên thuốc màu đen, pháp lực trên thân tăng vọt. trong tay lại có thêm một thanh thiêt chủy lôi quang tán ra bôn phía.
- Tròi ạ! Đây không ngờ là Tiẻn khí tam phẩm.
Có nguời kinh hô.
Tiên khí chia làm cửu phẩm: 1-3 là Tiên khí hạ phẩm. 4- 6 là Tiên khí trung phẩm. 7-9 là Tiên khí thượng phẩm.
Tiên khi tam phẩm, đối với tiên nhân mà nói, đã là xa xi phẩm rồi.
Hô... Roẹt roẹt!
Thiết chùy kia vung lên. hóa thành to như cái thớt, từ trên trời giáng xuống. Lôi quang khủngbố chiếu rọi hơn phần nửa đấu pháp đài.
- Không ngờ dùng bí dược gia tăng thực lực, do đó có được lực lượng sử dụng Tiên khí tam phẩm trong thòi gian ngăn... Phương Chán này chi sợ sẽ thua!
Người đang xem cuộc chiến phía dưới đồng loạt kinh hô.
Cùng lúc đó. gia chủ Phương Uy trên khán đài. trong mắt mơ hỗ lộ ra một tia đắc ý.
Hây—~
Một tiếng hét lớn như sấm rền vang lẻn, dưới uy hiếp của Tiên khí tam phẩm, trên nguời Phương Chân tán ra một cồ khí tức kinh người, làn da toàn thán nổi lên một tầng ánh vàng.
Ầm ầm~
Một chướng đẩv ra, ánh vàng lóe lên. Khí tức cường đại dã man xông lên tận tròi.
Toàn thán Phương Chân như hóa thành kim cương phật tôn, trực tiếp phá tan lời điện bao phủ, một chường đánh bay Phương Cường.
- A...
Phương Cường kêu thảm một tiếng, bị đánh ra khòi đấu phập đài. lập tức hộc máu, bất tinh nhản sự.
Biến hóa trong khoảnh khắc này khiếp sợ toàn trường, một mảnh tĩnh mịch.
- Không ngờ bộc phát ra lực lượng có thể so với Chán Tiên trung vị...
Đám người Phương Uy trên khán đài kinh hãi nghi ngờ.
Là kỳ ngộ như thế nào khiến Phương Chân xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất như thế?
Ánh mắt của đám trướng bối gia tộc Phương Uy, không ít con cháu gia tộc không khòi nhìn về phía thư sinh ốm vếu trong đám người.
Đó là một thư sinh yếu ớt gió thổi bay.
Phương Chán thi triển huỵết mạch thần thòng bất diệt kim cương, thực lực tăng vọt vài lần. với thực lực tuyệt đối chiến thắng Phương Cường.
Một kích cuối cùng kia khiếp sợ toàn trường, khiến cao tầng Phương gia động dung biến
sắc.
ở trong Tiên Thành vùng ven như LạcThàrứi này, tu vi có thể đạt tới Chân Tiên trung vị là có thê có được địa vị không tâm thường, lọt vào cao tâng thế lực lớn một phương.
Phương Chân với tu vi chi vẻn vẹn Chân Tiên nhất trọng, đánh ra công kích có thể sánh với Chán Tiên trung vị. coi như là kinh thế hãi tục.
Mấy ngàn tu sĩ bốn phía đấu pháp đài ồ lên chấn động.
- Phương Chân! Phương Chân! Phương Chân!...
Không ít con cháu gia tộc hô tên Phương Chân, sinh lòng kinh sợ cùng sùng bái.
Một kích cuối cùng của Phương Chán giống như thiên thẩn buông xuống, Thạch phá kinh thiên, thế không thể đỡ. khiến phẩn đông thế hệ trẻ ỡ Lạc Thành khảm phục.
Ngay cả là cường già thế hệ trước cũng vì một kích kinh thiên kia mà cảm thấy nang động.
Cao tầng Phương gia. tiêu điểm ánh mắt của rất nhiều người thế hệ trước từ trên người Phương Chân chuyển đến trên người Dương Phàm.
Từ khi gặp thư sinh ốm vếu này. vận mệnh của Phương Chân đã xảy ra biến chuyền thật
lớn.
Đây rốt cục là một kỳ nhân như thế nào?
Chẳng lẽ là cao thủ lánh đời? Đại La Kim Tiên?
Cao tảng Phương gia bao gồm gia chủ Phương Uy. sắc mặt ngưng trọng.
- Sư tồn, vừa rồi phát huy không tốt, nhưng cuối cùng không phụ ngài tài bồi.
Phương Chân đi tới trước mặt Dương Phàm, cúi đầu nhu thuận nói.
Trên mặt hắn còn có vài phẩn hổ thẹn, dường như làm mất mặt sư tôn.
- Này còn phát huy không tốt?
Da mặt mọi người bốn phía co giật mạnh một hỗi.
Phương Chân vừa rồi còn uy mành tuyệt trần, giờ phút này ớ trước mặt thư sinh ốm vếu lại ngoan ngoãn như thế. làm cho người ta tặc lưỡi kỳ quái. Đối với thân phận lai lịch của Dương Phàm càng thêm tò mò.
- Đây tuyệt đổi là cao nhân lánh đời. nếu không không có khả năng khiến Phương Chân trong thời gian ngắn khôi phục tu vi cùng với có được chiến lực như thế.
Vài vị trướng bổi cao tầng Phương tộc hai mặt nhìn nhau.
Cao nhân lánh đời.
Vài vị trường bối Phương tộc cơ bán đều đổng ý quan điểm này.
Sau khi chiến đấu kết thúc, người thắng Phương Chán như ngòi sao rực rỡ. trờ thành vương giả trong đám tản tú Lạc Thành!
Tuy nhiên có nhiều người lại càng thêm chú ý vị sư tôn thản bí sau lưng Phương Chân.
- Nếu ta cũng có thể bái người này làm sư phụ. không cầu có thể thẩn dũng vô địch như Phương Chân, ít nhất cũng có thê có được một nửa bán lĩnh của hắn.
Không it tân tú Lạc Thành, ánh mắt kinh ngạc nhin chẳm chẳm Dương Phàm.
Khi Dương Phàm cùng Phương Chân ròi đấu pháp đài, lục tục có người lại chúc mừng, thậm chí có người trực tiếp biểu đạt ý bái sư với Dương Phàm.
- Dương tiên sinh. Chi cẩn ngài nguyện ý thu ta làm đồ đệ. cho dù làm trâu làm ngựa cũng nguyện V.
Một thiếu niên sắc mặt ngăm đen vẻ mặt thiết tha nói.
- Ha ha. Dương mỗ thu đồ đệ là chú ý duyên phận cùng thiên phú.
Dương Phàm lắc đầu cự tuyệt:
- Phương Chân cùng ta có duyên, trong cơ thể cũng ẩn tàng huyết mạch Thẩn ma thượng cổ, Dương mỗ mới ngoại lệ thu hắn làm đồ đệ.
Nghe thấy lời ấy, những thiếu niên khác có ý bái sư thất vọng vô cùng.
Luận tư chất, bọn họ xa xa không thể đánh đồng cùng Phương Chân.
Trên thực tể, Ngay cà là một người tư chất bình thường cũng có thể được Dương Phàm tạo thành một vị cao thủ tuyệt thế tương lai.
- Huyết mạch Thẩn ma thượng cồ? Lúc trước chúng ta kiểm tra tư chất của Phương Chân, cũng không có phát hiện thiên phú huyết mạch ân tàng này...
Một gă trướng bổi Chán Tiên tứ trọng của Phương gia lộ vẻ kinh ngạc, hổi hạn không
kịp.
Trong thế giới nhản loại khổng lồ. có một số người được trời cao ưu ái. khi sinh ra sẽ có được một loại huyết mạch nào đó người thường không thê sánh băng.
Nhưng là loại xác suất này rất thấp, trong ức ức vạn nhân loại, vị tất có thể xuất hiện một người.
Loại huyết mạch truyền thừa này cũng như Thẩn thú trong thế gióri yêu tộc.
Gia chủ Phương Uy thớ dài:
- Không nghĩ tới trong tộc của ta, có thể xuất hiện kỳ tài như thấ chi sợ toàn bộ Thiên Thần Tinh đều không tìm được một người. Nếu như tận lực bồi dưỡng, tương lai đua tới Phương gia chủ mạch, nhất định có thể khiến nhánh Phương tộc chúng ta quật khói.
ỶỶỶ
Ban đêm. Dương Phàm cùng Phương Chán như cũ trớ về nhà trọ.
Nhưng là các vị cao tầng Phương gia bao gồm gia chủ Phương Uy tự mình lại đây nghênh đón.
- Chân nhi. Phương gia có thể có được thiên tài như ngươi, thật sự là vinh quang vô thượng. Ngươi theo chúng ta trớ về, gia tộc nhất định sẽ tận lực bồi dưỡng ngươi.
Vẻ mặt gia chủ Phương Uy trịnh trọng nói.
Sắc mặt Phương Chán lãrih đạm, cự tuyệt:
- Phương gia chi sợ không cẩn dạng phể vật như ta.
Lời nói vừa ra, các vị trướng bối của Phương gia đểu hết sức xấu hổ.
Nếu người có được huyết mạch Thản ma thượng cổ như Phương Chân đểu tự xung là phế vật, vậy toàn bộ Lạc Thành, toàn bộ Thiên Thản Tinh còn ai dám xung thiên tài?
Các vị trường bối Phương gia đau khỗ khuyên giải, nói hết lời hay ý đẹp, cũng đổng ý vô số chỗ tốt cùng đặc quyền.
Với tính cách của Phương Chân, căn bản sẽ không đáp ứng.
Tuy nhiên vào lúc này. Dương Phàm vẫn trầm mặc đột nhiên lên tiếng:
- Có sự duy trì của gia tộc. có thể gia tốc sự quật khói của một cường giả tuyệt thế. Sư tôn sẽ không ờ Thiên Thân Tinh cà đời. Nếu ngươi không về Phương gia, cũng không có lựa chọn khác.
- Vâng, sư tôn.
Phương Chân lập tức đổng V, đáp ứng về gia tộc.
Trên thực tế, bị các vị trướng bổi gia chủ khuyên bảo. Phương Chán đã động tâm, chi là lúc trước đã nói thế giờ không có mặt mũi nào đổng ý.
Mọi người Phương gia Lạc Thành như trút gánh nặng, không khói tỏ vẻ cảm kích nhìn Dương Phàm.
Hiện này Phương Chán này chi sợ trừ sư tôn ra sẽ không dễ dàng nể mặt những người khác.
Đám trường bối gia tộc này. trong lời nói cử chi đối vói Dương Phàm càng cung kính, không dám có một chút thất lễ.
Ngay sau đó, Phương Chân trở về trạch viện cũ của mình ớ trong tộc.
Trạch viện dạng lớn trong Tiên Thành, mỗi một cái đểu là động phủ lớn giá trị không nhỏ. bên trong có động thiên khác.
- về sau sư phụ ờ lại nơi này. đồ nhi cũng rốt cục không cần phí tiên Thạch của sư tôn ờ nhà trọ nữa.
Phương Chân vẻ mặt chân thảnh tha thiết nói.
Sau khi về tộc. gia thủ Phương Uy ban cho hắn năm ngàn tiên Thạch, hắn cũng cổ ý muốn đưa số tiên Thạch đó cho Dương Phàm, lại bị cự tuyệt.
- Vi sư cũng không thiếu chút tiên Thạch ấy. Ngược lại là ngươi, tu vi cảnh giới đểu trong giai đoạn tăng tiến mạnh mẽ; cần đại lượng tài nguyên tu luyện.
Dương Phàm mim cười từ chổi.
Từ ngày hòm đó trờ đi. Dương Phàm ớ lại Phương gia cùng với đồ nhi ớ một chỗ. Đại bộ phận thời gian hắn vẫn cùng thôi diễn Tiên Hông Quyết.
Bình cành của Luân Quả Kỳ vẫn không có đột phá thực chất, ngược lại là cảnh giới tiếp theo uân Sinh Kỳ. Dương Phàm đã thôi diễn ra bổn năm phần.
Hai mươi năm sau, Phương Chân vững bước tiến vào Chán Tiên nhị trọng, gây nên một hỗi chấn động.
Từ Chân Tiên nhất trọng đến nhị trọng, chi dùng hai mươi năm quả thật kinh thế hãi rục.
Trên thực tế. đây vẫn là dưới tình huống Dương Phàm kiệt lực yêu cầu Phương Chân vững chắc cơ sờ.
Cửu trọng Chân Tiên càng đến mặt sau mỗi một lẩn đột phá càng ngày càng khó khăn, cùng như ngọn núi tầng sau cao hơn tầng trước.
Dưới tình huống bình thường, tiên nhân bình thường muốn từ nhất trọng đột phá đến nhị trọng, nhanh thì bổn năm trăm năm, chậm thi hai ba ngàn năm. Đây còn là dưới tình huổng không thiếu công pháp cùng tài nguyên tu lu vện.
Mà muốn từ nhị trọng đột phá đến tam trọng, thời gian cẩn đến binh thường là gắp mười lần đột phá nhị trọng.
Sau khi tới thượng vị thất trọng, bát trọng, phái cẩn đến mấy chục vạn năm, hơn trăm vạn năm.
Theo hiểu biết của Dương Phàm sau khi đến Thiên giới, cho dù là tiên nhân cũng không phải vĩnh hẳng bất tử. thọ nguyên vô tận.
Một Chân Tiên thọ nguyên cao nhất là một ngàn vạn năm, Chân Tiên bình thường một trăm vạn. mấy trăm vạn không giống nhau.
Trường sinh bất tử chi là tương đối mà thôi.
Nhưng tương đối với người thường cùng người tu tiên bình thường, trăm vạn năm, ngân vạn năm của bọn họ đích xác có thê xưng là trường sinh bất tử.
Cho nên trong thế giới của tiên nhân, mục tiêu cùng phương hướng bọn họ tu luyện là "Vĩnh hằng bất diệt".
Nếu có thể tu luyện đến trinh tự Đại La Kim Tiên, thọ nguyên sẽ tính bẳng ức.
Nếu như may mắn thăm dò được trình tự "Cửu Thiên Huyển Tiên" chí cao vô thượng trong truyển thuyết, có thể thọ cùng thất giới, cơ hỗ tương đương "Vĩnh hẳng bất diệt".
Dương Phàm hiện tại ở vào Luân Quả sơ kỳ. Hắn mơ hỗ dự đoán nếu có thể bước vào cảnh giớii hậu kỳ, hẳn là có thể tranh đua với cường già trình, tự Đại La Kim Tiên.
Nhưng là Luân Quả Kỳ còn lại một bình cảnh cuối cùng khiến hắn không thể vượt qua.
Dương Phàm hiện tại không chủ động tu luyệạ thán thể lại có thể tự hành tu luyện.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa.
Nháy mắt đà trôi qua hai trăm năm.
Dương Phàm vẫn ở tại Lạc Thành. Phương Chân cũng đã tấn chức đến Chân Tiên tứ trọng.
Từ Chân Tiên nhị trọng đến tứ trọng chi mất hai trăm năm. Dõi khắp lịch sử toàn bộ Lạc Thành đêu là không tiên khoáng hậu.
Dõi mắt Thiên Thẩn Tinh, trừ bỏ vị Cửu Kiếm Tiên Đế lừng lẫy đại danh năm xưa ra, không người nào có thể sánh bẳng.
Tốc độ tu luyện kinh người như thế của Phương Chán tự nhiên được Phương gia Lạc Thành nâng lên thành "Thiên thần chi tinh".
Hiện nay danh hiệu đệ nhất thiên tài, đệ nhất tân tú Lạc Thành không ai ngoài Phương Chân.
Dương Phàm, sư phụ của vị thiên tài này càng bị coi thành truyền kỳ.
Trong thời gian hai trăm năm, Dương Phàm thôi diễn uần Sinh Kỳ đã hoàn thành bảv tám phẩn mười, càng đến về sau càng khó khăn.
Mặc dù hắn không tu luyện, tu vi lại từ Luân Quá sơ kỳ vô hình trung bước vào Luân Quả trung kỳ.
Dương Phàm tại Luân Quá trung kỳ càng lộ vẻ suy yếu. trong mắt lộ ra vài phẩn tang thương già nua.
Phương Chân tấn chức Chân Tiên tứ trọng, đạt tới trinh tự trung vị tiên, việc này gâv chấn động Lạc Thành một hỗi.
Trong khu vực phạm vi Lạc Thành, có mấy ngàn vạn người tu tiên, có thể đạt tới cảnh giới tiên nhân, không tới một phần mười.
Mà có thể đạt tới cảnh giới Chân Tiên trung vị. không tới một phẩn vạn.
Phương Chân dùng thời gian ngắn như thế tấn chức trung vị tiên, khiến vô sổ người tràn ngập chờ mong đối với tương lai của hắn.
Tới một ngày, lão tổ thản bí nhất của Phương gia đích thản gặp gỡ Dương Phàm cùng Phương Chân.
Nghe nói, Phương gia lão tổ là một vị thượng vị tiên pháp lực thòng thiên.
Thượng vị tiên toàn bộ Lạc Thành cũng không có mấy người. Đều là cường già tuyệt đinh nhất trong khu vực này.
ở trong mật thất Phương gia, Dương Phàm lẩn đẩu tiên gặp gỡ vị lão tổ này.
Lúc gặp mặt. Dương Phàm ngạc nhiên phát hiện, tu vi của Phương gia lão tổ này đã đạt tới cảnh giới Chân Tiên cửu trọng.
Cửu trọng thượng vị tiênl
Đây dĩ nhiên đã là chí cường già trong phạm vi Lạc Thành.
Phương gia lão tổ tóc bạc mặt hồng hào, khí độ trầm ổn, ánh mắt lúc thì đục ngầu, lúc thì như ngọn lửa bức người.
Khi gặp mặt. hẩu hết tám thẩn của lão đểu chú ý Dương Phàm, nhung lại căn bản nhin không thâu, vì thế lời nói cử chi càng thêm cân thận khách khí.
Sau một phen khách sáo. Phương gia lão tổ mới từ từ nói rõ ý đồ:
- Lẩn này tìm nhị vị tới, chủ vếu nói hai chuyện.
- Chuyện thứ nhất: hy vọng Dương tiên sinh có thể trở thảnh vinh dự trưởng lão của Phương gia Lạc Thành ta, hướng thụ bông lộc gia tộc nhung không cân có nghĩa vụ gì.
Trong mắt Phương gia lão tổ mang theo vài phẩn tha thiết.
Trong lòng lão cũng nghi hoặc. Thư sinh ốm yếu trước mặt này, nhìn qua như thọ nguyên sắp hết. vì sao có thê dạy dỗ ra kỳ tài có một không hai như Phương Chân?
Dương Phàm cười cười, cũng nhanh chóng đáp ứng. Cái gì Vinh dự trướng lão. quyền lợi trướng lão, Đại trướng lão hắn đểu đã từng làm. Hắn chi là không khai sáng một tông phái mà thôi.
- Chuyện thứ hai: lão hủ đã báo cáo tinh huống của Phương Chân tới Phương gia chủ mạch một trong Tam tông tứ tộc Thiên Thẩn Tinh. Chủ mạch đáp ứng thu nạp bồi dưỡng Chán nhi, ba năm sau. hy vọng Dương tiên sinh có thê cùng Phương Chán đi tới bản tộc Phương gia - Phương Thiên Thành!
Trong mắt Phương gia lão tổ gửi gắm hy vọng thật sâu:
- Chi cần chi nhánh chúng ta có thể sinh ra một vị Đại La Kim Tiên, là có thể nổi danh bổn phương, uy chấn Thiên Thẩn Tinh.
- Chi cần chi nhánh chúng ta có thể sinh ra một vị Đại La Kim Tiên, là có thể nổi danh bổn phương, uy chấn Thiên Thẩn Tinh.
Phương gia lão tồ khí độ trầm ổn, khi nói đến bồn chữ "Đại La Kim Tiên" trong mắt lộ ra vô hạn hướng tới cùng chờ mong.
ở trên Thiên Thần Tinh rộng lớn. Chân Tiên cửu trọng là bá chủ một phương, Ngay cả Phương gia lão tô tu luyện vài trăm vạn năm cũng là cường giả cấp bậc này.
Dương Phàm đánh giá sơ qua Phương gia lãotổ. thọ nguyẽn còn lại khoáng trăm vạn năm, hv vọng đột phá Kim Tiên cũng không lớn.
Chán Tiên cùng Kim Tiên có một khoảng cách không thể vượt qua.
Cách nhau một cành giới. Chân Tiên không thể dễ dàng rời khỏi tinh cầu cùng tinh hệ, nhưng Kim Tiên lại có thể vượt qua vũ trụ, xuyên qua tinh hà. Thiên giới tuy lớn, lại có thể tùy V ngao du.
Bồng nhiên. Dương Phàm nhớ tới vị Trướng ngục của Thiên La Ngục, lúc trước đối phó với Lỗ Lão Ma và Đoạt Mệnh Phong tựa như bóp chết hai con kiến.
- Đại La Kim Tiên?
Dương Phàm suy nghĩ, với cảnh giới Luân Quả trung kỳ của mình hiện giờ. có thể chổng lại Kim Tiên nhất trọng hay không?
Theo sách cổ hắn từng đọc, Đại La Kim Tiên cũng chia làm cảnh giớii cửu trọng. Thực lực mỗi trọng chênh lệch rất lớn.
Nhưng là Thiên Thẩn Tinh nho nhỏ có thể có Chán Tiên nhất trọng, nhị trọng đã là không tồi. Tu vi cao cũng sẽ không ờ lại trên tinh cẩu nhỏ bé xa xôi này.
Trầm tư một lát. trong ánh mắt chờ mong của Phương gia lão tổ, Dương Phàm đáp ứng yêu cầu của lão.
Luân Quá Kỳ là một giai đoạn quá độ, đặc điểm lớn nhất chính là không cẩn tu luyện.
Dương Phàm ngoài thời gian thôi diễn tìm hiểu cảnh giới, đa phẩn là bồi dưỡng đệ tử Phương Chân.
Đồng thời, hắn cũng muốn kiến thức thực lực của cường già đinh của Thiên Thẩn Tinh một chút.
Mặc dù Dương Phàm không có thực lực bễ nghễ Thiên Thẩn Tinh, nhưng tự tin tự bào vệ hăn là không khó.
- Như vậy Phương Chân liền giao cho Dương tiên sinh...
Phương gia lão tổ hít sâu một hơi. trong mắt có vài phẩn cảm kích.
Sau đó. lão lấy ra hai phần lễ vật, phần biệt tặng cho Dương Phàm cùng Phương Chân.
Phương Chân được một kiện tiên giáp tam phấm cùng một kiện Tiên khí công kích tứ phẩm.
Tiên giáp dõi khắp cà Thiên Thẩn Tinh đểu là Pháp bảo cực kỳ hiếm thấy, quý báu hơn Tiên khí cùng cấp bình thường gấp mười lần.
Tiên giáp này có thể gia tăng cơ hội bảo mệnh của Phương Chân, lại thêm thán thể Kim Cương Bât Diệt của hắn, bễ nghễ cùng cấp, vuợt cấp khiêu chiến cũng không phải việc khó.
Mà Tiên khí tứ phẩm kia, bình thường chi Chân Tiên thượng vị mới có. lực công kích kinh người.
Dương Phàm thì nhận được một khối Huyển ò quặng trọng lượng không nhẹ, hơi giật mình.
Lúc hắn ỡ Lạc Thành từng đi các nơi sưu tập rất nhiều tài liệu quý hiếm, vì tiến thêm một bước ngưng luyện Luân Hỗi Bàn.
Nhưng là loại tài liệu quy báu như Huyền ỏ quặng này, ờ địa phương nhỏ như Lạc Thành căn bản không tìm được.
Không nghĩ tới hiện tại Phương gia lão tổ lại trực tiép tặng hắn một phẩn.
Dương Phàm tỏ vẻ cảm ơn rồi cùng Phương Chán ròi đi.
Cùng ngày, Dương Phàm vào ờ động phủ của mình. Đây là phủ đệ Phương gia an bài cho vinh dự trướng lão.
- Sư tôn, còn có ba năm, chúng ta phái rời đi...
Phương Chân tới bái kiến Dương Phàm, trong mắt có chờ mong, cùng có không bó được.
Mặc kệ nói như thế nào. Lạc Thành là nơi hắn sinh ra, nơi này có rất nhiều thân hữu.
Dương Phàm hiểu được tám tình của hắn, bất kể đi xa cỡ nào. Ngư Dương quốc Bắc Tẩn đều là cố hương của Dương Phàm.
Thời gian ba năm, Dương Phàm đốc xúc đệ tử tu luyện. còn hắn trừ việc tìm hiểu, bắt đầu không ngừng ngưng luyện Luân Hỗi Bàn.
Rốt cục rèn luyện nhiều lẩn với lượng lớn tài liệu quy báu. phẩm chất của Luân Hỗi Bàn tiến vào một tâng mới. đạt tới cấp bậc Tiên khi tứ phâm.
- Nếu tới phạm vi thế lực Phương tộc chủ mạch, văn minh tu chân càng thêm phồn vinh, hẳn là có thể cho bán mạng Tiên khí của ta được tăng thêm một bước.
Dương Phàm không cần lo lắng tu luyện giai đoạn hiện tại. chia ra một bộ phận thòi gian đê tăng uy lực Pháp bào.
Ngưng luyện nhiều lẩn Luân Hỗi Bàn khiến hắn có thêm đủ loại tám đắc về đạo Luyện
khí
Thời gian ba năm nhoáng cái qua đi.
Hai thầy trò Dương Phàm rời khói Lạc Thành trong sự đua tiễn của cao tảng Phương gia.
Trước khi đi, Dương Phàm lấy được một bán đồ ngọc giản, phía trên không ngờ có bán đô vị trí của cả Thiên Thản Tinh.
Không chi như thế. trên bán đồ này trừ bán đồ ti mi của Thiên Thần Tinh, còn có Tinh Đồ của Lưu Sa Tinh Hệ.
Toàn bộ Lưu Sa Tinh Hệ ít nhất có mười vạn ức tinh cầu. lượng tin tức trong Tinh Đồ kia khổng lồ vô tận.
Đương nhiên, Lưu Sa Tinh Hệ cũng chi vẻn vẹn là một trong số hàng vạn tinh hệ của Thiên Phương đại tinh vực.
Dương Phàm có thể có được Tinh Đồ cùa Lưu Sa Tinh Hệ đã là quy báu khó được, không thể hv vọng xa vời Tinh Đồ của đại tinh vực, thậm chí là cả Thiên giới.
Dựa theo dấu hiệu trên bán đồ ngọc giàn, Dương Phàm cùng đệ tử Phương Chân bay tới Trung Châu đại lục có nền văn minh tu chân phôn hoa nhất của Thiên Thản Tinh. Trung Cháu đại lục là lục địa bản khối lớn nhất của Thiên Thẩn Tinh, người tu luyện có hàng ức.
Như vậy, hai người Dương Phàm còn phái vượt qua một vùng đại dương mênh mông mới có thê đến được Trung Cháu đại lục.
Đi Trung Châu đại lục, chi riêng hành trình đã mất vài năm.
Đương nhiên đây là bới vì Dương Phàm bận tâm tốc độ của Phương Chân, còn hắn thì lại không muốn bại lộ thực lực.
Một Ngày này, hai người rốt cục bước lên Trang Châu đại lục khổng lồ.
- Sư tôn, nghe nói bảy thế lực mạnh nhất Tam tỏng tứ tộc, có năm đểu đóng quan ờ Trung Châu, ở nơi này, ta còn là thiên tài sao?
Phương Chân chờ mong đồng thòi còn có vài phẩn lo lắng.
- Thiên tài sao?
Dương Phàm mim cười:
- Ngươi phái tin tướng bản thân. Còn nữa. thiên phú chăng qua là một loại tiền vốn cùng ưu thế đi thông tới đinh, cũng không phải là một loại điểu kiện có tính quyết định. Nếu ngươi quá ỷ vào nó. chung quỵ khó có thành tựu lớn.
Nói đến thiên tài, Dương Phàm không khói nhớ tới ớ nhản giới, hắn từng giẫm nát dưới chân khôngbiết bao nhiêu cái gọi là "Thiên tài".
Sau khi tới Trang Châu. Dương Phàm phát hiện nơi này là một thế giới có rất nhiều gia tộc và tông phái.
Tam tông tứ tộc là bày thế lực mạnh nhất hiện nay trên Thiên Thẩn Tinh. Tam tòng: Cửu Kiểm Môn. Ngọc Lâm Tòng. Thiên Từ Cung. Tứ tộc: Vân tộc, Dực tộc, Phương tộc, Lãnh tộc. Trừ Lãnh tộc cùng Thiên Từ Cung không ờ Trang Châu đại lục, hai tông cùng ba tộc khác đểu ớ trên lục địa khổng lồ này. hoặc là phạm vi quanh đó.
Phương tộc ớ phía tây Trung Châu đại lục, phi hành mất khoáng nửa năm mới tới.
Vượt qua hải dương, lại trải qua quãng đường lục địa lâu dài, hai người cũng không phải khôngbị trờ ngại, bao gồm trờ ngại của thiên tai và người.
Đặc biệt là bởi người khác, như hải tặc, cường đạo đều bị Phương Chân thoải mái giải quyết.
Với tu vi Chân Tiên tứ trọng của Phương Chân, có thể chiến thắng Chân Tiên ngũ trọng, lục trọng. Ngay cà là thất trọng thượng vị tiên cũng có thể chống lại một hỗi.
Tiến vào thế lực Phương gia, hai người rất nhanh liên hệ với người tiếp đãi của Phương
gia.
Dương Phàm giao ra một phong thư cùng một cái ngọc bội.
Người tiép đãi kia lạnh nhạt đánh giá hai người một cái, rồi đưa bọn họ tới đại bán doanh của Phương gia - Phương Thiên Thành.
Phương Thiên Thành dĩ nhiên là một tòa Sơn Thành lơ lửng giữa không trung.
Cái gọi là Sơn Thành, đó là thành trì từ một mò quặng lớn chất liệu cứng rắn cải tạo mà thành.
Tòa Sơn Thành trước mắt. chinh thể hình vuông, phạm vi mấy vạn dặm, bồn phía đểu có tiên binh tiên vệ canh gác, như một cái thành lũy lớn lơ lửng trên không. Phía trên cư trú trăm vạn người tu luyện. trong đó có một bộ phận đạt tới cảnh giớii tiên nhân.
So sánh với Phương Thiên Thành này, thành lũy trên biển của Thiên cầm Nội Hải nhản giới căn bản không đáng nhắc tới. giống như voi cùng kiến.
Người tiếp đãi kia nhìn thấy thần sắc kinh ngạc cùa Dương Phàm, không khòi đắc ý nói:
- Thành này chính là căn cứ trung tâm của Phương gia ta. Mấy ngàn năm trước do mấy vị Đại La Kim Tiên liên thủ tạo thành, theo vô sổ năm cố gắng, nó có được tiềm lực trờ thành Tinh Không Thành Lũy...
Tinh Không Thành Lũy?
Trong lòng Dương Phàm rung động. Chi nghe tên là có thể hiểu được hàm nghĩa của bồn chữ "Tinh Không Thành Lũy".
Huống chi Dương Phàm ớ Thiên Thẩn Tinh mấy trăm năm, cũng có vài phẩn hiểu biết về Thiên giới.
Cái gọi là Tinh Không Thành Lũy chính là cãn cứ khồng lồ có thể đi lại trong Tinh Hà.
ở Tinh Hà thế giớii, những thế lực khổng lồ, làm sao có thể cực hạn ớ một viên tinh cẩu nhỏ. một hệ hẳng tinh nhỏ?
Thế lực của bọn họ đóng ớ Tinh Không Thành Lũy khổng lồ. đi lại trong Tinh Hà vũ trụ, đem tu luyện truyền thừa cùng thế lực rải khắp bốn phương.
Đương nhiên, người tiếp đãi này nói Phương Thiên Thành có tiềm lực trờ thành Tinh Không Thành Lũy. Dương Phàm không cho là đúng.
Theo hắn biết, một cái Tinh Không Thành Lũv chính là do vô số tinh thể khoáng Thạch quy báu ngưng luyện áp súc mà thành. Phải hao phi vô số năm. vô sổ thế hệ cố gắng. Giá trị chán chính của nó không thể đo lường, cho dù lấy cả Thiên Thẩn Tinh so sánh đều không bằng.
Nếu có Tinh Không Thành Lũy tới tấn công. Tam tông tứ tộc trên Thiên Thẩn Tinh chi sợ không sức phản kháng.
- Các ngươi ớ đây chờ chút.
Người tiép đãi kia bay vào thành lũy Phương gia.
Sau chừng nửa nén hương.
Vút!
Một đạo huyễn quang màu lam từ trong Phương Thiên Thành lóe lên bay ra, vững vàng đứng trước mặt hai người Dương Phàm.
Xuất hiện ỡ trước mặt hai thầy trò là một con thuyền vuông màu lam. phía trên có hai người.
Một trung niên mặt ưng, một lão già tóc bạc ánh mắt đểu như đuốc, phát ra một cồ uy áp không thê ngăn càn.
- Hai người các ngươi, ai là Phương Chân?
Ánh mắt nam nhản mặt ưng đảo qua hai người, tự nhiên dừng ớ trên mặt Phương Chân.
- Chinh là tại hạ. xin hói hai vị tiền bối là...
Phương Chân cung kính cẩn thận hói.
Hai người trước mắt mang đến cho hắn một cỗ áp lực không thể đối mặt chính diện.
Bá!
Lời vừa dứt, nam nhân mặt ưng cùng lão già tóc bạc như tia chóp xuất hiện ớ hai bên Phương Chân, mỗi người vươn một bản tay ra bắt lấy cánh tay hắn.
Phương Chân vừa mói có ý giãy dụa, lại rất nhanh từ bỏ. lộ ra vẻ như có suy nghĩ.
Chi thấy hai nguời này đang nhắm mắt kiểm tra thiên phú của Phương Chân, đua tay sờ xương cốt hắn từ trên xuống dưới.
Sau chừng mười hô hấp. trong mắt hai người lóe tinh quang, đồng loạt lộ ra vẻ nóng bóng.
- Ta chính là Phương Ưng trưởng lão Phương gia.
- Lão hủ là Phương Nguyên trường lão Phương gia.
Hai người lập tức giới thiệu thản phận.
Phương Chán hơi sửng sốt. Hai người này không ngờ là trường lão của Phương tộc chủ mạch.
Xem rạ hai người này dường nhưđểu coi trọng tư chất của Phương Chân.
- Tư chất không tồi... Lão hủ đãmấy chục vạn năm không thu đệ tử.
Phương Nguyên kia vuốt râu cười.
Phương Ưng biến sắc, ha ha cười:
- Từ khi Phương mỗ tấn chức cửu trọng thượng vị tiên đến nay, cũng chua từng thu đệ từ. Nhìn ngươi tư chất không tồi, có muốn cân nhắc làm đệ tử đóng của của bán trường lão hay không?
Trong lời nói, hai người đối mặt nhìn nhau, trong mắt có vài phản địch ý.
Hai nguời này vốn là bẳng hữu quan hệ không tồi. giờ phút này vừa thấy tư chất của Phương Chán, khôngkhòi tâm động.
Huyết mạch thiên phú cùng tư chất của Phương Chân khiến hắn hoàn toàn có đủ tiềm chất tấn chức Đại La Kim Tiên.
Tư chất nhưthế sao không khiển người khác động tâm?
Nếu có thể bồi dưỡng ra một gã Đại La Kim Tiên, đó là vinh quang cỡ nào?
- Nhị vị tiền bối. Phương Chân đã có sư tôn. Người cũng cùng ta tới đây.
Khóe miệng Phương Chân mim cười, mang vẻ tự hào chắp tay giới thiệu Dương Phàm.
- Hắn... Là sư tôn của ngươi?
Hai người Phương Ưng cùng Phương Nguyên ánh mắt lãng lệ, đồng loạt đảo qua Dương Phàm.
Giờ khắc này, Dương Phàm cám thấy vài phần hản ý cùng sát khí trong mắt hai nguời này.
Phương Ưng cùng Phương Nguyên đểu là trướng lão Phương gia chủ mạch tại Thiên Thân Tinh. Thân phận địa vị cao thượng, tu vi đêu đạt tới cành giới Chân Tiên cửu trọng thượng vị đinh.
Hạng người thiên tư binh thường chi sợ phải cầu bái hai người làm sư phụ. Muốn chủ động thu đổ như thế này. tuyệt đối không có khả năng.
Mà giờ phút này, hai người không ngờ cạnh tranh thu đồ. đối tượng lại chi là một hậu bổi đến từ chi nhánh Phương gia mà thôi.
- Thiên phú huyết mạch của người này dõi khắp Thiên Thần Tinh, tuyệt đối là ngạo thị cô kim. Ngày sau hơn phản nửa có thê trớ thành Đại La Kim Tiên, thậm chí Đại La Kim Tiên thượng vị. Nhất định phải giành trước thu hắn làm đồ đệ, nểu không bị nhân vật như Phương gia lão tô nhìn thấy, nhất định không còn cơ hội...
Trong mắt Phương Nguyên chợt lóe lên vẻ hưng phấn rồi biến mất.
Phương Ưng kia càng thêm vội vàng, trực tiếp đua ra ý thu đồ đệ.
Chi là khiến hai người bất ngờ là Phương Chân này đã có sư tôn, hon nữa cũng cùng đi theo.
Điểu này làm bọn họ rất thất vọng, đồng thòi tâm mang ý xấu.
Dương Phàm trước tiên cảm ứng được ác ý từ trên người hai vị trường lão Phương gia này, khóe miệng không khói hiện lên một tia cười cợt.
Dưới sự giới thiệu của Phương Chân, hai vị trướng lão Phương gia đểu nhận biết Dương Phàm.
- Dương tiên sinh thật là phúc duyẻn không nhỏ. không ngờ có thể thu được đệ tử như
vậy.
Ánh mắt Phương Ưng sắc bén. nhìn chẳm chẳm Dương Phàm, âm thẩm thêm vài phẩn áp
lực.
Một cỗ tinh thẩn uy áp vô hình chi gâv ra trên người Dương Phàm, còn ẩn chứa một loại uy hiếp đáng sợ đối với linh hồn.
Nếu như là tu vi thấp hơn người thi thuật, rất có thể bời vậy mà lưu lại bóng ma, sinh ra tâm lý sợ hãi.
Nhưng là, khiến Phương Ưng ngạc nhiên là vị Dương tiên sinh già nua ốm yếu trước mắt này đối mặt vói tinh thẩn uy hiếp của mình không ngờ không có phán ứng.
- Người Phương gia chủ mạch chúng ta muổn thu là Phương Chán đệ nhất thiên tài Lạc Thành. Vị Dương tiên sinh này. nếu không có chuyện, có thê vên tâm giao Phương Chân cho chúng ta, Phương gia nhất định sẽ toàn lực tài bồi hắn.
Phương Nguyên vuốt râu cười nói, cũng thi triển thần thòng tinh thẩn uy hiềp lẻn người Dương Phàm.
Thủ đoạn của hai người không mưu mà hợp. lại sinh ra uy lực hai bút cùng vẽ.
Cho dù là Chân Tiên thượng vị binh thường, gặp phải trận thế như thế cũng sẽ kinh hãi nan sợ.
Dương Phàm thậm chí bói vậy cảm nhận được áp lực thản nhiên, nhung lại vẫn bộ dạng mặt không đổi sắc. ốm yếu vô lực.
Thấy tình hình này, hai vị trướng lão Phương Ưng cùng Phương Nguyên âm thẳm kinh hãi: vị Dương tiên sinh này cũng không phái hạng tâm thường, tu vi sâu không lường được.
- Ha ha. Trong thư của Phương gia lão tổ Lạc Thành đã có nói rõ, để Dương mỗ cùng đệ tử tiến vào Phương tộc chủ mạch, cùng tu luyện.
Đối mặt với lời nói của Phương Nguyên, Dương Phàm chi cười nhẹ.
- Cũng tốt.
Phương Nguyên gật gật đâu. trong lòng âm thám thớ dài.
Trải qua thăm dò, hai người phát hiện tu vi của Dương Phàm ít nhất không kém gi họ. Muốn trờ thành sư tôn cùa Phương Chân, cũng không dễ dàng như vậy.
- Mời hai vị.
Phương Ưng ha ha cười, đua tay mời Dương Phàm cùng Phương Chân bước lên con thuyển vuông màu lam.
Trên thực tế, hai người này tới là vì kiểm nghiệm tư chất thiên phú của Phương Chân, xem có tu cách đáng cho Phương tộc toàn lực tài bồi hay không.
Mà kết quả cuối cùng là. tư chất của Phương Chân làm người ta kinh hãi, có thể khiến cho bất kỳ một vị Đại La Kim Tiên nào trên Thiên Thẩn Tinh sinh ra ý muốn thu đồ đệ.
Có hai trướng lão đẫn đường, hai người Dương Phàm tự nhiên dễ dàng tiến vào Phương Thiên Thành, cũng an bài nơi ớ thích đáng.
Hai vị trướng lão lập tức báo lại việc này vói quyển lcri trướng lão cùng gia chủ.
Rất nhanh có người tới truyền tin, gia chủ cùng các vị trướng lão triệu kiến Phương Chân.
- Gia chủ chi triệu kiến một mình Phương Chân.
Tên Chân Tiên trung vị tới truyển tin chắp tay cười nói với Dương Phàm.
Chán mày Phương Chán không khói nhíu lại. Phương gia chủ mạch này lại dám khinh thị sư tôn của mình.
- Chân nhi, ngươi cứ đi đi. Vi sư càng thích an bình một chút.
Dương Phàm khoát tay áo. cũng không để bụng, một mình đi dạo Phương Thiên Thành.
Phương Thiên Thành tuy là đại bán doanh của Phương gia, nhưng là trọng địa trong mười nơi giao dịch lớn của Thiên Thản Tinh, khắp nơi đêu có người tu tiên giao lưu buôn bán.
Mục đích của Dương Phàm vẫn là thu thập tài liệu, bao gồm các loại thiên linh địa bảo, linh hoa dị thảo...
Phàm là thứ hắn không có, trên cơ bản đểu mua một chút, gieo trồng trong Tiên Hồng Không Gian.
Chi cần không phải vật sống, bất kể thực vật; hay là khoáng vật... đểu có thể bồi dường lượng lớn ớ trong Tiên Hòng Không Gian.
Hiện nay. Linh Chu Viên tại vùng đất sống của Dương Phàm rực rỡ muôn màu. thu nạp gân nhưtất cả thiên địa linh vật cùng tài liệu quy hiếm của hạ giới.
Nhưng dã tâm của Dương Phàm không chi như thế, hắn còn muốn đại lượng thu thập tài liệu thượng giới.
Trong đó. tài liệu luyện chế Luân Hỗi Bàn được Dương Phàm ưu tiên hàng đẩu.
Quy mô của Phương Thiên Thành quả nhiên không phải Lạc Thành nho nhỏ kia có thể băng. Các loại tài liệu quy hiếm rực rỡ muôn màu.
Dương Phàm không phải người thiếu tiền, lúc thu thập các loại tài liệu, bất kể giá trị đắt đó bao nhiêu, chưa từng nhăn màv một lần.
Với tài phú của hắn, mua toàn bộ Thiên Thẩn Tinh cũng đểu dư dả.
Dương Phàm cũng không biết, khi hắn thu thập tài liệu ớ Phương Thiên Thành, giờ phút này Phương Chân tiến vào trọng địa Phương gia đổi mặt với một lẩn kháo nghiệm trọng đại.
Trong mật điện hương thom lan tỏa.
- Ngươi có bẳng lòng trờ thành đệ tử đóng của của bản trướng lão hay không?
Một lão già áo bào đen (ỏ bào) tóc bạc mặt mũi hồng hào ngồi xếp bẳng trên bồ đoàn, thanh âm già nua nhung không mất vè uy nghiêm.
Khi lão lên tiếng, hai vị trường lão Phương Ưng và Phương Nguyên trong mật điện, Ngay cả thớ mạnh cũng không dám.
Phương Chân cảm nhận được một cỗ uy áp cuồn cuộn mành liệt. Giờ khắc này, trong cảm quan của hắn thấy được một ò bào tôn giả sừng sững thiên địa, bốn phía thiên lôi cuồn cuộn, dưới chân nhiêu tinh thê xoay quanh không ngừng.
ỏ bào tôn già trong cảm quan thẩn thông khắp thiên địa. pháp lực chấn bát phương, gần như không gì không làm được.
ở trước mặt lão, hắn chi là một con kiến nin rẩy phủ phục.
Lăo già áo bào đen này chính là Đại trướng lão Phương gia. từ ngàn vạn năm trước đã thành Đại La Kim Tiên, thản thông cái thế, bễ nghễ Thiên Thán Tinh.
Ngoài Đại trường lão Phương gia. bên cạnh lão còn có hai quyền lực trường lão cũng phát thân uy vô hạn, trong mắt thân quang phát ra khiên hàng ngũ Chán Tiên kinh hãi run sợ.
Trong mật địa trung tâm của Phương gia này, Phương Chân lại đồng thời nhìn thấy nhiều vị cường già đinh cấp như vậy.
Ngoài ra, còn có bảy tám vị trướng lão bình thường khác.
Đại trường lão. quyển lực trướng lão, trường lão bình thường.
Đây dường như là cao tầng của thế lục Phương gia chủ mạch tại Thiên Thẩn Tinh.
Ngay cả gia chủ cũng chi là một trong số trường lão bình thường. Không đạt tới thực lực tương ứng, không thê có được thản phận địa vị tương ứng.
- Phương Chân, còn không quy xuống. Đại trường lão thu ngươi làm đổ đệ. đây là chuyện vinh hạnh cỡ nào?
Phương Ưng vội vàng nhắc nhở.
Có thểbái Đại La Kim Tiên làm sư phụ, đây không thể nghi ngờ là giấc mộng trong lòng của ngàn vạn nhân tài của Thiên Thẩn Tinh.
- Hỗi trướng lão. Phương Chân đã có sư tôn...
Phương Chân nghiến chặt răng, chống cự cồ áp lực thẩn uy vô hạn kia.
Cái gì!!!
Chúng trường lão trong mật điện đều biến đổi thần sắc.
ò bào Đại trưởng lão sắc mặt bình tĩnh lạnh lùng, nhìn không ra một tia gợn sóng. Không ai có thể nhìn ra suy nghĩ trong lòng lão.
Nhưng là toàn bộ mật điện lại thêm vài phần áp lực không hiểu.
Phương Chán chi cảm thấy linh hồn hít thớ không thòng, thiếu chút nữa hỏn mê; nhung lại cắn răng nhịn được.
Chẳng những hắn, ngay cả đám truớng lão binh thường Phương Ưng, Phương Nguyên, trên trán đồ mỗ hôi lạnh, áp lực vạn pahàn.
Trầm mặc một lát, ò bào Đại trường lão mới từ từ lên tiếng:
- Cho phép ngươi có một vị "Lão sư" trên danh nghĩa, dù sao hắn thu ngươi làm đồ đệ trước. Tuy nhiên, bái làm mòn hạ của bản trướng lão. không được có dị tâm gì. Lão hủ sẽ là sư tôn duy nhất của ngươi.
Là người đứng đẩu chân chính của một trong bảv thế lực lớn trên Thiên Thẩn Tinh, ỏ bào Đại trưởng lão có thể làm ra nhượng bộ như vậy, đã là khó được.
- Để các vị trướng lão thất vọng... Phương Chân vô duyên làm mòn hạ của Đại trướng lão. bói vì sư tôn duy nhất của ta chính là Dương tiên sinh. Người chăng những là ân sư thụ nghiệp của tạ nhân sinh đạo sư, còn là ân nhản cứu mạng của ta...
Phương Chân hít sâu một hơi, ngưng tụ nguyên khí một đời. nói ra lời này dưới áp lực lớn lao.
Ầm~
Một cỗ linh hồn trọng áp buông xuống, Phương Chán trực tiép hộc máu ngã xuống đất ngất đi.
ở trước mặt Đại La Kim Tiên, cho dù tư chất hắn có thể so với siêu cấp Thẩn thú, cùng không có sức phản kháng.
Loại chênh lệch này đã vượt qua giới hạn thiên phú và kỹ xảo có thể bù lại.
Hô~
ỏ bào Đại trướng lão nhẹ thớ ra một hơi. khẽ thớ dài:
- Đáng tiếc. Một người có tiêm lực trở thành Đại La Kim Tiên, thậm chí là Cửu Thiên Huyền Tiên...
- Như vậy cùng tốt, nếu là quá miễn cưỡng, ngược lại khéo quá hóa vụng. Biểu hiện vừa rồỊ có thể thấy được hắn có ân tất báo, chi cần Phương tộc ta dốc lòng tài bồi cùng chiếu cố, Ngày sau nhất định hắn sẽ không phụ chúng ta.
Một mv nhân xiêm V màu bạc ớ bên cạnh cười khẽ. khiến khắp mật điện ấm áp, mùi thom ngào ngạt.
Là một trong hai vị quyển lợi trường lão. nàng có tư cách chất vấn Đại trường lão.
- Cùng tốt. Phương Yên nói rất đúng.
ỏ bào Đại trướng lăo gật gật đẩu.
Rất nhanh, các trường lăo khác đều gật đầu phụ họa.
- Chi là, ta thật tò mò vị sư tôn theo như lời hắn nói.
Mỹ nhân xiêm V bạc hơi xoay người, trong đôi mắt đẹp lộ ra sự tò mò không thể che giấu, lẩm bẩm:
- Ân sư thụ nghiệp, nhản sinh đạo sư. ân nhản cứu mạng. Trước đây. Phương Chán tuy là thiên tài, nhưng cũng không có thiên phú huyết mạch làm cho người ta sợ hãi như thế. Vị Dương tiên sinh kia... không phải một người đơn giản.
Chờ lúc Phương Chân tinh lại đã ròi khói mật điện kia, được mỹ nhản xiêm V bạc bố trí tới một phủ đệ như hạc trong bầv gà: "Ngạo Tiên Phù".
Mv nhân xiêm V bạc cười nói:
- Ngạo Tiên Phủ là nơi ớ của các đời thiên chi kiêu tử của Phương tộc. Vài ức năm qua. nơi này từng sinh ra vài vị Đại La Kim Tiên. Hôm nay chính thức lấy ra. làm nơi ớ cho ngươi.
- Đa tạ trưởng lão kỳ vọng cùng gia tộc tài bồi.
Phương Chân liên tục nói lời cảm tạ. Mỗi lời nói cử chi của mỹ nhân xiêm V bạc đều bao hàm thiên đạo. mị lực vô hạn. Thanh mv thoát tục, mà lại không yêu mị.
- Chi là. Phương Chân còn có một yêu cẩu.
Phương Chân vẻ mặt thành khản nói.
Mỹ nhân xiêm V bạc cười xinh đẹp:
- Ngươi không cần phải nói. ta đã biết. Ngươi muốn cho vị sư tôn kia của ngươi, cùng tiến vào Ngạo Tiên Phủ?
***
Đến lúc hoàng hôn, Dương Phàm thu thập rất nhiều tài liệu cùng đạo cụ. trong đó bao gôm rất nhiêu sách có giảng thuật bí tân truyền kỳ của Thiên giới.
Lúc trở về. đã có tiên vệ của Phương gia nghênh đón.
- Dương tiên sinh, xin mời dời tới Ngạo Tiên Phủ.
Gã tiên vệ cầm đẩu cung kính nói.
Thái độ này so với lúc mới vào Phương Thiên Thành, khác biệt một trời một vực.
Dương Phàm gật đầu, theo đội tiên vệ này tiến vào trọng địa Phương gia.
Trọng địa trung tâm của Phương gia, ớ tại Phương Thiên Cárih trung tâm của Phương Thiên Thành, là nơi ớ của người trong Phương tộc.
Phương Thiên Cánh nhìn như là một tòa thảnh nhỏ. kỳ thật bên trong có động thiên khác. Có núi sông rừng rậm, chim hót hương hoa, như tiên cảrih nhản gian.
Cách từ rất xa Dương Phàm liền nhìn thấy một tòa phủ đệ hình kiếm chọc thẳng lên trời, khí thế kirih nguời.
Cạnh phủ đệ. một tám bia đá có vài chữ khí thế to lớn phóng túng: Ngạo Tiên Phủ.
Dương Phàm vừa tới Ngạo Tiên Phủ liền nhìn thấy đệ tử Phương Chán đã ớ ngoài chờ.
Giờ khắc này vành mắt Phương Chân ứng đỏ. nhưng ánh mắt chân thành kiên định, phảng phất như trải qua một hỗi khảo nghiệm sinh tử.
- Sư tôn. Từ hôm nay trờ đi, chúng ta có thể an tâm tu luyện ờ nơi này.
Trong tay Phương Chán một lệnh bài hình kiếm dâng lẻn một vầng hào quang màu vàng. Phủ đệ như ngọn núi hình kiểm mớ ra một lối đi ánh sáng mờ lưu chuyển.
Dương Phàm lập tức đoán được, trong đoạn thời gian cùng minh tách ra. đệ tử Phương Chân đã trải qua cái gì.
Lối đi vừa mờ ra. từ trong Ngạo Tiên Phủ một mv nhân xiêm V bạc đi ra. thân hình thon thả mềm mại ớ trong ánh hào quang thản nhiên chiếu rọi, lộ ra vẻ quyến rũ mê người, xinh đẹp thoát tục, mị mà khôngyẻu.
Từng hành động cử chi. từng lời nói việc làm đểu phù hợp cùng thiên địa này, trong mỹ lệ tụ nhiên nhìn không thấy một tia sơ hỡ.
Dương Phàm hơi động dung. Từng động tác chi tiết của nữ nhân trước mắt đều phù hợp cùng không gian dao động, đem nàng đặt vào vị trí hoàn mỹ không chút sơ hở.
Ngược lại, Dương Phàm roi vào hoàn cảnh rất nhiều sơ hớ.
Hắn bất động thanh sắc, không vì hiện trạng của mình mà vui hay buồn, duy trì tâm cành giếng cổ không gợn sóng.
- Khách khách...
Ảm thanh dễ nghe như chuông bạc truyền đến, mỹ nhân xiêm y bạc đánh giá Dương Phàm, xinh đẹp cười nhàn nhạt:
- Sớm từ trong miệng đứa nhỏ Phương Chán này biết được phong phạm của su phụ. đặc biệt chờ ớ nơi này. Hiện tại gặp mặt Dương tiên sinh, thật sự là vinh hạnh của Phương Yên.
Bị mỹ nhản xiêm V bạc nhìn chẳm chẳm, Dương Phàm cảm nhận được một cỗ tinh thẩn áp bách vô hình, dung hợp cùng không gian, đã có thê sánh ngang với Thiên La Trường ngục Ngày đó xuất hiện đuổi giết tù vượt ngục.
Không nghĩ tới lẩn đầu đi vào Phương gia có thể gặp gỡ cường giả cấp bậc này.
Đại La Kim Tiên.
Lực uy hiếp của bổn chữ này đủ để cho ức vạn người tu luyện trên Thiên Thẩn Tinh kính sợ mà sùng bái.
Phương Chân vội vàng giới thiệu cho Dương Phàm.
Nguyên lai mỹ nhân xiêm y bạc Phương Yên này là quyền lợi trường lão của Phương gia chủ tộc, bình thường vẫn đêu không lộ diện, thán bi ưu nhã, cao cao tại thượng.
Nghe ý tứ trong miệng Phương Chân, vị quyển lợi trường lão này hết sức tò mò về hắn, đặc biệt đến Ngạo Tiên Phủ chờ.
- Sư tôn. trướng lão. mời vào trong ngồi nói chuyện.
Phương Chân mời Phương Yên cùng Dương Phàm đi vào. bên trong đã có nha hoàn hầu hạ. hết sức lo sợ. dâng trừ bánh lên.
Sau khi hai người ngồi xuống, Phương Chân mới ngồi ở dưới.
Sau một phen khách sáo.
Phương Yên đánh giá Dương Phàm, có vài phần khó hiểu hỏi:
- Nhìn khí sắc. Dương tiên sinh dường như có bệnh gì. có chút suy vếu so vói người thường. Nếu không ngày khác tiểu nữ mang đến cho ngươi một chút tiên đan bổ sung khi huyết.
- Không cần.
Dương Phàm ho khan một tiếng, khẽ vuốt râu. lắc đầu nói:
- Chứng bệnh này của ta. là bới vi tu luyện một bộ thái cô kỳ công tạo thành: mấy trăm năm trước, trong quá trinh luyện công, không cẩn thận tẩu hòa nhập ma, thiểu chút nữa bới vậy mà chết. Mặc dù may mắn bảo mệnh, nhưng thọ nguyên giảm đi, sinh mệnh không ngừng trôi đi. đại nạn không còn xa...
Nói đến cuối cùng, ánh mắt Dương Phàm ảm đạm, trên mặt lộ vẻ tang thươngbất đắc dĩ.
Phương Yên nghe vậy càng tin thêm vài phẩn, trong lòng thẳm nghĩ: "Dương tiên sinh này tự biết đại nạn không xa. liền muốn dùng tinh lực quãng đời còn lại, kiệt lực bồi dưỡng một vị tuyệt thế cao thủ".
Rồi sau đó, không nói chuyện bao lâu, nàng liền rời đi.
Trước khi đi. Dương Phàm có thể cám nhận được hứng thú của nàng này đổi với hắn đã không mãnh liệt như lúc trước.
Đây chính là hợp ý hắn.
- Sư tôn, bệnh của ngài thật sự là do tu luyện kỳ công mà thành? Thọ nguyên gần tới đại nạn?
Trên mặt Phương Chán lộ ra vài phẩn không đành lòng.
Dương Phàm gật gật đẩu.
Từ một trinh độ nào đó mà nói. hắn cùng không nói dối.
Kỳ công hắn tu luyện chính là Tiên Hồng Quyết.
Cái gọi là thọ nguyên đại nạn, đích xác không sai, hắn sẽ bước vào từ vong.
Dương Phàm mơ hỗ dự đoán, năm sáu trăm năm sau, minh sẽ bước vào Luân Quả hậu
kỳ.
Đến lúc đó. tử vong ngay tại trước mắt.
- Ngươi cứ tu luyện thật tốt. Nếu trước khi chết, có thể chinh mắt thấy ngươi tấn chức Chân Tiên cừu trọng hoặc là Đại La Kim Tiên, vi sư sẽ rất vui mừng.
Khóe miệng Dương Phàm hơi mim cười.
Phương Chán từ biểu tình của sư tôn, cám nhận được một loại hờ hững lạnh nhạt, dường như không thèm đê V cái gọi là thọ nguyên đại nạn kia.
Sư tôn rốt cục là người như thế nào? Người từng có quá khứ như thế nào?
Phương Chân cố nén nghi hoặc ngổn ngang trong lòng.
Hắn hiểu được, có một số việc sư tôn không muốn nói. cho dù có hói cũng không tác dụng.
Tiếp đó. Phương Chân trừ việc ngẫu nhiên tham gia hội nghị trọng đại trong tộc, hơn phần nửa thời gian đều bế quan tu luyện ờ Ngạo Tiên Phủ.
Hắn là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm của gia tộc, chẳng những có sư tôn Dương Phàm chi điêm. đám người trướng lão Phương Yên cũng thường hỏi trạng thái tu luyện của hắn, cũng đua ra giài thích khó khăn nghi hoặc về trong tu luyện.
Dương Phàm từng nói với hắn:
- về phương hướng tổng thể, vi sư có thể chi điểm cho ngươi, nhưng là vấn đề tu luyện chi tiết, hai vị quyển lợi trướng lão càng sớ trường hơn một chút.
Hắn nói cũng là sự thật.
Con đường tu luyện của Dương Phàm chẳng qua mới hơn một ngàn năm. Mà quyển lợi trướng lão của gia tộc, đạt tới Đại La Kim Tiên ít nhất sống mấy trăm hơn ngàn vạn năm. Đối với nan đề tu luyện cụ thể, càng hiểu biết rõ ràng.
về mặt tài nguyên tu luyện, phàm là thứ Phương Chán cần. Phương gia chủ tộc đểu sẽ duy trì không tiếc rẻ.
Vì thấ không ít thiên tài trong tộc có lời ra tiếng vào.
Một trăm năm sau khi Phương Chân tới Phương Thiên Thành, thành công đạt tới Chân Tiên ngũ trọng.
Từ Chân Tiên tứ trọng đến ngũ trọng chi dùng một trăm năm.
Dương Phàm càng biết rõ Phương Chân cách Chân Tiên lục trọng cũng không còn xa.
Thiên phú huyết mạch, nghị lực tâm tính, tài nguyên tu luyện, cơ duyên vận khí... Đủ loại điêu kiện, mỗi thứ Phương Chân đêu không thiêu, thậm chí đêu khiến người khác ghen tị và ngưỡng mộ.
Từ sau khi gặp Dương Phàm, vận mệnh của hắn đã sinh ra biến chuyển kinh người.
Hắn sắp sửa đi hướng nào, lại sẽ đi được bao xa?
Không ai có thể đoán trước.
Một Ngày này. Phương Chán gặp phải binh cành, đi ra Ngạo Tiên Phủ nhân nhã dạo chơi. Đi tới một nơi cảnh sắc đẹp đẽ, bỗng nhiên sinh lòng hiẻu được, nhắm mắt lại.
Hắn anh tuấn khôi ngô, đứng ờ rừng đào bên bờ suối, tự nhiên hấp dẫn đám nữ tu gần đó.
- Minh Ngọc tỷ. hắn chính là đệ nhất thiên tài hiện nay của gia tộc. chủ nhản của Ngạo Tiên Phủ - Phương Chân.
Một nữ nhản áo vàng kéo một nữ nhân áo xanh biếc tiên tư trác tuyệt, hì hì cười, không quên vụng trộm nhin chẳm chẳm Phương Chán đang đứng yên cảm ngộ.
Nữ nhân áo xanh biếc này chính là tân tú Phương gia đương thời, xuất thân cao quý, tướng mạo tuyệt đẹp. có danh hiệu đệ nhát minh châu trong tộc.
- Nghe nói, đời đời chủ nhân của Ngạo Tiên Phủ. tám chín phẩn mười tương lai đểu có thể đạt thành Đại La Kim Tiên. Phương Chán này chẳng những tư chất thiên phú siêu nhân, còn rất tuấn tú lịch sự.
Trong đôi mắt sáng của nữ nhân áo xanh liên tục lóe sáng kỳ dị.
ỶỶỶ
Nửa năm sau.
Dương Phàm phát hiện đồ nhi gần đây thường xuyên đi ra ngoài, tu luyện cũng không giành giật từnggiâv như trước.
Sau khi hói thăm, Dương Phàm mới biết. Đệ tửu Phương Chân thi thoảng hẹn hò cùng một chỗ vói Phương Minh Ngọc, nữ nhản đẹp nhất trong đám tản tú gia tộc.
Biết được việc này, Dương Phàm lập tức hỏi đệ từ.
- Sư tôn. Đây là lỗi của hài nhi, không xứng với Kỳ vọng của sư tôn.
Phương Chân kinh hoảng không thôi. "Phịch" một tiếng, quỳ trên mặt đất.
- Nếu là thích, sớm Ngày kết thành song tu đạo lữ, chớ bới vậy mà tri hoãn tiền đồ tu luyện.
Dương Phàm thản nhiên hòi.
Hắn không phản đối tình yêu giữa người tu tiên, nhưng không hy vọng đổ nhi có vướng mắc về phương diện này.
- Dạ. sư tôn!
Phương Chân mừng rỡ. không nghĩ tới tâm tính sư tôn siêu nhiên như thế.
Nên biết, hai vị quyền lợi trướng lão dạy bảo hắn từng nghiêm khắc cảnh báo. trước khi đạt thành Đại La Kim Tiên, tốt nhất không cần vương vấn tình yêu nam nữ.
Hai tháng sau. Phương Chân đem vị tiểu thư Phương Minh Ngọc kia tới Ngạo Tiên Phù, đê sư tôn xem mặt.
Cha mẹ hắn chết sớm, Dương Phàm có thể tính là truởng bổi thân nhất của hắn.
Dương Phàm đánh giá vài lần. Vị tiểu thư Phương Minh Ngọc này bắt kể xuất thân, tu chất, dung mạo, cư xử đểu không tẩm thường, âm thẩm gật đầu không nói gì thêm.
Phương Minh Ngọc cũng âm thầm đánh giá vị sư tôn trong truyền thuyấ này của Phương Chân, không nghĩ tới là lão tiên sinh tuôi xế chiêu sắp bước vào thọ nguyên đại nạn.
- Ra mắt Dương tiên sinh.
Phương Minh Ngọc cúi người thi lễ. tự nhiên trang nhã.
Rất nhanh, Phương Chân cùng vị tiểu thư Phương Minh Ngọc này đơn giản kết thành song tu đạo lữ, cũng không tổ chức đại điển gì.
Nhưng vào năm thứ ba Phương Chân cùng Phương Minh Ngọc trờ thành đạo lữ song tu. một vị "Sát tinh" trớ lại Phương Thiên Thành.
- Phương Chân... Lăn ra đây cho ta!
Một thanh niên giáp bạc đầu đội từ kim quan, trên đầu bảv tầng mây rực rỡ đứng ngạo nghễ trời cao. lạnh lùng nhìn xuống Ngạo Tiên Phủ phía dưới.
- Không ngờ là hắn...
Phương Minh Ngọc hoa dung thất sắc.
- Chuyện gì xàv ra?
Phương Chán hòi xong mới biết, thanh niên tử kim quan này tên là Phương Trường Vũ, chính là thiếu chủ Phương gia đương thòi. Chi vẻn vẹn hai vạn năm đã tu luyện đến cảnh giới Chân Tiên thất trọng, chính là thiên chi kiêu tử trong tộc.
Trước khi Phương Chán tiến vào Phương Thiên Thành, Phương Trường Vù từng đau khổ theo đuổi Phương Minh Ngọc, hơi có tiến triển nhung chưa từng thành công. Sau đó bời vì tộc quy, đi ra ngoài rèn luyện trăm năm, giờ mới trớ về.
Phương Trường Vũ quả thật là nổi trận lôi đình. Hắn đau khổ theo đuổi Phương Minh Ngọc nhiêu năm như vậy. tiến triển mặc dù không lớn. nhung tóm lại có hv vọng.
Nhưng hắn vừa mới trở về, lại phát hiện nữ nhản mình âu vếm đã gả cho người khác.
- Phương Chân, ta muốn quyết đấu với ngươi!
Phương Trường Vũ giận quát một tiếng, múa may một thanh trường kích cổ đồng trong tay, lôi quang cuồn cuộn cùng hóa diễm, khí thế hung hăng bao phủ phía trên Ngạo Tiên Phú.
- Buồn cười!
Phương Chân cũng tức giận không thôi, chả lẽ người này tới đây cướp thê tử minh?
- Tướng công, người chớ đi ra ngoài. Phương Trường Vũ là thượng vị tiên Chân Tiên thất trọng, người không phải đối thủ của hắn.
Phương Chân cũng không để ý thê tử ngăn cản, trong khi tức giận xông thẳng ra ngoài.
Dương Phàm nhìn những tình cảnh này trong mắt, cũng không ngăn trở.
Sau thời gian nửa chén trừ nhỏ.
Trên Đẩu Tiên Đài trọng địa Phương tộc.
- Phương Chân, ngươi thật sự muốn quyết một trận thư hùng, sinh tử bất luận với Phương Trường Vũ ờ trên Đấu Tiên Đài?
Quyển lcri trướng lão Phương Yên sắc mặt ngưng trọng hòi.
Nàng hiểu rất rõ; chênh lệch thực lực giữa Chán Tiên trung vị cùng thượng vị lớn bao nhiêu.
Một người là ngũ trọng trung vị tiên, một người là thất trọng thượng vị tiên.
Mặc đù Phương Chân có được huyết mạch thiên phú không gì sánh kịp, nhưng nếu muốn khiêu chiến Chân Tiên thượng vị. chi sợ không quá sự thật.
- Đúng vậy.
Phương Chân gật đầu. vẻ mặt kiên quyết.
Con cháu Phương tộc quan sát trận chiến này không phái sổ ít.
Hai thiên tài của gia tộc quyết đấu khiến nguời ta chờ mong.
Đáng tiếc, đây là một trận quyết đấu thực lực không cân bẳng.
Phương Minh Ngọc tự nho lo lắng cho tướng công cua rmìrih. Mặc dù ớ chung không lâu. nhưng một Ngày vợ chông tình, nghĩa trăm năm.
- Dương tiền bối, xin ngài mau ngăn càn trận quyết đấu này!
Phương Minh Ngọc khóc lóc cầu xin Dương Phàm.
Dương Phàm gợn sóng không sợ hãi, khẽ lắc đầu, cũng không ngăn cản.
Phương Yên cũng hơi nao nao, ánh mắt chuyển hướng Dương Phàm, không nghĩ tới sư tôn của Phương Chán cùng tới rồi.
Chi là. vì sao hắn không ngăn cản trận quyết đấu không công binh giữa đệ tử cùng Phương Trường Vũ chứ?
Đấu Tiên Đài nghe giống như lôi đài ớ hạ giới, nhưng kỳ thật có càn khôn khác. Bên trong có rừng núi, đại địa. sông hô. tâng mâv cùng vói các loại hoàn cảnh phúc tạp khác. Là một không gian chiến đấu rộng lớn.
Có thể xây dựng Đẩu Tiên Đài như vậy hơn phán nửa là có nhân vật cấp Đại La Kim Tiên thậm chí là trận pháp đại sư ra tay. Vận dụng không gian pháp tắc vô cùng huyên ảo hoặc là trận pháp tạo ra không gian lĩnh vực kết nối với ngoại giớii mà lại tồn tại độc lập.
Giờ phút này, bổn phía Đấu Tiên Đài trọng địa Phương tộc lục tục hội tụ vài ngàn, hon vạn con cháu trong tộc.
Đám con cháu này trong gia tộc hung phấn vạn phẩn, chờ đợi quyết đấu phấn khích sắp xảy ra.
Hai người trên Đẩu Tiên Đài đểu là hạng tuyệt thế thiên tài của Phương gia chủ tộc hiện nay. người nổi bật trong tân tú cùng thế hệ.
Phương Trường Vũ: Con của tộc trướng Phương gia hiện nay. Trong vòng hai vạn năm tu luyện đến cảnh giới Chân Tiên thất trọng thượng vị. Thiên phú cùng tiến độ như thế khiến vô số tu sĩ ghen tị cùng ngưỡng mộ. Ngoài ra. Phương Trường Vũ kế thừa chiến kỹ cường đại và bí thuật mấy đời của Phương tộc. trước đây lại trải qua trăm năm lịch lãm. ớ trong tộc thực lực cường đại đứng vững trong Top 3.
Phương Chân: một nhân vật quật khới như sao chổi, trong thòi gian ngàn năm đạt tới cảnh giới Chân Tiên ngũ trọng đinh. Huyết mạch thiên phú của hắn đủ đê ngạo thị cô kim Thiên Thẩn Tinh, càng là chủ nhân Ngạo Tiên Phủ hiện nay. Các thế hệ chủ nhân Ngạo Tiên Phủ. tám chín phản mười đêu tấn chức Đại La Kim Tiên, trớ thành trụ cột gia tộc ngày sau!
Trận chiến này là một trận quyết chiến thư hùng giữa hai thiên tài của Phương gia chủ
tộc.
Người chú ý trận chiến này, bao gồm rất nhiều trướng bối cao tầng trong tộc, như quyền lợi trướng lão Phương Yên. trướng lão Phương Ưng, Phương Nguyên.
Trường bối của hai bén quyết chiến thư hùng cùng đểu tới hiện trường.
- Trường Vũ, nghiệp chướng ngươi, không sợ làm mất hết thể diện Phương gia ta...
Một thanh âm hùng hậu trầm ổn từ trên không Đấu Tiên Đài truyền đến.
Đó là một vị trung niên áo tím dáng người khôi ngô. mắt như mặt trời lửa. trên đinh đẩu hào quang chín tâng rực rỡ phát ra khí thế cuôn cuộn mãnh liệt.
- Là gia chủ đại nhản!
Chúng con cháu gia tộc phía dưới đồng loạt kinh hô.
Người tới đúng là đứng đẩu Phương gia Phương Tử Thiên, tu vi đạt tới Chân Tiên cửu trọng đinh. Trừ những Đại La Kim Tiên như lông phượng sừng lân, hắn chính là vương giả trong tiên nhản.
Theo Dương Phàm biết, đứng đẩu Phương gia là người phát ngôn quản lý quyển to trong tộc trong thòi kỳ bình thường, cũng là trướng lão trong trướng lão đoàn, nhưng địa vị cao hơn trướng lão bình thường.
Có thể nhậm chức gia chủ, chẳng những phải có thực lực, càng coi trọng thủ đoạn cẩm quyên và quản lý người.
- Phụ thân. Trận chiến này, ta tình thế bắt buộc...
Phương Trường Vũ hô hấp dồn dập. khuôn mặt lộ vè dữ tợn, gầm lên:
- Gia tộc trướng lão đoàn đã nói rõ ràng, chờ sau trăm năm lịch lãm. cho ta trờ thành chủ nhân của Ngạo Tiên Phủ. Nhưng sau khi ta trờ về. chẳng những Ngạo Tiên Phủ bị người nhanh chân giành trước, Ngay cả nữ nhản ta yêu nhất đêu bị người cướp lấy. Điêu này làm cho ta còn mặt mũi nào ớ lại gia tộc?
Nói đến cuối cùng, trong mắt hắn càng hiện ra vài phẩn điên cuồng và tia máu.
- Nguyên lai chủ nhản Ngạo Tiên Phủ sớm định trước là Phương Trường Vũ...
Dương Phàm không khòi bừng tinh hiểu ra. khó trách sau khi Phương Trường Vũ trở về lại tức giận như vậy.
Nếu không xuất hiện biến sổ Phương Chân này, hắn sẽ ngồi vững vị trí chủ nhản Ngạo Tiên Phủ. Theo đuôi Phương Minh Ngọc chi cần có bền bi và quyết tâm, cũng có hy vọng to lớn.
- Súc sinh ngươi!
Gia chủ Phương Tử Thiên tức giận phát run:
- Chủ nhân củaNgạo Tiên Phủ chi sợbộ quyết định là ngươi, vẫn còn chưa có quyết định cuối cùng. Hiện tại nhường cho người có thiên phú tiêm lực hơn, chính là "iiăng giả cư chi" (Người có tài thì giành được). Chẳng lễ ngươi dám chống lại quyết định của trường lão đoàn?
- Quyết định của trưởng lão đoàn, ta đương nhiên sẽ không phản kháng. Cho nên ta muổn cùng hắn chiến đấu một trận, chi vì giành lại thê diện... Điều này có gì không thê?
Phương Trường Vũ gần như gầm lên nói.
Có gì không thể?
Bốn chữ cuối cùng giải phóng ra oán khí tràn ngập.
- Ngươi...
Phương Tử Thiên cũng tắc lời.
Dù sao Phương Trường Vũ có đầy đủ lv do chiến đấu.
Đây là tranh giành thể diện, trận chiến vinh dư.
Đối thủ Phương Chân tự nhiên cũng không thể từ chối. Đểu bị người khác tới cửa mắng chửi, còn có thể ẩn nhẫn sao?
- Muốn chiến thì chiến!
Phương Chân cười lạnh một tiếng, không chút nhượng bộ.
- Dương tiên sinh. Nếu hiện tại ngươi ngăn cản, có lẽ còn có hy vọng...
Phương Yên xuất hiện tại bên cạnh Dương Phàm không biết từ khi nào.
- Vì sao phải ngăn cản?
Dương Phàm ngược lại tâm bình khí hòa, chậm rãi nói:
- Ai không có tuổi trẻ ngông cuồng, không có tranh đua khí phách? Ân oán giữa bọn họ. dù ớ góc độ nào đêu không có ai đúng ai ai. Chi có giao thủ quỵá định bên nào đúng.
Phương Yên không nghĩ tới tâm cảnh của Dương Phàm lại đạm mạc như vậy.
Ai không có tuổi trẻ ngông cuồng, không có tranh đua khí phách?
Phương Yên mơ hỗ cảm thấy Dương Phàm là một người có chuyện xưa từng trải qua.
Hắn rốt cục có lai lịch gì?
- Như vậy... Dương tiên sinh không lo đệ tử bị thua, thậm chí nguy đến tính mạng. Nên biết Phương Trường Vũ này là Chân Tiên thất trọng thượng vị. thực lực bễ nghễ cùng cấp.
Phương Yên dò hòi.
Dương Phàm không trả lời, ánh mắt nhìn lên Đẩu Tiên Đài.
Phốc... Xuy~
Trường kích cổ đồng trong tay Phương Truờng Vũ vung lên. ngàn vạn đạo lôi diễm hóa thành một dài cầu vồng dài khí thế hùng hỗ vắt ngang trăm trượng trời cao. Bán tahan hắn nhảy dựng lên cao. từ tủ quan phát ra uy áp lẫm liệt, giống như chiến thân trên trời giáng xuống.
Mới ra tay. Phương Trường Vũ liền sử dụng Tiên khí không chút giữ lại, vận chuyển thẩn thông lôi hóa hiếm thấy.
Phương Chân lặp tức bị khí thế cùng uy áp cuồn cuộn mãnh liệt ép tới, nhung lại gợn sóng không sợ hãi. Hắn hít sâu một hơi. kim văn lóe lẻn bên ngoài da thịt toàn thân, giống như một pho tượng kim cương, làm cho người ta có một loại cảm giác phòng thủ vững chắc kiên cố không thê vượt qua.
Hây~
Phương Chán hét lớn một tiếng, khí thế chấn động tầng mâv chán trời, khiến cho nguời đang xem cuộc chiến bốn phía khí huyết nhộn nhạo.
Cơ bắp trên nguời hắn bồng dưng bành trướng thêm một vòng, phát ra một cỗ khí thế cường đại thái cổ bất diệt.
Trong tay hắn lóe kim quang, bao phủ trong một tầng sóng lửa xanh vàng, như người không lô dã man, dùng phương thức trực tiêp nhất nguyên thủv nhât phát ra công kích kinh thiên động địa.
Ằm ầm ầm ầm~~
Mỗi một quyền của Phương Chân đều giống như đánh lên trống trời, làm cho người ta thấy máu thiêu đốt sôi trừo.
Với lực lượng thân thể cường đại không thể tường tượng cùng thể chất bất diệt, hắn mạnh mẽ phá tan trường kích công kích khí thế như cẩu vồng của Phương Trường Vũ, cũng tập kích tới gân.
Phanh... ông-
Một bàn tay kim cương to như quạt hương bồ hung hăng đánh lên trường kích cổ đồng, bắn ra một chùm tia lửa chói tai.
Không ngờ dùngbàntay trần đón đỡ một kích của Tiên khí.
Mọi nguời quan sát trận chiến này chi cám thấy kinh tâm động phách.
Trong mắt chúng trướng lão. bao gồm gia chủ Phương Tử Thiên, quyển lợi trướng lão Phương Yên đểu lộ vẻ khiếp sợ.
Mà Phương Trường Vũ đích thân đổi kháng, trên mặt càng lộ ra một tia khó tin.
Đây còn là người sao?
Nhưng Ngay sau đó, trên mặt hắn lộ ra một tia trừo phúng. Lực lượng của Chân Tiên thượng vị, há có thể dễ dàng khiêu chiến?
ỏng! Àm~~
Trên trường kích cổ đồng nớ rộ hào quang trăm trượng, bộc phát ra lực lượng như nước lũ vỡ bờ. bổn phia thiên địa sấm gió nhất tê rung động, khí thế to lớn.
Một cỗ lực lượng Chân Tiên bình thường không thể vượt qua lập tức đánh văng Phương Chân.
Đẳng đẳng đẳng-
Phương Chân liên tục thối lui vài bước mới đứng vững thân hình.
Cái gì?
Đám Chân Tiên thượng vị tại tràng như Phương Trường Vũ đểu quá sợ hãi.
Với lực lượng của Chân Tiên thượng vị chi vẻn vẹn đánh văng Phương Chán ra mà thôi.
Phương Chân căn bán không bị thương, khí tức trên thân càng thêm lăng lệ. trong mắt phát ra kim quang làm người ta không dám nhin thẳng.
Phương Trường Vũ chi cảm thấy một đôi ngươi vàng bễ nghễ nhìn xuống, phảng phất đứng ớ trên đinh nhìn xuống hắn nhỏ bé như con kiến.
Cặp mắt đó ẩn chứa hồn lực kinh sợ Tiên Ma, nhin xuyẻn hết tháy sơ hớ cùng hư ảo.
Trong khoảnh khắc, hắn cảm thấy mỗi cử chi động tác của mình ở trước mặt đối thủ đều có vẻ ngây thơ như thế.
- Hôm nay, để ta kiến thức lực lượng của Chân Tiên thượng vị một chút.
Đôi ngươi vàng lạnh lùng vô tình của Phương Chán không chút dao động cảm xúc, mà
thanh âm hắn lại có vài phẩn hung phấn run rẩy. lại có vẻ mâu thuẫn như thế.
Vút!
Bóng vàng nhoáng lên, Phương Chân dùng tốc độ và lực lượng gấp đôi lúc trước xông
tới.
Phanh... Ầm~
Một chưởng dễ dàng bổ trúng vị trí yếu ớt nhất trên trường kích của Phương Trường Vũ, dùng lộ tuyến trực tiềp nhất, xảo diệu nhất đánh tới ngực của Phương Trường Vũ.
Phương Trường Vũ cơ hỗ không đường né tránh, mặc dù có tiên giáp phòng ngự cùng tiên linh hộ tráo (vòng bảo hộ) vẫn bị đánh bay ra ngoài.
Trên thực tế, Phương Chân trừ ưu thế về lực lượng nhục thể. lực phòng ngự thì cảnh giới pháp lực căn bản không băng hắn.
Nhưng là đôi con ngươi vàng của đối phương nhìn thấu hết thảy hư ào, Ngay cả vận dụng pháp tắc cũng đểu có thể tìm được khe hớ ớ một trình độ nhất định.
Mỗi một chiêu, mỗi một động tác đểu vừa vặn đánh trúng vị trí vếu hại và móng manh vếu ớt của hắn.
Kế tiếp. Phương Trường Vũ hoàn toàn ớ vào hoàn cảnh xấu. bị Phương Chán áp chế gắt gao, Ngay cả lực trá đòn cùng không có.
Chẳng những sơ hớ của động tác. phập thuật, thần thông của hắn đểu bị nhìn thấu, Ngay cả động tác tiếp theo của hắn đêu phảng phất nhưbị Phương Chán đoán trước một bước.
Giao chiến chi vẻn vẹn giây lát, Phương Trường Vũ thương thế đầy mình, tạng phủ bị chấn thương, chiến lực cùng ý chí từng bước suy kiệt.
Ngược lại Phương Chân càng đárih càng mạnh, vận dụng lực lượng bán thân càng thêm thoái mái như ý. uy lực càng Ngày càng cường đại.
Đệ tử trong tộc cùng trường bối cao tầng bốn phía Đấu Tiên Đài đều lộ vẻ khó tia
Gia chủ Phương Tử Thiên vẻ mặt rung động, ngâv ra như phồng.
Trong đôi mắt đẹp của Phương Yên ngạc nhiên vô hạn, cái miệng nhỏ khẽ hé mớ, thấp giọng lẩm bẩm:
- Điều này sao có thể...
Trước khi chiến đấu diễn ra. tất cả mọi người cho 1"ẳng đây sẽ là một trận quyết chiến thực lực không cân bẳng.
Nhưng sự thật cũng chính là như thế, chi là vị trí hai bên bị đảo ngược.
Đột nhiên, trên Đấu Tiên Đài rốt cục phán thắng bại.
Phương Chán hít sâu một hơi, cánh tay đột nhiên hóa thành một chuỗi hư ảnh màu vàng. Một cỗ khí tức uy hiếp trí mạng truyển khắp toàn trường.
ẰmẨmẨmẰmẨm!!! Phổc... Xuy~
Trong nháy mắt năm bóng quyền chất chồng dung hợp cùng một chỗ. trực tiếp đánh xuyên qua ngực Phương Trường Vũ. Ngay cà tiên giáp đểu bị xé ra một lỗ thủng.
- A...
Phương Trường Vũ kêu thảm một tiếng, cả người bay ra ngoài, máu chảy đầm đìa té trên mặt đất. sinh tử không rõ.
- Sư tôn tnivền thụ cho ta một quyền này... Uy lực cũng quá lớn rồi.
Phương Chân hơi lộ vẻ tái nhợt đứng tại chỗ, kinh ngạc khó tin.
- Trường Vũ...
Gia chủ Phương Trường Vũ bi thương gào lên một tiếng, bay đến trước thản thể cơ hỗ không thành hình người của con trai.
- Ngươi xuống tay quá nặng một chút.
Dương Phàm hơi trách cứ nói.
Chẳng qua là tranh giành thể diện, nểu gây tai nạn chết người vậy không dễ xử lý.
Dù sao Phương Trường Vũ là con trai gia chủ, hết sức đặc thù.
- Sư tôn. là lỗi của đồ nhi. Chi là không dự đoán được, Phiên Thiên Quyền ngài truyền thụ mói tu luyện đến cành giới ngũ trọng, uy lực đã lớn như vậy. Nếu tu luyện đến cửu trọng...
Phương Chân cúi đầu nhận sai, nhung vẫn khôngthể che giấu hung phấn trong mắt.
Một bên khác, không ít trướng bối gia tộc xem xét thương thế của Phương Trường Vũ.
- Một quyền vừa rồi chẳng những chấn vỡ tạng phủ còn khiến linh hồn tổn thương nhất định. Khá năng khôi phục không quá hai phần, cho dù cứu sống, Ngày sau chi sợ khó tiến thêm nửa bước...
Một Dược sư lắc đầu than thở.
Gia chủ Phương Tử Thiên nghe vậy, hai mắt đó bừng như máu, gầm nhẹ một tiếng:
- Phương Chân... Để mạng lại!
Vù— Ba~
Chín tầng tiên quang cuồn cuộn mãnh liệt trên đầu Phương Tử Thiên tòa sáng rực rỡ. hóa thành một câu vông màu tím, trong khoảnh khắc bay đến trước mặt Phương Chân. Một chướng chụp tới khiến thiên địa biến sắc.
A!!!
Phương Chân kinh hô một tiếng. Một kích của Chán Tiên cửu trọng thượng vị khiến không gian bốn phía sinh ra áp lực không hiểu. Hắn gần như không thể thớ nổi, càng không nói đến né tránh và đón đỡ.
Một chưởng này nếu đánh trúng, hắn không chết cũng phải trọng thương.
Cường giả Chân Tiên cửu trọng đinh, toàn lực xuất kích thiên hư bị tiên quang cửu sắc quán thông, chín tâng trời gió mâv đêu rung Chuyên.
Phương Tử Thiên đột nhiên xuất kích. Một chưởng đánh ra. lôi đình nổ vang, trong khu vực không gian sinh ra áp bách áo nghĩa vô cùng.
Lúc này đại đa số trường lão khác đều ngâv ngẩn cà người. Phương Tử Thiên là đứng đâu gia tộc, địa vị tự nhiên hơn trướng lão bình thường một bậc.
- Dừng tay!
Phương Yên yêu kiều quát một tiếng, nhung là phản ứng của nàng hơi chậm, không kịp ra tay ngăn cản. Dù sao Phương Tử Thiên cũng là con cháu cùng thế hệ với nàng, cùng nhau trướng thành. Khi Phương Tử Thiên xuất kích, nàng cũng sửng sốt giâv lát.
Với cảnh giới Chán Tiên ngũ trọng của Phương Chân, làm sao ứng phó được một kích toàn lực của cường già Chân Tiên cửu trọng đinh?
Chán Tiên cửu trọng, càng về sau. mỗi cách một tầng, thực lực chênh lệch cực kỳ đáng
sợ.
Huống chi Phương Tử Thiên này đạt tới cửu trọng đinh, gẩn như bước nửa bước vào Đại La Kim Tiên. Mà Phương Chán đại chiến một trận, nguyên khí tiêu hao khá lớn.
Bốn phía Đấu Tiên Đài. vô số con cháu gia tộc đổng loạt kinh hô thất sắc. Không nghĩ tới gia chủ Phương Tử Thiên đột nhiên phát điên, ra tay với đệ nhất tân tú gia tộc Phương Chán.
Giờ khắc này, linh hồn và thân tâm của Phương Chân đều bị áp lực. Dưới áp lực thật lớn. gần như thổ huy á.
Bá!
Trong khoảnh khắc nguy cơ vạn phẩn, một bóng nguời quen thuộc ớ bên cạrih khẽ nhoáng lên.
Trước mắt hắn hoa lên.
Bồng~
Một kích khí thế kinh thiên vô hạn huyển ảo kia giống nhưđárih lẻn bông gòn.
Tay của Phương Tử Thiên thậm chí không thể rút về.
Một dáng người già nua ốm yếu vô lực. mặt không chút t hay đổi chắn ờ trước mặt Phương Chân, ngạnh kháng một kích này.
- Sư tôn...
Hai mắt Phương Chán đó như máu, nhìn bóng dáng quen thuộc trước mặt. thanh ảm tắc nghẽn, khóe mắt ướt át.
Giờ phút này. nam nhản ốm yếu kia dùng tấm thản vô lực tàn bại đỡ t hay hắn một mạng.
Thời gian, dường như ngưng đọng.
Toàn trường vên lặng như tờ. Ngay cả Phương Yên đều hơi cám động, bỗng nhiên nghĩ tới lời của Dương Phàm:
- Chứng bệnh này của ta là bởi vì tu luyện một bộ thái cô kỳ công tạo thành. Mấy trăm năm trước, trong quá trinh luyện công không cẩn thận tẩu hỏa nhập ma, thiếu chút nữa chết đi. Mặc dù may mắn giữ mạng, nhung thọ nguyên giảm mạnh, sinh mệnh lực không ngừng trôi đi, đại nạn không xa...
- A... Không!!!
Một tiếng kêu thảm thiết từ trong miệng Phương Tử Thiên phát ra, đánh vỡ bầu không khí tĩnh mịch như chết nơi đây.
Thản thể nhin như suy yếu kia, chịu đựng một kích toàn lực của cường giả Chán Tiên cửu trọng đinh lại không chút sứt mẻ, lông tóc vô thương. Khóe miệng có chút ý cười, vẻ hờ hững.
Ngược lại Phương Tử Thiên kia, bàn tay đánh lên trên người Dương Phàm bị khô héo một cách không hiêu, sinh mệnh lực điên cuông biến mất.
Hắn phát ra một tiếng kêu thảm thiết tuyệt vọng bất đắc dĩ. bị một cỗ lực hút khổng lồ huyền bí dính vào trên người Dương Phàm. Sinh mệnh lực toàn thán đểu chảy sang Dương Phàm.
Đây... Đây là chuyện gì xảy ra?
Toàn trường nang động, tất cả mọi người đểu là biểu tình nghi hoặc vạn phẩn.
Chi vẻn vẹn thòi gian một hai hô hấp, sinh mệnh lực của Phương Tử Thiên mất đi hơn phản nửa. Tóc đen biến thành đẩu bạc, da toàn thán khô quắt, ánh mắt đục ngầu, mũi hóp lại. một bàn tay dính ờ trên người Dương Phàm. Thân thê như bị điện giật không ngừng co giật run rẩy.
Dương Phàm hai tay chắp sau lưng, thần sắc hờ hững, không mừng không lo.
Một làn gió nhẹ thổi đến. tay áo theo gió tự động, phiêu dật tự nhiên.
Từ đẩu đến cuối, hắn cũng không nhích động nửa bước, biểu tinh cũng không có nửa điểm gợn sóng.
Vô hình trung, hắn như là một người đứng xem bên cạnh, thướng thức thế giới trong tranh.
- Đây... Đây là thực lực chán chính của sư tôn? Ngay cả cường giả cấp bậc Chán Tiên cửu trọng cũng không thể cho người nhích động nửa phần, ngay cả xuất thủ cùng khinh thường?
Phương Chân đứng sau lưng sư tôn. tâm thẩn kích động, rung động, sùng bái lại càng đạt
Quanh Đẩu Tiên Đài, ngàn vạn con cháu gia tộc biểu tinh hoặc là dại ra, hoặc kinh sợ. hoặc rung động. Thanh âm tối nghĩa, một chữ cũng không thê thốt ra.
Tuy nhiên, trong thẩn sắc của bọn họ đểu có một biểu hiện chung. Trong mắt nhìn về phía nam nhản ốm yếu kia đểu tràn ngập kính nể cùng sợ hãi thật sâu.
- Dương tiên sinh... Hạ thủ lưu tình!
Phương Yên quát khẽ một tiếng, thản hình nhoáng lên một cái, trống rỗng dịch chuyển đến bên cạnh hai người. Ngón tay ngọc vung lên, một đạo quang nhận màu lam xẹt qua chặt đứt cánh tay Phương Tử Thiên, rót xuống dưới chân Dương Phàm.
Woaaaa~~~
Lúc này mọi người tại tràng mới gian nan phản ứng lại, ồ lên chấn động.
Phương Yên đào qua xem xét trạng huống của Phương Tử Thiên, kết quả hít sâu một ngụm khí lạnh.
Thẩn niệm của các trướng lão khác đảo qua, đểu lộ vẻ kinh khủng.
- Dương tiên sinh, ngươi xuống tay cũng đủ độc. gần như phế bò tu vi gia chủ. Khiến tu vi hắn rơi xuống Chân Tiên thất trọng, mất đi mấy trăm vạn năm thọ nguyên...
Một trưởng lão nin giọng nói. đua tay chi vào Dương Phàm.
Lời nói vừa ra, tất cả mọi người hít sâu một ngụm khí lạnh, một mành chấn động.
Trường lão cùng trướng bổi trong tộc không chi đua lời chi trích Dương Phàm, thậm chí có ý bắt đi tràng phạt.
- Xuống tay độc?
Khóe miệng Dương Phàm nhểch lẻn một tia trừo phúng:
- Dương mỗ... Xuất thủ khi nào?
Xuất thủ khi nào?
Toàn trường lập tức lặng ngắt như tờ. không ít người tinh ngộ.
- Đúng vậy. Dương tiên sinh chi là t hay đệ tử ngăn cản một kích, căn bán không thấy hắn ra tay.
- Dương tiên sinh chẳng những không động thủ. Ngay cả chán cũng không nhúc nhích chút nào.
Xuất thủ khi nào?
Bốn chữ này giống như kiếm nhọn hung hăng đám vào trong lòng những trưởng lão chi trích Dương Phàm.
Đám trướng lão ý đồ duy trì gia chủ đểu tắc tịt, rồi sau đó trong lòng run sợ: "
Dương tiên sinh này thật sự sâu không lường được. Không xuất một ngón tay. liền tước đoạt của gia chủ mấy trăm vạn năm thọ nguyên, thậm chí khiến tu vi từ Chân Tiên cửu trọng rơi xuống Chán Tiên thất trọng".
Thực lực như thế. hoàn toàn không phái cường già Chán Tiên có thể làm được.
Như vậy Dương trưởng lào này chẳng phải là chí cường giả cấp bậc Đại La Kim Tiên?
Dõi mắt khắp Thiên Thẩn Tinh này. Đại La Kim Tiên chính là chí cao vô thượng.
Sắc mặt của quyền lợi trưởng lão Phương Yên phúc tạp nhìn Dương Phàm một cái. Giờ khắc này nàng rốt cục hiểu được, vị Dương tiên sinh trước mắt này thật sự không đon giản. Còn sâu không lường được với tự tường tượng của mình.
Lúc trước đối phương nói cái gì tu luyện thái cổ kỳ công, tẩu hóa nhập ma. thuần túy là nói láo!
Phương Yên lại nhìn xuống Phương Tử Thiên chi còn một hơi ớ dưới chân:
- Gia chủ Phương Tử Thiên vô cớ ra tay với con cháu gia tộc cùng khách quý. thiếu chút nữa thương đến người vô tội. Trước tiên bắt giam diện bích ớ Ma Thiên Nhai.
Lời nói vừa dứt, rất nhanh có mấy hắc y nhản đeo mặt nạ bạc nhanh chóng nhoáng lên tới gân, áp tài gia chủ Phương Tử Thiên ròi đi.
ở Phương gia chủ tộc, quyển lợi trưởng lão có địa vị cao thượng, có thể tràng phạt gia chủ, thậm chí là thẳm vấn nghi ngờ Đại trướng lào.
Sau khi Phương Yên nói xong, không ai dám phản đối.
Phương gia trướng lão đoàn, trừ Đại trướng lão thì địa vị cao nhất chính là hai vị quyển lợi trướng lão. đêu là câp bậc Đại La Kim Tiên, cao cao tại thượng như thân linh.
Quyết định của quyền lợi trướng lão, không ai dám nghi ngờ.
Trong quyết sách của trường lão đoàn, gia chủ chẳng là gì, bất cứ lúc nào đều có thể đổi người.
Tu vi của Phương Tử Thiên đã từ Chân Tiên cửu trọng rớt xuổng thất trọng, thọ nguyên giảm mạnh, đã không đủ tư cách làm gia chủ.
Như vậy. bọn họ có thể tuyển ra một gia chủ bất cứ lúc nào!
Cùng ngày, Dương Phàm cùng Phương Chân trờ về Ngạo Tiên Phủ.
Dọc theo đường đi, không ít con cháu gia tộc mang ánh mắt kính sợ tò mò nhìn hai người. Càng nhiều là chú ý vị Dương tiên sinh thần bí khó lường.
- Sư tôn. Ngài thật là sắp đến thọ nguyên đại nạn?
Phương Chân rốt cục nói lên nghi vấn bản thán, hoặc nói là nghi ngờ.
Biểu hiện hôm nay của sư tôn thật sự khiến tám tình của hắn không thể bình tĩnh.
Quá khứ. sư tôn giống như từ trong sương mù đi ra. ớ trong mắt hắn không hề thần bí như vậy.
Mà giờ khắc này, sư tôn một làn nữa trờ lại sương mù, khiến hắn tò mò không thể nhin thấu.
Sư tôn rốt cục có quá khứ như thế nào? Tu vi người cao bao nhiêu? Rốt cục là người như thế nào?
Phương Minh Ngọc thê tử Phương Chân rơi chậm phía sau một chút, nhìn thản hình ốm yếu già nua kia. trong đôi mắt đẹp khó thê che giấu tò mò cùng kính sợ.
Nguyên bản bể ngoài nàng tôn kínhđối với vị sư tôn này của Phương Chân, nhưng trong lòng cũng không tôn kính.
Nàng cho 1'ẳng vị Dương tiên sinh này là nhặt được một đồ đệ tiện nghi, do vậy mà thản phận cùng địa vị cũng theo đó nước lên thuyền lên.
Nhưng hết thảy xảv ra hôm nay khiến trong lòng nàng nang động hoảng sợ.
Sau khi trờ lại Ngạo Tiên Phủ, Phương Minh Ngọc đối với Dương Phàm kính sợ vô cùng, lời nói cử chi đêu rất cân thận.
- Đồ nhi. Vi sư hiểu được trong lòng ngươi suy nghĩ gì. Nhung là có một số chuyện để cho ngươi biết chi có hại không có lọi. Từ hôm nay trờ đi, ngươi phải Chuyên tâm tu luyện. Nếu có một Ngày ngươi có thê tấn chức Đại La Kim Tiên, vi sư có thê yên tâm ra đi...
Dương Phàm đưa mắt nhìn lên Tinh Hà, chậm rãi nhắm mắt lại, thớ dài thật dài.
Đến hiện tại, hắn vẫn không thể hiểu thấu đáo một cửa ải khó khăn cuối cùng của Luân Quả Kỳ.
- Vâng, sư tôn.
Phương Chán thu hỗi lòng hiếu kỳ, từ đó trớ đi dốc lòng tu luyện. Mặc dù ngẫu nhiên ớ một chỗ với Phương Minh Ngọc, cũng đa phẩn là đạo song tu, cùng hỗ trợ tu vi tăng tiến.
Vài năm sau. Dương Phàm biết được tin tức xử trí nguyên gia chủPhươngTử Thiên.
Phương Tử Thiên bị biếm thành Phó tổng quán gia tộc.
về phần Phương Trường Vũ kia, trong lòng hổ thẹn rời khói gia tộc. không biết tung tích.
Khôngbao lâu. Phương gia trường lão đoàn lại tuyển ra gia chủ mói.
Đối vói điểu này, Dương Phàm không khói cảm khái.
Bất kể là thượng giớii hay là Phàm giới. Chân chính nắm giữ quyển lực chung quỵ là số ít những người nắm giữ lực lượng mạnh nhất.
Nếu không phái thực lực cùng thẩn thông hắn không tầm thường, chi sợ kết quả sẽ không phải như vậy.
Năm thứ tám sau trận chiến giữa hai thiên tài trên Đẩu Tiên Đài, Phương Chân từ cành giới Chân Tiên ngũ trọng đinh đạt tới Chân Tiên lục trọng.
Chán Tiên lục trọng cách Chân Tiên thượng vị chi có một bước.
Bất kể là Dương Phàm hay là cao tầng gia tộc đểu quan tâm đến tiến triển của Phương Chân.
Nhoáng lên một cái. lại trôi qua trăm năm.
Phương Chân không phụ sự mong đợi của mọi người, dưới sự hiệp trợ tận lực của Dương Phàm cùng Phương tộc, rốt cục bước lên Chân Tiên thất trọng.
Cánh giới Chân Tiên thượng vị.
Mỗi một vị Chân Tiên thượng vị sinh ra. đổi với một thế lực trên Thiên Thẩn Tinh mà nói đều là một chuyện đáng giá chúc mừng.
Vì thế, gia tộc vì Phương Chân tổ chức một lẩn đại điển chúc mừng.
Địa điểm Ngay tại Ngạo Tiên Phủ.
Ngày đó. Ngay cả vị Đại trướng lão luôn không lộ mặt cũng hiện thán một lần.
Đại trưởng lăo mặc áo bào đen. tóc bạc mặt mũi hồng hào ngồi ớ đó như một đại dương mênh mòng. Lão cùng Dương Phàm nói chuyện sơ qua một lát, những trướng lão binh thường khác ngay cả thớ mạnh cũng không dám.
Dương Phàm cũng cảm giác sâu sắc sự đáng sợ của Đại trướng lão này. Lúc đối mặt với lão. hô hấp khó khăn hon binh thường một chút.
Có thể mang đến cho hắn loại áp lực này. có thể thấy được thực lực đổi phương ngạo thị Thiên Thản Tinh, cùng không phải là giả.
Đêm khuya cùng ngày, đại điển chúc mừng chấm dứt.
Quyền lợi trưởng lão Phương Yên lẩn đầu tiên hẹn Dương Phàm nói chuyện riêng.
Trong lòng Dương Phàm hơi tò mò. không khỏi có một ý nghĩ tự luyến. Chẳng lẽ vị quyền lợi trường lão này có tình ý gì với mình hay sao?
Phương Yên cười rúm tim nhìn hắn, thình lình nói một câu:
- Tu vi sâu cạn của Dương trướng lăo, Ngay cả Đại trướng lão đều không thê nhìn thấu. Phương Yên cả gan hòi một câu: Tiên sinh cùng Phương Chân tới đây. có phải vì mưu đô Cửu Kiếm truyền thuyết thẩn bí nhất Thiên Thẩn Tinh...
- ... Phương Yên cả gan hòi. tiên sinh dẫn Phương Chân tới đây. có phải vì mưu đồ Cửu Kiếm truyển thuyết thẩn bí nhất Thiên Thẩn Tinh...
Trong ý cười của Phương Yên có vài phẩn thâm ý, lẳng lặng nhìn Dương Phàm, dường nhưmuổn nhìn thấu tâm linh hắn.
Cửu Kiểm truyển thuyết?
Dương Phàm cảm thấy không hiểu ra sao, khẽ lắc đẩu:
- Dương mỗ vẫn lánh đời tu luyện. chua từng nghe nói qua Cửu Kiếm truyền thuyết gì
cá.
- Dương tiên sinh thật khôngbiết việc này?
Phương Yên rõ ràng lộ vẻ không tin. trong đôi mắt sáng ngời mơ hỗ lóe ra một tia sáng bạc sắc bén.
Dương Phàm đổi diện vói nàng, linh hồn không hiểu chấn động, tạo nên một vùng gợn sóng, cảm thấy kinh ngạc vạn phán đổi với tu vi trình độ của nàng này đặc biệt là thản thòng linh hồn.
Tuy nhiên nghĩ đến nàng ta là Đại La Kim Tiên như lông phượng sừng lân trên Thiên Thản Tinh, trong lòng Dương Phàm cũng hiẻu ra hơn phản nửa.
- Chua từng nghe nói qua.
Dương Phàm nhìn thẳng vào mắt nàng, trấn định tự nhiên nói.
Đối mặt với chí cường giả đứng ớ đinh của Thiên Thần Tinh, cho dù Dương Phàm không nắm chắc chiến thắng mười phẩn, nhung tự tin thùa sức tự bảo vệ mình.
Sau khi đắn đo suy nghĩ một hỗi. Phương Yên cảm thấy Dương Phàm không giống như đang nói dối. trong lòng thẳm nhủ: "
Nói như vậy, hắn thật sự không phải vì Cửu Kiếm Di Chi mà đến?"
Ngược lại là Dương Phàm bị "
Cửu Kiểm truyền thuyết" trong miệng nàng hấp dẫn, cười
hỏi.
- Cửu Kiếm truyền thuyết ớ cao tầng Thiên Thẩn Tinh cũng không phải bí mật lớn gì.
Phương Yên hơi dừng lại, rồi sau đó chậm rãi nói:
- Ngược dòng ngàn ức năm lịch sử Thiên Thẩn Tinh, cường giả cấp bậc Đại La Kim Tiên, mỗi vài trăm hơn ngàn vạn năm đểu sẽ xuất hiện một hai vị. Nhưngnếu là nói đến Cửu Thiên Huyền Tiên cường đại nhất, đinh của thất giớii không ai sánh băng thì lại chi vẻn vẹn có một người. Đó là Cửu Kiếm Tiên Đế. Kiếm tổ khai son của Cửu Kiểm Môn vài ức năm trước.
Giọng điệu Phương Yên trang trọng, nói đến bốn chữ "
Cửu Kiếm Tiên Đế" không khói nghiêm nghị, tâm sinh kính ngưỡng.
Cừu Kiếm Tiên Đế!
Trong lòng Dương Phàm khẽ chấn động, mày nhướng lẻn. Nhân vật truyền thuyết nhất trên Thiên Thản Tinh này. lúc hắn làm ngục tốt ớ Thiên La Ngục đã từng nghe qua.
Lãnh Kiếm Phong trong nhà giam số chín lúc trước chính là xuất thản từ Cửu Kiếm Môn. mà còn là thiên chi kiêu tử.
- Toàn bộ Thiên Thẩn Tinh, lịch sử hơn một ngàn ức năm, nhản vật cấp bậc Tiên Đế chi có một mình Cửu Kiếm Tiên Đế... Nhưng mà tại thòi đại đó. người như một ngòi sao băng, xẹt qua một luông hào quang ngắn ngủi mà rực rỡ ờ Tinh Hà thế giới, rồi sau đó biến mất trong lịch sử dài dòng. Tinh Hà thế giớii hiện giờ, người còn nhớ rõ đến ông ta. càng Ngày càng ít.
Phương Yên thớ dài sâu kín, có vài phần tiếc hận.
Dương Phàm đối với nhản vật truyển kỳ Cửu Kiếm Tiên Đế này cùng thêm vài phẩn hiểu biết.
Trớ thành nhản vật cấp Tiên Đế tự nhiên đã sớm rời Thiên Thản Tinh, vượt qua Tirih Hà thế giớii thậm chí là rong ruôi thất giới.
- Xin hỏi Phương trường lão. Cửu Kiếm Tiên Đế này làm sao mà ngã xuống? Cửu Kiếm truyền thuyết rốt cục là chuyện như thế nào?
Lòng hiếu kỳ của Dương Phàm rổt cục bị khơi dậv.
Dù sao nhân vật cấp Tiên Đế đã là đinh của thất giớii.
Những nhân vật như Cửu u Ma Đế, Luân Huyết Đại Đế... cũng đều là cấp bậc Tiên Đế, càng là nguời nồi bật trong đó.
- Cái chết của Cừu Kiếm Tiên Để vẫn là một điểu bí ẩn. rất ít có người biết chân tướng. Nghe nói là tham gia tranh đoạt Tạo Hóa Thản Kiếm trăm vạn năm trước, bất hạnh ngã xuống.
Phương Yên không quá xác định nói.
Tạo Hóa Thẩn Kiểm!
Bốn chữ này đột nhiên khién kiếm đạo ý chí chí cao vô thượng ớ sâu trong linh hồn Dương Phàm hơi lóe lên. dường như có xu thế thức tinh.
Trong lòng Dương Phàm khẽ động, lập rức cho ra cảm ứng. Tạo Hóa Thẩn Kiếm này có liên quan với Vô Song.
Thậm chí Cửu Kiểm Tiên Đế ngã xuống cũng có liên quan với Vô Song.
Theo Dương Phàm biết được từ nơi Tư Đồ trường lão; bản thể của Vô Song Thẩn Kiểm còn ớ một góc nào đó ớ thượng giới, nếu có thực lục có thê đi thăm dò thử.
- Cái gọi là Cửu Kiếm truyền thuyết là chi một nơi di chi Cửu Kiếm Tiên Đế từng lưu lại ớ trên Thiên Thẩn Tinh. Sau khi để lại di chi này. nguời liền ròi khói Tinh Hà thế giới, tiến vào Nội Vực Tinh Thiên thế giới, từ đó về sau không thấy trờ về.
Phương Yên từ từ nói:
- Di chi này chính là bảo tàng của Tiên Đế. cũng là Cửu Kiểm Di Chi mà tất cả các thế lực siêu cấp trên Thiên Thẩn Tinh đều nhất định muốn chiếm bẳng được.
Cừu Kiểm Di Chi.
Dương Phàm biết được bí tân này. liền có một loại cảm ứng huyền bí. Đây có lẽ là manh mối truy tìm bản thể Vô Song Thẩn Kiếm.
"
Nếu người thua là ta... Hy vọng ngươi có thể kế thừa vô thượng kiếm ý cùng tâm nguyện của ta - Giết về thượng giới!"
Chi cần có thể lấy được bán thể Vô Song Thần Kiếm. Dương Phàm sẽ hoàn thành hứa hẹn với Vô Song:
- Không có kiếm chí, nói gì khí đạo? Hận trời bất công, muôn đời đểu không.
Thanh âm cuối cùng của Vô Song thê lương trống trải, ẩn chứa hận ý vô cùng quanh quần trong thiên địa.
- Với ý nguyện của ta, giết về thượng giới... Máu nhuộm trời cao. phá vỡ thiết tắc (pháp tắc tối cao đã định)!
Đây là Kỳ vọng cuổi cùng của Vô Song gửi gắm Dương Phàm trước khi đoạn kiếm bùng nổ ngã xuống.
Với ý nguyện của ta, giết về thượng giới!!!
Thanh âm này. mỗi khi đêm dài vẻn tĩnh đểu vang vọng trong đẩu Dương Phàm.
Cho dù hắn muốn bình thản tu luyện, nhung ước địrih với chủ nhân của thanh âm này khiến trong lòng hắn bốc lên một luồng máu nóng.
- Vô Song, ngươi yên tâm đi. Hiện tại đã tìm được manh mối có liên quan vói ngươi... Sẽ có một Ngày. ta sẽ lại gặp gỡ với ngươi, máu nhuộm trời cao, phá bó thiết tắc thất giới kia.
Dương Phàm hít sâu một hoi. hạ quyá tâm cùng với làm cho mình trấn tĩnh lại.
Biến hóa tâm lý của hắn chi trong một khoảnh khắc.
Mà Phương Yên đối diện với Dương Phàm lại sinh ra một ảo giác.
Trong khoảnh khắc trước đó, nam nhân trước mắt vẫn là một lão tiên sinh ốm vếu.
Nhưng ngay sau đó. đối phương phảng phất như cường giả tuyệt thế ngạo thị hoàn vũ, đánh đâu thắng đó không gì cản nôi.
Hình tượng của Dương Phàm trong ấn tượng của nàng đột nhiên xuất hiện một cảm giác mâu thuẫn.
- Phương trướng lão có thể nói cho ta biết, Cửu Kiểm truyển thuyết cùng đồ nhi Phương Chán của ta có quan hệ gì?
Dương Phàm vẻ mặt nghiêm rúc nói.
Phương Yên hơi lộ vẻ ngạc nhiên, phát hiện Dương Phàm đột nhiên rất quan tám đối với Cửu Kiếm Di Chi này.
Sự thật cũng là nhưthế. Đây là manh mối để truy tìm bản thể Vô Song Thẩn Kiếm.
- Trong vạn năm gẩn đây. Cửu Kiếm Di Chi được xác nhặn là tồn tại, thậm chí dưới vài thế lực lớn liên thủ, đã tìm được phương pháp tiến vào di chi.
Khóe miệng Phương Yên nổi một tia cười thẩn bí, cố ý dừng một chút.
Dương Phàm mặc dù có chút nóng vội nhưng vẫn lẳng lặng chờ đợi.
- Cửu Kiếm Di Chi này ban đầu là vì vài tên đệ tử cùa Cửu Kiếm Môn lầm vào cấm địa, từ đó mà tiết lộ tin tức. Nguyên lai cao tầng Cửu Kiếm Môn này vẫn đều nghiên cứu phương pháp mớ di chi này. Sau khi tin tức lộ ra, bị cao tâng Thiên Thân Tinh biết được, cũng rất nhanh phongtòa. Dưới áp lực của sáu thế lực siêu cấp khác của Thiên Thẩn Tinh, Cửu Kiếm Môn không thê cho sáu thế lực khác cùng tham dự vào lợi ích to lớn này. Mà trong số này, Phương gia chủ tộc chúng ta cũng có một phẩn danh ngạch trong đó.
Phương Yên rốt cục nói ra bí mật to lớn này.
- Thì ra là thế. Nhưng là có liên quan gì với Phương Chân?
Dương Phàm cười nói.
- Đương nhiên là có!
Phương Yên thu vẻ tươi cười, nghiêm trang nói:
- Những đại nhản vật của thất giớii mặc dù rong ruổi Tinh Hà cùng rất nhiêu không gian, nhưng là ớ đều sẽ lưu lại động phủ truyền thừa ờ những nơi đi qua. Đặc biệt là trước khi gặp phải hiêm cảnh, sẽ lưu lại di chi. Chăng những hơn phản nửa bảo vật một đời. càng có y bát truyền thừa (Y bát: chi bát và áo cà sa trong truyền thụ phật pháp, Ngày sau dùng để nói đến việc truyền thụ tư tường, học vấn. kỹ năng)
- Nhưng là Y bát truyền thừa của những đại nhân vật đó tự nhiên không muốn cho cường giả cùng trình tự phát hiện và cướp đi, mà là để lại cho người có duyên. Cho nên thường thượng loại động phủ truyên thùa cùng di chi như vậy. muốn tiên vào trong đó đêu sẽ có một chút hạn chế đặc thù, như vậy mới có thể tìm được người có duyên thích hợp.
Nghe xong Phương Yên giải thích, trong lòng Dương Phàm đột nhiên hiểu ra.
Truyền thừa động phủ cùng di chỉ là truyền lại cho người có duyên, kế thừa y bát là không muốn để cường giả đinh khác chiếm được. Cho nên sẽ có hạn chế. ít nhất là hạn chế về tu viễ
- Theo nghiên cứu. Cừu Kiếm Di Chỉ này mỗi ngàn năm mới có thể đi vào. đối với tu vi. thọ nguyên, công pháp thuộc tính đều có yêu cầu. Tu vi không thể vượt qua Chân Tiên cửu trọng, đạt tới Đại La Kim Tiên thì không thê đi vào. Thọ nguyên không thê vượt qua một trăm vạn năm. Công pháp thuộc tính, trẽn người nhắt định phải có kiếm khí chi Kiếm tiên mới có.
Phương Yên tiếp tục nói.
Tu vi. thọ nguyên, công pháp thuộc tính... Ba điều kiện hạn chế.
Như vậy có thể thu lại phạm vi rắt nhỏ. khiến cho người tiến vào di chi có tỷ lệ lớn có thể kế thừa Y bát của Cừu Kiếm Tiên Đế.
Hạn chế tu vi là không muốn cho những đại nhân vật khác chiếm được bảo vặt và truyền thừa.
Thọ nguyên tự nhiên là có liên quan đến thiên phú. Trong khoảng tu vi nhất định, thọ nguyên càng ngắn chứng minh thiên phú càng cao.
Công pháp thuộc tính là xem có thích hợp với truyền thừa của Cửu Kiếm Tiên Đế hay không.
Dương Phàm không thể không bội phục dụng tâm của vị Cừu Kiếm Tiên Đế này lúc trước lưu lại Cừu Kiếm Di Chỉ.
Thậm chí hắn có thể đoán được, nếu cường giả cắp Tiên đế khác đi vào. hơn phần nừa sẽ khiến di chỉ bị chôn vùi
- Nhắt định phải là người phù hợp điều kiện này mới có thể tiến vào Cửu Kiếm Di Chi. Mà Phương Chân chính là một lựa chọn thích hợp.
Phương Yên lại cười nói:
- Đáng tiếc Cửu Kiếm Di Chỉ không thê mạnh mẽ xông vào. Cho dù thực lực nghịch thiên, mạnh mẽ xông vào sẽ chỉ khiến cho toàn bộ di tích sụp đổ tan biến.
♦Ỷ*
Cùng ngày sau khi cáo biệt Phương Yên. Dương Phàm suy nghĩ muôn vàn.
- Hiện tại hiển nhiên ta đã siêu việt trình tự Chân Tiên, muốn tiến vào Cửu Kiếm Di Chi khả năng không lớn. Xem ra chỉ có thể hy vọng vào đệ từ thôi...
Dương Phàm thẳm hạ quyết tâm.
Tu vi thượng hạn cao nhắt của Cửu Kiếm Di Chi là Chân Tiên cửu trọng.
- Chỉ cần Phương Chân có thể tu luyện đến Chân Tiên cừu trọng. không..Ể chi cằn bát trọng, cơ bản là có thê vô địch dưới Kim Tiên. Khi đó. nếu hắn tiến vào Cửu Kiếm Di Chi. nhừng thiên tài tản tú khác của Thiên Thằn Tinh chi sợ không phải đối thủ của hắn.
Dương Phàm tin tường mười phần.
Từ nơi Phương Yên biết được, ước chừng năm trăm năm sau là ngày Cửu Kiếm Di Chi mờ ra.
- Thời gian năm trăm năm...
Dương Phàm hít sâu một hơi. tiếp theo dùng càng nhiều thời gian tăng tu vi và thực lực của đệ tử.
Một trăm bảy mươi năm sau.
Phương Chân thành công bước vào Chân Tiên bát trọng!
Chân Tiên bát trọng!!!
Dương Phàm ngạc nhiên vui mừng. Tốc độ này còn nhanh hơn trong tường tượng.
Hắn và toàn bộ Phương tộc đều dốc hết sức lực làm hậu phương cho Phương Chân.
Trong một trăm bảy mươi năm này. Dương Phàm thu thập đại lượng tài liệu quý báu. luyện chế Luân Hỗi Bàn tới ngũ phâm.
Tiên khí ngũ phầiĩỊ Tiên khí trung phẩm. Dõi mắt khắp Thiên Thần Tinh đều tương đối quý báu.
Tuy nhiên, từ Chân Tiên bát trọng đột phá đến cửu trọng, một cửa ải này khó khăn vô cùng.
Dưới sự thúc đẩy to lớn của cả Phương gia chủ tộc và Dương PhànỊ lại dùng thời gian ba trăm năm. Phương Chân cũng chỉ tu luyện đến Chân Tiên bát trọng đỉnh, cách Chân Tiên cừu trọng chỉ kém nửa bước.
Đối với điều này. Dương Phàm hơi lộ vẻ thất vọng, nhưng đám người Đại trưởng lão Phương gia lại cảm thấy ngạc nhiên vui mừng ngoài ý muốn.
Trên thực tế. tăng lên Chân Tiên cửu trọng, hạng người tầm thường, kẻ nào không mắt hơn trăm vạn nămỂ Mà tư chắt cực tốt đều phải mắv vạn, hơn chục vạn năm.
Tuy nhiên, tu vi Chân Tiên bát trọng ở trên người Phương Chân cũng đủ để vô địch cành giới Chân Tiên.
Ngược lại là Dương Phàm, trong ba trăm năm cuối cùng này rốt cục hiểu ra một bình cảnh cuối cùng của Luân Quả Kỳ. Luân Hỗi Bàn lại càng tinh luyện đến mức đáng sợ - Tiên khí bát phâm!
Trong Ngạo Tiên Phủ.
Dương Phàm từ trong tĩnh tọa tinh lại. nhẹ nhàng búng tay. trên thán một lóp bụi bậm tan
đi.
ỏ... Ông~
Luân bàn màu bạc xám nửa trong suốt lớn bẳng bàn tay. rất có linh tính xoay quanh thản hắn, tạo nên một vùng ảo ảnh màu vàng nhạt mòng lung. Giống như bong bóng trong không khí, lại như tiêu tinh linh linh hoạt đáng vêu.
Giờ phút này. so với lúc mới tới thượng giới. Luân Hỗi Bàn bất kể phẩm chất hay là linh tính đểu tăng lên tới một độ cao trước nay chưa từng có.
Tiên khí bát phẩm!
Đây là Tiên khí thượng vị ức vạn người tu tiên trên Thiên Thẩn Tinh tha thiá ước mơ.
Đến thượng giới không tới ngàn năm, Dương Phàm tự hành ngưng luyện ra bản mạng Tiên khí cường đại như vậy, thật khiến người ta líu lưỡi.
Tuy nhiên, ngưng luyện ra bản mạng Tiên khí này. Dương Phàm cũng trả giá không nhỏ. Chi riêng tài liệu trân quy sử dụng, đêu đủ đê tạo ra hon mười kiện tiên khí cùng cấp.
Nếu để Luyện Khí Sư khác biết được, nhất định sẽ rất tiếc hận.
Một là: tài nghệ luyện khí của Dương Phàm đều rất bình thường, so với Luyện Khí đại sư tự nhiên có chênh lệch thật lớn.
Hai là: Luân Hỗi Bàn không phải Tiên khí binh thường, thần thông thuộc tính phi phàm. Bất kể là tài liệu hay là phương pháp luyện chế đểu vượt qua tướng tượng.
Nói ngắn gọn. đây không phái là một kiện Tiên khí bát phẳm bình thường, uy lực gần bẳng Tiên khí cửu phâm!
về phẩn những tài liệu quy báu lãng phị đổi với tài sản của Dương Phàm giờ phút này, căn bán không thèm để ý.
- Cho dù trong Thiên giới còn có Tiên bảo đẳng cấp cao hơn Tiên khí nhưng là trên Thiên Thân Tinh, gân như chưa từng nhìn thấy. Cho dù là những Đại La Kim Tiên như lông phượng sừng lân. sử dụng đa phẩn là Tiên khí bát. cửu phẩm!
Dương Phàm thấp giọng lẩm bẩm, nhìn kỹ Luân Hỗi Bàn linh hoạt xoay quanh thân thể. trong lòng đă tương đổi vừa lòng.
Trong mấy trăm năm này. hắn chẳng những hiểu ra một bình cảnh cuối cùng của Luân Quá Kỳ. Ngay cả công pháp khâu quyá của cảrih giớii tiếp theo Uân Sinh Kỳ cũng hoàn thành hơn phán nửa.
Hiện nay, nhìn qua Dương Phàm như một lão già tiều tụy, sinh mệnh khí tức mất hết, nửa bước chân bước vào mộ.
Thẩn sắc hắn như giếng cồ, bình tình không gợn sóng, chậm rãi xòe bàn tay. Một tia khí tức khò vàng quanh quẩn không ngừng, mơ hỗ phát ra một cỗ khi tức tử vong khiến sinh linh lạnh lẽo.
- Nguyên lai Luân Quả Kỳ chẳng những là giai đoạn quá độ đặc thù, càng làmột cảnh giớii nắm giữ "
Lực lượng tử vong".
Trong mắt Dương Phàm hiện lên một tia kỳ dị.
B ới vì Dương Phàm đang từng bước tiến tới tử vong, cho nên cũng tự nhiên nắm giữ loại lực lượng này.
Tử vong cũng là một loại hiện tượng tự nhiên trong thiên địa tự nhiên, có thể coi làmọt loại lực lượng tự nhiên.
Đối lập của Sinh... Chinh là Tử!
Theo Dương Phàm tiến thêm một bước tới gần tử vong, hắn lĩnh ngộ lực lượng từ vong lại càng cường đại.
Mặc dù nhìn bể ngoài, vẻ mặt hắn tiều tụy, bộ dạng tử khí trầm trầm, nhung là trong không gian Luân Hỗi Quá lại là cành tượng hoàn toàn trái ngược.
Không gian Luân Hỗi Quả.
Trên có trời xanh, dưới có đất vàng, bốn phía là hài dương màu lam.
Vùng tiểu thiên địa này dẩn dẩn sinh ra khí tức sinh mệnh, màu xanh lan tràn.
Sinh mệnh khí tức tăng lẻn so vói Luân Quá sơ kỳ không biết bao nhiêu lẩn.
Đương nhiên Dương Phàm hiểu được, còn cách hình thành thiên địa chán chính, thậm chí sinh ra sinh mệnh còn hết sức xa xôi.
Trung tâm vùng tiểu thiên địa này sinh ra một đoàn lốc xoáy màu đỏ. mơ hỗ có hình luân bàn.
Mặt ngoài của tiểu thiên địa Luân Hỗi Quả chiếu rọi một vùng hào quang ngũ sắc nhàn nhạt, khiến cho tiểu không gian thẩn bí này không đến mức ảm đạm không ánh sáng, ngược lại tràn ngập màu sắc xinh đẹp.
- Nghe nói có một số cường giả thái cổ của thượng giới này có thể tự sáng lập không gian thế giới. Không biết là giả hay thật.
Dương Phàm tràn ngập chờ mong đối với phát triển diễn biến của thiên địa Luân Hỗi Quả.
Sáng lập không gian thế giới hơn phản nửa là truyền thuyết. Nhưng có thể sáng tạo không gian lĩnh vực độc lập cùng tiêu thẻ giới, có ghi lại trong sách cô Thiên giới.
Dương Phàm nhớ tới Cửu u Bí Cánh cùng Huyết Nhật Điện. Đó không phái là không
gian lĩnh vực độc lập sao?
Đặc biệt là Huyết Nhật Điện tụ thành hệ thống quy tắc, không gian bên trong cực kỳ củng cố. gân nhưtiếp cận thượng giới. Có thê sárih ngang tiêu thế giới.
- Không gian Luân Hỗi Quả có hv vọng diễn biến thành "
Tiểu thế giới". Bới vì nơi đây đà sinh ra sinh mệnh và linh khí.
Giờ phút này Dương Phàm còn biết rõ, không gian trong Luân Hỗi Quá còn không tính là tiêu thế giới chân chính.
Bới vi nơi này trừ Pháp bào bán mạng của hắn, tạm thời không thể trực tiếp thu vật phẩm khác vào, càng không nói đến vật còn sống.
Một không gian hoặc là một tiểu thế giới chân chính có thể chứa đựng vạn vật, cùng tồn tại với thiên địa.
Hô~
Dương Phàm nhẹ thờ một hơi, đứng dậy xuất quan.
Đệ tử Phương Chân cùng thê tử Phương Minh Ngọc cùng tới bái kiến.
Trong khoảnh khắc này. Phương Chân ngược lại rất ít bế quan tu luyện, hơn phản nửa thời gian đêu tu luyện thản thòng pháp thuật cường đại.
Vì để hắn có thể thể hiện bán lĩnh trong Cửu Kiếm Di Chi sắp mớ ra. cao tầng trong tộc tận lực duy tri, truyển thụ nhiều thẩn thông cùng bí thuật cường đại.
Phương Chán có thể chất kim cương bất diệt, năng lực chịu đựng cực mạnh, thi triển rất nhiều thần thông bí thuật đều hết sức thoải mái.
Ngoài ra. Đại trướng lão Phương gia, hai vị quyền lợi trướng lão ban cho hắn ba kiện Tiên khí thượng phàm, phần biệt là một thanh Tiên khí công kích Kim Chủy, một kiện Phi Dực Phi Phong phụ trợ gia tốc và phòng ngự. Một khối Phật Ngọc đạo cụ phòng ngự linh hồn.
Như vậy, cho dù Phương Chân không bước vào Chân Tiên cửu trọng, nhưng tu vi, thản thông, Pháp bảo đều không có kẽ hớ. có thể nói không hề sơ hớ.
Vài vị trướng lão hiểu rõ thực lực của Phương Chân, thậm chí cho 1"
ẳng Phương Chán đã có thê đánh đâu thắng đó. không gì càn nôi trong di chi.
Lẩn này Phương Chán nhìn thấy Dương Phàm, trong mắt lộ vẻ kinh dị và lo lắng:
- Sư tôn. Mỗi lần xuất quan, sinh mệnh cùng thọ nguyên của ngài đều càng ngày càng ít. Chẳng lễ ngài sắp bước vào đại nạn?
Phương Minh Ngọc tuy 1'ẳng cúi đẩu. nhưng cũng đang âm thầm đánh giá: Dương tiên sinh già nua hon dĩ vãng, dáng vẻ nặng nề. Xem ra chi sợ không sống được mấy chục năm.
- Đúng vậy.
Dương Phàm gật đâu thừa nhận, vẻ mặt bình tình nói:
- Đại khái còn hai ba mươi năm thọ nguyên. Sau đó vi sư sẽ đối mặt tử vong.
Tử vong?
Phương Chân nghe vậy, thân thể run lên: Sư tôn thật sự sống không lâu nữa?
Thời gian hai ba mươi năm đối vói tiên nhản thượng giớii mà nói chi là nháy mắt qua đi, thậm chi ngẫu nhiên ngủ gật một cái đểu đã trôi qua.
Phương Minh Ngọc tâm tư cẩn thận hơn phát hiện, lúc Dương Phàm nói đến hai chữ "Từ vong" hết sức bình tĩnh. Không có nửa điêm sợ hãi, thậm chí còn có vài phán chờ mong.
Chi có trong lòng Dương Phàm hiểu được: Trong hai ba mươi năm, hắn sẽ tự nhiên bước vào Luân Quả hậu kỳ.
Luân Quá hậu kỳ sẽ bước vào tử vong, rồi sau đó từ Tiểu Luân Hỗi tiến vào Đại Luân Hôi. Một khi thành công, có thê đạt thành Luân Quả đại viên mãn, tiến vào cảnh giới tiẻp theo uần Sinh Kỳ.
Đây chinh làmột cành giới huyển bí xua nay chua từng có.
- Hai mươi năm sau, Cửu Kiếm Di Chi mớ ra...
Ngược lại Phương Chân lộ ra vẻ kinh ngạc.
Điều này đại biểu, sau khi Cửu Kiếm Di Chi mớ ra. Dương Phàm sẽ bước vào tử vong.
Khi hiểu được thọ nguyên đại nạ của Dương Phàm, những ngày tiếp theo Phương Chân dùng càng nhiều thời gian làm bạn với sư tôn.
Một ngày. Phương Chân vẻ mặt trịnh trọng nói:
- Sư tôn. Trước khi ngài tọa hóa. còn có nguyện vọng gì chua hoàn thành, đồ nhi sẽ hết sức thay ngài hoàn thành!
-Ha ha!
Dương Phàm bật cười:
- Tử vong vốn chinh là một hiện tượng của sinh mệnh tự nhiên. Tử vong cũng không phải là cuối, điểm cuối của nó chính là tân sinh!
Tử vong cùng không phải là cuối, điểm cuối của nó chính là tân sinh?
Trong lòng Phương Chân khó hiểu,không thể hiểu được hàm nghĩa tronglời này.
Nhưng là hắn mơ hỗ hiểu một điểm, tử vong mà sư tôn đổi mặt cũng không đon giản ớ mặt ngoài nhưvậỵ.
- Tóm lại ngươi không cần lo lắng, vi sư cũng không sợ tử vong, càng muốn cảm thụ nó một chút.
Dương Phàm cười một tiếng, cùng không giải thích nữa.
Sau khi Phương Chán nghe xong, trong lòng thoái mái vài phẩn.
Hai mươi năm sau. Cửu Kiếm Di Chi mờ ra.
Trong lúc này, bể ngoài Thiên Thẩn Tinh sóng êm gió lặng, Kỳ thật sóng ngẩm mành liệt.
Tinh Quân Phủ, cùng với những thế lực siêu cấp Tam tông tứ tộc ngầm có liên hệ và đàm phán lẫn nhau.
Cuối cùng, rất nhiều thế lực lấy được cân bằng.
Trong Tam tông tứ tộc. Cửu Kiếm Môn có năm danh ngạch, các thế lực khác mỗi thế lực ba danh ngạch.
Tinh Quân Phủ, thế lực thống trị cao nhất trên danh nghĩa của Thiên Thẩn Tinh có bốn danh ngạch.
Cửu Kiếm Môn sớ dĩ có năm danh ngạch, ớ trên Tinh Quân Phủ là bói vì Cửu Kiểm Di Chi kia ớ ngay tại mật địa môn phái, thuộc về di sản của tông này. Nếu chúng thế lực không làm thóa hiệp. Cửu Kiếm Môn tình nguyện ngọc nát đá tan, khiến Cửu Kiếm Di Chi chôn vùi biến mất cũng sẽ không cho thế lực khác chiếm được.
Mắt thấy còn hai mươi năm, ngày Cừu Kiếm Di Chi mớ ra sẽ đến.
Trong thế hệ trè tuổi của Phương gia chủ tộc đã xác định ra ba danh ngạch.
Trong mật điện Phương tộc.
- Lẩn này Cửu Kiếm Di Chi mớ ra, do ba người Phương Chân, Phương Mị. Phương Thanh trong thế hệ tré đi vào.
Đại trường lão. hai vị quyền lợi trường lão cùng nhiều trường lão cùng làm ra quyết định này.
Phương gia phái ra ba người đều là cường già Chân Tiên bát trọng.
Sau khi hội nghị kết thúc, một gă trướng lão bình thường thớ dài:
- Chẳng lẽ Phương tộc xuống dốc. trong số trẻ tuổi không ngờ không có một vị Chân Tiên cửu trọng. Phải biêt răng những thế lực lớn Cửu Kiêm Môn. Ngọc Lâm Tông, Lãnh Tộc, Tinh Quán Phủ kia đểu có cường giả Chán Tiên cửu trọng.
- Suỵt... Nói cho ngươi biết, Phương Chân kia có huyết mạch truyền thừa, thực lực không thua cường giả Chân Tiên cửu trọng. Đây là con bài chưa lật mà Đại trướng lão gửi gắm hy vọng rất nhiều!
Một trướng lão khác thấp giọng nói.
Trong trưởng lão đoàn, trướng lão bình thường cũng không biết thực lực chân chính của Phương Chán.
Có thể xác định thực lực chân chính của Phương Chân chi có Dương Phàm, Đại trường lão cùng với hai vị quyển lợi trưởng lão.
Trên thực tế. chi có Dương Phàm hiểu được mười phần bán lĩnh cùa Phương Chân. Cho dù là Đại trường lão, hai vị quyền lợi trưởng lão cũng đều bị giấu diễm.
Nhoáng một cái, gần hai mươi năm trôi qua.
Ngày hôm nay. vài tên tân tú Phương gia do Phương Yên cùng Dương Phàm với bổn vị truớng lão khác cùng dẫn dắt. xuất phát đi Cửu Kiêm Môn.
Lẩn này có cường giả Đại La Kim Tiên dẫn đội phi hành, mọi người bị bao phủ trong một màn hào quang màu tím, hóa thành một ngôi sao băng trong khoảnh khắc bay vọt đến Vực ngoại tinh không.
Lại quan sát tinh cầu xanh thẳm dưới chân, Dương Phàm cảm giác sâu sắc sự nhỏ bé của mình.
Thiên Thẩn Tinh chẳng qua là một trong số ức vạn tinh cẩu trong Tirih Hà.
Dương Phàm dõi mắt nhìn, âm thẩm triển khai cảm quan. Có thể cảm nhận được bên trong hẳng tinh Kim Dương ờ phương xa phát ra viêm lực đáng sợ. Trong hệ hẳng tinh hiện tại. có mười tinh câu quy mô ngang với Thiên Thân Tinh.
Mấy tháng sau, đoàn người chạy tới Cửu Kiếm Môn.
Trừ trên trời hạ xuống, từ cách thật xa Dương Phàm đã nhìn thấy một tòa kiếm phong chọc lên tận tròi.
Tồng cộng có chín tòa kiếm phong, tòa cao nhất ớ chính giữa kia, ớ trong Vực ngoại tinh không đểu có thể nhìn thấy hình dáng.
Rất nhanh có tiên nhản của Cừu Kiếm Môn đón mọi người của Phương tộc tới vị trí tương ứng.
- Cửu Kiếm Di Chi sẽ mớ ra sau ba tháng. Xin chư vị kiên nhẫn chờ đợi.
Nhân viên tiếp đãi là một vị tiên tử tươi cười như hoa. trong lúc bất động tharih sắc dò xét ba người Phương Chân.
Rồi saud dó. trong hai tháng tiếp theo, rất nhiều cường già của các thế lực siêu cấp trên Thiên Thẩn Tinh buông xuống Cửu Kiếm Môn!
Ngày Cửu Kiếm Di Chi mớ ra đã như lửa xém lông mày.
Nhưng không biết vì sao. trong lòng Dương Phàm mơ hỗ cảm nhận được vài tia bất an. Nguy cơ trong cõi vô hình đến từ một phương hướng. Hắn không khòi nhìn ra Vục ngoại tinh cẩu. có thể nhin thấy Tinh Hà thế giới rộng lớn vô ngẩn.
- Phương Chân a. Đệ tử đầu tiên của ta tại thượng giới, chi mong ngươi đừng cho ta thất vọng. Manh mối bản thê Vô Song ngay tại trong di chi này...
Trong lòng Dương Phàm thẳm nhủ, ánh mắt thủv chung không rời khỏi Tinh Hà thế giới vô biên kia.
Vào lúc Cửu Kiếm Di Chi sắp mờ ra, trong lòng Dương Phàm lại mơ hỗ không yên, ánh mắt thi thoáng nhìn về phía Tinh Hà thế giới ngọn nguồn của nguy cơ.
Thiên giớii Ngoại Vực, Tinh Hà thế giới, tám đại tinh vực, vô số tinh hệ. vô cùng vô tận tinh cẩu. Ngọn nguồn nguy cơ thật sự quá lớn.
- Ta tới Thiên giới đã hơn một ngàn năm. Tin tức có liên quan đến Thần Huyết hẳn là đã truyền các nơi thất giới.
Dương Phàm chìm vào trầm tư ngắn ngủi.
Một số ít người hiểu nội tinh đểu biết Dương Phàm nhất định sẽ phi thăng Thiên giới. Chi có ớ nơi đó mới có thể gặp lại Vân Vũ Tịch.
Sau Huyết Nhật Điện, trong thời gian một ngàn năm, những đại năng thượng giới, đám Tiên Đế. Đại Đe thẩn thông vô hạn kia có thể đã tìm ra hướng đi của Dương Phàm, cho dù Tinh Hà thế giới rộng lớn như thế.
HÔ~
Dương Phàm hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, triển khai thẩn thông cùng cám quan thông hiểu Đại Luân Hỗi, toàn lực bắt giữ quỹ tích của bánh xe vận mệnh.
Ý thức chìm vào thòi không hồn loạn, lại chi có thể bắt giữ một số hình ảnh hắc ám mơ
hỗ.
Sau khi tới không gian cao đẳng Thiên giới này, Dương Phàm phát hiện năng lực cảm ứng nắm giữ tương lai của minh đã bị suy vếu rất nhiều.
Bới vì ỡ nơi này. có rất rất nhiều người tu vi cường đại hơn hắn. Những nhản vật cấp Tiên Đế kia, trong nháy mắt có thể dập nát Tinh Hà. thẩn thòng lực lượng không thể đánh giá.
Bábá!
Hai hình ánh mơ hỗ lóe lẻn trong đẩu Dương Phàm rồi biến mất.
Trong đó. một vật khổng lồ không thể đánh giá bị hắc vụ vô hình bao phủ, xuất hiện trong Tinh Hà.
Một hình ảnh khác: Một dáng người thon dài xa xa sừng sững trên Thiên Thẩn Tinh, lạnh lùng nhìn xuống, giống như đang nhìn xuống một con kiến. Hắn vừa chuẩn bị có động tác gì. hình ảnh lập tức biến mất.
Rồi sau đó thòi không thiên cơ hồn loạn, Dương Phàm không thể nào dự đoán và cảm ứng.
- Không tốt!
Dương Phàm vội vàng thu liễm khí tức. Khoảnh khắc vừa rồi khiến thọ nguyên của hắn bị giảm, vội vàng ăn mấy quá Nhân Sâm Tiên Quà mói chống lại được.
Chi trong phút chốc, Dương Phàm cách tử vong lại gần thêm một bước.
Sau khi Cửu Kiếm Di Chi mớ ra. dưới tinh huống bình thường, vốn hắn còn có thể sổng khoảng mười năm.
Nhưng là sau khi thông qua thiên cơ cảm ứng. thọ nguyên của hắn lại bị suy giám diện rộng, may mắn đúng lúc ăn tiên quả, nếu không rất có thể lập tức đối diện từ vong.
Giờ phút này. hắn tính sơ một chút, còn sống không quá trăm Ngày.
Trăm ngày. Thọ nguyên một trăm ngày.
Khóe miệng Dương Phàm xẹt qua một tia cười khổ.
Vô hình trung, hắn đã đi đến một bước như vậy.
Trén thực tế, hắn cùng không lo lắng cho mình, mà sợ thời gian không đủ.
Trong trăm ngày này. Phương Chân có thể tim được manh mối có liên quan đển bán thể Vô Song Thán Kiêm ớ trong Cửu Kiếm Di Chi hay không?
Một tháng cuối cùng trước khi Cừu Kiếm Di Chi mở ra. đám tân tú của các đại thế lực trên Thiên Thản Tinh tìm hiẻu lẫn nhau.
Trong ba danh ngạch của Phương gia chù tộc, không có người nào tu vi đạt tới Chân Tiên cửu trọng, cũng không quá khiến người chú ý.
Nhưng vẫn có cao tầng một ít thế lực tìm hiểu được tin tức. trong ba người của Phương gia, Phương Chán gân đây quật khới như kỳ tích. Trên thân có huyết mạch truyên thừa của Thần Ma thượng cồ, cho dù là cành giới Chân Tiên bát trọng, nhưng thực lực có lễ có thể khiêu chiến Chân Tiên cửu trọng.
Tiêu điểm chân chính vẫn là những nhân vật đạt tới Chân Tiên cửu trọng nhưLãrih Kiếm Phong, Tể Lâm.
Rốt cục vào một Ngày. di chi sắp mở ra.
Cường giả các thế lực lớn tụ tập trước di chi.
Một vách núi trụi lùi. giống như hình kiếm, cao hơn chục trượng xuất hiện trước mặt mọi người.
- Đây... Đây là Cửu Kiếm Di Chi?
Không ít cường giả ngâv ra như phồng, có chút khó tin.
Dương Phàm không ngờ phát hiện, trừ Tinh Quân Phủ, Tam tòng tứ tộc ra, còn rải rác một ít tân tú cũng có được tư cách tiến vào Cửu Kiếm Di Chi.
Đám tân tú này đa phẩn là đệ tử thản truyền của Đại La Kim Tiên, hoặc là hậu bổi thản thiết nhất. Mặc dù không gia nhập thế lực nào cũng có thê giành được một danh ngạch.
- Các ngươi phải cẩn thận tân tú Hoa Nguyệt mới quật khói trong ngàn năm gần đây của Thiên Từ Cung. Nghe nói nàng này chính là người phi thăng của hạ giới, phi thăng Thiên giới mói chi dùng thời gian vài ngàn năm. Người mang "Nguyẽn từ mị thể", trong thời gian hơn ngàn năm ngắn ngủi, tấn chức Chân Tiên bát trọng!
Trong trận doanh Phương gia, một trướng lão gẩv gò nói với ba người Phương Chân.
Hoa Nguyệt?
Trong lòng Dương Phàm khẽ động, không khói đưa mắt nhìn qua, chấn động hỗi lâu.
Trong trận doanh Thiên Từ Cung, một nữ nhân ngân bào tuyệt đẹp, dáng người thon dài uyên Chuyên đứng yên trong gió. tay áo tung bay. Có một loại khí chất tao nhã tài hoa.
- Nàng này... Không phái là Hoa Nguyệt lúc trước từng gặp ớ Phi Thăng Thai sao?
Dương Phàm giật mình không nhỏ.
Lúc trước ờ Phi Thăng ThaL Dương Phàm phát hiện thiên phú của nàng này tốt nhất, vẻn vẹn vài ngàn năm liền phi thăng Thiên giới. Mà Nguyên từ thân quang nàng tu luyện, khó hơn công pháp binh thường gấp mười lần.
Chi vẻn vẹn hơn ngàn năm, tấn chức Chân Tiên bát trọng?
Dương Phàm hít sâu một ngụm khí lạnh. Tốc độ như vậy không kém nhiều so với Phương Chân.
Khác nhau ớ chỗ. Phương Chân đạt tới Chán Tiên bát trọng đinh, hon nữa dừng ớ cảnh giới này đã hơn hai trăm năm.
Mà nàng này chi là mới bước vào Chán Tiên bát trọng không lâu.
- Tốc độ tu luyện của nàng này. chi sợ không thể dùng thiên phú để đánh giá...
Dương Phàm khẽ híp hai mắt. Có lẽ trên người đối phương có bí mật không thể cho ai biết.
Nhưng mà đúng vào lúc hắn đánh giá Hoa Nguyệt. nàng này bỗng nhiên ngoái đẩu nhin lại. bổn mắt nhìn nhau, lộ ra vẻ kinh ngạc.
Tuy nhiên với tu vi của Hoa Nguyệt không thể nhìn thấu tu vi của Dương Phàm, cũng không biết địa vị của hắn trong Phương tộc.
Nàng có chút ngạc nhiên. Người phi thăng Phiền Dương tư chất bình thường này, không ngờ cũng có tư cách đi theo trong đội ngũ của Phương gia.
Ổ? Thọ nguyên của Phiền Dương này, giống như sắp tới cuối cùng.
Hoa Nguyệt càng ngạc nhiên hon so với Dương Phàm.
Trong lòng nàng càng thêm khó hiểu. Thọ nguyên của Dương Phàm làm sao trong thời gian ngàn năm ngắn ngủi liền đi tới cuối cùng?
Người này rốt cục lai lịch thế nào. tu vi chân chính lại là thế nào?
Dương Phàm chẳng những phát hiện người quen Hoa Nguyệt. còn nhìn thấy đám nguời Lãnh Kiếm Phong, Tể Lâm. Chi là hai người này là đối tượng mọi người chú ý, cũng không nhìn thấy Dương Phàm.
Ngoài ra. Dương Phàm cám nhận được một ánh mắt sắc bén như rắn độc nhin chẳm chăm vào hắn. Đên từ một lão nhản râu bạc ớ trong một góc.
Lão nhản râu bạc này trong trận doanh Tinh Quân Phủ.
Dương Phàm cảm thấy kỳ quái. Hắn chua từng ra mắt người này!
Hắn cũng không biết, lúc trước tiến vào Phi Thăng Thai, mệnh lệnh cho hắn đi Thiên La Ngục chính là lão già râu bạc này quyết định.
Lão già râu bạc tuy chướng quản Phi Thăng Thai, nhưng cùng lệ thuộc Tinh Quân Phú.
- Người này rõ ràng là một người phi thăng chết trong Thiên La Ngục, vì sao xuất hiện ờ nơi này? Xem ra, còn lọt vào cao tầng Phương tộc.
Trong mắt lão nhản râu bạc lộ tinh quang, rất nhanh lấy ra một quyển sách bìa sắt, từ từ mớ ra.
- Trong hai ngàn năm gần đây, tiên nhản từ hạ giới phi thăng đến tinh cẩu này đểu ớ một tờ này.
Lão nhản râu bạc lật quyền sách bìa sắt đến một tờ nào đó.
Sách cổ Thiên giới, dung lượng tin tức mỗi một trang tương đương với một trăm lẩn của ngọc giản bình thường của hạ giới.
Khó thể tường tượng, cả cuốn sách bìa sắt nặng nề này có lượng tin tức khổng lồ cỡ nào.
- Phiền Dương... Đến từ Hoành Xuyên Đại Lục. ..Tu luyện mười ba vạn năm phi thăng... Phái tới Thiên La Ngục... Sau đó. sáu gã phạm nhản phòng giam sổ tám. sổ chín mất tích ly
kỳ...
Trong đẩu lão già râu bạc suy nghĩ bay vút, mắt như ngọn đuốc, phát ra thần quang bức nguời nhìn chăm chăm Dương Phàm.
Nhưng tiếc rang, với tu vi Luân Quà Kỳ đinh của Dương Phàm hiện nay, không e ngại Đại La Kim Tiên nhất trọng.
ở Thiên Thẩn Tinh, Đại La Kim Tiên đa phẩn là cảnh giới nhất trọng.
- Phiền Dương? Không đúng!!!
Trong đâu lão già râu bạc chợt lóe linh quang:
- Phiền Dương... Dương Phiền... Dương Phàm!
Cả Thiên Phương đại tinh vực của Thiên giớii, tất cả Phi Thăng Thai đểu truy nã một
về phẩn vì sao muốn truy nã Dương Phàm, vì một người phi thăng hạ giới mà tốn nhiều công sức. thì lăo già râu bạc cũng không biết.
Nhưng là lão rất rõ. Giải thưởng truy nã của người này là tám ức tiên Thạch!
Tám ức tiên Thạch!
Đó là một số lượng khủngbố cỡ nào. Cho dù là Đại La Kim Tiên cũng sẽ tâm động.
Huống chi lão già râubạc Kim Tiên nhất trọng ớ trên tinh cẩu xa xôi này.
Dương Phàm bị lão già râu bạc nhìn chẳm chẳm như vậy. toàn thân không được tự nhiên, trong lòng chợt lạnh: Chẳng lẽ thân phận của mình bại lộ?
Bới vì hắn từ trên người lão già râu bạc này cám nhận được một cỗ khí tức tham lam tới tận cùng.
Tuy nhiên lão già râu bạc cũng không dám hành động tùy tiện.
Hành động của lão khiến cho Phương Yên bên cạnh Dương Phàm chú ý, trong đôi mắt đẹp hiện lên vẻ lạnh lùng, đánh văng tinh thán áp bách của lão.
- Dương tiên sinh. Ngươi cùng Cao Tinh Quan này có thù hận gì sao?
Ánh mắt Phương Yên sáng ngời hòi.
Đắc tội một Đại La Kim Tiên, đối vói một gia tộc mà nói cũng không phái chuyện tốt gì.
Huống chi đối phương còn là Đại La Kim Tiên của Tinh Quân Phủ.
- Phương trưởng lão yên tâm. Ân oán cá nhản, Dương mỗ sẽ tự giải quyết.
Dương Phàm bình thán nói.
Tự giải quyá?
Ánh mắt Phương Yên thoáng ngưng, cảm giác nghi ngờ sâu sắc. Dương tiên sinh trước mặt này, nhìn qua đã bước nửa bước chân vào mộ. nhiều nhất chi còn lại thọ nguyên trăm ngày, chăng lẽ còn có thê đối phó một Đại La Kim Tiên trạng thái mạnh nhất?
- ...Cửu Kiếm Di Chi sắp mờ ra, xin các vị tân tú hậu bối chuẩn bị sẵn sàng.
Trướng lão của Cửu Kiếm Môn bắt đẩu chú trì mớ di chi.
Toàn tràng yên lặng, rồi sau đó có nguời hành động.
Vút Vút Vút —
Không ít tân tú hăng hái trực tiếp phi tới trước vách đá hình kiếm trụi lủi.
- Xin sư tôn yên tâm, đồ nhi nhất định sẽ đốc toàn lực...
Trước khi đi, Phương Chân cúi đầu thật sâu với Dương Phàm.
Động tác này. khiến cho Hoa Nguyệt cùng lão già râu bạc kinh ngạc.
- Hắn quá nhiên không đơn giản... Không ngờ có thể thu đệ tử thiên tài Chân Tiên bát trọng!
Hoa Nguyệt khó có thể che giấu khiếp sợ trong mắt phương, rồi sau đó tia sáng kỳ dị liên tục lóe lên. có chút thảm ý nhìn Dương Phàm vài alàn. Trên người nàng dâng lên một vùng ngũ sắc điện văn huyễn lệ. "Roẹt... Xuy" một tiếng, dùng Từ Quang độn thuật dịch chuyển đến trước vách đá hình kiếm, khiến chúng tân tú tại tràng kinh hãi nhìn vào.
- Được. Hết sức là được. Thòi khắc mấu chốt, đừng quên đồ vật ta đưa cho ngươi...
Dương Phàm gật gật đẩu. đua mắt nhìn theo đệ tử Phương Chân rời đi.
Trước khi xuất phát, Dương Phàm tự nhiên đã giao nhiệm vụ. còn đua tặng át chủbàil
Nga... Ông ông!!!
Đúng lúc này, trước vách đá hình kiếm trụi lủi kia có chín tên Kiếm tiên đồng loạt khổng chế một cái ngọc bội hình kiếm, nớ rộ hào quang chín màu. nhuộm khắp thiên địa.
Đồ án trên ngọc bội hình kiếm giống như đúc với vách đá hình kiếm trụi lủi trước mắt.
Dương Phàm giật minh, có thể hiểu được nghiên cứu ra phương pháp mớ Cửu Kiếm Di Chi cùng với thu thập những ngọc bội này nhất định có muôn vàn gian khổ cùng một hỗi mua máu gió tanh.
ở nhản giớii, Dương Phàm cũng có kinh nghiệm tiến vào Bi Cành.
Tuy nhiên lần này hắn khôngphải nhản vật chính, gửi gắm hv vọng vào đệ tử.
Đinh... ỏng~
Bồng nhiên, chín ngọc bội kia dung hợp cùng một chỗ. sinh ra một cồ kiếm khi to lớn động tròi.
Khoảnh khắc đó. đứng ớ Vực ngoại tinh không có thể nhin thấy trên Thiên Thẩn Tinh một đạo kiếm khí chín màu chói mắt xuyên lên tận trời, trực tiếp xuyên vào Tinh Hà.
Ầm!
Cả Thiên Thẩn Tinh khẽ rung một cái, tất cả mọi người đểu bị lực lượng khủng bổ này làm kinh sợ.
- Mau nhìn! Lối vào di chi!!!
Trên vách đá hình kiếm trụi lủi kia có thể nhìn thấy một quang môn tạo thành từ kiếm khí chín màu.
Khi di tích mớ ra. chúng tinh tú của Thiên Thẩn Tinh đểu vận chuyển kiếm khí. nhảv vào trong quang môn.
Muốn đi vào Cửu Kiếm Di Tích, một trong những điểu kiện thiết yếu chính là đặc thù kiếm tu.
Những tân tú cùa Thiên Thần Tinh này từ trước khi đi Cửu Kiếm Môn đã tìm kiếm một ít kiếm đạo pháp quyết hoặc nắm giữ một loại lợi khí kiếm đạo với kiếm khí hộ thê.
Quang môn thông đạo kia thuần túy được cấu thành từ kiếm quang chín màu, nếu có kiếm khí hộ thể mới có thể thông qua. nếu không chắc chắn bị kiếm quang này nháy mắt cắt thành mảnh nhỏ, thi cốt vô tôn!
Hưu
Hai người, một là Chán Tiên cửu trọng Lãnh Kiếm Phong, một người là Hoa Nguyệt tới từ Thiên Từ Cung. Quanh thân nàng ta có từ quang huyễn lệ ngũ sắc điện văn, không ngờ ngưng tụ thành kiếm khí kỳ dị, tốc độ đạt tới đinh trong số cường giả nơi này.
Rồi sau đó, những cường giả như Tể Lâm, Phương Chán đểu tiến vào trong quang môn chín màu này.
Trong khoảnh khắc, tốc độ mọi người nơi này lập tức phần cao thấp.
Dương Phàm lộ vẻ trầm nhám. Luận về tốc độ Phương Chân so với tu sĩ cùng giai nhanh hơn một ít. Nhưngđây cũng không phái là sở trườnghuyết mạch của hắn.
Lãnh Kiếm Phong là tuyệt thế kỳ tài của Cửu Kiếm Môn, Kiếm tiên cảnh giới Chân Tiên cửu trọng, bất kể là tốc độ hay lực công kích đểu rất đáng sợ. Lúc trước khi Tể Lâm của Ngọc Lâm Tông âm mưu vượt ngục, quyết đoán dẫn theo hắn cũng đã cho thẩv điểu đó.
Khiến hắn cảm thấy bất ngờ chính là Hoa Nguyệt. Một thân thiên từ thần quang không ngờ lại mạnh như vệv! Tốc độ này có thể dịch chuyển trong cự ly ngắn. Thần quang nàng ta nắm giữ lại khắc chế đa số thẩn thông trong thiên hạ.
Xem ra, lúc trước ớ Phi Thăng Thai đã coi thường tiềm lực thiên phú của nàng ta!
Chi qua nửa khắc, chừng hai ba mươi tinh tú nơi này đã tiến vào trong quang môn kia.
Quang môn ổn định, lại rồi dẫn thu liễm thành kiếm quang chín màu. ngưng tụ ỡ trên bức Thạch bích.
Những tân tú thiên tài của Thiên Thẩn Tinh sau khi tiến và Cửu Kiếm Di Chi đã hoàn toàn ngăn cách với ngoại giớii.
Những cường giả các thế lực đứng trước bức Thạch bích hình kiếm, bắt đẩu lo lắng chờ
đợi.
Dương Phàm có thể đoán trước rẳng sau khi tiến vào Cửu Kiếm Di Chi, hơn phán nửa không tránh khòi một hỗi cạnh tranh chém giết, về phẩn ai có thể đạt được bảo vật và kế thừa Cửu Kiếm Tiên Đế thì châng những phái dựa vào thực lực, thủ đoạn mà còn bằng vào duyên phận và vận khí.
- Với thực lực của Phương Chân hẳn có thể tung hoành vô địch trong sổ những tân tú của Thiên Thần Tinh. Duy nhất có thê tạo thành trở ngại đối với hắn có lễ chi có Lãnh Kiếm Phong và Hoa Nguyệt...
Trong lòng Dương Phàm âm thẩm cân nhắc.
Mặc dù thế trong mắt hắn vẫn lộ ra vài phẩn lo lắng.
Dù sao Phương Chán là đệ tử của hắn, cũng là đệ tử có thời gian bên cạnh lâu nhất.
Hai người ỡ cùng nhau chừng gần ngàn năm, cảm tinh thám hậu.
- Dương tiên sinh biết rõ thực lực đệ tử mình mà còn lo lắng sao?! Phương Chân có được Thiên Nhãn và Bất Diệt Kim Cương, hai đại huyết mạch thiên phú. Cho dù không thành công nhưng tự bảo vệ cũng dư dả mà!
Phương Yên mim cười nói.
Lẩn đẩu tiên hắn nhin thấy dao động cảm tinh trên người Dương Phàm.
Trước đây, sắc mặt Dương Phàm gần như không bao giờ biến đồi. đa số thời điểm đều nhắm hai mắt lại, dường như chờ đợi tử vong không thê tránh thoát kia.
Phương Yên từng cấp cho Dương Phàm một viên tiên đan gia tăng thọ nguyên nhưng lại bị hắn từ chổi.
- Trên người hắn rổt cuộc ẩn tàng bí mật nhu thế nào?! Ngay cả Tinh Quân Phủ Cao lão nhân cũng dường như có mưu đô gi đối với hắn...
Phương Yên chú ý tới động tác của Cao Tinh Quan. Sụ chú ý của hắn ta từ đẩu tới cuối chua từng rời khói khuôn mặt Dương Phàm một ly.
Dương Phàm cũng cảm nhận được vẻ tham lam và ánh mắt không có hảo ý của đổi phương.
- Xin hòi Phương trường lão. Cao Tinh Quan này có chức vị gì ờ Tinh Quân Phù?
Dương Phàm truyển âm hỏi Phương Yên.
- Cao Tinh Quan có thân phận rất đặc thù, địa vị gần ngang Tinh Quân. Mấy vạn năm gân đây dường như được phái đi theo dõi Phi Thăng Thai. Với thực lực của hắn mà nói thì đúng là đại tài tiểu dụng.
Phương Yên đáp.
Theo dõi Phi Thăng Thai? Đại tài tiểu dụng?
Trong lòng Dương Phàm nảv lên, hoàn toàn có thể xác định thân phận của minh đã bị bại
lộ.
Đương nhiên Cao Tinh Quan này không lập tức vạch trần hắn, hơn phán nửa là muốn độc chiếm giải thưởng như theo truy nã kia.
Dương Phàm đại khái có thể dự đoán được tình hình lúc này.
- Bẳng hữu tổt nhất của Cao Tinh Quan chính là Trưởng cai ngục Lô Nghiễm của Thiên La Ngục. Hai người này đểu là Đại La Kim Tiên, thực lực ngạo thị Thiên Thẩn Tinh...
Phương Yên lại nói thêm một số vấn đề về Cao Tinh Quan cho Dương Phàm.
Trong lòng Dương Phàm dẩn binh tĩnh lại, thẩm nghĩ 1"ẳng bản thân minh còn trăm Ngày thọ nguyên, cho dù đổi diện với nguy cơ trọng đại cũng không cần quá lo lắng...
Tử vong, Dương Phàm cũng không hể úy kỵ.
- Tuy nhiên, Cao Tinh Quan này đã biết thân phận của ta, chung quy là một hậu hoạn...
Trong lòng Dương Phàm âm thẩm hạ quyết tâm, liền cáo biệt Phương Yên.
- Ta đi ra ngoài một chút.
- Ngươi đi một mình?
Ánh mắt Phương Yên hơi nhíu lại.
- Dương mỗ còn lại trăm Ngày thọ nguyện nên muốn yên tĩnh một chút.
Dương Phàm cáo biệt Phương Yên, tạm thời rời khòi nhập khẩu Cửu Kiếm Di Chi.
Chém giết cạnh tranh trong Cửu Kiếm Di Chi. Dương Phàm tạm thòi không thể can thiệp nhưng hắn cũng cho đệ tử lưu lại con bài chua lật, tin tường sẽ không có vấn để gì lớn.
Hiện tại, điểu hắn lo lắng duy nhất chính là tên Cao Tinh Quan đã biết chi tiết của hắn này.
Quả nhiên, Dương Phàm vừa rời đi không lâu, tên Cao Tinh Quan cũng rời khòi trận doanh của Tinh Quán Phủ.
- Các ngươi chờ đây. lão hù ra ngoài giải sâu một lúc!
Cao Tinh Quan khẽ vuôt chòm râu bạc, mim cười nói.
Các trường lão khác cùa Tinh Quân Phủ kính cẩn tiễn hắn rời đi. Dù sao Cao Tinh Quan là thủ lĩnh lẩn này, cũng là Đại La Kim Tiên duy nhất.
Dương Phàm nhắm mắt lại. chậm rãi di chuyển ớ trong phạm vi Cửu Kiếm Môn.
Hắn tin tướng ỡ nơi này, Cao Tinh Quan sẽ không dễ dàng động thủ.
Mà nay chi còn lại một trăm Ngày thọ nguyên, một tầng bên ngoài Luân Hỗi Quả sẽ hoàn toàn héo rũ, tầng tầng bong vỡ ra.
Luân Hỗi Quả một mảnh khô vàng, tàng ngoài hư thối héo tân, bong ra từng mảng, lộ cả một cái hạt trong suốt bên trong.
Hạt?
Vẻ mặt Dương Phàm lạnh nhạt, hiển nhiên ỡ trong dự liệu của hắn. Dù sao hắn cũng đã sớm thôi diễn ra cảnh giới hậu kỳ.
Khi một hạt giống trải qua mọc sẽ, nảv mầm, nở hoa. kết quả. thành thục thì sẽ mất đi từng mảng sinh mệnh, tiến vào tử vong!
Nhưng sau khi tử vong, chính là hoàn thành một hành trinh sinh mệnh, còn lại "
hạt" thì sẽ có năng lực "tái sinh".
Hạt này ẩn chứa một loại ý cảnh luân hỗi tân sinh, sau tử vong.
Hạt chính là tương ứng với tân sinh?!
Tinh khí thần và sinh mệnh lực cả đời Dương Phàm khi héo tàn đã bị hạt này hấp thu!
Mà hạt này vẻn vẹn chi là bắt đẩu tân sinh, có thể tường tượng được tiềm lực sau đó sẽ đáng sợ như thế nào, điêm khởi đầu sẽ cao như thế nào?!
- Cho tới bây giờ, diễn hóa cảnh giới hết thảy đểu thuận lọi, nửa chân đã bước vào Luân Quả hậu Kỳ.
Dương Phàm lẳng lặng xem kỹ Luân Hỗi Quả sau khi hư thối, lộ ra "
tinh Thạch".
Bẻ ngoài tinh hạch này quanh quẩn một tinh quang màu vàng, tràn ngập khí tức tử vong, hấp thu hoàn toàn sinh mệnh nguyên khí hùng hồn của Dương Phàm.
Bên trong tinh hạch chính là không gian Luân Hỗi Quả.
Tinh hạch này hẳn là "
Mệnh Hạch" để ta tân sinh, hội tụ tâm huyết, hồn lực, sinh, cơ và thân thông áo nghĩa suốt đời của ta...
Dương Phàm cẩn thận thể ngộ áo nghía ẩn chứa trong Mệnh Hạch.
Giờ phút này, Mệnh Hạch vẫn không ngừng hấp thu sinh mệnh lực trong thiên địa tự nhiên. Tiêu thiên địa bên trong cũng không ngừng khuếch trương, lục ý sinh cơ càng lúc càng nồng đậm.
Một chuyện Kỳ lạ đã phát sinh.
Bỗng nhiên, Dương Phàm cảm giác chính minh biến mất khói phiến thiên địa này.
Hắn rõ ràng còn đứng tại chỗ nhưng lại cảm giác mình đã biến mất.
Sự thật, thứ biến mất không phải là thân thể hắn mà là Mệnh Hạch.
Ầm!
Tâm thẩn Dương Phàm chấn động, cảm giác không gian trong Mệnh Hạch, lốc xoáy màu đò kia khuếch trương gấp trăm lần, hòa vào hệ thống Luân Hỗi khổng lổ trong thiên địa.
Một khắc này, Mệnh Hạch của hắn biến mất. chi còn lại thân thể gần như sắp tàn héo này.
- Sao lại nhưvậy?!
Âm thẩm theo dõi chặt chẽ Dương Phàm, Cao Tinh Quan chấn động. Hắn chi cảm thấy đối tượng hắn đang tập trung như đột nhiên biến mất, dường như dung hợp vào với thiên địa.
Bá!
Ngay sau đó. tâm thần Dương Phàm chấn động, Mệnh Hạch từ trong hệ thống thiên địa lại xuất hiện, trỡ lại với thế gian.
- Nếu có thể làm được bước này. như vậy thì hiện tại, bất cứ lúc nào ta đều có thể tiến vào Luân Quả hậu kỳ, đi vào giai đoạn từ vong!
Trong mắt Dương Phàm lộ ra vẻ minh ngộ.
Mà lúc này, Cao Tinh Quan phát hiện ra Dương Phàm vốn tan biến vào thiên địa lại xuất hiện tiếp trong thân niệm của mình.
- Quá kỳ lạ! Người này thật quy dị! Chẳng trách gì bị những đại nhân vật ở Tinh Thiên thế giới travnã!
Cao Tinh Quan biết sụ tinh khó giải quyết rồi!
Hắn chú ý tới nhất cử nhất động của "
con mỗi"!
Giờ phút này, hắn phát hiện ra vẻ mặt Dương Phàm rất ngưng trọng, nhìn chẳm chẳm thế giới tinh hà mênh mông vô tận.
XV
- Xem ra không tránh được cuộc chiên này rôi...
Dương Phàm thở đài một hơi. dường nhưđã đoán trước được số mệnh.
Vừa rồi, Tiểu Luân Hỗi trong Mệnh Hạch dung nhập Đại Luân Hỗi, cảm quan của Dương Phàm tăng mạnh gấp trăm lân,cũng càng có khá năng cảm ứng nguy cơ rõ ràng.
Xem ra, chẳng những Cao Tinh Quan phát hiện thân phận Dương Phàm, đại nhân vật của Thượng giớii cũng đã hành động.
Hô!
Dưới nguy cơ vô hình này, Dương Phàm cảm giác từ sâu trong linh hồn hít thở khó khăn.
Cuôi cùng hãn thu hôi cám quan, nhẹ nhàng rời khói Cửu Kiêm Môn.
Trong cảm quan của Cao Tinh Quan, Dương Phàm giống như một âm hồn không có sức nặng, nhẹ nhàng rời khỏi Cửu Kiếm Môn.
Trong lòng hắn phát lạnh, càng cảm giác được mục tiêu chuyến này quy dị khôn lường, không phải tẩm thường.
Dương Phàm cứ thế bay đi vô mục đích, hướng về nới ít người đi tới.
Thời gian trôi qua từng Ngày...
Trong lúc đó. Cao Tinh Quan vẫn còn cổ kỵ nên không dám ra tay.
Một loại trực giác nói cho hắn biết rẳng người này vô cùng nguy hiểm.
- Có nên thông báo cho Tinh Quân đại nhân hay không?!
Một tháng trước hắn đã có ý nghĩ này nhưng nhanh chóng bị xóa tan.
Bởi vì thực lực của Tinh Quân là vô địch ở Thiên Thần Tinh, nếu để hắn biết được việc này. giải thướng kia làm sao đến phẩn Cao Tinh Quan.
Rốt cục, hai tháng đã trôi qua...
Cao Tinh Quan quát lạnh một tiếng, mái đẩu bạc tung bay trong gió, trống rỗng dịch chuyển mấy ngàn dặm. Từ trên đinh đẩu Dương Phàm buông xuống một cỗ tinh thẩn uy áp cuôn cuộn, mãnh liệt, áp bách Dương Phàm từbốn phía.
Ngay cả Chân Tiên thượng vị duới áp lực dung hợp pháp tắc không gian như vậy cũng có thể trực tiếp hộc máu mà chết.
- Ngươi rốt cuộc không kìm nôi rồi sao?!
Khóe miệng Dương Phàm nổi lên một tia trừo phúng.
- ổ? Không đúng!
Đột nhiên, hắn biến sắc! Không chi có một người! Hưu
Từ phía trước, một đạo ngân quang chói mắt như lưu tirihbắn tới, một thán ảnh như thiên thẩn xuất hiện.
Đó chính là một nam nhân mặc áo giáp màu bạc, đứng ngạo nghễ giữa hư không, thẩn uy kinh thiên chấn địa.
Dương Phàm nhưón màv lên.
Người tới cũng không xa lạ, chính là Trường cai ngục cùa Thiên La Ngục từng xuất hiện ỡ phiến hoang mạc Ngày đó!

CHƯƠNG 733 : CẦM SÁT NHỊ TIÊN!

Hai đại cường giả cấp Kim Tiên của Thiên Thẩn Tinh đồng thời phát ra tinh thẩn lực đánh về phía Dương Phàm. Quy tắc không gian bốn phía nan rẩy, tiên linh khí mênh mông gào thét như một cơn phongbạo quét ngang thiên địa.
Khắp ngọn núi hoang vu nơi này. vạn vật đểu sinh ra biến đổi duới áp lực đáng sợ này.
Cả ngọn núi như nứt nẻ, câv cối đổ gãy. một bộ phận snh linh trực tiếp tiêu vong.
Dương Phàm không ngờ lẩn đẩu tiên giao chiến với cao thủ Thượng giới lại phải đồng thời đối mặt hai vị Đại La Kim Tiên.
Giờ khắc này. thẩn sắc vốn luôn binh tĩnh của hắn cũng biến đổi.
về phần vì sao Trường cai ngục Thiên La Ngục xuất hiện nơi này, trong lòng Dương Phàm cũng đã minh bạch.
Truớc đó, Phương Yên đã từng nói qua: "Bẳng hữu tốt nhất của Cao Tinh Quan chính là Trường cai ngục Thiên La Ngục Lô Nghiễm! Hai người này đều là Đại La Kim Tiên, thực lực ngạo thị Thiên Thẩn Tinh!"
Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm na di tới như một tia chớp, hình thành thế tiền hậu giáp kích đối với Dương Phàm.
Dương Phàm hiểu được, sau khi đạt tới trinh độ Đại La Kim Tiên, khả năng lĩnh ngộ pháp tắc cực kỳ thâm ảo. Những người cao thâm thậm chí có thê sáng lập lĩnh vực không gian riêng cùa mình,
Giờ phút này, duới áp lực của hai người hợp lực. không gian trong phạm vi vạn dặm sinh ra lực lượng huyên ảo đáng sợ. áp hết lên người Dương Phàm.
Tinh huống này giống như đang ỡ trong nước, hai vị Đại La Kim Tiên có thể khống chế sức nước triệu vạn cân, đè nén lên người Dương Phàm.
Với thân hình già cả nhu chi còn da bọc xương như Dương Phàm tất nhiên không thể chống cực được công kích hợp lực của hai người.
Nhưng, thương tổn do uy áp kinh thế hãi tục này tạo thành đối với Dương Phàm đã bị hắn dùng Tiêu Luân Hôi hoàn mỹ vận Chuyên đi.
Rẩm rầm!
Trong thiên địa đột nhiên hiện lên một hư ảnh của luân bàn. Một cỗ thương tổn vô hình áp lên trên người hai Đại La Kim Tiên.
Hai người nhất tề chấn động, biến sắc.
Thương tổn Dương Phàm vốn bị đă không ngờ di chuyển lên trên người bọn họ.
Mặc dù cũng không chân chính khiến hai người bị thương nhưng lại tạo ra một sự đả kích lớn lao đổi với hai người.
Hây!
Lô Nghiễm quát lớn một tiếng, một mảnh ngán quang sắc bén mãrih liệt hóa thành một cây cự kiếm màu bạc dài tới mấy trăm trượng, quang diễm hừng hực. bao phủ lấy Dương Phàm.
Đinh
Một luân bàn màu xám lờ mờ xuất hiện trước người Dương Phàm, đột nhiên phát ra quang hà ngũ sắc rực rỡ, như tia chóp bắn vê phía Lô Nghiễm.
- Không ổn!
Tâm thẩn Lô Nghiễm kinh hãi, trong tay xuất hiện một quả ngọc bội, nháy mắt hóa thành một tấm Thạch bi kình thiên, ngân huy chói lóa. kinh hiểm ngăn cản một kích tuyệt luân của Luân Hỗi Bàn.
Khi Luân Hỗi Bàn đárih trúng tấm Thạch bi kia, những tia lửa bắn tung tóe, ngán quang nhộn nhạo cũng trờ nên ảm đạm. Lô Nghiễm kêu lên một tiếng đau đớn, khóe miệng tràn ra máu tuơi.
- Đây rõ ràng là lực lượng của ta!?
Hô hấp cùa Lô Nghiễm đồn dập, sắc mặt không ngừng biến đổi, nhìn chẳm chẳm Luân Hôi Bàn trước mặt Dương Phàm, đây chính là một kiện tiên khí bát phâm!
Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm liếc mắt nhìn nhau, sau đó cẩn thận di chuyển bổn phía, thi triển các loại pháp thuật thẩn thông, công kích thăm dò Dương Phàm.
Sau đó, mặc kệ là công kích thế nào đểu bị Luân Hỗi Bàn phản hỗi nguyên trạng, thậm chí uy lực còn đáng sợ hơn.
Sắc mặt Dương Phàm binh tĩnh, lẳng lặng phần tích thực lực của hai người.
Đều là cường giả Kim Tiên nhất trọng, lực lượng gấp mấy chục lần Chân Tiên thượng vị.
Trong nháy mắt. bọn họ có thể diệt sát nhân vật cấp Chân Tiên.
Nếu nguyện ý, bọn họ có thể rời đi tinh cầu. thậm chí hệ hằng tinh, bước vào vũ trụ tinh hà vô tận.
Không thể không nói thực lực của Đại La Kim Tiên đã vượt qua phán đoán của Dương Phàm.
Đây vẫn chi mới là Kim Tiên nhất trọng!
Kim Tiên có chín tầng, mỗi tầng cách biệt nhau cả trời cả vực. Nếu đạt tơi cửu trọng cũng là cường giả tuyệt đinh, ngạo thị sinh linh vạn vật, cách biệt với Kim Tiên nhất trọng không chi một trời một vực.
Nhưng giờ phút này, hai đại Kim Tiên Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm trước sau giáp kích Dương Phàm đểu có sắc mặt vô cùng ngưng trọng.
- Thẩn thông của người này thật quá mức cổ quái, còn khó chơi gấp mười lần so với
tướng tượng!
Cao Tinh Quan âm thẩm kêu khổ.
Hắn vốn nhận ra Dương Phàm không tầm thường, quy dị khó lường, trong lòng không nắm chắc nên âm thâm thông tri cho Lô Nghiễm tới trợ trận, cùng lắm thì chia đôi phán thường.
- Chiến đấu như thế nàysẽ khiến pháp lực và sinh cơ nhanh chóng trôi đi...
Chân màv Dương Phàm hơi nhíu lại, cũng không thoải mái như biểu hiện bên ngoài.
Giao chiến với hai đại Kim Tiên, hắn càng nhanh đi tới từ vong.
Chi khoảng nửa khắc, khiến thòi gian tử vong của hắn đã giảm đi mấy Ngày.
- Nhất định phải tốc chiến tổc thắng!
Dương Phàm chợt nghiêm mặt lại.
Hắn không hv vọng khi đệ tử minh ra khỏi Cửu Kiếm Di Chi thi minh đã vẫn lạc rồi.
Hít sâu một hơi. Dương Phàm bước ra một bước, xuất hiện Ngay trước mặt cùa Cao Tinh Quan, vươn một cánh tay như lão già ra, ấn về ngực hắn.
Một kích này nhin như vô lực nhưng khiến toàn thân Cao Tinh Quan phát lạnh, một cỗ khí tức tử vong lập tức đánh ập tới.
Theo bản năng hắn liền lùi nhanh lại.
Hô—
Dương Phàm há mỗm phun một cái, một dòng khí màu khô vàng hóa thành bạo phong đầy trời, bao phù lấy hắn.
- Ahhhh....
Thân hãm trong dòng khí này. linh hồn và thân thể Cao Tinh Quan phút chốc lộ ra vẻ già cả, sinh mệnh lực nhanh chóng tiêu tan.
Trong lúc này, hắn như lâm vào vũng lầy, hành động rất chậm rãi.
Dương Phàm mặc dù chưa có cảnh giới Kim Tiên, không am hiểu pháp tắc nhưng tự mình lĩnh ngộ ra cảnh giớii Luân Quả Kỳ. dung hợp Đại Luân Hỗi, giao hòa với hết thảy quy tắc.
- Cứu ta!
Cao Tinh Quan giãy dụa gào lớn, phát ra tiêng kêu cứu với Lô Nghiêm.
Sắc mặt Lô Nghiễm phát lạnh, nâng một tay lên. tấm Thạch bi kia lại bành truớng, lóe ra ngân mang hùng hồn, mang theo khí tức nặng nể từ trên trời ẩm ẩm đánh xuống Dương Phàm.
Đối mặt với tấm Thạch bi không lồ này, trái tim Dương Phàm cũng như loạn nhịp. Nếu cứng rắn đối kháng, hắn sẽ càng nhanh đi tới tử vong.
Bá!
Thân hình Dương Phàm nhoáng lên, thi triển Súc Địa Thành Thốn, rời đi vài trăm dặm, tránh thoát một kích này.
Ẳm Thạch bi kia ầm ầm nện xuống, thiên địa chấn động, sông núi tan vỡ, kinh thẩn khiếp quỷ.
Thực lực của Đại La Kim Tiên khiến Dương Phàm kiêng kị. Đối phó một người có thể thoải mái chiến thắng nhưng đổi mặt với hai người thì không hể đơn giản.
- Người này thật khó đổi phó, thần thông cổ quái vượt xa người thường. Mặc dù là với thực lực hai ta muốn chém giết cũng sợ...
Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm liếc mắt nhìn nhau, ý niệm trao đổi. trong mắt nhau đều lộ vẻ kiêng kị.
Dương Phàm thấy hai người có ý tứ rút lui thì ngược lại cảm thấy rất nóng vội.
Trước mắt. biết được thân phận của hắn cũng chi có Cao Tinh Quan, nhiều lắm thì thêm Lô Nghiễm nữa.
Nhưng nếu hai người rời đi, thân phận lộ ra thì hắn ở Thiên Thần Tinh sẽ vô cùng nguy hiểm.
- Hai người các hạ là Đại La Kim Tiên đại danh đinh đinh của Thiên Thần Tinh, lấy hai địch một còn không dám đánh với Dương mỗ một trận sao?!
Trong măt Dương Phàm lộ vẻ trừo phúng:
- Các ngươi nếu không ra tay, Dương mỗ sẽ rời đi Thiên Thần Tinh, tiến vào thế giới tinh hà rộng lớn!
Ý tứ cùa hắn rất rõ ràng. Lúc này các ngươi không ra tay, Dương mỗ ta cùng lắm thì rời khòi Thiên Thần Tinh, đến lúc đó có muốn cũng đã hết cơ hội.
Nghe vậy, sắc mặt của Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm đểu biến đổi.
Dương Phàm lập tức suy đoán ra Lô Nghiễm cũng đã biết chi tiết cùa mình.
Dứt lời. Dương Phàm bá một tiếng, bay thẳng ra ngoài Thiên Thẩn Tinh.
Với tốc độ của hắrụ dù dưới áp lực quy tắc nơi này cũng chi mất một lúc đã rời khói Thiên Thẩn Tinh.
- Đuổi theo!
Sắc mặt của Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm tràn ngập sát ý, nhất tề vận chuyển tiên giáp phòng ngự. tế ra tiên khí công kích, đuôi giết Dương Phàm.
Thấy vậy, trong lòng Dương Phàm mừng thẩm, kế sách "lạt mềm buộc chắt" rốt cục thành công.
Hắn vốn lo lắng hai người này sẽ bò chạy thì tình hình cùa hắn sẽ rất đáng ngại.
Hiện tại hắn cổ ý chạy khiến hai người rất sốt ruột.
Dù sao Dương Phàm nếu rời khòi Thiên Thần Tinh, cao chạy xa bay thì Ngày sau cũng không còn cơ hội nữa.
Hưu
Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm nhanh chóng đuổi kịp Dương Phàm.
Lúc này, ba người đã bay khói Thiên Thẩn Tinh, đi vào tinh không vũ trụ, mất đi lực tràng quy tắc hạn chế. Chi nhoáng cái đã vượt xa mấy chục vạn dặm, thẩn thông pháp lực không bị hạn chế.
Lẩn đẩu tác chiến trong hoàn cảnh này, Dương Phàm có chút chua thích ứng, lập tức lâm vào nguy hiểm.
Trong vô hinh, Dương Phàm cảm ứng được rất nhiều tinh thể gian trong thiên địa, tồn tại những quy tắc lực tràng và chế hành huyển diệu.
Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm đang chiếm cứ thượng phong thì lòng tin gia tăng nhiều, công kích Ngày càng mãnh liệt. Dương Phàm lâm vào bị động trárih né.
Cho tới khi thích ứng được với môi trường, thần quang trong mắt Dương Phàm lóe sáng.
Bá!
Thân ảnh Lô Nghiễm như thiên thần, nhoáng cái đã giết tới. Câv đại đao trong tay hắn chém ra đao lãng ngàn dặm. Nơi nó đi qua, vạn vật tiêu tan, hóa thành bụi phấn.
- Chính là lúc này...
Thân hinh Dương Phàm bỗng ngừng lại, hiểm hiểm tránh thoát đao lãng đáng sợ kia, khi kinh cuồn cuồn lướt qua bên người, bị quang lưu khô vàng cắn nuốt hết.
Một đao Lô Nghiễm thất bại, đã bay tới sát Dương Phàm, lộ ra sơ hờ.
- Để mạng lại!
Hàn quang hiện lên trong mắt Dương Phàm, chủ động lao tới đón đường. Một cánh tay khô gầy đánh ra, chụp tới thán thể Lô Nghiễm.
Lô Nghiễm muốn trốn tránh nhưng lại bị một cỗ khi tức tử vong đông lạnh linh hồn chấn nhiếp, không gian quanh thân như lâm vào bùn lầy, tốc độ giảm đi nhiều, không bằng được một phần mười cực hạn.
Phốc!
Bàn tay khô vàng lập tức nắm lấy hắn. Trong tiếng kêu gào thảm thiết, sinh mệnh lục Lô Nghiễm nhanh chóng tiêu tan, hết thảy lực lượng và vật chất cũng đểu nhanh chóng héo rũ.
- Không ổn!
Cao Tinh Quan vội vàng nghĩ cách cứu viện, khống chế một câv cự phủ. quét ngang tới.
Dương Phàm không ngờ không né tránh, Luân Hỗi Bàn xuất hiện trên đinh đầu. ngăn cản một kích này.
Luân Hỗi Bàn ngưng tụ chuyển hóa lực đạo một kích cùa Cao Tinh Quan, hóa thành hỗ quang màu bạc. Phốc một tiếng đã cắt thân thể Lô Nghiễm đang rất thong thả thành hai nửa, thân thể tiêu tan, linhhồnbị hút vào trong Luân Hỗi Bàn.
- Ah...
Vẻ mặt Cao Tinh Quan tiều tụy, tâm thẩn lúng lúng. Hắn không ngờ lực lượng của chính mình lại bị Dương Phàm sử dụng, giết chết Lô Nghiễm.
Dù sao duới tinh huốngbirứi thường, bọn họ hiểu được thẩn thông Dương Phàm cho nên có thể để phòng.
Sau khi giết chết Lô Nghiễm, trong lòng Dương Phàm rất bình tĩnh. Tiếp theo chỉ còn một Kim Tiên, thoải mái hơn rất nhiêu.
Hắn cũng không nóng lòng, tại chỗ khoanh chân ngồi xuống, như đang điều tức.
Cao Tinh Quan cáo già xảo quyệt, không chút nghĩ ngợi, lập tức cao chạy xa bay.
-Ai!!!
Dương Phàm nhẹ nhàng thớ ra. từ từ nâng chướng lên. chậm rãi đẩy về phía Cao Tinh Quan.
Cao Tinh Quan vừa mới chạy mấy vạn dặm, thân hình bỗng dưng cứng đờ.
- Luân... Hỗi... Môn...
Trong lổc xoáy ngũ sắc trên đinh đẩu Dương Phàm lộ ra một quang môn với nhan sắc không thê dùng ngôn từ binh thường đê hình dung.
Một lực hút không thể ngăn cản truyền tới.
Mặc dù hắn vận chuyển nguyên khí một đời. thi triền bí thuật dãv dụa nhưng cũng không ảnh hướng gi nhiều, nhanh chóng bị hút đi.
Ngô ông~~~
Khi toàn thân hắn vừa tiến vào trong, Luân Hỗi Môn nhoáng lên, lập tức đóng lại.
Sau một lúc.
Dương Phàm lại đánh ra một chưởng, Luân Hỗi Môn lại mở ra, bên trong xuất hiện một đứa trẻ nhỏ.
hiện hắn đă đặt nửa chân vào phần mộ rồi.
- Cao Tinh Quan đâu?
Phương Yên lặng lễ hòi.
Nàng lúc trước cũng phát hiện Cao Tinh Quan đã biến mất khi Dương Phàm ròi đi.
Dương Phàm không hề quan tâm nói:
- Tiến nhập thiên địa Luân Hỗi rồi...
Thiên địa Luân Hỗi?
Phương Yên sửng sốt, sau đó bừng tinh đại ngộ, hít sâu một hơi lãnh khí.
- Tuy nhiên, Dương mỗ cũng không xa nữa sẽ có vận mệnh giống hắn, chi hv vọng có thể gặp lại đồ nhi lẩn cuối...
Trên mặt Dương Phàm không vui không lo.
Hắn tự biết sinh mệnh đã tới điểm cuối cùng.
Từ khi bắt đẩu tu luyện Luân Quả Kỳ, hắn đã không có đường lui nữa.
- Khôngbiết ba cao cháu cùa Phương tộc ờ trong Cửu Kiếm Di Chi như thế nào?
Dương Phàm dò hòi.
Phương Yên than thờ:
- Một tháng trước, một người đã chết, hôm trước lại chết thêm một! Giờ chi còn mình Phương Chân mà thôi...
Dương Phàm nghe thế trong lòng không khòi phát lạnh.
B a tân tú trong Phương tộc không ngờ giờ chi còn một người!
Những tân tú này đều có bản mạng hồn bài lưu lại trong tộc. Chi cần bò mạng, hồn bài sẽ vỡ tan.
Mà hồn bài ba người này đều ở trong tay Phương Yên, bất cứ lúc nào cũng biết được sinh tử trong bí cảnh.
Dương Phàm nghĩ rẳng Phương tộc đã như vậy, những thế lực khác cũng không có gi tốt đẹp hơn.
- Phương Chân hẳn không có nguy hiểm tính mạng, hoặc chua tới thời khắc mấu chốt...
Dương Phàm trầm ngâm nói.
Traớc khi xuất phát. Dương Phàm từng cấp cho đệ tử một ngọc phù có thẩn thức ấn ký của mình.
Chi cẩn bóp nát ngọc phù này. Dương Phàm sẽ cảm ứng rõ ràng, có thể thông qua árih xạ của Tiên Hồng không gian, phái phần thân đi vào hỗ trợ.
Thực lực cùa phần thân Mộc Phong ít nhất có thể đổi kháng với Đại La Kim Tiên, hẳn có thể xử lý những bất trắc.
Cứ như thấ đám người Dương Phàm bắt đầu chờ đợi!
Ngày thứ ba!
Linh hồn Dương Phàm hơi đau đớn, vội vàng thông qua ánh xạ cùa Tiên Hồng không gian, phái Mộc Phong đi vào.
Bá!
Ngay sau đó. Mộc Phong xuất hiện ớ một đại điện tràn ngập kiếm quang, tổng cộng có chín tòa Thạch bi hình kiếm, phát ra kiếm khí lăng thiên.
Trên chín Thạch bi này, mỗi cái đều ẩn chứa kiếm khí có ý cảnh khác nhau, trên đó cũng khắc một đám ký hiệu cô quái.
Trong đại điện có vài cỗ thi thể. chính giữa chín tấm bia đá này chỉ còn lại bốn người là Phương Chân, HoaNguyệt, Lãnh Kiếm Phong và Tề Lâm.
Trên ngực Phương Chân bị một kiếm cùa Lãnh Kiếm Phong đâm xuyên qua, hình thành một lỗ thủng. Cũng may hắn có kim cương bất diệt thể nên có thể kháng cự được.
Tể Lâm hấp hối nẳm trên mặt đất, gần như đã mất đi chiến lục.
Trên vai Hoa Nguyệt có vài vết máu, từ quang trên người miễn cưỡng ổn định, mất đi hơn phần nửa chiến lực.
Chỉ có Lãnh Kiếm Phong là quanh thân bao phủ một quang kiếm chín màu, sừng sững đứng giữa chín tấm Thạch bi, khí thế kinh nhân, thương thế nhỏ nhất.
Sau khi Mộc Phong hiện thân, mấy người Phương Chân lập tức chấn động.
- Không cẩn lo lắng, đây là phần thân của vi sư...
Mộc Phong lập tức truyền thần niệm cho Phương Chân.
Hoa Nguyệt chi cảm thấy người trước mắt có chút quen mắt nhưng không thể nhớ ra. Dù sao Mộc Phong là phần thân năng lượng, có bộ dáng của Dương Phàm khi tré.
Lãnh Kiếm Phong và Tẻ Lâm đểu hít sâu một hơi lãnh khí. Khí tức trên người Mộc Phong đã vượt xa cành giới Chân Tiên.
Từ khi Dương Phàm tu luyện Tiên Hồng Quyết tới nay, cảnh giới tu vi của phần thân rất gân với bản tôn.
Mặc dù Mộc Phong chi là năng lượng hóa thân nhưng cũng đủ đổi kháng với Kim Tiên nhất trọng, dù không thể hoàn toàn chém giết.
Giờ phút này. khi hắn hiện thân, cỗ tiên uy mênh mông cuồn cuộn không chút kìm nén, ép cho đáp người Lãnh Kiếm Phong. Tê Lâm cũng khó có thê hô hấp.
- Người này... Chính là phần thân... cùa sư phụ sao?!
Trong lòng Phương Chân vô cùng kinh hãi. Hắn không thể lý giải nổi phần thân của sư phụ sao có thể trống rỗng hiện ra nơi này?!
Đương nhiên, ba người Lãnh Kiếm Phong cũng không biết nam nhân trước mắt này chính là sư phụ của Phương Chân.
- Ngươi là ai?! Đại La Kim Tiên sao có thể xuất hiện trong Cửu Kiếm Di Chi?!
Ánh mắt Lãnh Kiếm Phong lãnh liệt như băng, đặc biệt lả khi hắn nắm bảo kiếm chín màu trong tay. Một cỗ ý chí và kiếm khỉ kinh thiên tán phát ra, cũng mang tới cho Mộc Phong không ít áp lực.
- Ha ha ha... Ai bảo Đại La Kim Tiên nhất định không thể tiến vào Cửu Kiếm Di Chi?! Bất cứ động phủ và không gian lĩnh vực nào có thê hoàn mỹ vô kHuyết được.
Mộc Phong cười khẽ.
- Rốt cuộc sao lại như vậy?! Thực lực của Lãnh Kiếm Phong này sao lại mạnh mễ như vậy?!
Thần niệm Mộc Phong truyền âm cho Phương Chân.
- Su phụ, sau khi tiến vào Cửu Kiếm Di Chi, chúng ta đểu có thu hoạch. Mà Lãnh Kiếm Phong là người có cơ duyên nhất, đạt được kiếm tiên mà Cửu Kiếm Tiên Đế từng sử dụng, kế thừa kiếm đạo ý chí và truyền thừa, lực công kích tăng lên nhiều, thực lực gần tiếp cận Đại La Kim Tiên! Mấy người chúng ta liên thủ cũng không thể chiến thắng được.
Phương Chân vội vàng nói rõ nguyên do. Dưới titih huống này hắn vô cùng nguy hiểm, khó khăn lắm mới có thê tự bảo nhung không thê trục diện đối kháng Lãnh Kiếm Phong được.
Chém giết lâu như vậy trong Cửu Kiếm Di Chi. vói thực lực của Phương Chán có thể nói đánh đâu thắng đó. không ai cản nổi. thu hoạch rất lớn, đạt được vài kiện tiên khí mạnh mễ, thậm chí là tiên bảo.
Tuy nhiên đáng tiêc, Lãnh Kiêm Phong lại là người có duyên, được truyên thừa Cửu Kiếm Tiên Đế!
- Nhưvậy xem ra
Mộc Phong lộ ra vẻ trầm ngâm, híp mắt lại đánh giá kiếm ý trùng thiên cùa Lãnh Kiếm Phong đang đối diện mình.
Thân ảnh này cũng từ từ khớp với một người trong ấn tuợng của hắn.
Nhưng Mộc Phong hiểu được Lãnh Kiếm Phong chi là một kiếm tiên tư chất kinh diễm, có được khí chất và tính cách tương tự nhưng không phái là "người kia"!
Lãnh Kiếm Phong lạnh lùng nhin Mộc Phong, trong lòng cũng rất bất đắc đĩ! Mặc dù kế thừa Cửu Kiếm Tiên Đế. thực lực tăng cả chục lẩn nhưng vẫn chua chân chính là Đại La Kim Tiên.
Giờ phút này. toàn trường lâm vào tĩnh mịch.
Mộc Phong khoanh tay, nhẹ nhàng quan sát chín tấm bia đá hình kiếm xung quanh.
Trên chín tấm Thạch bi này mơ hỗ ẩn chứa ý cảnh kiếm đạo kinh sợ thất giới!
Giờ khắc này. tâm thần Dương Phàm chiếm cứ thân thể Mộc Phong, cẩn thân quan sát.
Đột nhiên, ỡ sâu trong linh hồn. Kiếm Đạo Ý Chí bí ẩn như Linh Hồn Tâm Ắn đột nhiên lung động, một cỗ dao động kỳ dị phát tán.
Chín tấm Thạch bi nhất tề non rầy, nhưđang cũng bái điều gì vậy!
Thương
Toàn bộ Cửu Kiếm Di Chi, vô số kiếm khí đều thoát khòi gông cùm xiềng xích, cúi đầu xung thẩn.
Vạn kiếm triều bái!
Mấy người trong đại điện đều sợ nin lên.
Ngay cả lưu ly kiêm chín màu trong tay cùa Lãnh Kiêm Phong cũng rời tay mà ra. căm
xuống mặt đất. cúi đẩu quy bái Mộc Phong.
- Tại sao lại có thể như vậy... Người này nhin thật quen mắt!
Khuôn mặt Hoa Nguyệt biến sắc. Từ trong di tích này nàng cũng đạt được mấy thanh kiếm khí, cũng đểu từ trong không gian đạo cụ bay ra. không thể khống chế được.
- Người này rốt cuộc là cao nhân phương nào, sao có thể khiển vạn kiếm triều bái?!
Ánh mắt Lãnh Kiếm Phong kinh hãi, thật sự không thể đánh giá!
MỘC Phong khoát tay, thanh kiếm chín màu kia đã xuất hiện trong tay hắn.
- Ngươi không được ý chí cùa Cửu Kiếm Tiên Đế thừa nhận, không thể đoạt được truyền thừa này!
Lãnh Kiếm Phong biến sắc, cũng cười lạnh một tiếng.
Ý chi Tiên Đế sao?!
Mộc Phong thông qua Kiếm Đạo Ý Chí sau trong linh hồn, tâm thẩn liền quán nhập vào kiếm này.
Trong phút chốc, hắn tiến vào một đại điện với quang mang chín màu, bốn phía lơ lửng vô số kiếm khí có màu sắc khác nhau.
- Ngươi... Làm sao có thể là ngươi...
Trong đại điện này. một gã nam nhân mặc hoàng bào. trên trán có một kiếm ấn, nhìn chẳm chẳm Dương Phàm, vô cùng kinh hoảng.
- Ta? Ngươi biết ta?!
Dương Phàm không đổi sắc nói.
Hắn biết đây là một lũ tinh thẩn ý chí do Cửu Kiếm Tiên Đế lưu lại, cũng chủ đạo bản mạng kiếm khí từng sử dụng, trớ thành một tồn tại tương tự như khí linh!
- Khí tức của Vô Song Thẩn Kiếm...
Nam nhân hoàngbào này cắn chặt hai răng, thẩn tình phúc tạp nhìn Dương Phàm.
- Vô Song Thẩn Kiếm?! Ngươi từng thấy nó?
Dương Phàm nhẹ nhàng cười.
- Ta sao lại phải nói cho ngươi?
Nam nhân này Chuyên mắt nói.
- Đối diện với Kiếm Đạo Ý Chí cao nhất thất giới, chuồi kiếm khí nho nhỏ của ngươi không có tư cách phản kháng!
Từ sâu trong linh hồn Dương Phàm, Kiếm Đạo Ý Chí kia hơi nhoáng lên, chợt lóe sáng khiến toàn thân nam nhân hoàngbào này nin rẩy!
- Được! Bản đế có thể nói cho ngươi nhưng ngươi phải tuân thủ một hứa hẹn, để Y bát của ta truyền lại cho tiêu tử kia. Nếu không ta tình nguyện ngọc Thạch câu phần!
Nam nhân hoàngbào mặc dù hoảng sợ nhưng cũng rất kiên quyá.
- Được! Nói cho ta biết lai lịch và tung tích Vô Song Thẩn Kiếm.
Dương Phàm thản nhiên nói.
Hắn hiểu được kiếm này có duyên với Lãnh Kiếm Phong, đây đã là nhân quả của hệ thống Đại Luân Hỗi rồi!
- Vô song Thẩn Kiếm chính là kiếm khí đệ nhất trên Thất Giới Chí Tôn Thẩn B inh B ảng, lực cõng kích thiên hạ vô song, vô kiên bất tồi. Ngay cả bản đế cũng chi vẻn vẹn thấy nó một lẩn!
Nam nhân hoàngbào nói tới đây. thẩn sắc phúc tạp, thớ dài hổi hận.
Dương Phàm nghe vậy, nhãn tình sáng lên! Không hổ là Tiên Đế kiếm đạo. đã từng thấy qua Vô Song Thẩn Kiếm.
- Bới vì bản tôn của ta chết duới Vô Song Thẩn Kiếm, thẩn hồn câu diệt! Chi còn lại nhất lũ ý thức ta, tạm thời phần hóa thành kiếm đạo ý chí.
Trong mắt nam nhân hoàng bào này lộ ra vẻ cừu hận lạnh như băng, nhưng chi lóe lên cái rồi tiêu tan.
Dương Phàm nghe vậy, trong lòng nang động. Lịch sử của Thiên Thẩn Tinh quá dài, nhân vật chói sáng nhất nơi này không ngờ chết duới Vô Song Thán Kiếm!
- Lai lịch cùa Vô Song Thần Kiếm, người thường khó có thể đánh giá! Truyền tHuyết cũng có vài cái! Có người cho răng bản thân nó là một thanh phàm binh, trải qua vô số cao thủ kiếm đạo tẩy lễ, hóa thành tiên khí, thậm chí là thẩn khí trong kiếm đạo! Cũng có truyền thuyết nói rằng bản thân nó là ý chí hóa thân của một cường giả kiếm đạo nghịch thiên. Cũng có truyền thuyết nói rằng tài liệu luyện chế ra nó vốn là hồn độn, pha vẫn với linh vật hồn độn...
Nam nhân hoàngbào nói tới đây. trong mắt lại lóe lên sự tôn kính và sùng bái hiếm có.
- Tóm lại. nó chính là kiếm đạo truyền thuyết, vương giả trong kiếm, thiên hạ vô song! Có thể khẳng định bản thân nó nhất định ẩn chứa hồn độn khí! Đây chính là thứ thiết yếu phải có đê hóa thành thân khí.
Dương Phàm nghe tới đây đã cảm thấy có chút cổ quái. Không hiểu sao hắn lại cảm thấy nam nhân này tuy rất hận Vô Song nhưng cũng tràn ngập kính ý.
- Nó là kiếm khí nghịch thiên duy nhất ớ thất giới muốn phá tan gông cùm xiềng xích! Dũng khí và quả cảm như vậy đủ khiến vạn kiếm khí triều bái. Năm đó. có vô số đại năng thất giớii tranh, đoạt Vô Song Thẩn Kiếm! Nhưng Vô Song Thẩn Kiếm sinh ra cỗ ý chí bất khuất không cam lòng, thậm chí muốn thoát khỏi ước thúc cùa khí đạo, trở thành một tồn tại tự nắm giữ sinh mệnh vận mệnh của minh. Nếu không như vậy, nắm giữ được kiếm đạo ý chí mạnh mẽ nhất và lực công kích mạnh nhất, ai có thể chế trụ được nó?!
Trén mặt nam nhân hoàng bào này lộ ra vẻ hưng phấn và vô cùng kinh thán.
- Sau đó, Vô Song Thẩn Kiếm lọt vào sự chèn ép của nhiều cường giả nghịch thiên, nghe nói đã có một lũ ý chí mạnh nhất sinh ra Linh Hồn Tâm Ấn, trốn vào Luân Hỗi. về phần bản thể cùa nó hiện tại bị phong ấn. Bởi vì một khi khiến lũ ý chí mạnh nhất kia trờ về, kiếm khí mạnh nhất thất giới này sẽ mang tới một hôi gió tanh mưa máu cho thất giớii. Lúc trước, những nhân vật phong ấn Vô Song Thẩn Kiếm sẽ lọt vào sự trá thù tàn khốc.
- Thì ra là thế!
Trong lòng Dương Phàm chấn động, nhớ tới câu nói cuối cùng Vô Song lưu lại:
"Với nguyện ý của ta, giết trở về Thượng giới... Huyết nhiễm thương thiên, phá vỡ thiết tắc!"
Huyết nhiễm thương thiên, phá vỡ thiết tắc!
Một khi Vô Song phi thăng lên, dung hợp với bản thể. vượt qua gông cùm xiềng xích cùa kiếm khí. Rất nhiêu đại năng giả thất giới đêu lâm vào khủng hoảng! Đặc biệt là những kẻ từng áp chế hắn.
- Như vậy xin hòi các hạ... bản thể Vô Song Thẩn Kiếm bị phong ấn ớ đâu?
Trong lòng Dương Phàm khẩn trương, nhìn chẳm chẳm nam nhân trước mặt!
- Điểu này Ngay cả ta cũng không biết. Bởi vì sau trận chiến đó, ý chí bản tôn của Cửu Kiếm Tiên Đế đã chết trong tay Vô Song Thẩn Kiếm, ta trớ thành khí linh của kiếm này. biết được rất ít những gì phát sinh sau đó.
- Ta chi biết là, cuộc chiến Ngày đó phát sinh ở Nội Vực Tinh Thiên.
Nam nhân hoàngbào lộ ra vẻ hỗi tướng.
Nội Vực Tinh Thiên?
Trong lòng Dương Phàm mặc dù thất vọng nhưng cuối cùng cũng biết thêm được một sổ việc liên quan Vô Song, cũng tìm được một cái manh mối.
Nội Vực Tinh Thiên chính là Tinh Thiên thế giới trong Nội Vực Thiên giới.
Nghe nói, đó chính là căn nguyên Thiên giới sơ khai, thế giới Tinh Hà cũng sinh ra sau
đó.
Rời khòi lưu ly kiếm chín màu. ánh mắt Dương Phàm quét qua mấy người trong đại điện.
Vừa rồi gặp gỡ Cửu Kiếm Tiên Đế chi phát sinh trên mặt tinh thần, cũng chi diễn ra ớ trong một chóp mắt mà thôi!
Hô~
Dương Phàm nhẹ nhàng thớ ra Mục đích cuối cùng của hành trinh Cửu Kiếm Di Chi này đã đạt được.
Thu liễn khí tức Kiếm Đạo Ý Chí sâu trong linh hồn, Dương Phàm ném lưu ly kiếm trong tay trớ lại cho Lãnh Kiếm Phong.
Lãnh Kiếm Phong ngân ra. Không ngờ đổi phương không cướp đoạt vật truyền thừa cùa Cửu Kiếm Tiên Đế.
Ầm!
Dương Phàm đột nhiên nâng chướng lên, một mánh quang hoa chói mắt đánh trúng tấm Thạch bi ở trung ương. Lực lượng cường đại còn đánh văng mấy người ra ngoài.
Ẩm~—
Chúi tấm Thạch bi đều nhất tề tan vỡ. lộ ra chín chiếc hộp rất lớn màu cổ đồng, tản mát khi tức thái cổ.
Mấy người nơi này lập tức cảm nhận được một cỗ bảo khí hùng hồn áp nhân.
- Ngươi sao lại biết được...
Lãnh Kiếm Phong kinh hãi thất sắc!
-Bảo vật Tiên Đế!
Đám người Hoa Nguyệt. Tể Lâm đểu sáng bừng mắt lên.
Dương Phàm đứng ở chính giữa, lạnh lùng cười nói:
- Vừa rồi Dương mỗ đã đạt thành hiệp nghị với Tiên Đế ý chí. Bảo vật trong này sẽ do Dương mỗ phần phối cho người hữu duyên. Mỗi người đều có phần!
Lãnh Kiếm Phong trầm mặc, dường như nhận được dặn dò từ trong lưu ly kiếm.
Rất nhanh, Dương Phàm đã phần phối xong bảo vật trong chín chiếc hộp.
Bản thân hắn có ba hộp, đệ tử Phương Chân hai hộp, Lãnh Kiếm Phong hai hộp, còn hai người Hoa Nguyệt và Tê Lâm mỗi người một hộp.
Đương nhiên trong mỗi hộp này đểu cất chứa một phẩn bảo vật của Cửu Kiếm Tiên Đế!
Dương Phàm vội vàng mờ ra, cũng lâm vào líu lưỡi.
Trong hộp này. thứ thấp nhất cũng là tiên khí thập phẩm!
Tiên khí thập phẩm đã vượt qua tiên khí cửu phầm. Đó chính là tiên khí cực phẩm. Trong đó còn có không ít tiên bảo đă tuyệt tích trên Thiên Thần Tinh, thậm chí có cả tiên bảo truyền thừa.
Ngoại trừ pháp bảo, còn có một ít tiên đan, thiên địa linh bảo, tài liệu cục phâm...
Hoa Nguyệt và Tề Lâm tuy chi nhận được một hộp bảo vật nhưng cũng mừng như điên. Đây ít nhất cũng cho bọn họ có được tu bản vượt qua đại đa sổ Đại La Kim Tiên, tốc độ tu luyện Ngày sau chắc chắn tăng nhanh, thực lực tăng mạnh.
Dương Phàm sớ dĩ phần phổi chín hộp bảo vật như vậy là do đã hình thành một hiệp nghị nào đó đối với ý chí cùa Cửu Kiếm Tiên Đế lưu lại trong thanh kiếm.
Khi linh cũng đã phát độc thệ. tuyệt đổi sẽ không tiết lộ bí mật trên người Dương Phàm.
Cuối cùng, khi bảo vật đã chia xong, chi còn Lãnh Kiếm Phong truyền thừa Cửu Kiếm Tiên Đế.
Nếu không có trường hợp đặc biệt của Dương Phàm, Lãnh Kiếm Phong hẳn là thiên chi kiêu tử nơi này, chăng những truyền thừa Tiên Đế mà còn có được đại đa số bảo vật.
Phương Chân cũng đi nhờ có Dương Phàm mà thu hoạch được sổ bảo vật tương đương Lãnh Kiếm Phong, chi là hắn không có duyẻn truyền thừa Cửu Kiếm Tiên Đế.
Nghe ý tứ của khí linh kia, dựa theo ý chi của Tiên Đế, chi có đệ tử của Cửu Kiếm Môn mới có tư cách được truyển thừa V bất của Tiên Đế.
Dương Phàm cũng không miễn cưỡng. Đệ tử Phương Chân không thích hợp với kiếm đạo. Sâu trong linh hôn hắn còn lưu lại Kiếm Đạo Ý Chí của Vô Song, càng thêm trân quý.
- Bí mật cùa Cửu Kiếm Di Chi đã được cởi bò, cũng đã tìm được người kế thừa Y bát, chúng ta làm sao có thể ròi đi?
Hoa Nguyệt tại chỗ điểu tức, khí sắc đã chuyển biến vài phẩn.
- Xem trên đinh đầu!
Lãnh Kiếm Phong thản nhiên nói.
Trên không trung nơi vốn có chín tấm Thạch bi đột nhiên xuất hiện một lổc xoáy rực rỡ nhiều màu. từ ảm đạm dẩn trớ hên huyến lệ. chậm rãi áp xuống.
Dương Phàm nhìn chẳm chẳm lốc xoáy này, cũng liếc nhìn đệ tủ Phương Chán một cái, chuẩn bị lên tiếng.
Ngay lúc này, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi.
Không ồn!
Một cỗ nguy hiểm áp tới linh hồn từ vị trí bản tôn truyền tới.
- Nhanh chóng rời đi, trong thời gian ngắn không được phản hỗi Thiên Thẩn Tinh.
Dương Phàm lạnh lùng hờ hữ. trong mắt lộ ra một tia lo lắng và cấp bách, nói với đệ tử Phương Chân, đông thòi nói với ba người Hoa Nguyệt.
- Vâng, sư phụ!
Phương Chân cũng không hoài nghi lời sư phụ, hóa thành một đạo kim quang, quyết đoán lao vào trong lổc xoáy, biến mất.
Lãnh Kiếm Phong và Tể Lâm cũng lập tức rời đi!
Trên người Hoa Nguyệt nở rộ một mảnh từ quang huyến lệ, bay vọt về phía lốc xoáy nhưng đột nhiên dừng lại. một đôi con ngươi mê hôn lăng lặng nhìn Dương Phàm, thớ dài nói:
- Ta biết ngươi là ai!
Dương Phàm cười cười, thẩm nghĩ:
"Ngươi biết ta là ai thì sao?!"
Lúc trước gặp nàng ta ớ Phi Thăng Thai, thân phận Dương Phàm là Phiền Dương.
- Nếu không đoán sai, ngươi hẳn là Dương Phàm, nhân vật truyền kỳ tới từ Đông Thắng Đại Lục!
Khóe miệng Hoa Nguyệt nhấc lên một tia mím cười.
Sắc mặt Dương Phàm hơi đổi, nhưng vẫn không thèm bận tâm!
- Đúng là Dương mỗ! Hoa Nguyệt đạo hữu đã biết thân phận tại hạ. có muốn tố cáo thân phận ta để đổi lấy phần thưởng hay không?!
Sau khi giết chết Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm, Dương Phàm thông qua sưu hồn đã biết hắn đã được treo thưởng rất lớn ớ mỗi Phi Thăng Thai.
- Quen biết đã là duyên phận! Đểu là phi thăng giả, tiểu nữ cũng vì Dương đạo hữu mà tự hào! Còn nữa, sau này Dương đạo hữu nhất định sẽ trớ thành đại nhân vật ỡ thất giới, tiêu nữ không dám đắc tội!
Hoa Nguyệt chân thành thi lê, giọng điệu rât tôn kính.
Dương Phàm sao lại nhin không ra được! Nàng ta đang ớ Ngay nhập khẩu truyền tống trận, chi cân Dương Phàm có sát ý, với công pháp Nguyên Từ Thán Quang của nàng ta, khắc chế hâu hết công pháp thiên hạ. hoàn toàn có thê toàn thân trớ ra.
- Giờ phút này, ờ Thiên Thần Tinh gặp phải nguy cơ chưa từng có. hết thảy đều do Dương mỗ mà có! Thời gian không còn nhiều, ngươi mau đi đi!
Dương Phàm khoanh tay đứng, hoàn toàn không lo lắng nhân tố Hoa Nguyệt không ổn định này.
- Nếu đã như vậy. Ngày sau gặp lại!
Hoa Nguyệt hạ thấp người thi lễ.
Cách!
Dương Phàm khoát tay. một viên chất lòng vô cùng mỹ lệ bay về phía Hoa Nguyệt. cười dài một tiếng:
- Đã có duyên, tặng ngươi một viên Nghịch Linh Huyết!
Trong tay hắn vốn có không ít Nghịch Linh Huyết.
Hoa Nguyệt tiếp lấy Nghịch Linh Huyết, đột nhiên ngẩn ra. Bản thán minh vạch trần thán phận đối phương, châng những không bị giết người diệt khâu mà còn chủ động tặng một viên Nghịch Thiên Thần Huyết trong truyền thuyết là vì sao?!
Trong mắt nàng lộ vẻ phức tạp. nhìn chẳm chẳm nam nhân thần bí khó lường bên dưới!
- Từ vong... đă bắt đẩu rồi sao?!
Dương Phàm thì thào lẩm bẩm, từ từ nhắm mắt lại, thân thể lâm vào suy vếu vô hình.
- Tử vong?!
Trong mắt Hoa Nguyệt xẹt qua một tia kinh ngạc!
Nàng bỗng nhiên nhớ tới bộ dáng thọ nguyên sắp kiệt của Dương Phàm trước khi tiến vào Cửu Kiếm Di Chi.
Trên thực tế, hiện tại nàng ta nhin thấy là phần thân Mộc Phong mà không phải là Dương Phàm.
Bá!
Thân ảnh Mộc Phong biến mất tại chỗ!
Trống rỗng biến mất!
Sắc mặt Hoa Nguyệt xám như tro tàn, vô cùng kinh hãi.
Đúng lúc này, nàng cảm giác toàn bộ động phủ lay động, vô cùng luống cuống:
- Thiên Thần Tinh đă xảy ra chuyện gì?
Nàng không chút nghĩ ngợi, lập tức tiến vào lốc xoáy rực rỡ trên đầu.
Đến!
Tiếp theo, nàng phát hiện minh bị truyển tổng tới một hoi rất hoang vu, nhìn vào tinh hà trên bầu trời, xác định ra đây đã không phải là Thiên Thẩn Tinh.
Khi mấy người Phương Chân truyền tổng ròi đi.
Ầm—
Thiên Thần Tinh lay động một cách khó hiểu. Một cột sáng với đường kính ngàn dặm màu trắng từ vực ngoại tinh không phóng tới. hung hăng đánh mạnh lên tinh câu này.
- Tròi ạ... Đó là gì?!
Triệu triệu tu luyện giả Thiên Thẩn Tinh kinh hãi thất sắc!
Một cỗ áp lực làm người ta hít thở không thông từ tinh không xa xôi truyền tới.
Phía trên tinh không, một tòa thành bẳng kim thiết tạo thành, phát ra tử quang lành lạnh, nhưmột dã thú tànbạo, đứng sừng sững giữa hu không hắc ám!
- Không ổn! Đó chinh là Tinh Không Thành Lũy!
Rất nhiều tu luyện giả của Thiên Thẩn Tinh nhìn thấy tòa thành bẳng kim thiá này thì sắc mặt xám như tro tàn!
Tòa thành này rộng chừng vạn dặm, toàn thân màu bạc, bao phủ quang giớii màu tím, sừng sững giữ hư không! Áp lực khủng bố khiến cường giả trên Thiên Thần Tinh cũng khó có thể hít thờ.
- Tất cả tu luyện giả Thiên Thần Tinh ngoan ngoãn ở lại tinh cầu. phàm có kẻ dám rời đi, giết không tha!
Một thanh âm lạnh, như băng từ trên Tinh Không Thành Lũy truyền xuống.
Từ xa nhìn lại, phía trước tòa thành này có một chiếc long đầu màu tím đen rất lớn, há rộng miệng, phun ra hơi nóng nhàn nhạt.
Đây chính là một cự pháp viễn cồ với đầu rồng lưng rùa. khắc một trận đồ phúc tạp. cùng loại với Diệt Nguyên Pháp Dương Phàm từng có. Nhưng thể tích của nó lớn hơn Diệt Nguyên Pháo ngàn vạn lần.
Trên Tinh Không Thành Lũv này có một đội tiên vệ áo tím bay ra. Mỗi người ít nhất đều là Chân Tiên thượng vị. có tới mấy ngàn người, hình thành một vòng vây, bao phù lấy Thiên Thẩn Tinh.
- Mời Tinh Quân củ tinh cầu này đi ra gặp bổn tọa! Bổn tọa tới từ Tinh Thiên thế giới, nghe lệnh của Phù Lâm Tiên Đế, tới bắt một tên phi thăng giả!
Thanh âm chủ nhân lạnh như băng từ trên một chiếc sân của tòa thành vang lên.
- Có chuyện gì?
Chúng tu luyện giả Thiên Thẩn Tinh rung động không thôi.
Chiếc sân kia có chu vi rộng chừng ngàn truợng, lơ lửng giữa vũ trụ. trên đó có cảnh rượu ngon thịt thom, ca múa mừng cảnh, vồ võ tấu nhạc. Cũng có mấy chục tiên nhân ngồi Ngay cắn hai hàng. Trên cùng cùa chiếc sân có một ngau vàng tinh xảo. có một gã nam nhân cao gầy, mái tóc màu lam. tung bay theo gió.
Đưa mắt nhìn lên, trên chiếc sân này. ngoại trừ thị nữ ra thì tất cả đểu là Đại La Kim Tiên.
Nhất là thanh niên tóc lam trên ngai vàng, trong khi cười nói cũng giống như đang đạp cả Thiên Thán Tinh duới chân mình.
Hưu!
Một đáng bạch quang nhàn nhạt từ trên Thiên Thẩn Tinh bay ra. đi tới truớc chiếc sân màu vàng này.
- Tại hạ là Tinh Quán của Thiên Thẩn Tinh, bái kiến Tiên Quân đại nhân!
Người tới là một gã nho sĩ mặc bạch sam, trong tay cầm một khối lệnh bài hướng về phía thanh niên tóc lam kia thi lễ. vô cùng cung kính.
Đa sổ tu luyện giả trên Thiên Thẩn Tinh cũng đểu nang động.
Thống trị giả tối cao cùa một tinh cầu không ngờ lại thi lễ với một kẻ vừa từ bên ngoài đi
tới.
Thiên Thần Tinh Quân chính là một vị cường giả trong truyền tHuyết cùa Thiên Thần Tinh, tu vi đã đạt tới Kim Tiên tam trọng, bễ nghễ toàn bộ tinh câu!
- Xin hòi Tiên Quân đại nhân có gì phần phó!?
Giờ phút này, Thiên Thẩn Tinh Quán hơi khom người, vẻ mặt kinh sợ, không còn nửa điểm khí giả của kẻ nắm giữ cả tinh cẩu trong tay.
- Lần này bản quân đích thân tới đây, một là để trav nã một kẻ tội phạm, hai là trav tìm Cừu Kiếm Di Chỉ...
Nam nhân tóc lam này nhấp một hóp rượu ngon, trong lòng ngực ôm một tiên tử tuyệt sắc đang lạnh lùng nhì n tinh cầu xanh trong phía duới.
- Tinh Quản Phủ chúng ta nhất định sẽ phối hợp với đại nhân!
Thiên Thẩn Tinh Quản lại cười nói.
Hưu--™
Một đạo cột sáng chín màu phát ra từ phương hướng Cửu Kiếm Di Chi. biến mất trong thiên địa, khiến tiên linh khí toàn Thiên Thán Tinh cũng nhộn nhạo.
- Xem ra chúng ta đã tới chậm rồi! Động phủ Cửu Kiếm Tiên Đế đã tìm được người kế thừa!
Nam nhân tóc lam cười cười.
Thiên Thẩn Tinh Quán thấp thòm lo âu. vội vàng khom người nói:
- Có gì cân chúng ta ra tay, mong Tiên Quán đại nhân phán phó!
- Phong tòa Thiên Thần Tinh này, điều tra một người tên là Dương Phàm, phi thăng giả! Phàm là có thê tìm được người này, thưởng cho hai kiện tiên bảo. mười viên Diệu Thiên Đan, mười triệu tiên Thạch...
Thanh âm lạnh lùng của nam nhân tóc lam lan khắp Thiên Thẩn Tinh.
- Vâng, vâng!
Thiên Thần Tinh Quân vội vàng gật đầu, ra lệnh một tiếng, điều khiển mấy trăm vạn Chấp pháp tiên vệ.
Trong nháy mắt. toàn bộ Thiên Thẩn Tinh lâm vào phong ba. Tinh Không Thành Lũy tới, cứng rắn áp chế Tinh Quán, vô cùng nguy cấp.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!
Chúng ta hãv quav lại thòi điểm trước khi Cửu Kiếm Di Chi mớ ra.
Khi chín ngọc bội hình kiếm tề tụ!
Kiếm hà chín màu chói mắt trùng thiên, trực tiếp xuyên qua tinh hà!
Giờ khắc này. tinh không vũ trụ xung quanh Thiên Thẩn Tinh sinh ra một lũ dao động rất nhỏ.
ở ngoài tinh không xa xôi. khôngbiết cách xa bao nhiêu vạn năm ánh sáng.
Tòa thành kim thiết như một con cụ thú trong vũ trụ, di chuyển trong tinh hà, vừa mói tới Lưu Sa Tinh Hệ.
Trong lúc này, Dương Phàm đang ỡ Cửu Kiếm Môn nơi Thiên Thẩn Tinh vừa lúc cảm nhận được một cồ nguy cơ chua từng có, không khòi nhin tinh không xa xôi.
- Đi vào đại tinh vực này lâu như vậy mà chua tìm thấy tung tích Dương Phàm. Chúng ta sử dụng thứ thân khí Hạo Thiên Kính, mất hơn một ngàn năm mới tập trung ra vị trí ờ gân Lưu Sa Tinh Hệ này.
ở một đại điện sâu trong Tinh Không Thành Lũy. một thanh âm nam nhân nhẹ nhàng thớ
đài.
Thanh âm này dĩ nhiên là của chú nhân Hạo Thiên Kinh trên tay nam nhân tóc lam, khôngbiết vang lên từ nơi xa xôi nào.
- ỏ?! Ta giống như cảm thụ được khí tức cùa Cửu Kiếm Tiên Đế... Nơi nào?! Nhanh đi
tới!
Thanh âm trong Hạo Thiên Kính lại vang lên.
- Vâng, Tiên Đế đại nhân, chúng ta lập tức đi tới!
Nam nhân tóc lam vô cùng cung kính.
Rất nhanh, toàn bộ Tinh Không Thành Lũy hóa thành một đạo lưu quang, nháy mắt vượt qua khoảng cách mấy ngàn vạn dặm, cuốic ùng biến mất trong hu không, dung nhập vào thòi không!
Rồi sau đó, mỗi lần xuất hiện đã vượt qua một ngàn năm ánh sáng.
Chậm rãi đi về phía Thiên Thẩn Tinh.
Một Ngày kia.
- Hạo Thiên Kính giống như phản ứng mãnh liệt! Dương Phàm dường như ớ Ngay trên tinh cẩu này!
Nam nhân tóc lam vô cùng hưng phấn!
Ròt cục một Ngày kia!
Tinh Không Thành Lũy khồng lồ mang theo ngàn vạn tiên binh tiên tướng như một bóng ma áp bách tới Thiên Thẩn Tinh.
Lúc này, phán thân Dương Phàm vừa lúc tiến vào Cửu Kiếm Di Chi.
- Không ổn!
Dương Phàm kinh hãi vô cùng. Một cỗ nguy cơ chua từng có khiến linh hồn hắn cũng run rầy!
Từng đợt thần thức mạnh mễ bắt đầu quét khắp Thiên Thần Tinh, trải rộng toàn bộ hằng
hệ.
Hai đại cường giả cấp Kim Tiên cùa Thiên Thần Tinh đồng thời phát ra tinh thần lực đánh, về phía Dương Phàm. Quy tắc không gian bổn phía run rẩy. tiên linh, khí mênh mông gào thét như một cơn phong bạo quét ngang thiên, địa.
Khắp ngọn núi hoang vu noi này. vạn vật đều sinh ra biến đổi dưới áp lực đáng sợ này.
Cả ngọn núi như nứt nẻ. cây cối đổ gãy. một bộ phận snh. linh, trực tiệp tiêu vong.
Dương Phàm không ngờ lần đầu tiên giao chiến với cao thù Thượng giới lại phải đồng thời đối mặt hai vị Đại La Kim Tiên.
Giờ khắc này. thần sắc vốn luôn bình tĩnh của hắn cũng biến đồi.
về phẩn vì sao Trưởng cai ngục Thiên. La Ngục xuất hiện nơi nàv. trong lòng Dương Phàm cũng đã minh bạch.
Trước đó. Phưcrag Yên đã từng nói qua: "Bằng hữu tốt nhất cùa Cao Tinh Quan chính, là Trường cai ngục Thiên. La Ngục Lô Nghiễm! Hai người này đều là Đại La Kim Tiên, thực lực ngạo thị Thiên. Thần Tinh.!"
Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm na di tới như một tia chợp, hình thành thế tiền hậu giáp kích đổi với Dương Phàm.
Dương Phàm hiểu được, sau khi đạt tới trình, độ Đại La Kim Tiên, khả năng lĩnh, ngộ pháp tắc cực kv thâm ảo. Những người cao thâm thậm chí có thể sáng lập lĩnh vực không gian riêng của minh,
Giờ phút này, dưới áp lực cùa hai người hơp lực. không gian trong phạm vi vạn dặm sinh, ra lực lượng huyền ảo đáng sợ. áp hết lên người Dương Phàm.
Tình, huống này giống như đang ở trong nước, hai vị Đại La Kim Tiên có thể khống chế sức nước triệu vạn cân, đè nén lên người Dương Phàm.
Với thân hình già cả như chỉ còn da bọc xương như Dương Phàm tất nhiên không thể chống cực được công kích hơp lực cùa hai người.
Nhưng, thưcrag tổn đo uy áp kinh, thế hãi tục này tạo thảnh đối với Dương Phàm đã bị hắn dùng Tiểu Luân Hồi hoàn mỹ vận chuyển đi.
Rầm rẩm!
Trong thiên, địa đột nhiên, hiện lên một hư ảnh cùa luân bàn. Một cỗ thưcmg tổn vô hình áp lên trên người hai Đại La Kim Tiên.
Hai người nhất tề chẩn động, biến sắc.
Thưcmg tổn Dương Phàm vốn bị đã không ngờ di chuyển lên trên người bọn họ.
Mặc dù cũng không chân chính khiến hai người bị thương nhưng lại tạo ra một sự đả kích lớn lao đối với hai người.
Hây!
Lô Nghiễm quát lớn một tiếng, một mảnh ngân quang sắc bén mãnh liệt hóa thành một cây cự kiếm màu bạc đài tới mấy trăm, trượng, quang diễm hừng hực. bao phù lấy Dương Phàm.
Đinh.
Một luân bàn màu xám lờ mờ xuất hiện trước người Dương Phàm, đột nhiên phát ra quang hà ngũ sắc rực rỡ. như tia chớp bắn về phía Lô Nghiễm.
- Không ổn!
Tâm thần Lô Nghiễm kinh hãi. trong tay xuất hiện một quả ngọc bội, nháy mắt hóa thành một tấm thạch, bi kình thiên, ngân huy chói lóa, kinh hiểm ngăn cản một kích tuyệt luân cùa Luân Hồi Bàn.
Khi Luân Hồi Bân đánh trúng tấm thạch bi kia, nhũng tia lừa bắn tung tóe, ngân quang nhộn nhạo cũng trở nên âm đạm. Lô Nghiễm kêu lên một tiếng đau đớn, khóe miệng tràn ra máu tươi.
- Đây rõ ràng là lực lượng cùa ta!?
Hô hấp của Lô Nghiễm đồn đập. sắc mặt không ngừng biến đổi. nhìn chẳm chẳm Luân Hồi Bàn trước mặt Dương Phàm, đây chính là một kiện tiên khí bát phâm!
Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm liếc mắt nhìn nhau, sau đó cẩn thận di chuyển, bổn phá. thi triển các loại pháp thuật thần thông, công kích thăm đò Dương Phàm.
Sau đó. mặc kệ là công kích thế nào đều bị Luân Hồi Bàn phản hồi nguyên trạng, thậm chí uy lực còn đáng sợ hơn.
Sắc mặt Dương Phàm bình, tữứụ lẳng lặng phân tích thực lực cùa hai người.
Đều là cường giả Kim Tiên nhất trọng, lực lượng gấp mấy chục lần Chân Tiên thượng vị.
Trong nháy mắt, bọn họ có thể diệt sát nhân vật cấp Chân Tiên.
Nếu nguyện, ý. bọn họ có thể ròi đi tinh. cầu. thậm chí hệ hằng tinh, bước vào vũ trụ tinh, hà vô tận.
Không thể không nói thực lực cùa Đại La Kim Tiên đã vượt qua phán đoán của Dương Phàm.
Đây vẫn chỉ mới là Kim Tiên nhất trọng!
Kim Tiên có chín tầng, mỗi tầng cách biệt nhau cả trời cả vực. Nếu đạt tơi cừu trọng cũng là cường giả tuyệt đinh, ngạo thị sinh linh vạn vật, cách biệt với Kim Tiên nhất trọng không chỉ một trời một vực.
Nhưng giờ phút này. hai đại Kim Tiên Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm trước sau giáp kích Dương Phàm đều có sắc mặt vô cùng ngưng trọng.
- Thẩn thông của người này thật quá mức cồ quái, còn khó chơi gấp mười lẩn so với
tường tượng!
Cao Tinh Quan âm thầm kêu khổ.
Hắn vốn nhận ra Dương Phàm không tẩm thường, quỷ dị khó lường, trong lòng không nắm chắc nên âm thầm thông tri cho Lô Nghiễm tới trợ trận, cùng lắm thì chia đôi phần thường.
- Chiến đấu như thế này sẽ khiến pháp lực và sinh, cơ nhanh, chóng trôi đi...
Chân mày Dương Phàm hoi nhíu lại, cũng không thoải mái như biểu hiện bên ngoài.
Giao chiến với hai đại Kim Tiên, hắn càng nhanh, đi tới từ vong.
Chỉ khoảng nừa khắc, khiến thời gian từ vong của hắn đã giảm đi mấy ngày.
- Nhất định phải tốc chiến tốc thắng!
Dương Phàm chợt nghiêm mặt lại.
Hắn không hy vọng khi đệ từ mình, ra khòi Cừu Kiếm Di Chỉ thì mình, đã vẫn lạc rồi.
Hít sâu một hơi. Dương Phàm bước ra một bước, xuất hiện ngay trước mặt cùa Cao Tinh Quan, vươn một cánh, tay như lão già ra, ấn về ngực hắn.
Một kích này nhìn như vô lực nhưng khiển toàn thân Cao Tinh Quan phát lạnh, một cỗ khí tức từ vong lập tức đánh, ập tới.
Theo bản năng hắn liền lùi nhanh, lại.

Dương Phàm há mồm phun một cái, một đòng khí màu khô vàng hóa thành bạo phong đẩv trời, bao phù lấy hắn.
-Ahhhh....
Thân hãm trong đòng khí này. linh, hồn và thân thể Cao Tinh Quan phút chốc lộ ra vẻ già cả. sinh mệnh lực nhanh, chóng tiêu tan.
Trong lúc này. hắn như lâm vào vũng lầy. hành động rất chậm rãi.
Dương Phàm mặc đù chưa có cảnh giới Kim Tiên, không am hiểu pháp tắc nhưng tự mình lĩnh, ngộ ra cảnh giới Luân Quả Kỳ, đung họp Đại Luân Hồi. giao hòa với hết thảy quy tắc.
- Cứu ta!
Cao Tinh Quan giãy dụa gào lớn. phát ra tiếng kêu cứu với Lô Nghiễm.
Sắc mặt Lô Nghiễm phát lạnh, nâng một tay lên, tẩm thạch bi kia lại bành trướng, lóe ra ngân mang hùng hồn, mang theo khí tức nặng nề từ trên trời ầm ầm đánh xuống Dương Phàm.
Đối mặt với tần thạch bi không lồ này. trái tim Dương Phàm cũng như loạn nhịp. Nếu cứng rắn đối kháng, hắn sẽ càng nhanh đi tới từ vong.
Bá!
Thân hình Dương Phàm nhoáng lên. thi triển Súc Địa Thành Thốn, rời đi vài trăm dặm. tránh, thoát một kích này.
Ắm thạch bi kia ầm ầm nện xuống, thiên địa chẩn động, sông núi tan vỡ. kinh thẩn khiếp quỷ.
Thực lực cùa Đại La Kim Tiên khiển Dương Phàm kiêng kị. Đối phó một người có thể thoải mái chiến thắng nhưng đối mặt với hai người thì không hề đơn giản.
- Người này thật khó đổi phó. thần thông cổ quái vượt xa người thường. Mặc đù là với thực lực hai ta muốn chém giết cũng sợ...
Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm liếc mắt nhìn nhau, ý niệm trao đổỊ trong mắt nhau đều lộ vẻ kiêng kị.
Dương Phàm thấy hai người có ý tứ rút lui thì ngược lại cảm thấy rất nóng vội.
Trước mắt, biết được thân phận của hắn cũng chỉ có Cao Tinh. Quan, nhiều lắm thì thêm Lô Nghiễm nữa.
Nhưng nếu hai người rời đi. thân phận lộ ra thì hắn ở Thiên. Thần Tinh sẽ vô cùng nguy hiểm.
- Hai người các hạ là Đại La Kim Tiên đại danh đỉnh đinh cùa Thiên Thần Tinh, lấy hai địch một còn không dám đánh, với Dương mỗ một trận sao?!
Trong mắt Dương Phàm lộ vẻ trào phúng:
- Các ngươi nếu không ra tay, Dương mỗ sẽ rời đi Thiên Thần Tinh, tiến vào thế giới tinh, hà rộng lớn!
Ý tứ của hắn rất rõ ràng. Lúc này các ngươi không ra tay. Dương mỗ ta cùng lắm thì rời khòi Thiên Thẩn Tinh, đến lúc đó có muốn cũng đã hết cơ hội.
Nghe vậy, sắc mặt cùa Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm đều biến đổi.
Dương Phàm lập tức suy đoán ra Lô Nghiễm cũng đã biết chi tiết cùa mình.
Dứt lời, Dương Phàm bá một tiếng, bay thẳng ra ngoài Thiên Thần Tinh.
Với tốc độ cùa hắn. đù dưới áp lực quv tắc nơi này cũng chỉ mất một lúc đã rời khòi Thiên. Thần Tinh.
- Đuổi theo!
Sắc mặt cùa Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm tràn ngập sát ý, nhất tề vận chuyền tiên giáp phòng ngự. tế ra tiên khí công kích, đuổi giết Dương Phàm.
Từ khi Dương Phàm tu luyện Tiên Hồng Quyấ tới nay, cảnh giới tu vi cùa phân thân rất gần với bản tôn.
Mặc dù Mộc Phong chỉ là năng lượng hóa thân nhưng cũng đù đối kháng với Kim Tiên nhất trọnge dù không thể hoàn toàn chém giết.
Giờ phút nàv. khi hắn hiện thân, cỗ tiên uy mênh, mông cuồn cuộn không chút kim nén. ép cho đáp người Lãnh. Kiếm Phong, Tề Lâm cũng khó có thể hô hấp.
- Người này... Chính, là phân thân... của sư phụ sao?!
Trong lòng Phương Chân vô cùng kinh hãi. Hắn không thể lý giải nổi phân thân cùa sư phụ sao có thể trống rỗng hiện ra nơi này?!
Đương nhiên, ba người Lãnh Kiếm Phong cũng không biết nam nhân trước mắt này chính là sư phụ cùa Phưong Chân.
- Ngươi là ai?! Đại La Kim Tiên sao có thể xuất hiện trong Cừu Kiếm Di Chỉ?!
Ánh mắt Lãnh. Kiếm Phong lãnh liệt như băng, đặc biệt là khi hắn nắm bảo kiếm chín màu trong tay. Một cỗ ý chí và kiếm khí kinh, thiên tán phát ra, cũng mang tới cho Mộc Phong không ít áp lực.
- Ha ha ha... Ai bảo Đại La Kim Tiên nhất định không thể tiến vào Cừu Kiếm Di Chỉ?! Bất cứ động phù và không gian lũứi vực nào có thể hoàn mỹ vô khuyết được.
Mộc Phong cười khẽ.
- Rốt cuộc sao lại như vậv?! Thực lực cùa Lãnh. Kiếm Phong này sao lại mạnh, mẽ như vậy?!
Thần niệm Mộc Phong truyền âm cho Phưcmg Chân.
- Sư phụ. sau khi tiến vào Cừu Kiếm Di Chỉ, chúng ta đều có thu hoạch. Mà Lãnh Kiếm Phong là người có cơ duyên nhất, đạt được kiếm tiên mà Cừu Kiếm Tiên Đế từng sừ dụng, kế thừa kiếm đạo ý chí và truyền thừa, lực công kích tăng lên nhiều, thực lực gần tiếp cận Đại La Kim Tiên! Mấy người chúng ta liên thù cũng không thể chiến thắng được.
Phương Chân vội vàng nói rõ nguyên đo. Dưới tinh, huống này hắn vô cùng nguy hiểm, khó khăn lắm mới có thể tự bảo nhưng không thể trực điện đổi kháng Lãnh. Kiếm Phong được.
Chém giết lâu như vậy trong Cừu Kiếm Di Chỉ, với thực lực của Phương Chân có thể nói đánh, đâu thắng đó, không ai cản nổi. thu hoạch, rất lớn. đạt được vài kiện tiên khí mạnh mẽ. thậm chí là tiên bảo.
Tuy nhiên, đáng tiếc. Lãnh. Kiếm Phong lại là người có duyên, được truyền thừa Cừu Kiếm Tiên Đe!
- Nliư vậy xem ra hắn mới là người chân chính, truyền thừa Cừu Kiếm Di Chỉ rồi!
Mộc Phong lộ ra vẻ trầm ngâm, hịp mắt lại đánh, giá kiếm ý trùng thiên, cùa Lãnh. Kiếm Phong đang đối diện mình.
Thân ảnh. này cũng từ từ khập với một người trong ấn tượng của hắn.
Nhưng Mộc Phong hiểu được Lãnh Kiếm Phong chỉ là một kiếm tiên tư chất kinh diễm, có được khí chất và tính cách tương tự nhưng không phải là "người kia"!
Lãnh Kiếm Phong lạnh, lùng nhìn Mộc Phong, trong lòng cũng rất bất đắc dĩ! Mặc đù kế thừa Cừu Kiếm Tiên Đế. thực lực tăng cả chục lần nhưng vẫn chưa chân chính là Đại La Kim Tiên.
Giờ phút này, toàn trường lâm vào tĩnh mịch.
Mộc Phong khoanh, tay. nhẹ nhàng quan sát chín tẩm bia đá hình kiếm xung quanh.
Trên chín tần thạch bi này mơ hồ ẩn chứa ý cảnh kiếm đạo kinh, sợ thất giới!
Giờ khắc nàv. tâm thần Dương Phàm chiếm cứ thân thể Mộc Phong, cẩn thân quan sát.
Đột nhiên, ở sâu trong linh, hồn, Kiếm Đạo Ý Chí bí ẩn như Linh Hồn Tâm Ắn đột nhiên rang động, một cỗ đao động kỳ dị phát tán.
Ông
Chín tẩm thạch, bi nhất tề run rẩy. như đang cũng bái điều gì vậy!
Thương
Toàn bộ Cừu Kiếm Di Chỉ. vô số kiếm khí đều thoát khòi gông cùm xiềng xích, cúi đầu xưng thần.
Vạn kiếm triều bái!
Mấy người trong đại điện đều sợ nin lên.
Ngay cả lưu lỵ kiếm chín màu trong tay của Lãnh Kiếm Phong cũng rời tay mà ra, cắm xuống mặt đất. cúi đầu quỳ bái Mộc Phong.
- Tại sao lại có thể như vậy... Người này nhìn thật quen mắt!
Khuôn mặt Hoa Nguyệt biến sắc. Từ trong di tích này nàng cũng đạt được mấy thanh kiếm khỊ cũng đều từ trong không gian đạo cụ bay ra, không thể khống chế được.
- Người này rốt cuộc là cao nhân phương nào. sao có thể khiến vạn kiếm triều bái?!
Ánh mắt Lãnh. Kiếm Phong kinh hãi. thật sự không thể đánh, giá!
Ông
MỘC Phong khoát tay. thanh kiếm chín màu kia đã xuất hiện trong tay hắn.
- Ngươi không được ý chí của Cừu Kiếm Tiên Đế thừa nhận, không thể đoạt được truyền thừa này!
Lãnh Kiếm Phong biến sắc, cũng cười lạnh một tiếng.
Ý chí TiênĐế sao?!
Mộc Phong thông qua Kiếm Đạo Ý Chí sau trong linh hồrụ tâm thẩn liền quán nhập vào kiếm này.
Trong phút chốc, hắn tiến vào một đại điện với quang mang chín màu. bốn phá lơ lừng vô số kiếm khí có màu sắc khác nhau.
- Ngươi... Làm sao có thể là ngươi...
Trong đại điện nàv. một gã nam nhân mặc hoàng bào. trên, trán có một kiếm ấn. nhìn chằm chẳm Dương Phàm, vô cùng kinh, hoảng.
- Ta? Ngươi biết ta?!
Dương Phàm không đổi sắc nói.
Hắn biết đây là một lũ tinh thần ý chí đo Cừu Kiếm Tiên Đế lưu lại, cũng chù đạo bản mạng kiếm khí từng sừ đụng, trở thảnh một tồn tại tương tự như khí linh!
- Khí tức cùa Vô Song Thẩn Kiếm...
Nam nhân hoàng bào này cắn chặt hai răng, thần tình phúc tạp nhìn Dương Phàm.
- Vô Song Thần Kiếm?! Ngươi từng thấy nó?
Dương Phàm nhẹ nhàng cười.
- Ta sao lại phải nói cho ngươi?
Nam nhân này chuyển mắt nói.
- Đối diện với Kiếm Đạo Ý Chí cao nhất thất giới, chuổi kiếm khí nho nhò cùa ngươi không có tư cách phản kháng!
Từ sâu trong linh, hồn Dương Phàm, Kiếm Đạo Ý Chí kia hơi nhoáng lên. chợt lóe sáng khiến, toàn thân nam. nhân hoàng bào này run rẩy!
- Được! Bản đế có thể nói cho ngươi nhung ngươi phải tuân thù một hứa hẹn. để y bát cùa ta truyền lại cho tiểu từ kia. Nếu không ta tình nguyện, ngọc thạch câu phần!
Nam nhân hoàng bào mặc dù hoảng sợ nhưng cũng rất kiên quyết.
- Được! Nói cho ta biết lai lịch và tung tích Vô Song Thần Kiếm.
Dương Phàm thản nhiên, nói.
Hắn hiểu được kiếm này có duyên với Lãnh. Kiếm Phong, đây đã là nhân quả của hệ thống Đại Luân Hồi rồi!
- Vô Song Thẩn Kiếm chính là kiếm khí đệ nhất trên Thất Giới Chí Tôn Thần Binh Bảng, lực công kích thiên, hạ vô song, vô kiên bất tồi. Ngay cả bản đế cũng chi vẻn vẹn thấy nó một lần!
Nam nhân hoàngbào nói tới đây, thẩn sắc phức tạp. thở đài hối hận.
Dương Phàm nghe vậy. nhãn tình sáng lên! Không hổ là Tiên Đế kiếm đạo. đã từng thấy qua Vô Song Thần Kiếm.
- Bởi vì bản tôn của ta chết dưới Vô Song Thẩn Kiếm, thẩn hồn câu diệt! Chỉ còn lại nhất lũ ý thức ta, tạm thời phân hóa thành kiếm đạo ý chí.
Trong mắt nam nhân hoàng bào này lộ ra vẻ cừu hận lạnh như băng, nhưng chỉ lóe lên cái rồi tiêu tan.
Dương Phàm nghe vậv. trong lòng rang động. Lịch sừ của Thiên Thần Tinh quá dàỊ nhân vật chói sáng nhất nơi này không ngờ chết dưới Vô Song Thần Kiếm!
- Lai lịch cùa Vô Song Thần Kiếm, người thường khó có thể đánh giá! Truvển thuyết cũng có vài cái! Có người cho rằng bản thân nó là một thanh, phàm binh, trái qua vô số cao thù kiếm đạo tẩy lễ. hóa thảnh tiên khỊ thậm chí là thần khi trong kiếm đạo! Cũng có truyền thuyết nói rằng bản thân nó là ý chí hóa thân cùa một cường giã kiếm đạo nghịch thiên. Cũng có truyền, thuyết nói rằng tài liệu luyện chế ra nó vốn là hỗn độn, pha vẫn với linh, vật hỗn độn...
Nam nhân hoàng bào nói tới đâv. trong mắt lại lóe lên sự tôn kính và sùng bái hiếm có.
- Tóm lại, nó chính là kiếm đạo truyền thuyết, vương giả trong kiếm, thiên hạ vô song! Có thể khẳng định, bản thân nó nhất định ẩn chửa hỗn độn khí! Đây chính là thứ thiầ yếu phải có để hóa thành, thẩn khí
Dương Phàm nghe tới đây đã cảm thấy có chút cồ quái. Không hiểu sao hắn lại câm thấy nam nhân này tuy rất hận Vô Song nhưng cũng tràn ngập kính ý.
- Nó là kiếm khí nghịch thiên duy nhất ờ thất giới muốn phá tan gông cùm xiềng xích! Dũng khí và quả cảm như vậy đù khiển vạn kiếm khí triều bái. Năm. đó, có vô số đại năng thất giới tranh đoạt Vô Song Thần Kiếm! Nhưng Vô Song Thẩn Kiếm sinh ra cỗ ý chí bất khuất không cam lòng, thậm chí muốn thoát khối ước thúc của khí đạo, trờ thảnh, một tồn tại tự nắm. giữ sinh. mệnh, vận mệnh, cùa mình. Nếu không như vậy, nắm giữ được kiếm đạo ý chí mạnh mẽ nhất và lực công kích mạnh nhất, ai có thể chế trụ được nó?!
Trên. mặt nam nhân hoàng bào này lộ ra vẻ hưng phấn và vô cùng kinh thán.
- Sau đó, Vô Song Thần Kiếm lọt vào sự chèn ép cùa nhiều cường giả nghịch thiên, nghe nói đã có một lũ ý chí mạnh nhất sinh, ra Linh Hồn Tâm Ấn, trốn vào Luân Hồi. về phẩn bản
Dương Phàm sở đĩ phân phối chín hộp bảo vật như vậy là đo đã hình thảnh một hiệp nghị nào đó đối với ý chí của Cừu Kiếm Tiên Đế lưu lại trong thanh, kiếm.
Khí linh cũng đã phát độc thậ tuyệt đối sẽ không tiết lộ bí mật trên người Dương Phàm.
Cuối cùng, khi bảo vật đã chia xong, chỉ còn Lãnh. Kiếm Phong truyền thừa Cừu Kiếm Tiên Đế.
Nếu không có trường họp đặc biệt cùa Dương Phàm, Lãnh Kiếm Phong hẳn là thiên chi kiêu từ nơi này, chãng những truyền, thừa Tiên Đế mà còn có được đại đa số bảo vật.
Phương Chân cũng đi nhờ có Dương Phàm mà thu hoạch được số bảo vật tương đương Lãnh. Kiếm Phong, chỉ là hắn không có duyên, truyền thừa Cừu Kiếm Tiên Đế.
Nghe ý tứ cùa khí linh kia, dựa theo ý chỉ cùa Tiên Đế, chỉ có đệ từ cùa Cừu Kiếm Môn mới có tư cách được truyền thừa y bất cùa Tiên Đế.
Dương Phàm cũng không miễn cưỡng. Đệ từ Phưcmg Chân không thích họp với kiếm đạo. Sâu trong linh, hồn hắn còn lưu lại Kiếm Đạo Ý Chí cùa Vô Song, càng thêm, trân quý.
- Bí mật của Cừu Kiếm Di Chỉ đã được cởi bò. cũng đã tìm được người kế thừa y bát. chúng ta làm sao có thể rời đi?
Hoa Nguyệt tại chỗ điều tức, khí sắc đã chuyển biến vài phần.
- Xem trên. đỉnh, đầu!
Lãnh Kiếm Phong thản nhiên nói.
Trên không trung noi vốn có chín tẩm thạch bi đột nhiên xuất hiện một lốc xoáy rực rỡ nhiều màu. từ ảm đạm dẩn trờ hên huyến lệ, chậm, rãi áp xuống.
Dương Phàm nhìn chằm chằm lốc xoáy này. cũng liếc nhìn đệ từ Phưcrag Chân một cái. chuẩn bị lên tiếng.
Ngay lúc nàv. sắc mặt hắn đột nhiên, biến đổi.
Không ổn!
Một cỗ nguv hiểm áp tới linh, hồn từ vị trí bản tôn truyền tới.
- Nhanh chóng ròi đi, trong thời gian ngắn không được phân hồi Thiên Thẩn Tinh.
Dương Phàm lạnh, lùng hờ hữ. trong mắt lộ ra một tia lo lắng và cấp bách, nói với đệ từ Phương Chân, đồng thời nói với ba người Hoa Nguyệt.
- Vâng, sư phụ!
Phương Chân cũng không hoài nghi lời sư phụ. hóa thảnh, một đạo kim quang, quyá đoán lao vào trong lốc xoáy, biến mất.
Hưu
Lãnh Kiếm Phong và Tề Lâm cũng lập tức rời đi!
Trên, người Hoa Nguvệt nở rộ một mảnh từ quang huyến lệ. bay vọt về phía lốc xoáy nhưng đột nhiên đừng lại, một đôi con ngươi mê hồn lâng lặng nhìn Dương Phàm, thờ đài nói:
- Ta biết ngươi là ai!
Dương Phàm cười cười, thầm nghĩ:
"Ngươi biết ta là ai thì sao?!"
Lúc trước gặp nàng ta ở Phi Thăng Thai, thân phận Dương Phàm là Phiền Dương.
- Nếu không đoán sai. ngươi hẳn là Dương Phàm, nhân vật truyền kỳ tới từ Đông Thắng Đại Lục!
Khóe miệng Hoa Nguyệt nhấc lên một tia mỉm cười.
Sắc mặt Dương Phàm hơi đổỊ nhưng vẫn không thèm bận tâm!
- Đúng là Dương mỗ! Hoa Nguyệt đạo hữu đã biết thân phận tại hạ, có muốn tố cáo thân phận ta để đổi lấy phẩn thường hay không?!
Sau khi giết chết Cao Tinh. Quan và Lô Nghiễm, Dương Phàm thông qua sưu hồn đã biết hắn đã được treo thưởng rất lớn ờ mỗi Phi Thăng Thai.
- Quen biết đã là duyên, phận! Đều là phi thăng giả. tiểu nữ cũng vì Dương đạo hữu mà tự hào! Còn nữa, sau này Dương đạo hữu nhất định, sẽ trở thảnh đại nhân vật ờ thất giới, tiêu nữ không đám đắc tội!
Hoa Nguyệt chân thành thi lễ. giọng điệu rất tôn kính.
Dương Phàm sao lại nhìn không ra được! Nàng ta đang ở ngay nhập khẩu truyền tống trận, chỉ cần Dương Phàm có sát ý, với công pháp Nguyên Từ Thẩn Quang của nàng ta, khắc chế hầu hết công pháp thiên, hạ, hoàn toàn có thê toàn thân trờ ra.
- Giờ phút nàv. ờ Thiên. Thần Tinh, gặp phải nguy cơ chưa từng có. hết thảy đều đo Dương mỗ mà có! Thời gian không còn nhiều, ngươi mau đi đi!
Dương Phàm khoanh tay đứng, hoàn toàn không lo lắng nhân tố Hoa Nguyệt không ổn định. này.
- Nếu đã như vậy, ngày sau gặp lại!
Hoa Nguyệt hạ tháp người thi lễ.
Cách!
Dương Phàm khoát tay. một viên chất lòng vô cùng mỹ lệ bay về phía Hoa Nguyệt, cười đài một tiếng:
- Đã có duyên, tặng ngươi một viênNghịch Linh Huyết!
Trong tay hắn vốn có không ít Nghịch Linh. Huyết.
Hoa Nguyệt tiếp lấy Nghịch Linh Huyết, đột nhiên ngẩn ra. Bản thân mình, vạch trần thân phận đổi phưcmg, chẵng những không bị giết người diệt khẩu mà còn chù động tặng một viên Nghịch Thiên. Thần Huyết trong truyền thuyết là vì sao?!
Trong mắt nàng lộ vẻ phúc tạp, nhìn chẳm chẳm nam nhân thẩn bí khó lường bên dưới!
- Từ vong... đã bắt đầu rồi sao?!
Dương Phàm thi thào lẩm bẩm, từ từ nhắm mắt lại. thân thể lâm vào suv yếu vô hình.
- Từ vong?!
Trong mắt Hoa Nguyệt xẹt qua một tia kinh, ngạc!
Nàng bỗng nhiên nhớ tới bộ dáng thọ nguyên sắp kiệt cùa Dương Phàm trước khi tiến vào Cừu Kiếm Di Chỉ.
Trên thực tế, hiện tại nàng ta nhìn thấy là phân thân Mộc Phong mà không phải là Dương Phàm.
Bá!
Thân ảnh. Mộc Phong biến mất tại chỗ!
Trống rỗng biến mất!
Sắc mặt Hoa Nguyệt xám như tro tân. vô cùng kinh. hãi.
Đúng lúc này, nàng câm giác toàn bộ động phù lay động, vô cùng luống cuống:
- Thiên Thẩn Tinh, đã xảy ra chuyện, gì?
Nàng không chút nghĩ ngợi, lập tức tiến vào lốc xoáy rực rỡ trên. đầu.
Đến!
Tiếp theo, nàng phát hiện minh bị truyền tống tới một hoi rất hoang vu. nhìn vào tinh, hà trên bầu tròỊ xác định ra đây đã không phải là Thiên Thần Tinh.
Khi mấy người Phưcmg Chân truyền tổng ròi đi.
Ầm
Thiên. Thần Tinh, lay động một cách khó hiểu. Một cột sáng với đường kính ngàn dặm màu trắng từ vực ngoại tinh không phóng tới, hung hăng đánh mạnh lên tinh, cầu này.
- Tròi ạ... Đó là gì?!
Triệu triệu tu luyện giả Thiên Thẩn Tinh. kinh. Mi thất sắc!
Một cỗ áp lực làm người ta hít thở không thông từ tinh, không xa xôi truyền tới.
Phá trên tinh không, một tòa thảnh bằng kim thiết tạo thành, phát ra từ quang lành lạnh, như một đã thú tản bạo, đứng sừng sững giữa hư không hắc ám!
- Không ổn! Đó chính là Tinh Không Thành Lũy!
Rất nhiều tu luyện giả cùa Thiên. Thần Tinh, nhìn thấy tòa thành bằng kim thiết này thì sắc mặt xám như tro tàn!
Tòa thảnh, này rộng chừng vạn dặm, toàn thân màu bạc, bao phù quang giới màu tím, sừng sững giữ hư không! Áp lực khùng bố khiến cường giã trên. Thiên. Thẩn Tinh, cũng khó có thể hít thở.
- Tất cả tu luyện, giả Thiên. Thần Tinh, ngoan ngoãn ở lại tinh. cầu. phàm có kẻ đám ròi đi. giết không tha!
Một thanh âm lạnh, như băng từ trên Tinh Không Thành Lũy truyền xuống.
Từ xa nhìn lại. phía trước tòa thành này có một chiếc long đầu màu tím đen rất lớn. há rộng miệng, phun ra hơi nóng nhàn nhạt.
Đây chính là một cự pháp viễn cồ với đầu rồng lưng rùa. khắc một trận đồ phúc tạp. cùng loại với Diệt Nguyên Pháp Dương Phàm từng có. Nhưng thể tích của nó lớn hơn Diệt Nguyên. Pháo ngàn vạn lần.
Trên. Tinh Không Thành Lũv này có một đội tiên vệ áo tím bay ra. Mỗi người ít nhất đều là Chân Tiên thượng vị, có tới mấy ngàn người, hình thành một vòng vây, bao phù lấy Thiên. Thần Tinh.
- Mời Tinh Quân cù tinh, cầu này đi ra gặp bổn tọa! Bổn tọa tới từ Tinh Thiên, thế giới, nghe lệnh cùa Phù Lâm Tiên Đế. tới bắt một tên phi thăng giả!
Thanh âm chù nhân lạnh, như băng từ trên, một chiếc sân cùa tòa thảnh vang lên.
- Có chuyện gì?
Chúng tu luyện, giả Thiên Thẩn Tinh rang động không thôi.
Chiếc sân kia có chu vi rộng chừng ngàn trượng, lơ lừng giữa vũ trụ. trên đó có cảnh, rượu ngon thịt thơm, ca múa mừng cảnh, vổ võ tấu nhạc. Cũng có mấy chục tiên nhân ngồi ngay cắn hai hàng. Trên cùng cùa chiếc sân có một ngau vàng tinh. xảo. có một gã nam nhân cao gầy, mái tóc màu lam, tung bay theo gió.
Đưa mắt nhìn lên. trên, chiếc sân này. ngoại trừ thị nữ ra thì tất cả đều là Đại La Kim Tiên.
Nhất là thanh niên tóc lam trên ngai vàng, trong khi cười nói cũng giống như đang đạp cả Thiên Thẩn Tinh dưới chân minh.
Hưu!
Một đáng bạch quang nhàn nhạt từ trên Thiên Thần Tinh bay ra, đi tới trước chiếc sân màu vàng này.
- Tại hạ là Tinh Quân cùa Thiên Thần Tinh, bái kiến Tiên Quân đại nhân!
Người tới là một gã nho sĩ mặc bạch. sam. trong tay cầm một khối lệnh, bài hướng về phá thanh niên tóc lam kia thi lễ. vô cùng cung kính.
[Xôn xao]
Đa số tu luyện giả trên Thiên Thẩn Tinh cũng đều rang động.
Thống trị giả tối cao của một tinh, cầu không ngờ lại thi lễ với một kẻ vừa từ bên ngoải đi
tới.
Từng cỗ thần thức từ Tinh Không Thành Lũy xa xôi quét đến. trải rộng khắp Thiên Thần Tinh.
Cảm quan Đại Luân Hồi thông hiểu thiên địa của Dương Phàm cảm ứng đến nguy cơ trước nay chưa từng có. khiến linh hồn hắn lâm vào hít thờ không thông.
Giờ phút này. Tirih Không Thảrih Lũy ờ ngoài khu vực rất xa Thiên Thần Tinh, đại bộ phận người tu luyện đều không phát hiện ra.
Khoảnh khắc này. Dương Phàm vừa vặn đưa phân thân Mộc Phong vào trong Cửu Kiểm Di Chỉ.
Đối mặt với thần thức cuồn cuộn mãnh liệt nhìn quét. Dương Phàm lập tức hiểu được người tới nhẳm về phía mình.
Hắn bỗng nhiên nhắm mắt lại. Mệnh Hạch đung nhập hệ thống Đại Luân Hồi. trên người gần như không hề có một tia khí tức sirih mệrih và linh hôn dao động.
Cho dù là Đại La Kim Tiên cừu trọng cũng đừng mơ tra ra sự tồn tại của hắn.
Phương Yên ờ bên cạnh hắn kirih hô một tiếng, vừa lúc cảm ứng được Tinh Không Thàrih Lũv dần dần áp bách mà đến kia.
- Tinh Không Thanh Lũy...
Thân thể mềm mại cùa Phương Yên lạrih băng, cũng cảm nhận được một cỗ nguy cơ đáng sợ. cho nên bò qua sự tồn tại của Dương Phàm ở bên cạnh.
Lúc đầu, chi có một số ít tiên nhân cấp bậc Đại La Kim Tiên cảm ứng được Tirih Không Thanh Lũy buông xuống.
Mặc đù Tirih Không Thành Lũy rất lớn. ở trong Tinh Hà thế giới mêrih mông cũng không quá nồi bật. so với Thiên Thần Tinh khổng lồ thì chi như một hạt cát.
Sau một lát. Titih Không Thành Lũy kia cũng không có động tĩnh, chi là có ngàn vạn tia thân thức bao phủ toàn bộ tinh cầu, thậm chí trải rộng cả hệ hằng tinh nơi này.
Đại La Kim Tiên trên Thiên Thần Titih đa phần là cảrih giới nhất trọng, chưa từng ra mắt loại cảnh tượng này, từng người kinh tâm đảm hàn, im như thóc.
Trên Tinh Không Thành Lũy.
- Không ngờ không tra được linh hồn khí tức của Dương Phàm...
Trong mắt thanh niên tóc lam hiện lên một tia hàn quang, trong tay cầm thần khí Hạo Thiên Kính, lại nhắm mắt lại.
- Không. Dương Phàm kia nhất địrih trẽn tinh cầu này. Ta thậm chí có thể cảm ứng rõ ràng khí tức của Cửu Kiếm Tiên Đế.
Trong Hạo Thiên Kính truyền đến một thanh âm nam nhân đầy ma lực. như gió nhẹ thổi qua khiến cho người ta vui vẻ thoải mái.
- Tiên Đế đại nhân yên tâm. Chỉ cần Dương Phàm còn ở Thiên Thần Tinh, nhất địtih có thể tìm được hắn.
Thanh niên tóc lam vẻ mặt tự tin nói.
- Mờ Diệt Tiên Pháo...
Mệtih lệnh hờ hững lạnh băng từ trong miệng hắn phát ra.
Ầm—
Một chùm sáng hủy diệt đường kính ngàn dặm tù trên Titih Không Thành Lũy bắn ra. hung hăng bắn lên trên Thiên Thần Tinh sinh ra lực uv hiệp vô thượng, khiến cho càng nhiều người tu luyện chú ý tới sự tồn tại cùa tòa thành sắt thép này.
- Tất cả người tu luyện trên Thiên Thẩn Tinh đều thành thật ở lại trên titih cầu. Phàm là người có V đồ thoát đi. giết không tha!
Thanh âm của thanh niên tóc lam từ trong thành lũy sắt thệp phát ra
Đây cũng là chuyện xảy ra ờ ngoại giới trước khi Mộc Phong tiển vào Cửu Kiếm Di Chi, đám người Phương Chân, Hoa Nguyệt truyền tống rời đi.
Bời vì thần thức nhìn quét không tìm thấy linh hồn khí tức cùa Dương Phàm, thanh niên tóc lam này không thể không liên họp với Tirih Quân Phù - chúa tể cao nhất trẽn Thiên Thần Tinh, phong tòa toàn bộ Thiên Thần Tinh, triển khai điều tra cẩn thận toàn phương vị.
Thiên Thần Tirih lập tức lâm vào trung tâm bão táp. một trận đại loạn chưa từng có buông xuống.
***
Sau nừa canh giờ.
Thiên Thần Tinh đã bị tầng tầng phong tòa, mấy ngàn Chân Tiên thượng vị trên Tinh Không Thành Lũy buông xuống tinh cầu này.
Bá. ..Vút vút vút—
Trên đài cao màu vàng, không ít Đại La Kim Tiênnguyên bản đứng đó đều độn mà đi, chi để lại thanh niên tóc lam cùng Thiên Thần Tirih Quân.
Thiên Thần Tinh Quân trong lòng sợ hãi. Chỉ riêng Đại La Kim Tiên trên đài cao màu vàng này. không ít người tu vi đều vượt qua hắn.
Càng khó tường tượng thanh niên tóc lam địa vị cao nhất thành lũy này là thần thánh phương nào.
- Xin hòi tôn tírih đại darih của Tiên Quân đại nhân, có quan hệ thế nào với Phù Lâm Tiên Đế cùa Tirih Thiên thế giới?
Thiên Thần Tirih Quân hơi khom người hỏi.
- Bổn tọa Lam Ngân Quân, Phù Lâm Tiên Đế cao cao tại thượng cùa Tinh Thiên thế giới chính là biểu ca của bản quân.
Thanh niên tóc lam nói tới đây. khóe miệng hiện lên tia cười, trong mắt có ý bễ nghễ trẽn cao nhìn xuống.
Thiên Thần Tirih Quân nghe vậy. trong lòng càng hoảng sợ. Lam Ngân Quân nàv không ngờ có bối cảnh cường đại như vậv.
Thiên giới to lớn như thấ hắn lại chưa từng đi qua Titih Thiên thế giới, tự nhiên không biết Lam Ngân Quân nàv. Nhưng hắn lại biết Phù Lâm Tiên Đế.
Phàm là đạt tới cấp bậc Tiên Đế. nhìn khắp thất giới đều là nhân vật ngạo thị thiên địa. Hắn tuy ởxatạiTiiứiHà thế giới, nhưng cũng có nghe qua.
Đồng thòỊ ở Thiên giới chân chính có tư cách xưng là Tiên Quân, hẳn đều là Đại La Kim Tiên thượng vị, Kim Tiên thất trọng trở lên.
Đương nhiên, ờ một số địa phương nhỏ, chi cần tu vi đạt tói Đại La Kim Tiên đều có thể được tôn là Tiên Quân.
Tỷ như Thiên Thần Tinh Quân - người chường khống (kiểm soát, nắm giữ) một viên tinh cầu, trong phạm vi nhỏ cũng có thể xưng là Tiên Quân cũng không có người nghi ngờ.
Thực lực hai người chênh lệch không chi vạn lần, Lam Ngân Quân này muốn giết hắn, cũng không khó hơn bóp chết một con kiến.
Tiệp đó, Thiên Thần Tirih. Quân cũng không dám hòi nhiều, điều khiển thế lực trên tinh cầu của mình, thậm chí kéo cả Tam tông tứ tộc cùng một chỗ điêu tra cả tinh cầu.
- Đây là linh hồn khí tức của Dương Phàm kia.
Lam Ngân Quân lấy ra một quả ngọc giản, phục chế một phần, cho Thiên Thần Tinh Quân truyền đi các nơi.
Nếu Dương Phàm có mặt ờ đây nhất địrih. sẽ ngạc nhiên vô cùng. Đại nhân vật thân tại Thiên giới này không ngờ lấy được linh hồn khí tức của hắn.
Một người tu luyện có được muôn ván pháp thuật thần thông, trong khi tu luyện thay đổi đung mạo. thậm chí chuyển tu công phép đều rất khó thay đồi được khí tức trên linh hồn.
Dù sao linh hồn mới là thứbản chất nhất cùa sitih mệnh.
Chắc là đám thượng giới sứ giả tiến vào Đông Thắng Đại Lục lúc trước, có một số người ghi nhớ khí tức cùa Dương Phàm.
Nhưng mà. một điều định trước làm cho bọn họ thất vọng chính là.
Dương Phàm đã tiến vào cảrih giới hoàn toàn mới. ngay cả linh hồn khí tức đều có thay đải to lớn, trừ khi là người từng đích thân gặp qua hắn, hoặc là người khá quen thuộc, nếu không muốn tim được hắn. không dễ chút nào?
Càng khó tin chírih là. sau khi Luân Hồi Quả của Dương Phàm hoàn toàn héo rũ, trong cơ thể dựng dục ra Mệnh Hạch đung nạp linh hồn và tirih khí thần một đời.
Giờ phút này. Mệnh Hạch của Dương Phàm đung nhập trong Đại Luân Hồi. trong thiên địa gần như không tồn tại linh hồn dao động của hắn.
Ba ngày sau.
- Báo Tiên Quân, không tim được tung tích của Dương Phàm.
Một gã Đại La Kim Tiên bay lên trên đài cao màu vàng, báo cáo với Lam Ngân Quân.
- Không ngờ không có?
Lam Ngân Quân vẻ mặt kinh ngạc.
Làm sao có thể không tim thấy?
- Tiếp tục gia tăng tìm tòi chặt chẽ. không nên bò qua bất kv ngõ ngách nào trên tinh cầu này.
Lam Ngân Quân lãnh đạm nói.
- Dạ.
Thân hìrih tên Đại La Kim Tiên kia nhoáng lên một cái. biến mất.
Trên trán Thiên Thần Tinh Quân đổ mồ hôi lạnh.
Sau đó. cả Thiên Thần Tirih đều bị lật tung, ngav cả nơi sâu trong tirih cầu cũng không bó qua Mỗi một tấc đất đều trải qua kiểm tra nghiêm mật.
Trên Tirih Không Thàrih Lũy phái ra chín tên Đại La Kim Tiên cùng 108 tên Chân Tiên thượng vị. bày ra Phá Ào Diệt Àrih Thiên La Trận đối với cả Thiên Thần Tinh, khiến hết thảy tác dụng của thần thông ẩn nấp cùng trận pháp ảo thuật bị giảm đến chi còn một hai phần.
Nhưng sau khi trải qua một tháng, trừ những động phủ bí mật của những người lárih đời xuát hiện trong khi điều tra, căn bán không tìm được sự tồn tại của Dương Phàm.
- Làm sao có thể? Chẳng lẽ Dương Phàm kia còn có thể ẩn nấp linh hồn khí tức hay sao? ít nhất đạt tới cấp Tiên Quân mới có thể làm được điều này. Cho đù hắn có thể mav mắn làm được, trước mặt Phá Ào Diệt Àrih Thiên La Trận này. cũng nên lộ hành tung mới đúng.
Lam Ngân Quân cúi đầu thấp giọng lẩm bẩm.
Tim cả Thiên Thần Titih hết lần này tói lần khác cũng không có kết quà
- Ha ha ha... Dương Phàm, nếu ngươi không ra, bản quân liền làm cho ức vạn sitih linh trên cả tirih câu chôn cùng với ngươi!
Dáng người thon đái tuán lãnh cùa Lam Ngân Quân sừng sững trên tinh không phía trên Thiên Thần Tinh, nhìn xuống ức vạn sirih linh như con kiến phía dưới.
Khi hắn chậm rãi nhấc tav lên. trận pháp linh nguyên cùa Diệt Tinh Pháo đã tích tụ đến mức tận cùng.
Chi cần hắn ra lệnh một tiếng, ức ức vạn sinh linh trên Thiên Thần Tinh sẽ gặp phải tử vong tận thế.
Đúng lúc này. trước Cừu Kiếm Di Chỉ Phưcmg Yên lẳng lặng nhìn chăm chú vào Dương Phàm:
- Dương tiên sinh. Ngài là muốn một minh chết đi. hay là muốn cả Thiên Thẩn Tinh này chôn cùng với người?
Vào thời khắc nguy nan sirih từ. Phương Yên nhìn thấu thân phận thật của Dương tiên sirih trước mắt.
Bời vì thời khắc này. nàng đã không cảm nhận được linh hồn đao động của Dương Phàm.
Trong cảm quan, hắn như là một cỗ thi thể, không hề sinh khí
Cho nên khi thần thức đảo qua, chỉ cảm thấv trống rỗng không có gì. càng không nói đến linh hồn đao động.
Người bị truy nã kêu Dương Phàm, cùng với Dương tiên sinh sâu không lường được lai lịch thần bí là cùng một họ.
Nếu Phương Yên còn không đoán được, vậy thật là trì độn.
Trên mặt Dương Phàm không có một tia huyết sắc. toàn thân da thịt khô héo, như một tử thi già nua
Nểu không phải thân thể hắn còn có động tác nhỏ bé. có lẽ thật sự bị coi là người chết.
Trên thực tế. thọ nguyên trăm ngày sớm đến. Dương Phàm đã bước vào từ vong.
Bước đẩu tiên cùa từ vong, thân thể mất mọi đấu hiệu sinh mệnh.
Nhưng bằng vào một tia ý chí cường đại, Dương Phàm còn có thể miễn cưỡng duy trì.
Tinh khí thẩn, pháp lực thần thông, sinh mệrih lực một đời đều được hút vào trong Mệnh Hạch.
Mệnh Hạch dung nhập hệ thống Đại Luân Hồi, lốc xoáv bên trong dĩ nhiên trờ thàrih một phần tử trong vô số lốc xoáy luân hồi của Đại Luân Hồi.
Lúc này, Dương Phàm hoàn toàn tiến váo Luân Quả hậu kỳ.
Chi cẩn linh hồn cũng trôi đi và đạt được tân sinh là có thể tấn chức đại viên mãn, đó cũng là cuối cùng của từ vong.
- Tử vong...?
Trên khuôn mặt khô già đại ra của Dương Phàm không có bất kv biểu tìrih gì. trong thanh âm lại lộ ra ý cười nồng đậm:
- Nó... đã sớmbắt đầu rồi...
Bước vào cánh cùa từ vong, thế gian không còn chuyện gi khiến hắn động dung nữa.
Đã bắt đầu?
Phương Yên triển khai thần thức đảo qua toàn thân Dương Phàm, không khỏi hút sâu một ngụm khí lạnh.
Đây hoàn toàn là một cỗ từ thi, không có sinh mệnh, cũng không có pháp lực.
Vật chết chân chính.
Hơn nữa ờ trong mắt nàng, cỗ tử thi nàv vẫn còn khô héo thêm một bước nữa, phảng phất giống như muốn hóa thạch.
- Dương Phàm! Bản quân đếm đến mười. Nếu ngươi không hiện thân, bán quân sẽ khởi động Diệt Tinh Pháo...
Thanh âm băng lãrih kiêu ngạo cùa Lam Ngân Quân quanh quần khu vực tinh cầu.
- Mười... Chín... Tám...
Lam Ngân Quân đếm khá nhanh khiến vô số cường giả trên Thiên Thẩn Tirih. kirih. hãi run sợ.
Vút vút!!!
Có một bộ phận cường giả tự động độn ra khòi tinh cầu, ý đồ chạy trốn.
Phác Phốc Phác... A a!!!
Mới vừa chạv ra mấv vạn dặm, liền bị Đại La Kim Tiên trên Tinh Không Thành Lũv chém giết, thê thảm vô cùng.
- Bảy... Sáu... Năm...
Phương Yên khẩn trương vạn phần, nhìn phía Dương Phàm, trong mắt lộ ra vài phần khần cầu.
Nểu hắn không nhích động, có thể nàng sẽ ra tay.
Đây đã không chi là tính mệnh cùa mình hắn. còn liên quan đến vận mệrih của cả Thiên Thần Tinh.
Trong lòng Dương Phàm âm thầm thở dài: "Minh chung quy phải chết, không bằng đi gặp cường địch Lam Ngân Quân này một lần".
Hắn vừa mới chuẩn bị động, tiếng đếm cùa Lam Ngân Quân đột nhiên ngưng bặt.
- Thiên hà này khá nhò. không nên sử dụng Diệt Tinh Pháo. Một khi hủy diệt tinÌL cầu nàv, sẽ có thể lan đến hủy diệt toàn bộ thiên hà và sinh ra Phệ Thiên hắc động...
Thanh âm nam nhân ôn hòa giàu từ tính từ trong Hạo Thiên Kính truyền ra.
- Phệ Thiên hắc động?
Lam Ngân Quân biến sắc. Đó là thứ cực kv đáng sợ trong vũ trụ, ngav cả Đại La Kim
Tiên đểu phải nhượng bộ lui binh.
Hắn triển khai thần thức, quan sát toàn bộ thiên hà, khẽ thờ dài:
- vẫn là biểu ca liệu sự như thần, thân ờ Nội Vực Tinh Thiên đều có thể suy tính đến những điểu này...
- Chẳng những như thế, nhiệm vụ lần này cùa các ngươi, cũng nhất địtih thất bại. Bởi vì DươngPhàm đã không còn trên thếgian...
Lời nói tiệp theo của thanh âm kia càng làm cho Lam Ngân Quân khiệp sợ.
Hạo Thiên Kính hoàn toàn trở về tĩnh mịch.
Đã chết?
Làm sao có thể?
Hắn không thể tiệp nhận sự thật này!
Ông... Hô~
Một lốc xoáy hư vô mắt thường không thể nhìn thấy rung động phá trên đài cao màu vàng.
Bá!
Một từ thi già nua vô lực hiện ra trong tầm nhìn cùa mọi người, con mắt nhìn chẳm chằm đám người Lam Ngân Quân.
- A!!!
Titih Không Thành Lũy cùng phụ cận đài cao màu vàng, rất nhiều tiên nhân kirih hô thất
sắc.
Trong tinh không, từ khi nào lại trống rồng xuát hiện một khối thâv khô?
Mà kế tiếp, thây khô trong mắt mọi người từ từ mở miệng:
- Dương mỗ tại đâv.
Dương mỗ tại đây.
Bốn chữ không nặng không nhẹ. nhưng sấm rền mùa xuân vang vọng. Mọi người kirih ngạc đến ngâv người chết lặng, toàn tràng một mảnh tũứi mịch.
Ti ti!
Vô số người hút sâu một ngụm khí lạnh.
Trước đó một khắc, Phương Yên phát hiện Dương tiên sinh bên cạrih mình... không biết tung tích.
Trong nháy mắt nhưng lại hiện thân ờ ngoải tinh không?
Đây là thần thông cỡ nào? Chẳng lẽ là thuẩn di?
Nhưng ờ thế giới cao đẳng như Thiên giới, kết cấu không gian cực kỳ vững chắc, huyền ảo pháp tắc càng khó thể chạm đến.
- Ngươi... Chính là Dương Phàm?
Trong mắt Lam Ngân Quân bắn ra thần quang chiếu rọi thiên hư. một cỗ thần uy kirih thiên địa ép lên trên người Dương Phàm.
Nhưng là một cỗ từ thi khô héo là không sợ tirih thẩn áp bách.
Xèo xèo...
Tử thi khô héo kia xuất hiện từng vết rách dưới áp lực thần uy cùa Lam Ngân Quân.
Sirih mệnh lực cùa Dương Phàm khi còn sổng là cường đại cỡ nào. cho dù mất đi tất cả sirih mệnh lực. độ cứng của thi thể còn lại cũng có thể so với bán Tiên khi
Nhưng là giờ phút nàv, chỉ vẻn vẹn dưới thần uy áp bách, khối thân thể này sắp hòng mất đập nát.
Vẻ vui sướng kích động trên mặt Lam Ngân Quân bỗng nhiên biến mất. vội vàng thu hồi tinh thần uv lực.
- Tại sao có thể như vậy???
Vẻ mặt Lam Ngân Quân cổ quái. Chẳng lẽ Dương Phàm biết chạy trốn vô vọng, liền tự kết liễu?
- Dương mỗ đến Thiên giới chẳng qua chi là han một ngàn năm. Các vị khách đến từ Tinh Thiên thế giới liền tìm tới đây. thật khiến ta ngạc nhiên vui mùng.
Thây khô không chút biểu tinh, ánh mắt trống rỗng, sinh ý kia cũng là thông qua môi giới vô hìrih từ miệng cùa thây khô phát ra.
Lam Ngân Quân không có vô thượng thần thông, lại cố tìrih không thể trút giận lên một khối thâv khô.
Hắn mơ hồ cảm ứng được, sau khi Dương Phàm từ vong, hồn phách đưa vào Luân hồi nhưng vì sao còn có thể lưu lại lời nói?
Chẳng lẽ đây là trước khi chết hắn đã chuẩn bị?
Vị đại nhân vật kia thông qua Hạo Thiên Kính liên hệ với hắn cũng từng nói rõ: Dương Phàm đã không còn trên thế gian...
- Chi tiếc, lúc các ngươi tim được Dương mỗ. sirih mệrih của ta đã đi tới cuối. Ha ha ha...
Thanh âm phát ra từ trong miệng thây khô truyền khắp thiên địa, làm cho người ta đựng tóc gáy.
Trong mắt Lam Ngân Quân lộ vẻ trào phúng:
- Nếu ngươi đã chết, có thể mang đi chẳng qua là nguvên hồn tàn phá. Đáng tiếc, bản quân nhìn tháy chi là một cỗ từ thi. vô duyên tháy phong thái chân chính của ngươi. Nếu không ta liền biết rõ. ngôi Ám Dạ Chi Tirih rực rỡ trong Tirih Thiên thế giới kia vì sao lại ưu ái có thừa đối vói ngươi như vậv...
Ám Dạ Chi Tinh trong Tinh Thiên thế giới. Dương Phàm không cần nghĩ cũng rõ ràng.
Dương Phàm Mệnh Hạch đung rihập trong Đại Luân Hồi. từ trẽn người Lam Ngân Quân cảm nhận được một tia ghen tị cùng không cam lòng.
"Ầm" một tiếng, thi thể già khô cùa Dương Phàm lưu lại thế gian tan thành mây khói, ngàn vạn hạt nhỏ màu vàng kim mang theo sóng lớn khủng bố chôn vui mọi thứ trong phạm vi vạn dặm.
Titih Không Thanh Lũy lay động trong sóng lớn. đài cao màu vàng bị thổi bay không thấy bóng dáng, tiếng kêu thảm thiá liên miên không đứt.
Tiên nhân ờ gần vụ nổ bị từ thưcmg vô số. có đến hơn một ngàn Chân Tiên thượng vị ngã xuống.
Trong khu vực trung tâm, thậm chí có ba gã Đại La Kim Tiên bất ngờ không kịp đề phòng, bị hạt nhỏ màu vàng kim mạnh mẽ nghiền nát tan tành.
Khó thể tưởng tượng, một cỗ thâv khô đã chết không ngờ ẩn chứa uy lực đáng sợ như vậy, gần như quét ngang tinh không!
Nhưng có duv nhất một bóng người đứng ỡ trung ương bão lốc. giống như một cao nhân thế ngoại, vẫn không nhúc nhích, tav áo tự nhiên tung bay.
- Thát bại...
Lam Ngân Quân vẻ không cam lòng cùng mất mác.
Hắn ngàn phương vạn kế bức Dương Phàm hiện thân, cuối cùng lại là kết quả như vậy.
- Lam Ngân Quân, lần này bỏ đi thôi. Dương Phàm đã chết, Tiên Đế đại nhân đã không còn tìrih địch. Nhiệm vụ của chúng ta. cơ bản hoàn thành.
Tiên sirih nho nhã bên cạrih đồng dạng không bị gió lốc ảrih hường, thẩn sắc trầm tĩnh
nói:
- Việc cấp bách lúc này là phải diệt sạch viên tinh cầu này, tránh để việc này truyền đến Tinh Thiên thế giới.
Trong cơn bùng nổ, cả Thiên Thần Tinh đều hơi lay động, vô số người tu luyện phi độn ra đều lọt vào chém giết vô tình.
- Phong tòa Thiên Thần Tinh. Người nào ý đồ chạy ra, giết không tha!
Lam Ngân Quân lạrih. lùng vô tình hạ lệnh.
Trong lòng hắn tiếc hận vạn phần. Theo lời đồn Nghịch Thần Huvết rod vào trong tav Dương Phàm này, không biết là thật hay giả.
- Lam Ngân Quân. Nếu hai chúng ta khống chế kiện thứ Thần khí kia, đánh thẳng vào địa hạch và địa mạch viên tinh cầu này, cũng có thể hủy diệt nó mà không lan đến địa vực khác ở gần.
Tiên sirih nho nhã kia lại cười nói.
Lúc này, hàng ngàn hàng vạn người tu luyện trốn chết tinh không, áp lực cực lớn.
Lam Ngân Quân gật gật đầu, xòe bản tay. hiện ra một thứ như cây châm nhò.
"ô" một tiếng, cây châm nhỏ kia đột nhiên hóa thành một cây Thanh Đồng thiá thương, sau đó vô hạn mờ rộng biến lớn vạn trượng.
-Cấp!
Hai người đồng loạt vận chuyển thần thông, một dải sáng xanh chói mắt xẹt qua tirih không tối đen. khiến thiên địa vũ trụ rung động.
Vù!
Thanh Đồng thiết thưcmg như cây cột chống trời, hung hăng cắm vào trong tinh cầu. Một cỗ uy năng xuyên qua tirih không thiên hà. truyền đến nơi sâu nhất của tirih cầu.
Ầm ầm ầm!
Toàn bộ tinh cầu lay động mãnh liệt, thậm chí rời khòi quỹ đạo vốn có, trong nháy mắt tan thàrih nhiều mảnh. Uy lực bùng nổ mạnh mẽ trong nháy mắt tiêu diệt ức vạn sinh linh.
- Chạy mau a!
Trong cơn bùng nổ và sóng khí kinh thiên triệt địa, phàm là những người đạt tới Chân Tiên thượng vị đều đốc hết sức lực chạv trốn ra Vực Ngoại.
Những người cấp bậc Đại La Kim Tiên. hy vọng chạy trốn lớn hơn một chút.
Sau đó. dưới sự quan sát của Lam Ngân Quân, những người có thể chạy trốn trong khi tirih cầu này bùng nổ. tỳ lệ rất nhò rất nhỏ.
Nừa tháng sau. Tirih Không Thàrih Lũy hóa thảrih một vệt sáng, ngang tròi địch chuyển, lưu lại một vùng bụi bặm như phế tích.
Cho dù Dương Phàm hiện thân và ngã xuống, vẫn không cứu được vận mệnh cùa Thiên Thần Tirih này.
Dường như khi hắn phi thăng tới đây. vận mệrih nơi này đã được quyết định.
Tinh Hà mêrih mông, thiên địa vô hạn. Dương Phàm chết đi trong khoảng thời gian ngắn không mang đến ảnh hưởng gi cho thế giới này.
Nhiều nhất chi là ờ trong biển rộng tạo thành một ngọn sóng, rồi sau đó không còn tăm tích.
Dựa theo tình huống bình thường, một đoạn truyền kỳ. một đoạn chuyện xưa có lẽ bời vậy mà hạ màn trong bi kịch.
Nhưng... Từ vong là kết thúc sao?
Đoạn cuối cùa từ vong, lại là cái gì?
Có phải theo như lời Dương Phàm, đoạn cuối của từ vong chính là bắt đầu của tân sinh hay không?
Trừ Dương Phàm, chỉ sợ không ai có thể đưa ra đảp án chính xác.
Nhưng... Hắn đã chết!
ở trong một thế giới rộng lớn siêu việt vật chất, không thể chạm đến.
Nơi này một mảnh hôn ám. trôi lơ lừng vô số điểm sáng trắng và lốc xoáy luân hồi đếm không hết.
Không thể dùng màu sắc để đánh, giá không gian này.
Mỗi thời mỗi khắc đều có điểm sáng trắng hoặc ảm đạm hoặc tản phá tiến vào không gian khổng lồ này.
Trong ức vạn điểm sáng, mơ hồ có thể nhìn thấy một tinh hạch màu vàng nhạt nửa trong suốt lơ lừng ờ thế giới này. trôi nổi về phía càng sâu.
Trong titih hạch thần bí này lại có một ý thức độc lập thanh minh hoàn chinh.
- Thiên Thần Tinh cuối cùng không thể tránh khòi diệt vong.
Ý thức này thở dài thật dài.
Hắn thân thể tan biến, hồn phách mất chỗ dựa, sau khi tiến vào hệ thống Đại Luân Hồi. mặc đù có tầng ngoài Mệnh Hạch thủ hộ. hồn lực cũng thời khắc bị tẩy rừa.
Bất kỳ linh, hồn nào. vô luận là tàn phá hay là còn sáng bóng, sau khi tiến vào hệ thống Luân hồi đều sẽ bị tiêu ma đến trạng thái nguvên thủy nhất.
Luồng gió và lốc xoáy hỗn loạn là chủ đạo cùa thế giới này.
Linh hồn của Dương Phàm dung rihập trong Mệrih Hạch, được tẩy rửa càng trờ nên thuần
túy.
Nếu thực sự bị tầy rừa thành công, ý thức cùng trí nhớ của Dương Phàm sẽ tan biến, như
Titih Hà thế giới, tám đại tinh vực, hàng vạn tinh hệ. số lượng tinh cầu mỗi một tinh hệ tính bằng vạn ức.
Sự hủy diệt của Thiên Thần Tirih trong Tinh Hà thế giới mênh mông chi là tạo nên một gợn sóng nhò. rất nhanh bị bao phủ trong dòng lịch sừ.
Nhoáng một cái. thời gian vạn năm từ từ trôi qua.
Trong thời gian này, trong thế giới Thiên giới một mảnh, an binh, gió êm sóng lặng.
chuvện năm đó xảv ra ỡ Thiên Thần Tinh đã bị hầu hết người quên đi, sự tồn tại cùa Dương Phàm ở Thiên giới càng như phù dung sớm nờ tối tản.
Mọi người đều biết Thiên giới chia làm hai khu lớn. phân biệt là Nội Vực Tirih Thiên cùngNgoạiVực Tirih.Hà.
Tinh Hà thế giới tuv rằng mênh mông vô ngần, người tu luyện vô số. nhưng không phải là trung tâm của Thiên giới.
Vị trí trung tâm nhất cùa Thiên giới chính, là Tirih. Thiên thế giới - vùng đất vô số người tu luyện hướng về.
Nơi này mới là khởi điểm của Thiên giới.
Tuv nhiên giữa Nội Vực Tirih Thiên cùng Ngoại Vực Tinh Hà có một vành đai gió lốc tử vong, cho đù là Đại La Kim Tiên cũng rất khó qua lại giữa hai khu vực.
Vạn năm sau.
ở Tinh Thiên thế giới, một nơi xa xôi tên là Tra Châu, bánh xe vận mệnh lặng yên phát sirih biến hóa.
Tra Châu, dõi khắp Tinh Thiên thế giới nhìn như rất nhò bé. bên trong lại bao gồm ba vương triều, chín vương quốc, một trăm, linh tám thành trì.
Rất nhiều thế lực lớn nhỏ đều ở một châu nho nhò này.
Cho dù là một châu nho nhò. diện tích lại hơn Đông Thắng Đại Lục không chi mười lần.
Ngày hôm nav của vạn năm sau.
Lâm Viễn Thành. Tra Châu.
Trong phủ thàrih chủ. bầu không khí hân hoan vui mùng, nha hoàn người hầu đi qua đi lại. trên mặt đầy vẻ tươi cười.
- Tam công từ sắp ra đời rồi. Dựa theo quv cù cũ. mồi hạ nhân trong phủ đều có phẩn thường.
Một nha hoàn nhan sắc thanh tú mỹ lệ cười nói với một người hầu.
- Ban thường? Không biết sẽ phát bao nhiêu linh thạch.
Hai mắt tên thị vệ trẻ tuổi dáng người khôi ngô phát sáng, không khỗi có chút chờ mong.
- Căn cứ kinh nghiệm dĩ vãng cùa lão phu. lúc đại công từ ra đời. đám hạ nhân chúng ta mỗi người ít nhất có thể được năm khối linh thạch, còn có một số tiên đan và tiên quả. Nếu là thị vệ trong phủ, còn có thể được thường tiên khí phẩm chất không tồi.
Một lão nhân lưng còng chăm sóc hoa kiểng híp đôi mắt. vẻ tươi cười hiện rõ.
- Vậy thật tốt quá. Làm việc ờ phù thành chù. đãi ngộ thật không tồi.
Thị vệ trẻ tuổi hưng phấn nói.
- Đương nhiên. Nếu như tam công từ có thể thuận lợi ra đời...
Lão nhân chăm sóc hoa kia đột nhiên nói.
Giờ phút này, mấy chục người cả trai lẫn gái đều chờ trước cừa một căn phòng xa hoa trong phủ thàrih chủ.
Bốn phía căn phòng đều bố trí cấm chế trận pháp cường đại không thể đánh giá. để ngừa có ngoại ma và nguyên thân xâm nhập.
Đứa nhò người thường ra đời tự nhiên không có đãi ngộ như vậy.
Két!!!
Cùa phòng mở ra.
Một nha hoàn trợ thủ bê nước nóng cùng khăn từ trong đi ra.
Còn không đợi nha hoàn nói chuyện...
- Tình huống như thế nào?
Thành chủ Dương Lâm không chờ được hỏi.
Dương Lâm mặc cổ bào. tướng mạo hiền hòa, bộ dạng nhìn qua ba bốn mươi tuổi.
Hắn là thành chủ Lâm Viễn Thành đức cao vọng trọng được vạn người tôn kính và ngưỡng mộ.
- Chúc mừng Thành chù đại nhân. Tam công từ bìrih yên ra đời. hết sức thuận lợi.
Nha hoàn cười tươi nói.
- Vì sao không nghe tiếng trẻ con khóc, chẳng lẽ tam đệ bị câm...
Đại công từ Dương Cương khẽ cau mày.
Hắn mặc áo giáp từ văn. nhìn qua uy vũ bất phàm. Giờ phút này hơi có chút xấu hổ, cố nuốt hai chữ "Câm điếc" vào bụng.
- Thật sự là kỳ quái. Trong quá trình tam đệ sitih ra, mẫu thân lại không có bất kỳ dấu hiệu thống khổ nào. Bốn phía căn phòng tuy có cấm chế cường đại, nhưng lại cũng không cách âm.
Nhị công từ Dương Đông mặc áo trắng nổi bật. tay cầm chiết phiến nhẹ gõ vào lòng bàn tay, binh tĩnh, phân tích.
Dáng người hắn thon đài, đung mạo arih tuấn tao nhã dị thường, mắt như sao sáng, làn đa trắng bóc. giống như một công từ phong lưu tao nhã. Mỗi cừ chi động tác trân ngập mị lực nam tính, khiến cho nha hoàn tỳ nữ trong phủ. trái tim như hươu chạy.
Hai vị công từ phân tích khiến bầu không khí im lìm như chết.
Đặc biệt lời nói cùa đại công từ Dương Cương khiến vẻ vui mừng trên mặt mọi người bị thu lại.
Một đứa trẻ con sau khi sirih ra lại không khóc ré lên.
Điểu này có ý nghĩa gì?
Bầu không khí có chút trầm trọng.
Đúng lúc này. một nữ nhân V phục xanh biểc xinh đẹp tuyệt trần, sắc mặt lãrih đạm từ trong phòng đi ra.
Lúc nàng này đi ra, thần sắc mọi người không tự chù được lộ ra vẻ tôn kính.
-Nam Cung thần y...
Thành chủ Dương Lâm vừa mới mờ miệng, lại bị cắt ngang.
- Đứa nhò hết thảv bình thường, xin thàrih chủ vên tâm.
Nữ nhân y phục màu xanh biếc nói.
Hết thảy bình thường.
Mọi người thở ra một hơi nhẹ nhõm thật dài.
ở Tra Châu rộng lớn này. không có bao nhiêu người dám nghi ngờ y thuật của Nam Cung Y Tiên.
Bời vì. Nam Cung Y Tiên là một nữ thần y duv nhất, cũng là trẻ tuổi nhất trong bốn vị thần y cùa Tra Châu.
Giờ phút nàv khuôn mặt của Nam Cung Y Tiên lạrih băng, đứng ờ tại chỗ. vẻ mặt trầm
tư.
- Y Tiên còn có nghi vấn gì?
- Lần đầu tiên ta gặp tình, huống nàv... Một đứa bé trong quá trinh sinh ra có thể khiển mẫu thân hạnh phúc đi vào giấc ngủ.
Vẻ mặt Nam Cung Y Tiên cổ quái nói.
- Ha ha ha... Dương mỗ thật muốn nhìn một chút, đứa bé không mang thống khổ gi cho mẫu thân.
Dương Lâm thoải mái cười to. vẻ mặt chờ mong bước vào phòng.
Mọi người cũng kéo nhau vào.
Trên giường, trên khuôn mặt xinh đẹp dịu đàng của mẫu thân lộ vẻ an tường cùng hạnh phúc, đã yên tĩnh đi vào giấc ngủ.
Đứa bé được bọc trong vải bông đò. im lặng nằm trên giường, hô hấp vững vàng.
Một bầu không khí ấm áp.
Ngược lại là bà mụ cùng nha hoàn ở bên giường có chút không biết làm sao.
Mọi người tắc lưỡi kỳ quái.
Dương Lâm đi lên trức. ôm đứa trẻ vào trong ngực, vẻ mặt từ ái, hồng quang sáng rọi.
- Chúc mùng thành chủ. mùng được quv từ.
- Chúc mứng thảnh thủ. tam công từ thuận lợi sinh ra.
Bất kể nha hoàn người hầu hay là tổng quản thị vệ đều cúi đầu chúc mừng.
- Gấp đôi số lượng dĩ vãng, thưởng cho toàn bộ trong phủ.
Tiếng cười to sang sảng cùa Dương Lâm vang tận trời cao. vang khắp phạm vi mấy trăm vạn dặm.
Lập tức toàn bộ phù mừng rỡ. nhiệt liệt hoan hô chúc mừng.
Thàrih chù Dương Lâm vẫn luôn trầm ổn, giờ khắc nàv hưng phẩn chưa từng có.
Trên mặt đại công từ Dương Cương cũng trân đầy ý cười.
Trên khuôn mặt tuấn tú cùa nhị công tử Dương Đông hiện ý cười nhợt nhạt, hai mắt lóe lên vẻ kỳ dị làm cho người ta không thể nắm bắt.
Trong tiếng hoan hô nhiệt liệt. Dương Lâm ôm đứa bé đi ra khỏi phòng.
Đứa bé rất im lặng, mặc dù trong tiếng động náo nhiệt cũng không phát ra tiếng động gì.
- Vì sao... Tam công từ không khóc?
Không biết người hầu nào. trong khi vui quên trời đất đột nhiên thốt ra nghi vấn.
Vì sao không khóc?
Trong phút chốc, bầu không khí phủ thành chù vốn náo nhiệt lập tức chim trong lạnh lẽo cực độ.
Lặng ngắt như tờ.
Sắc mặt thành chủ Dương Lâm không khòi trầm xuống, árih mắt nhìn phía nữ nhân tuyệt sắc mặc y phục xanh biếc:
- Nam Cung thần y!
- Trạng huống thân thể đứa nhỏ này rất bìrih thường, cũng không phải câm điếc.
Nam Cung Y Tiên đi tới. đón lấv đứa trẻ. bàn tay ngọc thon dài ờ giữa không trung nhẹ bấm pháp quyết, hai đạo bạch, quang lóe lên, phân biệt đánh trúng cái mông và huyệt Thái dương cùa đứa bé.
-Nha...
Một tiếng khóc ré lên vang đội của đứa trẻ rơi váo trong tai mọi người.
- Không chết một lần, làm sao ta có thể tim hiểu sitih từ?
Dương Phàm khẽ cười.
- Xin hỏi chù nhân, cảm giác của từ vong rốt cục là như thế nào?
Ngay cả con chó nhỏ đều thấy tò mò. nó gẩn như không gì không biết vẫn là lẩn đầu tiên "Xin hòi" chủ nhân.
Cảm giác từ vong chân chính, ngay cả con chó nhỏ cũng chưa từng cảm nhận qua.
Dương Phàm hít sâu một hơi. nhắm mắt lại, bộ dạng lòng còn sợ hãi nhớ lại nói:
- Khi ý thức tiến vào lốc xoáy luân hồi. khi đó hết thảy trong thiên địa biến mất. ngay cả thời gian, không gian cũng không tồn tại, cuốicùng ngav cả ý thức đều tiêu tan. Dường như hết thảy đều là hư ảo, như mây khói, hết thảy trống không.
- Có lẽ đâv là áo nghĩa của tử vong, cũng là bản chất của sinh mệnh. Không thể lĩnh ngộ bản chất của "Từ", liền không thể tìm hiểu V nghĩa của "Sinh".
Dương Phàm nói tới đây, thờ dài thật dài.
Con chó nhò lộ ra biểu tìrih nghiêm túc rất ít gặp:
- Sau khi luân hồi tân sinh, chủ nhân đứng ờ một độ cao hoàn toàn mới. về khởi điểm, đã vượt qua tất cả sirih linh thế gian, có thể nói tiềm lực vô hạn. Tuy nhiên, điều này cũng đại biểu. Tiên Hồng đại đạo tiến vào thể hệ khổng lồ không biết, hết thảv mới chi bắt đầu.
- ở trong hệ thống mới Đại Luân Hồi. độ cao của chù nhân làm cho người ta không thể đuổi kịp. Nhưng cũng có nghía là. mỗi bước tiệp theo đều vô cùng gian khổ. Bước tiệp theo, chù nhân muốn đi như thế nào?
Con chó nhò lộ vẻ trầm tư nhân tính hóa. dường như muốn chia sẻ lo lắng với chủ nhân.
- Đúng vậy. Mỗi một lần đột phá và tiến triển trong tương lai đều sẽ muôn vàn gian khổ, ta đã chuẩn bị tốt tâm lý.
Dương Phàm nhẹ thờ dài, nhưng thẩn sắc lại là không vội không nóng nảy. dường như quyết định sẽ trải qua một phen gian khổ phấn đấu kéo đài.
- Đích xác. Sirih. mệnh cùng thời gian đối với chủ nhân mà nói, đã không còn ý nghĩa.
Con chó nhò gật đầu, trong mắt giốngnhư có vài phần hâm mộ. nhìn vào chủ nhân đã bỏ qua sirih.từ.
Sau khi Luân Quả Kv đại thành, Dương Phàm tự mìrih nắm giữ luân hồi, dung nhập vào hệ thống lớn trong thiên địa
Sau khi trải qua một lần tử vong chân chírih cùng tân sinh, Dương Phàm có được lực lượng nắm trong tav sirih mệnh.
Muốn sống thì sống, muốn chết là chết.
Sống hay chết, đều nắm ờ trong tay mình.
Sau khi Luân Hồi Quả đại viên mãn, Dương Phàm tim hiểu sinh từ. vượt qua sinh từ. có thể nói là "Bất sinh bất từ bất diệt".
Thế gian này. gần như không có loại lực lượng nào có thể chân chírih đưa hắn vào chỗ chết.
Chỉ cần thiên địa bất diệt, luân hồi còn tồn tại. hắn liền "Vũứi hằng bất diệt".
Cảnh giới như thế. ngay cả Đại La Kim Tiên đều không thể với tới. Cửu Thiên Huyền Tiên đều ghen tị.
- Thôi diễn giai đoạn hiện tại đã có hình dạng đại khái. Nếu có thể siêu việt Đại Luân Hồi. là có thể tiến vào cảrih giới hoàn toàn mới. Đến lúc đó "Thiên địa diệt, ta bất diệt; thiên địa vong, ta bất vong". Chỉ tiếc ta mới vừa bước vào Đại Luân Hồi. muốn vượt qua trinh tự này. còn tương đối xa xôi.
Dương Phàm lại thấp giọng lẩm bẩm. giấc mộng cùng chờ mong trong lòng hóa thành màu sắc kỳ dị.
***
Nói chuyện với con chó nhỏ một hồi ý niệm Dương Phàm khẽ động, đi tới Thiên Lan tiên phù trong vùng đất sống.
Thời gian vạn năm từ từ trôi qua. đại bộ phận thân hữu đều không có gì biến hóa.
Dù sao môi trường tu luyện cùa Tiên Hồng Không Gian lúc này còn tốt han không gian thượng giớii, lại có tiên thụ cùng các loại linh đan của Dương Phàm phụ trợ. Chỉ cần không thiếu nghị lực. phi thăng cũng không khó.
- Tướng công, chàng lại biến thàrih bộ dạng thế này từ khi nào?
Đặng Thi Dao dờ khóc dở cười, ôm Dương Phàm hình thái trẻ con vào trong lòng.
Nhưng "nhất nhật phu thê bách dạ ân". Bất kể là lão già tóc bạc hay là đứa bé trói gà không chặt, chung quy là tướng công của minh.
- Thi Dao không cần lo lắng. Sau khi trải qua đại kiếp này. ta không còn lo đến sinh tử nữa.
Dương Phàm mùn cười.
Ý niệm hắn khẽ động, vận chuvển thần thông, từ hình thái trẻ con biến thành bộ dạng thanh niên.
Nhưng đây chỉ vẻn vẹn là "Biến ảo", về bản chất hắn vẫn là một đứa bé vừa sirih ra.
Theo sau. gặp mặt phụ thân, huvrih muội một lần.
Muội muội Điệp Liên cùng Tuệ Tâm về cảrih giới đều đã bước vào Đại Thừa Kỳ. Chi là ở trong Tiên Hồng Không Gian sẽ không đối mặt với thiên kiếp.
- Chờ sau khi ta ổn địrih ờ Tinh Thiên thế giới, sẽ an bài các ngươi tới độ kiếp.
Dương Phàm khẽ cười nói.
Hắn tiện đà quan sát biến hóa của Tiên Hồng Không Gian.
Giờ phút này hắn chưởng khống vùng đất sống trong Tiên Hồng Không Gian đã có phụm vi vài ức. có thê nói vô cùng vô tận.
Lĩnh vực rộng lớn như thế đều do hắn nắm trong tay. có thể nói là lãrih. địa tư hữu.
Trên vùng đất sống đã sinh sống càng nhiều sirih linh, bao gồm nhân loại và vêu thú.
Ngoài vùng đất sống là từ địa hoang vu. hoàn toàn là từ địa cấm kv. Phàm là người đi vào, bất kể tu vi cao bao nhiêu đều tan biến.
Trong Thiên Lan tiên phủ, các thân hữu của Dương Phàm làm chù lĩnh vực nàv, người cầm quyền cao nhất là phụ thân Dương Thiên.
Phạm vi to lớn như thế hoàn toàn là một thế giới riêng, dân sổ càng ngày càng nhiều, ở trong này an toàn hơn trong thất giới rất nhiều.
Khuyết điểm đuv nhất chírih là độ thiên kiếp.
- Nếu trong Tiên Hồng Không Gian cũng có thể độ kiếp, vậy thì hoàn mỹ.
Dương Phàm khẽ thờ dài.
-Ai nói không thể!
Con chó nhỏ thình lình nói một câu.
- ồ? Ngươi có biện pháp?
Ánh mắt Dương Phàm sáng lên.
Dương Phàm ngay từ khi ra đời, thậm chí khi còn ở trong bụng mẹ đã bắt đầu tham ngộ và tu luyện. Hắn cũng chưa từng chú ý nhiều tới cha mẹ và hai vị huynh, trường cùa mình ở kiếp này.
Dù sao hắn cũng chỉ vẻn vẹn là một đứa trẻ mà thôi.
Hắn nhớ rõ rằng ý thức hắn sinh, ra lần đẩu tiên là ờ trong bụng mẹ.
Một khắc khi tiến vào Luân Hồi lốc xoáy, hết thảy không gian, thời gian, ý thức đều không tồn tại. có thể nói là vạn cô giai không!
Vừa xuất hiện ở trong bụng mẹ, ý thức lâm vào một trạng thái hỗn độn mông lung rất kỳ diệu. Sát na đó, hắn tiến vào một cảnh giới huyền bí, đạt tới một trinh, độ hoàn toàn mới đối với lý giải sinh. mệnh.
Dưới trạng thái ngây thơ vô tri này. trí nhớ kiếp trước cùa Dương Phàm mờ nhạt đi rất nhiều.
Trải qua sự tẩy luyện cùa Luân Hồi, trí nhớ này giống như một giấc mộng chân thật mà người ta bị lạc vào.
Khi ý thức vừa sinh. ra. Dương Phàm cũng từng hoài nghi trí nhớ kiếp trước trong đẩu mình có phải là một giấc mộng hay không?!
Tuy nhiên, lúc ấy. ý thức mông lung nhưng vẫn có một tia liên hệ huyền, diệu với Mệnh Hạch, thậm chí cảm ứng được cả sự tồn tại cùa Tiên Hồng không gian.
Khi thân thể hắn tiêu tan, Thùy Hồn Giới cũng hóa thảnh, bụi khói. Dương Phàm cũng không lo lắng nó bị phá hùy.
Giai đoạn ở trong bụng mẹ, Dương Phàm chù yếu đành, thời gian "tiêu hóa" trí nhớ cùa kiệp trước.
Dù sao, một sinh. linh, vừa hình thành, lúc đầu cũng chỉ giống như một tờ giấy trắng mà thôi!
Dùng một thời gian dàỊ Dương Phàm đang ờ trạng thái một thai nhi cũng đần có ý thức thanh, minh, hoàn toàn nắm giữ được trí nhớ và sử mệnh của kiếp trước.
Số mệnh cùa đòi trước đã kéo đài tới tận kiệp này!
Dúng lúc này. hắn rốt cục sắp ra đời, cảm ứng được sự thống khổ cùa mẹ đẻ. Hắn sừ dụng thần thông Luân Hồi, gánh, vác hết sự thống khổ cho mẹ đẻ mình.
Nói cách khác, cơn đau trong quá trình, đẻ ra Dương Phàm đã được Luân Hồi gánh. vác.
Loại thống khổ này quả thực tê tâm liệt phế. Dương Phàm cảm nhận rất sâu sắc.
Hắn hiểu được, một khắc khi hắn ra đòi sẽ hình thảnh nhân quả đối với đám người cha mẹ và huynh trưởng.
Đây là điều không thể tránh né. Dương Phàm cũng căn bản không muốn tránh né.
Hắn thậm chí từ góc độ lý tính để phân tích, cha mẹ kiếp này của hắn với cha mẹ kiếp trước có địa vị tương đương.
Điểm khác nhau là cha mẹ đời trước, câm tình, thâm hậu hơn. Mà kiếp này cũng chỉ vừa mới bắt đầu.
- Đây là một loại số mệnh, cũng là một loại duyên phận!
Sự lý giải cùa Dương Phàm đối với Luân Hồi nhân quả càng thêm sâu sắc. Hắn cũng đã gánh, vác tất cả thưcmg tổn cùa cơ thể mẹ đẻ mình, cũng dùng sinh, mệnh tinh, nguyên khiển bà cảm thấy đễ chịu hơn.
Điểu này khiến khi Dương Phàm xuất thể, mẫu thân cũng không có chút thống khổ nào. bình yên lâm vào giấc ngù.
Nhưng đây cũng chỉ vẻn vẹn là một dị tượng nho nhò khi Dương Phàm bước vào kiếp này.
Dị tượng chân chính, là nháy mắt khi hắn sinh, ra đã há miệng bi bô một tiếng!
Một khắc này. sứ mệnh đòi trước đã thông qua hệ thống Đại Luân Hồi. trở lại thế gian:
-... Chung quy sẽ có một ngày ta sẽ trở lại thế gian, hoàn thảnh, hứa hẹn... Với nguyện ý của ta. sát về Thượng giới, huyết nhiễm thưcmg thiên, phá vỡ thiết tắc!
Đây chính, là một câu lưu lại cuốic ùng của Dương Phàm ở kiếp trước, trước khi từ vong.
Khi sinh ra. hắn dù không thể nói thành lời nhưng thông qua tiếng bi bô kia. đã phóng xuất ra nguyện vọng và số mệnh, đời trước!
Cho nên, ngay lúc này. một đạo thiên lôi ngũ sắc hoành ngang Tinh Thiên thế giới, sinh, ra dị tượng chẩn nhiếp kinh. giới.
Dị tượng này xuất hiện ngay khi Dương Phàm hẻ miệng bi bô.
Lúc này. Nam Cung Y Tiên ôm Dương Phàm cũng cảm thấy run rẩy và sợ hãỊ cả người như hãm vảo hầm băng, bị áp lực chưa từng có.
Nhưng trên, thực tế. cỗ uy áp này hoàn toàn cùa thiên, địa nhằm vào "DỊ loại" Dương Phàm này.
Chỉ là Mệnh. Hạch của Dương Phàm dung thông Đại Luân Hồi, trờ thành một bộ phận hệ
thống thiên, địa. Ngay cả Thiên, đạo vô hình, kia cũng không làm gì được hắn.
Đại đa số áp lực đều bị Dương Phàm đạo nhập Đại Luân Hồi, áp bách thiên đạo cũng không có tác dụng gì!
Ngược lại, Nam Cung Y Tiên ôm lấy Dương Phàm lại bị ảnh hưởng, như phải chống lại toàn bộ thiên, đạo. Ngũ sắc thiên lôi như đang nhẳm vào nàng vậy!
Với cảnh giới Đại La Kim Tiên cùa Nam Cung Y Tiên nhưng cũng bị áp bách tới độ hít thờ khó khăn, vô cùng sợ hãi.
Hết thảy những điều này đều có tiền căn hậu quả khi Dương Phàm tái sinh trên, thế gian này!
Tối hôm đó. Nam Cung Nguyệt thức tỉnh, khuôn mặt tú lệ đoan trang tràn ngập bình yên hạnh. phúc.
- Con ta ở đâu?
Sau khi tình lại. sắc mặt Nam Cung Nguyệt tái nhợt. Nàng không ngờ được mình lại sinh, nở lúc đang ngủ.
- Phu nhân. Tam công từ đã ra đời thuận lợi. hiện cũng đã ngù.
Nha hoàn này cười nói.
Nghĩ tới vị Tam công từ vừa xuất thế của phù Thành chù. nàng cảm giác thật kỳ quái. VỊ Tam công từ này cũng không giống với những đứa nhò khác.
Từ khi ra đời tới nay cũng chưa từng khóc, vẫn im lặng chìm vào giấc ngủ.
Đi tới một căn phòng khác, Tam công từ Dương Kỳ lẳng lặng ngủ, hô hấp đều đều, bảy tám nha hoàn chăm sóc hắn cũng không cảm giác có vấn đề gi.
Mấy nha hoàn nàv. về cơ bản đều là Chân Tiên nhát trọng, đặt ờ hạ giới cũng đều là tiên từ vang danh.!
Tuy nhiên, ờ trong phù Thành chù của Lâm Viễn Thành, bảy tám nhân vật có thể gọi là tiên từ này lúc này cũng chỉ có việc hầu hạ một đứa trẻ vừa ra đời.
Phu thân Thành chù Nam Cung Nguyệt nhẹ nhàng vuốt ve cái trán của đứa trẻ, dịu đàng hiển lành, tràn ngập tình, thưcmg mẫu từ.
Nha hoàn bên canh líu ríu giảng thuật lại dị tượng khi Tam công từ xuất thế cho Nam Cung Nguyệt.
- Ta cũng không phải lần đều tiên sinh, nờ nhưng lần này thật kỳ quái. Ta không ngờ vừa sinh vừa ngủ... Dường như không có chút đau khổ nào!
Ánh. mắt Nam Cung Nguyệt nhìn đứa bé hiện lên thần sắc kỳ quái nhưng nhanh chóng bị sự từ ái thay thế.
Không có chút thống khổ nào.
Nàng làm sao biết được sự thống khổ tê tâm phế liệt kia đã bị Luân Hồi cùa nhi từ gánh, vác.
- Khi Tam công từ xuất thể, có thần lôi ngũ sắc hoành ngang Tinh thẩn. Thành chù lão gia nói. tiền đồ cùa Tam công từ ngày sau chắc chắn không nhỏ, gọi là Dương Kỳ!
Một nha hoàn cười nói.
- Dương Kỳ?
Nam Cung Nguyệt ôm lấy đứa nhò đang ngù ngoan, âm thầm thở đài:
- Là mẫu thân, chỉ hy vọng con ta có thể bình an vui vẻ, càng mong hắn bình thường thì tốt hơn. Trước khi sinh nó ra, vốn thưcmg lượng với lão gia đặt tên cho nó là Dương Phàm, chỉ tiếc không như mong muốn!
Kỳ quái chính là khi Nam Cung Nguyệt nói tới hai chữ "Dương Phàm" thì thân hình đứa nhò trong lòng mình hơi giật mùứụ mí mắt cũng giật giật, sau đó lại tiếp tục ngủ say.
Suốt một đêm. Nam Cung Nguyệt luôn chăm sóc đứa nhò.
Nhưng nàng không ngờ được đứa con thứba cùa mình này lại rất ngoan ngoãn.
Thứ nhất, nó chưa bao giờ khóc, vô cùng yên tĩnh. Đa số thời gian nó đểu lâm vào giấc ngủ.
Thứ haỊ nó rất thông minh, có linh. tính. Khi nó bú và bài tiết thì đều vô cùng phối hợp.
Đa số thời gian của Dương Phàm đều chìm trong tham ngộ tu luyện.
Giờ phút nàv. hắn vừa bước vào cánh, cừa cùa uần Sinh. Kỳ.
Mệnh. Hạch đã dung nhập vào hệ thống Luân Hồi đang điên cuồng hấp thu Sinh. Linh Chi Khí trong thế giới Tinh. Thiên.
Bởi vì phương thức tu luyện cùa Dương Phàm là thông qua tầng Luân Hồi, vượt qua sự tồn tại cùa vật chất và tinh thẩn cho nên khi tu luyện, dù hấp thu Sinh Linh. Chi Khí cả triệu dặm nhưng bốn phía cũng không tạo ra chút dị động nào.
Mệnh Hạch đung nhập vào Đại Luân Hồi giống như một cái động không đáy. thông qua Đại Luân Hồi hấp thu Sinh Linh. Chi Khí. tốc độ nhanh, gấp trăm ngàn lần so với khi đùứi phong cùa Dương Phàm ở kiệp trước.
Nhưng dù vậy, Mệnh Hạch vẫn chỉ nhò như một hạt đậu, trong suốt long lanh.
Kỳ thật, tư chất kiếp này cùa Dương Phàm cũng chỉ sàn sàn như kiếp trước, tương đối binh, thường.
Tuy nhiên, gia đình mà hắn sinh ra không tẩm thường, nhãn giới vượt xa người bình thường.
Phụ thân Dương Lâm hắn chính, là Thành, chù của Lâm Viễn Thành, một trong một trăm lẻ tám. thảnh, cùa Ngư Châu, thân phận cao quý, có thể coi là bá chù nhất phưcmg. sánh ngang với Tinh. Quân ở Tinh. Hà thế giới.
Còn nữa, Đại công từ Dương Cương và Nhị công từ Dương Đông đều là tuyệt thế thiên, tài. thiên kiêu chi từ. bễ nghễ cùng thế hệ. như một ngôi sao rực sáng.
So với đó. Dương Phàm rất được kv vọng lại có thiên, phú tư chất khá ảm đạm.
Dù là thất vọng nhưng chung quy vẫn chính là cốt nhục thân sinh, cùa mình.
Lúc này. ánh. mắt Dương Lâm khi nhìn Dương Kỳ mặc đù vẫn vô cùng quan tâm nhưng cũng không quá chờ mong.
Mẹ để Nam Cung Nguyệt lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì cả! Đối với Dương Phàm là con út nên càng cưng chiều và quan tâm. Loại tình cảm này thậm chí còn vượt qua cả Đại công từ và Nhị công từ.
Chỉ là Tam công từ Dương Kỳ so với bất cứ đứa nhò nào đểu hiểu chuyển, hcra. đa số thời gian đều lâm vào ngù say.
Ba tháng sau. Dương Phàm dưới sự cổ vũ cùa Nam Cung Nguyệt đã bắt đầu biết đi.
Khác với những đứa trừ khác, Dương Phàm chỉ lay động mấy cái rồi sau đó chậm rãi đứng lên. bắt đầu đi lại.
- Tam công từ thật thông minh!
Nha hoàn, gia đinh trong Phù Thành chù hết lòi khen ngợi.
- Chưa từng nhìn thấy đứa nhò nào thông minh như vậv!
Lão già chuyên chăm cây cảnh tươi cười nói.
- Mấy vị công từ của Thành chù đại nhân đểu là kỳ tài kinh diễm, người sau càng mạnh hơn người trước. Lúc trước khi Đại công từ còn nhỏ, Thành chù đại nhân đã xưng hắn là kỳ tài trăm năm khó gặp! Chỉ mất bảy tám trăm năm đã tẩn chức cảnh, giới Chân Tiên! Mà nay. qua mười vạn năm đã tẩn chức Đại La Kim Tiên!
- Nhị công từ xuất thế không lâu. Thảnh chù đại nhân đã vô cùng kinh, hỉ, xưng hắn là kỳ tài ngàn năm khó gặp. Kết quả đùng tới mấy vạn năm thời gian cũng đã tắn chức cảnh, giới Kim Tiên, tư chất còn mạnh, hơn cả Đại công từ!
Một gã văn sĩ nho nhã trong phù cười nói.
Nhìn tinh. cảnh. này. địa vị cùa hắn trong phù cũng không thấp.
Mọi người khi nhìn về hắn, ánh mắt luôn tràn ngập kính sợ.
Hóa ra vị văn sĩ nho nha này từng là lão sư cùa Nhị công từ.
Những gia đinh, nha hoàn còn lại không khòi hô lên:
- Hai vị công từ trước đó đều kinh nhân như vậy, biểu hiện trước mắt của vị Tam công từ này vượt xa hai vị trước, vậy thiên, phú của ngài không phải là càng thêm, đáng sợ sao?!
Những gia đinh, và hạ nhân này đểu âm thầm phòng đoán, tràn ngập mong chờ đối với đứa trẻ vừa biết đi này!
Mà trong mắt vị văn sĩ nho nhã lại hơi lộ ra một tia trào phúng.
Có ai biết rằng vị Tam công từ nhìn như có trí tuệ vô song này lại không có thiên phú đặc biệt ưu tú. đặt trong gia tộc Thảnh chù cũng chi là bình thường mà thôi.
Khi mới một tuồi, đa số con nít thường vừa mới tập chững, tập đi. đa phần là hiếu động, lê bò.
Trong khi Dương Phàm lại thường ở một mình, ngồi ở hậu viên Kính. Nguvệt Hồ của Phù Thành, chù!
Tại Thượng giới, trong những phù đệ bình thường đều có các động thiên, huống chi là của Thành chù.
Bên trong Phù Thành, chù có một phiến thiên địa, được bố trí trận pháp, bên trong tràn ngập linh khỊ hậu viên có chu vi rộng tới vạn dặm.
Kính Nguyệt Hồ chính là một noi có phong cảnh, yên tĩnh, tú lệ ờ hậu viên của Phù Thành chù.
Toàn bộ mặt hồ trong xanh, yên lặng!
Dương Phàm nghe hạ nhân nói Kính. Nguyệt Hỗ chính là đo Dương Lâm dùng đại thẩn thông tạo ra khi Nam Cung Nguyệt bước vào Phủ Thảnh, chù.
Kiếp này, sau khi trải qua Luân Hồi sinh từ. hắn không thích sự náo động, ầm ĩ, chỉ thích, dừng chân ờ mảnh đất yên tũứụ tú lệ này!
Hắn khoanh, chân ngồi bên hồ, nhắm hai mắt lại. cảm thụ làn gió nhè nhẹ bên cạnh, mặt nước nôi gợn sóng li ti, mùi hoa thơm thoang thoảng truyền tới.
Cả người hắn như đung nhập vào cảnh, vật bổn phía, trở thành một bộ phận trong đó.
Nếu Dương Phàm không phải là một đứa trẻ. nhũng người khác nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ cho rằng trước mắt mình là một cao nhân đang tham ngộ đại đạo.
Lúc này. Dương Phàm câm nhận được một ánh mắt rất dịu đàng, quan tâm từ lương đình
trong hoa uyển phía sau.
Không cần triển khai cảm quan, hắn cũng biết đó là mẫu thânNam Cung Nguyệt.
- Mẹ. mẹ một mình, tới hậu viên này là để xem tam đệ sao?! Tam đệ hắn hiểu chuyện, lại có nha hoàn và hạ nhân chiếu cố, mẹ còn lo lắng điều gì?
Không biết từ khi nào. Nhị công từ Dương Đông đã tới bên cạnh. Nam Cung Nguyệt.
Hắn mặc một thân áo trắng, thân ảnh. cao gầy. khuôn mặt tuấn tú. ánh mắt như sao. Hắn có một vẻ đẹp khiến người khác phải rất bị thu hút, thậm chí khiến nhiều nữ nhân phải ảm đạm thất sắc.
- Đúng thỊ Kỳ nhi có thể nói là người ta ít lo lắng nhất trong ba huynh, đệ các con! Từ khi ra đời, nó chưa từng khiển ta vất vả lo lắng gì. thậm chí ngay cả khi sinh, nở cũng không chút thống khổ, đau đớn!
- Điều này không phải là tốt sao?! Một đứa con hiểu chuyện khiến mẹ bớt lo không phải là điều đáng mừng sao!? Mẹ nên lấy đó làm tự hào mới đúng!
Dương Đông lại cười nói. Dù thiên tư hắn thông minh tuyệt đỉnh như cũng không đoán ra được tâm tư cùa mẫu thân.
- Nó chưa bao giờ khóc, chưa bao giờ gâv chuyện, không có gì vượt quá đòi hòi. Điều này khiển trong long ta càng thêm, áy náy! Là một người mẹ. ta cũng không làm được gì cho nó!
Trên. khuôn mặt tú lệ cùa Nam Cung Nguyệt tràn đầy tình cảm phúc tạp. tiệp tục nói:
- Cha ngươi nói thiên phú cùa nó cũng không tốt, ngày sau cũng không có nhiều thành tựu. Nhưng trong lòng mẹ lại có một cảm giác, đứa nhò này nhất định không đem. giản!
Trước mặt Dương Đông, Nam Cung Nguyệt nói hết tâm tư của mình.
- Đúng thể, Tam đệ quả không đơn giản. Nó chưa từng có yêu cầu gì. đa số thời gian đều tĩnh tọa, chẳng lẽ là đang tu luyện?
Trong ánh. mắt Dương Đông trân ngập tò mò và nghi hoặc.
Nếu không phải khi sinh ra, trong động phù này có cấm chế cường đại cách trở, không có ngoại ma xâm lấn, hắn thậm chí đã hoài nghi Tam đệ cùa mình đã bị người ngoài nguyên thần đoạt xá.
Khả năng đoạt xá hoàn toàn có thể bài trừ! Sự thật cũng đúng như thế, Dương Phàm Luân Hồi chuyển thế tới đây. không có chút bài xích bào với thân thê này!
-Tu luyện?!
Ánh. mắt Nam Cung Nguyệt hoi sáng lên. đường như nghĩ tới điều gì!
Dương Đông nhanh chóng hiểu ý. cùng mẹ mình nhìn nhau, vỗ vỗ tay:
- Tam đệ hiểu chuyện nliưvậy, lại vừa biết tĩnh tu. Sao không truyền thụ phương pháp tu luyện cho nó!?
- Có phải là quá sớm hay không?! Mẹ cảm thấy hẳn là tìm một lão sư vỡ lòng, truyền thụ học thức cho nó! Qua vài năm. nữa để nó tu luyện, cũng chưa muộn!
Đôi mi thanh tú của Nam Cung Nguvệt khẽ nhíu.
- Nếu nói tới lão sư vỡ lòng, ai còn thích họp hơn mẹ chứ?!
Trong mắt Dương Đông tràn đầy hứng thú.
Không hiểu sao. đổi với Tam đệ nàv. hắn vô cùng hứng thú và hiếu kỳ.
Hai người vừa nói chuyện vừa đi về phía Dương Phàm.
"Mẹ muốn dạy vỡ lòng cho ta sao?!"
Thần sắc Dương Phàm vẫn như cũ, không biểu lộ sự thích thú hay không hài lòng!
- Đúng thể, Kỳ nhi con thông minh, hơn những đứa trẻ bùứi thường nhiều lắm. đã có thể học vỡ lòng rồỊ thậm chí được truyền thụ phương pháp tu luyện!
Nam Cung Nguyệt ôm lấy hắn vào lòng, trong mắt tràn ngập sự quan tâm và yêu thương.
- Con nghe mẹ!
Dương Phàm suy nghĩ một chút, chung quy cũng không từ chổi!
Đây không chỉ vì con đường diễn hóa uẩn Sinh Kỳ mà còn là vì ở đòi trước, Dương Phàm thiếu mất điểm này.
Đời trước, khi hắn từ Thiên cẩm Nội Hải trở về. người mẹ Dương thị đã qua đời. Mặc đù đây không phải là người thân sinh, ra hắn.
Bất kể là Thượng giới hay hạ giới, sau khi một con người ra đời phải nhận được sự giáo đục vỡ lòng, có được tri thức về thế giới, cuối cùng mới thích ứng với môi trường xung quanh.
Tinh Thiên, thế giới cũng như vậy. huống chi là Phù Thành chù.
Khi tiếp nhận vỡ lòng, Dương Phàm cũng biểu hiện ra trí tuệ siêu nhân!
Như lòi nói cùa Nam Cung Nguyệt:
- Hoàn toàn không nhìn ra đứa nhò này lại có năng lực nhìn một lần là không bao giờ quên! Giờ cũng chỉ mới là một tuổi mà thôi!
Rất nhiều hạng người thiên tư tuyệt đỉnh khi còn thiếu niên đã có năng lực gặp qua điều gì là không bao giờ quên, hơn nữa lại là dưới tình, huống chưa tu luyện, tới cảnh giới cao.
Ví dụ như Nhị công từ Dương Đông của Phù Thành, chù. Khi hắn mới là một hài đồng, cơ bản gặp qua điều gì là khó có thê quên được.

CHƯƠNG 733 : CẦM SÁT NHỊ TIÊN!

Hai đại cường giả cấp Kim Tiên của Thiên Thẩn Tinh đồng thời phát ra tinh thẩn lực đánh về phía Dương Phàm. Quy tắc không gian bốn phía nan rẩy, tiên linh khí mênh mông gào thét như một cơn phongbạo quét ngang thiên địa.
Khắp ngọn núi hoang vu nơi này. vạn vật đểu sinh ra biến đổi duới áp lực đáng sợ này.
Cả ngọn núi như nứt nẻ, câv cối đổ gãy. một bộ phận snh linh trực tiếp tiêu vong.
Dương Phàm không ngờ lẩn đẩu tiên giao chiến với cao thủ Thượng giới lại phải đồng thời đối mặt hai vị Đại La Kim Tiên.
Giờ khắc này. thẩn sắc vốn luôn binh tĩnh của hắn cũng biến đổi.
về phần vì sao Trường cai ngục Thiên La Ngục xuất hiện nơi này, trong lòng Dương Phàm cũng đã minh bạch.
Truớc đó, Phương Yên đã từng nói qua: "Bẳng hữu tốt nhất của Cao Tinh Quan chính là Trường cai ngục Thiên La Ngục Lô Nghiễm! Hai người này đều là Đại La Kim Tiên, thực lực ngạo thị Thiên Thẩn Tinh!"
Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm na di tới như một tia chớp, hình thành thế tiền hậu giáp kích đối với Dương Phàm.
Dương Phàm hiểu được, sau khi đạt tới trinh độ Đại La Kim Tiên, khả năng lĩnh ngộ pháp tắc cực kỳ thâm ảo. Những người cao thâm thậm chí có thê sáng lập lĩnh vực không gian riêng cùa mình,
Giờ phút này, duới áp lực của hai người hợp lực. không gian trong phạm vi vạn dặm sinh ra lực lượng huyên ảo đáng sợ. áp hết lên người Dương Phàm.
Tinh huống này giống như đang ỡ trong nước, hai vị Đại La Kim Tiên có thể khống chế sức nước triệu vạn cân, đè nén lên người Dương Phàm.
Với thân hình già cả nhu chi còn da bọc xương như Dương Phàm tất nhiên không thể chống cực được công kích hợp lực của hai người.
Nhưng, thương tổn do uy áp kinh thế hãi tục này tạo thành đối với Dương Phàm đã bị hắn dùng Tiêu Luân Hôi hoàn mỹ vận Chuyên đi.
Rẩm rầm!
Trong thiên địa đột nhiên hiện lên một hư ảnh của luân bàn. Một cỗ thương tổn vô hình áp lên trên người hai Đại La Kim Tiên.
Hai người nhất tề chấn động, biến sắc.
Thương tổn Dương Phàm vốn bị đă không ngờ di chuyển lên trên người bọn họ.
Mặc dù cũng không chân chính khiến hai người bị thương nhưng lại tạo ra một sự đả kích lớn lao đổi với hai người.
Hây!
Lô Nghiễm quát lớn một tiếng, một mảnh ngán quang sắc bén mãrih liệt hóa thành một cây cự kiếm màu bạc dài tới mấy trăm trượng, quang diễm hừng hực. bao phủ lấy Dương Phàm.
Đinh
Một luân bàn màu xám lờ mờ xuất hiện trước người Dương Phàm, đột nhiên phát ra quang hà ngũ sắc rực rỡ, như tia chóp bắn vê phía Lô Nghiễm.
- Không ổn!
Tâm thẩn Lô Nghiễm kinh hãi, trong tay xuất hiện một quả ngọc bội, nháy mắt hóa thành một tấm Thạch bi kình thiên, ngân huy chói lóa. kinh hiểm ngăn cản một kích tuyệt luân của Luân Hỗi Bàn.
Khi Luân Hỗi Bàn đárih trúng tấm Thạch bi kia, những tia lửa bắn tung tóe, ngán quang nhộn nhạo cũng trờ nên ảm đạm. Lô Nghiễm kêu lên một tiếng đau đớn, khóe miệng tràn ra máu tuơi.
- Đây rõ ràng là lực lượng của ta!?
Hô hấp cùa Lô Nghiễm đồn dập, sắc mặt không ngừng biến đổi, nhìn chẳm chẳm Luân Hôi Bàn trước mặt Dương Phàm, đây chính là một kiện tiên khí bát phâm!
Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm liếc mắt nhìn nhau, sau đó cẩn thận di chuyển bổn phía, thi triển các loại pháp thuật thẩn thông, công kích thăm dò Dương Phàm.
Sau đó, mặc kệ là công kích thế nào đểu bị Luân Hỗi Bàn phản hỗi nguyên trạng, thậm chí uy lực còn đáng sợ hơn.
Sắc mặt Dương Phàm binh tĩnh, lẳng lặng phần tích thực lực của hai người.
Đều là cường giả Kim Tiên nhất trọng, lực lượng gấp mấy chục lần Chân Tiên thượng vị.
Trong nháy mắt. bọn họ có thể diệt sát nhân vật cấp Chân Tiên.
Nếu nguyện ý, bọn họ có thể rời đi tinh cầu. thậm chí hệ hằng tinh, bước vào vũ trụ tinh hà vô tận.
Không thể không nói thực lực của Đại La Kim Tiên đã vượt qua phán đoán của Dương Phàm.
Đây vẫn chi mới là Kim Tiên nhất trọng!
Kim Tiên có chín tầng, mỗi tầng cách biệt nhau cả trời cả vực. Nếu đạt tơi cửu trọng cũng là cường giả tuyệt đinh, ngạo thị sinh linh vạn vật, cách biệt với Kim Tiên nhất trọng không chi một trời một vực.
Nhưng giờ phút này, hai đại Kim Tiên Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm trước sau giáp kích Dương Phàm đểu có sắc mặt vô cùng ngưng trọng.
- Thẩn thông của người này thật quá mức cổ quái, còn khó chơi gấp mười lần so với
tướng tượng!
Cao Tinh Quan âm thẩm kêu khổ.
Hắn vốn nhận ra Dương Phàm không tầm thường, quy dị khó lường, trong lòng không nắm chắc nên âm thâm thông tri cho Lô Nghiễm tới trợ trận, cùng lắm thì chia đôi phán thường.
- Chiến đấu như thế nàysẽ khiến pháp lực và sinh cơ nhanh chóng trôi đi...
Chân màv Dương Phàm hơi nhíu lại, cũng không thoải mái như biểu hiện bên ngoài.
Giao chiến với hai đại Kim Tiên, hắn càng nhanh đi tới từ vong.
Chi khoảng nửa khắc, khiến thòi gian tử vong của hắn đã giảm đi mấy Ngày.
- Nhất định phải tốc chiến tổc thắng!
Dương Phàm chợt nghiêm mặt lại.
Hắn không hv vọng khi đệ tử minh ra khỏi Cửu Kiếm Di Chi thi minh đã vẫn lạc rồi.
Hít sâu một hơi. Dương Phàm bước ra một bước, xuất hiện Ngay trước mặt cùa Cao Tinh Quan, vươn một cánh tay như lão già ra, ấn về ngực hắn.
Một kích này nhin như vô lực nhưng khiến toàn thân Cao Tinh Quan phát lạnh, một cỗ khí tức tử vong lập tức đánh ập tới.
Theo bản năng hắn liền lùi nhanh lại.
Hô—
Dương Phàm há mỗm phun một cái, một dòng khí màu khô vàng hóa thành bạo phong đầy trời, bao phù lấy hắn.
- Ahhhh....
Thân hãm trong dòng khí này. linh hồn và thân thể Cao Tinh Quan phút chốc lộ ra vẻ già cả, sinh mệnh lực nhanh chóng tiêu tan.
Trong lúc này, hắn như lâm vào vũng lầy, hành động rất chậm rãi.
Dương Phàm mặc dù chưa có cảnh giới Kim Tiên, không am hiểu pháp tắc nhưng tự mình lĩnh ngộ ra cảnh giớii Luân Quả Kỳ. dung hợp Đại Luân Hỗi, giao hòa với hết thảy quy tắc.
- Cứu ta!
Cao Tinh Quan giãy dụa gào lớn, phát ra tiêng kêu cứu với Lô Nghiêm.
Sắc mặt Lô Nghiễm phát lạnh, nâng một tay lên. tấm Thạch bi kia lại bành truớng, lóe ra ngân mang hùng hồn, mang theo khí tức nặng nể từ trên trời ẩm ẩm đánh xuống Dương Phàm.
Đối mặt với tấm Thạch bi không lồ này, trái tim Dương Phàm cũng như loạn nhịp. Nếu cứng rắn đối kháng, hắn sẽ càng nhanh đi tới tử vong.
Bá!
Thân hình Dương Phàm nhoáng lên, thi triển Súc Địa Thành Thốn, rời đi vài trăm dặm, tránh thoát một kích này.
Ẳm Thạch bi kia ầm ầm nện xuống, thiên địa chấn động, sông núi tan vỡ, kinh thẩn khiếp quỷ.
Thực lực của Đại La Kim Tiên khiến Dương Phàm kiêng kị. Đối phó một người có thể thoải mái chiến thắng nhưng đổi mặt với hai người thì không hể đơn giản.
- Người này thật khó đổi phó, thần thông cổ quái vượt xa người thường. Mặc dù là với thực lực hai ta muốn chém giết cũng sợ...
Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm liếc mắt nhìn nhau, ý niệm trao đổi. trong mắt nhau đều lộ vẻ kiêng kị.
Dương Phàm thấy hai người có ý tứ rút lui thì ngược lại cảm thấy rất nóng vội.
Trước mắt. biết được thân phận của hắn cũng chi có Cao Tinh Quan, nhiều lắm thì thêm Lô Nghiễm nữa.
Nhưng nếu hai người rời đi, thân phận lộ ra thì hắn ở Thiên Thần Tinh sẽ vô cùng nguy hiểm.
- Hai người các hạ là Đại La Kim Tiên đại danh đinh đinh của Thiên Thần Tinh, lấy hai địch một còn không dám đánh với Dương mỗ một trận sao?!
Trong măt Dương Phàm lộ vẻ trừo phúng:
- Các ngươi nếu không ra tay, Dương mỗ sẽ rời đi Thiên Thần Tinh, tiến vào thế giới tinh hà rộng lớn!
Ý tứ cùa hắn rất rõ ràng. Lúc này các ngươi không ra tay, Dương mỗ ta cùng lắm thì rời khòi Thiên Thần Tinh, đến lúc đó có muốn cũng đã hết cơ hội.
Nghe vậy, sắc mặt của Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm đểu biến đổi.
Dương Phàm lập tức suy đoán ra Lô Nghiễm cũng đã biết chi tiết cùa mình.
Dứt lời. Dương Phàm bá một tiếng, bay thẳng ra ngoài Thiên Thẩn Tinh.
Với tốc độ của hắrụ dù dưới áp lực quy tắc nơi này cũng chi mất một lúc đã rời khói Thiên Thẩn Tinh.
- Đuổi theo!
Sắc mặt của Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm tràn ngập sát ý, nhất tề vận chuyển tiên giáp phòng ngự. tế ra tiên khí công kích, đuôi giết Dương Phàm.
Thấy vậy, trong lòng Dương Phàm mừng thẩm, kế sách "lạt mềm buộc chắt" rốt cục thành công.
Hắn vốn lo lắng hai người này sẽ bò chạy thì tình hình cùa hắn sẽ rất đáng ngại.
Hiện tại hắn cổ ý chạy khiến hai người rất sốt ruột.
Dù sao Dương Phàm nếu rời khòi Thiên Thần Tinh, cao chạy xa bay thì Ngày sau cũng không còn cơ hội nữa.
Hưu
Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm nhanh chóng đuổi kịp Dương Phàm.
Lúc này, ba người đã bay khói Thiên Thẩn Tinh, đi vào tinh không vũ trụ, mất đi lực tràng quy tắc hạn chế. Chi nhoáng cái đã vượt xa mấy chục vạn dặm, thẩn thông pháp lực không bị hạn chế.
Lẩn đẩu tác chiến trong hoàn cảnh này, Dương Phàm có chút chua thích ứng, lập tức lâm vào nguy hiểm.
Trong vô hinh, Dương Phàm cảm ứng được rất nhiều tinh thể gian trong thiên địa, tồn tại những quy tắc lực tràng và chế hành huyển diệu.
Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm đang chiếm cứ thượng phong thì lòng tin gia tăng nhiều, công kích Ngày càng mãnh liệt. Dương Phàm lâm vào bị động trárih né.
Cho tới khi thích ứng được với môi trường, thần quang trong mắt Dương Phàm lóe sáng.
Bá!
Thân ảnh Lô Nghiễm như thiên thần, nhoáng cái đã giết tới. Câv đại đao trong tay hắn chém ra đao lãng ngàn dặm. Nơi nó đi qua, vạn vật tiêu tan, hóa thành bụi phấn.
- Chính là lúc này...
Thân hinh Dương Phàm bỗng ngừng lại, hiểm hiểm tránh thoát đao lãng đáng sợ kia, khi kinh cuồn cuồn lướt qua bên người, bị quang lưu khô vàng cắn nuốt hết.
Một đao Lô Nghiễm thất bại, đã bay tới sát Dương Phàm, lộ ra sơ hờ.
- Để mạng lại!
Hàn quang hiện lên trong mắt Dương Phàm, chủ động lao tới đón đường. Một cánh tay khô gầy đánh ra, chụp tới thán thể Lô Nghiễm.
Lô Nghiễm muốn trốn tránh nhưng lại bị một cỗ khi tức tử vong đông lạnh linh hồn chấn nhiếp, không gian quanh thân như lâm vào bùn lầy, tốc độ giảm đi nhiều, không bằng được một phần mười cực hạn.
Phốc!
Bàn tay khô vàng lập tức nắm lấy hắn. Trong tiếng kêu gào thảm thiết, sinh mệnh lục Lô Nghiễm nhanh chóng tiêu tan, hết thảy lực lượng và vật chất cũng đểu nhanh chóng héo rũ.
- Không ổn!
Cao Tinh Quan vội vàng nghĩ cách cứu viện, khống chế một câv cự phủ. quét ngang tới.
Dương Phàm không ngờ không né tránh, Luân Hỗi Bàn xuất hiện trên đinh đầu. ngăn cản một kích này.
Luân Hỗi Bàn ngưng tụ chuyển hóa lực đạo một kích cùa Cao Tinh Quan, hóa thành hỗ quang màu bạc. Phốc một tiếng đã cắt thân thể Lô Nghiễm đang rất thong thả thành hai nửa, thân thể tiêu tan, linhhồnbị hút vào trong Luân Hỗi Bàn.
- Ah...
Vẻ mặt Cao Tinh Quan tiều tụy, tâm thẩn lúng lúng. Hắn không ngờ lực lượng của chính mình lại bị Dương Phàm sử dụng, giết chết Lô Nghiễm.
Dù sao duới tinh huốngbirứi thường, bọn họ hiểu được thẩn thông Dương Phàm cho nên có thể để phòng.
Sau khi giết chết Lô Nghiễm, trong lòng Dương Phàm rất bình tĩnh. Tiếp theo chỉ còn một Kim Tiên, thoải mái hơn rất nhiêu.
Hắn cũng không nóng lòng, tại chỗ khoanh chân ngồi xuống, như đang điều tức.
Cao Tinh Quan cáo già xảo quyệt, không chút nghĩ ngợi, lập tức cao chạy xa bay.
-Ai!!!
Dương Phàm nhẹ nhàng thớ ra. từ từ nâng chướng lên. chậm rãi đẩy về phía Cao Tinh Quan.
Cao Tinh Quan vừa mới chạy mấy vạn dặm, thân hình bỗng dưng cứng đờ.
- Luân... Hỗi... Môn...
Trong lổc xoáy ngũ sắc trên đinh đẩu Dương Phàm lộ ra một quang môn với nhan sắc không thê dùng ngôn từ binh thường đê hình dung.
Một lực hút không thể ngăn cản truyền tới.
Mặc dù hắn vận chuyển nguyên khí một đời. thi triền bí thuật dãv dụa nhưng cũng không ảnh hướng gi nhiều, nhanh chóng bị hút đi.
Ngô ông~~~
Khi toàn thân hắn vừa tiến vào trong, Luân Hỗi Môn nhoáng lên, lập tức đóng lại.
Sau một lúc.
Dương Phàm lại đánh ra một chưởng, Luân Hỗi Môn lại mở ra, bên trong xuất hiện một đứa trẻ nhỏ.
hiện hắn đă đặt nửa chân vào phần mộ rồi.
- Cao Tinh Quan đâu?
Phương Yên lặng lễ hòi.
Nàng lúc trước cũng phát hiện Cao Tinh Quan đã biến mất khi Dương Phàm ròi đi.
Dương Phàm không hề quan tâm nói:
- Tiến nhập thiên địa Luân Hỗi rồi...
Thiên địa Luân Hỗi?
Phương Yên sửng sốt, sau đó bừng tinh đại ngộ, hít sâu một hơi lãnh khí.
- Tuy nhiên, Dương mỗ cũng không xa nữa sẽ có vận mệnh giống hắn, chi hv vọng có thể gặp lại đồ nhi lẩn cuối...
Trên mặt Dương Phàm không vui không lo.
Hắn tự biết sinh mệnh đã tới điểm cuối cùng.
Từ khi bắt đẩu tu luyện Luân Quả Kỳ, hắn đã không có đường lui nữa.
- Khôngbiết ba cao cháu cùa Phương tộc ờ trong Cửu Kiếm Di Chi như thế nào?
Dương Phàm dò hòi.
Phương Yên than thờ:
- Một tháng trước, một người đã chết, hôm trước lại chết thêm một! Giờ chi còn mình Phương Chân mà thôi...
Dương Phàm nghe thế trong lòng không khòi phát lạnh.
B a tân tú trong Phương tộc không ngờ giờ chi còn một người!
Những tân tú này đều có bản mạng hồn bài lưu lại trong tộc. Chi cần bò mạng, hồn bài sẽ vỡ tan.
Mà hồn bài ba người này đều ở trong tay Phương Yên, bất cứ lúc nào cũng biết được sinh tử trong bí cảnh.
Dương Phàm nghĩ rẳng Phương tộc đã như vậy, những thế lực khác cũng không có gi tốt đẹp hơn.
- Phương Chân hẳn không có nguy hiểm tính mạng, hoặc chua tới thời khắc mấu chốt...
Dương Phàm trầm ngâm nói.
Traớc khi xuất phát. Dương Phàm từng cấp cho đệ tử một ngọc phù có thẩn thức ấn ký của mình.
Chi cẩn bóp nát ngọc phù này. Dương Phàm sẽ cảm ứng rõ ràng, có thể thông qua árih xạ của Tiên Hồng không gian, phái phần thân đi vào hỗ trợ.
Thực lực cùa phần thân Mộc Phong ít nhất có thể đổi kháng với Đại La Kim Tiên, hẳn có thể xử lý những bất trắc.
Cứ như thấ đám người Dương Phàm bắt đầu chờ đợi!
Ngày thứ ba!
Linh hồn Dương Phàm hơi đau đớn, vội vàng thông qua ánh xạ cùa Tiên Hồng không gian, phái Mộc Phong đi vào.
Bá!
Ngay sau đó. Mộc Phong xuất hiện ớ một đại điện tràn ngập kiếm quang, tổng cộng có chín tòa Thạch bi hình kiếm, phát ra kiếm khí lăng thiên.
Trên chín Thạch bi này, mỗi cái đều ẩn chứa kiếm khí có ý cảnh khác nhau, trên đó cũng khắc một đám ký hiệu cô quái.
Trong đại điện có vài cỗ thi thể. chính giữa chín tấm bia đá này chỉ còn lại bốn người là Phương Chân, HoaNguyệt, Lãnh Kiếm Phong và Tề Lâm.
Trên ngực Phương Chân bị một kiếm cùa Lãnh Kiếm Phong đâm xuyên qua, hình thành một lỗ thủng. Cũng may hắn có kim cương bất diệt thể nên có thể kháng cự được.
Tể Lâm hấp hối nẳm trên mặt đất, gần như đã mất đi chiến lục.
Trên vai Hoa Nguyệt có vài vết máu, từ quang trên người miễn cưỡng ổn định, mất đi hơn phần nửa chiến lực.
Chỉ có Lãnh Kiếm Phong là quanh thân bao phủ một quang kiếm chín màu, sừng sững đứng giữa chín tấm Thạch bi, khí thế kinh nhân, thương thế nhỏ nhất.
Sau khi Mộc Phong hiện thân, mấy người Phương Chân lập tức chấn động.
- Không cẩn lo lắng, đây là phần thân của vi sư...
Mộc Phong lập tức truyền thần niệm cho Phương Chân.
Hoa Nguyệt chi cảm thấy người trước mắt có chút quen mắt nhưng không thể nhớ ra. Dù sao Mộc Phong là phần thân năng lượng, có bộ dáng của Dương Phàm khi tré.
Lãnh Kiếm Phong và Tẻ Lâm đểu hít sâu một hơi lãnh khí. Khí tức trên người Mộc Phong đã vượt xa cành giới Chân Tiên.
Từ khi Dương Phàm tu luyện Tiên Hồng Quyết tới nay, cảnh giới tu vi của phần thân rất gân với bản tôn.
Mặc dù Mộc Phong chi là năng lượng hóa thân nhưng cũng đủ đổi kháng với Kim Tiên nhất trọng, dù không thể hoàn toàn chém giết.
Giờ phút này. khi hắn hiện thân, cỗ tiên uy mênh mông cuồn cuộn không chút kìm nén, ép cho đáp người Lãnh Kiếm Phong. Tê Lâm cũng khó có thê hô hấp.
- Người này... Chính là phần thân... cùa sư phụ sao?!
Trong lòng Phương Chân vô cùng kinh hãi. Hắn không thể lý giải nổi phần thân của sư phụ sao có thể trống rỗng hiện ra nơi này?!
Đương nhiên, ba người Lãnh Kiếm Phong cũng không biết nam nhân trước mắt này chính là sư phụ của Phương Chân.
- Ngươi là ai?! Đại La Kim Tiên sao có thể xuất hiện trong Cửu Kiếm Di Chi?!
Ánh mắt Lãnh Kiếm Phong lãnh liệt như băng, đặc biệt lả khi hắn nắm bảo kiếm chín màu trong tay. Một cỗ ý chí và kiếm khỉ kinh thiên tán phát ra, cũng mang tới cho Mộc Phong không ít áp lực.
- Ha ha ha... Ai bảo Đại La Kim Tiên nhất định không thể tiến vào Cửu Kiếm Di Chi?! Bất cứ động phủ và không gian lĩnh vực nào có thê hoàn mỹ vô kHuyết được.
Mộc Phong cười khẽ.
- Rốt cuộc sao lại như vậy?! Thực lực của Lãnh Kiếm Phong này sao lại mạnh mễ như vậy?!
Thần niệm Mộc Phong truyền âm cho Phương Chân.
- Su phụ, sau khi tiến vào Cửu Kiếm Di Chi, chúng ta đểu có thu hoạch. Mà Lãnh Kiếm Phong là người có cơ duyên nhất, đạt được kiếm tiên mà Cửu Kiếm Tiên Đế từng sử dụng, kế thừa kiếm đạo ý chí và truyền thừa, lực công kích tăng lên nhiều, thực lực gần tiếp cận Đại La Kim Tiên! Mấy người chúng ta liên thủ cũng không thể chiến thắng được.
Phương Chân vội vàng nói rõ nguyên do. Dưới titih huống này hắn vô cùng nguy hiểm, khó khăn lắm mới có thê tự bảo nhung không thê trục diện đối kháng Lãnh Kiếm Phong được.
Chém giết lâu như vậy trong Cửu Kiếm Di Chi. vói thực lực của Phương Chán có thể nói đánh đâu thắng đó. không ai cản nổi. thu hoạch rất lớn, đạt được vài kiện tiên khí mạnh mễ, thậm chí là tiên bảo.
Tuy nhiên đáng tiêc, Lãnh Kiêm Phong lại là người có duyên, được truyên thừa Cửu Kiếm Tiên Đế!
- Nhưvậy xem ra
Mộc Phong lộ ra vẻ trầm ngâm, híp mắt lại đánh giá kiếm ý trùng thiên cùa Lãnh Kiếm Phong đang đối diện mình.
Thân ảnh này cũng từ từ khớp với một người trong ấn tuợng của hắn.
Nhưng Mộc Phong hiểu được Lãnh Kiếm Phong chi là một kiếm tiên tư chất kinh diễm, có được khí chất và tính cách tương tự nhưng không phái là "người kia"!
Lãnh Kiếm Phong lạnh lùng nhin Mộc Phong, trong lòng cũng rất bất đắc đĩ! Mặc dù kế thừa Cửu Kiếm Tiên Đế. thực lực tăng cả chục lẩn nhưng vẫn chua chân chính là Đại La Kim Tiên.
Giờ phút này. toàn trường lâm vào tĩnh mịch.
Mộc Phong khoanh tay, nhẹ nhàng quan sát chín tấm bia đá hình kiếm xung quanh.
Trên chín tấm Thạch bi này mơ hỗ ẩn chứa ý cảnh kiếm đạo kinh sợ thất giới!
Giờ khắc này. tâm thần Dương Phàm chiếm cứ thân thể Mộc Phong, cẩn thân quan sát.
Đột nhiên, ỡ sâu trong linh hồn. Kiếm Đạo Ý Chí bí ẩn như Linh Hồn Tâm Ắn đột nhiên lung động, một cỗ dao động kỳ dị phát tán.
Chín tấm Thạch bi nhất tề non rầy, nhưđang cũng bái điều gì vậy!
Thương
Toàn bộ Cửu Kiếm Di Chi, vô số kiếm khí đều thoát khòi gông cùm xiềng xích, cúi đầu xung thẩn.
Vạn kiếm triều bái!
Mấy người trong đại điện đều sợ nin lên.
Ngay cả lưu ly kiêm chín màu trong tay cùa Lãnh Kiêm Phong cũng rời tay mà ra. căm
xuống mặt đất. cúi đẩu quy bái Mộc Phong.
- Tại sao lại có thể như vậy... Người này nhin thật quen mắt!
Khuôn mặt Hoa Nguyệt biến sắc. Từ trong di tích này nàng cũng đạt được mấy thanh kiếm khí, cũng đểu từ trong không gian đạo cụ bay ra. không thể khống chế được.
- Người này rốt cuộc là cao nhân phương nào, sao có thể khiển vạn kiếm triều bái?!
Ánh mắt Lãnh Kiếm Phong kinh hãi, thật sự không thể đánh giá!
MỘC Phong khoát tay, thanh kiếm chín màu kia đã xuất hiện trong tay hắn.
- Ngươi không được ý chí cùa Cửu Kiếm Tiên Đế thừa nhận, không thể đoạt được truyền thừa này!
Lãnh Kiếm Phong biến sắc, cũng cười lạnh một tiếng.
Ý chi Tiên Đế sao?!
Mộc Phong thông qua Kiếm Đạo Ý Chí sau trong linh hồn, tâm thẩn liền quán nhập vào kiếm này.
Trong phút chốc, hắn tiến vào một đại điện với quang mang chín màu, bốn phía lơ lửng vô số kiếm khí có màu sắc khác nhau.
- Ngươi... Làm sao có thể là ngươi...
Trong đại điện này. một gã nam nhân mặc hoàng bào. trên trán có một kiếm ấn, nhìn chẳm chẳm Dương Phàm, vô cùng kinh hoảng.
- Ta? Ngươi biết ta?!
Dương Phàm không đổi sắc nói.
Hắn biết đây là một lũ tinh thẩn ý chí do Cửu Kiếm Tiên Đế lưu lại, cũng chủ đạo bản mạng kiếm khí từng sử dụng, trớ thành một tồn tại tương tự như khí linh!
- Khí tức của Vô Song Thẩn Kiếm...
Nam nhân hoàngbào này cắn chặt hai răng, thẩn tình phúc tạp nhìn Dương Phàm.
- Vô Song Thẩn Kiếm?! Ngươi từng thấy nó?
Dương Phàm nhẹ nhàng cười.
- Ta sao lại phải nói cho ngươi?
Nam nhân này Chuyên mắt nói.
- Đối diện với Kiếm Đạo Ý Chí cao nhất thất giới, chuồi kiếm khí nho nhỏ của ngươi không có tư cách phản kháng!
Từ sâu trong linh hồn Dương Phàm, Kiếm Đạo Ý Chí kia hơi nhoáng lên, chợt lóe sáng khiến toàn thân nam nhân hoàngbào này nin rẩy!
- Được! Bản đế có thể nói cho ngươi nhưng ngươi phải tuân thủ một hứa hẹn, để Y bát của ta truyền lại cho tiêu tử kia. Nếu không ta tình nguyện ngọc Thạch câu phần!
Nam nhân hoàngbào mặc dù hoảng sợ nhưng cũng rất kiên quyá.
- Được! Nói cho ta biết lai lịch và tung tích Vô Song Thẩn Kiếm.
Dương Phàm thản nhiên nói.
Hắn hiểu được kiếm này có duyên với Lãnh Kiếm Phong, đây đã là nhân quả của hệ thống Đại Luân Hỗi rồi!
- Vô song Thẩn Kiếm chính là kiếm khí đệ nhất trên Thất Giới Chí Tôn Thẩn B inh B ảng, lực cõng kích thiên hạ vô song, vô kiên bất tồi. Ngay cả bản đế cũng chi vẻn vẹn thấy nó một lẩn!
Nam nhân hoàngbào nói tới đây. thẩn sắc phúc tạp, thớ dài hổi hận.
Dương Phàm nghe vậy, nhãn tình sáng lên! Không hổ là Tiên Đế kiếm đạo. đã từng thấy qua Vô Song Thẩn Kiếm.
- Bới vì bản tôn của ta chết duới Vô Song Thẩn Kiếm, thẩn hồn câu diệt! Chi còn lại nhất lũ ý thức ta, tạm thời phần hóa thành kiếm đạo ý chí.
Trong mắt nam nhân hoàng bào này lộ ra vẻ cừu hận lạnh như băng, nhưng chi lóe lên cái rồi tiêu tan.
Dương Phàm nghe vậy, trong lòng nang động. Lịch sử của Thiên Thẩn Tinh quá dài, nhân vật chói sáng nhất nơi này không ngờ chết duới Vô Song Thán Kiếm!
- Lai lịch cùa Vô Song Thần Kiếm, người thường khó có thể đánh giá! Truyền tHuyết cũng có vài cái! Có người cho răng bản thân nó là một thanh phàm binh, trải qua vô số cao thủ kiếm đạo tẩy lễ, hóa thành tiên khí, thậm chí là thẩn khí trong kiếm đạo! Cũng có truyền thuyết nói rằng bản thân nó là ý chí hóa thân của một cường giả kiếm đạo nghịch thiên. Cũng có truyền thuyết nói rằng tài liệu luyện chế ra nó vốn là hồn độn, pha vẫn với linh vật hồn độn...
Nam nhân hoàngbào nói tới đây. trong mắt lại lóe lên sự tôn kính và sùng bái hiếm có.
- Tóm lại. nó chính là kiếm đạo truyền thuyết, vương giả trong kiếm, thiên hạ vô song! Có thể khẳng định bản thân nó nhất định ẩn chứa hồn độn khí! Đây chính là thứ thiết yếu phải có đê hóa thành thân khí.
Dương Phàm nghe tới đây đã cảm thấy có chút cổ quái. Không hiểu sao hắn lại cảm thấy nam nhân này tuy rất hận Vô Song nhưng cũng tràn ngập kính ý.
- Nó là kiếm khí nghịch thiên duy nhất ớ thất giới muốn phá tan gông cùm xiềng xích! Dũng khí và quả cảm như vậy đủ khiến vạn kiếm khí triều bái. Năm đó. có vô số đại năng thất giớii tranh, đoạt Vô Song Thẩn Kiếm! Nhưng Vô Song Thẩn Kiếm sinh ra cỗ ý chí bất khuất không cam lòng, thậm chí muốn thoát khỏi ước thúc cùa khí đạo, trở thành một tồn tại tự nắm giữ sinh mệnh vận mệnh của minh. Nếu không như vậy, nắm giữ được kiếm đạo ý chí mạnh mẽ nhất và lực công kích mạnh nhất, ai có thể chế trụ được nó?!
Trén mặt nam nhân hoàng bào này lộ ra vẻ hưng phấn và vô cùng kinh thán.
- Sau đó, Vô Song Thẩn Kiếm lọt vào sự chèn ép của nhiều cường giả nghịch thiên, nghe nói đã có một lũ ý chí mạnh nhất sinh ra Linh Hồn Tâm Ấn, trốn vào Luân Hỗi. về phần bản thể cùa nó hiện tại bị phong ấn. Bởi vì một khi khiến lũ ý chí mạnh nhất kia trờ về, kiếm khí mạnh nhất thất giới này sẽ mang tới một hôi gió tanh mưa máu cho thất giớii. Lúc trước, những nhân vật phong ấn Vô Song Thẩn Kiếm sẽ lọt vào sự trá thù tàn khốc.
- Thì ra là thế!
Trong lòng Dương Phàm chấn động, nhớ tới câu nói cuối cùng Vô Song lưu lại:
"Với nguyện ý của ta, giết trở về Thượng giới... Huyết nhiễm thương thiên, phá vỡ thiết tắc!"
Huyết nhiễm thương thiên, phá vỡ thiết tắc!
Một khi Vô Song phi thăng lên, dung hợp với bản thể. vượt qua gông cùm xiềng xích cùa kiếm khí. Rất nhiêu đại năng giả thất giới đêu lâm vào khủng hoảng! Đặc biệt là những kẻ từng áp chế hắn.
- Như vậy xin hòi các hạ... bản thể Vô Song Thẩn Kiếm bị phong ấn ớ đâu?
Trong lòng Dương Phàm khẩn trương, nhìn chẳm chẳm nam nhân trước mặt!
- Điểu này Ngay cả ta cũng không biết. Bởi vì sau trận chiến đó, ý chí bản tôn của Cửu Kiếm Tiên Đế đã chết trong tay Vô Song Thẩn Kiếm, ta trớ thành khí linh của kiếm này. biết được rất ít những gì phát sinh sau đó.
- Ta chi biết là, cuộc chiến Ngày đó phát sinh ở Nội Vực Tinh Thiên.
Nam nhân hoàngbào lộ ra vẻ hỗi tướng.
Nội Vực Tinh Thiên?
Trong lòng Dương Phàm mặc dù thất vọng nhưng cuối cùng cũng biết thêm được một sổ việc liên quan Vô Song, cũng tìm được một cái manh mối.
Nội Vực Tinh Thiên chính là Tinh Thiên thế giới trong Nội Vực Thiên giới.
Nghe nói, đó chính là căn nguyên Thiên giới sơ khai, thế giới Tinh Hà cũng sinh ra sau
đó.
Rời khòi lưu ly kiếm chín màu. ánh mắt Dương Phàm quét qua mấy người trong đại điện.
Vừa rồi gặp gỡ Cửu Kiếm Tiên Đế chi phát sinh trên mặt tinh thần, cũng chi diễn ra ớ trong một chóp mắt mà thôi!
Hô~
Dương Phàm nhẹ nhàng thớ ra Mục đích cuối cùng của hành trinh Cửu Kiếm Di Chi này đã đạt được.
Thu liễn khí tức Kiếm Đạo Ý Chí sâu trong linh hồn, Dương Phàm ném lưu ly kiếm trong tay trớ lại cho Lãnh Kiếm Phong.
Lãnh Kiếm Phong ngân ra. Không ngờ đổi phương không cướp đoạt vật truyền thừa cùa Cửu Kiếm Tiên Đế.
Ầm!
Dương Phàm đột nhiên nâng chướng lên, một mánh quang hoa chói mắt đánh trúng tấm Thạch bi ở trung ương. Lực lượng cường đại còn đánh văng mấy người ra ngoài.
Ẩm~—
Chúi tấm Thạch bi đều nhất tề tan vỡ. lộ ra chín chiếc hộp rất lớn màu cổ đồng, tản mát khi tức thái cổ.
Mấy người nơi này lập tức cảm nhận được một cỗ bảo khí hùng hồn áp nhân.
- Ngươi sao lại biết được...
Lãnh Kiếm Phong kinh hãi thất sắc!
-Bảo vật Tiên Đế!
Đám người Hoa Nguyệt. Tể Lâm đểu sáng bừng mắt lên.
Dương Phàm đứng ở chính giữa, lạnh lùng cười nói:
- Vừa rồi Dương mỗ đã đạt thành hiệp nghị với Tiên Đế ý chí. Bảo vật trong này sẽ do Dương mỗ phần phối cho người hữu duyên. Mỗi người đều có phần!
Lãnh Kiếm Phong trầm mặc, dường như nhận được dặn dò từ trong lưu ly kiếm.
Rất nhanh, Dương Phàm đã phần phối xong bảo vật trong chín chiếc hộp.
Bản thân hắn có ba hộp, đệ tử Phương Chân hai hộp, Lãnh Kiếm Phong hai hộp, còn hai người Hoa Nguyệt và Tê Lâm mỗi người một hộp.
Đương nhiên trong mỗi hộp này đểu cất chứa một phẩn bảo vật của Cửu Kiếm Tiên Đế!
Dương Phàm vội vàng mờ ra, cũng lâm vào líu lưỡi.
Trong hộp này. thứ thấp nhất cũng là tiên khí thập phẩm!
Tiên khí thập phẩm đã vượt qua tiên khí cửu phầm. Đó chính là tiên khí cực phẩm. Trong đó còn có không ít tiên bảo đă tuyệt tích trên Thiên Thần Tinh, thậm chí có cả tiên bảo truyền thừa.
Ngoại trừ pháp bảo, còn có một ít tiên đan, thiên địa linh bảo, tài liệu cục phâm...
Hoa Nguyệt và Tề Lâm tuy chi nhận được một hộp bảo vật nhưng cũng mừng như điên. Đây ít nhất cũng cho bọn họ có được tu bản vượt qua đại đa sổ Đại La Kim Tiên, tốc độ tu luyện Ngày sau chắc chắn tăng nhanh, thực lực tăng mạnh.
Dương Phàm sớ dĩ phần phổi chín hộp bảo vật như vậy là do đã hình thành một hiệp nghị nào đó đối với ý chí cùa Cửu Kiếm Tiên Đế lưu lại trong thanh kiếm.
Khi linh cũng đã phát độc thệ. tuyệt đổi sẽ không tiết lộ bí mật trên người Dương Phàm.
Cuối cùng, khi bảo vật đã chia xong, chi còn Lãnh Kiếm Phong truyền thừa Cửu Kiếm Tiên Đế.
Nếu không có trường hợp đặc biệt của Dương Phàm, Lãnh Kiếm Phong hẳn là thiên chi kiêu tử nơi này, chăng những truyền thừa Tiên Đế mà còn có được đại đa số bảo vật.
Phương Chân cũng đi nhờ có Dương Phàm mà thu hoạch được sổ bảo vật tương đương Lãnh Kiếm Phong, chi là hắn không có duyẻn truyền thừa Cửu Kiếm Tiên Đế.
Nghe ý tứ của khí linh kia, dựa theo ý chi của Tiên Đế, chi có đệ tử của Cửu Kiếm Môn mới có tư cách được truyển thừa V bất của Tiên Đế.
Dương Phàm cũng không miễn cưỡng. Đệ tử Phương Chân không thích hợp với kiếm đạo. Sâu trong linh hôn hắn còn lưu lại Kiếm Đạo Ý Chí của Vô Song, càng thêm trân quý.
- Bí mật cùa Cửu Kiếm Di Chi đã được cởi bò, cũng đã tìm được người kế thừa Y bát, chúng ta làm sao có thể ròi đi?
Hoa Nguyệt tại chỗ điểu tức, khí sắc đã chuyển biến vài phẩn.
- Xem trên đinh đầu!
Lãnh Kiếm Phong thản nhiên nói.
Trên không trung nơi vốn có chín tấm Thạch bi đột nhiên xuất hiện một lổc xoáy rực rỡ nhiều màu. từ ảm đạm dẩn trớ hên huyến lệ. chậm rãi áp xuống.
Dương Phàm nhìn chẳm chẳm lốc xoáy này, cũng liếc nhìn đệ tủ Phương Chán một cái, chuẩn bị lên tiếng.
Ngay lúc này, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi.
Không ồn!
Một cỗ nguy hiểm áp tới linh hồn từ vị trí bản tôn truyền tới.
- Nhanh chóng rời đi, trong thời gian ngắn không được phản hỗi Thiên Thẩn Tinh.
Dương Phàm lạnh lùng hờ hữ. trong mắt lộ ra một tia lo lắng và cấp bách, nói với đệ tử Phương Chân, đông thòi nói với ba người Hoa Nguyệt.
- Vâng, sư phụ!
Phương Chân cũng không hoài nghi lời sư phụ, hóa thành một đạo kim quang, quyết đoán lao vào trong lổc xoáy, biến mất.
Lãnh Kiếm Phong và Tể Lâm cũng lập tức rời đi!
Trên người Hoa Nguyệt nở rộ một mảnh từ quang huyến lệ, bay vọt về phía lốc xoáy nhưng đột nhiên dừng lại. một đôi con ngươi mê hôn lăng lặng nhìn Dương Phàm, thớ dài nói:
- Ta biết ngươi là ai!
Dương Phàm cười cười, thẩm nghĩ:
"Ngươi biết ta là ai thì sao?!"
Lúc trước gặp nàng ta ớ Phi Thăng Thai, thân phận Dương Phàm là Phiền Dương.
- Nếu không đoán sai, ngươi hẳn là Dương Phàm, nhân vật truyền kỳ tới từ Đông Thắng Đại Lục!
Khóe miệng Hoa Nguyệt nhấc lên một tia mím cười.
Sắc mặt Dương Phàm hơi đổi, nhưng vẫn không thèm bận tâm!
- Đúng là Dương mỗ! Hoa Nguyệt đạo hữu đã biết thân phận tại hạ. có muốn tố cáo thân phận ta để đổi lấy phần thưởng hay không?!
Sau khi giết chết Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm, Dương Phàm thông qua sưu hồn đã biết hắn đã được treo thưởng rất lớn ớ mỗi Phi Thăng Thai.
- Quen biết đã là duyên phận! Đểu là phi thăng giả, tiểu nữ cũng vì Dương đạo hữu mà tự hào! Còn nữa, sau này Dương đạo hữu nhất định sẽ trớ thành đại nhân vật ỡ thất giới, tiêu nữ không dám đắc tội!
Hoa Nguyệt chân thành thi lê, giọng điệu rât tôn kính.
Dương Phàm sao lại nhin không ra được! Nàng ta đang ớ Ngay nhập khẩu truyền tống trận, chi cân Dương Phàm có sát ý, với công pháp Nguyên Từ Thán Quang của nàng ta, khắc chế hâu hết công pháp thiên hạ. hoàn toàn có thê toàn thân trớ ra.
- Giờ phút này, ờ Thiên Thần Tinh gặp phải nguy cơ chưa từng có. hết thảy đều do Dương mỗ mà có! Thời gian không còn nhiều, ngươi mau đi đi!
Dương Phàm khoanh tay đứng, hoàn toàn không lo lắng nhân tố Hoa Nguyệt không ổn định này.
- Nếu đã như vậy. Ngày sau gặp lại!
Hoa Nguyệt hạ thấp người thi lễ.
Cách!
Dương Phàm khoát tay. một viên chất lòng vô cùng mỹ lệ bay về phía Hoa Nguyệt. cười dài một tiếng:
- Đã có duyên, tặng ngươi một viên Nghịch Linh Huyết!
Trong tay hắn vốn có không ít Nghịch Linh Huyết.
Hoa Nguyệt tiếp lấy Nghịch Linh Huyết, đột nhiên ngẩn ra. Bản thán minh vạch trần thán phận đối phương, châng những không bị giết người diệt khâu mà còn chủ động tặng một viên Nghịch Thiên Thần Huyết trong truyền thuyết là vì sao?!
Trong mắt nàng lộ vẻ phức tạp. nhìn chẳm chẳm nam nhân thần bí khó lường bên dưới!
- Từ vong... đă bắt đẩu rồi sao?!
Dương Phàm thì thào lẩm bẩm, từ từ nhắm mắt lại, thân thể lâm vào suy vếu vô hình.
- Tử vong?!
Trong mắt Hoa Nguyệt xẹt qua một tia kinh ngạc!
Nàng bỗng nhiên nhớ tới bộ dáng thọ nguyên sắp kiệt của Dương Phàm trước khi tiến vào Cửu Kiếm Di Chi.
Trên thực tế, hiện tại nàng ta nhin thấy là phần thân Mộc Phong mà không phải là Dương Phàm.
Bá!
Thân ảnh Mộc Phong biến mất tại chỗ!
Trống rỗng biến mất!
Sắc mặt Hoa Nguyệt xám như tro tàn, vô cùng kinh hãi.
Đúng lúc này, nàng cảm giác toàn bộ động phủ lay động, vô cùng luống cuống:
- Thiên Thần Tinh đă xảy ra chuyện gì?
Nàng không chút nghĩ ngợi, lập tức tiến vào lốc xoáy rực rỡ trên đầu.
Đến!
Tiếp theo, nàng phát hiện minh bị truyển tổng tới một hoi rất hoang vu, nhìn vào tinh hà trên bầu trời, xác định ra đây đã không phải là Thiên Thẩn Tinh.
Khi mấy người Phương Chân truyền tổng ròi đi.
Ầm—
Thiên Thần Tinh lay động một cách khó hiểu. Một cột sáng với đường kính ngàn dặm màu trắng từ vực ngoại tinh không phóng tới. hung hăng đánh mạnh lên tinh câu này.
- Tròi ạ... Đó là gì?!
Triệu triệu tu luyện giả Thiên Thẩn Tinh kinh hãi thất sắc!
Một cỗ áp lực làm người ta hít thở không thông từ tinh không xa xôi truyền tới.
Phía trên tinh không, một tòa thành bẳng kim thiết tạo thành, phát ra tử quang lành lạnh, nhưmột dã thú tànbạo, đứng sừng sững giữa hu không hắc ám!
- Không ổn! Đó chinh là Tinh Không Thành Lũy!
Rất nhiều tu luyện giả của Thiên Thẩn Tinh nhìn thấy tòa thành bẳng kim thiá này thì sắc mặt xám như tro tàn!
Tòa thành này rộng chừng vạn dặm, toàn thân màu bạc, bao phủ quang giớii màu tím, sừng sững giữ hư không! Áp lực khủng bố khiến cường giả trên Thiên Thần Tinh cũng khó có thể hít thờ.
- Tất cả tu luyện giả Thiên Thần Tinh ngoan ngoãn ở lại tinh cầu. phàm có kẻ dám rời đi, giết không tha!
Một thanh âm lạnh, như băng từ trên Tinh Không Thành Lũy truyền xuống.
Từ xa nhìn lại, phía trước tòa thành này có một chiếc long đầu màu tím đen rất lớn, há rộng miệng, phun ra hơi nóng nhàn nhạt.
Đây chính là một cự pháp viễn cồ với đầu rồng lưng rùa. khắc một trận đồ phúc tạp. cùng loại với Diệt Nguyên Pháp Dương Phàm từng có. Nhưng thể tích của nó lớn hơn Diệt Nguyên Pháo ngàn vạn lần.
Trên Tinh Không Thành Lũv này có một đội tiên vệ áo tím bay ra. Mỗi người ít nhất đều là Chân Tiên thượng vị. có tới mấy ngàn người, hình thành một vòng vây, bao phù lấy Thiên Thẩn Tinh.
- Mời Tinh Quân củ tinh cầu này đi ra gặp bổn tọa! Bổn tọa tới từ Tinh Thiên thế giới, nghe lệnh của Phù Lâm Tiên Đế, tới bắt một tên phi thăng giả!
Thanh âm chủ nhân lạnh như băng từ trên một chiếc sân của tòa thành vang lên.
- Có chuyện gì?
Chúng tu luyện giả Thiên Thẩn Tinh rung động không thôi.
Chiếc sân kia có chu vi rộng chừng ngàn truợng, lơ lửng giữa vũ trụ. trên đó có cảnh rượu ngon thịt thom, ca múa mừng cảnh, vồ võ tấu nhạc. Cũng có mấy chục tiên nhân ngồi Ngay cắn hai hàng. Trên cùng cùa chiếc sân có một ngau vàng tinh xảo. có một gã nam nhân cao gầy, mái tóc màu lam. tung bay theo gió.
Đưa mắt nhìn lên, trên chiếc sân này. ngoại trừ thị nữ ra thì tất cả đểu là Đại La Kim Tiên.
Nhất là thanh niên tóc lam trên ngai vàng, trong khi cười nói cũng giống như đang đạp cả Thiên Thán Tinh duới chân mình.
Hưu!
Một đáng bạch quang nhàn nhạt từ trên Thiên Thẩn Tinh bay ra. đi tới truớc chiếc sân màu vàng này.
- Tại hạ là Tinh Quán của Thiên Thẩn Tinh, bái kiến Tiên Quân đại nhân!
Người tới là một gã nho sĩ mặc bạch sam, trong tay cầm một khối lệnh bài hướng về phía thanh niên tóc lam kia thi lễ. vô cùng cung kính.
Đa sổ tu luyện giả trên Thiên Thẩn Tinh cũng đểu nang động.
Thống trị giả tối cao cùa một tinh cầu không ngờ lại thi lễ với một kẻ vừa từ bên ngoài đi
tới.
Thiên Thần Tinh Quân chính là một vị cường giả trong truyền tHuyết cùa Thiên Thần Tinh, tu vi đã đạt tới Kim Tiên tam trọng, bễ nghễ toàn bộ tinh câu!
- Xin hòi Tiên Quân đại nhân có gì phần phó!?
Giờ phút này, Thiên Thẩn Tinh Quán hơi khom người, vẻ mặt kinh sợ, không còn nửa điểm khí giả của kẻ nắm giữ cả tinh cẩu trong tay.
- Lần này bản quân đích thân tới đây, một là để trav nã một kẻ tội phạm, hai là trav tìm Cừu Kiếm Di Chỉ...
Nam nhân tóc lam này nhấp một hóp rượu ngon, trong lòng ngực ôm một tiên tử tuyệt sắc đang lạnh lùng nhì n tinh cầu xanh trong phía duới.
- Tinh Quản Phủ chúng ta nhất định sẽ phối hợp với đại nhân!
Thiên Thẩn Tinh Quản lại cười nói.
Hưu--™
Một đạo cột sáng chín màu phát ra từ phương hướng Cửu Kiếm Di Chi. biến mất trong thiên địa, khiến tiên linh khí toàn Thiên Thán Tinh cũng nhộn nhạo.
- Xem ra chúng ta đã tới chậm rồi! Động phủ Cửu Kiếm Tiên Đế đã tìm được người kế thừa!
Nam nhân tóc lam cười cười.
Thiên Thẩn Tinh Quán thấp thòm lo âu. vội vàng khom người nói:
- Có gì cân chúng ta ra tay, mong Tiên Quán đại nhân phán phó!
- Phong tòa Thiên Thần Tinh này, điều tra một người tên là Dương Phàm, phi thăng giả! Phàm là có thê tìm được người này, thưởng cho hai kiện tiên bảo. mười viên Diệu Thiên Đan, mười triệu tiên Thạch...
Thanh âm lạnh lùng của nam nhân tóc lam lan khắp Thiên Thẩn Tinh.
- Vâng, vâng!
Thiên Thần Tinh Quân vội vàng gật đầu, ra lệnh một tiếng, điều khiển mấy trăm vạn Chấp pháp tiên vệ.
Trong nháy mắt. toàn bộ Thiên Thẩn Tinh lâm vào phong ba. Tinh Không Thành Lũy tới, cứng rắn áp chế Tinh Quán, vô cùng nguy cấp.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!
Chúng ta hãv quav lại thòi điểm trước khi Cửu Kiếm Di Chi mớ ra.
Khi chín ngọc bội hình kiếm tề tụ!
Kiếm hà chín màu chói mắt trùng thiên, trực tiếp xuyên qua tinh hà!
Giờ khắc này. tinh không vũ trụ xung quanh Thiên Thẩn Tinh sinh ra một lũ dao động rất nhỏ.
ở ngoài tinh không xa xôi. khôngbiết cách xa bao nhiêu vạn năm ánh sáng.
Tòa thành kim thiết như một con cụ thú trong vũ trụ, di chuyển trong tinh hà, vừa mói tới Lưu Sa Tinh Hệ.
Trong lúc này, Dương Phàm đang ỡ Cửu Kiếm Môn nơi Thiên Thẩn Tinh vừa lúc cảm nhận được một cồ nguy cơ chua từng có, không khòi nhin tinh không xa xôi.
- Đi vào đại tinh vực này lâu như vậy mà chua tìm thấy tung tích Dương Phàm. Chúng ta sử dụng thứ thân khí Hạo Thiên Kính, mất hơn một ngàn năm mới tập trung ra vị trí ờ gân Lưu Sa Tinh Hệ này.
ở một đại điện sâu trong Tinh Không Thành Lũy. một thanh âm nam nhân nhẹ nhàng thớ
đài.
Thanh âm này dĩ nhiên là của chú nhân Hạo Thiên Kinh trên tay nam nhân tóc lam, khôngbiết vang lên từ nơi xa xôi nào.
- ỏ?! Ta giống như cảm thụ được khí tức cùa Cửu Kiếm Tiên Đế... Nơi nào?! Nhanh đi
tới!
Thanh âm trong Hạo Thiên Kính lại vang lên.
- Vâng, Tiên Đế đại nhân, chúng ta lập tức đi tới!
Nam nhân tóc lam vô cùng cung kính.
Rất nhanh, toàn bộ Tinh Không Thành Lũy hóa thành một đạo lưu quang, nháy mắt vượt qua khoảng cách mấy ngàn vạn dặm, cuốic ùng biến mất trong hu không, dung nhập vào thòi không!
Rồi sau đó, mỗi lần xuất hiện đã vượt qua một ngàn năm ánh sáng.
Chậm rãi đi về phía Thiên Thẩn Tinh.
Một Ngày kia.
- Hạo Thiên Kính giống như phản ứng mãnh liệt! Dương Phàm dường như ớ Ngay trên tinh cẩu này!
Nam nhân tóc lam vô cùng hưng phấn!
Ròt cục một Ngày kia!
Tinh Không Thành Lũy khồng lồ mang theo ngàn vạn tiên binh tiên tướng như một bóng ma áp bách tới Thiên Thẩn Tinh.
Lúc này, phán thân Dương Phàm vừa lúc tiến vào Cửu Kiếm Di Chi.
- Không ổn!
Dương Phàm kinh hãi vô cùng. Một cỗ nguy cơ chua từng có khiến linh hồn hắn cũng run rầy!
Từng đợt thần thức mạnh mễ bắt đầu quét khắp Thiên Thần Tinh, trải rộng toàn bộ hằng
hệ.
Hai đại cường giả cấp Kim Tiên cùa Thiên Thần Tinh đồng thời phát ra tinh thần lực đánh, về phía Dương Phàm. Quy tắc không gian bổn phía run rẩy. tiên linh, khí mênh mông gào thét như một cơn phong bạo quét ngang thiên, địa.
Khắp ngọn núi hoang vu noi này. vạn vật đều sinh ra biến đổi dưới áp lực đáng sợ này.
Cả ngọn núi như nứt nẻ. cây cối đổ gãy. một bộ phận snh. linh, trực tiệp tiêu vong.
Dương Phàm không ngờ lần đầu tiên giao chiến với cao thù Thượng giới lại phải đồng thời đối mặt hai vị Đại La Kim Tiên.
Giờ khắc này. thần sắc vốn luôn bình tĩnh của hắn cũng biến đồi.
về phẩn vì sao Trưởng cai ngục Thiên. La Ngục xuất hiện nơi nàv. trong lòng Dương Phàm cũng đã minh bạch.
Trước đó. Phưcrag Yên đã từng nói qua: "Bằng hữu tốt nhất cùa Cao Tinh Quan chính, là Trường cai ngục Thiên. La Ngục Lô Nghiễm! Hai người này đều là Đại La Kim Tiên, thực lực ngạo thị Thiên. Thần Tinh.!"
Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm na di tới như một tia chợp, hình thành thế tiền hậu giáp kích đổi với Dương Phàm.
Dương Phàm hiểu được, sau khi đạt tới trình, độ Đại La Kim Tiên, khả năng lĩnh, ngộ pháp tắc cực kv thâm ảo. Những người cao thâm thậm chí có thể sáng lập lĩnh vực không gian riêng của minh,
Giờ phút này, dưới áp lực cùa hai người hơp lực. không gian trong phạm vi vạn dặm sinh, ra lực lượng huyền ảo đáng sợ. áp hết lên người Dương Phàm.
Tình, huống này giống như đang ở trong nước, hai vị Đại La Kim Tiên có thể khống chế sức nước triệu vạn cân, đè nén lên người Dương Phàm.
Với thân hình già cả như chỉ còn da bọc xương như Dương Phàm tất nhiên không thể chống cực được công kích hơp lực cùa hai người.
Nhưng, thưcrag tổn đo uy áp kinh, thế hãi tục này tạo thảnh đối với Dương Phàm đã bị hắn dùng Tiểu Luân Hồi hoàn mỹ vận chuyển đi.
Rầm rẩm!
Trong thiên, địa đột nhiên, hiện lên một hư ảnh cùa luân bàn. Một cỗ thưcmg tổn vô hình áp lên trên người hai Đại La Kim Tiên.
Hai người nhất tề chẩn động, biến sắc.
Thưcmg tổn Dương Phàm vốn bị đã không ngờ di chuyển lên trên người bọn họ.
Mặc dù cũng không chân chính khiến hai người bị thương nhưng lại tạo ra một sự đả kích lớn lao đối với hai người.
Hây!
Lô Nghiễm quát lớn một tiếng, một mảnh ngân quang sắc bén mãnh liệt hóa thành một cây cự kiếm màu bạc đài tới mấy trăm, trượng, quang diễm hừng hực. bao phù lấy Dương Phàm.
Đinh.
Một luân bàn màu xám lờ mờ xuất hiện trước người Dương Phàm, đột nhiên phát ra quang hà ngũ sắc rực rỡ. như tia chớp bắn về phía Lô Nghiễm.
- Không ổn!
Tâm thần Lô Nghiễm kinh hãi. trong tay xuất hiện một quả ngọc bội, nháy mắt hóa thành một tấm thạch, bi kình thiên, ngân huy chói lóa, kinh hiểm ngăn cản một kích tuyệt luân cùa Luân Hồi Bàn.
Khi Luân Hồi Bân đánh trúng tấm thạch bi kia, nhũng tia lừa bắn tung tóe, ngân quang nhộn nhạo cũng trở nên âm đạm. Lô Nghiễm kêu lên một tiếng đau đớn, khóe miệng tràn ra máu tươi.
- Đây rõ ràng là lực lượng cùa ta!?
Hô hấp của Lô Nghiễm đồn đập. sắc mặt không ngừng biến đổi. nhìn chẳm chẳm Luân Hồi Bàn trước mặt Dương Phàm, đây chính là một kiện tiên khí bát phâm!
Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm liếc mắt nhìn nhau, sau đó cẩn thận di chuyển, bổn phá. thi triển các loại pháp thuật thần thông, công kích thăm đò Dương Phàm.
Sau đó. mặc kệ là công kích thế nào đều bị Luân Hồi Bàn phản hồi nguyên trạng, thậm chí uy lực còn đáng sợ hơn.
Sắc mặt Dương Phàm bình, tữứụ lẳng lặng phân tích thực lực cùa hai người.
Đều là cường giả Kim Tiên nhất trọng, lực lượng gấp mấy chục lần Chân Tiên thượng vị.
Trong nháy mắt, bọn họ có thể diệt sát nhân vật cấp Chân Tiên.
Nếu nguyện, ý. bọn họ có thể ròi đi tinh. cầu. thậm chí hệ hằng tinh, bước vào vũ trụ tinh, hà vô tận.
Không thể không nói thực lực cùa Đại La Kim Tiên đã vượt qua phán đoán của Dương Phàm.
Đây vẫn chỉ mới là Kim Tiên nhất trọng!
Kim Tiên có chín tầng, mỗi tầng cách biệt nhau cả trời cả vực. Nếu đạt tơi cừu trọng cũng là cường giả tuyệt đinh, ngạo thị sinh linh vạn vật, cách biệt với Kim Tiên nhất trọng không chỉ một trời một vực.
Nhưng giờ phút này. hai đại Kim Tiên Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm trước sau giáp kích Dương Phàm đều có sắc mặt vô cùng ngưng trọng.
- Thẩn thông của người này thật quá mức cồ quái, còn khó chơi gấp mười lẩn so với
tường tượng!
Cao Tinh Quan âm thầm kêu khổ.
Hắn vốn nhận ra Dương Phàm không tẩm thường, quỷ dị khó lường, trong lòng không nắm chắc nên âm thầm thông tri cho Lô Nghiễm tới trợ trận, cùng lắm thì chia đôi phần thường.
- Chiến đấu như thế này sẽ khiến pháp lực và sinh, cơ nhanh, chóng trôi đi...
Chân mày Dương Phàm hoi nhíu lại, cũng không thoải mái như biểu hiện bên ngoài.
Giao chiến với hai đại Kim Tiên, hắn càng nhanh, đi tới từ vong.
Chỉ khoảng nừa khắc, khiến thời gian từ vong của hắn đã giảm đi mấy ngày.
- Nhất định phải tốc chiến tốc thắng!
Dương Phàm chợt nghiêm mặt lại.
Hắn không hy vọng khi đệ từ mình, ra khòi Cừu Kiếm Di Chỉ thì mình, đã vẫn lạc rồi.
Hít sâu một hơi. Dương Phàm bước ra một bước, xuất hiện ngay trước mặt cùa Cao Tinh Quan, vươn một cánh, tay như lão già ra, ấn về ngực hắn.
Một kích này nhìn như vô lực nhưng khiển toàn thân Cao Tinh Quan phát lạnh, một cỗ khí tức từ vong lập tức đánh, ập tới.
Theo bản năng hắn liền lùi nhanh, lại.

Dương Phàm há mồm phun một cái, một đòng khí màu khô vàng hóa thành bạo phong đẩv trời, bao phù lấy hắn.
-Ahhhh....
Thân hãm trong đòng khí này. linh, hồn và thân thể Cao Tinh Quan phút chốc lộ ra vẻ già cả. sinh mệnh lực nhanh, chóng tiêu tan.
Trong lúc này. hắn như lâm vào vũng lầy. hành động rất chậm rãi.
Dương Phàm mặc đù chưa có cảnh giới Kim Tiên, không am hiểu pháp tắc nhưng tự mình lĩnh, ngộ ra cảnh giới Luân Quả Kỳ, đung họp Đại Luân Hồi. giao hòa với hết thảy quy tắc.
- Cứu ta!
Cao Tinh Quan giãy dụa gào lớn. phát ra tiếng kêu cứu với Lô Nghiễm.
Sắc mặt Lô Nghiễm phát lạnh, nâng một tay lên, tẩm thạch bi kia lại bành trướng, lóe ra ngân mang hùng hồn, mang theo khí tức nặng nề từ trên trời ầm ầm đánh xuống Dương Phàm.
Đối mặt với tần thạch bi không lồ này. trái tim Dương Phàm cũng như loạn nhịp. Nếu cứng rắn đối kháng, hắn sẽ càng nhanh đi tới từ vong.
Bá!
Thân hình Dương Phàm nhoáng lên. thi triển Súc Địa Thành Thốn, rời đi vài trăm dặm. tránh, thoát một kích này.
Ắm thạch bi kia ầm ầm nện xuống, thiên địa chẩn động, sông núi tan vỡ. kinh thẩn khiếp quỷ.
Thực lực cùa Đại La Kim Tiên khiển Dương Phàm kiêng kị. Đối phó một người có thể thoải mái chiến thắng nhưng đối mặt với hai người thì không hề đơn giản.
- Người này thật khó đổi phó. thần thông cổ quái vượt xa người thường. Mặc đù là với thực lực hai ta muốn chém giết cũng sợ...
Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm liếc mắt nhìn nhau, ý niệm trao đổỊ trong mắt nhau đều lộ vẻ kiêng kị.
Dương Phàm thấy hai người có ý tứ rút lui thì ngược lại cảm thấy rất nóng vội.
Trước mắt, biết được thân phận của hắn cũng chỉ có Cao Tinh. Quan, nhiều lắm thì thêm Lô Nghiễm nữa.
Nhưng nếu hai người rời đi. thân phận lộ ra thì hắn ở Thiên. Thần Tinh sẽ vô cùng nguy hiểm.
- Hai người các hạ là Đại La Kim Tiên đại danh đỉnh đinh cùa Thiên Thần Tinh, lấy hai địch một còn không dám đánh, với Dương mỗ một trận sao?!
Trong mắt Dương Phàm lộ vẻ trào phúng:
- Các ngươi nếu không ra tay, Dương mỗ sẽ rời đi Thiên Thần Tinh, tiến vào thế giới tinh, hà rộng lớn!
Ý tứ của hắn rất rõ ràng. Lúc này các ngươi không ra tay. Dương mỗ ta cùng lắm thì rời khòi Thiên Thẩn Tinh, đến lúc đó có muốn cũng đã hết cơ hội.
Nghe vậy, sắc mặt cùa Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm đều biến đổi.
Dương Phàm lập tức suy đoán ra Lô Nghiễm cũng đã biết chi tiết cùa mình.
Dứt lời, Dương Phàm bá một tiếng, bay thẳng ra ngoài Thiên Thần Tinh.
Với tốc độ cùa hắn. đù dưới áp lực quv tắc nơi này cũng chỉ mất một lúc đã rời khòi Thiên. Thần Tinh.
- Đuổi theo!
Sắc mặt cùa Cao Tinh Quan và Lô Nghiễm tràn ngập sát ý, nhất tề vận chuyền tiên giáp phòng ngự. tế ra tiên khí công kích, đuổi giết Dương Phàm.
Từ khi Dương Phàm tu luyện Tiên Hồng Quyấ tới nay, cảnh giới tu vi cùa phân thân rất gần với bản tôn.
Mặc dù Mộc Phong chỉ là năng lượng hóa thân nhưng cũng đù đối kháng với Kim Tiên nhất trọnge dù không thể hoàn toàn chém giết.
Giờ phút nàv. khi hắn hiện thân, cỗ tiên uy mênh, mông cuồn cuộn không chút kim nén. ép cho đáp người Lãnh. Kiếm Phong, Tề Lâm cũng khó có thể hô hấp.
- Người này... Chính, là phân thân... của sư phụ sao?!
Trong lòng Phương Chân vô cùng kinh hãi. Hắn không thể lý giải nổi phân thân cùa sư phụ sao có thể trống rỗng hiện ra nơi này?!
Đương nhiên, ba người Lãnh Kiếm Phong cũng không biết nam nhân trước mắt này chính là sư phụ cùa Phưong Chân.
- Ngươi là ai?! Đại La Kim Tiên sao có thể xuất hiện trong Cừu Kiếm Di Chỉ?!
Ánh mắt Lãnh. Kiếm Phong lãnh liệt như băng, đặc biệt là khi hắn nắm bảo kiếm chín màu trong tay. Một cỗ ý chí và kiếm khí kinh, thiên tán phát ra, cũng mang tới cho Mộc Phong không ít áp lực.
- Ha ha ha... Ai bảo Đại La Kim Tiên nhất định không thể tiến vào Cừu Kiếm Di Chỉ?! Bất cứ động phù và không gian lũứi vực nào có thể hoàn mỹ vô khuyết được.
Mộc Phong cười khẽ.
- Rốt cuộc sao lại như vậv?! Thực lực cùa Lãnh. Kiếm Phong này sao lại mạnh, mẽ như vậy?!
Thần niệm Mộc Phong truyền âm cho Phưcmg Chân.
- Sư phụ. sau khi tiến vào Cừu Kiếm Di Chỉ, chúng ta đều có thu hoạch. Mà Lãnh Kiếm Phong là người có cơ duyên nhất, đạt được kiếm tiên mà Cừu Kiếm Tiên Đế từng sừ dụng, kế thừa kiếm đạo ý chí và truyền thừa, lực công kích tăng lên nhiều, thực lực gần tiếp cận Đại La Kim Tiên! Mấy người chúng ta liên thù cũng không thể chiến thắng được.
Phương Chân vội vàng nói rõ nguyên đo. Dưới tinh, huống này hắn vô cùng nguy hiểm, khó khăn lắm mới có thể tự bảo nhưng không thể trực điện đổi kháng Lãnh. Kiếm Phong được.
Chém giết lâu như vậy trong Cừu Kiếm Di Chỉ, với thực lực của Phương Chân có thể nói đánh, đâu thắng đó, không ai cản nổi. thu hoạch, rất lớn. đạt được vài kiện tiên khí mạnh mẽ. thậm chí là tiên bảo.
Tuy nhiên, đáng tiếc. Lãnh. Kiếm Phong lại là người có duyên, được truyền thừa Cừu Kiếm Tiên Đe!
- Nliư vậy xem ra hắn mới là người chân chính, truyền thừa Cừu Kiếm Di Chỉ rồi!
Mộc Phong lộ ra vẻ trầm ngâm, hịp mắt lại đánh, giá kiếm ý trùng thiên, cùa Lãnh. Kiếm Phong đang đối diện mình.
Thân ảnh. này cũng từ từ khập với một người trong ấn tượng của hắn.
Nhưng Mộc Phong hiểu được Lãnh Kiếm Phong chỉ là một kiếm tiên tư chất kinh diễm, có được khí chất và tính cách tương tự nhưng không phải là "người kia"!
Lãnh Kiếm Phong lạnh, lùng nhìn Mộc Phong, trong lòng cũng rất bất đắc dĩ! Mặc đù kế thừa Cừu Kiếm Tiên Đế. thực lực tăng cả chục lần nhưng vẫn chưa chân chính là Đại La Kim Tiên.
Giờ phút này, toàn trường lâm vào tĩnh mịch.
Mộc Phong khoanh, tay. nhẹ nhàng quan sát chín tẩm bia đá hình kiếm xung quanh.
Trên chín tần thạch bi này mơ hồ ẩn chứa ý cảnh kiếm đạo kinh, sợ thất giới!
Giờ khắc nàv. tâm thần Dương Phàm chiếm cứ thân thể Mộc Phong, cẩn thân quan sát.
Đột nhiên, ở sâu trong linh, hồn, Kiếm Đạo Ý Chí bí ẩn như Linh Hồn Tâm Ắn đột nhiên rang động, một cỗ đao động kỳ dị phát tán.
Ông
Chín tẩm thạch, bi nhất tề run rẩy. như đang cũng bái điều gì vậy!
Thương
Toàn bộ Cừu Kiếm Di Chỉ. vô số kiếm khí đều thoát khòi gông cùm xiềng xích, cúi đầu xưng thần.
Vạn kiếm triều bái!
Mấy người trong đại điện đều sợ nin lên.
Ngay cả lưu lỵ kiếm chín màu trong tay của Lãnh Kiếm Phong cũng rời tay mà ra, cắm xuống mặt đất. cúi đầu quỳ bái Mộc Phong.
- Tại sao lại có thể như vậy... Người này nhìn thật quen mắt!
Khuôn mặt Hoa Nguyệt biến sắc. Từ trong di tích này nàng cũng đạt được mấy thanh kiếm khỊ cũng đều từ trong không gian đạo cụ bay ra, không thể khống chế được.
- Người này rốt cuộc là cao nhân phương nào. sao có thể khiến vạn kiếm triều bái?!
Ánh mắt Lãnh. Kiếm Phong kinh hãi. thật sự không thể đánh, giá!
Ông
MỘC Phong khoát tay. thanh kiếm chín màu kia đã xuất hiện trong tay hắn.
- Ngươi không được ý chí của Cừu Kiếm Tiên Đế thừa nhận, không thể đoạt được truyền thừa này!
Lãnh Kiếm Phong biến sắc, cũng cười lạnh một tiếng.
Ý chí TiênĐế sao?!
Mộc Phong thông qua Kiếm Đạo Ý Chí sau trong linh hồrụ tâm thẩn liền quán nhập vào kiếm này.
Trong phút chốc, hắn tiến vào một đại điện với quang mang chín màu. bốn phá lơ lừng vô số kiếm khí có màu sắc khác nhau.
- Ngươi... Làm sao có thể là ngươi...
Trong đại điện nàv. một gã nam nhân mặc hoàng bào. trên, trán có một kiếm ấn. nhìn chằm chẳm Dương Phàm, vô cùng kinh, hoảng.
- Ta? Ngươi biết ta?!
Dương Phàm không đổi sắc nói.
Hắn biết đây là một lũ tinh thần ý chí đo Cừu Kiếm Tiên Đế lưu lại, cũng chù đạo bản mạng kiếm khí từng sừ đụng, trở thảnh một tồn tại tương tự như khí linh!
- Khí tức cùa Vô Song Thẩn Kiếm...
Nam nhân hoàng bào này cắn chặt hai răng, thần tình phúc tạp nhìn Dương Phàm.
- Vô Song Thần Kiếm?! Ngươi từng thấy nó?
Dương Phàm nhẹ nhàng cười.
- Ta sao lại phải nói cho ngươi?
Nam nhân này chuyển mắt nói.
- Đối diện với Kiếm Đạo Ý Chí cao nhất thất giới, chuổi kiếm khí nho nhò cùa ngươi không có tư cách phản kháng!
Từ sâu trong linh, hồn Dương Phàm, Kiếm Đạo Ý Chí kia hơi nhoáng lên. chợt lóe sáng khiến, toàn thân nam. nhân hoàng bào này run rẩy!
- Được! Bản đế có thể nói cho ngươi nhung ngươi phải tuân thù một hứa hẹn. để y bát cùa ta truyền lại cho tiểu từ kia. Nếu không ta tình nguyện, ngọc thạch câu phần!
Nam nhân hoàng bào mặc dù hoảng sợ nhưng cũng rất kiên quyết.
- Được! Nói cho ta biết lai lịch và tung tích Vô Song Thần Kiếm.
Dương Phàm thản nhiên, nói.
Hắn hiểu được kiếm này có duyên với Lãnh. Kiếm Phong, đây đã là nhân quả của hệ thống Đại Luân Hồi rồi!
- Vô Song Thẩn Kiếm chính là kiếm khí đệ nhất trên Thất Giới Chí Tôn Thần Binh Bảng, lực công kích thiên, hạ vô song, vô kiên bất tồi. Ngay cả bản đế cũng chi vẻn vẹn thấy nó một lần!
Nam nhân hoàngbào nói tới đây, thẩn sắc phức tạp. thở đài hối hận.
Dương Phàm nghe vậy. nhãn tình sáng lên! Không hổ là Tiên Đế kiếm đạo. đã từng thấy qua Vô Song Thần Kiếm.
- Bởi vì bản tôn của ta chết dưới Vô Song Thẩn Kiếm, thẩn hồn câu diệt! Chỉ còn lại nhất lũ ý thức ta, tạm thời phân hóa thành kiếm đạo ý chí.
Trong mắt nam nhân hoàng bào này lộ ra vẻ cừu hận lạnh như băng, nhưng chỉ lóe lên cái rồi tiêu tan.
Dương Phàm nghe vậv. trong lòng rang động. Lịch sừ của Thiên Thần Tinh quá dàỊ nhân vật chói sáng nhất nơi này không ngờ chết dưới Vô Song Thần Kiếm!
- Lai lịch cùa Vô Song Thần Kiếm, người thường khó có thể đánh giá! Truvển thuyết cũng có vài cái! Có người cho rằng bản thân nó là một thanh, phàm binh, trái qua vô số cao thù kiếm đạo tẩy lễ. hóa thảnh tiên khỊ thậm chí là thần khi trong kiếm đạo! Cũng có truyền thuyết nói rằng bản thân nó là ý chí hóa thân cùa một cường giã kiếm đạo nghịch thiên. Cũng có truyền, thuyết nói rằng tài liệu luyện chế ra nó vốn là hỗn độn, pha vẫn với linh, vật hỗn độn...
Nam nhân hoàng bào nói tới đâv. trong mắt lại lóe lên sự tôn kính và sùng bái hiếm có.
- Tóm lại, nó chính là kiếm đạo truyền thuyết, vương giả trong kiếm, thiên hạ vô song! Có thể khẳng định, bản thân nó nhất định ẩn chửa hỗn độn khí! Đây chính là thứ thiầ yếu phải có để hóa thành, thẩn khí
Dương Phàm nghe tới đây đã cảm thấy có chút cồ quái. Không hiểu sao hắn lại câm thấy nam nhân này tuy rất hận Vô Song nhưng cũng tràn ngập kính ý.
- Nó là kiếm khí nghịch thiên duy nhất ờ thất giới muốn phá tan gông cùm xiềng xích! Dũng khí và quả cảm như vậy đù khiển vạn kiếm khí triều bái. Năm. đó, có vô số đại năng thất giới tranh đoạt Vô Song Thần Kiếm! Nhưng Vô Song Thẩn Kiếm sinh ra cỗ ý chí bất khuất không cam lòng, thậm chí muốn thoát khối ước thúc của khí đạo, trờ thảnh, một tồn tại tự nắm. giữ sinh. mệnh, vận mệnh, cùa mình. Nếu không như vậy, nắm giữ được kiếm đạo ý chí mạnh mẽ nhất và lực công kích mạnh nhất, ai có thể chế trụ được nó?!
Trên. mặt nam nhân hoàng bào này lộ ra vẻ hưng phấn và vô cùng kinh thán.
- Sau đó, Vô Song Thần Kiếm lọt vào sự chèn ép cùa nhiều cường giả nghịch thiên, nghe nói đã có một lũ ý chí mạnh nhất sinh, ra Linh Hồn Tâm Ấn, trốn vào Luân Hồi. về phẩn bản
Dương Phàm sở đĩ phân phối chín hộp bảo vật như vậy là đo đã hình thảnh một hiệp nghị nào đó đối với ý chí của Cừu Kiếm Tiên Đế lưu lại trong thanh, kiếm.
Khí linh cũng đã phát độc thậ tuyệt đối sẽ không tiết lộ bí mật trên người Dương Phàm.
Cuối cùng, khi bảo vật đã chia xong, chỉ còn Lãnh. Kiếm Phong truyền thừa Cừu Kiếm Tiên Đế.
Nếu không có trường họp đặc biệt cùa Dương Phàm, Lãnh Kiếm Phong hẳn là thiên chi kiêu từ nơi này, chãng những truyền, thừa Tiên Đế mà còn có được đại đa số bảo vật.
Phương Chân cũng đi nhờ có Dương Phàm mà thu hoạch được số bảo vật tương đương Lãnh. Kiếm Phong, chỉ là hắn không có duyên, truyền thừa Cừu Kiếm Tiên Đế.
Nghe ý tứ cùa khí linh kia, dựa theo ý chỉ cùa Tiên Đế, chỉ có đệ từ cùa Cừu Kiếm Môn mới có tư cách được truyền thừa y bất cùa Tiên Đế.
Dương Phàm cũng không miễn cưỡng. Đệ từ Phưcmg Chân không thích họp với kiếm đạo. Sâu trong linh, hồn hắn còn lưu lại Kiếm Đạo Ý Chí cùa Vô Song, càng thêm, trân quý.
- Bí mật của Cừu Kiếm Di Chỉ đã được cởi bò. cũng đã tìm được người kế thừa y bát. chúng ta làm sao có thể rời đi?
Hoa Nguyệt tại chỗ điều tức, khí sắc đã chuyển biến vài phần.
- Xem trên. đỉnh, đầu!
Lãnh Kiếm Phong thản nhiên nói.
Trên không trung noi vốn có chín tẩm thạch bi đột nhiên xuất hiện một lốc xoáy rực rỡ nhiều màu. từ ảm đạm dẩn trờ hên huyến lệ, chậm, rãi áp xuống.
Dương Phàm nhìn chằm chằm lốc xoáy này. cũng liếc nhìn đệ từ Phưcrag Chân một cái. chuẩn bị lên tiếng.
Ngay lúc nàv. sắc mặt hắn đột nhiên, biến đổi.
Không ổn!
Một cỗ nguv hiểm áp tới linh, hồn từ vị trí bản tôn truyền tới.
- Nhanh chóng ròi đi, trong thời gian ngắn không được phân hồi Thiên Thẩn Tinh.
Dương Phàm lạnh, lùng hờ hữ. trong mắt lộ ra một tia lo lắng và cấp bách, nói với đệ từ Phương Chân, đồng thời nói với ba người Hoa Nguyệt.
- Vâng, sư phụ!
Phương Chân cũng không hoài nghi lời sư phụ. hóa thảnh, một đạo kim quang, quyá đoán lao vào trong lốc xoáy, biến mất.
Hưu
Lãnh Kiếm Phong và Tề Lâm cũng lập tức rời đi!
Trên, người Hoa Nguvệt nở rộ một mảnh từ quang huyến lệ. bay vọt về phía lốc xoáy nhưng đột nhiên đừng lại, một đôi con ngươi mê hồn lâng lặng nhìn Dương Phàm, thờ đài nói:
- Ta biết ngươi là ai!
Dương Phàm cười cười, thầm nghĩ:
"Ngươi biết ta là ai thì sao?!"
Lúc trước gặp nàng ta ở Phi Thăng Thai, thân phận Dương Phàm là Phiền Dương.
- Nếu không đoán sai. ngươi hẳn là Dương Phàm, nhân vật truyền kỳ tới từ Đông Thắng Đại Lục!
Khóe miệng Hoa Nguyệt nhấc lên một tia mỉm cười.
Sắc mặt Dương Phàm hơi đổỊ nhưng vẫn không thèm bận tâm!
- Đúng là Dương mỗ! Hoa Nguyệt đạo hữu đã biết thân phận tại hạ, có muốn tố cáo thân phận ta để đổi lấy phẩn thường hay không?!
Sau khi giết chết Cao Tinh. Quan và Lô Nghiễm, Dương Phàm thông qua sưu hồn đã biết hắn đã được treo thưởng rất lớn ờ mỗi Phi Thăng Thai.
- Quen biết đã là duyên, phận! Đều là phi thăng giả. tiểu nữ cũng vì Dương đạo hữu mà tự hào! Còn nữa, sau này Dương đạo hữu nhất định, sẽ trở thảnh đại nhân vật ờ thất giới, tiêu nữ không đám đắc tội!
Hoa Nguyệt chân thành thi lễ. giọng điệu rất tôn kính.
Dương Phàm sao lại nhìn không ra được! Nàng ta đang ở ngay nhập khẩu truyền tống trận, chỉ cần Dương Phàm có sát ý, với công pháp Nguyên Từ Thẩn Quang của nàng ta, khắc chế hầu hết công pháp thiên, hạ, hoàn toàn có thê toàn thân trờ ra.
- Giờ phút nàv. ờ Thiên. Thần Tinh, gặp phải nguy cơ chưa từng có. hết thảy đều đo Dương mỗ mà có! Thời gian không còn nhiều, ngươi mau đi đi!
Dương Phàm khoanh tay đứng, hoàn toàn không lo lắng nhân tố Hoa Nguyệt không ổn định. này.
- Nếu đã như vậy, ngày sau gặp lại!
Hoa Nguyệt hạ tháp người thi lễ.
Cách!
Dương Phàm khoát tay. một viên chất lòng vô cùng mỹ lệ bay về phía Hoa Nguyệt, cười đài một tiếng:
- Đã có duyên, tặng ngươi một viênNghịch Linh Huyết!
Trong tay hắn vốn có không ít Nghịch Linh. Huyết.
Hoa Nguyệt tiếp lấy Nghịch Linh Huyết, đột nhiên ngẩn ra. Bản thân mình, vạch trần thân phận đổi phưcmg, chẵng những không bị giết người diệt khẩu mà còn chù động tặng một viên Nghịch Thiên. Thần Huyết trong truyền thuyết là vì sao?!
Trong mắt nàng lộ vẻ phúc tạp, nhìn chẳm chẳm nam nhân thẩn bí khó lường bên dưới!
- Từ vong... đã bắt đầu rồi sao?!
Dương Phàm thi thào lẩm bẩm, từ từ nhắm mắt lại. thân thể lâm vào suv yếu vô hình.
- Từ vong?!
Trong mắt Hoa Nguyệt xẹt qua một tia kinh, ngạc!
Nàng bỗng nhiên nhớ tới bộ dáng thọ nguyên sắp kiệt cùa Dương Phàm trước khi tiến vào Cừu Kiếm Di Chỉ.
Trên thực tế, hiện tại nàng ta nhìn thấy là phân thân Mộc Phong mà không phải là Dương Phàm.
Bá!
Thân ảnh. Mộc Phong biến mất tại chỗ!
Trống rỗng biến mất!
Sắc mặt Hoa Nguyệt xám như tro tân. vô cùng kinh. hãi.
Đúng lúc này, nàng câm giác toàn bộ động phù lay động, vô cùng luống cuống:
- Thiên Thẩn Tinh, đã xảy ra chuyện, gì?
Nàng không chút nghĩ ngợi, lập tức tiến vào lốc xoáy rực rỡ trên. đầu.
Đến!
Tiếp theo, nàng phát hiện minh bị truyền tống tới một hoi rất hoang vu. nhìn vào tinh, hà trên bầu tròỊ xác định ra đây đã không phải là Thiên Thần Tinh.
Khi mấy người Phưcmg Chân truyền tổng ròi đi.
Ầm
Thiên. Thần Tinh, lay động một cách khó hiểu. Một cột sáng với đường kính ngàn dặm màu trắng từ vực ngoại tinh không phóng tới, hung hăng đánh mạnh lên tinh, cầu này.
- Tròi ạ... Đó là gì?!
Triệu triệu tu luyện giả Thiên Thẩn Tinh. kinh. Mi thất sắc!
Một cỗ áp lực làm người ta hít thở không thông từ tinh, không xa xôi truyền tới.
Phá trên tinh không, một tòa thảnh bằng kim thiết tạo thành, phát ra từ quang lành lạnh, như một đã thú tản bạo, đứng sừng sững giữa hư không hắc ám!
- Không ổn! Đó chính là Tinh Không Thành Lũy!
Rất nhiều tu luyện giả cùa Thiên. Thần Tinh, nhìn thấy tòa thành bằng kim thiết này thì sắc mặt xám như tro tàn!
Tòa thảnh, này rộng chừng vạn dặm, toàn thân màu bạc, bao phù quang giới màu tím, sừng sững giữ hư không! Áp lực khùng bố khiến cường giã trên. Thiên. Thẩn Tinh, cũng khó có thể hít thở.
- Tất cả tu luyện, giả Thiên. Thần Tinh, ngoan ngoãn ở lại tinh. cầu. phàm có kẻ đám ròi đi. giết không tha!
Một thanh âm lạnh, như băng từ trên Tinh Không Thành Lũy truyền xuống.
Từ xa nhìn lại. phía trước tòa thành này có một chiếc long đầu màu tím đen rất lớn. há rộng miệng, phun ra hơi nóng nhàn nhạt.
Đây chính là một cự pháp viễn cồ với đầu rồng lưng rùa. khắc một trận đồ phúc tạp. cùng loại với Diệt Nguyên Pháp Dương Phàm từng có. Nhưng thể tích của nó lớn hơn Diệt Nguyên. Pháo ngàn vạn lần.
Trên. Tinh Không Thành Lũv này có một đội tiên vệ áo tím bay ra. Mỗi người ít nhất đều là Chân Tiên thượng vị, có tới mấy ngàn người, hình thành một vòng vây, bao phù lấy Thiên. Thần Tinh.
- Mời Tinh Quân cù tinh, cầu này đi ra gặp bổn tọa! Bổn tọa tới từ Tinh Thiên, thế giới, nghe lệnh cùa Phù Lâm Tiên Đế. tới bắt một tên phi thăng giả!
Thanh âm chù nhân lạnh, như băng từ trên, một chiếc sân cùa tòa thảnh vang lên.
- Có chuyện gì?
Chúng tu luyện, giả Thiên Thẩn Tinh rang động không thôi.
Chiếc sân kia có chu vi rộng chừng ngàn trượng, lơ lừng giữa vũ trụ. trên đó có cảnh, rượu ngon thịt thơm, ca múa mừng cảnh, vổ võ tấu nhạc. Cũng có mấy chục tiên nhân ngồi ngay cắn hai hàng. Trên cùng cùa chiếc sân có một ngau vàng tinh. xảo. có một gã nam nhân cao gầy, mái tóc màu lam, tung bay theo gió.
Đưa mắt nhìn lên. trên, chiếc sân này. ngoại trừ thị nữ ra thì tất cả đều là Đại La Kim Tiên.
Nhất là thanh niên tóc lam trên ngai vàng, trong khi cười nói cũng giống như đang đạp cả Thiên Thẩn Tinh dưới chân minh.
Hưu!
Một đáng bạch quang nhàn nhạt từ trên Thiên Thần Tinh bay ra, đi tới trước chiếc sân màu vàng này.
- Tại hạ là Tinh Quân cùa Thiên Thần Tinh, bái kiến Tiên Quân đại nhân!
Người tới là một gã nho sĩ mặc bạch. sam. trong tay cầm một khối lệnh, bài hướng về phá thanh niên tóc lam kia thi lễ. vô cùng cung kính.
[Xôn xao]
Đa số tu luyện giả trên Thiên Thẩn Tinh cũng đều rang động.
Thống trị giả tối cao của một tinh, cầu không ngờ lại thi lễ với một kẻ vừa từ bên ngoải đi
tới.
Từng cỗ thần thức từ Tinh Không Thành Lũy xa xôi quét đến. trải rộng khắp Thiên Thần Tinh.
Cảm quan Đại Luân Hồi thông hiểu thiên địa của Dương Phàm cảm ứng đến nguy cơ trước nay chưa từng có. khiến linh hồn hắn lâm vào hít thờ không thông.
Giờ phút này. Tirih Không Thảrih Lũy ờ ngoài khu vực rất xa Thiên Thần Tinh, đại bộ phận người tu luyện đều không phát hiện ra.
Khoảnh khắc này. Dương Phàm vừa vặn đưa phân thân Mộc Phong vào trong Cửu Kiểm Di Chỉ.
Đối mặt với thần thức cuồn cuộn mãnh liệt nhìn quét. Dương Phàm lập tức hiểu được người tới nhẳm về phía mình.
Hắn bỗng nhiên nhắm mắt lại. Mệnh Hạch đung nhập hệ thống Đại Luân Hồi. trên người gần như không hề có một tia khí tức sirih mệrih và linh hôn dao động.
Cho dù là Đại La Kim Tiên cừu trọng cũng đừng mơ tra ra sự tồn tại của hắn.
Phương Yên ờ bên cạnh hắn kirih hô một tiếng, vừa lúc cảm ứng được Tinh Không Thàrih Lũv dần dần áp bách mà đến kia.
- Tinh Không Thanh Lũy...
Thân thể mềm mại cùa Phương Yên lạrih băng, cũng cảm nhận được một cỗ nguy cơ đáng sợ. cho nên bò qua sự tồn tại của Dương Phàm ở bên cạnh.
Lúc đầu, chi có một số ít tiên nhân cấp bậc Đại La Kim Tiên cảm ứng được Tirih Không Thanh Lũy buông xuống.
Mặc đù Tirih Không Thành Lũy rất lớn. ở trong Tinh Hà thế giới mêrih mông cũng không quá nồi bật. so với Thiên Thần Tinh khổng lồ thì chi như một hạt cát.
Sau một lát. Titih Không Thành Lũy kia cũng không có động tĩnh, chi là có ngàn vạn tia thân thức bao phủ toàn bộ tinh cầu, thậm chí trải rộng cả hệ hằng tinh nơi này.
Đại La Kim Tiên trên Thiên Thần Titih đa phần là cảrih giới nhất trọng, chưa từng ra mắt loại cảnh tượng này, từng người kinh tâm đảm hàn, im như thóc.
Trên Tinh Không Thành Lũy.
- Không ngờ không tra được linh hồn khí tức của Dương Phàm...
Trong mắt thanh niên tóc lam hiện lên một tia hàn quang, trong tay cầm thần khí Hạo Thiên Kính, lại nhắm mắt lại.
- Không. Dương Phàm kia nhất địrih trẽn tinh cầu này. Ta thậm chí có thể cảm ứng rõ ràng khí tức của Cửu Kiếm Tiên Đế.
Trong Hạo Thiên Kính truyền đến một thanh âm nam nhân đầy ma lực. như gió nhẹ thổi qua khiến cho người ta vui vẻ thoải mái.
- Tiên Đế đại nhân yên tâm. Chỉ cần Dương Phàm còn ở Thiên Thần Tinh, nhất địtih có thể tìm được hắn.
Thanh niên tóc lam vẻ mặt tự tin nói.
- Mờ Diệt Tiên Pháo...
Mệtih lệnh hờ hững lạnh băng từ trong miệng hắn phát ra.
Ầm—
Một chùm sáng hủy diệt đường kính ngàn dặm tù trên Titih Không Thành Lũy bắn ra. hung hăng bắn lên trên Thiên Thần Tinh sinh ra lực uv hiệp vô thượng, khiến cho càng nhiều người tu luyện chú ý tới sự tồn tại cùa tòa thành sắt thép này.
- Tất cả người tu luyện trên Thiên Thẩn Tinh đều thành thật ở lại trên titih cầu. Phàm là người có V đồ thoát đi. giết không tha!
Thanh âm của thanh niên tóc lam từ trong thành lũy sắt thệp phát ra
Đây cũng là chuyện xảy ra ờ ngoại giới trước khi Mộc Phong tiển vào Cửu Kiếm Di Chi, đám người Phương Chân, Hoa Nguyệt truyền tống rời đi.
Bời vì thần thức nhìn quét không tìm thấy linh hồn khí tức cùa Dương Phàm, thanh niên tóc lam này không thể không liên họp với Tirih Quân Phù - chúa tể cao nhất trẽn Thiên Thần Tinh, phong tòa toàn bộ Thiên Thần Tinh, triển khai điều tra cẩn thận toàn phương vị.
Thiên Thần Tirih lập tức lâm vào trung tâm bão táp. một trận đại loạn chưa từng có buông xuống.
***
Sau nừa canh giờ.
Thiên Thần Tinh đã bị tầng tầng phong tòa, mấy ngàn Chân Tiên thượng vị trên Tinh Không Thành Lũy buông xuống tinh cầu này.
Bá. ..Vút vút vút—
Trên đài cao màu vàng, không ít Đại La Kim Tiênnguyên bản đứng đó đều độn mà đi, chi để lại thanh niên tóc lam cùng Thiên Thần Tirih Quân.
Thiên Thần Tinh Quân trong lòng sợ hãi. Chỉ riêng Đại La Kim Tiên trên đài cao màu vàng này. không ít người tu vi đều vượt qua hắn.
Càng khó tường tượng thanh niên tóc lam địa vị cao nhất thành lũy này là thần thánh phương nào.
- Xin hòi tôn tírih đại darih của Tiên Quân đại nhân, có quan hệ thế nào với Phù Lâm Tiên Đế cùa Tirih Thiên thế giới?
Thiên Thần Tirih Quân hơi khom người hỏi.
- Bổn tọa Lam Ngân Quân, Phù Lâm Tiên Đế cao cao tại thượng cùa Tinh Thiên thế giới chính là biểu ca của bản quân.
Thanh niên tóc lam nói tới đây. khóe miệng hiện lên tia cười, trong mắt có ý bễ nghễ trẽn cao nhìn xuống.
Thiên Thần Tirih Quân nghe vậy. trong lòng càng hoảng sợ. Lam Ngân Quân nàv không ngờ có bối cảnh cường đại như vậv.
Thiên giới to lớn như thấ hắn lại chưa từng đi qua Titih Thiên thế giới, tự nhiên không biết Lam Ngân Quân nàv. Nhưng hắn lại biết Phù Lâm Tiên Đế.
Phàm là đạt tới cấp bậc Tiên Đế. nhìn khắp thất giới đều là nhân vật ngạo thị thiên địa. Hắn tuy ởxatạiTiiứiHà thế giới, nhưng cũng có nghe qua.
Đồng thòỊ ở Thiên giới chân chính có tư cách xưng là Tiên Quân, hẳn đều là Đại La Kim Tiên thượng vị, Kim Tiên thất trọng trở lên.
Đương nhiên, ờ một số địa phương nhỏ, chi cần tu vi đạt tói Đại La Kim Tiên đều có thể được tôn là Tiên Quân.
Tỷ như Thiên Thần Tinh Quân - người chường khống (kiểm soát, nắm giữ) một viên tinh cầu, trong phạm vi nhỏ cũng có thể xưng là Tiên Quân cũng không có người nghi ngờ.
Thực lực hai người chênh lệch không chi vạn lần, Lam Ngân Quân này muốn giết hắn, cũng không khó hơn bóp chết một con kiến.
Tiệp đó, Thiên Thần Tirih. Quân cũng không dám hòi nhiều, điều khiển thế lực trên tinh cầu của mình, thậm chí kéo cả Tam tông tứ tộc cùng một chỗ điêu tra cả tinh cầu.
- Đây là linh hồn khí tức của Dương Phàm kia.
Lam Ngân Quân lấy ra một quả ngọc giản, phục chế một phần, cho Thiên Thần Tinh Quân truyền đi các nơi.
Nếu Dương Phàm có mặt ờ đây nhất địrih. sẽ ngạc nhiên vô cùng. Đại nhân vật thân tại Thiên giới này không ngờ lấy được linh hồn khí tức của hắn.
Một người tu luyện có được muôn ván pháp thuật thần thông, trong khi tu luyện thay đổi đung mạo. thậm chí chuyển tu công phép đều rất khó thay đồi được khí tức trên linh hồn.
Dù sao linh hồn mới là thứbản chất nhất cùa sitih mệnh.
Chắc là đám thượng giới sứ giả tiến vào Đông Thắng Đại Lục lúc trước, có một số người ghi nhớ khí tức cùa Dương Phàm.
Nhưng mà. một điều định trước làm cho bọn họ thất vọng chính là.
Dương Phàm đã tiến vào cảrih giới hoàn toàn mới. ngay cả linh hồn khí tức đều có thay đải to lớn, trừ khi là người từng đích thân gặp qua hắn, hoặc là người khá quen thuộc, nếu không muốn tim được hắn. không dễ chút nào?
Càng khó tin chírih là. sau khi Luân Hồi Quả của Dương Phàm hoàn toàn héo rũ, trong cơ thể dựng dục ra Mệnh Hạch đung nạp linh hồn và tirih khí thần một đời.
Giờ phút này. Mệnh Hạch của Dương Phàm đung nhập trong Đại Luân Hồi. trong thiên địa gần như không tồn tại linh hồn dao động của hắn.
Ba ngày sau.
- Báo Tiên Quân, không tim được tung tích của Dương Phàm.
Một gã Đại La Kim Tiên bay lên trên đài cao màu vàng, báo cáo với Lam Ngân Quân.
- Không ngờ không có?
Lam Ngân Quân vẻ mặt kinh ngạc.
Làm sao có thể không tim thấy?
- Tiếp tục gia tăng tìm tòi chặt chẽ. không nên bò qua bất kv ngõ ngách nào trên tinh cầu này.
Lam Ngân Quân lãnh đạm nói.
- Dạ.
Thân hìrih tên Đại La Kim Tiên kia nhoáng lên một cái. biến mất.
Trên trán Thiên Thần Tinh Quân đổ mồ hôi lạnh.
Sau đó. cả Thiên Thần Tirih đều bị lật tung, ngav cả nơi sâu trong tirih cầu cũng không bó qua Mỗi một tấc đất đều trải qua kiểm tra nghiêm mật.
Trên Tirih Không Thàrih Lũy phái ra chín tên Đại La Kim Tiên cùng 108 tên Chân Tiên thượng vị. bày ra Phá Ào Diệt Àrih Thiên La Trận đối với cả Thiên Thần Tinh, khiến hết thảy tác dụng của thần thông ẩn nấp cùng trận pháp ảo thuật bị giảm đến chi còn một hai phần.
Nhưng sau khi trải qua một tháng, trừ những động phủ bí mật của những người lárih đời xuát hiện trong khi điều tra, căn bán không tìm được sự tồn tại của Dương Phàm.
- Làm sao có thể? Chẳng lẽ Dương Phàm kia còn có thể ẩn nấp linh hồn khí tức hay sao? ít nhất đạt tới cấp Tiên Quân mới có thể làm được điều này. Cho đù hắn có thể mav mắn làm được, trước mặt Phá Ào Diệt Àrih Thiên La Trận này. cũng nên lộ hành tung mới đúng.
Lam Ngân Quân cúi đầu thấp giọng lẩm bẩm.
Tim cả Thiên Thần Titih hết lần này tói lần khác cũng không có kết quà
- Ha ha ha... Dương Phàm, nếu ngươi không ra, bản quân liền làm cho ức vạn sitih linh trên cả tirih câu chôn cùng với ngươi!
Dáng người thon đái tuán lãnh cùa Lam Ngân Quân sừng sững trên tinh không phía trên Thiên Thần Tinh, nhìn xuống ức vạn sirih linh như con kiến phía dưới.
Khi hắn chậm rãi nhấc tav lên. trận pháp linh nguyên cùa Diệt Tinh Pháo đã tích tụ đến mức tận cùng.
Chi cần hắn ra lệnh một tiếng, ức ức vạn sinh linh trên Thiên Thần Tinh sẽ gặp phải tử vong tận thế.
Đúng lúc này. trước Cừu Kiếm Di Chỉ Phưcmg Yên lẳng lặng nhìn chăm chú vào Dương Phàm:
- Dương tiên sinh. Ngài là muốn một minh chết đi. hay là muốn cả Thiên Thẩn Tinh này chôn cùng với người?
Vào thời khắc nguy nan sirih từ. Phương Yên nhìn thấu thân phận thật của Dương tiên sirih trước mắt.
Bời vì thời khắc này. nàng đã không cảm nhận được linh hồn đao động của Dương Phàm.
Trong cảm quan, hắn như là một cỗ thi thể, không hề sinh khí
Cho nên khi thần thức đảo qua, chỉ cảm thấv trống rỗng không có gì. càng không nói đến linh hồn đao động.
Người bị truy nã kêu Dương Phàm, cùng với Dương tiên sinh sâu không lường được lai lịch thần bí là cùng một họ.
Nếu Phương Yên còn không đoán được, vậy thật là trì độn.
Trên mặt Dương Phàm không có một tia huyết sắc. toàn thân da thịt khô héo, như một tử thi già nua
Nểu không phải thân thể hắn còn có động tác nhỏ bé. có lẽ thật sự bị coi là người chết.
Trên thực tế. thọ nguyên trăm ngày sớm đến. Dương Phàm đã bước vào từ vong.
Bước đẩu tiên cùa từ vong, thân thể mất mọi đấu hiệu sinh mệnh.
Nhưng bằng vào một tia ý chí cường đại, Dương Phàm còn có thể miễn cưỡng duy trì.
Tinh khí thẩn, pháp lực thần thông, sinh mệrih lực một đời đều được hút vào trong Mệnh Hạch.
Mệnh Hạch dung nhập hệ thống Đại Luân Hồi, lốc xoáv bên trong dĩ nhiên trờ thàrih một phần tử trong vô số lốc xoáy luân hồi của Đại Luân Hồi.
Lúc này, Dương Phàm hoàn toàn tiến váo Luân Quả hậu kỳ.
Chi cẩn linh hồn cũng trôi đi và đạt được tân sinh là có thể tấn chức đại viên mãn, đó cũng là cuối cùng của từ vong.
- Tử vong...?
Trên khuôn mặt khô già đại ra của Dương Phàm không có bất kv biểu tìrih gì. trong thanh âm lại lộ ra ý cười nồng đậm:
- Nó... đã sớmbắt đầu rồi...
Bước vào cánh cùa từ vong, thế gian không còn chuyện gi khiến hắn động dung nữa.
Đã bắt đầu?
Phương Yên triển khai thần thức đảo qua toàn thân Dương Phàm, không khỏi hút sâu một ngụm khí lạnh.
Đây hoàn toàn là một cỗ từ thi, không có sinh mệnh, cũng không có pháp lực.
Vật chết chân chính.
Hơn nữa ờ trong mắt nàng, cỗ tử thi nàv vẫn còn khô héo thêm một bước nữa, phảng phất giống như muốn hóa thạch.
- Dương Phàm! Bản quân đếm đến mười. Nếu ngươi không hiện thân, bán quân sẽ khởi động Diệt Tinh Pháo...
Thanh âm băng lãrih kiêu ngạo cùa Lam Ngân Quân quanh quần khu vực tinh cầu.
- Mười... Chín... Tám...
Lam Ngân Quân đếm khá nhanh khiến vô số cường giả trên Thiên Thẩn Tirih. kirih. hãi run sợ.
Vút vút!!!
Có một bộ phận cường giả tự động độn ra khòi tinh cầu, ý đồ chạy trốn.
Phác Phốc Phác... A a!!!
Mới vừa chạv ra mấv vạn dặm, liền bị Đại La Kim Tiên trên Tinh Không Thành Lũv chém giết, thê thảm vô cùng.
- Bảy... Sáu... Năm...
Phương Yên khẩn trương vạn phần, nhìn phía Dương Phàm, trong mắt lộ ra vài phần khần cầu.
Nểu hắn không nhích động, có thể nàng sẽ ra tay.
Đây đã không chi là tính mệnh cùa mình hắn. còn liên quan đến vận mệrih của cả Thiên Thần Tinh.
Trong lòng Dương Phàm âm thầm thở dài: "Minh chung quy phải chết, không bằng đi gặp cường địch Lam Ngân Quân này một lần".
Hắn vừa mới chuẩn bị động, tiếng đếm cùa Lam Ngân Quân đột nhiên ngưng bặt.
- Thiên hà này khá nhò. không nên sử dụng Diệt Tinh Pháo. Một khi hủy diệt tinÌL cầu nàv, sẽ có thể lan đến hủy diệt toàn bộ thiên hà và sinh ra Phệ Thiên hắc động...
Thanh âm nam nhân ôn hòa giàu từ tính từ trong Hạo Thiên Kính truyền ra.
- Phệ Thiên hắc động?
Lam Ngân Quân biến sắc. Đó là thứ cực kv đáng sợ trong vũ trụ, ngav cả Đại La Kim
Tiên đểu phải nhượng bộ lui binh.
Hắn triển khai thần thức, quan sát toàn bộ thiên hà, khẽ thờ dài:
- vẫn là biểu ca liệu sự như thần, thân ờ Nội Vực Tinh Thiên đều có thể suy tính đến những điểu này...
- Chẳng những như thế, nhiệm vụ lần này cùa các ngươi, cũng nhất địtih thất bại. Bởi vì DươngPhàm đã không còn trên thếgian...
Lời nói tiệp theo của thanh âm kia càng làm cho Lam Ngân Quân khiệp sợ.
Hạo Thiên Kính hoàn toàn trở về tĩnh mịch.
Đã chết?
Làm sao có thể?
Hắn không thể tiệp nhận sự thật này!
Ông... Hô~
Một lốc xoáy hư vô mắt thường không thể nhìn thấy rung động phá trên đài cao màu vàng.
Bá!
Một từ thi già nua vô lực hiện ra trong tầm nhìn cùa mọi người, con mắt nhìn chẳm chằm đám người Lam Ngân Quân.
- A!!!
Titih Không Thành Lũy cùng phụ cận đài cao màu vàng, rất nhiều tiên nhân kirih hô thất
sắc.
Trong tinh không, từ khi nào lại trống rồng xuát hiện một khối thâv khô?
Mà kế tiếp, thây khô trong mắt mọi người từ từ mở miệng:
- Dương mỗ tại đâv.
Dương mỗ tại đây.
Bốn chữ không nặng không nhẹ. nhưng sấm rền mùa xuân vang vọng. Mọi người kirih ngạc đến ngâv người chết lặng, toàn tràng một mảnh tũứi mịch.
Ti ti!
Vô số người hút sâu một ngụm khí lạnh.
Trước đó một khắc, Phương Yên phát hiện Dương tiên sinh bên cạrih mình... không biết tung tích.
Trong nháy mắt nhưng lại hiện thân ờ ngoải tinh không?
Đây là thần thông cỡ nào? Chẳng lẽ là thuẩn di?
Nhưng ờ thế giới cao đẳng như Thiên giới, kết cấu không gian cực kỳ vững chắc, huyền ảo pháp tắc càng khó thể chạm đến.
- Ngươi... Chính là Dương Phàm?
Trong mắt Lam Ngân Quân bắn ra thần quang chiếu rọi thiên hư. một cỗ thần uy kirih thiên địa ép lên trên người Dương Phàm.
Nhưng là một cỗ từ thi khô héo là không sợ tirih thẩn áp bách.
Xèo xèo...
Tử thi khô héo kia xuất hiện từng vết rách dưới áp lực thần uy cùa Lam Ngân Quân.
Sirih mệnh lực cùa Dương Phàm khi còn sổng là cường đại cỡ nào. cho dù mất đi tất cả sirih mệnh lực. độ cứng của thi thể còn lại cũng có thể so với bán Tiên khi
Nhưng là giờ phút nàv, chỉ vẻn vẹn dưới thần uy áp bách, khối thân thể này sắp hòng mất đập nát.
Vẻ vui sướng kích động trên mặt Lam Ngân Quân bỗng nhiên biến mất. vội vàng thu hồi tinh thần uv lực.
- Tại sao có thể như vậy???
Vẻ mặt Lam Ngân Quân cổ quái. Chẳng lẽ Dương Phàm biết chạy trốn vô vọng, liền tự kết liễu?
- Dương mỗ đến Thiên giới chẳng qua chi là han một ngàn năm. Các vị khách đến từ Tinh Thiên thế giới liền tìm tới đây. thật khiến ta ngạc nhiên vui mùng.
Thây khô không chút biểu tinh, ánh mắt trống rỗng, sinh ý kia cũng là thông qua môi giới vô hìrih từ miệng cùa thây khô phát ra.
Lam Ngân Quân không có vô thượng thần thông, lại cố tìrih không thể trút giận lên một khối thâv khô.
Hắn mơ hồ cảm ứng được, sau khi Dương Phàm từ vong, hồn phách đưa vào Luân hồi nhưng vì sao còn có thể lưu lại lời nói?
Chẳng lẽ đây là trước khi chết hắn đã chuẩn bị?
Vị đại nhân vật kia thông qua Hạo Thiên Kính liên hệ với hắn cũng từng nói rõ: Dương Phàm đã không còn trên thế gian...
- Chi tiếc, lúc các ngươi tim được Dương mỗ. sirih mệrih của ta đã đi tới cuối. Ha ha ha...
Thanh âm phát ra từ trong miệng thây khô truyền khắp thiên địa, làm cho người ta đựng tóc gáy.
Trong mắt Lam Ngân Quân lộ vẻ trào phúng:
- Nếu ngươi đã chết, có thể mang đi chẳng qua là nguvên hồn tàn phá. Đáng tiếc, bản quân nhìn tháy chi là một cỗ từ thi. vô duyên tháy phong thái chân chính của ngươi. Nếu không ta liền biết rõ. ngôi Ám Dạ Chi Tirih rực rỡ trong Tirih Thiên thế giới kia vì sao lại ưu ái có thừa đối vói ngươi như vậv...
Ám Dạ Chi Tinh trong Tinh Thiên thế giới. Dương Phàm không cần nghĩ cũng rõ ràng.
Dương Phàm Mệnh Hạch đung rihập trong Đại Luân Hồi. từ trẽn người Lam Ngân Quân cảm nhận được một tia ghen tị cùng không cam lòng.
"Ầm" một tiếng, thi thể già khô cùa Dương Phàm lưu lại thế gian tan thành mây khói, ngàn vạn hạt nhỏ màu vàng kim mang theo sóng lớn khủng bố chôn vui mọi thứ trong phạm vi vạn dặm.
Titih Không Thanh Lũy lay động trong sóng lớn. đài cao màu vàng bị thổi bay không thấy bóng dáng, tiếng kêu thảm thiá liên miên không đứt.
Tiên nhân ờ gần vụ nổ bị từ thưcmg vô số. có đến hơn một ngàn Chân Tiên thượng vị ngã xuống.
Trong khu vực trung tâm, thậm chí có ba gã Đại La Kim Tiên bất ngờ không kịp đề phòng, bị hạt nhỏ màu vàng kim mạnh mẽ nghiền nát tan tành.
Khó thể tưởng tượng, một cỗ thâv khô đã chết không ngờ ẩn chứa uy lực đáng sợ như vậy, gần như quét ngang tinh không!
Nhưng có duv nhất một bóng người đứng ỡ trung ương bão lốc. giống như một cao nhân thế ngoại, vẫn không nhúc nhích, tav áo tự nhiên tung bay.
- Thát bại...
Lam Ngân Quân vẻ không cam lòng cùng mất mác.
Hắn ngàn phương vạn kế bức Dương Phàm hiện thân, cuối cùng lại là kết quả như vậy.
- Lam Ngân Quân, lần này bỏ đi thôi. Dương Phàm đã chết, Tiên Đế đại nhân đã không còn tìrih địch. Nhiệm vụ của chúng ta. cơ bản hoàn thành.
Tiên sirih nho nhã bên cạrih đồng dạng không bị gió lốc ảrih hường, thẩn sắc trầm tĩnh
nói:
- Việc cấp bách lúc này là phải diệt sạch viên tinh cầu này, tránh để việc này truyền đến Tinh Thiên thế giới.
Trong cơn bùng nổ, cả Thiên Thần Tinh đều hơi lay động, vô số người tu luyện phi độn ra đều lọt vào chém giết vô tình.
- Phong tòa Thiên Thần Tinh. Người nào ý đồ chạy ra, giết không tha!
Lam Ngân Quân lạrih. lùng vô tình hạ lệnh.
Trong lòng hắn tiếc hận vạn phần. Theo lời đồn Nghịch Thần Huvết rod vào trong tav Dương Phàm này, không biết là thật hay giả.
- Lam Ngân Quân. Nếu hai chúng ta khống chế kiện thứ Thần khí kia, đánh thẳng vào địa hạch và địa mạch viên tinh cầu này, cũng có thể hủy diệt nó mà không lan đến địa vực khác ở gần.
Tiên sirih nho nhã kia lại cười nói.
Lúc này, hàng ngàn hàng vạn người tu luyện trốn chết tinh không, áp lực cực lớn.
Lam Ngân Quân gật gật đầu, xòe bản tay. hiện ra một thứ như cây châm nhò.
"ô" một tiếng, cây châm nhỏ kia đột nhiên hóa thành một cây Thanh Đồng thiá thương, sau đó vô hạn mờ rộng biến lớn vạn trượng.
-Cấp!
Hai người đồng loạt vận chuyển thần thông, một dải sáng xanh chói mắt xẹt qua tirih không tối đen. khiến thiên địa vũ trụ rung động.
Vù!
Thanh Đồng thiết thưcmg như cây cột chống trời, hung hăng cắm vào trong tinh cầu. Một cỗ uy năng xuyên qua tirih không thiên hà. truyền đến nơi sâu nhất của tirih cầu.
Ầm ầm ầm!
Toàn bộ tinh cầu lay động mãnh liệt, thậm chí rời khòi quỹ đạo vốn có, trong nháy mắt tan thàrih nhiều mảnh. Uy lực bùng nổ mạnh mẽ trong nháy mắt tiêu diệt ức vạn sinh linh.
- Chạy mau a!
Trong cơn bùng nổ và sóng khí kinh thiên triệt địa, phàm là những người đạt tới Chân Tiên thượng vị đều đốc hết sức lực chạv trốn ra Vực Ngoại.
Những người cấp bậc Đại La Kim Tiên. hy vọng chạy trốn lớn hơn một chút.
Sau đó. dưới sự quan sát của Lam Ngân Quân, những người có thể chạy trốn trong khi tirih cầu này bùng nổ. tỳ lệ rất nhò rất nhỏ.
Nừa tháng sau. Tirih Không Thàrih Lũy hóa thảrih một vệt sáng, ngang tròi địch chuyển, lưu lại một vùng bụi bặm như phế tích.
Cho dù Dương Phàm hiện thân và ngã xuống, vẫn không cứu được vận mệnh cùa Thiên Thần Tirih này.
Dường như khi hắn phi thăng tới đây. vận mệrih nơi này đã được quyết định.
Tinh Hà mêrih mông, thiên địa vô hạn. Dương Phàm chết đi trong khoảng thời gian ngắn không mang đến ảnh hưởng gi cho thế giới này.
Nhiều nhất chi là ờ trong biển rộng tạo thành một ngọn sóng, rồi sau đó không còn tăm tích.
Dựa theo tình huống bình thường, một đoạn truyền kỳ. một đoạn chuyện xưa có lẽ bời vậy mà hạ màn trong bi kịch.
Nhưng... Từ vong là kết thúc sao?
Đoạn cuối cùa từ vong, lại là cái gì?
Có phải theo như lời Dương Phàm, đoạn cuối của từ vong chính là bắt đầu của tân sinh hay không?
Trừ Dương Phàm, chỉ sợ không ai có thể đưa ra đảp án chính xác.
Nhưng... Hắn đã chết!
ở trong một thế giới rộng lớn siêu việt vật chất, không thể chạm đến.
Nơi này một mảnh hôn ám. trôi lơ lừng vô số điểm sáng trắng và lốc xoáy luân hồi đếm không hết.
Không thể dùng màu sắc để đánh, giá không gian này.
Mỗi thời mỗi khắc đều có điểm sáng trắng hoặc ảm đạm hoặc tản phá tiến vào không gian khổng lồ này.
Trong ức vạn điểm sáng, mơ hồ có thể nhìn thấy một tinh hạch màu vàng nhạt nửa trong suốt lơ lừng ờ thế giới này. trôi nổi về phía càng sâu.
Trong titih hạch thần bí này lại có một ý thức độc lập thanh minh hoàn chinh.
- Thiên Thần Tinh cuối cùng không thể tránh khòi diệt vong.
Ý thức này thở dài thật dài.
Hắn thân thể tan biến, hồn phách mất chỗ dựa, sau khi tiến vào hệ thống Đại Luân Hồi. mặc đù có tầng ngoài Mệnh Hạch thủ hộ. hồn lực cũng thời khắc bị tẩy rừa.
Bất kỳ linh, hồn nào. vô luận là tàn phá hay là còn sáng bóng, sau khi tiến vào hệ thống Luân hồi đều sẽ bị tiêu ma đến trạng thái nguvên thủy nhất.
Luồng gió và lốc xoáy hỗn loạn là chủ đạo cùa thế giới này.
Linh hồn của Dương Phàm dung rihập trong Mệrih Hạch, được tẩy rửa càng trờ nên thuần
túy.
Nếu thực sự bị tầy rừa thành công, ý thức cùng trí nhớ của Dương Phàm sẽ tan biến, như
Titih Hà thế giới, tám đại tinh vực, hàng vạn tinh hệ. số lượng tinh cầu mỗi một tinh hệ tính bằng vạn ức.
Sự hủy diệt của Thiên Thần Tirih trong Tinh Hà thế giới mênh mông chi là tạo nên một gợn sóng nhò. rất nhanh bị bao phủ trong dòng lịch sừ.
Nhoáng một cái. thời gian vạn năm từ từ trôi qua.
Trong thời gian này, trong thế giới Thiên giới một mảnh, an binh, gió êm sóng lặng.
chuvện năm đó xảv ra ỡ Thiên Thần Tinh đã bị hầu hết người quên đi, sự tồn tại cùa Dương Phàm ở Thiên giới càng như phù dung sớm nờ tối tản.
Mọi người đều biết Thiên giới chia làm hai khu lớn. phân biệt là Nội Vực Tirih Thiên cùngNgoạiVực Tirih.Hà.
Tinh Hà thế giới tuv rằng mênh mông vô ngần, người tu luyện vô số. nhưng không phải là trung tâm của Thiên giới.
Vị trí trung tâm nhất cùa Thiên giới chính, là Tirih. Thiên thế giới - vùng đất vô số người tu luyện hướng về.
Nơi này mới là khởi điểm của Thiên giới.
Tuv nhiên giữa Nội Vực Tirih Thiên cùng Ngoại Vực Tinh Hà có một vành đai gió lốc tử vong, cho đù là Đại La Kim Tiên cũng rất khó qua lại giữa hai khu vực.
Vạn năm sau.
ở Tinh Thiên thế giới, một nơi xa xôi tên là Tra Châu, bánh xe vận mệnh lặng yên phát sirih biến hóa.
Tra Châu, dõi khắp Tinh Thiên thế giới nhìn như rất nhò bé. bên trong lại bao gồm ba vương triều, chín vương quốc, một trăm, linh tám thành trì.
Rất nhiều thế lực lớn nhỏ đều ở một châu nho nhò này.
Cho dù là một châu nho nhò. diện tích lại hơn Đông Thắng Đại Lục không chi mười lần.
Ngày hôm nav của vạn năm sau.
Lâm Viễn Thành. Tra Châu.
Trong phủ thàrih chủ. bầu không khí hân hoan vui mùng, nha hoàn người hầu đi qua đi lại. trên mặt đầy vẻ tươi cười.
- Tam công từ sắp ra đời rồi. Dựa theo quv cù cũ. mồi hạ nhân trong phủ đều có phẩn thường.
Một nha hoàn nhan sắc thanh tú mỹ lệ cười nói với một người hầu.
- Ban thường? Không biết sẽ phát bao nhiêu linh thạch.
Hai mắt tên thị vệ trẻ tuổi dáng người khôi ngô phát sáng, không khỗi có chút chờ mong.
- Căn cứ kinh nghiệm dĩ vãng cùa lão phu. lúc đại công từ ra đời. đám hạ nhân chúng ta mỗi người ít nhất có thể được năm khối linh thạch, còn có một số tiên đan và tiên quả. Nếu là thị vệ trong phủ, còn có thể được thường tiên khí phẩm chất không tồi.
Một lão nhân lưng còng chăm sóc hoa kiểng híp đôi mắt. vẻ tươi cười hiện rõ.
- Vậy thật tốt quá. Làm việc ờ phù thành chù. đãi ngộ thật không tồi.
Thị vệ trẻ tuổi hưng phấn nói.
- Đương nhiên. Nếu như tam công từ có thể thuận lợi ra đời...
Lão nhân chăm sóc hoa kia đột nhiên nói.
Giờ phút này, mấy chục người cả trai lẫn gái đều chờ trước cừa một căn phòng xa hoa trong phủ thàrih chủ.
Bốn phía căn phòng đều bố trí cấm chế trận pháp cường đại không thể đánh giá. để ngừa có ngoại ma và nguyên thân xâm nhập.
Đứa nhò người thường ra đời tự nhiên không có đãi ngộ như vậy.
Két!!!
Cùa phòng mở ra.
Một nha hoàn trợ thủ bê nước nóng cùng khăn từ trong đi ra.
Còn không đợi nha hoàn nói chuyện...
- Tình huống như thế nào?
Thành chủ Dương Lâm không chờ được hỏi.
Dương Lâm mặc cổ bào. tướng mạo hiền hòa, bộ dạng nhìn qua ba bốn mươi tuổi.
Hắn là thành chủ Lâm Viễn Thành đức cao vọng trọng được vạn người tôn kính và ngưỡng mộ.
- Chúc mừng Thành chù đại nhân. Tam công từ bìrih yên ra đời. hết sức thuận lợi.
Nha hoàn cười tươi nói.
- Vì sao không nghe tiếng trẻ con khóc, chẳng lẽ tam đệ bị câm...
Đại công từ Dương Cương khẽ cau mày.
Hắn mặc áo giáp từ văn. nhìn qua uy vũ bất phàm. Giờ phút này hơi có chút xấu hổ, cố nuốt hai chữ "Câm điếc" vào bụng.
- Thật sự là kỳ quái. Trong quá trình tam đệ sitih ra, mẫu thân lại không có bất kỳ dấu hiệu thống khổ nào. Bốn phía căn phòng tuy có cấm chế cường đại, nhưng lại cũng không cách âm.
Nhị công từ Dương Đông mặc áo trắng nổi bật. tay cầm chiết phiến nhẹ gõ vào lòng bàn tay, binh tĩnh, phân tích.
Dáng người hắn thon đài, đung mạo arih tuấn tao nhã dị thường, mắt như sao sáng, làn đa trắng bóc. giống như một công từ phong lưu tao nhã. Mỗi cừ chi động tác trân ngập mị lực nam tính, khiến cho nha hoàn tỳ nữ trong phủ. trái tim như hươu chạy.
Hai vị công từ phân tích khiến bầu không khí im lìm như chết.
Đặc biệt lời nói cùa đại công từ Dương Cương khiến vẻ vui mừng trên mặt mọi người bị thu lại.
Một đứa trẻ con sau khi sirih ra lại không khóc ré lên.
Điểu này có ý nghĩa gì?
Bầu không khí có chút trầm trọng.
Đúng lúc này. một nữ nhân V phục xanh biểc xinh đẹp tuyệt trần, sắc mặt lãrih đạm từ trong phòng đi ra.
Lúc nàng này đi ra, thần sắc mọi người không tự chù được lộ ra vẻ tôn kính.
-Nam Cung thần y...
Thành chủ Dương Lâm vừa mới mờ miệng, lại bị cắt ngang.
- Đứa nhò hết thảv bình thường, xin thàrih chủ vên tâm.
Nữ nhân y phục màu xanh biếc nói.
Hết thảy bình thường.
Mọi người thở ra một hơi nhẹ nhõm thật dài.
ở Tra Châu rộng lớn này. không có bao nhiêu người dám nghi ngờ y thuật của Nam Cung Y Tiên.
Bời vì. Nam Cung Y Tiên là một nữ thần y duv nhất, cũng là trẻ tuổi nhất trong bốn vị thần y cùa Tra Châu.
Giờ phút nàv khuôn mặt của Nam Cung Y Tiên lạrih băng, đứng ờ tại chỗ. vẻ mặt trầm
tư.
- Y Tiên còn có nghi vấn gì?
- Lần đầu tiên ta gặp tình, huống nàv... Một đứa bé trong quá trinh sinh ra có thể khiển mẫu thân hạnh phúc đi vào giấc ngủ.
Vẻ mặt Nam Cung Y Tiên cổ quái nói.
- Ha ha ha... Dương mỗ thật muốn nhìn một chút, đứa bé không mang thống khổ gi cho mẫu thân.
Dương Lâm thoải mái cười to. vẻ mặt chờ mong bước vào phòng.
Mọi người cũng kéo nhau vào.
Trên giường, trên khuôn mặt xinh đẹp dịu đàng của mẫu thân lộ vẻ an tường cùng hạnh phúc, đã yên tĩnh đi vào giấc ngủ.
Đứa bé được bọc trong vải bông đò. im lặng nằm trên giường, hô hấp vững vàng.
Một bầu không khí ấm áp.
Ngược lại là bà mụ cùng nha hoàn ở bên giường có chút không biết làm sao.
Mọi người tắc lưỡi kỳ quái.
Dương Lâm đi lên trức. ôm đứa trẻ vào trong ngực, vẻ mặt từ ái, hồng quang sáng rọi.
- Chúc mùng thành chủ. mùng được quv từ.
- Chúc mứng thảnh thủ. tam công từ thuận lợi sinh ra.
Bất kể nha hoàn người hầu hay là tổng quản thị vệ đều cúi đầu chúc mừng.
- Gấp đôi số lượng dĩ vãng, thưởng cho toàn bộ trong phủ.
Tiếng cười to sang sảng cùa Dương Lâm vang tận trời cao. vang khắp phạm vi mấy trăm vạn dặm.
Lập tức toàn bộ phù mừng rỡ. nhiệt liệt hoan hô chúc mừng.
Thàrih chù Dương Lâm vẫn luôn trầm ổn, giờ khắc nàv hưng phẩn chưa từng có.
Trên mặt đại công từ Dương Cương cũng trân đầy ý cười.
Trên khuôn mặt tuấn tú cùa nhị công tử Dương Đông hiện ý cười nhợt nhạt, hai mắt lóe lên vẻ kỳ dị làm cho người ta không thể nắm bắt.
Trong tiếng hoan hô nhiệt liệt. Dương Lâm ôm đứa bé đi ra khỏi phòng.
Đứa bé rất im lặng, mặc dù trong tiếng động náo nhiệt cũng không phát ra tiếng động gì.
- Vì sao... Tam công từ không khóc?
Không biết người hầu nào. trong khi vui quên trời đất đột nhiên thốt ra nghi vấn.
Vì sao không khóc?
Trong phút chốc, bầu không khí phủ thành chù vốn náo nhiệt lập tức chim trong lạnh lẽo cực độ.
Lặng ngắt như tờ.
Sắc mặt thành chủ Dương Lâm không khòi trầm xuống, árih mắt nhìn phía nữ nhân tuyệt sắc mặc y phục xanh biếc:
- Nam Cung thần y!
- Trạng huống thân thể đứa nhỏ này rất bìrih thường, cũng không phải câm điếc.
Nam Cung Y Tiên đi tới. đón lấv đứa trẻ. bàn tay ngọc thon dài ờ giữa không trung nhẹ bấm pháp quyết, hai đạo bạch, quang lóe lên, phân biệt đánh trúng cái mông và huyệt Thái dương cùa đứa bé.
-Nha...
Một tiếng khóc ré lên vang đội của đứa trẻ rơi váo trong tai mọi người.
- Không chết một lần, làm sao ta có thể tim hiểu sitih từ?
Dương Phàm khẽ cười.
- Xin hỏi chù nhân, cảm giác của từ vong rốt cục là như thế nào?
Ngay cả con chó nhỏ đều thấy tò mò. nó gẩn như không gì không biết vẫn là lẩn đầu tiên "Xin hòi" chủ nhân.
Cảm giác từ vong chân chính, ngay cả con chó nhỏ cũng chưa từng cảm nhận qua.
Dương Phàm hít sâu một hơi. nhắm mắt lại, bộ dạng lòng còn sợ hãi nhớ lại nói:
- Khi ý thức tiến vào lốc xoáy luân hồi. khi đó hết thảy trong thiên địa biến mất. ngay cả thời gian, không gian cũng không tồn tại, cuốicùng ngav cả ý thức đều tiêu tan. Dường như hết thảy đều là hư ảo, như mây khói, hết thảy trống không.
- Có lẽ đâv là áo nghĩa của tử vong, cũng là bản chất của sinh mệnh. Không thể lĩnh ngộ bản chất của "Từ", liền không thể tìm hiểu V nghĩa của "Sinh".
Dương Phàm nói tới đây, thờ dài thật dài.
Con chó nhò lộ ra biểu tìrih nghiêm túc rất ít gặp:
- Sau khi luân hồi tân sinh, chủ nhân đứng ờ một độ cao hoàn toàn mới. về khởi điểm, đã vượt qua tất cả sirih linh thế gian, có thể nói tiềm lực vô hạn. Tuy nhiên, điều này cũng đại biểu. Tiên Hồng đại đạo tiến vào thể hệ khổng lồ không biết, hết thảv mới chi bắt đầu.
- ở trong hệ thống mới Đại Luân Hồi. độ cao của chù nhân làm cho người ta không thể đuổi kịp. Nhưng cũng có nghía là. mỗi bước tiệp theo đều vô cùng gian khổ. Bước tiệp theo, chù nhân muốn đi như thế nào?
Con chó nhò lộ vẻ trầm tư nhân tính hóa. dường như muốn chia sẻ lo lắng với chủ nhân.
- Đúng vậy. Mỗi một lần đột phá và tiến triển trong tương lai đều sẽ muôn vàn gian khổ, ta đã chuẩn bị tốt tâm lý.
Dương Phàm nhẹ thờ dài, nhưng thẩn sắc lại là không vội không nóng nảy. dường như quyết định sẽ trải qua một phen gian khổ phấn đấu kéo đài.
- Đích xác. Sirih. mệnh cùng thời gian đối với chủ nhân mà nói, đã không còn ý nghĩa.
Con chó nhò gật đầu, trong mắt giốngnhư có vài phần hâm mộ. nhìn vào chủ nhân đã bỏ qua sirih.từ.
Sau khi Luân Quả Kv đại thành, Dương Phàm tự mìrih nắm giữ luân hồi, dung nhập vào hệ thống lớn trong thiên địa
Sau khi trải qua một lần tử vong chân chírih cùng tân sinh, Dương Phàm có được lực lượng nắm trong tav sirih mệnh.
Muốn sống thì sống, muốn chết là chết.
Sống hay chết, đều nắm ờ trong tay mình.
Sau khi Luân Hồi Quả đại viên mãn, Dương Phàm tim hiểu sinh từ. vượt qua sinh từ. có thể nói là "Bất sinh bất từ bất diệt".
Thế gian này. gần như không có loại lực lượng nào có thể chân chírih đưa hắn vào chỗ chết.
Chỉ cần thiên địa bất diệt, luân hồi còn tồn tại. hắn liền "Vũứi hằng bất diệt".
Cảnh giới như thế. ngay cả Đại La Kim Tiên đều không thể với tới. Cửu Thiên Huyền Tiên đều ghen tị.
- Thôi diễn giai đoạn hiện tại đã có hình dạng đại khái. Nếu có thể siêu việt Đại Luân Hồi. là có thể tiến vào cảrih giới hoàn toàn mới. Đến lúc đó "Thiên địa diệt, ta bất diệt; thiên địa vong, ta bất vong". Chỉ tiếc ta mới vừa bước vào Đại Luân Hồi. muốn vượt qua trinh tự này. còn tương đối xa xôi.
Dương Phàm lại thấp giọng lẩm bẩm. giấc mộng cùng chờ mong trong lòng hóa thành màu sắc kỳ dị.
***
Nói chuyện với con chó nhỏ một hồi ý niệm Dương Phàm khẽ động, đi tới Thiên Lan tiên phù trong vùng đất sống.
Thời gian vạn năm từ từ trôi qua. đại bộ phận thân hữu đều không có gì biến hóa.
Dù sao môi trường tu luyện cùa Tiên Hồng Không Gian lúc này còn tốt han không gian thượng giớii, lại có tiên thụ cùng các loại linh đan của Dương Phàm phụ trợ. Chỉ cần không thiếu nghị lực. phi thăng cũng không khó.
- Tướng công, chàng lại biến thàrih bộ dạng thế này từ khi nào?
Đặng Thi Dao dờ khóc dở cười, ôm Dương Phàm hình thái trẻ con vào trong lòng.
Nhưng "nhất nhật phu thê bách dạ ân". Bất kể là lão già tóc bạc hay là đứa bé trói gà không chặt, chung quy là tướng công của minh.
- Thi Dao không cần lo lắng. Sau khi trải qua đại kiếp này. ta không còn lo đến sinh tử nữa.
Dương Phàm mùn cười.
Ý niệm hắn khẽ động, vận chuvển thần thông, từ hình thái trẻ con biến thành bộ dạng thanh niên.
Nhưng đây chỉ vẻn vẹn là "Biến ảo", về bản chất hắn vẫn là một đứa bé vừa sirih ra.
Theo sau. gặp mặt phụ thân, huvrih muội một lần.
Muội muội Điệp Liên cùng Tuệ Tâm về cảrih giới đều đã bước vào Đại Thừa Kỳ. Chi là ở trong Tiên Hồng Không Gian sẽ không đối mặt với thiên kiếp.
- Chờ sau khi ta ổn địrih ờ Tinh Thiên thế giới, sẽ an bài các ngươi tới độ kiếp.
Dương Phàm khẽ cười nói.
Hắn tiện đà quan sát biến hóa của Tiên Hồng Không Gian.
Giờ phút này hắn chưởng khống vùng đất sống trong Tiên Hồng Không Gian đã có phụm vi vài ức. có thê nói vô cùng vô tận.
Lĩnh vực rộng lớn như thế đều do hắn nắm trong tay. có thể nói là lãrih. địa tư hữu.
Trên vùng đất sống đã sinh sống càng nhiều sirih linh, bao gồm nhân loại và vêu thú.
Ngoài vùng đất sống là từ địa hoang vu. hoàn toàn là từ địa cấm kv. Phàm là người đi vào, bất kể tu vi cao bao nhiêu đều tan biến.
Trong Thiên Lan tiên phủ, các thân hữu của Dương Phàm làm chù lĩnh vực nàv, người cầm quyền cao nhất là phụ thân Dương Thiên.
Phạm vi to lớn như thế hoàn toàn là một thế giới riêng, dân sổ càng ngày càng nhiều, ở trong này an toàn hơn trong thất giới rất nhiều.
Khuyết điểm đuv nhất chírih là độ thiên kiếp.
- Nếu trong Tiên Hồng Không Gian cũng có thể độ kiếp, vậy thì hoàn mỹ.
Dương Phàm khẽ thờ dài.
-Ai nói không thể!
Con chó nhỏ thình lình nói một câu.
- ồ? Ngươi có biện pháp?
Ánh mắt Dương Phàm sáng lên.
Dương Phàm ngay từ khi ra đời, thậm chí khi còn ở trong bụng mẹ đã bắt đầu tham ngộ và tu luyện. Hắn cũng chưa từng chú ý nhiều tới cha mẹ và hai vị huynh, trường cùa mình ở kiếp này.
Dù sao hắn cũng chỉ vẻn vẹn là một đứa trẻ mà thôi.
Hắn nhớ rõ rằng ý thức hắn sinh, ra lần đẩu tiên là ờ trong bụng mẹ.
Một khắc khi tiến vào Luân Hồi lốc xoáy, hết thảy không gian, thời gian, ý thức đều không tồn tại. có thể nói là vạn cô giai không!
Vừa xuất hiện ở trong bụng mẹ, ý thức lâm vào một trạng thái hỗn độn mông lung rất kỳ diệu. Sát na đó, hắn tiến vào một cảnh giới huyền bí, đạt tới một trinh, độ hoàn toàn mới đối với lý giải sinh. mệnh.
Dưới trạng thái ngây thơ vô tri này. trí nhớ kiếp trước cùa Dương Phàm mờ nhạt đi rất nhiều.
Trải qua sự tẩy luyện cùa Luân Hồi, trí nhớ này giống như một giấc mộng chân thật mà người ta bị lạc vào.
Khi ý thức vừa sinh. ra. Dương Phàm cũng từng hoài nghi trí nhớ kiếp trước trong đẩu mình có phải là một giấc mộng hay không?!
Tuy nhiên, lúc ấy. ý thức mông lung nhưng vẫn có một tia liên hệ huyền, diệu với Mệnh Hạch, thậm chí cảm ứng được cả sự tồn tại cùa Tiên Hồng không gian.
Khi thân thể hắn tiêu tan, Thùy Hồn Giới cũng hóa thảnh, bụi khói. Dương Phàm cũng không lo lắng nó bị phá hùy.
Giai đoạn ở trong bụng mẹ, Dương Phàm chù yếu đành, thời gian "tiêu hóa" trí nhớ cùa kiệp trước.
Dù sao, một sinh. linh, vừa hình thành, lúc đầu cũng chỉ giống như một tờ giấy trắng mà thôi!
Dùng một thời gian dàỊ Dương Phàm đang ờ trạng thái một thai nhi cũng đần có ý thức thanh, minh, hoàn toàn nắm giữ được trí nhớ và sử mệnh của kiếp trước.
Số mệnh cùa đòi trước đã kéo đài tới tận kiệp này!
Dúng lúc này. hắn rốt cục sắp ra đời, cảm ứng được sự thống khổ cùa mẹ đẻ. Hắn sừ dụng thần thông Luân Hồi, gánh, vác hết sự thống khổ cho mẹ đẻ mình.
Nói cách khác, cơn đau trong quá trình, đẻ ra Dương Phàm đã được Luân Hồi gánh. vác.
Loại thống khổ này quả thực tê tâm liệt phế. Dương Phàm cảm nhận rất sâu sắc.
Hắn hiểu được, một khắc khi hắn ra đòi sẽ hình thảnh nhân quả đối với đám người cha mẹ và huynh trưởng.
Đây là điều không thể tránh né. Dương Phàm cũng căn bản không muốn tránh né.
Hắn thậm chí từ góc độ lý tính để phân tích, cha mẹ kiếp này của hắn với cha mẹ kiếp trước có địa vị tương đương.
Điểm khác nhau là cha mẹ đời trước, câm tình, thâm hậu hơn. Mà kiếp này cũng chỉ vừa mới bắt đầu.
- Đây là một loại số mệnh, cũng là một loại duyên phận!
Sự lý giải cùa Dương Phàm đối với Luân Hồi nhân quả càng thêm sâu sắc. Hắn cũng đã gánh, vác tất cả thưcmg tổn cùa cơ thể mẹ đẻ mình, cũng dùng sinh, mệnh tinh, nguyên khiển bà cảm thấy đễ chịu hơn.
Điểu này khiến khi Dương Phàm xuất thể, mẫu thân cũng không có chút thống khổ nào. bình yên lâm vào giấc ngù.
Nhưng đây cũng chỉ vẻn vẹn là một dị tượng nho nhò khi Dương Phàm bước vào kiếp này.
Dị tượng chân chính, là nháy mắt khi hắn sinh, ra đã há miệng bi bô một tiếng!
Một khắc này. sứ mệnh đòi trước đã thông qua hệ thống Đại Luân Hồi. trở lại thế gian:
-... Chung quy sẽ có một ngày ta sẽ trở lại thế gian, hoàn thảnh, hứa hẹn... Với nguyện ý của ta. sát về Thượng giới, huyết nhiễm thưcmg thiên, phá vỡ thiết tắc!
Đây chính, là một câu lưu lại cuốic ùng của Dương Phàm ở kiếp trước, trước khi từ vong.
Khi sinh ra. hắn dù không thể nói thành lời nhưng thông qua tiếng bi bô kia. đã phóng xuất ra nguyện vọng và số mệnh, đời trước!
Cho nên, ngay lúc này. một đạo thiên lôi ngũ sắc hoành ngang Tinh Thiên thế giới, sinh, ra dị tượng chẩn nhiếp kinh. giới.
Dị tượng này xuất hiện ngay khi Dương Phàm hẻ miệng bi bô.
Lúc này. Nam Cung Y Tiên ôm Dương Phàm cũng cảm thấy run rẩy và sợ hãỊ cả người như hãm vảo hầm băng, bị áp lực chưa từng có.
Nhưng trên, thực tế. cỗ uy áp này hoàn toàn cùa thiên, địa nhằm vào "DỊ loại" Dương Phàm này.
Chỉ là Mệnh. Hạch của Dương Phàm dung thông Đại Luân Hồi, trờ thành một bộ phận hệ
thống thiên, địa. Ngay cả Thiên, đạo vô hình, kia cũng không làm gì được hắn.
Đại đa số áp lực đều bị Dương Phàm đạo nhập Đại Luân Hồi, áp bách thiên đạo cũng không có tác dụng gì!
Ngược lại, Nam Cung Y Tiên ôm lấy Dương Phàm lại bị ảnh hưởng, như phải chống lại toàn bộ thiên, đạo. Ngũ sắc thiên lôi như đang nhẳm vào nàng vậy!
Với cảnh giới Đại La Kim Tiên cùa Nam Cung Y Tiên nhưng cũng bị áp bách tới độ hít thờ khó khăn, vô cùng sợ hãi.
Hết thảy những điều này đều có tiền căn hậu quả khi Dương Phàm tái sinh trên, thế gian này!
Tối hôm đó. Nam Cung Nguyệt thức tỉnh, khuôn mặt tú lệ đoan trang tràn ngập bình yên hạnh. phúc.
- Con ta ở đâu?
Sau khi tình lại. sắc mặt Nam Cung Nguyệt tái nhợt. Nàng không ngờ được mình lại sinh, nở lúc đang ngủ.
- Phu nhân. Tam công từ đã ra đời thuận lợi. hiện cũng đã ngù.
Nha hoàn này cười nói.
Nghĩ tới vị Tam công từ vừa xuất thế của phù Thành chù. nàng cảm giác thật kỳ quái. VỊ Tam công từ này cũng không giống với những đứa nhò khác.
Từ khi ra đời tới nay cũng chưa từng khóc, vẫn im lặng chìm vào giấc ngủ.
Đi tới một căn phòng khác, Tam công từ Dương Kỳ lẳng lặng ngủ, hô hấp đều đều, bảy tám nha hoàn chăm sóc hắn cũng không cảm giác có vấn đề gi.
Mấy nha hoàn nàv. về cơ bản đều là Chân Tiên nhát trọng, đặt ờ hạ giới cũng đều là tiên từ vang danh.!
Tuy nhiên, ờ trong phù Thành chù của Lâm Viễn Thành, bảy tám nhân vật có thể gọi là tiên từ này lúc này cũng chỉ có việc hầu hạ một đứa trẻ vừa ra đời.
Phu thân Thành chù Nam Cung Nguyệt nhẹ nhàng vuốt ve cái trán của đứa trẻ, dịu đàng hiển lành, tràn ngập tình, thưcmg mẫu từ.
Nha hoàn bên canh líu ríu giảng thuật lại dị tượng khi Tam công từ xuất thế cho Nam Cung Nguyệt.
- Ta cũng không phải lần đều tiên sinh, nờ nhưng lần này thật kỳ quái. Ta không ngờ vừa sinh vừa ngủ... Dường như không có chút đau khổ nào!
Ánh. mắt Nam Cung Nguyệt nhìn đứa bé hiện lên thần sắc kỳ quái nhưng nhanh chóng bị sự từ ái thay thế.
Không có chút thống khổ nào.
Nàng làm sao biết được sự thống khổ tê tâm phế liệt kia đã bị Luân Hồi cùa nhi từ gánh, vác.
- Khi Tam công từ xuất thể, có thần lôi ngũ sắc hoành ngang Tinh thẩn. Thành chù lão gia nói. tiền đồ cùa Tam công từ ngày sau chắc chắn không nhỏ, gọi là Dương Kỳ!
Một nha hoàn cười nói.
- Dương Kỳ?
Nam Cung Nguyệt ôm lấy đứa nhò đang ngù ngoan, âm thầm thở đài:
- Là mẫu thân, chỉ hy vọng con ta có thể bình an vui vẻ, càng mong hắn bình thường thì tốt hơn. Trước khi sinh nó ra, vốn thưcmg lượng với lão gia đặt tên cho nó là Dương Phàm, chỉ tiếc không như mong muốn!
Kỳ quái chính là khi Nam Cung Nguyệt nói tới hai chữ "Dương Phàm" thì thân hình đứa nhò trong lòng mình hơi giật mùứụ mí mắt cũng giật giật, sau đó lại tiếp tục ngủ say.
Suốt một đêm. Nam Cung Nguyệt luôn chăm sóc đứa nhò.
Nhưng nàng không ngờ được đứa con thứba cùa mình này lại rất ngoan ngoãn.
Thứ nhất, nó chưa bao giờ khóc, vô cùng yên tĩnh. Đa số thời gian nó đểu lâm vào giấc ngủ.
Thứ haỊ nó rất thông minh, có linh. tính. Khi nó bú và bài tiết thì đều vô cùng phối hợp.
Đa số thời gian của Dương Phàm đều chìm trong tham ngộ tu luyện.
Giờ phút nàv. hắn vừa bước vào cánh, cừa cùa uần Sinh. Kỳ.
Mệnh. Hạch đã dung nhập vào hệ thống Luân Hồi đang điên cuồng hấp thu Sinh. Linh Chi Khí trong thế giới Tinh. Thiên.
Bởi vì phương thức tu luyện cùa Dương Phàm là thông qua tầng Luân Hồi, vượt qua sự tồn tại cùa vật chất và tinh thẩn cho nên khi tu luyện, dù hấp thu Sinh Linh. Chi Khí cả triệu dặm nhưng bốn phía cũng không tạo ra chút dị động nào.
Mệnh Hạch đung nhập vào Đại Luân Hồi giống như một cái động không đáy. thông qua Đại Luân Hồi hấp thu Sinh Linh. Chi Khí. tốc độ nhanh, gấp trăm ngàn lần so với khi đùứi phong cùa Dương Phàm ở kiệp trước.
Nhưng dù vậy, Mệnh Hạch vẫn chỉ nhò như một hạt đậu, trong suốt long lanh.
Kỳ thật, tư chất kiếp này cùa Dương Phàm cũng chỉ sàn sàn như kiếp trước, tương đối binh, thường.
Tuy nhiên, gia đình mà hắn sinh ra không tẩm thường, nhãn giới vượt xa người bình thường.
Phụ thân Dương Lâm hắn chính, là Thành, chù của Lâm Viễn Thành, một trong một trăm lẻ tám. thảnh, cùa Ngư Châu, thân phận cao quý, có thể coi là bá chù nhất phưcmg. sánh ngang với Tinh. Quân ở Tinh. Hà thế giới.
Còn nữa, Đại công từ Dương Cương và Nhị công từ Dương Đông đều là tuyệt thế thiên, tài. thiên kiêu chi từ. bễ nghễ cùng thế hệ. như một ngôi sao rực sáng.
So với đó. Dương Phàm rất được kv vọng lại có thiên, phú tư chất khá ảm đạm.
Dù là thất vọng nhưng chung quy vẫn chính là cốt nhục thân sinh, cùa mình.
Lúc này. ánh. mắt Dương Lâm khi nhìn Dương Kỳ mặc đù vẫn vô cùng quan tâm nhưng cũng không quá chờ mong.
Mẹ để Nam Cung Nguyệt lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì cả! Đối với Dương Phàm là con út nên càng cưng chiều và quan tâm. Loại tình cảm này thậm chí còn vượt qua cả Đại công từ và Nhị công từ.
Chỉ là Tam công từ Dương Kỳ so với bất cứ đứa nhò nào đểu hiểu chuyển, hcra. đa số thời gian đều lâm vào ngù say.
Ba tháng sau. Dương Phàm dưới sự cổ vũ cùa Nam Cung Nguyệt đã bắt đầu biết đi.
Khác với những đứa trừ khác, Dương Phàm chỉ lay động mấy cái rồi sau đó chậm rãi đứng lên. bắt đầu đi lại.
- Tam công từ thật thông minh!
Nha hoàn, gia đinh trong Phù Thành chù hết lòi khen ngợi.
- Chưa từng nhìn thấy đứa nhò nào thông minh như vậv!
Lão già chuyên chăm cây cảnh tươi cười nói.
- Mấy vị công từ của Thành chù đại nhân đểu là kỳ tài kinh diễm, người sau càng mạnh hơn người trước. Lúc trước khi Đại công từ còn nhỏ, Thành chù đại nhân đã xưng hắn là kỳ tài trăm năm khó gặp! Chỉ mất bảy tám trăm năm đã tẩn chức cảnh, giới Chân Tiên! Mà nay. qua mười vạn năm đã tẩn chức Đại La Kim Tiên!
- Nhị công từ xuất thế không lâu. Thảnh chù đại nhân đã vô cùng kinh, hỉ, xưng hắn là kỳ tài ngàn năm khó gặp. Kết quả đùng tới mấy vạn năm thời gian cũng đã tắn chức cảnh, giới Kim Tiên, tư chất còn mạnh, hơn cả Đại công từ!
Một gã văn sĩ nho nhã trong phù cười nói.
Nhìn tinh. cảnh. này. địa vị cùa hắn trong phù cũng không thấp.
Mọi người khi nhìn về hắn, ánh mắt luôn tràn ngập kính sợ.
Hóa ra vị văn sĩ nho nha này từng là lão sư cùa Nhị công từ.
Những gia đinh, nha hoàn còn lại không khòi hô lên:
- Hai vị công từ trước đó đều kinh nhân như vậy, biểu hiện trước mắt của vị Tam công từ này vượt xa hai vị trước, vậy thiên, phú của ngài không phải là càng thêm, đáng sợ sao?!
Những gia đinh, và hạ nhân này đểu âm thầm phòng đoán, tràn ngập mong chờ đối với đứa trẻ vừa biết đi này!
Mà trong mắt vị văn sĩ nho nhã lại hơi lộ ra một tia trào phúng.
Có ai biết rằng vị Tam công từ nhìn như có trí tuệ vô song này lại không có thiên phú đặc biệt ưu tú. đặt trong gia tộc Thảnh chù cũng chi là bình thường mà thôi.
Khi mới một tuồi, đa số con nít thường vừa mới tập chững, tập đi. đa phần là hiếu động, lê bò.
Trong khi Dương Phàm lại thường ở một mình, ngồi ở hậu viên Kính. Nguvệt Hồ của Phù Thành, chù!
Tại Thượng giới, trong những phù đệ bình thường đều có các động thiên, huống chi là của Thành chù.
Bên trong Phù Thành, chù có một phiến thiên địa, được bố trí trận pháp, bên trong tràn ngập linh khỊ hậu viên có chu vi rộng tới vạn dặm.
Kính Nguyệt Hồ chính là một noi có phong cảnh, yên tĩnh, tú lệ ờ hậu viên của Phù Thành chù.
Toàn bộ mặt hồ trong xanh, yên lặng!
Dương Phàm nghe hạ nhân nói Kính. Nguyệt Hỗ chính là đo Dương Lâm dùng đại thẩn thông tạo ra khi Nam Cung Nguyệt bước vào Phủ Thảnh, chù.
Kiếp này, sau khi trải qua Luân Hồi sinh từ. hắn không thích sự náo động, ầm ĩ, chỉ thích, dừng chân ờ mảnh đất yên tũứụ tú lệ này!
Hắn khoanh, chân ngồi bên hồ, nhắm hai mắt lại. cảm thụ làn gió nhè nhẹ bên cạnh, mặt nước nôi gợn sóng li ti, mùi hoa thơm thoang thoảng truyền tới.
Cả người hắn như đung nhập vào cảnh, vật bổn phía, trở thành một bộ phận trong đó.
Nếu Dương Phàm không phải là một đứa trẻ. nhũng người khác nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ cho rằng trước mắt mình là một cao nhân đang tham ngộ đại đạo.
Lúc này. Dương Phàm câm nhận được một ánh mắt rất dịu đàng, quan tâm từ lương đình
trong hoa uyển phía sau.
Không cần triển khai cảm quan, hắn cũng biết đó là mẫu thânNam Cung Nguyệt.
- Mẹ. mẹ một mình, tới hậu viên này là để xem tam đệ sao?! Tam đệ hắn hiểu chuyện, lại có nha hoàn và hạ nhân chiếu cố, mẹ còn lo lắng điều gì?
Không biết từ khi nào. Nhị công từ Dương Đông đã tới bên cạnh. Nam Cung Nguyệt.
Hắn mặc một thân áo trắng, thân ảnh. cao gầy. khuôn mặt tuấn tú. ánh mắt như sao. Hắn có một vẻ đẹp khiến người khác phải rất bị thu hút, thậm chí khiến nhiều nữ nhân phải ảm đạm thất sắc.
- Đúng thỊ Kỳ nhi có thể nói là người ta ít lo lắng nhất trong ba huynh, đệ các con! Từ khi ra đời, nó chưa từng khiển ta vất vả lo lắng gì. thậm chí ngay cả khi sinh, nở cũng không chút thống khổ, đau đớn!
- Điều này không phải là tốt sao?! Một đứa con hiểu chuyện khiến mẹ bớt lo không phải là điều đáng mừng sao!? Mẹ nên lấy đó làm tự hào mới đúng!
Dương Đông lại cười nói. Dù thiên tư hắn thông minh tuyệt đỉnh như cũng không đoán ra được tâm tư cùa mẫu thân.
- Nó chưa bao giờ khóc, chưa bao giờ gâv chuyện, không có gì vượt quá đòi hòi. Điều này khiển trong long ta càng thêm, áy náy! Là một người mẹ. ta cũng không làm được gì cho nó!
Trên. khuôn mặt tú lệ cùa Nam Cung Nguyệt tràn đầy tình cảm phúc tạp. tiệp tục nói:
- Cha ngươi nói thiên phú cùa nó cũng không tốt, ngày sau cũng không có nhiều thành tựu. Nhưng trong lòng mẹ lại có một cảm giác, đứa nhò này nhất định không đem. giản!
Trước mặt Dương Đông, Nam Cung Nguyệt nói hết tâm tư của mình.
- Đúng thể, Tam đệ quả không đơn giản. Nó chưa từng có yêu cầu gì. đa số thời gian đều tĩnh tọa, chẳng lẽ là đang tu luyện?
Trong ánh. mắt Dương Đông trân ngập tò mò và nghi hoặc.
Nếu không phải khi sinh ra, trong động phù này có cấm chế cường đại cách trở, không có ngoại ma xâm lấn, hắn thậm chí đã hoài nghi Tam đệ cùa mình đã bị người ngoài nguyên thần đoạt xá.
Khả năng đoạt xá hoàn toàn có thể bài trừ! Sự thật cũng đúng như thế, Dương Phàm Luân Hồi chuyển thế tới đây. không có chút bài xích bào với thân thê này!
-Tu luyện?!
Ánh. mắt Nam Cung Nguyệt hoi sáng lên. đường như nghĩ tới điều gì!
Dương Đông nhanh chóng hiểu ý. cùng mẹ mình nhìn nhau, vỗ vỗ tay:
- Tam đệ hiểu chuyện nliưvậy, lại vừa biết tĩnh tu. Sao không truyền thụ phương pháp tu luyện cho nó!?
- Có phải là quá sớm hay không?! Mẹ cảm thấy hẳn là tìm một lão sư vỡ lòng, truyền thụ học thức cho nó! Qua vài năm. nữa để nó tu luyện, cũng chưa muộn!
Đôi mi thanh tú của Nam Cung Nguvệt khẽ nhíu.
- Nếu nói tới lão sư vỡ lòng, ai còn thích họp hơn mẹ chứ?!
Trong mắt Dương Đông tràn đầy hứng thú.
Không hiểu sao. đổi với Tam đệ nàv. hắn vô cùng hứng thú và hiếu kỳ.
Hai người vừa nói chuyện vừa đi về phía Dương Phàm.
"Mẹ muốn dạy vỡ lòng cho ta sao?!"
Thần sắc Dương Phàm vẫn như cũ, không biểu lộ sự thích thú hay không hài lòng!
- Đúng thể, Kỳ nhi con thông minh, hơn những đứa trẻ bùứi thường nhiều lắm. đã có thể học vỡ lòng rồỊ thậm chí được truyền thụ phương pháp tu luyện!
Nam Cung Nguyệt ôm lấy hắn vào lòng, trong mắt tràn ngập sự quan tâm và yêu thương.
- Con nghe mẹ!
Dương Phàm suy nghĩ một chút, chung quy cũng không từ chổi!
Đây không chỉ vì con đường diễn hóa uẩn Sinh Kỳ mà còn là vì ở đòi trước, Dương Phàm thiếu mất điểm này.
Đời trước, khi hắn từ Thiên cẩm Nội Hải trở về. người mẹ Dương thị đã qua đời. Mặc đù đây không phải là người thân sinh, ra hắn.
Bất kể là Thượng giới hay hạ giới, sau khi một con người ra đời phải nhận được sự giáo đục vỡ lòng, có được tri thức về thế giới, cuối cùng mới thích ứng với môi trường xung quanh.
Tinh Thiên, thế giới cũng như vậy. huống chi là Phù Thành chù.
Khi tiếp nhận vỡ lòng, Dương Phàm cũng biểu hiện ra trí tuệ siêu nhân!
Như lòi nói cùa Nam Cung Nguyệt:
- Hoàn toàn không nhìn ra đứa nhò này lại có năng lực nhìn một lần là không bao giờ quên! Giờ cũng chỉ mới là một tuổi mà thôi!
Rất nhiều hạng người thiên tư tuyệt đùứụ khi còn thiếu niên đã có năng lực gặp qua điều gì là không bao giờ quên, hơn nữa lại là dưới tình, huống chưa tu luyện, tới cảnh giới cao.
Ví dụ như Nhị công từ Dương Đông của Phù Thành, chù. Khi hắn mới là một hài đồng, cơ bản gặp qua điều gì là khó có thê quên được.

CHƯƠNG 734: THĂM DÒ (1)

- Cha, mẹ, con không muốn tu luyện tuyệt học gia truyền này!
Giọng điệu và thẩn thái của Dương Phàm vô cùng kiên quyết.
Trong phút chốc, toàn bộ thư phòng lặng ngắt như tờ.
Thành, chù Dương Lâm sắc mặt đột nhiên, trở nên nghiêm trọng!
Phù Thành chù rộng lớn như vậy nhưng như bị mây đen bao phù! Một cỗ áp lực nặng nề vô hình buông xuống từng người một!
Bên trong Phù Thành chù, mấy ngàn gia đinh, nha hoàn, cả bọn thị vệ đều tâm hoảng ý loạn!
Cơn giận của Dương Phàm không ngờ biểu hiện cả qua môi trường thiên địa.
Cảnh giới như vậv khiến. Dương Phàm hơi giật mình.
Theo tình hình. này. tu vi Dương Lâm nhất định vượt xa nhũng Đại La Kim Tiên nhất trọng trên Thiên. Thần Tinh kia...
Trong mắt Nhị ca Dương Đông lộ ra vẻ cồ quái, hai con ngươi nhìn chằm chằm Dương Phàm, tâm tư phúc tạp!
Tam đệ vô cùng thông minh và lanh, lợi cùa mình chỉ qua một cái chợp mắt đã đứt khoát cự tuyệt việc tu luyện, bí kỹ gia truyền.
Phóng mắt toàn bộ Ngư Châu. Từ Thiên Vạn Phạm Quyết tuyệt học cùa Dương gia vô cùng lừng đanh!
"Tam đệ ơi. ngươi sao lại lựa chọn ngốc nghếch như vậy, lại khiến cha vô cùng tức giận?!"
Trong lòng Dương Đông thầm than! Nhưng trực giác nói cho hắn biết bề ngoài việc này cũng không đơn giản như vậy!
Là một người bùứi thường, chắc chắn sẽ không cự tuyệt một chuvện tốt thế này!
Mà Dương Kỳ lại không phải là người bình, thường! Hắn là một người thông minh, tuyệt đinh.
Một khi đã như vậy. sao hắn lại từ chối?
Trong lòng Dương Phàm rốt cục ẩn tàng bí mật gì?!
Sự tò mò của Dương Đông đối với Tam đệ đã ngày càng lớn.
Một đứa bé ba tuồi khiến một kẻ thông minh, tài trụ vô cùng nổi danh như hắn cũng hoàn toàn nhìn không thấu.
- Cha. Kỳ nhi vẫn chỉ là một đứa trà đừng làm nó sợ...
Nam Cung Nguyệt khẽ hô một tiếng, một cỗ lực lượng vô hình quán thông thiên, địa. ngăn cản áp lực do Thảnh, chù Dương Lâm tạo ra đối với Dương Phàm.
- Nguvệt nhi. nàng...
Sắc mặt Thành chù Dương Lâm hơi trầm xuống!
- Thân là Thành chù nhất phưcmg, với khí độ của chàng mà lại ganh đua với một đứa bé ba tuổi sao?!
Sắc mặt Nam Cung Nguyệt cũng lạnh lùng, bộ đáng không nhượng bộ!
Thân thể cùa nàng chắn trước mặt Dương Phàm, ánh mắt kiên định.
Nếu phải làm ra một lựa chọn giữa chồng mình và đứa con. nàng tình nguvện che chở cho con mink
Thấy tình cảnh này. trong lòng Dương Đông cũng hoi đố kỵ.
Mau thân không ngờ bênh, vực Tam đệ như vậy!
Thân là con cháu Dương gia nhưng lại không muốn tu luyện, tuyệt học gia truvền! Nếu chuyện, này khiến ngoại nhân biết được thì thật sự rất mất mặt.
- Hài, xem ra nàng hết lòng che chở Tam từ này... Thôi vậy... Thôi vậy...
Cơn giận cùa Dương Lâm tiêu tan, đờ khóc đờ cười nói.
Lúc này, Nam Cung Nguyệt mới nhoẻn miệng cười, ôm lấy Dương Kỳ vào ngực, trong lòng cũng buông lòng.
Từ khi đứa con thứ ba này xuất thể. nàng cũng có rất ít cơ hội để làm tròn chức trách một người mẹ.
Không phải nàng không muốn mà căn bản là đứa con này vô cùng thông minh, hiểu chuyện, giống như đã khôn lớn. không cần phải chiếu cố.
Giờ phút nàv. nàng mới có cơ hội để "che chở" cho con mình một chút.
- Kỳ nhỊ làm con sợ rồi! Có mẹ ở đây. con không phải lo lắng!
Nam Cung Nguyệt vội vàng an ùi.
Nhưng nàng rất nhanh, nhận ra trong mắt đứa nhò không có tia sợ hãi nào.
Thành chù Dương Lâm mặc dù không cố ý gâv ra áp lực đối với con mình nhưng vẻn vẹn một tia cảm xúc đao động đã khiến thiên, địa biến đồi. cỗ uy áp này tuyệt đối không thể coi thường.
Tinh quang chợt lóe lên trong mắt Nhị công từ Dương Đông, càng ngày càng cảm thấy Tam đệ không đơn giản.
- Cảm ơn mẹ!
Dương Phàm cảm động vô cùng, khi nhìn vào ánh mắt cùa mẹ minh kiếp này cảm nhận được một tình, thưcmg yêu ấm áp!
Hắn đã hạ quyết tâm nhát định, sẽ không để bi kịch đời trước tái hiện ở trong kiệp nàv.
- Không thích thì thôi! Đứa nhò này ngày sau cứ làm việc mình thích đi!
Nam Cung Nguyệt nhoẻn miệng cười.
Nàng sở dĩ liều lĩnh che chở đứa nhò là vì ánh mắt cùa Dương Phàm.
Từ khi ra đời. nó luôn hiểu chuvện. chưa từng nói "không" trước mặt mình!
Đây là lần đầu tiến nó làm trái, ánh mắt lại vô cùng kiên định.
- Có chuyện gì vậy?
Đúng lúc này. Đại công từ Dương Cương đi vào thư phòng, phát hiện ra không khí không bình, thường!
Dương Đông đưa mắt ra hiệu, hai người liền đi ra ngoài!
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện, gì?
Dương Cương nghi hoặc hòi.
Dương Đông hé miệng cười:
- Nói ra chắc đại ca lại không tin! Cha quyấ định, sẽ truyền tuyệt học Từ Thiên Vạn Phạm Quyầ cho Tam đệ!
- Cái gì?! Không ngờ lại có chuyện, đó! Tam đệ mới mấy tuồi? Lúc trước, khi ta bắt đẩu tu luyện Từ Thiên. Vạn Phạm Quyá cũng đã hơn hai mươi tuôi rồi!
Dương Cương quả thực không thể tin nổỊ vẻ mặt kinh. hãi.
Theo hắn biết thiên phú cùa Tam đệ không bằng mình và Nhị đệ, chỉ là khi vừa sinh, ra đã biểu hiện thông minh và hiểu chuyện hơn mà thôi.
- Nhưng mà... Tam đệ không muốn tu luyện!
Dương Đông nhẹ nhàng nói tiếp.
- Cái gì? Nó... không muốn tu luyện, sao?!
Ánh. mắt Dương Cương nhíu lại. tròng mắt như lồi ra ngoài, chết lặng đi một lúc mới trở nên hoảng hốt:
- Tam đệ nó... có phải là choáng váng không?!
Dương Cương thật sự không tiệp thu được, trên mặt thậm chí có vài tia tức giận.
Tuyệt học Từ Thiên Vạn Phạm Quyết chính là công pháp rất nổi danh ở Thiên giới. Tu luyện công pháp này thậm chí có thể vượt xa trình độ Đại La Kim Tiên, đạt tới Cừu Thiên Huyền Tiên.
Phóng mắt khắp thất giời, mỗi Cừu Thiên Huyền Tiên ít nhát đều danh chấn nhất phương, trong đó cũng có người danh chấn vũ nội. ngạo thị nhất giới!
- Không được, ta nhất định phải đi thuvết phục nó!
Dương Cương nóỊ không để ý tới Dương Đông ngăn cản. đi tìm Tam đệ Dương Kỳ.
Lúc này. Dương Phàm mới từ trong thư phòng đi ra, Nam Cung Nguyệt vẫn ở lại bên trong.
Dương Phàm vốn không tính, nghe lén nhưng cảm quan hắn chỉ mới thầm thấu tới bề ngoài Luân Hồi, chỉ một ý niệm đã nghe được cuộc đối thoại.
- Nguyệt nhi. nàng luôn rất nghe lời ta. hôm nay đạỵ đỗ Tam từ sao lại che chờ nó như thế?! Cái này cũng không giống nàng trước đây!
Dương Lâm khó hiểu hòi.
Trong ấn tượng cùa hắn, Nam Cung Nguvệt luôn dịu đàng, điềm đạm. rất am hiểu ý tứ chồng con.
- Bởi vì nó không phải là một đứa nhò bình thường, từ khi ra đòi tới nay chưa từng làm cho bậc làm mẹ như thiếp chút thống khổ phiền toái gì. Ba năm. qua, mỗi thời khắc thiếp đều chú ý nó, thiếp còn hiểu nó hơn chàng nhiều!
Giọng nói Nam Cung Nguyệt có vẻ đồn đập. sau đó bình tĩnh, lại nói tiếp:
- Chàng. Nguyệt nhi có một yêu cầu. chàng nhất định, phải đáp ứng!
- Yêu cầu gì? Xem ra lại có liên quan tới Kỳ nhi rồi!
Dương Lâm nhìn nàng rất thâm ý!
- Thiếp mong rằng sau này sẽ để Kỳ nhi làm chuyện nó thích. Nếu nó không muốn làm gì. hy vọng chàng đừng ép buộc!
Thanh âm cùaNam CungNguyệt mang theo vài phần cầu khẩn.
Dương Lâm trầm tư thật lâu. sau đó gật đầu nói:
- Được, như nàng muốn đi!
- Cảm ơn chàng đã đồng ý!
Nam Cung Nguyệt có chút không ngờ. không từng nghĩ Dương Lâm lại nhanh, chóng đồng ý như vậy!
- Ta đã có hai người con trai cũng đù ưu tú rồi. Cho dù Kỳ nhi sau này không có nhiều thảnh tựu. hai ca ca cùa nỏ, còn có chúng ta cũng đù để che chở cho nó!
Dương Lâm cười buồn, nói ra nhận xét cùa bản thân.
Dù sao thiên phú cùa đứa con thứ ba này cũng không quá tốt, ngay cả tu luyện Từ Thiên Vạn Phạm Quyết cũng rất khó đạt được thảnh, tự cao.
Trong một căn phòng với bố trí kỳ lạ ở Phù Thành chù Lâm Viễn Thành.!
- Sư phụ. Tam đệ hắn từ khi ra đời tới nay đường như là đang tu luyện! Mấy năm gần đây thạm chí còn có xu thế bế quan nhập định.! Tuy vậy, nhìn qua, bộ dáng cùa hắn như không có chút tu vi nào!
Dương Đông nhíu mày. trên, mặt tràn đầy ngờ vực.
Ngồi xếp bằng đối diện hắn chính là văn sĩ nho nhã, cũng chính là sư phụ dạy bảo hắn từ
bé.
- Tam đệ của ngươi, vi sư cũng có chút nhìn không thấu! Ngay cả bí tịch gia truyền Từ Thiên Vạn Phạm Quyấ cũng không tu luyện. Hơn phân nừa là có bí mật gì đó!
Văn sĩ nho nhã suy nghĩ một lúc rồi nói.
Một lúc sau. tinh, quang trong mắt hắn chợt lóe lên. khẽ hô:
- Có một khả năng!
- Khả năng? Có khả năng gì?
Trên. mặt Dương Đông hiện ra vài phần cấp bách và chờ mong!
Mấy năm qua, Tam đệ chính là bí ẩn trong lòng hắn! Nếu không thể cởi bò, chỉ sợ cũng khó an tâm được.
- Theo truyền thuyết. thế gian có Đại Luân Hồi, bao quát thiên địa vạn vật! Người thường và cả tiên nhân, sau khi từ vong, trí nhớ bình thường tiêu vong, trờ về bản chất. Nhưng có một số đại năng giả nghịch thiên, ngay cả vô ý từ vong, bọn họ vẫn có được tinh thần ý chí cường đại bất diệt thù hộ, trọng nhập Luân Hồi thông đạo. giữ lại một phần ký ức!
Văn sĩ nho nha này từ từ nói.
- Sư phụ là nói Tam đệ có thể thuộc tình, huống này?
Ánh. mắt Dương Đông chợt lóe sáng, có chút không tin:
- Nhưng trong không gian thất giới, người có được tinh thần ý chí ít nhất cũng là Cừu Thiên Huyền Tiên, đứng ờ đinh phong cừu thiên, được xưng là Tiên Đe!
- Rốt cục có đúng hay không cũng không thể khẳng định.! Dù sao Đại Luân Hồi chính là một tòn tại vô cùng thâm ảo. Ngay cả Cừu Thiên Huyền. Tiên cũng vẻn vẹn chỉ có thể cảm ứng được mà thôi! Chỉ là thấy Tam đệ cùa ngươi đặc thù. có lẽ kế thừa một bộ phận trí nhớ kiếp trước. Loại tình huống này, hoàn toàn khác với đoạt xá mà thuộc về Luân Hồi chi đạo bình thường. Cho dù là vậy, hắn cũng đúng là em ruột cùa ngươi!
Văn sĩ nh.0 nhã cũng không dám khâng định. Dù sao Đại Luân Hồi trong truyền thuyết kia hắn cũng chỉ mới nghe nói tới mà thôi.
- Rốt cuộc có đúng hay không, chúng ta thừ một lần sẽ biết!
Khóe mắt Dương Đông lộ ra một tia suy nghĩ.
Một ngày kia. Dương Phàm vẫn ở bên cạnh. Kính Nguyệt Hồ. ngồi xếp bằng tĩnh tu. tìm hiêu Tiên Hồng Lộ!
Hắn vừa mới bước vào Đại Luân Hồi. cần cùng cố cảnh giới.
Lúc này. Dương Phàm cách uẩn Sinh, sơ kỳ còn một khoảng!
Mệnh. Hạch có hình viên châu vô sắc trong suốt, đung nhập vào hệ thống Đại Luân Hồi.
Dương Phàm thông qua Mệnh. Hạch, câm quan có thể dung nhập Đại Luân Hồi. Mỗi một thời khắc, Sinh linh, chi khí hùng hồn vô tận lại bị Luân Hồi hấp thu. rót vào trong Mệnh. Hạch.
Sinh cơ trong không gian Mệnh. Hạch rất dồi đào nhưng đại đa số Sinh. linh, chi khí lại bị lốc xoáy như hư vô ở chính, giữa hấp thu!
Lốc xoáy vô sắc ở chính, giữa Mệnh. Hạch trở thảnh, một tồn tại thẩn bí nhất, dung nhập và câu thông Đại Luân Hồi.
Dương Phàm cảm giác được lốc xoáy vô sắc này đang phát sinh biến hóa gì đó. như đang dựng dục một cái gì?!
Bỗng nhiên, diễn biến uẩn Chùng Chứng Quả của Tiên Hồng Quvết lại hiện ra trước mắt Dương Phàm.
Một hạt giống có được tiềm lực sinh, mệnh, mọc rễ. nảy mầm. khai hoa. cuối cùng kết quả, đạt tới Chứng Quả, hoàn thảnh, tất cả quá trinh một mạng này.
Kết quả là sau đó. quả này héo rũ. chỉ còn lại một chiếc hạt.
Lúc này sinh, mệnh lâm vào tuổi xế chiều, đang tiến nhập từ vong.
Nhưng chiếc hạt lưu lại sau từ vong lại bắt đầu một tân sinh.
Bước tiếp theo, Dương Phàm tiến nhập uẩn Sinh Kỳ cũng chỉ là bắt đầu một chu kỳ mà thôi.
Tâm thần Dương Phàm tiến nhập Tiên Hồng không gian, hái một viên linh. hòa. ăn đi. chỉ còn lại một chiếc hạt.
Hắn chôn chiếc hạt này vào trong phiến Lục thổ địa, vỗ tay một cái. một mảnh ánh sáng mông lung màu xanh, biếc lóe lên.
Trong phút chốc, gia tốc cùa phiến Lục thồ địa này tăng từ vài ngàn lần lên tới mấy triệu
lẩn.
Với tốc độ mắt thường có thể thấy được, vị trí noi chiếc hạt kia lại vươn lên một gốc cây non, cũng nhanh chóng phát triển, cuối cùng biến thảnh một cây đại thụ. che cả một khu vực. Cảnh tượng diễn biến tới đây thì dừng lại.
Rất rõ ràng, cảnh giới thôi diễn cùa Dương Phàm đã vượt qua giai đoạn uẩn Sinh. Kỳ.
Cảnh giới tiếp theo cùa uẩn Sinh. Kỳ sẽ là Đại Luân Hồi đạt tới giai đoạn đại thành.
Dương Phàm có thể đánh. giá. lúc ấv hắn không chỉ đạt tới trình, độ Đại La Kim Tiên mà việc ngạo thị thát giới cũng không quá khó khăn.
Ngay cả Uẩn Sinh Kỳ lúc này cũng đã ẩn chứa rất nhiều huyền ảo và thần thông, Đại La Kim Tiên cũng không bằng được.
Không nói tới cảnh, giới tiếp theo, chỉ cần tu luyện uẩn Sinh Kỳ tới đại viên mãn, Dương Phàm có thể tiếu ngạo thất giới rồi!
- Chỉ tiếc... uần Sinh. Kỳ đại biết một bắt đầu mới ở kiệp nàv! Mà những gì bắt đầu cũng vô cùng khó khăn.
Thân thể Dương Phàm lúc nào cũng trong trạng thái tu luyện, bao quát Luân Hồi. hấp thu Sinh linh, chi khí trong thiên địa.
Hắn đã gần hoàn thiên, khẩu quyết uẩn Sinh. Kỳ. cũng chỉ còn phải cân nhắc nữa mà thôi.
Tình, huống tốt tà trong ngàn năm, Dương Phàm có thể bước vào uẩn Sinh, sơ kỳ. khẩu quyá cùa giai đoạn này cũng được hoàn thiện.
Khi hắn tũứi tu cũng thường xuyên, cảm nhận được một ánh. mắt vô cùng ấm áp và yêu thương.
Không cần tìm hiểu cũng biết được đó là của Nam Cung Nguyệt.
Rất nhiều lần, nàng đứng ở xa xa, yên lặng nhìn chăm chú vào hắn.
BỊ nhìn chằm chẳm như vậv, Dương Phàm cũng không có gì không thoải mái. ngược lại câm thấy rất ấm áp, lại có thêm những thể nghiệm sinh, mệnh hoàn toàn mới.
Trong ánh. mắt chăm chú của Nam Cung Nguvệt. ngoại trừ tình thương của mẹ còn ẩn chứa một tia chờ mong.
Không lâu sau khi Nam Cung Nguyệt ròi đi, Dương Đông cũng đã đi tới Kính Nguyệt
Hồ.
- Tam đệ dường như rất thích noi u tũứL này! ở trong Lâm Viễn Thành, này, đệ có biết nơi đúng đầu Yên Ba Hồ cùa ba đại minh, hồ nơi này không?
Dương Đông cười hòi.
- Yên Ba Hồ? Hình như từng nghe nói qua, có vẻ như thanh danh còn lớn hơn Kính Nguyệt Hồ trong phù chúng ta?!
Dương Phàm lập tức nổi lên hứng thú.
- Nếu Tam đệ muốn, huynh sẽ mang đệ ra ngoài đu ngoạn một phen.
Dương Đông đề nghị.
Từ trong Luân Hồi, Dương Phàm mơ hồ cảm ứng được điều gì đó. ánh. mắt hoi thâm ý nhìn Dương Đông một cái, gật đầu:
- Được!
Không hiểu sao. Dương Đông bị đệ đệ nhìn một cái như vậy. trong lòng cảm thấy hơi sợ
hãi.
Cảm giác này giống như một đứa nhò làm sai gì đó. bị người lớn nhìn một cái lập tức run
sợ.
Rồi sau đó. hắn cũng âm thẩm buồn bực.
"Mình, sao vậy?! Tam đệ chỉ là một đứa nhò mười tuồi, thậm chí là một người bình thường không có tu vi!"
Còn hắn là một gã Đại La Kim Tiên, làm sao có thể sinh, ra cảm giác như thế được?!
Rất nhanh, hai người rời khòi Phù Thành, chù.
Nam Cung Nguyệt nhìn bóng đáng hai người rời đi. lẩm bẩm:
- Kỳ nhi từ khi nào lại đồng ý đi ra ngoải đu ngoạn với anh. mình?!
Trên. đường. Dương Đông nói với Tam đệ:
- Lâm Viễn Thành, Yên Ba Hồ là một thắng cảnh vô cùng nổi danh, thật lâu trước đây từng sinh, ra một vị Tiên đế!
Sau nừa canh. giờ. Dương Đông mang Dương Phàm tới bên cạnh Lâm Viễn Thành.
Từ rất xa, Dương Phàm nhìn thấy mặt hồ nổi sóng, mây mù mờ mịt, cả tròi nước một màu xanh huyền ảo. Trong lòng Dương Phàm nồi lên cảm giác kỳ dị, thầm, nhủ hồ này không đem. giản.
Hồ nước nà rõ ràng là vật chết nhưng lại câu thông thiên địa, quán thông thiên địa tự nhiên. Trước mặt Dương Phàm, nó giống như là một vật sống.
- Cảnh trí cùa Yên Ba Hồ này quả thực có chỗ độc đáo, viễn siêu thế ngoại, còn hơn Kính Nguyệt Hồ một bậc. Tuy nhiên, hình như có đấu vết mờ rộng cùa con người.
Dương Phàm hờ hững nói.
Hắn chỉ bẳng vào cảm giác mà tùy tiện nói mà thôi.
Dương Đông nghe vậy. trong lòng vô cùng kinh, ngạc!
Theo hắn biết, rất lâu trước đây Yên Ba Hồ này là một hồ nước thiên nhiên, tự thành trận pháp.
Sau đó. bên cạnh hồ này có người đạt tới Cừu Thiên Huyền Tiên, trở thành Tiên Đế, tiến hành cãi tạo lại, khiến cho trận pháp thiên nhiên này đạt tới viên mãn, càng thân huyền ảo.
Người có ngộ tính, tới cạnh. Yên Ba Hồ tu luyện, có thể được trợ giúp không ít.
Nhớ lại, hồi đó để đột phá Đại La Kim Tiên cũng từng tới nơi này.
Không nghĩ tới một câu tùy ý cùa Dương Phàm đã nói trúng điểm yếu hại này.
Dương Phàm đi vào bên cạnh. Yên Ba Hồ. một cỗ trận pháp thiên, nhiên, huyền ảo một cảnh quan mông lung, mờ mịt và tráng lệ. Cảm quan cùa hắn thông qua Đại Luân Hồi, nhìn thấu hư ảo và huyễn, tượng thật cường đại. cảm nhận sâu sắc sự ảo diệu cùa hồ nước này.
Khoanh chân ngồi xuống, nhắm hai mắt lại. Dương Phàm tham ngộ. đần mất đi liên hệ với bên ngoài.
Mà lúc nàv. khóe miệng Dương Đông lại mìm cười, lặng lẽ ròi đi!
Trên thực tế, sau khi tiến vào trạng thái tu luyện, Dương Phàm đích xác không chú ý tới việc Dương Đông rời đi!
Sáng hôm sau.
Một cỗ sát khí từ trong Yên Ba Hồ truyền tới khiến toàn thân đa thịt Dương Phàm không tự chù được phát lạnh.
- Người nào?
Dương Phàm bị cỗ khí tức này khiến bừng tỉnh.
Rầm!
Từ trong hồ nước đột nhiên, nổi lên một cỗ ô quang trùng thiên, trong một mảnh sóng lớn chấn động, hình thảnh một con hung thú thôn thiên, phệ địa, không ngừng gào rít lao về phía Dương Phàm.
Thân thể Dương Phàm không khòi lạnh run. Đây là một loại bản năng.
Mặc kệ tu vi cảnh giới cao tới đâu. hắn cũng chỉ vẻn vẹn là một đứa nhò mười tuồi.
Dương Phàm câm thấy hối hận vì từ khi sinh, ra tới nay, chưa từng có ý đồ tu luyện nhục thân.
Rống
Hắn để mặc cho con cự thú này nuốt gọn thân thể bé nhò cùa mình.
Nhưng mà tiếng gầm gừ kia và thân ảnh. cự thú đột nhiên, hư không tiêu thất!
Thì ra là ảo giác!
Ánh mắt Dương Phàm từ đầu tới cuối cũng không chớp một cái.
Rầm một tiếng, từ trong hồ nước nhảy ra một đạo bóng đen. Là một đại hán có tướng mạo hung ác, cầm một Lang nha bổng trong tay. đạp lên mây đen. đánh xuống đỉnh, đầu Dương Phàm.
- Ha ha ha! Năm đó Thành chù Dương Lâm giết đi ba huynh, đệ cùa ta. lão từ đánh không lại hắn đành phải chạy trốn. Hôm nay, đứa con bảo bối của Phù Thành chù lại lưu lạc tới đây, thật sự là thiên lý tuần hoàn, nhân quả báo ứng!
Đại hán hung ác này với tư thái từ trên, cao nhìn xuống, nhìn đứa trẻ mười tuồi, không khòi liếm liếm đầu lưỡi.
Trong lòng hắn kỳ thật vô cùng buồn bực! Chỉ là một đứa nhò chưa đù lông đù cánh, chẳng lẽ đáng để một cao thù Chân Tiên cừu trọng như mình ra tay sao?!
- Thiên lý tuần hoàn, nhân quả báo ứng?!
Dương Phàm tháp giọng thầm nhủ. khóe miệng tràn đầy trào phúng, nhẹ thờ ra một hơi
nói:
- Ngươi không hiểu thiên lý, lại càng không biết nhân quả!
-Cái gì?!
Khuôn mặt đại hán hung ác này chợt nghiêm lại, sát khí kéo lên gấp mười lần khiển sương khói bốn phía cũng bị xua tan. nắng gắt phía chân trời cũng trở nên ảm đạm.
Thân thể hắn lại bành, trướng lên tới tiăm trượng, Lang nha bổng trong tay hóa thành kình thiên, cự trụ. quán nhập thiên, địa thần uy vô tận. cuồng phong bốn phía gào thét!
Chỉ mỗi phong bạo thiếu chút nữa đã thổi bay thân thể yếu ớt của Dương Phàm.
- Chịu chết đi!
Một tiếng hét lớn vang lên như lôi đình.
Dương Phàm thầm than một tiếng, tâm thần đung nhập Luân Hồi, quát lạnh một tiếng:
- Quỳ xuống!
Bùm!
Cự nhân với khí thế ngập tròi này bỗng nhiên không ngừng run rẩy. rơi xuống. Hắn không tự chù được, quỳ gối trước mặt Dương Phàm.
Hắn cúi đẩu phù phục trước mặt một đứa nhò mười tuổi!
Trong mắt hắn lộ ra sự sợ hãi tới tận cùng, linh hồn không ngừng run rẩy. không thể động đậy!
Giờ khắc này, hắn sâu sắc hiểu được sinh mệnh đã không thuộc về bản thân mình.
Trên, mặt Dương Phàm không hể bận tâm. Đây là lần đẩu tiên từ khi tái sinh. Dương Phàm sừ đụng lực lượng của uần Sinh. Kỳ.
Uẩn Sinh. Kỳ.
Sau khi tham ngộ sinh từ, nắm giữ vận mệnh, cảnh giới nắm giữ sinh từ trong tay!
Trước Yên Ba Hồ. Dương Phàm quát lạnh một tiếng khiến đại hán hung ác Chân Tiên cừu trọng quỳ xuống.
- Vì sao lại như vậy?
Nội tâm của đại hán hung ác sợ hãi đến cực điểm.
Hắn không thể hiểu nổi vì sao mình lại thần phục một đứa trẻ mười tuổi.
Cho dù đám Đại La Kim Tiên kia muốn làm được điều này cũng cực kỳ khó khăn, nhất định phải thi triển toàn lực tạo áp lực.
Nhưng nam hài ngồi ở trước mặt tù đầu đến cuối không hề động đậy. ngay cả một tia linh khí dao động cũng không có.
Nhưng là giờ khắc này. hắn thật sâu hiểu được một điểm: Sinh mệnh của mình đã không nắm trong tav mình.
Linh hồn bị một cỗ lực lượng vô hình áp chế.
Ngoài ra, một thân sirih khí cùa hắn bị một cỗ lực lượng nhìn không thấy sờ không được phong bế.
Sở dĩ quỳ xuống là bởi vì biểu hiện tự nhiên từ linh hồn đến thân thể.
- Nơi này là Lâm Viễn Thành, ngươi đám tồn thương bản công từ một sợi tóc. đừng mơ còn đường sống sót.
Dương Phàm đứng dậy. tư thế trên cao nhìn xuống quát lớn với đại hán hung ác kia.
- Công từ tha mạng, cho ta một trăm lá gan cũng không dám. Vừa rồi chi là muốn trêu đùa ngài mà thôi.
Đại hán hung ác vẻ mặt sợ hãi, quỳ trên mặt đất không dám. động đậy.
Thẳng đến khi Dương Phàm rời đi một hồi. hắn mới đứng lên. toàn thân toát mồ hôi, mê mang hồi hộp nói:
- Vừa rồi rốt cục là chuyện gì xảy ra? Ta lại quỳ xuống trước một đứa bé.
BỊ người quáy rẩy tu luyện một cách khó hiểu. Dương Phàm có chút mất hứng.
Cùng ngày, hắn trở về phủ thành chủ.
Nam Cung Nguvệt rất nhanh nhìn thấy vẻ khác lạ trên mặt hắn.
- Con à. rốt cục là chuyện gi xảy ra?
Nam Cung Nguyệt vẻ mặt thân thiết nhìn con trai.
Dương Phàm kể lại kỹ càng một lần chuyện xảy ra hôm nay với Nam Cung Nguyệt.
- ...Sau đó Nhị ca lặng lẽ rời đi. con liền bị người kiauv hiểp. Mav mắn con nhanh trí dọa hắn, không đám tản thương đến con.
Sau khi Nam Cung Nguyệt nghe xong, lập tức mặt nhưbăng sương:
- ở trong Lâm Viễn Thành, không ngờ có người dám động đến con? Kỳ nhi hôm nay bị sợ hãi, về phòng nghi ngơi đi. Mau thân nhất định giúp con tra ra hung thù.
Nam Cung Nguyệt an ủi.
Trong lòng Dương Phàm cười thầm trở về chỗ ờ. tiếp tục bế quan tìm hiểu.
Với độ cao tim hiểu Đại Luân Hồi của hắn, tự nhiên sớm đoán được nguyên nhân hậu quả của chuyện này.
Tâm tư của nhị ca Dương Đông làm sao giấu qua được hắn?
Tuy nhiên, trong khi bế quan tim hiểu. Dương Phàm đột nhiên cảm thấy tâm thần không yên.
Hắn thu liễm tâm thần, Mệnh Hạch, thông suốt hệ thống Đại Luân Hồi, cảm quan mờ rộng vô hạn.
Thẳng đến một lúc. hắn mở to mắt, tinh quang lóe lên. khẽ cười:
- Thật không ngờ. Thiên giới này còn có nhân vật có thể so vói Vũ Văn Hâm về đạo bói toán, gần như thẳm thấu vào trong Đại Luân Hồi.
Chính vào lúc này.
Tinh Thiên thể giới, trên chín tầng trời. Một nơi an tường tiên khí mịt mù bao phủ có một tòa Tirih Tháp cổ xưa đứng sùng sững.
Tinh tháp cao tới 49 tầng, trên đỉnh một vùng Tinh Hà rực rỡ. tinÌL tú chi chít phân bố nhưbàn cờ.
Cừu Tinh Tháp, một noi thần bí độc lập siêu nhiên thế ngoại của Tinh Thiên thế giới.
Bất kể ban ngày hay đêm tối, trên đirih Cửu Tinh tháp đểu là một trời tirih tú. nhưng có sự khác biệt với những khu vực khác.
Nơi này gần như phản chiếu mỗi một vì tinh tú trong thiên địa.
Giờ phút này trong Cừu Titih Tháp đã có nhân vật danh chẩn không nhò của Thiên giới đang lẳng lặng chờ đợi.
Trong phòng khách đơn giản có bảy tám người ngồi tán loạn, đa phần là khoanh chân không nghe ngoại vật.
Tiên nhân bìrih thường thậm chí là Đại La Kim Tiên nếu đùng thần thức đảo qua nơi đâv sẽ phát hiện nơi này trống rỗng không có gi.
Nhưng nơi này quả thực tồn tại tám người.
Bọn họ dường như là một bộ phận của thiên địa, hoàn toàn thoát khỏi bố cục không gian, đứng ở ngoài đại cục thiên địa.
Thời gian đối với bọn họ mà nói không hề có ý nghĩa.
Nhóm ẩịch Tepga
Người dịch v!!'go_kuyenao
Thẳng đến một khắc, rốt cục có người lên tiếng.
- Đã mười năm... Hẳn là có kết quả rồi.
Một giọng nam nhân ôn hòa giàu từ tính vang lên trong phòng.
Hắn mở mắt. lộ ra một đôi mắt con ngươi màu lam. nếu như đối mắt với hắn, sẽ trầm mê trong hào quang sáng bóng mộng ảo mê lv.
Nhưng mà nhìn chítih điện, hắn chỉ có một khuôn mặt bìtih thường, nhưng lại có được khí chất cùng mị lực siêu phàm thoát tục.
Sau khi hắn nói ra, những người khác trong phòng khách đều mờ mắt.
- Phù Lâm Tiên Đế. nghe nói ngươi tại đạo thôi diễn bói toán có trình độ rất cao. Mười năm nay. có tra ra manh mối gì không?
Một gã Đế vương mặc hoàng bào xa hoa quý giá ờ bên cạnh cười lạrih nhạt.
- Đại Đế nói đùa rồi. Tu vi phập lực của chúng ta đều tại thần thông và lực lượng. Nếu nói về đạo thôi diễn bói toán, làm sao có thể so được với Phạm Nguyệt Titih Tôn chứ!
Đồng tử màu lam cùa Phù Lâm Tiên Đế hơi lóe lên. giữ một vẻ tôn kírih nhất định. Nét cười trên mặt như gió nhẹ thổi qua.
- Phàm là người tới noi này đều bởi vì Ngũ sắc Thần Lôi xẹt qua Titih Thiên thế giới mười năm trước. Chúng ta đều cảm nhận được uy hiếp mãnh liệt nhưng lại không suv tírih ra được một tia dấu vết gì.
Một đại hán vạm vỡ khác, thanh âm sang sảng quanh quẩn trong phòng.
Trên người hắn hoi tản ra một tia khí tức lọt ra bên ngoài khiến linh khí trong ức vạn dặm đông cứng.
- Nếu đã như vậv, sao chúng ta không yên lặng chờ tin lành, cùa Phạm Nguyệt Tirih Tôn?
Trong mắt của đại hán vạm vỡ tòa ra ánh hào quang hung lệ. đặc biệt hung hăng trừng mắt nhìn Phù Lâm Tiên Để một cái.
Nếu những người khác lọt vào cảrih này nhất địtih sẽ kinh hãi thất sắc. Tám đại nhân vật ở đinh của Tinh Thiên thế giới không ngờ bởi vì đạo Ngũ sắc Thần Lôi mười năm trước mà cảm thấv uv hiếp cùng không yên.
Cho dù thần thông của bọn họ đã quán thông thiên địa vũ trụ cũng không tírih toán thôi diễn ra được ý nghĩa cùa đạo Ngũ sắc Thần Lôi kia đại biêu cái gì.
Lúc trước Ngũ sắc Thần Lôi này xẹt qua Tinh Thiên thế giới, tiên nhân bìrih. thường ngược lại không cảm giác gì. mà đám đại nhân vật ngồi ờ chồ này lại cảm thấy hãi hùng khiệp vía.
Mười năm này. bọn họ không mưu mà hơp. lục tục đi tới Cừu Tinh Tháp, mời Phạm Nguyệt Tirih Tôn chí cao vô thượng của Tirih. Thần Chiêm Bặc Đạo đưa ra một đáp án.
Mười năm, Phạm Nguyệt tính tọa ỡ đirih cùa tòa Cửu Tinh Tháp 49 tầng, bế quan suy túứụ không để cho người ngoài quấy rầy.
Đổi mặt với đại hán vạm vỡ hùng hổ dọa người. Phù Lâm Tiên Đế ánh mắt ấm áp, không chút để V. khẽ cười:
- Mặc dù bản đế không tính ra kết quả cùa Ngũ sắc Thần Lôi. nhưng lại có thể đoán được trong vòng vài ngàv Phạm Nguvệt Tinh Tôn nhất địrih sẽ xuất quan.
Lời hắn vừa dứt...
- Phạm Nguyệt Tinh Tôn xuất quan...
Từ ngoài phòng khách, một nữ nhân mặt đầy nệp nhăn, mặc áo báo màu xanh lợt đi vào.
- Phạm Nguvệt Tinh Tôn.
Mọi người nơi đây đểu đồng loạt đứng lên cất tiếng hòi, thần sắc tương đối tôn kính.
Phạm Nguyệt Tinh Tôn giữ vè trầm mặc.
- Phạm Nguvệt, có kết quả không?
Đại Đế hòi, trong thanh âm có một vẻ uv nghiêm vô thượng.
Khi hắn nói, những người khác đều im lặng không lên tiếng.
ở trong thất giới, mỗi một người được xưng là Đại Đế đều có địa vị cao cao tại thượng, được người kírih sợ.
Sắc mặt Phạm Nguyệt Tinh Tôn hơi có chút tái nhợt:
- Chỉ lấy được hai manh mối.
- Hai manh mối?
Árih mắt của các đại nhân vật đều rất nhanh dùng trên mặt Phạm Nguyệt Tinh Tôn.
- Manh mối thứnhất: Vô Song Thần Kiếm!
Phạm Nguyệt ngừng một lát.
Vô Song Thần Kiếm!
Mọi người cả kirih thất sắc. hai mặt nhìn nhau.
Thậm chí có vài người trong đó hít sâu một ngụm khí lạnh.
Nói đến Vô Song Thẩn Kiếm đứng đầu bảng thần binh Chí tôn thất giới, mỗi người tại đây đều đột nhiên có phản ứng.
- Ta hiểu rồi... Lúc trước những người chúng ta, hoặc nhiều hoặc ít đều tham dự phong sát Vô Song Thẩn Kiểm.
Trong đó một nữ nhân kirih hô.
Mọi người hai mặt nhìn nhau, sắc mặt có chút khó coi.
Từ sau lần tranh đoạt Tạo Hóa Thần Khí. Vô Song Thần Kiếm liền trở thành một cấm
kỵ-
- Năm đó ta cũng không tham dự.
Váo lúc ban đêm.
- Ta không hy vọng về sau dễ đàng bị người quấy rầv trong khi tu luvện tìm hiểu.
Ánh mắt Dương Phàm hơi lóe lên. nhìn lên bầu tròi đầy sao sáng rực rỡ của Tirih Thiên thế giới mênh mông vô tận.
Số lượng tinÌL tú noi này cũng không phải không gian Đông Thắng Đại Lục có thể so sárih. Chúng có lực lượng cường đại, thậm chí có thể khiến Tinh Hà thế giới ảm đạm thất sắc.
Dương Phàm tân sinh đến Lầm Viễn thàrih đã được mười năm.
Trong thời gian này. hắn đã hiểu biết về Tinh Thiên thế giớii ở một trình độ nhất định.
Nơi này không chỉ là không gian các ngôi sao. cấu thành cũng tương tự như Đông Thắng Đại Lục.
Ba lục địa một hải dương tạo thành Tinh Thiên thế giới rộng lớn khôn cùng, lớn hơn Đông Thắng Đại Lục không chỉ vạn lần.
Cường độ vật chất, tính ổn định của không gian, hoàn cảnh, linh khí nơi này. ờ một trình độ nhất định hơn Tirih Hà thế giới nửa bậc.
Dù sao Tinh Thiên thế giới mới là nơi căn nguyên đầu tiên cùa Thiên giới.
Đương nhiên, phía trên chín tầng tròi cùa Tirih Thiên thế giới còn có một Vô thượng Thiên đùứụ chúa tể tối cao nhìn xuống chúng sinh thất giới.
Vô thượng Thiên đình: chúa tể cả Thiên giới, bao gồm cả hai giới thống trị trận doarih khác: Tiên giới cùng Phật giới.
Nghe đồn chúa tể tối cao của Vô thượng Thiên đình được gọi là "Thiên Đế".
Thiên Đế: Chí tôn thống trị ba giới Thiên giới. Tiên giới. Phật giới, chírih là một trong hai vị Chí tôn địa vị cao nhất trong thất giới.
Chi là Thiên Đế trong truyền thuyết không thường hiện thân. Có truyền thuyết là bế quan tim hiêu lực lượng phá giới, cũng có ghi lại thần hồn bản thể ngao du Man Hoang Tồ Giới, không ờ thất giới.
Cứ mồi mười ức tám ngàn vạn năm, Lăng Tiêu Thiên đìrih thiá triều một lần.
Khi đó. Thiên Đế hiện thân hòi những chuyện lớn của tam giới. Đến lúc đó. đại năng tam giới đều tụ họp Lăng Tiêu bảo điện.
Đương nhiên, truyền thuyết có liên quan đến Vô thượng Thiên đình cùng Thiên Đế. chỉ vẻn vẹn ghi lại trong sách cổ. có thể tra đọc.
Tầng lóp Lâm Viễn Thành còn xa xa không thể tiệp xúc Vô thượng Thiên đinh.
Lâm Viễn Thành chẳng qua là một trong số 108 thành trì cùa ba vương triều, chín vương quốc của Tra Châu.
Tra Châu ở Thiên giới chi là một nơi chật hẹp nhỏ bé trong ba đại lục.
- Vũ Tịch. Không biết lúc này. nàng ờ góc nào của Tirih Thiên thế giới.
Dương Phàm thu hồi árih mắt, thấp giọng lẩm bẩm.
Trong đầu hắn lại hiện lên đù loại hình ảnh yêu từ cái nhìn đầu tiên với Vân Vũ Tịch.
Chậm rãi nhắm mắt. hắn chìm trong tu luvện, thời gian trôi nhanh.
Ngày hôm sau, trời mới tờ mờ sáng, Dương Phàm nghe tháy tiếng ồn ào của người hầu trong sân.
Vốn có khoảng cách nhất định, nhưng bời vì cảm quan của Dương Phàm quá cường đại, cho nên trong luân hồi vô hình rọi vào trong óc.
Hắn sẽ không cho rẳng. một chút việc nhỏ lại thông qua Đại Luân Hồi phản ứng đến trong cảm quan của mình.
Đi ra cừa phòng, nhìn thấy ở đìrih nghỉ mát phía xa xa, bốn năm gia đirih bao gồm hai thị vệ đang đánh một thiếu niên.
Ngoài ra. trong đìtih nghỉ mát còn có một công từ áo xanh đang ngồi.
Tu vi của bốn năm gã gia đinh này cơ bản đều là Chân Tiên nhất trọng.
Tu vi cùa hai gã thị vệ càng đạt tới Chân Tiên tam trọng.
Thiếu niên kia chỉ có tu vi Chân Tiên nhất trọng, bị đè trên mặt đất. Dưới quyền đấm cước đá đã bị vết thương đầy mình.
Phanh pharih~
Công từ áo xanh hung hăng đạp hắn một cước, mắt lộ vẻ độc ác:
- Một gia đirih mới tới cũng dám chống đối bản thiếu gia, có phải muốn chết hay không? Ngươi có tin rằng, cho đù ta giết chết ngươi, trong phù này cũng không có người đòi lại công bìtih cho ngươi.
Thiếu niên bị đánh chịu đựng đau nhức, quật cường vô cùng. Khóe miệng chảv máu, trong mắt đẩv lạrih lẽo... mơ hồ lộ sát khí!
Cho dù dưới tìrih huống như vậy. hắn không có nửa điểm lùi bước.
- Chuyện gì thế?
Dương Phàm đi tói hỏi.
- A. là Tam công từ...
Công từ áo xanh vội lộ vẻ cung kính.
Dương Phàm nhớ ra, công từ áo xanh nàv là một người bà con xa, bời vì cha mẹ mất sớm, nương nhờ vào phủ thành chù.
Thành chù Dương Lâm nghĩ đến quan hệ huyết thống xa của hắn, cho hắn làm chức vụ quản sự ờ trong phủ. địa vị gần với Tổng quản cùng Phó tồng quản.
- Là như thế này: Người này mới tới. không nghe dạy bảo. còn phạm thượng, làm trái phép quy trong phù. Ta dẫn người dạy dỗ hắn một trận.
Công từ áo xanh cười nịtih nọt.
- Ta không có. là hắn cố ý làm khó!
Thiếu niên kia nghiến chặt răng, trên mặt lạtih băng. BỊ nhiều người như vậy đárih, hắn nén không kêu ra một tiếng.
Công từ áo xanh biến sắc. cười xun xoe:
- Tam công từ không nên nghe hắn nói bậy. Người này chírih là xương cốt cứng rắn. không nghe chỉ hủy. Nếu không quản giáo cho tốt. làm sao thành một gia đinh đù tư cách.
- Đánh cho ta! Đánh mạnh vào!
Công từ áo xanh quát lạnh một tiếng.
- Khinh, người quá đáng!
Hai mắt thiếu niên đỏ bừng, một cồ sát khí xông thẳng đển. không biết lấy đâu ra lực lượng, đánh văng mấy người bên cạnh.
Một cỗ kiếm khí mạnh mẽ từ trong cơ thể bắn ra, khiến vài tên gia đinh cùng thị vệ bốn phía bị thương không nhẹ.
Hắn quát lớn một tiếng, vè mặt hờ hững, như tia chợp bắn về phía nam nhân áo xanh, trong bàn tav ngưng tụ một đoàn kiếm khí sắc bén. khí thế thấy chết không sờn đâm tới nam nhân áo xarih.
- A!
Nam nhân áo xanh bị đọa sắc mặt tái nhợt.
Hắn chi có tu vi Chân Tiên nhị trọng bên cạnh vài tên thị vệ Chân Tiên tam trọng đều bị đárih văng ra huống chi là hắn.
Mắt thấy kiếm khí sắc bén của thiếu niên sắp đâm vào ngực nam nhân áo xanh.
Trong mắt Dương Phàm lộ vẻ kỳ dị. Thiếu niên nàv ra tay thật độc, cũng không giống gia đinh bình thường.
Càng trọng yếu là hắn còn là một Kiếm tu, thậm chí có thể gọi là Kiếm tiên!
Phốc!
Nam nhân áo xanh mặc dù miễn cưỡng tránh né vẫn bị một chường của thiểu niên đâm vào vai, kêu thảm một tiếng, bị đánh bay ra ngoài.
- Cho dù chết, cũng không thể cho loại tiểu nhân như ngươi chà đạp!
Thiếu niên vè mặt lạnh băng sát ý. như tia chợp đuổi theo, muốn đẩy nam nhân áo xanh vào chỗ chết.
Chírih vào thời khắc nguy cơ này.
- Hừ! Gia đinh nho nhò cũng dám. phạm thượng.
Một cỗ uy áp mênh mông từ trên trời giáng xuống, không gian bốn phía chịu đè ép không hiểu.
Trong phút chốc, thiểu niên chỉ cảm thấy mìrih không thể động đậy.
Bá!
Một nam nhân mặc giáp vàng lướt ngang tới. từ trên trời rót xuống.
Phịch!
Thiếu niên đối mặt với khí thế như thần uy thiên địa, rốt cục không chịu nổi. quỳ rạp xuống đất nhưng vẻ mặt bất khuát và lạnh lùng.
- Lý thống lĩnh, người tới vừa lúc. Người nàv dùng thân phận gia đinh trà trộn vào Dương phù ý đồ gây rối, chỉ sợ là thích khách!
Nam nhân áo xanh vội vàng tố cáo.
Gia đinh thị vệ còn lại đều im re, không đám nói lời nào.
Lý thống lĩnh hiển nhiên là cường giả cấp bậc Đại La Kim Tiên.
- Thích khách? Mang về tra khảo!
Lv thống lĩnh ra lệnh một tiếng, thị vệ chung quanh liền xông tới thiếu niên đã không thể động đậy.
- Dừng tayl
Một thanh âm không lớn không nhò truyền đến.
- Tam công từ!
Mấy người nam nhân áo xanh lộ vẻ dị sắc.
- Tam công tử. Người này rất có khả năng là thích khách trong phủ, ta muốn bắt hắn tra hòi. Không biết công từ có ý kiến gì?
Lý thống lĩnh không kiêu ngạo không xiểm nịnh nói.
Với tu vi Đại La Kim Tiên của hắn cùng với địa vị trong phủ không cẩn phải hạ mìrih với một công từ.
Trong phủ này duy nhất có thể ra lệnh cho hắn, chỉ có thàrih chù.
- Người này. ta muốn!
Dương Phàm giọng ra lệnh nói.
Dứt lời. hắn đi tới trước mặt thiểu niên:
-Đi theo ta!
Thiếu niên đứng lên, mang theo một tia kirih ngạc khó hiểu theo hắn rời đi.
Toàn bộ quá trìrih, Lý thống lmh cùng những thị vệ khác đều không dám lên tiếng.
Trong lúc này. trên trán Lý thống lĩnh đả mồ hôi lạnh.
Trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn cảm giác linh hồn và sinh mệnh đường như không thuộc về mình, bị một cỗ lực lượng vô hìrih không thể đụng chạm trói buộc.
Nếu có một tia phản kháng, sirih mệrih sẽ đi tới cuối.
Từ sau ngày Dương Đông dùng kế thừ. tu luyện của Dương Phàm không bị quấy rầy nữa.
Dấu chân của hắn đần đi khắp toàn bộ Lâm Viễn Thành.
Khác với dĩ vãng chính là bên cạrih hắn có thêm một tùy tùng Dạ Thiên như bóng với hình.
Dạ Thiên giống nhưbảo tiêu, một tấc không rời theo sát Dương Phàm.
Khi Dương Phàm khoanh chân nhắm mắt. ngồi xuống điểu tức. Dạ Thiên cũng nhắm mắt lại tiến vào trạng thái tu luyện.
Dương Phàm ngạc nhiên phát hiện. Dạ Thiên có thiên phú kinh người, gần như không thua hai vị ca ca của minh.
Mỗi thời mỗi khắc đi theo Dương Phàm, Dạ Thiên cũng tạo thành thói quen đi đường đều nhắm mắt tiến vào trạng thái tu luyện.
ở sâu trong đáy lòng. Dạ Thiên có lòng phục cừu cường đại.
Hắn vốn là hậu duệ của đại quv tộc Thiên Tường vương triều, có được huyết thống tốt đẹp.
Nhưng bời vì thế lực vương triều tan rã, toàn tộc của hắn đều chết vào tav kẻ thù trong đại chiến.
Mặc dù hắn dùng thân phận binh, sĩ lẫn lộn giữ mạng, nhưng vẫn bị làm tù binh, bị bán như nô lệ.
Bời vì lòng báo thù, Dạ Thiên theo đuổi lực lượng vô cùng mãnh. liệt.
Mỗi thời mỗi khắc, hắn đều tu luyện.
Đứng tu luyện, đi đường tu luyện, giống như một cận vệ.
Lúc mới đầu, đám gia đinh người hầu khác trong phủ có vài tia khirih thường.
Dương Đông cũng có chút tò mò. tam đệ làm sao không tim bảo tiêu có tu vi cường đại một chút.
Theo thời gian trôi qua, biến hóa cùa Dạ Thiên khiến mọi người kinh hãi.
Trong trăm năm ngắn ngùi, hắn từ Chân Tiên nhị trọng đạt tới Chân Tiên tứ trọng.
Rồi sau đó lại dùng thời gian năm trăm năm, hắn tấn chức Chân Tiên thượng vị.
Lúc này. những gia đinh cùng tiên vệ lúc trước coi thường Dạ Thiên, đều mở rộng tầm mắt.
Chân Tiên thượng vị, ờ trong hàng ngũ tiên nhân đã có địa vị không thấp, được vạn người sùng kính.
- Thật không nghĩ tới. Một người bìrih thường tu vi tầm thường, ở bên cạnh Tam đệ mấy trăm năm, lại có được tiến bộ như thế. Hắn làm như thế nào?
ở sâu trong nội tâm Dương Đông, lòng hiếu kỳ đã nhạt vài phần lại trỗi dậy.
- Vi sư vẫn không nghĩ ra, tam đệ ngươi vẫn luôn tu luyện, trên người lại không có phép lực đao động, nhìn qua gần như không có tu vi.
Nam nhân nho nhã trầm tư kirih ngạc nghi hoặc.
ở trong mắt người có ý. tam công từ Dương Kỳ sâu không lường được, nhìn không thấu.
Nhoáng lên một cái. thời gian ngàn năm Dương Phàm tại kiếp nàv từ từ trôi qua.
Lúc này. tùy tùng Dạ Thiên bên cạnh hắn đã tu luyện đến Chân Tiên cứu trọng đỉnh.
Đối với Dạ Thiên, Dương Phàm cho từng cho hắn đùng mấv giọt Nghịch Linh Huyết, huyết mạch trong cơ thể đã sinh ra biến hóa, thực lực thiên phú đều hơn xa so ngày trước.
về phẩn chi điểm phương diện Kiếm tu. Dương Phàm chỉ là cho Dạ Thiên cảm thụ ý cảnh cái khoảnh khắc năm xưa mình cầm đoán kiếm chém giết Tam u lão ma.
Dạ Thiên trải qua đủ loại cảm nhận, bắt đầu gian khổ nghiên cứu và thăm đò kiếm đạo.
Một ngày này. Dương Phàm từ bế quan tinh. lại.
Hô~
Hắn phun ra một ngụm trọc khí thật dài. ước chùng giằng co thời gian nừa nén hương.
Tâm thần dung nhập Đại Luân Hồi. thể tích cùa Mệnh Hạch trong suốt không thay đổi.
Nhưng là không gian bên trong Mệnh. Hạch này đã được mở rộng.
Vách tường Mệrih Hạch quanh quẩn hào quang ngũ sắc.
ở trung ương, nguyên bản là nơi lốc xoáy vô hình giờ phút này sinh ra một cây non nho nhò. lớn chừng ngón cái. mềm mại màu lục nhạt.
Lấy câv non mềm mại nàv làm trung tâm, một vùng sirih mệrih lục V thuần túy khổng lồ lan tràn toàn bộ không gian Mệnh Hạch.
Không gian Mệnh Hạch dần dần thành hình, khí tức sirih mệrih càng đậm đặc.
Bá~
Ý niệm khẽ động. Dương Phàm thu một kiện Pháp bảo vào không gian Mệrih Hạch, cực kỳ thuận lợi.
- Tiến!
Tâm thần DươngPhảm khẽ động, bản thân biến mất tại chỗ.
Ngav sau đó, hắn tiến vào không gian Mệrih Hạch.
- Thành công rồi...
Dương Phàm vui sướng vô cùng.
Điều này cũng nói rõ. bên trong Mệnh Hạch hình thành không gian chân chính, thậm chí có thể xưng là "Tiểu thể giới".
Giờ này khắc này, Dương Phàm hoàn toàn bước vào uẩn Sinh sơ kỳ.
Nhìn cây non mềm mại lớn bằng ngón cái ở trung tâm Mệrih Hạch, trong mắt Dương Phàm tràn ngập chờ mong.
Uẩn Sinh Kỳ quả thật là một cảnh giới hoàn toàn mới.
Đến một ngày, khi cây non nho nhò này có thể trưởng thành đại thụ che trời, như vậy cũng sẽ đại biểu giai đoạn Đại Luân Hồi đại thàrih.
Tâm thần Dương Phàm dung tihập cây non mềm mại này. có thể cảm nhận được đạo Luân hồi ở trong.
- Đây chi vẻn vẹn là hình thức ban đầu cùa tiểu thế giới. Nếu có thể khiến Luân hồi đại thảiứụ ta có thể tự thành nhân quả và Luân hồi trong tiểu thế giới của chính minh.
Dương Phàm nhắm mắt. cảm thụ thần thông áo nghĩa ẩn chứa trong cây non mềm mại màu lục nhạt.
Hắn hiểu được, câv non bằng ngón cái này ẩn chứa sinh mệnh lực khủng bổ ra sao.
Thông qua Đại Luân Hồi. mỗi thời mỗi khắc hắn đều có thể hấp thu Sinh Linh Chi Khí trong phạm vi vài ức dặm. trải qua ngàn năm mới ngưng kết ra cây non này.
Có thể tưởng tượng, nếu muốn nó trường thành đại thụ che trời là khó khăn cỡ nào.
So với lúc mới vào uẩn Sitih Kỳ. giờ phút này Sinh Linh Chi Khí cất chứa trong Mệnh Hạch cùa Dương Phàm ước chùng tăng lên không chỉ ngàn lần.
- Không biết trong Tiên Hồng Không Gian có thể chiếu rọi tiểu thế giới cùa ta không?
Dương Phàm nảy ra một ý.
Trải qua một hồi thừ. hắn phát hiện Tiên Hồng Không Gian đồng dạng có thể chiếu rọi vạn vật vạn sự trong tiểu thế giới của mình.
ở bên cạrih. lãnh địa vốn có cùa hắn, lại có thêm một vùng đất màu lục nhạt.
Nhưng mảnh đất màu lục nàv phân bố không đồng đều, trừ màu xanh còn có màu nâu, vàng, đenthẫm...
Có thể nói là đủ mọi màu sắc, nhưng tổng thể là màu xanh chiếm địa vị chủ đạo.
Dương Phàm hiểu được, vùng đất nho nhỏ nàv đại biểu tiểu thế giới của mình.
Bộ khung không gian của tiểu thế giới cũng đùng phương thức khác loại chiếu rọi ờ Tiên Hồng Không Gian, hơn nữa màu sắc vùng đất ở Tiên Hồng Không Gian cũng không chỉ có một. Màu xanh hơi nhạt một chút, cũng có rất nhiều màu khác.
Điều nàv không khỏi khiến Dương Phàm hoài nghi, không gian thất giới có thể nào cũng có vùng đất tương ứng ờ trong Tiên Hồng Không Gian hay không?
ở Tiên Hồng Không Gian.
Màu đen thẫm đại biểu tử vực không hề sinh cơ.
Màu xanh và xanh biếc đại biểu sinh cơ khí tức thuần túy.
Màu sắc khác như màu vàng, nâu.... chúng nó cũng có sinh cơ nhất định.
Con chó nhò từng nói:
- Vạn sự vạn vật trẽn thế gian này có thể chia làm hai loại. Một loại là có sinh mệnh, một loại là không có sirih mệnh.
Vùng đất sống trong Tiên Hồng Không Gian của Dương Phàm là tồn tại cực kỳ đặc thù. khu vực sinh cơ thuần túv.
- Thế giới là lập thể. nhưng chúng ta dùng mắt thường nhìn thấy, dùng cảm giác cảm giác được cũng không nhất địrih là chân thực.
- Tiên Hồng Không Gian đùng hình thức mặt phẳng chiếu rọi bản chất cùa đại thế giới. Đây mới là hình thức tồn tại nguyên thủy nhất giản đon nhất của vật chất.
Lời nói nàv cùa con chó nhỏ vô cùng thâm ảo, khiến Dương Phàm đều không thể nhất thời hiểu ra.
Mặt phẳng mới là nguyên thủy nhất? (Như kiểu là học hình học ấv nhỉ @_@)
Lắc lắc đầu, Dương Phàm nghi ngờ hói:
- Rốt cục đâu mới là thế giới chân thực?
- Ngươi nhìn thấy, một cái là thế giới mặt ngoài, một cái là thế giới bản chất. Chúng đều là chân thực.
Con chó nhò nói tói đây. lắc đầu:
- Trừ khi ngươi có thể đạt tới cảrih. giới Sáng Thế chân chính, nếu không muôn vàn khó khăn hiểu ra.
- Sáng Thế?
Dương Phàm thật không dám hv vọng xa vòi.
Vạn vật thất giới đều sirih ra trong hỗn độn.
Ngay cả Tiên giới. Phật giới. Yêu giới. Ma giới lục tục sinh ra sau hai giới Thiên, Minh, cũng là dựa vào hai giới bản nguvên sáng lập ra.
Sáng Thế. loại cảnh giới này nghe cũng chưa từng nghe qua.
- Chủ nhân yên tâm. Ngài cách cảrih giới này cũng không phải xa xôi không thể với tới.
Con chó nhò ý vị thâm trường nói.
- Không gian thất giới đã tương đương ổn định, bản thể cùa ngươi có thể hiện thân nơi này hay không?
Dương Phàm hòi ra bí ẩn đáv lòng mình.
- Miễn cưỡng có thể. Nhưng tốt nhất không nên làm như vậy. bời vì có thể phát sinh ra chuyện không ổn...
Con chó nhỏ thông qua Tiên Hồng Giới có thể cảm giác được không gian Thiên giới.
Dương Phàm cảm thấy hoảng sợ. Với cường độ cùa không gian thượng giới cũng chi miễn cưỡng có thể cho con chó nhò hiện thân mà thôi.
Nhưng là nghe ý của con chó nhò. tốt nhất không nên thừ. nếu không sẽ gây ra chuyện không thể khống chế.
Tâm thần dung nhập cảm quan, thông qua Mệnh Hạch kéo đái tới Đại Luân Hồi, Dương Phàm mơ hồ cảm ứng được sự tồn tại của Thạch Thiên Hàn.
Nhưng là có lẽ khoảng cách quá mức xa XÔỊ liên hệ tinh thần này rất yếu ớt.
Yếu đến mức Dương Phàm không đù để đùng Tiên Hồng Không Gian chiếu rọi tới.
Tuy nhiên trong lòng hắn cuối cùng thờ phào nhẹ nhõm, như vậy xem ra trước mắt hẳn là Thạch Thiên Hàn bình an vô sự.
Lúc trước tại hạ giới. Thạch Thiên Hàn tu luvện trong không gian ma vực. sau Đại Thừa Kỳ không ngờ phi thăng mà đi. từ đó về sau cắt đứt liên hệ với Dương Phàm.
- Không gian ma vực kia, đa phần là nẳm ờ Hạ tam giớii, khoảng cách Thiên giới quá mức xa xôi.
Dương Phàm nỉ non lẩm bẩm.
Trong thất giới. Phàm giới là tầng thấp cơ sở nhất, ức vạn vô số không gian, rộng lớn nhất.
Ngoài ra, lục giới còn lại đều là giớii cao cấp.
Thượng tam giới với Thiên giới là căn nguyên giới, phân biệt có: Thiên giới. Tiên giới. Phật giới.
Hạ tam giới với Minh giới là căn nguyên giới, phân biệt là: Minh giới. Ma giới. Yêu giới.
Khi thất giới mới mờ. Thiên giới ở trên, Minh giới ờ dưới. Đây cũng là khởi nguyên cùa Thượng tam giới cùng Hạ tam giới.
Thạch Thiên Hàn đang ờ Hạ tam giới, như vậy cách Thiên giới một đoạn rất xa xôi.
- Chỉ cần tu vi của ta có thể liên tục tăng lên, cảm quan tăng nhiều, cuối cùng có thể lấy được liên hệ với Thạch Thiên Hàn.
Trong lòng Dương Phàm bình tĩnh, cũng miễn cưỡng vận chuyển thần thông, nhắn gừi tới Thạch Thiên Hàn một tia ý niệm đan giản nhất cho thấy minh còn tồn tại.
Mà bên phía Thạch Thiên Hàn như đá chìm đáy biển, hơn phân nừa là không có thần thông có thể thông qua Đại Luân Hồi như Dương Phàm, không thể nhắn gửi ý niệm tới Dương Phàm cho đù là đan giản nhất.
Sau khi thành công tấn chức uẩn Sirih sơ kv. Dương Phàm rốt cục rút ra một thời gian nhất định tu luy ện thân thể này.
về thân thể. Dương Phàm chù vếu tu luyện "Luyện Thể Thuật" đơn giản nhất, cũng sử đụng Nghịch Linh Huyết cùng Nghịch T iên Huy á phụ trợ.
Trong Mệnh Hạch, sinh mệnh lực dồi dáo vô tận, mênh mông như biển cũng dùng để rèn luvện thân thể.
Luyện Thể Thuật tu luyện đến mức tận cùng, cũng có thể so được với thân thể bất diệt.
Dương Phàm có Mệnh Hạch tương trợ. có đại lượng Nghịch Linh Huyết cùng Nghịch Tiên Huyết phụ trợ. trong thời gian mấv trăm năm ngắn ngùi, thân thể đã mạrih mẽ tới một cực hạn.
Sau khi dùng Nghịch Linh Huyết cùng Nghịch Tiên Huvết. thân thể này cùa Dương Phàm đương nhiên cũng có thêm vài loại thần thông, nhưng là cũng không được hắn coi trọng.
Đương nhiên, đặc điểm cùa thân thể nàv cùa Dương Phàm là lực khôi phục siêu cường cùng với kim cương bất hoại.
Sau bốn năm trăm năm, hắn chi dựa vào thân thể lực lượng là có thể một mình đấu Chân Tiên cừu trọng.
Trong thời gian này, hắn cũng độ qua thiên kiếp.
Đáng giá để nói nhất chírih là, tùv tùng Dạ Thiên bên cạnh Dương Phàm cũng thuận lợi tu luyện đến Đại La Kim Tiên, cũng độ qua Đại La Thiên kiếp.
Có Dương Phàm tương trợ. độ Đại La Thiên kiếp tự nhiên là đơn giản.
Dạ Thiên trở thành Đại La Kim Tiên, việc này khiếp sợ toàn bộ phù thành chủ.
Một nhà thàrih chù. bao gồm Dương Lâm. Nam Cung Nguyệt đều cảm giác tò mò sâu sắc đối vói đứa con thứba.
Bọn họ càng hiểu được ý nghĩa cùa một vị Đại La Kim Tiên.
Mặc dù dõi mắt khắp Lâm Viễn Thành, thậm chí là Tra Châu, Đại La Kim Tiên cũng là thân phận cao cao tại thượng.
Nếu có thể tu luyện đến Kim Tiên thượng vị. có thể được tôn là Tiên Quân.
Nhưng là Kim Tiên cừu trọng, tiến triển mỗi một trọng đều cực kỳ thong thả, thực lực chêrih lệch rất lớn.
Sau khi Dạ Thiên tển chức Đại La Kim Tiên. Dương Phàm âm thầm gật đầu. Cuối cùng bên cạnh hắn cũng có một thủ hạ hơp cách.
Rồi sau đó. hắn bắt đầu thu mua tài liệu, tiệp tục rèn luyện Luân Hồi Bàn.
Với thân phận Tam công từ cùa phù thàrih chủ cùa hắn, thu mua tài liệu tự nhiên rất đơn giản.
Kết quả trong bốn năm trăm năm kế tiếp. Luân Hồi Bản của Dương Phàm vượt qua Tiên khí cừu phârn, thậm chí cực phârn, cuối cùng đạt tới cấp bậc Tiênbảo.
Lúc luyện hóa ra Tiên bảo. trong thiên địa sẽ có một chút dị tượng, lại bị Dương Phàm che chắn.
Một kiện Tiên bảo cho dù là Đại La Kim Tiên binh thường cũng rất khó có được.
Mà Dương Phàm - tam công từ cùa phù thàrih chủ nàv lại tự luvện chế ra được một kiện.
Trên thực tế. Tiên bảo hắn chiếm được trong Cừu Kiếm Di Chi cũng không chi một hai kiện.
Nhưng hắn tu luvện đại đạo Tiên Hồng, cần một kiện Pháp bảo bản mệnh thích họp công phép của minh.
- Đệ tử kia cùa ta, lấy được nhiều bảo vật linh đan trong Cừu Kiếm Di Chi. hiện tại hẳn là tu vi không tầm thường rồi!
Dương Phàm nghĩ đến đệ từ Phương Chân.
ở tại phủ thành chủ. chờ đợi Dương Phàm là tu luyện dài lâu mà buồn tẻ.
Không phái hắn không nghĩ ra ngoài một chút.
Mà bởi vì ngân năm này. Lâm Viễn Thanh cùng Chu Vũ Thành lân cận thường xuyên giao chiến.
Lâm Viễn Thàrih là đại thàrih một phương, bên dưới còn có rất nhiều thàrih nhò và thôn trấn.
Nghe mẫu thân Nam Cung Nguyệt nói, chiến sự bất lợi. lâm viễn thàrih đã mất đi hai thành nhò cùng không ít thôn trán.
Dương Phàm gẩn như không nhìn thấv bóng dáng phụ thân cùng đại ca Dương Cương.
Ngay cả nhị ca cũng thường xuyên đi tiền tuyến, bày mưu tính kế.
- Hy vọng người nhà bình yên vô sự. chiến tranh sớm ngày chấm đứt.
Trong lòng Dương Phàm thầm nhủ.
Nhưng là chuyện lại không như Dương Phàm chờ mong.
ở Thiên giới, mỗi tiên nhân đều có tuổi thọ lâu dài.
Một trận chiến lớn đánh mấy vạn năm thậm chí mấy trăm vạn năm đều là chuyện rất bìrih thường.
Hầu hết thời gian cùa Dương Phàm đểu đùng trong tu luyện.
Nháy mắt đã trôi qua bảy tám ngàn năm.
Một ngày nàv hắn xuất quan, tuy tu vi có tiến triển nhưng còn không tu luyện đến uần Sirih trung kỳ.
Sau khi đạt tới uẩn Sinh Kỳ. cần chính là thời gian, hết sức dài lâu.
Trong không gian Mệrih Hạch, câv non mềm mại nguyên bản bằng ngón cái giờ phút nàv đã lớn bằng cárih. tay trẻ em.
Trong Tiểu thế giới, không gian lại mờ rộng một chút, sinh cơ lục ý càng đậm.
Dương Phàm phát hiện, vùng đất của Tiểu thế giới bị Tiên Hồng Không Gian chiếu rọi. mặc đù còn có các loại màu pha tạp. nhưng màu xanh cũng càng nhiều hơn một chút.
Hô—
Sau khi xuất quan, Dương Phàm phun ra một hơi đài, không nghĩ tới thời gian qua nharih nhưvậy.
Hắn có thể dự đoán được, ngày sau bế quan tu luyện ít nhất hơn mấy trăm, hơn ngàn năm, cho dù là vạn năm cũng không kv quái.
Lần này Dương Phàm xuất quan, phát hiện tìnÌL hình chiến sự của Lâm Viễn Thanh càng ngày càng trỡ nên không ổn.
- Một phần mười lãnh thổ của Lâm Viễn Thành đều bị Chu Vũ Thanh chiếm cứ.
Tùv tùng Dạ Thiên nói cho hắn tin tức này.
Trong thời gian bảy tám ngàn năm, tu vi của Dạ Thiên mới gian nan đột phá đến Kim Tiên nhị trọng, tiến độ vô cùng thong thả.
- Nói vậy. Lâm Viễn Thàrih đã hoàn toàn rơi vào cục điện bất lợi?
Khóe mắt Dương Phàm có một tia lo lắng.
Trong phủ thành chủ một bầu không khí tĩnh mịch, đại ca nhị ca đểu đi tiền tuyến, phụ thân hon một vạn năm gần đây căn bản không nhìn tháy hai lần.
Thông qua Đại Luân Hồi, Dương Phàm có một loại tính toán ra tương lai. cục điện cùa Lâm Viễn Thanh sẽ càng thêm không xong.
Thấy tìrih hìrih này. hắn có chút ngồi không vên.
Một ngày này. tại Kírih Nguyệt Hồ.
- Mầu thân. Chiến sự tiền tuyến bất lợi. có thể cho con đi ra, đốc hết sức mọn?
Dương Phàm đưa ra yêu cầu của mình.
Sau khi Nam Cung Nguyệt nghe xong, hết sức cao hứng. Tiểu từ này rốt cục hiểu được quan tâm chuyện nhà
Tuv nhiên, nàng cự tuyệt Dương Phàm không chút chừa đường thương lượng.
- Lâm Viễn Thành còn chưa đến nỗi không xong đến bước đó. thế cho nên không cần đến tam công từ của phù thành chủ ra tay.
Nam CungNguvệt cười anùi đứa conthứba.
Trong lòng Dương Phàm cười khổ. Mầu thân cùa kiệp này thật đúng là coi mình là một đứa nhỏ trói gà không chặt?
Sự thật như thế. Dương Phàm cũng chi đành thôi.
Dù sao gia tộc còn không gặp phải đả kích trí mạng gì.
Hắn tiệp tục dốc lòng tu luyện, hy vọng sớm ngày tăng tu vi; hoàn thành ý nguyện của Vô Song, gặp mặt cùng Vũ Tịch, đệ từ và Hồ Phi.
Năm tháng từ từ. lại là một vạn năm nhoáng cái trôi qua.
Tính ra, từ khi Dương Phàm tân sinh tới nay đã được hơn hai vạn năm.
Títih thêm một vạn năm trong không gian Luân hồi. đến thượng giới đã được ba vạn năm.
Mà Dương Phàm rốt cục cũng lấy được đột phá về tu vi. tu luyện đến uần Sirih trung kv.
Trong không gian Mệrih Hạch, gốc cây non kia rốt cục trường thành, cao bằng nừa người
-... Ta còn đoán được, đại ca chết đi. phụ thân chết trận, địch nhân san bằng phủ thành chù. còn có mẫu thân ngài... tự sát mà chết!
Lời nói của Dương Phàm như chùy lớn vạn cân. đánh mạnh vào trong lòng Nam Cung Nguyệt, khiến nàng mặt xám như tro tàn.
Nàng nhìn con thật lâu, đôi mắt có vài phần thâm ý:
- Kỳ nhi nói cho ta biết những điều này. là muốn đi tiền tuyến trợ giúp phụ thân ngươi? Dương Phàm gật gật đầu:
- Nếu con ra tav, sẽ nắm chắc 70% thav đổi vậnmệrih này.
- Cấp bách lúc này là phải nghĩbiện pháp làm thế nào cứu đại ca ngươi trởvề.
Nam Cung Nguyệt chân tay luống cuống, lần đầu tiên lộ ra vẻ bất lực trước mặt đứa con.
- Nếu mẫu thân tin tường, con sẽ đi tiền tuyến. Nểu mẫu thân không tin, con vẫn sẽ đi.
Giọng điệu Dương Phàm đần trở nên kiên quyá. trên mặt có một loại kiên địrih không thể làm trái và tự tia
Hiện tại đại ca Dương Cương bị địch nhân bắt giữ. Dương Phàm ẩn nhẫn đến đâu cũng sẽ ra tay.
Cho dùNam Cung Nguyệt ngăn cản, hắn cũng sẽ ra tav.
Nam Cung Nguyệt nghe được giọng điệu kiên quyá cùa con. đột nhiên tức giận, nhưng nhớ tới mọi chuyện từ khi đứa con thứ ba sinh ra. tức giận lại tiêu tan vài phần.
Nàng hơi tức giận quát:
- Bắt đầu từ khi nào ngươi đã dám trái ý mẫu thân?
- Nếu làm trái mẫu thân có thể cứu lại mạng cùa đại ca cùng phụ thân, con cam nguvện. Dương Phàm mùn cười, không chút nhượng bộ.
Giờ này khắc này. trẽn người hắn có một loại thuyết phục.
Nam Cung Nguyệt ngần ra, cảm thụ lời nói của con. vẻ mặt thâm ý:
- Chuvện này ngươi rốt cục là thật sự nắm chác, hay là tự đánh sưng mặt giả làm người mập (lừa dối). Mầu thân sao nhẫn tâm đẩy ngươi ra chiến trường?
- Ha ha...
Dương Phàm bật cười:
- Xin mẫu thân nhớ kỹ một câu: Thế gian này, không ai có thể dồn con vào chỗ chết!
Thật cuồng vọng!
Đây là phản ứng đầu tiên của Nam Cung Nguyệt.
Ngay cả Dạ Thiên ờ ngoài phòng đều nghe thấy được lời nói của chủ nhân, nhưng tuvệt không cảm thấy cuồng vọng.
Thực lực của chù nhân chỉ có hắn rõ ràng, nhưng cũng chi như một góc núi băng.
Nam Cung Nguyệt vừa chuẩn bị nói chuyện...
Bá!
Con nàng đã hư không biến mất trước mặt.
Trong nháv mắt. Dương Phàm đã về phòng mình.
Nam Cung Nguyệt Kim Tiên tam trọng sững sờ tại chỗ.
Với cảrih giớii của nàng còn không hoàn toàn nhìn ra đứa con rời đi như thế nào.
- Thuấn di? Chi có đạt tới cấp bậc Tiên Quân mới có thể chân chírih nắm giữ thần thông như vậy!
Nam Cung Nguvệt không khỏi thấp giọng ni non.
Giờ khắc này nàng đột nhiên V thức được: Kv nhi đã không phải đứa con nhò trói gà không chặt trong ấn tượng cùa mình.
Chỉ dựa vào điểm này. đứa nhò tuyệt đối có tư cách tham gia chiến tranh.
Vào lúc ban đêm.
Tam công từ Dương Kỳ của phù thành chủ cùng với tùy tùng cùa hắn biến mất khòi tầm mắt của gia đinh.
Đương nhiên, trong thời gian ngắn, bọn họ chỉ cho rằng, hai người này lại bắt đầu bế quan tu luyện.
Nam Cung Nguyệt vốn định phái thêm một chút nhân thủ, nhưng lại bị Dương Phàm từ chối.
- Hai người chúng con đủ rồi.
Dương Phàm trả lời như vậy.
Nam Cung Nguvệt đột nhiên phát hiện, tùv tùng bên cạnh Dương Phàm không biết từ lúc nào đã tu luyện đến Kim Tiên tam trọng.
- Các ngươi đều trưởng thành rồi.
Nam Cung Nguyệt nhìn chăm chú đứa con cùng tùy tùng nương theo bóng đêm rời đi. tâm tình lúc này không biết là vui mừng hay mất mát.
Lâm Ngân thành là một tòa cổ thành truyền thừa xa xưa, phạm vi quản hạt mấy trăm vạn dặm. lệ thuộc sự quản hạt của Lâm Viễn Thành.
Nừa tháng sau!
Hai bóng người gầy gò từ từ hạ xuống.
- Giết!
Hai bên phía trước cừa thành đều có mấy vạn tiên birih tiến hành giết chóc máu tanh, cảnh, tượng hoàrih tráng đánh cho thiên địa biến sắc. mây đen đày đặc.
- Cuối cùng cũng tới rồi!
Dương Phàm nhẹ thờ ra một hơi.
Trên người nam nhân lạnÌL băng nhắm mắt đứng bên cạnh hắn dâng lên một luồng sát
khí
Dọc theo đường đi. bọn họ chạy tới tiền tuyển cũng không phải đễ đàng.
Trên đường vài lần gặp phải tiên binh hoặc tiên vệ tuần ra cùa Chu Vũ Thành ngăn cản.
Dương Phàm vẫn không ra tay. mồi lần đều là Dạ Thiên ra tav, lôi đìrih chém giết tất cả địch nhân.
Loại chém giết cùng tôi luvện này khiến thực lực cùa Dạ Thiên càng ngày càng đáng sợ.
Ý niệm phục cừu mãnh, liệt trong đầu hắn đối với kiếm đạo sát phạt có trợ giúp cực kỳ thâm ảo to lớn.
Đặc biệt là hình ảrih Dương Phàm truyền cho hắn xem.
Nam nhân trong hình ảnh. trong tay cầm nừa đoạn kiếm gãy. một kiếm chí từ siêu việt thiên cồ, trực tiếp miểu sát hết thảy địch nhân.
Loại ý cảnh này khiến hắn rung động thật sâu.
- Người nào?
Hai người vừa mới tới gần. đã bị tiên vệ tuần tra chung quanh Lâm Ngân Thanh ngăn lại.
- Ta là tam công tử Dương Kỳ của thành chù Lâm Viễn Thàrih, tói viện trợ phụ thân, huynh trưởng.
Dương Phàm lạrih nhạt cười, lấy ra một cái lệnh bài, đứng chờ tại chỗ.
Lập tức có tiên vệ trở về bầm báo.
Ngay khi đóng chờ.
Vút Vút Vút —
Trên vòm trời đột nhiên xẹt qua ba dải sáng rực rỡ. một cỗ thần uv kinh thế hãi tục từ trên trời giáng xuống.
Babóng người gần như t huấn di đánh vể phía bên này.
- Không tốt! Là Đại La Kim Tiên!
Đội tiên vệ chấp phép này sắc mặt tái nhợt, chìm trong tuyệt cảnh từ vong.
Gặp phải Đại La Kim Tiên tập kích, bọn họ không có bất kỳ lực trả đòn.
Ba đạo hào quang bav tới. hai nam một nữ khí thế kinh thiên.
Dương Phàm đứng tại chỗ. vẻ mặt lạrih lẽo không có ý ra tay.
Choeng!
Một cầu vồng kiếm chói mắt vắt ngang hư không, làm cho trên không phụ cận Lâm Ngân Thảrih một vùng chói mắt.
Phác!
Tên cường giả Kim Tiên nhất trọng đánh lên trước tiên bị một kiểm xuyên qua cổ họng, máu tươi văng khắp nơi.
Phịch!
Khi thi thể hắn từ giữa không trung rơi xuống, một nam một nữ khác mới phản ứng lại. không khỏi hít sâu một ngụm khí lạnh vẻ mặt hoảng sợ nhìn Dạ Thiên.
Một gã Đại La Kim Tiên đã bị miểu sát nhưvậy.
Kiếm đạo của nam nhân này quá mức đáng sợ!
Đám tiên vệ tuần tra phía Lâm Ngân Thàrih đều cảm thấy trái tim như nhảy lên cổ họng. Bọn họ vốn tường hẳn phải chết không nghi ngờ, lại không đoán được là tìrih huống này. Người ra tay nhìn qua chi là một người hầu.
- Báo thù cho tứ đệ!
Một nam nhân Đại La Kim Tiên khác hai mắt đò như máu. hét lớn một tiếng, một cây cờ tím trong tay vung lên.
Hô!!!
Trên trời cao giáng xuống ngàn vạn đạo từ sắc quang ban, như thác nước oanh kích tới. Khí thế hào hùng, nuốt hết thiên địa lập tức bao phù phạm vi trăm dặm.
- A...
Đội tiên vệ chấp phép kia sợ tới mức toàn thân run rẩy.
Mặc dù phía bọn họ cũng có cường giả. nhưng chiến đấu của cường giả cấp bậc Đại La Kim Tiên. cho dù là một tia đư ba cũng có thể làm cho bọn họ bị tan thành mâv khói.
Choeng!
Dạ Thiên rút kiếm!
Kiếm quang lóe lên thẳng hướng tận trời, thiên địa đột nhiên sáng tối giây lát.
Phốc!
Nam nhân Đại La Kim Tiên động thù đồng dạng bị một kiếm đâm thủng cổ họng.
Phịch!
Thi thể roi xuống đất. vị trí nguyên bản của hắn bị một nam nhân tuẩn mỹ lãnh khốc thay
thế.
- Mới Kim Tiên nhất nhị trọng cũng tới đâv tìm chết!
Dạ Thiên đã sớm không phải là gia đinh lúc trước bị người ức hiếp.
Còn lại một nữ nhân cuối cùng, sắc mặt có chút tái nhợt.
Hai đồng bọn Kim Tiên nhị trọng đều bị một kiếm miểu sát.
Vậy nàng Kim Tiên nhất trọng có thể chạy thoát hay không?
- Tiểu nữ nhận thua đầu hàng!
Phác!
Một thanh bảo kiếm tòa árih bạc đâm xuyên qua cồ họng nàng.
Tiếng cười sang sảng cùng lời khen ngợi cùa Hổ tướng quân khiến chúng thần từ cùng tiên tướng trong đại điện sững sờ. sau đó lộ vẻ cổ quái.
Bầu không khí trong đại điện im lặng, đa số người hoặc là thát thẩn hoặc là không đám lên tiếng.
Dù sao ngay trước đó. thành chù Dương Lâm vừa mới hung hăng răn dạy tam công tử một trận.
Dương Lâm ngồi trẽn ngôi cao cũng ngần ra, árih mắt khó tin nhìn kỹ đứa con mìrih không coi trọng nhất và cũng không hiểu nhất.
Dương Đông trong khi kinh ngạc, còn khó che giấu hưng phán cùng chờ mong trong lòng: "Tam đệ... Cho dù ngươi che giấu sâu bao nhiêu, giờ phút nàv gia tộc nguy cơ hiểm nghèo cũng không thể không ra tay".
- Hồ tướng quân. Ý ngươi là. khuyển tử này của ta vừa rồi lập công lớn. chém giết tam tiên?
Dương Lâm nghiêm trang nhìn thẳng ái tướng dưới tay. đường như muốn xác định thật chuẩn xác.
- Thiên chân vạn xác (thật 100%). Lúc ấy ty chức đang chiến đấu ờ phía trước, bị Đại La Kim Tiên của Chu Vũ Thành kiềm chế. cảm thấy được phía sau bị đánh lén cũng không kịp làm gì. Chờ khi ty chức phản ứng lại. ba gã Đại La Kim Tiên kia đã nằm dưới đất!
Hổ tướng quân nói tới đây. trong mắt đầy vẻ nóng bỏng, càng nhiều là nhìn chằm chằm vào Dạ Thiên ở phía sau Dương Phàm.
Dù sao lúc ấy hắn chi nhìn thấy Dạ Thiên ra tay.
Dương Lâm nghe vậy. không khòi thở ra một hơi đài, hơi thâm ý nhìn phía con thứ ba Dương Kv.
Không nghĩ tới đứa con không được hắn coi trọng nhất lại là đứa che giấu sâu nhất.
Không ra tay thì thôi, đã ra tay thì thật kirih người.
- Báo đại thành chủ. Mấy ngày gần đây. mật thám lượn lờ ở nơi chúng ta đều bị hai nam nhân thân bí chém giết, trong đó bao gồm hai gã Đại La Kim Tiên, một hai chục tên Chân Tiên thượng vị. Đây có thể là tam công từ trợ giúp hay không?
Một tướng lãrih đứng ra, khom người nói.
Thần sắc Dương Lâm dịu đi một chút, nhìn phía Dương Phàm:
- Có việc này không?
Dương Phàm mim cười:
- Trên đường đi tới Lâm Ngân Thanh đích xác gặp được mật thám cùng cường giả của quân địch, tuy nhiên đều bị tùy tùng của ta chém giết.
- Tùy tùng?
Chúng thần từ cùng tiên tướng trong đại điện chẩn động, ánh mắt đồng loạt rơi xuống nam nhân tuấn mỹ phía sau lưng Dương Phàm.
Nam nhân tuẩn mỹ này từ khi tiến vào đại điện vẫn bị bỗ qua.
Giờ phút này. hắn vẫn nhắm mắt dường như đắm chìm trong tu luvện.
- Đúng đúng. Chính là vị tiểu anh hùng này. Chi xuát ba kiếm liền một hơi chém giết ba gã Đại La Kim Tiên. Chãng những làm mất nhuệ khí cùa Chu Vũ Thàrih, còn làm cho kế hoạch đánh lén cùa bọn họ thất bại trong gang tấc.
Ánh mắt Hổ tướng quân sáng lên. nhìn chẳm chằm Dạ Thiên, vẻ mặt hưng phán.
Cao thủ như vậy nếu có thể lôi kéo vào dưới trướng của mình, chẳng phải như hồ thêm cánh.
Chi xuất tam kiếm, chém giết ba gã Đại La Kim Tiên?
Mọi người nghe vậy không khỏi hít sâu một ngụm khí lạnh.
Thực lực như thế quả thật không dám tường tượng.
Không bao lâu, átih mắt mọi người đều từ trên người tam công từ Dương Kỳ này chuyển dời đến tùy tùng Dạ Thiên cùa hắn.
Dưới cái nhìn của mọi người tập trung, Dạ Thiên mở mắt. một tia hàn ý băng lạrih bao phù toàn trường.
Nhiệt độ trong đại điện đột nhiên giảm vài phần, không ít người đánh rùng mình theo bản năng.
Người nàv đáng sợ!
Nhưng trong mắt Dương Lâm cùng Hổ tướng quân lại lộ ra vẻ cực kỳ vui sướng.
- Ngươi tên là gì?
Dương Lâm hỏi.
- Dạ Thiên.
Hai chữ. sang sảng có lực. lại lạnh băng vô tình.
Dạ Thiên?
Dương Lâm đột nhiên thấy quen tai, nhớ tới phu nhân Nam Cung Nguyệt từng nói qua với mình: Tên tùy tùng đứa con thứ ba thu. tu vi tiến triển thần tốc. hết sức kỳ quái.
- Dạ Thiên, rất tốt. Ngươi lập công lớn. bản tọa phong ngươi Phó thống lĩnh, phụ tá Hổ tướng quân tác chiến. Thưởng mười vạn tiên thạch, ba kiện Tiên khí cực phẩm...
Thanh âm Dương Lâm trên cao nhìn xuống, tràn ngập uy áp vô thượng, ban thưởng arih đũng kỳ tài này.
Trong lúc này. trong mắt Hồ tướng quân kia đầy hưng phán.
Dương Phàm nhíu mày. Đây chính là tùy tùng mìrih bồi đường, làm sao phụ thân nói điều đi là điều đi?
"Tuy nhiên, đây cũng là một cơ hội khảo nghiệm hắn!"
Hắn thầm nghĩ trong lòng, không lên tiếng hoặc phản đối. trên mặt không vui không
buồn.
- Đa tạ Đại thành chủ ưu ái.
Thanh âm vững vàng đạm mạc từ trong miệng Dạ Thiên phát ra.
- Tuy nhiên. Dạ Thiên chỉ là tùy tùng cùa tam công tử. cũng là kiếm trong tay tam công từ. Ý tốt của Đại thàrih chủ. xin tâm lĩnh.
Chuyển biến tiệp theo khiến chúng thần từ cùng tiên tướng trong đại điện đều hết sức bất ngờ.
- Hav cho Dạ Thiên ngươi, gan lớn hơn trời, dám làm trái Đại thành chủ.
Có người tại chỗ quát lớn.
- Dạ Thiên này có phải đầu óc có vấn đề hay không? Tiền đồ to lớn không cần. lại cam tâm làm một tùy tùng không có tương lai?
Không ít người trong lòng thầm kirih nghi.
Hổ tướng quân vẻ mặt thát vọng, lần đầu tiên nghiêm túc đánh giá vị tam công từ của phủ thàrih chủ vẫn một mực ẩn giấu.
Căn cứ nhiều năm kinh nghiệm mang binh đánh giặc cùa hắn. đương nhiên hiểu rõ chỉ có nhân vật như thế nào mới có thể khiến một cường giả chân chính khăng khăng một mực đi theo.
- Ngươi đã không muốn, bản thành chù cũng không miễn cưỡng.
Dương Lâm cũng có chút thất vọng, árih mắt mang theo thâm ý nhìn phía đứa con nhỏ nhất: "Rốt cục ngươi che giấu sâu bao nhiêu?"
Dương Đông cũng thất vọng nhưng không phải vì Dạ Thiên không phục vụ cho phụ thân mà là tam đệ giảo hoạt nàv, thẳng đến hiện tại cũng không có chân chírih ra tay.
Đúng. Cho tới bây giờ chưa thấy hắn ra tay.
Mặc đù lần này lập công lớn. bỗng nhiên nổi tiếng cũng chỉ là tùy tùng cùa hắn ra tav.
"Có thể bồi dưỡng ra cao thủ như Dạ Thiên trong thời gian ngắn ngùi hai vạn năm. Tam đệ a. ngươi rốt cục ở vào trình tự nào?"
Tò mò trong lòng Dương Đông mãnh liệt trước nay chưa từng có. thậm chí lại muốn đùng kế thừ.
Có tùy tùng Dạ Thiên này, dõi khắp phạm vi Tra Châu, có thể tới gần Dương Phàm chỉ sợ không nhiều lắm. càng đừng nói buộc hắn ra tay.
Rồi sau đó. trong đại điện nghị sự bắt đẩu thương nghị việc quân cơ quan trọng.
Dương Phàm ở bên cạtih nghe, phát hiện trạng huống của Lâm Viễn Thành còn tệ hem trong tưởng tượng.
Chu Vũ Thanh chẳng những chiếm một phần ba lãnh thổ của Lâm Viễn Thành, còn có không ít cao thù cường giả đánh thẳng xuyên thủng vào nơi sâu trong lãtih địa, đây đã không đơn giản là mật thám nữa.
Còn có một chuyện trọng yếu chítih là đại công từ Dương Cương bị bắt giữ.
Bên phía Lâm Viễn Thành đương nhiên nhiều lần đưa ra đàm phán hiệp thương, hy vọng có thê chuộc lại Dương Cương.
Nhưng Chu Vũ Thàrih đưa ra cái giá thật quá lớn. nhưng lại muốn đưa ra yêu cầu muốn Lâm Viễn Thàrih trờ thành phụ thuộc của Chu Vũ Thành hoặc là dâng ra năm mươi thành tri
Trong lúc nhất thời Lâm Viễn Thành không thể tiệp nhận.
Nếu đáp ứng yêu cầu. Lâm Viễn Thành hoặc trở thảrih phụ thuộc hoặc là đárih mất hơn phân nừa lãtih thổ.
Mà Chu Vũ Thành đưa ra kỳ hạn: Trong vòng trăm năm nếu Lâm Viễn Thành không có trả lời thuyết phục, sẽ đưa đại công tử ra chém đầu công khai.
- Một trăm năm?
Dương Phàm khẽ buông lòng một hơi.
Trước mắt xem ra, đại ca Dương Cương đối với Chu Vũ Thành mà nói là rất có giá rị. Không có lo lắng về sinh mạng, ngược lại còn an toàn hơn bao giờ hết.
- Phụ thân đại nhân. Nếu chúng ta có thể đại thắng mấy trận, thái độ của Chu Vũ Thanh mới dịu đi. hạ thấp giá xuống?
Nhị ca Dương Đông đề nghị.
Dương Lâm gật đẩu nói:
- Nói có lý. Không biết Đông nhi có đề nghị gì?
Dương Phàm chính khí nói:
- Hiện nay địch phương hung tàn ác độc. hơn nữa mật thám và đu kích xâm rihập vào lãnÌL địa. chẳng những nắm giữ trạng huống quân ta càng nhiều phen quấy rầy viện quân, tập kích nơi yếu hại. cỗ thế lực này nếu là không trừ. làm sao có thể xoay chuyển toàn cục?
Mọi người nghe vậy. đều gật đầu.
Nhưng là phái người nào đi đảm đương việc này?
Mọi người hai mặt nhìn nhau.
- Con cảm thấy được, tam đệ thích hơp đảm. đương việc này. Một là hắn mới đến tiền tuyến, không ai biết chi tiết của hắn. Hai là: tùy tùng Dạ Thiên chiến lực kirih người, có thê đễ dàng chém giết Đại La Kim Tiên bìrih thường.
Dương Đông cười tủm tim nhìn phía tam đệ Dương Kv.
- Kỳ nhi hắn thật thích họp việc này?
Dương Lâm nừa tin nừa ngờ.
Người có ý đều có thể nhìn ra được, tam công từ Dương Kỳ sâu không lường được.
- Phụ thân, hài nhi nguyện ý nhận việc này.
Dương Phàm gật đầu.
Trong phạm vi lãnh địa Lâm Viễn Thành, đu kích binh, mật thám thậm chí là nội gian cùa đối phương bị toàn diện tiêu diệt, đã ảrih hường đến đại chiến giữa hai phương thế lực.
Chu Vũ Thành đã mất hiểu biết về tình hình binh lực điều khiển nội bộ cùa Lâm Viễn Thành.
Tất cả mật thám cùng trinh sát du kích binh đưa vào nội bộ quân địch đều chỉ có một kết quả: Có đi không có về.
Ngay cả những nội gian vốn tồn tại trong Lâm Viễn Thàrih đểu bị thanh lý sạch sẽ.
Ngược lại, mật thám của Lâm Viễn Thành ờ nội bộ Chu Vũ Thảnh vẫn tồn tại như trước.
Khi từng cái ung nhọt bị thanh trừ. nội bộ Lâm Viễn Thành thống nhất cao độ. tình hìrih chiến đấu lặng yên phát sitih chuyển biến.
Trong vài năm tiếp theo. Lâm Viễn Thàrih đần dẩn xoay chuvển tình, thế bất lợi. thắng trận càng ngày càng nhiều, đoạt lại đại bộ phận lãrih địa thuộc về mình.
Chu Vũ Thành mặc dù có Thiên Tường vương triều âm thầm giúp đỡ. nhưng là đối mặt với Lâm Viễn Thành nội bộ đoàn kết thống nhất cao độ. vẫn bị đánh cho liên tiếp bại lui.
Uy danh của Từ Thần Chi Kiếm đã kinh sợ Chu Vũ Thành, khiến tất cả mật thám nội gian đều không thể che giấu.
Dương Phàm đến tiền tuyến viện trợ đã xoay chuyển đại cục chiến tranh.
Thanh chủ Dương Lâm không khòi cảm khái cùng tự hào. đồng thời đáy lòng có vài tia áy náy. Không nghĩ tới đứa con thứ ba cùa mình lại ưu tú như thể.
Trong lòng Dương Đông có chút nghiến răng nghiến lợ, tam đệ này cũng quá có thể ẩn nhẫn.
Theo người hắn phái tới giám sát. mấy năm nay tam đệ chưa từng ra tay.
Chưa từng ra tay!
Tất cả địch nhân bất kể là Chân Tiên thượng vị hay là Kim Tiên nhất trọng, nhị trọng đều bị Dạ Thiên thoải mái thu gặt sinh. mạng.
Một lần kinh người nhất, địch quân phái tới một vị Kim Tiên tam trọng, vẫn như trước bị Dạ Thiên chém đầu gọn gàng.
Lâm Viễn Thành không ngờ lại xuất hiện cường giả như thế.
Một kiếm miểu sát cùng cấp!
Dương Đông hiểu được, cho dù mìrih cùng là Kim Tiên tam trọng cũng không thể chống lại Dạ Thiên, thậm chí cũng có thể bị một kiếm miêu sát.
Thực lực cùa Dạ Thiên chỉ sợ vượt qua Kim Tiên hạ vị. có thể sárih với Kim Tiên tứ trọng.
Mà đạt tới cảnh giớii tứ trọng, đó là trình tự Kim Tiên trung vị. thực lực tăng vọt. dõi mắt khắp toàn bộ Tra Châu cao thủ như vậy đều là rất ít. rất ít.
Theo chiến cuộc xoay chuyển, Chu Vũ Thành đã không thể can thiệp vào nội bộ Lâm Viễn Thành.
Chỉ vẻn vẹn mấy chục năm. Lâm Viễn Thành đã thu hồi một phần tư lãnÌL thổ. còn có một phần năm lãrih. thổ còn ở bên Chu Vũ Thành.
- Một tiếng trống hăng hái tinh thần, thu hồi tất cả lãrih thồ. công tói Chu Vũ Thàrih!
Dưới cờ Dương Lâm. đám đại tướng Hồ tướng quân nhiệt huyá sôi trào, sĩ khí dâng cao.
Nhưng mà chính vào ngày này. bên phía Chu Vũ Thàrih bắn tới một mũi tên, có kèm theo một phong thư.
Phong thư này rất nhanh bị đưa tới tay thành chù Dương Lâm.
Xem xong nội dung thư, sắc mặt Dương Lâm rất là khó coi. trên không thành trì mây đen che phủ.
Trong đại điện im lặng như tờ, có thể nghe được tiếng hít thở của nhau.
- Phụ thân đại nhân...
Trên mặt Dương Đông có vài phần lo lắng.
- Chu Vũ Thàrih này không ngờ đùng đại ca ngươi Dương Cương để áp chế bắt buộc giá chuộc không thay đổi, thái độ cứng rắn vô cùng.
Thân hình cao lớn cùa Dương Lâm ngồi trên ghế cao mơ hồ run rẩy, đầy vẻ lo lắng.
Chi chốc lát. phong thư này truvềntới tav Dương Phàm.
- Kính Đại thành chù Dương Lâm: Nếu trong ba ngày Lâm Viễn Thanh không ngừng chiến, lập tức chém đâu quý đại công tử Dương Cương. Nếu muốn chuộc lại đại công tử. trừ phi quý quốc trờ thành phụ thuộc Chu Vũ Thảrih ta hoặc là cắt ra lãnh địa năm mươi tòa thành. Nếu không, ba năm sau chém một cánh tay. năm năm sau chém đứt tứ chi. mười năm sau móc hai mắt...
Dưới cùng chỗ ký tên, có mấy chữ: Chu Vũ Thiên. Dương Phàm xem xong thư; nhíu mày.
Chu Vũ Thàrih dưới tìrih huống như vậy. thái độ lại cứng rắn như thế. Giá chuộc đại ca Dương Cương không chút thay đồi.
Trong đại điện, chúng thần từ cùng tiên tướng đều trầm mặc.
Thật lâu sau, Dương Lâm thở ra một hơi. thở dài:
- Đông nhỊ ngươi có thượng sách gi?
Con thứ hai Dương Đông chẳng những tư chất siêu nhân lại thêm trí tuệ siêu phàm.
Đôi mắt Dương Đông như sao. trầm tĩnh nói:
- Chu Vũ Thàrih liên tục đại bại, giờ phút này lấv đại ca để áp chế. chi sợ có V kéo dài thời gian, thắng được giờ phút thở đổc. Theo ý hài nhi, trước mắt hẳn là phái sứ giả đi đảm
Tiên Hông Lộ Khoải Xan Điếm
phán cùng Chu Vũ Thành, tận lực hạ thấp giá. chuộc đại ca về. Hài nhi nghĩ rằng, với tìrih thế bất lợi giờ phút này của Chu Vũ Thành, có khả năng sẽ cần một bậc thang để hạ đài.
Chúng thần tử cùng tiên tướng trong đại điện nghe vậy đều gật đẩu.
Phân tích phòng đoán của Dương Đông trật tự rõ ràng, nói rất có lý.
Nhưng là kế tiếp lại nảv ra một vấn đề: Rốt cục phái ai đi đàm phán?
Đây cũng không phải là một chuyện dễ đàng.
Vừa muốn chuộc đại công từ về, vừa muốn tận hết khả năng giảm tiền chuộc.
Như vậy, sứ giả phái đi phải có đủ phân lượng, đồng thời phải có thủ đoạn và tài năng.
- Phụ thân, không bằng phái con đi.
Dương Đông đề nghị.
Với tài trí cùa hắn, đích xác có tư cách đám nhiệm việc này.
- Không được, điều này sao có thể!
Thần sắc Dương Lâm biến đổi. cự tuyệt theo bản năng.
Một đứa con của hắn đang ở miệng hồ. nếu có một chút sơ suát chi sợ lại đưa vào thêm một đứa.
Chúng thẩn tử cùng tiên tướng trong đại điện cũng đều không tán thành.
Một vị đại công từ bị bắt giữ khiến cho quân ta lâm vào cảnh oái oăm như thể, nếu lại thêm một vị nữa, vậy càng thêm bị động.
- Ha ha, vẫn là để ta đi thôi!
Một tiếng cười khẽ từ góc đại điện truyền đến.
Lên tiếng chính là tam công từ Dương Kỳ.
Dương Đông nghe vậy mắt hơi sáng lên. Trong mắt hắn. tam đệ Dương Kỳ hoàn toàn sâu không lường được, từ khi ra đời tới nay chưa từng chịu thiệt thời.
- Ngươi muốn đi?
Árih mắt Dương Lâm thoáng ngưng.
Không biết vì sao. nhìn thấy đứa con nhò nhất bộ dạng vân đạm phong khinh, hắn đều có một loại tín nhiệm không hiểu.
- Xin phụ thân chấp thuận. Hài nhi nắm chắc mang đại ca bìtih yên vô sự trờ về.
Dương Phàm nhìn thẳng phụ thân Dương Lâm. trong hai tròng mắt phát ra một loại dị quang huyền bí.
Trong phút chốc. Dương Lâm cảm thấy một cỗ áp bách không hiểu, cảm giác đứa con nhỏ đứng trong góc đại điện như một hải đương rộng lớn. vô cùng vô tận.
Một tiểu từ mới tu luyện mấy vạn năm. không ngờ có thể mang đến cho hắn Kim Tiên ngũ trọng cảm giác áp bách.
- Tốt tốt tốt!
Dương Lâm cao giọng cười to, miệng nói liên tục ba chữ "Tốt", vẻ đầy thâm ý nhìn tam công tử Dương Kỳ.
Hắn tuyệt đối không nghĩ tới. đứa con nhò này không ngờ che giấu sâu như thế!
Mọi người trong đại điện đều ồ lên. bọn họ không thể hiểu nồi vì sao đại thàrih chù lại đột nhiên đảp ứng.
Để cho con nhỏ nhất đi trận doanh quân địch đầm rồng hang hổ. thích hơp sao?
- Phụ thân yên tâm. hài nhi nhất định sẽ thành công!
Dương Phàm mùn cười.
- Người đâu, dâng rượu. Phụ thân trước kính ngươi một ly, trước chúc ngươi mã đáo thành công (giành được thắng lợi).
Rất nhanh có thị nữ dâng tiên từu lên.
Dương Phàm cũng không cự tuyệt, cầm chén rượu cạn một chén cùng phụ thân.
Sáng hôm sau.
Trong cái nhìn đưa tiễn của chúng thần tử tiên tướng. Dương Phàm cùng tùy tùng Dạ Thiên phá không bay đi về phạm vi thế lực Chu Vũ Thành.
- Hắn có thể thành công sao?
Hầu hết mọi người trong lòng không đảp án. cảm giác không thật.
Chi có Dương Lâm cùng Dương Đông, trong mắt gửi gắm chờ mong thật sâu.
- Không nghĩ tới phụ thân ngài lại chấp thuận hắn...
Dương Đông thấp giọng lẩm bẩm.
Váo thời điểm Dương Phàm cùng Dương Lâm hai mắt nhìn nhau, không ai nhận thấy manh mối gì.
Chỉ vẻn vẹn vài canh giờ, Dương Phàm cùng tùy tùng Dạ Thiên bay đến Vân Nguyệt Thanh mà Chu Vũ Thành chiếm cứ.
Vân Nguyệt Thàrih vốn là một tòa thảrih quan trọng yếu hại thuộc vể lãnh địa cùa Lâm Viễn Thành, hiện nay nằm trong tay Chu Vũ Thanh.
- Người nào???
Hai người còn không tới gần. đã bị tiên sĩ chấp pháp tuần tra phụ cận cảnh cáo!
- Ta là tam công tử Dương Kỳ cùa Lâm Viễn Thành, với thân phận sứ giả tới đảm phán cùng quý thành chủ.
Dương Phàm không kiêu ngạo không siểm nịrih nói.
- Đứng yên đừng động đậv.
- Thương lượng?
Sắc mặt Chu Vũ Thành chù trầm xuống:
- Chẳng lẽ các ngươi không hiểu ý cùa bản thành chủ? Hoặc là trờ thành phụ thuộc cùa Chu Vũ Thành ta. hoặc là dâng ra năm mươi thành trì. Không cò kè mặc cả!
Một cỗ lực lượng uy hiệp hùng hồn vô thượng trải rộng thiên địa không gian, áp bách hai người Dương Phàm.
Bá đạo nh.ưthế! Cứng rắn như thế!
Bầu không khí hoàn toàn tĩnh mịch, mọi người trong đại điện ngav cả thờ mạnh cũng không dám!
Dưới cỗ thần uv áp bách này, ngay cả tùy tùng Dạ Thiên phía sau Dương Phàm, hai tay cũng khẽ run rẩy. không biết là vì kinh sợ hay là bởi vì hưng phấn.
- Tu vi Chu Vũ Thành chủ này không ngờ đạt tới cảrih giới Kim Tiên ngũ trọng.
Ánh mắt Dương Phàm mờ mịt. bên trong ẩn hiện một lốc xoáy thần bí. nhìn thẳng Chu Vũ Thành chủ cao cao tại thượng này.
- Thành chủ đại nhân dường như còn không rõ đại chiến đến thời điểm nàv, ai mới là người thẳng lợi.
Khoảnh khắc đó. Chu Vũ Thàrih chù có một loại ảo giác, sinh mệnh cùng linh hồn đường như không thuộc về mình.
Nhưng là loại ảo giác này chỉ trong nháy mắt.
Lốc xoáy thần bí trong hai tròng mắt mờ mịt cùa Dương Phàm biến mất. khôi phục trạng thái thanh mitih như nước.
- Người thắng?
Chu Vũ Thành chủ ngừa đầu cười to:
- Bản thành chủ chi biết là: lãnÌL thổ của các ngươi bị chúng ta chiếm lĩnh; đại công từ cùa các ngươi ỡ trong tav chúng ta.
Nếu không phải vì hai quân giao chiến không chém sứ giả. nếu không phải Dương Phàm khiến hắn có chút nhìn không thấu, chi sợ Chu Vũ Thanh chủ sẽ không khách khí như vậy.
Hắn một mực quan sát Dương Phàm, dựa vào cái gì mà hắn có thể gần như một thân một mình đi tới trận doanh địch quân còn bảo trì bình tữứi như thế.
Dương Phàm trầm mặc giây lát. chiến cuộc giờ phút nàv, Lâm Viễn Thành mặc dù chiếm ưu thế nhất định, nhưng vẫn. nằm. ờ thế bị động.
- Nếu là giao địch, thành chủ đại nhân có thể cho Dương mỗ đi gặp đại ca ta một lần, xác địrih hắn có bình yên vô sự hay không?
Giọng điệu thay đổi, hắn đưa ra một yêu cầu.
- Người đâu, dẫn Dương Cương tới.
Chu Vũ Thành chủ cũng không chút do dự. yêu cầu này hoàn toàn họp lý. hắn thầm nghĩ: "Chẳng lẽ Lâm Viễn Thàrih thật sự muốn đổi người?"
Dù sao hắn cũng biết ra giá thật sự quá cao. bị mặc cả là không thể tránh được.
Không bao lâu. dưới sự áp giải của vài tên Đại La Kim Tiên, một nam nhân đeo xích sắt cấm pháp bị đưa đến đại điện.
- Tam đệ!
Nam nhân kitih hô một tiếng, đầy vè khiếp sợ:
- Ngươi... Ngươi cũng bị Chu Vũ Thanh bắt sống?
Thần sắc hắn tiều tụy. trong mắt xen lẫn hối hận cùng ảo não.
- Đại ca. Tiểu đệ tới là mang huynh trở về.
Dương Phàm khẽ cười nói.
- Mang ta trở về?
Dương Cương ngẩn ra, đột nhiên hiểu được tam đệ có thể là sứ giả Lâm Viễn Thành phái tới. nghĩ phương phập chuộc mình về.
Nhưng cường giả của Lâm Viễn Thảrih như mây. vì sao chỉ phái mìrih tam đệ đến?
- Được rồi. Ngươi đã nhìn thấy người, hiện tại đã yên tâm chưa?
Chu Vũ Thành chù có chút không kiên nhẫn nói.
- Cảm tạ thành chù đại nhân chiếu cố đại ca ta.
Vẻ tươi cười binh tữứi của Dương Phàm khiến Chu Vũ Thành chủ có chút bất an không hiểu.
Động thù!
Một ý niệm hiện lên trong đầu Dạ Thiên!
Choeng!
Bảo kiếm ra khỗi vỏ!
Một đạo kiếm khí sắc bén hóa thành cầu vồng chói mắt giết chết hai gã Đại La Kim Tiên bên cạrih Dương Cương.
- A a...
Hai tiếng kêu thảm thiết quanh quẩn trong đại điện khiến mọi người sợ ngây người.
Dương Cương ngây ra như phỗng vẫn không nhúc nhích.
Còn lại rất nhiều người cũng đều như thế.
-Bắt lấy bọn họ!
Tứ công từ Chu Lân cả kinh quát một tiếng khiến rất nhiều người phản ứng lại.
Trên thực tế. Chu Vũ Thành chù phản ứng nhanh nhất.
Trong khoảnh khắc Dạ Thiên động thủ, hắn đã ra tay.
Một cỗ thần uy mêtih mông trống rỗng buông xuống khiến không gian hơi vặn vẹo. nhằm về phía hai người Dương Phàm.
Nếu là Kim Tiên tam trọng bình thường, dưới cỗ uy lực này chỉ sợ không thể nhúc nhích được chút nào.
Sau khi đạt tới Kim Tiên tứ trọng bước vào một trình tự hoàn toàn mới. thực lực cường đại hơn Kim Tiên hạ vị không chi gấp mười, trong khoảnh khắc có thể giết chết Kim Tiên nhất, nhị trọng.
Nhưng mà ngay tại khoảnh khắc hắn nhích động, thân thể đột nhiên cứng đờ.
Dương Phàm chắp hai tay sau lưng, hai tròng mắt mờ mịt không chừng, bên trong ẩn hiện một lốc xoáy vô hình.
Trong phút chốc. Chu Vũ Thanh chủ Kim Tiên ngũ trọng không thể động đậy.
Loại ảo giác lúc trước chân chírih buông xuống trên người.
Giờ khắc này. thân thể hắn không thể động, linh hồn càng bị giam cầm.
Sắc mặt hắn trắng bệch, chìm vào sợ hãi không hiểu.
Sinh mệnh và linh hồn đã không nẳm trong sự khống chế của bản thân.
Đây là thần thông loại nào. không ngờ chỉ một ý niệm giam cầm Kim Tiên ngũ trọng khó thể nhúc nhích.
ở trong cảm quan cùa Chu Vũ Thàrih chủ. toàn bộ đại điện hỗn loạn, tất cả thanh âm và ánh sáng đểu như bị che chắn.
Trong thiên địa. chi còn lại mìrih hắn cùng Dương Phàm.
Thiếu niên thanh tú trong tầm nhìn, khóe miệng mim cười, bốn mắt nhìn nhau.
Nguyên lại trong khoảnh khắc Dạ Thiên ra tay. Dương Phàm đã kiềm chế Chu Vũ Thanh chù có thực lực mạnh nhất trong đại điện.
Đirih đinh!!!
Tiếng kim loại giòn tan vang lên. bảo kiếm của Dạ Thiên chém lên trên xích sắt cấm pháp.
Dương Cương lấy lại được tự đo.
- Thật tốt quá!
Dương Cương mùng rỡ, vội vàng gia nhập cùng kề vai chiển đấu với Dạ Thiên.
"Ầm" một tiếng, toàn bộ đại điện vỡ tung ra.
- Ha ha ha... Kim Tiên hạ vị. không ngờ có thể đón đỡ một kích cùa ta.
Một đại hán trung niên ngừa mặt lên tròi cười dài nói.
Nguyên lai. Dạ Thiên cứng đối cứng một kích vói một gã Kim Tiên tứ trọng khác trong đại điện.
Kim Tiên tam trọng và Kim Tiên tứ trọng, giữa hai người có một khoảng cách thật lớn. Sắc mặt Dạ Thiên lạtih băng, lau khô vết máu khóe miệng.
Nếu không phải hắn đã dùng mấy giọt Nghịch Linh Huyết, lại tìm hiểu sát phạt kiếm đạo thì một kích vừa rồi có khả năng lấy mạng hắn.
Bábá!
Dạ Thiên cùng đại hán trung niên kia đồng loạt bay lên trời cao.
Dương Cương bị tứ công tử Chu Lân ngăn cản, không có đường trốn.
Tìtih thế nguy cơ hiểm nghèo.
Mấy người đều lâm vào tuyệt cảnh.
- Vì sao phụ thân không động thủ?
Chu Lân lại đầv vẻ kirih ngạc chẩn động.
Hắn phát hiện phụ thân giống như pho tượng, ngồi ở tại chỗ cùng với tam công từ của Lâm Viễn Thành, bốn mắt nhìn nhau.
- Giết chết hắn!
Có hai gã Kim Tiên nhìn ra manh mối. đồng loạt xông tới Dương Phàm.
Khóe miệng Dương Phàm nhếch lên một tia trào phúng.
Kết quả, hai Đại La Kim Tiên nàv vừa mới tới gần Dương Phàm, thân thể héo rũ một cách không hiểu, trong giây lát sinh mệnh lực mất hết. hóa thành một đống xương trắng.
Ti ti ti!!!
Mấy cường giả bên cạnh không khỏi hít sâu một ngụm khí lạnh.
Ai cũng không thấy Dương Phàm động thủ, nhưng là địch nhân tới gần hắn, sinh mệnh lực trong khoảnh khắc mất hết, trỡ thàrih một từ thi.
Lại nhìn thần thái động tác cùa Dương Phàm, vẫn đang xa xa đối mắt với thảnh chủ đại nhân.
Chu Vũ Thành chủ mặt xám như tro tàn, không thể động đậy.
Hắn vận chuvển thẩn thông một đời. kiệt lực chống cự cỗ lực lượng vô hìrih vận chuyển
kia.
Đáy lòng có một loại trực giác, một khi có sơ sẩy gì. linh hồn sẽ bị hút đi.
Lúc nàv. đối kháng giữa Dương Phàm cùng Chu Vũ Thành chủ. không ái dám tới gẩn. Đồng dạng, đối kháng giữa Dạ Thiên cùng đại hán trung niên cũng không ai có thể tham
đự.
Dù sao thực lực hai người này cũng đạt tới trình tự Kim Tiên trung vị.
Nguy hiểm nhất chính là Dương Cương, bị vài Đại La Kim Tiên đám Chu Lân làm cho cực kỳ nguy hiềm.
- Đại ca. đến bên cạnh ta!
Thanh âm của Dương Phàm truyền vào trong đầu Dương Cương.
Dương Cương theo bản năng chạy về phía Dương Phàm.
- A...
Một tiếng kêu thám thiá truvền đến. một gã Đại La Kim Tiên không cẩn thận xông quá đà. thân thể chợt héo rũ, hóa thành một đống xương trắng.
Đám người Chu Lân sắc mặt tái nhợt, trên trán đổ mồ hôi, không dám tiến thêm một bước.
Bọn họ thừ dùng pháp thuật, phập bảo tiến hành công kích từ xa, đều thất bại mà chấm
đứt.
Tất cả pháp thuật sau khi tới gần thiểu niên kia đều sẽ héo rũ tiêu vong một cách khó hiểu.
về mặt chiến lược, lần đầu tiên thành chù Dương Lâm trịnh trọng trưng cầu ý kiến con trai thứba.
Sở dĩ Dương Đông giật minh, là bời vì hắn đã nhìn ra trong lòng phụ thân đã có chù trưcmg nhất định.
Dưới loại tình huống nàv, hắn còn trung cẩu cái nhìn cùa tam đệ đủ nói lên một số vấn
đề.
- Tam đệ. ngươi cho rằng thể nào? Nếu lúc này cứ thế bò qua, không đárih trá, vậy Lâm Viễn Thành chúng ta chẳng phải là mặc người khi dễ.
Ánh mắt chờ mong của Dương Cương nhìn phía tam đệ.
Giờ phút này tam đệ có phân lượng rất lớn trong lòng phụ thân.
- vể chuyện chiến lược, vẫn là do phụ thân làm chủ đi. Bất kể phụ thân có quyá địrih gì. con đều sẽ duy tri
Dương Phàm như giếng cổ không gợn sóng nói.
Dương Lâm nghe vậy. trong lòng khẽ vui mùng.
Không biết vì sao. trong lòng hắn có một loại trực giác. Chi cần chuyện mà con thứ ba không phản đối, cho dù không thành công thì ít nhất cũng sẽ không quá tệ.
- Rất tốt. Lần này ngươi tới tiền tuyến, nhiều lần lập công lại không kiêu không gấp.
Dương Lâm gật đầu tán thường.
Không kiêu không gấp?
Trong lòng Dương Phàm có chút cổ quái.
Trên thực tế. tu luyện tới trỉrih tự bây giờ. rất nhiều chuyện thế tục đối với hắn mà nói như là mây bay.
Trừ thân tìrih hắn không thể vứt bò nếu không đang trong trạng thái bế quan cũng lười quản việc này.
Ngav ngày hôm sau.
Đại quân Lâm Viễn Thành tấn công vào phạm vi thế lực Chu Vũ Thành.
Chu Vũ Thành phấn khởi phản kháng nhưng lại liên tiệp bại lui.
Dương Phàm không trực tiếp tham dự chiến tranh, vẫn cùng tùv tùng thanh lv tất cả tiên birih mật thám và trinh sát.
Mặc dù chuyện hắn làm không nhiều lại mơ hồ cải biến cán cân thắng bại của chiến trường.
Không đến trăm năm Chu Vũ Thành đã có vài thành nhỏ bị Lâm Viễn Thanh công chiếm.
Đại thắng như thế khiến cao tầng cùa Lâm Viễn Thành đều rất vui mừng.
Bọn họ cũng không biết, trong Chu Vũ Thàrih lúc nàv...
- Cũng may Dương Kỳ kia không trực tiệp tham dự chiến trường, nếu không bên phía Chu Vũ Thành ta chi sợ sẽ từ thưcmg thảm trọng.
Chu Vũ Thành chù thờ phào một hơi có vài phẩn may mắn.
Ngàn năm sau.
Một phẩn năm lãrih thổ của Chu Vũ Thành bị Lâm Viễn Thàrih công chiếm.
Rốt cục vào một ngày, Chu Vũ Thanh phái sứ giả tới đảm phán cầu hòa.
- Đárih. đánh mạnh vào. Chiếm lấy Chu Vũ Thành, kinh sợ tám phương.
Dương Cương chiến ý sôi trào, rõ ràng là phái chủ chiến.
- Đại ca.
Dương Đông nhíu màv:
- Liên tục tác chiến vài vạn năm, Lâm Viễn Thảnh ta cũng hao binh tồn tướng, nguyên khí đại thương. Nếu muốn chiếm Chu Vũ Thành, còn có thể giữ được bao nhiêu nguyên khí. làm sao quản lý được lãrih thổ gấp đôi lúc trước? Huống chi Thiên Tường vương triều kia sớm như hổ rình, mồi với lãnh địa chúng ta. Một khi chiếm Chu Vũ Thành, bên ta chỉ sợ cũng nảy sinh, nguy cơ. Theo ý ta, trước chậm rãi tiêu hóa lãrih thổ đã chiếm, tu dưỡng nghi ngơi.
Phụ thân Dương Lâm nghe vậy liên tục đồng V. Trí tuệ cùa con thứ hai. người thường khó sánh bằng.
- Kỳ nhi, ngươi có ý kiến gi không?
Phụ thân Dương Lâm cười hòi Dương Phàm.
- Trong lòng phụ thân không phải đã có đảp án sao?
Dương Phàm mùn cười:
- Con đồng ý vói nhị ca.
Đại ca Dương Cương nghe vậy có chút ù rũ nhưng vẫn hiểu được nhị đệ phân tích có đạo
lý.
Đàm phán rất thuận lợi.
Cuối cùng Lâm Viễn Thành ngưng chiến. Chu Vũ Thành là phía chiến bại tự nhiên phải bồi thường. Chắp tay dâng đại lượng tiên thạch tài liệu. Tiên khí tới.
Một tràng đại chiến mấy vạn năm, mắt thấy sắp chẩm dứt.
- Tam đệ. Đánh, nhiều năm như vậy, ngươi cũng nên về xem mẫu thân.
Nhị ca Dương Đông nói với Dương Phàm, lại cười nói với Dương Cương:
- Còn đại ca nữa, huvrih cũng phải về đi. Lần này thật là lo lắng vạn phẩn a.
Dương Phàm cười cười, quả thật cẩn phải trờ về.
Nhưng không biết vì sao. vô hình trung lại sirih ra một loại cảm ứng.
Việc này tuyệt đối sẽ không đễ đàng như vậy.
Nhắm mắt lại, thoáng suy tính một lát. Dương Phàm trầm ngâm nói:
- Nhị ca. Ta cùng đại ca trước tiên về một chuyến, gặp mẫu thân. Huynh ờ lại nơi đâv phụ tá phụ thân, chờ nơi này hoàn toàn ổn địrih rồi trờ về cũng không muộn.
Dương Đông mỉm cười:
- Nhị ca sao lại nhìn không ra chứ. Trận chiến này sẽ không chấm đứt ngav đâu. Một khi hai bên ngưng chiến, sẽ có ngươi không an tâm.
Dương Phàm nao nao. hắn thông qua suv tírih biết được kết quả như vậv.
Mà với thần thông của nhị ca. rất khó làm được điểm này. Chứng tò trí tuệ cùng mưu lược của hắn quả thật vượt xa người thường.
Dương Phàm cùng đại ca trờ về phủ thành chủ.
Hắn để lại tùy tùng Dạ Thiên ở bên cạnh phụ thân, nhị ca chấp hành nhiệm vụ vốn có.
Thông qua trận chiến ngày đó vượt cấp chém giết Kim Tiên tứ trọng, Dạ Thiên cũng thông hiêu cảnh giới tứ trọng, không đến mười năm liền thuận lợi tiến vào Kim Tiên tứ trọng khiến đám người Dương Lâm hâm mộ.
Cũng không phải Dương Phàm không muốn cho cha mẹ huynh đệ dùng Nghịch Linh Huyá cùng Nghịch Tiên Huyết.
Hắn càng lo lắng biến hóa đột nhiên này sẽ gây nên sự chú ý cùa đại nhân vật Thiên giới. Dạ Thiên dùng Nghịch Tiên Huy á. một khi có gì sơ suất hoặc phản bội, Dương Phàm có thể không chút lưu tình gạt bò nhân tố không thể khống chế.
Nhưng mà nếu là thân nhân thì lại khác.
Đương nhiên, sau khi đùng tiên huyết, Dạ Thiên cũng từng thề độc linh hồn.
Dương Phàm cùng đại ca mới về ỡ phủ thành chủ nghi ngơi được trăm năm thì tiền tuyến lại xuất hiện trạng huống.
Theo phụ thân truvền tin: Thiên Tường vương triều ngầm phái sứ giả tới muốn phái binh duy trì Lâm Viễn Thanh công chiếm Chu Vũ Thành.
Mấy ngày sau.
Dương Phàm cùng đại ca chạy tới biên cảnh.
Thành Hổ Dược.
Vốn là một thàrih quan trọng hiểm vếu cùa Chu Vũ Thàrih, sau lại bị Lâm Viễn Thàrih công chiếm.
Thàrih này là nơi ranh giới biên cảnh, giữa thế lực hai bên. nhưng lại nẳm trong tay Lâm Viễn Thành.
- Tam đệ. rốt cục ngươi cũng tới rồi.
Vừa mới vào thảrih. Dương Phàm liền nhìn thấv nhị ca Dương Đông mặt mày đăm chiêu.
- Tình huống cụ thể nhưthế nào?
Ba người vừa đi vừa nói, Dương Phàm cũng không thể không quan tâm đến tình huống chiến đấu.
Lẩn này rời nhà hắn đã quyết định phải hoàn toàn diệt trừ hết thảv nhân tố không ổn định, như vậy mới có lợi cho việc tu luvện cùa hắn.
Nghĩ đến đây sát ý trong lòng hắn tự nhiên thông qua Đại Luân Hồi phản ứng ra ngoài.
Khoảnh khắc này. tất cả những người có mưu đồ với Lâm Viễn Thành đểu cảm thấy hàn ý không hiểu.
Đại Luân Hồi cùng Luân hồi nhân quả có liên quan chặt chẽ. gần như bò qua không gian và thời gian.
Nếu là tu luyện đến cảnh, giới đại thành viên mãn, chi bẳng ý niệm có thể thông qua Đại Luân Hồi, "Trừng phạt"địch nhân ờ khoảng cách xa xôi vô hạn.
Hiện nay Dương Phàm đã ở vào cảrih giới Đại Luân Hồi tiểu thành, một chút biến hóa tâm tìrih cùa hắn có thê thông qua hệ thống Đại Luân Hôi mà phản ứng ra.
Điều này so với Đại Luân Hồi. tâm cảnh dung thông thiên địa không gian thì cao hon không chỉ một tầng.
- Thiên Tường vương triều đã hạ thông điệp cuối cùng, chi còn lại mấy tháng cuối cùng. Nếu Lâm Viễn Thành không chịu họp tác. bọn họ sẽ liên hơp Chu Vũ Thành tán. công Lâm Viễn Thành ta.
Dương Đông nói sơ qua tinh, hình một lần.
Lúc trước Thiên Tường vương triều phái cường giả tuyệt thế Kim Tiên lục trọng tới, mang đến áp lực cực lớn cho Lâm Viễn Thàrih.
Dương Đông thi triển hết bản lĩnh mưu kế cũng chỉ có thể kéo đài hem nừa năm mà thôi.
Một khi thời hạn cuối cùng vừa tới. ngay cả Dương Đông cũng cảm thấv không biết làm
sao.
Nhưng không biết vì sao. khi hắn nhìn thấv tam đệ tới. vên lòng một cách không rõ. thờ ra một hơi đài nhẹ nhõm.
Chẳng những như thả ngay cả phụ thân Dương Lâm cũng khẽ buông lòng một hơi.
Đêm đó.
Phụ thân, đại ca. nhị ca cùng với vài tên tướng lĩnh, tâm phúc tụ tập ở thư phòng.
- Kỳ nhi, cuối cùng ngươi cũng tới. Hiện nay, Thiên Tường vương triều kia hùng hổ bức người, ngươi thấy thế nào?
Đầu tiên, phụ thân Dương Lâm hòi Dương Phàm.
Vài vị tướng lĩnh tâm phúc đám Hổ tướng quân cũng lộ ra vẻ kírih sợ và chờ mong nhìn Dương Phàm.
Ngày đó, chuyện Dương Phàm chi với sức một người giằng co với mười mấy vạn đại quân của Chu Vũ Thành, gân như là thần thoại.
- Luận mưu lược đánh trận, ta xa xa không bằng nhị ca.
Dương Phàm rất bìrih tĩnh, mỉm cười với nhị ca Dương Đông.
Cũng có ý là. ngươi phụ trách mưu lược cùng chi huy.
Trên thực tế cũng không phải Dương Phàm không am hiểu mưu kế. Lúc trước ở Bắc Tần, hắn cũng có một phen động, sáng lập Ngư Dương Tiên Thành. Đây không chi dựa vào thực lực.
Chỉ là hiện nay. khi tu luyện đạt tới một cảnh giới xuất thần nhập hóa. trong lòng chi có tu luyện. Những chuyện chơi đùa mưu kế thù đoạn nàv, hắn đã lười suy nghĩ.
Dương Đông cười khổ nói:
- Khi thực lực đạt tói trinh độ nhất định, hết thảv mưu kế đều có vẻ vô lực. Cái gọi là "Nhất lực hàng thập hội" không phải không có đạo lý. (Nhất lực hàng thập hội: Một người khí lực lớn có thể đánh bại mười người biết võ nghệ. Ý chi trước vũ lực tuyệt đối, mọi mưu kế đều không ý nghĩa)
Hơi chút trầm ngâm, hắn tiệp tục nói:
- Theo ý nhị ca ta, lúc trước ý đồ phái sứ giả đi bí mật liên hệ Chu Vũ Thành, nhưng đều thất bại. Sứ giả được phái đi đều có đi mà không về.
Dương Phàm nghe vậy. âm thầm gật đầu.
Dưới tìnÌL huống như vậy. bó qua xung đột lúc trước liên hơp Chu Vũ Thanh cùng đối kháng Thiên Tường vương triều đích thật là thượng sách.
Có thể đoán được. Chu Vũ Thành cũng đồng dạng bị uy hiếp.
Hồ tướng quân nói:
- Thiên Tường vương triều kia tất nhiên phái cường giả tuyệt thế giám sát chúng ta. Hết thảy động tác đều không tránh khỏi tầm mắt bọn họ.
- Ha ha. Nếu đã như vậy, khôngbẳng để ta tiếp tục làm sứ giả một lần nữa, liên họp Chu Vũ Thành cùng chống lại Thiên Tường vương triều. Nếu hai thế lực liên họp lại. có cơ hội nhất định đối kháng Thiên Tường vương triều.
Dương Phàm đề nghị, giọng điệu hờ hững.
-Này...
Mọi người nghe xong, hai mặt nhìn nhau.
Trên mặt phụ thân cùng đại ca vẫn có chút lo lắng.
- Phụ thân yên tâm. Trên thể gian này. người có thể chân chírih uy hiếp đến tírih mạng con, đã ít lại càng ít hơn. Cho dù Tiên Quân ra tay. con cũng có thể tự bảo vệ mình.
Dương Phàm mim cười. Nếu không nói ra trạng huống, chi sợ đám người phụ thân không yên tâm cho hắn làm việc này.
Dù sao trước đó. sứ giả được phái đi đểu có đi mà không về.
Dương Đông nghe vậy ánh mắt sáng ngời.
Từ trong giọng điệu cùa tam đệ mơ hồ có thể phòng đoán được thực lực cùa hắn.
Có thể tự giữ mạng trước mặt Tiên Quân, điều này nếu nói ra đủ để rung động bốn phương.
Cho dù là cường giả tuyệt thế Kim Tiên lục trọng gặp phải Tiên Quân cũng không có lực tự bảo vệ.
Lúc trước Titih Không Thanh Lũy buông xuống, cường giả Tiên Quân liên thủ trực tiệp hủy diệt một viên tinh cầu khổng lồ.
Loại lực lượng này đã đạt tới trinh độ kinh thiên địa.
Khi Dương Phàm nói ra những lời này. phụ thân cùng đại ca cũng đều yên tâm không ít.
Dù sao cấp bậc Tiên Quân, đõi mắt toàn bộ Tra Châu gần như không tồn tại. Cho dù chân chính có cũng đa phần chỉ giới hạn trong truyền thuyết.
Dương Phàm ờ lại thành Hồ Dược mấy ngày.
Trong thời gian này. hắn rõ ràng cảm ứng được một cỗ lực lượng thần thông vô hình giám sát nhất cừ nhất động cùa toànbộ thành Hô Dược.
Trong lòng hắn khẽ chấn động. Nguyên lai tất cả động tác của đám người phụ thân đều trong sự giám sát của địch nhân.
Buổi tối hôm đó. nương theo bóng đêm.
Dương Phàm cùng tùy tùng Dạ Thiên lặng yên rời thành Hổ Dược, xuất phát đi tới phạm vi thế lực Chu Vũ Thằóh.
- Đối thủ lần này không phải ngươi có thể ứng phó.
Dương Phàm nói khẽ với Dạ Thiên.
Dạ Thiên nghe vậy trong lòng có chút không phục, trong mắt lại có vài tia hưng phẩn.
ở sâu trong đáy lòng hắn, sự tò mò đối với chủ nhân không thua gì Dương Đông.
Quả nhiên hai người mới bay ra mấy chục vạn dặm, một cỗ sát khí vô hình từ trong thiên địa phù xuống.
Cỗ sát ý này đánh, thẳng vào linh hồn.
Trong lòng bản tay Dạ Thiên toát mồ hôi lạnh.
Hắn đã đạt tới Kim Tiên tứ trọng nhưng lại cảm thấy không yên rất mãnh liệt.
Trong vô hình có một coi mắt lạrih lùng nhìn chẳm chẳm hai người.
- Hai người các ngươi nhanh chóng trở về. Nếu không, chỗ này hôm nay sẽ trờ thành nơi chôn thân cùa các ngươi.
Một thanh âm lạnh băng mờ mịt từ bốn phương thiên địa truvển vào trong đầu hai người.
Dạ Thiên chẩn động tâm thần. Người tới chỉ sợ là Kim Tiên trung vị đỉnh, cơ hồ tiệp cận cấp bậc Tiên Quân.
Bằng không cho dù là Kim Tiên ngũ trọng, hắn cũng có thể đánh một trận, thậm chí có khả năng thủ thắng.
Càng khủng bố chírih là. Dạ Thiên căn bán không thể xác định đối phương ở tại nơi nào.
Chi có thể cảm nhận được sát khí đến từ bốn phương tám hướng, đông cứng máu cùng linh hồn.
- Ha ha. Thiên Tường vương triều thật đúng là coi trọng chúng ta. không ngờ phái sát thủ tu vi tiếp cận cấp bậc Tiên Quân.
Dương Phàm khẽ cười, trên mặt không có khẩn trương, ngược lại nhàn nhã vô cùng.
- Ngươi... Không ngờ ngươi biết... vị trí của ta...
Một thanh âm khàn khàn từ phía sau hai người truyền đến.
Đó là một nam nhân khô gầy đeo mặt nạ đen chỉ lộ ra hai mắt. trong mắt lộ ra sợ hãi thật
sâu.
Dạ Thiên chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh bao phủ toàn thân, lưng đầy mồ hôi lạnh.
Địch nhân... không ngờ đứng ờ phía sau hai người mình, chỉ cách vài bước.
Đây là loại thần thông tiềm hành xuát thần rihập hóa cỡ nào!
Choeng!
Một cầu vồng kiếm kitih thiên vắt ngang vòm trời.
Dạ Thiên xuát kiếm, đâm xuyên qua cổ họng nam nhân mặt nạ đen.
Phịch!
Thi thể nam nhân khô gầy kia té trên mặt đất.
Trước khi chết, trên mặt tràn ngập tuyệt vọng cùng sợ hãi.
Dạ Thiên yên lặng thu kiếm, trong lòng lại không bình tĩnh như vẻ ngoài, gợn lên sóng gió ngập trời.
Bời vì hắn giết chết chi là một thân thể không có linh hồn!
Nói cách khác, trước khi hắn ra tay linh hồn của thích khách mặt nạ đen kia đã không còn tồn tại.
Linh hồn cùa thích khách, mặt nạ đen kia đã đi nơi nào?

CHƯƠNG 735: VÂN TIÊU CUNG

- Không phải có lẽ, chúng ta đã ở trong tầm giám sát của đối phương.
Lời nói vừa ra, mấv người trong mật thất chấn động tâm thần, một đám câm như hến.
Mọi người chi cảm thấy một đòng khí lạrih lan khắp toàn thân.
Trong lòng Dạ Thiên bị đả kích mạrih.
Với tu vi của hắn căn bản không có cảm giác gi.
Có lẽ giờ phút nàv đối phương ngay tại bên cạnh mà hắn không phát hiện ra.
Trong mật thất im lặng như tờ.
Chọt một mảnh quang lưu xanh biếc như thủy ngân chảy khắp mật thất.
Vách tường bốn phía mật thất rất nhanh ngưng tụ ra một quầng sáng màu xanh, chẳng những phong tỏa lối vào mà còn hoàn toàn ngăn cách với bên ngoài.
ở trong tẩm nhìn, quầng sáng màu xanh biếc kia có dạng trong suốt, bên ngoải là một hải đương màu xanh vô tận.
Vô số đây leo màu xanh biếc từ trong hải dương màu xanh kia trào ra. xuyên qua quầng sáng, từng chút áp chế không gian noi mấy người.
Một cỗ lực lượng to lớn mà không dịu đàng giữ chặt mấy người trong mật thất tại chỗ. không thể nhúc nhích.
- Lĩnh vực?
Dương Phàm khẽ nhướng mày.
Thần thông như thế gần như là lĩnh vực mới có. cách Đại La Kim Tiên thượng vị. cảrih giới Tiên Quân chi nừa bước.
Thần thông tự thàrih lũih vực. điều nàv đã vượt khòi lực lượng của Đại La Kim Tiên bìrih thường.
Tu vi người ra tay kia đã bước nừa bước vào cảrih giới Tiên Quân.
- Người có thực lực như vậv ờ Thiên Tường vương triều cũng là lông phượng và sùng lân... Dĩ nhiên là nàng! 1
Trong lòng Dạ Thiên kirih hô.
- Sao vậy? Ngươi biết người này?
Không ngờ Dương Phàm có thể cảm nhận được thanh âm trong lòng hắn, thần niệm truyền âm nói.
Dạ Thiên vốn xuát xứ từ một gia tộc của Thiên Tường vương triều, sau đó bới vì tranh đấu nội bộ mà gia tộc diệt vong, còn hắn cũng may mắn thoát được một mạng.
Đúng lúc này. một thanh âm nữ nhân trong trẻo lạnh lùng truyền đến:
- Lâm Viễn Thành lại có nhân tài như thế. có thể cảm nhận được sự tồn tại của bản điện.
Tiếng nói vừa dứt. vô số quang lưu màu xanh trong mật thất bắt đầu nhộn nhạo, một vị tiên từ thân mặc váy xanh hoa lệ. dung mạo tuyệt mỹ cao quý từ hải dương màu xanh bên ngoài quầng sáng hiện lên.
Nàng đứng trên một lá sen màu xanh, nhẹ nhàng như tiên, cao cao tại thượng, siêu nhiên xuất trần.
Dương Phàm thầm giật mình. Nàng này là một trong những nữ nhân có tư sắc khí chất nhất từ khi hắn phi thăng thượng giới đến nay.
Một người khác chính là người phi thăng Hoa Nguyệt.
Nữ nhân thần bí váy lụa xanh phất phới trong gió, khuôn mặt như ngọc, có một vè đẹp như thiên nhiên đắp nặn mà thành.
Dung nhập tự nhiên, tới từ tự nhiên, nàng nắm giữ vô hạn lực lượng sirih cơ.
Ý cảrih của đối phưang thậm chí khiến Dương Phàm hơi giật mình, có chút tương tự như áo nghĩa Tiểu Luân Hồi cùa Tiên Hồng Quyá trước đó. nhưng độ cao và độ rộng khống chế không thể tường tượng.
- Sứ giả đại nhân hạ cố đến chơi, chúng ta được coi trọng mà sợ.
Chu Vũ Thành chù hết sức lo sợ nói.
Ánh mắt Dạ Thiên lại gắt gao nhìn nữ nhân thần bí này, hít sâu một hơi:
- Ta nên xưng hô ngươi là Công chúa điện hạ hay là Thánh nữ các hạ?
Công chúa điện hạ. Thánh, nữ các hạ?
Dương Phàm lộ ra vẻ cồ quái. Nói đến Thánh nữ làm cho hắn nhớ tới hai vị Thánh nữ của Man di cừu tộc Bắc Tần đều từng bị hắn bắt sống.
Đặc biệt là Thánh nữ đời thứ hai bị mình trực tiệp bắt giữ. đưa cho phụ thân làm thị thiếp.
- Ngươi là ai?
Árih mắt nữ nhân thần bí lộ vẻ kinh dị nhìn phía Dạ Thiên.
Tuy rằng nàng xuất hiện với thân phận sứ giả nhưng thân phận chân chírih càng thêm đặc
thù.
- Chẳng lẽ Công chúa điện hạ hoàn toàn quên sự diệt vong cùa Dạ tộc chúng ta? Năm đó ngươi từ Vân Tiêu cung trở về. giúp vị tam ca có quan hệ tốt nhất với ngươi đăng cơ đế vị. Chi trong đêm đó. bao nhiêu gia tộc của Thiên Tường vương triều bị hủy diệt... Sau đó. ta rời khỏi vương quốc, nghe nói đương kim hoàng đế phong ngươi là Thiên Cơ Thanh nữ. chưởng khống Thiên Cơ Các...
Dạ Thiên đầy vẻ cừu hận và đau thương, ánh mắt lạrih băng nhìn chằm chẳm vị Thiên Cơ Thánh nữ đầy vẻ truyền kỳ mà vô cùng thần bí này.
Thiên Cơ Thánh nữ nguyên là một vị Công chúa trong số rất nhiều người con cùa Để quân đời trước cùa Thiên Tường vương triều.
Nhưng là vị Công chúa này chẳng những nhan sắc tuyệt trần, thiên phú cũng kinh người, khiến vô số thiên tài ảm đạm thất sắc.
Sinh ra không đến mấy trăm năm đã bị đưa tới Vân Tiêu cung trực thuộc Vô thượng Thiên đình cùa Tirih Thiên thế giới.
Vô thượng Thiên đinh: Mười ức tám ngàn vạn năm mới mờ một lần. Thiên đế thẩn bí nhất thất giới có khả năng hiện thân. Tới khi đó bá chủ các phương của Tam giới, thậm chí rất nhiều nhân vật cấp bậc Tiên Đế đririh đều tới triều bái.
Nhưng là thời gian Vô thượng Thiên đình mở ra thật sự quá dài lâu, không đủ để quản lý Tam giới.
Cho nên dưới Vô thượng Thiên đìrih còn có bổn thế lực cao nhất phân biệt chường khống ba lục địa một đại dương trên mặt đất của Tinh Thiên thế giới.
Mà Vân Tiêu cung kia hcính là một trong số bốn thế lực thống trị cao nhất dưới Vô thượng Thiên đình, vừa khéo quản lý đại lục nơi Tra Châu.
- Dạ tộc?
Đôi mày liễu cùa Thiên Tường Công chúa khẽ nhíu, dường như sớm quên chuyện quá khứ.
Mười vạn năm trước chính là thời điểm cuối cùng tranh đấu phe phái, nàng từ Vân Tiêu cung trở về ngăn cơn sóng dữ. khiến vị Tam ca có quan hệ thân mật nhát lên ngôi đế vị.
Rồi sau đó. mấy trăm gia tộc lớn nhò đứng sai vị trí bị hủy diệt chi trong một đêm.
Dạ Thiên thấy phản ứng của Thiên Tường Công chúa, không khỗi tự giễu:
- Hóa ra ngươi căn bản không nhớ đến Dạ tộc khi đó.
Dù sao gia tộc bọn họ năm đó chi là gia tộc hàng thứ hai. không sárih được với những đại
Thuán di!
Đặt ở Thiên giới là một chuyện kirih thế hãi tục.
Kết cấu của không gian thượng giới vô cùng ổn định, hệ thống quy tắc huyền diệu vô hạn. Cho nên muốn lũih ngộ thần thông Thuấn di là khó khăn vô cùng.
Càng khiến Thiên Tường Công chúa kinh hãi chítih là đối phương Thuấn đi trong "Lĩnh vực" của mùứụ gần như là không đếmxia gì đến thần thông của mink
Điều nàv nói lên cái gì?
Sắc mặt nàng tái nhợt, vừa định phản kháng, muốn tránh khỗi cátih tay khoát lên vai mìrih thì bỗng nhiên phát hiện linh hồn cùa mìrih đã bị giam cầm. không thể nhúc nhích.
Trong lòng nàng không khỏi tuyệt vọng, hoảng sợ thật sâu bởi tu vi và trình tự của đối phương.
Sau khi Thiên Cơ Thanh nữ bị khống chế. những người khác tại mật thất mới gian nan phản ứng lại. ngây ra như phỗng, trong mắt lộ ra rang động thật sâu, muốn há mồm nói chuyện lại phát hiện khó thể mờ miệng.
Bời vì biến hóa thật sự quá nhanh.
Một giây trước, Thiên Cơ Thánh nữ với thẩn thông gần với Tiên Quân kinh sợ toàn trường, mắt thấy sắp bắt giữ hai người.
Nhưng không nghĩ tới chi trong khoảnh khắc. Dương Phàm vẫn chưa từng ra tay lại chỉ một chiêu liên khống chế Thiên Cơ Thánh nữ cao cao tại thượng này.
Ra tay. chủ nhân rốt cục đã ra tay.
Trên khuôn mặt lạnh băng đạm mạc của Dạ Thiên giờ khắc này không khỗi lộ ra kích động cùng hưng phấn.
Loại kích động nàv, loại nhẹ nhàng vui vẻ nàv khó thể diễn tả bằng lời.
Đi theo chủ nhân mấy vạn năm, vĩnh viễn không biết sâu cạn cùa hắn, ngay cả cơ hội ra tay chân chính, cũng đều không thấy.
Mà giờ phút nàv, chù nhân vừa ra tay liền trực tiếp khống chế Thiên Tường Công chúa với tu vi bước nừa bước chân vào trình tự Tiên Quân.
Chu Vũ Thành chủ rất nhanh phản ứng lại. thuần thục dùng xích sắt cấm phép trói Thiên Cơ Thánh nữ lại và bố trí nhiều tầng cấm chế.
Thiên Cơ Thánh nữ lộ vẻ khuất nhục, trong mắt lệ quang chợp lóe.
Nàng vừa là Công chúa vừa là Thánh nữ. thân phận cao thượng cỡ nào?
Từ khi ra đời tới nay. gia thể cao quý cùa nàng, thiên phú tuyệt hảo khiến cuộc sổng cùa nàng vẫn đều bằng phẳng thuận lợi.
Hiện nay. chỉ trong nháy mắt nàng tù thiên đường roi vào địa ngục, trờ thành một tù nhân trong tay địch nhân.
- Rốt cục ngươi là ai?
Nước mắt rơi xuống từ trong đôi mắt đẹp của Thiên Cơ Thánh nữ. nhìn phía Dương Phàm, thần tình khủng hoảng.
Đối phưcmg khống chế mình chi bẳng một chiêu, thực lực khẳng địrih đạt tới trình tự Tiên Quân.
Nhân vật cấp Tiên Quân làm sao có thể xuất hiện ở loại địa phương này?
Dõi khắp Tra Châu, cường giả như thế đểu có thể đếm được trẽn đầu ngón tay.
Một khi đạt tới trinh tự Tiên Quân, thực lực cùng địa vị đều là một ngày ngân dặm. có tư cách tiến vào tâng lớp Vô thượng Thiên đìrih phía trên chín tầng trời.
ở Tinh Thiên thế giới, mặt đất tuy rằng rộng lớn vô ngần, cường giả xuất hiện lợp lớp, nhưng chân chính chúa tể vận mệnh cùa Thiên giới lại ờ phía trên chín tầng trời kia.
- Đây là chủ nhân cùa ta, tam công từ của Lâm Viễn Thảnh.
Dạ Thiên lạtih lùng nhìn Thiên Cơ Thanh nữ. trên người mơ hồ hiện sát ý.
Chu Vũ Thành chù mừng rỡ nói:
- May có Dương công từ ra tay bắt giữ nàng này. như vậy. chúng ta sẽ có được tư cách đảm phán cùng Thiên Tường vương triều.
Chu Lân cũng vui sướng vạn phần. Hai cha con này vô cùng cung kính đối với Dương Phàm.
- Tu vi nàng này gần như bước vào cảrih giới Tiên Quân, vẫn nên do Dương Kỳ phụ trách trông coi và thầm vấn.
Dương Phàm thản nhiên nói.
- Dạ dạ.
Hai cha con Chu Vũ Thành chù liên tục phụ họa, nào đám phản kháng.
Người là do Dương Phàm bắt. nói ra yêu cầu này cũng không quá phận.
ở trong mật thất. Dương Phàm lại thương lượng một lát. nói về việc kết minh của Lâm Viễn Thành cùng Chu Vũ Thanh.
Đối với điều nàv Chu Vũ Thành chù đáp ứng không chút do đự.
Trên thực tế chính hắn cũng có ý này.
Đêm đó. Chu Vũ Thành chù an bài đám người Dương Phàm đến một phủ đệ thượng
đẳng.
Thiên Tường Công chúa kia cũng rất phối hơp, đi theo không có làm ra phản kháng vô nghĩa.
Lúc đêm khuya.
Dương Phàm bắt đẩu thẳm vấn Thiên Tường Công chúa.
- Thực lực tam công từ này khủng bố nhưthế... Có thể nào hắn sẽ làm gì ta không?
Trong lòng Công chúa không yên.
Nhìn tiên nữ tuyệt mỹ xuát trần trước mắt. trong mắt Dương Phàm không có nừa điểm gợn sóng.
- Nói về Vân Tiêu cung một chút.
Dương Phàm nhàn nhã ung dung nói.
Thiên Tường Công chúa sừng sốt. không nghĩ tới Dương Phàm không hòi chuyện về Thiên Tường vương triều mà lại hòi chuyện này.
Nàng trầm ngâm một lát mới mờ miệng nói:
- Vân Tiêu cung là một trong bốn thế lực lớn chúa tể phía trên chín tầng trời, chường quản đại lục này của chúng ta. Tổng cộng có năm địa vực. bao gồm mấy vạn châu ở dưới.
Dương Phàm lẳng lặng nghe.
Hắn vốn có ý chém giết nàng này. thậm chí phá hủy thế lực thống trị là Thiên Tường vương triều, nhưng cảm ứng vô hình cùa hắn khiến hắn vứt bỏ ý niệm này.
Trải qua tính toán. Dương Phàm biết được có lẽ có thể tim được manh mối Vũ Tịch từ nàng này.
Từ khi tới Tinh Thiên thế giới đến nav, Dương Phàm hiểu được Vũ Tịch ỡ một nơi nào
đó.
Theo đủ loại phản ứng cùa sứ giả thượng giới Từ Lân Ngọc Thiếu có thể đoán ra thân phận Vũ Tịch rất cao. hơn phân nửa là ở phía trẽn chín tầng trời.
Thiên Tường Công chúa này hiểu biết về Vân Tiêu cung tự nhiên không ít, nhưng nói đến trinh tự càng cao han đa phần đều tới từ truyền thuyết.
- Lúc trước ta cũng chi là một thị nữ của Vân Tiêu cung, sau đó tu luyện thành công, chù nhân thấy ta có tiềm lực tạo hóa, liền cho ta trờ về tu luyện trăm vạn năm, nếu ngày sau có thể đạt tói trinh tự Tiên Quân có thể trỡ lại VânTiêu Cung truv tìm tạo hóa.
Thiên Tường Công chúa ngược lại có hòi thi đáp, rất là thức thời.
Đương nhiên trọng vếu nhất là thực lực của Dương Phàm đạt tới trinh độ khiến nàng kírih sợ không thôi.
"Với thân phận Công chúa một nước của nàng này lại chi là một thị nữ của Vân Tiêu cung". Sau khi Thiên Tường Công chúa nói xong. Dương Phàm cũng thầm giật mình.
Tuy nhiên nghĩ đến Vân Tiêu cung này chưởng quản cả một đại lục. địa vực như Tra Châu này có đến hàng vạn.
Tính ra Công chúa của một Thiên Tường vương triều căn bản bé nhỏ không đáng kể. thậm chí còn phải cảm tạ tròi cao ban ân.
Trong Tirih Thiên thế giới, thế lực ờ mặt đất cùng trên tròi cũng giống như sự khác biệt giữa thế giớii phàm trần và tiên nhân.
Tuv nhiên Thiên Tường Công chúa này cũng thật có chút tạo hóa, có thể thoát ra khỏi thân phận nha hoàn và được chủ nhân ban thường.
- Chủ nhân ngươi hầu hạ ở Vân Tiêu cung có thân phận thế nào?
Dương Phàm đầy hứng thú hỏi.
Thiên Tường Công chúa không tự chù lộ ra vẻ tự hào:
- Chù nhân cùa ta chírih là một ngôi Ám Dạ Chi Tirih rực rỡ nhất trong Tinh Thiên thế giới: Công chúa cùa Vân Tiêu Cung - Bích Dao Vân Tiên.
Bích Dao Vân Tiên!!!
Thể xác và tinh thần Dương Phàm khẽ chấn động, trong mắt nờ rộ thần quang khiếp người.
Trong đầu hắn bỗng nhiên hiện lên một đoạn trí nhớ: Một vị tiên từ tuyệt trần trong Thủy tirih trì. chân ngọc để trần trắng như tuyết, đứng trẽn Thần điểu sặc sỡ. tung tăng bay múa như Tinh linh tiên từ trong gió nhẹ. Dáng người nàng uyển chuyên, váy dài nhiều màu rực rỡ. khuôn mặt hoàn mỹ không tỳ vết, da thịt như tuyết, mắt như nước hồ thu, một cái nhíu mày một nụ cười như vẻ đẹp của tự nhiên.
Mái tóc dài cùa nàng như cành liễu nhẹ nhàng phất phới, trên đinh đầu của nàng đường như có thể nhìn thấy nhiều tầng mây lành, ánh chiều tà rọi xuống quanh thân từng hạt mưa rải xuống làm vạn vật bừng bừng sức sống. Sự tôn tại cùa nàng khiến vạn vật thế gian xảy ra biến hóa titih tế, khiến hết thảy đều trờ nên tốt đẹp.
Bích Dao Vân Tiên: Chuvển thế cồ lịch ba ngàn năm trăm vạn năm.
Rắc! Pho tượng Bích Dao Vân Tiên trong Thủy tinh trì kia đột nhiên hóa thành mãnh nhò. biến mất khỏi thế gian.
Vân Vũ Tịch lơ lừng trong không trung, dáng người tuvệt lệ phiêu dật tự nhiên, tiên khí quanh quẩn. Váy đài Công chúa nhiều tầng càng tăng thêm vẻ thần thánh cao quý.
- Dương đại ca...
Vân Vũ Tịch nhìn chăm chú Dương Phàm hồi lâu. giãy dụa một lát. tìrih yêu sâu sắc đến từ trong trí nhớ lộ ra không thể tự chủ.
Trong đôi mắt đẹp mịt mờ hơi nước, giãy dụa lưu luyến thống khổ.

CHƯƠNG 736: QUỐC SƯ

Một tháng sau. Tra Châu. Thiên Tường vương triều.
Một tin tức chẩn động vương triều truvển ra: Thiên Cơ Thánh nữ bị địch nhân bắt sống!
Trong lúc nhất thời toàn Thiên Tường vương triều rung động.
ở trong lòng vô số bìrih dân, Thiên Cơ Thárih nữ chính là tượng trưng cùa vương triều.
Mà hiện giờ thân phận của Thiên Cơ Thánh nữ này càng thêm, đặc thù, còn là Công chúa cao quý của vương triều.
Biết được việc này. không ít người ngưỡng mộ cùng theo đuổi Công chúa hận không thể phanh thây sứ giả do Chu Vũ Thành phái tới.
Nhưng hai nước chiến tranh, không chém sứ giả.
Công chúa còn làm con tin trong tay địch quân, Thiên Tường vương triều càng không đám hành động mù quáng.
Trong đại điện hoàng cung, vài vị đại thần được quốc quân triệu tập tới.
Thiên Tường quốc quân mặt mày ù dột đăm chiêu.
Mấy vị đại thần này đều lộ vẻ ngưng trọng, ngay cả thở mạnh cũng không đám.
- Lý thừa tướng, ngươi có ý kiến gì không?
Thiên Tường quốc quân chỉ đích danh nói.
- Hồi bệ hạ. Dõi khắp Tra Châu, người có thể bắt giữ Công chúa điện hạ ít ói không có mấy người. Nhân vật như vậy, làm sao lại xuất hiện ờ Lâm Viễn Thành nho nhò? Thần nghĩ rằng, hân là nên phái sứ giả. trước tiên tới đàm phán cùng liên mirih hai thảrih này. kéo dài thời gian, chuộc Công chúa về. Mặt khác cùng lúc phái cao thủ bí mật điều tra, nếu có khả năng có thể nghĩ cách cứu Công chúa.
Vẻ mặt Lý thừa tướng cung kính, nói năng cẩn thận.
- Nhưng là... Phái người nào đi thi thích hợp nhất?
Thiên Tường quốc quân trầm tư nói.
- Nếu liên minh hai thành kia có thể bắt giữ công chúa. ít nhất có cường giả Kim Tiên lục trọng trờ lên. Thân cho rằng, có thể đảm nhiệm việc này. khắp vương triều ta cũng là cực ít. Mà nếu muốn tăng phần nắm chắc, sứ giả phái ra phái có tu vi vượt qua Công chúa điện hạ. Cho nên thần thấy, chi có một người thích hợp...
Lý thừa tướng nói tiếp.
- Ý ngươi là... Quốc sư!?
Sắc mặt Thiên Tường quốc quân khẽ biến, nói đến hai chữ cuối giọng nói có một tia run
run.
Vị Quốc sư thẩn bí kia cùa Thiên Tường vương triều đã tồn tại cực kỳ lâu đời.
Tục truyền tồn tại từ trước khi sáng lập vương triều.
Quốc quân nhớ rõ ràng, một điều tổ huấn cùa hoàng thất: Chỉ cần một ngàv còn Quốc sư. vương triều bất diệt.
Nhưng vẩn đề là. vị Quốc sư thẩn bí khó lường kia có thân phận cao thượng, còn hơn đứng đầu một quốc gia.
Từ khi lên ngôi hoàng đế tới nay. Thiên Tường quốc quân cũng chỉ ra mắt Quốc sư thần bí kia một hai lần.
Sau khi trải qua một phen thưcmg nghị.
- Xem ra chi có thể cầu Quốc sư ra tay.
Thiên Tường quốc quân thở đài thật đái.
Ba năm sau. Lâm Viễn Thảrih.
- Mộng Thanh. Chẳng lẽ vị hoàng huynh có quan hệ tốt nhất với ngươi đã không để ý đến sống chết của ngươi? Đã ba năm rồi...
Dương Phàm chắp tay sau lưng đứng ở phủ thành chủ. khẽ cười nói.
Từ hai năm trước. Dương Phàm mang theo Thiên Tường Công chúa về phù thàrih chủ.
Mộng Thanh chítih là nhũ danh của Thiên Tường Công chúa, tên đầu đủ là Dư Mộng Thanh.
Đối với thị nữ này cùa Vũ Tịch, Dương Phàm cũng rất khách khí, mặc dù trở lại địa bàn của Lâm Viễn Thành cũng không chút làm khó.
Thậm chí có điều kiện gì đều tận lực thỏa mãn.
Dư Mộng Thanh trở thành thân hữu cùa phù thành chù, quan hệ rất hòa hợp.
Hai ba năm nay. nàng hoàn toàn không giống một con tin. ngược lại giống như một người thân đến làm khách.
Mầu thân Nam Cung Nguyệt thường xuyên híp mắt tươi cười đánh giá Dư Mộng Thanh, vẻ mặt dường như tuyển chọn con đâu.
Có đôi khiNam Cung Nguvệt kéo con cả hoặc con thứ hai nói:
- Ngươi xem đứa nhò Kỳ nhi này. quan hệ với Mộng Thanh cô nương hòa họp như th4 gần như là như hình với bóng. Bọn họ có phải là...
- Lời này của tam công từ sai rồi. Không phải là hoàng huynh không chịu cứu ta, mà là không chọn được người thích hơp. Cái người duy nhất thích hơp kia cũng không phải dễ đáng có thể mời đến.
Dư Mộng Thanh thờ dài sâu kín.
- Người kia?
Dương Phàm ha ha cười.
Vương triều tồn tại vài ức năm, làm sao có khả năng không có cường giả cấp Tiên Quân tọa trển chứ.
Nghĩ đến đây trong mắt hắn không khỏi lộ ra vài phần chờ mong.
Từ rất sớm tại Thiên Thần Tinh, hắn từng chứng kiến lực lượng cùa Tiên Quân.
Lam Ngân Quân kia khống chế một cái Tinh Không Thàrih Lũy. cả Thiên Thần Tinh trong mắt hắn đều nhò bé không đáng kể.
Đương nhiên, Tiên Quân đạt tói Kim Tiên cừu trọng đinh như Lam Ngân Quân đó. cho đù dõi mắt khắp Tirih Thiên thể giới cũng không nhiều.
Nhoáng một cái lại mười năm trôi qua.
Rốt cục vào một ngày.
Sứ giả của Thiên Tường vương triều từ vương triều chạy tới Lâm Viễn Thành, có thể nói là khoan thai đến chậm.
Để cho Công chúa một vương triều ờ trong tay địch nhân thời gian dài như vậy. sự nhẫn nại của Thiên Tường vương triều thật là khó tin.
Nhưng trên thực tế. những năm gần đây trừ việc không cho phệp rời khỗi Lâm Viễn Thành, Dương Phàm căn bản không can thiệp tự do của Dư Mộng Thanh.
Thậm chí Dư Mộng Thanh có thể liên hệ với hoàng huvrih ỡ Thiên Tường vương triều xa xôi, cũng nói rõ tình trạng của minh, hiện tại.
Rất nhanh, phụ thân Dương Lâm triệu tập không ít thần tử tâm phúc đi gặp mặt sứ giả cùa vương triều, không đám chậm trễ.
Dương Phàm tự nhiên cũng nẳm trong số này.
Nhưng mà sứ giả cùa Thiên Tường vương triều chi có một người.
Một vị nho sĩ râu trắng mặc áo vải, cừ chỉ lời nói hờ hững, trong tầm mắt hết thảy như mâv khói.
Đám người Dương Lâm không khỏi hoảng hốt. căn bản nhìn không thấu lai lịch cùng sâu cạn của người nàv.
Đứng trong đại điện, đối mặt vói ánh mắt của rất nhiều cường giả. nho sĩ râu bạc hành lễ theo quán tính, không kiêu ngạo không siểm nịtih nói:
- Lão hủ Quốc sư vương triều ra mắt thành chủ.
Mặc đù là hành lễ nhưng Dương Lâm cao cao tại thượng lại có một loại ảo giác bị người từ trên cao nhìn xuống.
Khoảnh khắc đó, dường như hắn không phải ngồi trên đại điện, mà là một con kiến bị nhìn xuống tù trên đinh mây.
Loại cảm giác này khiến tâm thần Dương Lâm đại loạn, tâm lý hết sức không thật.
Đối phương chỉ hành lễ một cái lại khiến hắn tâm ý hoảng loạn, không thể chịu đựng.
- Mau mang ghế cho Quốc sư.
Dương Lâm vội vàng phân phó. sắc mặt Quốc sư bình thân. ngồi xuống rất tự nhiên. Dường như hết thảy đều vốn nên như thế.
Dương Phàm đứng ờ một bên thầm giật mình.
Tu vi ý cảnh của nho sĩ râu bạc quả nhiên huyền diệu rihập hóa, nhất cừ nhất động lại có một loại uy năng.
Loại uy năng này không phải tới từ pháp lực cũng không phải là tinh thần uy áp mà là một loại ý cảnh.
- Xin hòi đại danh Quốc sư?
Dương Lâm rất khách khí nói.
Lúc này chúng thẩn từ trong toàn đại điện đều không đám thờ mạnh, tâm thần của mọi người đều hội tụ tại vị Quốc sư vương triều này.
Vô hình trung đường như hắn trờ thành trung tâm cùa thế giới, sự phát triển cùa mọi sự vật đều xoay quanh hắn.
"Loại ý cảrih vô hìrih này có thể ảnh hường đến tâm tìrih cùa người khác. Nếu như tăng thêm một tầng, có thể ảrih hường đến vạn vật thiên địa, V chí đại biểu thiên uv.." Dương Phàm chỉ quan sát Quốc sư vương triều.
Dù sao rất khó có cơ hội nghiên cứu sâu xa cảrih giới cùa một cường giả cấp bậc Tiên Quân.
Loại cơ hội này đối với hoàn cảnh của Dương Phàm trước mắt quả thật khó được.
- Lão hủ tu luyện nhiều năm, sớm đã quên mìrih họ gì, gọi là gì. Nếu các vị nguyện ý. có thể gọi là Quốc sư.
Quốc sư thản nhiên nói.
Lúc nói chuyện với những con kiến này. trên mặt hắn gần như không có dao động cảm xúc.
Theo sau. Dương Lâm bắt đầu thương lượng vấn đề con tin với Quốc sư.
- Lần này lão hù đến Lâm Viễn Thàrih, mục đích là đưa Công chúa về.
Quốc sư không nhanh không chậm nói.
Đưa về.
Hắn nói rất nhẹ nhàng.
Lời nói này khiến mọi người sinh lòng tức giận.
Nhưng không biết vì sao, trong lời nói của lão già này hình như có một uy lực không thể làm trái.
Khi nhìn thẳng vào mắt Quốc sư. tâm thần Dương Lâm run lên, trên trán đổ mồ hôi lạnh.
Dường như đối phương không có động tác gì, nhưng chỉ là ánh mắt nhìn vào khiến cho hắn hít thờ không thông.
Vô hình trung, trong không gian đại điện sirih ra một cỗ lực lượng huyền bí. hóa thành bàn tay khổng lồ vô hình bóp lấy cổ họng hắn.

CHƯƠNG 737: HOÀN TOÀN SAI LẦM

- Ha ha. Công chúa điện hạ. không cháo hòi ta một câu. các vị đã muốn rời đi sao?
Tiếng cười khẽ cùa nam nhân kia rất tùy tiện, giống như là ôm giận bằng hữu không chào mà đi.
Bước chân hòa họp với nhịp đập huyền diệu cùa Quốc sư bỗng nhiên dùng lại. đứng thẳng bất động tại chỗ không nhúc nhích.
Loại động tác ngừng đột ngột này cùng với hòa hơp tự nhiên, thoải mái thích ý vốn có không chút họp nhau.
Động tác cùng thần thái của Quốc sư đọng lại trong chợp mắt đó, dường như trờ thành một hình ảrih bị ngưng đọng thời gian.
Dưới sự dẫn dắt của Quốc sư, Công chúa Dư Mộng Thanh cũng ngừng tại chỗ.
Nàng cực kv khó hiểu nhìn phía Quốc sư. lúc nàv nhìn thấy biểu tìrih cùng động tác đọng lại của Quốc sư.
- Quốc sư!
Dư Mộng Thanh gọi khẽ.
Sau tiếng gọi cùa nàng, biểu tìrih cùng động tác cùa Quốc sư mới được hòa hoãn.
Mà ngav sau đó. thẩn sắc hắn từ đẩu đến cuối vẫn một mực hờ hững rốt cục động dung.
Cùng lúc đó những người khác trong đại điện cũng khôi phục lại dưới lực cản không gian vốn có. đều lộ vẻ lòng còn sợ hãi.
Một câu tùy ý cùa Dương Phàm đánh vỡ lực cản trói buộc không gian kia, khiến mọi người khôi phục bìrih thường.
Sự thất thố của Quốc sư khiến Dư Mộng Thanh chấn động tâm thần, ánh mắt không khỏi nhìn phía nam nhân trong góc kia.
- Để Dương công tử chê cười rồi.
Dư Mộng Thanh cười gượng, rất mất tự nhiên.
Ngụyên bán nàng tường rằng ờ trước mặt cường giả cấp Tiên Quân, tam công tử thần bí như thế đã không có lực trả đòn.
Nhưng kết quả là nàng hoàn toàn sai lầm.
Quốc sư quay đầu lại. lần đầu tiên đánh giá thiểu niên đánh vỡ lực lượng pháp tắc cùng cảnh giới cùa mình, sắc mặt ngưng trọng.
Ngay cả với độ cao và địa vị của hắn cũng cảm thấy chuyện rất khó giải quyá.
- Từ khi nào Lâm Viễn Thảrih nho nhỏ này xuất hiện kỳ tài có một không hai như thế. Vẻn vẹn mấy vạn năm đạt tới trình tự Tiên Quân, thậm chí ngay cả ta đều nhìn không thấu.
Quốc sư khẽ thở ra một hơi. cố nén khiệp sợ trong lòng, chậm rãi đi trở về chỗ ngồi.
Trước khi tới Lâm Viễn Thành, hắn từng nghe Thiên Tường quốc quân nói đến tam công tử của Lâm Viễn Thành, nhưng là cũng không đặt trong lòng.
- Không ngờ lão hủ lại quên đàm phán cùng quý thành. Hiện tại có thể nói kỹ một chút.
Quốc sư ngồi tại chỗ giống như đang nói với thành chủ Dương Lâm.
Nhưng trên thực tế toàn bộ tâm thẩn của hắn đều tập trung trên người Dương Phàm.
Dư Mộng Thanh cúi đầu. đi tới bên cạnh Dương Phàm, không dám hé răng.
Với trí tuệ của nàng tất nhiên hiểu được, với địa vị siêu nhiên kinh sợ Tra Châu mấy vạn năm cùa Quốc sư cũng không thể không trả giá gi mà đưa được nàng về.
Trong mắt Dương Phàm tràn đầy vẻ tươi cười. Lão nhân Quốc sư này thật ra có tiến có lui, rất thức thời.
Tiếp theo mới chân chính tiến vào việc đàm phán.
Dương Phàm chắp tay sau lưng đứng yên, trong lúc này không nói một lời, chi thản nhiên quan sát.
Chân chính phụ trách đàm phán là nhị ca Dương Đông.
- Quốc sư tiền bối. Ngài cho rằng một ngàn vạn tiên thạch đủ để bằng được ý nghĩa đại biểu của hai danh hiệu Công chúa điện hạ, Thánh nữ các hạ này sao?
Từ đầu đến cuối, trong giọng nói của Dương Đông đều giữ nguyên ý kính trọng nhất định.
- Vãn bối cho rằng, Thiên Tường vương triều còn phải ký hiệp ước không xâm phạm với liên minh hai thành chúng ta. Cùng với tám ngàn vạn tiên thạch, ba kiện Tiên bảo cùng với tám loại nguyên liệu tu luyện ta vừa nói qua...
Đại đa số đều là Dương Đông nói. tất nhiên là lời nói hùng hồn đầy lý lẽ.
- Thiên Tường vương triều chính là đại quốc mêrih mông, đứng vững trẽn mảnh đất này vài ức năm. Địa vị cùng tôn nghiêm không thể khinh nhờ làm nhục.
Thanh âm của Quốc sư chậm rãi nặng nề.
- Một ngàn vạn tiên thạch đã là giới hạn lớnnhất. Nếu là để Thiên triều thượng quốc chúng ta bị bắt ký kết hiệp ước không xâm phạm là khuất nhục cỡ nào? Để cho nhiều thế lực của Tra Châu đối đãi thế nào với Thiên Tường?
Trong đại điện, mọi người không dám thờ mạrih.
"Giao tranh." giữa Quốc sư cùng Dương Đông dẩn dẩn tiến vào hồi gay cấn.
Nếu là bìrih thường có cho Dương Đông một vạn cái mật cũng không đám đối đầu với một nhân vật truyền kỳ như thế.
Nhưng là vẻ mặt hơi mim cười của tam đệ đứng yên bên cạrih cổ vũ lớn lao cho hắn.
Thái độ của Quốc sư đã rất rõ ràng. Không muốn bị bức ký kết hiệp ước không xâm phạm, có thể dùng tiên thạch để chuộc Thanh nữ điện hạ.
Một ngàn vạn tiên thạch đã là một con sổ khổng lồ.
Nhưng là đối với con tin có hai thân phận Thánh, nữ và Công chúa của một đại quốc rộng lớn mêrih mông vẫn chỉ là một sợi lông trên chín trâu.
Thanh chủ Dương Lâm ngầm than thở. Là vương triều đứng vững vài ức năm trên Tra Châu này. nếu để một thế lực nhỏ bắt phải ký hiệp ước không xâm phạm, chỉ sợ sẽ làm rất nhiều thế lực cùa Tra Châu chế giễu.
Liên quan đến vẩn đề tôn nghiêm. Quốc sư căn bản không nhượng bộ.
Đàm phán đến cuối cùng, trẽn mặt nhị ca Dương Đông đã lộ ra một tia mệt mòi bất đắc dĩ. ném ánh mắt dò hói về phía phụ thân Dương Lâm.
Dương Lâm cũng thầm cảm thấy bất đắc đĩ. Thiên Tường vương triều có thể làm ra nhượng bộ như vậv đã là đáng quv khó được.
Nhưng là trước khi làm ra quyá định, Dương Lâm nhìn về phía con thứba Dương Kỳ.
- Kv nhi. Thiên Cơ Thánh nữ là ngươi bắt giữ. không biết ngươi có ý kiến gì không?
Dương Lâm chi hòi tượng trưng một câu, không gùi gắm hy vọng quá lớn.
- Con cho rằng, muốn không ký hiệp ước không xâm phạm không phải là không thể. Tuy nhiên, một vị Công chúa kiếm Thánh nữ của một đại quốc mênh mông, lại có giá bèo như vậy?
Dương Phàm dừng lại, cười cười, ánh mắt quét về phía Quốc sư cùng Công chúa.
- Một ngân vạn tiên thạch, đối với đại quốc mêrih mông, đối với đường đường là Thárih nữ. Công chúa mà nói... Quá keo kiệt!
Quá keo kiệt!!!
Lời nói vừa ra, Quốc sư biến sắc. Thiên Cơ Thánh nữ cúi đầu, trong mắt lộ vẻ xấu hổ.
- Vậy xin hỏi tam công từ. bao nhiêu tiên thạch mới thích họp?
Quốc sư mặt không đổi sắc hòi.
- Theo ý Dương mỗ, một ngàn vạn tiên thạch thật sự xin lỗi đại quốc mênh mông cùng đường đường Công chúa, Thánh nữ điện hạ.
Khóe miệng Dương Phàm nhếch lên một độ cong quý dị.
Rốt cục phải bao nhiêu?
Mọi người cho rằng Dương Phàm nói rất có đạo lý. đều có chút không nhịn nổi.
- Công chúa và tôn nghiêm của Thiên triều thượng quốc. ít nhất phải gấp vạn lần...
Dương Phàm nói xong lời cuốicùng, chậm rãi phun ra ba chữ:
-Một ngàn ức!
Cái gì!!!
Toàn tràng ồ lên.
Một ngàn ức!
Từ một ngàn vạn trực tiếp gấp một vạn lần, đạt tới con số khùngbố - Một ngàn ức!
Sắc mặt của Quốc sư cùng Công chúa đều cực kỳ khó coi.
- Dương Kv! Ngươi thật sự rất quá đáng. Một ngàn ức. nào có ai công phu sư từ ngoạm như ngươi?
Dư Mộng Thanh phẫn nộ vạn phần, trong hai mắt gẩn như bốc lên hai ngọn lừa.
Sắc mặt Quốc sư càng âm trầm. Cái giá này thật sự rất quá đáng.
- Một ngàn ức. không cò kè mặc cả. Công chúa ở trong tay chúng ta, nếu Quốc sư không thể quyết định, có thê trờ về thương nghị cùng Thiên Tường quốc quân.
Dương Phàm thản nhiên nói.
Hai mắt đục ngầu của Quốc sư, hai con ngươi đột nhiên co rút lại. hóa thành màu bạc lạnÌL băng.
Trong phút chốc, toàn bộ không gian đại điện giống như bị đọng lại.
Hô hấp ngừng lại, máu ngừng chảv, tim đập bị áp chế.
- Lão hù cho rằng, tam công từ chi là đang nói giỡn.
Quốc sư nhìn thẳng Dương Phàm, con ngươi đã hóa thành màu bạc mang đến cho hắn một tia áp lực thản nhiên.
Đôi mắt Dương Phàm không khỏi nheo lại. dù bận vẫn ung dung nói:
- Dương mỗ chưa từng nói giỡn.
Lúc này. phảng phất toàn bộ không gian vật chất trong đại điện bị đọng lại.
Trong thiên địa chỉ còn lại hai người.
Không gian biến ảo một cách không rõ. khu vực xung quanh hai người mơ hồ vặn vẹo.
Không gian đại điện và người không ngờ dần dần nhạt đi. giống như bị che chắn.

CHƯƠNG 738: ĐIỀU KIỆN KÈM THEO

Quốc sư hiểu được: Minh đã bại!
Dương Phàm đứng sau lưng hắn, mặc dù còn không ra tav nhưng luồng khí lạrih truvển tới từ sau lưng có áp lực càng lớn hon về mặt tâm lý.
Lau khô vết máu nơi khóe miệng, sắc mặt Quốc sư tái nhợt, trong thời khắc nguy cơ sinh từ lại bìrih tĩrih dị thường:
- Ngươi làm như thế nào?
Dương Phàm ngược lại tán thường nhìn hắn.
Nhưng, hắn lấy được ưu thế tuyệt đối cũng không thoải mái.
Khi V cảrih của Đại Luân Hồi thẳm thấy đến lmh vực không gian và phép tắc cùa đối phưang đã bị suy yếu một mức độ nhất định.
Nểu hắn muốn nắm giữ sirih mệrih và linh hồn cùa cường giả cấp Tiên Quân cũng hết sức khó khăn, đối phương cũng không phải không có sức phản kháng.
Thu hồi ánh mắt. Dương Phàm chậm rãi nói:
- Bời vì thế gian nàv còn có một loại quy tắc. Nó thẳm thấu không gian, thông suốt thời gian, ảrih hường nhân quả!
- Thầm thấu không gian, thông suốt thời gian, ảnh hưởng nhân quả!!!
Trong lòng Quốc sư chấn động, bỗng nhiên hiểu được đối phương đứng ở một trình tự mình không thê lý giải.
Mặc dù tu vi của Dương Phàm cũng không cao hơn hắn, nhưng chêrih lệch về cảrih giới cùng trình, tự đủ để ảtih hường hết thảy.
- Cho nên ảnh hưởng cùa lĩnh vực không gian của ngươi đối với ta rất rất nhò. nếu ta nguvệný...
Dương Phàm chậm rãi nhấc tay. một đầu ngón tay khẽ điểm vào hư không trước mặt.
Rắc!!!
Trong vô hìtih truyền đến một tiếng nứt.
Trên không gian bốn phía hiện ra vết rạn như mạng nhện.
Những vết rạn này giống như được khảm trẽn thủy tinh hoàn toàn trong suốt.
Rồi sau đó lĩnh vực không gian hoàn chinh này sụp đổ rất nhanh.
-Này... Làm sao có thể? Ngươi cũng có thể chưởng khống không gian?
Quốc sư thật sự không thể hiểu được loại tìrih huống này. có chút nói năng lộn xộn.
Một ngón tay cùa đối phương vừa vặn điểm lên nơi mấu chốt của lĩnh vực không gian do hắn tạo thành.
Dương Phàm không giải thích, bởi hắn thông qua Luân hồi ảrih hường đến không gian.
Sau khi lĩnh vực không gian tan nát giải thể, hai bóng người lại hiện lên trong đại điện.
Hô~
Giờ phút này mọi người trong đại điện mới thở ra dưới loại áp lực chưa từng có này.
Hô hấp khôi phục bình thường.
Máu bắt đầu tiệp tục chảy.
Không gian đọng lại không còn bị trở ngại.
Giao phong giữa Dương Phàm cùng Quốc sư chi trong khoảnh khắc, nhưng là mọi người trong đại điện đường như đã trải qua một thế kỷ dài dòng.
- Quốc sư. Đàm phán của chúng ta còn phải tiếp tục.
Dương Phàm mim cười.
Mọi người trong đại điện cũng không nhìn thấy trận đấu giữa hai người.
Trong cảm quan cùa bọn họ. hai người nàv biến mất vài hô hấp rồi sau đó hư không hiện thân tại chỗ.
Nhưng là sắc mặt của Quốc sư dường như có chút khó coi.
Người sáng suốt có thể phán đoán Quốc sư có thể đã bị chút thiệt thời.
- Được, đàm phán tiệp tục.
Quốc sư lại khôi phục bộ dạng ôn hòa nhã nhặn.
Dư Mộng Thanh liếc mắt nhìn Quốc sư có vẻ già nua hơn lúc trước một chút, trong lòng thầm kinh ngạc: "Chẳng lẽ Quốc sư thân phận cao thượng nhất, bối phận lâu đời nhất cùa Thiên Tường vương triều đã chịu thiệt trong tay tam công từ thần bí này?"
Đàm phán tiếp theo do Dương Phàm cùng Quốc sư tiến hành.
- Một ngàn ức tiên thạch thật sự quá nhiều. Điều này sẽ tạo thành khủng hoảng tài chính trí mạng của Thiên Tường vương triều.
Quốc sư than thở. lẩn đẩu tiên trong mắt toát ra một tia bất đắc dĩ.
Dương Phàm tírih sơ qua.
100 tiên thạch hạ phẳm = 1 tiên thạch trung phẩm. 1000 tiên thạch trung phẩm = 1 tiên thạch thượng phầm. 10000 tiên thạch thượng phẩm = 1 tiên thạch cực phẳm.
Tiền tệ tiên thạch của thượng giới, phẩm chất càng cao chêrih lệch giá trị càng lớn.
Một ngàn ức tiên thạch, tírih ra chính là một trăm khối tiên thạch cực phẩm, dường như không nhiều lắm.
Nhưng là dõi mắt toàn bộ Tra Châu, có khả năng đều không có mấy khối tiên thạch cực phẩm.
Cho nên. một ngàn ức tiên thạch đối với cả Thiên Tường vương triều mà nói đều là một con số khảng lồ không dễ dàng gánh nồi.
- Tiên thạch có thể bớt một chút.
Giọng điệu Dương Phàm địu đi một chút:
- Nhưng nếu là như vậy. Thiên Tường vương triều nhất địtih phải ký hiệp ước không xâm phạm lẫn nhau với liên minh hai thành Lâm Viễn Thành và Chu Vũ Thành.
- Làm vậv kv thật là thừa thãi. Chỉ cần một ngày Dương công từ còn tại Tra Châu, Thiên Tường vương triều tuyệt đối không đến xâm phạm.
Quốc sư cười khổ nói.
- Nếu đã như vậy. có thể hạ thêm chút nữa. Quốc sư có thể lấy đanh nghĩa Thiên Tường vương triều hứa hẹn: Ngày sau không được có ý đồ gì với liên minh hai thành chúng ta.
Dương Phàm hiểu được một đại quốc to lớn bị bắt phải kv hiệp ước với một thế lực nhỏ quả thật tổn hại đến thanh danh đại quốc.
Quốc sư nghĩ một lát, đáp:
- Lão hủ có thể đáp ứng ngươi.
Hắn chính là nhân vật cấp tổ sư cùa Thiên Tường vương triều, quvền uy và danh đự còn hơn đương kim Thiên Tường quốc quân.
Cho dù là hứa hẹn miệng cùa hắn cũng có hiệu quả ngang với hiệp ước bìrih. thường.
Dù sao cái gọi là hiệp ước cũng có thể bị phá.
- Như vậy một ngàn ức tiên thạch sừa thảnh mười ức tiên thạch. Nhưng là Dương mỗ còn có một điều kiện kèm theo.
Dương Phàm cười rất sáng lạn, átih mắt quét về phía Dư Mộng Thanh - Công chúa đương triều, Thiên Cơ Thánh, nữ.
- Mười ức tiên thạch?
Quốc sư ngầm thờ một hơi nhẹ nhõm.
Mười ức tiên thạch, mặc đù cũng là một con số khá lớn nhưng cũng trong phạm vi Thiên Tường vương triều có thể gánh chịu.
- Tuy nhiên, điểu kiện kèm theo này...
Quốc sư chú ý tới árih mắt Dương Phàm đảo qua trên người Công chúa.
Chẳng lẽ tam công tử của phù thành chù này vừa ý Công chúa cao quv nhất cùa Thiên Tường vương triều?
Bao gồm đám người Dương Lâm. Quốc sư. Dương Đông, ý niệm đầu tiên trong đầu là nghĩ như vậy.
Trên mặt Công chúa Dư Mộng Thanh có vài tia bất đắc dĩ. Nàng đương nhiên hiểu được điều kiện kèm theo của Dương Phàm là cái gì.
- Được, chúng ta có thể bản riêng.
Árih mắt hơi phúc tạp cùa Dư Mộng Thanh nhìn Dương Phàm vài lần.
Cứ như vậy. một hồi đàm phán chẩm đứt tại đây.
Cùng ngày, một mìrih Quốc sư trờ lại Thiên Tường vương triều.
Trước khi Thiên Tường vương triều mang tiên thạch tói, Công chúa Dư Mộng Thanh tự nhiên không thể lập tức rời đi.
Lúc ban đêm, Dương Phàm cùng Dư Mộng Thanh đối điện nhau.
Árih mắt Dương Phàm trong vắt. như giếng cổ không gợn sóng:
- Hẳn là ngươi hiểu được yêu cầu của ta.
- Ta sẽ hết sức. đưa ngươi tới Vân Tiêu cung. Nhưng loại cơ hội nàv không phải lúc nào cũng có. chỉ có thểxem kỳ ngộ.
Dư Mộng Thanh đáp, cảm giác sâu sắc độ khó của việc này.
Mặc đù nàng tùng là thị nữ cùa Vân Tiêu cung và được chù nhân ưu ái cùng coi trọng có quan hệ nhất định. Nhưng nếu muốn lập tức đưa Dương Phàm váo Vân Tiêu cung, gần như không có khả năng.
Trong lòng Dương Phàm có một kế hoạch mơ hồ.
Nểu như đi gặp Vũ Tịch, trước khi có thực lực tuyệt đối, tự nhiên không thể đường đường chính chính.
Nhưng là nếu đùng một thân phận náo đó thích hơp lẻn vào Vân Tiêu cung, tự nhiên là thần không hay quv không biết.
Nhưng mà kế hoạch này cần sự giúp đỡ cùa Dư Mộng Thanh.
Đối với điểu kiện đi kèm này. Dư Mộng Thanh tự biết khó thể từ chối.
Chênh lệch giữa một ngàn ức tiên thạch cùng mười ức tiên thạch cũng không phải dễ đàng bù lại như vậy.
Hai tháng sau. Quốc sư cùa Thiên Tường vương triều lại xuất hiện, đón Dư Mộng Thanh về vương triều.
Trong bữa tiệc tối của gia đình.
Thanh chủ Dương Lâm tự nhiên là mặt mày hóa hờ:
- Kv nhi. lần ngày ngươi thật sự lập công lớn. Chăng những giải quyết nguv cơ của Lâm Viễn Thành, lại còn kiếm cho thảrih chúng ta mười ức tiên thạch.
Mười ức tiên thạch đù để mua được cả một phủ thành chủ, mà còn dư dả.
Chỉ là Nam Cung Nguyệt có chút thất vọng nói:
- Vốn cho rằng Kỳ nhi có cơ hội lấy được vị Công chúa vương triều kia...
Dương Lâm cũng biểu lộ sự tiếc nuối sâu sắc. Nếu Lâm Viễn Thành có thể lấy được Công chúa của vương triều, đó là loại virih. hạnh cỡ nào?
Với tìrih huống hiện tại, cũng không phải hoàn toàn không có hy vọng.
Phụt—
Dương Phàm thiếu chút nữa không phun hết đồ ăn trong miệng ra ngoài.
Dương Đông trêu ghẹo nói:
- Theo con thấy, là Công chúa không lọt vào mắt tam đệ đó.
Hắn nhìn ra được tam đệ không có nừa điểm dục vọng đối với vị Công chúa Dư Mộng

CHƯƠNG 739: MƯỜI VẠN NĂM

Mười vạn năm dài đòng cũng không làm tu vi Dương Phàm được nhảy vọt về chất.
Sau Uẩn Sinh Kỳ, nâng cao tu vi cùng cảnh giới là thong thả như thế.
Thế cho nên mười vạn năm trôi qua. Dương Phàm vẫn như cũ đừng ở uẩn Sirih trung kỳ. chỉ vẻn vẹn đạt tới đirih của cảnh giới nàv, cách uần Sinh hậu kv còn có một bước.
Mệrih Hạch dung nhập Đại Luân Hồi mượt mà như châu, lưu ly trong suốt gần như vô sắc vô hình.
Trong không gian Mệnh Hạch, gốc câv non lấp lárih kia dĩ nhiên đã lớn đến cao nừa người, cũng mọc ra nhiều càrih non, tòa màu xanh biếc, dường như đang nuôi dưỡng cái gi.
Cây non ngàv trước đã vứt bỏ vẻ yếu ớt, có vài phần khỏe mạrih bừng bùng sinh cơ. làm cho người ta không chút nghi ngờ nó có tiềm lực trở thành đại thụ che trời.
Giờ phút này. cây non uần Sinh nhìn như nhò bé này lại ngưng tụ hồn lực, pháp lực cùng với sirih mệrih lực hai kiệp cùa Dương Phàm.
Chẳng những thế. tiền thân của nó lại là lốc xoáy Luân hồi, ngay cả giờ phút này cũng giữ lại ý cảnh Đại Luân Hồi.
Cây non uẩn Sinh này là cầu nối với Đại Luân Hồi cùa Dương Phàm, khiến cảm quan của hắn được kéo dài vô hạn và ngao du trong Đại Luân Hồi. cơ hồ đạt tới mức độ quán thông thời không.
Uẩn Sinh Kỳ chẳng những làm cho Dương Phàm có thể khống chế sitih từ. càng với cây non uẳn Sinh này thẩm thấu thời gian và không gian, ảrih hưởng nhân quả cùng Luân hồi.
Mười vạn năm qua. Dương Phàm không chỉ tu luyện mà còn tim hiểu thôi diễn cảrih giới Tiên Hồng Quy á tiệp theo.
Từ sau Luân Quả Kỳ, uần Sirih Kv. Tiên Hồng Quvết sẽ đi theo con đường như thế nào?
Phưcmg hướng và ý nghĩ thôi diễn hiện ra hình đáng cùng con đường rõ ràng trong đầu Dương Phàm.
Một hình ảrih từng cân nhắc diễn biến ngàn vạn lần ờ trong đầu hiện ra rõ ràng:
ở giữa không gian Mệnh Hạch, cây non uẳn Sirih nho nhò kia nhanh chóng trường thảrih với tốc độ có thể thấv bằng mắt thường.
Không bao lâu, cây non uẳn Sinh này trường thành, trong sirih cơ bừng bừng dẩn dẩn trờ thành một gốc đại thụ có thể chắn gió che mưa.
Cành của đại thụ kia cũng mọc ra vô số lá xanh, mỗi một chiếc lá đều lưu chuyền hào quang lóng lánh, trên những đường gân lá nhò bé ẩn chứa loại huyền ảo nào đó.
Trong lúc này. sinh cơ lục ý trong không gian Mệnh Hạch cũng hiện ra vẻ vui sướng hân hoan, độ rộng của tiểu thế giới nhanh chóng mở rộng, thậm chí có xu thế kéo đài vô hạn.
Rồi sau đó. gốc đại thụ sirih cơ dạt dào này lại trờ thàrih đại thụ che trời.
Trong từng lần Luân hồi. lá cây cùng đóa hoa héo tân trong thê lương, dường như suy diễn lịch trình của một sinh mệnh.
Thẳng đến cuối cùng, trên đại thụ che trời kia ngưng kết ra quả.
Số quả này hàng ngàn han vạn, mỗi một quả ẩn chứa lực lượng và huyền ảo đểu vượt xa Luân Hồi Quả khi ở Chứng Quả Kỳ đến ngân vạn lần.
Rồi sau đó. ngàn vạn quả kia sau khi thành thục rơi xuống mặt đất. rải khắp mọi ngóc ngách của Đại Thiên thế giới...
Diễn biến cùa cảrih giới càng ngày càng mơ hồ. cuối cùng ngay cả Dương Phàm đều không thê nắm trong tay và đánh giá.
Nhưng Dương Phàm lại có một loại cảm giác, diễn biến cảrih giới càng về sau càng kinh thiên vĩ địa Nâng cao thực lực thần thông càng khùng bố kinh người.
Thậm chí hắn hoài nghi cảnh giới phía sau có thể chân chính làm được hav không?
- Nếu thôi diễn cảrih giới không có sai lầm. trên sirih mệnh đại thụ kia, mỗi một chiếc lá ngưng kết sinh mệnh và phép lực thần thông đều vượt qua Tiên Quân. Càng không thể đárih giá vô số quả được kết (quả) trên đại thụ che trời sẽ có lực lượng kinh người mức nào.
Dương Phàm vẻ mặt hồi hộp. trong mắt lóe ra chờ mong vô cùng.
Sau khi cây non uần Sirih trờ thảnh đại thụ che tròỊ ngay cả Đại Luân Hồi dường như đều đi tới cuối.
về phần biến hóa sau đó của đại thụ che trời, Dương Phàm có một dự đoán nhưng căn bản không dám tưởng tượng.
- Ta thật sự có thể đạt tới trinh tự đó sao?
Lúc Dương Phàm thôi diễn thái độ nghiêm cẩn vô cùng.
Chi tiết cùa mỗi một cảnh giới đều lặp lại thôi diễn ngàn vạn lẩn.
Một sai lầm nho nhò sẽ làm cho cảtih giới thôi diễn đi lên con đường hoàn toàn khác.
Trong thời gian mười vạn năm.
Dương Phàm từng thừ dùng Nghịch Linh Huy á cùng Nghịch Tiên Huyểt.
Nhưng Thần Huy á gia tăng chính là tư chất bản thể và năng lực huyết mạch.
Mà với trình, tự của Dương Phàm, đã vượt qua gông cùm xiềng xích cùa tư chất bản thể.
Linh căn, tư chất, huyá mạch... của bản thể đối với sự thôi diễn của hắn cơ hồ không có trợ giúp gì.
T rừ khi Dương Phàm dùng Nghịch Thần Thuế Thiên Huy á cường đại nhất kia.
Nhưng lúc đối mặt với huyết này. Dương Phàm mơ hồ cảm ứng được rất nhiều nhân tố không thể khống chế.
Cho nên hắn chưa từng đùng Nghịch Thần Huy á.
Còn một nguyên nhân nữa, nếu cho người khác đùng Nghịch Thần Huyá tốt hơn so với Dương Phàm đùng.
Dương Phàm đang suy tính chọn người.
Trong đó. Hồ Phi cùng Thạch Thiên Hàn đều trong tầm suy xét của hắn.
Hắn càng chú trọng vào phân thân Thạch Thiên Hàn.
Phân thân Thạch Thiên Hàn trong không gian ma vực kia. từ bản chất mà nói là đi theo một con đường tiến hóa biến dị máu tarih.
Tuy nhiên với tu vi cảrih giới cùa Dương Phàm giờ phút này chỉ có thể miễn cưỡng cảm ứng được sự tồn tại cùa Thạch Thiên Hàn, không thể tạo được liên hệ cụ thể và cũng không thể dùng Tiên Hồng Không Gian chiếu rọi.
Một ngày này.
Dương Phàm đột nhiên sinh điểm báo. rời khỏi trạng thái bế quan.
- Chủ nhân, ngài xuất quan.
Dạ Thiên ngồi trong phòng cũng mờ mắt.
Thời gian mười vạn năm, Dạ Thiên mới gian nan từ Kim Tiên tứ trọng tăng lên ngũ trọng đỉnh.
Bời vậy có thể thấy được, trình tự Kim Tiên muốn tăng tu vi cảnh giới đồng dạng gian khổ vô cùng.
Nhưng Dương Phàm hiểu được. Dạ Thiên ở Kim Tiên ngũ trọng đinh gần như vô địch dưới Tiên Quân.
Hắn đảo quanh phủ thành chù một vòng.
Tu vi cảnh giới của phụ mẫu, đại ca. nhị ca đều có tăng trưởng.
Nguyên lai những năm này Dương Phàm lén pha loãng Nghịch Linh Huyá rồi dùng bí pháp dung nhập sinh mệnh tinh hoa trong không gian Mệtih Hạch, tinh luyện thành mấy binh Tiên đan để người thân đùng.
Nghịch Linh Huyá sau khi pha loãng và tinh luyện, hiệu quả thậm chí vượt qua lúc trước.
Khác nhau ờ chỗ loại được hiệu này sẽ chậm rãi phát huy hấp thu, không mãrih liệt như Nghịch Linh Huyầ.
Loại hấp thu và cải thiện trình độ này khiến người thân lột xác và tiến hóa trờ nên càng thêm ồn định, ít nhất sẽ không biến thành dị loại gì đó.
Còn nữa. sau khi đung nhập sirih mệrih tinÌL hoa thi Tiên đan này còn có thể gia tăng thọ nguvên trên diện rộng.
Tỷ như thọ nguyên của một nhân vật cấp Chân Tiên chỉ có hon ngàn vạn năm. nhưng sau khi dùng đan nàv, thọ nguyên sẽ tăng mấy lần.
Thọ nguyên của Đại La Kim Tiên. ít thì một ức năm nhiều thi vài ức. sau khi dùng đanaày. thọ nguyên tăng trường đồng dạng rất khả quan.
Trong mười vạn năm này.
Phụ thân từ Kim Tiên ngũ trọng tu luyện đến Kim Tiên lục trọng.
Mau thân, đại ca. nhị ca cũng phân biệt tẩn chức Kim Tiên trung vị.
Dương Phàm thầm gật đầu. Nếu như có một ngày người trong gia tộc đều có thể bước vào trình tự Tiên Quân, như vậy trong thể lực mặt đất cùa Tinh Thiên thế giới, sẽ không có người nào có thể tạo thàrih uv hiếp đối với Lâm Viễn Thành.
Đúng như điểm báo.
Dương Phàm mới xuất quan vài năm, Công chúa Dư Mộng Thanh của Thiên Tường vương triều bí mật đi tới phủ thành chủ.
Đối với Thiên Tường vương triều có người đến. người của phù thành chù biết được bí mật này chi vài người ít ỗi.
- Vận khí của ngươi xem như không tồi. Nghe nói Vân Tiêu cung kia sẽ tuyển nhận tiên vệ cùng gia đinh vào ba vạn năm sau.
Dư Mộng Thanh cười mùn nói.
- Nói chi tiết.
Dương Phàm cố nén ngạc nhiên vui mừng trong lòng, thong đong nói.
- Yêu cầu của tiên vệ khá cao: Thọ nguyên không vượt qua trăm vạn năm, tu vi đạt tới Kim Tiên nhất trọng. Yêu cầu cùa gia đirih không cao: cần Chân Tiên tam trọng trờ lên. nhưng là số lượng có hạn.
- Tiểu nữ quen biết vị Phó tổng quản tuvển nhận gia đinh trong nội cung Vân Tiêu cung.
Trong lời nói của Dư Mộng Thanh có chút tự hào.
Dương Phàm lại hỏi một ít chi tiết.
Dư Mộng Thanh nói:
- Địa vị cùa Phó tổng quản kia trong nội cung rất cao. cho dù trước kia ta quen biết hắn, muốn dựa vào tầng quan hệ này cũng rất khó khăn.
Dù sao nàng cũng chỉ từng làmột nha hoàn, ờ trước mặt Phó tổng quản, thân phận thấp kém. tiếng nói trọng lượng không cao.
Con chó nhò ở vùng đất sống phát ra tiếng gầm gừ trầm tháp khiến Dương Phàm kinh hãi không thôi.
Ý niệm khẽ động, tâm thẩn dung nhập Tiên Hồng Không Gian.
Diện tích cùa vùng đất sống đã càng thêm rộng lớn. lớn hơn so vói lúc mới vào uẩn Sinh Kỳ không chi gấp mười.
Giờ phút này. con chó nhò ngồi xổm trước kho hàng hóa thành lầu các cổ, nhìn chằm chẳm vào mảrih đất chết đen thẫm ở phương hướng xa xôi, phát ra từng tràng rít gào.
Dương Phàm ngưng mắt nhìn ra, trong từ vực đen thẫm kia. một điểm đen chậm rãi di động đến.
- Chẳng lẽ có nhân vật cường đại náo có thể đi lại trong từ vực?
Dương Phàm cũng bị điểm đen chậm rãi di động tới làm kinh sợ.
Theo như con chó nhó từng nói. Tiên Hồng Không Gian này rộng lớn vô cùng, bên trong cũng có dân bản xứ khác.
Chẳng lẽ điểm đen chậm rãi đi tới là sirih linh khác trong Tiên Hồng Không Gian?
Dương Phàm chán động tâm thần, sắc mặt trở nên ngưng trọng.
Bá!
Hắn na đi xuất hiện ở biên giới vùng đất sống, bên ngoài là một vùng từ vực đen thẫm.
Điểm đen kia tới gần từng chút một. khí đen trong từ vực quay cuồng che phủ thiên địa. nhưng không cách náo tới gần điểm đen kia.
- Thực lực người kia khẳng địrih vượt rất xa ta.
Dương Phàm thấp giọng lẩm bẩm. trong mắt có một tia lo lắng, nhìn con chó nhò ờ bên cạnh.
- Chù nhân yên tâm. ta chírih là Thần thú mạnh nhất Tiên Hồng Không Gian, không ai có thể xâm phạm lĩnh vực của Tiên Hồng Giới.
Thanh âm cùa con chó nhỏ khiến Dương Phàm yên tâm không ít.
Rốt cục. sau khi chờ hồi lâu điểm đen trong tầm nhìn dẩn trờ nên rõ ràng.
Đó làmột nam nhân thần bí toàn thân phát ra hôi quang hỗn độn thản nhiên, đung mạo nhìn không rõ ràng.
Dáng người hắn khôi ngô. ước chừng trên dưới ba mươi, mặc hoàng bào rộng thùng thình phát ra ánh sáng vàng rực rỡ. đầu đội vương miện, trên không là một áng mây bảy màu. dưới chân xích diễm bừng bừng.
Hào quang vàng rực. áng mây bảv màu, xích diễm bùng bùng cùng với hôi quang hỗn độn quanh thân hắn đan xen cùng một chỗ. hìrih thành khí tức trang trọng thần bí.
Chi vẻn vẹn nhìn từ xa linh hồn Dương Phàm rung động, trong Đại Luân Hồi sinh ra đủ loại điềm báo.
- Các hạ là người phương nào?
Dương Phàm đứng ở vùng đất sống, ôm quyền thi lễ nói.
Hôi quang hỗn độn trẽn người nam nhân thần bí kia co rút vài lần, lộ ra một đôi mắt giản dị tự nhiên.
Đôi mắt này rõ ràng không có điểm dị thường gì. Dương Phàm lại cảm nhận được một cảm giác áp bách thật lớn.
Nam nhân thần bí rất ngạc nhiêu khó hiểu nhìn vào vùng đất sóng, đánh giá Dương Phàm cùng con chó nhò.
Đặc biệt khi hắn nhìn đến con chó nhò. sắc mặt rung động cẩn thận rất nhiều, thêm một bước thu liễm khí tức.
- Ta là Thiên cổ. sinh ra cùng Hỗn độn nguyên thủy, ngao du Tiên Hồng Không Gian, đi tới đất này.
Thanh âm cùa nam nhân thần bí này sang sảng vang vọng, bay khắp không gian khôn cùng, giống như đến từ Thái cổ hồng hoang.
Sinh ra cùng Hỗn độn nguyên thủy?
Dương Phàm cần thận nghiền ngẫm những lòi này.
Hỗn độn là một loại trạng thái nguyên thủy khi thiên địa thế giới chưa thành hình.
Mà người này không ngờ sinh, cùng Hỗn độn.
Vậy chẳng phải là hắn còn sống lâu đời hơn thiên địa?
Bởi vì thiên địa thế giới là xuất hiện sau khi Hỗn độn sirih ra.
- Tại hạ Dương Phàm, ra mắt tiền bối.
Dương Phàm không dám chậm trễ. vội vàng thi lễ nói.
- Tiên Hồng Không Gian rộng lớn khôn cùng, chỉ có người sáng thế chân chính mới có thể từ không gian vật chất tấn thăng vào giới này.
Nam nhân thần bí ngừng một lát. nhìn phía Dương Phàm, thần sắc có chút cổ quái.
- Xin hỏi tiền bối. Ngài có từng gặp sinh linh khác trong Tiên Hồng Không Gian hay không?
Dương Phàm nghênh đón nam nhân thần bí đến Tiên Hồng Cư cùa mình.
Vùng đất sống là địa bàn Dương Phàm cai quản, đối phương tiến vào nơi này xem như tiến vào lĩnh vực của hắn. Cho đù phát sinh xung đột gì. Dương Phàm đã chiếm ưu thế về mặt địa lợi.
-Rất ít rất ít...
Trong mắt Thiên cổ lộ ra một tia cô đơn.
- Trong thời gian vài giới nguy ên chi gặp được năm người, trong đó bao gồm ngươi.
- Giới nguyên?
Lần đầu tiên Dương Phàm nghe tới danh từ này.
- Cái gọi là giới nguyên tức là tất cả thời gian cùa một thế giới trải qua từ sirih ra đến hủy diệt.
Thiên Cổ mặt không chút thay đồi giải thích.
- Cũng chírih là nói... tuổi thọ cùa một thế giới.
Dương Phàm không khỏi hít sâu một ngụm khí lạnh.
Tuổi thọ của một thế giới là bao nhiêu lâu. căn bản không thể đánh giá.
ức vạn năm? Hay là ức ức vạn năm?
Thời gian một giới nguyên chỉ càng dài lâu hon so với tưởng tượng.
Thiên Cổ ít nhất là sống vài giới nguvên, ờ trong Tiên Hồng Không Gian lại chi gặp được vài sinh linh.
Bời vậv có thể thấy được. Tiên Hồng Không Gian rộng lớn cỡ nào. sirih linh bên trong ít òi cỡ nào.
Rồi sau đó. Dương Phàm bắt đầu trò chuyện cùng Thiên cổ.
Kỳ quái chính là Thiên cổ cũng không hỏi lai lịch cùng tên của Dương Phàm.
Dương Phàm hòi rất nhiều vấn đề. Thiên cổ đều có thể trả lời.
Tỷ như, Dương Phàm hòi Thiên cổ bản thể ở nơi nào.
Dù sao trừ lĩnh vực đo Tiên Hồng Quyết sáng lập. những sinh linh khác trong địa vực đều chỉ là árih thân đến từ Đại Thiên thế giới.
- Bản thể của ta đến từ Đại Thiên thế giới sau khi Hỗn độn mở ra. Xem tiềm lực trình, độ cùa các hạ, ngày sau chúng ta sẽ còn gặp mặt.
Nói một hồi lâu, Thiên cổ mới cáo từ.
Đại Thiên thế giới?
Dương Phàm phát hiện xưng hô này rất mơ hồ. Đại Thiên thế giới bao gồm tất cả không gian thế giới, thất giới cũng nằm trong đó.
Con chó nhỏ nhìn theo người này rời đi. ánh mắt lóe ra không ngừng, thấp giọng nói:
- Xem ra người kia cũng không có địch ý với ngươi. Tuy nhiên vận khí của chủ nhân cũng thật sự quá tốt. mới mười mấv vạn năm liên gặp được dân bản xứ của Tiên Hông Không Gian. Xác suất nàv thật đúng là thấp a.
Dứt lời. nó lại nẳm trước kho hàng, ngáy khò khò. Hình tượng giằng co rít gào cùng nam nhân thần bí lúc trước cũng không còn chút nào.
Dương Phàm hiểu thật sâu sắc. đối phưcmg sinh cùng Hỗn độn. không biết mạnh hon mìrih bao nhiêu trình tự.
Nếu người này thật sự có địch ý mà lại không có con chó nhò. hắn không có sức phản kháng.
- Nguyên lai thế giới là to lớn như thế.
Dương Phàm nhẹ thở dài.
Có lẽ không gian thất giới nơi hắn ờ hiện tại cũng chi là một góc núi băng của Đại Thiên thế giới.
Đây là lần đầu tiên hắn gặp dân bản địa của Tiên Hồng Không Gian, cũng may không có xung đột gì.
Gặp gỡ dân bản địa của Tiên Hồng Không Gian đối với Dương Phàm mà nói chỉ là một khúc nhạc đệm.
Hắn thu hồi tâm thần, tiệp tục tìm hiểu thôi diễn.
Nghĩ đến con chó nhò này tự xưng là Thần thú mạrih nhất Tiên Hồng Không Gian, hẳn là không ai có thể xâm phạm vùng đất sống.
Sau khi từ biệt Dư Mộng Thanh, Dương Phàm lại tu luyện một hai vạn năm, rốt cục bước vào Uẩn Sinh hậu kỳ.
Sau khi bước vào cảrih giới hậu kỳ. cây non trong không gian Mệrih Hạch đã lớn thành một câv nhò. cũng bắt đầu mọc ra cành nhò.
Toàn bộ tiểu thế giới cũng bởi vậy mở rộng không chi ngàn lần.
Tiểu thế giới cùa Dương Phàm đồng dạng bị chiếu rọi đến Tiên Hồng Không Gian, vùng đất không thuần túy màu xanh kia cũng bời vậy mở rộng lan tràn.
- Không biết phải đợi đến khi nào trong tiểu thế giới của ta mới có thể sinh ra sinh mệrih chân chính.
Tâm thần Dương Phàm dung rihập vào cây non uần Sinh, cảm nhận được một tia dao động sinh mệnh, đáy lòng không khỏi sirih ra chờ mong.
- Ta nắm giữ Luân hồi. có thể nào sáng tạo một sinh mệnh trong tiểu thế giới của mình hay không?
Ý niệm này càng trở nên mãnh liệt trong đầu Dương Phàm.
Hắn tin tường nếu có thể sinh ra sirih linh có thể cho tiểu thể giới càng cường đại.
Dù sao lực lượng hai kiếp của Dương Phàm đều bắt nguồn từ đây.
Trong đáy lòng hắn có một điềm báo điều này không phải không có một khả năng, ở một cảnh giới nào đó sau này. thật sự có thể thực hiện được cũng không nhất định.
Sáng tạo sinh mệtih có lẽ là một hiệu quả tất nhiên sẽ sitih ra trong quá trình thôi diễn Tiên Hông.
Từ biệt phụ mẫu, huvrih trưởng, Dương Phàm theo Dư Mộng Thanh bay khòi Lâm Viễn Thàrih.
Lần này đi xa, muốn đi phương náo Dư Mộng Thanh cũng không nói rõ cụ thể, Dương Phàm cũng không hòi.
Đường xá vô cùng xa xôi.
Thẳng đến mấy tháng sau. hai người thậm chí bay ra địa vực Tra Châu.
Cho dù với tu vi cảrih giới cùa hai người, bav khỏi Tra Châu cũng phải mất thời gian hai tháng.
- Không ở Tra Châu?
Dương Phàm mở đôi mắt đã lâu không tiệp xúc átih mặt trời.
- Tương đối mà nói, Tra Châu là khu vực xa xôi của đại lục. làm sao Vân Tiêu cung lại tuyển người ờ chỗ này!
Dư Mộng Thanh nói với vẻ đương nhiên (theo lv phải thế).
Nhớ ngày đó. nàng vì đi tham gia Vân Tiêu cung tuyển người, thế nhưng đã phi hành mấy trăm năm.
Vân Thiên đại lục có địa vực khổng lồ. thế lực rất hỗn loạn, các châu vực đếm không hết.
Từ trước tới nay rất ít có vương triều náo có thể thống nhát toàn bộ đại lục.
Cho dù thống nhất châu vực đều vô cùng khó khăn.
Trong vô số thế lực hỗn loạn đan xen. muốn thông qua Truyền tống trận đến châu vực vô cùng xa xôi hiển nhiên không có khả năng.
Cứ như thế. hai người lại phi hành chừng mấy chục năm mới gian nan đi tới mục đích: Đại Vân Châu.
Địa vực của Đại Vân Châu này không chỉ gấp mười Tra Châu, đồng thời do một vương triều thống nhất.
Dõi mắt toàn bộ đại lục. thế lực Đại Vân Châu đều là xếp hạng khá cao trên đầu.
- Thực lực của Đại Vân vương triều cường thịrih chưa từng có. trong một vạn năm gần đây thống nhất toàn bộ Đại Vân Châu. Nghe nói vương triều này có cường giả tuvệt thế Kim Tiên cừu trọng tọa trấn, đã đạt tới cực hạn cùa trinh tự tại mặt đất.
Dư Mộng Thanh giảng giải cho Dương Phàm.
Kim Tiên cừu trọng?
Điểu này không khỏi làm Dương Phàm nhớ tới vị Lam Ngân Quân năm đó khống chế Tinh Không Thành Lũv buông xuống Thiên Thần Tinh.
Kiệp trước, ở trước mặt Lam Ngân Quân, hắn không có sức phản kháng.
Vậy kiếp này thì sao?
Đương nhiên Dương Phàm hiểu được với thân phận cùng địa vị cùa Lam Ngân Quân, hơn phân nừa là ờ phía trên La Thiên.
Phía trên La Thiên, địa vực của chúa tể Tinh Thiên và tam. giới, được xưng là La Thiên Tiên Cảnh.
Mà lần này mục đích của Dương Phàm tới Đại Vân Châu chítih là tiến vào La Thiên Tiên Cảnh trong truyền thuyá kia.
Đi vào đế đô của Đại Vân vương triều, hai người vào ở trong một khách sạn tiên gia.
Cuộc sống thường ngày của Dương Phàm vẫn rất nhản nhã như trước. Hắn phải làm chỉ là chờ đợi.
Nhưng mà Dư Mộng Thanh lại cực kỳ bận rộn.
Tiến vào Đại Vân vương triều, đầu tiên nàng phải lót tay cho quan lớn cùa nội bộ vương triều.
Dù sao lẩn tuvển người này trước tiên phải thông qua Đại Vân vương triều sau đó mới giao cho Vân Tiêu cung quyết định.
Nói cách khác, một cùa cùa Đại Vân vương triều này có thể chírih là sơ tuyển.
Nếu vòng sơ tuyển không thể thông qua, cho dù Dư Mộng Thanh cùng nội bộ Vân Tiêu cung có chút quan hệ cũng là vô ích.
Cũng may Dư Mộng Thanh ờ Đại Vân vương triều nàv cũng có chút quan hệ.
Một lần lót tay liền dùng mấy trăm vạn tiên thạch.
Đây chỉ vẻn vẹn là dùng ờ Đại Vân vương triều.
Nếu là muốn lo lót cho qua cừa Vân Tiêu cung, cái giá phải trả chỉ sợ vượt qua mấy chục
lẩn.
Vì thế Dư Mộng Thanh hòi ý Dương Phàm một chút.
- Trong tav ta có một chút tiên thạch thượng phẩm, cô cầm trước đi.
Dương Phàm tùy tiện vung tay. một đống tiên thạch rod xuống bên cạrih Dư Mộng Thanh.
Chọt nhìn thấy nhiều tiên thạch thượng phẩm như vậy. Dư Mộng Thanh cũng có chút khiếp sợ.
Tiên thạch thượng phẩm, cho dù đối với Thiên Tường vương triều mà nói cũng đều vô cùng quý báu.
Trong lòng Dương Phàm âm thầm thờ dài: Đây đã là số tiên thạch cực hạn mà mìrih có thể lấy ra.
Nếu phải sừ dụng đến đại lượng tiên thạch, nữa, sẽ phải động đến tiên thạch cực phẩm.
Tiên thạch cực phẩm, dõi mắt Thiên giới thậm chí toàn bộ thất giới đểu không phải tầm thường.
Theo Dư Mộng Thanh nói, tài lực của cả Thiên Tường vương triều cũng chi có vẻn vẹn mấy khối tiên thạch, cực phẩm.
- Tiên thạch cũng sắp đùng hết rồi. xem ra phải nghĩ cách đồi một ít tiên thạch.
Dương Phàm thẩm nỉ non.
Kiệp trước lúc ờ Thiên Thần Tinh, Dương Phàm căn bản không dám lấy tiên thạch cực phẩm ra.
Kiếp này. lúc tại Tra Châu. Dương Phàm từng suy tư. cuối cùng cũng không lấy ra.
Giờ phút này. Dương Phàm sau khi trầm tư hồi lâu quyá định trước tiên đổi một khối tiên thạch cực phâm.
Dù sao Đại Vân Châu này đã là mảnh đất phồn hoa nhất trên Vân Thiên đại lục.
Đại Vân vương triều mêrih mông, thu mua một khối tiên thạch cực phẩm hẳn là không khó.
Dương Phàm dự tính, việc này hơn phân nửa sẽ khơi đậy một hồi sóng gió.
Tuy nhiên với tu vi thần thông của hắn giờ phút này. chi cần không gặp phải nhân vật cấp Tiên Đế, căn bản không có gì phải lo.
Cho dù là Tiên Đế cũng khó giết chết hắn.
Ngày hôm sau. thừa dịp Dư Mộng Thanh ra ngoài làm việc. Dương Phàm biến mất khòi phòng một cách thân bí.
Trong khách sạn không có ai nhìn thấy hắn rời đi.
Dương Phàm trực tiếp thuấn di rời đi.
Không bao lâu, một lão già thần bí đầu đội nón tre tiến vào cừa hàng Đẳng Long tiên thạch lớn nhất của Đại Vân vương triều.
Trải qua nghe ngóng. Dương Phàm biết cừa hàng tiên thạch này kỳ thật thuộc về hoàng gia. thực lực hùng hậu có uy tín. Hàng năm có sự tích giao dịch tiên thạch thượng phầm.
Sau khi Dương Phàm ẩn giấu khí tức và thay hình đổi dạng, không lo có người nhận ra lai lịch của mình.
- Chường quầy. Nơi nàv có giao địch tiên thạch thượng phẩm hay không?
Thanh âm trầm thấp từ trong miệng lão già dưới nón tre phát ra
Dứt lời. một khối ngọc thạch sáng bóng mượt mà như của quý đặt ờ trên quầy.
Chỉ một thoáng, một cỗ Tiên linh khí cực kỳ tinÌL thuần quanh quẩn giữa hai người.
Chường quầy làmột trung niên mập mạp. vừa nhìn thấy tiên thạch này árih mắt sáng lên. lập tức che giấu ngạc nhiên vui mừng trong lòng, vội nói:
- VỊ khách quý này. mời theo ta vào nhã các nói chuyện.
Nhã các là phòng khách quý được dựng lên chuyên để giao dịch số lượng lớn của cứa hàng Đẳng Long tiên thạch.
Trong nhã các. vách tường bốn phía hào quang lưu chuyển, vách tường và bản ghế không ngờ đều dùng tiên thạch luyện chế mà thàrih, trong suốt như thủy tinh. Cảrih trí trong phòng lại càng như một nơi tiên cảnh.
Trong lòng chưởng quầy này vui sướng vô cùng. Mức giao dịch một khối tiên thạch thượng phâm, toàn bộ cừa hàng mỗi trăm năm mới gặp được vài lần.
Dù sao tiên thạch của thượng giới càng là cấp bậc cao giá trị lại càng cao.
100 khối tiên thạch hạ phẩm = 1 khối tiên thạch trung phầm. 1000 khối tiên thạch, trung phẩm = 1 khối tiên thạch thượng phẩm.
Nói cách khác, một khối tiên thạch thượng phẩm tương đương với mười vạn tiên thạch bìtih thường.
Mức giao địch mười vạn tiên thạch này cũng không phải là một con số nhò.
- Thưa quý khách, dựa theo quy tắc cùa cừa hàng Đẳng Long tiên thạch thì một khối tiên thạch thượng phẩm chúng ta có thể đổi cho ngài một ngàn khối tiên thạch trung phẩm, thêm vào đó là tám ngàn khối tiên thạch bình thường ngoài định mức.
Chường quầy tươi cười hóa hở nói.
Dương Phàm không nghĩ tới tỷ lệ đổi gần như đạt tới một đổi mười một vạn.
Xem ra tiên thạch phầm chất cao căn bản là cung không đù cầu.
- Ha ha, tỉ lệ này. lão hủ vừa lòng.
Dương Phàm mùn cười, đột nhiên chuyển giọng:
- Tuy nhiên, lão hù giao dịch không phải là tiên thạch thượng phẩm.
Cái gi!!!
Sắc mặt chường quẩy lập tức thay đổi:
- Ngươi giao dịch không phải tiên thạch thượng phẩm, ngươi đám tới cùa hàng Đằng Long tiên thạch quấy rối?
- Ha ha. Lão hù muốn giao dịch, là loại tiên thạch này.
Khẽ cười một tiếng, một viên ngọc thạch xinh đẹp lung linh trong suốt như thủy tinh trân châu lơ lửng trong tay Dương Phàm.
Khối tiên thạch này gần như không thể đùng ngọc thạch để so sánh, màu sắc nó trong suốt bóng loáng, trong nháy mắt hút hồn chường quầy.
Biểu tìrih phẫn nộ cùa chưởng quảy hoàn toàn đọng lại dưới hào quang của khối tìnÌL thạch này.
Thình thịch!
Thình thịch! Thình thịch!
Tim hắn đập nhanh hơn, con ngươi co rút lại. gần như ngạt thờ mà chết.
Tiên thạch cực phẩm!
Thẳng đển một khắc, hắn rốt cục kinh hô thàrih tiếng.
Dương Phàm khẽ lật tay. tiên thạch cực phầm đã biển mất khòi tay hắn.
Cũng may đang ở trong nhã các, thanh âm lớn đến đâu bên ngoải cũng không nghe được.
- Ha ha, nhị vị có phải là quá nóng vội không? Lão hủ còn chưa kiểm tra số lượng tinh thạch trong số nhẫn không gian mà.
Dương Phàm thong thả ung dung nói, cười tùm tim nhìn hai người trước mắt.
- Không ngờ các hạ không tin uv tín của cứa hàng Đẳng Long tiên thạch chúng ta.
Trên mặt trung niên hoa lệ hiện lên một tia tức giận.
- Đâv là lần đầy tiên lão hù đến quý tiệm giao địch, sao biết được uy tín cùa các ngươi?
Dương Phàm không chút nhượng bộ. cũng đưa ra yêu cầu kiểm tra số nhẵn không gian này.
- Được, vậy để ngươi xem cho yên tâm.
Thần sắc trung niên hoa lệ dịu đi. để Dương Phàm kiểm tra những chiếc nhẫn không gian nàv.
Hiển nhiên hắn cũng biết nếu không cho đối phưang kiểm tra là khó thể giao dịch thành công.
Sau một lát. Dương Phàm gật gật đầu:
- Không sai, có thể giao dịch rồi.
Nghe vậy. trong lòng trung niên hoa lệ cùng lão già mắt ưng mừng thầm.
- Để công binh, ngươi ném tiên thạch cực phẩm qua đây, mười một chiếc nhẫn không gian nàv để ờ trên bàn, ngươi tự cầm lấy.
Trung niên hoa lệ nói.
- Được!
Trong bàn tay Dương Phàm lại xuất hiện viên tiên thạch cực phẩm kia.
Ý niệm khẽ động, tiên thạch bay về phía hai người.
Hắn vừa chuẩn bị lấy số nhẵn không gian trên bàn.
Ầm~
Một chường của lão già mắt ưng thành đao. đánh lên trên bàn.
Cùng khoảnh khắc đó. không gian nơi ba người đột nhiên biến ảo.
Một hoàn cảrih tối đen bao phủ thiên địa, bốn phía đột nhiên bùng lên lửa xanh cuồn cuộn.
Toàn bộ không gian phát ra áp bách vô tận. giữ chặt Dương Phàm tại chỗ.
Hiển nhiên đâv là lĩnh vực của lão già mắt ưng kia.
Thực lực cùa Kim Tiên bát trọng không biết cường đại hon Quốc sư lúc trước bao nhiêu
lần.
Kết cấu của lĩnh vực không gian cũng hết sức chắc chắn.
Dương Phàm chi cảm thấy một cỗ viêm lực nóng bòng từ trong lữih vực không gian nàv lan khắp toàn thân.
Chi cần hắn ờ trong lũih vực của đối phưcmg thì không thể tránh thoát công kích của lực lượng trong lmh vực.
So với Quốc sư cảrih giới Kim Tiên thất trọng, lĩnh vực của lão già mắt ưng này càng chắc chắn, cũng ẩn chứa lực lượng lĩnh vực có mặt khắp nơi.
Khoảnh khắc lão già mắt ưng ra tay. trung niên hoa lệ nhấc tay thu lấy tiên thạch cực phẩm.
Mà lão già mắt ưng cùng lúc sừ dụng lĩnh vực cũng chuẩn bị thu lại số nhẫn không gian
kia.
Có thể đoán được sau khi thu tiên thạch cực phẩm cùng số nhẫn không gian kia, bọn họ sẽ chém giết Dương Phàm không chút lưu tinh.
- Ha ha, chút tài mọn.
Dương Phàm cười trào phúng, há mồm phun một cái. Một cỗ lực lượng sinh cơ đồi dào vô tận trong khoảnh khắc tràn đầy trong lĩnh vực không gian.
Trong không gian Mệrih Hạch, trên cây non mới trưởng thành khòe mạnh kia nhộn nhạo màu xanh, trong toàn bộ Tiểu thế giới sinh cơ điên cuồng gào thét.
Chi bằng vào sinh mệnh lực vô tận hắn phun ra trong nháy mắt tràn đầy cả không gian, áp bách cả lĩnh vực rung động "Xèo xèo".
ở một số vị trí tùng vết rạn chậm rãi lan tràn.
Phốc!
Lão già mắt ưng lập tức hộc máu.
Toàn bộ lũứL vực không gian đều bị áp bách vặn vẹo. huống chi là hai người thân ở trong lĩnh vực.
Lập tức trên mặt hai người đỏ bừng, linh hồn cùng thân thể cùng với toàn bộ không gian đều bị áp bách không thể động đậy.
Sợ hãi vô tận lan tràn trên mặt hai người.
Bọn họ tuyệt đối không nghĩ tới không ngờ lực lượng của đối phương cường đại như vậv. mạnh mẽ áp chế toàn bộ lĩnh vực không gian.
Cuối cùng bọn họ trơ mắt nhìn Dương Phàm lấy đi mười một cái nhẵn không gian, và lấy lại khối tiên thạch cực phẩm kia.
- Hừ. đã cho các ngươi cơ hội giao địch công bình.
Dương Phàm lạnh lùng cười.
Một luồng sát ý từ trên người hắn phát ra.
- Tiền bối tha mạng! Chi cẩn tha chúng ta một mạng, chúng ta có thể đùng càng nhiều tiên thạch để chuộc mạng!
Trung niên hoa lệ run giọng nói.
Nhìn từ trang phục, địa vị của hắn ờ Đại Vân vương triều không thấp, rất có khả năng là người trong hoàng tộc.
- Đã chậm rồi.
Ý niệm Dương Phàm khẽ động, Sinh Linh Chi Khí tràn ngập toàn bộ lĩnh vực không gian ầm ầm bùng nổ.
Ầm—
Lĩnh vực không gian sụp đổ.
Ngay sau đó. ba người liền đứng trong một không gian rộng lớn.
ở cuối bốn phía không gian quanh quẩn một vùng cầu vồng ngũ sắc, trên bầu tròi vạn dặm không mây. mặt đất dưới chân màu xanh biêng biếc.
ở trung tâm không gian có một gốc cây non. giống như cội nguồn lực lượng của không gian. Sirih mệnh lục ý vô cùng vô tận chảy khắp toàn bộ không gian.
- Đây... Đây là Tiểu thế giới!
Sắc mặt lão già mắt ưng trắng bệch, run giọng nói.
Tiểu thế giới?
Trong không gian này lộ ra thiên địa linh khí mòng manh trong khí tức sinh mệrih thuần
túy.
Càng trọng yếu là trong này tự thành quy tắc. kết cấu không gian càng cứng rắn và ổn định.
Loại không gian trình, tự này hon xa phạm trù lĩnh vực không gian.
- Tiểu thế giới trong truyền thuyết.
Trung niên hoa lệ hoàn toàn đánh, mất ý niệm phản kháng, "Phịch" một tiếng quỳ trên mặt đất:
- Cầu Tiên Đế khoan thứ!
- Tiên Đế đại nhân, ngài đại nhân đại lượng bỏ qua cho chúng ta. Cho dù đi theo ngài làm trâu làm ngựa chúng ta cũng không một câu oán hận.
Lão già mắt ưng lại càng phù phục dưới đất.
Tu vi của những cường giả đi theo đa phần là Kim Tiên thất trọng trở lên.
Đều là Tiên Quân.
Mà Phó tổng quản này càng là tu luyện đến Kim Tiên cừu trọng.
Dương Phàm âm thầm kinh hãi. Tu vi cùa Phó tổng quản này đã có thể sánh ngang cùng Lam Ngân Quân năm đó. Cho đù có chút chêrih lệch cũng chỉ là một chút ít mà thôi.
Dư Mộng Thanh cùng Dương Phàm đứng cùng một chỗ, đang vận chuyển thẩn thông âm thầm trao đổi cùng Phó tổng quản.
Khi trong mắt Phó tổng quản lóe lên átih sáng sắc bén đro qua trên người. Dương Phàm cảm giác thân thể lạnÌL lẽo.
- Rất tốt, ngươi quả thực đạt tới cảnh giới Tiên Quân. Sau khi trở về Vân Tiêu cung, nhất địrih chủ nhân sẽ trọng dụng ngươi.
Khi árih mắt của Phó tổng quản đừng ờ trẽn người Dư Mộng Thanh, ấm áp han nhiều.
ở trên người Dương Phàm, ánh mắt hắn chỉ hơi dừng lại trong một chợp mắt.
Đối với cường giả Kim Tiên cừu trọng gần tới Tiên Đế mà nói. muốn nhìn thấu một người chỉ cần một chớp mắt.
Rồi sau đó. toàn bộ cuộc tuvển chọn bắt đầu gọn gàng ngăn nắp.
Tổng cộng mười tên giám khảo xét duyệt năm nghìn tinÌL anh.
Mỗi người đi lên. giám khảo đầu tiên là đảo mắt nhìn qua một cái.
Đảo qua một ánh mắt, quá trinh, này đã khiến 80% số người bị đào thải.
Cửa thứ hai: vấn đáp.
Thường chi hỏi hai ba câu.
Trong quá trinh này cũng sẽ đào thải không ít người có tâm lý tố chất kém.
Cừa thứba: Xem xét thân phận lai lịch cùng với đối chất với người tham gia tuyển chọn.
Dương Phàm xệp hàng ờ phía sau, tự nhiên là an bài qua cùa Phó tổng quán.
Chờ một canh giờ. rốt cục đến phiên Dương Phàm.
Lúc này, toàn tnrờng năm nghìn người đã đáo thải hai ba nghìn người.
- Dương Kỳ của Lâm Viễn Thàrih bái kiến Tiên Quân đại nhân.
Dương Phàm tiến lên thi lễ. bộ dạng không kiêu ngạo không siểm nịnh.
Phó tổng quản liếc mắt. đảo qua hắn một cái.
- Ngươi kêu Dương Kỳ hả, là bằng hữu của Dư cô nương, bản tảng quản cũng không làm khó dễ ngươi, chi hòi một vấn đề.
Phó tổng quản nói tới đây. nhấp một ngụm trà.
Dương Phàm tự nhiên là liên tục nói lời cảm tạ.
Người tham gia tuyển chọn khác tự nhiên có chút không vui. nhưng lại không có quyền lên tiếng.
- Ngươi thân là thiếu chù một thàrih tri, vốn là người được hường thụ vinh hoa phú quv mà không phải lo lắng gì. vì sao muốn đến Vân Tiêu cung làm một hạ nhân. Ngươi có mục đích gi?
Trong mắt Phó tổng quản chợt lóe lệ quang.
Trong phút chốc, một cỗ thần uy vô hìrih vô chất kinh khiệp quỷ thần buông xuống trên người Dương Phàm.
Ngươi có mục đích gi?
- Vãn bối không cam lòng cả đời ờ khu vực mặt đất. mà La Thiên Tiên Cảnh là giấc mộng của vãn bối. Chi có tiến vào Vân Tiêu cung mới có một cơ hội xa vời kiến thức đinh chân chính của Tirih Thiên thế giới. Đương nhiên, vãn bối rất tự biết mình, sẽ làm hết chức trách bồn phận, cho đù trờ thành người chăn ngựa tạp dịch cũng không một câu oán hận.
Dương Phàm thấp thòm lo âu nói xong lời này.
Lúc hắn lên tiếng. Phó tổng quản gắt gao nhìn chẳm chằm.
Chờ sua khi Dương Phàm nói xong, hắn mới lạtih nhạt cười:
- Ngươi nói thật ra là bảy phần thật ba phần giả.
Bảy phần thật ba phần giả.
Trong lòng Dương Phàm đột nhiên có chút khẩn trương. Chẳng lẽ vị Phó tổng quản khôn khéo này nhìn ra cái gì?
"Với cảnh giới của ta. cho dù nói dối thì đối phưang cũng không có khả năng nhìn ra".
Dương Phàm ngầm buồn bực.
- T ốt. ngươi tạm thời thông qua tuyển chọn.
Phó tổng quản hơi thâm ý liếc mắt nhìn Dương Phàm một cái.
Loại cảm giác này khiến trong lòng Dương Phàm hết sức khó chịu.
Chẳng lẽ Phó tổng quản này thật sự nhìn ra cái gì?
Sau khi trờ lại bên cạnh Dư Mộng Thanh, Dương Phàm thẩm niệm truyền âm, ngầm nói đến điểm nàv.
Dư Mộng Thanh nghe xong, lại cười nói:
- Ngươi không biết vị Phó tồng quàn này. Vê mặt quản lý hạ nhân, hắn rất có bản lũih. Trong đó có một đặc điểm chính là thích làm ra vẻ huyền bí.
Làm ra vẻ huyền bí.
Dương Phàm có chút không nói gì.
Như vậy là Phó tồng quản kia căn bản không nhìn ra sơ hở gì. Cái gọi là "Bảy phẩn thật
Dương Phàm cảm nhận sâu sắc uy lực của Tinh Không Thành Lũy từ kiếp trước ở Thiên Thẩn Tinh.
Khi đó. trong ấn tượng của hắn Tirih Không Thành Lũy là một thành lũy thuần túy dùng trong chiến tranh Tiên giới.
Mà lần này. chân chính tiến vào Tinh Không Thàrih Lũy. Dương Phàm mới chírih thức nhận thức được ý nghĩa cùa nó.
ở Thiên giới rộng lớn. bất kể là Ngoại Vực Tinh Hà hav là Nội Vực Tinh Thiên đều có được không gian gần như vô hạn.
ở trong dải ngân hà mờ mịt. người tu luyện phiêu bạt chung quy cần một noi đặt chân yên ổn thoải mái. thế cho nên trải qua mấv vạn năm thậm chí mấv chục năm ngao đu đều không cảm tháy mệt mòi.
Bời vì Tinh Không Thành Lũy chính là một căn cứ địa có thể di động, có thể cung cấp vô số tài nguyên. Nó càng giống như một "
Quê hương" phiêu bạt trong vũ trụ mêrih mông, lúc nguy hiểm sẽ trờ thành chỗ tránh nạn kiên cố.
Năng lực đi động cùa Tirih Không Thành Lũy cũng là không thể tường tượng, có được năng lực không gian đại na di.
Sau khi hiểu được ý nghĩa cùng đủ loại chỗ tốt của Tinh Không Thành Lũy. Dương Phàm cảm thấv tim đập nhanh hơn. Hắn thấy cần phải có một Tinh Không Thàrih Lũv cùa riêng mình.
Hắn ở thế giới này cũng không phải không chút vướng bận.
Trừ người thân kiệp này còn có thân hữu của kiệp trước.
Chúng thân hữu hàng năm ờ Tiên Hồng Không Gian, ngăn cách với thế giới, bị hạn chế nhất địrih về tự do.
Nếu Dương Phàm có thể có được một tòa Tinh Không Thành Lũy. sẽ có thể ngao du không gian thượng giới cùng với chúng thân hữu mà không bị kiềm chế.
Đồng thòỊ ở không gian thượng giới này hắn sẽ không còn phải một mình chiến đấu gian khổ, thậm chí có lực lượng hậu bị cường đại.
Mỗi lần Tirih Không Thành Lũy tiến hàrih một lần không gian đại na đi đều sẽ bay một đoạn thời gian sau đó mới tiến hành không gian đại na di. như vậy trận pháp không gian trên thành lũy mới có thể càng duy trì lâu đài.
Dương Phàm nhân cơ hội hòi thăm Dư Mộng Thanh phương pháp chế luyện kiến tạo Tirih Không Thành Lũy.
- Chẳng lẽ Dương công tử còn muốn sở hữu một tòa Tinh Không Thàrih Lũv cùa riêng mình?
Đôi mắt Dư Mộng Thanh lóe lên. cười mỉm nói, hiển nhiên không thể tin.
- Tirih Không Thành Lũy thường thường là kết tinh tâm huyá của một thế lực trải qua ngàn vạn. hơn ức năm lắng đọng. Nó thường là trải qua vài thế hệ cố gắng mói hình thành Tinh Không Thành Lũv quy mô lớn chân chính, trong đó tiêu phí tài lực vật lực hoàn toàn không thể đo lường. Cho dù bán toàn bộ Thiên Tường vương triều của ta cũng chi có thể miễn cưỡng luyện tạo ra một Tinh Không Thanh Lũy nhò. xa xa không thể bằng được Tinh Không Thành Lũv này cùa Vân Tiêu cung - có thê chứa được vài chục ức người tu luyện bình yên sirih tồn bên trong.
Dư Mộng Thanh đường như muốn đánh tan ảo tưởng không hiện thực của Dương Phàm.
Dương Phàm nghe xong âm thầm gật đẩu. Quy mô của Tinh Không Thành Lũy trước mắt này xem như siêu lớn. có thể chứa đựng mấy chục ức người tu luyện cũng có thể làm cho bọn họ bìtih yên thoải mái tu luyện.
Vân Tiêu cung là một trong bốn thể lực chúa tể sau khi Thiên giới mới thàrih lập. thời gian tồn tại ít nhất là ức vạn năm. nội tình cùng thực lực là hùng hậu cỡ nào?
So với nó. lực lượng cùa cá nhân có vẻ rất nhỏ bé.
Không có một cường giả náo có thể hy vọng xa vời có được loại Tinh Không Thảnh Lũy siêu cấp khổng lồ này.
- Lúc trước ta chiếm được đại lượng tiên thạch cực phẩm, ở Tàng Titih Điện, hẳn là có đù tài lực để duy trìluyện tạo một cái TitihKhông ThànhLũy.
Trong lòng Dương Phàm thẩm tính toán.
Càng nghĩ hắn lại càng động lòng.
Nhưng là luyện tạo Tinh Không Thành Lũv cũng không phái là một chuvện đơn giản.
Đây là một công trình khổng lồ.
Vì thế hắn lại nghiêm túc thinh giáo Dư Mộng Thanh.
Dư Mộng Thanh dù sao cũng ỡ một thời gian rất lâu trên La Thiên Tiên Cảnh, árih mắt không tẩm thường.
- Ta biết về luyện tạo Tinh Không Thanh Lũy cũng rất có hạn. Nghe nói thành lũy có được năng lực đại na di như vậy. trong quá trình luyện tạo thường thường có tông sư trận phép cùng với nhân vật cấp Tiên Đế tham dự.
Dư Mộng Thanh khẽ nhíu mày liễu, có vẻ nhớ lại nói.
- Tông sư trận pháp? Nhân vật cấp Tiên Đế?
Nói đến tông sư trận phập thì không thể không nói đến Đặng Thi Dao. Nàng tuyệt đối là thiên cồ kỳ tài về đạo nàv. Từ lúc còn là Hóa Thần Kỳ tại nhân giới, trình độ về mặt trận phép đã vượt qua những tông sư cùa Phàm giới.
Hiện giờ qua mười mấy vạn năm, Đặng Thi Dao ở trong Thiên Lan tiên phù có rất nhiều thời gian rảnh, trinh độ vê trận pháp lại càng đạt tới xuất thần nhập hóa.
Chậm rãi nhắm mắt lại. tâm thần Dương Phàm đung nhập Tiên Hồng Không Gian.
Rất nhanh hắn liên hệ với Đặng Thi Dao.
Hiện giờ trải qua nhiều năm. như vậy. thân hữu dùng Nghịch Linh Huyá hoặc là Nghịch Tiên Huyá đều tán chức đến cảrih giới tiên nhân, ngay cả cường giả cấp bậc Đại La Kim Tiên cũng không ít.
Trong đó. muội muội Điệp Liên cùng Tuệ Tâm đều đã tu luyện đến cảnh giới Kim Tiên thất trọng, gian nan bước vào trinh tự Tiên Quân.
Ngoài ra. Dương Thần con ruột cùa Dương Phàm bản thân kế thừa huyá mạch cường đại của phụ thân tu luyện Tiên Hồng Quyểt, đã tu luyện đến Kim Tiên ngũ trọng, mơ hồ có xu thế vượt qua Điệp Liên và Tuệ TÂm.
Hoàn cảtih vùng đất sống chiếu rọi không gian nơi Dương Phàm ở một trình độ nhất định.
Dương Phàm tại thượng giới, linh khí của vùng đất sống cùng một tầng với thượng giới, lại thêm lực lượng sitih cơ cực kỳ tinÌL thuần. Môi trường tu luyện còn tốt hơn thượng giới.
Nghe thấy Dương Phàm muốn luyện tạo Tinh Không Thảrih Lũy. Đặng Thi Dao lập tức cảm thấy đầy hứng thú.
Năm đó tiến vào Huyết Nhật Điện. Dương Phàm thu hoạch rất lớn. trong đó bao gồm rất nhiều sách cổ trận phép đã thất truyền ở thượng giới.
về mặt trận pháp Dương Phàm căn bản không am hiểu cũng khuyá thiểu hứng thú cho nên loại sách cổ này tự nhiên đều đưa cho Đặng Thi Dao.
- về luyện tạo Tinh Không Thành Lũy. Thi Dao biết một chút, nhưng là cần đại lượng nhân lực vật lực. Còn nữa. ta không có kirih. nghiệm về mặt này.
Đặng Thi Dao vô cùng tirih thông về trận pháp, chưa từng có vấn đề nào có thể làm khó nàng lâu đái. Mà giờ phút này nàng cũng không nắm chắc bao nhiêu.
- Ha ha, vùng đất sống của ta có phạm vi vài chục ức dặm, trong đó nhân loại và vêu tộc sớm sirih sôi nảy nở không biết bao nhiêu đời, hiện giờ dân cư cũng không ít.
Dương Phàm rõ như lòng bảntayđốivớisự phát triển cùa vùng đất sống.
về mặt nhân lực căn bản không cần lo lắng.
về mặt vật lực. kho hàng Tiên Hồng Giới cùa Dương Phàm tuy chất đẩy tài liệu quv báu, nhưng nếu muốn luyện tạo Tinh Không Thàrih Lũv thì xa xa không đủ.
Cũng may Dương Phàm căn bản không cần lo lắng về mặt tài lực. có được tài sản hùng hậu vô cùng.
Lúc trước số tiên thạch cực phẳm lấy được trong Tàng Titih Điện là một con số có thể khiến Tiên Đế phải động dung.
Tinh Không Thàrih Lũv vẫn bay lên trên, thi thoảng na di. tới gẩn La Thiên Tiên Cảrih thần bí nhất cao nhất cùa Tirih Thiên thế giới.
- "
Thiên" của Tirih Thiên thế giới này rốt cục cao bao nhiêu, rộng bao nhiêu?
Trong thời gian này. thi thoảng Dương Phàm khẽ thờ đài lẩm bẩm.
Với tốc độ na đi của Tinh Không Thanh Lũy này, phi hành chừng mấy chục năm mới gian nan tiến vào vùng ven cùa La Thiên Tiên Cảrih.
Trong lúc này, Tinh Không Thanh Lũy từng trải qua tầng băng phong, thiên hòa. thiên lôi... có thê nói là xuyên qua nhiều tâng hiểm cảnh.
Sau khi tiến vào phạm vi La Thiên Tiên Cảnh, Dương Phàm cảm giác được rõ ràng Tiên linh khí chung quanh càng ngày càng tirih thuần và nồng đậm.
Dưới tình huống như vậy. vùng đất sống trong Tiên Hồng Không Gian của Dương Phàm cũng "
Nước lên thuyền lên", môi trường tu luyện được nhảy vọt về chất.
Dương Phàm vốn tường rẳng sau khi tiến vào La Thiên Tiên Cảnh sẽ rất nharih tới được Vân Tiêu cung.
Nhưng trên thực tế cũng không phải như thế.
Sau khi tiến váo La Thiên Tiên Cảnh. Titih Không Thanh Lũy phi hành chừng mấy tháng, phi hành trong một vùng tiên quang mờ mịt.
- Tại Tinh Thiên thế giới, mặt đất và La Thiên là hai địa vực khác nhau, cũng giống như sự khác biệt giữa phàm nhân và tiên nhân.
Dư Mộng Thanh giải thích.
La Thiên Tiên Cảnh, có bốn thế lực lớn như Vân Tiêu cung, bao trùm Tinh Thiên thế giới, phía trên ức vạn người tu luyện.
Mà phía trên bốn thế lực siêu phàm này còn có Vô thượng Thiên đình chúa tể tam giới, hiệu lệnh ba giới cao đẳng Thiên giới. Phật giới. Tiên giới.
Một hư ảnh hình người nừa trong suốt dần đần ngưng tụ thành thật thể ở bên cạtih Phó thống lĩnh, lộ ra một nam nhân mặc giáp trụ vẻ mặt lạrih lùng.
Khi nam. nhân này hoàn toàn ngưng tụ ra thân hình, Dương Phàm mới phát giác sự tồn tại của hắn. Mà trước đó gần như không nắm bắt được dấu hiệu gi.
"
Chẳng lẽ tu luyện đến cảrih giới Cừu Thiên Huyền Tiên, thân thể đã có thể hoán đổi giữa thật thê và hư ảo?"
Dương Phàm chỉ dùng dư quang khóe mắt nhìn nam nhân này.
- Vị Du Vân Tiên Đế này chính là tổng thống lĩnh tiên vệ của Vân Tiêu cung, nắm giữ quyền to trăm vạn tiên binh tirih nhuệ.
Phó thống lĩnh cung kính giới thiệu, khom thấp nửa người, mơ hồ lộ ra vẻ nịnh nọt.
Du Vân Tiên Đe!
Dĩ nhiên là Tiên Đế trong truyền thuyá!
Mọi người đểu ngừng hô hấp. mắt mờ thật lớn nhìn lên nam nhân lạnh lùng tuấn tú đáng người cũng không quá cao trước mắt.
Đối với những người tầng lợp như bọn họ. nhân vật cấp Tiên Quân đều là không thể với
tới.
về phần Tiên Đế đinh nhất cùa thất giới, trước đó chỉ giới hạn trong truyền thuyết.
Trong lòng Dương Phàm thấy kỳ lạ. Tu vi của Phó thống lĩnh này đã đạt tới Kim Tiên cừu trọng đinh, so với Lam Ngân Quân lúc trước cũng không kém bao nhiêu.
Nhân vật cấp Tiên Quân đinh lại khúm núm như thế.
Huống chi Phó thống lĩnh cùng Thống lĩnh chi kém một bậc.
- Nói ngắn gọn, bản đế thời gian có hạn, cho dù buông xuống nơi đây chỉ là một phân thân.
Du Vân Tiên Đế rõ ràng đứng cùng mọi người ở mặt đất, nhưng biểu tình và thanh âm hắn lại giống như từ trên đinh cao truyền xuống. Đó là một loại từ trên cao nhìn xuống.
Phân thân?
Dương Phàm cảm thấv giật mình. Nhân vật cấp Tiên Quân làm sao lại vì một đám nhân vật nhò bé. từ trên đỉnh cao cao tại thượng tự buông xuống nơi đây?
Cho dù là một phân thân, lúc Dương Phàm âm thầm quan sát vẫn cảm thấy đối phương mêrih mông như biển, sâu không lường được.
Đương nhiên nhìn không ra sâu cạn cũng có liên quan đến việc Dương Phàm không đám toàn lực triển khai cảm quan Đại Luân Hồi.
Toàn trâng lặng ngắt như tờ, bao gồm cả Phó thống lĩnh đều không phát ra một tiếng.
- Bản đế sẽ hiện thân ỡ một cây cầu cách đây hơn trăm dặm, các ngươi phải nhanh chóng đi qua cầu. Người có thể thông qua mới có thể chân chírih được Vân Tiêu cung chọn đùng.
Tiếng nói cùa Du Vân Tiên Đế vừa dứt. thân hình nhoáng lên một cái. biến mất không thấy.
Ngay sau đó, một hư ảnh nừa trong suốt hiện lên ở trên không cây cầu đá ngoài trăm dặm.
- Mọi người mau nghe theo Thống lũứL đại nhân phân phó.
Phó thống lĩnh quát lớn một tiếng, mọi người chi cảm thấv tiếng như sấm động, chấn động khí huyết nhộn nhạo.
Vù Vù Vù—
Mọi người nhanh chóng bav về phía cầu đá.
Dương Phàm cũng ờ trong đòng người, lại âm thầm líu lưỡi.
Phải biết rằng những người tiến vào Vân Tiêu cung này đã trải qua nhiều phen sàng lọc, có thể nói là tirih atih trong tirih anh.
Hắn cũng từng quan sát. năng lực những người này đều vượt xa người tu luyện cùng cấp.
Sau khi bay đến trước cầu đá, mọi người đều hạ xuống.
Du Vân Tiên Đế đứng giữa không trung, bọn họ nào dám đi trên không trung, mồi người đều đạp lên phiến đá màu xanh để sang bên kia cầu.
Đúng lúc nàv.
Dương Phàm thông qua cảm quan Đại Luân Hồi đột nhiên bắt được một tia cảm ứng. Ngay tại khoảnh khắc tiếp theo.
Không gian chung quanh cầu đá này sirih ra biến hóa lớn lao. Cảnh, vật bốn phía như lầu các. đình nghi mát. con sông, cây cối hoa cỏ dân dân mơ hồ rồi nhạt đi từng chút.
Trong vài hô hấp.
Cảnh vật trong thiên địa chỉ còn lại cây cẩu đá này, các loại sự vật và cảnh tượng bốn phá đang nhạt dần giống như bức tranh sơn thủy mông lung.
Nó mang đến cho người ta cảm giác dường như tiến vào một không gian khác.
Lĩnh vực không gian?
Dương Phàm vừa nảy sirih ý nghĩ này liền lập tức gạt bỏ.
Biến hóa cùa không gian trước mắt cũng không phải là mọi người tiến vào lĩnh vực không gian.
Mà là chường khống không gian cùa Du Vân Tiên Đế này đạt tới đinh cảrih giới xuất thần nhập hóa.
"
Phân thân của Tiên Đế nàv muốn tiến hảrih khảo cứu chúng ta như thế nào?"
Trong lòng Dương Phàm có chút khẩn trương nhưng càng nhiều lại là chờ mong.
Đột nhiên.
Trong không gian chỉ còn sót lại cây cầu đá trống rỗng dâng lên một cỗ ý chí cường đại bao trùm hết thảy, bễ nghễ vạn vật thế gian.
Cỗ ý chí cường đại kia trong khoảnh khắc bao trùm trên cầu đá.
Phịch!
Một mỹ nhân tuyệt sắc trong đám người bỗng té trên mặt đất một cách không rõ.
Mọi người đưa mắt nhìn, thân thể nàng vẫn còn giữ độ ấm mà linh hồn lại tiêu tan chết
đi.
-Hừ!
Du Vân Tiên Đế lơ lừng trên không cầu đá hừ lạrih một tiếng.
- Nàng kia làm sao mà chết?
Trong đám người có không ít người âm thầm nghi hoặc nói.
Phải biết rằng tu vi của mỹ nhân tuvệt sắc vừa rồi đạt tới Đại La Kim Tiên.
Ai có thể gạt bò nàng một cách im hơi lặng tiếng?
Chá không hề giãy dụa, linh hồn trống rỗng tiêu tan! ở nơi này trừ Du Vân Tiên Đế còn có ai nắm giữ thần uy như vậy?
Trên thực tế còn có một người có được năng lực này.
Đó chính là Dương Phàm.
Người có linh hồn cảnh, giới thấp han hắn, không hề có sức phản kháng. Nếu lực lượng linh hồn của Dương Phàm đạt tới một độ cao nào đó. cho đù là Tiên Đế cũng không ngoại lệ.
Nhưng hắn vốn không ra tay. cũng không biết vị mỹ nhân tuyệt sắc kia.
Như vậy xem ra người ra tay khẳng định là Du Vân Tiên Đế.
Árih mắt mọi người nhìn về phía Du Vân Tiên Đế tràn ngập càng nhiều kirih hãi và kírih
sợ.
Mặc đù đứng ờ trước mặt chi vẻn vẹn là phân thân cùa Tiên Đế.
- Đây là ý chí của Tiên Đế?
Titih thần ý chí bễ nghễ thiên địa kia xẹt qua vài trăm người trong đám người, lực chú ý cùa Du Vân Tiên Đế duy nhất đặt lên người Dương Phàm.
"
Không xong, chẳng lẽ ngụy trang của ta bị nhìn thấu?"
Đáy lòng Dương Phàm chợt lạnh.
Phủ xuống nơi đây chẳng qua là phân thân của Tiên Đế.
Nếu như vậy còn có thể bị nhìn thấu, vậy thực lực chân chính cùa Tiên Đế sẽ vượt qua đự đoán của Dương Phàm không chi mười lần.
Dù sao trong dự đoán của hắn, cho dù bản tôn của Tiên Đế buôngxuống muốn nhìn thấu ngụy trang của hắn đều có khó khăn nhất định.
- Ha ha, không ngờ tu luyện Luyện thể thuật đến Kim Tiên nhị trọng. Càng khó được chính là còn có huyết mạch truyền thừa hiếm thấy như vậv.
Du Vân Tiên Đế tặc lưỡi kỳ quái đánh giá DươngPhàm.
Vừa nghe lời này. trong lòng DươngPhàm ngầm thở phào một hơi.
Nguyên lai Du Vân Tiên Đế này chú ý tới chỉ là một số bí mật biểu lộ trên thân thể của Dương Phàm.
Cái gọi là Luyện thể thuật chírih là thứ mà Dương Phàm bắt đầu tu luyện sau khi Luân hồi tân sirih đến nay.
Dù sao công phép chủ tu cùa hắn là Tiên Hồng Quvết. không có nhiều thời gian đi tu luyện công pháp cao thâm khác. Sau khi tân sinh, Dương Phàm toàn lực tim hiêu cảnh giới mới. chỉ để cho thân thể tu luyện Luyện thể thuật đơn giản nhất.
Luyện thể thuật Kim Tiên nhị trọng, cũng chírih là nói Dương Phàm không sử dụng phép lực. chỉ bằng một đôi tay trần có thể chóng lại cường giả Kim Tiên nhị trọng.
Đương nhiên Luvện thể thuật rất khó tu luyện, có thể tu luyện đến cảrih giới Kim Tiên trở lên đã ít lại càng ít.
về phẩn huyá mạch truyền thừa, Dương Phàm từng dùng Nghịch Linh Huyá và Nghịch Tiên Huy á. trong cơ thê chảy xuôi lực lượng huvết mạch cường đại.
Khi hai thứ này kết hợp cùng một chỗ lại dẫn tới sự chú ý của Du Vân Tiên Đế.
Du Vân Tiên Đế chi là nhìn Dương Phàm nhiều hơn vài lần, tiếp tục tiến hành công việc khảo hạch của hắn.
Phịch!
Trong đám người lại có người ngã xuống mà chết, linh hồn tan biến trong nháy mắt.
Người đi qua cẩu. ai cũng lộ vẻ lòng còn sợ hãi.
Bọn họ hoàn toàn không rõ quy tắc khảo hạch này là cái gi.
Những người còn chưa qua cầu đều kinh hãi run gan. sợ hãi "
Thiên tai nhân họa" không thể tránh né sẽ phù xuống đầu mình.
Dương Phàm cũng thông qua cẩu đá, ngẩm đự đoán Du Vân Tiên Đế này không khảo vẩn từng người lại làm như thể nào xác định trong vài người này. ai có V đồ gây bất lợi cho Vân Tiêu cung.
Có lẽ ờ trước mặt Tiên Đế. hết thảy những người lòng mang ý xấu đều không thể giấu điếm.
Dương Phàm cũng có năng lực tương tự như vậy. nhưng lại thông qua nhân quả của Đại Luân Hồi bao phù thực hiện.
Lúc trước ở Vân Thiên đại lục. khi Lâm Viễn Thanh giao chiến với Chu Vũ Thành, Dương Phàm chính là thông qua loại phương pháp này một lưới bắt hết tất cả mật thám và
nội gian ẩn giấu trong lãrih địa, từ đó xoay chuyển cục diện cuộc chiến.
Hiển nhiên Tiên Đế thông qua tinh thẩn ý chí đạt tới hiệu quả tương tự.
Không mất nhiều thời gian, mấy nghìn người đều thông qua cầu đá, bò lại tám chín thi
thể!
Bá!
Du Vân Tiên Đế thuẩn di biến mất.
Đến vô ảnh, đi vô hình.
- Kế tiệp sẽ đo ta đến phân phối chức vụ của các ngươi ở Vân Tiêu cung.
Phó thống lĩnh xuất hiện trước mặt mọi người, trên mặt nặn ra vẻ cười.
Sau khi trải qua Tiên Đế khảo hạch, hắn tin tưởng không còn có người nào thân phận không rõ mang ý đồ xấu trong mấy nghìn người này.
Không bao lâu mọi người lại trở về quảng trường lúc đầu.
- Nhân thủ mà Vân Tiêu cung cẩn không gì ngoải hai loại. Một là tiên binh, một loại khác là người hầu. Mục đích của ta tới nơi nàv là tuyển chọn tiên vệ tiên binh bao gồm hậu cần. tiên binh dự bị. chính, quy tiên vệ thậm chí đội trưởng tiên vệ cùng chấp pháp tiên sĩ phụ trách trị an trong và ngoài cung. Đương nhiên chi có một bộ phận trong số những người các ngươi có thể được ta lựa chọn. Bộ phận bị đào thải sẽ do Phó tổng quản mang đi. làm người hầu trong cung ví nhụ như tạp dịch, khuân vác. khai thác mò. khá han một chút thì là người chăn ngựa, đầu bếp. người làm vườn "
chăm sóc cây cảnh"...
Phó thống lĩnh giới thiệu hồi lâu, trong lòng mọi người đều hiểu được.
Nếu làm tiên vệ tiên binh, thân phận địa vị khá cao, hàng năm có bổng lộc đều đặn, khả năng đi lên khá lớn. tiềm lực không nhò.
Nếu trở thành người hầu hoàn toàn là hạ nhân tầng thấp nhất.
Những người này trải qua muôn vàn khó khăn đi tới Vân Tiêu cung đương nhiên không phải vì làm hạ nhân.
Nhưng là không thiếu một số ít người cho rằng người hầu cũng không tệ. đù sao có càng nhiêu cơ hội tiếp xúc với người có thân phận cao trong nội cung, có lẽ có thể dựa vào đó một bước lên trời.
- Hai tháng tiếp theo do bản thống lữứi tới chọn lọc phân phối chức vụ cùa các ngươi, trong thời gian này có thể cừ hành tv võ. từ trong số các ngươi tuvển chọn tiên vệ hoặc tiên vệ dự bị hơp tư cách.
Árih mắt Phó thống lĩnh đảo qua đám người, không ngờ cũng nhìn Dương Phàm nhiều hơn vài lần.
Quá trình chọn lọc kỳ thật rất đơn giản.
Hoàn toàn dựa vào tu vi hoặc vũ lực.
Đầu tiên, vài trăm người phàm là tu vi đạt tói Kim Tiên nhị trọng trở lên không cần võ nghệ tv thụ ít nhất đã là cấp bậc tiên vệ chính quv trỡ lên. còn có cơ hội cạnh tranh đội trường tiên vệ và chấp phép tiên sĩ.
Tu vi thấp hơn Chân Tiên thất trọng thì trực tiếp điều đi làm hạ nhân.
Còn lại mấy ngân người tu vi từ Chân Tiên thất trọng đến Kim Tiên nhất trọng, bọn họ phải tham gia tỳ thí.
Thực lực cường đại trờ thàrih tiên vệ chírih quy hường thụ bổng lộc và đù loại đãi ngộ của Vân Tiêu cung - Những người này đều là cường giả Kim Tiên nhất trọng
Thực lực bìrih thường trờ thành tiên vệ tiên birih dự bị. đại bộ phận là cấp bậc Chân Tiên cừu trọng.
Thực lực kém hơn chút nữa trở thành hậu cần, cũng có khả năng bị điều đi làm người
Dù sao đã thành công trà trộn vào Vân Tiêu cung, cho dù làm tiên vệ Dương Phàm cũng miễn cưỡng có thể chấp nhận.
Phó thống lĩnh cũng không nuốt lời. trực tiệp cất nhắc Dương Phàm làm đội trưởng.
- Ngươi nguvện V làm chấp phép tiên sĩ hay là đội trường tiên vệ?
Phó thống lĩnh hỏi ý kiến hắn.
Dù sao người này cũng là Phó tổng quản đề cừ lại được Tiên Đế chỉ đích danh, hắn không dám qua loa.
- Hai chức vị này có gì khác nhau?
Dương Phàm dò hỏi.
- Chấp phép tiên sĩ bình thường đều điều động quy mô nhỏ duy trì trị an trong ngoài cung, cũng sẽ được phái đi chấp hành một số nhiệm vụ. Lúc không có nhiệm vụ, bìrih thường đều nhàn rỗi, một khi có nhiệm vụ nhất định phải nghe điều khiển. Đội trưởng tiên vệ bìrih thường đều điều động quy mô lớn. ít nhất hơn ngàn người. Đội trưởng tiên vệ có thời gian trực ổn định, binh thường đều là trực một ngàn năm nghỉ ngơi một ngàn năm.
Phó thống lũih đáp.
Dương Phàm nghĩ một lúc vẫn quyá định làm đội trưởng tiên vệ.
Chù yếu là nhìn trúng điểm có thời gian trực ổn định, có lợi cho an bài cùa hắn.
Phó thống lĩnh phân phó một câu, Dương Phàm liền trở thành một gã đội tnrởng tiên vệ, quản lý một tiêu đội hai chục tiên vệ.
Thanh viên cùa tiểu đội tiên vệ đều là Kim Tiên nhất trọng.
Cấp bậc tiểu đội trường tu vi không cố định, nhất trọng nhị trọng nhưng thực lực phải xuất chúng.
Phía trên tiểu đội còn có trung đội.
Một trung đội hai trăm người, có một Trung đội trưởng và Phó trung đội.
Trung đội trưởng bình thường là cường giả Kim Tiên tam trọng.
Phía trên trung đội còn có đại đội quản lý hai ngàn người.
Phía trên đại đội còn có tiên vệ đoàn.
Một tiên vệ đoàn bìrih thường quản lý năm vạn tiên vệ.
Có thể nói tiên vệ đoàn là lực lượng trung kiên của đại quân thượng giới, là tinh nhuệ. Bởi vì mỗi một tiên vệ đều là cường giả Kim Tiên.
Thế lực có thể thành lập tiên vệ đoàn, dõi mắt thượng giới cũng là rất ít rất ít.
ở Thiên giới, ngoài bốn thế lực chúa tể gần như không có thế lực nào có thể thành lập tiên vệ đoàn.
Dù sao không có bao nhiêu cường giả Kim Tiên nguyện ý thần phục người khác.
Nừa năm sau, trải qua huấn luvện nghiêm khắc.
Dương Phàm thuộc về tiên vệ đoàn thứ chín.
Tiên vệ đoàn thứ chín chuyên môn phụ trách chấp phép trị an trong cung.
Tiểu đội của Dương Phàm tổng cộng hai mươi người, không ít người tới từ thế lực mặt
đất.
- Chúng ta chủ yếu phụ trách trông coi cửa nam.
Trung đội trường là một thanh niên tóc bạc. ánh mắt sắc bén lạrih lẽo đảo qua chục tên đội trưởng.
Đối mặt với cường giả Kim Tiên tam trọng áp bách, chúng đội trưởng tiên vệ đều là tập trung toàn bộ tinh thẩn lắng nghe.
Dương Phàm bất ngờ phát hiện ánh mắt cùa thanh niên này chú ý tới minh, nhiều hơn vài
lần.
- Ngươi chính là Dương Kỳ?
Thanh niên tóc bạc lạtih lùng nói.
- Chính là ty chức!
Dương Phàm đứng dậy thi lễ.
- Được, ngươi ngồi xuống. Nghe Phó thống lĩnh nói. tiềm lực của ngươi không nhò.
Trên mặt thanh niên tóc bạc nặn ra nụ cười.
Dương Phàm vô hìrih cảm ứng được một cỗ căm thù và ác ý.
Hắn không khỏi thầm nghĩ: "
Dường như giữa ta và Trung đội tnrởng này không có xung đột ích lợi!"
Sau khi phân phó một phen, mỗi người tự chấp hành nhiệm vụ.
Cái gọi là "
Cừa nam" chỉ là một lối ra vào của Vân Tiêu cung.
Lối ra vào như cừa nam tổng cộng có tám cái.
Mỗi lối ra vào đều có nhiều birih lính carih gác.
Vân Tiêu cung không có tường thành, toàn bộ quần thể cung điện khổng lồ đều trong sự bao phù của Vân Tiêu Hoàn Vũ Đại Trận. Cho dù là cường giả Kim Tiên cũng khó thể đột phá.
Toàn bộ đại đội thứ ba đều phụ trách trấn thủ cừa nam.
Nhiệm vụ của Dương Phàm chính, là đẫn dắt tiểu đội của mình đứng gác ờ vị trí chi định.
Hai mươi người thân mặc giáp bạc tav cẩm trường kích đứng trong tiên cảnh mâv mù mờ ảo. không nhúc nhích giống như tượng.
Tiểu đội như vậy có rất nhiều ỡ gần cứa nam. Mỗi người đứng trong mây mù, carih gác ờ vị trí khác nhau.
Cừa nam. là một lối ra vào khổng lồ. mỗi thời mỗi khắc đều có hàng trăm tiên nhân ra vào.
Nhìn quần thể cung điện sừng sững trong mây mù, vô số hào quang lóe lên qua lại ở cừa nam, hình thành ánh sáng huyễn lệ đủ màu.
Dương Phàm không khòi thầm than: "
Nơi này mới là Tiên cảrih. chân chính".
Vân Tiêu cung lớn hơn trong tường tượng rất nhiều, bao gồm hơn động thiên phúc địa hơn mười ức dặm phía trên La Thiên.
Ngoài ra, vài trăm vạn ức dặm quanh La Thiên chung quanh đều thuộc sự thống trị của Vân Tiêu cung.
Toản bộ La Thiên Tiên Cảnh, đều ờ trong hoàn cảnh thần kỳ tiên linh khí hóa sương.
Nơi nàv là trung tâm cùa Thiên giới, là Thánh địa tu tiên của thất giới.
Cũng khó trách đám Đại La Kim Tiên đều nguyện ý trờ thành tiên vệ nơi này.
- Muốn sờ hữu một động phù cùa riêng mình ờ trong Vân Tiêu cung. ít nhất cần mấy trăm vạn tiên thạch.
Một gã tiên vệ cảm thán.
Đối với một tiên vệ bình thường mà nói, tiên vệ được phát cơ bản đùng tiêu hao ngày thường.
Tới trình tự Kim Tiên, một khối tiên thạch bình thường nhiều nhất chỉ có thể duy trì tiêu hao của hai tháng tu luyện.
Còn nữa, dùng tiên đan cũng là một khoản chi rất lớn.
Nếu không có tiên đan cùng tiên thạch duy trì. tốc độ tu luyện sẽ tụt lùi rất xa so với người khác.
Ngoài ra, Vân Tiêu cung còn có đủ loại hưởng thụ.
Dương Phàm phát hiện bên cạnh không thiếu tiên vệ phiêu kỹ (chơi gái @_@) hoặc đánh bạc ờ Thiên Nhạc Nhai trong Vân Tiêu cung.
Trên thực tế. phiêu kỹ ở Thiên giới cũng không phải là đơn thuần hường lạc xác thịt mà là hỗ trợ xúc tiến lẫn nhau về tinh thần, rất có ích lợi đối với cảrih giới.
Một lần song tu có thể khiển pháp lực tinh tiến, thậm chí có trợ giúp cho việc đột phá.
Căn cứ nhu cầu khác nhau lựa chọn tiên từ cấp bậc khác nhau tiến hàrih tu luyện.
Bình thường, tu luyện với tiên từ Kim Tiên nhất trọng một lần ít nhất phải cần hon vạn tiên thạch.
Tu vi càng cao. số lượng tiên thạch cần thiá càng tăng lên vài lần.
- Nếu có thể song tu với tiên từ Kim Tiên nhị trọng vài lần, có lẽ ta có thể tẩn chức nhị trọng. Đáng tiếc, một lần song tu như vậy cẩn hơn chục vạn tiên thạch.
Nói tới đề tài này. một gã tiên vệ nói với vẻ tiếc nuối không thôi.
Dương Phàm hiểu được bổng lộc một ngàn năm cùa một tiên vệ bình thường mới một ngàn tiên thạch, tiêu đùng còn không đù đừng nói là đi "
Phiêu kỹ".
Bổng lộc một ngàn năm cùa cấp bậc đội trưởng là năm ngàn tiên thạch, đãi ngộ cao hơn chút đinh.
Trong phiên trực bìrih thường không cho phép động đậy. đứng ờ vị trí cổ địrih giám sát khu vực phụ cận.
Dương Phàm đứng tại chồ. mở trừng mắt. tâm thần lại thong thả tiến vào trạng thái tu luvện.
Những tiên vệ khác tự nhiên không thể làm được như vậy. nếu tu luyện sẽ có dao động pháp lực kinh động đến người khác.
Nam nhân tóc bạc trung đội trường mồi trăm năm một lần đều đến kiểm tra một phen.
Một khi phát hiện người phạm quy đều sẽ trừng phạt, thậm chí trừ bổng lộc ngân năm một lần, mỗi lần ít nhất trừ năm trăm tiên thạch.
Cũng tương đương với một khi tiên vệ bìtih thường phạm quy hai lần. bổng lộc một ngàn năm sẽ hết sạch.
Cái gọi là phạm quy bao gồm hoạt động thân thể phạm vi nhỏ. há mồm nói chuyện, ngay cả một cái ngáp cũng tính.
Cho nên chúng tiên vệ đều như miếng băng mỏng, đứng tại chỗ không dám nhúc nhích.
Cho dù là tiên nhân đứng như vậy một ngàn năm cũng hết sức khó chịu.
Dương Phàm thì khác. Hắn tu luyện đến giai đoạn hiện tại đều ở trong không gian Mệnh Hạch, cho đù Tiên Đế đích thân tới cũng không đễ dàng phát hiện manh mối.
ở trong cảm giác cùa Dương Phàm, thời gian một ngàn năm nháy mắt trôi qua.
Mà đối với tiên vệ bên cạrih. mà nói lại là thắt lưng mỗi lưng đau nhức.
Trong thời gian này. bình thường bọn họ không dám sử dụng phép lực.
Trên La Thiên Tiên Cảnh, sương mù do tiên linh khí thực thể hóa cũng chính là tiên khí mù mịt trong truyền thuyết.
Vị trí Vân Tiêu cung chiếm cứ lại càng là động thiên phúc địa tốt nhát trên La Thiên Tiên Cảnh.
Nơi này chẳng những là Thárih địa tu luyện cùa Thiên giới, đồng dạng cũng là Thánh địa tu luyện cùa thất giới.
ở trong loại hoàn cảnh này. tốc độ tu luyện cùa Dương Phàm ở uẩn Sirih Kv cũng nharih hơn không chi gấp mười lần.
Đây còn là nguyên nhân khiến hắn không dám toàn lực triển khai Đại Luân Hồi.
Cũng chítih là nói Dương Phàm tu luyện hơn vạn năm ở đây tương đương với hem chục vạn năm tu luyện dưới mặt đất.
Sau khi tấn chức uẳn Sinh đại viên mãn, không gian Mệrih Hạch lại mờ rộng biên độ
lớn.
Trên cây non uần Sirih lúc này lại ngưng kết ra một đám lá non mềm mại ướt át. ước chùng mười mấy lá. Mỗi một lá đều chỉ bé bằng đầu ngón cái.
Cho dù như vậy Dương Phàm cũng vừa lòng vô cùng.
Dù sao phép lực thần thông ẩn chứa trong mỗi lá non này ít nhất có thể so với nhân vật cấp Tiên Quân.
Trước mắt trên cả cây nonUần Sinh mới chỉ mọc ra mười mấy phiến lá như vậy.
- Với tốc độ tu luyện hiện tại. đại khái mỗi trăm năm ngưng kết ra một phiến lá. Mỗi lần thêm một phiến lá. phép lực thân thông cùa ta sẽ gia tăng một phân.
Dương Phàm chăm chú nhìn những phiến lá mềm mại trong suốt này, âm thầm đánh giá.
Trên cả cây non uẩn Sinh đại khái có hơn một ngàn phiến lá.
Khi lá cây mọc đầy đủ. giai đoạn uẩn Sinh Kỳ này cũng đã xong, có hy vọng bước vào cảrih giới tiệp theo.
- Không biết giờ phút này ta có năng lực chống lại Tiên Đế hay không...?
Dương Phàm lơ lừng giữa không trung quan sát toàn bộ không gian Mệrih Hạch. Sirih cơ nơi này. mồi thời mỗi khắc đều trong tăng trường.
Lực lượng sinh cơ là nền tảng cấu thành Tiểu thế giới cùa Dương Phàm.
Đương nhiên ngoài lực lượng sinh cơ còn có một chút tiên linh khí loãng.
Cho dù loãng cũng là tiên linh khí. hoàn cảnh tu luyện vượt qua hạ giới rất nhiều.
***
Vào một ngày, phiên trực ngàn năm vừa chấm dứt. Dương Phàm chuẩn bị đổi một ít tiên thạch cực phẩm, thậm chí chuẩn bị sẵn sàng rời Vân Tiêu cung một chuvến.
- Dương Kỳ. ngươi đi qua một chuyến.
Nam nhân tóc bạc trung đội trường gọi Dương Phàm tới diễn võ trường.
Trên diễn võ trường còn có một đại hán vạm vỡ đang đứng, toàn thân phát ra một cỗ sát khí sắcbén.
- Phó thống lũứL từng phân phó cho đại đội trưởng cấp trên, để cho chúng ta trọng dụng ngươi. Cho nên. ta tính toán đề bạt ngươi làm phó trung đội trưởng. Nhưng là ngươi biết đấy. trong tiên vệ quân hết thảy nói chuyện bằng thực lực. Nếu ngươi không có đù thực lực. rất khó làm người khác phục tùng. Cho nên. ta để cho ngươi cùng phó trung đội trường Trận Bưu tỷ thí một phen.
Nam nhân tócbạc nói rất uyển chuyển.
Bên trên nói phải đề bạt ngươi, nhưng muốn tấn chức phải biểu hiện ra một chút thực
lực.
- Trận Bưu là bạn tốt của ta, thực lực không tầm thường, có thể nói là ngạo thị Kim Tiên nhị trọng. Ngươi phải cẩn thận một chút.
Khóe miệng nam nhân tóc bạc nhếch lên nụ cười.
Trong lòng Dương Phàm tinh ngộ. Khó trách trước đây nam nhân tóc bạc này dường như có chút địch ý với mình.
- Được. Có thể tỳ thí với phó trung đội trường một phen là vinh hạnh của Dương mỗ.
Dương Phàm không kiêu ngạo không siểm nịnh.
Hắn vốn không có hứng thú đối với cái gọi là chức vị.
Nhưng là giờ khắc nàv ý tường của hắn đột nhiên xảy ra biển chuyển.
- Địa vị càng cao. hưởng thụ đãi ngộ của Vân Tiêu cung càng cao. cơ hội tiệp xúc với Vũ Tịch càng lớn. Nếu ta có thê trờ thành nhân vật cấp Thống lĩnh, phỏng chừng muốn gặp Vũ Tịch sẽ cũng không quá khó khăn.
Dương Phàm hạ quyá tâm. khí tức trên người đột nhiên biến hóa một chút.
Tới Vân Tiêu cung nhiều năm như vậv Dương Phàm cũng không phải không hòi thăm Vân Vũ Tịch. Nhưng với địa vị cùa hắn căn bản không có khả năng tiến vào khu vực kia.
Trên diễn võ trường.
Hai người đối diện xa xa
Trận Bưu từng trải qua một lần chiến tranh của Thiên giới, giờ phút nàv lại cảm thấv một luồng áp lực.
Đối phương chi là một tên lính mới không ngờ lại có thể gâv áp lực cho ta?
Người mà Phó thống lĩnh đề cừ quả thật không đơn giản!
Giằng co một lát. Trận Bưu đột nhiên ra tay. Thân hình hắn nhoáng lên. bắn tói như tên lừa, nhưng lại không mang một chút kinh phong.
Dương Phàm lập tức nhìn người này bằng cặp mắt khác. Mặc dù Trận Bưu này chi là cường giả Kim Tiên nhị trọng, nhưng lĩnh ngộ phập tắc thiên địa đã vượt qua cường giả Kim Tiên nhị trọng bình thường.
Hơn nữa hắn ra tay đơn giản ác liệt, không chút hoa lệ. Hoàn toàn dùng lực lượng nhỏ nhất phát huy uy lực lớn nhất.
Ầm~
Dương Phàm một quyền cứng đối cứng, ngăn cản một chưởng của Trận Bưu đánh tới ngực minh.
Chỉ khoảnh khắc, tiên linh khí bốn chung quanh như nổ tung, một luồng sóng khí tản ra bốn phía, đánh lên cấm chế chung quanh diễn võ trường tạo nên hào quang huyễn lệ.
Thịch thịch... Phốc~
Một bóng người cao lớn khôi ngô bắn ra ngoải va chạm lên cấm chế.
-Làm sao có thể...
Trận Bưu phun ra một búng máu. ngã trên mặt đất. cũng không bò dậy nổi.
- Ha ha. Dương mỗ quên nói cho ngươi. Sau khi tiến vào La Thiên Tiên Cảrih, tốc độ tu luyện của ta nhanh hon hai chục lần. Luyện thể thuật đột phá bình cảnh nhị trọng, đạt tới cảrih. giới Kim Tiên tam. trọng.
Trên mặt Dương Phàm hiện lên một tia ý cười nắm chắc phần thắng.
Luyện thể thuật? Kim Tiên tam trọng!
Ngay cả nam nhân tóc bạc trung đội trưởng đều dại cả mặt.
Tuy rằng phương pháp tu luyện Luyện thể thuật đơn giản vô cùng nhưng tu luvện khó khăn rất lớn.
Cùng cảrih. giới, công pháp bìrih. thường cần một vạn năm mới có thể đột phá, nhưng nếu là Luyện thể thuật ít nhất phải dùng nhiều hơn năm đến mười lần.
Tiểu nhân vật không chút tiếng tăm này lại có thể tu luyện Luyện thể thuật đến cảtih giới tam trọng.
Trên trán nam nhân tóc bạc đổ mồ hôi lạnh.
Hắn cảm giác địa vị cùa mình đã có chút nguy hiểm.
Bởi vì bình thường người tu luyện Luyện thể thuật sẽ có thân thể vô cùng mạnh mẽ. gần như có thể ngạnh kháng công kích của tu sĩ cùng cấp.
Nểu người tu luvện Luvện thể thuật còn luyện thêm thần thông pháp thuật khác, vậy càng đáng sợ, gần nh.ưvô địch cùng cấp.
Thân là trung đội trường, hắn cai quản hai ngàn tiên vệ. tu vi cũng chi cấp bậc Kim Tiên tam trọng.
Nói cách khác. Dương Phàm đã có đủ thực lực khiêu chiến hắn.
Bỗ lại hai người như kẻ mất hồn, Dương Phàm rời diễn võ trường, thầm nghĩ:
- Nếu có cơ hội, ta có thể đi tặng quà Đại đội trường kia. Nói không chừng rất nhanh có thể trờ thành trung đội trường.
Hắn được Phó thống lĩnh đề cừ cùng với Tiên Đế chỉ đích đanh, con đường tấn chức như có thần trợ giúp.
Chi cần thực lực đù mạnh, hắn có thể đễ đàng trờ thàrih cấp bậc Đại đội trường.
Cùng ngay, Dương Phàm ẩn giấu khí tức. biến hóa nhanh chóng trở thành một nhân vật cấp Tiên Quân, đi tới các trọng địa giao dịch cùa Vân Tiêu cung.
Thời gian một tháng Dương Phàm đổi năm khối tiên thạch cực phẩm. Đương nhiên mỗi địa phương chi đổi một khối.
Bời vì nơi này là La Thiên Tiên Cảnh, thánh địa Vân Tiêu cung, thánh địa của thất giới. Một lần đổi một khối tiên thạch cực phẩm chỉ khiến cho người ta kitih ngạc cũng không quá kinh thế hãi tục.
Năm khối tiên thạch cực phẩm, ít nhất có thể đổi được 5 0 ức tiên thạch.
Trên thực tế Dương Phàm đồi được 55 ức tiên thạch.
Dùng số tiên thạch này. Dương Phàm đi các nơi Vân Tiêu cung điên cuồng mua sắm tài liệu.
Hắn hành động đều rất cẩn thận, số tiên thạch này bị các phưang thị giao dịch lớn tiêu hóa, không lộ tăm tích.
Trên thực tế tiên nhân ờ lại Vân Tiêu cung nhiều vô số kể. nhân vật cấp Tiên Quân cũng có rất nhiều.
Duy nhất có Tiên Đế buông xuống mới có thể gây chấn động.
Lượng giao dịch nơi này mỗi ngày rất kirih người, một khối tiên thạch cực phẩm ném vào giống như đá chim biển rộng.
Dương Phàm rất nhanh đoán trước điểm này. trong một trăm năm tiệp theo cùng thân phận khác nhau lần lượt đổi hai chục khối tiên thạch cực phẩm.
Lúc nàv. tài liệu khổng lồ như tròi biển chồng chất vào kho hàng Tiên Hồng.
Dương Phàm giao số tài liệu này cho Đặng Thi Dao.
- Ta có thể thử luvện chế. hv vọng tướng công có thể tìm được Tông sư trận phép cùng luyện khí của Thiên giới. Đặc biệt là Tông sư luyện khí. rất nhiều nan đề về mặt luyện khí. Thi Dao không thể đột phá.
Đặng Thi Dao nói với hắn.

CHƯƠNG 740: THIÊN TƯỢNG.

- Ngươi cứ nói thẳng đi, muốn bao nhiêu tiên thạch để sắp xếp vị trí của ta đến thứ nhất.
Nghe được tiếng cười hời hợt của nam nhân trước mắt, thiếu niên không khỏi trợn trừng cặp mắt.
Hắn từng gặp người có ý hối lộ, nhưng chưa từng thấy người nào trực tiếp, trắng trợn như vậy.
Chẳng những như thế, lời nói cử chỉ của người này tự nhiên lại không chút kiêng kị.
Trong lòng thiếu niên đấu tranh một hồi, lắc đầu:
- 506 vị trí trước đó quả thật tồn tại, ta không cần thiết phải lừa ngươi. Còn nữa, nếu để lão sư biết việc này, chắc chắn sẽ trách phạt. Thậm chí có khả năng trục xuất ta khỏi sư môn…
Biểu tình cùng đấu tranh tâm lý của thiếu niên phản ánh rõ ràng vào trong đầu Dương Phàm thông qua Đại Luân Hồi.
Thái độ thiếu niên giờ phút này cũng không kiêu căng như lúc trước.
Khóe miệng Dương Phàm cười nhếch lên, thần niệm truyền âm:
- 50 vạn tiên thạch, đủ không?
50 vạn!!
Trong lòng thiếu niên khẽ động, nhưng hắn là người có nhiều kinh nghiệm, ngẫu nhiên giúp lão sư thu mua tài liệu. Số lượng tiên thạch mấy chục hơn trăm vạn cũng không tính ngạc nhiên.
Dương Phàm lại nắm được tâm tính hắn.
- Ha ha, 50 vạn tiên thạch quả thật là hơi ít một chút.
Dương Phàm mỉm cười.
Thiếu niên nghiêm chỉnh nói:
- 50 vạn không ít, nhưng việc này ta không dám tự tiện làm chủ, nếu là lão sư trách tội…
- 50 vạn không được, như vậy 500 vạn thì sao?
Dương Phàm cười tủm tỉm nói.
500 vạn??
Trong lòng thiếu niên run lên. Đây cũng không phải là một con số nhỏ, đủ để hình thành hấp dẫn trí mạng đối với Đại La Kim Tiên dưới cấp bậc Tiên Quân.
Lúc này hô hấp hắn hơi dồn dập, nhìn chằm chằm Dương Phàm thầm nghĩ: "Đối phương dù sao cũng là nhân vật cấp Tiên Quân, hẳn là không thèm nói dối!"
- Thế nào? 500 vạn tiên thạch, ngươi có thể cân nhắc một chút.
Dương Phàm nhìn bộ dạng thiếu niên có chút co quắp, trong lòng thầm buồn cười.
- Năm trăm vạn... Đây chính là năm trăm vạn tiên thạch a...
Trong lòng thiếu niên đấu tranh dữ dội, hai tay nắm thành quyền.
Hắn không nhận ra biểu tình biến hóa cùng chuyển biến tâm lý của mình hoàn toàn nằm trong tầm khống chế của Dương Phàm.
Năm trăm vạn tiên thạch đủ để tạo thành hấp dẫn trí mạng đối với thiếu niên.
Vô hình trung, trong lòng thiếu niên càng nhiều là đang cân nhắc lợi hại.
Một bên là lão sư trách phạt, liên quan đến tương lai ngày sau của mình.
Một bên khác là hấp dẫn của năm trăm vạn tiên thạch, cho dù làm trợ thủ của lão sư một trăm vạn năm cũng khó có được nhiều tiên thạch như vậy.
- Kỳ thật, năm trăm vạn tiên thạch, con số này... cũng không tính là nhiều!
Giọng điệu Dương Phàm khẽ chuyển.
Cái gì! Năm trăm vạn tiên thạch còn không tính nhiều?
Ngay khi thiếu niên ngẩn ra, Dương Phàm lại báo ra một con số:
- Năm ngàn vạn tiên thạch!
Năm ngàn vạn?!!!
Thiếu niên chấn động tâm thần, trên khuôn mặt tuấn tú lóe hồng quang, ánh mắt khẩn trương trốn tránh, đã không dám nhìn thẳng vào mắt Dương Phàm.
Năm trăm vạn tiên thạch cũng đã đủ khiến hắn cân nhắc, ích lợi to lớn như vậy khiến hắn khó thể chống lại.
Mà hiện tại Dương Phàm lại trực tiếp tăng lên gấp mười lần số đó, đạt tới một con số khủng bố: năm ngàn vạn tiên thạch.
- Thế nào? Ta tin tưởng trên Thiên Tượng Sơn này, có thể hoàn thành chuyện này cũng không chỉ mình ngươi.
Dương Phàm thản nhiên cười, hoàn toàn nắm quyền chủ động trong tay.
- Được, năm ngàn vạn tiên thạch, ta tận lực giúp ngươi thu xếp. Việc này ta còn phải nghĩ cách liên hợp vài vị sư huynh đệ, vậy càng nắm chắc hơn một chút.
Thiếu niên gật mạnh đầu, đáp ứng.
Dương Phàm tại chỗ đưa cho hắn một cái nhẫn không gian, trong đó có một ngàn vạn tiên thạch.
- Sau khi chuyện thành công, bốn ngàn vạn tiên thạch khác cũng đưa nốt cho ngươi.
Dương Phàm dứt lời, thân hình nhạt dần, hư không biến mất.
Sau khi thiếu niên thoáng kiểm tra nhẫn không gian, lập tức trở về sơn môn, bắt đầu thương lượng với vài vị sư huynh đệ.
Ngày thứ ba.
Dương Phàm vừa trở lại Thiên Tượng Sơn này.
- Ta đã mua được mấy vị sư huynh đệ, nháy mắt tiêu mất bảy tám vạn tiên thạch, nhưng cuối cùng chỉ nắm chắc 50%.
Thiếu niên vẻ mặt đau khổ và tiếc hận nói.
- Làm sao? Chỉ có 50%?
Dương Phàm nhíu mày.
Lần này hắn tới Thiên Tượng Sơn, đã ôm quyết tâm nhất định phải đạt thành mục đích.
- Bình thường ngoại lệ lâm thời chen ngang như này trước đây không phải không có. Đa phần là hai loại tình huống: Một là nhân vật cấp Tiên Đế ủy thác nhiệm vụ, sư tôn không tiện sơ suất.
Thiếu niên giải thích.
Dương Phàm nghe vậy, gật gật đầu. Là nhân vật đỉnh của thất giới, tự nhiên có thể hưởng thụ đặc quyền này, hắn không có dị nghị.
- Như vậy loại tình huống thứ hai...
- Nhiệm vụ ủy thác luyện khí phải có tính khiêu chiến nhất định hoặc là tính sáng tạo.
Thiếu niên nói tới nơi này, nhìn phía Dương Phàm.
Dương Phàm thần niệm truyền âm nói:
- Không biết nhiệm vụ ủy thác luyện chế Tinh Không Thành Lũy này có được coi là có tính khiêu chiến hay không?
Tinh Không Thành Lũy?
Ánh mắt thiếu niên sáng lên, vội vàng gật đầu:
- Có thể, hoàn toàn có thể!
Trong lòng hắn không khỏi ngạc nhiên thán phục. Người trước mắt rốt cục có lai lịch gì, không ngờ muốn ủy thác luyện chế Tinh Không Thành Lũy.
Nên biết rằng luyện chế Tinh Không Thành Lũy là một công trình khổng lồ, liên quan đến luyện khí, trận pháp phức tạp đa dạng.
Sau khi giải quyết vấn đề này Dương Phàm lại cho thiếu niên một ngàn vạn tiên thạch.
- Nếu nhiệm vụ ủy thác là luyện tạo Tinh Không Thành Lũy, như vậy việc này nắm chắc 80% trở lên. Chúng ta chen ngang cho ngươi, lão sư cũng sẽ không nói gì.
Thiếu niên lại cười nói.
Nói xong, thiếu niên vội vàng đi vào.
Không bao lâu một lão già ngân bào tóc bạc mặt mũi hồng hào từ trong sơn môn đi ra, quanh thân cũng có vài đệ tử như sao vây quanh trăng cùng đi ra.
Dương Phàm bước lên mấy bước, chắp tay ôm quyền tự giới thiệu với vẻ không kiêu ngạo không siểm nịnh.
Vị lão già ngân bào này chính là một trong mười Tông sư luyện khí của Thiên giới.
- Tiên Quân, mời vào.
Lão già ngân bào sắc mặt bình tĩnh, trong mắt toát ra một loại ánh sáng trí tuệ.
Khác với những luyện khí đại sư khác, hai tay của Thiên tượng lại nhẵn nhụi mềm mại, dáng người thon dài, trên mặt gần như không có một tia nếp nhăn.
Chợt nhìn, đây là một vị mỹ nam tử.
Nhưng Dương Phàm cảm nhận được một cỗ lực bộc phát cường đại tích tụ mà không phát trong thân thể nhìn như gầy yếu này.
Chỉ chốc lát, Dương Phàm cùng Thiên tượng trò chuyện trong đại sảnh.
- Hẳn là Dương Tiên Quân hiểu được, luyện tạo Tinh Không Thành Lũy không đơn giản là có luyện khí đại sư là đủ.
Thiên tượng gợn sóng không sợ nói, chỉ là ở sâu trong con ngươi bình tĩnh kia có thể nhìn thấy vài tia chờ mong.
Vào lúc giới thiệu, Dương Phàm chỉ nói họ của mình, hắn cũng không hiện thân bằng diện mạo thực.
- Đương nhiên. Cơ bản tất cả tài liệu đều đã chuẩn bị tốt, Tông sư trận pháp cũng có, duy nhất chỉ còn thiếu một vị Tông sư luyện khí.
Dương Phàm lại cười nói.
- Không biết bản vẽ luyện tạo Tinh Không Thành Lũy có thiết kế ra chưa?
Thiên tượng chuyển giọng nói thẳng vào chủ đề, không chút dông dài.
Dương Phàm sớm có chuẩn bị, lấy ra một cái ngọc giản đưa cho Thiên tượng.
Tiếp nhận bản vẽ, lão già ngân bào nhìn thoáng qua, nhướng mày.
Dương Phàm có chút không yên. Dù sao Đặng Thi Dao không có kinh nghiệm luyện tạo Tinh Không Thành Lũy, không biết có lọt vào mắt xanh của Thiên tượng đại sư này không.
Theo thời gian trôi qua, đầu mày của Thiên tượng càng ngày càng nhú chặt.
Dương Phàm âm thầm thở dài, chẳng lẽ còn phải nghĩ cách đi mời Tông sư trận pháp khác?
Nhưng là thời gian ra ngoài của hắn chỉ có một trăm năm, chỉ sợ không đủ.
- Thật sự có sáng tạo! Đây rốt cục là tác phẩm của vị Tông sư trận pháp nào, luyện tạo Tinh Không Thành Lũy lại có ý tưởng mới như vậy...
Bản vẽ Tinh Không Thành Lũy do Đặng Thi Dao thiết kế lại khiến Thiên tượng vỗ bàn khen tuyệt, điêu nàv làm Dương Phàm ngạc nhiên vui mừng ngoài ý muốn.
- Lão sư. Người cũng từng tham gia luyện tạo Tinh Không Thanh Lũy. không biết bản vẽ lẩn này có gì đặc biệt?
Một lão già râu hoa râm cung kính hỏi.
Được tôn là một trong mười Tông sư luyện khí của Thiên giới, đệ tử mòn đồ của Thiên tượng không ít. già trẻ đểu có.
- Trong bản vẽ này, thiết kế Tinh Không Thành Lũy có điểm nổi bật. có thể nói là ý nghĩa hoàn toàn mới. Thứ nhất: Trận pháp linh nguvên trong bản vẽ này tự thành một hệ thống, kết nối tiêu không gian cùng đại thế giới, có được năng lực tự chủ giữ gìn tu bô, không ngừng tiến hóa. Lúc ban đâu quv mò của Tinh Không Thành Lũy này cũng không lớn, năng lực cũng không mạnh. Mà dựa theo chú thích trên bản vẽ này, chi cẩn không ngừng gia nhập tài liệu vào Tinh Nguvên Lô này, có thê khiến Tinh Không Thành Lũy tự chủ thăng cấp cùng tiến hóa.
Thiên tượng nói tới đâỵ. không khói vuốt râu cười:
- Tuy nhiên, luvện chế Tinh Nguvẽn Lô nàv đối với ta mà nói cũng là một khiêu chiến lớn. độ khó khôngthua gì luyện chế Thứ Thẩn khí...
Lòi nói vừa ra, chúng đệ tử mòn đồ không ai khòngbiến sắc.
- Chi cẩn gia nhập tài liệu là có thể tự chủ thăng cấp cùng tiến hóa, điểu nàv vượt xa Tinh Không Thành Lũy bình thường. Mỗi lần Tinh Không Thành Lũy bình thường mớ rộng cùng thăng cấp đểu phải mất nhiều công sức. gần như tương đương với luyện chế lại một lần.
Thiên tượng nói đến Tinh Nguyên Lô tự chủ thăng cấp cùng biến hóa này. khen không dứt miệng.
- Ngoài điểm nàv ra, bán thiết kế Tinh Không Thành Lũy nàv không theo kiểu cũ, kết cục cùng sáng ý khiến người ta kinh ngạc. Đáng giá nhất chính là hình thái của Tinh Không Thành Lũv nàv cũng không cổ định, nếu cần thiết có thê tùy thòi biến đôi hình thái thích ứng với các tình huống phi hành, chiến đấu...
Thiên tượng vừa nói vừa nhìn chẳm chẳm bản vẽ, không chút nhúc nhích.
Nói đến cuối cùng, lão hoàn toàn đắm chìm, trong mắt lóe ra hung phấn vô cùng.
"Không nghĩ tới trinh độ của Thi Dao về trận pháp còn mạnh hơn trong tướng tượng của
ta"
.
Trong lòng Dương Phàm thả lòng một hoi. tâm thẩn tiến vào Tiên Hồng Không Gian liên hệ với Đặng Thi Dao.
Đặng Thi Dao biết được việc này, vui mừng khôn xiết nói:
- Ta không có kinh nghiệm thiết kế Tinh Không Thành Lũy, ngược lại không có nhiều cổ kỵ, về mặt thiết kế còn đua vào nhiêu ý nghĩ riêng, không nghĩ tới lại được Thiên tượng khen ngợi như vậy.
Rất hiển nhiên loại kết quá này ra ngoài dự đoán của Đặng Thi Dao.
- Thiên tượng đại sư. Bản vẽ thiết kế này hẳn là ngài cơ bản vừa lòng, có thể cân nhắc ủy thác của ta hay không...
Tiếng nhắc nhớ của Dương Phàm hoàn toàn bừng tinh Thiên tượng.
Ánh mắt của lão mới lưu luyến không ròi dứt ra khỏi bán vẽ, phun ra một hơi dài:
- Mặc dù bản vẽ này tại một số phương diện còn có chút tỳ vết, nhưng cơ bản cùng ý nghĩ làm người ta nhìn mà than thớ. Lão hủ cung kính không bang tuân mệnh, tiềp nhận ủv thác cùa Dương Tiên Quân.
Kế tiếp, Thiên tượng nói về vấn đề tài liệu với Dương Phàm.
Số lượng tài liệu cẩn để luvện chế một cái Tinh Không Thành Lũy rất khổng lồ. tự nhiên không thể để Thiên tượng tự bó tiền tài liệu.
- về mặt tài liệu hình thái cơ bản của Tinh Không Thành Lũy cơ bản đã đù. Thiên tượng đại sư không cẩn lo lắng.
Dương Phàm lại cười nói.
- Thiên Tượng Sơn này của ta có không gian đủ lớn. nếu ngươi có thể tin tướng danh dự của tạ vậy luyện tạo ớ đây.
Thiên tượng để nghị nói.
- Điểu này...
Dương Phàm do dự nói:
- Không phải Dương mỗ không tin danh dự của Thiên tượng đại sư. mà là quá trình luvện tạo Tinh Không Thành Lũy cẩn thiết phải giữ bí mật. Đại sư tốt nhất cũng có thể giữ bí mật của bản vẽ nàv.
- Ha ha, giữ bí mật là chuvện đương nhiên. Có thể tướng tượng bán vẽ này tiêu phi bao tâm huvết của một Tòng sư trận pháp. Lão phu dùng nhản cách đảm bảo tuyệt đổi không tiết lộ bí mật của bản vẽ này...
Thiên tượng rất sàng khoái đáp ứng.
- Tuy nhiên, nếu không thể luyện chế ỡ nơi này vậy Dương Tiên Quân tính để lão hủ đi đâu?
Thiên tượng dò hỏi.
Dương Phàm trầm ngâm nói:
- Vậy tới lĩnh vực không gian của ta...
- Lĩnh vực không gian? Chẳng lẽ Dương Tiên Quân có lĩnh vực không gian ổn định gần bằng mức độ của tiêu thế giới? Nếu không chi sợ khó có thể tiến hành luyện chế.
Đẩu mày Thiên tượng có một tia lo lắng.
Nhân vật cấp Tiên Quân bình thường rất khó có được lĩnh vực không gian ổn định.
Lĩnh vực không gian chính là lĩnh vực lâm thời tạo ra cũng không phải là không gian chân chính.
- Điểm ấy đại sư đừng lo. Lĩnh vực không gian của tại hạ có thể so sánh với tiểu thế giới sơ cấp. ớ bén trong luvện chế Tinh Không Thành Lũy hẳn không thành vấn để...
Dương Phàm đầy tự tin nói.
- Vậy được, lão phu đáp ứng đi cùng ngươi một chuyển.
Thiên tượng đại sư sảng khoái đáp ứng.
Tuy nhiên trước đó lão phải chuẩn bị một phen.
Là một vị Tông sư luvện khí, lão có khí cụ chuvên dụng như lò luyện...
Chi chuẩn bị nửa tháng, hết thảy ổn thóa.
Thiên tượng đại sư cũng chuẩn bị theo Dương Phàm tiến vào lĩnh vực không gian của hắn.
- Chờ một chút...
Một thanh âm trống trải lạnh lùng trong hư không truyền đến.
Chi khoảnh khắc Dương Phàm cảm nhận được một cỗ áp bách cường đại.
Mắt nhìn lên hư không, một bóng người nửa trong suốt từ hư hóa thực ngưng tụ thành một thanh niên áo lam.
Một cồ khí tức băng hàn khiển linh hồn đông cứng lan tràn trong không gian.
Cỗ hàn ý này chi dung họp trong không gian cũng không thương tổn đến sinh linh cùng vật chất trong không gian. Nếu không một khi hàn ý nàv tràn ra, đủ để đóng băng ức dặm.
Thản phận của người tói khiến mọi nguời đểu cảm thấv hồi hộp không vên.
Tiên Đế.
Không nghĩ tới ớ Thiên Tượng Sơn lại có Tiên Đế.
- Lam Băng Tiên Đế. ta chi là theo vị Dương Tiên Quân này đi lĩnh vực không gian của hắn. Chẳng lẽ ngươi còn lo dưới Tiên Đế có ai có thể xúc phạm tói lão phu?
Thiên tượng đại sư mang theo một tia chất vấn.
Là Tông sư luvện khí tiếng tăm lừng lẫy thất giới, thản phận của lão cao thượng siêu nhiên, thậm chí có thê ngang hàng với Tiên Đế bình thường.
- Nhiệm vụ của ta chính là phụ trách sự an toàn của Thiên tượng đại sư, cũng không can thiệp đến ngài luvện chế. Mà lĩnh vực không gian của người nàv có thể so sánh với tiểu thế giới, có khả năng tạo thành nguv hiêm đối với đại sư. Còn nữa, bản đế thật muôn nhìn xem một nhân vật cấp Tiên Quân có thê tạo ra tiêu thế giới như thế nào?
Lam B ăng Tiên Đế đẩy hứng thú đánh giá Dương Phàm.
Dương Phàm thấv được một tia lạnh băng từ trong ý cười cùa hắn.
Trên thực tế, trước đó Dương Phàm đã có cảm ứng. trong không gian dường như có một đôi mắt nhìn chẳm chú nơi này.
Nhưng bới vì cặp mắt đó cũng không ẩn chứa địch ý gì cho nên hắn cũng không có cám ứng mãnh liệt.
ở trong không gian thất giới, phàm là nhân vật cấp Tiên Đế đều là những người có thể chướng khống không gian.
Khi bọn họ ẩn nấp trong không gian lại không sinh ra địch ý sát ý với Dương Phàm thì chírih hắn cũng không thể dễ dàng cảm nhận được.
- Ha ha. Nếu Lam Băng Tiên Đe có hứng thú với lĩnh vực không gian của Dương mỗ. vậy ta cung kinh khôngbăng tuân mệnh.
Dương Phàm cười rúm tim nói. giọng điệu đột nhiên chuyển:
- Nghe nói binh thường luyện chế Tinh Không Thanh Lũy tốt nhất có nhản vật cấp Tiên Đế hỗ trợ mới có thể tiến hành càng thuận lợi. ừm, đến lúc đó nhất định Tiên Đế đại nhân sẽ không ngại ra tay...
Lam Băng Tiên Đế nghe vậy sắc mặt lập rức có chút khó coi.
Không nghĩ tới tên Tiên Quân trước mắt căn bán không tôn kính đối với thân phận Tiên Đế của hắn, thậm chí sai sử một người thản phận cao cao tại thượng như hắn làm "khô sai".
Thiên tượng đại sư cũng gật đầu cười nói:
- Không sai. Bình thường luyện chế Tinh Không Thành Lũy nếu có Tiên Đế tọa trấn, sẽ khống chế được hết thảv nhản tố không ổn định. Dù sao trinh độ chướng khổng không gian của Cừu Thiên Huvển Tiên, không phải Tiên Quân có thể so sánh.
- Cũng được. Bán đế chẳng những có thể kiến thức lĩnh vực không gian của Dương Tiên Quán, còn có thê đích thân quan sát quá trinh luyện chế Tinh Không Thành Lũy hoàn toàn mới này.
Có con chó nhó bảo đảm, Dương Phàm thật sự yên tâm.
Kế tiếp Đặng Thi Dao cùng Thiên tượng liên thủ luyện tạo Tinh Không Thành Lũv hoàn toàn mới mè này. Trong quá trình luvện tạo. Lam Băng Tiên Đế phụ trách hỗ trạ
Đương nhiên hắn cũng để tâm giám sát và quan sát sự biến hóa của không gian này. Một khi có bất kỳ nhân tố bất lợi cho sự an toàn của Thiên tượng, hắn sẽ gạt bó không chút lưu tình.
Dương Phàm phân một bộ phận tâm thẩn lưu ý không gian sự thật, đua ba ngàn vạn tiên thạch còn lại cho thiếu niên lúc trước hỗ trợ nhưđã giao hẹn.
Sau đó hắn lợi dụng thòi gian rảnh tiến vào không gian Mệnh Hạch, thông qua Đại Luân Hôi bao phủ trong khoảnh khắc thuắn di ra ngoài vài ngàn ức dặm.
Trén Thiên Tượng s ơn, vài tên đệ tử ỡ lại tại chồ đẩu tiên là phát hiện Thiên tượng đại sư cùng Lam Băng Tiên Đế biến mất.
Trong lúc này. Dương Phàm thân là chủ nhân của lĩnh vực không gian không ngờ còn đứng vên tại chỗ. sau một lúc lâu mới biến mất tiêu.
Tình hình như thế quả thật có chút quv dị làm người ta suy đoán không thôi.
Không mất bao lâu thời gian. Dương Phàm trở về Vân Tiêu cung. Lúc này cách phiên trực của hắn còn một đoạn thời gian.
Tâm thẩn lại dung nhập Tiẻn Hồng Không Gian.
- Ngươi đi nơi nào?
Lam Băng Tiên Đế nhái mày nhin Dương Phàm, dường nhu có vài phẩn bất mãn.
Từ khi phát hiện Dương Phàm mất tích ly kv, trong lòng hắn mơ hồ không yên, nhiều phen nhìn qua không gian này, cũng không tìm được bất kỳ sơ hớ cùng lối ra vào.
Cường độ không gian nàv không phải hắn có thể đột phá.
Nói cách khác, nếu Dương Phàm không muổn có thể giữ bọn họ ỡ lại nơi này vĩnh viễn.
Sau lung Dương mỗ không có thế lực lớn gia tộc lớn gì. luvện chế Tinh Không Thành Lũy toàn bang lực lượng cá nhân. Vì tìm kiếm tài liệu thăng cấp về sau tự nhiên là phái đi khắp muôn núi ngàn sông tìm kiếm.
Dương Phàm lộ ra vẻ khốn khó.
- Dương Tiên Quán bang lực lượng cá nhân tạo ra Tinh Không Thành Lũy. điểu này đích xác khó được.
Thiên tượng lại cười nói.
Trong dĩ vãng, luvện tạo Tinh Không Thành Lũv nếu không phái nhân vật Tiên Đế thì là một thế lực lớn siêu cấp.
Dương Phàm từ trong vùng đất sống đua tới không thiếu cao thủ luvện khí hoặc yêu tộc lao động nặng nhọc, làm cho bọn họ hỗ trợ luvện tạo Tinh Không Thành Lũy.
Chi riêng trợ thủ và lao động nặng nhọc đã tói vài ngàn người.
Đối với điều này, Thiên tượng đại sư cảm thấy bất ngờ lại đặc biệt hưng phấn. Điều nàv có trợ giúp cho xác suất thành công luyện tạo Tinh Không Thành Lũy của lão.
Lam Băng Tiên Đế cảm thấv không ổn. Nơi này nào phái là lĩnh vực không gian cùng tiểu thế giới gì?
Hắn không thể hiểu nổi. làm sao Dương Phàm trống rồng mang tới nhiều trợ thủ và lao động như vậy.
Ánh mắt chăm chú nhìn vào quầng sáng màu xanh biếc bao phủ bén bờ không gian. Lam Băng Tiên Đế phóng đoán đây rất có thể là một mảnh vỡ thế giới bị thất lạc, bị Dương Phàm chiếm tiện nghi.
Nhân vật cấp Tiên Đe gần như đứng ỡ tầng cao nhất của thất giới, ánh mắt cũng càng rộng lớn.
Lam Băng Tiên Đế biết đến đại chiến giữa các đại năng thòi kỳ thái cồ từngđánh nát một không gian hoặc thế giới, từ đó mà tàn lưu lại một chút thế giới thất lạc.
Những thế giớii thất lạc nàv trôi nổi trong không gian loạn lưu mờ mịt vô ngẩn, ai cũng khỏngbiết vị trí
Trong sách cổ ghi lại, từng có ngươi gặp vận mav siêu cấp, lấy được thế giới thất lạc nàv.
Nghĩ đến đây, lòng tham trong đầu Lam Băng Tiên Đế càng thêm mãnh liệt: "Nếu ta có thể chiếm được thế giới thất lạc này và luyện chế thành của mình, thực lực nhất định tăng nhiêu thậm chí có thê tìm hiêu Cửu Thiên Đại La ChíTôn Tiên, có thê ngang hàng với những nhản vật "Đứng đầu thất giới" kia.
Tuv nhiên hiện tại hắn còn không tính ra tay.
"
Phương pháp luyện chế Tinh Không Thành Lũy này không theo lối cù. Chờ sau khi luyện chế thành công, ròi khói thế giới thất lạc này..."
Lam Băng Tiên Đê thâm hạ quvết tâm, rất nhanh khôi phục thái độ bình thản.
Dương Phàm không ờ lâu trong Tiên Hồng Không Gian, lại hòi Thiên tượng và Đặng Thi Dao muốn loại tài liệu nào rồi trổng rỗng bốc hơi.
Con chó nhó ngồi tại chỗ. ngáp dài một cái rồi ngủ đi, dường như quên lời phân phó của Dương Phàm.
Là khí linh của Tiên Hồng Giới, nó vượt qua cực hạn của khí linh bình thường, có đôi khi thậm chí ngâm khinh bi chủ nhân.
***
Trờ lại Vân Tiêu cung. Dương Phàm vẫn tu luyện và tìm hiểu như trước.
Cành giới Uẩn Sinh đại viên mãn khá năng còn cẩn một thời gian ổn định và trưởng thành.
Trong không gian Mệnh Hạch, trên cây non uẩn Sirih lại lẩn lượt mọc ra một hai chục phiến lá.
Sinh mệnh lục diệp, mỗi trăm năm mọc ra một phiền.
Muốn phủ đầv câv non uẩn Sinh kia, ít nhất phái hơn ngàn phiến lá.
Đương nhiên, trong đó Dương Phàm cũng đã tính toán cả sự khòe mạnh trướng thành của cây nonUân Sinh.
Thẩn thòng pháp lực của mỗi phiền lá đểu vượt qua nhản vật cấp Tiên Quán.
Nếu ngưng kết đến hơn một ngàn phiến, có thể tướng tượng thực lực của Dương Phàm sẽ tăng lên đến mức độ nào.
- Thật không đoán được, giai đoạn thực lực tăng vọt chân chính của uấn Sinh Kv lại là ớ cảnh giớii đại viên mãn.
Dương Phàm không khòi cảm khái.
Giờ phút này, cho dù Tiên Đế bình thường hắn cũng không sợ chút nào. thậm chí có dục vọng muốn khiêu chiến Tiên Đế.
Thời gian vội vàng, vài trăm năm qua đi. lại đến phiên trực của Dương Phàm.
Trong phiên trực, ánh mắt của Trung đội trướng tiên vệ kia khi nhìn phía Dương Phàm có vài phân kiêng kị.
Có trực hav không đều không có ánh hường gì đối với việc tu luvện và tìm hiểu của Dương Phàm.
Bới vì bất kể là tu luvện hav là tìm hiểu đều tiến hành trong không gian Mệnh Hạch, chi lưu lại một chút cảm quan ớ bên ngoài.
Thời gian ngàn năm qua rất nhanh, gần nhưnhoáng lên một cái mà qua.
Trong lúc này, có một khúc nhạc đệm nho nhó khiến Dương Phàm "
bừng tinh" một lần.
- Mau nhìn, có Tiên Đế buông xuống. Long khí thật cường đại...
Tâm thẩn của chúng tiên vệ bị long khí trong tiên quang mờ mịt phương xa làm kinh sợ.
Một vùng long khí kia hình thành hào quang chín màu. nhuộm đẫm bẩu trời La Thiên Tiên Cảnh, kinh động mấy ngàn ức dặm.
Trong long khí chín màu vắt ngang bầu trời La Thiên Tiên Cảnh kia, hai người đẩu có long giác phi tói Vân Tiêu cung.
Trong đó một lão già uy nghiêm mặc long bào. trên long giác phát ra hào quang chín màu nhuộm đẫm thiên địa.
Đứng bên cạnh lão là một thiếu niên giáp nhẹ. trên đẩu có một cái sừng tím, nhìn qua dường như còn chưa trưởng thành.
- Nếu không đoán sai, đây là Long Hoàng đến từ Cửu Long Cung, tổ tông của vạn long thất giới.
Phụ cận cửa nam không ít tiên vệ cấp đội trướng ngẩm tháo luận với nhau.
Bên phia Vân Tiêu cung tự nhiên có Tiên Đế đi ra đón.
Dương Phàm lại thấy được Du Vân Tiên Đế làm kháo hạch cuối cùng của ngàv trước.
Lẩn nàv Du Vân Tiên Đế xuất hiện là bản tôn, hắn cung kính đón tiếp hai rồng một già một trè nàv vào trong.
- Long Hoàng lão nhi tới Vân Tiêu cung chúng ta làm gì? Tuy 1"
ẳng Cửu Long Cung của hắn cũng là một trong bổn thế lực chúa tê Tinh Thiên thế giới, nhung là Long Hoàng Tô chướng khống thế lực bổn biển, không quan hệ gì với chúng ta.
Một gã Trung đội trưởng nói thẩm.
- Ha ha, ai nói không quan hệ? Ngươi có nhìn thấy thiếu niên bên cạnh Long Hoàng Tổ hay không? Nhìn cách trang phục, hăn là Ngao Thanh con thứ chín của Long Hoàng Tó. Chẳng lẽ các ngươi không nghe nói qua, con thứ chín của Long Hoàng Tổ này cũng là người theo đuòi Công chúa điện hạ hav sao?
- Đúng vậy. ta nhớ ra rồi. Dường như rất lâu trước đâv, Ngao Thanh nàv còn đánh một trận với Phù Lâm Tiên Đế đệ nhất tuyệt thế thiên tài của Thiên giớii.
Một gã Đại đội trướng khác tinh ngộ nói.
Thòng qua Đại Luân Hồi. Dương Phàm nghe thấv hết bàn luận cùng thẩn niệm truyền âm của mọi nguời chung quanh.
- Cửu Long Cung... Long Hoàng Tổ... Con thứ chín của Long Hoàng... Ngao Thanh...
Sau khi Dương Phàm sửa sang lại những tin tức này, sắc mặt có vài phẩn ngưng trọng.
ở La Thiên Tiên Cảnh thòi gian dài như vậy hắn đã biết rất nhiều bí tân, trong đó bao gôm: ớ Tinh Thiên thế giới có bổn nhản vật chí cao vô thượng thay mặt Vô thượng Thiên đình chướng quản Tam giới.
Bốn người này được xưng là: "Tam Đế Nhất Long".
Tam Đe: Chướng khổng ba vùng đại lục vô biên trên mặt đất của Tinh Thiên thế giới, trong đó Vân Thiên đại lục nơi có Tra Châu chi là một trong số đó.
Dương Phàm trớ thành Trung đội trướng một cách đương nhiên, chướng quản một đội tiên vệ hai trăm người.
Điểu nàv đối với rất nhiều tiên nhân mà nói là chuvện không dễ dàng gì.
Dù sao tiên vệ trong tiên vệ đoàn đểu là Đại La Kim Tiên, tương đương với có hai trăm thủ hạ Kim Tiên.
Dương Phàm lại không quan tâm. Sau khi trở thành Trung đội trướng, bổng lộc mỗi ngàn năm của hắn cũng tăng lên tói hai vạn tiên thạch.
Nghe nói. nếu là đạt tới cấp bậc Đại đội trưởng, có thể chưởng quản đội tiên vệ hai ngàn người, bồng lộc mỗi ngàn năm là hai mươi vạn.
Càng lên cao, đãi ngộ được hưởng càng khác nhau.
Tỷ như Dương Phàm, sau khi trớ thành Trung đội trưởng trong tiên vệ đoàn của Vân Tiêu cung, được chuyển vào phủ đệ mód. số lượng tiên đan lĩnh mỗi trăm năm một lẩn lại gia tăng.
Trong thời gian này. càng không thiểu Tiểu đội trường đua lễ vật tới chúc mừng hắn.
Dương Phàm cự tuyệt tất cả. một khi phiên trực chấm dứt, hắn lập tức bắt đầu bế quan tu luyện. Chi khi Đặng Thi Dao cùng Thiên tượng cần một số tài liệu nào đó hắn mới ngẫu nhiên ra ngoài một chuvến.
ở trong mắt những tiên vệ khác. Dương Phàm chính là một người tu luyện điên cuồng!
Sự thật cũng là như vậy!
Sau khi tói Vân Tiêu cung là giai đoạn Dương Phàm tu luvện khắc khổ nhất.
Bất kể là bới vì Vân Tiêu Đại Đe chúa tể tam giới hav là con thứ chín của Long Hoàng hoặc là Phù Lâm Tiên Đế đêu mang áp lực lớn lao đến cho Dương Phàm.
Loại áp lực xưa nay chua từng có nàv khiến cho Dương Phàm tu luvện điên cuồng.
Cũng may Vân Tiêu cung có thể coi là Thánh địa tu tiên của thất giới, khiến cho tốc độ tu luyện của Dương Phàm tăng lên mười mấy lần.
Nhoáng một cái. vạn năm thong thà trôi qua.
Thời gian một vạn năm, cây uẩn Sinh trong không gian Mệnh Hạch lại lớn mạnh trường thành vài phẩn, sinh mệnh lục diệp lại có thêm 150 phiến.
Thời gian vạn năm lại ngưng tụ được 150 phiền sinh mệnh lục diệp. Điều này khiến Dương Phàm ngạc nhiên vui mừng.
Mỗi lần mọc thêm một phiền sinh mệnh lục diệp, thẩn thòng pháp lực của Dương Phàm lại tăng cường một phẩn.
Vào một ngày, Dương Phàm xuất quan tim tới Phó đoàn trướng tiên vệ đoàn.
- Ngươi muốn khiêu chiến Đại đội trướng?
Phó đoàn trướng là một cường già Kim Tiên lục trọng, dường nhu cũng nhận thức Dương Phàm.
Hắn một lòng bế quan cũng không biết mình có danh tiếng nhất định trong tiên vệ đoàn, được xưng là "Tu luyện quái thai".
- Đúng. Tu luyện vạn năm, Luyện thể thuật của ta đã đạt tới Kim Tiên tứ trọng đinh, đủ để khiêu chiến Đại đội trường.
Dương Phàm đầy vẻ tự tin nói.
- Được, bán đoàn trưởng cho phép. Lúc trước Phó thống lĩnh đã từng phản phó, phải trọng dụng ngươi.
Phó đoàn trướng đáp ứng không chút do dự.
Bới vì một câu nói tùy ý của Du Vân Tiên Đế lúc trước khiến Phó thống lĩnh phân phó xuống dưới, khiến cho con đường tấn chức của Dương Phàm không chút trở ngại.
Ngày hôm sau, trên diễn võ trường.
Dương Phàm nắm giữ huyết mạch thẩn thòng, Luyện thể thuật tứ trọng đinh đánh bại Đại đội trướng không chút bắt ngờ.
Một quyền.
vẫn là một quyền.
Quvếtđịnh thắng bại!
Toàn bộ quá trinh nhanh chóng dứt khoát khiển người xem cuộc chiến líu lưỡi.
Vì thế, Dương Phàm thuận lợi trờ thành Đại đội trưởng đại đội thứ bảv của tiên vệ đoàn.
Đại đội trưởng tiên vệ chướng quản hai ngàn tiên vệ, bổng lộc mỗi ngàn năm tăng lên đến hai mươi vạn tiên thạch.
Đây là một vị trí mà đại bộ phận tiên nhản ngưỡng mộ.
Dương Phàm căn bán không quan tâm những thứ này. dọn vào phủ đệ mới. đuổi sạch đám nha hoàn hâu hạ mình.
Nguyên lai sau khi đạt tới cấp bậc Đại đội trường sẽ được phân cho vài gia phó nhưng đều bị Dương Phàm đuổi về.
Hắn tu luyện điên cuồng, không cần những thứ đó. Không ăn uống, không hướng thụ thậm chí là không cho mình có thòi gian thả lòng.
Dưới loại trạng thái này. hiệu quả tu luyện của Dương Phàm tốt một cách thần kỳ.
Mặt khác, việc luvện tạo Tinh Không Thành Lũy trên vùng đất sống trong Tiên Hồng Không Gian cũng tiến hành đâu vào đấy.
Dương Phàm thậm chí đã thấv hirih thức ban đẩu của Tinh Không Thành Lũy.
Đây là một thứ như cái đĩa tròn, đường kính chừng ngàn trượng, ớ giữa thì dàv ngoài viền thì móng, có lọi cho việc đi lại trong tinh không.
Nghe Đặng Thi Dao nói. nếu cẩn thià Tinh Không Thành Lũy dạng đĩa tròn này có thể
biến thành viên cẩu sắt thép, lực phòng ngự được tăng vài lẩn.
Luyện tạo Tinh Không Thành Lũy cũng là chuvện cực kỳ dài dòng. Dương Phàm chi ngẫu nhiên hồ trợ đê ý xem còn cần tài liệu gì.
- Muốn luyện thành Tinh Không Thành Lũy nàv đại khái cẩn thời gianbao lâu?
Dương Phàm không khói hỏi.
Thiên tượng đại sư đưa ra vài con sổ:
- Đại khái còn cần tám vạn năm. ớ đâv chúng ta có Tông sư trận pháp, luvện khí; có Tiên Đế chường khống; có đại lượng nhân lực vật lực; lại là loại qưv mô nhỏ có thê trường thành cho nên mới chi cẩn tám vạn năm.
Thiên tượng đại sư giải thích.
Tám vạn năm ờ trong mắt Thiên tượng coi như rất ngắn.
Nhu Tinh Không Thành Lũy bình thường ít nhất cẩn mấy chục vạn năm mới có thể luyện tạo thành công. Đó luôn là một công trình không lô.
- Được rồỊ tám vạn năm...
Trước khi rời đi. Dương Phàm liếc mắt nhìn Lam Băng Tiên Đe một cái.
Chi một cái liếc mắt tùy ý khiển Lam Băng Tiên Đế cám thấy nàng minh.
Thời gian tám vạn năm, cho dù đối với Dương Phàm hàng năm chìm trong tu luyện cùng tương đối dài lâu.
Trừ việc ngẫu nhiên đi chuần bị một số tài liệu, đại bộ phận thòi gian của Dương Phàm đều dùng để tu luyện.
Có một lần trong quá trinh luvện chế, Thiên tượng đại sư yêu cầu một loại tài liệu chi Phàm giớii mới có.
Loại tài liệu nàv rất bình thường, chi có tác dụng làm điều hòa nhưng lại rất quan trọng.
Vừa khéo Tiên Hồng Không Gian của Dương Phàm cùng không có loại tài liệu này.
Việc nàv không chi làm khó Thiên tượng cùng Đặng Thi Dao mà còn làm khó cà Lam Băng Tiên Đe.
- Với năng lực của ta còn không đủ để mớ thông đạo hai giới.
Lam Băng Tiên Đế chi lắc đẩu.
Nhưng là hắn cũng nói thêm một câu:
- Trừ khi có nhân vật cấp Đại Đế ra tay...
Nhân vật cấp Đại Đế? Vân Tiêu cung thật ra có một vị. nhưng Dương Phàm còn không ngốc đến mức đi tìm Vân Tiêu Đại Đế.
- Việc nàv có chút khó khăn, ta đi các nơi La Thiên Tiên Cảnh nhìn xem.
Sau khi Dương Phàm nhắn nhủ xong liền hu khôngbiến mất.
Ngay sau đó.
Bá!
Tại Thiên cẩm Nội Hải. Đông Thắng Đại Lục. Phàm giới.
ở đáy biển sâu. một nam nhân trổng rỗng xuất hiện phía trên một con rối.
Hô~~
Dương Phàm hít sâu một hoi. thấp giọng ni non:
- Khí tức của Phàm giới...
Nếu để đại lão thượng giới biết có một người có thể thoải mái tùv ý qua lại hai giới thì nhất định sẽ khiếp sợ thất giớii.
Sau khi tới Phàm giới, Dương Phàm theo bản năng thu liễm khí tức.
Cũng mav tất cả pháp lực tu vi của hắn đểu ờ trong không gian Mệnh Hạch, thản thể thì lại tu luyện Luyện thê thuật
Sớ dĩ làm vậy là bời vì một loại trực giác vô hình.
Khoảnh khắc đặt chân ờ không gian Phàm giới. Dương Phàm phát hiện không gian nơi mình xuất hiện lại vếu ớt như thế.
Hắn chi sợ hơi chút không cẩn thận sẽ đánh nát không gian.
Loại "đánh nát" này cũng không phái tạo thành khe không gian mà là phản ứng dâv chuyển.
Lúc trước ỡ Phàm giới, dập nát chán không, Phá toái hư không đối với Dương Phàm mà nói chính là thân thoại.
Nhưng là giờ phút này. Dương Phàm thản ớ vùng không gian này đểu phải cẩn thận vô cùng, như dẫm trên băng móng.
Cái gọi là dập nát chân không đối với hắn mà nói hoàn toàn là trò cười, có thể nói dễ như trở bân tay.
Thật cẩn thận triển khai thản niệm. Dương Phàm tim được người có liên quan với mình.
ở Thiên Cầm Nội Hải. hắn phát hiện không ít cường giả lục kiếp Tán tiên trớ lẻn.
Trong đó có vài người đạt tới thất kiép Tán tiên khủng bố.
Thất kiếp Tán tiên, đó chính là nhản vật tu vi có thể so với Chân Tiên trung vị. ờ nhản giới đã là cường giả Chí Tôn.
Càng khiến Dương Phàm ngạc nhiên vui mừng chính là một vị thất kiềp Tán tiên trong đó lại là đệ tử mình từng thu nhận - Phó Tuyết!
Bá!
Thi triển thẩn thông thuấn di, rất nhanh Dương Phàm tìm tới Phó Tuyết.
- Sư... Sư tôn...
Phó Tuvết đang lánh đời tu luyện, mặt hoa trắng bệch, vẻ lo sợ khôngvên nhìn nam nhân trước mắt.
Trong vòng hai tháng Dương Phàm đã tìm được Ngân Phách Thủv - một loại tài liệu chi Phàm giới mới có.
Ánh mắt Lam Băng Tiên Đế lóe lên. lòng mơ ước đối với thế giới thất lạc bí mật mà Dương Phàm nắm giữ này càng thêm mành liệt.
Hắn hoài nghi Dương Phàm có được năng lực qua lại hai giới thượng hạ.
Muốn mớ thòng đạo hai giới, cho dù tu vi Cửu Thiên Huvển Tiẻn nhất trọng như hắn đểu cảm thấv không làm được.
Cho dù hắn có năng lực mớ thòng đạo hai giới, với trình tự lực lượng của Tiên Đế cũng không thể ỡ lại Phàm giới.
"Người nàv rốt cục còn có bao nhiêu bí mật?"
Trong lòng Lam Băng Tiên Đe ngẩm suy đoán, bắt đẩu âm thẳm tính toán.
Từ mới đẩu chi vì mục đích bảo vệ Thiên tượng đại sư. giờ phút này tất cả tâm tu của hắn đều chuvển dời đến việc tính kế Dương Phàm.
Dương Phàm đứng tại chỗ, tươi cười ấm áp. Hắn chi nói cho hai người, loại tài liệu nàv hắn vừa khéo lấy được từ trong tav một người phi thăng.
Thiên tượng nửa tin nửa ngờ. chua từng tĩuy cứu nhiều. Tất cả tâm thần của lão đều dùng cho việc luyện tạo Tinh Không Thành Lũy hoàn toàn mới này. Điểu nàv đổi với lão mà nói. rất có tinh khiêu chiến.
Lam Băng Tiên Đe âm thẩm cười lạnh, căn bản không tin lòi nói của Dương Phàm.
Cảm quan Luân hồi của Dương Phàm cùng mơ hồ cảm ứng được biến hóa tâm lý của Lam Băng Tiên Đế, trong lòng hơi kinh ngạc.
Trong dĩ vãng, hắn cũng không hv vọng xa vòi cảm ứng được biến hóa tâm lý của Tiên
Đế.
Tuy nhiên sau khi đến uẩn Sinh đại viên măn, thực lực tăng vọt. Giờ phút này trên cây non Uân Sinh lại mọc ra hai trăm phiến sinh mệnh lục diệp. Tu vi thán thông tất nhiên hon xa ngàv trước.
Trong dự tính, muốn hoàn toàn luyện chế thành công Tirih Không Thành Lũy cẩn tám vạn năm.
Nhân cơ hội nàv. vào lúc rành rỗi Dương Phàm thinh giáo Thiên tượng đại sư về việc tinh luyện Luân Hòi Bàn của mình.
Thiên tượng mặc dù không thể tìm hiểu bí ẩn của Luân hồi. nhưng về đạo luvện khí cũng chi điểm một chút cho Dương Phàm.
Sổ tài liệu khổng lồ vô cùng trong Tiên Hồng Không Gian đủ cho Dương Phàm không ngừng tinh luvện Luân Hôi Bàn.
Nhiệm vụ này hắn cũng không bắt buộc phải tự làm. có thể giao cho phân thản Mộc Phong làm thay.
Cứ như vậy. thời gian tám vạn năm dài dòng của Dương Phàm chậm rãi trôi qua.
Vào năm thứ năm vạn, Luyện thể thuật của Dương Phàm đạt tói Kim Tiên thất trọng, trực tiếp khiêu chiến Đoàn trường tiên vệ đoàn.
Với thán phận Đại đội trướng, vượt qua liền vài cấp khiêu chiến Đoàn trướng tiên vệ đoàn.
Tin tức bom tấn này nổ tung trong các đoàn tiên vệ của Vân Tiêu cung.
Tu vi của Đại đội trường bình thường đều trong khoảng Kim Tiên tứ trọng đến ngũ trọng.
Mà tiên vệ đoàn trướng ít nhất đểu là nhân vật Kim Tiên thượng vị, cũng chính là cấp bậc Tiên Quân.
Từ Đại đội trướng đến tiên vệ đoàn trướng, còn có hai chức vị.
Dương Phàm vượt qua liền hai chức vị khiêu chiến. Dõi mắt khắp các tiên vệ đoàn của Vân Tiêu cung, đâv là chuyện xưa nav chua từng có.
Theo lý thuyết, khiêu chiến như vậy rất có khả năng sẽ bị từ chối.
Nhưng làm sao Dương Phàm lại làm một chuyện không nắm chắc. Trước tiên hắn tìm đến Phó thống lĩnh lúc đầu phán phó chức vị cho mình.
Chức vị của Phó thống lĩnh còn ớ cấp bậc phía trên Đoàn trướng, phụ trợ Tổng thống lĩnh quản lý các tiên vệ đoàn.
Mà Tổng thống lình là nhản vật cấp Tiên Đế, bình thường có bao giờ hiện thân. Cho nên bình thường thật sự nắm quyên lại là Phó thống lĩnh.
Vì thế, Dương Phàm tự nhiên đút lót Phó thống lĩnh kia một phen, cũng hỏi hắn tung tích của Dư Mộng Thanh.
- Nàng được điểu vào nội cung, nơi đó là cấm địa của Vân Tiêu cung, bổn thống lĩnh cũng không có cơ hội đi vào. Dù sao tiên vệ đoàn chúng ta đa phần là bảo vệ sự an toàn của ngoại cung.
Phó thống lĩnh chi biết đại khái tung tích của Dư Mộng Thanh.
- Nội cung?
Trong lòng Dương Phàm thoáng động.
Hắn sớm hòi thăm một phen, Bích Dao Vân Tiên hẳn là trong phạm vi nội cung của Vân Tiêu cung.
Vân Tiêu cung chia làm ngoại cung và nội cung.
Nội cung là nơi ớ của gia tộc trực hệ của Đại Đế cùng với thản thuộc gia quyến, bình thường không tiếp người ngoài.
Ngoại cung cũng có nghĩa hẹp là bên ngoài của Vân Tiêu cung. Đây là một khu vực khỏng lồ, rất nhiêu người có liên quan mật thiá dâv mơ rễ má với Vân Tiêu cung đêu ớ nơi đâv. Người bên ngoài cũng có thể tiến vào nơi đây, hoặc tới chơi hoặc giao dịch.
Đối với việc khiêu chiến tiên vệ đoàn trướng, Phó thống lĩnh cũng không lạc quan.
- Đoàn trướng tiên vệ đoàn thứ chín đạt tới Kim Tiên bát trọng, chi kém một bước là có thê bước vào Kim Tiên cửu trọng. Với tu vi Luyện thê thuật Kim Tiên thất trọng của ngươi cho dù thêm huvá mạch thẩn thông, muốn chiến thắng hắn chi sợ cũng rất khó. Cho dù không phân thắng bại, ngươi cũng không thê lay động địa vị đoàn trướng.
Phó thống lĩnh than thớ nói. khuvẻn Dương Phàm tốt nhất là từ bỏ ý định.
- Phó thống lĩnh yên tâm. Kim Tiên bát trọng, hẳn là không làm khó được ta.
Dương Phàm cười thẩn bí.
- Ngươi thật sự tự tin như vậy?
Lân này đến phiên Phó thông lĩnh kinh ngạc.
Khiêu chiến diễn ra cùng ngày. Chung quanh diễn võ trường, nguời đông nghìn nghịt.
Không chi Đoàn trướng các tiên vệ đoàn đểu tới, ngay cả một vị Phó thống lĩnh Kim Tiên đại viên mãn đinh cũng tới.
Trận chiến này rất được chờ mong.
Rất nhiều người không coi trọng Dương Phàm.
Dù sao Đoàn trướng tiên vệ đoàn thứ chín là cường giả tu vi gần tới Kim Tiên cửu trọng, ớ Tinh Thiên thế giới này trà Tiên Đế cao cao tại thượng, không có bao nhiêu người có thể uy hiép đến hắn.
- Tiểu từ, dũng khí có thừa. Lão phu trải qua vài lần đại chiến của Thiên giới, đă vài ngàn vạn năm không ai dám khiêu chiến ta.
Thích Võ Quảng cười rúm tim nhìn thiếu niên đứng ớ đối diện trên diễn võ trường.
Thiếu niên tên Dương Kỳ đển từ đại lục mặt đất này. những năm gần đây quật khới như sao chồi ớ Vân Tiêu cung.
Trong thời gian không đến mười vạn năm, tu luvện từ Kim Tiên nhị trọng đến Kim Tiên thất trọng.
Nếu là công pháp bình thường thì cũng thôi, có thể hìrih dung bang từ "Kỳ tài có một không hai".
Nhưng mà công pháp thiếu niên này tu luyện lại là Luyện thể thuật hiếm thấv.
Ai cũng đểu biết Luyện thể thuật là một môn công pháp đơn giản, nhưng độ khó tu luyện rất lớn. Càng về sau lại càng khó khăn.
Nhưng Luvện thể thuật lại là công pháp trớ về bản nguyên. Nếu có số lượng khổng lồ linh dịch tiên đan phụ trợ quý hiếm, có thê gia tăng thật nhanh tốc độ tu luvện.
Dương Phàm có rất nhiều thiên tài địa bào phụ trợ. sinh mệnh lực vô cùng vô tận trong không gian Mệnh Hạch luvện thể. Càng có những vật nghịch thiên như Nghịch Linh Huvết. Nghịch Tiên Huyết tẩv luvện thản thể.
Lại thêm cành giới Đại Luân Hồi cao vô cùng, con đường để cao Luvện thể thuật của Dương Phàm lại càng thông suốt không chút trớ ngại.
Chính là sau khi đạt tới Kim Tiên thất trọng, Dương Phàm phát hiện tốc độ tu luvện Luvện thể thuật đột nhiên thong thả tới cực điểm, cho dù hắn có nhiều vật nghịch thiên như vậy phụ trợ.
"Nếu muốn tu luvện Luyện thể thật đạt tới Kim Tiên cừu trọng, chi sợ rất khó. Dựa theo xu thế trước mắt. không có mấv trăm vạn năm căn bản không có khá năng". Dương Phàm từng cảm khái như vậy.
Kim Tiên cửu trọng đã khó khăn như vậv. càng không nói đến cảnh giới Tiên Đế.
- Xin tiềnbổi chi giáo.
Dương Phàm cũng không nói lời vô nghĩa, tất cà tâm thân đêu tập trung trên người Đoàn trướng tiên vệ đoàn thứ chín: Thích Võ Quáng.
Thích Võ Quảng là một tiên tướng thản kinh bách chiến (đích thân trải qua rất nhiều trận chiến đẩu), kinh nghiệm phong phú khí thế trâm ổn. Hắn đứng ờ đó giống như một ngọn núi lớn sừng sững không thể lav động.
Bàn tav thô ráp có lực cầm một cây thiết kích. Một cỗ khí tức mạnh mẽ tràn ngập sát phạt và áp bách. Toàn bộ diễn võ trườngbới vậy mà chợt lạnh vài phán.
Tiên linh khí trong không gian rung động dồn dập theo trường kích chậm rãi nâng lên khiển cho pháp lực trong cơ thể những người quan sát trận chiến gần đó xao động.
Sắc mặt Dương Phàm ngưng trọng. Đổi thủ lẩn này khác hẳn dĩ vãng.
Bất kể là tu vi. kinh nghiệm hav ý thức chiến đấu đều cường đại vô cùng.
Hai người giẳng co hồi lâu. Khí thế trên người Thích Võ Quảng vượt qua đến một độ cao. toàn bộ diễn võ trường đểu chịu đựng một cỗ áp bách không gian không hiểu.
Theo một tiếng thét dài. lôi điện trong thiên hư cuồn cuộn mãnh liệt, hóa diễm ngũ sắc nhảy múa. Khí tức sát phạt sắc bén dung nhập trong thán thông pháp lực sinh ra lực lượng khủngbổ kinh sợức vạn thẩn hồn.
Trong tay Dương Phàm xuất hiện một thanh Hoàng kim chiến đao Tiên bảo lục phẩm hiêm có, vận chuyên lực lượng đáng sợ trong thản thê. "Vù" một tiếng, thanh đao kéo theo một đạo cuồng phong xông về phía Thích Võ Quảng như thiên thẩn dưới lôi điện cùng hóa diễm ngũ sắc làm nền.
Choeng!!!
- Ta thua...
Là Đoàn trướng tiên vệ đoàn thứ chín, Thích Võ Quảng không nghĩ tới minh sẽ thua hơn nữa lại thua uất ức như vậy. Bại bói một kiện Pháp bảo quv dị "Tự động hộ chủ".
Dương Phàm hòa tốc thu hồi Luân Hồi Bàn. Tại đâv không ít người xem cuộc chiến thậm chí không thấy rõ hình dáng cùng đẳng cấp của Pháp bảo này.
Toàn bộ quá trình thắng lợi đối vói Dương Phàm mà nói có vẻ nhẹ nhàng như thế. cũng không giống như trong tướng tượng của mọi người: Phái tiến hành một phen long tranh hô đấu ngoạn mục.
- Đó... Rốt cục là Tiên bảo gì. thẩn thông quỷ dị nhuthế.
Phó thống lĩnh thấp giọng thì thào, ánh mắt không ngừng lóe lẻn.
Sau trận chiến này. Thích Võ Quàng ảm đạm đi xuống, thân hình già nua thêm vài phẩn.
- Dương Kỳ. ngươi không hổ là người mà Đại thống lĩnh chi đích danh, lại có tiềm lực như thế. Từ hôm nav trờ đi, ngươi chính là Đoàn trướng tiên vệ đoàn thứ chín, chưởng quản năm vạn tiên vệ. Bông lộc mỗi ngàn năm là hai trăm vạn tiên thạch...
Phó thống lĩnh đương tràng tuvên bố với mọi người.
Bời vì nghĩ tới có một sổ nguời sẽ bất mãn, Phó thống lĩnh nói đến tên của Đại thống lĩnh.
Dù sao thòi gian Dương Phàm tiến vào tiên vệ đoàn ngắn ngủi, nhậm chức tiên vệ đoàn trường sợ rằng có người không phục.
- Khó trách Dương Kỳ nàv lợi hại như thế, nguyên lai có Tiên Đế chi đích danh. Ngàv sau chi sợ là long phượng trong đám người.
Phẩn đông người đang xem cuộc chiến trên diễn võ tràng đểu bắt đầu nghị luận.
Trận chiến hôm nay đã địrih trước Dương Phàm trờ thành một ngôi sao sáng mới quật khói của Vân Tiêu cung.
Dương Kỳ.
Cái tên này sẽ không còn xa lạ trong phạm vi thế lực Vân Tiêu cung.
Khôngbao lâu, một danh hiệu "Ngòi sao kỳ tích" được gán thêm cho Dương Phàm.
Mặc dù nơi bắt nguồn danh hiệu nàv có một bộ phận nguyên nhản là rất nhiều thủ hạ của tiên vệ đoàn có phần lấv lòng thượng cấp.
Nhưng danh hiệu "Ngôi sao kỳ tích" nàv rất nhanh nổi tiếng các tiên vệ đoàn, cũng truvền khắp các tiên binh tiên vệ của Vân Tiẻu cung cùng với trong chấp pháp đoàn.
Sau khi trớ thành Đoàn trường tiên vệ đoàn thứ chín. Dương Phàm phát hiện địa vị cao cũng không thoải mái như trong tướng tượng của mình.
Thản ớ địa vị cao có rất nhiều chuyện rườm rà cần phải xử lý.
Một điểm trọng vếu nhất là thòi gian tu luyện của hắn bị giảm bớt.
Cũng mav tu luvện trong bốn năm vạn năm gẩn đâv sinh mệnh lục diệp trong không gian Mệnh Hạch đã ngưng kết ra số lượng tám chín trăm phiến.
Câv uần Sinh cùng trướng thành lớn mạnh, cao đến hai trượng, trên nhánh cây mọc đầv những phiến lá lớn bẳng bàn tay đứa trẻ.
Tám chín trăm phiền sinh mệnh lục diệp đã khiến cảnh giới uần Sinh đại viên mãn của Dương Phàm gần tới cực hạn đinh.
Một khi ngưng kết ra hơn ngàn phiến sinh mệnh lục diệp. Dương Phàm sẽ quá độ đến cảnh giới tiếp theo - Diễn Sinh KỲ.
Diễn Sinh Kv - ý nghĩa như tên gọi, tức là sinh mệnh diễn sinh và truvển thừa vô hạn. Sinh mệnh lực sẽ bành trướng đạt đến một mức độ khó tin.
Thời gian năm vạn năm, chẳng những cành giới cùng Luyện thể thuật của Dương Phàm được bay vọt về chất, ngav cả Luân Hồi Bàn cũng dần dần được tinh luvện đến đinh của Tiên bảo - Tiên bảo cửu phâm.
Trận chiến vói Thích Võ Quàng, muốn thủ thắng chi dựa vào Luvện thể thuật chi sợ rất gian nan.
Mà Luân Hồi Bàn vừa l a. chi bang công năng "Tự động hộ chủ" của bản thản Pháp bảo đã đánh bại Thích Võ Quảng.
Dương Phàm rất vừa lòng đối với biểu hiện của Luân Hồi Bàn.
Vào thời khắc cành giới đạt tói uẩn Sinh Kv đinh cực hạn, Dương Phàm thoáng giám chậm tốc độ tu luvện. từ cực độ áp lực thong thà xuống. Cùng lúc hắn xử lv sự vụ của tiên vệ đoàn, rát ra không ít thời gian để tìm hiểu cân nhắc từng chi tiết nhò của cảnh giới Diễn Sinh Kỳ tiếp theo.
Trong Tiên Hồng Không Gian, luyện chế Tinh Không Thành Lũy đã gần tới hậu kỳ.
Theo như lời của Thiên tượng đại sư thì:
- Nhanh thì một vạn năm, lâu thi hai vạn năm, một tác phẩm Tinh Không Thành Lũy hoàn toàn mói sẽ hoàn thành.
Dương Phàm chưa từng thả lóng chú ý về phương diện này.
Bỡi vi Tinh Không Thành Lũy chính là gia đình của hắn sau này.
Còn nữa. một nhản vật cấp Tiên Đe ớ trong Tiên Hồng Không Gian, ít nhiều hắn có chút lo lắng.
Vùng đất sống, trong một không gian được hào quang xanh biếc ngăn cách.
Dương Phàm nhin thấy ngoại hình đại khái của thành lũy dạng đĩa tròn, ớ giữa dàỵ viền ngoài móng. Có chút giống Luân Hồi Bàn của Dương Phàm nhưng càng lộ vẻ không lô trâm trọng.
Cả phẩn giữa thành lũy là một cung điện hình trứng cao ba tầng, bể ngoài tron nhẵn trắng nhưtuvết. bóng loáng như gương, ở một số vị trí có khắc đồ án thần bí.
Tầng một diện tích lớn nhất, là trung tâm của cà cung điện hirih trứng, được coi là tầng trung tâm. Tinh Nguyên Lô - nguồn năng lượng của cả Tinh Không Thành Lũy cùng với nhiều trận pháp khống chế then chốt đểu ớ chỗ nàv.
Nơi này là trọng địa trung tâm của Tinh Không Thanh Lũy. Tài liệu dùng để luyện chế cũng kiên cổ nhất.
Đặng Thi Dao lấy tên cho tầng trung tâm này là Tầng Tinh Hạch.
-Cho dùtoànbộ Tinh Không Thành Lũv sụp đổ. chi cẩn TẩngTirih Hạch nàv tồn tại. có thể chữa trị lại trong thời gian ngắn.
Nhắc tới điểm này, Đặng Thi Dao cùng Thiên tượng đại sư đểu có chút đắc ý.
Hiển nhiên đâv là một ý sáng tạo rất lớn.
Tầng Tinh Hạch-ý nghĩa như tên gọi, giống như tinh hạch của một tinh cầu. có thể thấv được địa vị của nó.
Bời vì diện tích của Tầng Tinh Hạch quá lớn. trong việc thăng cấp ngày sau Đặng Thi Dao thiết kế chia làm hai tâng nội ngoại.
Tinh Hạch nội tầng sẽ hoàn toàn phong bế. chuvên làm nơi đặt Tinh Nguvên Lô và trận pháp then chốt để phòng ngừa có người phá hủy sự vận hành và tiến hóa của Tinh Không Thanh Lũy.
Chi có chủ nhân của Tinh Không Thành Lũy mói có thể đi vào nơi này. Quản lv quyển điểu khiển trung tám của cả Tinh Không Thành Lũy và đua tài liệu vào tiến hành thăng cấp Tinh Không Thành Lũy.
Tinh Hạch ngoại tầng: bói vì chất liệu cũng cực kỳ kiên cố, có thể cho chủ nhản sử udngj mờ động phủ và phủ đệ. Là trọng địa trung tâm, chi có người trọng yếu nhất mới có tư cách ớ lại nơi này.
Lúc gặp phải nguv hiểm. Tinh Hạch ngoại tầng có thể được dùng làm nơi tránh nạn.
ở trên dưới Tầng Tinh Hạch đều có một tầng, đều là không gian cư trú của Tinh Không Thanh Lũy.
Hai tầng này là chia làm tầng phụ thuộc hoặc tầng cư trú.
Đặng Thi Dao từng để lộ: Theo Tinh Không Thành Lũy thăng cấp và mớ rộng, sổ tầng phụ thuộc của cung điện hirih trứng sẽ càng ngày càng nhiều. Đến lúc đó cho dù chứa ngàn vạn nguời tu luvện cũng không phải việc khó.
Cung điện hình trứng là nơi trung tâm kiên cố nhất của Tinh Không Thành Lũy. càng ra ngoài tài liệu càng mỏng, có lợi cho việc đi chuyên trong Tirih Hà.
- Thiên tượng đại sư lấy tên cho bộ phận chung quanh này là Thiên Dực Bàn. nó hết sức thẩn kỳ. Dùng cho Tinh Không Thành Lũy phi hành, chiến đấu và phòng ngự. Trước mắt. luvện chế Thiên Dực Bàn còn chưa hoàn thảnh.
Đặng Thi Dao giải thích.
Chi chốc lát. Dương Phàm đi vào Tầng Tinh Hạch của cung điện hirih trứng trong Tinh Không Thành Lũy.
ờ trung tâm nhất của Tầng Tinh Hạch có một cái miệng rồng lớn màu đồng xanh.
Toàn thể miệng rồng nàv là một đinh lô trì (ao) khổng lồ được bao phủ bới một màn hào quang màu trắng.
Xuvên qua màn hào quang màu trắng, Dương Phàm nhìn thấv chất lòng nhiệt độ cực cao chảy trong đinh lô trì, lóe ra hào quang kim loại các màu.
- Đây chính là Tinh Nguvên Lô, tác phảm tột đinh trong đòi của lão phu. Giờ phút này nó đã có thể so với Thứ Thần Khí. Ngày sau có thể không ngừng trường thành, dẫn theo việc thăng cấp của cả Tinh Không Thanh Lũy.
Thiên tượng nhin chẳm chẳm vào đinh lô đồng xanh, trong mắt lóe ra màu sắc hưng phấn nóng bóng.
Dương Phàm cũng nhin kỹ Tinh Nguyên Lô nàv. Cả đinh lô trì rồng xanh lộ vẻ cổ xưa dày dặn và nặng nể, bên trên điêu khắc đường nét trận pháp phúc tạp.
- Không ngờ đạt tới cấp bậc Thứ Thẩn khí.
Dương Phàm kinh hãi không thôi.
Độ cứng rắn và chịu nhiệt của Tinh Nguvên Lô kia đạt tới một mức độ khủngbố.
- Dõi khắp thất giới cũng rất hiếm có lực lượng có thể phá hủv Tinh Nguyên Lô này, càng trọng yếu là tính thăng cấp của nó. Chi cần hàng năm đưa tài liệu vào trong miệng rông, sẽ có một ngàv nó có thể trở thành Thẩn khí chán chính.
Thiên tượng không thể giấu được vẻ hung phấn trên mặt.
Trong Đại Luân Hồi vô hình, Dương Phàm có thể cảm nhận được một phen ý tốt cùng chân thành của Du Vân Tiên Đế.
- Một lòi đã định.
Trong mắt Dương Phàm lộ ý cười, nửa thật nửa giả nói ra lời này.
-Tốt.
Du Vân Tiên Đe càng thêm nhìn Dương Phàm vói cặp mắt khác xưa, hơi thám ý liếc hắn một cái:
- Bản đế sẽ chờ mong cái ngàv ngươi tấn chức Tiên Đế.
Hai người đứng trên Đông Vân môn, trò chuyện câu được câu chăng.
Du Vân Tiên Đe phát hiện mình nói chuvện với thiếu niên trước mắt nàv rất họp duvẻn.
Là nhân vật cấp Tiên Đe. hắn cò đơn không thể nghi ngờ. Địa vị càng cao càng khó tìm được bạn tri kỷ. Dõi mắt khắp các tiên vệ đoàn của Vân Tiêu cung, người nào không cung cung kính kính với hắn.
Mà duỵ nhất có Dương Phàm có thể nói chuvện thẳng thắn thành khẩn tự nhiên với hắn nhưmột băng hữu.
Đương nhiên hắn cũng không biết, Dương Phàm có thể làm được điểu này là bới vì tự tin vào thực lực của minh.
Dương Phàm tin chắc, gặp phải Tiên Đế trình, tự bình thường, vị tất mình không có lực đánh một trận.
Biểu hiện của Du Vân Tiên Đế cùng Dương Phàm lọt vào trong mắt của những tiên nhân và tiên vệ chấp pháp khác trong Vân Tiêu cung, lại nhấc lên sóng gió ngập tròi.
- Xem ra đồn đại không giả. DươngPhàm nàvquà thật được Tiên Đế tán thường.
Một gã chấp pháp Kim Tiên tứ trọng nhìn tình hình này, kinh ngạc vô cùng.
- Đoàn trướng thật tài ba. Không ngờ có thể ngang hàng cùng Tiên Đế, nhìn qua quan hệ bọn họ không tồi.
Rất nhiều tiên vệ trong tiên vệ đoàn thứ chín không khòi sinh lòng tự hào.
Lúc nàv Dương Phàm thân là nhân vật cấp Tiên Quân đã có thể kết giao bằng hữu với nhản vật cấp Tiên Đế, ngày sau chi sợ có tiềm lực trờ thành Tiên Đế.
Hai người đứng trên Đông Vân môn ước chừng một canh giờ.
Thẳng đến khi một cỗ kiệu Bích Ngọc Phù Vân tỏa ra hào quang nhiều màu dịu dàng từ trong cửa đông lơ lửng trôi qua, cũng có hai chục vệ sĩ bích ý (y phục màu xanh biếc) hộ giá.
Khiến Dương Phàm ngạc nhiên chính là tu vi của hai mươi vệ sĩ ý phục xanh biếc nàv đều đạt tới trinh tự Kim Tiên thượng vị.
Cồ kiệu Bích Ngọc Phù Vân kia được một đám mâv rực rỡ như chiếc lá xanh biếc phụ trợ. bốn phía chiếu rọi hào quang nhiêu màu mù mịt. mòng lung huyên ảo.
- Tròi ạ. Không ngờ là Bích Diệp Phù Vân kiệu của Cửu Công chúa...
Toàn bộ gần cửa đông ồ lẻn chấn động, vô số kiếm quang bay múa. vô số thẩn niệm xẹt qua.
- Tránh đường!
Dương Phàm quát lớn một tiếng, Hoàng kim chiến kích trong tav vung lên. Trong huyết mạch thân thể phát ra một cồ khí tức nguvên thủv dã man sinh ra lực lượng kinh sợ tâm hồn. khiên toàn trường yên tĩnh.
BáBáBá!!!
Hơn vạn tiên vệ canh giữ cửa đông giống như sớm có chuần bị. nhanh chóng dọn dẹp đám người, mớ ra một con rộng lớn cho Cừu Còng chúa.
Những tiên nhản ý đồ tói gần bị đè tại chỗ. người lớn tiếng hò hét trực tiếp bị và miệng.
Trong khoárih khắc bầu không khí chung quanh cửa đông yên tĩnh, tiên vệ quan duv trì trật tự gọn gàng ngăn nắp.
Ngay cả những nhản vật tu vi đạt tới cấp bậc Tiên Quân cũng không dám lồ mãng.
Đối kháng với tiên vệ quân cũng tương đương chống lại Vân Tiêu cung.
Huống chi trên Đòng Vân môn kia còn có Tiên Đe tọa trấn.
Toàn bộ quá trình duv trì trị an hết sức thuận lợi.
Du Vân Tiên Đế đứng trên Đỏng Vân môn, ánh mắt trầm tĩnh chăm chú nhìn cồ kiệu Bích Diệp Phù Vân phát ra hào quang mông lung, vẫn không nhúc nhích.
Bích Diệp Phù Vân kiệu vừa bay ra khói Đòng Vân môn.
Bá!
Một dáng người oai hùng chắn trước Phù Vân kiệu.
- Người nào? Dám chắn đường của Cửu Công chúa!
Một gã vệ sĩ bích ý quát to.
- Ta chính là tiên vệ đoàn trường Dương Kỳ trấn thủ Vân Tiêu cung. Công chúa du lịch, hộ giá không chu toàn, đặc biệt đến xin tạ tội.
Dương Phàm không kiêu ngạo không siểm nịnh, thi lễ hướng Bích Diệp Phù Vân kiệu.
Một bức rèm che xanh biếc trong suốt chắn tẩm nhìn của hắn.
Hắn vốn muốn thòng qua cảm quan Đại Luân Hồi thăm dò tình huống bén trong, lại cảm giác trên Bích Diệp Phù Vân kiệu kia ân chứa một cỗ thần thông đáng sợ, vô hạn suy yếu cảm quan của hắn.
"Loại lực lượng này..."
Trong lòng Dương Phàm chấn động. Hắn có thê cám giác được sự đáng sợ cùa cỗ lực lượng kia, đã chạm đến cấm kỵ của thế giới nàv.
Vào lúc Dương Phàm chặn đường xin tạ tội, toàn bộ phụ cận cửa đông một vùng tĩnh mịch.
Rất nhiều người đểu đứng yên tại chỗ. ngừng hò hấp.
Không ai nghĩ đến. "Ngôi sao kỳ tích" quật khới trong mười vạn năm gần đây của Vân Tiêu cung lại tò vẻ săn đón Cừu Công chúa.
Ngay cà Du Vân Tiên Đế kia trong mắt cũng lộ vẻ khác thường.
Sau một lát.
Trong cảm quan của tẩt cà mọi người, dường nhưtrải qua thòi gian thật lâu.
- Dương đoàn trướng làm hết chức trách, làm sao có tội? Ngược lại là bản điện du lịch, mang phiền toái đến cho các ngươi...
Một thanh âm dịu dàng như tiếng trời, phảng phất truvển ra từ trong mây mù mờ mịt. có một loại âm luật tự nhiên như suối chảy róc rách.
Khoárih khắc nàv, tất cả phiền não trên thế gian như mây khói biến mất theo gió.
Thanh âm tươi đẹp kia dung họp giai điệu đẹp nhất trong tự nhiên, trước mắt như có thể rõ ràng nhìn thấv Tinh linh đang nhảv múa trong gió, như con cá tự do trong nước.
Thanh âm này khiến Dương Phàm vừa cảm thấy quen thuộc lại cảm thấy xa lạ.
Một loại cám giác cực kỳ mâu thuẫn.
Thông qua nhận biết thanh âm hắn có thể xác định người lên tiếng là Vân Vũ Tịch, nhưng lại có chút xa lạ.
Vào thời khắc tất cà ngần ra, Bích Diệp Phù Vân kiệu đã bav hướng cuối thiên địa hào quang mịt mờ.
- VũTịch... Lại không nhận ra ta?
Dương Phàm có chút thất thẩn, hoảng hốt trong nháy mắt. giống như đã qua một đòi. Quá trình quen biết Vân Vũ Tịch, chung sông với nhau bình thán xẹt qua trong đâu.
Giờ khắc này. hắn lại có thể ngộ kỳ diệu đối với áo nghĩa của Đại Luân Hồi.
Thật lâu sau, hắn âm thẩm thớ dài: "Dương Phàm của kiếp trước đã chết. Kiếp này ta là Dương Kỳ!"
Dương Kỳ cùng Dương Phàm, từ một trinh độ nào đó mà nói đã không phải một người.
Bất kể là linh hồn hav là thán thể đểu biến thành nguời khác.
Duv nhất không biến là linh hồn tâm ấn. còn có trí nhớ của kiếp trước vượt qua Luân hồi mà tới.
"Vũ Tịch không nhận ra ta cũng rất bình thường!"
Dương Phàm thớ dài thật dài.
Ngay cả hắn khi nghe đến thanh âm của Cừu Công chúa cũng có vài tia cảm giác xa lạ.
"Vũ Tịch mà ta đau khổ truy tìm rốt cục có còn là Vân Vũ Tịch ngàv trước hav không?"
Dương Phàm đột nhiên có chút mẻ mang.
Trong Đại Luân Hồi vô hình, hắn bắt giữ được một tia cảm ứng nghiệm chứng trực giác của hắn.
Dương Phàm đã chết, như vậy Vũ Tịch còn chân chírih tồn tại hay không?
- Ha ha. Tinh Thiên thế giới này lại có thêm một ké thẩn phục dưới váy Cửu Cóng chúa.
Một thanh âm nghiền ngẫm vang lên bên tai Dương Phàm.
Du Vân Tiên Đế xuất hiện tại bên cạnh, trên mặt dường như có vài phẩn đồng tình.
- Xem ra. Đại thống lình cũng là một trong những người ngẩm hâm mộ Cửu Công chúa.
Dương Phàm phản kích không chút nể nang.
Du Vân Tiên Đế ngẩn ra, thẩn kỳ là không tức giận.
Hắn ngược lại có chút chột dạ. Dương Kỳ này làm sao biết trong lòng hắn cũng thẩm mến ngôi "Ám Dạ Chi Tinh"xinh đẹp rực rỡ nhất của Tinh Thiên thế giớii?
Ám Dạ Chi Tinh khiến tất cả tinh tú trời đêm của Tinh Thiên thế giới ảm đạm thất sắc.
Có lễ chi có danh hiệu này mới có thể hình dung vẻ đẹp tuyệt trần của Cửu Công chúa.
Không phủ nhận lời Dương Phàm, Du Vân Tiên Đế đua tay vỗ vai hắn:
- Ta khuvên ngươi nên từ bò ý định đi. Cửu Công chúa chính là một giấc mộng hoàn mỹ của Tinh Thiên thế giới. Rất nhiều người ngưỡng mộ thậm chí còn chua từng ra mắt dung mạo của nàng. Bói vi phàm là người từng nghe thanh âm của nàng, từ đó về sau sẽ không thê quên đi...
- ...Bởi vì phàm là người từng nghe thanh âm của nàng, từ đó về sau sẽ không thể quên
đi...
Nghe đến cuối cùng, trong lòng Dương Phàm hơi chấn động, không khói nghĩ tới lần đẩu tiên gặp mặt Vũ Tịch.
Từ sau khi nghe thanh âm của nàng thì không thể quên đi.
Chi là hiện nav Luân hồi tân sinh, nghe được thanh âm của Cửu Công chúa cám giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Cửu Còng chúa của Vân Tiêu cung Thiên giới có còn là Vũ Tịch ngày trước tại Phàm giới hay không?
Dù sao Vũ Tịch năm đó ỡ Phàm giới cũng chi là một kiềp mà Cửu Công chúa trải qua. cùng không phải là bản tôn ban đầu của nàng.
Trong lòng hắn mơ hồ lo lắng...
Du Vân Tiên Đế khuyên hắn một câu, đơn giản là cho hắn sớm ngày từ bó. rồi sau đó than nhẹ một tiếng, hư khôngbiến mất.
Cửu Còng chúa du lịch một hai tháng rồi trờ về Vân Tiêu cung, từ đó về sau không còn tin tức.
Dương Phàm thi sử dụng thế lực cùng tài sản của mình, ý đồ liên hệ Dư Mộng Thanh trong nội cung.
Dư Mộng Thanh từng là nha hoàn cùa Cửu Công chúa. Nếu có thể liên hệ được nàng, sự tình liền đon giản.
Nhưng là thử nghiệm của Dương Phàm, đểu thất bại.
Nội cung tự thành hệ thống, tự cấp tự túc cùng ngoại cung gần như là hai thế giới. Liên hệ lẫn nhau rất ít càng không nói đến liên hệ với người của Bích Dao Cung.
Dương Phàm có chút mất mát. trong lòng thẩm tính toán: Xem ra chi có thể lén vào nội cung.
Lén vào nội cung. Dương Phàm cũng không nắm chắc không bị phát hiện.
Theo hắn tìm hiểu, nội cung chính là tiểu thế giớii do Đại Đế mờ ra, nếu mạo muội tiến vào rất có thể sẽ kinh động đến Đại Đế.
- Chờ ta có đủ nắm chắc thành công, nhất định, phải lén vào nội cung.
Giờ phút nàv trong lòng Dương Phàm không chắc chắn.
Hắn thiếu hiểu biết đối với thực lực của Đại Đế.
ở trong mắt tiên nhân bình thường, Đại Đế chính là thẩn không gì không làm được. Bọn họ có thể sáng lập thế giới, có thể chướng khống không gian, thậm chí có lực lượng thav đổi thời gian.
Huvển Tiên tam trọng.
Mặc dù chi có tam trọng, nhưng chênh lệch giữa mỗi trọng chính là chênh lệch của một cấp bậc lớn, giống như khoảng cách thật lớn giữa Chán Tiên cùng Kim Tiên.
Càng thậm chí, Đại Đế có còn tại trình, từ Huvển Tiên hav không còn là một bí ẩn.
Sớ dĩ cẩn thận như thế là bới vì Dương Phàm chi có một lần cơ hội.
Một khi thản phận của hắn lộ ra, khẳng định không thể ớ lại Thiên giới.
Hắn chướng khống Luân hồi, không lo lắng an nguv của mình nhưng lại lo lắng cho người thân kiếp này.
- Hv vọng có thể sớm ngày luyện tạo thành công Tinh Không Thành Lũy. Như vậv có thể đưa người thân tiến vào.
Tâm thẩn Dương Phàm thi thoảng dung nhập Tiên Hồng Không Gian, chú ý tinh huống luvện tạo Tinh Không Thành Lũy.
Thản hữu kiếp trước đểu ỡ Thiên Lan tiên phủ trong Tiên Hồng Không Gian. Trong đó có không ít người yêu cầu đi ra giải sầu đều bị phụ thán Dương Thiên từ chối.
Trong quá trình chờ đợi dài dòng, một người đau khổ truy tìm lại tự mình tìm tới.
Người nàv chính là Du Mộng Thanh.
Dư Mộng Thanh tự tìm tới Dương Phàm.
về phẩn làm sao biết Dương Phàm, với thản phận tiên vệ đoàn trướng của hắn giờ phút này, bản thản chính là nhản vật nhiêu người chú V.
- Rốt cục cô xuất hiện rồi, biết ta đã tìm cô bao lâu không?
Dương Phàm ngạc nhiên vui mừng vô cùng.
- Dương đoàn trướng. Ngươi là "Ngòi sao kỳ tích" trong mười vạn năm gần đâv nhất của Vân Tiêu cung, trong nội cung cũng có thê nghe thấv ngươi tỏ vè ân cần đổi với Cửu Công chúa ở cửa đông. Ta thật vất vả đi ra ngoài một chuvến chính là cố ý tới tìm ngươi.
Dư Mộng Thanh mang theo một tia ý cười nghiền ngẫm.
Tới Vân Tiêu cung nhiều năm như vậy. tu vi của nàng tăng lên một tầng, đạt tới Kim Tiên bát trọng thật khiến Dương Phàm bất ngờ.
- Đi tới La Thiên Tiên Cảnh, hiện tại ngươi còn cho rang theo đuổi Bích Dao Vân Tiên là sự thật hay không?
Không ngờ Dư Mộng Thanh lại tới an ủi khuvên nhủ Dương Phàm.
- Nói cho ngươi tình hình thực tế. Trong thất giớii này, không thiếu nhân vật cấp Tiên Đế đang theo đuổi Công chúa điện hạ. Còn có một bộ phận Tiên Đế dứt khoát từ bỏ ý định, từ sớm.
Dương Phàm trầm mặc một lát, gật đẩu nói:
- Đúng vậy. Đổi với đại đa số người, Cửu Cóng chúa chính là một giấc mộng hoàn mỹ.
- Thế nào, ngươi cho rằng minh khác với bọn họ? Càng thêm đặc thù? Người ưu tú hơn ngươi, dõi khắp Thiên giớii đêm không xuể. Đêu không thê lọt vào mắt xanh của Cửu Còng
chúa.
Dư Mộng Thanh đả kích không chút lưu tình.
Nàng muốn tốt cho Dương Phàm mới nói trực tiếp như vậy.
- Bời vì...
Dương Phàm cười chua xót:
- Thật lâu trước kia, ta cùng Vũ Tịch quen biết, đồng thời còn có một đoạn tình cám luyến ái.
Cái gì!!!
Dư Mộng Thanh trợn trừng mắt. trong mắt đầy vẻ rung động:
- Ngươi đã sớm nhận thức Công chúa, hơn nữa đã có một đoạn tình cảm luyến ái? Điểu này sao có thê?
- Vật nàv chính là tín vật đính ước giữa ta và Vũ Tịch.
Dương Phàm lấy Thất Hương Ngọc Hồn Địch ra đua cho Dư Mộng Thanh.
- Tin tưởng vói năng lực của ngươi, đua vật nàv tới trước mặt Cửu Công chúa hẳn không phải việc khó.
Dương Phàm nhìn thẳng nàng.
Dư Mộng Thanh nhìn hắn hồi lâu. cuối cùng mới thốt lên:
- Dương Kv, nếu không nói sai, ngươi quá thật được Cửu Công chúa ưu ái. đây quá thật là một chuyện rất giòi. Ngươi làm được chuvện mà vô số tài tuấn trẻ tuôi trong thất giới không làm được.
- Vốn ta cho rang, nam nhân duv nhất trong thất giớii có khả năng được Cửu Công chúa yêu thích là Phù Lâm Tiên Đế gần như hoàn mỹ kia. Hiện tại xem ra. rất nhiều người đểu sai lẩm.
Dư Mộng Thanh cất kỹ Thất Hương Ngọc Hồn Địch, sau đó nói rõ tình trạng hiện tại của minh ớ nội cung với Dương Phàm.
Nguvẻn lai. lẩn này Dư Mộng Thanh trớ lại nội cung quả thật được trọng dụng.
Một vạn năm gần đây. nàng thậm chí được để bạt làm Phó tồng quản nội cung.
Nội cung khác với ngoại cung, rất nhiều chức vụ đểu do nữ nhản đám nhiệm.
Dù sao nội cung từ một mức độ nào đó mà nói kỳ thật cũng tương đương với hậu cung của Đại Đế.
Không nán lại bao lâu. Dư Mộng Thanh vội vàng rời đi.
Mặc dù nàng là Phó tổng quán nội cung cũng không thể rời đi lâu.
Kế tiếp. Dương Phàm bắt đẩu chờ đợi dài đẳng đẵng.
- Vũ Tịch nhìn thấy tín vật đinh ước này. nhất định sẽ biết là ta.
Trong lòng Dương Phàm chờ mong như thế.
Mục tiêu truy tìm mười mấy vạn năm, mắt thấy sắp thực hiện được.
Đâv là mục tiêu lớn nhất của Dương Phàm trong giai đoạn hiện tại ngoài việc thôi diễn đại đạo Tiên Hồng.
Còn có một việc đó là tìm được bản thể của Vô Song Thẩn Kiếm, hoàn thành ý nguvện cùa Vô Song. Đâv cũng là việc Dương Phàm hết sức coi trọng.
Chờ đợi hai tháng.
Dư Mộng Thanh vẻ mặt lãnh đạm trớ lại. tìm tói Dương Phàm:
- Cửu Công chúa trà lời, nàng căn bản khôngbiết ngươi.
Cái gì!!!
Trong lòng Dương Phàm chấn động:
- Tại sao có thê nhưvậv?
Chẳng lẽ Cửu Công chúa của Vân Tiêu cung vói Vũ Tịch của Phàm giớii không phải là cùng một người.
Chuvện Dương Phàm lo lắng rốt cục đã xảy ra.
- Nhưvậv, nàng có nhìn thấy tín vật đính ước kia không?
Dương Phàm hít sâu một hơi. nhin chẳm chẳm Dư Mộng Thanh.
Cảm quan Đại Luân Hồi đã tập trung nàng, một khi có biểu hiện nói dối sẽ bị Dương Phàm nhin thấu.
Dưới loại tình huống này, Dương Phàm nắm giữ tâm tình dao động cùng biến hóa tâm lý của nàng.
- Cái gì mà tín vật đính ước? Ngươi khôngnên mơ tướng hão huvển.
Dư Mộng Thanh cười lạnh nói.
Dương Phàm nhìn vào mắt nàng thật lâu. xác định nàng không nói sai.
- Tuy nhiên...
Giọng điệu Dư Mộng Tharihhơi dịu đi:
- Cửu Công chúa nói, nàng rất thích cây sáo ngọc kia. Vừa nhìn thấy lẩn đẩu liền yêu thích khôngbuông tay.
- Nàng còn hỏi. cây sáo ngọc này tên là gì?
- Thất Hương Ngọc Hồn Địch.
Trong lòng Dương Phàm bị đà kích thật lớn. chau mày chim trong trầm tư.
Nếu Cửu Công chúa không phải Vân Vũ Tịch. Vi sao lẩn đẩu tiên nhìn thấy Thất Hương Ngọc Hôn Địch liền yêu thích không buông tay?
Dù sao sáo ngọc này ỡ nhân giới tuy là trân bảo nhung ỡ thượng giới lại không tính là trân quý. Vói thản phận địa vị của Cửu Công chúa, hẳn là sẽ không hiếm lạ.
Lần này, sau khi Dư Mộng Thanh rời đi, thật lâu không trờ lại.
Thẳng đến hơn vạn năm sau.
Dư Mộng Thanh lại tìm tói Dương Phàm, hơi có một tia vui mừng:
- Cửu Công chúa hàng năm làm bạn với sáo ngọc, bộ dạng tâm sự nặng nê. Hơn nữa thường xuyên hói đến ngươi.
- Chưa từng thấy Cửu Công chúa nhiều lẩn đề cập đến tên của một nam nhân như vậy. Xem ra nàng rất hiếu kỳ đối với ngươi.
Rất khó được, lẩn này Dư Mộng Thanh lại tới chúc mừng.
Dương Phàm mặt màv rạng rỡ, cười nói:
- Làm phiền cô giúp đỡ. Nếu có cơ hội để ta cùng Cửu Công chúa lén gặp mặt, đó là tốt nhất.
- Ngươi muốn hẹn hò cùng Công chúa?
Dư Mộng Thanh lộ vé cảnh giác.
- Ha ha. có gì không thể. Chuvện này còn nhờ cô tác họp nhiều hơn.
Dương Phàm bộ dạng thoải mái. mặt màv tinh bơ lấy ra một khối tiên thạch cực phẳm đưa cho Dư Mộng Thanh.
- Khổi tiên thạch cực phẩm này tặng cho cô. Xem như bồi dưỡng nho nhó.
Dư Mộng Thanh tiếp nhận khối tiên thạch cực phẩm này. tim đập thình thịch.
Đây chính là tiên thạch cực phẩm, có thể đổi được mười ức tiên thạch bình thường.
Sau khi thu lấy tiên thạch cực phẩm, Dư Mộng Thanh liếc nhìn Dương Phàm một cái thật
sâu:
- Vói thản phận tiên vệ đoàn trướng của ngươi, cho dù nhậm chức một trăm vạn năm cũng không lấy ra được một khối tiên thạch cực phàm.
Tuy nhiên, nàng cũng hứa hẹn việc tác họp.
- Cho dù không có khối tiên thạch cực phẩm này. Nể tình bằng hữu, ta cũng sẽ tận lực trợ giúp ngươi. Tuy nhiên, tác dụng của khối tiên thạch cực phẩm nàv đổi vói việc tu luvện của ta thật sự quá lớn...
Cuối cùng, Dư Mộng Thanh cũng có chút ngượng ngùng.
Dương Phàm thẳm buồn cười: "Nhận được khối tiên thạch cực phẩm này, chi sợ ngươi sẽ càng ra sức".
- Lén gặp Cửu Còng chúa, điểu nàv rất khó. Trong khoảng thời gian ngắn khôngthể thực hiện được. Hơn nữa việc này còn phải chờ thòi cơ.
Đây là câu nói của Dư Mộng Thanh trước khi rời đi.
Kế tiếp, trong một đoạn thời gian rất dài chua từng thấv Dư Mộng Thanh liên hệ.
Mà trong thời gian này. trong Tiên Hồng Không Gian.
Luyện tạo Tinh Không Thành Lũv rốt cục đi vào giai đoạn cuối cùng.
Từ xa nhìn lại. đó là một cái đĩa tròn cực lớn màu bạc sáng rọi đường kính ngân trượng. Cung điện hình trứng ớ giữa thành một khối với Tinh Không Thanh Lũy một cách tự nhiên. Thanh lịch tinh mỹ lại không mất nhuệ khí.
- Tướng công. Tinh Không Thanh Lũy cơ bản thành công. Giai đoạn hiện tại đại khái có thể chứa mấv trăm người. Nhưng là độ cứng rắn của thành lũy rất mạnh, lực lượng dưới Tiên Đe không thể phá hủy.
Đặng Thi Dao niềm vui tràn trề nói.
- Dương Tiên Quản. Ngươi là chủ nhản của Tinh Không Thành Lũv này, có thể đặt cho Tinh Không Thành Lũy một cái tên hav không?
Thiên tượng để nghị.
Dương Phàm không chút suy tư nói:
-Luân Hồi Tinh Bảo.
Đám người Thiên tượng bật cười:
- Cái tên nàv cùng với vẻ ngoài của thành lũy ngược lại rất chuản xác.
Bọn họ tự nhiên không rõ ý nghía đại biểu của hai chữ "Luân hồi" trong Luân Hồi Tinh Bào.
Vào lúc mọi người bới vì luyện chế Luân Hồi Tinh Bảo thành công mà vui mừng nhảy nhót.
- Dương Tiên Quản. Luân Hồi Tinh Bào đã luyện chế thành công. Hiện tại chúng ta cũng nên rời tiểu thế giới này.
Lam Băng Tiên Đế cười nhìn phía Dương Phàm.
Hắn muốn ròi khòi Tiên Hồng Không Gian...
Sắc mặt Dương Phàm lập tức lãnh đạm:
- Có thể. Nhưng là Tiên Đế đại nhân nhất định phải hạ lòi thể độc linh hồn. không được đê lộ bí mật của tiêu thế giới nàv cùng với Luân Hổi Tinh Bào. Cũng không được có mưu đồ cùng ác ý gì với Dương mồ.
- Ngươi uv hiếp ta?
Lam Băng Tiên Đe nhướng mày. hắn đã nhịn Dương Phàm thật lâu.
Một con kiến dám uy hiềp Tiên Đế.
Chẳnglẽ khôngbiết. ý chí của Tiên Đế là khôngthểtrái nghịch?
Trong phút chốc, toàn bộ không gian bao phủ quầng sáng xanh biếc dâng lên một cỗ tinh thản ý chí bễ nghễ thiên địa, giam cẩm mồi tấc không gian khiến linh hồn mọi người kinh hãi run sợ.
Lam Băng Tiên Để... Hắn muốn động thủ!
Ngao!!!
Con chó nhó đang ngủ bồng nhiên tinh giấc, rít gào một tiếng!!!
Ngao!!!
Sau tiểng rít gào của con chó nhó, toàn bộ không gian hào quangxanh biếc yên lặng như chết.
Thản thể của Lam Băng Tiên Đế cứng ngắc tại chỗ. cỗ tinh thẩn ý chí bễ nghễ thiên địa kia bị áp bách ớ một tấc quanh thân.
Sắc mặt Dương Phàm lạnh băng, thái độ cứng rắn, làm sao có thể để người nàv rời Tiên Hông Không Gian.
Thản ớ Tiên Hồng Không Gian, cho dù Lam Băng Tiên Đế có thể chướng khổng không gian cũng không nắm chắc ròi đi.
Trong không gian quỷ dị này, hắn mất liên hệ với ngoại giới.
Tiên Hồng Không Gian cũng không phải hắn có thể lay động.
Một tiếng rít gào của con chó nhó khiển hắn hãi hùng khiếp vía, thiếu chút nữa hồn bay phách lạc.
Đây là sinh linh gì, chi vẻn vẹn rít gào một tiếng thiếu chút nữa khién cho hồn phách của nhản vật cành giới Cừu Thiên Huvẻn Tiên như hắn muốn tanbiến?
Lúc này hắn đột nhiên có chút hối hận.
Nơi nàv là địa bàn của Dương Phàm, làm sao có thể đối xử cứng rắn với hắn.
Có lễ làm Tiên Đế từ xua tới nav sống an nhàn sung sướng khiến hắn quen thói nhìn xuống vạn vật. Trà bò nhân vật cùng cấp, hết thảy gì khác đêu là con kiến.
Chân chính mang áp lực đến cho Lam Băng Tiên Đế vẫn là con chó nhỏ kia. Cảm giác thiếu chút nữa hồn phách tan nát vừa rồi khiến hắn cảm thấy sợ hãi.
Từ sau khi thành tựu Huyền Tiên, đây là lần đẩu tiên hắn sinh ra tâm lý sợ hãi đối với một sự vật
- Dương Tiên Quản, ý ngươi là sao? Chẳng lẽ muốn cưỡng bách bản đế lưu lại chồ nàv?
Lam Băng Tiên Đế đầy vẻ tức giận.
Khi tức giận nảy sinh, quanh thản quanh quấn một cỗ tinh thẩn ý chí dẫn động Tiên linh khí bốn phía run rây. Không gian dường như đọng lại. thời gian cũng có vẻ chậm chạp.
Bá!
Con chó nhó vung trảo, giẫm hắn xuống mặt đất. vẻ mặt khinh bi nói:
- Một tên Tiên Đế nho nhỏ cũng dám kiêu ngạo trước mặt bán Thần thú?
Đặng Thi Dao cùng Thiên tượng đại sư đểu sợ ngây người.
Bọn họ vừa phát hiện Dương Phàm xung đột với Lam Băng Tiên Đế. còn không kịp ngăn càn thì con chó nhó đã ra tav giẫm Lam Băng Tiên Đế năm bẹp trên mặt đất.
- Đây rổt cục là sinh linh gì, ta lại không thể động đậy...
Lam Băng Tiên Đe bị một móng vuốt nho nhr của con chó nhò giẫm trên mặt đất. không thê nhúc nhích tí xíu.
Một vị Tiên Đế lại bị một sinh linh như sủng vật chó giẫm nát dưới chân?
Thế gian làm sao có thể có sinh linh cường đại như thế này?
Chẳng những đám người Thiên tượng đại sư kinh hãi, ngay cả Dương Phàm đểu rung động không thôi
Sau khi tới La Thiên Tiên Càtih, hiểu biết của hắn đối với nhân vật cấp Tiên Đế đã không còn giới hạn trong truyền thuyết.
Trước Uẩn Sinh hậu kỳ, đối mặt với Tiên Đe hắn không có lực trả đòn.
Nhưng là ớ trước mặt con chó nhó, Lam Băng Tiên Đế căn bản không có lực trá đòn.
Đặng Thi Dao. Thiên tượng đại sư cùng với rất nhiều lao động, luvện khí sư đều ngâv ra như phồng.
Thật lâu sau, bọn họ mới phán ứng lại. Trong ánh mắt nhìn phía con chó nhó tràn ngập kính sợ cùng cồ quái.
Bất cứ người nào cũng không thể tưởng tượng được: Con chó nhó vẫn lười biếng thích ngủ gật này lại có thực lực cường đại như thế.
Dương Phàm thậm chí hoài nghi: Con chó nhó này, rốt cục có phải Khí linh hay không?
Một cái khí linh làm sao có thể cường đại hơn chủ nhản đến trăm lẩn?
- Hắc hắc! Chủ nhân, thếnào? Thực lực của ta cũngkhôngtệ chứ hả.
Con chó nhó giẫm Lam Băng Tiên Đế trên mặt đất, vẻ mặt xun xoe nói với Dương Phàm, có vài phản ý tứ lấy lòng.
Cử động nàv khiển mọi người càng thêm kinh ngạc.
Con chó nhó rõ ràng là đang lấy lòng DươngPhàm, biểu lộ bản lĩnh của mình.
- ừm. không tồi. không tồi.
Dương Phàm gật gật đầu. hết sức vừa lòng.
Con chó nhó mừng thầm: "Hiện tại nhất định phải lấy lòng chủ nhản, nếu không về
sau..."

- Ngươi trước buông hắn ra.
Dương Phàm đột nhiên nói vói con chó nhò.
- Vâng, thưa chủ nhân.
Con chó nhó dời móng vuốt của minh ra, thán hirih nhoáng lên trờ về bên cạnh Dương Phàm, ánh mắt sắc bén nhìn chẳm chẳm Lam Băng Tiên Đế.
Lam Băng Tiên Đế miễn cưỡng bò dậy. toàn thản ướt đẫm, một mực thớ dốc.
Vừa rồi lúc bị con chó nhó giẫm lên giống như bị ngọn núi ức vạn cân đè xuống, không thể thớ nổi.
- Chủ nhân, chẳng lẽ người muốn thả hắn đi sao?
Con chó nhó khó hiểu hòi.
Dương Phàm chắp tay nói với Thiên tượng:
- Đẻ đại sư chê cười rồi. Ta cũng không phải cố ý làm khó Lam Băng Tiên Đế. mà là hắn sau khi tiến vào nơi nàv vẫn luôn mang lòng ác V.
- Không dám, không dám.
Thiên tượng đại sư có chút được kính quá mà sợ.
- Từ sau khi Dương mồ Luân hồi tân sinh, vẫn chua từng chứng kiến lực lượng chân chính của Tiên Đế.
Ánh mắt Dương Phàm nhìn phía Lam Băng Tiên Đe.
- Hôm nay, Dương mồ cho ngươi một cơ hội, đánh cùng ta một trận.
Hiển nhiên Dương Phàm muốn cảm thụ bản lĩnh chán chính của Tiên Đế một chút.
Sắc mặt Lam Băng Tiên Đe biến đổi không ngừng, thẩm nghĩ: "Dương Tiên Quân nàv chi sợ là chủ nhân của thế giớii thất lạc này. Chi cẩn giết chết hắn, chẳng những ta có thể chuyên nguy thành an, còn có thê trở thành chủ nhân mới của nơi nàv".
- Được!
Lam Băng Tiên Đế hít sâu một hơi:
- Chi mong là một trận chiến công bình.
Dương Phàm không để ý cười cười.
Ông!
Quảng sáng xanh biếc bao phủ bốn phía biến mất. Tiên Hồng Không Gian mênh mông vô ngần thoáng hiện ra trong nháy mắt.
Tiếp đó. một vòng sáng xanh biếc lấy hai nguời làm trung tâm nhanh chóng mờ 1'ộng. cuối cùng đây con chó nhò. đám người Đặng Thi Dao. Thiên tượng đại sư ra ngoài.
Lam Băng Tiên Đế kinh sợ không thôi. Đối phương thật sự đã nắm giữ thế giới thất lạc này?
Có thể mơ hồ nhìn thấv một vùng đen thẫm ờ cuối thế giớii này.
Không gian quv dị như thế quả thật chua từng nghe qua.
Vòng sáng xarứi biếc kia không ngừng mớ rộng.
Trong khoảnh khắc, một vùng non xanh nước biếc phạm vi ức dặm xuất hiện trước mặt hai người.
"Chẳng lẽ đây là năng lực sáng thế... Làm sao hắn có thể đạt tới loại cảnh giớii này?"
Trong lòng Lam B ăng Tiên Đế đại loạn.
Trên thực tế, còn xa Dương Phàm mới đạt tói cành giới sáng thế.
Nơi này là lĩnh vực của Tiên Hồng Không Gian trong Tiên Hồng Giới, tăng trưởng theo cảnh giới của hắn.
Hoặc nói cách khác, năng lực khai thiên tích địa này thuộc về Tiên Hồng Giới.
Mà Dương Phàm chính là chủ nhân cùa Tiên Hổng Giới.
Vùng đất sống vừa khéo chiếu rọi hoàn cảnh của không gian hiện tại của Dương Phàm, vật chất được sáng tạo ra cùng cấp với không gian thượng giới.
Dương Phàm thòng qua Tiên Hồng Giớii nắm giữ loại bản lĩnh cùng thần thông này, gần như là một loại bản năng.
Hắn khó thể tướng tượng Tiên Hồng Giới này thuộc về đẳng cấp nào.
Đi tới thượng giới. Tiên bảo thuộc về loại Pháp bảo tương đối quý hiểm.
Mà Thứ Thẩn khí càng là tác phẳm đinh chi Tông sư luvện khí thất giới mới có thể tạo
ra.
về phần Thẩn khí trong truvển thuyết, đã không phải thất giới hậu thiên có thể tạo ra. (Vừa sinh ra đã là Thản khí gọi là Tiên thiên, trải qua luvện chế mà thành Thán khí gọi là hậu thiên. Cùng áp dụng với một số loại khác nhu như cảnh giới tu luyện, thiên tài địa bảo...)
Nghe Thiên tượng giáng thuật, có vài món Thẩn khí được dựng dục ra khi thất giới hỗn độn sơ khai.
Những Thần khí khác thì tới từ một nơi thẩn bí huvển bí của không gian thất giớii.
Giờ phút này Dương Phàm sử dụng Tiên Hồng Giớii thi triển thẩn thông sáng thế, tạo ra núi sông, đại địa rừng rậm. thành trì thậm chí là một số động vật cấp thấp.
Loại thẩn thông này hắn không thể tìm hiểu ra lại có thể thi triển.
Bới vậy có thể thấv cấp bậc của Tiên Hồng Giới ít nhất là Thẩn khí thậm chí là cao hơn.
Thẩn khí có năng lực khai thiên tích địa nhung không nghe nói có kiện thần khí nào có thẩn thòng sáng thế.
Sau khi vòng sáng xanh biếc mở rộng ra tám ức dặm, rốt cục ổn định củng cố.
Toàn bộ thế giới non xanh nước biếc này chi còn lại Dương Phàm và Lam Băng Tiên Đế.
Con chó nhỏ cùng với đám người Thiên tượng đại sư, Đặng Thi Dao đều ờ bên ngoài vòng sáng quan sát.
Hai người đều tự giẫm trên một ngọn núi, ở giữa là vực sâu không đáy, mâv mù lượn lờ.
- Dùng hết bản lĩnh của ngươi, để ta kiến thức một chút Tiên Đế cường đạibao nhiêu. Vì sao các ngươi có thê nhìn xuống vạn vật thất giới.
Dương Phàm chậm rãi nhắm mắt, thanh âm mờ mịt vang vọng trong Đại Luân Hồi.
Tiên Hồng Không Gian chiếu rọi vạn vật thế gian, ngav cả Đại Luân Hồi cũng không ngoại lệ.
Chiến đấu ờ nơi nàv không khác gì ngoại giới.
Nếu từ vong trong này, ngoại giới cũng sẽ chết.
Trong mắt Lam Băng Tiên Đế lóe lên vẻ sắc bén. lãnh đạm nói:
- Dưới Tiên Đế đều là mây bav!
Chi nháy mắt, một cỗ thẩn uv kinh thiên địa khiếp quv thẩn dưới tinh thẩn ý chí thúc giục ngang nhiên đánh lên người Dương Phàm.
Phốc!
Dương Phàm phun ra một búng máu, thân hình đứng trên đinh núi liên tục lắc lư, thiếu chút nữa ngã xuống.
Chi một ý niệm khiến thán thể hắn đã bị thương nặng.
Đại Luân Hồi có thể bào vệ linh hổn của Dương Phàm, nhưng không thể bào hộ thân thể. Chẳng lẽ ớ trước mặt Tiên Đế. Dương Phàm vẫn không có sức phản kháng?
Một ý niệm liền khiến Dương Phàm bị thương nặng.
Nếu như cường đại thêm một chút, có thể trực tiếp phá hủy thản thể Dương Phàm, bức bách hắn lại Luân hồi tán sinh.
- Tiên Đế, còn cường đại hon trong tướng tượng.
Dương Phàm lau khô vết máu khóe miệng, thương thế trên người được khôi phục trong khoảnh khắc.
Thản ở vùng đất sống, lực khôi phục của hắn nhanh hơn ngoại giới gấp trăm lẩn.
Cho dù hắn không sử dụng lực lượng lĩnh vực của nơi này. nhung loại lực khôi phục nàv là một hiệu quả bị động.
Sau khi Lam Băng Tiên Đế phát ra một kích kinh khiếp thẩn ma lại trầm mặc, sắc mặt ngưng trọng vô cùng.
Hắn vốn cho 1'ẳng chi một ý niệm có thể khiến thẩn hồn Dương Phàm bị diệt, tan biến.
Nhưng sau khi tinh thẩn ý chí vọt vào cơ thể Dương Phàm lại như đá chim đáv biển, không thương tổn đến linh hồn của Dương Phàm.
Thậm chi không tiếp xúc đến linh hồn của Dương Phàm.
Linh hồn của Dương Phàm dung họp trong Mệnh Hạch Đại Luân Hồi. Vói trình tự của Lam Băng Tiên Đế còn không thể xúc phạm tói linh hồn của hắn.
Dương Phàm đứng yên tại chỗ. khóe miệng mim cười:
- Tiên Đế thì thế nào? Ngươi tổn thương được linh hổn ta sao?
Chi cẩn không thương tổn đến linh hồn của Dương Phàm, hết thảy đều là mâv bay.
Còn nữa, trải qua hai kiếp Luân hồi cùng tích lũy, lực lượng linh hồn của Dương Phàm vị tất thua kém Tiên Đế.
-Nhò bé vô tri!
Lam Băng Tiên Đế cười lạnh, tinh thẩn ý chí mênh mông tràn ngập không gian này, áp bách núi sông đại địa tám ức dặm nơi này.
Gió ngừng lại.
Tiên linh khí đọng lại.
Toàn bộ vật chất trong không gian hoàn toàn ngưng lại.
Dương Phàm gần nhu mất năng lực hô hấp, chức năng của thán thể bao gồm cả máu trong khoảnh khắc đó gẩn nhưbị ngưng đọng.
- Tiên Đế chưởng khổng không gian tuvệtđổỊ há là ngươi có thể thăm dò?
Thanh âm cao cao tại thượng của Lam Băng Tiên Đế xuất hiện trên đinh mây.
Khôngbiết từ khi nào, hắn xuất hiện ớ trên tầng mây đinh đầu Dương Phàm.
Chướng khống tuyệt đối không gian?
Tâm thẩn Dương Phàm run lẻn.
ờ bên ngoài quan sát. trong mắt Đặng Thi Dao lộ vẻ lo lắng.
Con chó nhó bĩu môi như khinh thường, lại giữ vẻ trầm mặc.
Hô... ông~
Toàn bộ không gian rung động, áp lực không gian vô cùng vô tận dưới một cỗ ý chí vô hình hội tụ cùng một chỗ ép lên nguời Dương Phàm.
Dương Phàm cảm giác thản thể của minh gần như muốn nổ tung, khuôn mặt nghẹn đó bừng.
- Chướng khống không gian thì sao? Có tránh được nhân quả Luân hồi hay không?
Mộ̣t thanh âm mờ mịt từ trong Luân hồi truvển tới.
Đột nhiên, lực lượng không gian vô tận ép lên người Dương Phàm, dưới sự vận chuvển của bánh xe luân hồi khổng lồ vô hình, trống rỗng trớ về trên thân Tiên Để.
Ầm!
Lam Băng Tiên Đe từ đinh mây rod xuống, miệng phun máu tươi, không ngờ đã thụ thương.
- Ngươi... Điều này sao có thể...
Lam Băng Tiên Đế đầy vẻ khiếp sợ, máu chảv ròng ròng.
Mấv ngàn vạn năm, lẩn đẩu tiên hắn bị thương.
Tiên Đế cao cao tại thượng từ đinhmâv ngã xuống, từ thiên đường xuống trần thế.
Dương Phàm cũng khôngbiểu hiện bao nhiêu đắc V.
Bời vì giao phong cùng Tiên Đế mới chi vừa bắt đầu.
Tiên Đế... Rốt cục mạnh bao nhiêu?
Trong mắt hắn mơ hồ lộ ra vài tia hưng phấn!
Lam Băng Tiên Đế lau khò vết máu khóe miệng, vẻ kinh ngạc trên mặt dẩn thu lại. Ảnh mắt trầm tĩnh, nhưmặt đâm nước sâu. lạnh lẽo tĩnh lặng.
Thẩn sắc ngưng trọng tỏ rõ biến hóa tâm lý hắn, chân chính đối đãi với vị "Dương Tiên Quân" trước mắt như cường địch.
Người đang quan sát bên ngoài không dưới mấv ngàn, mỗi người đểu ngừng hô hấp, tâm thản đêu tập trung vào trận chiến có một không hai này.
Giờ khắc nàv bọn họ lại phát giác Tiên Đế cao cao tại thượng ngã từ đinh mây xuống dưới, không hể là nhìn mà không thể với tới nữa.
Ý chí của Tiên Đe không thể trái nghịch!
Câu nói được vô số người tu luvện tôn thờ là thiá luật nàv dường như cũng bị phá vỡ.
- Luân hồi sao?
Lam Băng Tiên Đe hít sâu một hơi, dị thường bình tĩnh nhìn chẳm chẳm Dương Phàm:
- Con đường tu luyện của ngươi không giống với chúng ta, về cảnh giới trình, tự đã không thua Tiên Đế.
- Ha ha. Hiện tại ngươi mới phát hiện vấn để này. không khói có chút quá chậm.
Dương Phàm đứng trên đinh núi cao. thân hinh phảng phất như biển thành hư vô; không nắm được bất kv một tia linh hôn khí tức.
Khí tức hoàn toàn dung nhập Đại Luân Hồi. linh hồn không ớ trong trần thế.
Ai có thể thương tổn được ta?
Tiên Đế... Ngươi có thể sao?
Trong mắt Dương Phàm lộ ra một tia ý cười nghiền ngẫm.
Tinh thần ý chí của Lam Băng Tiên Đế tràn ngập mỗi một góc không gian, lại đã mất dấu khí tức của Dương Phàm.
ở trong cảm quan, phảng phất như hắn không còn ờ thế gian này.
Hắn đi nơi nào?
Dương Phàm lúc này mang đến cho hắn cảm giác dường như đã hóa thành thiên địa Luân hồi. trở thành một bộ phận của nó.
Muốn tổn thương đến hắn, trà khi còng kích cùng thẩn thòng có thể thẩm thấu đến Luân
hồi.
Nhưngvới trình tự của Lam Băng Tiên Đe chi dừng lại ờ việc chướng khống không gian, hiẻu biết về Luân hồi dừng ớ trình tự bên ngoài.
Hắn chau mày. chua từng có đổi thủ nào có thể mang đến cho hắn cảm giác không biết tấn công vào đâu này.
Con đường đối phương đang đi đã vượt qua thường quv. cảnh giới quv bị huyền bí đủ khiến Tiên Đế đau đẩu.
Hai người cứ xa xa giẳng co như vậy.
Lam Băng Tiên Đế cũng không nóng náy. cho dù đến giờ phút này hắn vẫn nắm quyền chủ động.
Hắn rất nhanh phát hiện ra Đại Luân Hồi mang đến cho Dương Phàm phẩn nhiều là thẩn thông bị động.
Nếu hắn không chủ động ra tay, đối phương cùng khó làm gi được hắn.
Đại Luân Hồi chú trọng có nhân có quà.
Nếu Lam Băng Tiên Đế không nhòm ngó cùng tham niệm đối với Dương Phàm, không ra tay với hắn, nếu hắn muốn tạo thảnh uy hiép đối vói Tiên Đế cũng rất khó khăn.
Trầm tư hồi lâu. trong mắt Lam Băng Tiên Đế phát ra ánh sáng mãnh liệt.
- Linh hổn thông suốt Luân hồi, không trong thiên địa. Nhưng thân thể vẫn là sơ hờ lớn nhất của ngươi như trước. Nó là cầu nối liên hệ giữa thiên địa và Luân hồi của ngươi.
Ý cười trên mặt Lam Băng Tiên Đế càng ngày càng lạnh băng.
Lòi nói vừa dứt.
Trong tay Lam Băng Tiên Đế xuất hiện một thanh băng tinh thẩn kiếm, một cỗ kiếm khí hàn ý tận xương tóa ra khắp thiên địa.
Trong thế giớii rộng lớn phạm vi tám ức dặm này. một cỗ khí lạnh đông kết thiên địa vạn vật. Cỗ kiếm khí cực lạnh tuvệt sát kia xuyên thấu thiên địa, gần như bỏ qua hạn chế về không gian.
Tiên Đế chường khống không gian, công kích của bọn họ gần như có thể dùng phương thức thuấn di trực tiếp công kích đến mục tiêu.
Khoảng cách một ức dặm không khác gì gần trong gang tấc.
Súc địa thành thốn của thế gian so với nó căn bán không đáng nhắc tới.
Đây mới chính là thẩn thòng huyền ảo thẩm thấu đến bản chất của thiên địa.
Dương Phàm gần như không có cơ hội né tránh, bị băng tinh thẩn kiếm đám thủng thản thể, huyết mạch đóng băng.
Một cỗ kiếm khí cực lạnh gần nhu thông qua thân thể làm cẩu nối truyền đến linh hồn dung nhập trong Đại Luân Hồi.
Nếu không phái linh hồn của Dương Phàm không trong trần thế, cho dù cách xa ức vạn dặm cũng có thể bị thương tổn của công kích này ánh hưởng đến.
Bới vi công kích của Tiên Đe gần nhưcó thể bó qua hạn chế về không gian.
Mắt thấy Dương Phàm bị một kiếm đâm xuyên, thân thể tan biến trong nháy mắt.
Trong lòng Thiên tượng đại sư không khói thẳm than.
Chung quv hắn không có sức phản kháng.
Thản thể Dương Phàm chấn động, kêu một tiếng đau đớn sắc mặt trắng bệch.
Sau đó một cánh tượng đáng sợ xảy ra: Thân thể hắn nhanh chóng héo rũ già nua, trong khoảnh khắc hóa thành lão già đâu bạc sau đó hóa thành một đống tro bụi.
Ông-
Một đạo Luân Hồi Môn mỡ ra. một sinh mệnh yếu ớt trong hào quang mê ly nhiều màu lại trướng thành thành một nam nhản.
Dương Kv.
Hắn lại tân sinh.
Đương nhiên loại tán sinh nàv là thòng qua Tiểu Luân Hồi thực hiện.
Tiểu Luân Hồi mà Dương Phàm nắm giữ đã trớ thành một bộ phận của Đại Luân Hồi, cảnh giới tăng lên không biết bao nhiêu trình tự.
Nhìn nam nhân bình yên vô sự trước mắt.
Lam Băng Tiên Đế biến sắc, kinh hăi nói:
- Thông qua cái giá một lần luân hồi. vô hạn kéo dài và chia nhó thương tôn...
- Không hổ là Tiên Đế, liếc mắt một cái lại có thể hiểu ra nguvên lý thẩn thòng của ta.
Dương Phàm một lẩn nữa đứng tại chồ. phát ra lời cảm khái từ nội tâm.
Tiên Đế chung quv là Tiên Đế.
Vị trí trinh tự của bọn họ thật sự rất cao. thể ngộ thiên địa đại đạo đã chạm đến bản chất của thế giới.
Trong lòng Lam Băng Tiên Đe chua xót. Cho dù hắn hiểu rõ nguyên lý thần thòng của Dương Phàm, muổn phá giải lại rất khó.
Đối thủ trước mắt, một chân bước trên một hệ thống khác.
Chính theo như lời Vu Tôn ờ Phàm giới lúc trước, trình tự của Dương Phàm không phải là hệ thống lực lượng thần thông đơn thuần, mà đồng thời vượt qua vài hệ thống.
Người như vậy mới là "thiên chi kiêu tử" chân chính, làm cho người ta hâm mộ.
Dù sao bất kỳ người nào. dùng cả đời muốn đi lên đinh của một hệ thống cũng đều vô cùng khó khăn.
- Tiên Đế. Ngươi đã khôngbàn lĩnh gì sao?
Dương Phàm chắp tay sau lung ngạo nghễ, tay áo theo gió tung bay. Thanh âm từ một tầng khác truyền đến trực tiếp vang lên trong linh hồn.
- Ngươi rất mạnh.
Lam Băng Tiên Đế gian nan nói ra ba từ. lại tiếp:
- Hoàn toàn có được địa vị ngang hàng với Tiên Đe bình thường.
Có thể khiến hắn nói ra những lời này, có thể thấy được ờ sâu trong nội tâm đã nhận đồng thực lực của Dương Phàm.
Chẳng những là tán thành, trong lòng hắn lại càng sinh ra sợ hãi.
Người như vậy thản ỡ thất giới đã là một biến sổ.
Giết không chết, diệt không xong, thậm chí ngay cả sống và chết đổi với hắn đều đã mất ý nghĩa.
Từ sau khi Luân hồi tân sinh, Dương Phàm có thểbỏ qua sirih tử.
Bới vi hắn đã hiểu ra sinh tử Luân hồi.
Nếu thiên địa không quên, ta vĩnh hẳng bất diệt!
"Bất sinh, bất từ, bất diệt" trong truyền thuyết tái hiện trên người Dương Phàm.
Nếu muốn hắn bị diệt, trà khi toàn bộ thiên địa thất giớii đi tới cuối cùng.
Nhưng cái ngàv đó lại rất rất xa xôi...
Mà nếu Dương Phàm có thể vượt qua trình tự Đại Luân Hồi, sẽ có thể làm được đến trình độ càng đáng sợ: Thiên địa mất. ta bất diệt!
Trong lòng Lam Băng Tiên Đế chua xót. địch nhản hắn phải đổi mặt đã không thể dùng từ "mạnh" để hình dung... Quả thật là một tên biến thái!
Nhưng là hắn không thể buông xuôi.
Nếu không thể giết chết Dương Phàm, hắn sẽ vĩnh viễn ớ lại chồ này.
Lãnh quang lại hội tụ trong mắt, Lam Băng Tiên Đế gạt bó tất cả tạp niệm, tiên hồn dung nhập bán chất của quv tắc thiên địa, tiến vào cảnh giới cực kỳ huvển bí không vui không buồn.
Giờ khắc này. tất cà hành vi của hắn đểu hóa thành thiên địa. thẩn uy vô hạn.
Vô hình trung, trong tay hắn nắm giữ một cái chìa khóa mớ ra lưc jlượng và quv tắc trong thiên địa.
Dương Phàm thông qua Đại Luân Hổi. rõ ràng cám ngộ được cảnh giới này, không khỏi ngạc nhiên thán phục:"Loại nắm giữ lực lượng mênh mông trong thiên địa không gian này thật sự là cường đại kinh người".
Cũng khó trách có câu: Ý chí của Tiên Đe không thể trái nghịch!
Bới vì một ý niệm của Tiên Đế có thể dẫn động vô hạn lực lượng trong thiên địa vũ trụ.
Vô số kết cấu và trói buộc trong thiên địa đối với Tiên Đế mà nói gần như có thể bó qua, hoặc là giảm ảnh hưởng của những thứ đó đến mức thấp nhất.
Ngược lại. đối thủ của Tiên Đế sẽ bời vậy mà bị cả thiên địa ánh hướng.
Băng tinh thần kiếm trong tay Lam Băng Tiên Đế từ từ lơ lửng trên không trang, dòng khí cực lạnh hình thành gió lốc vô tận đóng băng cả thế giới, quá nhiên là hủy thiên diệt địa.
- ĐÓ là một kiện... Thứ Thẩn khí!
Ánh mắt Thiên tượng đại sư nhìn chẳm chẳm thanh băng tinh thẩn kiếm kia.
Giờ phút nàv Lam Băng Tiên Đế toàn lực thúc giục Thứ Thẩn khí, khiến cho vô hạn thẩn uy trong thiên địa không gian được gia tăng, đạt tới mức độ hủy diệt thiên địa.
Công kích loại trình tự này nếu đặt ớ Tinh Hà thế giới, nháv mắt có thể hủv diệt một tinh
hệ.
Thế giới do Dương Phàm tạo ra trong khoảnh khắc mất hểt sinh cơ.
Khoảnh khắc tiếp theo, thản thể hắn đã mất tri giác, linh hồn dung nhập Đại Luân Hồi cùng cảm thấy một cỗ mát lạnh.
- Tuvệt đối Băng Phong Bạo...
Thanh âm vỏ tình của Lam Băng Tiên Đế quanh quẩn trong thế giới vỡ nát.
Hắn lẳng lặng nhin Dương Phàm đã hóa thành "Người băng" đứng thẳng bắt động ớ phương xa.
Dương Phàm cảm giác hết thảv sinh cơ trong cơ thể mìrih đã gần như ngừng lại. thòi không phảng phát bị giam cầm.
Loại ánh hường nhiệt độ thấp tuvệt đối nàv đủ khiến hết thảy vật chất trong không gian mất sức phản kháng.
Mơ hồ cỗ lực lượng này còn ảnh hưởng đến linh hồn của Dương Phàm.
Hắn phát hiện, tư duv của mình dường nhưbiển chậm.
Mất thán thể làm cẩu nối, ánh hường của hắn đối với thế giới hạ xuống thấp nhất.
Giờ phútnàỵ, thán thể hắn không khác gi đã chết.
Bới vì hết thảy chức năng vận chuvển của cơ thể đều gần như đã ngừng lạ.
Dưới nhiệt độ tuyệt đối, dấu hiệu của sinh mệnh sẽ bị ngăn chặn, sinh cơ cũng sẽ mất hết.
Nếu như dùng sức mạnh, thán thể của Dương Phàm sẽ hóa thành mảnh băng vụn trong khoảnh khắc.
- Nên chấm đứt rồi...
Trong mắt Lam Băng Tiên Đế lộ ra sát khí hung lệ. đột nhiên nắm chặt băng tinh thẩn kiếm trong tay, mắt thấy một kiếm sắp đánh nát thân thể của Dương Phàm.
Chi cẩn phá hủy thân thể của Dương Phàm, chi bang một linh hồn gửi trong Đại Luân Hồi làm cách nào đấu cùng hắn.
Đến lúc đó. ít nhất hắn ở vào thếbất bại.
- Ha ha, nào đơn giản như vậy!
Từ tầng Luân hồi truyền đến một tiếng cười quv dị.
Chi một thoáng, một hư ảnh cự luân khổng lồ bao phủ thản thể Dương Phàm.
Đinh... Phốc!
Lực lượng cường đại vô cùng của Thứ Thẩn khí đám xuvẻn qua hư ảnh cự luân.
Khuôn mặt Lam Băng Tiên Đế lộ ra nụ cười dữ tợn, chi là vẻ tươi cười của hắn không giữ được một chóp mắt.
Phốc!
Ngực của hắn xuất hiện một lỗ thủng đầy máu.
Thương tổn của một kiếm kia toàn vẹn tác dụng lên trên người hắn.
- Điểu này sao có thể... Rõ ràng thân thể của ngươi...
Thứ Thẩn khí của Lam Băng Tiên Để miễn cưỡng cắm trên mặt đất. chống đỡ sức nặng của thân thể.
Hắn cho 1'ẳng thản thể Dương Phàm đă bị đóng băng tuyệt đối. sẽ không thể thi triển thản thông hoặc là bị hạn chế to lớn.
Thản thể rõ ràng là cầu nối của DuơngPhàm giữa Luân hồi cùng thiên địa... Tại sao lại như vậy?
Sắc mặt hắn trắng bệch.
- Ngươi nhẩm rồi... Đối với người sắp bước vào Diễn Sinh Kỳ như ta mà nói. ảnh hướng của thân thể đổi với linh hồn đã hạ xuống thấp nhất.
Thanh âm của Dương Phàm lộ ra trào phúng nồng đậm.
Rắc!
Thân thể của Dương Phàm trong khoảnh khắc hóa thành tro bụi.
Thản thể tiêu tan!
Cánh tượng như thế khiến sắcmặtĐặng Thi Dao trắngbệch.
Mất thán thể, chẳng phải là Dương Phàm phải Luân hồi tán sinh?
Trên mặt Lam Băng Tiên Đế lại không có một tia vui mừng.
Thản thể đã diệt!
Nhưng hắn vẫn cảm nhận được, trong cõi vô hình, linh hồn của mìrih bị một nhản vật chí cao vô thượng tập trung.
- Ngươi... Chẳnglẽ ngươi đã...
Ánh mắt Lam Băng Tiên Đe run lên. vô cùng gian nan phun ra vài từ:
-.. .Hóa thân Luân Hồi?
-.. .Hóa thân Luân hồi?
Lam Băng Tiên Đe dựa vào Thứ Thẩn khí miễn cưỡng đứng trên mặt đất. thanh âm vô cùng gian nan trác trắc.
- Ha ha, hóa thân Luân hồi? Ngươi không hiểu Đại Luân Hồi. cũng quá để cao ta.
Dương Phàm không cho là đúng cười cười.
- Ta hiện giờ đã thành một bộ phận của hệ thống Đại Luân Hồi. nhung cũng không đạt tới độ cao hóa thân Luân hồi thành lập Luân hồi...
Ánh mắt Dương Phàm dẳn trờ nên mờ mịt.
Mặc dù mục tiêu diễn hóa của Tiên Hồng Quvết không phải là hóa thản Luân hồi. nhung lại có một trình, tự càng cao hơn đó là vượt qua Đại Luân Hồi.
Trên cây non uẩn Sinh trong không gian Mệnh Hạch, một phiến sinh mệnh lục diệp đột nhiên héo rũ, nhạt dân từng chút rồi trống rỗng tan 1"ã.
Mỗi một phiến sinh mệnh lục diệp đểu có được pháp lực thẩn thông vượt qua Tiên Quân, sinh mệrih lực có thể so vói Tiên Đế.
Ông-
Luân Hồi Môn lại hiện ra, trong một vùng ánh sáng xanh biếc ngưng tụ. Dương Phàm lại Luân hồi tân sinh.
Bán tôn chán chinh của hắn không phái trong không gian Thiên giớii mà là ớ trong không gian Mệnh Hạch.
Mỗi lẩn cây non uẩn Sinh lớn mạnh trường thành một chút đểu đại biểu cho thực lực của Dương Phàm tăng mạnh.
Mỗi một phiến sinh mệnh lục diệp đểu làmột bộ phận thán thể của Dương Phàm.
- Cái gì... Trực tiếp sáng tạo thân thể...
Lam Băng Tiên Đế thản bị thương nặng, tám thẩn chấn động, càng cảm thấy vô lực.
Trống rỗng sáng tạo ra một thân thể. chẳng lễ hắn đạt tới trinh độ sáng thế?
Nhưng là trước đó Dương Phàm đã phủ nhận loại khả năng này.
Hắn còn xa không đạt tới trinh độ sáng thế.
Trên thực tế cũng khôngphải như Lam Băng Tiên Đế suy nghĩ. Dương Phàm trồng rỗng sáng tạo thân thể.
Thẩn thòng pháp lực sinh mệnh tinh hoa hai kiếp của hắn đểu ngưng tụ trong không gian Mệnh Hạch.
Câv non uẩn Sinh dung nhập Đại Luân Hồi trờ thành căn bản của hắn.
Đây mới là bản nguvên chán chính của hắn.
Cho nén Dương Phàm có thể thòng qua một phiền sinh mệnh lục diệp trên cây uần Sinh, mượn dùng cành giới Luân hôi tạo lại thân thê.
Loại phương pháp tạo lại thán thể này gần như là một lần Luân hồi tân sinh.
- Ta không giết chết được ngươi.
Lam Băng Tiên Đế thớ dốc một hồi, mượn lực lượng của Thứ Thẩn khí miễn cưỡng đứng lên. đầy vẻ chua xót cùng bất đắc đĩ.
Hắn rốt cục không thể không thừa nhận, mình hoàn toàn không làm gì được Dương Phàm.
Nhưng nếu không thể giết chết Dương Phàm, hắn sẽ VŨ1 viễn ớ lại Tiên Hồng Không Gian.
- Nhung là. với trình tự cùng ý cảnh Luân hồi, nểu bản đế không ra tay ngươi cũng không thể thương tổn được ta...
Hàn khí trên người Lam Băng Tiên Đế thu lại. một tầng băng giáp trong suốt sáng ngòi bao tràm toàn thân, ngav cả mắt đêu được che kín.
Băng giáp bao trùm toàn thản.
Đây là thẩn thông mạnh nhất hắn tìm hiểu Thủy Chi Bán Nguvên lình ngộ ra: Tuvệt đối Băng Phong Giáp.
Tuyệt đổi Băng Phong Giáp, dùng nhiệt độ thấp tuyệt đối khiến vạn vật gần như ngưng đọng, dùng băng giáp cực lạnh đê tạo cho mình phòng ngự tuvệt đối.
Nếu thi triển thần thông như thế, Tiên Đế cùng cấp trừ khi có Thẩn khí nếu không cân bản không thể thương tổn hắn mảy mav.
Thử hòi. Dương Phàm ớ cảnh giới Đại Luân Hồi. không nắm giữ nhiều thần thông công kích chủ động, phái làm như thế nào để thương tổn Lam Băng Tiên Đế trong trạng thái phòng ngự tuyệt đối.
Sắc mặt Dương Phàm ngưng trọng vài phần.
Lực phòng ngự của Tuyệt đối Băng Phong Giáp cho dù là Tiên Đế cùng cấp bậc cũng không thể phá tan.
Hắn cũng không nắm chắc dựa vào sức mạnh đột phá kỹ năng phòng ngự mạnh nhất do một vị Tiên Đế lĩnh ngộ ra.
Vào lúc Dương Phàm trầm ngâm.
- Dương Tiên Quân, xem ra ta gần như đoán được chính xác lai lịch của ngươi...
Trong Tuvệt đối Băng Phong Giáp truyền ra một thanh âm lạnh băng.
-ồ?
Trong lòng Dương Phàm khẽ động.
Từ khi Luân hồi tân sinh tới nay, dường như chua từng có người nhận ra thân phận của hắn.
- Tiên Hồng Quvá. công pháp hoàn toàn mới vượt qua hệ thống tu luvện thiên cổ. Xem ra Phạm Nguvệt Tinh Tôn không tính sai, ngươi thật sự buông xuống Thiên giới!
Giọng điệu Lam Băng Tiên Đế dẩn trớ nên dồn dập, hắn càng cảm thấy kinh ngạc hơn vì dự đoán của mình.
- Phạm Nguyệt Tinh Tôn?
Dương Phàm ha ha cười, có chút hứng thú:
- Lúc nào rảnh nén gặp mặt người này, nàng thông qua loại phương pháp nào biết được tung tích của ta? Chăng lẽ nàng cũng hiêu được Luân hồi?
Thấy Dương Phàm không phủ nhận, trong lòng Lam B ăng Tiên Đế lại càng lạnh lẽo.
Hắn đã biết thân phận chân chính của Dương Phàm, đối phương lại càng không thể để hắn sống sót rời đi.
Sắc mặt của Thiên tượng đại sư đang xem cuộc chiến ớ bén ngoài cũng biến đổi, hiển nhiên cũng biết lcri đôn liên quan đến Dương Phàm.
Nghịch Thẩn Thuế Thiên Huyết. Vô Song Thẩn Kiếm. Tiên Hồng Quyết... Những thứ này đủ khiến cho cái tên Dương Phàm bị rất nhiều nhản vật cao tầng của thất giới ghi nhớ.
- Dương Phàm, bản đế đã biết được thản phận cùng bí mật của ngươi, chắc lẳng ngươi tuyệt đối sẽ không cho ta sổng sót...
Lam Băng Tiên Đế trong Băng Phong Giáp vẫn giữ được trấn định cùng bình tĩnh như trước.
Hắn tin tướng, chi cẩn không chủ động ra tay, Dương Phàm tuyệt đối khó thương tổn đến mình.
Ý cảnh Luân hồi coi trọng có nhản có quà. Tất cả thương tổn cùng công kích đến từ địch nhản đều có thể trả về nguyên vẹn.
Nhưng nếu là... Ta không ra tav thì sao?
Lam Băng Tiên Đế âm thẳm cười lạnh.
Tinh thẩn ý chí của hắn tràn ngập tám ức dặm thiên địa, chướng khống mỗi một tấc không gian, nhin chẳm chằm Dương Phàm.
Nếu Dương Phàm ra tay, hắn sẽ không trá đòn nhưng mượn cơ hội nàv để nhìn thấu Luân hồi của đổi phương, tìm ra sơ hớ đồng thời phát ra một đòn trí mạng.
Hắn cũng không phải không có khá năng lặt ngược tình thế.
Dưới loại cục diện này, trong lòng Lam Băng Tiên Đế vẫn có một tia tín niệm, không chân chính nhận thua.
Cho dù là còn một đường hv vọng cuối cùng, Lam Băng Tiên Đế cũng sẽ không buông xuôi.
Có thể đắc thành tôn vị Tiên Đe, ai không phái là người tâm tình kiên định, bất khuất khôngbó.
Chi có tín niệm và ý chí mới có thể đạt thành huy hoàng vô thượng của địa vị Tiên Đế hiện nay.
Nhưng mà hắn làm sao biết tâm lý biến hóa của mình đã bị cảm quan Luân hồi của Dương Phàm nắm bắt.
Dương Phàm không thể biết được suy nghĩ cụ thể trong lòng hắn nhung lại hoàn toàn nắm bắt được dao động và biến hóa linh hồn của hắn.
Một bên là Tiên Đế chường khống không gian, tìm hiểu cănnguvêncủa thiên địa.
Một bên khác là Tiên Hồng Đại Tôn chướng khống Luân hồi.
Ai mạnh ai yếu, không thể so sánh.
Thậm chí ngav cả thực lực mạnh yếu cũng không thể làm số liệu phán đoán. Bới vì hai người căn bán không cùng một hệ thống.
- Tiên Đế cho 1"
ẳng, nếu không ra tay Dương mồ sẽ không thể xúc phạm tới ngươi sao?
Dương Phàm thông qua biến hóa tâm lý của Lam Băng Tiên Đế, đoán được ý tướng của hắn.
- Không có nhân, làm sao có quá? Bản đế không ra tay. thẩn thông và công kích ngươi nắm giữ không thể xúc phạm tới ta trong trạng thái phòng ngự tuyệt đổi.
Thanh âm của Lam Băng Tiên Đế vô cùng tự tin.
Tuy rang ta không giết chết được ngươi, nhưng ngươi đồng dạng cũng không làm gì được ta.
Trận tỷ thí nàv nhiều nhất là ngang tài ngang sức.
- Ha ha ha! Chẳng lẽ Tiên Đế đã quên, trước đây ngươi từng nhiều phen ra tay với ta. Đâv chính là nhân, nêu cân kết quả há chăng phải là đơn giàn?
Tiếng cười nhạo cảu Dương Phàm từ tầng Luân hồi vang vọng, khiển trong lòng Lam Băng Tiên Đe run lên.
- Ngươi vẫn không hiểu Luân hồi chân chính.
Sau khi cười xong, sắc mặt Dương Phàm dần trờ nên lãnh đạm.
Ý niệm vừa động, một lốc xoáy luân bàn khổng lồ xuất hiện ớ trên đinh đẩu Lam Băng Tiên Đế.
Lam Băng Tiên Đe cảm nhận được một cỗ uy hiếp trí mạng.
Lốc xoáv luân bàn kia trong khi rung động phát ra một tiếng nổ "Ẳm" cực lớn. Một tia chóp hư vô trống rỗng đánh xuống Lam Băng Tiên Đế.
Huyền diệu ẩn chứa trong tia chóp hư vô kia cơ hồ vuợt qua hạn chế của hệ thống lực lượng, sau khi tiếp xúc đến Tuvệt đối Băng Phong Giáp chi vén vẹn là chậm lại một chút.
Trong lòng Lam Băng Tiên Đe tuyệt vọng vạn phẩn, lực lượng trong tia chóp hư vô kia trực tiềp tập trung linh hồn hắn, tuvệt đối có thể khiến hắn tan thành mây khói.
Đâv là lực lượng của nhản quả, Dương Phàm khống chế chúng và hội tụ đến một thòi điêm sinh ra lực lượng khiến Tiên Đê sợ hãi.
Lúc trước trong Huvá Nhật Điện. Dương Phàm chinh là dựa vào thẩn thông nàv thủ thắng Sửu Diện Tà Nam.
Mà Sửu Diện Tà Nam chính là nhân vật chủ đạo tinh thẩn ý chí của Cửu u Ma Đế.
Mắt thấy Lam Băng Tiên Đế sắp mất mạng.
Vào thòi khắc sống chết này, kỳ tích xảy ra.
Tốc độ của tia chóp hư vô kia hạ xuống đột nhiên bị chậm lại hơn trăm lần, giống như ốc
sên.
Đây không chi là lực lượng của nhiệt độ thấp tuyệt đổi.
Mà là một loại lực lượng chạm đến cấm kỵ của thế giới.
Dương Phàm nhướng mày. sắc mặt ngưng trọng.
Không phải là tốc độ của tia chóp hư vô hạ xuống bị biến chậm.
Mà là bời vì thời gian lưu tốc của khu vực đó đã bị thav đổi.
Lực lượng thav đổi thời gian!
Đây cũng không phải lẩn đẩu tiên Dương Phàm nhìn thấy, giờ phút nàv gặp lại vẫn rung động như cũ.
Truyền thuvết cũng không giả. Ý chí của Tiên Đế không thể trái nghịch. Lực lượng bọn họ nắm giữ thậm chí có thê thay đôi thời gian.
Sau khi thời gian bị giảm chậm hơn trăm lẩn. trong Tuvệt đối Băng Phong Giáp quanh thản Lam Băng Tiên Đế tán ra khí đông lạnh trí mạng. ý đô tiêu hao tia chóp hư vô.
Hô... ỏng-
Tinh thần ý chí bễ nghễ cường đại vận chuvển toàn bộ lực lượng không gian của thế giới chi vì cứu lại tính mạng chủ nhân.
Dương Phàm khẽ thớ dài.
Tiên Đế chung quv cường đại hơn trong tường tượng gấp trăm, ngàn lẩn.
Ngav cả thời gian đểu có thể thav đổi. còn có cái gì là bọn họ không làm được?
Đương nhiên, "mức độ" thav đổi thời gian lưu tốc của Lam Băng Tiên Đế rất có hạn.
Nếu hắn có thể làm cho thời gian lưu tốc chậm lại ức vạn lẩn, chi sợ Dương Phàm không làm gì được hắn.
Quả nhiên, sau khi thòi gian bị kéo dài gắp trăm lẩn. Lam Băng Tiên Đế cũng có đủ thời gian đê tiêu hao cỗ lực lượng nhân quả này.
Sau một lát. lốc xoáy luân bàn biến mất.
Phốc!
Lam Băng Tiên Đế trong Tuyệt đối Băng Phong Giáp lại phun ra một búng máu. mặt tái nhợt như tờ giấy.
- Lực lượng của Luân hồi nhân quá lại có thể xem nhẹ không gian cùng thòi gian ớ một trình độ nhất định.
Trên mặt hắn đẩv vẻ kinh hãi.
Nhưng sau đó, Lam Băng Tiên Đế cất tiếng cười to:
- Nhân quá đã hết, ngươi sẽ không thê thương tôn ta mảv mav.
Tiếng cười vnag khắp toàn bộ thế giới bị vỡ nát.
Dương Phàm nhíu mày. Tiên Đế chẳng những mạnh hơn, nhanh hơn so vói trong tướng tượng mà còn khó giết chết.
ở thất giới, thọ nguvên của bất kỳ một vị Tiên Đế nào đều là vĩnh hẳng vô tận, trà khi là không gian thất giới bị phá hủy.
Có thể chiến thắng Tiên Đế đã rất khó được.
Nếu muốn giết chết Tiên Đế. thật sự quá khó khăn.
- Vận chuvển của vạn vật thế gian, bao gồm nhản quả. hết thảv sinh linh đểu không thể thoát khói sự bao phủ của Luân hồi.
Một thanh âm bình tĩnh cắt ngang vẻ tụ đắc cùng tràng cười điên cuồng của Lam Băng Tiên Đế.
Hoi ngừng một chút, Dương Phàm nói tiếp:
- Hệ thống Đại Luân Hòi khiên thế giới cnagf thêm hoàn chinh gọn gàn. Nó xen kẽ trong không gian, thời gian, thám thấu không gian, thông suốt thời gian, ánh hướng nhân quả.
- Có bản lĩnh ngươi giết chết ta.
Lam Băng Tiên Đe mạnh miệng nói.
Giờ phút này trong lòng hắn đã không nắm chắc, hiểu biết đối với Luân hồi hiển nhiên không đủ.
Nếu đúng theo như lời Dương Phàm, thế gian vạn vật bao gồm hết thảy sinh linh đểu không thê thoát khói Luân hồi bao phủ.
Như vậy cho dù hắn ở trong Tuyệt đổi Băng Phong Giáp cũng không thể ngăn cản ánh hưởng của Dương Phàm đối với hắn.
- Giết chết ngươi ta có vài loại phương pháp. Chẳng qua loại vừa rồi càng thêm đơn giản mà thôi.
Dương Phàm nói với vẻ vô cùng bình thản.
Lam Băng Tiên Đế nghe vậy trong lòng chấn động: "Chẳng lẽ minh thật sự là ếch ngồi đáv giếng?"
Vốn hắn tướng 1'ẳng Dương Phàm không thể làm gì được mình, nào biết đổi phương lại có vài loại phương pháp dồn hắn vào chỗ chết.
Loại phương pháp vừa rồi chi là một loại đơn giản nhất, lại khiến hắn đi dạo một Quv Môn Quan một vòng.
- Ta thật muốn nhin một chút, ngươi muốn giết chết ta như thế nào...
Lam Băng Tiên Đế nghiến răng nghién lợi.
Giờ khắc nàv hắn hoàn toàn ỡ vào thế bất lợi. ỡ trong một tử cảnh chờ đợi người khác dùng loại phương phập nào đê giết mình.
- Dương Phàm nàv đã nắm giữ thẩn thông có thể uv hiếp tính mạng của Tiên Đế. hơn nữa không chi một loại.
Đám người Thiên tượng đại sư trợn mắt há hốc mồm, thất thản hồi lâu.
Đồng thời bọn họ không khói chờ mong, Dương Phàm sẽ dùng phương phập gì giết chết Lam Băng Tiên Đế.
Ngay cả con chó nhó bén cạnh cùng lộ vẻ hứng thú!

CHƯƠNG 741: NUỐT GIẾT TIÊN ĐẾ

Là Tiên Đế có sinh mệnh vĩnh hẳng vô hạn, muốn giết chết bọn họ là khó khăn cỡ nào?
Nhưng vào lúc này, Lam Băng Tiên Đế lâm vào một tuvệt cảnh chờ đợi người khác dùng phương pháp nào để giết hắn.
Địch nhản hắn phải đổi mặt quỷ dị vượt qua trình, tự binh thường, nếu chủ động ra tay công kích sẽ chi làm chính mình chết càng nhanh hơn.
Trong lòng Dương Phàm tiếc nuối. Một kích hội tụ Luân hồi nhân quá, loại phương pháp hữu hiệu mà đơn giàn nhất nàv lại chấm dứt băng thất bại.
Tiên Đe chẳng những chướng khống không gian, càng có thể tìm hiểu lực lượng thời gian ớ một trình độ nhất định.
Khó thể tướng tướng Tiên Đế. Đại Đế trình tự cao hơn sẽ nắm giữ loại thẩn uy vô thượng kinh thiên vĩ địa nào?
Thử hỏi, thế gian nàv còn có chuvện gì bọn họ không làm được?
Dương phàm hít sâu một hơi. nhìn chẳm chẳm vào Lam Băng Tiên Đế đang hoàn toàn bao tnòm trong Tuyệt đối Băng Phong Giáp, dường như thật sự đang suy nghĩ nén dùng loại phương pháp nào giết chết hắn.
Phương pháp đơn giản nhất là để con chó nhó ra tay. Nhưng đây là trận chiến công bình giữa Dương Phàm cùng Lam Băng Tiên Đê, hắn càng hy vọng dựa vào lực lượng của minh giết chết Lam Băng Tiên Đế.
Bí kỹ Tiên Hồng đối với Lam Băng Tiên Để giờ phút nàv bị thương nặn hết sức suy yếu đồng dạng là một việc rất dễ dàng.
Nhưng loại phương pháp này tương đương với sử dụng lực lượng lĩnh vực của Tiên Hông Giới trong vùng không gian nàv.
Huống chi, hai người đểu thân ỡ Tiên Hồng Không Gian, cho nên điều nàv không khác gì để con chó nhò ra tav.
Như vậy, làm thế nào sử dụng lực lượng mình nắm giữ để giết chết Tiên Đế?
Dương Phàm sau khi Luân hồi tân sinh khuvết thiếu thực chiến, đặc biệt là chiến đấu cùng nhân vật đinh cấp.
Làm thế nào ứng dụng thẩn thòng áo nghĩa hiện có của Tiên Hồng Quvết vào thực tế chiến đấu. đâv là vấn để hắn phái đối mặt.
Loại thứ nhất là Luân Hồi Môn.
Tiên Đế dù cường đại như thế nào chăng nữa, khi biến thành trẻ con còn có thể không sợ tử vong hay không?
Có lẽ loại phương pháp nàv sẽ gặp phải một chút lực cản, nhung đổi với Lam Băng Tiên Đế suy yếu giờ phút nàv mà nói. có thẻ nói là nắm chắc.
Dương Phàm càng hy vọng dùng áo nghĩa của giai đoạn hiện tại để cướp đoạt sinh mệnh của Lam Băng Tiên Đế.
Cướp đoạt thọ nguvên đối với Tiên Đế mà nói có tác dụng không lớn.
Đứng ớ đinh của thất giớii, sinh mệnh của bọn họ vốn là vĩnh hẳng vô hạn.
Nếu đã như vậy... Ta liền cướp đoạt linh hồn của ngươi!
Trong mắt Dương Phàm bắn ra một chùm tia sáng lạnh lẽo.
Trong nháy mắt. hắn dung họp Mệnh Hạch phù họp linh hồn trong Đại Luân Hồi, toàn lực triển khai, phóng thích vào trân thế.
- Linh hồn thật cường đại...
Lam Băng Tiên Đế trong Tuyệt đối Băng Phong Giáp cảm thấv tâm thẩn run rẩy.
Lực lượng linh hồn của Dương Phàm đã không vếu hơn so với thời kỳ đirih của hắn.
Đây là tích lũy lực lượng linh hồn của hai kiếp.
Cho nén nói, Dương Phàm cùngDươngKỳ về bản chất đã không là cùng một người.
Bới vi sau khi chân chính trải qua một lẩn Luân hồi. linh hồn được tẩy luvện tinh thuần, trở về bản chất rồi được dựng dục một lần nữa.
Sau khi hai thứ chứa đựng sinh mệnh là linh hồn cùng thán thể đểu thay hình đổi dạng, cũng đã là một sinh linh hoàn toàn mới.
Duv nhất không biến chính là linh hồn tâm ấn. còn có trí nhớ kiếp trước vượt qua Luân hồi mà tới.
Linh hồn áp bách lớn lao khiến Lam Băng Tiên Đế sinh ra nguy cơ chua từng có.
Nguy cơ chân chính không phải đến từ loại linh hồn áp bách nàv mà là đến từ lực hấp dẫn kỳ dị ẩn chứa trong lực lượng linh hồn.
Đột nhiên hắn cảm giác linh hồn lạnh băng, lời kêu gọi trong vô hình đang mạnh mẽ lôi kéo linh hồn của hắn.
- Tiên Đế. Linh hồn của ngươi làm sao có thể thoát được sự chướng khổng cùng ảnh hướng của ta dưới Đại Luân Hồi bao phủ?
Thanh âm lạnh băng của Dương Phàm từ tầng Luân hồi truvển đến.
Linh hồn của Lam Băng Tiên Đe đang dẩn dẩn thoát ly thể xác trong tuvệt vọng.
Nếu là thòi kỳ đinh có lẽ hắn còn có lực chổng cự, nhưng giờ phút này lại đẩv vếu ớt vô lực....
- Ta tuyệt đối sẽ không cho ngươi thực hiện được ý đổ!
Tiên Đe rít gào một tiếng, trong linh hồn dấv lẻn một ngọn lửa cực lạnh, liều mạng thiêu đốt bán mạng nguvên khí thể chết muốn chổng cự đến cùng.
Thể chết chống lại!
Dương Phàm cảm thấv áp lực không hiểu.
Nếu như linh hồn của Tiên Đe bùng nổ sẽ sinh ra hạu quả cực kỳ đáng sợ.
Tâm thẩn chấn động, Dương Phàm tự nhiên vận chuvển lực lượng uấn Sinh.
Trên câv uần Sinh trong không gian Mệnh Hạch, hơn ngàn phiến sinh mệnh lục diệp đồng loạt lưu chuyển hào quang xanh biếc trong suốt, lực lượng sinh cơ mạnh mẽ có thể áp bách mọi thứtừ tầng Luân hồi truyền đến.
Cho đến một khoảnh khắc, một cây cao vài trượng màu xanh ngắt, mơ hồ xuất hiện trong thiên địa.
Lam Băng Tiên Đế không nhìn thấy sự tồn tại của cây uẩn Sinh nhưng hắn có thể cảm nhận được một cỗ lực lượng sinh cơ vô hình không lồ như trời biên.
ở giữa cây uần Sinh kia đột nhiên hiện ra một lốc xoáy ngũ sắc vô hình vô chất.
Đây chi vẻn vẹn là hiện tượng mà không gian Mệnh Hạch cùng tầng Luân hồi có thể nhìn thấv.
Mà ngav sau đó, một lốc xoáy thật lớn xuất hiện ỡ phía trên thiên địa, bổn phía hiện lên những gợn sóng lăn tăn trải khắp không gian, trực tiếp đẩv lui tinh thẩn ý chí của Tiên Đế.
Linh hồn của Lam Băng Tiên Đế dưới cỗ lực lượng tuyệt cường không thể chống cự nàv nháy mắt bị hút vào trong lốc xoáv thật lớn kia, biến mất không còn tăm tích.
Trong không gian Mệnh Hạch.
- Thả ta ra...
Linh hồn của Lam Băng Tiên Đế giãy dụa trên cây uẩn Sinh, không ngừng rít gào rống
to.
Hơn ngàn phiến sinh mệnh lục diệp trên cây uẩn Sinh đồng loạt nớ rộ hào quang xanh biếc.
Từng cái vòi màu xanh biếc trong suốt trói buộc linh hồn của Tiên Đe.
Linh hồn cùng ý thức của Lam Băng Tiên Đế bị lốc xoáy Luân hồi bao phủ. đang không ngừng tiêu hao rồi trở thành nhạt dân, trong suốt cuối cùng hóa thành những hạt rất nhỏ.
Sau khi hấp thu linh hồn của Tiên Đế. cây uẩn Sinh càng thêm sinh cơ bừng bừng, lá cây biến lớn, màu sắc càng xanh biếc. Rễ cây mờ rộng, thân cây to hơn, không gian Mệnh Hạch càng thêm củng cố và mớ rộng vài phân.
- Thật không nghĩ tới linh hồn của Tiên Đế lại đại bổ như thế. Khiến cho tu vi của ta đạt tới cực hạn của uân Sinh Kỳ, thậm chí sắp bước vào Diễn Sinh Kỳ.
Dương Phàm ngạc nhiên cảm thán không thôi.
Trải qua muôn vàn gian khổ giết chết Lam Băng Tiên Đế. thu hoạch cũng không phải là nhỏ.
Trà biến hóa của cây uẩn Sinh, tất cả tài sản của Tiên Đe khi còn sổng như nhẵn không gian, Thứ Thân khí... đêu thuộc về sớ hữu của Dương Phàm.
Sau khi hấp thu linh hồn của Tiên Đế. trên cây uẩn Sinh ẩn chứa những hạt nhò trí nhớ cùa Tiên Đế.
Những hạt trí nhớ nàv rất khó hấp thu. tối đa chi có thể nắm bắt một số mành nhó trí nhớ không thể gạt bó.
Mà theo thòi gian trôi qua, những mảnh nhó trí nhớ này cũng sẽ hóa thành hạt nhó nguvên thủv.
Dương Phàm mơ hồ cám thấv sau khi hấp thu những hạt nhó trí nhớ này. một sổ phương diện nào đó của câv uẩn Sinh sẽ có sụ trưởng thành.
- Linh hồn, thẩn thông huvển ào của Tiên Để cùng với ký ức truyền thừa còn cẩn một đoạn thòi gian mới có thê tiêu hóa. Điêu này sẽ có trợ giúp cho sự trướng thành của cây Uân Sinh.
Dương Phàm thấp giọng lẩm bẩm.
Tâm thẩn hắn trở về Tiên Hồng Không Gian, thế giới vỡ nát kia lại một lẩn nữa hóa thánh đất xanh hoặc là mánh đất màu sắc hỗn tạp. trớ về bán chất.
Đám người Thiên tượng đại sư đểu kinh hãi nhìn vào thi thể không còn linh hồn của Tiên
Đế.
Mặc dù Tiên Đe đã chết, nhung trên thi thể hắn vẫn tràn ngập thẩn uy không thể trái nghịch.
Nếu tiên nhản bình thường tới gẩn thi thể của Tiên Đế có khá năng bị áp bách mà chết, cũng như lúc trước đám người Dương Phàm đối mặt với thi thê của Ma Đế ớ trên Phù không kiều.
- Chém giết Tiên Đế, xem ra tu vi thẩn thông của Dương đạo hữu có thể so với Huvển Tiên. Lẩn nàv ngươi trờ về Thiên giới, chẳng lẽ là muốn gây nên một tràng mua máu gió tanh?
Thiên tượng đại sư nhin Dương Phàm, thớ dài thật dài.
Lúc nàv lão hoàn toàn đổi xử với Dương Phàm như một nhân vật cấp bậc Tiên Đế.
Một tràng mưa máu gió tanh?
Dương Phàm nhớ tới ước định trước trận chiến với Vô Song.
Hắn tân sinh kiếp này có một số mệnh lớn nhất chính là hoàn thành nguyện vọng của kiếp trước với Vô Song.
- Sẽ. nhung không phải hiện tại.
Dương Phàm xác định không mang theo một tia tâm tình gợn sóng, khiến tâm thẩn của Thiên tượng run lên.
- Đương nhiên, đại sư không cần lo lắng. Việc này sẽ không liên lụy đến người. Nếu người cùng đệ từ muốn rời đi, chi cần hạ linh hồn huyết thệ, không được đê lộ việc nơi đây.
Dương Phàm ngừng một lát. nói tiếp:
- Đương nhiên, Dương mỗ cho các vị một lựa chọn càng tốt hơn.
- Lựa chọn gì?
Thiên tượng đại sư hòi gấp.
- Thiên tượng đại sư cùng với các đệ tử cùa ngươi có thể ờ lại Luân Hồi Tinh Bào. Sau khi Tinh Nguvên Lô tăng lên cấp bậc Thẩn khí, các vị có thể tự do rời đi. Dương mồ tuvệt không làm khó.
Dương Phàm hơi mim cười.
Sau khi Thiên tượng đại sư nghe đến hai từ "Thẩn khí", ánh mắt không khói rung lẻn.
Thứ Thần khí đã là tác phẳm đinh mà Tông sư luvện khí của không gian thất giới có thể đạt tói.
- Được, lựa chọn thứ hai càng thêm hắp dẫn.
Thiên tượng đại sư hít sâu một hơi.
Nếu có thể luyện chể thành Thẩn khí đổi với Tông sư luvện khí mà nói. cho dù chết cũng đáng!
Đồng thòi lão cũng hiểu được, muổn cho Tinh Nguyên Lô này tăng lên cấp bậc Thẩn khi là một quá trình rất đài dòng.
- Lão sư. Nếu Thẩn khí luvện chế thành công, hắn lại giết người diệt khẩu...
Một đệ tử không kìm nổi nhắc nhớ.
Thiên tượng đại sư mim cười, hơi có thâm ý nhìn phía Dương Phàm:
- Lão phu tin tướng, người có thê được Vô Song Thản Kiêm chiêu cố tuyệt đối sẽ không lừa gạt chúng ta.
- Vô Song Thẩn Kiếm?
Chúng đệ tử không khói kinh hô thất sắc.
Vô Song Thẩn Kiếm, đó chẳng phải là thẩn kiếm xếp thứ nhất bảng Thẩn binh Chí Tôn thất giới?
Kiếm này chinh là Thẩn khí nổi tiếng thất giới, được tôn xung là Thần khí công kích đệ nhất vũ nội.
Theo truvển thuyết, Khí linh trong Vô Song Thẩn Kiếm sinh ra dị biến nào đó. tự động ngưng tụ ý chí kiếm đạo, gần như đột phá thiá tắc của Khí vật. không người có thể khống chế.
Thẩn kiếm này đã không phải là một món đồ. nó thậm chí có thể khống chế kiếm thể tự chủ công kích.
Năm đó lúc tranh đoạt kiếm này, không biết bao nhiêu Tiên Đế bị ngã xuống trong trận chiến.
Là đệ tử của Tông sư luyện khí, bọn họ tựnhiẻnbiếtnhữngbí tânnàv của Vô Song Thẩn Kiếm.
Mà lúc này nghe lão sư nói. người trước mắt lại có thể được Vô Song Thẩn Kiếm chiếu cố. thật sự là khó thể tin nổi.
Nên biết, sự cường đại và dị biến của Vô Song Thẩn Kiếm kia đã làm cho không người nào trong thất giới có thể khổng chế.
Mà lực lượng của bán thể thẩn kiếm có thể chém giết Tiên Đế. Nếu ai có thể trờ thành chủ nhản của thán kiếm, chăng phải là vô địch thất giới?
Đột nhiên, bọn họ tràn đầy kính nể và sợ hãi đổi với Dương Phàm.
Luân Hồi Tinh Bảo hoàn thành, chém giết Lam Băng Tiên Đế. Rốt cục Dương Phàm diệt trừ được nhản tố nguy cơ không thể khổng chế.
Tiếp đó. Đặng Thi Dao cùng Thiên tượng đại sư dẫn Dương Phàm đi quan sát Luân Hồi Tinh Bảo này.
Tiến vào Tầng Tinh Hạch cung điện hình trứng, Đặng Thi Dao nói cho Dương Phàm phương pháp khống chế Tinh bào.
ỏng!
Toàn bộ Luân Hồi Tinh Bảo phạm vi ngàn trượng bỗng nhiên nin lên. chiếu rọi ánh hào quang mỹ lệ.
Thiên Dực Bàn bốn phia cung điện hình trứng đột nhiên biến hình, gấp lại với phương thức không thê tin tướng rồi bao bọc cung điện hirih trứng. Cả Luân Hôi Tinh Bảo biến thành một thiết cầu thật lớn đen thui.
- Đây là hình thái phòng ngư. Không có lực lượng nào dưới Tiên Đế có thể tạo thành tổn hại với nó.
Đặng Thi Dao cười nói.
Sau đó. Thiên Dực Bàn lại biển hóa, cương giáp màu đen vốn bao bọc cung điện hình trứng lại chia ra làm sáu chiếc cánh dài đến ngàn trượng.
Hô!
Sáu chiếc cánh cứng còi mà đầy dẻo dai, giống như cánh Côn Bằng, sau khi vung lên một cái xẹt qua mười mấy vạn dặm.
- Thật nhanh.
Dương Phàm ngạc nhiên vui mừng vô cùng.
Tiép đó Luân Hồi Tinh Bảo lại triển lãm hình thái công kích. Thiên Dực Bàn chung quanh cung điện hirih trứng lại tạo thành hình thái thành lũy, vươn ra một đám ống thép tối đen.
Những vũ khí cấm kỵ nhu Diệt Tinh Pháo đểu được bố trí trên Thiên Dực Bàn này.
Phòng ngự, phi hành, công kích đều có đủ, đây là diệu dụng của Thiên Dực Bàn. Nó cũng chiếm cứ một tỷ lệ thê tích to lớn trên Luân Hỏi Tinh Bảo.
Thiên tượng đại sư cũng cười đề nghị:
- Nếu có thể đẩu nhập kiện Thứ Thẩn khí của Lam Băng Tiên Đế vào Tinh Nguvẻn Lô, nhất định, có thê làm cho năng lực của cả Tinh bảo được tăng lẻn một tầng.
- Nếu có thể đưa kiện Thứ Thẩn khí của Lam Băng Tiên Đe vào Tinh Nguyên Lò, có lẽ có thể để cao năng lực của Tinh bảo lên một tầng.
Sau khi nghe đề nghị của Thiên tượng đại sư, Dương Phàm hết sức động tâm.
Hắn hơi trầm ngâm, rồi cười nói:
- Có gì không thể!
Giai đoạn hiện tại Luân Hồi Bàn mới chân chính là Pháp bảo bản mạng thích hợp nhất với hắn. Còn lại những Tiên khí Tiên bào khác thậm chí là Thứ Thân khí đêu không thê chân chírih phù họp và phát huv ra thuộc tính năng lực của hắn.
Trừ những thứcường đại như Vô Song Thẩn Kiểm mới có thểtạo thành hấp dẫn trí mạng với hắn.
- Dương Tiên Quán thật sự nguyện V?
Thiên tượng đại sư cám thấy khó tin, ngoài ý muốn. Đẻ nghị nàv của lão cũng chi là tùv tiện nói chơi mà thôi.
Một kiện Thứ Thẩn khí hiếm có thế nào. không ai có quvển lẻn tiếng so với một Tông sư luvện khí như lão.
Sau lưng bất kỳ một kiện Thứ Thẩn khí nào ớ không gian thất giới đểu đại biểu vô số tâm huyết, trí tuệ kết tinh của một vị thậm chí là nhiêu Tông sư luvện khí. Xác suất thành công luvện chế cũng không cao mà còn không tính quá trình thu thập tài liệu dài lâu.
Đối với Thứ Thẩn khí, cho dù là Tiên Đế bình thường nhiều nhất cùng chi có một hai kiện. Mà đa phần đều rất quv trọng, rất ít lấy ra sử dụng.
Thiên tượng đại sư không nghĩ tới Dương Phàm lại nguvện ý lấv một kiện Thứ Thẩn khí ra làm nguvên liệu quăng vào Tinh Nguvên Lô.
- Nếu có thể làm cho Luân Hồi Tinh Bảo càng thêm cường đại và chắc chắn, Dương mồ vẫn nguyện ý đua ra một kiện Thứ Thẩn khí. Dù sao ngày sau Tinh bảo này chính là ngôi nhà của chúng ta.
Dương Phàm lại cười nói, thái độ rất quả quvết.
Ý niệm khẽ động, một thanh băng tinh thẩn kiếm lóe lên hào quang huvễn lệ, hàn khí tán ra bốn phia lơ lửng trước mặt hai người.
Lực lượng của Thứ Thần khí ẩn chứa một cỗ hàn ý tới cực hạn và uy áp đông cứng linh hồn. Sự xuất hiện của nó khiến mọi người như lọt vào hố băng, toàn thân lạnh lẽo gần như mất năng lực cử động.
- Ha ha, không hổ là Thứ Thẩn khí, không ngờ tự mang lực lượng lĩnh vực. Thứ Thẩn khí công kích thuộc tính hàn nàv chi sợ không phái nhân vật cấp Tiên Quân có thể chường khổng.
Dương Phàm hơi tán thường nói.
Dứt lời, hắn giao kiện Thứ Thẩn khí vô chủ này cho Thiên tượng đại sư.
Thiên tượng đưa tay khẽ vuốt ve lên hoa văn tinh mỹ tuvết trắng trên băng tinh thần kiếm, tán thướng không thôi:
- Đây là một kiện Thứ Thán khi truyền thùa xa xưa, không biết từng là kiệt tác của vị Tỏng sư luvện khí nào.
- Đáng tiếc, đáng tiếc a...
- Đáng tiếc một tuyệt tác như này sắp phải làm nguyên liệu đưa vào Tinh Nguyên Lô.
Nếu thẩn kiếm này lọt vào tay Tiên Đế thích họp. sẽ có thể phát huy ra uv lực cực kỳ đáng sợ.
Dương Phàm lại cười hờ hững, dường như bó đi một kiện Thứ Thẩn khí đối với hắn mà nói cũng chăng đáng là gì cả.
Loại hành vi này khiến Thiên tượng đại sư nhíu mày: Đây chính là một kiện Thứ Thần khí, tác phẩm đinh của Luvện khí sư thất giới lại bị người này đối xử như thế.
Nhưng lão lại nghĩ đến người trước mặt mình được Vô Song Thẩn Kiếm ưu ái, đối phương thật ra có tư cách bó qua một kiện Thứ Thần khí.
Dù sao Vô Song Thẩn Kiếm kia chính là Thẩn khí chán chính. Thẩn khí xếp thứ nhất bảng thân binh thất giới.
Mà theo lão biết, Vô Song Thẩn Kiếm còn không chi là Thẩn khí binh thường...
Thiên tượng đại sư cất kỹ băng tinh thẩn kiếm, sau đó tiếp tục thương nghị cùng Đặng Thi Dao xem nén dung luyện kiện Thứ Thẩn khí nàv như thế nào.
Bản thản Tinh Nguyên Lò cùng là một kiện Thứ Thẩn khí. Muốn cho nó dung luỵện và hấp thu chất liệu cùng lực lượng của kiện Thứ Thân khí này không phải là việc có thê hoàn thành trong thòi gian ngắn.
Sau khi xử lv Lam Băng Tiên Đế. Dương Phàm rời Tiên Hồng Không Gian, bắt đẩu lưu ý chuyện Vân Tiêu cung.
Là Đoàn trướng tiên vệ đoàn thứ chín, hắn thường xuyên có sự vụ cần xử lý. Thậm chí một số chuyện trọng yếu còn phái đích thân ra mặt.
Hắn một mực chờ đợi tin tức của Dư Mộng Thanh.
Ngàv thường ngoài việc thôi diễn cảnh giới, thu thập tài liệu. Dương Phàm thường xuyên nghĩ đến việc này.
Cửu Công chúa rốt cục có phải Vũ Tịch kia mà mình truy tìm hay không?
Hoặc là nói. VŨ Tịch từng buông xuống Phàm giới sau khi trờ về thượng giới đã xảy ra biến hóa gì?
Trong chờ đợi dài đẳng đẵng, nháv mắt một vạn năm trôi qua.
Bang hữu duv nhất của Dương Phàm ớ Vân Tiêu cung không ngờ lại là vị Du Vân Tiên Đe kia.
Tiên Đế có được sinh mệnh và thòi gian dài lâu vô hạn, đột phá cảnh giới không phải thời gian có thể làm được.
Thời gian rảnh quá nhiểu. Tiên Đế cảm thấy buồn té nhàm chán hơn bất kỳ nguời nào.
Ánh mắt sắc bén của Du Vân Tiên Đế nhận thấy được sự biến hóa trên thản Dương Phàm.
- Ngươi không tiếp tục tu luyện Luyện thể thuật sao?
Du Vân Tiên Đế nói với vẻ thờ ơ.
Thav đổi một thản thể. thản thể mói của Dương Phàm chính là dùng một phiền sinh mệnh lục diệp ngưng kết. Mặc dù thê xác này giống Dương Kỳ như đúc nhưng khác biệt chính là dấu vết tu luvện Luyện thể thuật.
Một thản thể mới tự nhiên không có khả năng lập tức có được mười vạn năm tu vi Luvện thể thuật.
- Không cần tu luyện nữa. Luyện thể thuật đổi với ta mà nói đã không có nhiều ý nghĩa.
Dương Phàm thản nhiên nói, dường như không coi người trước mắt là Tiên Đe chân chính, lãnh đạo trực tiếp của mình.
Trên thực tế, thẩn thông pháp lực ẩn chứa trong một phién sinh mệnh lục diệp đã vượt qua trình, tự Tiên Quản, sinh mệrih lực càng thêm hùng hậu đồi dào so với thán thể trước.
Bỡi vì thản thể này nguvẻn từ sinh mệnh lục diệp, vốn là một thể với cây uần Sinh trong không gian Mệnh Hạch. Hai bên đêu có ràng buộc vô hình.
Chi cần cây uẩn Sinh khôngbị hủy diệt, thản thể của Dương Phàm có thể coi là thản thể bất diệt, lực khôi phục càngkhủngbốso với lúc trước. Có thể làm được bất tử bất diệt.
Có sinh mệnh lực mênh mông như biển làm hậu thuẫn, Dương Phàm rốt cục không cẩn lo lắng thản thê sẽ dễ dàng bị hùy diệt.
- Chi mong "biến số" như ngươi sẽ không sinh ra nguv hại đối với Vân Tiêu cung... Nếu khôngbản đế sẽ rất khó xử.
Du Vân Tiên Đe không tiếp tục hòi việc nàv, chi hơi thâm ý nhắc nhớ một câu.
Dương Phàm hiểu được, Du Vân Tiên Đe nói như vậv rõ ràng là hắn tương đối trân trọng giao tình với mình, đối xử với mình như bang hữu chân chính.
Tuy rang phát hiện điểm kỳ quái của Dương Phàm, Du Vân Tiên Để cũng nhắm mắt làm ngơ.
Rốt cục vào một ngàv, người mà Dương Phàm chờ đợi đã xuất hiện.
Cách biệt hơn vạn năm, Dư Mộng Thanh xuất hiện và bí mật gặp mặt Dương Phàm.
- Theo tin tức xác thực, một trăm năm sau Đại Đế sẽ rời Vân Tiêu cung, đi tới Yêu giới xa xôi. Nghe nói muổn luận bàn với đối thủ cũ.
Dư Mộng Thanh mang tới một tin tức đáng mừng.
- Đâv thật là một cơ hội tốt.
Dương Phàm kìm lòng không đậu nói.
Khó thể đánh giá được thẩn thông cùng lực lượng của Đại Đe.
Chi cẩn hắn còn ớ trong nội cung Vân Tiêu cung. Dương Phàm sẽ khó gặp riêng Vũ Tịch.
- Hừ, ngươi cũng đừng cao hứng quá sớm. Cửu Công chúa cũng không đáp ứng gặp mặt ngươi.
Dư Mộng Thanh thình lình nói một câu.
Dương Phàm ngẩn ra, đột nhiên nhớ tới vị Cửu Công chúa nàv căn bán khôngbiết mình.
Điểm đáng ngờ duv nhất là, lần đầu tiên nàng ta nhìn thấv Thất Hương Ngọc Hồn Địch liền yêu thích không buông tay.
- Ha ha, việc nàv làm phiền ngươi, để ta đưa tặng Công chúa một quyển nhạc phổ. có lẽ nàng sẽ thích. Đến lúc đó. cô phối họp nói vào một chút.
Dương Phàm lấy ra một bản nhạc phổ tinh xảo, thật cẩn thận giao cho Dư Mộng Thanh.
Lúc Vân Vũ Tịch tại hạ giới thường yêu thích âm nhạc, từng soạn nhạc khúc và cũng tặng cho Dương Phàm mấv bản.
- Được, ta chi có thể hết sức thử một lần. Nhưng là nắm chắc thành công chi sợ không
lớn.
Dư Mộng Thanh không ớ lại lâu. vội vàng ròi đi.
Kết quá không quá nửa năm, Dư Mộng Thanh lại chạv tới, kinh dị vô cùng nói:
- Công chúa yêu thích dị thường bán nhạc phổ này. cũng coi như trân bào.
- Điều này thật là kỳ quái. Ánh mắt của Cửu Công chúa cao cỡ nào, vì sao mỗi thứ ngươi
tặng đểu CÓ thể khiến nàng yêu thích không buông tay?
Dư Mộng Thanh tặc lưỡi kỳ quái.
- Khôngbiết việc ước hẹn đã anbàithỏa đáng chua?
Dương Phàm dò hói.
- Mặc dù Công chúa hết sức cám thấy tò mò và hứng thú đối với ngươi, nhưng nàng còn không dễ dàng đi gặp riêng ngươi. Đây là kết quả ta rút ra được sau vài lân nói bóng nói gió.
Dư Mộng Thanh đầy vẻ vui mừng nói.
Dù sao Công chúa cũng không từ chối, việc nàv hoàn toàn có hy vọng khiến nàng ta cảm thấv ngạc nhiên vui mừng ngoài ý muốn.
Dương Phàm nhíu mày. có chút thất vọng.
Lẩn từ biệt này Dương Phàm lại đưa cho Dư Mộng Thanh một bản nhạc khúc, cũng là Vũ Tịch từng lưu lại.
Chi sau một tháng. Dư Mộng Thanh trớ lại.
- Dương Kỳ. ngươi sắp thành công. Công chúa có chút động tâm, muốn ra gặp ngươi...
Dư Mộng Thanh cười túm tim nói lòi chúc mừng. Giờ khắc này nàng hoàn toàn nhin Dương Phàm bang cặp mắt khác.
Người theo đuổi Cửu Công chúa dõi mắt khắp Tinh Thiên thế giới nhiều biết bao nhiêu. Có thể khiến Cóng chúa ra mặt hẹn gặp, cả Thiên giới này dường như chi có vị Phù Lâm Tiên Đế có thê xung là hoàn mỹ kia làm được.
- Sắp thành công? Nói như vậy, Cừu Còng chúa còn không tính gặp mặt một lẩn?
Dương Phàm cũng không hài lòng đối với tiến độ này.
- Tròi ạ, ngươi lại còn không cảm thấy đủ? Công chúa rất muốn gặp ngươi nhưng nàng có chút rụt rè. Huống chi vói thân phận và địa vị của nàng, nhất cử nhất động đêu bị nhiêu người nhìn vào, muốn gặp riêng ngươi cũng hết sức khó khăn. Nếu việc này xử lý không tốt, thậm chí sẽ mang đến họa sát thản cho ngươi.
Dư Mộng Thanh khó tin nói. hết sức bất mãn đối với lòng không biết đủ của Dương Phàm.
Dù sao chiến tích của hắn giờ phút này đã có thể nói là huv hoàng. Những tài tuấn tân tú của thiên giớii tốn mấy chục vạn năm cũng không tiến triển bang vài vạn năm như Dương Phàm.
- Cô chuvển lời cho Cửu Công chúa. Nếu như nàng không muốn gặp mặt. trăm năm sau Dương mồ sẽ tự đi qua lấy lại những thứ thuộc về ta.
Dương Phàm nói với vẻ hùng hổ bức người.
- Dương Kỳ. điểu này sao được? Hình tượng ngươi thật vất vả thành lập trong lòng Công chúa, chăng lẽ muốn hùy hoại chi trong chốc lát?
Dư Mộng Thanh thờ phì phì nói.
- Xin ngươi nói thêm một câu nữa, nhạc khúc và sáo ngọc kia đểu là nữ nhân Dương mồ từng vêulưu lại.
Giọng điệu Dương Phàm lộ vé không thể hoài nghi.
Dư Mộng Thanh cảm thấy một cỗ áp bách không hiểu, tâm thẩn run lên.
Khoảnh khắc này. dường như nàng lọt vào tình trạng mất chưởng khổng đối với linh hồn và sinh mệnh ngày trước.
Thật lâu sau.
Dư Mộng Thanh hít sâu một hơi. oán hận nói:
- Đây là ý nguvện của ngươi, vậy ta chán thật chuvên lòi...
Dương Phàm cười không nói.
Lẩn này Dư Mộng Thanh hết sức tức giận ròi đi, trong lòng âm thẩm cười lạnh: "Dõi mắt khắp thất giới này, còn không có nam nhản nào dám dùng thủ đoạn mạnh mẽ như vậy đê theo đuổi Cửu Công chúa. Ngươi chờ khóc đi, hừ hừ!"
Nhìn theo nàng rời đi. DươngPhàm nhắm mắt lại. hít một hơi dài:
- Thời gian cùng kiên nhân của ta đã không đủ nữa rồi. Nếu như không thê thành công, cũng chi đành lèn vào nội cung.
Tu vi sắp bước vào Diễn Sirih Kỳ. đột nhiên trong đẩu hắn sinh ra một điểm báo.
Năm đó tại Phàm giới, ước định, cùng Vô Song ỡ sâu trong đáy lòng không thể phai nhòa.
ở sâu trong linh hồn gần đây liên tiếp hiện lên những thanh âm:
- Hôm nay chúng ta đứng ớ đinh của nhản giớii, trận chiến cuối cùng này không phải ngươi chết thì là ta vong... Trước trận chiến này, hy vọng có thể đạt thành một ước định cuối cùng với ngươi.
- Nếu người thua là ta... Hv vọng ngươi có thể kế thừa vô thượng kiếm ý cùng tâm nguvện của ta... Giết về thượng giới!
- Theo ý nguvện của tạ giết về thượng giới... Máu nhuộm trời cao. bài trừ thiết tắc!!!
Ý chí kiếm đạo ớ linh hồn tám ấn mơ hồ rung lên, hình như có dấu hiệu thức tinh!
- Vô Song... Chẳng lẽ ngươi không chờ được nữa, đang thúc giục ta sao? Hav là ngươi bẩt mãn đổi vói hiện trạng của ta, cười nhạo sự vô năng của ta: Mười mấy vạn năm qua đi còn chua hoàn thành ý nguvện của ngươi?
Dương Phàm cảm nhận được sự rung động của ý chí kiếm đạo sâu trong linh hôn, thấp giọng lẩm bẩm.
Hắn có một loại trực giác tới từ trong linh hồn tâm ấn: Ý chí kiếm đạo của Vô Song đã có xu thế thức tinh.
Còn khi nào thì thức tinh Dương Phàm không thể xác định. Nhưng là thời gian nàv sẽ không quá lâu.
Cũng vì căn cứ vào nguvên nhân nàv Dương Phàm mới không có thòi gian và kiên nhẫn chờ đợi. suy tính dùng thủ đoạn mạnh mẽ gặp mặt Vũ Tịch.
Đây là điều mà Dư Mộng Thanh không thể nghĩ đển.
Khi ý chí kiếm đạo của Vô Song thức tinh đậy từ trong giấc ngủ sav mà hắn còn không có tiến triẻn gì. vậy còn mặt mũi nào mà đi gặp đối thủ trước kia?
Mới vài ngàv qua đi.
Dư Mộng Thanh tìm tới dương phàm, nhìn hắn hồi lâu vẻ mặt phức tạp. khổ sáp cười:
- Ngươi thành công.
Trong nụ cười của nàng có vài tia tự giễu.
Vốn nàng còn cho 1"ẳng Dương Phàm sẽ làm hóng chuyện này, nhưng kết quả cuối cùng hoàn toàn ra ngoài dự đoán của nàng.
Sau khi Cửu Công chúa biết được thái độ cứng rắn của Dương Phàm, hết sức lo lắng thậm chí có vài phân hoảng hốt. vội vàng cho nàng tới đây chuyển lòri.
- Nàng đáp ứng?
Dương Phàm cũng không có tâm tình, đi thưởng thức biểu tình của Dư Mộng Thanh.
- Đúng vậy. Cửu Công chúa thinh cẩu ngươi hiện tại ngàn vạn lẩn không nên cố xông vào nội cung. Chờ sau khi Đại Đế rời đi. nàng sẽ đáp ứng.
Dư Mộng Thanh lộ vẻ cổ quái nói.
Cho tới bâv giờ nàng chưa từng nghĩ tói Công chúa cao cao tại thượng, viên minh châu rực rỡ nhất Thiên giới lại khuất phục ý nguvện của một nam nhân.
- Được, một trăm năm. Nhưng ta không thể chờ lâu hơn.
Dương Phàm gật đẩu, cũng nhắc nhớ Dư Mộng Thanh.
Mặc dù đối với Dương Phàm mà nói sinh mệnh là vĩnh hẳng vô hạn.
Nhưng khi biết được ý chí kiếm đạo của Vô Song sắp thức tinh, hắn cảm thấy áp lực lớn
lao.
Từ sau khi Luân hồi tân sinh, lẩn đẩu tiên Dương Phàm cảm thấy được thòi gian gấp gáp như thế.
Nhưng hắn rất kiêng kị đổi với thực lực của Đại Đế. cho dù còn chua từng tận mắt thấy hìrih dáng cùng thực lực bọn họ.
Đâylà điểm báo tới từ cảm quan Đại Luân Hồi.
Trong mành nhỏ trí nhớ của Lam Băng Tiên Đế có tin tức liên quan đến Đại Đế, tràn ngập kính sợ và ngưỡng mộ vô cùng.
- Được, ta nhất định sẽ chuvển lời cho Công chúa.
Dư Mộng Thanh ròi đi, cũng không dám có thêm một tia bất kính đối với Dương Phàm.
Ngay cả chủ nhân của nàng đểu không thể không khuất phục ý nguvện của người này, huống chi là nàng?
Thời gian một trăm năm.
Dương Phàm nhản cơ hội nàv toàn lực thôi diễn cành giới và ý đồ đánh vào Diễn Sinh
Kỳ.
Trong không gian Mệnh Hạch, cây uẩn Sinh bừng bừng sirih cơ. gốc cây càng ngàv càng to khỏe, đã trường thành cao bốn năm trượng.
Hơn ngàn phiền sinh mệnh lục diệp trên câv uẩn Sinh xanh tươi lóng lánh, sinh mệnh lực ân chứa đã đạt tới một cực hạn.
Thẩn thòng pháp lực của mỗi một phiến sinh mệnh lục diệp đều tiếp cận trình, tự Tiên Đế, ẩn chứa sinh mệnh lực vô tận thậm chí vuợt qua Tiên Đe.
Thậm chí ngav cà thản thể của Dương Phàm đều là hóa thản Luân hồi của sinh mệnh lục diệp.
B án tôn chán chinh không phái Dương Kỳ cũng không phải Dương Phàm trước kia mà là câv Uân Sinh khóe mạnh trưởng thành, ân chứa lốc xoáy Luân hôi.
về phẩn Dương Phàm giờ phút này, nói là phân thân thì có chút miễn cưỡng, có thể hình dung hắn là một bộ phận của bản tôn thì có chút thích hợp hơn.
Theo độ cao và trinh tự của cảnh giới, linh hồn và thán thể lưu lại thiên địa đổi với Dương Phàm mà nói càng ngàv càng nhó bé không đáng kể.
Trí nhớ hai kiếp có khi khiến hắn không rõ mình rốt cục là Dương Phàm hay là Dương
Kỳ.
- Ta chính là ta, cho dù là Dương Phàm hay là Dương Kỳ.
Dương Phàm thoát khói ma niệm quấv nhiễu, rất nhanh kiên định một tín niệm.
Một tia tín niệm đó kéo dài hai kiếp, ngav cả Luân hồi đều không thể xóa nhòa.
Mặc dù hai kiếp làm người, nhưng bán chất trong linh hồn sẽ không biến hóa.
Linh hồn tâm ấn cũng là thứ sâu nhất trong linh hồn. chứa đựng tin tức nguvẻn thủy nhất
cho dù là lực lượng của Tiên Đế cũng không thể chôn vùi.
Thời gian trăm năm nhoáng cái qua đi.
Cây Uẩn Sinh đã có chút biến hóa.
Tỷ như ngẫu nhiên có một phiền sinh mệnh lục diệp rơi xuống đất. sau khi thối rữa hóa thành phản bón dung nhập không gian Mệnh Hạch.
Trong không gian Mệnh Hạch, khi tức sinh mệnh ngày càng tăng lên. sinh sôi nảy nớ một số sinh mệnh nhưcâv cối, vài thứ linh tinh...
Tảm thẩn Dương Phàm dung nhập trong đó, cảm thụ từng biến hóa nhò bé nhất.
Khi hắn có thể lĩnh ngộ được bản chất của những biến hóa này, có lẽ có thể sáng tạo ra hàng ngàn hàng vạn.
- Sinh mệnh thật sự là thần kỳ. có lẽ không lâu nữa ta có thể sáng tạo sinh mệnh. Nhưng đáng tiếc thời gian quá gấp.
Dương Phàm tinh lại từ trong trạng thái tĩnh tu tìm hiểu.
Lúc này hắn đã bước nửa bước vào Diễn Sinh Kỳ.
Truvền thừa, gieo, luân hồi của sinh mệnh được kéo dài và sinh sôi nảy nớvỏ hạn...
Chi là thòi gian trăm năm đã qua.
Dương Phàm thớ dài một hod. tuy 1"
ẳng không thể tĩnh tu và tìm hiểu hoàn toàn mới nhưng cảnh giới Diễn Sinh Kỳ đã bắt đẩu khới động và tự vận chuvển.
Hắn cẩn chi vẻn vẹn là thòi gian.
Mà thời gian đối với hắn lại hết sức gấp gáp.
Sau trăm năm, Dương Phàm quá nhiên từ noi Du Vân Tiên Đế biết được Vân Tiêu Đại Đế đã rời đi.
- Ta có một vẩn để hết sức tò mò: Đại Đế mạnh cỡ nào?
Bộ dạng Dương Phàm rất hứng thú, nhìn như chi là tùy tiện hòi.
- Đại Đế mạnh cỡ nào?
Du Vân Tiên Đế đầy vẻ sùng kính, trong mắt lộ ra vài phản hướng tới.
Sau khi trầm tư thật lâu, hắn khẽ thớ dài:
- Đại Đế mạnh cỡ nào, ngay cả ta cũng không biết!
"Ngav cà Đại Đế mạnh cỡ nào đều khôngbiết. vậy sao ngươi kính sợ?"
Trong lòng Dương Phàm cảm thấv cổ quái.
- Nhưng là ta biết một điều: ờ trước mặt Đại Đế, ta không có sức phản kháng cũng không có cơ hội ra tay.
Du Vân Tiên Đế trịnh trọng nói.
Không có sức phán kháng? Không có cơ hội ra tay?
Dương Phàm không khòi hít sâu một ngụm khí lạnh.
Ngav cả hắn cũng không thể hoàn toàn nhin thấu thực lực chân chinh của Du Vân Tiên
Đế.
Nhưng là hắn có thể xác định một điểu: Du Vân Tiên Đế cao hơn Lam Băng Tiên Đế một tầng.
Huyền Tiên tam trọng, giữa mỗi trọng đểu là chênh lệch của một cảnh giới lớn.
Nói cách khác. Du Vân Tiên Để có khá năng mạnh hơn Lam Băng Tiên Để gấp mười, gắp trăm lần.
- Đại Đế. bọn họ đứng ở đinh cao nhất của thất giới, không gì bọn họ không làm được, cũng xưng là Cửu Thiên Đại La Chí Tòn Tiên. TrừThiênĐế và Minh Đế trong truyền thuyết, thế gian không có người nào có thê ngự trị phia trên bọn họ.
Trong mắt Du Vân Tiên Đế thậm chí có vài phẩn thành kính sùngbái.
Trong lòng Dương Phàm thẳm than, nhưng vẫn không thể đánh giá được Đại Đe mạnh cỡ nào.
Nhưng có thể nói Đại Đế mạnh nhất thất giới.
về phẩn Thiên Đế và Minh Đế trong truvển thuyết, bọn họ là Tiên thiên sinh linh tồn tại từ khi thất giới sơ khai, căn bán không hỏi chuvện thế gian.
Tỷ như Thiên Đế cai quản tam giới, chính là chúa tể cao nhất của Vô thượng Thiên đình, mỗi mười ức tám ngân vạn năm khi Vô thượng Thiên đình mớ ra mói có thê xuất hiện.
Đây chi vẻn vẹn là có thể xuất hiện mà thôi.
Nghe nói thẩn hồn bản tôn của Thiên, Minh nhị đế hàng năm không ớ tại thất giới, ngao du Man Hoang Tô Giới không biết có tồn tại hay không...
- Lẩn nàv Đại Để đi Yêu giới giao chiến với đối thủ cũ.
Du Vân Tiên Đế cười nói. thường xuvẻn nói ra một ít bí tân của thất giới với Dương Phàm.
- Đổi thủ cũ?
Dương Phàm đột nhiên cảm thấy hứng thú.
Không ngờ Đại Để nàv lại chạv tới Yêu giới của hạ tam giới.
"Yêu giớii, khôngbiết Hồ Phi hiện tại thế nào?"
Dương Phàm không khòi nghĩ đến Hồ Phi.
- Đối thủ của hắn chính là vị Man Hoàng danh tiếng lừng lẫy của Yêu giớii. Hai vị Đại Đế này từ thật lâu trước kia đã bắt đầu luận bàn tỷ thí. Nghe nói. vì tỷ thí bọn họ không tiếc giá nào để tinh thẩn ý chí buông xuống hạ giới, tìm người phát ngôn tại Phàm giới tranh đấu lẫn nhau.
Du Vân Tiên Đế lại cười nói.
Tinh thẩn ý chí buông xuống hạ giới?
Trong lòng Dương Phàm đột nhiên máy động, không khói nhớ tới hai nhản vật truyền kỳ thượng cổ ớ Đỏng ThắngĐại Lục: Tiên Tẩn Thủy Hoàng và Bách Tộc Man Vương.
Trận chiến sổ mệnh giữa hắn và Thiên Thu Vô Ngán lúc trước đă khới động tinh thẩn ý chí tàn lưu lại trên tượng đá thượng cô của Tiên Tán Thủy Hoàng và Bách Tộc Man Vương.
Hai cỗ tinh thẩn ý chí nàv kéo dài từ thượng cổ đến bâv giờ, thành toàn cho Dương Phàm cùng Thiên Thu Vô Ngân.
Hai người xem như là nối tiếp trận chiến giữa hai nhản vật thẩn thoại thượng cồ, cùng bới vậy mà đạt được kỳ ngộ, thông qua trận chiến đinh vượt qua bản thân, dung họp tinh thán ý chí lưu lại mà khôngbị hạn chế của chúng.
"Chẳng lẽ hai nhản vật thẩn thoại tại Phàm giới: Tiên Tẩn Thủv Hoàng và Bách Tộc Man Vương là người phát ngôn của hai vị Đại Đe nàv ờ nhân gian?" Dương Phàm mơ hồ cám thấv mình đà vạch trân bí ân của hai tượng đá thượng cô ngày trước.
Thời gian trăm năm đã qua, Đại Đế đã rời khỏi Vân Tiêu cung. Dương Phàm cố đè nén ý niệm lẻn vào nội cung, chờ đợi tin tức của Dư Mộng Thanh.
Chờ khoảng trăm ngàv. rốt cục Dư Mộng Thanh tới.
- Cửu Công chúa nói, ba ngày sau gặp ờ Hàn Yên đàm bên ngoài Vân Tiêu cung. Như vậy ngươi thóa mãn rồi chứ hả?
Dư Mộng Thanh cười nói.
- Được, một lời đã định.
Tâm tình của Dương Phàm gấp gáp mà chờ mong.
Truy tìm nhiều năm như vậy. trải qua một lần Luân hồi. giọng nói và hirih dáng của Vũ Tịch đã không khắc sâu rõ ràng trong lòng hắn như ngày trước nữa.
Thời gian có thể khiến rất nhiều cảm tinh nhạt đi. huống chi là người trải qua Luân hồi.
Địa vị của Vũ Tịch trong lòng hắn đã dẩn bị Đặng Thi Dao thav thế.
Dù sao hai người trải qua tình vêu khắc cốt minh tâm, thậm chí đã sớm sinh ra tiểu Dương Thân từ khi ở Phàm giới.
Nhưng duy nhất có một loại "niềm tin" chua bao giờ phai nhòa.
Đây cũng chính là nguvên nhân DươngPhàm khôngtiếc mọi giá tới Tinh Thiên thếgiới.
"Bất kể kết quả cuối cùng là nhưthế nào... Chi cần tâm nguvện cùng hứa hẹn của ta được hoàn thành, chi cẩn ta chưa từng lui nửa bước, là có thể không oán không hối hận".
Trong lòng Dương Phàm thẩm nhủ.
Ba ngày sau.
Trời còn chưa sáng DươngPhàm đă rời Vân Tiêu cung.
Với thân phận tiên vệ đoàn trướng của hắn có thể tùy tiện ra vào Vân Tiêu cung.
Địa điểm ước hẹn: Hàn Yên đàm.
Hàn Yên đàm ờ nơi nào. Dương Phàm ớ Vân Tiêu cung nhiều năm như vậy cũng khá rõ ràng địa hình xung quanh.
Tuy nhiên Hàn Yên đàm này cùng không phải nơi bình thường gì. có thể nói là một vùng đât nguy hiẻm. Tu vi không đạt tới trình tự Tiên Quân căn bán không thê vào sâu.
Bá!
Thông qua Đại Luân Hồi bao phủ. Dương Phàm thi triển thẩn thông thuấn di. lập tức na di đến Hàn Yên đàm.
Khoảng cách ngàn ức dặm chi trong một ý niệm của Dương Phàm.
Vô hình trung, hắn dần dẩn bước lên tảng lóp đinh của thất giới.
Hàn Yên đàm bị một tầng khí lạnh buốt xương như thực chất bao phủ.
ở trong này. thẩn thức kéo dài bị hạn chế rất lớn. tu vi không đủ nếu tự tiện triển khai thẩn thức thậm chí sẽ bị thương đến linh hồn.
Cám quan Đại Luân Hồi của Dương Phàm ngược lại khôngbị ảrih hướng.
Càng vào sâu khi lạnh lại càng khủng bố. cuối cùng gần như khiến thán thể mạnh mễ của Dương Phàm cũng cảm thấy lạnh như băng.
Mặc dù hắn không sử dụng pháp lực hộ thể.
Đứng ớ nơi sâu nhất Hàn Yên đàm, Dương Phàm nhắm mắt. lẳng lặng chờ đợi.
Quá trình quen biết Vũ Tịch và yêu nhau ớ kiếp trước hiện lên trong đầu.
Nếu như nói vêu và đển với nhau của hắn và Đặng Thi Dao là nồng nhiệt, khắc cốt minh tâm thì tình yêu với Vân Vũ Tịch lại tự nhiên như nước chảy, binh thản nhưmâv khói.
Thời gian chậm rãi trôi qua. có vẻ dài lâu như thế.
Không biết khi nào, một tiếng sáo linh hoạt kỳ ảo quanh quần trong Hàn Yên đàm mờ
mịt.
Tiếng sáo mờ mịt lại như âm thanh của tự nhiên, toàn bộ hàn đàm lạnh thấu xương phảng phất như lâm vào tiên cảnh tự nhiên chim hót hương hoa.
Tiếng sáo cũng bừng tirih Dương Phàm đang chìm trong hồi ức quá khứ. một loại kêu gọi thản thiết tự nhiên khiến tim hắn đập nhanh.
Nàng đến đâv từ lúc nào?
Đây là ý niệm đẩu tiên trong lòng Dương Phàm.
Tiếng sáo như tiếng tròi cắt ngang hồi ức về kiếp trước của Dương Phàm, đưa mắt nhìn ra ngoài Hàn Yên đàm, trong lòng thám lấv làm kỳ: "Nàng xuất hiện từ khi nào. vì sao ta không phát hiện?"
Tiếng sáo từ xa đến gần. hàn khí của cả Hàn Yên đàm thấu xương dường như bị giảm đi vài phân, nghênh đón cảnh xuân xanh biếc của thiên nhiên, mơ hồ có thê ngửi đên mùi hương cỏ tươi mát.
Tuyệt cảnh hung hiểm Hàn Yên đàm nàv phảng phất được giao cho cái gì, trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó từ mành đất tử vong biến thành tiên cành đẹp đẽ.
Dương Phàm nhìn chăm chú phương xa, như người mất hồn thất thẩn bất động.
Vươn ra một bàn tav, trong tầng cảm quan của hắn phàng phất như chạm đến lá cây cùng cánh hoa từ không trung hạ xuống.
Bốn phía của hắn dường như truvền đến tiếng chim hót gió thổi, lá cây xào xạc. Nơi nàv là trong rừng sâu sao?
Trong tẩm nhìn, một đám mâv xanh biếc hào quang bảv màu lượn lờ từ cuối chân tròi chậm rãi bay tói.
Bóng hình xinh đẹp trên đám mây biếc mặc áo váy xanh biếc khẽ bav trong gió. mơ hồ có thể thấy được chân ngọc trắng ngẩn để trần giẫm trên mây biếc mờ mịt. Mắt sáng như nước lóe lên như ánh sao. khuôn mặt ngọc hoàn mỹ như thiên niên đắp nặn hơi mim cười. Chi một cái nhíu mày. mim cười khiến cây rừng bổn phía nhảv múa, phía dưới dường như còn có tiếng suối chảy róc rách.
Đây là một tiên tử tuyệt thế xinh đẹp xuất trần gần gũi với tự nhiên, có dung mạo giống Vân Vũ Tịch như đúc.
Ngoài vẻ mv lệ, tự nhiên như ngày trước càng có thêm một loại mờ mịt như trong sương mù và khí chất cao quv trong thần vận.
Vè đẹp như vậy có thể hút hồn bất kỳ nam nhản nào trong nháy mắt. chẳng sợ là một thanh âm cũng có thê làm cho người ta cả đời khó quên.
- Cảnh vật tự nhiên hoàn mỹ tự nhiên hòa nhập trong lòng, hòa nhập thiên địa.
Dương Phàm nhìn vị Cửu Công chúa có dung mạo giống hệt Vân Vũ Tịch ớ trước mắt. trong lòng thớ dài thật dài.
Khó trách đối phương có thể đến một cách im lìm như thế.
Cành vật tự nhiên hoàn mỹ hết thảv đểu tự nhiên như vậy, không có gì đột ngột.
Huống chi Dương Phàm đang đắm chìm trong hồi ức về kiếp trước.
Cái loại cảnh giới đem tự nhiên hòa nhập vào trong lòng, hòa nhập vào thiên địa đã có thê sánh ngang cùng Tiên Đế.
Hai người đứng lơ lửng trong Hàn Yên đàm, bốn phía là khí lạnh thấu xương cũng là tiên cảnh khu rừng có lá và cánh hoa rơi xuống trong ánh xanh biếc lav động.
Từng phiến lá màu xanh cùng cánh hoa rơi xuống phát ra tiếng xào xạc rất nhó. cùng tiếng suối chảy róc rách dưới chân hình thành tiết tấu tuyệt vòi nhất.
Cửu Công chúa thu hồi Thất HươngNgọc Hồn Địch, áv náv cười:
- Vũ Tịch đến chậm. Sáo ngọc và nhạc phò của ngươi, ta rất thích.
Thanh âm như tiếng trời của nàng cùng với hoàn cảnh tự nhiên bốn phia như vò hình kêu gọi lẫn nhau.
Dương Phàm không lên tiếng, chi lẳng lặng chăm chú nhìn vào mắt nàng, phảng phất như muôn nhin xuyên vào tâm hồn.
Kv thật hắn muốn phân biệt xem Cửu Công chúa trước mắt rốt cục có phái là Vũ Tịch của ngàv trước.
Khuôn mặt không chút tỳ vết của Cửu Còng chúa không hiểu sao đỏ lên, đôi mắt sáng né tránh.
Cho tói bâv giờ chưa từng có nam nhản nào dám nhìn chẳm chẳm nàng một cách không kiêng nê gì như vậy.
Bới vì bất kỳ một nam nhân nào sẽ vì khí chất tuvệt mỹ cùa nàng mà cảm thấv tự xấu hổ.
Nàng hòa nhập tự nhiên vào tâm hồn cũng sẽ không đò mặt bới vì cái nhìn của bất kỳ nam nhân nào.
Nhưng không biết vì sao nam nhân trước mắt lại mang tới cho nàng một loại cảm giác hết sức thân thiết gần gũi.
- Vũ Tịch, chẳng lẽ muội không nhận ra Dương đại ca?
Dương Phàm chăm chú nhin đôi mắt quen thuộc, thám tình hói.
- Xin Dương Tiên Quán tự trọng, ngươi ta chi là bèo nước gặp gỡ.
Tronglòng Cửu Công chúa không vui. tự nhiên mim cười nhắc nhờ.
Chi là lẩn đẩu gặp mặt.
Dương Phàm chường khống Đại Luân Hồi có thể rõ ràng cảm nhận được tâm tình của Cửu Công chúa.
Đối phuơng hòa nhập tự nhiên vào tâm hồn, hòa nhập vào thiên địa. muổn thăm dò tâm tư và linh hồn dao động khó hơn so với Tiên Đế bình thường rất nhiều.
Dương Phàm hít sâu một hơi. đắn đo một chút mới từ từ nói:
- Vậy xin hỏi Công chúa điện hạ. vi sao thích sáo ngọc và nhạc phổ ta tặng cô?
Trên ngọc nhan tuyệt thế của Cửu Công chúa nổi lên một tia mẻ mang, hơi cúi đẩu. đôi mắt đẹp có chút trốn tránh:
- Loại cảm giác kv quái nàv ngav cả ta đêu không thê nói rõ. Từkhinhin thấy hai vật này liền thấv thân thiết phát ra từ nội tâm giống như bị cái gì đó kêu gọi.
Dương Phàm nghe vậy chìm vào trầm tư ngắn ngủi.
- Đây cũng là nguvên nhản ta tò mò đi ra gặp ngươi.
Cửu Công chúa khôi phục khí chất tự nhiên tuvệt trần, dũng cảm nhìn thẳng vào mắt Dương Phàm, dường như muốn làm rõ vấn đề gì.
- Thân thiết? Kêu gọi?
Dương Phàm thấp giọng lẩm bẩm, đang trầm tư rất nhanh bừng tinh lại. trong lòng đã có phóng đoán.
Thòng qua Đại Luân Hồi bao phủ hắn phát hiện khí tức linh hồn của Vũ Tịch cực kỳ tương tự với Cửu Công chúa này, nhưng khí tức của Cừu Còng chúa càng tinh khiết tự nhiên mà lại bao dung cả Vũ Tịch.
- Có thể nói về cảm giác nàv hay không?
Dương Phàm phun ra một hơi dài, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt sắc bén mà bình tĩnh.
- Những thứ nàv dường như đã nhìn thấv ờ trong mơ.
Cửu Công chúa vì làm rõ mê mang trong lòng cũng rất phổi họp.
Chi là nói tới đây. mặt ngọc hơi úng đỏ.
- Trong mơ?
Dương Phàm chấn động.
Điều nàv khiến cho phòng đoán của hắn lại có vẻ không chính xác.
- Cô thật khôngbiết ta? Cũng không cám thấv thản thiết?
Trong mắt Dương Phàm thẩn quang lóe sáng, giọng nói của hắn dẩn dẩn có vài phẩn hùng hô dọa người.
Cửu Còng chúa khẽ nhíu màv liễu, nhìn chăm chú hắn thật lâu. cuối cùng nói bang giọng trong tréo nhưng lạnh lùng:
- Ngươi là Dương KỲ tiên vệ đoàn trướng của Vân Tiêu cung, trước đó ta chua từng có qua lại gì với ngươi.
Nghe vậy. trong lòng Dương Phàm run lên nhưng ánh mắt bình tình như cũ.
Ánh mắt hắn nhìn chẳm chẳm vào người đẹp tuvệt thế trước mắt. thản hình sinh ra biến ảo và vặn vẹo một cách không rõ.
Chi khoảnh khắc, hình thể, bề ngoài, khí chất và thần vận của Dương Phàm đểu sinh ra biến hóa. Ngay sau đó. một thanh niên nho nhã tuấn lãng mang theo nụ cười ấm áp hiện ra trước mặt Cửu Công chúa.
- Ngươi... Là ngươi...
Cửu Công chúa rốt cục thất sắc. nhìn chẳm chẳm vào nam nhản bất kể là tướng mạo hav khi chất đêu có thê nói là hoàn mỹ trước mắt.
- Vũ Tịch, rốt cục muội nhận ra đại ca.
Dương Phàm tươi cười như làn gió nhẹ. chi một bước đi tới trước mặt Cửu Công chúa, vòng tay ôm nàng một cách rất tự nhiên.
- Ngươi...
Hai gò má Cửu Công chúa đó ứng. mặt hiện vè lạnh lẽo. âm thanh lạnh lùng:
- Đăng đổ tử! (Đồ phóng đãng)
Sau tiếng nói đầy tức giận, hào quang tự nhiên vô hình bồng bềnh bổn phía đột nhiên hóa thành bông tuyết và gió bão lạnh băng đầy tròi.
Dương Phàm lập tức rùng mình một cái. thán thể bị đông cứng.
Bá!
Dáng người tuyệt vòi của Cửu Công chúa kết hợp làm một thể với đám mâv biếc duới chân, ngưng kết ra một đài hoa sen nhiêu màu bảo vệ quanh thản.
Tronglúc nhất thời, bích quangđẩv trời, hào quangbàv sắc cùnggợn sóng xanh biếc bao phủ một vùng thiên địa. hoàn toàn ngăn cách với Dương Phàm.
- Vì sao dưới tình huống như vậy. muội cũng không nhận ra ta?
Vẻ đau khổ trên mặt Dương Phàm biểu lộ ra một cách tự nhiên.
Giờ nàv khắc này. hắn không muốn tiếp tục áp chể và giấu diếm tình cám trong đáv lòng.
-Xin... Xin lỗi!
Vẻ tức giận lạnh lùng trên mặt Cửu Công chúa tan thành mâv khói, hết sức áy náy.
Một nam nhân xa lạ vô lễ với nàng mà trong lòng nàng lại không có chồng cự và phẫn nộ chân chính, ngược lại có chút áy náv và xin lỗi một cách không tự giác.
- Ta... Ta nhận ra ngươi...
Trong mắt sáng như nước của Cửu Công chúa ẩn hiện ánh lệ và sương mù, kinh ngạc nhìn Dương Phàm.
- Nhận ra ta?
Trên mặt Dương Phàm lộ ra vài phẩn vui sướng.
- Ta là ai?
Dương Phàm nhìn thấy cơ hội chuvển biến.
- Ngươi là Dương... Dương Phàm...
Trong mắt Cửu Công chúa lóe ra ánh sáng trong suốt, ánh mắt dừng trên mặt Dương Phàm rốt cục không thê dời đi.
Đột nhiên nàng phát hiện nam nhản trước mắt lại thán thiết như thế.
- Chi là... Chúng ta quen biết ờ trong mơ.
Cửu Công chúa nhẹnhàngnói.
- Trong mơ?
Thản hình Dương Phàm hoi lắc lư một cái.
Chẳng lẽ tinh vêu kiếp trước chi là trải qua một giấc mơ? Trải qua một lẩn Luân hồi, trí nhớ kiép trước ớ trong lòng Dương Phàm tự nhiên không mành liệt bang kiếp trước, bình thường có chút mông lung, lúc suy nghĩ kỹ càng thì lại thấy rất thán thiết.
Nhưng là "Mơ" lại khác.
Hít sâu một hơi. Dương Phàm tiếp tục hòi:
- Như vậy ớ trong mơ, hai ta có quan hệ gì?
- Quan hệ?
Cửu Công chúa hơi cúi đầu, tay ngọc khê nắm chặt nếp váy. có vẻ bẽn lẽn:
- Quan hệ của chúng ta là...
- Rốt cục là cái gì?
Dương Phàm nhìn thẳng nàng, đẩy vẻ khẩn trương.
Mà lúc này màu đó ứng khuôn mặt Cừu Còng chúa đã lan tới bên tai, ngượng ngùng tới cực điểm.
Dương Phàm cũng bị hấp dẫn bới vẻ đẹp thuần khiết của nàng trong khoảnh khắc này.
Hắn còn chua kịp đắc ý và cao hứng...
Đột nhiên Cửu Công chúa che mặt lướt đi. hóa thành một dải sáng màu xanh biếc biến mất khói Hàn Yên đàm.
Với tu vi Huvền Tiên, từ Hàn Yên đàm đển Vân Tiêu cung chi trong một ý niệm.
- Vũ Tịch!
Dương Phàm không kịp kêu gọi, bóng hình xinh đẹp truy tìm vô số năm đã biến mất.
Haizzz!!!
Hắn không khỏi thớ dài, nhung trong lòng lại có chút nhẹ nhõm.
Từ tình huống trước mắt. vị Cửu Công chúa của Vân Tiêu cung nàv chính là Vân Vũ Tịch, cũng còn nhớ rõ hắn.
Biến hóa duv nhất là ờ chồ trong cảm nhận của vị Cửu Công chúa này, quá trinh từng yêu của hai nguời chi là một giấc mơ...
Có lẽ giấc mơ này tương đổi rõ ràng, có thể nhớ lại.
Nhưng là trong cảm nhận của nàng, đâv cuối cùng cũng là một giấc mơ.
- Rốt cục là sai lầm ớ đâu?
Dương Phàm nhắm mắt lại, toàn lực triển khai cám quan Đại Luân Hồi. ý đồ suy tính một phen.
Nhưng khi suy tính cảm ứng hắn gặp phải một lực cản cường đại.
- Xem ra nhất định là có cường giả nghịch thiên nhúng tay. nếu không không có khả năng ta hoàn toàn không tìm thấy manh mối.
Dương Phàm cho ra một kết luận.
Trờ về Vân Tiẽu cung. Dương Phàm không thể tĩnh tu.
Xem ra nếu không thể hiểu rõ việc này, hắn khó thể bình yên tu luyện.
Thấy vậy hắn dứt khoát ngừng tu luyện, chi cần xử lý hoàn mỹ việc này. trong lòng sẽ không còn vướng bận gì. Mà hắn đã bước một chân vào Diễn Sinh Kv, không lúc nào là không tu luyện, chi là không thể tĩnh tu tim hiểu.
- Nếu có thời gian, ta có thể tiếp tục theo đuổi Vũ Tịch một lẩn, thể nghiệm cảm giác vui sướng nhân gian khó được này. Chi là hiện tại. thòi gian của ta quá gấp gáp.
Lúc Dương Phàm chán chính tĩnh tâm lại. tâm thẩn tiến vào nơi sâu trong linh hồn. có thê cảm nhận được ý chí kiếm đạo của Vô Song rung động.
Thình thịch! Thình thịch! Thinh thịch!
Ý chí kiếm đạo giống như một quá tim yếu ớt đang khẽ đập.
Loại "đập" này mặc dù nhó bé không thể thấy rõ nhung đã có xu thế dẩn dẩn tăng mạnh.
Không quá mấy năm. Dương Phàm chuẩn bị lén vào nội cung đi tìm Vũ Tịch.
Đúng vào một ngày, Dư Mộng Thanh lại tìm tới Dương Phàm, thấp giọng nói:
- Không biết vì sao. sau lần đó Cửu Công chúa trở về lại càng thêm mê mang, cà ngàv cầm sáo ngọc buồn bực không vui.
- Nàng cho rằng tình yêu của chúng ta chi là một giấc mơ. Nhưng mà chúng ta lại có thể gặp mặt trong hiện thực.
Dương Phàm nói ngắn gọn.
- Lại có chuyện kỳ quái như thế?
Dư Mộng Thanh cùng ngạc nhiên vỏ cùng.
- Vì sao những chuyện trải qua chân thực lại chi là một giấc mơ trong cám nhận của Vũ Tịch? Chẳng lẽ là bới vì Đại Đế...
Trong mắt Dương Phàm chợt lóe sáng.
- Nói với nàng 1'ẳng ta rất nhớ nàng, đâv cũngk phải là một giấc mơ. Nếu quả thật là một giấc mạ vậy chúng ta cũng từng yêu nhau ớ trong mạ chăng lẽ không đúng?
Dương Phàm bình tâm lại, nhờ Dư Mộng Thanh chuvển lòi.
- Hiện tại có thể xác định người mà Cửu Công chúa thích chính là ngươi, chua từng có một nam nhân nào khiến nàng mong nhớ ngàv đêm, nhớ mãi không quên.
Dư Mộng Thanh nhin hắn trịnh trọng nói:
- Nếu là như vậv. con đường ngươi muốn đi sẽ rất gian nan...
Dương Phàm hiểu được ý tốt của Dư Mộng Thanh.
Trước không nói đến chênh lệch về thân phận giữa Dương Phàm và Cừu Công chúa, cũng không nói đến Đại Đế cao cao tại thượng chúa tê tam giới. Chi nói đến những người theo đuôi Cửu Công chúa, người nào không phái hạng tuyệt thế thiên tài!
Theo đuổi Cửu Công chúa, kém nhất là nhân vật cấp Tiên Đế. mà phần nhiều là nhân vật phong vân danh chấn một phương.
Nhìn chẳm chẳm phương hướng Dư Mộng Thanh biến mất. trên mặt Dương Phàm đầv quvết tâm, chắp tav đứng ngạo nghễ, lạnh lùng nói:
- Không ai có thể ngăn cản bước chân của ta.
Ý chí kiếm đạo khẽ rung động ớ nơi sâu trong linh hồn mang đến cho hắn niềm tin vô cùng.
Bước tiếp theo hắn chi cẩn bước vào Diễn Sinh Kỳ. dùng tư thế mạnh mẽ nhất quét ngang mọi đổi thủ và hoàn thành nguvện vọng của Vô Song.
Đương nhiên đâv cũng chi vẻn vẹn là ý tướng của Dương Phàm.
Sau khi Dư Mộng Thanh trở về, Dương Phàm bắt đầu chờ đợi tin tức.
Trong lòng hắn thẩm nhủ nểu trong vòng mười năm không có tin tức sẽ lén vào nội cung.
Nhất định phải điểu tra rõ nguvẻn nhân rốt cục trên người Vũ Tịch đã xảy ra chuyện gì.
Chẳng lễ gặp gỡ yêu nhau kiếp trước thật sự chi là một giấc mơ?
Ý niệm này vừa hiện lên. Dương Phàm liền cảm thấv buồn cười.
Tám năm sau.
Du Vân Tiên Đế tìm tói Dương Phàm, vẻ mặt cổ quái:
- Có khả năng chức vị của ngươi sẽ phát sinh một chút thav đổi.
- Chức vị thay đổi?
Dương Phàm thất kinh, không hiểu chút nào.
Những năm gần đâỵ hắn vẫn một mực điệu thấp, cũng không có biểu hiện gì. Làm sao lại đột nhiên có thav đôi vê chức vị?
- Đây là mệnh lệnh đến từ nội cung. Từ hòm nav trờ đi ngươi sẽ bị điểu vào nội cung, tạm thòi đảm nhiện Phó thống lĩnh Ảm Vệ bộ của nội cung.
Sau khi Du Vân Tiên Đế tuvên bổ mệnh lệnh xong, lộ ra vẻ mặt cô quái nhìn phía Dương Phàm.
- Vì sao lại đột nhiên bị điều vào nội cung?
Trong lòng Dương Phàm mừng thẳm nhưng ngoài mặt không chút thav đổi.
Nội cung không phái là nơi ớ của thân thuộc gia quvến của Đại Đế. Cửu Công chúa hav sao?
về phần Ám Vệ. Dương Phàm cũng có nghe qua.
Ám Vệ bộ là một tổ chức cực kỳ thần bí của Vân Tiêu cung, vẫn ẩn giấu trong bóng tối.
Mỗi một Ám Vệ đều là cường giả cực kỳ đáng sợ.
Nhiệm vụ của bọn họ trừ việc giải quvết một số chuvện không thể lộ ra ngoài ánh sáng, còn bao gồm cả việc bào vệ những người trọng vếu có quan hệ với Đại Đế.
Tóm lại. bọn họ thẩn bí, cường đại. giấu trong bóng tối.
Dương Phàm không nghĩ tới minh lại đột nhiên bị điểu động vào Ám Vệ bộ.
- Ta cũng đang kỳ quái. Yêu cẩu tiến vào Ám Vệ bộ cực kỳ hà khắc, thượng thường phải trải qua huân luyện và khảo hạch vô cùng nghiêm khắc. Tình huông trực tiệp điêu vào như ngươi hết sức hiếm thấy.
Du Vân Tiên Đế càng thêm nghi hoặc khó hiêu hơn Dương Phàm.
- Hơn nữa... ở Ám Vệ bộ cho dù là Phó thống lĩnh bình thường cũng là nhản vật cấp Tiên Đế đảm nhiệm.
Hắn càng nói càng hoang mang.
- Mệnh lệnh này là ai truyền xuống?
Dương Phàm thán nhiên hỏi.
- Thống lĩnh của Ám Vệ bộ. cái tên biến thái...
Du Vân Tiên Đê rùng mình một cái, nhìn chăm chăm Dương Phàm:
- Chẳng lẽ ngươi biết hắn?
- Không biết!
Dương Phàm lắc đâu, ngược lại tò mò về "tên biến thái" theo lời Du Vân Tiên Đế.
- ờ Vân Tiêu cung, chi có ba người có năng lực này. Một người là Tiên Đế. một là Thống lĩnh Ám Vệ bộ. còn có một người chính là vị Cửu Công chúa kia...
- Cửu Công chúa?
Trong lòng Dương Phàm khẽ động. Chẳng lẽ là...?
- Lúc Đại Đế không có mặt. quyền lớn của ngoại cung giao cho Phó cung chủ và một số ít người chúng ta. Mà nội cung chi có Thống lĩnh Ám Vệ và Cửu Còng chúa.
Trong mắt Du Vân Tiên Đê lóe tinh quang, nhìn chăm chăm vào Dương Phàm giông như đang thẩm vấn phạm nhân.
Ngày hôm sau, Dương Phàm bí mật biến mất khòi tẩm nhin của mọi người.
Đoàn trướng tiên vệ đoàn thứ chín được đổi người rất nhanh.
về phẩn hắn đi nơi nào. tiên vệ đoàn căn bản không có tin tức.
Dương Phàm giống như là trống rồng biến mất.
Người biết tình huống này đã ít lại càng ít.
Trên thực tế hắn đã công khai tiến vào nội cung gia nhập Ám Vệ bộ.
Đón tiếp hắn chính là Phó thống lĩnh Ám Quv.
Ám Quv là một cái bóng toàn thán tối đen gẩn như không có hinh thái gì, có thể dung nhập trong thiên địa và biến mất trong bóng đêm.
Lẩn đẩu tiên gặp mặt.
Khi hắn xuất hiện ớ sau lưng, Dương Phàm đã sinh ra cảm ứng.
Ám Quv nhin chẳm chẳm Dương Phàm.
Hắn chi là một cái bóng tối đen, Dương Phàm cảm nhận được hai ánh mắt nhưđiện lạnh.
"Người nàv đáng sợ!" Dương Phàm chi cảm thấv áp lực người nàv mang đến cho hắn cường đại hon Lam Băng Tiên Để gấp mười lần.
- Ngươi chính là Dương Kỳ...
Thanh âm hư vô mờ mịt truyên đến. môi trường chung quanh không có biến hóa gì. Dương Phàm cảm thấv một cỗ âm hàn xông thăng vào thán thê và linh hôn.
- Mặc kệ ngươi thông qua phương phập nào tiến vào Ám Vệ bộ. từ hôm nav trở đi ngươi phải hiểu được: Tuyệt đối phục tùng!
Ám Quv lạnh lùng nói.
- Tuyệt đối phục tùng?
Dương Phàm hơi híp mắt lại:
- Chức vị chúng ta ngang nhau, ngươi có tư cách gì?
Hắn cũng không sợ nhân vật cấp Tiên Đế.
Bá!
Một thanh đoán kiếm ngăm đen đặt trên cổ Dương Phàm.
Cồ khi tức âm hàn kia trong phút chốc tràn ngập toàn thản và mành liệt hơn vạn lần. Gần nhưkhién thán thể hắn lập tức hóng mất.
Dương Phàm có một tia cảm ứng, biết hắn muốn ra tay hung không có cơ hội né tránh.
- Ngươi uy hiếp ta?
Dương Phàm hơi nhướng mày. trên mặt cũng không có một tia sợ hãi mà ngược lại cười cười.
Hắn hết sức rõ ràng Ám Quv tuvệt đối không dám giết mình, hơn phản nửa là một lẩn ra oai phủ đầu.
- Ngươi phải hiểu được, cường giả vi tôn.
Thanh đoản kiếm ngăm đen kia khẽ kéo một chút trên cổ Dương Phàm, lập tức xuất hiện một vết máu.
Dương Phàm cảm thấv một tia lạnh như băng lan khắp toàn thân.
Nhưng là vết máu trên cổ vừa mới hiện ra lập rức khôi phục như cũ, dường như chưa bao giờ xuất hiện.
-Ồ!
Ám Quv cà kinh thất sắc. The gian lại có thân thể bất diệt cường đại nhưthế.
Nên biết trong tav hắn không phải là Tiên bảo bình thường. Đoản kiếm màu đen này ẩn chứa huvền diệu của cành giới Huvền Tiên cường đại. nơi bị thương tôn sẽ bị duv trì sự phá hoại, miệng vết thương cực khó khép lại, trà khi có Dược sư cấp Tông sư ra tav.
Nhưng là nam nhân trước mắt lại có thể coi nhẹ loại công kích huyền ảo này.
- Vũ khí trong tav ngươi, hình như là một kiện Thứ Thẩn khí...
Dương Phàm mim cười vươn đâu ngón tay khẽ vuốt trên lưỡi thanh đoản kiếm màu đen.
vết máu trên ngón tav hiện ra rồi biến mất ngav lập tức.
Ám Quv hoi biến sắc, rốt cục hiểu được người trước mắt này có thể tiến vào Ám Vệ bộ cùng không phải là hạng tẩm thường.
Hắn cũng không chú ý tới lúc Dương Phàm nhin chăm chú vào thanh Thứ Thẩn khí trong tay hắn, trong mắt có một tia tham lam.
"Người này cũng không phái Tiên Đế bình thường, có thể tiện tay lấy ra Thứ Thần khí. Nếu ném vật này vào Tinh Nguyên Lô, nhất định có thẻ khiên Luân Hôi Tinh Bảo của ta tăng lên một tầng".
Trong đẩu Dương Phàm nảy ra ý nghĩ.
Nếu để Ám Quv biết ý tướng của hắn là muổn coi Thứ Thẩn khí của hắn làm tài liệu để luvện hóa. phóng chừng sẽ tức giận hộc máu.
- Đù rồi!
Một thanh âm hư vô lạnh băng vang lên trong linh hồn của hai người, có một loại uv nghiêm cường đại không thê trái ngược.
Chi một thoáng, hết thảy sự vật quanh thân hai người đều ngừng vận chuvển.
Giờ khắc nàv tim Dương Phàm ngừng đập. hò hấp cũng ngừng.
Hắn không thể động, ngav cả ý niệm động đậv cũng không có.
Thời gian đã mất ý nghĩa vào khoánh khắc này.
Khoảnh khắc thanh âm kia vang lên. trên mặt Ám Quv lộ ra vẻ sợ hãi, thản thể cứng đờ.
Dương Phàm cảm giác dao động linh hồn của mình thậm chí là ý thức đều thong thà tới cực điểm.
Chi khi hắn thu hồi tâm thẩn vào không gian Mệnh Hạch, linh hồn ý thức mới khôi phục bình thường.
Loại cảm giác mọi thứ mất khống chế nàv chi giẳng co hai nhịp thớ liền khôi phục bình thường.
Hô—
Gió. linh khí bốn phía bắt đầu lưu động.
Thình thịch!
Tim đập khôi phục bình thường.
Hô hấp của hai người đều khôi phục bình thường.
Trên trán Ám Quv đổ mồ hôi lạnh, quỳ xuống đất:
- Ám Thiên đại nhân, ta...
- Ta chi cho ngươi truyền lệnh cho hắn.
Thanh âm hư vô lạnh băng kia vừa dứt.
Phốc!
Một bàn tav hư vô trống rỗng xuất hiện chọc thủng ngực Ám Quv.
Không ngờ cái bóng hinh thái hư vô của Ám Quv bị chọc thủng dễ dàng, máu tươi đầm đìa sắc mặt tái nhợt, toàn thản nin rẩy.
Phịch!
Thi thể của Ám Quv té trên mặt đất. máu tươi lan tràn.
-Cút!
Thanh âm hư vô lạrih băng nói.
-Dạ.
Thi thể của Ám Quỷ tan rã vào đất, Dương Phàm cũng không thấy rõ hắn đi như thế nào.
- DươngKv...
- Xin Ám Thiên đại nhân phân phó.
Dương Phàm không kiêu ngạo không siẻm nịnh, cố giữ bình tĩnh.
- Không tệ. Có thể giữ binh tình trước mặt ta cho dù là bể ngoài thì về mặt tâm lý ngươi đủ để đảm nhiệm chức vị của Ám Vệ.
Thanh âm hư vô lạnh băng kia tán thưởng một cách hiểm thấy.
- Đại nhân quá khen. Bất kỳ thời điểm nào. bào trì một trái tim bình tĩnh đểu có hiệu quả hơn khủng hoảng vô vị.
Dương Phàm khôi phục bộ dạng bình thán.
Trong lòng hắn cười thẩm, làm sao ngươi biết cái gọi là "cố giữ binh tĩnh" đó chính là ta muốn ngươi nhìn thấy.
- Từ hôm nav trớ đi, ngươi sẽ toàn quvền phụ trách sự an toàn của Bích Dao Cung, quán lý hai mươi Ám Vệ. Ngươi phái hiêu được tu vi của hai mươi Ám Vệ này ít nhất là Kim Tiên cửu trọng.
Sau khi phân phó. thanh âmhưvô lạnhbăngbiến mất.
Dương Phàm thớ ra một hơi dài nhẹ nhõm. Thực lực của lão đại của Ám Vệ bộ nàv lại khủng bố như thế?
ở trước mặt hắn, Tiên Đế bình thường căn bản không có lực phán kháng, cho dù đến mười người trăm người đểu là trò đùa.
Tay cẩm một cái Ám Vệ lệnh màu vàng, thân hình Dương Phàm dung nhập vào hư không.
Muốn nói ẩn nấp chi đạo. trình độ của Dương Phàm có thể nói là đăng phong tạo cực.
Linh hồn khí tức đểu dung nhập vào hệ thống Đại Luân Hồi, lại phổi họp với thẩn thòng ẩn nấp thông triệt thiên địa, nếu Tiên Đế không chú ý sẽ không thể dễ dàng phát hiện hắn.
Tiến vào Ám Vệ bộ làm Phó thống lĩnh, Dương Phàm tụ nhiên có bản đồ nội cung, đồng thời ghi nhớ trong đầu.
Trong nội cung có cấm chế đặc thù hạn chế, không thể thuẫn di. Ngav cả Tiên Đế cũng không làm được. Chi có thê thòng qua phi hành, hơn nữa ngav cả phi hành cũng bị hạn chế nhất định.
Dương Phàm cảm giác dường như nơi đâv không thể hạn chế được thẩn thông thuấn di dựa vào Đại Luân Hồi của mình.
Nhưng hắn lại không muốn bại lộ thẩn thông thực lực của mình, đâv hoàn toàn là một con bài chưa lật.
Yên lặng tiềm hành nửa ngày, rốt cục Dương Phàm sắp đi tới noi cần đến.
Thông qua Ám Vệ lệnh, hắn lấv được liên hệ với hai mươi Ám Vệ trong ngoài Bích Dao cung.
Thậm chí có thể thông qua Ám Vệ lệnh trong tay bọn họ. cảm giác được tinh huống cụ thể bên kia.
- Vũ Tịch, hiện tại muội điểu ta đến Bích Dao cung là vì cớ gì?
Nhìn chẳm chẳm vào một phương hướng. Dương Phàm ni non.
Đúng vào lúc này. trong cảm quan hiện lên một Bích Lạc Tiên Cành khiến hắn thất thẩn!
Trong cảm quan, một vùng Tiên Cánh sương mù lượn lờ. từng phiền lá xanh biếc bav đầy tròi. Mỗi một phiến lá chừng mấv trượng đến mấv trăm trượng, cái thì trôi nôi cái thì lơ lửng trên mặt ao xanh biếc. Từng dải sáng mờ bảv màu chiếu rọi mỗi một phién lá xanh lóe ra từng gợn sóng trong suốt, làm nôi bật phủ đệ tiên gia như ngọc bích tinh thần ớ trung tâm của Bích Lạc Tiên Cảnh này.
Tiên quangmông lung, màu xanh biếc dịu dàng, phủ đệ như ngọc bích, lá xarứi đẩv trời, ánh sáng bảy màu tự nhiên chiếu rọi. Hết thảy cảnh vật và chi tiết tạo thành một khung cảnh tự nhiên tuyệt vời nhất thế gian.
- Đó chính là Bích Dao cung?
Dương Phàm thất thẩn hồi lâu mới nói:
- Còn đẹp hơn trong lời đồn. Chủ nhân của nơi này thật là con cưng của trời.
Đây là một tỏa cung điện phủ đệ lơ lửng trong Dao Tri Tiên Cảnh ớ vùng Bích Lạc thiên địa này.
Có thể sỡ hữu động phủ hoàn mỹ nhất Thiên giới này có thể thấy được sự sủng ái của Đại Đế đối với Cửu Công chúa có dùng "Nâng niu như hòn ngọc trên tay" cùng không đủ để hình dung.
Đồng thời nữ nhân sổng trong phủ đệ hoàn mỹ nhất này ớ trong lòng của vô số nam nhản thất giới tự nhiên cũng là tiên tử mỹ lệ nhất Thiên giới.
Chăm chú nhìn phủ đệ này, lẩn đẩu tiên Dương Phàm sinh ra cảm giác tự ti từ khi Luân hôi tân sinh. Nhưng là cảm giác này tan biến thành mây khói trong nháy mắt.
Sau khi Mệnh Hạch thông suốt Đại Luân Hồi thì thòi gian sinh mệnh đã mất ý nghĩa đối với Dương Phàm.
Hai kiếp làm người, vượt qua sinh tử. nắm giữ Luân hồi. hắn đã đứng ớ một trình tự huvền diệu, nhìn như tùy ý nhưng kỳ thật là dùng ánh mắt cao cao tại thượng "Nhìn xuống" cà thế giới nàv.
Loại ý nghĩ nàv theo lý thuyết khẳng định không thể tồn tại trong lòng hắn.
Nhưng là khi ngắm nhin Bích Dao cung tự nhiên hoàn mỹ nhất kia, trong nháv mắt Dương Phàm sinh ra ý nghĩ này. Mặc dù vô cùng ngắn ngủi cũng không thể ảnh hưởng đến tâm cành của hắn.
Loại ý nghĩ nàv không thể dao động tâm cảnh của hắn mà vô hình trung khiến áp lực trong lòng hắn tăng lên vài lân.
Hắn không khòi tự giễu cười:
- Rõ ràng có được sinh mệnh vĩnh hẳng vô tận, vì sao ta lại cảm nhận được gắp gáp cùng áp lực như thể?
Hắn chậm rãi tiến vào Bích Lạc thiên địa, khẽ giẫm lẻn lóp lá xanh biếc trong Dao Trì Tiên Cảnh, đột nhiên phát hiện mỗi một phiền lá xanh nơi này đều ẩn chứa một chút linh tính.
Thậm chí hắn có thể cảm nhận được dao động sinh mệnh ẩn chứa trong mỗi phiến lá xanh này.
Nếu là dùng lá xanh nơi nàv luvện chế Pháp bào. đại đa sổ có thể luyện chế ra cấp Tiên bảo trớ lên.
Trận pháp cấm chế trong Bích Dao cung như tự nhiên mà thành, hòa họp với môi trường tụ nhiên làm một căn bản không thê phát giác.
Mỗi chi tiết nhỏ trong cung, trang trí của mỗi cành vật đểu mơ hồ được giao cho một loại phong cách nhưng lại không mang một tia bùn đọng và bụi trần, chi sợ là tác phẩm của đại sư.
Dương Phàm hơi động dung. Giá trị của toàn phủ đệ nàv chi sợ còn trân quv hơn Luân Hồi Tinh Bảo của hắn gấp mười, gấp trăm lẩn.
Bước trên lá xanh, đạo tự nhiên Dương Phàm lĩnh ngộ kiếp trước lượn lờ bav ra không chút gượng ép.
Một dòng chày nhó màu xanh từ dưới chân tràn ra rót vào trong lá xanh thuận theo một đường lưu chuvên một vòng, sinh ra cám giác giao hòa cộng hường thân bí rồi sau đó trớ về cơ thể của Dương Phàm.
Không đến một lát. dòng sinh mệnh mênh mông tạo thành một cây cầu thần kỳ. không cần cố ý khống chế cũng khiến tất cà cử động của cả Bích Dao cung hiện lên trong đẩu Dương Phàm.
Loại thản nhiên thích ý nàv đã lâu Dương Phàm không cảm nhận được bới vì đã đứng trên trinh tự Đại Luân Hôi.
Không bao lâu. Dương Phàm "nhìn" thấy Dư Mộng Thanh, "nhìn" thấv những cung nữ khác, gia đinh, Ám Vệ...
Duv nhất có một người là Dương Phàm không nhìn thấv.
Đó chính là Cửu Công chúa chủ nhân của Bích Dao cung.
Dương Phàm ngần ra, đột nhiên hiểu ra không khòi bật cười, có chút tự giễu.
Nguyên lai toàn bộ Bích Lạc Tiên Cảnh nàv bao gồm Dao Trì Tiên Cành, phủ đệ ngọc bích đều là kéo dài của lĩnh vực của chủ nhân.
Bích Dao cung không hề là một phủ đệ. một động phủ mà là một thứ có sinh mệnh.
- Vũ Tịch. Không nghĩ tới nàng thán ớ Thiên giới đã tìm hiểu tự nhiên đến cảnh giới như
thế.
Trong lòng Dương Phàm cảm khái vạn phẩn.
Ngav cà Dương Phàm đổi với lĩnh ngộ. hiểu biết đối với tự nhiên cũng kém hơn Vân Vũ
Tịch một bậc.
Đương nhiên, nếu là lĩnh ngộ về sinh mệnh và Luân hồi thì khẳng định Dương Phàm vượt xa Vân Vũ Tịch.
- Phó thống lĩnh.
Đi tới một nơi. từ một phiến lá xanh trồng rỗng truyền đển một thanh âm.
Nơi nàv rõ ràng trổng trải không có gì lại tồn tại một người.
Đó chính là Ám Vệ.
Ám Vệ này là một cường giả tu vi đạt tới Kim Tiên cửu trọng đinh, thực lực so với Lam Ngân Quán lúc trước chi mạnh hơn chứ không kém.
Dương Phàm liếc mắt đào qua hắn một cái. gật gật đẩu:
- Chú ý một chút, nểu có bất kỳ tình huống dị thường nào trước tiên liên hệ ta thòng qua Ám Vệ lệnh.
- Vâng, đại nhân.
Thanh âm trống rồng trôi đi, không còn xuất hiện nữa.
Cũng không vội vã đi tìm Vân Vũ Tịch, Dương Phàm ngồi xếp bẳng trên một vùng lá xanh, nhắm mắt lại bắt đầu tĩnh tu tìm hiểu.
Sinh mệnh linh tính và bồ cục tự nhiên của Bích Lạc Tiên Cảnh nàv khién Dương Phàm sinh ra linh cảm mới.
Lẩn nhắm mắt tĩnh tu nàv của hắn, thòi gian trôi qua rất nhanh.
Khi hắn mớ mắt ra đã qua một ngàn năm.
Mà trong thòi gian ngàn năm này, trên người Dương Phàm lại có thêm một chút biến hóa nhung hoàn toàn không thể nói rõ.
Trong không gian Mệnh Hạch, mặt đất sinh cơ dạt dào. những thực vật nhó bé kia thậm chí là một đâm nước, một mánh đất đêu có thêm một loại thân vận linh tính.
Tiểu thế giới của Dương Phàm sinh ra biến hóa nhó bé diệu kỳ. tốc độ diễn hóa nhanh hơn không biết bao nhiêu lần.
Dưới loại biến hóa nàv Dương Phàm phát hiện tổc độ câv uẩn Sinh của mình trưởng thành cùng nhanh hơn. Mỗi một phiến sinh mệnh lục diệp đêu bới vì biến hóa nhó bé diệu kỳ kia mà đi theo một quỹ tích nhanh hơn hoàn toàn mới.
Thời gian ngàn năm, cảnh giớii của Dương Phàm không có nhảy vọt về chất nhung lại được rót thêm sức sống mới. tốc độ tu luyện nhanh hon vài lần.
Lần ngộ đạo này, lợi ích đối với hắn khó có thể tường tượng.
Trong đôi mắt mờ ra của Dương Phàm lưu chuvển một tia linh vận cùng gợn sóng xanh.
Khi hắn đứng dậy có thể cám nhận được tiếng động vui mừng của lá xanh bốn phía.
Những phiến lá được ban cho linh tính nàv đang chào hói hắn, cũng biểu lộ hảo cảm hoàn toàn khác với sự lạrih nhạt lúc trước.
- Ha ha, chào các ngươi.
Dương Phàm không nói gì. thanh âm và thiện ý của hắn từ Luân hồi vô hình dung nhập vào trong tự nhiên.
Sinh mệnh, tự nhiên, luân hồi. Sự vật khác nhau lại sán sinh liên hệ thẩn bí diệu kỳ.
Đúng vào lúc này.
Một nguời quen thuộc bav đến trên đám lá xanh nơi Dương Phàm, mê mang nhìn quanh.
Đây cùng là một vị tiên tử tuyệt mỹ xuất trần, không ngờ lại là Dư Mộng Thanh mà Dương Phàm đã sớm quen biết.
- Ngươi đang tìm ta sao?
Biểu tình cùa Dương Phàm gợn sóng không sợhãi.
Dư Mộng Thanh đột nhiên có thể nhin thấv Dương Phàm, ngẩn ngơ một cách không rõ mới giật mình nói:
- Công chúa mời ngươi đi.
Dương Phàm có chút ngạc nhiên vui mừng bất ngờ. không nghĩ tới ngộ đạo ngàn năm lúc tinh lại liền gặp mặt Vũ Tịch.
Đây là một dấu hiệu không tồi.
Dương Phàm đi theo phía sau Dư Mộng Thanh.
Dọc theo đường đi, cung nữ và gia đinh gặp phải đều không nhìn thấv Dương Phàm, đểu cung kính chào hòi Dư Mộng Thanh.
- Ra mắt Phó tổng quán.
- Phó tồng quản mạnh khỏe.
Địa vị của Dư Mộng Thanh ờ nội cung không thấp, ờ trong Bích Dao cung lại càng dưới một người mà trên vạn người.
Cũng may mà có nàng nên Dương Phàm mới có thể nhìn thấy Vũ Tịch nhanh như vậy.
Đồng thời cũng mav mà có Dương Phàm cho nên Du Mộng Thanh mới có thể có được địa vị cùng thành tựu hiện giờ.
Đi vào phủ đệ ngọc bích như mộng ảo. rổt cục Dương Phàm lại gặp Vân Vũ Tịch ớ trong một lầu các tinh xảo thom ngát như mùi sen.
Trước khi vào đây, hắn tuyệt đối không nghĩ tới khuê phòng cùa Vũ Tịch cũng không cao quý rộng rãi như trong tướng tượng.
Nhìn cả Bích Dao cung này. đâv chi là một lẩu các thuần bang trúc tinh xảo nhìn rất bình thường lơ lửng trên mặt hồ, u tĩnh tự nhiên.
Lúc tiến vào lầu các, Cửu Công chúa đang vuốt ve Thất Hương Ngọc Hồn Địch, đôi mắt đẹp nhìn lên người Dương Phàm mặc dù có một chút ngượng ngùng nhưng cử chi lại rất tự nhiên.
Sau khi mòi Dương Phàm ngồi xuống, Cửu Cóng chúa tự rót cho hắn một chén trà thom, mùi hương thấm lòng người.
Dương Phàm khẽ nhắp một ngụm, ánh mắt thi thoảng nhìn vào mắt Cừu Còng chúa, không khí ngẫu nhiên khẩn trương rồi lại có chút thoải mái tự nhiên.
Ẩm áp và vui mừng giờ khắc này dường như hóa thành vĩnh hẳng.
- Ngươi... Làm sao ngươi có thể để Công chúa tựrót trà cho ngươi, còn thản nhiên hường
thụ̣.
Trong lòng Dư Mộng Thanh thấp thóm không yên. lén trừng mắt nhìn Dương Phàm vài
lần.
Dương Phàm cười nói tự nhiên, cuối cùng nói:
- Mộng Thanh, ngươi trước tiên tạm tránh một chút, ta có lòi muôn nói cùng Công chúa.
-Dạ.
Dư Mộng Thanh trả lòi theo bản năng, sau khi tinh ra, sợ đến nỗi sắc mặt tái nhợt.
Dáng vẻ của Dương Phàm giống như là nam chủ nhân cùa động phủ vậy.
- Ngươi đi xuống trước đi.
Cửu Công chúa nói.
Thớra một hơi dài, Dư Mộng Thanh l ời đi. âm thẳm líu lưỡi. Cừu Công chúa nàv rốt cục là làm sao vậy. không ngờ săn sóc ân cần với một nam nhân như thế.
Đợi cho Dư Mộng Thanh rời đi. Dương Phàm vung tay lên, một tầng lực lượng vô hình vô chất bao phủ cả lâu các.
Vô hình trung dường như có một cái bánh xe lớn trấn áp nơi này.
Cửu Công chúa cảm nhận được huyền bí biến hóa trong đó. nhin Dương Phàm thật sâu:
- Luân hồi sao? Huvnh rốt cục có còn là Dương đại ca trước kia hav không?
- Đúng, cũng không đúng!
Sau khi Dương Phàm trá lòi. cười nói:
- Vấn đê nàv hãn là ta hòi muội mới đúng. Muội có còn là Vũ Tịch trước kia không?
Đôi mắt đẹp của Cửu Công chúa chóp chớp:
- Câu trá lòi của ta cũng giống như thế: Đúng, cũng không đúng!
Dương Phàm ngâv người, không thể hiểu ra.
Mà Cửu Còng chúa cũng không thể hiểu ra lời nói của Dương Phàm.
Trả lòi giống nhau, bí ẩn như nhau.
Đúng, cũng không đúng!
Có thể đồng thời trả lời câu hòi của nhau.
Thế gian lại có tình huống trùng họp diệu kỳ như thế?
- Có liên quan đến Luân hồi, đâv là một vấn đề rất khó nói rõ. Nói ngắn gọn, Dương Kỳ kiếp này cùng với Dương Phàm kiếp trước cùng là một nhung lại có thản thể sinh mệnh khác nhau.
Cửu Còng chúa suy nghĩ một hồi. đôi mày thanh tú nhíu lại, trong thời gian ngắn chi lĩnh ngộ bảv tám phản.
- Vậy ta muốn hỏi Dương đại ca một câu: Tình yêu của chúng ta ớ trong mơ, rốt cục là nguời nào trong hai nguời?
Trong mắt Cửu Công chúa có vài phần quan tâm thân thiết.
Giờ phút này, Dương Phàm xuất hiện với dung mạo của Dương Kỳ.
- Trong mơ?
Dương Phàm nhướng mày. không dâv dưa vấn để nàv mà hỏi ngược lại:
- Điêu này rất trọng yếu sao? Bảt kê là Dương Kv hay là Dương Phàm, tình yêu giữa chúng ta mãi mãi không thav đổi.
- Vũ Tịch hiểu được, cũng vên tâm rồi.
Cửu Công chúa cười xinh đẹp, giờ khắc này nàng cũng chi là một thiếu nữ bình thường.
- Tiép theo, đại ca có thể hói Vũ Tịch.
- Được.
Dương Phàm hít sâu một hoi:
- Vũ Tịch thật sự cho rang tình yêu của chúng ta ớ thế gian chi là ớ trong mơ?
- Còn nữa, Đại Đế có phong ấn hav thav đổi trí nhớ của muội không?
Hắn ngừng một lát. lại bô sung thêm.
Cửu Công chúa lại cười nói:
- Phụ thán thương yêu Vũ Tịch nhất, làm sao đụng đến trí nhớ của muội? Bản thể của Vũ Tịch chua từng chân chírih xuòng hạ giới, gặp mặt ớ Hàn Yên đàm Thiên giới mới là lân đâu tiên ta chân chính gặp mặt Dương đại ca.
- Tinh yêu giữa chúng ta trước kia đương nhiên là ớ trong giấc mơ của Vũ Tịch!
Chươna 1020: Nháy mắt vạn năm
Thật sự chi là trong mơ?
Đại Đế không hề giở thủ đoạn gì?
Cảm quan Đại Luân Hồi của Dương Phàm phóng đại vô số lẩn. trong hay mắt ẩn hiện một lốc xoáy hình tròn hư vô lâng lặng quan sát vị Cửu Công chúa đẹp nhất Thiên giới có danh hiệu Bích Dao Vân Tiên nàv.
Đáp án nói cho hắn chẳng những Cửu Công chúa không nói sai. lời nói chân thành từ đáv lòng.
- Khi huvnh xuất hiện, giấc mộng nàv càng ngày càng chân thực, rõ ràng giống như đã từng trải qua một đời.
Trong đôi mắt đẹp của Cửu Công chúa sương mù mông lung, nhìn nam nhản trước mắt thật sâu.
Dương Phàm lại hóa thành bộ dạng kiếp trước, ôn nhu nho nhã, ấm áp như gió như nam nhản hoàn mỹ nhát thế gian.
- Vũ Tịch, cho dù là mơ thì đó cũng là một giấc mơ chân thật.
Dương Phàm đi tói trước người nàng, ngửi mùi hương thơm hoa cỏ ngào ngạt tản ra, khẽ ôm Cừu Công chúa vào lòng rất là tự nhiên.
Thân thể thẩn tiên hoàn mỹ mềm mại thom ngát được ôm chặt vào lòng, không có gì khác so với kiếp trước.
Cửu Công chúa không chống cự một cách thẩn kỳ ngoài ý muốn. Giờ này khắc nàv tâm thản nàng đã hoàn toàn đắm chìm trong giấc mơ chân thật kia.
Khuôn mặt như hoa sen trắng, từng vệt ứng hồng như hồng đào chín dẩn lan tràn đến bên tai và chiếc cổ trắng ngẩn.
Là Công chúa cao quý nhất của Thiên giới, nàng chua từng có động tác thân mật như thế với một nam nhân.
Hết thảy đểu xác minh lòi nói của Cửu Còng chúa.
Sắc mặt Dương Phàm bình tĩnh, lúc nàv hắn cũng không quan tâm tình yêu đã từng có rốt cục là chân thật hav là mộng ảo.
Mặc kệ trải qua mấy kiếp, bất kể là Dương Phàm hav là Dương Kỳ đểu không trọng yếu.
Chi vì tình yêu say đắm về mặt tinh thẩn này mãi mãi trường tồn.
òm nữ nhản âu yếm, khẽ hôn phớt như chuồn chuồn lướt nước. Khoảnh khắc này hóa thành vĩnh hẳng.
Dường như thời gian thật sự ngừng trôi trong khoảnh khắc này.
Bọn họ cũng không dự đoán được sự lột xác về tinh thần cành giớii của nhau.
Loại tình, yêu tinh thẩn vượt qua Luân hồi. vượt qua sinh mệnh cá thể còn cao hơn cái gọi là tinh thản song tu một tầng.
Khi Dương Phàm tinh lại, từng phiến sinh mệnh lục diệp trong không gian Mệnh Hạch phắp phới, trên cành nhó nhú ra những chôi non nhó bé.
- Khoảnh khắc vừa rồi không ngờ trôi qua vạn năm?
Tâm thẩn Dương Phàm chấn động.
Mà ớ thế giới hiện thực, một vạn năm lại chi trong nháy mắt. trong khoảnh khắc.
- Khoảnh khắc vĩnh hẳng! Đây là cấm kỵ của thời gian, không nghĩ tói chúng ta lại làm được.
Dấu lệ trên khuôn mặt ngọc của Cửu Công chúa đã khò, biển mất không còn dấu vết.
Hai người đối mắt nhìn nhau.
Khoárih khắc vừa rồi hai người yêu nhau một vạn năm, hôn một vạn năm.
Loại tình yêu được thóa mãn về tinh thẩn được thăng hoa đến một độ cao hoàn toàn mới.
Khẽ giãv ra khỏi vòng tay Dương Phàm, Cửu Công chúa lại châm trà cho hắn, trên mặt có một vệt ửng hồng, ẩn chứa tình cám nồng thắm dường như là một thiếu nữ độ tuổi trăng tròn.
Họ đua mắt nhìn nhau không nói gì suốt nửa ngày.
Dư Mộng Thanh ở ngoài khuẻ phòng cũng lo lắng vạn phẩn, đi đi lại lại.
- Bọn họ ờ trong đó tâm tình lâu như vậy. có thể nào xảy ra chuvện gì không?
Dư Mộng Thanh lo lắng vô cùng.
Không biết vì sao nàng càng thêm lo lắng cho Cửu Công chúa đã đạt tới cảnh giớii Huvển Tiên.
Gần giữa đêm, trong gian phòng trúc tinh xảo sáng ánh đèn ấm áp.
- Dương đại ca. thời gian không sớm nữa. Vũ Tịch phải đi ngủ.
Vân Vũ Tịch xấu hổ cười.
Dương Phàm ngần ra, sau đó bật cười:
- VŨ Tịch, muội muốn đuổi tướng công đi sao?
Thản thể như tiên của Vân Vũ Tịch quay đi không để ý tới hắn, đi tới bên giường ngồi xuống, trong đôi mắt đẹp lộ ra vài tia bình tĩnh:
- Dương đại ca. Nếu chúng ta muốn ớ cùng một chồ sẽ gặp phái cản trờ rất lớn.
Dương Phàm gật gật đẩu. đứng dậy. hỏi:
- Vũ Tịch hiện tại có thê nói cho ta biêt. giấc mơ muội từng trải qua thật ra là chuvện gì?
- Dương đại ca hẳn là chú ý tới. mỗi một phiền lá xanh trong Bích Dao cung của muội đều ẩn chứa sinh mệnh linh tính.
Vân Vũ Tịch nhìn sang Dương Phàm.
- Đúng. Dường như mỗi một phiến lá đểu là một sinh linh nhó bé.
Dương Phàm gật đâu.
- Những phiền lá này là kéo dài lĩnh vực của đại đạo tự nhiên mà Vũ Tịch lĩnh ngộ. Mỗi một phiến lá tương đương vói một bộ phận thản thê muội.
Vân Vũ Tịch ngừng một lát.
- Ta hiểu rồi.
Dương Phàm hơi chút suv tư rồi ý bảo nàng nói tiếp.
Hắn thật sự ngạc nhiên thán phục: Lĩnh vực của Vũ Tịch chính là Bích Dao cung, khiến cho mỗi một phiến lá trong Bích Lạc Tiên Cánh nàv trớ thành một bộ phận của mình.
- Mỗi một phiến lá đểu được khắc linh hồn ấn ký của muội, tương đương với một hóa thân.
Ván Vũ Tịch nhắm đôi mắt đẹp. thớ dài thật dài, bắt đẩu thuật lại một đoạn chuvện xua:
- Thật lâu trước kia, tỷ thí tranh đấu giữa phụ thản và Man Hoàng kéo dài đến Phàm giới. Mặc dù cường đại nhu Đại Đế. bọn họ cũng không dám đặt bản tôn ớ hạ giới, vì thế đêu tự phán ra một tia tinh thẩn ý chí gửi xuống Phàm giới, tự tim nguời phát ngôn triển khai một trận chiến đấu hoàn toàn mới.
- Theo đối kháng tiến vào hồi gay cấn, thủ hạ và bằng hữu của hai vị Đại Đế đều thi triển đại thẩn thông giáng xuống phán thẩn hoặc tinh thẩn ý chí trợ giúp Đại Để của mình.
- Đoạn thời gian đó. phụ thân muội ỡ vào thế hạ phong, Vũ Tịch không vên cùng tò mò không gian Phàm giới nên lợi dụng một phiến lá chứa đựng, gửi vào một tia tinh thân ý chí hóa thành một sinh mệnh tiến vào không gian Phàm giới trợ giúp phụ thân đối kháng Man Hoàng. Đáng tiếc lúc đó người đại thân thông quả thật rất nhiều, phiến lá xanh sinh mệnh chứa đựng tinh thân ý chí của Vũ Tịch ngã xuống ờ Phàm giới, chi có tinh thân ý chí tản phá bị mất liên hệ.
- Tinh thẩn ý chí là hồn nguyên trung tâm nhất của mồi vị Tiên Đế. đánh mất một bộ phận sẽ tôn thất tu vi rất lớn. Mà không gian Phàm giớii vếu ót khiên những nhân vật từ Chân Tiên thượng vị trở lên cũng không dám hạ giới. Vũ Tịch khôngthể tự mình hạ giới tìm kiếm tia tinh thân ý chí kia, chi có thê lại nuôi dưỡng một phiến lá không chứa đựng tinh thản ý chí đánh xuống hạ giới dưới sự trợ giúp của Tiên Đế khác. Mục đích là vì tìm kiếm bộ phận tinh thân ý chí kia.
Vân Vũ Tịch nói tới đâv. hơi mim cười nhìn Dương Phàm:
- Chuyện tiếp theo, đại ca chưởng khổng sinh mệnh Luân hồi có lẽ có thể đoán được.
- Mặc dù phiến lá kia không chứa gửi tinh thần ý chí của muội, nhưng cách bức vách hai giới lại có thê giữ một tia liên hệ thản bí. Nó rơi xuống Phàm giới, bắt đâu thai nghén từ một đứa trẻ, đây cũng là lúc Dược Vương tiền bối bắt đầu nhặt được muội.
Dương Phàm phỏng đoán.
Vân Vũ Tịch mim cười gật đầu:
- Sinh mệnh do phiến lá xanh biến thành vẫn giữ liên hệ thân bí với muội, nó chính là muội. Bới vì bị ngăn cách bới vách tường hai giới, những trải nghiệm của nó ớ Phàm giới hiện ra trong đâu Vũ Tịch dưới hình thức một giấc mơ. Mới đâu giấc mơ nàv rất mông lung. Vũ Tịch vẫn một mực coi nó là giấc mơ. Đồng thòi vẫn luôn trong giấc ngủ, thể nghiệm những trải qua ở trong mơ. Loại thê nghiệm như Luân hồi cách một kiếp nàv khiến sự hiêu biết lĩnh ngộ của muội về sinh mệnh càng tăng tiến một tầng.
- Thì ra là thế.
Dương Phàm bừng tinh hiểu ra:
- Vũ Tịch chua từng hạ giới, vẫn luôn trải nghiệm tình yêu với ta ở trong mơ.
Cửu Công chúa vẫn chua từng chân chính yêu Dương Phàm, đổi với nàng mà nói tình yêu chân chính là trên phương diện tirih thẩn, ờ trong giấc mơ mòng lung.
- Đoạn giấc mơ đó rất đẹp.
Vân Vũ Tịch cười tươi như hoa.
- Vậv sau đó?
Dương Phàm chờ đợi nàng nói tiếp.
- Sau đó Thiên Lan Tiên Đế một vị tán tiên bang hữu của phụ thản có ý chí còn sót lại ờ Phàm giới sáng lập ra Thiên Lan Điện, dùng thẩn thông vô thượng tạo ra Quv Hồn tượng. Những cường giá thượng giới bị ngã xuống, phân thần hoặc tinh thần ý chí của bọn họ sẽ được ngưng tụ ớ trong Thiên Lan Điện. Cũng chính ớ nơi đó. "Muội" ở trong mơ hoàn thành sứ mệnh, cũng mượn đó thức tinh... Cùng tinh giấc mơ!
Sau khi tinh lại, đó chi là một đoạn nhớ lại và tình yêu sav đắm ớ trong mơ.
Cửu Công chúa lại nhìn Dương Phàm:
- Sau khi tinh lại. chuvện trong mơ trớ nên mơ hô. gân nhưđã quên hết!
Dương Phàm trầm ngâm một lát, trải nghiệm rõ ràng ớ trong mơ sau khi tinh lại sẽ nhạt dẩn và quên đi. theo thòi gian trôi qua sẽ quên hoàn toàn.
- Sau khi tinh giấc mạ phụ thân nói cho muội biết đó chi là một giấc mơ, quên nó đi. Mà Vũ Tịch không thê làm trái ý chí của người, cho nên tin chắc không nghi ngờ.
Cửu Công chúa nói xong lời cuối, hai mắt đẫm lệ mông lung.
Dương Phàm ngâv ra hồi lâu.
Với hắn mà nói, tình yêu với Vũ Tịch chính là Dương Phàm của kiếp trước.
Nhưng tình yêu về tinh thẩn lại vượt qua Luân hồi và sirih mệrih đạt tới mức độ "Hóa thẩn nhập huyền".
Giờ phút này, nháy mắt vạn năm kia khiến Dương Phàm chân chính bước vào cánh cửa Diễn Sinh Kỳ.
Bất kỳ việc gi cũng đểu là quan hệ giữa nhản và quả.
- Như vậy tranh đấu giữa Tiên Thần Thủv Hoàng và Bách Tộc Man Vương, cuối cùng hãn là phụ thản muội trờ thành người thắng hả?
Dương Phàm có chút hứng thú, muốn biết thắng bại giữa trận chiến đinh thời thượng cổ trên Đông Thắng Đại Lục.
- Không, vẫn còn không phản thắng bại. Bởi vì lúc trước có sự tồn tại của Cừu u Ma Đế, phụ thân bọn họ liên thủ. đánh vỡ kế hoạch của Ma đâu hai giới.
Cửu Công chúa lắc đầu nói.
- Ha ha ha. Nguyên lai thẩn thoại thời đại thượng cổ Tiên Tẩn chẳng qua là một trận chiến giữa các vị đứng đầu thượng giớii kéo dài đến nhân giới.
Sau khi biết được chán tướng, Dương Phàm không khói thoải mái cười to.
Nhớ ngày đó độ cao của bọn họ thật sự có hạn, tràn ngập kính sợ cùng hướng tới đối với những nhản vật thẩn thoại trong truyền thuyết.
Suốt đêm Dương Phàm ớ lại trong khuê phòng của Cừu Công chúa.
Thẳng đến sáng sớm hòm sau. Dương Phàm đi ra phòng trúc tinh xảo. Cửu Công chúa cũng không tiễn hắn.
Dư Mộng Thanh trừng mắt thật to. đưa Dương Phàm rời đi, muốn nói lại thòi.
"Dương Kỳ này... Không ngờ ờ suốt đêm trong khuê phòng cùa Cửu Công chúa!"
Cho dù nàng đơn thuần đến đâu cũng không cấm có chút suy nghĩ miên man.
- Mộng Thanh.
Thanh âm của Cửu Công chúa truyền đến.
- Công chúa.
Dư Mộng Thanh cẩn thận đi vào, phát hiện Cửu Công chúa cũng không có gì khác thường.
- Chuvện kia, ngươi có nói cho hắn hav không?
Cửu Công chúa thớ dài sâu kín.
Rời khòi khuê phòng của Cửu Công chúa. Dương Phàm phát ra một tràng thớ dài trong linh hồn, thớ ra một hơi dài nhẹ nhõm.
Hắn lại có một cảm giác sai lẩm nhưgiật mình nhưtrong mơ.
- Đâv có phải là một giấc mơ hay không?
Dương Phàm tự giễu cười, thân hình hơi nhoáng lên. hạ xuống trên đám lá.
Đồng thòi một ý niệm chợt lóe lên trong đầu rồi biến mất: "Từng yêu ta say đắm rốt cục là Vân Vũ Tịch ngàv trước hay là Cửu Công chúa hiện nav?"
Hắn lại cảm thấy buồn cười, bới vì Cửu Công chúa cũng có một nghi vẩn tương tự: "Từng yêu minh rốt cục là Dương Phàm hay là DươngKỳ?"
Nhưng chính theo như lời của Dương Phàm, hết thảy đểu không trọng yếu. Luyến ái siêu phàm về tirih thẩn vượt qua hiện thật, mộng ào, Luân hồi thậm chí là sinh mệnh.
Dương Phàm ngồi ngav trên lóp lá, nhắm mắt lại.
Diễn Sinh Kỳ tự động vận chuvển tu luyện, tốc độ nhanh hơn trước không biết bao nhiêu
lần.
Nụ hôn với Cửu Công chúa nháv mắt vạn năm. Đâv là lực lượng cấm kỵ của thòi gian.
Hắn cũng bói vậy mà chân chính bước vào Diễn Sinh Kỳ.
Trong không gian Mệnh Hạch, sinh mệnh khí tức tăng trưởng và mớ rộng thêm một bước.
Trên câv uẩn Sinh, từng phiến sinh mệnh lục diệp phất phới rơi xuống mặt đất và dẩn héo rũ...
- Sinh trướng và tàn tạ héo rũ của mỗi một phiến lá đểu là lịch trình của một sinh mệnh. Thẩn thông pháp lực ẩn chứa trong mỗi một phiến lá đểu tiếp cận Tiên Đế. là hóa thân của ta...
- Sau khichúngnó rơi xuồng sẽ tiến vào Luân hồi. trái qua lịch trình mới.
Dương Phàm lẳng lặng cám thụ tìm hiểu.
Cho dù mới bước vào Diễn Sinh Kỳ, thân thông của hắn tăng vọt không chi gấp mười
lẩn.
Dương Phàm ớ lại Bích Dao cung, xếp bang trên vùng lá xanh vên lặng tĩnh tu. tìm hiểu thân thông huvên ảo của Diễn Sinh Kỳ.
Hiện nav cây uần Sinh đã lớn thành cây đại thụ Diễn Dinh cao hơn chục trượng.
Đại thụ Diễn Sinh có vài phần tráng kiện hai ba người mới có thể ôm xuể, bên trong ẩn chứa sinh cơ khổng lồ mênh mông và lực Luân hồi không thể chạm đến.
Sinh mệnh lục diệp vốn mọc ra trên cây Diễn Sinh đã héo tàn mấv trăm phiến, từ giữa không trung khẽ đong đua theo gió rồi rơi xuống với tốc độ cực kỳ thong thả.
Sinh mệnh lục diệp rơi xuống đất chuvẻn sang màu vàng úa, héo rũ rồi cuối cùng hoàn toàn mục nát.
Trong cảm ngộ của Dương Phàm, số sinh mệnh lục diệp nàv đểu giống như hóa thán của minh, sau khi chúng nó đi hết một quãng đường sinh mệnh sẽ tử vong rồi Luân hồi tân sinh.
Cùng lúc sinh mệnh lục diệp vàng úa héo tàn thì trên cây Diễn Sinh cũng sinh ra không ít chồi non.
Sinh cơ dổi dào của sinh mệnh lục diệp sau khi héo tàn sẽ thấm vào mặt đất, nuôi dưỡng ra lực lượng mód. sức sổng mới.
Loại phương thức Luân hồi này tồn tại trên đại thụ Diễn Sinh.
Hệ thống Luân hồi tự hình thành ớ đâv suy diễn một chuỗi biến hóa của sinh mệnh Sinh tử Luân hồi.
Trong lẩn lượt Luân hồi, trên cây Diễn Sinh dựng dục ra một cồ lực lượng huvển bí không thể nắm lấy.
Dương Phàm biết nó thuộc về nhân quà.
Lực lượng Luân hồi. lực lượng nhản quả.
Lần đầu tiên Dương Phàm cảm nhận được sự tồn tại của chúng một cách rõ ràng, không cách nào dùng ngôn ngữ để hình dung lại càng không thể chạm đến.
Ngoài ra. Tiểu thế giới Mệnh Hạch tự nhiên diễn sinh ra vô cùng sinh cơ, trong không gian dựng dục ra vô sổ huvền ào.
Hiện tại Dương Phàm phải làm chính là thể ngộ đủ loại diễn biến và huyền ảo.
Khi hắn tập trung tirih thẩn tới cực hạn, tinh thẩn ý chí rung động, tốc độ thời gian trong Tiêu thế giới Mệnh Hạch đột nhiên sinh ra biến hóa. nhanh hon gấp mười, gâp trăm lần.
Vô hình trung hắn đã chạm đến loại lực lượng cấm kỵ của thế gian này và vận dụng như nước chảy thành sông.
Nhưng sự tìm hiểu, thông suốt đối với thòi gian của Dương Phàm thành lập trên cơ sớ sinh mệnh, tự nhiên, Luân hôi và nhân quả.
Đại đạo ba nghin trờ về căn nguyên.
Tại trình tự và góc độ không giống nhau nhưng Dương Phàm cũng có thể vận chuvển cỗ lực lượng nàv.
Trong đầu, tinh thẩn ý chí rung động tốc độ cao, kéo dài ra từ trong linh hồn tâm ấn. Trước tiên là bám vào đại thụ Diễn Sinh, trái qua lốc xoáv Luân hồi không ngừng lớn mạnh.
Tới một lúc nào đó. cỗ ý chí nàv càng ngày càng mạnh mẽ, dẩn dẩn tràn ngập cả không gian Mệnh Hạch.
Dương Phàm tập trung lĩnh ngộ khiến loại biến hóa nàv nhanh hơn.
Cuối cùng cỗ tinh thẩn ý chí này dẩn dẩn dung họp khắp không gian, tiép xúc với nhản quả, thời khôngvàLuân hồi trớ thành chúa tể của Tiểu thế giới.
Ý chí của Dương Phàm tức là ý chí của toàn bộ Tiểu thế giới.
Trong lúc này, tinh thẩn ý chí của hắn vốn nẳm trong trạng thái chồi non. lực lượng cũng đã nhờ vậy mà bành trướng ngàn vạn lần. gần như có thê sánh ngang cùng Tiên Đê.
Tirih thẩn ý chí của Dương Phàm đã có thể so với Huvền Tiên nhất trọng, như vậy cho dù hắn không sử dụng lực lượng Luân hôi nhân quả cũng có thê so với cấp bậc Tiên Đế.
Hơn nữa cỗ tinh thần ý chí nàv còn đang không ngừng lớn mạnh trưởng thành dưới sự săn sóc của nhiều loại lực lượng cường đại của toàn bộ Tiểu thế giớii.
Dương Phàm phóng đoán, khi mình từ cảnh giớii mới vào Diễn Sinh đến Diễn Sinh sơ kỳ, lực lượng của tinh thần ý chí có thê được tăng trường gấp trăm lần.
về phẩn lực lượng của Diễn Sinh trung kỳ và hậu kỳ. Dương Phàm căn bản không thể đánh giá. Nhưng là càng về sau biên độ tăng trưởng thẩn thông sẽ càng đáng sợ.
Trong Tiểu thế giới Mệnh Hạch cũng khôngbiết trải qua thòi gian bao lâu. khí tức sinh mệnh ớ noi này cũng tiến dẳn bang thế giới chân chính.
Ý chí của Dương Phàm chướng khống hết thảv. lại sinh ra vài phẩn buồn tẻ.
Trong một không gian to lớn sinh cơ bừng bừng như thế lại không có sinh mệnh trí tuệ chân chính.
- Nếu không có sinh mệnh, vì sao ta không tự sáng tạo?
Lúc ý nghĩ này của Dương Phàm được trỗi dậy. nó lại có vé tự nhiên như thế.
Nếu là dĩ vãng trước khi uần Sinh, loại thẩn thông sáng tạo sinh mệnh nàv được coi là kinh thế hãi tục. nghĩ cũng đều không dám nghĩ tới.
Nhưng là giờ phút nàv loại ý nghĩ nàv lại tự nhiên như vậy. chinh hắn cũng không cám thấv ngạc nhiên.
Bá!
Thản hình Dương Phàm hoàn toàn biến mất khói Bích Dao cung, tiến vào Tiểu thế giới Mệnh Hạch, một tav vung lẻn gỡ xuống một phiền sinh mệnh lục diệp.
Trong lúc trầm ngâm, một vùng sóng gọn màu trắng mịt mờ nhộn nhạo trên tay.
Sau đó. ớ giữa lòng bàn tav hắn hiện ra một lốc xoáv hình tròn, một tia sáng màu xanh mang theo sóng gợn màu trắng mịt mờ nhoáng lên một cái rôi biến mất.
Giờ phút này. Dương Phàm rút ra một phẩn mười tinh thẩn lực cùng với một phẩn trăm sinh mệnh tinh nguyên từ trên đại thụ Diễn Sinh, sắc mặt hơi trắng bệch.
u... Ông-
Không bao lâu, trên câv Diễn Sinh dâng lẻn từng đợt sóng gợn màu xanh, sirih mệnh lục diệp và chồi non còn nhò chiếu rọi hào quang mông lung. Lực lượng vô hình của Luân hồi và nhản quả từ toàn bộ Tiêu thế giới Mệnh Hạch khẽ rung động rồi trờ về yên lặng.
Lòng bản tav Dương Phàm khẽ nan rẩy, lốc xoáy hình tròn kia kêu "Ba" một tiếng, hoàn toàn biến mất.
Ằm!
Cả cây Diễn Sinh run lên. lốc xoáy Luân hồi thật lớn mà vô hình phát ra một tràng rít gào.
Cỗ chấn động kia sinh ra từ cây Diễn Sinh, toàn bộ thế giớii Đại Luân Hồi cũng nhấc lên từng đợt gợn sóng thật nhò.
Sau đó. trên một nhánh của cây Diễn Sinh mọc ra một cái kén nhỏ màu xanh. Lúc đẩu chi bẳng ngón tav cái. sau đó bành trướng với tốc độ thật nhanh.
Khi đường kính của chiếc kén màu xanh lớn đến năm xích (1 xích=33. 33 cm) thì ngừng lại, hình thái càng thêm ngưng thật, ân chứa một cồ sinh mệnh linh vận và dao động hòn lực.
Tâm thần Dương Phàm rót vào trong, căn cứ vào đồ án trong đẩu yên lặng suy nghĩ và quy hoạch.
Từ trước khi sinh mệnh sinh ra hắn đã bắt đẩu thôi diễn tính toán.
Cái loại thôi diễn tinh toán phúc tạp này cho dù vói linh hồn và tinh thẩn ý chí cường đại như vậy của hắn cũng cảm thấv có chút mệt mòi.
Sau khi nghi ngơi một hồi lâu, nguvên khi khôi phục.
Dương Phàm bay tới trước chiếc kén màu xanh, nhắm mắt lại. Một cỗ ý chí chúa tể như thiên đạo khống chế toàn bộ thế giới.
Vô số dao động dâng lên trong thiên địa..
Khoảnh khắc tâm thần và ý chí tập trung tới cực điểm, thòi gian lưu tổc trong phạm vi một trượng quanh Dương Phàm đột nhiên nhanh hơn mấy vạn lẩn.
Hai phiến sinh mệnh lục diệp bên cạnh hắn héo vàng với tốc độ có thể thấv bang mắt thường, sau đó ròi khòi đại thụ rơi xuống mặt đất.
Chiếc kén xanh kia lớn dẩn từng chút, dựng dục một cỗ sinh mệnh dao động.
Sau đó sinh mệnh dao động càng ngày càng mạnh và sinh ra một chút dấu hiệu sinh mệnh.
- Sắp thành công rồi...
Trái tim Dương Phàm đập nhanh hon.
Khi chiếc kén xanh sinh ra dấu hiệu sinh mệnh nói rõ sinh mệnh bên trong đã được dựng dục thành công.
Kế tiếp, Dương Phàm ngồi xếp bang điều tức khôi phục nguyên khí chờ đợi kén xarứi tự động biến hóa.
ở trong không gian Mệnh Hạch, nguyên khí của hắn được khôi phục trong nháy mắt, nhung linh hồn tinh nguvên bị tổn thất lại không thể khôi phục được trong thời gian ngắn.
Cũng khôngbiết điểu tức bao lâu. Dương Phàm chậm rãi mớ mắt. ni non:
- Khôngbiết sinh mệnh trí tuệ do ta sáng tạo sẽ có khác biệt như thế nào.
Chiếc kén màu xanh trước mắt đã nứt ra một đường, một mùi thơm kỳ dị truyền đến.
Dương Phàm vung tay áo. kén xanh mớ ra thêm một bước, lộ ra một thân thể tuyệt mỹ trong suốt nhưngọc, như thiên nhiên điêu trác mà thành.
Nữ nhản trước mắt có vóc dáng tuyệt luân, thán thể trần như nhộng, da thịt trong suốt như ngọc gân như nửa trong suốt không một tỳ vết, árih sáng mờ lưu chuvên. Hàng mi cong, đôi mắt như sao sáng, mái tóc dài như hàng liễu rũ...
Đâv đã không phái là người mà là một... Nữ thẩn!
Nữ thần hoàn mỹ!
Trên thực tể thân thể hoàn mĩ" trước mắt này chính là sinh mệnh trí tuệ trong tướng tượng của Dương Phàm.
Nói cách khác, hình dáng bên ngoài của "
Nữ nhârT trước mắt là bộ dạng hoàn mỹ nhất trong cảm nhận của Dương Phàm.
Khi Dương Phàm nhìn vào nàng, tâm thần bị hấp dẫn trong nháy mắt.
Chi là trong mắt hắn không có bao nhiêu dục vọng, ngược lại là cẩn thận "Thướng thức".
Dường như ớ trước mắt hắn chi là một tác phẩm, đang quan sát cẩn thận như muổn tìm ra tỳ vết nào đó.
Mà sự thật chứng minh, Nữ thần được tạo ra nàv lại không có một tia tỳ vết
Không hổ là hình tượng Nữ thần trong cảm nhận của Dương Phàm.
Sau khi Nữ thẩn mớ mắt ra, ánh mắt đẩu tiên nhin thấy Dương Phàm, đẩu tiên lộ ra một vẻ mê mang.
Sau đó nàng ý thức được cái gì, dùng cánh tav ngọc che những nơi mẫn cảm.
Dương Phàm khẽ cười. Khi hắn sáng tạo sinh mệnh này đã rót vào một ít hạt trí nhớ nguyên thủy.
Loại hạt trí nhớ nguyên thủy này tựa như nguvên liệu của một bức tranh, có thể vẽ ra cảnh vật như thế nào... hết thảy đểu khôngbiết trước.
Dương Phàm đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve thản thể ngọc ngà như tơ lụa kia, phát hiện thản thê của Nữ thản không phải hoàn toàn là thật thê mà như thủy tinh nửa trong suốt.
Sinh mệnh nàv không cẩn ăn cũng không cẩn uống, nàng có thể hô hấp linh khí và sinh mệnh khí. Từ khoảnh khắc ra đòi. nàng đã có sinh mệnh lục vượt qua Tiên Đế, pháp lực thẩn thông siêu việt Tiên Quản.
Chi là pháp lực cùng thẩn thông của nàng cẩn chậm rãi thức tinh.
Khoảnh khắc bị Dương Phàm vuốt ve thán thể. Nữ thần không có một chút ngượng ngùng, chi hoi mê mang nhìn Dương Phàm.
- Có chút khác biệt với sinh mệnh của không gian thất giới. Có lẽ sinh mệnh được sáng tạo ra này cũng không phải nhân loại.
Trong mắt Dương Phàm không có bất kỳ một tia tham dục, tinh thuần vô cùng, bình tình phản tích.
Hắn đã khẳng định tuy rẳng sáng tạo ra sinh mệnh trí tuệ, nhung theo bản chất tạo thành sinh mệnh không phái là nhân loại.
Nói cách khác, đây là dị tộc hơi có điểm khác nhản loại.
Không phải nhản loại, vậy là cái gì?
- Vừa sinh ra ngươi đã có thực lực và thân thể hoàn mỹ tiếp cận Tiên Đế. tiềm lực càng hơn xa, không khác gì thẩn. Nếu đã như thế. tên của ngươi sẽ là Nữ Thẩn.
Dương Phàm đặt tên cho sinh mệnh được sáng tạo ra đẩu tiên nàv là Nữ Thẩn.
- Nữ Thần?
Nữ Thẩn gật đẩu theo bản năng, vẻ mẻ mang trong mắt bớt đi vài phẩn.
Giờ khắc này. nàng biết mình là ai.
- Từ hòm nav trờ đi. ngươi thav ta quản lý thế giới này.
Dương Phàm phản phó.
-Dạ.
Nữ Thẩn vâng lệnh, sau đó nghi hoặc nhìn Dương Phàm:
- Ta là Nữ Thẩn, vậy người...
Hiển nhiên là nàng hỏi thán phận của Dương Phàm.
- Ta là người sáng tạo ra ngươi.
Dương Phàm hơi trầm ngâm rồi nói tiếp:
- Ngươi có thể gọi ta là phụ thẩn, tên của ta là Hồng Tồ.
Lời nói vừa dứt. Dương Phàm nhắm mắt lại tiếp tục khôi phục linh hồn.
Tiểu thế giới lúc này đang ớ giai đoạn quá độ trờ thành một không gian thế giới hoàn chinh.
Đây là thế giới thuộc sớ hữu của Dương Phàm, muốn cho nó diễn sinh phát triển, cuối cùng thuận theo tự nhiên.
Dương Phàm sáng tạo ra sinh mệnh đầu tiên - một Nữ thẩn, đây là một loại xúc tiến tốt đẹp.
- Diễn sinh của sinh mệnh cùng không gian hẳn là một quá trinh, lâu dài.
Trong lòng Dương Phàm tự có cảm thụ lĩnh ngộ.
Cũng không biết ngồi xếp bang trong không gian Mệnh Hạch bao lâu. tinh thẩn ý chí của Dương Phàm lại tăng cường vài lần. nguvên khí hoàn toàn khôi phục.
Trờ về Bích Dao cung, đứng trên một đám lá xanh, Dương Phàm thoáng tính toán thi đã qua hơn một ngàn năm.
Hắn lấy Ám Vệ lệnh ra liên hệ với Ám Vệ trong Bích Dao cung, hỏi:
- Trong thời gian một ngàn năm nay có gì dị thường không?
- Báo Phó thống lĩnh, hết thảv bình thường.
Đám Ám Vệ Tiên Quản đinh đểu truyền tin tức lại.
Dương Phàm yên lòng.
Mà lúc này. từ Tiên Hồng Không Gian truyền ra một tin tức tốt: Luân Hồi Tinh Bảo hoàn toàn hấp thu hòa tan Thứ Thẩn khL cấp bậc phẩm chất được tăng lên một tầng!
Dương Phàm nhận được tin vui này, tâm thần ngav lập tức dung nhập Tiên Hồng Không Gian.
ờ vùng đất sống, một tỏa thành lũy hirih bánh xe màu bạc sáng ngời đường kính hai ngàn trượng hiện ra ớ trước mắt. Cung điện hình trứng ớ trung tâm cải tạo thành hình tròn dẹp. càng thêm phù họp với thành lũy không lồ.
Khác biệt chân chinh không phải là biến hóa về ngoại hình và thể tích.
Dương Phàm đứng ớ phía trước Luân Hồi Tinh Bảo. cám nhận được một tia áp bách thán nhiên, từng luồng hàn khí lạnh băng từ chất liệu của Luân Hồi Tinh Bảo truyền ra.
Cỗ khí tức này giống nhưBăng Tinh Thẩn Kiểm của Lam Băng Tiên Đe.
Khí tức đến từ chính kiện Thứ Thẩn khí kia.
Dương Phàm híp mắt lại phát hiện chất liệu bể ngoài của Luân Hồi Tinh Bào mơ hồ có một tia trong suốt, bới vì hào quang không lộ cho nên không dễ phát hiện.
Đặng Thi Dao khẽ vuốt tóc, mim cười giới thiệu:
- Những năm gân đây. hòa tan Thứ Thán khí và rất nhiêu tài liệu đã thành công nâng cao Luân Hồi Tinh Bảo lên một tầng. Giờ phút nàv thể tích của nó mớ rộng gấp đôi. có thể chứa hơn một ngàn người tu luyện sinh sống. Bản thân Tinh Bảo có thêm thản thòng băng phong, nhiệt độ thấp tuvệt đối. Duới tình huống nguv ngập, có thể làm cho cả Tinh Bảo được bao phủ bởi Băng Phong Giáp, lực phòng ngự tăng lên rất lớn. Cho dù là Tiên Đế bình thường cũng rất khó công phá trong thời gian ngắn.
Thiên tượng đại sư mặt mày hớn hớ. thò tav khẽ vuốt lên chất liệu mát lạnh tỏa ánh hào quang ờ mặt ngoài của Luân Hôi Tinh Bảo. trong mắt tràn ngập cảm tình đặc thù, khuôn mặt rạng ngòi:
- Sau khi Tinh Nguyên Lô hòa tan Thứ Thẩn khí, chẳng những hòa tan tài liệu của nó mà còn hấp thu một số thân thông và thuộc tính của Thứ Thán khí. Đâv là ngạc nhiên vui mừng ra ngoài dự đoán trước của chúng ta.
Dương Phàm trong khi cao hứng cùng dậy niềm hứng khới, muốn kiểm tra một chút.
Tiến vào trong Tầng Tinh Hạch, đâv là nơi trung tâm then chốt nhất của cả Tinh Bảo. Tinh Nguyên Lò ỡ chính giữa.
Sau khi trải qua thăng cấp mớ rộng, bình thường cấm đi vào Tinh Hạch nội tầng.
Tinh Hạch ngoại tầng cũng là nơi trung tâm chắc chắn nhất. Noi này cũng là nơi quan trọng cùa Tinh Báo, hết sức an toàn.
Trên dưới Tầng Tinh Hạch đều có hai tầng, không gian lớn hơn nhiều so với trước kia.
Nói cách khác, cả "Tinh Điện" tổng cộng năm tầng bao gồm cà Tầng Tinh Hạch.
"Tinh Điện" là tên của cung điện trung tâm nhất của Tinh Bảo do Đặng Thi Dao đặt. được toàn thể mọi người đồng V.
Dưới sự chi dẫn của Đặng Thi Dao. Dương Phàm khống chế cơ quan cấm chế của Tinh Hạch nội tầng.
ỏng... Ti ti ti...
Toàn bộ Luân Hồi Tinh Bảo khẽ rung lên một tiếng, bén ngoài sáng bóng như tuyết và có thêm vài phẩn trong suốt như lưu lv. Từ xa nhìn lại giống như một khối thủv tinh.
Sau đó. ánh sáng lam băng lóe lên, khí đông lạnh phát ra đông cứng linh hồn. Mặt ngoài của toàn bộ Luân Hồi Tinh Bảo đột nhiên được bao phủ bới một tầng băng giáp màu lam dàv nửa xích.
- Không tệ. Lực phòng ngự tăng lên đến vài lần.
Dương Phàm có thể tính ra được sau khi phẩm chất cấp bậc của Luân Hồi Tinh Bảo được tăng lên. lại thêm Tuvệt đổi Băng Phong Giáp, lực phòng ngự cường đại vượt qua tướng tượng.
Sau đó hắn lại thửthẩn thông khác của Luân Hồi Tinh Bào. như Lam Băng PhongBạo.
Đây là một thẩn thòng phạm vi lớn. thông qua Thiên Dực Bàn xoay tròn sinh ra Lam Băng Hàn Phong dạng lốc xoáy khắp trời, thôi quét phạm vi trăm vạn dặm, có thê đóng băng một vùng không gian.
Đương nhiên loại thần thòng phạm vi lớn này sẽ tiêu hao cực lớn nguồn năng lượng trung tâm của Luân Hỏi Tinh Bảo.
Chứng kiến Luân Hồi Tinh Bảo thăng cấp thành công. Dương Phàm hết sức vừa lòng.
Đặng Thi Dao cùng Thiên tượng đại sư bắt đầu nghi ngơi và chuẩn bị thiá kế phương pháp thăng cấp bước tiếp theo.
Dương Phàm nhìn lúm đồng tiền trên khuôn mặt hạnh phúc của ái thê Đặng Thi Dao. đột nhiên cảm thấv nên nói chuvện của Vũ Tịch với nàng.
Lúc trước khi còn ớ Phàm giới. Ván Vũ Tịch từng khích lệ Dương Phàm đi tìm Đặng Thi Dao quật cường.
Nhưng sau khi tìm được Thi Dao. Vũ Tịch tiến vào Thiên Lan Điện ròi khói Phàm giới.
Sau khi Đặng Thi Dao biết được việc này, sinh lòng khâm phục nàng và một mực duv trì Dương Phàm đi Thiên giới tìm Vũ Tịch.
Vừa chuẩn bị nói với Đặng Thi Dao, tâm thẩn Dương Phàm khẽ động, thân hirih biến mất khói Tiên Hông Không Gian.
Dư Mộng Thanh đang đứng ớ cạnh hắn, cười tủm tim nói:
- Cửu Công chúa muốn gặp ngươi.
Dương Phàm suy nghĩ một chút, bói vì minh tu luvện nên đã hơn một ngàn năm không gặp Vũ Tịch.
Hắn vào phủ đệ ngọc bích, tới khuê phòng của Vân Vũ Tịch.
Trong lúc này, Dương Phàm vẫn ẩn giấu thân hình.
Tiến vào gian phòng trúc tinh xảo. Dương Phàm gặp lại Cửu Công chúa. Hai người nhìn nhau đắm đuổi, ôm chặt cùng một chồ.
Trong mắt Vân Vũ Tịch lộ vẻ mông lung, khuôn mặt áp vào ngực hắn, khẽ khóc:
- Dương đại ca, ngàn năm nay Vũ Tịch luôn nhớ đến đại ca.
Dương Phàm nghe xong thấy hơi hổ thẹn.
Thật lâu sau, Dương Phàm buông nàng ra. để nghị:
- Vũ Tịch, nàng có băng lòng đi gặp thê tử và người nhà của ta không?
- Được, muội cũng muốn gặp Thi Dao muội.
Vân Vũ Tịch cũng không từ chối.
- Muội không nên chống cự, ta lập tức đua muội đi gặp nàng.
Dương Phàm nắm tav Vân Vũ Tịch.
Khoảnh khắc tiếp theo, thản hình hai người hiện ra ớ vùng đất sống.
Khác nhau chính là Vân Vũ Tịch dùng bán tôn tiến vào mà Dương Phàm chi là ánh thân.
Dung mạo tuvệt lệ cùng khí chất siêu phàm của Cửu Công chúa rất nhanh gây nên sự chú ý của đám người Thiên tượng.
Mấy vị đệ tử của Thiên tượng đều ngừng hô hắp. ngâv ra như tượng gồ.
Đặng Thi Dao ngẩn ra. rất nhanh nhận ra Vân Vũ Tịch, lộ vẻ ngạc nhiên vui mừng:
- Ngươi là Vũ... Vũ Tịch tỷ.
Lúc trước ớ Nội Hải Phàm giới. Đặng Thi Dao tấn chức Hóa Thẩn Kỳ bị hai đại tông sư Dương Phàm và Thiên Thu Vô Ngân liên thủ áp chế. được Vân Vũ Tịch khuvên giải rốt cục từ bó chấp nhất và quật cường. Mà áo nghĩa của Thái Thượng Vong Tình Quvết của nàng cùng bói vậy mà nghịch chuyển, lâm vào tuyệt cảnh.
Mặc dù Dương Phàm cùng Vân Vũ Tịch liên thủ giải cứu cũng không thể làm gì được, đành phải tạm thời đóng băng.
Đợi đến khi Dương Phàm giải quyết nguv cơ do u Ảnh Ma Chủ gây ra ở Nội Hải rời trớ về Bắc Tẩn. dùng phương pháp song tu tinh thẩn cứu được Thi Dao thì Vũ Tịch đã sớm đi mất ỡ trong Thiên Lan Điện.
Trí nhớ ngày trước hiện lên trong lòng mấv người.
Dương Phàm có được trí nhớ đầy đủ nhất.
Sự non nớt và vô tri thời niên thiếu, tình yêu sav đắm khắc cốt minh tâm từng trái phảng phất như một giấc mơ.
Nhoáng một cái mười mấy vạn năm trôi qua, ba người rốt cục bình vên vô sự đứng chung một chỗ.
Dương Phàm, Vũ Tịch, Thi Dao.
Ba người đứng cùng một chỗ. trầm mặc hồi lâu sau mim cười hạnh phúc.
Giờ khắc này Dương Phàm cám thấy đời nguời tuvệt với như thế. chia ly và đoàn tụ, nhất là khoảnh khắc đoàn tụ cuối cùng.
- Thi Dao muội muội, hiện nay muội đã là thê tử chính thức trên danh nghĩa của Dương đại ca, có đê bụng Vũ Tịch chen vào hav không? Nếu không muốn, Vũ Tịch từ giờ chi là hồng nhan tri kỷ của Dương đại ca.
Trong mắt Vân Vũ Tịch lộ ra thẳng thắn thành khẩn.
Lời nói này nói ra từ miệng nàng lại như nước chảv mâv trôi, tự nhiên như vậy.
Dương Phàm vừa nghe xong tức thì có chút khẩn trương. Hắn có thể cám giác được Vũ Tịch nói rất nghiêm túc.
Chi cần Đặng Thi Dao nói một tiếng "Không"", cho dù Vũ Tịch vẫn vêu hắn như cũ. nhưng từ giờ trờ đi sẽ không ở cùng một chồ với mình.
- Vũ Tịch tỷ. sao nói lời ấv?
Đặng Thi Dao cười khổ nói:
- Trước khi muội thành thân cùng tướng công, tỷ đã là song tu đạo lữu với tướng công
rồi.
Song tu đạo lữ thật ra không giả.
Lúc Dương Phàm cùng Vũ Tịch ờ nhân giới có quan hệ phu thê trên danh nghĩa, chi là không thật sự thành vợ chồng và không tô chức hôn lễ.
Khôngbao lâu. hai nàng nắm tay thân mật khăng khít.
Trong lúc này. Dương Phàm quan sát dao động tâm tình của Đặng Thi Dao. âm thẩm thớ
dài:
- Thi Dao. muội khổ tâm rồi.
Nguyên lai trong cảm quan Đại Luân Hồi, Dương Phàm có thể cảm nhận được tuy rằng Đặng Thi Dao không cự tuvệt sự gia nhập của Vũ Tịch nhung trong lòng vẫn có một phân khúc mắc.
Nàng cùng Dương Phàm kết làm vợ chồng nhiều năm như vậy, hiện tại lại có thêm một vị tiên tử tuvệt sắc chia sè cám tình vói người âu yếm của mình. Đôi là bất kv kẻ nào cũng không hoàn toàn nguvện V.
Chi là tình yêu của Thi Dao đối với Dương Phàm đã vượt qua quan niệm tinh yêu binh thường.
Nàng biết rất rõ nếu mình phản đối tướng công sẽ không vui, vị Cửu Công chúa gần như hoàn mỹ kia cũng đau lòng muốn chết.
Còn nữa, Vũ Tịch cùng Dương Phàm vốn đã yêu nhau từ rất sớm, mà lại còn tâm địa
thiện lương cổ vũ Dương Phàm tìm kiếm giải cứu Thi Dao.
Lúc ớ Nội Hải. Vũ Tịch lại đồng tâm hiệp lực với Dương Phàm cứu Thi Dao.Giữa hai người chi có hào cảm lẫn nhau mà không có địch ý.
Cũng bới vì đủ loại nguvẻn nhân này. hai nàng mới có thể hòa thuận ớ chung.
Dương Phàm cảm động sâu sắc. tình yêu thế gian là vĩ đại như thế.
Hắn may mắn mình có thể có hai vị kỳ nữ quan tâm như vậy.
Khôngbao lâu. Dương Phàm đưa Vũ Tịch vào Thiên Lan tiên phủ.
Chúng thản hữu đều cùng gặp mặt Vân Vũ Tịch.
Bầu không khí trong Thiên Lan tiên phủ đầy vui mừng hân hoan.
Phụ thản Dương Thiên tựnhiẻn là mặt màv hớn hớ. tự hào vì con.
Thản hữu khác chưa từng gặp Vũ Tịch thì đều có một loại kinh diễm (kinh ngạc vì vẻ đẹp) như mất hồn mất vía.
Đương nhiên trong phẩn đông thân hữu cũng có cá biệt một sổ nguời trong lòng âm thẩm không vui.
- Dương Thần. Đâv là một vị nương thân khác mà con chua từng gặp mặt.
Đặng Thi Dao nói với Dương Thẩn đang có vẻ mặt khác thường.
- Con...
Trước mắt bao người, khuôn mặt anh tuấn của Dương Thẩn đó lên có vài phẩn tức giận, cũng không dám nhìn Cửu Công chúa nhiêu hơn một chút.
-Hừ!
Dương Thẩn phất tay áo rời đi.
- Đứa nhó này.
Đặng Thi Dao đuôi theo.
Dương Phàm cũng không để bụng, cười nói với Vũ Tịch:
- Làm muội chê cười rồi. Đứa nhó nàv của ta vẫn do Thi Dao chiếu cố, bị nuông chiểu sinh hư mất rồi.
Đại đa số thời gian của hắn đều là tu luvện và tìm hiểu, thời gian giao lưu với con cũng không nhiều.
Vân Vũ Tịch có chút không yên. cười gượng:
- Tư chất đứa nhó nàv không tồi, đã tu luvện đến Kim Tiên cửu trọng đại viên mãn.
ờ một con sòng gần Thiên Lan tiên phủ.
Đặng Thi Dao tìm được con trai Dương Thần:
- Thân nhi, con không nén như vậy.
- Mầu thản, người quá nhản từ. Làm sao có thể để phụ thản nạp thiếp bên ngoài?
Dương Thẩn nổi giận đùng đùng nói.
- Không phải nạp thiếp. Nàng vốn là thê tử của phụ thân ngươi.
Đặng Thi Dao mim cười an úi:
- Ngươi không gọi nàng thì thôi, mẫu thân có thê hiêu được, mọi người cũng hiẻu nhung sau này không nên làm như vậy cho mọi người cười chê. Ngươi làm như vậy sẽ làm hóng sự hòa thuận trong gia đình.
- Gia đinh hòa thuận? Phụ thân một vạn năm mới tới nhìn ta mấv lần? Cho tới bâv giờ hắn chưa từng coi trọng đứa con này.
Dương Thẩn cười lạnh nói.
về phản nể mặt. hắn cũng không dám.
Lẩn đẩu tiên nhìn thấv vị Cửu Công chúa do phụ thân mang về, hắn cũng kinh diễm khó có thể kiềm chế. Thế gian lại có nữ nhân hoàn mỹ như thế.
Lúc ấy trong lòng hắn có chút không vui, cũng không dám nhìn thẳng vị Cửu Công chúa kia. tức giận phất tav áo bó đi.
- Phụ thân ngươi có nồi khổ. Sứ mệnh hắn phải gánh vác vượt qua sự tưởng tượng của ngươi.
Đặng Thi Dao cũng khôngbiết trấn an con trai như thế nào, bới vì sự quan tâm của tướng công đối với hắn quả thật không nhiêu.
- Hiện nay con đã tu luyện đến Kim Tiên cửu trọng, chi cẩn có thể đạt tới Tiên Đe. có thể sánh ngang vói phụ thân. Đến lúc đó. xem hắn còn dám xem thường ta, còn dám ức hiếp mẫu thán nữa hav không?
Dương Thẩn xiết chặt nắm tay, cắn răng oán hận nói.
Đặng Thi Dao nghe vậy lệ đẫm tràn mi, ôm con vào lòng.
Mặc dù nàng muốn nói: "
Trình tự Tiên Đế gian nan cỡ nào, cho dù đạt tới cấp bậc Tiên Đế. muốn đuôi theo phụ thản cũng là cơ hội xa xôi vời vọi".
Thiên phú của đứa con này là tốt nhất trong sổ tất cả thản hữu của Dương Phàm. Điểu này khiến Đặng Thi Dao vui mừng.
- Con còn muốn ròi khói nơi này. rời khói nơi quái quỷ nàv đi thế giới phấn khích bên ngoài.
Dương Thẩn thấp giọng rít gào, trong lòng thầm nhủ: "
Phụ thân có mẫu thản còn theo đuôi nữ nhân khác, ngày sau ta nhất định phái vượt qua hắn. Chi cân có thực lực. ta cũng có thể có được nữ nhân tuyệt mv nhất!"
Dương Phàm cùng Vũ Tịch ỡ lại Thiên Lan tiên phủ không được bao lâu thì con trai Dương Thân chủ động tìm tới, sắc mặt lãnh đạm.
- Cái gì? Ngươi muốn rời khói nơi này?
Dương Phàm nhướng mày. mặc dù không biểu hiện cảm xúc gì nhưng lại khiến mọi người ờ đây cảm thấv áp lực không hiểu.
- Con ớ địa phương quv quái này đã mười mấy vạn năm, càng không muốn ớ lại đâv cả đời. Con muốn kiến thức thế giới phấn khích bên ngoài một chút.
Dương Thẩn ngẩng đầu, dùng cảm nhìn thẳng vào mắt phụ thân.
- Diện tích vùng đất sống rộng lớn như vậy. càng ngày càng phồn hoa. nơi này sao không phải là một thế giới? Ngươi chưa bao giờ đi ngoại giới, sao biết sự hung hiẻm của thế giới bên ngoài?
Dương Phàm nói lời thấm thìa:
- ơ nơi này. dù ngươi phạm lỗi lớn đến đâu cha mẹ cũng có thê che chớ ngươi. Nếu như đi ngoại giới...
- Chính vì con chưa từng đi ngoại giới mói muốn đi ra mớ mang tẩm mắt. Nếu như ớ vùng đất sống thêm một năm, con cũng không cam lòng.
Giọng điệu Dương Thẩn quá quyết mà kiên định.
Dương Phàm trầm mặc. chim vào suy tư ngắn ngủi.
Hiện nav tuy hắn mới vào Diễn Sinh Kỳ, thực lực đủ tung hoành thất giới nhưng dù sao không phải chán chính bễ nghễ vô địch.
Có thể đoán trước, muốn ớ cùng một chồ với Vũ Tịch nhất định gặp phải lực càn lớn lao.
Càng có đầy tính khiêu chiến là hoàn thành di nguvện của Vô Song.
- Phụ thân cũng biết, người trẻ tuổi ở trong cái thế giới nho nhó nàv muốn xông pha ngoại giới cũng không chi một mình con. Rất nhiều thúc bá thế hệ trước cũng muốn ra ngoài giải sầu.
Giọng điệu Dương Thẩn dịu đi một chút.
Hắn hiểu được việc này không thể cứng rắn với phụ thân.
Phụ thán chính là chúa tể vô thượng ớ vùng đất sổng này, không ai có thể làm trái ý chí.
Duy nhất có thể làm là dùng tình để thuyá phục.
Quá nhiên. Dương Phàm nghe vậy sắc mặt khẽ biến, dường như có vài phẩn áy náy.
Mặc dù ớ bên ngoài hắn không có lo lắng sau lung, nhưng chúng thản hữu bao gồm đời sau của bọn họ lại bị trói buộc trong thế giới nhỏ này.
Mặc dù thế giới nhó nàv cũng không nhó nhưng cũng đủ để áp chế sự hấp dẫn của ngoại giới cùng tồn tại phấn khích hung hiểm.
- Phàm nhi...
Phụ thân Dương Thiên cũng tới cạnh từ khi nào không biết.
- Phụ thản, người cũng muốn đứng ra thuyết phục con sao?
Dương Phàm nhìn phia Dương Thiên.
Dương Thiên ớ Thiên Lan tiên phủ sống tiêu diêu tự tại, ông không chi mang theo Phượng Hi mà còn có Hà Nguyệt Thánh Nữ làm thị thiếp.
Tại vùng đất sống này, người duv nhất dám nghi ngờ chất vấn Dương Phàm chính là Dương Thiên.
- Hài từ. Ngươi phái sớm giài quyết ân oán ngoại giới. Ngoài thời gian tu luyện ngươi còn phải quan tâm đến sự trường thành của đời sau.
Dương Thiên nặng nề thớ dài rồi rời đi.
Nhìn theo phụ thản rời đi, Dương Phàm khép hờ đôi mắt đánh giá con trai vài lần. Không nghĩ tới tiểu tử này lại có thể thuyết phục phụ thân ra mặt.
Xem ra quan hệ giữa hav ông cháu nàv không tẩm thường.
Nên biết 1"
ẳng ngàv trước phụ thản hắn vẫn suy nghĩ ớ góc độ của hắn.
Tuy nhiên tự hòi lòng mình Dương Phàm cũng ý thức được không quan tâm yêu thương nhiêu đối với sự trướng thành của con trai.
Cho tới nay. đại đạo Tiên Hồng là mục tiêu cuối cùng hắn theo đuổi.
về phần đời sau, chi vén vẹn hai mươi năm là bọn họ trướng thành. Mà sau khi chứng quá thành tiên có được tuổi thọ gẩn như vô hạn, dường như cũng không cẩn hắn chiểu cổ thêm vào.
- Nếu phụ thân không cho phép, hài nhi cũng không miễn cưỡng. Nhung hv vọng phụ thân đáp ứng một chuyện.
-Hả?
Dương Phàm có chút hứng thú. Hắn ý thức được đứa con này chẳng những tư chất huvá mạch siêu tuyệt mà trí tuệ cũng không tẩm thường.
- Nếu phụ thản không cho phép chúng ta rời đi. như vậy người có thể làm được: Vĩnh viễn ớ lại nơi này, sống cùng mẫu thân hiếu kính trướng bối. ngôi hường tuổi thọ?
Dương Thẩn dùng giọng điệu hòi ngược lại.
Hắn nói rất uvển chuvển, kỳ thật dốc hết bất mãn trong lòng.
Ngươi không cho phép chúng ta ròi đi, vậy ngươi có làm được không?
Ngươi có thể an phận ớ nơi này. vượt qua thòi gian vô hạn mà bình thán hav không?
Nếu ngav cả ngươi đều không làm được, có tư cách gì yêu cầu người khác?
- Ha ha ha...
Dương Phàm cười dài một tiếng, trên lòngbản tav hiện lẻn mười quả ngọc phù.
Đặng Thi Dao vẫn trầm mặc nhin thấy ngọc phù trên tay tướng công không khói lộ vẻ vui mừng.
- Nhưngươi mong muốn. Đâv là mười danh ngạch, mỗi ngàn năm thav phiên một lẩn.
Dương Phàm vung tay, giao mười quả ngọc phù cho Đặng Thi Dao:
- Việc nàv do muội quản lý. ba ngàv sau đưa Luân Hồi Tinh Bào ra ngoài.
- Tướng công sáng suốt.
Trong lòng Đặng Thi Dao thớ phào nhẹ nhõm đón lấv mười quả ngọc phù.
- Tuy nhiên ta có hai quy định. Thứ nhất: Mỗi người rời đi chuyến này nhất định, phải tùy thản mang theo ngọc phù này; gặp phái nguv cơ không thê hóa giải có thê bóp nát. Thứ hai: Ra ngoài du lịch không được rời xa Luân Hồi Tinh Bào quá trăm ức dặm; thời gian rời đi không vượt quá ba năm. Nếu như vi phạm hai quỵ định này. lập tức hủy bò tu cách danh ngạch.
-Hài nhi nguyện ý.
Trong lòng Dương Thán vui mừng như điên.
Có thể đi thế giới bên ngoài một chút hắn đã thóa mãn vô cùng. Những quỵ định nhó ấy tự nhiên không tính là gì.
Đợi cho Dương Thẩn rời đi, trong mắt Đặng Thi Dao lộ vẻ nhu tình:
- Tướng công hao phí tâm tư.
Dương Phàm ôm nàng vào lòng, một tav khác ôm lấy Vũ Tịch.
Trong mắt hai nàng đầv ấm áp hạnh phúc.
Giờ khắc nàv Dương Phàm cảm giác mình may mắn như thế, giống như "con cung của trời".
Ba ngày sau, Dương Phàm đua Luân Hồi Tinh Bảo ra ngoài, do Thiên tượng đại sư cùng Thi Dao chung tav quản lý.
Những nguời còn lại nhu Điệp Liên. Tuệ Tâm. Dương Lỗi. Dương Thẩn, Lâm Chung bước vào hành trình ớ Thiên giới.
Trước khi đi. Dương Phàm nói với Đặng Thi Dao:
- Phương hướng du lịch đâu tiên là Tra Châu. Vân Thiên đại lục...
Đặng Thi Dao mim cười gật đầu hiểu được dụng ý của Dương Phàm.
Luân Hồi Tinh Bảo hóa thành một đường cong màu bạc sáng ngòi lóe lên rồi biến mất. trong chóp mắt vượt qua khoảng cách trăm vạn dặm.
Trong lòng Dương Phàm cũng khuâv khóa, trong mắt tràn ngập ý cười.
Vân Vũ Tịch rúc vào trong ngực hắn, sâu kín nói:
- Nhiều năm nhưvậy không gặp. đứa nhỏ của Dương đại ca đã trướng thành nhưvậv rồi.
Dương Phàm nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ không tỳ vết của nàng ớ gần sát. cười xấu xa:
- Vũ Tịch, khôngbăng chúng ta cũng sirih một đứa?
- Huynh... Lưu manh!
Khuôn mặt Vũ Tịch úng đó nhu muốn nhỏ máu. xoav người chạy nhu bav.
- Này! Điều này có gì không được, chờ một chút...
Dương Phàm chơi đùa với Vũ Tịch một hồi rồi ròi Tiên Hồng Không Gian trớ lại Bích Dao cung.
Trong lòng hắn kỳ thật suy nghĩ xấu xa: "Nếu như thừa cơ sớm làm ra chuvện gạo nấu thành com. đê Vũ Tịch mang thai vậy Đại Đế, Phù Lâm Tiên Đế, con thứchính Long Hoàng lại làm sao chứ?"
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, làm vậy thật có lỗi vói Vũ Tịch.
Nghĩ đến thản phận Cửu Còng chúa cao quv ớ Thiên giớii lại làm ra chuyện như vậv. đến lúc đó truyền khắp thất giới. Trinh tiết danh nghĩa mất hết. Vũ Tịch còn mặt mũi nào gặp người?
- Vũ Tịch. Ta nhất định phải lấy muội một cách quang minh chinh đại. vinh quang rực rỡ. Càng muốn cho bá chú các phương thất giới phải đến chúc mừng.
Dương Phàm thẩm quyết định một mục tiêu cho mình.
Độ khó của mục tiêu này khôngthua gi hoàn thành di nguvện của Vô Song.
Chi cần có thể làm được một mục tiêu, mục tiêu còn lại nhất định có thể hoàn thành.
Nói cách khác, Dương Phàm chi còn lại một mục tiêu cẩn nồ lực gia tăng thực lục.
Trờ về Bích Dao Cung, cuộc sổng của Dương Phàm khoái hoạt mà nhàn nhã.
Lúc thì đi tuần tra chung quanh, lúc thì đi khuẻ phòng của Cửu Công chúa. Hai nguời yêu nhau triển miên, càng ngàv càng ngọt ngào.
Dư Mộng Thanh chứng kiến tình hirih này. trong mắt thi thoảng có vẻ lo âu.
Giấy không thể gói được lửa. Gặp gỡ bí mật giữa Dương Phàm và Cửu Công chúa cuối cùng không thê giấu được người.
Trong nội cung rất nhiều tai mắt, không chi có mồi tổ chức Ám Vệ.
Cho dù Dương Phàm tương đối cẩn thận, gần như hầu hết thời gian đều ớ trạng thái ẩn nấp nhung vẫn không thể giấu diếm lâu dài.
Nháv mắt ngàn năm trôi qua, danh ngạch ra ngoài trên Luân Hồi Tinh Bảo lại thav đổi một lần.
Dương Thần ý đo vị tẫn (choi chua đă) trờ về Tiên Hồng Không Gian chờ đợi lần sau ra ngoài, cũng đê nghị mẫu thản gia tăng danh ngạch ra ngoài. Dù sao không gian của Luân Hôi
Tinh Bào rất lớn. có thể chứa hơn một ngàn người.
Một ngày, Dương Phàm vừa mới ớ cùng Vũ Tịch một hồi. từ khuẻ phòng đi ra.
Bá!
Một cái bóng màu đen nhạt như hư vô xuất hiện ớ trước mặt Dương Phàm. Một cỗ hàn ý lạnh băng thấu xương xông thẳng linh hồn.
Người tới chính là Ảm Quv Phó thống lĩnh Ảm Vệ bộ.
- Ảm Kỳ. Đại nhân triệu ngươi qua.
Ám Quv lộ ra biểu tình vui sướng khi người gặp họa.
Ám Kỳ chinh là tên của Dương Phàm tại Ám Vệ bộ.
- Được, ta qua liền.
Dương Phàm gật gật đầu. theo Ám Quỷ cùng rời khỏi Bích Dao cung.
Dọc theo đường đi. Dương Phàm dò hỏi:
- Ám Thiên đại nhân tìm ta có chuvện gì?
- Chậc chậc, lá gan của Ám Kỳ ngươi không nhó a, dám có ý đồ với chủ nhân. Nếu Đại Đế trở về, ngươi còn giữ được mạng sao?
Ám Quv âm dương quái khí nói.
Dương Phàm nghe vậy, trong lòng hơi rung động. Hắn cũng sớm đoán được mình bí mật gặp Vũ Tịch không có khá năng vĩnh viễn che giấu được người ngoài.
Thấy sắc mặt Dương Phàm bình tĩnh, Ám Quv cười quỷ dị:
- Ngay cà Cửu Công chúa ngươi đều có thê đến gần, thật làm người ta ao ước. Nếu tin tức nàv được truvển ra ngoài, không biết ngươi còn có thể sồng trên đời bao lâu?
Nói tới đây. ngav cả Ám Quỷ đểu lộ ra vài phẩn ghen tị.
- Trước mắt có bao nhiêu người biết bí mật này?
Dương Phàm hỏi.
- Đương nhiên là số ít. Chẳng qua có một người khẳng định sẽ biết, bời vì quan hệ của hắn với Ám Thiên đại nhân không tâm thường.
Ám Quv nói tới đâv đột nhiên ý thức được cái gì, lập tức ngậm miệng sắc mặt tái nhợt.
Sau hai canh giờ. Ám Quv đua Dương Phàm vào trong một mật điện ngẩm dung nhập trong giá sơn.
Mật điện hắc ám âm trầm, ớ cửa có hai pho tượng bạch cốt làm cho người ta không khói sờn tóc gáy.
Dương Phàm nhàn nhã tự nhiên, không chút biểu tình chậm rãi bước vào mật điện.
Trên ngai vàng hắc kim ớ vị trí cao nhất trong mật điện u ám có một người ngồi ngav ngắn, nhìn không rõ dung mạo chi có thê mơ hô nhìn thấv đường nét.
- Ngươi lui xuống đi.
Thanh âm lạnh băng âm trâm phát ra từ nam nhản ngôi trong bóng tối.
- Dạ. đại nhản.
Thản hình Ám Quv nang động hóa thành hư vô biến mất.
- Ám Kỳ ra mắt Tồng thống lĩnh.
Dương Phàm bộ dạng tự nhiên hơi thi lễ.
- Ám Kỳ, ngươi có biết bổn tọa tìm ngươi có chuyện gì không?
Thanh âm lạnh băng hờ hững quanh quẩn hư không.
- Có liên quan với Cửu Công chúa?
Dương Phàm nói với giọng điệu dò hói.
- Ngươi còn có thể giữ được thản nhiên và bình tĩnh, là khôngbiết hay là không sợ?
Dường như Ám Thiên thẩn bí khó lường kia có vài phần trào phúng.
- Vừa là khôngbiết vừa là không sợ.
Dương Phàm ôn hòa nhã nhặn nói:
- Xin đại nhân chi điêm.
- Ha ha ha. Ngươi dám nói chuvện với bổn tọa bẳng thái độ giọng điệu như vậy, nếu không nê mặt Du Vân Tiên Đế. ngươi đã sớm bị phạt.
Trong đại điện u ám, thiên địa thòi không dường như dừng lại trong khoảnh khắc, cỗ áp lực đó gần như có thể khiến người hộc máu mà chết.
Việc này có quan hệ gì với Du Vân Tiên Đế?
Dương Phàm có chút cổ quái.
- Bổn tọa báo cho ngươi một câu. lúc Đại Đế trở về chinh là lúc ác mộng của ngươi bắt đầu. Không phải mỗi người ở không gian thất giới nàv đều có tư cách theo đuôi Cửu Công chúa.
Thanh âm lạnh băng của Ám Thiên có vài phẩn ra lệnh.
Dương Phàm trầm mặc hồi lâu. dường như đang nghiền ngẫm lời hắn nói. sau đó tươi cười nói:
- Đâv là việc tư của thuộc hạ. không quan hệ gì đến chức quyển. Ám Thiên đại nhân, việc này xuất xứ từ lòng tốt của bang hữu hav là dùng quvển mưu đồ việc riêng?
Lòi nói còn chua dứt. không gian trong đại điện u ám nháy mắt đóng băng, Dương Phàm cũng bị thời không ngưng kết:
- Ngươi... muốn chết!
Chươna 1024: Cửu Côna chúa trừna phạt
- Ngươi... muốn chết!
Cỗ khí tức lạnh băng kia ngăn cách không gian, khiến thời không đọng lại.
Dương Phàm lại lâm vào trạng thái giống lẩn trước, tư duv chậm đến tận cùng, thán thể mất năng lực cử động.
Cũng không phải hắn bị mất năng lực này mà là thời gian đã mất ý nghĩa vào khoảnh khắc nàv.
Khoảnh khắc vĩnh hẳng.
Trước cỗ lực lượng cấm kỵ nắm giữ thòi gian này. dường như hết thảy thần thông đại pháp lực đêu trớ thành mâv bav.
Mặc kệ ngươi thần thông cái thế, pháp lực kinh sợ vũ nội, khi thòi gian mất ý nghĩa thì hết thảy mất hiệu lực.
Trong cả đại điện, kiếm khí băng lãnh tiêu điểu hóa thành ức vạn đạo quang vũ sắc bén đâm tới Dương Phàm.
Nhưng thòi không nơi Dương Phàm đã mất ý nghĩa, bị đồi phương khống chế tuvệt đối.
Chẳng lẽ hắn mới vào Diễn Sinh Kỳ, ờ trước mặt Ám Thiên lại không có chút sức lực phán kháng nào?
Hoặc là vị Ám Thiên đại nhản này đã đạt tới trình, tự của Đại Để?
Ý cười nơi khóe miệng Dương Phàm ngưng đọng lại. tim đang đập đột nhiên ngừng, hô hắp cùng máu chảy đểu như thế.
Tâm thẩn trớ về không gian Mệnh Hạch, tư duv của Dương Phàm khôi phục bình thường.
Hắn không động đậy. không phản kháng, lòng như nước hồ yên tĩnh, mặc dù nụ cười trên mặt còn đọng lại không thay đôi.
Bá... Vút vút vút!
Khi ức vạn đạo quang vũ sắc bén tới gần Dương Phàm nửa tấc cũng đọng lại bất động.
Lại sau một lúc lâu Dương Phàm khôi phục bình thường, trong lòng lại gợn sóng không sợ hãi, dường như không quan tâm gì tới sinh tử của mình.
- Bổn tọa cảnh cáo ngươi, sau khi Đại Đế trờ về sẽ bẩm báo việc nàv theo sự thật. Ngươi tự giải quvết cho tốt.
Thanh âm lạnh băng vô tình phát ra từ nam nhân trong bóng tối, từ trên cao nhìn xuống bễ nghễ vạn vật.
So sánh với hắn, hạng nguời như Lam Băng Tiên Đế không khác gì con kiến.
- Ý tốt của đại nhản, Ám Kỳ xin tâm lĩnh.
Dương Phàm mặt không chút thay đổi đáp lời, trên mặt không mừng không lo. không kinh không sợ.
Nam nhân ẩn nấp trong bóng đêm thầm giật mình, giờ khắc nàv có cảm giác nhìn không thấu đối phương.
"Từ đầu đến cuối ngươi đều không có sát ý chán chính với ta..."
Trong lòng Dương Phàm nghĩ thám.
Sau khi bước vào cành giới Diễn Sinh Kỳ, sự hiểu biết và chướng khổng sinh linh của Dương Phàm đã tiến vào một cảnh giới hoàn toàn mói.
Dương Phàm không biết suy nghĩ cụ thể của nam nhân dung nhập trong bóng tối nhung lại có thê rõ ràng trạng thái và chuyên biến tâm lý của hắn.
Đối phương không có một chút sát ý, chẳng qua là muốn kinh sợ mình một phen mà thôi.
Cho nên Dương Phàm căn bản không phản kháng, nhìn như cũng không có bất kỳ sức phán kháng.
Thẩn thông pháp lực của cảnh giớii Diễn Sinh Kỳ cũng bới vậy mà trờ thành một bí ẩn. Một bí ẩn ngav cả Dương Phàm cũng muốn biết.
- Thuộc hạ cáo lui.
Chi một bước Dương Phàm rời khòi khu vực không gian bị đối phương phong bế. vừa khéo ra tới ngoài già sơn.
Nam nhân dung nhập trong bóng tối thất thanh nói:
- Hắn có thể vượt qua không gian trói buộc của ta?
Mặc dù hắn đã ngừng giam cầm thòi gian nhung tuyệt đối trói buộc của không gian vẫn đang được duv tri
Đây là Dương Kỳ cố ý lộ ra hav là vô ý khôngbiết?
- Dương Kỵ này... không đon giàn! Ta nhất định phải gia tăng nhản thủ, giám sát mọi động tĩnh của hắn.
Nam nhân trong bóng tối dẩn tan rà biến mất. dường như chua bao giờ xuất hiện.
Dương Phàm vừa mới ròi khỏi giả sơn, một bóng người xẹt tới trước người.
Ám Quỷ thẩn không hay quv khôngbiết hiện thản sau lưng hắn, đoản kiếm màu đen đám vào ngực hắn.
Phốc!
Dương Phàm dường như không hể có sức phán kháng, trong cảm quan nhìn thấy đoán kiếm màu đen đảm vào ngực.
- Thực lực yếu ớt nhưvậỵ... Ám Thiên đại nhản còn muốn ta cẩn thận vói người này, bớt thời giờ thử một chút.
Trên mặt Ám Quv lộ ra một tia khinh miệt.
Trình độ của Dương Phàm ở trong mắt hắn chẳng qua là một Tiên Đế bình thường, ờ trước mặt hắn căn bản không đủ xem.
Nhưng ngav sau đó. biểu tình trên mặt hắn đọng lại.
Đoản kiếm màu đen đâm vào ngực Dương Phàm như đá chìm đáv biển, bị một cỗ tử khí vô hạn thiên địa ngăn chặn.
Dương Phàm trong cảm quan của hắn phút chốc biến thành người chết.
Hắn "giết chết" Dương Phàm nhung lực lượng trên người đối phương đột nhiên nghịch chuyển đến một cực đoan khác.
Tử khí khủngbố kia nháv mắt diệt hết sinh cơ và rót vào linh hồn hắn.
Toàn thản Ám Quv bao gồm cả linh hồn lạnh như băng run rẩy. gần nhưbị giam cẩm.
Đoản kiếm màu đen cấp bậc Thứ Thẩn khi trong tay kêu run rẩy. mất liên hệ và biến mất.
Khí tức tử vong trên người Dương Phàm rót vào người Ám Quv sau đó lại khôi phục sinh cơ tiến vào thế giới Mệnh Hạch.
- Ha ha. Dùng cái giá là một lần xoay chuvển sinh tử đổi lấy một kiện Thứ Thần khí.
Dương Phàm nhìn Thứ Thẩn khí giãy dụa trong tay, miệng phun ra một vùng quang miêu ngũ sắc rơi vào đoản kiếm màu đen.
Đốm sáng màu xanh nhạt trên quang miêu ngũ sắc lóe lên tức thì hóa thành màu vàng úa rót vào đoản kiếm màu đen.
Chi giây lát. hắn đã lau sạch dấu vết ý chí trên đoán kiếm màu đen nàv.
Sau đó thản hình Dương Phàm biến mất. thông qua Tiên Hồng chiếu rọi làm cầu nổi đi tới một gian phòng xa hoa lịch sự tao nhã.
Nơi nàv là Luân Hồi Tinh Bảo.
- Tướng công.
Dương Phàm trổng rồng xuất hiện khiến Đặng Thi Dao cảm thấy ngạc nhiên vui mừng.
- Đâv là một kiện Thứ Thần khí giao cho các ngươi, có thể làm nguvên liệu đưa vào Tinh Nguyên Lô.
Dương Phàm mim cười, giao đoán kiếm màu đen cho nàng.
Đặng Thi Dao kinh ngạc, đôi mắt đẹp trợn trừng. Thời gian ngắn ngủi như vậy mà tướng công đã kiếm được kiện Thứ Thẩn khí thứ hai.
Hơn nữa xem phẩm chất Thứ Thần khí này hơn xa Băng Tinh Thẩn Kiếm lúc trước.
Dương Phàm ha ha cười cũng không giải thích nhiều, trực tiếp đi mất.
Cùng lúc đó. Ám Quv ngồi xếp bằng điều tức ở một góc nào đó trong nội cung, toàn thân run rẩy mồ hôi lạnh nhó ròng ròng.
Cồ lực lượng tử vong cực lạnh kia giam cẩm mỗi một tấc máu thịt của hắn, ngav cả linh hồn đểu bị nhiễm bẩn.
Nếu để cỗ lực lượng tử vong quỳ dị nàv xâm nhập vào sâu trong linh hồn, nhưvậy hắn sẽ ngã xuống.
Giờ phút nàv cái mạng nhó khó giữ, làm sao hắn còn thời gian suy nghĩ tới Thứ Thẩn khí đã mất?
Mav có Ám Vệ khác phát hiện dị thường mang hắn ròi đi.
Hai tháng sau, trong một tỏa phủ đệ ngẩm.
- Dương Kỳ... Ta muốn ngươi chết không được từ tế!
Ám Quv không khòi nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng mà cho đến giờ hắn vẫn không tìm tòi được hư thật của Dương Phàm.
Giao chiến ngày ấy, hắn lôi đinh xuất kích vốn muốn giúp Ám Thiên đại nhản thăm dò nội tình người này.
Nhưng sao nghĩ tới đối phương bị "Giết chết" không một chút phản kháng.
Càng quỷ dị chinh là sau khi đối phương tử vong, một cỗ lực lượng vỏ hình xoay chuyển sinh cơ toàn thán chuvển hóa thành lực lượng tử vong vô cùng tận trong nháv mắt ngăn chặn toàn thán hắn.
Nếu như Dương Phàm thật sự có sát niệm, hắn tuyệt đổi không thể sống tới hôm nay.
- Đáng giận. Ám Thẩn kiếm của ta chính là Thứ Thẩn khí truvển thùa từ thòi kỳ thái cồ, trải qua rất nhiêu Tông sư luyện khí tinh luyện nâng cấp, gần như đạt tới cấp bậc Thứ Thản khi thượng phẩm lạib ị người này cướp đi. Ta nhất định phải tìm Ám Thiên đại nhản đòi lại công bình.
Nguyên khí còn chua khôi phục, hắn tìm tới Ảm Thiên.
Trong đại điện u ám.
- Lại có việc nàv? Thực lực của Dương Kỳ kia đạt tới mức độ như thấ thiếu chút nữa dồn ngươi vào chỗ chết?
Trong giọng nói của Ám Thiên mang theo vẻ kinh ngạc cùng khó tin.
- Bầm đại nhân, thực lực của Dương Kỳ kia quả thật sâu không lường được, ít nhất có thể so với Huvển Tiên nhị trọng đinh.
Ám Quv không dám nói ngày đó Dương Phàm đã hạ thủ lưu tình, đành phái dùng vài từ "Sâu không lường được".
- Huvển Tiên nhị trọng đinh? Điểu nàv sao có thể? Huyền Tiên tam trọng đã là đinh của thất giới, nhân vật như vậy đà ít lại càng ít. Lúc Dương Kỳ trở thành tiên vệ đoàn trướng chi là Tiên Quân mà thôi.
Ám Thiên chìm vào trầm tư.
- Đại nhân, hắn còn đoạt Thứ Thẩn khí Ám Thẩn Kiếm của thuộc hạ, xin người làm chủ cho thuộc hạ!
Ám Quv tiếc đứt ruột nói.
- Chuvện này chi sợ có chút khó xử, dù sao là ngươi ra tav trước, mà Dương Kv kia càng chiếm được sự ưu ái của Cửu Công chúa. Trong lúc Đại Đê ròi đi. Cửu Công chúa chính là người cầm quyển cao nhất trên danh nghĩa của Vân Tiêu cung.
Ám Thiên khẽ thớ dài.
- Tuy nhiên ngươi vên tâm. chờ sau khi Đại Đế trờ về; nhất định sẽ đòi lại công bang cho ngươi. Trước mắt nhịn hắn một chút.
- Có những lòi này của đại nhân, thuộc hạ yên tâm.
Ám Quv gật gặt đẩu.
Đúng lúc này. một cái bóng nhoáng lên tiến vào đại điện, nửa quỳ trên đất:
- Báo đại nhân, Cửu Công chúa cho gọi Ám Quỳ.
Tám thẩn chấn động, trong lòng Ám Quv đột nhiên nhảy dựng.
Ám Thiên cũng lộ vẻ ngưng trọng:
- Không xong! Ác nhân cáo trạng trước!
Không quá bao lâu.
Trong một tỏa cung điện bích ngọc phi thúv cao lớn.
Cửu Công chúa tuvệt lệ khuvnh thành ngồi trên Thất sắc Liên Hoa Thai, mặt như sương lạnh.
- Cửu Công chúa.
Ám Quv nửa quv trên đất. trong lòng thấp thóm.
- Nghe Phó thống lĩnh Ám Vệ bộ Dương Kỳ bầm báo ngươi vô cớ tập kích hắn. Có việc này hav không?
Thanh âm êm tai như tiếng của trời mơ hồ ẩn chứa lạnh như băng.
Trong lòng Ám Quv run lẽn:
- Cửu Công chúa thứ tội. Tiểu nhân chi tò mò muốn thử thực lực của hắn.
Hắn biết hiện tại không thể suy sụp tinh thẩn, dù sao cũng là mình ra tav tập kích trước, còn "Giết chết" đối phương một lần.
Ám Thiên đứng ớ bén cạnh, không nói một lòi. trong lòng thẳm nhủ: "Đại Đế a. ngài mau trớ lại đi!"
Cho dù cường đại đến mức có thể giam cẩm thòi không như hắn cũng không dám trực tiện làm trái Cừu Công chúa, nhiều nhất là ớ một bén cầu xin giùm.
- Một ý niệm của ngươi suvt nữa gây thành đại họa. Bán điện phạt ngươi đến Tuvệt Thiên Nhai diện bích vạn năm.
Thanh âm trong tréo nhưng lạnh lùng vang vọng trong đại điện ngọc bích.
- Dạ dạ, thuộc hạ lĩnh mệnh.
Ám Quv ngoan ngoãn thối lui.
Diện bích vạn năm nếu coi như là tu luvện. rất nhanh có thể trôi qua.
Ám Thiên cũng không rỏi đi, dáng người thon dài cao ngất hắc ám đứng nguvên tại chỗ. lăng lặng chăm chú nhìn Cửu Công chúa.
- Thiên ca. còn có chuvện gì?
Cửu Còng chúa giữ một tia kính trọng đổi với Ám Thiên, không ngờ xưng hô là "Thiên
ca"
.
Ám Thiên cười chua xót. trong mắt thẩn sắc phúc tạp:
- Vũ Tịch, muội thật sự quyết định làm như vậy?
- Ý ta đã quyết. Thiên ca không cần khuvên ta.
Thản sắc Cửu Công chúa kiên định.
- Nếu không đoán sai, người kia hẳn là "Dương Phàm" vượt qua Luân hồi mà tới. Hắn liều lĩnh truy tìm tói đây, loại dũng khí nàv khiến người khám phục.
Ám Thiên để cập đến hai chữ "Dương Pham", trong mắt chợt lóe thẩn quang.
Vẻ mặt Cửu Công chúa có chút mất tự nhiên.
- Tuy nhiên ta vẫn cho l ẳng Phù Lâm Tiên Đế mới là lựa chọn tốt nhất đối với muội.
- ...Mặc dù. ta cũng rất yêu muội.
Một câu cuối cùng văng vẳng trong đại điện, thân hình Ám Thiên hoàn toàn biến mất.
- Thiên ca...
Đôi mắt đẹp của Cửu Công chúa run lên. nàng không nghĩ tới Ám Thiên vẫn coi nàng nhưmuội muội, đáy lòng lại cất giấu bí mật như vậy.
Khi Ám Thiên rời đi không lâu, một thiếu niên đi ra từ trong hu quang luân hình vừa xuất hiện, chính là DươngPhàm... Chinhxácmà nóihăn là DươngKv.
- Vũ Tịch.
Dương Phàm thò tav ra khoát lên vai người đẹp. giờ khắc nàv hắn cũng không biết an ủi như thế nào.
Trầm mặc hồi lâu, trong mắt Vân Vũ Tịch viết đẩv vẻ lo lắng:
- Nếu phụ thân trờ về...
Sắc mặt Dương Phàm ngưng trọng, trầm giọng nói:
- Khi nào thì Đại Đế trớ về?
Nếu vị Đại Đe chúa tể tam giới kia trờ về. mọi người trong Bích Dao cung sẽ phải đổi mặt vói vận mệnh như thế nào?

CHƯƠNG 742: TIỀM LỰC VƯỢT QUA THẦN KHÍ

Khi nào thì Đại Đế trở về?
Đâv không chi là vấn đề Vũ Tịch lo lắng.
Có thể đoán được, khi Đại Đế chúa tể tam giới trở về Vân Tiêu cung, nhất định sẽ dấv lên một hồi gió lốc.
Thử hói Thiên giới này. có người nào có thể gánh chịu được cơn thịnh nộ của Đại Đế?
Vân Vũ Tịch lắc đẩu:
- Thời gian mồi lần phụ thân đại chiến với Man Hoàng đều không thể xác định. Ngắn thì mấv ngàn năm, dài thì mấy vạn năm, thậm chí lâu hơn...
Một trận đại chiến là mấv ngàn, hơn vạn năm.
Chắc là tới trinh tự này. vô luận sinh mệnh hay là lực lượng đểu đạt tới mức độ vĩnh hẳng vô địch.
Dương Phàm nhái mày. Đại Đế có thể trờ về bất cứ lúc nào. giống như một quả bom không hẹn giờ.
Nhưng là hắn có thể tránh né lùi bước sao?
Không thể. Tuvệt đối không thể!
Sau khi mới vào Diễn Sinh Kỳ, trong lòng Dương Phàm tự tin vô cùng, chi đợi thòi cơ thành thục sẽ dùng tu thái mạnh mẽ. tung hoành bễ nghễ hoàn thành di nguyện của Vô Song.
- Vũ Tịch. Nếu Đại Đế trờ về, ta sẽ quang minh chinh đại nói rõ tình huống vói ông ấy.
Vẻ mặt Dương Phàm trịnh trọng chăm chú nhìn Vũ Tịch, nói lòi son sắt.
Hắn hiểu được nếu lùi bước trước chuyện này. minh sẽ bại hoàn toàn, ngàv sau sẽ không có bất kỳ sức phản kháng trước mặt Đại Đê.
Chi có ngưng tụ tín niệm và ý chí trong lòng mới có khá năng chiến thắng.
- Dương đại ca... Tuvệt đối không nên!
Ván Vũ Tịch mặt hoa biến sắc. bật thốt.
Ông!
Một vung hư không luân hìrih hiện ra tại chỗ rồi biến mất.
Thản hirih Dương Phàm biến mất hoàn toàn.
- Không tốt. Nếu như Dương đại ca đối mặt phụ thân, có thể sẽ có nguv hiểm về sinh mệnh.
Trong lòng Cửu Công chúa rối như tơ vò.
Nhưng mà nàng cũng thật sự xem nhẹ thực lực của Dương Phàm.
Có lẽ tạm thòi hắn không thể vô địch thất giới, nhưng trong vũ nội này gần như không có nguời nào có thể hoàn toàn dồn hắn vào chỗ chết.
Đại Đế... Hắn có thể làm được sao?
Có lẽ chi có thử một chút mói có thể biết được.
Biểu tình cùa Dương Phàm như giếng cồ không gọn sóng, đi vào thế giới Mệnh Hạch.
Chi vẻn vẹn ngàn năm, thế giới Mệnh Hạch đã xảy ra biến hóa rất lớn. Dõi mắt nhìn qua, đây là một vùng Tiên Cảnh chim hót hương hoa, Sinh Linh Chi Khí nồng đậm và thiên địa linh khí coi nhưkhôngtồi.
Nữ Thẩn - Nữ nhản hoàn mỹ do Dương Phàm sáng tạo đẩu tiên khoác một tầng lụa trắng nửa trong suốt, tiên quang mờ mịt quanh quẩn, đi tới trước mặt hắn.
- Phụ thẩn.
Nữ Thẩn cung kính thi lễ.
- Không tồi. Bới vì sự tồn tại của ngươi khiến thế giới này trờ nên càng mỹ lệ.
Dương Phàm nhìn qua thế giới Mệnh Hạch, rừng rậm um tùm xanh ngắt, sông dài sóng lớn chạv chôm, núi xanh như trong tranh, vẽ.
Nữ Thẩn đứng lơ lửng giữa không trung, một vùng sinh mệnh bạch quang dịu dàng thánh khiết khiến nàng như đắm chìm trong sương mù.
- Ngươi quán lý thế giới nàv cho tốt. khiến cho sụ tồn tại của sinh mệnh càng có ý nghĩa.
Sau khi Dương Phàm phán phó xong xuôi, liền hiện thán trên đại thụ Diễn Sinh.
Trên đại thụ Diễn Sinh đã nhú đẩv nụ hoa, thậm chí có thể nhìn thấv một ít. một làn hương thom kỳ dị nhàn nhạt khó thể phát hiện lan tỏa trong không khí
- Nhân vật cấp Tiên Đế đa phần là có Thứ Thần khí. Luân Hồi Bàn của ta vẫn còn dừng ở cấp bậc Tiên bảo cửu phâm.
Bới vì cám giác được sự áp bách của Đại Đế sắp trở về, Dương Phàm quyết định bằng hết mọi giá phái tăng Pháp bảo bản mạng Luân Hồi Bàn lên cấp bậc Thứ Thần khí.
Mặc dù Luân Hồi Bàn chi là một kiện Tiên bảo cửu phẩm nhưng tài liệu thẩn thông của nó đều vượt xa Tiên bào cùng cấp.
Dương Phàm vung một tay, một cái đĩa tròn tràn đầy tinh quang mông lung màu xám bạc giống như trân bảo hiếm có thế gian ngân lên rồi xoav quanh thản thể hắn sau đó lơ lửng trên đinh đâu.
Đây là một kiện Pháp bảo bản mạng đẩv đủ linh tính, không cần Dương Phàm chi huv nó có thê tự động hộ chủ.
Lúc trước Thích Võ Quang Kim Tiên bát trọng bị Luân Hồi Bàn tự động hộ chủ đánh bại, kỳ thật hắn bại cũng không oan.
Bới VÌ kiện Pháp bảo bán mạng nàv không cẩn chi huy. có thể giúp chủ nhân ngăn cản công kích của một vị Tiên Đế bình thường.
Ầm... òng-
Một cỗ ý chí chúa tể thiên địa nhưuỵ năng của thiên địa bắt đầu khới động trong Tiểu thế giới Mệnh Hạch.
Toàn bộ không gian Mệnh Hạch mâv đen cuồn cuộn, lôi điện nhảv múa điên cuồng, gió bào tàn phá khắp nơi.
Nữ Thần sợ tới mức phát run, tránh, ớ một góc.
- Ngươi không cần phải sợ.
Dương Phàm thấp giọng an ủi.
Biến hóa của thiên địa vừa rồi chi trong một ý niệm của hắn.
Ý chí của hắn chính là chúa tể trong Tiểu thế giới rộng lớn này. cũng đại biểu cho thiên đạo hư vô mờ mịt.
Dương Phàm có thể đặt ra quv tắc cho nơi nàv.
Tuv nhiên giờ phút nàv hắn chi muốn mượn lực lượng của thế giới Mệnh Hạch ngưng luyện Luân Hòi Bàn thêm một bước nữa.
ÔỎÔ!
Luân Hồi Bàn nớ rộ tia sáng kỳ dị và tinh quang mòng lung, trong vùng thiên địa này có một cỗ lực lượng vô hình không thể nắm lấy hóa thành ngàn vạn dòng chảv nhó rót vào trong đó.
Những lực lượng huvền bí nàv bao gồm Luân hồỊ nhân quả, số mệnh thần bí không thể nắm lấy.
Cứ như vậy. Luân Hồi Bàn xoav quanh trên đinh đẩu không ngừng ngân lên, giẳng co chừng ba ngày ba đêm.
Ba ngàv ba đêm sau, hình thái cùng lực lượng của Luân bàn xám bạc mông lung kia nhìn qua không có biến hóa gì.
Dường như... Không được nâng cao năng lực.
Khóe miệng Dương Phàm mim cười, chăm chú nhìn Luân Hồi Bàn thoạt nhìn càng huvênbí mờ mịt này, có vài phân cám giác thành tựu.
Mặc dù về mặt uy năng lực lượng dường như không được nâng cao gì cả nhung Dương Phàm hiểu được Luân Hồi Bàn đã tăng lẻn nửa cấp bậc.
Loại biến hóa này giống như sự khác biệt giữa Chí Bảo Long Khí cùng Truyền thừa Linh bảo khác ớ Phàm giới.
Nếu chất liệu ngang nhau. Chí Báo Long Khí quý báu hơn Truyền thừa Linh bào gấp mười, gấp trăm lẩn.
Luân Hồi Bàn lúc nàv cũng như thế. Tác dụng tiềm ẩn của nó nhin không thấy sờ không được, lại mơ hô sinh ra tác dụng.
Bước đẩu tiên: uần khi - hoàn thành!
Dương Phàm hít sâu một hơi. đột nhiên lại giang rộng hai tay.
Ằm ầm ầm!
Tinh thần ý chí của chúa tể thiên địa lại tràn ngập toàn bộ không gian Mệnh Hạch và dẫn động lực lượng thế giới mênh mông vô hạn.
Đột nhiên, Cửu Thiên Thẩn Lỏi lóe lên hào quang chín màu sinh ra trong thế giới.
Chi chi~~
Lôi quang chín màu từ khắp noi vọt tới. từng tia lôi điện nhó bé từ trên trời giáng xuống, đánh lên Luân Hồi Bàn.
Lúc đẩu trên Luân Hồi Bàn nớ rộ tinh quang rực rỡ, lẩn lượt thông qua Luân hồi hao mòn những lực lượng này.
Nhưng lực lượng của thế giớii há chi đon giản như thế?
Sau đó. Luân Hồi Bàn trải qua vô số lực lượng như lôi quang chín màu. diễm quang năm màu. cực băng hàn khí nguvẻn từ thản quang... rèn luyện.
Sau vài canh giờ. Luân Hồi Bàn bị đánh thủng lỗ chỗ. chi còn một hơi.
Ngav cả khí linh trong Luân Hồi Bàn cũng như chi mành treo chuông.
Hây!
Dương Phàm thét dài một tiếng như sám rền, tất cả lực lượng mãnh liệt trong thiên địa tan thành mâv khói.
Bước thứ hai: Tinh luyện - hoàn thành!
Thav vào đó là một cỗ khí tức sinh mệnh vô cùng vô tận lấy đại thụ Diễn Sinh làm trung tâm hóa thành nước sông chàv cuồn cuộn rót vào trong Luân Hồi Bàn.
Không đến nửa ngày. Luân Hồi Bàn hồi phục nguvên khỊ tinh quang sáng ngời lấp lánh, giông như trân bảo hiếm có thế gian, khí linh cũng dư thừa thán lực.
Dương Phàm gật gật đẩu.
Bước thứ ba: Viên quang- hoàn thành!
Tiếp theo, phải trải qua bước thứtư mà Dương Phàm cũng không nắm chắc: Luân hồi.
"ô" một tiếng. Luân Hồi Bàn lóe lên một tia tinh quang rực rỡ. nớ rộ lục lượng khổng lồ kinh khiếp quỷ thẩn trong Tiểu thế giới.
Khoảnh khắc tỏa sáng đó khiến toàn bộ Tiểu thế giới ảm đạm thất sắc.
Ngay sau đó. Luân Hồi Bàn xẹt qua một đường cong tròn, ngang nhiên oanh kích lên đại thụ Diễn Sinh.
Đại thụ Diễn Sinh khẽ nan lên. lốc xoáv Đại Luân Hồi vô hình bao phủ Luân Hồi Bàn.
Ba!
Trong mắt Dương Phàm xẹt tinh quang, đánh ra một chường. Lòng bàn tav hắn hiện lên một Luân Hôi Môn nhó. Luân Hồi Bàn mẻ ly lớn băng bàn tay gào thét gay ra. mòng lung trong suốt như tiểu Tinh linh, xoav tròn quanh thản hắn.
- Ha ha ha. Áo nghĩa của Luân hồi đổng dạng có thể dùng lên khí vật không phải sinh linh.
Dương Phàm cười dài một tiếng, trong lòng khẽ thớ ra một hơi dài nhẹ nhõm.
Cuối cùng Dương Phàm đặt Luân Hồi Bàn mê ly bang bàn tay lên trên một chạc cây Diễn Sinh.
Mỗi thòi mỗi khắc đại thụ Diễn Sinh đểu sinh trướng, Luân Hồi Bàn được hướng thành quá. dưới vận lực dẫn dắt cũng trướng thành nhanh hơn.
Dương Phàm ngồi xếp bang trăm năm thậm chí thúc giục lực lượng cấm ky của thời gian khiên cho sự trướng thành tự nhiên của Luân Hồi Bàn được tăng nhanh mấy vạn lần.
Trăm năm sau.
Luân Hồi Bàn khôi phục dáng vẻ vốn có. có thêm một cỗ sinh mệnh linh tính. Mặt ngoài phát ra tinh quang mòng lung huvễn lệ, giống như trân bảo quv hiếm nhất thế gian.
Dương Phàm cảm giác cấp bậc của Luân Hồi Bàn ít nhất lại tăng lên một nửa cấp. đồng thời có tiềm lực vô hạn.
Có thành công này, Dương Phàm lặp tức rời khói không gian Mệnh Hạch, thông qua Tiên Hông chiếu rọi hiện thản ớ Luân Hòi Tinh Bảo.
Đúng lúc Đặng Thi Dao cùng Thiên tượng đại sư đểu có mặt.
- Đại sư. xin mời xem qua kiện Pháp bảo nàv của ta.
Ý niệm Dương Phàm khẽ động, Luân Hồi Bàn như tiểu Tinh linh hoạt bát xoav một vòng quanh hắn, rơi vào trong tay Thiên tượng đại sư, còn hoạt bát nhảv lên trong lòng bàn tav lão vài lần.
Thiên tượng đại sư thất thẩn trong khoảnh khắc, nhìn chẳm chẳm Luân Hồi Bàn này, đua tav khẽ chạm vào.
Hô!
Thật lâu sau. lão hít một hơi dài ánh mắt không thể dời đi:
- Đây là Pháp bào có linh tính nhất mà ta từng chừng kiến. Cho dù là Thẩn khí ta từng gặp cũng không băng. Mặc dù mới miễn cưỡng đạt tới cấp bậc Thứ Thân khí nhung tiêm lực của nó vượt qua Thẩn khí.
- Tiềm lực vượt qua Thẩn khí!
Lời nói vừa ra. Đặng Thi Dao kinh hô thất sắc!
Mặc đù không ngoài dự đoán của Dương Phàm, nhưng hắn cũng có vài phần ngạc nhiên vui mừng, mim cười gật đẩu:
- Nếu đạt tới Thứ Thán khi, vậy mục đích của ta cũng đã đạt tói.
- Cái gì! Ngươi nói kiện Thứ Thần khí này là do ngươi luvện chế thành?
Thiên tượng đại sư khiếp sợ vô cùng.
Là Tỏng sư luvện khí nổi tiếng thất giới, cho dù lão muốn luvện chế ra một kiện Thứ Thẩn khí thì độ khó cũng rất lớn. Huống chi là kiện Thứ Thẩn khí có linh tính và tiềm lực vô hạn bậc nàv.
Dương Phàm không phái Luyện khí sư nhung lại làm được điểm ấy.
Khuôn mặt Thiên tượng đại sư không khói co giật một chút.
Lão kéo tav Dương Phàm, giọng dồn dập nói:
- Theo ta thấv. đâv là một kiện Thứ Thản khí được thiên địa chiêu cố, tiềm lực không thê đo lường. Không phải đại năng kinh thiên vĩ địa căn bản không thể ban cho nó loại vận lực này.
- Ha ha. Ta không am hiểu luvện khí. bới vì đứng ỡ trinh tự bất đồng, nên ta mới có thể ban cho nó thứ nàV.
Dương Phàm mim cười, một cái hư quang luân hình xuất hiện bao tnìm lên hắn.
Nhìn hư quang luân hình biến mất. Thiên tượng đại sư muổn nói lại thôi.
Có một số việc không phải dựa vào ngôn ngữ có thể nói rõ.
Trong nháv mắt Dương Phàm trớ lại Bích Dao cung.
Trăm năm nay đại triển thẩn uy trong Tiểu thế giới Mệnh Hạch, hắn cảm thấv dường như mình không gì không làm được.
Đại Đế, các ngươi cũng là không gì không làm được sao?
Dương Phàm sinh ra vài tia hứng thú. đột nhiên cảm thấy được minh vị tất không thể khiêu chiến Đại Đế.
- Đại Để còn chưa trở về sao?
Dương Phàm mim cười hòi Vân Vũ Tịch, lại phát hiện thẩn sắc Vân Vũ Tịch có chút khỏngbìrih thường.
- Xảy ra chuvện gì?
Dương Phàm vội vàng hỏi. Hắn thảm nghĩ: "Chẳng lẽ, Đại Đế thật sự đã trớ lại rồi?"
- Xảv ra chuyện gì?
Dương Phàm cảm thấv sự khác thường trong thẩn sắc của Vũ Tịch.
Ngay sau đó hắn đột nhiên thấv được sự khác lạ trong khuê phòng.
Trong phòng trúc, trừ hắn ra còn có một người!
Dương Phàm trống rồng xuất hiện tại đây cho nên không cảm giác được trước tiên.
Cái "người" này dung nhập vào vùng thiên địa này cùng tự nhiên, nếu không phái cành giới cảm quan của Dương Phàm siêu nhiên vô cùng chi sợ còn không dễ dàng phát hiện nhanh như vậy.
Chấn động tâm thẩn, ánh mắt Dương Phàm nhìn chẳm chẳm vào bên kia bàn trà.
Trên bàn trà có một ly trà.
Hắn đương nhiên không nhìn vào chén trà mà là nhin vào nam nhản trước bàn trà.
Mặc dù dung nhập hư không tự nhiên cũng không trốn khỏi cảm quan của Dương Phàm.
- Ha ha, ngươi chính là Dương Phàm hả. Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu.
Thanh âm của nam nhản ôn hòa giàu từ tính vang lên trong phòng giống như tiếng trời.
Chi vẹn vẹn là một thanh âm được ban cho mị lực vô hạn.
Khó thể đoán được chủ nhân của thanh âm nàv có được dung mạo và khí chất tuấn mỹ cỡ nào.
Nhưng khi ánh mắt Dương Phàm nhìn thấv tướng mạo của nam nhân này. phát hiện hắn có một gương mặt bình thường, nhung lại rất thu hút.
Điểm sáng duv nhất chính là đôi con ngươi màu lam nhạt nớ rộ hào quang mộng huyễn mê ly.
Đôi mắt này. chi sợ có thể khiến bất kỳ nữ nhản nào không thể tự kiểm chế.
Mà nam nhân nàv khí chất cao nhã, lịch sự, nói cười như gió nhẹ. Mỗi một động tác thẩn thái đều ngầm phù họp với thiên địa tụ nhiên, được giao cho một loại ôn hòa như nước.
"Suối nước nóng?"
Đây là ý niệm đầu tiên hiện lên trong đầu Dương Phàm.
Cái nhìn đẩu tiên nhìn vào nam nhân này đồng thời ờ trong khuẻ phòng của Vũ Tịch, Dương Phàm không tự chủ sinh ra địch V.
- Dương đại ca. muội giới thiệu với huynh...
- Không cẩn giới thiệu. Vị này chắc là Phù Lâm Tiên Đế có danh hiệu đệ nhất tân tú của Thiên giới hả?
Dương Phàm tùy ý ngồi, dường như nửa chủ nhân, nhìn thẳng Phù Lâm Tiên Đế, không ngừng đánh giá.
ở trong cảm quan của hắn. Phù Lâm Tiên Đế nhưmột đại dương mênh mông, sâu không lường được đồng thời ẩn chứa bác đại vô hạn và bao dung.
Yên tĩnh, ôn nhu. ôn hòa. văn nhã.
Đâv là đặc tính mà cảm quan của Dương Phàm bắt giữ được.
- Hai người biết nhau?
Vân Vũ Tịch có chút kv quái.
- Nghĩ đến vị Dương đạo hữu này hẳn là giòi về suy tinh, liếc mắt một cái nhin ra thản phận của ta.
Phù Lâm Tiên Đế lại cười nói, cũng không bời vì sự có mặt của Dương Phàm mà có gì mất tự nhiên.
Dương Phàm trầm mặc không nói. hết sức lãnh đạm đối với thái độ của Phù Lâm Tiên
Đế.
Bầu không khí trong phòng lập tức có chút tẻ nhạt.
Vân Vũ Tịch có chút ngượng ngùng, vội vàng thẩn niệm truyền âm:
- Dương đại ca. Phù Lâm Tiên Đế là bạn tốt của muội trong đạo khí nhạc. Huvnh như vậy là không tôn trọng người ta.
- Tòn trọng?
Dương Phàm cười lạnh, giọng chắc nịch không thể phủ nhặn:
- Ta sẽ không tôn trọng một người từng hạ sát thủ với ta.
Kiếp trước. Lam Ngân Quán mang theo Tinh Không Thành Lũv buông xuống Thiên Thẩn Tinh, khôngtiếc làm cho ức vạn sinh linh của cả tinh cầu chôn cùng cũng phái giết chết hắn.
Chỗ dựa sau lung của Lam Ngân Quán kia chính là Phù Lâm Tiên Đế.
Căn cứ vào trí nhớ của kiếp trước, Dương Phàm từng nhiều phen suy tính, hoàn toàn xác định Phù Lâm Tiên Đe này chinh là đại địch muốn đẩy mình vào chỗ chết.
Thử nghĩ: Đối với một người như vậy, Dương Phàm làm sao nể mặt hắn.
- Nãy giờ Dương đạo hữu không nói gì. dường như có chút ý kiến với Phù Lâm.
Phù Lâm Tiên Đế tươi cười, trên khuôn mặt bình thường kia lại mẻ người như thế.
Dối trá!
Dương Phàm ngược lại thẳng thắn nói:
- Chẳng những Dương mồ có ý kiến vói ngươi, cũng có ý giết ngươi.
Lời nói của hắn vô cùng thẳng thắn vô tư.
Đối với loại ngụv quản tử này. Dương Phàm cũng lười lá mặt lá trái với hắn.
- Dương đại ca...
Vân Vũ Tịch biên sắc, vội vàng nhắc nhớ hắn.
Phù Lâm Tiên Đế là khách của nàng, Dương Phàm như vậy quả thật có chút không lễ phép.
- Dương đạo hữu có thể nói rõ ràng hav không? Chúng ta gặp mặt lần đẩu tiên, tại sao như hu vá hái thâm cừu?
Phù Lâm Tiên Đế tươi cười ấm áp nhưtrước, thinh giáo không ngại phiền.
Ngươi già bộ với ta?
Khinh bi trong lòng Dương Phàm đối với người nàv lại càng đạt tới mức tận cùng.
- Tốt. tốt tốt.
Dương Phàm không giận ngược lại cười nói:
- Lam Ngân Quán cùng ngươi có quan hệ gì?
- Hắn là một người đường đệ (em họ) bà con xa của ta.
Phù Lâm Tiên Đế trấn định tự nhiên, mặt không đổi sắc.
- Năm đó. Lam Ngân Quân khống chế Tinh Không Thành Lũv. ỡ Vực ngoại Tinh Hà vì giết chết Dương mồ không tiếc hủy diệt cả một tinh cầu. Việc này ngươi có biết không?
Dương Phàm lạnh lùng cười.
- Lại có việc này?
Trên mặt Phù Lâm Tiên Đế hiện lên một tia tức giận, sau đó nửa tin nửa ngờ nói:
- Đường đệ kia của ta vì sao lại làm ra chuvện nàv. Xin hòi Dương đạo hữu có chứng cớ
gì?
- Chứng cớ?
Dương Phàm ngẩn ra.
Nếu nói chứng cớ, hắn thật sự không có.
- Vậy có nhân chứng gì hav không? Chi cẩn kiểm chứng việc này, ta nhất định sẽ trừng phạt nghiêm khắc.
Phù Lâm Tiên Đế nói rất nghiêm túc, trong lời nói có một loại thán thiện kỳ dị, khiển ngươi vô hình trung bị cuốn hút.
Người không rõ chân tướng hon phân nửa sẽ theo chủ quan mà đứng về phía Phù Lâm.
Nhưng Dương Phàm là ai. làm sao dễ dàng lừa dối.
- Nhân chứng?
Dương Phàm cười cười:
- Cả viên tinh cầu đêu bị hủy diệt, nhân chứng vật chứng đêu bị tiêu hủy. Kế hoạch của các ngươi thật đúng là đủ chu đáo.
Đương nhiên trên Thiên Thần Tinh cũng có mấy người còn sổng rời đi. Bao gồm đệ tử Phương Chân, cùng với Lãnh Kiếm Phong, Hoa Nguyệt...
Nhưng những người nàv lúc đó bị Cửu Kiếm Di Chi truyền tống đi, không thấy được cảnh tượng khi đó.
- Dương đại ca. Nơi này có thể nào có hiểu lẩm gì chăng?
Vân Vũ Tịch không kìm nổi hòi.
Nàng thật sự không thể tin tướng. Phù Lâm Tiên Đế ôn nhu văn nhã, một nam nhân gần như hoàn mỹ lại làm ra chuvện như vậv.
- Cũng thôi. Việc nàv khôngnói nữa. đối với Phù Lâm các hạ mà nói có lẽ thật sự là một sự "Hiểu lầm".
Dương Phàm không nói tới đề tài này nữa.
Không nhân chứng cũng không có vật chứng. Cho dù nói như thế nào cũng đều uổng công.
Dương Phàm ngược lại có thể đem trí nhớ năm đó chiếu lại bang thủ đoạn hình ánh.
Nhưng vấn đề là. tói trình tự Tiên Đế. cho dù trống rỗng chế tạo một đoạn hình ảnh giả cùng hết sức dễ dàng.
Cho nên Dương Phàm dứt khoát không nói nữa.
Nói nhiều tới đâu cũng không bang sự thật như hành động thực tế.
Kế tiếp trong phòng liên tiếp tè nhạt. Vân Vũ Tịch cảm giác rất không tự nhiên.
Phù Lâm Tiên Đế ngược lại nói cười tự nhiên, lúc nói thòa thuê thậm chí trực tiếp bó qua sự tôn tại của Dương Phàm.
Nhưng Vân Vũ Tịch rõ ràng lộ vẻ thiếu hứng thú.
Phù Lâm Tiên Đế rất nhanh nhin ra. đứng dậv ôm quvển nói:
- Hôm nay có thẻ gặp tu thế oai hùng của Dương đạo hữu. chính là vinh hạnh của Phù Lâm.
Rõ ràng hắn muốn cáo từ.
Tronglòng Vân VũTịch có chút loạn, cũng không có tâm tình lưu hắn lại.
Dương Phàm lạnh lùng nhìn thẳng.
Dưới loại tình huống này. Phù Lâm Tiên Đế lại cám giác một chút xấu hổ. cuối cùng lại cươi fnói:
- Tin tưởng lời nói lúc trước theo lời Dương đạo hữu đểu là hiểu lầm. Trong Thiên giới này, Phù Lâm đắc tội không ít tiểu nhân, bới vậy chuvện vu oan hãm hại trước kia không phải không có.
Dứt lời hắn chuẩn bị ròi đi.
- Đứng lại.
Một thanh âm lãnh đạm truvển đến.
- Dương đạo hữu có gì chi bảo?
- Muốn đi thì đi, ngươi coi Vân Tiêu cung nàv là vườn rau?
Dương Phàm lạnh lùng cười, cảm quan Đại Luân Hồibao phủ Phù Lâm Tiên Đế.
Sắc mặt Phù Lâm Tiên Đế biến đổi. hắn mơ hồ cảm giác linh hồn và sinh mệnh của mình bị một cồ lực lượng vô hirih ngăn chặn.
Cho dù khí tức của hắn hoàn toàn dung nhập tự nhiên cùng thiên địa cũng không thể loại bỏ cảm giác mạng như chi mành treo chuông này.
- Quan hệ giữa Phù Lâm cùng Cửu Công chúa là hào hữu nhạc đạo không tồi. ở Thiên giới nàv cũng không phải bí mật gì. Cho dù lúc Đại Đế ớ nhà, Phù Lâm tới làm khách cũng đà vài lần.
Phù Lâm Tiên Đế rất nhanh khôi phục bình tĩnh, cuối cùng nói lòi khẩn thiết:
- Nếu Dương đạo hữu cho rang như vậy vi phạm quy tắc của Vân Tiêu cung, có thể trừng phạt ta.
- Trừng phạt?
Dương Phàm vừa chuẩn bị lên tiếng lại cảm nhận được ánh mắt cầu xin của Vân Vũ Tịch: "Dương đại ca, không cân làm khó Phù Lâm nữa".
Làm khó?
Trong lòng Dương Phàm sirih ra lửa giận vô hình.
Nhưng hắn lại thav đổi ý nghĩ, Vân Vũ Tịch căn bản không biết bản chất ngụy quản tử của Phù Lâm Tiên Đế này, hai người còn có quan hệ hào hữu không tồi. Hiện tại hắn làm khó nguời này. ngược lại sẽ mang đến cơ hội cho tình địch.
Cùng lúc đó. một cỗ khí tức kiểm đạo lạnh băng từ noi nào đó của Vân Tiêu cung truyền đến. tập trung Dương Phàm.
Người ra tay chính là Ám Thiên.
Đổi vói Ám Thiên có thể khống chế giam cẩm thòi không, Dương Phàm cố ky rất sâu.
Cuối cùng hắn hiểu được, muốn lưu Phù Lâm Tiên Đế ở lại Vân Tiêu cung có chút không sự thật.
Hiên nhiên Phù Lâm Tiên Đế cùng Ám Thiên kia là hảo hữu quan hệ không tồi.
- Coi nhưxong. Nếu là hào hữu cùa Vũ Tịch, ta cũng không làm khó dễ ngươi.
Dương Phàm cười cười, khôi phục bộ dạng lạnh nhạt, cùng Vũ Tịch tiễn Phù Lâm Tiên Đế rời đi.
Phù Lâm Tiên Đế thớ dài một hơi. cảm giác bị Dương Phàm tập trung thật sự không dễ chịu.
Đợi cho Phù Lâm Tiên Đe rời đi, Vân Vũ Tịch kéo tav Dương Phàm, đôi mắt đẹp nhin chẳm chẳm hắn:
- Dương đại ca. Mọi điều huvnh nói đều là thật?
- Thiên chân vạn xác.
Dương Phàm vung tay. trước mặt hai người hiện lẻn một quầng sáng xanh biếc, phía trên hiện lên từng hình ảnh. Chính là toàn bộ quá trình lúc trước Lam Ngân Quân hủv diệt cà Thiên Thẩn Tinh.
Lúc ấy Dương Phàm cũng bị bức đến tuvệt cảnh nổ tan xác mà chết, tiến vào Đại Luân Hồi.
- Điều này... làm sao có thể... Phù Lâm là người nhưvậv...
Trong mắt Vân Vũ Tịch lộ ra thất vọng và thương tâm nhàn nhạt.
Một nam nhân từng có cảm tình, một bạn tốt từng được coi là tri kỷ không ngờ lại là một người như thế này.
Dương Phàm xem biến hóa tình cảm của Vân Vũ Tịch vào trong mắt. nhẹ giọng an ủi nàng một lát.
Đợi sau khi tâm tình Vân Vũ Tịch bình tĩnh, Dương Phàm lặng yên rời đi.
- Dương đại ca!
Vân Vũ Tịch ý thức được không ồn, chờ khi nàng phản ứng lại thì Dương Phàm đã sớm khỏngbiết tung tích.
Dương Phàm đi nơi nào?
Đây cũng không phải là một vấn đề thám ảo gì.
ở ngoài Vân Tiêu cung mấv ngàn ức dặm, một nơi núi hoang sươngmù.
Ông-
Một hư quang luân hình trống rồng hiện ra. lộ ra thân hình Dương Phàm.
Hắn nhìn phia trước, ánh mắt xuyên thấu tầng tảng chướng ngại trong không gian, thấv được một bóng người vội vàng rời đi.
Thản hình thon dài của Phù Lâm Tiên Đế xuvẻn qua trong tầng mây tiên vụ. thi thoảng thi triển Đại na di. Mỗi một lần na di đểu có thể đi được quãng đường mấy trăm ức dặm.
Dương Phàm lạnh lùng cười, bị một tẩng hu quang luân hình bao phủ, hoàn toàn ngăn cách cùng thiên địa này.
Bá!
Hắn lặng yên biển mất. đi theo như âm hồn.
- Cường già Huvển Tiên nhị trọng, tu vi thẩn thông thậm chí tâm kế cẩn thận đểu vượt xa Ảm Quv. Muốn giết hắn có khó khăn nhất định, trước tiên phải rời xa Vân Tiêu cung, tìm một nơi thích họp. Nếu không một khi bị cường giả khác quấy nhiễu sẽ rất khó thành công.
Trong lòng Dương Phàm âm thẩm tính toán. Hắn phái gạt bò tình địch này khói thế gian.
Người này chẳng những là tình địch của Dương Phàm mà còn là thủ phạm chính đứng sau màn giết chết hắn kiếp trước!
Dương Phàm cùng không che giấu sát khí mành liệt trong lòng, lặng yên không một tiếng động truy tung Phù Lâm Tiên Đê.
Hắn được một tầng hư quang luân hình bao phủ, ngăn cách cùng thiên địa. dùng lực lượng Luân hồi thủ hộ và cắt đứt nhản quả, không lo lắngbị cảm ứng tới.
Phù Lâm Tiên Đế hành động vộiv àng. thi thoáng thi triển Đại na di, dẩn dẩn ròi xa Vân Tiêu cung đông thời còn không có dâu hiệu giảm tốc.
Dương Phàm khó thể đoán phủ đệ của Phù Lâm Tiên Đế này cách Vân Tiêu cung bao xa.
Nghĩ tới đây. hắn lấv ra một viên ngọc giản, trong đó có bản đồ của La Thiên Tiên Cành.
Rất nhanh tìm được Phù Lâm Cành nơi ở của Phù Lâm Tiên Đế.
Ổ!
Dương Phàm đột nhiên phát hiện hướng đi của Phù Lâm Tiên Đế cũng không phải hoàn toàn hướng về Phù Lâm Cảnh.
Nói cách khác, có thể Phù Lâm Tiên Đế không phái về địa bàn của mình.
Dương Phàm hơi chút trầm ngâm tiếp tục đi theo.
Khoảng nửa ngàv sau, ước chừng phi hành địa vực một phẩn hai mươi của La Thiên Tiên Cảnh.
Lúc này tốc độ của Phù Lâm Tiên Đế mới từ từ chậm lại. dường như sắp đến noi.
Thời gian nửa ngày nhin thì ngắn nhưng với tốc độ phi hành của Tiên Đế. nháy mắt là mấv trăm vạn dặm thậm chí hơn ngàn vạn dặm. Thi thoảng một lần đại na di có thể vượt qua khoảng cách mấv trăm ức dặm.
Khó thể tướng tượng, hai người này đã vượt qua quãng đường xa xôi cỡ nào.
Nếu đổi là tiên nhản binh thường, phi hành mấy ức năm cũng khôngbẳng được một phản trăm.
Bới vậy có thể thấv được, trình tự Tiên Đế đích xác đứng ớ đinh thất giới.
Dương Phàm lại xem xét ngọc giàn phát hiện gần đây dường như không có thế lực gì. Nơi nàv cách Phù Lâm Cánh chăng qua là vạn ức dặm.
NhưngPhùLâm Tiên Đế phi hành một lát tiến vào một vùng núi sông mây mù lượn lờ.
Trên vị tríbiẻn cảnh có một tấm bia đá sừng sững thiên địa: LamNgản phủ!
Lam Ngân phủ!
Trong lòng Dương Phàm khẽ động, khóe miệng nhếch lẻn một đường cong. Hắn đã đoán ra cái gì.
Bá!
Phù Lâm Tiên Đế thuắn di một cái, biến mất.
Cùng lúc đó ớ một trọng địa của Lam Ngán phủ.
Trong điện phủ xa hoa tinh mỹ, một nam nhân tóc lam đang ngồi ngav ngắn trên trận đài. nhắm mắt tu luyện.
Đột nhiên một đạo lam quang dịu dàng ngưng thật ớ phia sau hắn, hiện ra một tharứi niên lam đổng (con ngươi).
- Người nào???
Lam Ngân Quân hoàng sợ hô nhó một tiếng, sau đó thờ ra một hơi dài:
- Thíra là biểu ca.
- Ha ha. Tu vi của ngươi trong mười mấv vạn năm gần đâv đột nhiên tăng mạnh, không ngờ có thê phát hiện được sự tồn tại của ta.
Phù Lâm Tiên Đế tươi cười hớn hớ nói.
- Đâv đều nhờ có sự tương trợ thật lớn của biểu ca. nếu không ta cũng không thể đắc chứng Huvẻn Tiên, tấn chức Tiên Đế.
Lam Ngân Quân nói giọng tâng bốc.
Mặc dù hiện giờ hai người đểu là Tiên Đế nhưng Lam Ngân Quán hiểu được với tu vi mới vào cảnh giới Huvển Tiên của mình ớ trước mặt biểu ca Huvển Tiên nhị trọng đinh căn bản không có sức phán kháng.
- Ta mới trờ về từ Vân Tiêu cung, có một chuyện rất trọng yếu.
Giọng điệu Phù Lâm Tiên Đế hơi chuvển, sắc mặt ngưng trọng.
Nụ cười trên mặt Lam Ngân Quân thu lại. nghiêm túc nói:
- Không phái biêu ca đi Vân Tiêu cung gặp mặt giai nhân, thuận tiện xem xét Dương Kỳ kia có phải người phi thăng Dương Phàm hav không sao?
Hắn lại cười cười:
- Biểu ca chi cẩn đưa tướng mạo cùng linh hòn khí tức của hắn ra. tiểu đệ có thể nhận ra.
- Không cần.
Trong mắt Phù Lâm Tiên Đế lóe ra một đạo lệ quang:
- Người kia chính là Dương Phàm vượt qua Luân hồi mà đến. Thôi diễn của Phạm Nguvệt Tinh Tôn thiên chân vạn xác.
- Nếu nhìn thấu thân phận của hắn, biểu ca có bắt giết hắn hav không?
Lam Ngân Quân hòi hợt nói.
Với trình tự của bọn họ. nhìn xuống thiên địa vạn vật. Giết một tiên nhân binh thường còn đơn giản hơn so với bóp chết một con kiến.
- Giết hắn?
Phù Lâm Tiên Đế nhướng mày. sắc mặt ngưng trọng nói:
- Ta cổ ý tới nhắc nhớ ngươi, tốt nhất trớ về Phù Lâm Cảnh của ta.
- Biểu ca. Đây... rốt cục là chuvệngì xảy ra?
Lam Ngán Quân cảm thấy được tính nghiêm trọng của chuvện này.
Biểu ca ớ trong mắt hắn luôn là lâm nguv không sợ, nắm chắc thắng lợi, chua từng thấv loại thẩn thái này.
Đúng lúc nàv.
- Ha ha. Nhị vị tán gẫu vui vẻ không?
Trong đại điện xa hoa trống rồng xuất hiện một thiếu niên từ hư quang luân hình đi ra, cười rúm tim nhìn hai người.
- Ngươi là ai. vì sao xuất hiện ỡ nơi này?
Lam Ngân Quân quát lạnh một tiếng, trong lòng kinh hãi.
Lam Ngán phủ của hắn cấm chế tầng tầng, nơi này lại càng là cấm địa, muốn tìm được vị trí cũng không dễ dàng càng không nói đến tiến vào thoải mái như vậy.
Khoảnh khắc nhìn thấv Dương Phàm, sắc mặt Phù Lâm Tiên Đế đại biến:
- Hắn theo tới như thế nào?
Với tâm trí của hắn có thể đoán được khẳng định Dương Phàm theo sau hắn mà hắn lại không chút phát giác. Thẩn thông của ngươi nàv không khói quá đáng sợ.
- Ha ha. Ngay cà lão bang hữu ngươi cũng không nhặn ra sao?
Thản hirih Dương Phàm rung động, đột nhiên hóa thành bộ dạng kiềp trước, sinh khí trên nguời trong phút chốc xói mòn. trở thành một thản thê già khô.
Đây chính là bộ dạng năm đó đổi mặt với Lam Ngân Quản.
- Là ngươi...
Con ngươi Lam Ngân Quân co rút lại. sau đó lộ ra vẻ mừng nhưđiẻn.
- Ha ha ha! Không ngờ ngươi dám đua tới tận cửa. Biểu ca. để tiểu đệ bắt hắn.
Lam Ngán Quân cười điên cuồng một tiếng.
Giờ khắc nàv hắn nghĩ tới Nghịch Thẩn Thuế Thiên Huvết trong truvển thuyết kia.
Nghịch Thẩn Huyết xuất hiện tại hạ giới mà thòng đạo hai giới cùng không gian Phàm giới đêu khó thê chịu được nhân vật cấp bậc Chân Tiên thượng vị trớ lên. Cho dù bọn họ biết cũng không thể hạ giới.
Mà giờ phút này đối phương lại chủ động dâng lẻn tận cửa.
Cũng không chờ Phù Lâm Tiên Đế phản ứng lại, Lam Ngân Quán nan một tay, một sợi xích sắt màu vàng quản tói Dương Phàm như tia chóp.
- Không nên!
Phù Lâm Tiên Đế đã không kịp ngăn cản. Đương nhiên hắn hiểu được với trinh tự mới vào Tiên Đế của đường đệ căn bán không phải đối thủ của người nàv.
Không kịp ngăn cản. hắn đành phải nghĩ cách cứu viện. Ý niệm khẽ động, một lốc xoáv màu lam phạm vi vạn trượng đột nhiên xuất hiện từ hư không, bành trướng phá vỡ cả đại điện.
Một tiếng "Ẳm" vang lên, cả đại điện xa hoa hóa thành một đống mảnh vỡ vụn vặt, sau đó lốc xoáv màu lam vốn đã khổng lồ lại điên cuồng khuếch trương. Bên trong dòng nước màu lam cuôn cuộn mành liệt, một cái cửa ra vào sâu không thấv đáv truvẻn ra lực hút khủng bố.
Dương Phàm cảm giác thân hình của mình bị một cỗ lực lượng chí nhu khó thể chống cự lôi kéo.
Hắn vận chuvển thần thông pháp lực. tinh thần ý chí cố định hư không, chống lại cỗ lực lôi kéo này.
Mà lúc này xích sắt màu vàng của Lam Ngân Quán cũng quấn quanh hắn.
Mặc dù Phù Lâm Tiên Đế không thể thương tổn Dương Phàm nhưng lại hình thành kiểm chế nhất định đủ để bào vệ Lam Ngân Quân.
Lam Ngán Quân lại không ý thức được điểu nàv. tâm thẩn hắn bị tham lam che phủ, nghĩ răng biêu ca trợ giúp mình bắt người nàv.
- Ha ha ha! Giết gà sao phải dùng dao mổ trâu, một mình ta đủ rồi.
Tinh thẩn ý chí của Lam Ngân Quân dung nhập vào xích sắt màu vàng, muốn giam cẩm pháp lực và linh hôn Dương Phàm.
Nhưng ngav sau đó, tươi cười trên mặt hắn đọng lại.
Dương Phàm chậm rãi nâng bàn tay trái của mình lên.
Đó là bàn tav trái từ vong từng bị quên lãng.
Chi khoảnh khắc, cả khuôn mặt Lam Ngân Quán nghẹn đó bừng, tất cả pháp lực thẩn thông đểu bị giam cầm. tứ chi treo giữa không trung không ngừng giãy dụa.
Mặc dù bản thể còn ớ Lam Ngân phủ nhung "Ánh thân" của hắn đã bị kéo vào Tiên Hồng Không Gian.
Tiên Hồng Không Gian chiếu rọi Đại Thiên thế gới. ở thế giới sự thật gọi là bản thể.
Mà bị chiếu rọi vào Tiên Hồng Không Gian thì là "Ánh thân".
Ánh thân đồng bộ với trạng thái của bản thể.
Dương Phàm cũng chi dùng "Ánh thân" tiến vào Tiên Hồng Không Gian, "Bản thể" vẫn còn ớ thế giới sự thật.
Mà chúng thản hữu thì dùng bản thể hoàn toàn tiến vào vùng đất sống. Bỡi vì Dương Phàm chường khống Tiên Hổng Giới mà bị giới hạn, bản thê khó thê tiến vào trong đó.
Đạt tới trình tự hiện nay. hắn có thể vô hạn cưỡng chế kéo "Ánh thân" của địch nhản vào Tiên Hồng Không Gian, điểu kiện tiên quỵá là đủ hồn lực.
Đây là thẩn thòng nghịch thiên của Tiên Hồng Giới.
Đương nhiên, điểu kiện là cành giới linh hồn của địch nhân tốt nhất là thấp hơn hắn. Thực lực đối thủ càng mạnh, xác suất thành công càng thấp trìr khi phái trà giá rơi xuống một cảnh giới tương ứng.
Giờ phút này. Lam Ngân Quán cũng không hể có sức phản kháng, "Ánh thân" bị kéo vào vùng đất sống.
"Ánh thán" của Dương Phàm ớ trong Tiên Hồng Không Gian bóp chặt cổ họng Lam Ngân Quản, trong nháv mắt phong ấn pháp lực rồi sau đó gạt bò sinh cơ.
Cùng lúc đó. Lam Ngán Quán trong không gian hiện thật ngừng giãy dụa, đột nhiên chết
đi.
Phù Lâm Tiên Đế hoảng hốt: Chi trong nháy mắt hắn nhìn thấy Dương Phàm nâng tav trái lên. đường đệ Lam Ngân Quán đạt tới trinh tự Tiên Đế đã bị giết hoàn toàn.
Đương nhiên linh hồn của Lam Ngân Quân hoặc chuẩn xác là Lam Ngân Tiên Đe tự nhiên sẽ không bị Dương Phàm lãng phị ném vào không gian Mệnh Hạch.
Sau khi tiến vào không gian Mệnh Hạch, không cần Dương Phàm phải xen vào nữa.
ở trong này ý chí của hắn tức là chúa tể. tức là thiên đạo mờ ảo.
Linh hồn của Lam Ngân Quân vừa mới tiến vào, toàn bộ lực lượng của Tiểu thế giới trói buộc lại sau đó bị đại thụ Diễn Sinh cắn nuốt.
Linh hồn Tiên Đế đối với Dương Phàm mới bước vào Diễn Sinh Kỳ mà nói tuy rang không thể cho cảnh giới tăng nhiều nhung cũng coi như thuốc bổ không tồi.
Đinh... Xuy~~
ở một mật địa nào đó trong Lam Ngân phù, khối "Hồn linh" đại biểu Lam Ngân Tiên Đế phát ra tiếng vỡ nát chói tai, chấn động toàn bộ Lam Ngán phủ.
Chi giây lát. toàn thể Lam Ngân phủ đại loạn, một đám tiên nhân kinh khủng muôn dạng.
Lam Ngán Quân đã đạt tói cảnh giới Tiên Đế lại đột nhiên chết đi.
Vẻ mặt Phù Lâm Tiên Đế hoàng sợ nhìn phia Dương Phàm, hắn không biết đường đệ bị giết chết như thế càng đừng nói là giài cứu.
Thế gian này đù sao không có Thiên Thu Vô Ngân thứ hai.
- Ha ha. Hiện tại đến phiên ngươi...
Tay trái tử vong của Dương Phàm hướng về Phù Lâm Tiên Đế.
Lập tức. một cỗ hàn ý tử vong lan khắp toàn thân, Phù Lâm Tiên Đế cảm giác sinh mệnh nguv hiểm, trên người dâng lẻn một cỗ tinh thần ý chí mênh mông bác đại tràn ngập thiên địa rộng lớn này, ngăn cản cỗ lực lượng trong vô hình kia.
Dương Phàm hơi tiếc nuối buông tay trái tử vong. Xem ra Phù Lâm Tiên Đe này cường đại hơn trong tướng tượng khá nhiều.
Hắn đạt tói Huvển Tiên nhị trọng, thực lực vượt qua Tiên Đe bình thường gấp mười, gấp trăm lần. Xác suất thành công của bí kỹ Tiên Hồng của Dương Phàm cũng không lớn.
Cho dù như thể. toàn thân Phù Lâm Tiên Đế ướt đẫm, phàng phất đi dạo Quv Môn Quan một vòng.
- Phù Lâm Tiên Đế. Dương mồ sớm nói qua. ta muốn giết ngươi!
Dương Phàm bình thản tự nhiên mà nói. khóe miệng nhếch lên một tia cười khẽ:
- Nghe nói ngươi giòi về suy tính vận mệnh, có thể biết trước hôm nav ngươi có thể sống sót hav không?
- Phạm Nguyệt Tinh Tòn từng nói, ta sẽ gặp phái một lần đại kiếp nạn, cho dù có thể tránh được cũng không thể trốn tránh mãi.
Phù Lâm Tiên Đế hít sâu một hơi.
Nhưng sau đó. trong mắt hắn bắn ra lệ quang:
- Sau khi đắc chứng Huvển Tiên hình thành tinh thẩn ý chí, mỗi một vị Tiên Đế đểu có khả năng và cơ hội xoay chuyên vận mệnh. Nếu ta có thê tránh được đại kiếp nạn này. liền có cơ hội vấn đinh "Cường giả nghịch thiên" sánh ngang cùng thiên địa.
Trong truyền thuyết, danh hiệu Đại Đế trừ Cừu Thiên Đại La Chí Tôn Tiên ra còn có một đại danh từ - Cường giả nghịch thiên!
Cường giả nghịch thiên, danh như ý nghía chính là pháp lực thẩn thông có thể nghịch thiên.
Bọn họ có thể nghịch chuyển thiên địa, thòi không thậm chí xoay chuvển vận mệnh, chổng lại mệnh trời!
Cảm nhận được cỗ ý chí kiên định bất khuất bộc phát ra từ trên người Phù Lâm Tiên Đế, trong lòng Dương Phàm đột nhiên cảm khái: "Phù Lâm Tiên Đế này thật là có cơ hội trờ thành cường giả nghịch thiên!"
Đây là một cỗ ý chí ngoan cường muốn phát ra khiêu chiến với mệnh tròi.
Người nàv không hổ là đệ nhất tân tú Thiên giới, có thể nói là minh châu diệu thế, con cưng của trời.
- Ha ha ha... Ngav cả Huvển Tiên tam trọng cũng chua đạt tới, còn vọng tường nghịch thiên sửa mệnh.
Dương Phàm cười điên cuồng một tiếng, kinh sợ chín tầng tròi.
Tinh thẩn ý chí của hắn như cự luân vô hình mang theo sóng lớn như nước lũ lịch sử. bác đại mênh mòng, huyền bí tràn đầy, tràn ngập thiên hư vũ nội. tranh đấu với tinh thẩn ý chí của Phù Lâm Tiên Đế.
Sau khi bước vào Diễn Sinh Kỳ, tinh, thẩn ý chí của Dương Phàm từ trạng thái mới nảy sinh được tăng cường ngàn vạn lần. càng không ngừng trưởng thành lớn mạnh dưới sự săn sóc của đại thụ Diễn Sinh và lực lượng của Tiêu thế giới.
Giờ khắc này tinh thẩn ý chí của hắn đã vượt xa Huvển Tiên nhất trọng, có chênh lệch không lớn với Huyền Tiên nhị trọng.
Mà tinh thẩn ý chí huvển kỳ bác đại mênh mông thẩn bí hiểu thấu lực lượng Luân hồi bù lại chênh lệch vê tinh thán ý chí. trong thòi gian ngắn có thê chống lại cùng Phù Lâm Tiên Đế cảnh giới Huyền Tiên nhị trọng đinh.
Trong lòng Phù Lâm Tiên Đế thất kinh. Dương Phàm này rốt cục nắm giữ lực lượng như thế nào, vượt qua Luân hồi mà đến. thực lực biến thái như vậy.
Tuy nhiên trong lòng hắn cũng thớ ra một hơi nhẹ nhõm, trong một thời gian ngắn tinh thân ý chí của Dương Phàm nhiêu nhất là ngang hàng với hắn.
Hắn lo lắng chính là Dương Phàm có thể đã bước vào cảnh giới Huyền Tiên tam trọng, nếu như vậy hắn không có khá năng chạy thoát giữ mạng.
Huyền Tiên tam trọng, cường đại như Ám Thiên nắm giữ lực lượng giam cầm thời không. Đó là nhân vật tối cao của trình tự này.
Hiện tại xác định Dương Phàm còn không bước vào cảnh giới này. trong lòng Phù Lâm Tiên Đế rất yên tâm nhưng không dám sơ sẩy.
Cảm quan Luân hồi của Dương Phàm bắt giữ được tâm lý biến hóa cùng trạng thái tâm tình của Phù Lâm Tiên Đế.
- Thực lực các hạ quá thật không tẩm thường nhung nếu muốn giết Phù Lâm. không tới cảnh giới Huyên Tiên tam trọng, chi sợ còn rất khó khăn.
Phù Lâm Tiên Đế nói cười nhưgió.
Tâm tình của hắn thật đặc biệt, đang chiến đấu mà hời hợt giống như không coi Dương Phàm là địch nhân.
ở trong cám quan của Dương Phàm, hắn nhu một đòng suối nước nóng, một vùng biển rộng sâu không lường được.
Bất kể là ớ loại hoàn cành nào, đổi phương đểu không nóng không giận.
Đây chính là cảnh giới của ngươi?
Hai người chi bang một bước vượt qua hư không trăm ức dặm, đi vào một vùng thế giới biên mây.
La Thiên Tiên Cảnh vốn ờ phía trên chín tầng trời.
Mà nơi này chính là đinh mây của thế giớii Tiên Cảnh, đinh của biển mây.
Chưa đối chiến, hai cỗ tinh thẩn ý chí giao phong trên không không, uy lực kinh thiên hãi địa nổ vang trong thiên địa.
Từng tia dư uy buông xuống khắp nơi. tẩngmâv tan nát. gió lốc tàn phá bừa bãi. cắn nuốt thiên địa.
Mỗi khi có một tia dư uy của tinh thần ý chí hạ xuống đểu lưuu lại một cái hố khổng lồ đường kính trăm vạn dặm ở núi sông đại địa phía dưới.
Ý chí tức là thiên uy. nhìn xuống chư thiên thế giới.
Dưới cỗ tinh thẩn uy năng đáng sợ kia. đám tiên nhân trong Lam Ngân phủ bị áp lực hết hổn hết vía. bó chạy tán loạn.
Không ít tiên nhân trực tiếp bị uy lực lan ra đánh nát. hóa thành bụi bặm.
Chi vẻn vẹn ý chí giao phong giây lát. Lam Ngân phủ tử thương mấy vạn tiên nhản.
Đâv vẫn là hai nhân vật cấp Tiên Đế đã vượt lên trên biển mây chiến đấu.
Chiến đấu giữa hai người kinh thiên địa khiếp quỷ thẩn, từng đợt dao động nối liền nhau truyền khắp các noi Tinh Thiên thế giới.
- Chiến đấu giữa Tiên Đe!
Không ít cường giả cảm nhận được, phản chia thần niệm hoặc tinh thẩn ý chí tới thăm
đò.
- Dương Phàm. Tinh thẩn ý chí của ngươi không thắng ta, hôm nav chẳng những không giết chết ta, ngược lại có khi còn chôn thây nơi này.
Nụ cười của Phù Lâm Tiên Đế như gió êm dịu. mê người như thế.
Mà lọt vào trong mắt Dương Phàm quá thực ghê tởm tới cực điểm.
- Phù Lâm Tiên Đế. Ngươi có tiềm lực có khả năng thành tựu "cường giả nghịch thiên". Nếu như là một đối thủ đơn thuần, có lẽ Dương mồ sẽ chờ đợi đến cái ngàv đó. Nhưng là... ngươi không xứng!
Hàn ý trong mắt Dương Phàm lóe lên. cười trào phúng.
Ngươi không xứng!
Hắn hoàn toàn xem thường Phù Lâm Tiên Đế. cái loại miệt thị nàv xâm nhập cốt tủy. linh hồn.
Đây là một địch nhân, một địch nhân vô si.
Cho nên, mặc dù Dương Phàm không sợ hắn trướng thành nhung vẫn sẽ bóp chết từ trong trứng nước.
Nghe vậy sắc mặt Phù Lâm Tiên Đế có chút khó coi, nhưng ngay sau đó lại khôi phục tư thái nói cười tự nhiên.
Tảm tinh của hắn luôn tự đặt vào trạng thái ôn hòa bình tĩnh, gặp phái bất kỳ nguv cơ nào đều có khả năng hóa nguv hiẻm thành bình yên.
Dương Phàm cũng nhìn ra Phù Lâm Tiên Đế không sớ trường về mặt công kích nhưng tuyệt đối là cường giả giòi về phòng ngự.
- Bắt đẩu... Xem ngươi có thể nghịch mệnh được không? Hy vọng cho ta một chút ngạc nhiên vui mừng, đê trò chơi nàv kéo dài một chút.
Dương Phàm đứng trong một vùng hư quang luân hình.
Một cỗ "Cự lực" huvền bí vô hình sinh ra trên đinh đầu hai người.
Trong vô hirih dường như có một cái cự luân dẫn dắt dòng lũ lịch sử vắt ngang trên khôngbiển mây.
Phù Lâm Tiên Đe đột nhiên cảm nhận được nguy cơ không hiểu, một loại lực lượng số mệnh không thể hình dung sinh ra trong thiên địa, khiến hắn mơ hồ không vẻn.
Ầm!
Từ linh hồn truyền đến một tiếng nổ lớn. một tia chóp hư vô từ trong cự luân lốc xoáy trên trời thoáng hiện.
Phù Lâm Tiên Đe muốn tránh lại phát hiện mình hoàn toàn bị tập trung, cho dù chạy đi xa tới đây, chạv tới lĩnh vực không gian, tới Tiểu thế giới cũng không cách nào tránh né.
Phốc!
Thản hình Phù Lâm Tiên Đế lắc lư, sắc mặt hơi trắng, khóe miệng tràn ra một tia máu.
Đã bị thương!
Mới chi đợt thứ nhất, hắn đã bị thương.
Mặc dù khi tia chóp hư vô kia đánh xuống, tốc độ bị lực lượng của thòi gian làm chậm vài phẩn.
Rất nhiều đại năng của Thiên giới quan sát trận chiến này cũng âm thẳm kinh hãi.
Phù Lâm Tiên Đe ớ Tinh Thiên thế giới tự nhiên là danh tiếng lẫy lừng, có thể nói là nhân vật phong vân.
Mà đổi thủ của hắn lại là một người chưa bao giờ ra mắt.
Đương nhiên, cũng có đại năng nhận ra lai lịch của Dương Phàm.
- Ha ha. Ngươi có thể cảm nhận được nguồn gốc của cỗ lực lượng này không?
Một đợt ra tay của Dương Phàm tạo thành thương tổn cho Phù Lâm Tiên Đế. nhung hắn không vội thừa thắng truy kích.
- Ngươi...
Trong lòng Phù Lâm Tiên Đế hoảng sợ.
Hắn đương nhiên hiểu được nguồn gốc cỗ lực lượng sổ mệnh của Luân hồi này tới từ chính mình.
Nhiều năm trước hắn là thủ phạm chính giết chết Dương Phàm, càng bị lây dính nghiệp lực hủy diệt một viên tinh cầu.
Dương Phàm đem cỗ lục lượng số mệnh này bắn ngược trờ về, trực tiếp đánh vào Phù Lâm Tiên Đế.
Cho nên không thể tránh né được cỗ lực lượng này, ngav cả ngươi là Đại Đế cũng không ngọa lệ. Bỡi vì đây chính là "Nhân" mà ngươi đã từng gieo.
Lau khô vết máu khóe miệng, tinh thẩn ý chí trên người Phù Lâm Tiên Đe lưu động, một cỗ ánh sáng dịu màu lam lóe ra. gia tốc khôi phục thương thế.
Dương Phàm ảm thẩm thớ dài. cồ nghiệp lực mình có thể dẫn đường kia và nháy mắt đánh lên thản người này nhưng không cách nào tạo thành thương tôn về căn bản.
Tiên Đe thật sự quá cường đại.
Hủy diệt một viên tinh cẩu. lây dính nghiệp lực của ức vạn sinh linh thậm chí là cộng thêm thương tôn gây ra cho Dương Phàm kiếp trước lại không thê dao động đến căn bản của hắn.
Bới vì trình tự của Tiên Đế quá cao, những tiên nhản bình thường ớ trước mặt hắn còn nhó bé hon kiến.
Nói cách khác, số nghiệp lực này tương đương với giết chết ức vạn con kiến, còn không đủ tạo thành thương tổn vạn kiếp bất phục đỗi với Tiên Đế.
- Cho dù là vậy. ngươi cũng còn lâu mới có thể giết chết ta!
Phù Lâm Tiên Đe sau khi kinh hãi, ánh mắt trầm tĩnh, bên ngoài thán lưu chuyền ánh sáng lưu ly màu lam mê ly, cũng rót vào linh hồn chữa trị thương tổn.
Chút thương tổn ấy đối với hắn mà nói. nghi ngơi nửa ngàv có thể khôi phục hoàn toàn.
Dương Phàm đột nhiên hiểu được, khó trách đạt tới trinh tự này bọn họ dám nhin xuống sinh linh coi như con kiến.
Nghiệp lực hủy diệt một viên tinh cẩu đối với Tiên Đế mà nói còn không tính là gì. Trong Tinh Hà thế giới kia, số tinh câu của mỗi một tinh hệ đêu là vài ức vạn, coi như nhó bé không đáng kể.
- Phù Lâm Tiên Đế này hoàn toàn không động thủ. xem ra nếu ta muốn giết hắn phái trả một cái giá nhất định.
Khí tức sinh cơ trên thân Dương Phàm đột nhiên chuvển hóa thàrih khí tức tử vong thuần
túy.
Thản thể của hắn lập tức chết đi!
Mà sinh tử đối với hắn mà nói đã sớm mất ý nghĩa.
"Từ thi" kia từ từ nâng một bàn tay. dòng khi màu vàng héo úa hóa thành sợi xích màu đen.
Thiên hư chấn động, một chiếc Kình Thiên Cự Thủ từ trên tròị giáng xuống mang theo khí thế như dòng sông tử vong, đập về phía Phù Lâm Tiên Đế kêu "Ầm" một tiếng.
Trong phút chốc. Sinh Linh Chi Khi trong phạm vi ngàn ức dặm bị tử khí kinh khủng ngăn chặn.
Trong phạm vị trăm ức dặm, diệt sạch sinh linh!
Tiên nhản bén trong Lam Ngán phủ còn không kịp chạv ra bị chết thảm vô số, thậm chí hóa thành một biên máu.
Vi giết Phù Lâm Tiên Đế. DuơngPhàm nguyện gánh chịu nghiệp lực. không tiếc thi triển thuật cấm kỵ vi phạm thiên đạo như thế.
Thể tích của Kinh Thiên Cự Thủ kia lớn hơn so với Kình Thiên Hắc Thủ xuất hiện ớ Phàm giới ngàn vạn lần. Một vùng bóng ma tử vong bao phủ Phù Lâm Tiên Đế.
Sắc mặt Phù Lâm Tiên Đế đại biến, toàn thán lạnh lẽo. cỗ khí tức tử vong kia đóng băng sinh cơ toàn thân, lại càng thẳm thấu vào linh hồn.
- Không!!!
Phù Lâm Tiên Đế phát ra tiếng hò hét từ linh hồn, tinh, thẩn ý chí ôn hòa bác đại thi triển thẩn thòng vô thượng giam cầm không gian.
Mà lực lượng giam cẩm không gian kia chi có thể khiến tốc độ hạ xuống của Kình Thiên Cự thủ kia chậm lại vài lần.
Tiên Đế có thể chường khống không gian tuyệt đối, Tiểu thế giới của Dương Phàm đổng dạng không chịu thua kém.
Giờ khắc này, Kình Thiên Cự Thủ kia mang theo tử khí ngập trời kinh sợ Tinh Thiên thế giới. Vô số đại năng kinh hãi đám chiến, rung động vạn phẩn.
Dương Phàm lấy cái giá là thản thể tử vong nghịch chuyển sinh cơ sinh ra tử khí tuvệt đối. trong nháv mắt ngưng kết ra Kình Thiên Cự Thủ.
Kình Thiên Cự Thủ này thuần túy dùng lực lượng tử vong ngưng tụ ra, sinh ra uy năng vượt xa sự tường tượng của Dương Phàm.
Hắn càng không dự đoán được, đại thần thông cấm kỵ siêu việt thiên cổ nàv đã làm thế giới nàv phải rang động.
- Đó chi sợ là lực lượng cấm kỵ hoàn toàn vượt qua sinh tử có thể nắm giữ.
ờ một nơi xa xôi của La Thiên Tiên Cảnh, một thanh âm thớ dài nói.
Phù Lâm Tiên Đế lâm vào trạng thái giống Ám Quv lúc trước, hàn khí tử vong vô tận ngăn chặn sinh cơ toàn thân, bóp chết sinh cơ trong cơ thê từng chút một rồi xâm nhập vào nơi sâu trong linh hồn.
Đối mặt với lực lượng tử vong tuyệt đối kinh sợ thiên địa này, nó có sự khắc chế tuyệt đối đổi với sinh mệnh.
Đây cũng là vi sao lúc trước Dương Phàm vận hành nghịch chuvển Tiên Hồng Quvá. chírih là độc thuật trí mạng Khò Tịch Thiên Lý.
- Cứu ta...
Phù Lâm Tiên Đế tuyệt vọng, lâm vào tuyệt cảnh tử vong.
Hắn đột nhiên hiểu được lời của Phạm Nguyệt Tirih Tòn từng nói với hắn:
- Ngươi bới vì một ý niệm nhất thòi mà sinh ra đại kiép nạn gần như không thể vượt qua. Đại kiếp nạn này ít nhất có ba lần. Lẩn thứ nhất xem vận khí. cũng là dễ dàng nhất. Mà lần thứ hai rất khó vượt qua, một khi vượt qua ngươi có thể nghịch thiên sửa mệnh ớ một trình độ nhất định, vểphẩn lẩn thứba...
- Phù Lâm, ta tới cứu ngươi...
Một tiếng thét lớn cùng với tinh thẩn ý chí sắc bén từ hướng Phù Lâm Cảnh truyền đến.
Người tới là một vị Tiên Để.
Hai vị Tiên Đe đại chiến, một vị Tiên Đế khác đủ để ánh hướng chiến cuộc.
Nhưng...
- Ai cứu ké đó chết!
Thanh âm lạnh băng vang vọng thiên địa.
Tay trái tử vong nâng lên.
Rắc!
Đầu của Tiên Đế kia bị vặn gãy. ngã xuống!
Một vị Tiên Đế trực tiếp bị miểu sát, tử vong một cách khó hiểu.
Ai cứu kẻ đó chết!
Giờ khắc này. chúng đại năng. Tiên Đế một giớii đểu chìm trong sợ hãi.
Ai cứu kẻ đó chết!
Tay trái từ vong, bí kỹ Tiên Hồng trong nháv mắt miều sát Tiên Đế cảnh giới Huyền Tiên nhất trọng.
Lập tức. rất nhiều đại năng của Tinh Thiên thế giớii quan sát trận chiến này đểu kinh hãi run sợ, cảm thấv một luồng khí lạnh chạv dọc toàn thân.
Trong lúc nhất thời, chúng đại năng câm như hến.
Ai còn dám can thiệp trận chiến đấu này?
Dương Phàm giờ khắc này đứng ngạo nghễ hoàn vũ. bễ nghễ bát phương!
Đạt tới trình tự hiện nay. sử dụng bí kỹ Tiên Hồng không có hạn chế gì.
Tới một người, giết một người.
Mặc kệ ngươi là Tiên Quân hay là Tiên Đe bình thường.
Phàm là người dám can đám tới nhúng tay. giết không tha!
- Cứu ta...
Phù Lâm Tiên Đế chìm trong tuyệt vọng vô tận, tinh thẩn ý chí phát ra tiếng kêu cùng càng ngàv càng có vẻ suv yếu.
Lực lượng giam cầm không gian đã không thể ngăn cản Kình Thiên Cự Thủ buông xuống.
Lực lượng của thòi gian cũng chi có thể làm chậm lại hàn khí tử vong thuần túy từ Kình Thiên Cự Thủ bóp chết sinh cơ của hắn.
Sinh mệnh lực nhanh chóng trôi đi...
Linh hồn bị ãn mòn.
Phù Lâm Tiên Để vận chuvển thẩn thông và tinh thẩn ý chí một đời, nhiều nhất chi có theè làm chậm lại hàn khí tử vong bóp chết mình.
Lực lượng tử vong thuẩn túy do cực đoan nghịch chuvển sinh cơ sinh ra có thể khắc chế hết thảy sinh linh.
Giờ nàv khắc này. Tinh Thiên thế giới yên tĩnh hơn dĩ vãng rất nhiều.
Nếu không có viện trợ bén ngoài nhúng tay, chờ đợi Phù Lâm Tiên Đế chi có một con đường chết.
- Phù Lâm. Ngươi từng có ân với ta. giờ phút nàv ta giúp ngươi một tay.
Một góc nào đó của Tinh Thiên thế giới, một cỗ tinh thần ý chí ập tới đảm về phía Dương Phàm, ý đổ cứu viện Phù Lâm Tiên Đế.
-Chết!!!
Trong mắt Dương Phàm lộ hung quang, tav trái tử vong nâng lên.
Rắc!
Một gã Tiên Đế ờ xa hơn vạn ức dặm lập tức khí tuyệt bỏ mình, đẩu rơi xuống đất.
Rất nhiều đại năng của Tinh Thiên thế giới không khói hít sâu một ngụm khí lạnh.
Bí kỹ Tiên Hồng gẩnnhưbó qua hạn chế về khoáng cách không gian.
Bỡi vi bản thán Tiên Hồng Không Gian chiếu rọi thiên địa vạn vật.
Lại một linh hồn của Tiên Đế bị đại thụ Diễn Sinh trong không gian Mệnh Hạch cắn nuốt.
Linh hồn của Tiên Đe đối với đại thụ Diễn Sinh mà nói. đó chính là thuốc bổ.
Dương Phàm có thể cảm giác được sự lớn mạnh của cảnh giới linh hồn của mình, tu vi cánh giới được tăng trường một trinh độ nhất định.
Sau khi đạt tới Diễn Sinh Kỳ. tuy rằng linh hồn của Tiên Đế là thuốc bổ cực tốt nhung còn không đủ để tu vi của Dương Phàm tăng mạnh trong khoảng thòi gian ngắn.
Đại thụ Diễn Sinh đang nhanh chóng hấp thu lực lượng linh hồn của Tiên Đe.
Ba cái linh hồn mạnh mẽ bị ăn mòn từng chút một hóa thành dạng hạt nguyên thùy, bị đại thụ Diễn Sinh hấp thu như chất dinh dưỡng.
- Hừ. chớ có càn rỡ. Ngươi cho là Tinh Thiên thế giới này không ai có thể ngăn cản được ngươi sao?
Một thanh âm tràn ngập uy nghiêm từ phương xa truyền đến.
Một trung niên huyền ý nhanh chóng tới gần bên này.
Dương Phàm biến sắc. Lẩn này chạy tới là một cường giả Huyền Tiên nhị trọng, thực lực tương đương với Phù Lâm Tiên Đế.
Tu vi của đại bộ phận nhân vật Tiên Đế của không gian thất giới này đều là Huyền Tiên nhất trọng.
Huyền Tiên nhị trọng khá ít cho nên Dương Phàm mới có thể bễ nghễ bát phương như
vậy.
về phẩn Huyền Tiên tam trọng lại càng là lông phượng và sừng lân.
Hiện tại lại có một vị Tiên Đế Huyền Tiên nhị trọng chạy tới.
Dương Phàm nhướng mày. không để ý đến hắn.
- Chịu chết đi.
Huyền ý Tiên Đế kia thấy Dương Phàm dám coi như không thấv mìrih thì nổi giận đùng đùng, cây chùy màu đen thật lớn trong tay hóa thảnh sao băng không màu hung hăng đập trúng Dương Phàm vang lên một tiếng nô vang thiên địa.
Thình thịch!
Thản thể của Dương Phàm bị đập nát tan tành.
Uy năng của nhân vật cấp Tiên Đế sử dụng Thứ Thần khí trọng hình là đáng sợ cỡ nào?
Nhưng tiếp đó trong biển mây lại truyền ra một tiếng kêu thảm thiết.
- A!!!
Huyềnỵ Tiên Đe kêu thảm một tiếng, thản thểbị phá thành mảnh nhó.
Uv lực của một chùv kia với thương tổn càng thêm đáng sợ từ Luân hồi quav trớ về trên nguời hắn.
Ông—
Trong hư không xuất hiện một cái Luân Hồi Môn, lục quang lóe sáng, lại xuất hiện một Dương Phàm mới.
- Dám ra tav với ta?
Hung quang trong mắt Dương Phàm càng dày đặc, một tay nhấc lên thi triển bí kỹ Tiên Hồng giam cẩm linh hồn của cường giả Huyền Tiên nhị trọng kia. ném vào trong Tiểu thế giớii Mệnh Hạch.
về phẩn nhẫn không gian của huyền y Tiên Đe kia bao gồm cả cây chùy đen Thứ Thẩn khí cũng thành chiến lợi phảm của Dương Phàm.
Một Huyền Tiên nhị trọng bị mất thán thể, tu vi không bang Phù Lâm Tiên Đế đã đạt tới nhị trọng đinh cho nên lẩn này bí kỹ Tiên Hồng thành công rất thuận lợi.
Trên thực tế, Dương Phàm có thể đua thương tổn công kích của Huvển Tiên nhị trọng kia thay đôi lên người Phù Lâm Tiên Đế.
Nhưng là sát ý của hắn càng lớn đối với người dám nhúng tav vào.
Dám nhúng tay, ta cho ngươi chết trước!
Vút~
Nhân cơ hội này, Phù Lâm Tiên Đế thoát khỏi sự khổng chế của Kình Thiên Cự Thủ, nhanh chóng chạv đi.
Chạy! Chạv nhanh!
Phù Lâm Tiên Đế khỏngtiếc mọi giá thi triển bí thuật.
Phương hướng hắn chạy trốn lại là Vân Tiêu cung.
Nhưng khu vực hai nguời chiến đấu cách Vân Tiêu cung rất xa. ít nhất phải mất nửa ngàv. Cho dù không tiếc mọi giá thi triển bí thuật. ít nhất cũng phải mất thời gian nửa nén hương.
- Cứu ta...
Phù Lâm Tiên Đế thi triển bí thuật, tinh thẩn ý chí hóa thành một tia sáng truyền vào Vân Tiêu cung kia.
Hắn vừa mới chạv được hơn ngàn ức dặm, bên tai truyền đến một tiếng cười khẽ:
- Ha ha. chạv được sao?
Lập tức sắc mặt hắn tái nhợt, quanh thân chợt ngưng kết ra một quá cẩu nước màu lam thật lớn bào vệ chính mình.
Ba...Ẳm~
Một chưởng của Dương Phàm bổ trúng cẩu nước màu lam. lực lượng bị giảm nhẹ tới cực hạn, lúc đánh lên nguời Phù Lâm Tiên Đẻ chi còn lại hai ba phân mười.
Lúc này Dương Phàm cùng không dùng bí thuật cường đại gì. chi nhìn về một hướng nào đó. khẽ thớ dài:
- Coi nhu ngươi gặp mav.
Lòi nói vừa dứt. thản hình Dương Phàm chìm vào trong hư quang luân hình.
- Chuvện gì xảv ra?
Phù Lâm Tiên Đế ngần ra.
Sau đó hắn phát hiện một lốc xoáy tối đen xuất hiện ớ bên cạnh.
Nam nhân hắc ám cao ngất xuất hiện trong lốc xoáv tối đen.
Người tới chính là Ám Thiên, hắn hừ lạrih một tiếng.
Cường giả Huyền Tiên tam trọng nắm giữ giam cầm thời không, tuv rang ớ Thiên giới như lông phượng và sừng lân nhung Ám Thiên lại là một trong số đó.
Hắn vừa mới phủ xuống, thòi gian chung quanh ngừng trôi.
Phù Lâm Tiên Đế thờ phào một hoi, sắc mặt rất kém. chi hướng về Ám Thiên cười cười:
- Cảm ơn.
Một hồi kiếp nạn cứ vậy chấm dứt.
Phù Lâm Tiên Đế hiểu được coi như mình qua được một kiếp.
Phạm Nguyệt Tinh Tôn từng nói đại kiếp nạn lẩn này của hắn ít nhất có ba lượt, khó khăn muôn vàn.
Trong đó lẩn đẩu tiên xem vận khí lại là dễ dàng nhất.
- Ngươi tự bảo trọng!
Ám Thiên hơi thám ý liếc mắt nhìn hắn một cái sau đó thản hình biến mất trong lốc xoáy tối đen.
Nửa ngày sau.
Dương Phàm trớ về Vân Tiêu cung.
Hắn phát hiện Ám Thiên kia còn trờ về sớm hơn cả mình.
- Xem ra Huvển Tiên tam trọng này đã là cảnh giớii đại thành của Tiên Đế, thực lực mạnh hơn Tiên Đế binh thường gấp trăm ngàn lân.
Dương Phàm khẽ lẩm bẩm.
Đương nhiên lẩn này không giết chết Phù Lâm Tiên Đế. hắn cũng có chỗ nương tay.
- Ta muốn cho ngươi chờ đợi tử vong tód trong lo lắng hãi hùng.
Dương Phàm tin tướng sẽ có một ngàv Phù Lâm Tiên Đế nàv phải chết trong tay của mình.
Kỳ quái chính là sau khi Ám Thiên về cung cũng không tìm Dương Phàm, khôngbiết có
V đồ gì.
Với thực lực Huvển Tiên tam trọng của hắn hẳn là đủ tạo thành uy hiếp lớn lao đối với
Dương Phàm, nhung Ám Thiên cứ như vậy ờ trong đại điện hắc ám, một mực không ra.
- Ám Thiên đại nhản, vì sao người không ra tay. bắt giết người nàv?
Ám Quv cám thấy tiếc nuối sâu sắc nói.
Ám Thiên thớ dài một hoi. lắc đẩu.
Thật lâu sau, thanh âm đạm mạc vang lên:
- Ta nắm chắc 90% chiến thắng hắn nhung nếu muốn giết hắn cơ hội rất nhó. Hon nữa nếu thật sự giết chết hắn, chẳng phải Cửu Công chúa sẽ hận ta cả đời?
- Thì ra là thế!
Ám Quỷ bừng tinh hiểu ra, sau đó cười:
- Cho nên đại nhân ngài đang chờ đợi.
- Đúng, ta đang đợi!
Trong thanh âm của Ám Thiên lộ ra một tia nghiền ngẫm.
Cục diện rối rắm này, hắn không quản được.
Một khi đã vậy cũng chi đành chờ người kia trờ về.
Củ khoai lang phóng tay nàv cũng giao cho người kia thôi.
Sau khi trớ lại Bích Dao Cung.
Dương Phàm hơi chút trầm ngâm liền nghĩ ra sớ dĩ Ám Thiên kia không ra tay với mình, nguvên nhản rất lớn là bới vì Cửu Công chúa.
- Hắn đang đợi sao?
Dương Phàm ha ha cười:
- Ta thật có chút chờ mong, Đại Đế có thể được xưng là "cường giá nghịch thiên", rổt cục mạnh tới trinh độ nào?
Dù sao sớm hav muộn hắn cũng phái quang minh chính đại đến gặp Đại Đế để cầu hôn.
Lùi bước tuvệt đổi không phải lựa chọn tốt nhất.
Bá!
Dương Phàm biển mất khói Bích Dao cung, tiến vào không gian Mệnh Hạch.
Giờ phút này, trong không gian Mệnh Hạch bốn linh hồn Tiên Đế bị giam cẩm trên đại thụ Diễn Sinh.
Tu vi cảnh giới của Dương Phàm đang tăng trướng rất nhanh, không gian Mệrih Hạch cũng sinh ra biến hóa thong thả.
Muốn tiêu hóa hoàn toàn linh hồn của bổn Tiên Đế cũng không phải là chuvện nhất thòi nửa khắc.
Ngoài ra, trước đại thụ Diễn Sinh nổi lơ lửng bốn kiện Thứ Thẩn khí.
Thân là Tiên Đế, chi cần mới bước vào cảnh giớii Huyền Tiên trên cơ bản đều có một kiện Thứ Thẩn khí.
Bốn kiện Thứ Thẩn khí này phản biệt đến từbốn vị Tiên Đế tàn sát hòm nav.
Ba kiện Thứ Thẩn khí hạ phẩm, một kiện trung phẩm.
Dương Phàm cảm thấy mỹ măn. Trước tiên xóa bó dấu vết trên mấv kiện Thứ Thẩn khí này, sau đó giao ba kiện hạ phẩm cho Thiên tượng ớ tại Luân Hồi Tinh Bảo.
Một hơi lấy ra ba kiện Thứ Thẩn khi, lúc nàv biểu tình của Thiên tượng càng thêm đặc sắc, ngâv nguời chừng vài giây.
Đặng Thi Dao cũng kinh ngạc không thôi:
- Tướng công, số Thứ Thẩn khí này kiếm ớ đâu ra thế?
- Giết người đoạt bào.
Dương Phàm lưu lại bốn chữ. thản hình biến mất trong hư quang luân hình.
- Giết người đoạt bảo?
Tâm thẩn Thiên tượng nin lên. không khòi cảm thụ hàm nghĩ trong bốn chữ này của Dương Phàm.
về phẩn kiện Thứ Thẩn khí trung phẩm, Dương Phàm tính toán để lại trong không gian Mệnh Hạch, dùng các loại lực lượng của Tiểu thế giớii luyện hóa vào trong Luân Hồi Bàn.
Qua chừng mười năm.
Tài liệu của kiện Thứ Thẩn khí trung phẩm này dung nhập vào trong Luân Hồi B àn.
Dương Phàm tiến thêm tinh luyện Luân Hồi Bàn một lẩn nữa, bó thêm rất nhiều tài liệu trán quý khiến phẩm cấp của nó lại vượt qua một bậc. miễn cưỡng đạt tới Thứ Thẩn khi trung phẩm.
Thứ Thẩn khí trung phảm, dõi khắp thất giới cũng là trân bảo hiếm có thế gian, đã ít lại càng ít.
Sau khi hoàn thành việc này. Dương Phàm lại bắt đẩu yên lặng tim hiểu, ngồi xếp bang trên đại thụ Diễn Sinh, tốc độ thòi gian đột nhiên nhanh hơn.
Đại thụ Diễn Sinh đang toàn lực cắn nuốt linh hồn của bốn Tiên Đế.
Thời gian trôi năm nhoáng cái qua đi.
Tu vi của Dương Phàm tự nhiên là tiến triền cực nhanh, tuy rang còn không tiến vào Diễn Sinh trung kỳ nhung tinh thân ý chí lại tăng cường không chi gâp mười.
Nếu để hắn gặp lại Phù Lâm Tiên Đế, muốn đánh chết ít nhất cũng thoải mái hơn vài phẩn.
Vừa trở về Bích Dao cung. Dương Phàm cảm nhận được một áp lực kỳ dị.
Trong nội cung phảng phất tồn tại một cỗ ý chí vô hình chúa tể hết thảy, cao cao tại thượng bễ nghễ thất giới, khiến chư thiên tiên ma nin sợ.
Đây là một cỗ uy nghiêm vô thượng không thể trái nghịch.
Trong lòng Dương Phàm run lên. đột nhiên hiểu được: Đại Đế đã trờ lại.
Vừa tiến vào khuẻ phòng của Vũ Tịch.
- Dương đại ca. huvnh đi mau. Phụ thân đã trớ lại...
Vân Vũ Tịch nói vói vẻ lo lắng vạn phẩn!

CHƯƠNG 743: ĐỐI MẶT ĐẠI ĐẾ

- Dương đại ca. huynh đi mau. Phụ thán đã trớ lại...
Vân Vũ Tịch lo lắng vạn phản thúc giục.
Vị Đại Đe chúa tể tam giới kia rốt cục đà trờ lại.
Chờ đợi Dương Phàm sẽ là vận mệnh như thế nào?
Lùi bước?
Không, tuyệt đối không có khá năng!
Dương Phàm căn bản không cho mình lựa chọn này.
- Vũ Tịch, ta biết.
Dương Phàm nhẹ thớ ra một hơi, nắm chặt tav Vân Vũ Tịch, nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp của nàng, trịnh trọng nói:
- Nhưng ta sẽ không đi.
Khoảnh khắc từ không gian Mệnh Hạch trớ về, Dương Phàm đã phát hiện ra biến hóa của Vân Tiêu cung.
Vân Tiêu cung có Đại Đế và Vân Tiêu cung không có Đại Đế tọa trấn có khí tức hoàn toàn khác nhau.
Cồ ý chí chúa tể vô thượng kia tràn ngập thiên địa. kinh sợ tiên ma thất giới.
Có nhân vật nhu vậy tọa trấn, thử hỏi chư thiên thẩn ma ai dám đến xâm phạm?
Dương Phàm thản ớ nơi này, không tự chủ thu liễm tâm thẩn, không dám có hành vi gì khác thường.
Vân Tiêu cung có thể trờ thành một trong bổn thế lực chúa tể Tinh Thiên thế giới, quả thật danh bất hư truyền.
- Mấv người Thiên ca đã sớm tới nơi phụ thân tố cáo. nếu huvnh không đi, sẽ có nguv hiểm đến sinh mạng!
Trong đôi mắt đẹp của Vân Vũ Tịch ẩn hiện sương mù. trên mặt có vài phần cẩu xin, trông rất đáng thương.
Nguy hiểm sinh mạng?
Dương Phàm âm thẳm cười lạnh. Đại Đế không gì không làm được thật sự có thể lấv mạng mình?
Hắn đã vượt qua sinh tử, đã sớm quên cái gì gọi là nguv hiểm sinh mạng.
- Vũ Tịch, muội yên tâm. Ta ớ lại chỗ này chính là muốn quang minh chính đại đi gặp mặt Đại Đế. Nếu ngav cả chút dũng khí cùng quvết tâm ấy cũng không có, có tư cách gì ờ cùng một chỗ với muội?
- ở cùng với muội đường đường chính chính, vinh quang rực sáng cưới muội về nhà. Đâv chính là hứa hẹn ta trong lòng ta!
Vẻ mặt Dương Phàm nghiêm túc trước nay chua từng có.
Ván Vũ Tịch nhào vào lòng hắn, nước mắt dàn dụa, khẽ khóc nức nở, mừng quá mà khóc.
Nhìn thấy biểu tinh kiên định của Dương Phàm, Ván Vũ Tịch hiểu được mình không thể thav đổi được ý nghĩ của người âu yếm.
Thật lâu sau. nàng lau khô nước mắt. thám tình, nhin thẳng Dương Phàm:
- Dương đại ca cổ ý muốn đi. Vũ Tịch không ngăn trờ. Nhưng Vũ Tịch có một yêu câu.
-Yêu cầu?
Dương Phàm ngẩn ra.
- Vũ Tịch muốn cùng đi với huyrih.
Ván Vũ Tịch cố lấy dũng khí, khuôn mặt ứng đó.
- Được!
Dương Phàm thảm tình nhìn Vũ Tịch một lát. cầm chặt bàn tay nhó nhắn của nàng.
Hắn hiểu được Vũ Tịch làm ra quyết định như vậy là đáng quý cỡ nào.
Trong dĩ vãng, Cửu Công chúa cao cao tại thượng, cho tới bâv giờ chưa từng trái với ý chí của Đại Đê.
Nàng là Cửu Công chúa nghe lời nhất, nhu thuận nhất trong cảm nhận của Đại Đế.
Đâv không chi bới vì ý chí cường đại của Đại Đế mà còn đến từ tình cha con sâu đậm.
Hôm nay Cửu Công chúa làm ra quyá định này. muổn đi cùng với người âu yếm tới gặp mặt Đại Đẻ.
Dương Phàm kéo tav Vân Vũ Tịch, ớ phía chán tròi xẹt qua một cẩu vồng màu xanh cùng với cầu vồng bảv sắc. trông như thẩn tiên quyến lữ.
Giờ khắc này, rất nhiều cung nữ gia đinh, cao thủ ẩn núp của Bích Dao cung đều ngâv người.
Cừu Công chúa cao cao tại thượng lại quang minh chính đại vêu một nam nhản xa lạ.
- Tròi ạ... Chẳng lẽ mắt ta bị hoa...
Một cung nữ dụi mắt.
- Kia không phải là Phó thống lĩnh đại nhân sao?
Một tên Ám Vệ ẩn núp trợn mắt há hốc mồm.
Chúng Ảm Vệ như quên hết chức trách của mình, đứng ngâv ra tại chồ.
Cho dù muốn làm đúng chức trách bọn họ cũng không dám ra tay với Phó thống lĩnh, càng không dám đi phá hư chuyện tốt đẹp như vậy đê rước lấy con thịnh nộ của Công chúa.
- Công chúa...
Dư Mộng Thanh muốn nói lại thôi, nuốt lời nói đến bên cửa miệng vào trong.
Vẻ mặt nàng phức tạp. nhin theo đôi thẩn tiên quyến lữ này rời đi. trong lòng yên lặng chúc phúc và cầu nguyện.
- Dương Kỳ đứng lại. Ngươi muốn đua Công chúa đi đâu?
Một tiếng quát âm lãnh từ trong hư không truvển đến.
Hư ảnh nhoáng lây. Ám Quv chắn trước mặt hai người.
- Ha ha, chi bang ngươi cũng muốn ngăn cản bước chân của ta?
Dương Phàm có chút hứng thú cười.
Ám Quỷ biến sắc. trông rất khó coi.
Đích xác. hắn không phải đối thủ của Dương Phàm.
Đồng thòi khi nhìn thấv bộ dạng hai người thản mật tay trong tav, trong lòng Ám Quv âm thẳm ghen ghét.
Cửu Còng chúa cao cao tại thượng tuyệt mỹ khuvrih thành nhất Thiên giới, giấc mộng của vô số tuấn kiệt thiên tài của thất giới cuối cùng bị một người thành công hóa thành hiện thật?
- Chúng ta đi Vân Tiêu điện gặp phụ hoàng, ngươi muốn ngăn cản?
Vân Vũ Tịch lãnh đạm nói.
Đi Vân Tiêu điện? Gặp Đại Đế?
Ám Quỷ ngần ra, trong lòng chấn động lộ vẻ khó tin: "Dương Phàm này còn dám đi gặp Đại Đế?"
Đâv là chuvệnhắn tuvệt đối không dám tưởng tượng.
- Thuộc hạ không dám!
Thán hình Ám Quv nhoáng lên nhường đường.
Nhưng hắn đứng yên trong hư không, muốn nói lại thôi.
- Ngươi còn có lòi gì muốn nói?
Dương Phàm ngạc nhiên nói.
Ám Quv nhìn Dương Phàm, hít sâu một hoi:
- Dương Kỳ, không nghĩ tới ngươi có dũng khí đi gặp mặt Đại Đế làm ta rất khảm phục. Ta... chúc phúc cho các ngươi!
Dương Phàm có thể cảm nhận được biến hóa cám xúc của hắn.
Từ ghen ghét lúc mới đầu đến giờ phút này là chúc phúc thành khẩn phát ra từ nội tâm.
Trong lòng hắn cổ quái. Không phải chi là đi gặp mặt Đại Đế sao. vì sao nhiều người quái lạ như vậy?
Nhìn theo hai nguời rời đi, trong mắt Ám Quv lộ ra một tia thương hại: "Hắn có còn sổng rời khói Vân Tiêu điện hav không?"
Hai người dắt tav mà đi gâv nên sự chú ý của vô số người tu luvện trong Vân Tiêu cung.
Trong ánh mắt nhìn vào có hám mộ. có ghen tị. có khám phục cũng có vui sướng khi người gặp họa.
Không bao lâu, trong đám mâv mù mờ ảo phía trước hiện ra một tỏa cung điện màu mâv trắng khí thế kinh thiên hòa hợp làm một với vùng biên mây tiên vụ này, nhìn không thấv đinh cao nhất.
Đó chính là Vân Tiêu điện.
Còn chưa tới gần Dương Phàm cảm thấy một cỗ áp bách không hiểu, trong dẩudường như hiện lên một bóng người cao lớn kinh thiên vĩ địa, oai phong đứng trong thiên địa. Hắn trớ thành trung tâm của thế giới, vũ động thẩn lực đẩy trời, nhìn xuống sinh linh thất giới...
Một tỏa cung điện lại có thể mang đến cho người cảm quan như vậy.
- Dương Kv!
Một thanh âm đạm mạc vang lên ớ trong biển mâv phía trước.
Trén biển mây có một nam nhản mặc giáp trụ oai phong lẫm liệt đang đứng yên.
-Du Vân Tiên Đế.
Thẩn sắc Dương Phàm hơi biến.
Đồng thời trong lòng hắn kirih ngạc. Vì sao ờ nơi nàv chi là phản thản của Du Vân Tiên
Đế?
- Ngươi cũng đến ngăn cản ta?
- Không, đã không còn kịp rồi.
Du Vân Tiên Đế lắc đẩu, thẩn sắc lạnh lùng:
- Đại Đế đă lệnh cho ta điều động đại quân trăm vạn tiên vệ. phong tỏa Vân Tiêu cung chírih là không để cho ngươi chạy thoát, muốn bắt sống ngươi.
- Thì ra là thế. Nói như vậy. ngươi là tới bắt ta sao?
Dương Phàm cười trào phúng.
- Ngươi nhất định phái sống sót trớ ra, không nén quên ước định giữa chúng ta.
Du Vân Tiên Đế nhìn Dương Phàm một cái thật sâu, thán hirih nhạt dẳn cuối cùng nửa trong suốt rồi biến mất khói tẩm mắt.
"Ngươi nhất định phải sống sót trớ ra, không nên quên ước định giữa chúng ta".
Dương Phàm nghe vậy, chấn động tâm thẩn.
Trong đầu hắn nhớ lại đoạn đối toại cùng Du Vân Tiên Đế lúc trước:
"Xem ra năm đó ta cũng không nhìn nhảm. Ngươi mang huyết mạch thản thông lại có đại nghị lực tu luvện Luyện thể thuật, ngàv sau tiềm lực vô hạn.
- Nếu có một ngàv ngươi có thể đắc chứng Cửu Thiên Huvền Tiên, chúng ta sẽ uống rượu chúc mừng một phen (tửu tẫn ngôn hoan).
Du Vân Tiên Đế hơi tán thướng nói.
- Một lòi đã định.
Trong mắt Dương Phàm lộ ý cười, nửa thật nửa giả nói ra lời nàv."

Lúc ấy Dương Phàm và Du Vân Tiên Đe nói chuyện rất họp, quan hệ phi thường không tồi nhung cũng không hoàn toàn coi là thật.
- Yên tâm. nhất định sẽ còn sổng đi ra.
Dương Phàm trịnh trọng gật đẩu. dường như nói chuyện với không khí sau đó kéo Vân Vũ Tịch bav tới Vân Tiêu điện phát ra uy áp vô thuợngkia.
Vừa mới tói lối vào đại điện.
Một bóng người hắc ám cao ngất lung đeo bảo kiếm chắn trước mặt hai người.
Ám Thiên?
Còn không đợi Dương Phàm lên tiếng, Ám Thiên hơi nghiêng người:
- Đại Đế cho ta chờ ỡ đây, đón các ngươi đi vào.
Dứt lời. Ám Thiên không liếc mắt một cái. đi trước dẫn đường.
Đối mặt với Ám Thiên nắm giữ lực lượng giam cầm thời không. Dương Phàm không dám lơ là. bàn tav nắm tav Vân Vũ Tịch hơi nắm chặt lại.
Trong Vân Tiêu điện to lớn hùng vĩ tràn ngập khí tức trang nghiêm.
Dương Phàm không có tâm tình thướng thức, hắn chi biết có một nơi có thể so sánh với nơi này, chính là HuvếtNhật Điện từng trải qua ớ Phàm giới.
Nghĩ đến Luân Huyết Đại Đế không biết sinh tử kia hẳn cũng là cường già đị vị ngang hàng với Vân Tiêu Đại Đế.
Cũng khôngbiết đi bao lâu. phía trước nghênh đón tầng tầng bậc thang cổ màu xanh.
Tổng cộng có 1001 bậc thang giản dị tự nhiên, lộ ra khí tức tang thương cổ xưa.
ờ phía trên cùng bậc thang có một trận đài cao lớn.
Trận đài lớn chừng vạn trượng, nổi lên một tia màu xám, có khắc hoa văn nhìn như đơn giản mà lại nguvên thuỷ thám ảo.
Với góc độ của Dương Phàm chi có thể nhìn thấy một góc trận đài.
Trong đại điện này tồn tại một cỗ ý chi chúa tể vạn vật vô hình, khiển hắn không dám tùy tiện sử dụng thân niệm và cảm quan.
- Đại Đế. Dương Phàm tới rồi.
Ám Thiên vừa dứt lời. thân hình hoàn toàn biến mất.
Dương Phàm lại biết hắn ẩn nấp ớ một góc nào đó.
- Đi lên.
Một thanh âm uy nghiêm vô thượng vang lên.
Khoảnh khắc đó. thanh âm kia như quanh quẩn trong cả Vân Tiêu diện này, hùng hồn vang vọng, phảng phất giống như tói từ Man hoang thượng cồ.
Đi lên?
Đi lên như thế nào?
Nhìn những bậc thang này. Dương Phàm cảm giác nơi này có một cỗ ý chí chúa tể quv tắc nơi đây. Không thể phi hành?
Vì sao không thể phi hành? Bới vì ý chia kia quyết định, thavđổi quv tắc nơi đây.
Nó quvá định nơi nàv không thể phi hành cho nên không thể phi hành.
Trong lòng Dương Phàm ngưng trọng chua từng có. Xem ra Đại Đế cũng không đơn giản như trong tường tượng.
Hắn kéo tay Vân Vũ Tịch, từng bước đi lên. Mồi một bước đểu gian khổ như thế. Mồi lần vượt qua một bậc. đối mặt với áp lực của bậc tiếp theo sẽ gia tăng một phần.
Mà bậc thang như vậy tổng cộng có 1001 cái.
Khi đi tới bậc thứ năm, sáu trăm trên trán Dương Phàm xuất hiện một giọt mồ hôi.
Đến chín trăm tầng, mỗi một bước đều nặng như Thái Sơn.
Lúc sắp tới bậc thứ một ngàn, Dương Phàm gần như muốn hộc máu dưới áp lực.
Nếu là Đại Đế ra tay thì cũng thôi. Nhưng vấn để là Đại Đế căn bản chua ra tay.
Đó là một cỗ ý chí chúa tể tới từ quanh thân Đại Đế. sau khi hòa họp với trận đài vào làm một thê tự nhiên mà sinh ra uy áp.
Trên bàn tay ngọc của Vân Vũ Tịch tràn ra từng dòng chảv xanh biếc rót vào thân thể Dương Phàm, hồ trợ hắn giảm bớt áp lực.
Rốt cục, khibước lên bậc thứiooi.
Phốc!
Dương Phàm phun ra một búng máu, thản hình lắc lư.
Sắc mặt hắn không đổi, hời hợt lau khô vết máu, ánh mắt kiên định ngang nhiên nhin thẳng vào Đại Đế.
Đại Đế an vị ỡ chính giữa trận đài.
Hắn mặc một tầng vân vũ hoàng bào ngồi khoanh chân ngav ngắn, tuổi ước chừng trên dưới ba chục, tướng mạo tuấn lãng, sắc mặt bình thán. Hai mắt thâm thúy vô hạn, dường như bên trong có một thế giới thẩn bí.
Đây... chính là Đại Đế?
Trong lòng Dương Phàm sinh ra một cám giác trái ngược mãnh liệt.
Đại Đế chúa tể tam giới nhin qua cũng không phải ba đầu sáu tay, chi là một người binh thường.
Mà càng là như vậy, tâm thẩn Dương Phàm càng thêm ngưng trọng.
Người trước mắt rõ ràng đã đạt tới cành giới phản phác quv chân, hết thảy hành động đều giống người thường.
Nhưng mỗi một ý niệm của hắn đều ảnh hướng đến vận mệnh của vạn vật thất giới.
- Dương Phàm...
Đại Đế rốt cục mớ miệng, trên mặt bình thản vô cùng.
Cả thiên địa dường như chi còn lại vị chúa tể cao cao tại thượng, nhìn xuống chư thiên
kia.
Trong tẩm nhìn, hết thảv vật chất biến mất. chi còn lại Dương Phàm nhó bé như con kiến cùng với Đại Đế đà trờ thành chúa tê thiên địa.
Theo Đại Đế lên tiếng, hết thảy tiếng vang bên tai biến mất.
Một loại cảm giác cô lập, nhó bé chua từng có nổi lên trong lòng Dương Phàm.
Giờ khắc này trong đẩu hắn không khỏi nổi lên một tia chua xót cùng tự giễu: "Lựa chọn đối mặt với Đại Đế có phái có chút không biết tự lượng sức hav không?"
Không hề nghi ngờ, thực lực của Đại Đế còn cường đại hon trong tướng tượng của Dương Phàm trăm ngàn lân. thậm chí đạt tới mức hắn không nhìn ra sâu cạn.
Cỗ ý chí chúa tể kia về đẳng cấp cao hơn Tiên Đế bình thường vài trình tự, càng cường đại hơn không chi vạn lân.
Dương Phàm...
Chi vẻn vẹn là hai chữ này, ở trong đẩu Dương Phàm như kéo dài trăm ngàn năm, lâu dài như thế.
Mà ớ hiện thực. Đại Đế lên tiếng chi là một chóp mắt. đồng thòi nói dứt câu:
- Dương Phàm... Chúng ta lại gặp mặt.
Trên khuôn mặt bình thản của Vân Tiêu Đại Đế nớ nụ cười.
Không có uv hiếp cùng với ra oai phủ đầu như trong tường tượng của Dương Phàm.
Ngược lại, ánh mắt Đại Đe nhin phía hắn hết sức nhu hòa, giống như đang đánh giá trên dưới, tuvển chọn con rể.
Đúng vậy. Đạt tới trinh tự như Dương Phàm, giết chết Tiên Đe cũng không phải việc khó. Cho dù là Đại Đế cũng không thể không nhìn hắn bang cặp mắt khác.
Lại gặp mặt?
Dương Phàm ngần ra, sau đó giật minh, hơi ôm quyền thi lễ:
- Vãn bối Dương Phàm bất tài, bái kiến Đại Đế.
Giọng điệu hắn bảo tri một tia cung kính và tôn trọng nhưng không có loại kính sợ mù quáng.
Đối mặt với Đại Đế. Dương Phàm cũng có thể bảo trì sự trấn định ít nhất là bể ngoài.
Cỗ uy áp vô thượng và ý chí chúa tể vạn vật phát ra từ trên người Đại Đế đã khiến cho Dương Phàm cảm thấy cô lập và nhỏ bé chua từng có.
Cho dù hắn toàn lực triển khai cảm quan Đại Luân Hồi cũng không che chắn được loại nhó bé của chênh lệch thực lực to lớn này.
Cũng may cảnh giới trinh tự của Dương Phàm huyền bí độc đáo. có thể không lộ vẻ kinh hoảng và bảo trì sự trấn định cơ bản trước mặt Đại Đế.
- Luân hồi sao? Không tồi...
Ánh mắt Vân Tiêu Đại Đế thâm thúy vô ngẩn, hàm chứa ý cười ấm áp đánh giá Dương Phàm.
Dương Phàm ớ trong cô lập nhó bé đột nhiên lại cảm thấy một tia lạnh băng: Toàn thản lạnh lẽo. hết thảy bí mật không thê che giấu.
Ngay cả Tiểu thế giới Mệnh Hạch dung nhập vào hệ thống Đại Luân Hồi dường như cũng bị Vân Tiêu Đại Đế nhin thấy vài phẩn.
Dương Phàm không khói hoảng hốt. Điểu này chứng minh cành giới và trình tự của Đại Đế đã có thê chạm đến Luân hôi. có được khả năng chán chính nguy hiẻm đến sinh mạng của minh.
Trên thực tế, trình tự của Đại Đế chạm đến thiên địa vạn vật nhung có khác biệt rất lớn về hệ thống với Dương Phàm.
- Dương Phàm. Thành tựu của ngươi khiến bản đế ngạc nhiên vui mừng, thậm chí nhin băng con mắt khác. Thời gian mười mấy vạn năm ngắn ngủi, ngươi đã lấy được thành tựu như vậy. tương lai vấn đinh Đại Đe cũng không phải không có khả năng.
Đại Đế không nhanh không chậm nói.
- Đại Đe quá khen.
Dương Phàm có chút được yêu quá mà sợ.
Vân Vũ Tịch nắm tay hắn, trên mặt lộ ra một tia vui sướng.
Xem tình hinh, Đại Đế đổi với Dương Phàm thật sự là nhin với cặp mắt khác xưa. rất tán thướng.
- Nghĩ đến ngươi tiềm lực tạo hóa vô hạn, hôm nav bán đế đột nhiên thay đổi ý nghĩ, những tai họa ngươi gâv ra tại Tinh Thiên thế giớii những ngày gần đây... xóa bó hoàn toàn.
Khóe miệng Đại Đế nhếch lên một tia ý cười không thể nắm lấy.
- Xóa bó hoàn toàn?
Dương Phàm đột nhiên ý thức được trong những ngày Đại Đế rời đi, mình tại trong cung quá thật có chút khác thường, mà lại còn giết nhiều Tiên Đế như vậy.
Khu vực chung quanh nàv dù sao dưới sự cai quản của Vân Tiêu cung. Đại Đế hoàn toàn có thê trị tội hắn.
Hiện tại xóa bò. coi như là đặc biệt khai ân.
- Dương Phàm, còn không cảm tạ Đại Đế?
Một thanh âm lạnh băng hờ hững từ một góc trận đài truyền tới.
Dáng người hắc ám cao ngất lưng đeo bào kiếm của Ám Thiên đứng lặng một góc.
Dương Phàm cảm giác Vân Vũ Tịch khẽ bám vào tay mình, vội vàng nói lời tạ ơn:
- Đa tạ Đại Đế khai ân.
- Nhưng... mặc dù bán đế tha tội cho ngươi nhưng chi sợ chúng tiên gia không phục, phải trục xuất ngươi khòi Tinh Thiên thế giới.
Giọng điệu Đại Đế thay đổi. cỗ ý chí chúa tể ẩn chứa uy năng vô hạn nháy mắt tràn ngập toàn bộ Vân Tiêu điện.
Trong lòng Dương Phàm không khói nin lẻn:
- Trục xuất khói Tinh Thiên thế giới?
Đại Đế này, có đủ năng lực làm việc nàv!
Từ tình hình hiện tại mà xem, Dương Phàm ớ trước mặt Đại Đế đồng dạng không có sức phản kháng.
- Phụ hoàng!
Vân Vũ Tịch hai mắt lệ đẫm mông lung, cẩu xin nhìn phía Đại Để.
Sắc mặt Đại Đế lãnh đạm. thản nhiên liếc qua con gái một cái.
Cửu Công chúa, người con gái từng được hắn sủng ái có thừa, giờ khắc này lại bị Đại Đế vứt bó hav sao?
-Đại Đế chậm đã!
Dương Phàm bước lẻn phía trước một bước.
- Chớ có vô lễ!
Một thanh âm đông kết hư không vạn vật nổ vang trong linh hồn.
Ám Thiên cẩm chuôi kiếm sau lưng, lạnh lùng nhìn chẳm chẳm Dương Phàm.
Một khi hắn có dị động gì, sẽ rút kiếm chém giết không chút lưu tình.
Một cồ kiếm ý hắc ám tối thượng tập trung linh hồn Dương Phàm, cỗ lực lượng sắc bén khỏngthôi đó dường nhưxuyên thấu Luân hồi.
Thời không nơi Dương Phàm bị giam cẩm hoàn toàn.
Động tác hắn cất bước cứng đờ ớ tại chồ. một chân nâng lên trên không còn chua hạ xuống.
Sau khi giam cẩm thòi không, động tác của Dương Phàm cũng bời vậy mà như hình ảnh bị dừng lại.
Một Tiên Đế Huvển Tiên tam trọng đã là nhân vật khiến Dương Phàm kiêng kị vạn phẩn.
Ngàv ấy bời vì Ám Thiên buông xuống cho nên Dương Phàm không giết chết Phù Lâm Tiên Đế.
- Trục xuất hắn ra Tinh Thiên thế giới.
Đại Để đạm mạc nói.
-Dạ!
Thản hinh Ám Thiên nhoáng lên một cái xuất hiện bên cạnh Dương Phàm, hai tay vạch hờ, mớ ra một cánh cửa tối đen như mực.
- Không...
Vân Vũ Tịch hoa dung thất sắc, nhìn chẳm chẳm vào cánh cửa tối như mực kia, kinh hoảng vô cùng:
- Đó là không gian hồn loạn...
Không gian hỗn loạn tràn ngập gió lốc không gian vô cùng võ tận. Cho dù là cấp Tiên Để rơi vào cũng cửu tử nhất sinh, dù có đại năng có thể giữ mạng nhưng sẽ vĩnh viễn bị lạc trong thế giới hỗn loạn không có cuối này.
Nhưng mà Dương Phàm đã bị giam cẩm thời không, không có lực trà đòn.
-Vũ Tịch.
Đại Đế nhìn phía con gái. trong mắt có vài phẩn xin lỗi.
Nàng vừa chuẩn bị đi ngăn cản thì phát hiện một cồ ý chí chúa tể thiên địa khiến minh không thê nhúc nhích.
Ý chí của Đại Đế ớ một trình độ nào đó đại biểu quỵ tắc.
Hắn muốn ngươi không thể động, cho nên ngươi không thể động!
- Dương đại ca...
Vân Vũ Tịch nước mắt dàn dụa. nàng đột nhiên hối hận vạn phân, không nên đông ý đê Dương Phàm đi gặp Đại Đế.
Nhưng mà, làm sao nàng hiểu được ý của Đại Đế.
- Nếu không phải Dương Phàm kia có dũng khi dám đến gặp mặt ta, như vậy cái mạng nhò của hắn mới chân chính không giữ được...
Đại Đế lẩm bẩm trong lòng, đó là bí mật ai cùng không 1'ỗ.
Vân Vũ Tịch chi có trơ mắt nhìn, Ám Thiên đua tav ra bắt lấy Dương Phàm bị giam cẩm thòi không, muốn ném hắn vào không gian hỗn loạn.
Ngav tại thòi khắc nguv cơ vạn phẩn này.
Chi chi~~
Trên một bàn tav của Dương Phàm hơi nang động rồi dâng lên một gợn sóng hư vô.
Có thể cử động...
Nếu có thể cử động như vậy nói rõ lực lượng giam cẩm thời không đã bị đảnh vỡ ớ một trình độ nhất định.
Cái gọi là giam cẩm thời không tức là khién thời gian ngừng lại.
Thử nghĩ nếu thòi gian ngừng lại vậy vạn vật sẽ ngừng vận chuyền, ỡ vào trạng thái tuvệt đối ngừng lại.
Mà một khi có thể cử động nhất định là đánh vỡ gông cùm xiềng xích này.
Ông-
Theo tay của Dương Phàm nang động, một hư quang luân hình khổng lồ bao phủ quanh thản hắn.
Ca...xuy
Trong vô hìrih truyền đến một tiếng giòn vang.
Hư quang cự luân bao phủ quanh thản Dương Phàm bộc phát ra màu xám bạc rực rỡ. làm hắn nôi bật như chúa tê thiên địa.
Cái gì!
Giờ khắc này. Ám Thiên hơi biến sắc.
Đại Đế ngồi chính giữa trận đài cũng động dung, trong mắt không khói lộ ra một tia hứng
thú.
Vân Vũ Tịch ngạc nhiên vui mừng vạn phẩn, nước mắt trên khuôn mặt ngọc còn đang lăn xuống.
Một cỗ tinh thần ý chí kiên cường bất khuất dung nhập vào hư quang cự luân kia phát ra huyên ảo vạn phán, giống như bánh xe vận mệnh chuyên động trong dòng sông lịch sử cuôn cuộn, khó thể nắm lấy.
- Ha ha. Muốn ném ta vào không gian hỗn loạn? Ám Thiên thống lĩnh, chúng ta chung quỵ thuộc Ám Vệ bộ. ngươi lại nhẫn tâm đối xử nhưvậv với người từng là thủ hạ của ngươi?
Dương Phàm nửa trào phúng nửa đùa cợt cười nói.
Hắn được Luân hồi vận mệnh che phủ toàn thân, có được năng lực hóa giải giam cầm thời không.
- Dương Phàm. Bản đế tha ngươi một mạng đã là đặc biệt khai ân. Ngươi còn vọng tướng được voi đòi tiên.
Sắc mặt Vân Tiêu Đại Đế trầm xuống.
Khoảnh khắc Đại Đế tức giận, toàn bộ Tinh Thiên thế giới tầng mâv quav cuồng, tất cả sinh linh trong thiên địa kinh hãi.
Cỗ lực ảnh hướng nàỵ lấỵ Ván Tiêu cung làm trung tám truyền hướng ra toàn bộ Tinh Thiên thế giới, từ mạnh đến yếu.
Ảnh hướng lớn nhất đương nhiên là Vân Tiêu cung, ức vạn tiên nhản ỡ nơi này hãi hùng khiếp vía, thậm chí hoàn toàn nghẹt thớ.
Trong thiên địa một mảnh tĩnh mịch.
Là ai khơi mào lửa giận của Đại Đế?
Không ít Tiên Đế của Tinh Thiên thế giới âm thầm phân ra tinh thẩn ý chí xem xét tình huốngbẻn này.
- Ha ha ha... Thì ra là cái tên kia. hắn dám làm trái ý chí của Đại Đế, không phải muốn chết sao?
Rất nhiều người vui sướng khi người gặp họa.
Đoạn thời gian trước. Dương Phàm liên tiếp chém giết Tiên Đế, áp đảo Phù Lâm Tiên Đế bễ nghễ bát phương, uy hiếp chúngtiên của Tinh Thiên thế giới.
Hiện nav hắn gặp phải Đại Đế, rất nhiều nguời chờ xem trò hav.
- Dám vi phạm ý chí của Đại Đế. cho nên ngươi chi có chết...
Trong mắt Ám Thiên đẩy vẻ lạnh lùng ác liệt. Là tâm phúc của Đại Đế. trong nháv mắt hắn hiêu được ý tường của Vân Tiêu Đại Đế.
Người làm trái... Giết!
Một tav Ám Thiên như chóp nắm lấy chuôi kiếm.
- Khôngnên...
Vũ Tịch cực kỳ hoảng sợ. nàng hiêu rõ hậu quả của việc Ám Thiên rút kiếm.
Ám Thiên cũng không phải là một cường giả Huvển Tiên tam trọng bình thường. Hắn là một vị Kiếm tu.
Cho eng!
Một đạo kiếm quang hắc ám u lãnh tự nhiên lóe lẻn trong hư không.
Cỗ kiếm khí kia trước khi phát ra tiếng vang đã xuyên qua thiên hư.
Khi không gian và thời gian đểu không thể trờ thành trờ ngại, khoảnh khắc xuất kiếm đổi thủ không có khả năng né tránh.
Đinh... Phốc!
Trên hư quang cự luân quanh thản Dương Phàm tóe ra vô số đốm lửa hư vô. không kiên trì được nửa hô hấp liền bị kiếm quang hắc ám u lãnh kia xuyên qua, nuốt hểt.
- A...
Trong linh hồn một cơn đau đớn mãnh liệt, thán thể Dương Phàm lập tức hóa thành mảnh nhó trong hắc quang.
Cỗ kiếm khí công kích kia thẩm thấu đến tầng Luân hồi ớ một trình độ nhất định, khiển căn nguvên của Dương Phàm bị một tia thương nhẹ.
Căn nguvẻn của Dương Phàm chính là đại thụ Diễn Sinh trong không gian Mệnh Hạch. Chút thương nhẹ nàv tuy là nhó bé không đáng kê nhưng lại khiến Dương Phàm cảm thấv ngưng trọng.
- Hừ. không biết tụ lượng sức.
Thanh kiếm đen thui thẩn bí trong tay Ám Thiên từ từ trờ lại vỏ kiếm.
- Hừ, không biết tự lượng sức.
Sau khi Ám Thiên thay mặt Đại Đế giết chết Dương Phàm, trong Tinh Thiên thế giới không ít Tiên Đế đêu thấv được, cảm thấy trái tim lạnh lẽo vô cùng.
- Ám Thiên không hổ là đệ nhất tâm phúc duới trướng Vân Tiêu Đại Đế. Dõi mắt tam giới, trà những nhân vật cấp bậc Đại Đe đếm trên đẩu ngón tay. hiếm có người là đổi thủ của hắn.
Rất nhiều đại năng của Tinh Thiên thế giới kinh sợ bới thực lực của Ám Thiên.
Một kiếm vừa rồi nếu đổi là bất kỳ người nào trong số họ chi sợ không có sức phản kháng.
Thẩn kiếm đen thui trong tav Ám Thiên từ từ vào vỗ, trong mắt có một tia nghi hoặc.
Chính là vì: Quá trinh, giết chết Dương Phàm thuận lợi hơn rất nhiều so với tướng tượng của hắn.
Trong dự đoán, hắn muốn giết chết Dương Phàm không phải là một chuvện dễ dàng, đặc biệt là dưới tình huống Đại Đế khoanh tav đứng nhìn.
- Dương đại ca...
Ván Vũ Tịch bi thống mà khóc, mái tóc hỗn loạn, mặt đầy nước mắt. vành mắt đó hoe. lộ ra hận ý khắc cốt minh tâm lạnh lùng đào qua Đại Đế cùng Ám Thiên.
Trong lòng Ám Thiên hốt hoảng, không dám nhin thẳng mắt Cửu Công chúa.
Đại Đế trầm mặc.
Hắn vẫn đang rất bình thán nhin chẳm chẳm nơi Dương Phàm chết đi.
Vào lúc Vân Vũ Tịch đau buồn muốn chết, một tiếng nam nhân thớ dài từ trong hư không truyền đến:
- Vũ Tịch. Không phải Dương đại ca từng nói cho muội, trong thất giới này. gần như không có người có thẻ chân chính dôn ta vào chồ chết...
Một cái Luân Hồi Môn xuất hiện ỡ vị trí Dương Phàm ngã xuống.
Sau đó một luồng sáng xanh mang theo vài tia sáng rực rỡ trống rỗng xẹt qua.
Một nam nhân hoàn toàn mới chậm rãi thành hình dưới cái nhìn chăm chú của mấv người.
Nếu thiên địa không quên, ta vĩnh hẳng bất diệt!
Dưới cái nhìn của rất nhiều tiên nhân của Tinh Thiên thế giới, một Dương Phàm hoàn toàn mới đi ra từ trong Luân Hồi Môn.
Ti ti
Giờ khắc này. vô số nguời hít sâu một ngụm khí lạnh.
Với thực lực Huyền Tiên tam trọng muốn giết chết Dương Phàm dường như rất khó khăn.
Huyền Tiên tam trọng khôngthể. vậy Đại Đế... Ngươi có thể sao?
- Dương đại ca!
Vân Vũ Tịch bật cười, răng ngọc cắn chặt, có vài phản giận dữ, xinh đẹp động lòng người.
Thản thể một lẩn nữa được ngưng kết cường đại hơn trước gấp mười.
Thản thể này ẩn chứa sinh mệnh lục diệp đại thành viên mãn, cùng với sinh mệnh nụ hoa đã hiện ra hình thưc ban đâu.
Mặt ngoài thản thể được tạo mới của Dương Phàm quanh quẩn một tảng màu đó nhàn nhạt, tản ra một cỗ khí tức căn nguvên.
Đại Đế nhìn Dương Phàm xuất hiện một lẩn nữa, hơi kinh ngạc:
- Đâv chẳng lẽ là thản thể Ma Thần?
Nhưng sau đó, hắn lại lắc đẩu nhíu mày, dường như cũng không chắc chắn.
Thản thể Ma Thẩn là thán thể huyết mạch siêu việt Thẩn thú siêu cấp.
Đạt tới trình tự Dương Phàm, tính cực hạn của thân thể càng ngày càng nhỏ. nhung không phải căn nguvên của hắn.
Tỷ như thân thể hắn tạo ra giờ phút này. tại một trinh độ nhất định đã vượt qua Thẩn thú siêu cấp.
Trong đó một cái thuộc tính càng khiển Dương Phàm ngạc nhiên vui mừng: Miễn dịch pháp thuật!
Nói cách khác đại đa số thẩn thòng pháp thuật của thế gian đánh lên người Dương Phàm căn bán không có tác dụng. Bên ngoài thân, xương cốt. máu thịt của thản thê mới tạo ra này đểu ẩn chứa hào quang đó nhạt.
- Nếu như tới Diễn Sinh sơ kỳ, trung kỳ, thậm chí là hậu kỳ, vậy chẳng phải thản thể ta càng biến thái?
Dương Phàm vô cùng ngạc nhiên vui mừng.
Sớ dĩ hắn vẫn không dùng Nghịch Thần Huyết kia là bới vì ý nghía của thản thể đối với Dương Phàm mà nói càng ngày càng nhỏ.
Đương nhiên cũng không phủ nhận Tiên Thiên Ma Thẩn Thể mạnh nhất trong truyền thuyết cũng có lực hấp dẫn không nhó đối với Dương Phàm.
Nhưng trà khi thản thể Dương Phàm hoàn toàn củng cố nếu không căn bản không thích hợp sử dụng.
- Chết đi!
Sắc mặt Ám Thiên lạnh lùng, thẩn kiếm đen thui lại lẩn nữa ra khói vỏ. Một tia chóp tối đen vô thanh vô tức đâm vào người Dương Phàm.
Lẩn này Dương Phàm lại có phản ứng. ý niệm khẽ động, cỗ tinh thẩn ý chí bác đại huyên bí kia từ trong thân thê nớ rộ hào quang chín màu và hình thành một hư ánh cự luân khổng lồ.
Đinh—
Thẩn kiếm đen thui đảm tới trước thản Dương Phàm, hư ảnh cự luân kia nớ rộ ức vạn luồng hào quang xông lên chín tảng tròi Cả Vân Tiêu điện hơi nin lên. một bộ phận dư lực lọt ra khiến cho La Thiên Tiên Cảnh nin rẩy.
Nhưng kiếm đạo công kích của Huvển Tiên tam trọng đạt tói một độ cao rất khó vượt qua trong thắt giới.
Đinh... Phốc~
Hư ảnh cự luân lại bị đảm phá, một đạo kiếm quang hư vô xuyên qua thản thể Dương Phàm.
Lẳn này thân thể cùa Dương Phàm trước khi hóng mấy liền nhanh chóng khép lại. trong nháy mắt phục hồi như cũ.
Sắc mặt hắn tái nhọt phun ra một búng máu, lạnh lùng nói:
- Có nhân tất có quả!
- Không tốt!
Ám Thiên đột nhiên kinh hò một tiếng, như được báo hiệu từ trước, thòi không khu vực quanh thân chợt đọng lại.
Ầm~~
Một tia chớp hư vô từ lốc xoáy luân hình trên đinh đầu giáng xuống.
Mặc dù Ám Thiên giam cầm thòi không nhung không thể trốn tránh được cỗ lực lượng nhản quả này.
Thân thể của hắn lập tức hóa thành lốc xoáy tối đen như mực. có đủ thòi gian để gánh chịu hấp thu tia chóp hư vô kia.
Đây là thẩn thông lực lượng nhu thế nào. lạicó thể cho thân thể hắn hóa thành như hắc động?
Sau khi giam cẩm thời không biến mất. đoàn lốc xoáy tối như mực kia lại lẩn nữa hóa thành thân hirih hắc ám cao ngất.
Sắc mặt Ám Thiên có chút khó coi. vẻ mặt ngưng trọng nhìn phía Dương Phàm.
Thản thể bất diệt đặc thù của Dương Phàm trừ khi bị phá thành dạng hạt nguvên thùv trong nháv mắt nếu không căn bản giết không chết.
Càng cho hắn chấn động chinh là thân thể mới của Dương Phàm gần nhu miễn dịch hơn phản nửa một số thản thông ẩn chứa trong kiếm đạo của hắn.
Choeng... Đinh đinh...
Kiếm quang tối đen như tia chóp lại lóe lẻn biến ảo trong hư không. Dương Phàm đứng yên tại chỗ triẻn khai một trận chiến đấu tiến công phòng ngự vói Ám Thiên.
Dương Phàm tạm thời không ra tay mặc cho công kích của Ám Thiên liên miên không dứt hạ xuống.
Đối mặt vói kiếm đạo công kích như bão táp kia. Dương Phàm đột nhiên cảm thấy ý chí kiếm đạo ớ sâu trong linh hồn bồng rung động.
Xem xu thế, ý chí kiếm đạo của Vô Song sắp thức tinh!
Sắc mặt Dương Phàm chợt nghiêm, tức thi cảm thấy thòi gian gấp gáp.
Mà lúc này.
Công kích của Ám Thiên đợt sau mạnh hơn đợt trước, lẩn lượt chém rách thân thể hắn.
Đến cuối cùng Dương Phàm không thể chịu đựng, thản thể lại hóa thành hạt nhó. bị một vùng hắc quang hủv diệt nuốt hết.
- Ngươi thật là siêng năng.
Dương Phàm khẽ thớ dài, một thân thể mới phát ra hào quang nhạt chín màu. lại thành hình lẩn nữa.
Thẩn sắc Ám Thiên lạnh lùng, sắc mặt càng khó coi.
Mà rất nhiều đại năng của Thiên giới quan sát trận chiến lại càng thấv rợn tóc gáv.
Bọn họ không hể ngạc nhiên thán phục thực lực cường đại của Ảm Thiên mà là sợ hãi bới sự biến thái của Dương Phàm.
Nếu thiên địa không quên, ta vĩnh hẳng bất diệt!
Đây là một người hoàn toàn là giết không chết!!!
Trải qua một hồi điên cuồng công kích. Dương Phàm Luân hồi tân sinh, bình yên vô sự, thoái mái tự nhiên.
Dương Phàm hoàn toàn mới. rực rỡ hẳn lẻn.
Ngược lại sắc mặt ÁmThiên có chút tái nhợt. Mỗi một lẩn công kích Dương Phàm nhất định sẽ có một bộ phán thương tôn phán ngược lên người hắn.
Nếu không phải Ám Thiên có lực lượng giam cầm thời không, chi sợ sớm bị giết trăm ngân lẩn.
Trong lòng Dương Phàm cũng có chút bất đắc dĩ. Lực công kích của Dương Phàm đạt tới cực hạn chịu đựng của Luân hôi. hắn chi có thê vận chuyên một bộ phận công kích, bán thê vẫn phải gánh chịu một bộ phận.
Mà một khi hắn không dùng Luân hồi để gánh vác chuyển dời thương tổn. thán thể này sẽ bị đánh nát trong khoảnh khắc. Mỗi khi tạo một thản thê mod. đại biêu căn nguvên của Dương Phàm ít đi một phẩn.
Mặc dù một thản thể chiếm cứ căn nguyên rất nhó. nhưng phải cần thòi gian để khôi phục.
Cũng không thể tiếp rục như vậy.
Dương Phàm nhấc tay lên, một luân bản màu xám bạc mặt ngoài tỏa hào quang màu xám nớ rộ tinh quang rực rỡ. sống động quanh quân quanh thản Dương Phàm.
- Thứ Thẩn khí trung phẩm?
Ám Thiên không thể tin nổi.
Thẩn kiếm đen thui trong tay hắn chính là một kiện Thứ Thẩn khí thượng phấm như lông phượng và sừng lân trong thất giới.
Dương Phàm lấy ra một kiện Thứ Thẩn khí trung phẩm, có thể nghịch chuvển tình thế sao?
- Chấm dứt đi!
Hai tav Ám Thiên đan chéo trước ngực, thẩn kiếm đen thui kia hóa thành Kinh Thiên Cự
Kiếm mấv ngàn trượng, trong lúc nhất thời hắc khí cuồn cuộn ngưng tụ thành kiếm hà thôn phệ thiên địa. Khí thế hùng vĩ khiến cấm chế bổn phía VânTiêu điện run lẻn "ô ô".
Cỗ kiếm khí kia cuồn cuộn mãnh liệt lấy Vân Tiêu điện làm trung tâm tràn ra bát phương thiên địa.
Tinh Thiên thế giới, rất nhiều đại năng đểu kinh hãi.
Kình Thiên Cự Kiếm mấv ngàn trượng, hư quang hắc tinh bên ngoài không ngừng rung động, chém ra từng vết rách trong hư không!
Cắt nát hư không!
Sắc mặt Dương Phàm đại biến.
Độ cứng còi của không gian thượng giớii đạt tới trinh độ nào? Dương Phàm tràn đầy cảm
thụ.
Lúc hắn mới tới Thiên giới, muốn phá hóng gạch ngói nơi nàv đểu không dễ dàng.
Vật chất đã chắc chắn như vậy huống chi là không gian vô hình chứa đựng vật chất?
- Ngươi muốn hủv Vân Tiêu điện của ta sao?
Đại Đế vẫn khoanh tay đứng nhìn nhướng mày. tav áo vung lên. Trận đài nơi bổn người biến mất khòi Vân Tiêu cung.
Ngav sau đó trận đài phạm vi vạn trượng xuất hiện ớ một nơi hoang dã ngoài ức vạn dặm.
Thần thông như thế khiến Dương Phàm cùng phẩn đông Tiên Đế của Tinh Thiên thế giới rung động.
- Trực tiếp Dịch chuvển không gian vượt qua ức vạn dặm dễ dàng như vậy! Đây chính là lực lượng của Đại Đế?
Dư quang khóe mắt Dương Phàm nhìn thấv bộ dạng hời hợt của Đại Đe.
Mà đúng lúc này. một kiếm kinh thế không chút cố kỵ của Ám Thiên mang theo một vùng khe không gian nhó bé giống như giólốc màu đen bao phủ cả người Dương Phàm.
về phẩn Vân Vũ Tịch đã sớm bị Đại Đế sử dụng dịch chuvển không gian dời đến bên cạnh mình.
Kiếm hà màu đen như gió lốc tràn ngập khí tức hủv diệt cấm kỵ, có được uy năng có thể nháv mắt hủv diệt thân thể Dương Phàm vài lẩn.
Trong lòng Dương Phàm thớ dài thật dài. Đối mặt Đại Đế thật sự là không biết tự lượng sức sao?
Hắn không chi xem nhẹ uy năng của Đại Đế mà càng xem nhẹ thực lực của Huvển Tiên tam trọng.
Lúc trước thực lực Ám Thiên biểu lộ ra trong Vân Tiêu điện căn bán chi là một góc núi băng.
Vào thòi khắc nguv cơ. không cẩn Dương Phàm phản phó Luân Hồi Bàn kia nang lên một tiếng, nớ rộ ngân vạn tinh quang. Trong phút chốc nó hóa thành cự luân phạm vi vạn truợng rồi bỗng nhiên xoay tròn, hình thành một lốc xoáv luân hirih thôn tính tiêu diệt hết thảy.
Kiểm hà màu đen mang theo ngàn vạn khe không gian sau khi đánh trúng lốc xoáy luân hình tạo nên đốm sáng đủ mọi màu sắc.
Bababa!!!
Nơi hai thứ giao nhau, một vùng đốm sáng đủ màu sắc kia lại tạo nên những gọn sóng không gian, tán ra khí tức hủv diệt nguvên thủy trong sắc màu huvễn lệ mộng ảo.
- Một kiện Pháp bảo miễn cưỡng đạt tới Thứ Thẩn khí trung phẩm lại có thể chính diện ngăn cản lực lượngcủa ta.
Sắc mặt Ám Thiên ngưng trọng, sau đó hàn quang trong mắt lăng lệ. Một tay vung lên. toàn thản dâng lên quang diễm màu đen hoá thành pháp lực thản thông như sông dài, dung nhập tinh thân ý chí cường đại của Huvên Tiên tam trọng rót vào trong thân kiếm đen thui.
Ông-
Bầu trời phía trên La Thiên Tiên Cành run lèn. liên tiếp kinh động rất nhiều đại năng của Tinh Thiên thế giới đang bế quan.
Dương Phàm cảm thấy áp lực chưa từng có. Một kích kiếm đạo chí cường không chút giữ lại của Ám Thiên, dư sức giết hắn trăm lân.
Nhưng ngav tại khoảnh khắc tinh thẩn ý chí cùng kiếm khí tuvệt cường kéo lẻn tới đinh, Dương Phàm hít thớ không thông.
Rung động của cỗ ý chí kiếm đạo ớ sâu trong linh hồn Dương Phàm đột nhiên nhanh hơn gắp mười, gấp trăm lần.
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Rung động của cỗ ý chí kiểm đạo này hòa họp làm một với dao dộng linh hồn của Dương Phàm.
Thản kiếm đen thui trong tav Ám Thiên đột nhiên mất khống chế. hóa thành độ lớn vốn có nghiêng về phía Dương Phàm.
Trong sự run rẩy sợ hãi, thanh Thứ Thẩn khí thượng phẩm này hướng về Dương Phàm cúi đẩu cúng bái.
Sau đó. một tiếng kiếm ngán chí cao vô thượng bễ nghễ hoàn vũ mang theo kiếm ý tử bất diệt kinh sợ khắp vũ nội.
- Cái gì?
Ám Thiên thất thần ngây ra nhưphỗng, cả người run rầy. Ngay cả Đại Đế thần sắc không quan tâm hơn thua cũng biến sắc:
- Vô... Song... Thản... Kiếm...
Trái qua trăm kiếp Luân hồi. ý chí của Vô Song Thần Kiếm lại trớ về thượng giớii.
Choengchoeng...
Tất cả vũ khí hình kiếm của toàn Tinh Thiên thế giớii đểu thoát khòi khổng chế của chủ nhân, hướng về một phía... cúng bái!
Vạn kiểm triều bái!
Giờ khắc này. cà không gian Thiên giới sôi trào chấn động.
Một loại sợ hãi không hiểu dâng lên trong lòng cường giả thất giới!
Thẩn kiếm đen thui đạt tới cấp bậc Thứ Thẩn khí thượng phẩm nin rẩy ỡ giữa không trang, hướng về Dương Phàm cúi đầu cúng bái.
Một giâv trước, nó có uy lực có thể giết chết Dương Phàm trăm lần. mà một giây sau nó lại ngoan ngoãn như vậy, đối với Dương Phàm kinh sợ có thừa.
Chẳng những thẩn kiếm đen thui trước mắt. giờ phút nàv ức ức vạn thanh kiếm của cả Thiên giới đêu run rẩy cúng bái.
Vạn kiếm triều bái!
Khi cảnh tượng này xuất hiện ớ không gian thượng giới, cảnh tượng tráng quan càng hon ngàn vạn lần.
Lúc ớ nhản giới nó là vương giả kiếm đạo. tổ tông của kiếm đạo, không người vượt qua.
Lên tới thượng giới, nó đồng dạng là... Thiên hạ vô song!
Hắn thức tinh...
Dương Phàm vừa thờ một hơi dài nhẹ nhòm lại có chút cáu giận.
Sự thức tinh của Vô Song nhất định có liên quan mật thiết với bí kỹ kiếm đạo tuvệt cường mà Ám Thiên thi triển.
- Vô Song?
Thanh âm Ám Thiên có chút chua xót. ánh mắt nhìn về phía Dương Phàm có vài phản phúc tạp.
Cùng lúc đó. Dương Phàm cảm giác từ nơi sâu trong linh hồn minh có thêm một cỗ khi tức kiếm đạo quen thuộc.
Cái gọi là kiếm đạo ý chí chính là ý chí thuần túy kiếm đạo biến thành, càng thêm đặc thù. cực đoan so với tinh thân ý chí.
Loại ý chí nàv, ngoài kiếm ra không có gì khác.
- Hoàn hảo hắn cũng không hoàn toàn thức tinh.
Dương Phàm tim đập nhanh hơn. cỗ ý chí thuần túy kiếm đạo biến thành phù họp với linh hồn hắn không chút trớ ngại.
Sau đó tinh thẩn ý chí của hắn đột nhiên được tăng lên một trình tự hoàn toàn mới. gần nhưcó thể sánh ngang với cành giới Huyền Tiên tam trọng.
Cỗ ý chí hoàn toàn mới này ẩn chứa một loại mạnh mẽ không gi không thể phá, bó qua hết thảy phòng ngự theo đuôi công kích chí cường.
Ông-
Bỗng nhiên. Luân Hồi Môn khổng lồ trên đinh đầu của Dương Phàm nở rộ một vùng kiếm hà màu bạc, hiện ra dạng hình cung tròn sau đó xoav tròn tốc độ cao.
Sau khi chịu đựng kiếm đạo công kích như cấm kỵ của Ám Thiên trước đó, Luân Hồi B àn đã chịu đựng thương tổn gần như cực hạn.
Có nhản mà không quả.
Mà giờ phút này, sau khi Dương Phàm dung họp kiếm đạo ý chí của Vô Song, cỗ lực lượng nhân quả kia được đề cao tới mức tận cùng dưới tác động của Luân hôi.
Xuy™
Luân bàn thật lớn xoay tròn tốc độ cao. một tầng kiểm khí màu bạc sắc bén chói mắt xoav tròn thành kiếm khi dạng bánh xe tròn thê lãnh.
Theo sự vận chuvển của Luân hồi. cỗ lực lượng kiếm đạo kia lần lượt bị đẩy lên đinh
cao.
Công kích dung họp kiếm đạo cùa Vô Song vốn đã đạt tới một mức độ khủng bố cực đoan.
Mà dưới sự vận chuvển của Luân hồi. cỗ công kích đó lại được tăng lên tới một trình độ càng đáng sợ.
- Không tốt!
Trong lòng Ám Thiên hô to không ổn. theo bán năng giam cẩm thòi không khu vực mình đứng.
Khi thời không bị giam cẩm, hết thảv công kích cùng thẩn thông đểu sẽ hiện ra trạng thái ngưng đọng.
Nhưng thời không vừa bị giam cẩm...
Xuy-
Một kiếm mang hình cự luân đường kính chừng ngàn trượng sinh sôi không thôi, árih bạc lóng lánh tỏa ra từng tia sáng rực rỡ huvễn lệ, trong khi cấp tốc vận chuvển xuvên qua thân thể hắn như một tia chóp.
Thời không giam cẩm bị phá tan trong khoárih khắc giống nhưgiấv móng.
Xuy... Ti ti—
Trên mặt Ám Thiên vẫn giữ biểu tình chết không nhắm mắt, thân thể từ trên xuống duới xuất hiện một vết máu chinh tề vô cùng.
Sau đó. thân thể bị chia làm hai phẩn đểu nhau từ trên xuống dưới.
Máu tươi văng khắp nơi.
Thi thể chia làm hai nửa, linh hồn cũng tan biến.
Giờ khắc này, thiên địa lặng ngắt như tờ.
Trổng vắng không tiếng động.
Một cường giả Huvền Tiên tam trọng cứ như vậv ngà xuống.
Cường giá đinh như vậy. dõi mắt thất giớii đều là cầu mà khó được.
Thực lực của Ám Thiên tuy cường đại hơn Dương Phàm gấp chục, trăm lần.
Nhưng hắn rất khó giết chết Dương Phàm, cũng quá xem nhẹ lực lượng khủng bố được sinh ra sau khi "Vô Song kiếm đạo" dung họp với Đại Luân Hòi.
Bất kể người nào trong hai người nàv đều có tư cách tiếu ngạo thất giới.
Sau khi bọn họ kết họp. không chi đon giản là chồng chất một cộng một bang hai mà là tăng lên gấp mấv lần.
Sau khi giết chết Ám Thiên, Dương Phàm không khói ngẩn ra.
Không xong!
Ám Thiên nàv là đệ nhất tâm phúc dưới trướng Đại Đế. giết chết hắn Đại Đế còn bỏ qua cho minh sao?
- Ha ha. các ngươi choi đùa không tệ.
Vân Tiêu Đại Đế mim cười một cách ngoài ý muốn.
Trên mặt hắn không có tức giận chân chinh cũng không có sát V. ngược lại rất tán thướng đánh giá Dương Phàm.
- Đây... Đâvrốt cục là chuvệngì xảy ra?
Dương Phàm cảm giác không thích họp.
Vốn hắn cho rang sau khi giết chết Ám Thiên nhất định sẽ phải hứng chịu cơn thịnh nộ của Đại Đế.
Nhưng kết quả cuối cùng hoàn toàn ra ngoài dự đoán.
Chẳng lẽ Đại Đế căn bản không quan tám sự sống chết của Ám Thiên?
Rốt cục ánh mắt Đại Đe nhìn về phía thi thể bị chém thành hai mánh máu chảv đầm đìa. hơi nhíu mày.
-Hồi!
Đại Đế khoát tav.
Nháy mắt thi thể bị chém thành hai mảnh máu tươi đầm đìa bị giam cẩm trong hư không.
Kế tiếp, chuvện khiến Dương Phàm rung động vạn phẩn đã xảy ra.
Hai mánh thi thể máu chảv đầm đìa sau khi thời không giam cẩm lại chậm rãi hướng lên trên.
Thi thể bav lên. lộ tuyến quỹ tích vận hành giồng như đúc với rơi xuống lúc trước.
Máu văng khắp nơi chậm rãi thu vào trong thi thể.
Hết thảy hết thảy giống như hình ảnh đang quay ngược.
Khoárih khắc này, đám đại năng của Thiên giới đang quan sát nơi đâv đểu ngừng hô hấp.
- Không đúng, không đúng!
Dương Phàm hít sâu một ngụm khí lạnh.
Hết thảy xảy ra trước mắt không giống như hình ảnh quav ngược.
Hắn trơ mắt nhìn hai mảnh thi thể dựa bay lên theo quĩ" tích trước đó, nhập lại. cuổi cùng hình thành Ám Thiên nguvẻnbản.
Thậm chí đến cuổi cùng còn có thể nhìn thấy vết máu trên thân Ám Thiên từ trên xuống dưới.
Xuy-
Kiểm quang dạng cự luân kia từ trên người Ám Thiên ngược trớ về theo đường cũ, saud đó trở về Luân Hồi Bàn trên đinh đẩu của Dương Phàm.
Ngô... ông--
Luân Hồi Bàn run rẩy kêu một tiếng, Dương Phàm ngây ra tại chỗ.
- Đa tạ Đại Đế thẩn thông hồi thiên.
Ám Thiên quỳ gối bên cạnh Đại Đe nói vói vẻ cám kích vô cùng, trong mắt mang theo kírih ngưỡng vô hạn.
- Thời gian đảo lưu.
Dương Phàm phun ra bốn chữ vạn phần tối nghĩa.
Đây là thẩn thông cấm kỵ nghịch chuyển thời gian, cũng không phải là Hồi thiên chi thuật gì cà.
Tình cảnh vừa phát sinh vừa rồi chính là quay ngược lại hình ảnh Dương Phàm giết chết Ám Thiên.
Nói một cách đon giản: Dương Phàm với Đại Luân Hồi kết họp Vô Song kiếm đạo giết chết Ám Thiên vốn đã trờ thành sự thật.
Nhưng là Đại Đế lại khién thời gian quav ngược trớ về, trở lại trước khi Ám Thiên chưa chết.
Thần thông nàv cao hơn Hồi thiên chi thuật khôngbiết bao nhiêu trình tự.
Y thuật dù mạnh tới đâu cũng có bệnh nan ý không thể trị hết. Nhưng nếu là quay ngược thòi gian trở lại trước đó, hết thảy đểu sẽ trờ thành có thể.
Đồng thời, rất nhiều cường giả Thiên giới quan sát kỳ tích này khiếp sợ vạn phẩn.
- Đây là thẩn thông của Đại Đế? Ngay cả thời gian có thể quav ngược, còn có gì là bọn họ không làm được?
Đại Đế chung quỵ đứng ớ đinh nhất của thất giới, chúa tể vận mệnh thiên địa, nhìn xuống chư thiên hoàn vũ.
Truyền thuyết bọn họ không gì không làm được, sự thật quả là như thế.
Trong lòng Dương Phàm nhấc lên sóng gió ngập trời, thật lâu sau khó thể bình phục.
Hắn càng thêm nghĩ đến một khả năng: Thọ nguyên của hắn chi mới mười mấv vạn năm. Nếu Đại Đe cho thòi gian quay ngược khiến hắn trờ lại mười mấy vạn năm trước...
Mười mấv vạn năm trước hắn còn là một tu sĩ Ngưng Thẩn K.V. thậm chí là một phàm nhản còn chua bước lẻn con đường tu luyện.
Vừa nghĩ đền đây, hắn thấy trong lòng phát lạnh, linh hồn run rẩy.
Thời gian đảo lưu. thật sự là đáng sợ!
Thời gian đảo lưu có thể ảnh hướng đến Dương Phàm vốn ớ trong Đại Luân Hồi hayko còn là một ẩn số.
Nhưng mặc kệ kết quả như thế nào. Dương Phàm cũng không dám thử.
Lẩn đẩu tiên trong đời hắn đột nhiên cám thấy được: Dưới tình huống thẩn thông pháp lực bẳng nhau, thọ nguvên quá ít cũng có chỗ hỏng. Tỷ nhưthời gian đào lưu này, hắn chi có mười mấy vạn năm mà Tiên Đẻ bình thường đêu sống mấy ngàn vạn năm thậm chí là vài trăm ức năm. Năng lực chống cự thòi gian đảo lưu khẳng định mạnh hơn một chút.
Tóm lại. ờ trước mặt Đại Đế có khá năng Dương Phàm không có lực trả đòn.
Chính như lúc trước Du Vân Tiên Đế từng nói:
- Đại Đế mạnh bao nhiêu ngav cà ta cũng không biết. Nhưng là ta biết một điêm, ớ trước mặt Đại Đế ta không có sức phán kháng cũng không có cơ hội ra tav.
Bất luận là Du Vân Tiên Đế Huỵển Tiên nhị trọng hav là Ám Thiên Huyền Tiên tam trọng có lẽ cũng không có gì khác nhau.
Dương Phàm phát hiện mình vẫn đánh giá Đại Đế quá thấp.
Bá!
Đại Đế vung tay, không gian nơi mấy người lại thav đổi, trờ về trong Vân Tiêu điện.
Dịch chuvển không gian tức là đem một vùng khu vực không gian dịch chuvển đến một khu vực khác cũng bao gôm mọi sinh linh vật chất trong khu vực không gian đó.
Thủ đoạn nhưthế mạnh hơn thuấn di. na di không biết bao nhiêu lẩn.
- Dương Phàm.
Đại Đế lại lên tiếng.
Dương Phàm thu hồi Luân Hồi Bàn. nhưng linh hồn vẫn dung họp với kiếm đạo ý chí của Vô Song.
- Ngươi không tiếc mọi thứ đối mặt bản đế thậm chí không sợ sống chết, có thể nói là dũng khí có thừa. Nhưng hết thảy rốt cục là vi cái gì?
Ván Tiêu Đại Đe thản nhiên hỏi.
Dương Phàm chậm rãi đi tới gần Đại Đế. cùng Vân Vũ Tịch bốn mắt nhìn nhau.
- Dương đại ca.
Ván Vũ Tịch lại được tự do. nước mắt nhưmua bổ nhào vào lòng hắn.
Dương Phàm nắm chặt tav Vũ Tịch, nhìn thẳng Vân Tiêu Đại Đế, trịnh trọng nói:
- Vãn bổi cả gan tới gặp Đại Đế câu hôn, hy vọng có thê ớ cùng một chỗ với Vũ Tịch.
-Cầu hôn?
Ván Tiêu Đại Đế hơi nhướng mày.
Cẩu hôn... cẩu hôn quang minh chính đại.
Dương Phàm nhìn chăm chú vẻ mặt Đại Đe: Chẳng lẽ không đồng ý?
Trầm ngâm một lát, Vân Tiêu Đại Đế lắc đẩu:
- Không được!
Không được!!!
Hai chữ, đơn giản như vậy nhưng như cự chùv ngàn cân đánh lẻn tâm thẩn Dương Phàm.
- Không được?
Kết quá cuối cùng nàv khiến Dương Phàm có chút chua xót:
- Vì sao?
Không được, ắt phải có mộtlv do.
- Là tu vi vãn bối không đủ hav là tài lực không đú? Đại Đế có thể nói rõ vãn bối thiếu hụt ớ đâu mà không có tư cách lấy Vũ Tịch hav không?
Ánh mắt Dương Phàm nhìn thẳng Đại Đế. không có một tia nhượng bộ.
- Tư cách? Ha ha, ai nói ngươi không có tư cách?
Vân Tiêu Đại Đế cười to.
Dương Phàm ngẩn ra.
- Bản đế cũng không dối lòng. Ngươi chẳng những có tư cách mà còn là có tiềm lực nhất trong số sinh linh ta từng gặp. cùng có tu vi tiến triển nhanh nhất: Thời gian ngắn ngủi mười mấy vạn năm ngươi đã có thực lực khiêu chiến Huvền Tiên tam trọng. Chi cần cho ngươi đủ thời gian, trờ thành Đại Đê cùng không phải không có khả năng.
Vân Tiêu Đại Đế dùng ánh mắt thướng thức nhìn phía Dương Phàm.
Rất hiển nhiên, Đại Đế cho 1"
ẳng Dương Phàm có tư cách này.
- Càng trọng yếu hơn là: Ngươi chinh là nam nhân mà Vũ Tịch thật sự thích.
Ý cười khóe miệng Vân Tiêu Đại Đế càng thêm không thể nắm lấy.
Dương Phàm nghi hoặc vạn phẩn.
Với thành tựu hiện nay của hắn, hoàn toàn có tu cách lấy Cửu Công chúa, lại thêm là nam nhân mà Vân Vũ Tịch vẻu sâu đậm.
Có thể nói là người được chọn tốt nhất!
Nếu đã như vậy, vì sao Đại Đế không đáp ứng?
- Dương Phàm, nể tấm lòng hết sức chân thành của ngươi, bản đế hói ngươi một vấn đề cuối cùng.
Ánh mắt của Đại Đế nghiêm rúc nhìn thẳng Dương Phàm, mang đến cho hắn áp lực lớn
lao.
Giờ khắc này. Dương Phàm có một loại cám giác sai tẩt cả bí mật đểu không thể che giấu.
- Xin mời Đại Đế.
- Nếu bản đế yêu cầu ngươi dùng Nghịch Thẩn Thuế Thiên Huyết làm sính lễ. ngươi có nguyện ý hav không?
Hết thảv sự vật trong thiên địa trờ nên mơ hồ không rồ, thậm chí nhạt đi chi còn lại Dương Phàm cùng Đại Đế.
Nghịch Thẩn Thuế Thiên Huvét?
Sắc mặt Dương Phàm ngưng trọng: Chẳng lè Vân Tiêu Đại Để này ham muốn Nghịch Thẩn Thué Thiên Huyết của minh?
Dương Phàm cúng Vân Tiêu Đại Đế bốn mắt nhin nhau, suy nghĩ bay vút, cảm quan Điệp Liên hcùng thẳm thắu thiên địa vạn vật.
Mơ hồ Dương Phàm bắt giữ đến đưỡng nét tươi cưỡi nơi khóe miệng của Đại Đế, lại phảng phất như hư ảo.
Vào lúc hai người nhìn nhau. Vũ Tịch không nghe được thanh âm của họ.
Sau khi trầm mặc hồi lâu.
- Nếu Đại Đế đáp ứng gả Vù Tịch cho vàn bối. vàn bối nguvện ý dùng Thẩn Huỵá làm sính lễ...
Dương Phàm vẻ mặt bình thản nói.
Cho dù Nghịch Thẩn Thué Thiên Huvết có lực háp dẫn rắt lớn đối với Dương Phàm nhưng mục tiẻu cuối cùng hắn theo đuổi là đại đạo Tiẻn Hồng.
Càng về sau ý nghĩa của thán thể càng ngàv càng nhỏ. Dương Phàm thậm chí có thể tùy ý Luân hồi tán sinh. Thần Huyết dùng trên người hắn khó thể phát huy công hiệu lớn nhất.
Còn nữa, Vân Vũ Tịch là một trong hai nữ nhản cuộc đời này Dương Phàm yêu nhất.
Neu có thể quang minh chính đại lấy nàng về, Dương Phàm được hưỡng "Tề nhân chi phúc", khònguổng cuộc đời này, cũng có thể toàn tâm thôi diễn đại đạo Tiên Hồng.
- Tốt, tốt, tốt!
Đại Đế nhìn hắn thật sâu. nói liền ba từ "tốt".
Dương Phàm căn bản không hiểu đẩu cua tai nheo ra sao.
- Như vậy là... Đại Đe đồng ý?
Trong lòng Dương Phàm thỡ ra một hơi nhẹ nhõm.
Lúc này Vân Vũ Tịch có thể nghe thắv thanh ảm. trên khuôn mặt như hoa sen lộ ra thẩn sắc khẩn trương chỡ mong.
Nàng khôngbiểt Dương Phàm cùng Đại Đế thương nghị cái gì.
Tuy nhiên nghe giọng điệu dường như sắp đạt thành.
- Không được.
Đại Đế vẫn lắc đầu.
vẫn còn không được!!!
Trong lòng Dương Phàm dâng lẽn lửa giận vô danh.
Quá thật là khinh người quá đáng!
Nghịch Thẩn Thuế Thiên Huvét. đó chính là trân bảo thất giới!
Đại Để này là lòng tham không đáy hav là hấp dẫn của Thẩn Huyết đổi với hắn không lớn như trong tưởng tượng?
- Vì sao?!
Dương Phàm hít sảu một hơi. chi nói ra hai chữ.
Giờ phút này, kính ý vốn có của hắn đổi với Đại Đế không còn lại chút nào.
- Bời vì... bản đế đà gà Vũ Tịch cho Ngao Thanh, con thứ chín của Long Hoàng Tổ.
Đại Đe lộ vẻ tiếc nuối nói.
Cái gi!!!
Sắc mặt Dương Phàm đại biến.
Làm sao có thể như vậy?
Ngao Thanh, con thứ chín của Long Hoàng Tổ?
Dương Phàm đột nhiên nhớ tới, lúc trước hắn mới đảm nhiệm Tiểu đội trưởng tiên vệ, từng thấy hai cha con Long Hoàng Tổ tới Vân Tiêu cung một chuvến.
Chẳng lè chính là lần đó...
- Nếu không tin. ngươi có thể hòi Vũ Tịch!
Đại Đế lộ ra bộ dạng chuyện không liên quan đến mình, phủi tay làm ngơ.
- Vũ Tịch, thật sự có chuyện này sao?
Ánh mắt Dương Phàm nin lẻn. khó tin nhìn phía Vân Vũ Tịch.
- Chuyện này...
Hai mắt Ván Vũ Tịch ướt át ửng đò nhưng lại nói không nên lỡi.
- Rốt cục là như thế nào?
Dương Phàm rốt cục nồi giận, nói gần như gầm lẻn.
Theo hắn tức giận, kiếm đạo ý chí của Vô Song dung họp với linh hồn phát ra kiếm ý kinh thiên.
- Trước khi gặp Dương đại ca. Vũ Tịch vẫn nghĩ rằng tình yêu giữa chúng ta chi là một giấc mơ. Hơn nữa giắc mơ đó thật mỏng lung, sau khi tinh lại dẳn dẳn nhạt đi. Thắng đến lấn đẩu tiên gặp mặt đại ca trong hiện thực ở Hàn Yên đàm, trí nhớ trong mơ mới chính thức hóa thành sự thật, trờ thành trí nhớ chán chính không thể xóa nhòa...
Vân Vũ Tịch nức nở không ngừng.
Xét cho cùng, tinh yêu tại Phàm giới là tinh yêu giữa kiếp trước của Dương Phàm và một hóa thân của Vũ Tịch.
Đối với Dương Phàm mà nói. đó là trí nhớ tình yêu của kiếp trước kéo dài tới hòm nay.
Đối với Vũ Tịch mà nói. đó là tinh yêu trong mạ trí nhớ trong mơ. Sau khi tinh lại dẩn dẳn nhạt đi. mờ mịt mà hư vô.
Thẳng đến khi hai người chân chính gặp nhau mới đưa tình yêu mộng ảo vượt qua Luân hồi này vào hiện thực.
Khúc chiết nguyên do trong này, trà Dương Phàm, Vũ Tịch, Đại Để. ai có thể hiểu được?
Ám Thiên đứng trầm mặc ỡ một bèn. nghe đến đó cũng mơ hồ đoán ra một chút, trong lòng không khói hâm mộ:"Vận khí của Dương Phàm này thặt sự là tổt đến nghịch thiên. Lúc ỡ Phàm giới cùng đã cùng Cửu Công chúa yêu sâu đậm trong mơ".
Đương nhiên, vặn khí chi là một phương diện.
Nếu Dương Phàm không có phẩn chấp nhất và kiên tri cũng sẽ không đuổi tới Thiên giới, do đó khiến tinh yêu trong mơ này vượt qua Luân hồi. chán chính hóa thành sự thật.
- Cho nên. ngày đó phụ hoàng nói đền việc hôn ước Vũ Tịch cũng không phán đối. Chuyện này vẫn không dám nói với Dương đại ca. Muội sợ...
- Muội sợ cái gì?
Cơn tức của Dương Phảm vơi đi. đại khái đoán được nguyên nhân hậu quả.
Hôn ước đó trước khi Dương Phàm cùng Vũ Tịch gặp mặt trong hiện thực. Lúc ấy Vân Vũ Tịch là Cửu Cóng chúa nhu thuận nhắt trong cảm nhận của Đại Đe. Đoạn tình yêu trong mơ kia cho tới bây giờ chi coi là hư ào. Là người con nhu thuận nhất. Vũ Tịch cũng không phản đối hòn ước do Đại Đế an bài.
Dù sao là con gái của Đại Đế. khõngphài tẳm thường. Hòn ước vẫn do cha mẹ an bài.
- Muội sợ... mất huynh vĩnh viễn.
Ván Vũ Tịch nước mắt dàn dụa. nắm chặt tay Dương Phàm không chịu buông ra.
Dương Phàm thỡ ra một hơi. yên lặng sắp xếp lại mọi chuvện.
Trong lúc này, Đại Đế cùng yên lặng quan sát hắn.
- Ta hiểu rồi.
Thẳng đến lúc. Dương Phàm gặt gật đấu. lau khô nước mắt trên mặt Vũ Tịch, may mắn vạn phẳn nói:
- Nếu ta muộn thêm vài vạn năm nữa. có thể sè chân chính mất muội...
Hai ngưỡi bốn mắt nhin nhau, nồng nàn say đắm.
Cuối cùng. Dương Phàm lại nhìn thắng Đại Đế. lời nói khẩn thiết:
- Tin tường Đại Đế cũng hiểu được tình vêu sâu đậm giữa vàn bối cùng Vũ Tịch. Vàn bối cũng nguyện ý đưa Nghịch Thần Huyết ra, có thể thấy được thành ý. Nếu đã như vvậ. vì sao hôn ước này không thể giải trừ...
Đại Đế xoav người, chắp tay sau lưng chi nói hai chữ:
- Hứa hẹn.
Hứa hẹn.
Dương Phàm nghe hai từ đó. có chút không rò.
Vân Vũ Tịch cười chua xót:
- Cả đời phụ hoàng nói một là một hai là hai. lời hứa ngàn vàng...
Ám Thiên trầm mặc không nói cũng lên tiếng:
- Dương Phàm, từ trước tới giờ Đại Đe đều là "nhất ngòn cửu đinh", khắp thất giới ai cũng biết tiếng. Lỡi ngưỡi nói còn hữu hiệu hon so với lời thề tâm ma. Khai đình mồi mười ức tám ngàn vạn năm một lần. nếu Thiên Đế không hiện thán chính là do Đại Đe quyết sách tam giới. Bời vậy có thể thấy được phần nào...
Dương Phàm nghe vậy không khòi ngẳn ra, không nghĩ tới Đại Đe không gi không làm được này lại có một việc như vậy không làm được.
- Cho nên. Đại Đe vì lời hứa ngàn vàng thậm chí có thể bò qua sự hấp dẫn của Nghịch Thẩn Thuế Thiên Huyết?
Dương Phàm chăm chú nhìn bóng lưng Đại Đẻ.
Giờ khắc này hắn đột nhiên cám thấy được, Đại Đe có thể được nhiều người tôn sùng như vậy tự nhiên là có đạo lý.
- Dương Phàm, ngươi có thể đi...
Đại Đẻ đưa lưng về phía hắn. đột nhiên lên tiếng.
Đi?
Dương Phàm ngần ra. Đại Đé không đáp ứng hòn sự nhưng cũng không thương tổn hắn. lại muốn hắn đi.
Chi là hắn cám thấy dường như từ "Đi" này có thâm ý khác.
- Chẳng lẽ muốn bản đế đích thản ném ngươi vào không gian hồn loạn?
Vân Tiêu Đại Đẻ quát lạnh một tiếng.
Một cỗ ý chí chúa tể thiên địa vạn vật ẩm ầm phủ xuống.
Phốc!
Một cái ý niệm, Dương Phàm lập tức hộc máu bị thương.
Đối mặt Đại Đế. hắn căn bản không có sức phán kháng.
Nếu nguyện ý, một ý niệm của Đại Đé có thể khién hắn tan thành mây khói.
- Được, ta đi!
Dương Phàm lau vết máu, chút thương thế này chi khoảnh khắc là thản thể hắn có thể khôi phục.
Dứt lời, hắn đột nhiên kéo tay Vân Vũ Tịch:
-Đi!
Ván Vũ Tịch kinh hô một tiếng, còn không hiểu được chuyện gì thi đã bị Dương Phàm mang ra Vân Tiêu điện.
- Dương Phàm, lá gan ngươi thật lớn dám mang Cửu Công chúa bỏ trốn!
Ám Thiên quát lớn một tiếng nhưng đuồi theo rất thong thả.
- Trong phạ̣m vi Vân Tiêu cung cai quán, người có thể bắt giữ Dương Phàm, bản đế sẽ trọng thường.
Thanh âm của Đại Đé vang khắp địa vực vô cùng rộng lớn trong phạm vi thế lực Vân Tiêu cung.
Tức thi cả Tinh Thiên thế giới xôn xao.
Dương Phàm kéo tay Vân Vũ Tịch dùng tốc độ hanh nhắt thi triển Luân hồi na di.
Không tiếc mọi giá tiêu hao căn nguyên lực. mồi một lấn Đại Luân Hồi na di của Dương Phàm có thể vượt qua vạn ức dặm.
- Đại ca, huynh muốn mang ta đi đâu?
Vá́n Vũ Tịch lo lắng mà chờ mong hòi.
- Tinh Thiên thế giới, chi sợ không còn nơi dừng chân. Chúng ta đi Tinh Hà thế giới.
Dương Phàm quyết đoán bay về phía lối ra vào Tinh Hà thế giới.
Tinh Hà thế giới mênh mông khôn cùng, nếu có thể trốn tới đó có thểbinh an vô sự.
Sỡ dì Dương Phàm không trốn vào Tiểu thế giới Mệnh Hạch là bời vì một loại điềm báo.
Tinh Thiên thế giới này có thể coi là nơi căn nguyên của tam giới. Cường giả đại năng rất nhiều, trốn trong Tiểu thế giới cũng có khả năng bị phát hiện.
Mà bản thán Dương Phàm thì không thể dùng bản thể tiến vào Tiên Hồng Không Gian.
Không tiếc mọi giá thi triển Đại Luân Hồi na di. ước chừng nửa nén hương rốt cục Dương Phàm tới lối ra vào Tinh Hà thể giới.
Phía trước có một vành đai gió lốc tủ vong, hoàn toàn do gió lốc không gian tạo thành. Tồn tại rắt nhièu sóng gợn không gian cùng một sổ khe không gian.
Chi có đạt tới trinh tự Tiên Đế mới có thể vượt qua vành đai gió lốc này.
Nhưng Dương Phàm vừa tới vành đai gió lổc tử vong, phát hiện hướng cửa vào có mưỡi vạn tiên vệ đóng giữ. cũng có hai vị Tiên Đe tọa trần.
- Sao lại thế này?
Dương Phàm chấn động.
- Vân Tiêu cung cùng nơi nàv có Truyền tống trận cố định quy mô lớn. Nơi nàv chẳng những là lối ra vào Tinh Thiên thế giới cùng Tinh Hà thể giới mà còn phong ắn thông đạo với hạ tam tiới. Đây là nơi trọng yếu của chiến trường thượng cổ.
Ván Vũ Tịch giải thích.
Vút Vút Vút Vút —
Mười vạn tiên vệ vây kín lối vào vành đai gió lốc tử vong.
Một gà Tiên Để trong đó là người quen cũ của Dương Phàm - Du Vân Tiên Đẻ!
Dương Phàm cưỡi chua xót. không nghĩ tới sè gặp Du Vân Tiên Đe.
- Dương Phàm, bó tay chịu trói đi.
Một Tiên Đe khác quát lạnh. Dương Phàm nhận ra hắn. đó là Phó cung chũ Vân Tiêu cung.
- Nếu ta cố ý muốn thông qua thì sao?
Dương Phàm cười lạnh lùng.
- Mặc dù chúng ta không thể bắt ngươi, nhưng muốn ngăn cản kéo dài một lát cũng không phải việc khó.
Phó cung chủ kia bộ dạng nắm chắc thắng lợi.
Hai vị Tiẻn Đế đều là Huyền Tiên nhị trọng, dưới tình huống liên thủ không phái tẳm thường. Huống chi còn có mắỵ trăm Tiên Quản, chục vạn tiên binh tiên tướng có thể tạo thánh trận phập cường đại.
Đội hình cưỡng đại như thế đủ hình thành trờ ngại đối với Dương Phàm.
Một khi kéo dài giâỵlát, tới lúc đó cưỡng giả Thiên giới buông xuống, sè cực kỳ bất lợi đối với Dương Phàm.
- Dương Kỳ...
Du Vân Tiên Đe cười lên tiếng:
- Ta tới đưa tiễn ngươi, mau dẫn Cửu Công chúa rời đi đi.
Đưa tiễn?
Dương Phàm nhìn hắn với vẻ khó tin.
- Đi mau!
Du Vân Tiên Đe nói là làm ngay, bồng nhiên vung tay.
Bábábá!
Trong phút chốc, mưỡi vạn tiên binh tiên tướng nhường ra một con đường.
- Du Vân Tiên Để. Ngươi dám trái lệnh Đại Đe.
Phó cung chủ kinh sợ thét lớn.
- Ha ha. Đây đểu là tiên vệ thủ hạ của ta.
Du Vân Tiẻn Đe thản nhiên cười. Đám tiên vệ này đểu nghe lệnh hắn.
- Du Vân, bão trọng. Bẳng hữu nhưngươi. Dương Phàm ta giao định rồi.
Dương Phàm cảm kích nhìn hắn một cái, kéo tav Vân Vũ Tịch bắn nhanh vào vành đai gió lổc từ vong kia.
- Đừng quên ước định giữa chúng ta!
Du Vân Tiẻn Để cười lớn. thân hình nhoáng một cái ngăn cản Phó cung chủ đang muốn cản đường.
Ba... ẩm ầm~
Hai người giao kích mấv chường. Du Vân Tiên Đế kêu một tiếng đau đớn. bị đẩy lui mấy chục trượng, khóe miệng ri máu.
Tu vi của hắn hơi kém hơn Phó cung chủ Huyền Tiên nhị trọng đinh một chút.
Mà giờ phút này bóng hai người Dương Phàm đà sớm biến mắt trong vành đai gió lốc tử vong.
- Du Vân, ngươi làm vậy đáng giá sao?
Phó cung chủ cười giận nói.
- Ta sè tạ tội với Đại Đế...
Du Vân Tiên Đé lạnh nhạt đáp lời. sau đó cưỡi khè:
- Đáng giá hay không là ở bản tâm của ta. Hắn là bẳng hữu Du Vân ta tán thành. "Đưa tiễn" bẳng hữu không phái là chuyện đương nhiên sao?
- Ngươi... ngươi...
Phó cóng chủ tức giận, nhắt thời tắc lời.
Vân Tiêu điện.
- Đại Đế. ngài thật là dụng tâm lương khổ, không ngờ để mặc Dương Phàm dẫn Cửu Công chúa chạv trốn.
Ám Thiên cung kính nói.
- Tuv bản đế "nhắt ngôn cửu đinh", nhưng hòn ước này... vị tất không thể phế bò.
Đại Đế mim cười:
- Vậy phải xem ngộ tính cùng tạo hóa của Dương Phàm.
- Du Vân kia dám vi phạm ý chí của ngài, quang minh chính đại "Đưa tiễn" Dương Phàm.
Ám Thiên vẻ ác liệt nói.
Vi phạm ỷ chí của Đại Đế cơ bản không có gi khác với việc nghịch thiên mà đi.
- Đưa tiễn?
Đại Đế cười lớn:
- Tiểu tủ Du Vân này thật là đáng yêu. Bàn đế rất tán thường...
Đại Đế treo thướng ớ Vân Tiêu cung nhấc lên một cơn lốc thật lớn cuốn khắp La Thiên Tiên Cảnh.
Một nhản vật có gan trực diện khiêu chiến Đại Đế đã đủ thành một đoạn truyền kỳ trong thất giới.
Cái tên Dương Kỳ vốn yên lặng vô danh dần dần được cường giả thất giới biết đến.
Dù sao từ xưa đến nay cường giả khiêu chiến quvền uy của Đại Đế. không ai có thể toàn thân trớ ra.
Mà tin tức chán chính chấn động Thiên giới lại là Cửu Công chúa Bích Dao Cung bó trốn.
Nhân tài mới xuất hiện với cái tên "Ngòi sao kỳ tích" cùng Cửu Công chúa trình diễn một câu chuyện ái tình thẩn thoại, khắc cốt minh tâm, khiêu chiến quyển uy tối cao. ngày sau lại càng trớ thành một đoạn giai thoại.
Tin tức chấn động Thiên giớii này với Tinh Thiên thế giớii làm trung tâm đẩu tiên là truyền khắp thượng tam giới rồi sau đó chấn động toàn bộ thất giới.
Bích Dao Vân Tiên hoàn mỹ nhất Tinh Thiên thế giới, mộng ảo hoàn mỹ trong vô sổ cảm nhận của nam nhản thất giới không ngờ bó trốn cùng một người phi thăng mới xuất hiện.
Việc này khiến vô số người ngưỡng mộ. theo đuổi Cửu Công chúa thương tâm muốn chết.
Vô hình trung Dương Phàm dường nhưtrớ thành "Kẻ thù chung" trong cảm nhận của vô số nam nhân của Tinh Thiên thế giới.
Đương nhiên cũng không thiếu một số ít người biết lai lịch chân chính của Dương Kỳ này.
ờ sâu trong bổn biển rộng lớn khôn cùng của Tinh Thiên thế giới.
Noi đáy biển sâu ngàn vạn dặm có một tỏa Long cung quanh quẩn hào quang chín màu mù mịt đứng sừng sững ở đáv biển sâu.
Sự tồn tại của nó khiến vô số vêu thú thủy tộc nơi biển sâu kính sợ có thừa không dám tới gần mảy mav.
Gió lốc sóng biển rung chuyền trong hải vực sau khi tiép cận Long cung chín mẩu nàv cũng trớ thàn gió êm sóng lặng.
Vô hình trung nó như trớ thành cấm kỵ của thế giới Tinh Thiên hải vực.
Nó chính là chúa tể vô thượng của toàn bộ thế giới Tinh Thiên hải vực - Cửu Long cung.
Lịch sử của Cửu Long cung một trong bốn thế lực chúa tể có thể ngược dòng về lúc thất giới sơ khai, ớ tam giới trà Vô thượng Thiên đình thì nó là cổ xưa lâu đòi nhất.
Nghe đồn Cửu Long cung chướng khống bốn biển, thế lực quản lý lớn nhất, nội tinh thảm sâu nhất; có vô sổ bảo bối tiên gia thất truỵên khiến phán đòng tiên nhân của thất giới hướng về.
Theo sách cồ ghi lại, kho báu Cửu Long ờ noi đáy biển sâu ẩn chứa sổ lượng bảo vật kinh người, bất kỳ một kiện nào đêu vô giá đủ khiên Tiên Đẻ đó mắt.
Tài phú tư bản của Cửu Long cung tự nhiên là đệ nhất có một không hai thất giớii.
Nhưng người dám can đảm có ý đồ nhòm ngó thường không có kết cục tốt.
Trong thất giới nàv ai có thể gánh chịu cơn giận của Long Hoàng Tổ?
Pháp lực thẩn thông của long hoàng tổ chẳng những số một số hai Thiên giới mà dõi khắp thất giớii cũng là đánh đâu thắng đó không gì cản nôi.
Đêm khuva cùng ngàv Dương Phàm cùng Cửu Còng chúa bó chạy, tiến vào vành đai gió lốc tử vong.
Trongmột tỏa cung điện thủv tinh xa hoa lộng lẫy được tương khám vô số Dạ minh châu của Cửu Long cung.
- Phụ hoàng, cầu ngài làm chủ cho hài nhi. Cửu Công chúa của Bích Dao cung không ngờ bị tên phi thăng kia đoạt đi rồi, điêu này làm cho con không còn mặt mũi nào gặp người.
Ngao Thanh con thứ chín của Long Hoàng Tổ quv trên mặt đất. lòng đầy lửa giận tố cáo.
Ngao Thanh là con thứ chín của Long Hoàng Tổ, thản mặc giáp nhẹ đẩu có sừng tím nhìn qua vài phẩn non nớt.
Mặc dù nhìn qua tuổi của Ngao Thanh không lớn nhung là một người có thiên phú cao nhắt trong chín người con của Long Hoàng Tô.
Trong thòi gian mấy trăm vạn năm ngắn ngủi hắn tấn chức Huvển Tiên nhất trọng, lại thêm Long tộc có ưu thế thiên phú được tròi ưu ái, thản thòng pháp lực lại càng ngạo thị cùng cấp.
Sau một lúc lâu. Ngao Thanh thêm mắm đặm muối, nói rõ đẩu đuôi một lẩn.
- Nào có lý đó! Con dâu tương lai của Cừu Long cung ta, hắn cũng dám cướp!
Long Hoàng Tổ ngồi trên tử kim bào tọa giận tím mặt vỗ bàn đứng bật đậy:
- Đâv không chi liên quan đến thê diện của ngươi mà càng khiến danh dự của Cừu Long cung ta mất hết!
- Xin phụ hoàng ra tay làm chủ cho hài nhi. vãn hồi uy danh của Cửu Long cung.
Ngao Thanh cám thấy mừng thẩm liên tục phụ họa.
- Hừ. thứ không có tiền đồ. Vợ tương lai của ngươi bị cướp đi. không biết tự đi cướp về? Ta đường đường là Long Hoàng Đại Đế một phương, vi một hậu bối mà chuvện bé xé ra to tự mình ra tay. Chẳng phải khiển bá chủ các phương của thất giới cười đến rớt răng?
Trong mắt Long Hoàng Tổ phát ra lãnh quang, một cỗ hàn ý bao phủ khiến toàn thản Ngao Thanh run lên.
Long Hoàng Đại Đe là nhân vật chúa tể một phương của tam giới lại đích thán ra tay vì một người phi thăng quá thật rất mất phong độ.
- Nhưng Dương Phàm nàv không phải tẩm thường, nghe đồn sớ hữu Nghịch Thẩn Thuế Thiên Huvết lại mang ý chí của Vô Song Thán Kiếm, pháp lực thân thòng gân như có thê chém giết cường giả HuyềnTiên tam trọng. Hài nhi khôngphải địch thủ.
Ngao Thanh hổ thẹn cúi đẩu.
Lúc này Dương Phàm đã nổi tiếng Tinh Thiên thế giớii, thản thông áp đảo Phù Lâm Tiên Đế. lại bang vào ý chí của Vô Song Thần Kiếm một lẩn giết chết Ám Thiên Huvển Tiên tam trọng.
Ngao Thanh cũng tự biết lấy mình, thực lực của hắn tới tranh đoạt Bích Dao Vân Tiên chi sợ mệnh nhó khó bào toàn.
- Một người phi thăng ngay cả Huyền Tiên tam trọng cũng không tới, có gi phải sợ! Vi phụ trợ giúp ngươi một tav, có thê "mã đáo thành công".
Long Hoàng Tổ cười ngạo nghễ.
- Đa tạ phụ hoàng.
Ngao Thanh liên tục tạ ơn.
- Chi là Dương Phàm kia có thể cướp Cửu Công chúa đi dưới mắt Đại Đế, trong nàv tất có điểm kỳ quái.
Long Hoàng Tổ nhíu màv. trong mắt lệ quang chóp lóe. thanh âm chợt lộ ra vài tia lạnh băng:
- Cửu Công chúa phối Cửu Long Thái tử chính là tuyệt phổi tiên gia, chẳng lẽ Vân Tiêu Đại Đế đã thay đôi ước định ban đầu?
- Ý của phụ hoàng là...?
Ngao Thanh bỗng nhiên cảm thấy một tia nguy cơ.
Dương Phàm cùng Vân Vũ Tịch cáo biệt Du Vân Tiên Đế tiến vào vành đai gió lốc tử vong.
Vành đai gió lốc tử vong chính là thông đạo giữa Tinh Thiên thế giới cùng Tinh Hà thế giới, càng là nơi hiểm yếu của chiến trường thất giới.
ờ noi này gió lốc không gian liên tiếp xuất hiện, thanh thế mênh mỏng cuồn cuộn kèm theo những cái khe không gian nhó bé.
Với pháp lực thẩn thòng của hai người đủ để ngăn cản gió lốc không gian ớ một trình độ nhất định, duy nhất phải cẩn thận chính là khe không gian thi thoảng xuất hiện.
Trong vành đai gió lốc tử vong trống vắng lạnh băng. Dương Phàm nắm tay Vũ Tịch lại cảm thấy vô cùng ấm áp. Hai người thi thoảngbổn mắt nhìn nhau, tình ý sâu đậm.
ở trung tâm vành đai gió lốc tử vong không một tiếng động.
- Vũ Tịch, muội có hối hận khi chạy trốn cùng ta không?
Dương Phàm lẳng lặng nhìn thẳng Vân Vũ Tịch.
- Quyết không hối hận.
Lời nói Vân Vũ Tịch quyết đoán, trên mặt tràn đầy thâm tình chân thảnh, trong mắt lộ ý cười:
- Chua có khi nào kinh tám động phách giống như hôm nay. Dương đại ca vì muội đổi mặt phụ hoàng, chống lại toàn bộ Tinh Thiên thế giới. Vũ Tịch cam nguyện cùng đại ca chạy trốn chết.
-Tốt!
Trong lòng Dương Phàm hào hùng vạn trượng, hai nguời nắm tay càng chặt.
Vân Vũ Tịch rác vào trong lòng hắn. Thản ớ trong vành đai gió lốc tử vong, trải qua đấu tranh kinh tâm động phách cùng trốn chết, nàng thấy hạnh phúc trước nay chưa từng có, lông mi dài nhẹ rung động lại điểm tĩnh bình yên nhu thế.
Giờ khắc này cho dù sắp phải chết đi nàng cũng không có gì sợ hãi.
Qua lại chừng vài ngày, rốt cục hai người tiến vào một vùng Tinh hà trổng trải vô ngẩn.
Tinh Hà thế giới mênh mông rộng lớn cũng hiện ra trong tẩm mắt hai người.
Dương Phàm hít sâu một hơi: "Nơi này chính là nơi kiép trước phi thăng!"
Thiên Thẩn Tinh ngày trước ớ phương nào. Dương Phàm không biết.
Tương đối vói Tinh hà vô tận, Thiên Thẩn Tinh nhó bé nhưbụibặm.
- Ha ha. Thiên cao nhám điểu phi, Hải khoát bang ngư dược (Tròi cao mặc cho chim bay, biển rộng mặc cho cá nhảv). Vũ Tịch, chúng ta xuất phát thôi.
Dương Phàm kéo tay Vũ Tịch, hai người như thần tiên quyến lữ bay về phía Tinh hà mẻrih mông.
- Đày là lần đẩu tiên Vũ Tịch tới Tinh Hà thế giới.
Trên mặt Vân Vũ Tịch tràn đẩy vui sướng, có cảm giác tự do tự tại như chim sổ lồng.
Hai người đại na di một lần. xuất hiện ớ bên cạnh một quá cầu lửa khổng lồ tản ra nhiệt độ cực nóng đốt cháv vạn vật.
Nhiệt độ trung tâm cẩu lửa nàv đạt tới mức độ khiến linh hồn không yên.
- Ha ha. Đâv chính là trung tâm của mồi Hẳng tinh hệ. Hệ thống của Tinh Hà thế giới quá thật bất đồng, thuộc về không gian sáng lập về sau.
Dương Phàm kéo Vân Vũ Tịch rời khói "Quả cầu lửa" thật lớn nàv.
Với thần thông của Dương Phàm xuyên qua tinh hệ không chút tốn sức, trong chóp mắt vượt qua một đám tinh cầu tu chân.
Quv mô của mỗi viên tirih cẩu kia đểu không thua Thiên Thần Tinh.
Có một số tinh cầu lớn. quỵ mô lại càng gấp trăm vạn lẩn Thiên Thẩn Tinh.
Sổ lồng bay cao chẳng những khiến Vũ Tịch nhìn ra thế giới mới lạ mà kiến thức của Dương Phàm cùng được tăng trưởng.
Phiêu bạt như vậy mấv tháng liền rốt cục hai người cảm thấy mệt mỏi.
- Ta hv vọng có thể tìm được cố nhản cũ trên Thiên Thẩn Tinh trước kia, đặc biệt là đồ nhi khôngbiết tungtích kia.
Dương Phàm cảm khái nói.
- Đại ca. có phải chúng ta nên cần một mái nhà hay không?
Đôi mắt đẹp của Ván Vũ Tịch chóp chóp.
-Nhà?
Dương Phàm ngẳn ra sau đó bật cười:
- Vũ Tịch trước tiên tiến vào vùng đất sống.
Không lâu sau ờ trong Tiên Hồng Không Gian, Luân Hồi Tinh Bảo từbẻn ngoài trờ về.
- Từ hòm nay trờ đi. Luân Hồi Tinh Bảo tiến vào Tinh Hà thế giới.
Dương Phàm cho rất nhiều thân hữu tiến vào Luân Hồi Tinh Bảo, số lượng danh ngạch đạt tới hơn một ngàn người, chứa thân hữu của hai kiếp hoàn toàn dư dà.
Trong "Tinh Điện" hình trứng ớ trung ương. Dương Phàm gặp thân nhân kiếp nàv.
Phụ thản Dương Lâm, mẫu thản Nam Cung Nguvệt. đại ca Dương Cương nhị ca, Dương Đông.
Dương Phàm chi giàn lược nói một chút về chuvện có liên quan hai kiếp Luân hồi.
Nhị ca Dương Đòng hung phấn dị thường nói:
- Không ngờ là Tinh Không Thành Lũy. Rốt cục ta có cơ hội rời Vân Thiên đại lục ngao du Thiên giới rộng lớn.
Trong trăm năm gần đây Luân Hồi Tinh Bảo lại lần lượt dung luyện vài món Thứ Thẩn khí, phâm cấp lại được tăng lẻn trên diện rộng.
Hiện nav Luân Hồi Tinh Bảo có phạm vi ba ngàn trượng, toàn thản màu bạc sáng ngòi huyễn lệ, nhìn từ rất xa lộ ra một tia ô quang thân bí.
- Tuy 1'ẳng quy mô của Luân Hồi Tinh Bảo này trong số rất nhiều Tinh Không Thanh Lũy thất giới coi như là nhó nhung lực phòng ngự. thẩn thông công năng cùng tốc độ di động... của nó ít nhất có thê xếp Top 10 thất giới. Tỷ như phòng ngự, cho dù là Tiên Đê bình thường buông xuống cũng rất thương tổn phạm mảv mav.
Thiên tượng đại sư nói với vẻ đầy tự hào.
Dương Phàm đương nhiên hết sức vừa lòng.
Luân Hồi Tinh Bảo có thể có thành tựu như vậy bới vì Dương Phàm không tiếc ném vài kiện Thứ Thẩn khí vào.
- Ta tin tướng sẽ có một ngày TirihNguvênLô có thể trớ thành Thẩn khí chán chính. Đến lúc đó Luân Hôi Tinh Bảo sẽ trớ thành Tinh Không Thành Lũy cấp bậc Thân khí đâu tiên của thất giớii. Tiên Đế đinh cấp buông xuống thậm chí phái nhượng bộ lui binh, có lẽ Đại Đế cũng khó thê làm gì được.
Trong mắt Thiên tượng đại sư tràn ngập hướng tới cùng chờ mong vô hạn.
Dương Phàm gật đẩu không chút nghi ngờ:
- Ta tin tướng sẽ có ngày đó.
Luân Hồi Tirih Bảo khổng lồ chớ giấc mộng của mọi người bav lượn trong Tinh hà khôn cùng.
Nếu không có uy hiếp tiềm tàng và ý nguvện còn chưa hoàn thành, có lẽ Dương Phàm sẽ cùng chúng thân hữu ngao du trong Tinh hà, hành tâu thất giới.
Nhưng Dương Phàm biết nguvện vọng nàv chi sợ không thể thành hiện thực.
Cỗ kiếm đạo ý chí của Vô Song ớ nơi sâu trong linh hồn "Thinh thịch" nhảy lên. cùng với cỗ khí tức kiếm đạo quen thuộc vẫn luôn nhắc nhớ Dương Phàm.
- Dương Phàm... Tìm lại bản thể của ta!
Từ trong kiếm đạo ý chí truyền tới một thanh âm lạnh lùng mà mờ mịt. giống như cách một tầng Luân hồi.

CHƯƠNG 744: THẦY TRÒ GẶP LẠI

- Dương Phàm... Tìm lại bản thể cùa ta!
Nếu không phái Dương Phàm hiểu thấu Đại Luân Hồi, có thể không nghe thấv tiếng gọi mờ mịt tới từ tâng linh hồn tâm ấn nàv.
Bản thể?
Bản thể của Vô Song Thẩn Kiểm.
Trong lòng Dương Phàm đột nhiên sáng ngời. Kiép trước lúc tới Thiên Thẩn Tinh, hắn từ trong Cửu Kiếm Di Chi mơ hồ bắt được manh mối của Vô Song Thẩn Kiếm.
Lúc trước có một trận tranh đoạt Tạo Hóa Thẩn Kiếm, dường như phát sinh ớ Tinh Thiên thế giới.
Chi là sau khi Dương Phàm tiến vào La Thiên Tiên Cảnh, đại bộ phận tâm lực đểu dùng đê tu luyện, cuối cùng bó chạv cùng Vân Vũ Tịch, chưa kịp tĩuy tìm, thăm dò manh mối này.
- Vô Song, ngươi yên tâm. Chờ khi có đủ thực lực tự bảo vệ, ta nhất định sẽ trở về Tinh Thiên, tìm tới bản thể của ngươi. Đến lúc đó chính là máu nhuộm thất giới cũng phải hoàn thành ước định giữa chúng ta.
ở sâu trong linh hồn. Dương Phàm trịnh trọng hứa hẹn.
ở tại sâu trong linh hồn của Dương Phàm chính là ý chí của Vô Song Thẩn Kiểm.
Hầu hết lực lượng của Vô Song Thần Kiếm đều ờ tại bản thể.
Nếu có thể tìm lại bản thể của thẩn kiếm, nắm trong tav Vô Song Thẩn Kiểm xếp thứ nhất bàng thẩn binh Chí Tôn. Đến lúc đó. bễ nghễ thất giới không hề là một giấc mơ.
- Chờ sau khi ta tấn chức Diễn Sinh sơ kỳ. có thể cân nhắc lén về Tinh Thiên, hỏi thăm tung tích bán thể của Vô Song Thẩn Kiếm.
Dương Phàm thẳm hạ quyết tâm.
Tu vi hắn giờ phút này vẫn dừng lại ớ trình độ mói vào Diễn Sinh Kỳ. cách cành giới Diễn Sinh sơ kỳ cũng không xa.
Trong Tiểu thế giới Mệnh Hạch, bổn linh hồn của Tiên Đế đãbị cắn nuốt một bộ phận và tiêu hóa hấp thu hạt trí nhớ trong đó.
Từ trong những hạt trí nhớ nguvên thủy kia, Dương Phàm có thể chạm đến một phẩn lĩnh ngộ của sinh linh khi còn sống, thậm chí là pháp tắc.
Đương nhiên biến hóa trọng vếu nhất chính là sau khi những hạt trí nhớ nàv bị đại thụ Diễn Sinh hắp thu. sẽ thúc đẩy sự trưởng thành của Tiểu thế giới.
Nữ Thẩn thay thế Dương Phàm quản lý Tiểu thế giới. Tu vi cùng cành giới của nàng đã đột phá đến trình tự Tiên Đẻ, có được sinh mệnh thê chất thuản túy. ngày sau tiêm lực vô hạn.
Tiểu thế giớii cơ bán không cẩn Dương Phàm quan tâm, tâm thẩn hắn trớ lại không gian sự thật.
- Thật vất vả trờ lại Tinh Hà thế giớii, ta phải nghĩ cách tim được đồ nhi Phương Chân.
Dương Phàm khoanh chân mà ngồi, cảm quan Đại Luân Hồi toàn lực triển khai không hề cổ kỵ.
Đại Luân Hồi bao phủ hết thảy những nơi có thiên địa sinh linh, thông qua loại phương pháp này, Dương Phàm dùng thẩn thòng suy tính thông thiên triệt địa tìm được một vị trí đại khái.
- Đi Hắc Hà đại tinh vực.
Dương Phàm mớ mắt. nói vói Đặng Thi Dao.
TrongLuản Hồi Tinh Bảo đã sớm chuẩn bị bản đồ của Tinh Hà thế giớii.
Hắc Hà đại tirih vực?
Đặng Thi Dao không hói nhiều. Luân Hồi Tinh Bảo nớ rộ hào quang mỹ lệ. hóa thành một đường cong rung động lòng người, nháv mắt vượt qua hơn ngàn vạn dặm.
Mỗi lần Luân Hồi Tinh Bảo phi hành một thời gian nhất định là có thể thi triển một lần đại na di.
Khoảng cách của đại na di: Ngắn thì trăm ức dặm, dài thì hơn ngàn ức dặm.
Hai tháng sau. Luân Hồi Tinh Bảo tiến vào một tinh vực xa lạ.
- Đi về phương hướng kia...
Dương Phàm chi về một hướng.
Sau khi tiến vào Hắc Hà đại tinh vực. Dương Phàm bang vào cảm ứng là có thể phán đoán được vị trí sớ tại của đệ tử.
Mấv ngàv sau, Luân Hồi Tinh Bào tiến vào một tinh hệ tên là "ThiênLam".
- Tới rồi.
Dương Phàm quỵá định tự khống chế Luân Hồi Tinh Bảo.
Vút-
Một đường cong màu bạc mộng ào mê ly vút tới trên một tinh cẩu khổng lồ trong Tinh hà mênh mông của Thiên Lam tinh hệ.
Quv mô của viên tinh cầu trước mắt khoảng gấp mười lẩn Thiên Thẩn Tinh, phia trên tông cộng bổn đại lục. hòn đảo rải rác linh tinh, diện tích hải vực càng rộng lớn.
Sự có mặt của Luân Hồi Tinh Bảo lập tức gây nên sự chú ý của các thế lực lớn trên tinh cầu này.
Một cái Tinh Không Thanh Lũy dõi khắp Tinh Hà thế giới tuvệt đổi là vô cùng hiếm thấy.
Tinh Quản trên tinh cẩu nàv là một vị cường già Kim Tiên thất trọng, nghênh đón vô cùng cung kính.
- Tại hạ là Tinh Quân của Đại Nhạc Tinh, bái kiến khách quv phương xa tới.
Một lão nhân râu bạc đứng lơ lửng trước Luân Hồi Tinh Bảo. cúi đầu thi lễ.
Hắn âm thẳm đánh giá tỏa Tirih Không Thành Lũy này. cảm thấv một luồng ý lạnh không hiểu. Chi vẻn vẹn là đứng trước nó mà có chút kinh hãi run sợ.
- Đâv chi sợ không phải Tinh Không Thành Lũy bình thường...
Đại Nhạc Tinh Quản cảm thấy chấn động, nửa vui nửa buồn nhưng tuyệt đổi không dám có gì sơ suất.
Mồi một cái Tinh Không Thành Lũy trên thế gian nàv cơ bản đều có lực lượng hủy diệt tinh cầu.
Đối với Đại Nhạc Tinh Quân, đương nhiên Dương Phàm không có để vào trong mắt
Tuy nhiên con trai Dương Thẩn lại cảm thấy rất hứng thú. chi chốc lát liền chuyện trò vui vẻ với Đại Nhạc Tinh Quân kia.
Nhoáng một cái đã không thấv bóng Dương Thẩn và Đại Nhạc Tinh Quán kia nữa.
- Đứa nhó nàv, quá ham chơi rồi.
Dương Phàm lắc lắc đầu. cũng không đi quản thúc.
Thẩn thức của hắn đã quét khắp Đại Nhạc Tinh, cũng không phát hiện nhản vật cấp bậc Tiên Đế trớ lên.
- Ha ha, các ngươi đểu tự do đi chơi đi.
Dương Phàm bỏ lại một câu. thân hirih nhoáng lẻn một cái liền biến mất không còn hirih dáng.
Ngav sau đó.
ở trong một vương triều tu chân ớ đại lục nam bộ Đại Nhạc Tinh.
- Tiên Quân đại nhân. Đại La Kim Tiên của Lưu Nguvệt quốc nhiều lẩn ám sát trọng thần khống chế các nơi hiểm yếu của quốc gia ta. Trong trăm năm gần đâv, ám sát chín lẩn thành công bốn lần, tình thế rất nguy ngập...
Một thanh niên mặc hắc bào ngôi xếp băng trên trận đài thật cao, lăng lặng nghe một trung niên hoàngbào phía dưới thuật lại.
Nếu nơi nàv có người khác chi sợ sẽ kinh ngạc vô cùng. Cửu Ngũ chí tôn. vua của một nước lại cầu sự giúp đỡ của thanh niên xa lạ này.
- Xin quốc quán vên tâm. Ta sẽ truyền Phương Thiên lệnh, triệu tập cường giả của Phương Thiên Các. ban lệnh phản kích, đánh chết Cóng chúa, hoàng tử và hoàng tộc của Lưu Nguvệt quốc kia.
Tiên Quán hắc bào bình thản nói.
- Dạ. liên tin tưởng năng lực của Tiên Quân.
Hoàngbào trung niên vẻ mặt cung kính nói.
Sau đó hắn hơi nghi hoặc nói:
- Với thực lực của Phượng Tiên Quân này, chém giết quốc sư của Lưu Nguvệt quốc, thậm chí là cường giả đinh cấp khác, ngày sau quét ngang vài nước chung quanh chi sợ cùng không phải việc khó gì.
Quốc quân hiểu rất sâu sắc về thực lực vị Phương Tiên Quân này.
Nhớ rõ vào tám vạn năm trước, vị Phương Tiên Quán nàv đi tới quốc gia của minh, lúc ấv không ai biết lai lịch hắn, cũng không chút nôi bật.
Nhưng trong thòi gian mấv vạn năm ngắn ngủi, vị Phương Tiên Quân này tiếp quản một tổ chức sát thủ (?). rất nhanh đua nó lẻn tới đinh và hình thành Phương Thiên Các thẩn bí khó lường hiện nav.
Quốc quản từng may mắn ra mắt Phương Tiên Quân ra tav một lần: Khi đó đối mặt với Quốc sư tiền triều có thực lực cường đại nhất, Phương Tiên Quân đánh chết chi bằng một chiêu.
Tất cả các quốc gia chung quanh đểu không có cường giả như thế.
Sau đó, dưới sự trợ giúp cùa Phương Thiên Các. hắn mới ngồi lên đế vị.
Hắn tin tướng nếu vị Phương Tiên Quân này nguvện ý ra tay. quét ngang các nước chung quanh, thậm chí là một vòng đại lục nam bộ cũng không phải việc khó gì.
- Khi nào thì đến phiên ngươi nghi ngờ quvết định của ta?
Sắc mặt Phương Tiên Quân trầm xuống.
Sắc mặt quốc quán trắng bệch, thản hirih run lẻn:
- Không dám.
- Ha ha, cuộc sống của ngươi, cũng khôngtệ a!
Tiếng cười khẽ của một nam nhân từ một góc trận đài của Phương Tiên Quán truvển đến.
Quốc quân lập tức nhìn thấv một hư quang luân hình, sau đó một nam nhản mơ hồ không rõ dẩn dẩn hiện ra.
- Là ai?
Thẩn sắc Phương Tiên Quân đột nhiên biển đổi. Cường giả cỡ nào lại có thể vô thanh vô tức lẻn đến phía sau mình!
Chẳng lẽ là Tiên Đế?
- Ngav cả thanh âm của vi sư. ngươi đều quên sao?
Nam nhân mơ hồ trong hư quang luân hình dường như có chút không vui nói.
Phương Tiên Quán tập trung nhìn vào, rổt cục thấy rõ bộ dạng nam nhân kia, thân hình
nan lên hai mắt ửng đỏ. gian nan thốt lên:
- Sư... Sư tôn!
Quốc quân kia lập tức đứng vên bất động, không khỏi trừng mắt cứng lưỡi: "Sư tôn?"
Người tới lại là sư tôn của Phương Tiên Quản, vậy thực lực của hắn sẽ đạt tới trinh độ đáng sợ cỡ nào?
- Ngươi ra ngoài đi.
Phương Tiên Quân nói với hắn.
-Dạ!
Quốc quân không dám chậm trễ, lập tức rời đi.
Trước khi đi. hắn lén nhìn một cái, nhưng vẫn như trước không thấy rõ bộ dạng nam nhan trong hư quang luân hình.
Sau khi quốc quân rod đi.
Phịch!
Phương Tiên Quân quv gối trước mặt Dương Phàm:
- Đồ nhi Phương Chân, bái kiến sư tôn!
- Ha ha. đứng lên đi. Mười mấy vạn năm không gặp. ngươi cũng tu luvện đến Kim Tiên cửu trọng, thành tựu không tồi.
Dương Phàm từ trong hư quang luân hirih đi ra, hiển lộ chân dung, tán thưởng nói.
Thầv trò hai người ngồi trên trận đài bắt đẩu ôn chuvện.
Phương Chân kể lại những gì mình từng trải.
-... Truvển tống trận của Cửu Kiếm Di Chi kia truyền tống đồ nhi đển một viên tinh cẩu ác liệt ớ đâu kia Tinh hà vô cùng xa xôi. Đò nhi lợi dụng nhiêu trân bào. linh bảo. tiên thạch lấy được từ trong Di chi. dốc lòng tu luyện. Chi khi đột phá đến Kim Tiên nhất trọng mới đi tìm bảo địa tu tiên khác. Nhiêu lân di chuvên, các loại tài nguvên cũng tiêu hao hơn nửa, liên tới noi nàv đứng sau màn cẩm cự một quốc gia tu chân, con có thể được hướng tài nguvên cuồn cuộn không ngừng.
Kể lể đến nửa ngày, rốt cục Phương Chân nói xong kinh nghiệm của mình.
- Trong lúc này, con cũng từng trở lại Lưu Sa Tinh Hệ một lần. Sau nhiều phen điểu tra mới biết Lam Ngân Quân kia đã hủy diệt cà Thiên Thán Tinh. Hắn chăng những hủy diệt Thiên Thần Tinh, vì giết người diệt khẩu hắn còn làm cho mấy viên tinh cẩu lân cận đểu biến mất. Người chạy trốn ít ỏi không có mấy. đồng thời cùng bị đuôi giết.
Lúc nói đến Lam Ngân Quản, Phương Chán nghiến răng nghiến lợi:
- Hắn chẳng những giết thê từ của con, còn hủy diệt gia tộc cùng cổ hương của con.
Sau khi biết được Lam Ngân Quân bị Dương Phàm giết chết, Phương Chân mới hơi nguôi hận trong lòng.
- Đồ nhi, lần nàv vi sư đến còn mang theo Tinh Không Thành Lũy. Nếu ngươi nguyện ý, có thể cùng đi.
Dương Phàm lại cười nói.
- Tinh Không Thành Lũy ờ vực ngoại kia, là của sư tôn sao...?
Phương Chân ngạc nhiên vui mừng vô cùng.
Hắn ở trên Đại Nhạc Tinh cũng cảm ứng được một áp lực đáng sợ từ Tinh Không Thành Lũy kia. lại không dám tùy tiện xuất hiện.
Đối với để nghị của Dương Phàm, Phương Chán đáp ứng không chút do dự.
- Ngươi không chuẩn bị vài ngày sao?
Dương Phàm cười nói.
- Không cẩn.
Phương Chán hơi khinh thường nói:
- Vài quốc gia tu chân, xung đột nho nhò. không là gì cả.
Hắn không có chuẩn bị gi, lặp tức theo Dương Phàm rời đại lục tiến vào Luân Hồi Tinh Bảo.
Tiến vào Tinh Điện, nhìn bố cục thanh lịch bên trong Luân Hồi Tinh Bảo. cảrih vật tự nhiên chim hót hương hoa khiến Phương Chán rung động vạn phẩn.
Sau đó, Phương Chán lại gặp mặt thán hữu, đệ tử khác của Dương Phàm.
Khôngbao lâu. Phương Chân hòa mình vói đám Thương Vân, Trịnh Tiểu Mạn.
Dương Phàm âm thẳm gật đẩu. Phương Chán này, một khi mỡ rộng tấm lòng thì sống rất chân tình, tin tường rất nhanh có thê dung nhập đại gia đình này.
Luân Hồi Tinh Bảo ớ lại vực ngoại Đại Nhạc Tinh mấy ngày. Dương Phàm triệu tập những người ra ngoài dạo choi.
Những người chơi đùa trên tinh cẩu lần lượt trờ về Luân Hồi Tinh Bảo.
- Kiểm kê nhân số, chuẩn bị xuất phát.
Lâm Chung nói.
- Thiếu một người.
Dương Uv con trai Dương Lỗi nói.
- Thiếu ai?
- Dương Thẩn!
Dương Uy có chút tháp thòm nói.
- Nghiệt tử nàv đi nơi nào?
Dương Phàm tức giận, thẩn thức đảo qua khắp Đại Nhạc Tinh nhung lại không phát hiện bóng dáng của Dương Thẩn.

CHƯƠNG 745: TRƯƠNG ĐẠI TIÊN THẦN BÍ

Ý niệm đẩu tiên trong đẩu Dương Phàm là: "Có phải nghiệt tử nàv chạy trốn một mình rồi hav không?"
- Tướng công, có phải Thần nhi xảy ra chuyện gì?
Đặng Thi Dao có chút lo lắng nói.
Dương Phàm hơi trầm ngâm, lắc lắc đầu.
Với sự thông minh của Dương Thẩn không có khả năng không nghĩ đến muốn chạv trốn ra khòi cảm quan của phụ thân chi sợ không có cơ hội thành công.
Sau đó cảm quan Luân hồi của hắn bao phủ toàn bộ Đại Nhạc Tinh, trong mắt lộ ra một tia kinh dị.
- Hắn vẫn còn trên Đại Nhạc Tinh.
Dương Phàm nói chắc như đinh đóng cột.
Lời nói vừa dứt. thản hình hắn liền biến mất trong một tầng hư quang luân hình.
Cùng lúc đó, trên một đường phố phồn hoa đại lục phía Đông của Đại Nhạc Tinh.
Dương Thần đứng trước mặt một vị "Tiên sinh xem bói".
Tại đây có bày một cái bàn gỗ nhò. phia trên bày một miếng bát quái, bên cạnh có cắm hai lá cờ.
Mặt trái lá cờ là màu trắng có viết chữ cổ quái: Vận mệnh vô thường, mười què mà chín què không chính xác. Mặt phải lá cờ thuân màu đen, có chữ viết ngoáv: Thiếu nợ thì trá tiền, chính là chuyện đương nhiên.
- Vị Dương quý nhân này. ngươi còn tính tiếp tục xem bói sao? Một ngàv bán đại tiên chi tính ba quẻ. tiền phí qué tiếp theo có giá trị không nhó đâu.
Người nói chuvện là một cô gái chừng mười sáu mười báv tuổi, quần áo lam lũ. khuôn mặt coi như tinh xảo. ánh mắt sáng ngời nhưng lại có vài phẩn thẩn thái ra vẻ già dặn.
- Một quẻ vừa rồi đã dùng hết tiên thạch trên người ta, cô nương có thể bớt một chút hav không? Ta dùng hai kiện Tiên bào đê gán nợ, như thế nào?
Dương Thần lại giống như mê muội, bị cô nương xem bói nàv hấp dẫn, ánh mắt nhìn chăm chăm nàng không chút động đậy.
Dương Phàm im lìm xuất hiện ớ đầu kia con phổ phồn hoa này, nhíu màv:
- Là lực lượng như thế nào lại có thể che chắn thần thức cảm quan của ta?
Nhìn vẻ mặt của Dương Thần rõ ràng giống như bị cô nương xem bói này lừa gạt.
Nhan sắc cô nương xem bói nàv cũng không tính là rất xuất chúng, hơn nữa quẩn áo cũ nát càng lộ vẻ bình thường, hẵn là không có mị lực khiển Dương Thần vừa gặp đã yêu.
Nhưng Dương Thần lại cầu xin cực kỳ đáng thương:
- Cô nương, cầu ngài tính thêm cho ta một què. Chi một qué, một què cuối cùng. Van cầu ngài đó!
- Gọi ta là Trương đại tiên.
Bộ dạng cô nương này lôi thôi lếch thếch, vuốt cẳm một cái, trong đôi mắt trong suốt kia lộ ra vẻ giáo hoạt.
- Dạ dạ, Trương đại tiên.
Dương Thẩn liên rục thi lễ. bộ dạng rất cung kính.
Bá!
Bàn tav nhò bé tinh tế của cô nương xem bói nin lên. cầm lấy lá cờ màu đen tuvển ở bên trái: Thiếu nợ thì trá tiền, chính là chuyện đương nhiên.
- Tính thêm một què cũng không phái không có khá năng. Tuv nhiên ngươi phái nợ bán đại tiên tiền của một lẩn xem bói..
Cô nương xem bói mặt mày hớn hớ nói.
- Được rồi!
Dương Thần vội vàng gật đẩu. trong lòng thẩm nghĩ: "Sau khi ta xem bói xong lập tức rời khỏi Đại Nhạc Tinh, đến lúc đó ngươi đi đâu tìm ta".
Tuy nhiên nghĩ đến một qué lúc trước không ngờ bị nàng nàv lừa hết tiên thạch trên người, hắn lại đau lòng một hồi.
- Được, vậy ngươi muốn tính cái gì?
Cô nương xem bói khẽ hừ một tiếng.
- Ngài có thể tính ra thành tựu ngàv sau của ta có thể vượt qua phụ thản ta hay không?
Dương Thần vẻ mặt nghiêm túc nói.
- Ngươi...
Cô gái vươn bàn tay ngọc trắng muốt nhẹ nhàng nhoáng lên một cái, trên tay có một chiếc lục lạc màu tím kêu "leng keng", sau đó kim chi của miếng bát quái trên bàn cùng với hai lá cờ đen trắng hai bên không gió tự động.
Cô gái tự xưng "Trương đại tiên" kia khép hờ cặp mắt, sau một lát mở mắt ra khẽ cười.
- Két quả như thế nào?
Dương Thẩn lộ vẻ khẳn trương hòi.
- Ngươi thật muốn biết?
Cô gái chóp chóp mắt:
- Vận mệnh vô thường mười què chín không chuẩn. Ngươi thật muốn biết vận mệnh của mình?
- Nói mau.
Dương Thần vội vàng nói.
- Nếu bồn đại tiên nói "không thể" nhất định ngươi không phục. Cho nên... ngươi có thể.
Cô gái lộ vẻ đầy thần bí.
Dương Thẩn nghe vậy, không khói ngẩn ra sau đó hít một hơi:
- Rất chuẳn.
Tronglònghắn có tự tin cường đại. tin chắcngàỵ sau nhất định có thểvượt qua phụ thân.
Nếu Trương đại tiên nói "không thể" hon phản nửa hắn sẽ không phục, sau đó cho rang nàng tính không chính xác.
- Vậy xin hói đại tiên, rốt cục ta có thể hay không...?
Dương Thẩn tim đập nhanh hơn, hết sức khẩn trương.
- Quẻ thứ hai đã tính xong, ngươi thiếu bổn đại tiên tiền một quẻ.
Cô gái cố làm ra vẻ huvền bí.
- Ngươi...
Dương Thân giận tím mặt, đua tay chi vào cô gái, hơi run lẻn.
Cô nương xem bói này thật sự quá vô si, không ngờ cho hắn một cái đáp án nước đôi.
- Lần sau gặp lại. bản đại tiên sẽ đòi ngươi tiền thiếu một quẻ nàv.
Cô gái nói xong liền bắt đầu thu dọn sạp.
- Đứng lại. Ngươi là kẻ lừa đào, mau trả tiền ta!
Dương Thần đưa tay bắt lấv tav cô nương xem bói.
- Công từ, đâv là nơi đông người, nam nữ thụ thụ bất thân.
Cô nương xem bói cười quvến rũ. bộ dạng hết sức thẹn thùng.
- Ngươi!
Dương Thán đò mật. buông tay nàng ra.
Tu luyện nhiều năm như vậy hắn vẫn còn là một chàng khờ, chua từng cẩm tav nữ nhân.
- Hì hì, đùa ngươi đó, rất đáng yêu...
Cô nương xem bói che mặt cười, rất nhanh dọn xong sạp.
Trén mặt Dương Thẩn như đen xạm.
Dương Phàm ớ đẩu khác con phổ cũng có chút không dám nhìn, thậm chí không dám thừa nhận đâv là con hắn.
Đường đường là con của Tiên Hổng Đạo Tổ mà lại bị một nữ nhân lừa gạt và đùa giỡn ờ trên đường?
- Trước khi đi. tiểu nữ tặng ngươi một què miễn phí coi như tròn số lượng ba què hòm nay.
Cô nương xem bói cười túm tim nhìn hắn.
- Qué gì?
Dương Thẩn theo bán năng buột miệng hòi.
- Ngươi sắp gặp xui xẻo!
Cô gái thu sạp ném vào trong nhẫn không gian, sau đó hòa vào dòng người trên đường, dẩn dẩn biến mất.
Dương Thẩn thì đứng ngâv người tại chỗ.
Cô nương xem bói thẩn kỳ kia mang đến cho hắn một loại cảm thụ hoàn toàn mới.
- Ha ha. Cô nương nhanh nhưvậy đã muốn đi vậy sao?
Một nam nhân đi ra khói hư quang luân hình trổng rỗng xuất hiện, chặn đường cô gái.
- Phụ thân!
Sắc mặt Dương Thẩn trắng bệch, có chút lo sợ không yên.
Người chặn đường cô gái xem bói chính là Dương Phàm đã chờ một hồi ở đây.
- Thể nào. vị quý nhản này cũng muốn xem bói?
Cô gái đánh giá Dương Phàm, vẻ mặt không còn làm ra vẻ ta đâv như trước nữa.
- Đúng, tính một qué.
Dương Phàm cười cười.
Cò gái vung một tay lên, hai lá cờ đen trắng dựng ớ hai bên. dáng vẻ để phòng.
- Mười quẻ chín không chuẩn, hòm nay đã đủ ba quẻ. không tính nữa.
Cô gái lắc lắc đầu. lại tiếp tục nói:
- Độ khó của xem bói tùy vào người xem, đối với quv nhân, quẻ nhỏ còn có thể tính mà què lớn thì không có năng lực. Mà què nhó thì không cần tiêu nữ tính toán.
Mười quẻ chín không chuẩn?
Dương Phàm lộ vẻ ngưng trọng, những lời nàv nói rõ một loại chí lý đổi với vận mệnh vô thường, tràn ngập kính sợ đổi với thiên địa.
Chi có hiểu sâu về vận mệnh, hiểu biết trời cao kia mới có thể có cảm thụ sâu sắc "Mười què chín không chuần kia".
- Nếu không có chuvện gì. tiểu nữ phải đi. Nếu quv nhân nhất định muốn xem bói, xin chờ lẩn sau.
Cò gái nói lời lẽ chính đáng.
- Xin hói phương danh của cô nương?
Dương Phàm nảy sinh một chút hứng thú đối với cô gái này.
- Bổn đại tiên chinh là Trương Du Vũ được người giang hồ xưng là "Mười qué chín không chuẩn".
Cô gái chóp mắt. lại nhìn lướt qua Dương Thần ỡ phía sau chân tay luống cuống, có vẻ vui sướng khi người gặp họa.
Bábá!
Hai lá cờ đen trắng vung lên, thản hình của cô nương xem bói thần bí Trương Du Vũ đột nhiên trớ nên trong suốt, sau đó hoàn toàn biến mất.
- Trương Du Vũ.
Dương Phàm khẽ niệm một lẩn.
Khi hắn triển khai cảm quan Đại Luân Hồi, đã không tìm thấv tung tích của cô gái thẩn bí đó.
Dương Thẩn cũng vên lặng lẩm bầm ba chữ này, trong đẩu khó thể xua tan hình dáng cô gái lúc thì làm ra vẻ già dặn, lúc thì lại lanh lợi hoạt bát.
- Theo ta trở về.
Dương Phàm bước một bước tới bên cạnh hắn, vẻ nghiêm khắc nói.
Dưới ánh mắt nghiêm khắc của phụ thân, Dương Thần không khói rùng mình, tức thì có chút chột dạ.
Hắn đương nhiên có thểbiết được, chuvện vừa nhờ Trương Du Vũ kia xem bói đã bị phụ thán biết.
- Còn thất thần làm gì.
Dương Phàm trừng mắt nhìn hắn một cái.
- Dạ, phụ thân!
Dương Thần run lên một cái, vội vàng red Đại Nhạc Tinh, nhanh chóng tiến vào Luân Hôi Tinh Bảo đứng cạnh Đặng Thi Dao rất ngoan ngoãn không dám nói lòi nào.
Trớ lại Luân Hồi Tinh Bào. bất ngờ là Dương Phàm không trách con. chi thản nhiên nói:
- Xuất phát.
Tinh Hà thế giới vô hạn mặc ta bav lượn.
Dương Phàm âm thẩm dặn bào Thi Dao:
- Nhìn kỹ nó. đừng để nó lén chạv nữa.
- Tướng công vên tâm.
Đặng Thi Dao biết được tình cảnh của Dương Phàm giờ phút này, không cho phép thản hữu xảy ra ngoài ý muốn.
Vài ngàv sau Dương Phàm bế quan chuẩn bị tu luvện mấv ngàn năm, đánh vào Diễn Sinh sơ kỳ.
Nhưng mặc dù chạy trốn chết tới Tinh Hà thế giới cũng không theo ý nghĩ của Dương Phàm, chân chính thoát khói uy hiếp đến từ Tinh Thiên thế giới.
Luân Hồi Tinh Bảo vừa mới đi được nửa tháng, một cỗ sát khí nồng đậm từ Tinh hà phía trước truyền đến.
Một tia cảm ứng mành liệt khiến Dương Phàm từ bế quan tinh lại. thớ dài thật dài:
- Chi sợ ớ Tinh Hà thế giớii cũng khó sổng yên ôn.
- Dương đại ca. Chẳng lẽ người của Tinh Thiên thế giới đã đuổi tói?
Thẩn sắc Vân Vũ Tịch hơi đổi.
Dương Phàm gật gật đầu.
- Cho dù chúng ta chạy đi bao xa cũng vô dụng. Thẩn thòng của Đại Đế thật là đáng sợ.
Ánh mắt Dương Phàm không ngừng lóe lên, dường như đang tính toán cái gì.
- Chẳng lẽ là phụ thán?
Vân Vũ Tịch cúi đầu, rất mất tự nhiên.
- Không phải.
Dương Phàm lắc đầu:
- Đến từ một vị Đại Đế khác.
Rất nhanh toàn bộ Luân Hồi Tinh Bảo chuẩn bị sẵn sàng nghênh địch, khới động trận pháp.
Thiên Dực Bàn biến đổi. Luân Hồi Tinh Bảo hóa thành dạng viên cầu, một tầng băng giáp lam tinh trong suốt bao phủ toàn bộ tinh bảo.
Dương Phàm trầm ngâm một lát, cũng không lập tức thu Luân Hồi Tinh Bào vào Tiên Hông Không Gian.
Vài canh giờ sau, một đạo tử điện chói mắt trong Tinh hà phía trước vắt ngang Tinh hà bav tới. như một đạo lợi mâu hung hăng đánh trúng Luân Hồi Tinh Bảo.
Keng... đinh-
Một tiếng nổ lớn chấn động tinh hệ chung quanh, vài viên tinh, cầu gần nhất lập tức hóa thành bột phấn.
Đây nghiễm nhiên là một kích dồn lực của cường giả cấp Tiên Đế.
Luân Hồi Tinh Bảo bị tử điện lợi mâu đánh trúng, băng giáp ờ mặt ngoài xuất hiện một vết rách, kim loại màu bạc sáng lóa ớ phía trong bắn ra một vùng đốm lửa xinh đẹp, nhưng lại không tổn hao gì.
Ti ti ti...
Trọng địa trung tâm nơi Tinh Nguvên Lô của Luân Hồi Tinh Bảo dâng lên tinh quang rực 1"ỡ mành liệt, nơi băng giáp vị rách nhanh chóng khép lại.
- Ha ha. lực phòng ngự của Luân Hồi Tinh Báo quá nhiên cường đại chịu được thửthách.
Dương Phàm vừa lòng gật đầu.
Những người khác trong Luân Hồi Tinh Bảo cũng đều thờ phào một hơi.
- Lực phòng ngự của tinh bảo còn mạnh hơn so với trong tướng tượng.
Thiên tượng đầv vẻ ngạc nhiên vui mừng:
- Dưới tình huống khới động thẩn thông phòng ngự, Huvển Tiên nhất trọng toàn lực công kích không thương tôn đến bản thê chút nào. Người trong tinh bảo chi bị chân động rất nhó. tu vi chi cần đạt tới Chân Tiên trớ lên cũngkhỏngbị thương tổn thực chất.
Lực phòng ngự của Luân Hồi Tinh Bảo ngạnh kháng một kích toàn lực của Tiên Đế mà lại bình yên vô sự.
Dương Phàm âm thầm gật đầu. Luân Hồi Tinh Bảo không tiếc mọi giá luyện chế. quá nhiên là chịu được thử thách.
Đây cũng là nguvên nhản hắn không lập tức thu Luân Hồi Tinh Bảo vào Tiên Hồng Không Gian.
Sau khi tinh bảo chịu đựng một kích kinh khiếp quv thẩn của tử điện lợi mâu kia. Dương Phàm mới nhàn nhã tự nhiên nhìn phía người tới, không khòi bật cười:
- Chi là một Tiên Đế Huvẻn Tiên nhất trọng cũng dám tói đuôi giết chúng ta. Chăng lẽ là vật hy sinh của Tinh Thiên thế giớii?
Người tới là một thiếu niên mặc giáp nhẹ. đầu có sừng tím, tay cẩm lọi mâu tử điện chóp lóe. tay áo tung bav. có một cỗ nhuệ khí của thiếu niên anh hùng.
- Ngao Thanh.
Vân Vũ Tịch lại liếc mắt một cái nhận ra thản phận của hắn.
Ngao Thanh, con thứ chín của Long Hoàng Tổ.
Dương Phàm tập trung nhìn vào, quả nhiên thấv rất quen mắt. Nguyên lai lúc trước làm tiên vệ ỡ Vân Tiêu cung đã từng gặp qua.
- Dương Phàm! Khinh người quá đáng. Nếu ngươi thức thời, ngoan ngoãn bó tav chịu trói, giao Cửu Công chúa ra đâv. Nếu không, cho dù ngươi tiến vào Tinh Hà thế giới cùng đừng mở tránh được sự đuổi giết của Cửu Long Cung.
Một người một mâu sừng sững trước Luân Hồi Tinh Bảo. Ngao Thanh nói với vẻ đầv căm phẫn.
- Ngao Thanh, đâv khôngphải là người có hôn ước với Vũ Tịch sao?
Trong lòng Dương Phàm đột nhiên sinh ra sát khí
Nếu giết chết người này. nhưvậy hôn ước giữa hắn ta cùng Vũ Tịch chẳng phải sẽ không còn giá trị.
Đột nhiên, Dương Phàm hiểu được vài phần dụng ý của Vân Tiêu Đại Để.
Đại Đế nhất ngôn cửu đinh, không thể thay đổi hôn ước từng hứa hẹn với Long Hoàng
Tổ.
Như vậy muốn ra tay từ bên này. gần như không có cơ hội.
Hiện tại có một con đường mới bàv ra trước mặt Dương Phàm.
Giết chết Ngao Thanh!
Khi hắn sinh ra ý niệm này. Ngao Thanh sừng sững oai phong lẫm liệt kia đột nhiên thấv trong lòng phát lạnh.
Trong khoảnh khắc hắn sinh ra một loại cảm giác lẩm sinh mệnh cùng linh hồn không nẳm trong tav mình.
Loại cảm giác này giống như một chân đứng trước vực sâu vạn trượng, bước tiép theo chính là vạn kiếp bất phục.
- Dương đại ca. có thể tha hắn một cái mạng hay không? Ngao Thanh không có tội.
Vân Vũ Tịch kéo tay hắn, vẻ mặt áy náy.
Dù sao lúc trước Đại Đế để cập hòn ước nàv nàng nghe theo phụ hoàng an bài không phản đối.
Dương Phàm nghĩ một lát. hiểu rõ lập trường của Vân Vũ Tịch.
Chi là trong đầu của hắn không hiểu sao sinh ra một loại không yên.
Ngao Thanh này là con thứ chín của Long Hoàng Tồ, phụ thân hắn là Long Hoàng Đại Đế chúa tể một phương, làm sao để mặc cho con mình đi tìm chết.
Trong lòng Dương Phàm sinh ra một điểm báo nguv cơ vô hình, cũng không dám sơ suất.
- Dương Phàm, có gan thì ra đày, buông tav đánh một trận. Trốn ờ trong đó làm rùa đen rụt đẩu. tính là cái gì?
Tử điện lợi mâu trong tay Ngao Thanh "
bá" một tiếng, hóa thành một con lôi xà dài vạn trượng rít gào thiên địa, mang theo lôi quang đâv trời bao phủ Luân Hôi Tinh Bào.
Dưới sự oanh kích phạm vi lớn của Thẩn long tử lôi kia, Luân Hồi Tinh Bảo hơi chấn động.
- Ha ha. Xem lực công kích của ngươi có thể giết chết chính mình hav không?
Một tiếng cười lớn từ trong Luân Hồi Tinh Bảo truyền ra.
Khoảnh khắc tiép theo, một hư ảnh cự luân bao phủ cả Luân Hồi Tinh Bảo.
Thân hình Dương Phàm cũng đi tới cạnh người Ngao Thanh, Thẩn long tử lôi điên cuồng nổi liền nhau oanh kích tới, ẩn chứa thản uv hủy thiên diệt địa, khắc chế tất cà tà ma thiên địa hung hăng đánh lẻn hư ảnh cự luân.
Một tiếng "
Ông" lớn vang lên, hư ánh cự luân nớ rộ ánh sáng chói mắt Tinh hà.
Còn không đợi Ngao Thanh phản ứng lại, thân thể hắn liền bị đánh bay ra ngoài, toàn thản cháy đen phun ra một búng máu. hoi thờ yếu ớt đứng trong tinh không.
Tất cả công kích với hình thức Luân hồi quan ngược về trên người hắn.
Ngao Thanh lập tức bị thương nặng, mất hơn nửa sức chiến đấu.
Thẩn sắc hắn chán nản. trên mặt đầy vẻ không cam lòng, trong lòng rít gào: "
Điểu nàv sao có thể! Không có khả năng!"
Nghĩ đến hắn được tôn là Thẩn long, tư chất thiên phú được tròi ưu ái. tu vi đạt tói Tiên
Đe. Cho dù không cẩu có thể chiến thắng đối phương, hắn tự cho là có thể chống lại Dương Phàm một lúc.
Nhưng sự thật chênh lệch quá lớn.
Đối mặt Dương Phàm, hắn dường như không có sức phản kháng.
Bất kể thẩn thông công kích của hắn mạnh bao nhiêu đểu sẽ chuvển về trên thân của mình.
Nếu muốn chiến thắng Dương Phàm, trà khi có tu vi Huvển Tiên tam trọng, lực công kích phái vượt qua cực hạn chịu đựng của Luân hồi.
Đến trinh tự hiện nav của Dương Phàm, trừ khi thực lực đổi phương vượt xa hắn gấp mười, gấp trăm lẩn, nếu không công kích cùng thương tổn đổi với hắn mà nói đểu không có ý nghĩa.
Cho dù gặp nhân vật tu vi cao hơn hắn rất xa, hắn đã vượt qua sinh tử. cũng không sợ
hãi.
Từ một trinh độ nào đó mà nói, pháp lực thẩn thông của Dương Phàm đã tiến gần tới Đại
Đế.
Khuvết thiếu duv nhất của hắn chính là lực công kích, sự thật cũng không phái lực công kích của hắn không mạnh chi là không thê uy hiếp đến cường giả có tu vi cao hơn hắn rất nhiều.
- Nếu Long Hoàng Tổ phái ngươi đi tìm chết, vậy đừng trách Dương mồ xuống tay vô tình.
Trong mắt Dương Phàm lóe lên sát khí mành liệt.
Giết chết hắn!
Chi cẩn giết chết Ngao Thanh, ràng buộc của hôn ước kia sẽ không còn tồn tại, hắn càng có thê đường đường chính chính ớ cùng một chỗ với Vũ Tịch.
Lúc nàv Dương Phàm không chút mềm lòng, cũng bất chấp thinh cẩu của Vân Vũ Tịch. Ý niệm vừa động, lực lượng Đại Luân Hồi khóa chặt Ngoa Thanh.
Lập tức khuôn mặt Ngao Thanh xám như tro tàn.
Chi cẩn một ý niệm, linh hồn của hắn sẽ bị cướp đi.
Đây chinh là nỗi buồn của linh hồn cảnh giới thấp hơn Dương Phàm.
- Không nên!
Ngao Thanh hò hét trong lòng, chìm vào trong tuyệt vọng.
Mắt thấy linh hồn hắn bị một cỗ lực lượng vô hirih trói buộc, sắp bị hút vào trong Đại Luân Hồi.
- Dừng tay!
Một ý chí như chúa tể thiên địa từ trên người Ngao Thanh phát ra.
Chợt cỗ lực lượng trói buộc của Luân hồi bị khu trừ khòi thản thể Ngao Thanh.
Ý chí của Đại Đế. Tâm thẩn Dương Phàm chấn động.
Trong cỗ ý chí này có một cỗ khi thế bễ nghễ bát hoang, mơ hồ mang theo tiếng rồng ngâm.
Sau đó. tiếng rồng ngâm khắp trời, vang khắp mọi ngóc ngách thiên địa.
Rất nhiều bộ tộc Thẩn long hoặc bán Thẩn thú, Thẩn thú có huyết mạch Long tộc ớ trong đại tinh vực này liên tiếp sinh ra cảm ứng, phát ra từng tràng thét dài từ linh hôn.
Người trong Luân Hồi Tinh Bảo lập tức cảm thấv tâm hồn hoảng loạn, tu vi thấp hơn Kim Tiên gần như muốn hòn mẻ.
- Long Hoàng Tổ?
Dương Phàm hít sâu một hơi. sắc mặt ngưng trọng, nhin chăm chẳm vào Ngao Thanh được hào quang cùa long khí chín màu bào vệ.
Mặc dù Long Hoàng Tổ không đích thản buông xuống nhưng lại có một tia ý chí Long tổ đặc thù hơn so với Đại Đế binh thường gửi ớ trên người Ngao Thanh.
- Dương Phàm, giao Cửu Công chúa ra đâv. bồn hoàng tha ngươi một mạng.
"
Ngao Thanh" đứng sừng sững trong lốc xoáv long khí đầv trời, lạnh lùng nhìn xuống Dương Phàm.
- Ha ha ha. Long Hoàng Tổ. nếu bản tôn của ngươi đích thản tới, Dương mỗ chắc chắn chạy trối chết. Nhưng nếu ngươi cho rang một tia tinh thẩn ý chí có thể khiến ta bó tay chịu trói thì hoàn toàn sai lâm rồi.
Dương Phàm ngửa mặt lẻn tròi thét dài, trên mặt lộ vẻ trào phúng.
Muốn chết!
Long Hoàng Tổ gầm lên. rót vào trong đầu Dương Phàm.
Ầm!
Dương Phàm chi cảm thấy đẩu váng mắt hoa, thản hình lắc lư vài cái. khóe miệng tràn tia máu.
- Ha ha. Long Hoàng Tổ. ngươi cho là làm vậy có ý nghĩa sao?
Bên ngoài thân thể Dương Phàm lục quang lóng lánh nhọn nhạo, trên da nổi lên ánh sáng nhạt chín màu.
Hắn sớm vượt qua sinh tử. sao còn phải lo đến chút thương tổn ấy.
- Thân thể Ma Thẩn? Luân hồi?
Sắc mặt "
Ngao Tharih" đột nhiên có vài phẩn ngưng trọng, sau đó cười lạnh:
- Quá thật ngươi đã dùng Nghịch Thẩn Huvết? Không sợ bị Luân Huyá Đại Để lợi
dụng?
Nghịch Thẩn Huyết... Bị Luân Huyết Đại Đế lọi dụng?
Trong đẩu Dương Phàm đột nhiên hiện lên một cái danh từ gẩn như bị quên lãng: "
Kế hoạch đoạt thiên"!
Nhìn biểu hiện của "
Ngao Thanh" trước mắt. ngav cà hạng như Long Hoàng Tổ đểu tràn đầy cấp kỵ đối với nhân vật là một bí ẩn của thất giớii - Luân Huyết Đại Đe!
Có lẽ đưa Nghịch Thẩn Huvết ra bọn họ cũng không dám dùng.
- Dù sao Long Hoàng Tồ nàv không đích thân tói, không nhìn ra ta cũng không phái thán thể Ma Thẩn chân chính, lại cho 1'ẳng ta đã dùng Nghịch Thẩn Huyết. Nghịch Thần Huvết kia chính là một bước của "
Kế hoạch đoạt thiên" sao?
Dương Phàm đột nhiên có một loại trực giác.
Sự đáng sợ của vị Luân Huyết Đại Đế không rõ sinh tử kia có lẽ vượt xa Đại Đe bình thường rất nhiều.
- Ha ha. Sao nói là lợi dụng? Dương mỗ đã sớm bắt tay họp tác với Luân Huvá Đại Đế
rồi!
Dương Phàm cười điên cuồng, mặt mày tinh bơ lừa gạt.
- Vậy bổn hoàng càng không thể tha ngươi!
Tinh thẩn ý chí tràn ngập vô tận long uy của Long Hoàng Tổ sinh ra vặn vẹo cực đoan vô hình trong hư không.
Khuôn mặt Dương Phàm đó bừng, toàn thản bị áp bức đến mức không thể động đậv.
Trong lòng hắn rung động: "
Thực lực của Đại Đế nàv rốt cục mạnh bao nhiêu? Một tia ý chí gửi lại phụ thể lại có thực lực như vậy?"
Thương!
Một cái Long thứ đen thui có khắc chín ròng dài chín xích lóe ra hào quang lạnh băng sắc bén hiện ra trên người Ngao Thanh.
Từ góc độ của Dương Phàm, Long thứ màu đen quv dị kia lại càng chồng chất lên trên người Ngao Thanh.
Phụ thể?
Dương Phàm nhìn chẳm chẳm vào Long thứ đen thui có chín rồng kia, linh hồn rung động không hiêu. rất nhiêu Pháp bào trong nhẫn không gian kêu lên không ngừng.
Trong Tiên Hồng Không Gian.
- Hà. không ngờ có khí tức của Thản khí...
Con chó nhó khẽ kêu một tiếng, lại lười biếng nói một câu:
- Chủ nhản, cân thận một chút. Thán khi đó!
Đổng thời, trong Luân Hồi Tinh Báo, Thiên tượng biến sắc kinh hô:
- Nhanh rút lui, lui lại!
Thẩn khí Cửu Long Thứ!
Trong lòng Dương Phàm dâng lẻn nguv cơ không hiểu, cả người lạnh băng.
Dương Phàm từng nghe qua cái tên Cửu Long Thứ. chính là Thần khí cường đại xếp thứ ba bảng thẩn binh Chí tôn.
Giờ phút này trên Cửu Long Thứ kia ngưng tụ một cỗ ý chí không gi không thể phá phù hợp với long khí cường đại. Sự tôn tại của nó khiến không gian thượng giới sinh ra từng tia gợn sóng, có xu thế mất ổn định.
Dưới sự kích phát của cỗ khi tức nàv. kiếm đạo ý chí của Vô Song ớ sâu trong linh hồn cũng xông lên trời cao.
Ông!
Dương Phàm vung một tay, Luân Hồi Bàn sáng ngời huvễn lệ nờ rộ từng vòng kiếm khí luân hình, vạn trượng Tinh hà. xông thăng Tinh hà.
Đối mặt với khí tức của Vô Song Thẩn Kiếm, Cửu Long Thứ khẽ run lên. sau đó chín rông uốn lượn ở mặt ngoài Long thứ đen thui kia đông loạt phát ra tiếng rít gào nang tròi. Mặc dù có cổ kỵ nhưng không chút nhượng bộ, cũng có dục vọng kiên cường bất khuất muốn khiêu chiến.
- Dương Phàm chạv mau, Thứ Thần khí trung phảm không có khả năng chiến thắng Cửu Long Thứ!
Thanh âm khẳn cấp như lửa của Thiên tượng đại sư truyền đến.
Một nguv cơ chua từng có bao phủ linh hồn Dương Phàm.
Bá!
Ý niệm vừa động, hắn trước tiên thu Luân Hồi Tinh Bảo vào trong Tiên Hồng Không Gian.
Trong tinh không rộng lớn chi còn lại có hắn và Luân Hồi Bàn cùng với Cửu Long Thứ được kv gừi ý chí cùa Đại Đế.
- Cửu Long Thứ... Bại tướng dưới tay!
Kiếm đạo ý chí ớ sâu trong linh hòn rốt cục thức tinh, thanh âm thuộc về Vô Song từ tầng linh hồn vang ra.
Bại tướng dưới tay.
Giọng điệu khinh thường như thế.
- Để bổn hoàng cho các ngươi chôn vùi cùng nhau.
Trong mắt "
Ngao Thanh" đẩu hung quang, Cửu Long Thứ kia hóa thành thẩn thứ khổng lồ vắt ngang Tinh hà, một đạo hắc quang lạnh băng cùng long khí chín màu tỏa sáng tạo nên một vùng sóng gợn không gian.
Đinh!
Một mũi nhọn tối đen u lãnh giao kích với Luân Hồi Bàn có dung nhập ý chí của Vô Song, tạo nên gió lốc không gian rực rỡ sáng ngời!

CHƯƠNG 746: XUYÊN QUA GIỚII DIỆN

Cửu Long Thứ xếp thứ ba bảng thẩn binh Chí tôn của thất giới giao kích với Luân Hồi Bản dung nhập kiếm đạo ý chí của Vô Song. Tại khu vực trung tâm gâv nên một trận gió lốc không gian khủng bố sáng ngời rực rỡ như mộng ào.
Trong phút chốc, hàng trăm tinh cầu và hẳng tinh trong tinh hệ phụ cận hóa thành bụi bặm dưới cỗ lực lượng tuyệt cường diệt thiên nàv.
Vô số sinh linh hủy diệt tiến vào hệ thống Đại Luân Hồi sinh ra nghiệp lực đáng sợ.
Trong lòng Dương Phàm phát lạnh không hiểu, không ngờ mất chỗ đứng trong cơn gió lốc gợn sóng sáng ngời rực rỡ kia, ý chí của Long Hoàng chúa tể thiên địa dùng khí thế "tồi khò lạp hủ" đánh bại hắn cùng Vô Song liên thủ.
Đâv còn là dưới tinh huống liên thủ với kiếm đạo ý chí của Vô Song, đều gặp phái tinh huống liên tiếp bại lui.
Long Hoàng Tổ rốt cục mạnh nhưthế nào?
Ý chí của Long Hoàng Đại Đế ký gửi trong Cửu Long Thứ khiển tổ họp vô địch của Dương Phàm và Vô Song đều không thể chống lại.
Loại chênh lệch thật lớn về thực lực, lực lượng này, lớn đến mức không thể dùng kỹ xảo, áo nghĩa để bù lại.
Huống chi Long Hoàng Tổ kia là Thẩn long có sinh mệnh dài lâu nhất, áo nghĩa, kỹ xảo thậm chí là kinh nghiệm của hắn cũng đứng ớ đinh của thất giới.
Vài vị Tiên Đế nắm giữ Tinh hà của Tinh Hà thế giới phát hiện chiến đấu nơi này, trong lòng rung động căn bán không dám tới nhúng tay.
Xuy xuy... Phốc!
Trong gió lốc gợn sóng mộng ào hoa mỹ kia, vài cái khe không gian trực tiếp cắn nuốt thản thê của Dương Phàm.
Trong khoảnh khắc Dương Phàm bị khe không gian nghiền nát. hóa thành dạng hạt nguvên thủy.
Sau đó lại là một tiếng vang giòn giã trầm thấp, trên Luân Hồi Bàn của hắn xuất hiện một vết nứt nhìn ghê người.
Thứ Thẩn khí trung phẩm Luân Hồi Bàn bị Cừu Long Thứ không gì không phá vạch ra một vết rách.
Là Pháp bảo bản mạng, trong không gian Mệnh Hạch đại thụ Diễn Sinh đại biểu cho căn nguyên của Dương Phàm cũng đột nhiên rung lên. một đám sinh mệnh lục diệp héo tàn.
- Ô ô...
Luân Hồi Bàn kêu lẻn không ngừng, cực kỳ thống khổ, hào quang ảm đạm.
Căn nguvên của Dương Phàm đã bị thương, Pháp bào bản mạng cũng bị thương tổn thật
lớn.
Từ khi Luân hồi tân sinh Thiên giới tói nay. đâv là thảm bại lớn nhất hắn gặp phải.
Lúc trước bất kể gặp tình huống gì, đối thủ giết chết hắn bao nhiêu lần cũng chi có thể hơi lan đến căn nguvên.
Chua từng có thương tổn của lần nào có thể chạm vào sâu như vậy.
- Dương Phàm, ngươi cho là dung nhập vào trong Luân hồi, bổn hoàng không thương tổn đến ngươi sao?
Một tiếng cười lạnh dường như rót vào trong Đại Luân Hồi.
Lập tức trong hệ thống Đại Luân Hồi nhấc lẽn một tia gọn sóng.
Tâm thần Dương Phàm chấn động: Trình tự của Đại Đế đã có thể chạm đến Đại Luân Hồi.
Xuy!
Cừu Long Thứ lóng lánh hào quang chín màu, mũi nhọn tối đen lạrih bang kinh sợ linh hồn trong thiên địa, bồng nhiên xuvẻn qua hư không.
Phổc!
Không gian bị xuyên thúng một lỗ sâu không thấy đáy. một vùng vết rạn không gian như mạng nhện khảm trên không trung, lan tràn từng chút.
Trong không gian Mệnh Hạch, tâm thẩn Dương Phàm dung nhập đại thụ Diễn Sinh cám thấy linh hồn đau đớn không hiểu.
Công kích của Đại Đế lại có thể truy tung đến tầng Luân hồi.
Ngay sau đó. toàn bộ Mệnh Hạch biến mất. một tràng tiếng nổ "Ầm" vang lên. núi sòng mặt đất vị một tầng gọn sóng nhó bé xẹt qua, từng tảng lớn sinh cơ bị bóp chết.
Ngav cả trên đại thụ Diễn Sinh cũng xuất hiện một vết rách thật nhỏ.
Dương Phàm cảm thấy run sợ. Mặc dù thương tồn của đòn công kích này còn xa mới đạt tới trình độ phá hủy căn nguvên của hắn nhung đã đủ khiên hắn kinh hoảng.
Giờ phút này buông xuống còn không phải chân thản của Đại Đe mà chi là một bộ phận tinh thần ý chí.
Nếu là đích thân Long Hoàng Tổ thực lực ngạo thị thất giớii buông xuống, mình có thể sẽ gặp phải nguyhiêm sinh mệnh hav không?
- Dương Phàm, tìm lại bản thể của ta, ngươi có thể chiến thắng "Nó"...
TrongLuản Hồi Bàn, ý chí của Vô Song nhạt dẩn.
CỖ kiếm đạo ý chí ờ sâu trong linh hồn lại ngủ say trong mệt mói tột cùng.
- Không được! Tinh Hà thế giới cũng không thể ớ lại nữa, ta phái rời khói Thiên giới mới có thể thoát khói hiểm cảnh.
Trong lòng Dương Phàm rung động.
Thông qua lẩn giao phong này. hắn chân chính hiểu được mình kém Đại Đế rất xa.
Nhưng là: Tinh Thiên thế giớii không thể ớ lại. Tinh Hà thế giới cũng không thể dừng chân, phái chạv đi nơi nào?
Đột nhiên, ánh mắt Dương Phàm sáng lên:
- Thất giới rộng lớn như thế. Thiên giới chi là một trong số đó. lo gì không có nơi dừng chân. Thiên giới này chinh là địa bàn của Long Hoàng Tổ. nhưng là giới diện khác thì chua chắc. Đặc biệt là hạ tam giới Minh. Ma, Yêu cơ bản là đối lập với Thiên giới.
Trời cao mặc chim bay. biển rộng mặc cá nhảv.
Dương Phàm thét dài một tiếng, vang vọng tầng Luân hồi:
- Long Hoàng Tổ, mối hận hòm nay, ngày sau tất báo!
Lời nói vừa dứt, Dương Phàm một lần nữa ngưng tụ thân thể, thu liễm khí tức sau đó thông qua Tiên Hỏng chiếu rọỊ biến mất khói giới này.
Theo sự biến mất của hắn, Mệnh Hạch dung rihập hệ thống Đại Luân Hồi cũng biến mất khói khu vực Luân hồi này.
Toàn bộ Thiên giớii rốt cục không còn một tia khí tức của Dương Phàm.
Tinh thẩn ý chí của Long Hoàng Tổ hóa thành ức vạn cỗ tìm khắp không gian Tinh Hà thế giớii đểu không thấy bóng dáng Dương Phàm.
Kể cả hắn thi triển rất nhiều đại thẩn thông cũng mất tung tích Dương Phàm.
Cửu Long Cung nơi đáy biển sâu của Tinh Thiên thế giớii.
- Làm sao có thể? Chẳng lẽ hắn có thể trống rỗng vượt qua giới diện khác rỗi?
Long Hoàng Tổ ngồi xếp bang trong thủy tinh điện xa hoa lộng lẫy. mặt lộ đẩv vẻ khó
tin.
Dưới tình huống Đại Đế sinh ra sát V, chua từng có người có thể còn sống.
Cùng lúc đó.
Trong Vân Tiêu điện ớ La Thiên Tiên Cảnh.
Hô~
Vân Tiêu Đại Đế thớ ra một hơi dài nhẹ nhõm, thấp giọng lẩm bẩm:
- Dương Phàm này quá nhiên không phái đèn cạn dâu. không ngờ có thê tránh khói Long Hoàng Tổ đuổi giết. Như vậy trong thất giới này, có khả năng thật sự không tổn tại người có thê chân chính uy hiếp tới sinh mạng hắn...
- Đại Đế. lựa chọn của ngài không thể nghi ngờ là sáng suốt. Hòm nay Dương Phàm có thể tránh được Đại Đế đuổi giết, ngàv sau rất có khá năng sánh vai cùng Đại Đế. Tới lúc đó. Vân Tiêu cung lại thêm một cường giả Đại Đế. nhất định có thê thống trị Thiên giới, địa vị không người ai có thê lay động.
Ám Thiên cung kính nói.
Giờ phút nàv hắn phát ra bội phục từ tận đáv lòng.
Nếu đổi là hắn, đối địch Đại Đế chi có một con đường chết.
- Trinh tự của Đại Đế sao có thể dễ dàng thăm dò như vậy?
Vân Tiêu Đại Đe thản nhiên liếc hắn một cái. trên mặt lộ ra chán tình hiếm có:
- Bản đế không nghĩ nhiều như vậy. chi hy vọng Vũ Tịch có thể được sổng vui vẻ. Nếu Dương Phàm đã có một tia hy vọng vậy ta ngẩm đồng ý hắn mang Vũ Tịch đi.
- Dương Phàm! Chi mong ngươi đừng làm ta thất vọng, càng khôngnên để Vũ Tịch phải đau lòng.
Lời nói của Đại Đe khiến Ám Thiên hổ thẹn trong lòng.
Cho dù là Đại Đế chúa tể tam giới, hắn cùng không phải là vô tình. Đối với Cửu Công chúa thương yêu nhất, hắn dụng tâm lương khổ, ai có thể hiểu được?
Từ sau cái ngày này.
Tin tức có liên quan đến Dương Phàm tránh được sự đuổi giết cùa Long Hoàng Tổ truyền khắp Tinh Thiên thế giới, không bao lâu truyền tới Tiên giới và Phật giớii vốn cùng một thể.
Cuối cùng, tin tức kinh người này chấn động thất giớii.
Hai lẩn chạv trốn từ trước mặt Đại Đế. cái tên Dương Phàm danh chấn thất giới.
Mà trong vô số thế hệ mới của thất giới, nam nhân vì nữ nhản mình yêu có gan đổi mặt Đại Đế. khiêu chiến quvẻn uy đã mơ hô trớ thành thản tượng sùng bái trong cảm nhặn của vô số nam nữ.
Khi thất giới vì Dương Phàm mà sôi trào chấn động, đương sự lại đi tới một tiểu giới điện.
Phàm giới. Thiên cầm Nội Hài.
ở gần một con rối chôn sâu dưới đáy biển bồng nhiên sôi lên một đám bùn và bóng khí.
Một bóng người lộ vẻ chật vật trống rỗng hiện thân nơi đáv biển này.
- Ha ha, Phàm giới, ta lại trớ về.
Dương Phàm nhẹ vuốt con rối trước người, phán ra một tia thần thức rất nhò tăng cường dấu vết bên trên.
Thản ờ không gian Phàm giới vếu ớt, Dương Phàm phái cẩn thận vạn phẩn, tất cả lực lượng và khí tức đều thu vào trong Mệnh Hạch.
Theo hắn trờ về Phàm giới, Tiểu thế giới Mệnh Hạch cũng theo đó mà chuvển tới tầng Luân hồi tương ứng.
Phàm là nơi có sinh linh là có sự lchiếu rọi của Luân hồi.
Dương Phàm na di một cái. biến mất khói Nội Hải, cẩn thận triển khai một tia thẩn thức tìm kiêm khí tức quen thuộc.
Kết quá tại nhản giới này, khí tức quen thuộc đã không còn mấy người.
Nhân vật quen biết ngày xưa như Hàn Kỳ. Tẩn Tuắn, Bạch Vũ lão tiên sớm không biết đi nơi nào, không biết phi thăng hav là ngã xuống dưới thiên kiếp.
Cũng may đệ tử Phó Tuvết còn tiềm tu tạiNội Hải. tu vi đạt tới bát kiếp Tán tiên đinh (? ). thực lực có một không hai nhản giớii.
Hà Lạc tại Bắc Tẩn là linh hồn của sông, cũng mãi mãi trường tồn. làm cho người ta thản
cận.
Ngoài ra cũng không còn bao nhiêu khí tức quen thuộc ngoài bằng hữu lúc trước được Dương Phàm đưa vào Tiên Hồng Không Gian.
-ồ?
Thẩn thức của Dương Phàm nắm được một tia khí tức mờ mịt không chừng.
- Vân Tiên đảo?
Dương Phàm hô nhó một tiếng.
Bá!
Chi một bước, Dương Phàm tới Vân Tiên đảo.
Trên Vân Tiên đảo. ba gốc tiên thụ vẫn còn tồn tại.
Trên đào đồng dạng có bổn vị trướng lão. Dương Phàm biết cũng chi có Tư Đồ trưởng
lão.
So với mười mấv vạn năm trước, nhìn qua Tư Đồ trướng lão không chút biến hóa nào.
Dương Phàm thậm chí phát hiện tu vi của Tư Đồ trưởng lão dường như còn cường đại hơn Phó Tuvá bát kiêp Tán tiên đinh.
Tư Đồ trưởng lão nàv không đon giản.
- Dương Phàm.
Tư Đồ trướng lão kinh ngạc biến sắc, không ngờ rất nhanh phát hiện ra hắn.
-Ngươi sớm phi thăng lại có thể hạ xuống Phàm giới, đồng thời bình vên vô sự.
Tư Đồ trưởng lão đầy vẻ khó tin nói.
- Đây là vì sao?
Dương Phàm khó hiêu nói.
- Không gian Phàm giới đối với cường giá thượng giới mà nói là vô cùng yếu ớt. Nếu cường già cấp Kim Tiên tới Phàm giới, có khá năng khiển cho giới diện sụp đổ. sinh ra lực lượng cấm kỵ ngav cả Tiên Đế cũng có thê cắn nuốt tiêu diệt. Cho dù là Đại Đế cũng không dám đối diện với trừng phạt đến từ thiên đạo này.
Tư Đồ trường lão giọng gấp gáp nói.
Giớii diện sụp đổ?
Dương Phàm mói chi nghe không thôi đã cám thấv sờn tóc gáv. trong lòng nghĩ lại mà
sợ.
Tuy nhiên hắn cũng tin tướng lời của Tư Đồ trướng lão. Dù sao mồi lẩn hắn hạ giới đểu như miếng băng móng, theo bản năng thu lực lượng khí tức vào trong Tiêu thế giới Mệnh Hạch.
Tiếp đó, Dương Phàm ngồi xuống nói chuvện giâv lát với Tư Đồ trướng lão. nói ngắn gọn những chuyện từng trải ớ Thiên giới.
Dương Phàm có chút buồn bực. Bới vi tính đặc thù của bản thân hắn miễn cưỡng có thể yên ổn ờ Phàm giới, nhung là chúng thản hữu lại chi có thể ớ trong Tiên Hồng Không Gian.
Hoàn cảnh linh khí của Tiên Hồng Không Gian chiếu rọi khu vực sỡ tại của hắn.
Nói cách khá, vùng đất sống giờ phút này trờ về trạng thái Phàm giới.
Như vậy, chúng thân hữu sớm tu luvện đến trinh tự Kim Tiên không có khá năng tu luvện tăng tiến.
- Ha ha, Dương Phàm. Ngươi muốn đi giới diện khác?
- Đúng. Tỷ như những không gian nhưTiên, Ma. Yêu giới.
Dương Phàm gật đẩu nói.
Nếu Thiên giới không thể dừng chân, hắn hoàn toàn có thể đi không gian có cùng trình tự khác.
- Chu vện này có gì khó khăn?
Tư Đồ trưởng lão vuốt râu cười.

CHƯƠNG 747: LUÂN HUYẾT ĐẠI ĐẾ

- Vách ngăn hai giới thượng hạ, từ hạ lên thượng thì là đường thuận, thòng suốt không trớ ngại. Nếu muốn từ thượng xuống hạ, ngươi sẽ gặp lực cản vô cùng đáng sợ của giới diện. Phái có Đại Đế ra tav hoặc là chư vị Tiên Đế liên thủ mới có thể mớ ra một con đường đi ngược. Hơn nữa thông đạo nàv ngay cả Chân Tiên thượng vị cũng khó thê chịu tải.
Tư Đồ trướng lão cười giải thích.
Khái niệm có liên quan đến vách ngăn hai giới. Dương Phàm từng có nghe nói.
- Khó́ trách tu vi cao nhất của sứ già hạ giới lúc trước đều là Chân Tiên lục trọng, ngav cả Tử Lân Ngọc Thiếu kia cũng áp chế cành giới, tới Phù không kiều trong Huyà Nhật Điện mới đột phá cảnh giới Chân Tiên thượng vị.
Dương Phàm liên tục gật đẩu.
- Độ khó của việc hạ giới vô cùng khó khăn, mà ngươi lại làm được. Muốn đi lên thật sự rất đơn giản.
Tư Đồ trướng lão có vài phẩn hâm mộ rồi sau đó nói phương pháp cho Dương Phàm.
- Hóa ra lại đơn giản như vậy!
Dương Phàm thật cẩn thận chia ra một tia linh hồn phù họp với không gian Phàm giới này.
Rất nhanh hắn cảm nhận được sáu cái thông đạo.
Chắc sáu thòng đạo nàv phán biệt đối ứng với thượng tam giới: Thiên giới, Tiên giới, Phật giới cùng hạ tam giới: Minh giới, Yêu giới. Ma giới.
Trong đó khí rức của một thông đạo rất quen thuộc, Dương Phàm lập tức xác định đó là thông đạo của Thiên giới.
Không bao lâu, Dương Phàm bẳng vào cảm ứng của khí tức, phân biệt ra giới diện đại biểu cho sáu thông đạo.
Tuy nhiên sự kêu gọi của Thiên giớii cùng Tiên giới đổi với hắn mãnh liệt hơn một chút, trong đó Thiên giới là mạnh nhất.
- Đa tạ Tư Đồ trường lão chi điểm. Sau khi ta tói hạ giới như miếng băng mỏng, nào dám tùy tiện phù họp thiên địa.
Dương Phàm ha hả cười.
Sau khi hiểu rõ việc này. hắn liền cảm thấv nhẹ nhõm. Bất kể hắn tu luvện ớ nơi nào đểu có thể đưa Luân Hồi Tinh Bảo đến những giới diện cao cấp tương ứng khác.
Sau đó Dương Phàm bình tâm lại, nói chuvện vói Tu Đồ trướng lão và hiểu thêm về tình huống của Phàm giới.
Từ sau khi Dương Phàm đi, không gian Phàm giới vẫn gió êm sóng lặng.
Bất kể là u Ảnh Ma Chủ hay là Cửu u Ma Đế chế tạo thân thể Ma Thẩn đều bị lực lượng của mười tầng phong ấn lúc trước cộng thêm Cửu Ngũ Chí Bảo Long Khí và Trấn Thiên Tháp trấn áp.
Lẩn trấn áp này cường đại trước nay chưa từng có. hai đại Ma đẩu rốt cục đừng mơ lọt ra ngoài gây sóng gió.
- Đúng rồi, Dương Phàm, ngươi còn muốn ớ lại Phàm giới bao lâu?
Tư Đồ trường lão đò hỏi.
- Chi sợ sẽ không lâu. Rắt nhanh ta sẽ phải rời đi.
Dương Phàm trịnh trọng nói.
Lẳn này hắn từ thượng giớii bại lui trờ về. bại thật thảm hại.
ở trước mặt Đại Đế. hắn căn bản không có sức phán kháng.
Thậm chí Đại Đế còn không chân chính buòng xuống, chi dựa vào một kiện Thẩn khí phá không mà tới đã khiến hắn không thê chống lại.
Trong lòng Dương Phàm hiểu được, muốn chống lại Đại Đế, ít nhất tu vi phải tăng lên tới Diễn Sinh sơ kỳ, trung kỳ.
Còn nữa, trong tav cũng phái có Thần khí.
Thẩn khí ngày đó chi là ký gửi tinh thẩn ý chí của Đại Đế. uv lực dưới sự khống chế của Ngao Thanh đã có thê nói là tịch diệt Tinh. vũ.
Nếu tu vi thần thông không thua kém Đại Đế mà trong tav không có Thần khí. vậy thực lực hai ngươi cùng có khả năng chênh lệch gấp mười, trăm lần.
Sau khi hiểu rõ điểm này. Dương Phàm biết trong thời gian ngắn tới tìm Long Hoàng Tổ báo thù là không thực tế.
ở lại Vân Tiên đảo không quá mấy ngày, Dương Phàm tính toán đứng dậv rời đi.
Nơi hắn chuẩn bị đi lại là Yêu giới trong hạ tam giớii.
Dù sao ở Yêu giới có thể còn có trợ thủ Hồ Phi.
Bản thản Hồ Phi chính là Thẩn thú cường đại nhắt trong thiên địa. trong cơ thể có cấm Kỵ Chi Huyết, lại chiếm được Nghịch Tiên Huvá. Tiêm lực khó thê đánh giá.
Một ngày này.
Thản hình Dương Phàm nhoáng lên một cái, đến trên không đại lục nhắm mặt lại chuẩn bị phi thăng mà đi.
Đúng vào lúc này.
- Dương Phàm...
Một thanh âm kỳ dị và tràn ngập mê hoặc vang lên trong linh hồn của Dương Phàm.
Người nào!
Dương Phàm chấn động. Không gian Phàm giới này. có ai có thể bắt giữ đển linh hồn hắn và vô thanh vô tức phát ra thanh âm?
Sau đó hắn cảm thấy thanh âm này hết sức quen tai.
Đă từng có một thanh âm như vậy vang vọng trong đẩu hắn:
- Trong thiên địa thất giới này. phàm là bất kỳ sinh linh nào có được Luân Huvết Cháu đều có hv vọng đạt được Nghịch Thẩn Thuế Thiên Huvết mà ta luyện chế. Người chiếm được nó, hắn sẽ có thể trờ thành sinh linh hoàn mỹ nhất thế gian, có được vô hạn khả năng sáng lặp Chí tôn thất giới.
Luân Huyá Đại Đế.
Dương Phàm nhướng màv. sắc mặt ngưng trọng.
- Ha ha. Dương Phàm, về Phàm giới một chuvến, không tính gặp mặt lão bang hữu một lẩn sao?
Thanh âm của Luân Huvà Đại Để tới từ Huvết Uvên Phủ của Đòng Thắng Đại Lục.
Hô...Ẳm~
Trong tử vong huyết uvên. sóng lớn màu máu mênh mông, sôi trào kịch liệt, tản mát ra huyết khí băng lãnh tử vong.
Huyết vụ vẫn tràn ngập trên không huyết uyên dẩn dẩn bị xua tan, trong sóng lớn màu máu mơ hồ có thể thấy được bóng dáng của một điện phủ.
- Đó là...
Dương Phàm hơi biến sắc. Cảnh tượng này lại giống như đã từng quen biết như thế.
Giờ khắc này. đại năng của Phàm giới đều kinh động, cám thấv rùng mình sởn tóc gáy.
Năm đó tham gia tranh giành ỡ Huyết Nhật Điện đểu là cấp bậc tiên nhản, trờ thành thẩn thoại sử thi hiện giờ.
Bóng dáng của điện phủ càng ngày càng rõ ràng, tu vi đạt tới cấp bậc Chân Tiên đều có thê nhìn rõ hình dáng của nó.
- Yên Mị ra mắt Hồng Tôn.
Một thanh âm nữ nhản dịu dàng cao nhã truyền tới.
Phốc... Ào~
Trong sóng lớn màu máu đột nhiên trồi lên một nữ nhân huyết bào tao nhã thon dài, cúi thấp người hành lễ với Dương Phàm.
Thân thể của nàng như trạng thái lòng, vặn vẹo không ổn định như là lực lượng màu máu trong huyết uyên.
- Hoa Yên Mị.
Dương Phàm đương nhiên nhớ rõ nàng này.
Lúc trước chính là hắn đỡ nàng trớ thành Huvết Linh Vương thế hệ mới.
Nhưng không ngờ tới Huvết Linh Vương lại là người phát ngôn của Luân Huyá Đại Đế.
- Mời Hổng Tôn vào, Đại Đế chờ đã lâu.
Hoa Yên Mị cung kính nói.
Nàng đã đạt tới đinh của nhân giới nhưng trong lòng vẫn phúc tạp vô cùng. Bất kể mình cố gắng như thế nào thì Hồng Tôn vĩnh viễn là Hồng Tôn, mình xa xa không thể với tới.
Cùng lúc Hoa Yên Mị lên tiếng, lấy ra một lệnh bài màu máu ném vào trong huvá uyên.
Phốc... Ằm ẩm~
Dưới sóng lớn màu máu sôi trào bắn khắp nơi. một tỏa đại điện màu máu khí thế hùng vĩ trồi lên.
Tòa điện này trong suốt nhìn xuyên qua, giống như tạo bằng ngọc thạch, ước chừng phạm vi trăm vạn dặm nỡ rộ tinh quang màu máu ngàn trượng, dường như là trân bảo được dựng dục ra trong thiên địa đại trận.
Dương Phàm ngẩn ra. Luân Huvết Đại Đế này mời mình đi làm gì?
- Ngươi có gan khiêu chiến Đại Đế, chẳng lễ lái sợ Huvầ Nhật Điện nho nhỏ nàv của ta sao? Hav là các hạ cho rằng, bản đế không có tu cách giao dịch cùng ngươi.
Trong thanh âm của Đại Đế có vài nghiền ngẫm.
- Cung kính khôngbẳng tuân mệnh.
Dương Phàm nháy mắt bước vào huvết uyên, thán thể dung nhập vào đại điện màu máu
kia.
Với tu vi thẩn thông hiện nav của hắn, không cẩn Luân Huvết Châu cũng có thể dễ dàng tiến vào.
về phẩn sinh mệnh an toàn, Dương Phàm có tự tin cường đại.
Mới vừa dung nhập vào huyết điện, ánh sáng màu máu lóe lên. Dương Phàm bị truyền tống đến một đại điện cổ xưa.
Phía trên không gian đại điện. Tinh hà màu máu vắt ngang thiên địa. hiện lẻn Cửu Luân Huvết Nhật, được sắp xếp với phương vị "Bát phương nhất tâm" chậm rãi dịch chuyển với phương thức huvên ảo khó lường.
ở dưới Tinh hà cùng Cửu Luân Huvết Nhật mới là bản thể của tỏa đại điện cổ xưa này, cao tói mấy vạn trượng.
Đại điện cùng Tinh hà màu máu dung họp tuy hai mà một. tự thành một vùng thiên địa.
Nơi nàv chính là trọng địa trung tâm của HuvếtNhật Điện: Nghịch Thẩn Điện.
Sau đó. tám cây cột khổng lồ. huyết trì to lớn tản mát máu tanh, các loại khí giớii kim loại kỳ quái, bàn đài. dụng cụ...
Dương Phàm ôn lại cảm giác năm xua tiến vào nơi này.
- Dương Phàm, ngươi tới rồi.
Thanh âm của Luân Huvết Đại Để vang lên.
Huvết quang trổng rỗng hiện ra, ngưng tụ thành một nam nhản mặc áo khoác cổ quái màu máu. Trên sống mũi có một cái gọng kỳ quái, hai bên đều có gắn kính lưu ly như thủy tinh, vừa vặn che kín hai mắt. dưới ánh mặt trời tỏa ra lam quang kỳ dị. Hai bên đêu có một cái gọng khoát lên hai tai. rất là cổ quái.
Phía sau kính lưu ly trong suốt là một đôi mắt lạnh lùng mà không mất vẻ cơ trí sau khi nhìn thấv Dương Phàm thẩn sắc dịu đi vài phẩn.
Đây chính là phản thân của Đại Đế lúc trước Dương Phàm từng chứng kiến.
- Dương Phàm. Ngươi từ thượng giới bại lui mà về. thua cũng không oan. Cho dù dưới tình huống như vậy ngươi cũng không dùng Nghịch Thẩn Thuế Thiên Huvết bán đế luvện chế. quả thật làm người ta ngạc nhiên.
Phân thân Đại Đe đưa tav đẩv mắt kính, trong thanh âm phát ra sự thản nhiên từ nội tâm.
Luân Huyết Đại Đế đổi mặt hòm nay dường như khác với phản thân tuvệt đổi bình tĩnh nhưmáỵ móc từng gặp năm đó.
- Nguyên lai tư thế thảm bại của Dương mỗ tại thượng giới đã bị Đại Đế nhìn thấv. Còn về Nghịch Thẩn Thuể Thiên Huvết sao. tạm thời Dương mồ không nghĩ sử dụng. Tin chắc không dùng ngoại vật cuổi cùng cũng có thê khiêu chiến Đại Đế. Luân Huyết Đại Đế các hạ, dường như rất cấp thiá muốn Dương mỗ dùng hu vá này.
Dương Phàm không mặn không nhạt đáp lại, liếc mắt nhìn gọng kính lưu lv trên mũi Đại Đế. thâm nghĩ: "Đây là Pháp bảo gì. cho tói giờ chua từng nhìn thấy?" (@_@)
- Bản đế chưa từng hoài nghi tiềm lực của ngươi. Ngược lại là thành tựu của ngươi vượt xa đánh giá cao của ta.
Luân Huvết Đại Đế hoi mim cười, lại không cho là đúng nói:
- Bại bới Long Hoàng Tổ, ngươi cho là dù bại mà quang vinh, tại sao thảm bại?
Dương Phàm cũng không biết, sau khi mình khiêu chiến Đại Đe và thong dong chạv trốn, việc này đích xác chấn động thất giới.
- Đại Đế có thể nói rõ. tìm Dương mỗ rốt cục có giao dịch gì muốn nói?
Dương Phàm nói thẳng vẩn đề.
- Chính như đám đại lão thượng giới dự đoán. Nghịch Thần Huyết nàv quá thật tồn tại nhản tố không ổn định.
Luân Huvết Đại Đế cũng không trực tiếp tiến vào chính đề lại gây nên sự tò mò của Dương Phàm.
- Nghịch Thẩn Huvết đã vượt qua cực hạn sinh linh có thể hấp thu. Nếu là Tiên Đế dùng chi có 10% nắm chắc giữ mạng, 90% là nô tan xác mà chết.
Luân Huvết Đại Đe thán nhiên nói.
Dương Phàm nghe vậv không khói hoảng sợ trong lòng phát lạnh.
Lúc trước hắn bang vào một loại trực giác, không dùng Nghịch Thẩn Huvết cùng không phải không có nguyên nhân.
- Cho dù là Đại Đế dùng cũng chi có nắm chắc một nửa giữ được mạng sống. Hon nữa ngày sau có ôn định hav không cũng là một ân số.
Khóe miệng Luân Huvết Đại Đế - nhân vật như một bí ẩn của thất giới nhếch lên một tia cười quỷ dị.
Dương Phàm nghe xong, trong lòng lại bốc lửa. Nghịch Thẩn Huvết nàv quá thật là một âm mưu.
Luân Huvết Đại Đế lại thớ dài thật dài:
- Sinh linh hậu thiên chung quv không thê đánh đông vói những Tiên Thiên Ma Thản thê sinh từ hồn độn. Cho dù là Thẩn thú siêu cấp của thế gian này ớ trước mặt Tiên Thiên Ma Thản thê cũng như con kiến. Chênh lệch giữa hai bên gần như là một vách ngăn cấm kỵ. Mà bản ý của ta cũng không phải tạo ra Chí tôn thất giới gì.
- Vậv Đại Đế vì cái gì?
- Ta... chi là muốn về nhà. trờ về cố hương của ta.
Luân Huvà Đại Đế cười chua xót.
Giờ khắc này. từ trong mắt Đại Đế, Dương Phàm cám nhận được sự cô độc phát ra từ linh hồn.
- về nhà?
Dương Phàm không hiểu, về nhà lại khó như vậy?
Cụ thể muốn ta làm gì?
- Phá giới!
Luân Huyết Đại Đế từ từ phun ra hai từ. sau đó hít sâu một hơi. trong mắt lóe ra thản quang kích động không hiểu:
- Phá vỡ vách ngăn của thất giới nàv. tiến vào Đại Thiên Tu Di Trụ rộng lớn kia!!!

CHƯƠNG 748: CƯỜNG CƯỜNG LIÊN THỦ

Cuộc gặp hôm nay với Luân Huyá Đại Đế khiến Dương Phàm nhận ra vị nhân vật được coi là như bí ẩn của thất giới, cao không thể với tới này cũng có một mặt bất đắc dĩ như vậy.
Ta chi muốn về nhà, trờ lại cố hương của ta!
Vẻ cô độc tịch mịch trên mặt Luân Huyết Đại Đế phát ra từ nội tâm.
Dương Phàm nhìn thẳng hắn, xác định không chút nói dối.
Trải qua giảng thuật. Dương Phàm rốt cục hiểu được cố hương cùa Luân Huyết Đại Đế không ờ trong thất giới, có lẽ là ờ một góc nào đó không muốn người biết của Đại Thiên thế giới.
- Bời vì một cái ngoải ý muốn, ta tới thế giới nàv. ở thế giới kia, nghề nghiệp cùa ta chính là giải phẫu nghiên cứu về bản chất của sinh vật. Mặc đù cho tới nay, sau khi đi lên con đường tu luyện ta cũng chưa bao giờ từ bỏ đam mê của mình.
Luân Huy á Đại Đế thù thỉ nói.
Dương Phàm có thể nghe hiểu được tám chín phần, chỉ cảm giác Đại Đế này thật thần bí. có bí mật không muốn người biết.
Thất giới mênh mông khôn cùng, vô số giới diện, vô hạn phấn khích.
Một cố hương như thế nào khiến Đại Đế nhớ mãi không quên như thế? Vì về nhà. đẩy minh vào cục diện vạn kiếp bất phục.
- Như vậy "Kế hoạch đoạt thiên" mà thế gian đồn đại lại là chuyện gi?
Ánh mắt Dương Phàm lóe lên. chất vấn.
- Mục đích cuối cùng cùa "Kế hoạch đoạt thiên" chính là vì để ta về nhà, đây là bắt nguồn cùa hết thảy.
Luân Huyếtt Đại Đế thở đài thật dài:
- ở thế giới này ta đã kết nghiệp lực lớn lao. vì thế thậm chí tạo thành chứng tính cách phân liệt... Nhưng bất kể như thế nào. ta cũng muốn về nhà.
Tính cách phân liệt?
Dương Phàm thi thoảng lại nghe thấy một số từ ngữ kỳ quái từ vị Đại Đế này.
- Cũng may ta đã thuần thục vận đụng kỹ thuật "Khắc long" đến thế giới này. nếu không để luyện chế ra Thần Huvết. nghiệp lực lây đính đù để khiến ta chết trăm lần. (Khắc long: clone, nhân bản vô tính)
Luân Huvết Đại Đế dường như gặp được tn kv. dốc bầu tâm sự.
- Cái gi là khắc long?
Dương Phàm ngần ra.
- Điều này rất khó giải thích, nói đon giản là nghiên cứu căn bản nhất đối với sinh mệnh. Nếu như ngươi nguyện ý. ta có thể sáng tạo ra một cái "ngươi" giống như đúc. Trên thế gian này có thể xuất hiện Dương Phàm thứ hai.
Luân Huyá Đại Đế nói tới đây. trên mặt có vài phẩn tự hào.
Dương Phàm lại hít sâu một ngụm khí lạnh. Điểu này cũng thật đáng sợ.
- Đương nhiên chi có thể sáng tạo ra một người giống như ngươi, cũng không thể đạt tới độ cao hiện tại cùa ngươi. Bất kỳ một chi tiết nhò nào trong dòng sông vận mệnh đều khiến tương lai tràn ngập vô số khả năng. Tóm lại, đạt tói trình tự Tiên Đế. đã không thể phục chế nữa rồi.
Dường như Luân Huyếtt Đại Đế cũng không muốn giải thích nhiều, nói tới đây liền ngùng lại.
Dương Phàm gật gật đầu. Hắn cũng nắm giữ loại đại thần thông sáng tạo sinh mệnh nàv tuy nhiên là phải ở trong không gian Mệnh Hạch.
- Được rồi. Ngươi có thể nói rõ giữa chúng ta cần hơp tác như thế nào? Ngươi có thể mang đến cho ta cái gì. ta phải trợ giúp ngươi "Phá giới" như thể nào?
Dương Phàm không muốn theo đuổi đến cùng lai lịch cùa đối phương.
Hắn chỉ muốn biết, mình có thể được lợi gì.
- Ta trợ giúp ngươi hoàn thành ý nguyện của Vô Song, chiến thắng Long Hoàng Tồ, đường đường chính chính cưới Cừu Công chúa. Có lẽ ngươi có tiềm lực như vậy nhưng chẳng lẽ ngươi không muốn những nguyện vọng này tới nhanh hơn? Có thêm một minh hữu như ta, trong thất giới này trừ bò Thiên, Minh nhị đế không can thiệp chuyện thế gian, chúng ta không có địch thù!
Trong mắt Luân Huy á Đại Đế tràn ngập tự tin.
Cái loại tự tin này là cơ trí hết thảy nắm trong tay, khiến Dương Phàm tín nhiệm một cách không hiểu vì sao.
- Ta có thể tin tường lời ngươi. Nhưng ngươi tuy được tôn là Đại Đế, bản tôn lại tan thành mây khói trong Diệt Thế Dị Thiên Kiếp. Dưới loại tình huống này, ngươi còn có thể cho ta trợ giúp gì?
Dương Phàm cũng không muốn quanh co lòng vòng.
Hắn đã đứng ờ đinh cùa thất giới, thế gian này người còn có thể có trợ giúp lớn lao đối với hắn đã rất ít rồi.
- Điểm thứ nhất, tuv rằng bản tôn cùa ta đã tan thành mây khói nhưng V chí cùa Đại Đế há có thể hoàn toàn hùy diệt dễ dàng như vậy? Tinh thần ý chí của ta tránh ờ một góc không muốn người biết của thất giới, một khi nó trở về. trong thời gian ngắn hình thành chiến lực tiếp cận Đại Đế.
Luân Huyếtt Đại Đế lạnh nhạt nói.
Tinh thần ý chí của Đại Đế quả thật lợi hại. Dưới sự đả kích của Diệt Thế DỊ Thiên Kiệp còn có thể ngoan cố sinh tồn.
Nghĩ tói lúc trước. Long Hoàng Tổ căn bản không ra mặt, chi ký gừi một bộ phận tinh thần ý chí váo Cừu Long Thứ. đặt ờ trong tay Ngao Thanh cũng khiến cho Dương Phàm thất bại thảm hại.
- Điểm thứ hai: Nếu như không có Thần khí cho dù ngươi có đạt tói trình tự tương đương cũng không phải đối thủ cùa Long Hoàng Tổ. về Thần khụ ta có thể chỉ điểm cho ngươi một con đường, tăng cường phần thắng đối kháng với Long Hoàng Tồ. Nên biết Long Hoàng Tồ kia là người tồn tại xa xưa nhất, tư bản cũng hùng hậu nhất trong số tất cả Đại Đế ờ thất giới.
- Điểm thứ ba: ở Ma giới, Minh giới ta và Cừu u đều có cơ sở cùng thế lực nhất định. Thậm chí ta âm thầm sáng lập một đội quân "Thị huyá Thiên Ma quân" có thực lực xâm lấn hạ tam giới. Nếu ngươi đạt tới trình tự ngang bằng Long Hoàng Tổ, sẽ có được năng lực hủy diệt Cừu Long Cung truyền thừa xa xưa nhất kia, thậm chí là độc bá một giới cũng không phải là việc khó.
- Điểm thứ tư...
- Không cần nói nữa. ta đồng ý hợp tác.
Dương Phàm cắt ngang lời Luân Huyá Đại Đế.
Chi vẻn vẹn ba điểm kia đã khiến Dương Phàm hoàn toàn không thể nén được hấp dẫn trong đó.
Đặc biệt là điểm thứ ba thật sự khùng bố. Không biết vị Luân Huy á Đại Đế - giải phẫu bản chất sinh mệnh, chưởng khống thần thông "Khắc long", sáng lập ra "Thị huyết Thiên Ma quân" sẽ đáng sợ tói mức nào.
Nếu Luân Huyết Đại Đế toàn lực giúp đỡ Dương Phàm, như vậy ngày sau sẽ có thực lực uy hiếp Cửu Long Cung thậm chí là cả Thiên giới.
Đến lúc đó ai còn đám ngăn trở hôn lễ của hắn với Vân Vũ Tịch.
- Ta có thể giúp ngươi bằng mọi giá.
Luân Huyá Đại Đế hít sâu một hơi, trong mắt bỗng nhiên thoáng hiện một tia ác độc:
- Phàm là người chắn kế hoạch cùa tạ đều phải gạt bỏ khỏi thế gian.
Dương Phàm biểu thị đồng ý sâu sắc:
- Ta cũng sẽ hết sức trợ giúp ngươi "Phá giới", không ai có thể ngăn cản bước chân cùa chúng ta.
Hai người ăn nhịp với nhau, đều vì giấc mộng cùng mục tiêu của mình mà đồng dạng tàn nhẫn cùng vô tình.
- Vì biểu lộ thành ý. ta đưa ngươi vài món lễ vật.
Sau đó Luân Huyá Đại Đế vung tay. hai cái rương từ kim lớn xuất hiện trước mặt Dương Phàm.
Hắn mờ một cái. từ trong truyền ra một cỗ áp lực chi Thứ Thần khí mới có.
Trong rương từ kim này lại có chứa bảy. tám kiện Thứ Thần khí
- Sáu kiện Thứ Thần khí thượng phẩm, còn có hai kiện Thứ Thần khí cực phẩm tiệp cận cấp bậc Thần khí. Hy vọng có thể tăng cường thực lực hoặc thế lực của ngươi ờ một trình độ nhất định.
Luân Huyếtt Đại Đế trầm giọng nói.
Ánh mắt cùa Dương Phàm tức thi bị hai kiện Thứ Thần khí cực phẩm trong đó hấp dẫn.
Hai kiện Thứ Thần khí cực phẩm phân biệt là một cái Hoàng Kim Tiên và một cái Huyết Sắc Hoàng Quan.
Sáu khiện Thứ Thần khí thượng phẩm, hai kiện Thứ Thần khí cực phẩm.
Nên biết rằng Thứ Thần khí cao nhất mà Dương Phàm có được mói là trung phẩm, càng không nói đến cực phẩm.
- Hai kiện Thứ Thần khí cực phẩm này không phải tầm thường, sau khi liên thủ có thể chống lại Thần khí bình thường.
Luân Huyá Đại Đế lại nói.
Sau đó hắn mở cái rương từ kim còn lại. nơi đó có mười viên cầu đen thui nằm yên lặng, ước chừng lớn bằng cái đầu.
- Đây là "Đồ Thần Đạn" ta nghiên cứu ra, uy lực to lớn có thể lay động giới điện, đùng phải thận trọng.
Lúc Luân Huyết Đại Đế mờ cái rương từ kim này biểu lộ vẻ thật cẩn thận, cũng nói cho
Dương Phàm biết phương pháp sừ đụng "Đồ Thần Đạn".
Nhìn dáng vẻ cẩn thận của Luân Huyá Đại Đế, Dương Phàm không khỏi nghĩ đến nếu ném vài viên Đồ Thần Đạn này tới Cừu Long Cung, không biết sẽ sinh ra kết quả gì.
- Nếu như đi Ma giới, phân thân khác cùa ta sẽ liên hệ ngươi.
Luân Huyá Đại Đế lại giải thích phân bố thế lực cùa minh.
Dương Phàm ở lại Huyết Nhật Điện một đoạn thời gian, cùng Luân Huyết Đại Đế tham thảo một ít hiểu biết đối với bản chất của sinh mệnh.
Trong quá trình này Dương Phàm có cảm thụ sâu sắc. Một số giải thích của Luân Huyết Đại Đế đối với sinh mệnh hoàn toàn đánh vỡ thường quy của thế giới này.
Hắn đồng dạng đứng ở một tnnh tự khác tim hiểu về sinh mệnh.
Dương Phàm cũng từng hòi Luân Huyá Đại Đế manh mối có liên quan đến bản thể cùa Vô Song Thần Kiếm.
Đối với điều này ngay cả Đại Đế cũng không dám khẳng định bời vì khi đó bản tôn cùa hắn đã chôn vùi dưới Diệt Thế DỊ Thiên Kiếp.
- Lúc trước tranh đoạt Tạo Hóa Thần Kiếm phát sinh tại Tinh Thiên thế giới, nếu muốn tìm lại bán thể của thần kiếm chỉ sợ ngươi còn phải về Tinh Thiên. Tuy nhiên ta đoán rằng nếu như bản thể của thần kiếm không ở Thiên giới thì rất có khả năng ở Phật giới và Tiên giới, không có khả năng ở hạ tam giới.
Đại Đế nói ra phỏng đoán cùa mình.
Trước khi đi. Đại Đế lại nói một chuyện trọng yếu với Dương Phàm.
- Đây là một bí tân rất ít người biết. Tất cả Thần khí trong thất giới, thậm chí là một số thần thông cổ, tài liệu giới ngoại đều tới từ địa phương đó...
Luân Huyá Đại Đế theo bản năng đè thấp thanh âm.
- Đa tạ Đại Đế chỉ điểm. Nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ đi thừ vận khí.
Dương Phàm hết sức cảm tạ.
Trong thất giới này. Pháp bảo cao nhất có thể luyện chế chính là Thứ Thần khí
Trừmột số Thần khí có từ lúc thất giới sơ khai, Thần khí còn lại đều tới từ một nơi... Nếu như có thể nắm giữ cơ hội đó, nhất định có thể gia tăng thực lực cùng tư bản của Dương Phàm.
Nừa tháng sau.
Dương Phàm rời Huyá Nhật Điện, Hoa Yên MỊ tiễn hắn ra ngoài.
Nhìn đại điện đần đần chùn xuống huvết uvên, Dương Phàm không khòi thổn thức.
Nhớ ngày đó. Luân Huyá Đại Đế cao cao không thể với tói kia từng được coi là đại địch tiềm tàng, một trong Ma đầu cùa hai giới như nhà âm mưu lại trở thành minh hữu của minh.
"Kế hoạch đoạt thiên" được coi là âm mưu kinh thiên kia, hiện nav hắn cũng trỡ thành một trong những người đứng sau màn.
Dương Phàm cũng rất tin tưởng sự hợp tác cùa mình cùng Luân Huyá Đại Đế sẽ là cường cường liên thủ, một sáng một tối đập nát mọi địch nhân.
Trờ lại Vân Tiên đảo, Dương Phàm nói lời từ biệt với Tư Đồ trường lão.
- Dương Phàm, ta không biết ngươi cùng Luân Huyá Đại Đế đạt thành hiệp nghị như thế nào. Nhưng có một điểm ngươi phải chú ý: Luân Huyá Đại Đế này cũng không phải một người đơn giản."Kế hoạch đoạt thiên" cùa hắn từng có âm mưu đảo điên thất giới.
Tư Đồ trưởng lão trịnh trọng nhắc nhở.
- Tư Đồ trường lão yên tâm. Ta cùng hắn là quan hệ minh hữu họp tác ngang hàng. Còn nữa, mục đích của Luân Huyết Đại Đế kỳ thật rất đơn thuần...
Dương Phàm lại cười nói.
Đơn thuần?
Sắc mặt Tư Đồ trường lão cổ quái, lão không cho rằng một trong số những nhà âm mưu lớn nhất thất giới, mục đích của hắn bày ra lại rất "đơn thuần".
Tư Đồ trưởng lão đứng tại chỗ nhìn theo bóng Dương Phàm dẩn trờ thành nhạt, biến mất khòi Phàm giới.
Từng là một tiểu nhân vật cùa Phàm giới, giờ phút này lại đạt tới độ cao ngang với Ma đầu hai giới, càng trờ thành một trong những người phía sau màn của "Kế hoạch đoạt thiên".
- Hv vọng sự họp tác cùa bọn họ không nên mang đến đại kiếp nạn ngập tròi cho thất giới này.
Cuối cùng Tư Đồ trưởng lão khẽ thờ đài.
Tuy rằng lão cho là Luân Huyá Đại Đế không đơn giản, mà chính lão cũng đâu phổi nhân vật đem giản gì?

CHƯƠNG 749: TẤN CHỨC

Bầu trời xanh thẳm rộng lớn vô biên vô hạn làm nổi bật sự nhò bé cùa sinh linh.
Đám mây hình thù kv quái mà to lớn vô cùng trôi nổi trên bầu trời, giống như những con thú khổng lồ có thể cắn nuốt thiên địa.
Đây là một giới điện rộng lớn cách Thiên giới vô cùng xa XÔỊ trong không khí tràn ngập tiên linh khí vô tận nhưng lại phát ra khí tức đã man, nguyên thủy.
Đồng dạng là tiên linh khí nhưng lại có điểm khác biệt rất nhỏ so với linh khí của Thiên giới.
Trên mặt đất. một thảo nguyên rộng lớn vô ngần thi thoảng xuắt hiện một số ngựa hoang và chim chóc.
Dưới cảnh vật nguyên thủy tự nhiên này, một hư ảnh lờ mờ xuất hiện và ngưng thật trên thảo nguyên.
- Nơi này chính là Yêu giới sao? Tiên linh khí tương đương với Tinh Hà thế giới nhưng hoi kém hơn Tinh Thiên thế giới một bậc.
Một nam nhân mặc áo khoác da thú hiện thân trẽn vùng thảo nguyên rộng lớn này.
Hắn khệp hờ đôi mắt, đường như cảm thụ cái gi.
Xem tình hình, hắn là người xa lạ mới tới hoặc là người phi thăng lên giới này.
Sự xuất hiện cùa nam nhân gây nên sự chú ý của một số chim chóc thú vật ờ gần đó.
Rống!
Đầu tiên tói gần hắn là một con sài lang cao tới bốn năm thước, nhe hàm răng bén nhọn, hai mắt lộ huyá quang đi vòng quanh hắn như hổ rình mồi.
Khí tức nguy hiểm bức tới, không khí chung quanh ngưng kết không hiểu vì sao.
- Kỳ quái. Sài lang này rõ ràng đạt tói Chân Tiên tứ trọng, vì sao còn không hóa hình?
Nam nhân làm như không thấy sự tồn tại cùa sài lang, hơi lộ vẻ kinh nghi.
Nên biết lúc ờ hạ giới, bình thường yêu tu đạt tới trình tự Nguyên Anh Kỳ chính là Hóa Hình Kỳ. cơ bản có thể hóa thành hình người.
Rất nhanh, hắn nhìn kỹ không gian bốn chung quanh, khẽ thở dài: Chung quy là không gian thượng giới, hết thảy quy tắc đều không thể dùng hạ giới để đánh giá.
Rống!
Sài lang phát ra tiếng rít gào như sẩm rền, vồ mạnh tới, trong mắt huyết quang lãnh liệt, hàn quang lóe lên. Răng nanh bén nhọn đã cắn lên người nam nhân kia.
Dưới cái mồm như chậu máu kia, nam nhân lại không có ý trốn tránh, đường như hoàn toàn bị kinh sợ.
Rắc!
Sài lang cắn trúng cổ họng nam nhân nhưng lại truyền ra tiếng răng bị vỡ, sau đó phát ra tiếng kêu thảm thiá thống khổ.
Với tu vi Chân Tiên tứ trọng cùa sài lang, chẳng những không cắn được cổ họng cùa nam nhân ngược lại còn vỡ cả hàm răng.
Ngoài miệng nó tràn đầy máu màu tím đen. mắt lộ vẻ sợ hãi.
Xem ra nam nhân này khẳng định không phải là người phi thăng vừa mới tới thượng giới.
Người phi thăng bình thường đều tới Phi Thăng Thai.
Không thể nghi ngờ, nam nhân thần bí trống rỗng xuất hiện này chính là Dương Phàm tới từ Phàm giới.
Khác với lần đẩu tiên phi thăng thượng giới, mặc đù Dương Phàm cảm nhận được sự dẫn đắt cùa tiên quang tiệp đẫn nhưng không nghe theo ý chí của nó. mà dựa theo ý nguyện cùa mình đi tới một nơi khác của giới này.
Nơi này đúng là Yêu giới một trong thất giới.
- Hắc hắc. Nơi này là Yêu giới của hạ tam giới. Long Hoàng Tồ. cho dù thần thông ngươi lớn đến đâu cũng ngoài tầm tay với.
Khóe miệng Dương Phàm nhếch nụ cười, tiện tay nâng lên giam cầm sài lang không thể động đậy.
- ừm. Lấv ngươi làm bữa ăn đầu tiên của ta tới Yêu giới đi.
Dương Phàm ha ha cười, thong thả ung dung nhóm lừa trên mặt đất.
Chỉ chốc lát. thịt nướng vàng ươm đầy mỡ béo được quay trên giá nướng, mùi thịt tham lừng.
Trong lúc này. Dương Phàm tnển khai cảm quan phát hiện vị trí hiện tại cùa mình là một vùng núi đồi thảo nguyên lơ lừng.
Toàn bộ núi đồi thảo nguyên này lớn hơn Đông Thắng Đại Lục trăm lần, cứ như vậy lơ lửng ờ trên vũ trụ tối đen.
Trong mấy vạn ức dặm phụ cận vùng núi đồi thảo nguyên này còn có đù loại hoàn cảnh địa lý như rừng rậm, lục địa, thủy vực...
Có điều bất đồng chính là nơi này không có tinh cầu. những môi trường địa lý lại như tự nhiên mà thành.
Thế giới rộng lớn như thế, Dương Phàm vừa mới đến căn bản không có cảm giác về phương hướng.
Lúc tới giới này. Dương Phàm cũng bắt chước khí tức cùa yêu tộc. hiện tại nhìn qua sẽ bị coi là một Chân Yêu cùa Yêu giới.
Đối với điểm này, Dương Phàm cũng không quan tâm.
Quan trọng là... hắn cần một nơi yên tĩnh để tu luyện, còn muốn cho chúng thân hữu có môi trường tu luyện tương ứng.
Khi hắn tới Yêu giới, không ít người trong vùng đất sống lên tiếng hoan hô, đặc biệt là chúng Yêu tộc sinh sôi nảy nở.
Hoàn cảnh linh khí cùa vùng đất sống trong Tiên Hồng Không Gian có liên quan với giới điện nơi Dương Phàm đặt chân.
Khi hắn tới thượng giới, chúng thân hữu trong vùng đất sống cũng được hưởng môi trường tu luyện tương ứng mà lại càng tốt hơn một bậc.
Khi ánh thân cùa Dương Phàm tiến vào Tiên Hồng Không Gian, chợt nghe thấy thanh âm của con trai Dương Thần:
- Phụ thân. Hiện tại người tới không gian nào? Nơi này đường như không giống Thiên giới.
Hắn không nhịn được muốn ra ngoài đồi gió.
Dương Phàm cũng không phản đối, cho đám người Dương Thần. Điệp Liên. Tuệ Tâm đi ra ngoài cùng hưởng thịt nướng với mình.
Mọi người ngồi bên đống lừa nhưng bị Dương Phàm thi tnển thần thông Huyễn Thiên Hóa Hư phát ra khí tức cùa yêu tộc.
Gần đây cũng không có nhân vật cẩp Tiên Đế. Dương Phàm không ngại để bọn họ đi ra cho khuây khỗa.
- Phụ thân. Lúc nào thì cho Luân Hồi Tinh Bảo ra, chúng ta có thể cân nhắc đi ngao du Yêu giớii.
Dương Thần đề nghị.
Trong khoảng thời gian gần đây nhất, hắn đã chấp nhận sự tồn tại của Vân Vũ Tịch, quan hệ cha con giữa hắn cùng Dương Phàm đã dịu đi không ít.
- Qua một đoạn thời gian đi. Trước tiên ta phải hiểu biết tình huống của Yêu giới này.
Dương Phàm trầm ngâm nói.
Ngav cả hắn cũng có ý tưởng ngao du thất giới.
Hắn lại trờ vào Tiên Hồng Không Gian, tìm tới Thiên tượng đại sư.
- Nơi này là bốn kiện Thứ Thần khí thượng phẩm.
Dương Phàm vung tay. ném ra bốn kiện Thứ Thần khí thượng phẩm.
Thiên tượng đại sư ngây người, lại nghẹn họng nhìn trân trối.
Lẩn này lại đểu là Thứ Thẩn khí thượng phầm.
- Ngoài ra còn có một việc, hy vọng đại sư hỗ trợ ta tinh luyện Luân Hồi Bàn.
Dương Phàm tính toán lấy ra hai kiện Thứ Thần khí thượng phẩm khác, ngưng luyện Luân Hồi Bàn đến Thứ Thần khí thượng phẩm.
- Điều này không khó.
Thiên tượng đại sư cười nói.
Dương Phàm khẽ lắc đầu, đưa Thiên tượng vào thế giới Mệnh Hạch.
- Đây là Tiều thế giới ta sáng tạo ra.
Dương Phàm giải thích ngắn ngọn một câu. nói tiếp:
- Toàn bộ quá trình luyện chế sẽ vận dụng lực lượng căn nguyên cùa Tiểu thế giới này...
Giải thích nừa ngày, Thiên tượng rốt cục hiểu được phương phép luyện chế theo như lời
của Dương Phàm.
- Trời ạ. Đây là phương phép luyện chế Thần khí đùng thiên địa làm lò luyện trong truyền thuyết.
Thiên tượng đại sư đầy hưng phấn sau đó mừng rỡ như điên, thiếu chút nữa không ôm Dương Phàm hôn mấy cái.
Dùng thiên địa làm lò luyện?
Dương Phàm ngẩn ra. Từ khi tới Diễn Sinh Kỳ. hắn vẫn dùng loại phương phép này để tinh luyện Luân Hồi Bàn. gần như là từ một loại bản năng. Không nghĩ tới ở trong mắt của Thiên tượng đại sư, phương pháp này lại trờ thành phương pháp luyện chế Thần khí đùng thiên địa làm lò luyện.
- Nói như vậy, ngày sau chúng ta có cơ hội luyện chế Thần khí?
Dương Phàm vui vẻ nói.
- về lý luận thi có thể nhưng luyện chế Thẩn khí tuyệt đối là rất khó khăn. Nếu có tài liệu đặc thù giới ngoại hoặc là tài liệu Tiên Thiên, lão phu cũng nắm chắc được năm sáu phần.
Thiên tượng trầm ngâm.
- Tài liệu giới ngoại, tài liệu Tiên Thiên?
Dương Phàm có một phỏng đoán, hỏi Thiên tượng.
- Cái gọi là tài liệu giớii ngoại tức là một số tài liệu đặc thù đến tù bên ngoải thất giới, có thể đề cao xác suất luyện chế Thần khí. Mà tài liệu Tiên Thiên thi sinh ra từ lúc thiên địa hỗn độn sơ khai, đã sớm tiêu hao hết từ thời kỳ thái cổ. Nghe nói khi đó thậm chí có truyền thuyá luyện chế thành Thần khí.
Trong mắt Thiên tượng lộ ra vẻ vô cùng chờ mong.
Dương Phàm gật đầu:
- Tài liệu Tiên Thiên tiêu hao hết. trong thất giới trừ Thiên, Minh nhị đế không hòi thế sự cũng không có ai có thể phá giới mà đi. Xem ra tài liệu giới ngoại kia chi có thể từ "địa phương kia".
- Đúng, chính là từ cái "địa phương kia". Bí tân này cũng chỉ số ít nhân vật cao tầng thất
giới biết đến.
Ánh mắt Thiên tượng hơi sáng lên.
"Địa phương kia" theo như lời của lão chính là một cái đại kỳ ngộ mà Luân Huyếtt Đại Đế dặn đò Dương Phàm.
Dõi mắt cả thất giới, chỉ có nơi đó mới có thể chiếm được tài liệu giới ngoại thậm chí là Thẩn khí
Tiệp đó Dương Phàm cùng Thiên tượng thương nghị phương phập tinh luyện Luân Hồi Bàn.
Dương Phàm trước tiên dùng tài liệu quý báu khác làm mẫu một lần, trong quá trình quan sát. Thiên tượng cực kỳ hưng phẩn.
- Loại phương pháp luyện chế này thật sự là đoạt tạo hóa thiên địa. Chỉ là phương pháp tinh luyện của ngươi chỉ phát huy ra một phần ba uy lực của nó.
Thiên tượng không hổ là Tông sư luyện khí nổi tiếng thất giới, rất nhanh chi ra điểm thiếu hụt và thiá kế phương án hoàn mỹ.
Mấy năm tiệp theo. Dương Phàm cùng Thiên tượng đại sư ờ trong Tiểu thế giới tinh luyện Luân Hồi Bàn.
Sau khi gia nhập hai kiện Thứ Thần khí thượng phẩm, cấp độ của Luân Hồi Bản không ngờ vượt qua đến trình tự Thứ Thần khí cực phẩm, vượt qua đự đoán trước của Dương Phàm.
Luân Hồi Bàn Thứ Thẩn khí cực phầm trơn bóng như trân bảo. tỏa ra tinh quang mộng ảo mê ly.
Sau khi cấp độ cùa Luân Hồi Bàn tăng lên tới Thứ Thần khí cực phẩm, thực lực của Dương Phàm có thể tăng vọt một hai chục lần.
- Như vậy. bản thân Luân Hồi Bàn có thể đối kháng vài vị Tiên Đế. Tiên Đế bình thường có thể còn không phải đối thủ cùa nó.
Dương Phàm ngầm đự đoán.
Thậm chí Thiên tượng đại sư đề nghị muốn chuyển Luân Hồi Tinh Bảo vào để tinh luyện.
Dương Phàm cân nhắc một lát. lại cự tuvệt:
- Nếu một ngày nào đó Tinh Nguyên Lô có cơ hội tấn chức Thần khí, lúc đó đưa vào cũng không muộn.
Hắn cũng không muốn để nhiều người biết đến căn nguyên thế giới của mình.
- Được, ta tin tường sẽ có ngày đó.
Thiên tượng thâm ý nhìn Dương Phàm một cái.
Cấp bậc cùa Luân Hồi Bàn tăng lên khiến tin tưởng cùa Dương Phàm tăng mạnh, đồng thời bò thời gian luyện hóa hai kiện Thứ Thần khí cực phẩm khác.
Trong Tiên Hồng Không Gian, đám người Thiên tượng đại sư. Đặng Thi Dao lại bận rộn.
Tinh Nguyên Lô cũng không thể tiêu hóa bốn kiện Thứ Thần khí thượng phẩm trong khoảng thòi gian ngắn. Thiên tượng cùng Đặng Thi Dao đang nghĩ cách để Luân Hồi Tinh Bảo tăng lên thêm một bước.
Dương Phàm trở lại trên thảo nguyên Yêu giới, phát hiện đám người Dương Thần chơi đùa thật vui vè ở nơi này, cũng không chạy loạn.
- Chờ sau khi Luân Hồi Tinh Bảo tấn chức thành công, các ngươi tiếp tục ngao đu Yêu giới cũng không muộn.
Dương Phàm không muốn xảv ra việc bất ngờ gì.
Đám người Dương Thần lưu luyến trở lại vùng đất sống.
Dương Phàm thì tiến vào Tiểu thể giới Mệnh Hạch bắt đẩu toàn tâm tu luyện.
Trong Tiểu thế giới Mệnh Hạch, đại thụ Diễn Sinh đã hoàn toàn ăn mòạ tinh thuần bốn linh hồn Tiên Đế. bắt đầu hấp thu lực lượng.
Bốn linh hồn Tiên Đế này. có ba cái là Huyền Tiên nhất trọng, một cái là Huyền Tiên nhị trọng.
Dương Phàm phát hiện linh hồn lực cùa Huyền Tiên nhị trọng cường đại hơn Huyền Tiên nhất trọng không chi gấp mười.
Hắn khoanh chân ngồi trên đại thụ Diễn Sinh, thời gian lưu tốc đột nhiên nhanh hơn trăm ngàn lần.
Tiểu thế giới Mệnh Hạch cũng theo đó sinh ra diễn biến.
Nhoáng một cái, thòi gian vài trăm năm trôi qua.
Linh hồn cùa Tiên Đế đối với Dương Phàm mà nói hoàn toàn là thuốc bồ. Hắn cũng rốt cục bước vào Diễn Sinh sơ kỳ. Trên đại thụ Diễn Sinh nở đầy nụ hoa, cánh hoa nhò, từng làn hương thơm tòa khắp Tiêu thế giới.
Tinh thần ý chí của Dương Phàm cường đại hơn mấy trăm năm trước không chi gấp mười.
- Hiện tại cho dù ta không dung hơp ý chí của Vô Song, tinh thần ý chí cũng có thể sánh ngang với Huyền Tiên tam trọng.
Dương Phàm nhắm mắt lại, sâu sắc cảm thụ cỗ ý chí giống như thiên đạo chúa tể toàn bộ Tiểu thế giới.
Cỗ ý chí này có thể dẫn phát lực lượng của cả Tiểu thế giới và dồn lên trên người Dương Phàm.
Như vậv, thực lực Dương Phàm được tăng lên một trời một vực so với lúc đại chiến Ngao Thanh

CHƯƠNG 750: CẤT CÁNH

Sau khi Dương Phàm bế quan mấy trăm năm tấn chức Diễn Sinh sơ kỳ, việc nâng cấp Luân Hồi Tinh Bảo cũng tiến hành được một nửa.
Trước đó Luân Hồi Bân đã đạt tới Thứ Thần khí cực phẩm, thực lực tăng mạnh khiến tin tường Dương Phàm tăng cao. tâm tình đặc biệt thoải mái.
Tuy nhiên ngay khi hắn xuất quan, bên trong linh hổn đột nhiên sinh ra một tia cảm ứng rất nhỏ.
Tia cảm ứng đó tới từ không gian thần bí vô cùng xa xôi.
- Thạch Thiên Hàn!
Trong mắt Dương Phàm bắn ra một luồng thần quang.
Bá!
Thông qua Tiên Hồng chiếu rọi, ngay sau đó cảm quan cùa Dương Phàm bao phù tại một không gian thần bí tràn ngập máu tanh cùng giết chóc.
Không gian này cùng không gian ma vực lúc trước có thể nói là đại đồng tiều dị.
Điểm khác duy nhất chính là cấp bậc linh khínơi này sánh ngangvới thượng giới.
- Bản tôn!
Thạch Thiên Hàn đang chiến đấu cùng một ma vật thật lớn, cảm ứng được sự tồn tại cùa Dương Phàm, tâm thần run lên.
So với năm xưa biến hóa cùa Thạch Thiên Hàn cũng không nhò. Đinh đẩu có một đôi sừng cong màu đen. hai mắt biến thành màu tím thẫm. toàn thân bao phù hoa văn màu hắc tinh, có chút giống long lân nhưng càng thêm tinh tế, hai tay biến thành một đôi vuốt sắc màu đò thẫm lãnh liệt.
Từ hình thể bên ngoài mà xem. hắn sớm thoát khòi phạm trù nhân loại, trờ thành một ma vật biến dị nắm giữ vô số thiên phú.
- Xem ra nơi này hẳn là "Ma vực giết chóc" do Luân Huyết Đại Đế liên thù Cửu u Ma Đế sáng lập ra.
Dương Phàm trực tiếp tiến vào không gian này. đánh giá với vẻ đầy hứng thú.
Hiện tại hắn đã là một trong số những người sau màn của "Kế hoạch đoạt thiên", tự nhiên có chút hiểu biết đối với kế hoạch cùa Luân Huy á Đại Đế.
Ma vực giết chóc là địa phương Luân Huyá Đại Đế dùng để nghiên cứu Thẩn Huyá cùng với thí nghiệm sinh mệnh tiến hóa, dung hơp huyá mạch.
"Thị Huyếtt Thiên Ma quân" theo như led cùa Luân Huyếtt Đại Đế chính là được sinh ra như vậy.
Mười mấy vạn năm không có liên hệ. Thạch Thiên Hàn trong quá tnnh không ngừng giết chóc cũng đạt tới cấp bậc Huyền Tiên nhị trọng.
Bởi vì trưởng thành tiến hóa trong giết chóc không ngừng, hắn ở Huyền Tiên nhị trọng có được đủ loại thiên phú cùng thân thể hoàn mỹ thích ứng chiến đấu, sẽ có được thực lực khiêu chiến Huyền Tiên tam trọng.
- Không tệ. Tiến vào không gian này cũng là nhân họa đắc phúc.
Dương Phàm cười cười, phát hiện thần sắc của Thạch Thiên Hàn có chút mất tự nhiên.
Bỗng nhiên Dương Phàm biển sắc. nhìn chằm chằm vào Thạch Thiên Hàn một hồi lâu, trong lòng phát lạnh.
Có lẽ là trong quá trình tiến hóa, thời gian rất dài không liên hệ với bản tôn khiến Thạch Thiên Hàn gần như sinh ra ý thức độc lập tự chủ.
Nói cách khác hắn đã thích ứng cuộc sống không có bản tôn, ý thức toàn bộ đều lấy mình làm trung tâm.
- Nếu chậm thêm một đoạn thời gian nữa chỉ sợ phải phiền toái rồi.
Sắc mặt Dương Phàm ngưng trọng.
Ngay khi hắn sừng sốt.
Xuy... Ba!
Vuốt sắc màu đò thẫm của Thạch Thiên Hân xẹt qua một đạo hồ quang màu đen như tia chợp hung hăng đánh trúng thân thể Dương Phàm.
Thân thể tiệp cận thân thể Ma Thần của Dương Phàm, trong nháy mắt ngực bị xuyên thủng, máu văng khắp nơi.
Tốc độ ra tay quá nhanh.
Sau đó một móng vuốt kia của Thạch Thiên Hàn góp chặt cổ họng Dương Phàm, đôi mắt màu tím thẫm lóe lên màu đò lạnh băng.
Một cỗ ma khí băng hàn lập tức rót vào trong cơ thể Dương Phàm, giam cầm pháp lực của hắn.
- Đi chết đi!
Trên khuôn mặt lạnh lùng cùa Thạch Thiên Hàn hiện ra vài tia dữ tợn.
Chi cần giết chết Dương Phàm, hắn có thể chân chính độc lập trờ thành một sinh linh hoàn toàn tự chủ.
Trên thực tế loại tình huống phân thân làm phản này được ghi lại trong sách cổ không phải là số ít.
Bình thường khi thực lực của phân thân tăng vọt vượt qua bản thể chính là nguyên nhân gây ra làm phản.
Còn một nguyên nhân trọng yếu thứ hai nữa, đó là bản tôn cùng phân thân không liên hệ trong thời gian quá dài.
Nguyên nhân khác như hoàn cảnh đặc thù, các loại nhân tố... cũng có thể là nguyên nhân khiến phân thân làm phản.
Giờ phút này Thạch Thiên Hàn dưới tình huống sinh ra ý thức độc lập tự chù lại tự nhận là thực lực đã vượt qua bản tôn, cho nên ra tay không chút đo đự.
- Ha ha, ngươi muốn ta chết như vậy sao? Đáng tiếc không thể như ngươi mong muốn.
Dương Phàm bị giam cầm pháp lực lại phát ra tiếng cười khẽ nắm chắc thắng lợi trong
tay.
Thạch Thiên Hân biến sắc thầm nghĩ không ổn.
Hắn chính là một bộ phận cùa Dương Phàm, tự nhiên hiểu rất rõ tính cách của bản tôn.
Bản tôn luôn thích ẩn giấu thực lực chân chính, đồng thòi đòn sát thủ, át chù bài đều để phía sau không đến thòi điểm cuối cùng tuyệt đối không sừ dụng.
Ngay tại khoảnh khắc tiệp theo.
Thạch Thiên Hàn bị giam cầm ờ tại chỗ.
Bởi vì linh hồn cùng sinh mệnh hắn đã không trong sự khống chế của minh.
Bời vì có sự tương liên về linh hồn, Dương Phàm muốn khống chế hắn thật sự quá đơn giản.
Tiếp theo Dương Phàm khoanh chân ngồi, hổn lực cường đại trong bản tôn rót vào trong linh hồn cùa Thạch Thiên Hàn và khắc lên đấu vết thật sâu.
Ba ngày sau. Thạch Thiên Hàn như một cây cọc gỗ đứng cạnh Dương Phàm, lạnh băng như thép. Hắn lại khôi phục thành Thạch Thiên Hàn lúc đầu.
- Ta cho phệp ngươi có ý thức độc lập tự chù nhưng duy nhất một điều là không được làm phản.
Dương Phàm truvền đạt ý chí của mình cho Thạch Thiên Hàn.
Xuất phát từ một ý tường nào đó. hắn để Thạch Thiên Hàn tiếp tục giữ ý thức độc lập tự chù.
Bởi vì một sinh linh không có ý thức độc lập tự chù hoàn chinh tuyệt đối khó đi tới đỉnh.
Tiếp theo. Dương Phàm để lại nửa bình Nghịch Tiên Huyết cho Thạch Thiên Hàn, dặn hắn mỗi trăm năm dùng một giọt.
Thạch Thiên Hàn mang theo nừa bình Nghịch Tiên Huyết, tiếp tục ờ lại không gian máu tanh này tiến hành giết chóc tiến hóa không ngừng.
- Ma vực giết chóc này quán tnệt thiá tắc "Chọn lựa tự nhiên, người thích hơp sinh tồn" cùa Luân Huvết Đại Đế. Hy vọng Thạch Thiên Hàn có thể đi đến cuối cùng, như vậy xác suất thành công khi đùng Nghịch Thần Huyết cũng sẽ lớn hơn vài phần.
Dương Phàm nghĩ như vậy.
Ngoài ra, trong Tiên Hồng Quyá có một bộ pháp môn thẩn kỳ Hoán Huyá Nghịch Mệnh Đại Pháp: Đưa huyết mạch tốt đẹp hoặc huyá mạch Thần thú đung nhập hoặc là rót vào trong cơ thể sinh linh bậc thấp khác, có kỳ hiệu thoát thai hoán cốt. có thể gia tăng thê chất người thụ thuật rất lớn.
Bản thân Dương Phàm từng đặt ra một phương phập dùng Nghịch Thần Huyá, trong đó chính là sừ đụng phép môn phức tạp vô cùng này.
Còn nữa, trong quá trình dùng Thần Huy á có thể tiến váo Tiểu thế giới Mệnh Hạch.
ở trong Tiểu thế giới Mệnh Hạch, có thể khiến thân thể bất tử bất diệt, bất kỳ thống khổ cùng thương tổn đều có thể thông qua Luân hồi gánh vác.
Không thể nghi ngờ những điều kiện này đều có cơ hội đề cao xác suát tiêu hóa Nghịch Thần Huyá.
Sau đó Dương Phàm dạo quanh ma vực giết chóc này. không lâu sau tìm được đại bản doanh cùa nơi này cũng chính là "Chủ thành" trong trí nhớ cùa Thạch Thiên Hàn.
Trong ma vực giết chóc, tác đụng của chủ thành là để giao địch, chữa thương.
Chù thành dùng tu vi cành giới để đánh giá. mỗi quá một đoạn thòi gian đều sẽ bị gọi về chù thành, chịu đựng"Huyết chi thánh quang" tẩy lễ. Thương thế khỏi hẳn, tinh thần trạng thái càng có thể đạt tới đỉnh.
Cảm quan Luân hồi bao phù toàn bộ chủ thành, Dương Phàm rất nhanh tìm được một cái phân thân của Luân Huyá Đại Đế ờ trong mật điện ngầm.
- Ngươi tới bằng cách nào?
Sự có mặt của Dương Phàm khiến Luân Huyá Đại Đế giật mình không nhò:
- Chẳng lẽ ngươi đã tới Ma giới? Cho dù ngươi ở Ma giới cũng khó thể vô thanh vô tức tiến vào nơi đây.
- Phàm là nơi ta đi qua, giớii diện không thể sinh ra trở ngại với ta.
Dương Phàm ha hả cười, ngồi xuống trao đổi với phân thân Luân Huyá Đại Đế.
Nói tới không gian giết chóc này. Luân Huyá Đại Đế cười nói:
- Ý tưởng về không gian này vốn từ một loại trò chơi nhiều người ở thế giới trước kia của ta. Khác nhau ở chỗ mỗi sinh linh nơi này chỉ có một cái mạng, chết là chấm đứt. Ý nghĩa tồn tại của nó là trợ giúp ta nghiên cứu sự tiến hóa của sinh linh và chọn lọc ra một ít huyá mạch biến dị mới. Đương nhiên, nó vẫn vì phục vụ cho Nghịch Thần Thuế Thiên Huyá, vì
"Kể hoạch đoạt thiên" như trước.
Dương Phàm nghe xong cái hiểu cái không, chỉ nói cho Luân Huyá Đại Đế biết phân thân của mình đang ma luyện trong không gian này. để hắn chú ý chăm sóc một chút.
- Ha ha ha. Ngươi nói chính là thí nghiệm thể số chín. Nó là một trong những sinh linh tiến hóa nhanh nhất, có tiềm lực nhất cùa cả không gian này.
Không nghĩ tới Luân Huyết Đại Đế cũng đã chú ý tới Thạch Thiên Hàn từ lâu, thậm chí coi là đối tượng theo dõi trọng điểm.
Từ biệt Luân Huy á Đại Đế, Dương Phàm thông qua Tiên Hổng chiếu rọi trờ về Tiểu thế giới Mệnh Hạch.
Mặc dù hiện tại bản tôn không thể tiến vào Tiên Hồng Không Gian nhưng có thể thông qua ánh xạ vận dụng Tiểu thế giới cùa mình để đi tới mục đích trong thời gian nhanh nhất.
Trở lại Tiểu thế giới Mệnh Hạch, Dương Phàm bế quan mấy trăm năm, ý đồ thôi diễn cảnh giới tiếp theo cùa Tiên Hồng Quy á.
Dựa theo dự đoán của hắn, đạt tới Diễn Sinh trung kỳ. hậu kỳ trên cơ bản có thể bễ nghễ thất giới.
Mà cảnh giới tiếp theo của Tiên Hồng Quyết là trình tự như thế nào. có thể đột phá gông cùm xiềng xích của thất giới hay không?
Điểm này, ngav cả bán thân Dương Phàm cũng tràn ngập chờ mong.
Tuy nhiên, việc thôi diễn cảnh giới Tiên Hồng tiệp theo tuy rằng đã có hình dáng đại khái nhưng về chi tiết cụ thể lại gặp phải lực cản cực lớn.
Cảnh giới tiếp theo rất có thể phải vượt qua giai đoạn Đại Luân Hồi, tiến vào một trình tự hoàn toàn mới.
Thời gian mấy trăm năm thôi diễn không có tiến tnển bao nhiêu.
Lúc Dương Phàm lại trở về vùng đất sống, Luân Hồi Tinh Bảo đã thành công thăng cấp. có phạm vi vạn trượng thực lực tồng thể tăng lên một hai cấp.
Theo như lời cùa Thiên tượng đại sư thi:
- Cấp bậc dưới Huyền Tiên tam trọng rất khó tạo thành uy hiệp chân chính đối với Luân Hồi Tinh Bảo.
Lúc ánh thân cùa Dương Phàm tiến váo Tiên Hồng Không Gian, đám người Dương Thần đều nôn nóng không nhịn được muốn đi ra ngoài ngao du, hiên nhiên đã chờ lâu ngày.
- Tướng công. Đang chờ chàng lên tiếng đây. Bọn nhò cũng mong mòi ngao du thất giới.
Đặng Thi Dao cười nói.
Vân Vũ Tịch cũng lộ một tia chờ mong.
- Được.
Dương Phàm gật gật đầu, phất tay:
- Cất cánh.
Lần này hắn cũng tọa trấn Luân Hồi Tinh Bảo. cùng ngao du Yêu giới.
Dù hắn ờ đâu cũng đều là tu luyện.
Đương nhiên còn có một nguyên nhân trọng yếu đó chính là tìm kiếm tung tích của Hồ
Phi.
Nhiều năm như vậy không gặp, không biết "tiểu ngoan hầu" Hồ Phi kia hiện giờ ở Yêu giới vùng vẫy như thế nào?
- Hồ Phi, ngươi cũng đừng để ta thất vọng nha.
Dương Phàm ngồi trong một động phủ vên tĩnh thanh nhã cùa Luân Hồi Tinh Bảo, Vân Vũ Tịch làm bạn với hắn.
Nghĩ đến Hồ Phi, khóe miệng Dương Phàm không tự chù hiện lên vè tươi cười.
Hắn rất nhanh tiến vào trạng thái tu luyện.
về phần nhiệm vụ tìm kiếm tung tích cùa Hồ Phi, Dương Phàm đã sớm giao cho con trai Dương Thần.
Thiên phú cùa Dương Thần có thể nói là tuyệt đinh, so với những thiên tài trong thất giới thì mạnh hơn rất nhiều.
Duy nhất không đù chính là thiếu lịch lãm và kinh nghiệm.
Dương Phàm cũng muốn nhân cơ hội này rèn luyện hắn một phen.
Công việc không khác gi chân chạy vặt này rơi vào tay Dương Thần lại hưng phấn một hồi lâu.
Phụ thân vẫn chưa từng quan ái hắn rốt cục bắt đầu tỏ ra coi trọng.
Dương Thần hạ quyá tâm, nhất định không để phụ thân coi thường.
Trong lúc Luân Hồi Tinh Bảo ngao du Yêu giớii còn phải mua sắm đại lượng tài liệu, thi thoảng đừng lại ở các nơi.
Trong không gian Yêu giới bời vì thiểu Tông sư luyện khí cho nên Tinh Không Thành Lũy càng thêm trăm vạn năm khó gặp. Mỗi khi Tinh bảo đừng lại nơi nào đều khiến cho vô số tiên nhân (Yêu tộc) nhìn vào.
Đối với bắt chước khí tức. Vân Vũ Tịch đã đặt mình vào thiên địa tự nhiên cũng có trình độ rất cao, liên thù cùng Đặng Thi Dao để khí tức trên Luân Hồi Tinh Bảo không có sơ hờ.
Đến một ngày. Dương Thần kích động tìm tới Dương Phàm:
- Phụ thân, có tin tức cùa Hồ thúc!

CHƯƠNG 751: HOA THIÊN ĐẠI LỤC

Dương Thần cũng không để Dương Phàm thất vọng, rất nhanh đã tim được tung tích của Hồ Phi.
- Phụ thân. Yêu giới này tồng cộng có hai vị Đại Đế, phân biệt là Man Hoàng và Hắc Diệu Yêu Hoàng. Bọn họ thần thông cái thế pháp lực vô biên ngạo thị hoàn vũ. cũng thay nhau chấp chường ngôi vị đóng đầu Yêu giới. Theo tim hiểu, Hồ đại thúc hình như là phụ tá đắc lự cùa Man Hoàng, chính là kỳ tài có một không hai cùa tộc viên hầu quật khởi trong một, hai chục vạn năm gần đây nhất.
Dương Thần trước tiên giản lược tình huống một lần, sau đó nói đến một số chi tiết.
- Uy đanh của Man Hoàng kia, ta cũng nghe nói qua, không nghĩ tới là một trong hai người cạnh tranh đứng đầu giới này.
Dương Phàm mùn cười.
Man Hoàng chính là đối thủ cũ của Vân Tiêu Đại Đế. việc này hắn đều có hiểu biết từ trong miệng Du Vân Tiên Đế cùng Vân Vũ Tịch.
- Tuy nhiên, nơi này còn cách Man Thiên Thần vực của Man Hoàng một đoạn không xa, nếu phụ thân yên tâm, để ta quân lý hàng tuyến (lộ tnnh bay) của Luân Hồi Tinh Bảo. tin chắc vài năm sau là có thể tới nơi.
Dương Thần lộ vẻ chờ mong nói.
Quản lý hàng tuyến cùa Luân Hồi Tinh Bảo. đây là loại quang vinh và quyền lực cỡ nào, làm sao không động tâm chứ?
- Vậy được, tiếp theo sẽ do ngươi quản lý hàng tuyến, đi Man Thiên Thần vực.
Dương Phàm đang muốn cho hắn cơ hội ma luyện nên cũng không cự tuyệt.
Mang theo vạn phần sung sướng, Dương Thần tiến vào Tinh Hạch nội tầng, trở thành một trong những người cầm lái của Luân Hồi Tinh Bảo khổng lồ.
Đối với điều này. Đặng Thi Dao có chút bất ngờ và nội tâm cũng vì con mà kiêu ngạo.
Đại đa số thòi gian Dương Phàm đều bế quan.
Sau khi Dương Thần quản lý Luân Hồi Tinh Bảo. làm việc không điệu thấp như phụ thân hắn.
Dọc theo đường đi. Luân Hồi Tinh Bảo dừng lại ờ những khu vực rất phồn hoa cùa Yêu giới, liên tục gâv chấn động.
Đối với quái vật lớn như Tinh Không Thành Lũy này. cho đù là bá chù một phương cùa Yêu giới cũng không đám dễ dàng trêu chọc.
Nhân vật có thể s ở hữu Tinh Không Thanh Lũy, dõi mắt thất giới tuyệt đối không có ai là hạng tầm thường.
Cho nên. mặc dù Dương Thần làm việc có hoi khoa trương nhưng một đường lại bình yên vô sự.
Trong thời gian nàv, Luân Hồi Tinh Bảo cập bến neo đậu ỡ các khu vực phồn hoa, giao địch đù loại tài liệu. Đây cũng là mục tiêu trong kế hoạch.
Dù sao tinh luyện nâng cấp tinh bảo ngày sau cùng với mục tiêu luvện chế thành Thần khí đều cần lượng tài liệu vô hạn.
Nhoáng một cái hai, ba năm trôi qua.
Bầu không khí trong Luân Hồi Tinh Bảo nói cười vui vẻ, thân hữu hai kiệp của Dương Phàm ờ trong không gian của thành lũy hào hoa có thể đi động này ngao đu thiên hạ, thật là lạc thú vô hạn.
Dương Thần là một trong những người cầm lái Luân Hồi Tinh Bảo vô hình trung trở thành ngôi sao mọi người nhìn vào, dần dần có chút tâm hồn phơi phới.
Rốt cục vào một ngày. Luân Hồi Tinh Bảo tiến vào phạm vi Man Thiên Thần vực.
Tiến vào khu vực này, mọi người đột nhiên phát hiện số lượng cường giả nơi này rất nhiêu, mức độ phồn hoa của văn minh tu luyện vượt qua khu vực khác mười lân.
Thậm chí ngẫu nhiên còn có thể nhìn thấy Tinh Không Thanh Lũy khác.
Những Tinh Không Thành Lũy đã gặp bình thường đều khổng lồ vô cùng, tuy nhiên về mặt cấp độ, uy lực kém khá xa Luân Hồi Tinh Bảo. Người có thể nhìn ra sự khác biệt của hai loại có thể nói là rất ít.
Cũng giống như dĩ vãng, Luân Hồi Tinh Bảo cập bến neo đậu ở cạnh một đại lục.
Địa vực của đại lục này rộng lớn, gấp trăm ngàn lần Đông Thắng Đại Lục, phía trên cũng có nhân vật cấp Yêu Đế quản lý.
- Xem giới thiệu trên bản đồ, Hoa Thiên đại lục này là một trọng địa giao dịch của Man Thiên Thần vực. văn minh, tu chân cũng cực kỳ phát đạt. Chúng ta có thể tiến hành giao dịch đại lượng ờ nơi nàv.
Dương Thần có chút hưng phẩn nói với Đặng Thi Dao.
Một đường đi tới, Luân Hồi Tinh Bảo ngao du các nơi mặt khác cũng đảm đương vai trò "Bào thương". (Nhiệm vụ thương nhân như trong một số game online @_@)
Thanh viên trên tinh bảo cũng nhân cơ hội kiếm lòi rất nhiều.
về mặt này. Dương Thần ít nhiều có chút buồn bực. Tiên thạch trong tay hắn đều bị cô nương xem bói Trương Du Vũ (*) lừa sạch, thậm chí còn nợ tiền một quẻ.
Cho dù là trọng địa thương mại như Hoa Thiên đại lục. khi Luân Hồi Tinh Bảo buông
xuống cũng gây nên một hồi chẩn động.
Đám tiên nhân qua lại phụ cận đều nhìn vào, bắt đầu thảo luận.
- Hình dạng cùa Tinh Không Thành Lũv nàv thật là kỳ lạ. thần bí tao nhã. Đáng tiếc thể tích hơi nhò một chút, cháng lẽ là vì tiết kiệm tài liệu?
Một nhân vật cấp Tiên Quân hơi ghen tị nói.
- Vậy thì chưa chắc. Trực giác thiên phú cùa ta cảm thụ được một cỗ áp bách kỳ quái, lai lịch của Tinh Không Thành Lũy này chỉ sợ không nhò.
Một gã Yêu Quân tộc chuột vẻ mặt thận trọng nói.
- Tài liệu rất kỳ lạ, căn bản nhìn không thấu. Lúc vừa phi tới và hạ xuống, từ cấp tốc đột nhiên ngưng hẳn nhưng lại ổn như Thái Sơn.
- Chưa từng nghe nói ở Yêu giới có Tinh Không Thanh Lũy này.
Bất kể như thế nào. đối với chủ nhân có được Tinh Không Thành Lũy. bọn họ tràn ngập hâm mộ cùng hướng tới và càng nhiều là kính sợ.
Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, từ trên Luân Hồi Tinh Bảo chiếu xuống một đạo yêu quang màu tím, ờ trên hư không hình thành một trận đồ hình đĩa tròn, đám người Dương Thân xuất hiện ờ phía trên.
Rời khỗi Luân Hồi Tinh Bảo hơn phân nừa là người trẻ tuổi.
Trước khi đi. Đặng Thi Dao đưa danh sách tài liệu cần mua sắm cho Dương Thần và đặn ò hắn phải thật cẩn thận.
- Thần đệ, Hoa Thiên đại lục này phồn hoa như thế, tốt nhất là chúng ta chơi nhiều hem một chút.
Dương Uy con trai Dương Lỗi đề nghị.
Quan hệ cùa Dương Thần cùng Dương Uy là đường huynh đệ, nhìn qua có vẻ khá thân thiết.
Tuy nhiên trong lời nói cừ chỉ. Dương Uy có vài phần tâng bốc đường đệ.
- Được. Kéo dài thời gian mua sắm một chút cũng không phải việc khó. Dù sao hiện tại đã tiến váo Man Thiên Thần vực. thừa cơ hội này có thể hòi thăm tung tích cùa Hồ thúc nhiều hơn một chút.
Trong lời nói cùa Dương Thần có một loại tư thế như ở địa vị cao.
Dương Uy nhìn vào trong mắt, trong lòng hơi xem thường và khinh bi. Nhưng đối với điểu này hắn cũng thật bất đắc dĩ. ai bảo đối phương tốt số. vừa sinh ra đã được tròi ưu ái. thiên phú siêu quần.
Đối với trọng địa phồn hoa như Hoa Thiên đại lục này. đám người Thiên tượng đại sư. Lâm Chung cũng đều rời thành lũv đi tìm một số thứ cảm thấy hứng thú.
Ước chừng hai tháng sau, việc mua sắm cùa Luân Hồi Tinh Bảo đã tiến hành được tương
đối.
Nhưng hóng thú cùa đám người trẻ tuồi vẫn chưa từng giảm bớt.
Đến một ngày, đám người Dương Thần lưu luyến trờ về.
- Xin hòi chủ nhân cùa Tinh Không Thành Lũy này là của vị nào? Đại nhân nhà chúng ta có lời mòi.
Một Yêu Quân kiều diễm xinh đẹp như hoa ờ trước Luân Hồi Tinh Bảo. vẻ mặt cung kính nói.
- Ta chính là một trong những người điều khiển Luân Hồi Tinh Bảo, có chuyện gi có thể nói với ta.
Thanh âm trong trẻo lạnh lùng của Dương Thần vang lên. nhìn kỹ vị nữ Yêu Quân trước mắt.
- Đại nhân nhà chúng ta là Hoa Thiên Yêu Để chúa tể Hoa Thiên đại lục, có việc thương lượng cùng ngài.
Nữ Yêu Quân khom người nhấc tay, ánh mắt lúng liếng khi đánh giá Dương Thần, trông có vẻ rất hứng thú.
- Cung kính không bằng tuân mệnh. Bản công từ cũng đã ngưỡng mộ đại danh của Hoa Thiên Yêu Để đã lâu.
Dương Thần lộ vẻ kiêu ngạo theo nữ Yêu Quân đi.
- Dương Thần đon thân độc mã đi qua, sẽ không có nguy hiểm chứ?
Một hậu bối trẻ tuổi hơi bất an nói.
- Đừng lo. cho dù là nhân vật cấp Tiên Đế. dưới tình huống không biết rõ chi tiết cũng không dám làm gì Thần đệ.
Dương Uv đạm mạc nói.
Nhưng mọi người vẫn còn không yên. bẩm báo việc này với Đặng Thi Dao.
Sau khi Đặng Thi Dao biết được, lập tức có chút lo lắng. Dù sao con trai là đi gặp mặt nhân vật cấp Tiên Đế.
- Thi Dao muội không cần quá lo lắng. Tinh thần ý chí của ta sẽ âm thầm chú ý hắn.
Vân Vũ Tịch hơi lộ lúm đồng tiền nói.
- Có Vũ Tịch tỷ. Thi Dao yên tâm.
Đặng Thi Dao lúc này mới nhớ tới trên Luân Hồi Tinh Bảo trừ phu quân dang bế quan ra còn có vị Cừu Công chúa tu vi đạt tới Huyền Tiên nhị trọng này.
Quả nhiên, nửa ngày sau Dương Thần bình yên trờ về. bị Thi Dao giáo huấn một hồi. Dương Thần có chút ùy khuất:
- Con cũng không làm gì sai, là Hoa Thiên Yêu Đế mời con qua thương lượng.
- Gặp mặt nhân vật cấp Tiên Đế rất tốt cho việc tôi luyện của Thẩn nhi.
Vân Vũ Tịch ở bên cạnh khuyên giải.
Đặng Thi Dao cảm thấy có đạo lý. bót giận vài phẩn.
Tiệp theo, mọi người bắt đầu quan tâm đến một chuyện: Hoa Thiên Yêu Đế kia tìm Dương Thần thương lượng chuyện gì?
- Hoa Thiên Yêu Đế kia nhìn trúng Luân Hồi Tinh Bảo cùa chúng ta, nhưng việc này ta làm sao dám làm chủ. đương nhiên là không giải quyá được gi.
Dương Thần bĩu môi, tò vẻ không quan trọng gì.
Mọi người nghe vậy cũng không cảm thấy có gì kỳ quái.
Sau đó, Luân Hồi Tinh Bảo hóa thành đường cong màu bạc huyễn lệ rời khòi Hoa Thiên đại lục.
Vào lúc Luân Hồi Tinh Bảo rời đi không lâu.
Bá! Bá!
Hai bóng người trống rỗng xuất hiện trong hư không.
Một thanh niên từ đồng mặc hoa phục và một nữ nhân vũ y điềm đạm xuất trần..
- Luân Hồi Tinh Bảo này từ đâu toát ra, tuy rằng thể tích không lớn nhưng cấp độ cùng uy lực vượt qua Âm Hồn Bảo gia tộc ta truyền thừa vài phần.
Trong mắt thanh niên từ đồng thoáng hiện hảo quang kỳ lạ.
- Hoa Thiên, ngươi tính làm sao bây giờ?
Nữ nhân vũ y hơi mùn cười nói.
Với sự hiểu biết cùa nàng ta đối với Hoa Thiên Yêu Đế. một khi coi trọng thứ gì nếu như không chiếm vào tay tuyệt đối sẽ không dừng tay.
- Luân Hồi Tinh Bảo này rất có khả năng là tới từ giới diện khác, bên trên nhiều nhất chỉ có một gã Tiên Đế. Hai ta liên thù nhất định có thể chiếm được. Theo sau!
Sau khi Hoa Thiên Yêu Đế quyá định, hai người hóa thành hai cái bóng hư vô nửa trong suốt, rất nhanh rời khỏi đại lục.
Luân Hồi Tinh Bảo đi chuyển trong vũ trụ mênh mông, như lưu tinh huyễn lệ sáng ngời.
Bên trong tinh bảo đầy ấm áp hài hòa.
Đột nhiên, Dương Phàm đang bế quan tĩnh tu bỗng nhiên mờ mắt:
- Gọi Dương Thần tới đây cho ta
Một thanh âm hơi tức giận từ trong phủ đệ trung tâm nhất cùa tinh bảo truyền ra.
Người lên tiếng chính là chù nhân chân chính cùa Luân Hồi Tinh Bảo này.
- Phụ thân, ta làm sai điều gì?
Dương Thần đi vào phủ đệ cùa phụ thân hơi run giọng nói. không dám nhìn thẳng vào mắt Dương Phàm.
Lúc này Vân Vũ Tịch cùng Đặng Thi Dao đều có mặt.
Mặc dù Đặng Thi Dao không đành lòng nhưng lúc tướng công giáo huấn con trai, nàng không dễ tùv tiện nhúng tay.
Dương Phàm nhìn chằm chẳm Dương Thần một hồi. đột nhiên vung tay.
Hô!
Dương Thần bị hư không hút tới trước mặt hắn, không thể động đậy, sợ đến sắc mặt tái nhợt.
Lúc này hắn càng thêm hiểu được, minh căn bản không thể thăm dò trình tự cùa phụ thân.
- Tướng công!
Đặng Thi Dao kinh hô. sợ Dương Phàm thưcmg tổn đến con.
Chi thấy trong mắt Dương Phàm hiện lên một cái luân bàn hư vô. nhìn chẳm chẳm vào thân thể Dương Thần.
Đột nhiên hắn quát lạnh một tiếng, bẩm tay điểm trên trán Dương Thần.
Ngay sau đó, một điểm sáng màu tím nhạt như hư vô bị Dương Thần hút vào trong tay.
Thấv vậy. sắc mặt cùa Đặng Thi Dao và Vân Vũ Tịch đều biến đổi.
- Hừ, bị người khác động tay chân còn dương dương tự đắc. Với trình tự cùa ngươi lại có đũng khí đi giao dịch cùng Tiên Đế. Nếu không phải đối phương không rõ chi tiết, ngươi còn có mạng mà đi ra?
Dương Phàm cười lạnh nói.
- Hài nhi biết sai.
Sắc mặt Dương Thần trắng bệch, nghĩ lại mà sợ, lập tức quỳ trên mặt đất tạ tội.

CHƯƠNG 752: CHƯỞNG KHỐNG THỜI KHÔNG

Sắc mặt Dương Thần trắng bệch, nghĩ lại mà sợ, quỳ trên mặt đất tạ tội.
- Ngươi có biết, chỉ vì một V nghĩ sai lầm cùa mình mà đưa tới mầm tai vạ cho chúng thân hữu trên Luân Hồi Tinh Bảo? Nhất cừ nhất động của người cầm lái tinh bảo đều sẽ liên lụy đến sự vinh nhục an nguy cùa mọi người, sao thể tùy tiện như vậy?
Dương Phàm thấy thái độ thành khẩn nhận sai cùa hắn cũng bớt giận vài phẩn.
Đặng Thi Dao ra hiệu cho con đứng lên. ờ bên cạnh khuyên bảo:
- Đứa nhò này vẫn luôn bế quan tu luyện, quả thật thiếu kinh nghiệm đối nhân xừ thế Tướng công cho hắn cơ hội không phải là vì rèn luyện hắn sao?
Bábá!
Đúng lúc này, hai đạo lưu quang vụt qua phía trên Luân Hồi Tinh Bảo.
Ầm ầm!
Toàn bộ tinh bảo chển động, trong đó một gã nam nhân hoa phục trong quá trình phi hành một cước hưng hăng giẫm lên trên Thiên Dực Bàn của tinh bảo.
Lập tức Luân Hồi Tinh Bảo mất cân bằng, bắn mạnh đến một tầng vẫn thạch xa vài trăm vạn dặm, phát ra tiếng nổ vang liên tiếp.
- Xảy ra chuyện gì?
Trong tinh bảo đầy hỗn loạn, không ít người hoảng sợkích động.
- Là Hoa Thiên Yêu Đế.
Dương Thần kinh hô một tiếng, càng hiểu rõ lỗi lầm đã phạm phải là nghiêm trọng cỡ nào.
Tuy nhiên một cước của nhân vật cấp Tiên Đế kia lại không tổn hao Luân Hồi Tinh Bảo mảy may. ngay cả người bên trong cũng đều không bị thưcmg tổn thực chất. Có thể nói là hữu kinh vô hiểm.
Ngược lại là Hoa Thiên Yêu Đế kia cảm thấy chân của mình ngẩm phát đau. nói với nữ nhân vũ y ở bên cạnh:
- Tài liệu của tinh bảo này thật cứng rắn.
Ông!
Trong một luồng ngân quang sáng ngời Thiên Dực Bàn bên ngoài tinh bảo gấp lại. biến hình cuối cùng bao phủ Tinh Điện trung tâm của tinh bảo. hình thành một tinh bảo hình cầu.
Sau đó. một cỗ băng quang lạnh băng mang theo lực lượng cùa nhiệt độ thấp tuvệt đối hình thành một cái Tuyệt đối Băng Phong Giáp ờ chung quanh tinh bảo hình cẩu.
Hô!
Một luồng gió lạnh từ trong tinh bảo được Băng Phong Giáp bao phù phát ra, trong phạm vi trăm vạn dặm hết thảy đều đông lạnh ngưng kết, dường như ngay cả thòi gian cũng trở nên chậm lại một chút.
Đối mặt với Luân Hồi Tinh Bảo hình thái như thế. Hoa Thiên Yêu Đế cùng nữ nhân vũ y kia cũng không khỏi hít sâu một ngụm khí lạnh.
Đây là một cái Luân Hồi Tinh Bảo hoàn toàn vượt qua sự tường tượng cùa bọn họ.
- Ngươi có bao nhiêu phần nắm chắc công phá tinh, bảo này.
Nữ nhân vũ V thần niệm truyền âm nói.
Hoa Thiên Yêu Đế lắc đầu:
- Không chắc chắn.
- Không thừ làm sao biết được.
Nữ nhân vũ y quát một tiếng yêu kiều, một ngón tay ngọc bỗng nhiên vung lên.
Đột nhiên một lưỡi đao mòng màu bạc dài vạn trượng hội tụ ức vạn lưỡi đao bạc thật nhò khiến cho tiên linh khí trong trăm ức vạn dặm thiên địa rung động, thanh thế mênh mông nhưtia chóp đánh mạnh lên Luân Hồi TinhBảo.
Một kích kinh thiên địa khiệp quỳ thần như vậy đã đạt tói đinh cùa Tiên Đế bình thường, Hoa Thiên Yêu Đế ờ bên cạnh cũng thầm gật đầu.
Nhưng lưỡi đao bạc khổng lồ kia chưa tới gần Luân Hồi Tinh Bảo đã gặp một lực cản to
lớn.
Chi chi...Két!!!
Luân Hồi Tinh Bảo được băng giáp trong suốt bao phù tòa ra hào quang mờ ảo rực rỡ. sinh ra một lực tràng vô danh.
Cỗ lực trảng này khiến hầu hết thần thông phập thuật trong thiên địa bị suy giảm thật lớn.
Nguyên Từ Thẩn Quang!
Hoa Thiên Yêu Đế cùng nữ nhân vũ y đồng loạt biến sắc.
- Không ngờ tinh bảo này được khảm đại trận loại nguvên từ. trong số rất nhiều Tinh Không Thành Lũy cùa thất giới cũng là lông phượng và sừng lân.
Hoa Thiên Yêu Đế rốt cục ý thức được không ổn.
ức vạn lưỡi đao bạc nhò bé đầy trời chưa đến gần. uy lực đã bị cắt giảm chín phần, như mưa phùn nhò bé. vô lực hạ xuống.
Khi lưỡi đao mòng khổng lồ màu bạc trong suốt kia tiệp cận Luân Hồi Tinh Bảo. hào quang bị mờ đi hơn phân nửa
Cuối cùng, dưới tác dụng của một cỗ hàn khí lạnh băng ờ chung quanh tinhbảo. trên lưỡi đao mòng khổng lồ màu bạc kia ngưng kết một tầng băng sương, lúc chém lên bên ngoải băng giáp lập tức hóa thành mãnh nhỏ đầy trời.
Toàn bộ quá tnnh chỉ là trong nháy mắt.
Nhưng dưới sự chú ý cùa mọi người hai bên lại có vẻ kinh tâm động phách như thế.
Sau đó, mọi người trong Luân Hồi Tinh Bảo vui vẻ chúc mừng.
- Dương phu nhân thật sự là kỳ tài có một không hai cùa trận pháp chi đạo. có thể khảm đại trận nguyên từ vào hệ thống trận phập của tinh bảo một cách hoàn mỹ như thế. Càng khó được lực lượng nguyên từ nàv lại không xung đột với bất kỳ trận phép nào khác của tinh bảo.
Thiên tượng đại sư khen ngợi không thôi.
Nếu nói lão là Tông sư luyện khí đinh cao cùa Thiên giới, như vậy Đặng Thi Dao ít nhất cũng có thể đảm đương đanh hiệu Tông sư trận pháp.
Hai người liên thủ chế tạo ra Luân Hồi Tinh Bảo. coi như là một kỳ tích trong thất giới.
- Hoa Thiên, làm sao bây giờ? Lực phòng ngự cùa Luân Hồi Tinh Bảo này cường đại như vậy, chi sợ chúng ta không làm gi được.
Nữ nhân vũ y thấp thòm lo âu nói.
Có thể chế tạo ra Tinh Không Thành Lũy cường đại như thế, có thể thấy được chủ nhân chân chính tuyệt đối là đại nhân vật bễ nghễ bát hoang trong thất giới.
Thần sắc trong con ngươi màu tím của Hoa Thiên Yêu Đế biến ảo không chừng, càng ngày càng trờ nên lạnh như băng:
- Có thể nói Man Thiên Thần vực là địa bản của chúng ta, trên tinh bảo này không có cường giả đinh chân chính tọa trấn, sợ cái gì chứ!
Nữ nhân vũ y duy trì sự trầm mặc. nàng hiểu rất rõ thân phận của Hoa Thiên Yêu Đế đặc thù, phụ thân hắn lại càng là đại tướng đứng đầu dưới trướng Man Hoàng.
Dõi mắt Yêu giới này, không có mấy người là Hoa Thiên không thể trêu chọc.
- Ta không tin tinh bảo này có thể ngăn cản được ý chí của Tiên Đe!
Hoa Thiên Yêu Đế quát lạnh một tiếng, tiên linh khí đầy trời trong thiên địa rộng lớn run rẩy, thần ma lui tránh.
Một cỗ tinh thần ý chí ngạo thị vạn vật ứng với vận mệnh mà ra trong thanh thế to lớn này.
Mọi người trong tinh bảo chỉ cảm thấy một tiếng rít chói tai xuvên thấu vào.
Lập tức. người tu vi thấp tâm thần hỗn loạn, liên tục kêu rên.
Lúc cỗ tinh thần ý chí kia tiệp cận Luân Hồi Tinh Bảo bị đại trận nguyên từ cùng lực lượng cùa Băng Phong Giáp làm suy yếu hơn 99%, cuối cùng xuyên thấu qua tài liệu kiên cố cùa tinh bảo. tinh thần xung kích còn sót lại cũng chỉ có thể hình thành uv hiếp khá lớn đối với những nhân vật Đại La Kim Tiên trờ xuống.
- Yêu Đế này tu luyện tinh thần bí thuật, tu vi không đạt tới Huyền Tiên tam trọng lại có thể tạo thành thương tôn nhất định đối với người trong tinh bảo.
Đặng Thi Dao biến sắc.
Thiên tượng đại sư thờ dài:
- Lúc đẩu thiá kế Luân Hồi Tinh Bảo. phòng ngự về mặt tinh thần cũng có chút yếu ớt.
Giờ phút này Dương Thần cúi đầu, đầy vẻ xấu hổ.
Bởi vì một ý nghĩ sai lầm của hắn mang đến tai họa cho Luân Hồi Tinh Bảo, dẫn tói hai nhân vật cấp Tiên Đế tới chặn giết, thậm chí thương tổn đến một bộ phận người trong Luân Hồi Tinh Bao.
- Ha ha, thi ra là Thần thú giòi về tinh thẩn bí thuật.
Dương Phàm lại nhẹ nhàng cười, liếc mắt một cái nhìn thấu bản thể cùa Hoa Thiên Yêu Để kia.
Tiệp theo, Hoa Thiê Yêu Đế cùng nữ nhân vũ y liên thủ, hai cỗ tinh thần ý chí kinh thế hãi tục áp bách cả bầu trời, thi hành công kích xuyên thấu đối với Luân Hồi Tinh Bảo.
Mắt thấy tình thế nguy cơ hiểm nghèo.
Hừ!
Đột nhiên một tiếng hừ lạnh tù trong Luân Hồi Tinh Bảo truyền ra.
Tinh thần ý chí cùa hai người còn chưa đến gần Luân Hồi Tinh Bảo liền biến mất một cách không hiểu.
Ngay sau đó. trong hư không truyền đến hai tiếng nổ "Ầm", hai Yêu Đế bị đánh bay ra ngoài mấv vạn dặm, đồng loạt hộc máu.
Chuyện gi xảy ra?!!!
Sắc mặt của Hoa Thiên Yêu Đế cùng nữ nhân vũ y như tro tàạ trong mắt lộ ra sợ hãi không biết.
- Không tốt. Chi sợ rằng trong Luân Hồi Tinh Bảo này có cao nhân tuyệt thế Huyền Tiên tam trọng trở lên tọa trển.
Thân thể mềm mại của nữ nhân vũ y run rẩy, khuôn mặt tái nhọt.
- Chạy mau.
Hoa Thiên Yêu Đế hô nhò một tiếng, kéo nàng định chạy.
- Ha ha. Không lưu lại một chút gi đã muốn dễ dàng rời đi?
Một tiếng cười khẽ đùa cợt quanh quẩn bên tai hai người.
Thoáng chốc bước chân của hai người cứng ngắc tại chỗ.
Từ xa nhìn lại, động tác biểu tình cùa bọn họ đọng ở trong hư không, dường như đừng hình ảnh.
Ngav cả tư đuv cùa bọn họ đều thong thả đến tận cùng, không cảm thụ đến ý nghĩa tồn tại của thời gian.
Tình cảnh nhưthế khiến mọi người trong Luân Hồi Tinh Bảo tấm tắc lấy làm kỳ quái.
Ngược lại Thiên tượng đại sư trợn mắt há mồm nói:
- Giam cầm thòi gian?
- Chúc mừng Dương đại ca. lĩnh ngộ áo nghĩa của thòi gian tữứi chỉ (ngưng lại, đọng lại. đứng im).
Vân Vũ Tịch ngạc nhiên vui mừng nói.
Chúng thân hữu trong tinh bảo không khỏi rung động thất sắc.
Thời gian tĩnh chỉ!
Lại nhìn hai người trong hư không, khu vực nơi bọn họ bị một cỗ lực lượng cấm kỵ giam cầm.
Thời gian của khu vực đó đã hoàn toàn bị ngưng lại.
Thần thông như thế quả thực vượt qua sự tưởng tượng của người bình thường.
Ngay cả thời gian đều có thể khống chế. thế gian này còn chuyện gì là không thể làm được?
Trên khuôn mặt tuển tú hơi chút non nớt cùa Dương Thần lại lộ ra vẻ kinh hãi vô cùng.
Cảnh tượng hai Yêu Đế bị giam cẩm thời gian trong hư không kia khiến hắn rung động đến tột cùng.
Tiên Đế cao cao tại thượng, không thể vượt qua trong mắt hắn ờ trước mặt phụ thân lại không khác gi con kiến, căn bản không có sức phản kháng.
Hắn chưa từng nghĩ tới thần thông cùa phụ thân lại cường đại đến trình độ như vậy.
Buồn cười chính là, lúc trước hắn còn không phục, mơ mộng hão huyền muốn vượt qua phụ thân.
Giờ phút này quả thật Dương Phàm nắm giữ lực lượng giam cầm thời không.
Sau khi tấn chức Diễn Sinh, sơ kỳ, thế giới Mệnh Hạch sinh ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. sự tìm hiểu của hắn đối với thế giới và quy tắc từ trong Luân hồi đi ra.
Lực lượng giam cầm thòi không này tới từ Tiểu thế giới cùa hắn.
Giờ phút này. hắn tại cơ sờ sinh linh, tự nhiên, sinh từ, Luân hồi đã bước đầu chường khống lực lượng thời không.
Giam cầm thời gian đối với hắn mà nói cũng không phải việc khó.
Đạt tới cảnh giới như nhau, giữa Tiên Đế cũng có phân biệt về mạnh yếu.
Nếu là Tiên Để bình thường có thể chưởng khống thời không trong vạn dặm, như vậy Tiên Đế đinh có thể chưởng khống thời không trong trăm vạn dặm.
Độ rộng dùng để đánh giác sự mạnh yếu đối với chưởng khống không gian và thòi gian.
Nếu là Đại Đế trong truyền thuyết, chường khống lực lượng thời không căn bản không thể đánh giá.
- Dương Thần!
Dương Phàm đột nhiên lên tiếng.
- Phụ thân có gì phân phó.
Dương Thần vội vàng lên tiếng, lúc này ánh mắt nhìn phía phụ thân đã có vài phầ sùng
bái.
- Hai người kia dám có mưu đổ với Luân Hồi Tinh Bảo, ngươi thay vi phụ trừng trị một chút.
Dương Phàm phân phó.
-Dạ!
Dương Thần hưng phấn vô cùng, đi ra khòi Luân Hồi Tinh Bảo tới trước mặt hai vị Yêu
Đế.
Baba!
Không cần nói nhiều, Dương Phàm tát Hoa Thiên Yêu Đế kia hai cái. để lại hai dấu bàn tay đò như máu.
Kỳ quái chính là hắn không bị ảnh hường của giam cầm thời không.
- Chậc chậc. Da thật là dày. ta sừ dụng toàn bộ lực lượng thân thể cũng không thể chân chính thương tồn đến hắn.
Dương Thần tay đẩm chân đá Hoa Thiên Yêu Đế một trận.
Tiếp theo, hắn đưa mắt nhìn nữ nhân vũ y ờ bên cạnh. Nàng này khí chất điềm đạm, dung mạo như chim sa cá lặn. Dương Thần vừa mới nhấc tay đột nhiên có chút do dự.
Thấy tình hình này. Dương Phàm thầm thờ đài.
- Thế nào, ngươi không đành lòng hạ thù?
Tiếng nói của phụ thân vang lên bên tai Dương Thần.
Ngay sau đó. thòi không giam cầm nữ nhân vũ y kia đột nhiên xuất hiện một tia sơ hở.
Trong mắt nàng lóe hàn quang, tinh thần ý chí hóa thành uy năng vô cùng, giãy khòi thời gian giam cầm. bàn tay ngọc như tia chớp bóp cổ Dương Thần.
- A!
Sắc mặt Dương Thần tái nhợt, đã bị nữ nhân vũ y kia khống chế.

CHƯƠNG 753: MAN THIÊN THÀNH

Váo lúc Dương Thần ngây người, nữ nhân vũ y kia bỗng nhiên giãy khỗi thời gian giam cầm. với thế sét đánh không kịp bưng tai khống chế hắn, trong mắt lóe hàn quang, vẻ không sợ chết nói:
- Thả chúng ta đi. nếu không hắn sẽ chôn cùng chúng ta!
Cục diện đột nhiên phát sinh chuvểnbiến.
Hoa Thiên Yêu Đế cùng nữ nhân vũ y kia từ trong tình thế tuyệt đối bất lọi giành được đường sống cùng quyền chù động.
Sắc mặt Dương Thần trắng bệch, hối hận vạn phần. Chỉ một ý niệm nhân từ của mình lại đưa tới họa sát thân.
Vốn hắn thấy đung mạo nữ nhân vũ y này xinh đẹp như tiên, khí chất điềm đạm khiến người ta động lòng, không đành lòng ra tay. Nhưng lại không nghĩ tới đối phương nháy mắt liền muốn lấy mạng cùa hắn.
-Thần nhi...
Đặng Thi Dao mặt hoa biến sắc. thấy con trai Dương Thần gặp nguy hiểm sinh từ lập tức tâm thần hoảng loạn, bất lực nhìn về phía tướng công.
Dương Phàm ngồi vên tại chỗ. trên mặt không chút biểu tình, đường như sinh từ cùa con trai căn bản không quan hệ gì với mình.
Vân Vũ Tịch lại nhìn ra một chút manh mối. cười xinh đẹp:
- Thi Dao muội đừng lo. Thần nhi không có nguy hiểm.
- Tinh thần ý chí của ta đã bám váo linh hồn của hắn, chỉ nháy mắt là có thể khiến hắn hồn phi phách tán. Để ta xem thời gian giam cầm của ngươi nhanh hay là ý niệm cùa ta nhanh.
Biểu tình điềm đạm thân thiện trên mặt nữ nhân vũ y không còn chút nào. lộ ra vài phần đữ tợn cùng lạnh băng.
Thời gian giam cầm có thể giam cầm vật chất, phập lực. linh khí cùa không gian nhưng không thể hoàn toàn giam cầm tinh thần ý chí cùng tư tường của nhân vật cấp Tiên Đế. Đương nhiên điều này có liên quan đến độ mạnh yếu của chường khống thời không. Dù sao đạt tói trình tự Đại Đế, chưởng khống cùng lĩnh ngộ thiên địa phập tắc đã tiến vào một trình tự không gi không làm được.
- Phụ thân...
Vẻ mặt Dương Thần đột nhiên đọng lại, hắn thấy được khuôn mặt cùa phụ thân qua nhiều tầng ngăn cách.
Đối mặt với phụ thân không chút gợn sóng, hắn lộ vè hổ thẹn, cúi đầu:
- Thật xin lỗi. đều là lỗi cùa con.
- Trong vòng mười nhịp thờ, nếu ngươi không thả người ta liền móc của hắn một con mắt.
Trong mắt nữ nhân vũ y lóe lẽn vẻ ác độc.
Mỹ nữ rắn rết!
Trong lòng Dương Thần phát lạnh, rốt cục hiểu được hàm nghĩ của bốn chữ này.
- Ha ha, cảm tạ một phen giáo huấn của ngươi đối với khuyển tử!
Một thanh âm hờ hững từ trong Luân Hồi Tinh Bảo truyền ra.
Cái gi?
Sắc mặt nữ nhân vũ y đột nhiên biển đổi.
Bá!
Ngav sau đó. ánh thân cùa nàng đã bị cưỡng chế kéo vào vùng đất sống thuộc về Dương Phàm trong Tiên Hồng Không Gian.
Nàng chỉ tu vi Huyền Tiên nhất trọng căn bản không thể chống cự được thần thông bí kỹ Tiên Hông.
Rắc!
Chiếc gáy ngọc tuyết trắng ưu nhã như thiên nga lập tức bị một bàn tay vô hình vặn gãy, bộ dạng chết vô cùng thê thảm.
Khoảnh khắc thân thể bị diệt, linh hồn bị hút vào Tiểu thế giới Mệnh Hạch.
Dương Thần được cứu. toàn thân ướt đẫm mồ hôi bủn rủn vô lực. nghĩ lại mà sợ mặt lộ đầy vẻ khiệp đảm.
- Tiếp theo đến lượt ngươi!
Dương Phàm cũng không chút lưu tinh, một tay vung lên, một trường tiên ánh vàng rực rỡ xé gió bay ra hóa thành một con Kim Long khí thế kinh thiên phun ra nuốt vào. Kim Long há cái miệng lớn nuốt chừng Hoa Thiên Yêu Đế Huyền Tiên nhị trọng.
- Huyền Kim Trọng Long Thiên!
Thiên tượng đại sư nhìn chằm chẳm vào Hoàng kim tiên hóa thân Kim Long thoáng hiện trong nháy mắt. không khỏi thốt lên.
Lão là Tông sư luyện khí tự nhiên biết lai lịch chính xác cùa kim tiên này. chính là Thứ Thần khí cao nhất trong thất giới, về phần uy lực thần thông của nó, phần nhiều là giới hạn trong truyền thuyá.
Trong truyền thuyết, trọng lượng của kim tiên này vô cùng kinh người, có thể sánh ngang vói Pháp bảo hạng nặng. Nếu toàn lực vung lên, lực lượng uy lực có thể dập nát thời không, vũ loạn Tinh hà Uy lực tự nhiên là kinh, thiên địa khiệp quỳ thần.
Giờ phút này nhìn thấy Huyền Kim Trọng Long Thiên trong truyền thuyết, Thiên tượng đại sư ngạc nhiên phát hiện nó còn có thần thông không gian.
Một roi kia cũng không giết chết Hoa Thiên Yêu Đế mà hút hắn vào không gian giam cầm trong Huyền Kim Trọng Long Tiên: Trọng Long Điện!
"Lúc trước đường như Dương Phàm ngav cả Thứ Thần khí bình thường cũng không có, hiện tại không ngờ có được vài món Thứ Thần khí cực phẩm".
Trong lòng Thiên tượng đại sư rung động.
Lão khó thể lường được trong tay Dương Phàm còn nắm giữ bao nhiêu con bài chưa lật cùng đòn sát thủ.
Từ khi gặp Dương Phàm tới nav, lão chưa từng thăm đò được nội tình chân chính cùa hắn.
Cùng lúc đó tâm thần của Dương Phàm dung nhập vào một đại điện được tạo ra bằng kim loại đồng vàng không biết nào đó.
Trong đại điện này có một cỗ trọng lực khùng bố áp bách thân thể và linh hồạ Tiên Đế bình thường ở nơi này chi sợ khó thê nhúc nhích.
Hoa Thiên Yêu Đế bị một sợi xích vàng kéo ra từ trên vách đồng vàng lạnh băng trói chặt hai tay và hai chân.
Tuy xích vàng kia chỉ lớn bằng ngón trỗ nhưng lại cứng rắn không thể phá. mặt ngoải hiện ra trận văn trang nghiêm cổ xưa. ở một trình độ nhất định cũng giam cầm hon phân nừa phép lực thần thông của Hoa Thiên Yêu Đế.
- Huyền Kim Trọng Long Tiên...
Hoa Thiên Yêu Đế hít sâu một ngụm khí lạnh, lộ vẻ kinh hãi:
- Ngươi cùng Luân Huyết Đại Đế có quan hệ gì?
Dương Phàm hơi bất ngờ, xem ra Hoa Thiên Yêu Đế này quả thật không phải Tiên Đế bình thường.
Sờ dĩ lưu hắn một mạng là vì một loại điềm báo.
Hơi suy tính thêm một chút Dương Phàm biết được lai lịch cùa Hoa Thiên Yêu Đế này không tâm thường, một khi gạt bò hắn chi sợ sẽ gây nên một tràng phong ba ờ Yêu giới này.
Cho nên Dương Phàm cũng không thu linh hồn của hắn. tạm thời nhốt lại, nắm quyền chù động ở trong tay minh.
- Phụ thân. Hài nhi vô tn mang đến nguy cơ và phiền toái cho Luân Hồi Tinh Bảo. xin phụ thân trùng phạt.
Sau khi Dương Thần trờ lại Luân Hồi Tinh Bảo. đầy hồ thẹn chủ động xin tạ tội với Dương Phàm.
- Ghi nhớ thật sâu lần giáo huấn này.
Dương Phàm nghiêm nghị nói:
- Nếu không phải vi phụ tọa trẩn Luân Hồi Tinh Bảo, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi. Ngươi xuống đi. suy nghĩ lại một chút. Thế giới bên ngoài tuy phấn khích nhưng hung hiểm có mặt ỡ khắp nơi.
Dương Phàm thành khẩn nhận sai khiến Dương Phàm cơ bản vừa lòng.
Trên thực tế. thế gian này chỉ sợ không có ai có thể uy hiếp đến thân hữu của hắn.
Địch nhân có thực lực hơn xa hắn khinh thường đùng một chiêu này.
Mà người có thực lực không đù sừ dụng một chiêu này. đáp án chỉ có một... Chết!
Phàm là người có tu vi cảnh giới không bằng Dương Phàm, bí kỹ Tiên Hồng chính là ác mộng của bọn họ.
Cho nên cơ bản không có người có thể dùng loại phương pháp này để áp chế Dương Phàm.
- Dương đại ca. huynh thật là dụng tâm lương khổ. Vì để Thần nhi hiểu được hiểm ác của thế gian, để hắn lọt vào miệng hổ. Lần thể nghiệm này chi sợ có thể khiến hắn cả đời không quên.
Vân Vũ Tịch lại cười nói.
- Hết thảy đều là tướng công an bài?
Đặng Thi Dao thân là người trong cục lúc này mới phản ứng lại.
Không phải nàng không đủ thông tuệ mà là người trong cục thì u mê, khoảnh khắc con trai lâm vào hiêm cảnh, lòng nàng như bị sét đánh.
- Không sai. Muội cho là Yêu Đế vèn vẹn Huyền Tiên nhất trọng kia có thể thoát khòi thời gian giam câm cùa ta?
Dương Phàm hơi mim cười nói.
- Tướng công, chàng rất quá đáng!
Đặng Thi Dao luôn hiền huệ rốt cục tức giận, phất tay áo bò đi.
- Muội...
Dương Phàm không khỏi ngần rạ Vân Vũ Tịch cùng hắn hai mặt nhìn nhau.
Đám người Thiên tượng, Lâm Chung không khòi lộ vẻ cổ quái.
Cho tới bây giờ chưa từng thấy phụ thân náo thông qua loại phưang pháp này để dạy con.
- Ta làm như vậy thật sự có chút quá đáng sao?
Dương Phàm ngạc nhiên nói.
- Nếu đứng ờ lập trường cùa mẫu thân, là có chút quá đáng. Ngộ nhỡ xuát hiện sơ suất...
Vân Vũ Tịch đột nhiên có chút nghĩ lại mà sợ.
- Ngộ nhỡ?
Dương Phàm đầy vẻ bình tĩnh tự tin, lắc đầu nói:
- Không có ngộ nhỡ!
Nghe qua có chút bá đạo.
Nhưng thế gian làm gi có chuyện tuyệt đối, Vân Vũ Tịch có chút không phục.
- Cho đù có ngộ nhỡ, hắn bất hạnh chết đi ta cũng có biện pháp để hắn đạt được "Tân sinh".
Khóe miệng Dương Phàm nhếch lên V cười thần bí khó lường.
Vân Vũ Tịch không còn gi để nói.
Đám người Thiên tượng, Lâm Chung. Dương Lỗi lại ràng rung động trong lòng.
Nguyên lai bất kể có ngộ nhỡ hay không hết thảy đều trong sự khống chế cùa Dương Phàm.
Giờ khắc này bọn họ đột nhiên phát hiện thực lực thần thông cùa Dương Phàm gần như đạt tới tnnh độ biến thái không gì không làm được.
Dõi mắt thất giới, trừ mấy vị Đại Đế ít ỏi không có mấy người kia ra còn có ai có thể khiến hắn kiêng kị.
Sau một tràng phong ba kết thúc, Luân Hồi Tinh Bảo hóa thành vệt sáng mộng ảo huyễn lệ bay về nơi càng sâu của Man Thiên Thần vực.
Tiệp theo một đường bình yên vô sự, Luân Hồi Tinh Bảo phi hành mấy ngày vượt qua khoảng cách ức vạn dặm rốt cục tiến vào trọng địa hạch tâm cùa Man Thiên Thần vực: Man Thiên thành.
Tốc độ của Luân Hồi Tinh Bảo chợt giảm chậm.
Trong tầm nhìn, một tòa thành thái cổ sừng sững trong vũ trụ tối đen vô hạn giống như một con cự thú hỗn độn.
Một luồng áp bách cùng trầm trọng không hiểu nảv sinh trong đáv lòng cùa mọi người.
Dương Phàm cũng hơi động dung: Từ khi tới Yêu giớii tới nay, lần đầu tiên cảm nhận được một luồng áp lực đến từ tòa cổ thành nguyên thùv thái cổ thậm chí là có vẻ thô ráp này.
Toàn bộ Man Thiên thành còn to lớn hon Hoa Thiên đại lục lúc trước, sừng sững trong vũ trụ quả thật là một con quái vật siêu khổng lồ.
Luân Hồi Tinh Bảo buông xuống chỉ vẻn vẹn khiến cho một bộ phận người nhìn vào. cũng không tạo thành chấn động và xôn xao.
Bốn phía Man Thiên thành cũng cập bến neo đậu vài cái Tinh Không Thành Lũy, thể tích lớn hơn Luân Hồi Tinh Bảo gấp mười, gấp trăm lần.
- Xuát phát đi. Ta dự đoán được rất nhanh sẽ gặp mặt Hồ Phi.
Trong mắt Dương Phàm lộ ra ý mừng cùng chờ mong.
Hắn cũng không lập tức tnển khai cảm quan Đại Luân Hồi. không chi là kiêng kị nhân vật cấp Đại Đế trong thành mà tới từ một loại khát vọng đối với ngạc nhiên vui mừng.
- Thần nhi. Chuyện này giao cho ngươi, đi liên hệ với Hồ thúc của ngươi.
Ý cười trên mặt Dương Phàm có chút làm người ta suy đoán không ra.
- Vâng, phụ thân!
Dương Thần lộ vẻ nghiêm túc đáp lời, đi xuống làm công tác chuẩn bị. không dám có chút lơ là.
So với mấy ngày trước, hắn bót vài phần non nớt. nhìn qua trầm ồn một chút.
Đối với điều này, Đặng Thi Dao có chút bất mãn.
- Đứa nhỏ Thần nhi này chung quy còn thiếu rèn luyện, như vậy tiến vào Man Thiên thành có thê chọc phải phiền toái gi không?
Đệ đệ Dương Lỗi nói.
- Ha ha. Chính vì thiếu rèn luyện cho nên mói cho hắn xông pha nhiều hơn. trêu chọc một chút phiền toái.
Dương Phàm hồn nhiên không sợ hãi nói.
Mấy người khác không khòi ngẩn ra
Trên thể giới này nào có người không sợ phiền toái?
- Trước mắt để hắn xông pha, mặc kệ dây vào phiền toái gì ta đều có thể giải quyá tốt hậu quả.
Trong giọng nói của Dương Phàm ẩn chứa một loại tự tin khiến người ta bị thuyá phục.
Mặc kệ đây vào phiền toái gì đều nắm chắc giải quyết tốt hậu quả.
"Man Thiên thành này có thể có nhân vật cấp Đại Đế, Dương Phàm lại không hề kiêng kị. có tự tin như vậy?"
Trong lòng Thiên tượng đại sư phức tạp vô cùng nhưng lại bằng vào trực giác tin tường Dương Phàm, càng ngày lòng hiếu kỳ càng trỗi dậy.
Trên thực tế. từ sau lần thảm bại bời Đại Đế, Dương Phàm rốt cục bước vào Diễn Sinh sơ kỳ, thực lực thần thông tăng lên một trình tự hoàn toàn mới.
Lúc nàv nếu hắn đối mặt Đại Đế có lẽ vẫn không địch lại nhưng tự tin sẽ không còn là không hề có sức phản kháng mà thậm chí có thể liều mạng đánh một trận.
Dương Thần giâv đưa ờ ngoài Man Thiên thành vài canh giờ. trái qua một chút trắc trờ mới miễn cưỡng kiếm được một cái lệnh bài thân phận tiến vào Man Thiên thành.
Tất cả quá trình đều dưới sự quan sát của đám người Dương Phàm.
Sau khi tiến vào Man Thiên thành, Dương Thần bắt đầu hỏi thăm tung tích cùa Hồ Phi. Chuyện này không khó, rất nhanh hắn chiếm được tin tức xác thực: Hồ thúc ờ Yêu giới chính là Tam Nhãn Yêu Hoàng tiếng tăm lừng lẫy, ờ tại Thần HầuPhủ của Man Thiên thành!
- Nhiệm vụ sắp hoàn thành, chi là vào thành có chút phiền phức.
Trong lòng Dương Thần có chút kích động, cũng không dám sơ suất.
Hắn vừa chuẩn bị lên đường thì bị một cô gái lam lũ từ đối diện đi tới ngăn lại.
Cô gái này ăn mặc lam lũ nhưng mắt sáng răng trắng, đùng một lá cờ đen ngăn cản tầm mắt Dương Thần, phía trên có một đòng chữ lớn: Thiếu nợ trả tiền, đây chính là chuyện đương nhiên!
- Là cô...
Dương Thần kinh ngạc biến sắc, rùng mình một cái!

CHƯƠNG 754: DƯƠNG THẦN BI THẢM

Trên lá cờ thuần màu đen có vài chữ lớn viết ngoáy lại rất bắt mắt: Thiếu nợ trả tiền, đây chính là chuyện đương nhiên!
Trương Du Vũ khẽ chợp cặp mắt sáng, lóe ra vẻ giảo hoạt chặn đường Dương Thần.
Trời ạ!
Trong lòng Dương Phàm âm thầm kêu khổ. làm sao gặp phải vị "khắc tinh" này.
Lẩn trước hai người gặp nhau là ờ trên Đại Nhạc Tinh của Tinh Hà thế giới tại Thiên giới.
Lần này lại gặp nhau ở Man Thiên thành cùa Yêu giới.
Nếu nói là trùng hơp đánh chết Dương Thần cũng không tin.
- Làm sao cô tìm được ta?
Dương Thần có ngốc cũng hiểu được Trưcmg Du Vũ này không phải là một cô gái xem bói đan giản.
Nhưng hắn nhìn qua đối phương cũng không giống như kinh nghiệm lão làng, trên mặt còn vẻ ngây thơ và thanh thuần. Bộ dạng cặp mắt khẽ chợp kia rất là đáng yêu.
- Tìm ngươi? Nẳm mơ! Bồn đại tiên dạo chơi Đại Thiên thế giới, bằng vào tuvệt kv "Mười quẻ chín không chuẩn" hãm hại lừa gạt không gì không làm được, tới đâu mà không kiếm được bữa cơm?
Trương Du Vũ tức giận cười, đầy vẻ đắc ý vênh váo.
Tuy nhiên thấy Dương Thần rõ ràng lộ vè không tin. nàng hừ nhẹ một tiếng:
- Bổn đại tiên đã sớm đển Man Thiên thành được mấy tháng, loại người coi tiên như rác giống ngươi ở Yêu giới này cũng rất nhiều. Mấy hôm nav lại lừa được vài người, kiếm được một khoản lớn.
Coi tiề̀n như rác?
Dương Thần run lên trong nháy mắt. trong lòng mơ hồ bốc lừa, hẳn là lần trước mình hoàn toàn bị nàng này lừa gạt.
- Tránh ra!
Sắc mặt Dương Thần rất khó coi.
Bá!
Trương Du Vũ phất phất lá cờ màu đen trên tay, đắc ý dạt dào nói:
- Thiểu nợ trả tiền, đâv chính là chuyện đương nhiên. Lần trước ngươi đã nói rồi. nợ bổn đại tiên tiền xem một quẻ. Đường đường nam từ hán đại trượng phu chẳng lẽ muốn quit nợ một thiếu nữ yếu ớt như ta? Đương nhiên, nếu ngươi ờ giữa đường phố này hô lên "T a là vô lại", bổn đại tiên có thể xóa hết số tiên thạch ngươi nợ, thế nào? Khách khách...
Nói xong lời cuối. Trượng Du Vũ cười đùa một hồi. đôi mắt đẹp cong thành hình trăng lưỡi liềm, lộ ra vài phần thuần khiá ngây thơ.
- Được rồi, dừng! Bao nhiêu tiên thạch, ta trả cô là được.
Khuôn mặt tuấn tú của Dương Thần ừng đò. lúc này hắn phát hiện phụ cận có không ít yêu tiên đưa mắt nhìn vào. hắn có chút không chịu đựng nồi.
Hắn càng không thể đứng giữa đường hô lên "Ta là vô lại".
- Một vạn tiên thạch đủ hay không?
Dương Thần không kiên nhẫn nói.
- Một vạn? Chút tiên thạch này còn không đù lộ phí cùa bổn đại tiên. Ngươi hẳn là biết, bản đại tiên xem bói, giá cả mỗi một quẻ không giống nhau. Lần trước quẻ đầu tiên thu tượng trưng của ngươi một trăm tiên thạch, quẻ thứ hai thu một vạn tiên thạch...
Vừa nghe tới đây, lửa giận cùa Dương Thần lại bùng lên. Chính là lẩn đó Trương Du Vũ lừa sạch số tiên thạch còn lại không nhiều trên người hắn.
- Lần thứba sao... dựa theo giá đó ít nhất cần một trăm vạn tiên thạch.
Trương Du Vũ lộ vẻ giảo hoạt nói.
- Cái gì? Một trăm vạn tiên thạch!
Cặp mắt Dương Thần trừng lớn:
- Cô như vậy là xảo trá!
Trong lòng hắn thầm nhủ: Mặc đù đoạn thời gian trước mượn một khoản tiên thạch từ nơi mẫu thân, một đường"bào thương' kiếm lời không ít nhưng một trăm vạn tiên thạch hắn cũng vô lực.
- Chính là xảo trá! Lúc trước bồn đại tiên chi nói ngươi thiếu tiền một quẻ. cũng chưa xác định số lượng cụ thể. Có trách thì trách ngươi ngốc, hì hì. bổn đại tiên thích người coi tiền như rác như ngươi đó!
Trương Du Vũ không chút che giấu bản chất xảo trá của mình.
-Cô...
Dương Thần cũng không lời phản bác. thầm hận lúc trước làm sao bỏ qua chi tiết này, cho nên bị tiểu nha đẩu này xảo trá.
- Trương đại tiên. Một trăm vạn tiên thạch quả thật quá nhiều, bản nhân không thể gánh chịu.
Dương Thần vẻ cầu xin, đành phải ăn nói khép nép.
Từ đù loại biểu hiện cùa vị "
Trưcmg đại tiên" trước mắt có thể thấy được thần thông của nàng tuyệt đối vượt xa hắn.
Từ đầu đến cuối, hắn đều bị nàng này trải đùa
- ừm. một trăm vạn hình như hơi nhiều, bổn đại tiên có thể giảm cho ngươi. Không bằng tám mươi tám vạn chín ngàn năm trăm khối tiên thạch nhé.
Trương Du Vũ giống như tùy ý nói ra một con số.
Tám mươi tám vạn chín ngàn năm trăm tiên thạch.
Trong lòng Dương Thần bỗng nhiên nhảy dựng. Lần trước lúc hắn kiểm kê tiên thạch, hình như chi có bằng ấv mặc đù số lẻ không chuẩn như vậy.
Thần thức rót váo nhẫn không gian, đảo qua sốt tiên thạch kia.
Lập tức trong lòng Dương Thần toát khí lạnh.
Tất cả tiên thạch trên người hắn cộng lại vừa khéo bằng con số này.
Lại nhìn thẳng Trương Du Vũ kia, đôi mắt ngâv thơ nhìn hắn, một đôi mắt trong suốt như thủy tinh đầy vẻ vô tội.
Sau một lát.
Dương Thần ù rũ giao tiên thạch cho Trương Du Vũ, nhìn thần thái nàng này hai mắt toát ra ánh sao trong lòng hắn không khòi nói thầm: Mỗi lần đều bị cô gái tham tiền này lừa hết, ta rốt cục đắc tội nàng ờ điểm nào?
- Được rồi, thấy ngươi đáng thương như vậy bản đại tiên tặng ngươi thêm một què.
Trương Du Vũ thu tiên thạch, ra vẻ đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân.
Dương Thần lập tức lộ vẻ cành giác.
- Thế nào? Ngươi không muốn, vậy thi thôi.
Trương Du Vũ hết sức bất mãn nói.
-Này, đừng...
Dương Thần vội vàng gật đầu. thẩm nghĩ: "
Cớ gi không cần. dù sao là miễn phí".
Trên thực tế. mặc dù tuyệt kỷ của Trương đại tiên này gọi là "Mười quẻ chín không chuẩn" kỳ thật tính rất chuẩn.
- ừm. ngươi hãy nghe cho kỹ. bản tiểu thư không lặp lại lẩn thứ hai:
Trương Du Vũ lại lộ vẻ lão luyện:
- Hôm nay ngươi hẳn là làm chân chạy việc vặt. nhưng hon phân nừa không tránh được một phen khổ về đa thịt...
-... Phải cẩn thận thận trọng nha!
Trương Du Vũ nói xong, cười thần bí thân hình hoàn toàn biến mất.
Dương Thẩn nhìn quanh bốn phía, rốt cục không tìm thấy bóng dáng của nàng ta, trong lòng không khòi thờ phào một hoi.
Mặc đù bị lừa tất cả tiên thạch nhưng chuyện này đối với hắn mà nói chi là một khúc nhạc đệm nho nhỏ.
Chuyện trọng yếu trước mắt là phải hoàn thành việc phụ thân giao, lấy được liên hệ với Hồ thúc.
Không hề nghĩ nhiều. Dương Thần phi thân vểphía mục đích.
Sau nừa nén hương.
Dương Thần đưa mắt nhìn lên phù đệ lớn hoàn toàn do từ lam nham tinh tạo thành trước mắt. không khòi hít sâu một ngụm khí lạnh:
- Thật xa xỉ. Nhà cùa Hồ thúc này thật là có tiền.
Từ phù đệ này tùy tiện gỡ xuống vài viên gạch đều có thể mua được toàn thân hắn.
Nghĩ đến đây. hắn kích động bay về phía trước Thần Hầu Phù.
Từ rất xa, Dương Thần ôm quyền nói:
- Tại hạ Dương Thần thay mặt thân phụ tới bái kiến Hồ thúc.
Hắn vận chuyển thần thông pháp lực đưa thanh âm xuyên vào trong Thần Hầu Phù.
Trong lòng hắn âm thầm đắc ý. chi cần như vậy là có thể kinh động Hồ thúc một cách nhanh nhất.
Nếu không với tấm thân không một xu dính túi của hắn giờ phút này. làm sao đả thông được cừa ải yêu vệ trước phù đệ. gặp mặt Tam Nhãn Yêu Hoàng thần uy chẩn động Yêu giới kia.
- Người nào dám đến Thần Hầu Phủ giương oai?
Một tiếng hét lớn như sẩm đánh từ trong Thần Hầu Phù truyền ra.
Sau đó một luồng yêu khí khổng lồ thẳng lên tận trời. rung động phạm vi mấy ức dặm.
Càng có một cỗ tinh thần ý chí rót vào trong đầu.
Ông-
Dương Thần suýt thì hôn mê. khóe miệng cùng lỗ mũi máu chảy ròng ròng, thân hình lảo đảo tại chỗ.
- Người đâu! Bắt lấy hắn!
Một nam nhân lãnh ngạo lưng có cánh màu xanh đứng trên đinh một cung điện trong Thần Hầu Phủ.
Bá!... Vút vút vút...
Mấy trăm yêu vệ tinh nhuệ ùa ra, trói gô Dương Thần đưa vào Thần Hầu Phủ.
- Dừng tay! Các ngươi đừng tay. ta đi...
Rất nhanh hắn bị một yêu vệ hạ cấm chế, có miệng không thể trả lời.
- Hừ. Nhân loại nhò bé dám đến Thần Hầu Phù giả danh lừa bịp.
Nam nhân lãnh ngạo có cánh màu xanh sau lưng kia hờ hững nhìn chằm chẳm Dương Thần, lập tức phân phó:
- Người này lẻn vào Man Thiên thành chắc chắn có âm mưu không rõ, đánh mạnh cho ta, tra hòi ra kết quả
Nam nhân cánh màu xanh này lại nhìn rõ thân phận nhân loại cùa Dương Thần.
Không bao lâu, Dương Thần bị kéo váo trong một gian hình phòng ngầm.
Phanh... Phanh...
Hai gã Yêu Quân cầm thiá côn đen thui có đầy gai thệp đánh mạnh lên người Dương Thần.
- Ngao...
Dương Thần từ nhò sống trẽn vùng đất sống không tranh đấu với đời đã khi nào chịu khổ như vậy. tiếng kêu thảm thiết liên tục.
- ổ? Da tiểu từ này thật cứng.
Hai Yêu Quân hành hình mắt lộ ra vẻ kinh dị.
Thiá côn đen thui kia có thể so với Tiên bảo tam phầm, đánh lên trên người Dương Thần lại chi đê lại một ít vết máu nhợt nhạt.
Hơn nữa vết thương nhò bé đó lập tức liền lại.
Thấy vậy hai người vận chuyển pháp lực. tăng mạnh lực lượng.
- Ngao—
Tiếng kêu thảm thiết cùa Dương Thần càng lớn.
Nhưng chút thưcmg da thịt trên người hắn gần như khôi phục trong nháy mắt.
Lực khôi phục thật khủng khiếp.
Là đời sau trực hệ cùa Dương Phàm, Dương Thần vừa sinh ra đã có được thiên phú cùng huyét mạch cường đại. Đâv là ưu thế được trời ưu ái cùa hắn.
So với chút thương da thịt này, lực sát thương của uy hiếp do đau đớn mang đến đối với Dương Thần càng lớn hơn.
Khi cánh tay cùng hổ khẩu của hai gã Yêu Quân này đều mơ hồ phát đau, Dương Thần vẫn bình yên vô sự như trước.
- Chỉ sợ tiểu từ này không phải nhân loại binh thường. Nhanh chóng thông báo đại nhân, chúng ta căn bản không gây thương tồn cho hắn.
Một gã Yêu Quân hơi kinh hoảng nói.
Lúc này Dương Thẩn mới được một hơi thờ dốc.
Ánh mắt hắn lại nhìn đến một góc, một cô gái mặt tươi cười, mắt sáng răng trắng quần áo lam lũ đang nhìn hắn với vẻ vui sướng khi người gặp họa.
- Ngươi...
Dương Thần nghiến răng nghiến lợi.
Kỳ quái chính là Yêu Quân trong hình phòng căn bản không nhìn thấy Trương Du Vũ.
Nữ nhân này rốt cục có lai lịch gì?
- Hì hi, đã sớm nhắc nhờ ngươi rồi. cuối cùng vẫn ăn đòn. ôi, thật không nghe người lớn, chịu thiệt ờ trước mắt.
Trong đôi mắt sáng cùa Trương Du Vũ ngập tràn ý cười, lại cong thành hình lưỡi liềm.
- Tuy nhiên, chơi rất vui. Bổn đại tiên chỉ cải biến một chi tiết nhò trong dòng sông vận mệnh liền cho ngươi bị một lần tra tẩn.
Sau đó nàng lại đắc ý dạt dào nói.
Chắc nàng này hoàn toàn tới tìm hắn để đùa bỡn.
Không bao lâu, nam nhân lãnh ngạo lưng có cánh xanh lúc trước đi váo hình phòng, cũng không hê phát hiện ra sự tồn tại cùa Trương Du Vũ.
Ba—
Vị Yêu Đế này nện xuống một côn. Dương Thần lập tức da tróc thịt bong, ngav cả xương cốt đểu bị đánh nứt mấy chỗ.
Nhưng những thương thế này cũng được lành hẳn trong nháy mắt.
ổ!
Nam nhân lãnh ngạo tức thìbiến sắc:
- Thân thểbất diệt thật đáng sợ!
- Đại nhân tha mạng. Ta thật là được phụ thân dặn bảo tới bái kiến Hồ thúc... Không, là Tam Nhãn Yêu Hoàng đại nhân.
Dương Thần vạn phần ùy khuất nói.
- Phụ thân ngươi là ai? Bổn tọa chưa từng nghe nói Yêu Hoàng đại nhân có bằng hữu nhân loại nào. Bằng hữu tốt nhất cùa đại nhân tại Yêu giới, trừ Thiên Thu Yêu Hoàng thì chi có Hầu Đông Yêu Quân.
Nam nhân cánh xanh đầy vẻ không tin nói.
- Nàv...
Dương Thần lập tức chần chờ.
Danh hiệu cùa phụ thân rốt cục có thể tùv tiện báo ra hay không?
Đối với điểm này, trong lòng hắn không nắm chắc.
- Hì hì...
Trương Du Vũ tựa vào góc tường, nhìn xem rất vui vẻ.
Đột nhiên nàng biến sắc:
- Không tốt!
Đinh—
Lục lạc trên cổ tay nàng vang lên một hồi, sau đó thân hình hóa thành hư quang màu xanh óng cùng với khí xám lần lượt đan xen. chợt trờ thành nhạt đường như muốn bò chạy.
- Ha ha, còn muốn chạy? Nào dễ đàng như vậy!
Một cái Luân Hồi Môn hư vô mờ ra bên cạnh nàng, nam nhân lên tiếng nháy mắt chộp vào cồ tay nàng.

CHƯƠNG 755: HỒ THÚC

- Ha ha, muốn đi? Đâu có dễ như vậy!
Người tới chính là Dương Phàm, từ trong Luân Hồi Bàn hư vô bước ra. Hắn khẽ cười bắt lấy tay Trương Du Vũ nhưng lại không gây nên sự chú ý cùa những người khác trong phòng.
- Dương thúc thúc, cầu người tha ta đi, Tiểu Vũ chi là đùa giỡn với hắn.
Trương Du Vũ điềm đạm đáng yêu nói.
Trong lòng Dương Phàm cổ quái: "Dương thúc thúc? Ai là thúc thúc ngươi, còn gọi thân mật như thế".
Ngay khi hắn ngần ra, thân hình Trưcmg Du Vũ trước mắt đột nhiên hóa thành một làn khói nhẹ biến mất.
BỊ lừa!
Dương Phàm biến sắc. sau đó tnển khai cảm quan Đại Luân Hồi. ngạc nhiên nói:
- Độn thuật thật cao minh!
Trong nháy mắt Trương Du Vũ kia đã chạy trốn không còn tung tích.
Cảm quan Đại Luân Hồi của Dương Phàm chi bắt giữ đến khoảnh khắc nàng biến mất khỏi Yêu giới, xuyên qua giới diện khác.
- Trên người nàng này rốt cục có Pháp bảo gì. thần thông cảnh giới mặc dù không bằng Đại Đế nhưng ờ những phương diện độn thuật, dịch đung, bói toán lại có trình độ như thế.
Dương Phàm giật minh không nhò.
- Phụ thân, mau cứu con!
Dương Thần cực kỳ đáng thương nhìn về phụ thương nơi góc tường, đầy vẻ cầu xin.
Ầm... Ba~
Yêu Đế cánh xanh kia lại nện xuống một côn. đánh cho hắn đa tróc thịt bong, hắn lại kêu gào thảm thiết.
Dương Phàm hơi trầm ngâm, tay đặt lên trán một lúc. khẽ phun ra một chữ:
-Định!
Ngay lập tức Yêu Đế cánh xanh kia bị khóa cứng tại chỗ. biểu tình lạnh lùng một tay vung côn ngưng lại như hình ảnh.
Hô~
Dương Thần thỡ ra một hơi dài, nhìn Yêu Đế cánh xanh bị thời gian giam cầm trước mắt, không khòi sinh lòng hâm mộ: Lực lượng giam cẩm thời gian này thật sự quá nghịch thiên, thật là làm người ta ao ước.
Dương Phàm thì vẻ mặt bình tĩnh, đường như làm một chuyện nhò bé không đáng kể.
Giam cầm thời không chẳng qua là thần thông tương đối nghịch thiên.
Nhưng với tnnh tự của Dương Phàm giờ phút này. hắn hiểu được rất rõ chường khống thời không chẳng qua chỉ là một môn.
Thế gian này có càng nhiều thần thông cùng lực lượng đáng sợ.
Tỷ như nhân quả vận mệnh khó thể nắm lấy, chi sợ càng thêm cấm kỵ. không thể đụng chạm so với thòi gian.
Lại tv như Tiên Hồng Không Gian của hắn, Thiên cổ - Tiên Thiên hỗn độn sinh linh từng chứng kiến. Lực lượng cùa thòi gian tại trước mặt nhân vật gần như nguyên thùy kia căn bản không có ý nghĩa gì.
Bời vì vào thòi hỗn độn thất giới chưa mờ ngay cả thời gian cũng không tổn tại.
Công phép của Dương Phàm tới tù sinh mệnh tự nhiên mà nay vượt qua sinh từ, chường khống Luân hồi.
Nếu có thể hoàn toàn chường khống Luân hồi nhân quả thậm chí vượt qua Đại Luân Hồi, như vậy Đại Đế có thể khiến quay ngược thời gian ờ trước mặt Dương Phàm chỉ sợ cũng không có sức phản kháng.
Cho nên Dương Phàm cũng không đắm chim trong tự đắc khi bước đầu nắm giữ thời không, thậm chí không muốn nghiên cứu quá sâu trên đạo này.
- Yêu Đế đại nhân bị làm sao vậy, không thấy nhúc nhích?
Lúc này Yêu Quân khác trong hình phòng đểu luống cuống tay chân.
- Không tốt, Yêu Đế đại nhân bị giam cầm thòi gian.
Có một Yêu Quân nhìn ra manh mối. sợ tới mức sắc mặt trắng bệch ánh mắt đảo quanh bốn phía. vội vàng kêu lên:
- Nhanh đi thông báo cho Yêu Hoàng đại nhân.
Toàn bộ hình phòng hỗn loạn.
Vút!
Một ráng đỏ mỹ lệ xẹt qua trên không Thần Hầu Phù hạ xuống một tòa đại điện lam kim lớn nhất trong phù.
- Báo Yêu Hoàng, có chuvện không ổn. Thanh Lôi Yêu Đế bị người giam cầm.
Trong xích quang hiện ra một bóng hình xinh đẹp yểu điệu màu lừa đỗ. dĩ nhiên là tộc
Hòa Phượng hiếm thấy.
- Như thế náo? Ngay cả một nhân loại nho nhò hắn cũng không khống chế được!
Một thanh âm lạnh lùng rất là khinh thường từ sâu trong đại điện truyền ra.
Đó là một thanh niên toàn thân bao phù bởi lân phiến màu đỏ tía, dáng người gầy gò. cơ bắp cuồn cuộn tràn ngập khí tức lực lượng dã man. Tóc hắn như châm cứng dựng thẳng đứng, trên trán có con mắt thứ ba nhưng nhắm chặt.
Hai mắt dưới hàng mi, ờ trong tối đen sâu thẳm hiện ra một tia tinh quang màu bạc sáng bóng, nếu cần thận quan sát sẽ phát hiện sau lưng hắn còn có một đôi từ sắc lôi dực.
Nữ nhân Yêu Quân tộc Hòa Phượng nừa quỳ trên đất. thân thể mềm mại run nhè nhẹ. Nàng chi vẻn vẹn là ở cùng một chỗ với Yêu Hoàng này đã cảm nhận được tâm thẩn run rẩy sợ hãi không dám nhìn thăng.
Nàng hiểu rất rõ vị Tam Nhãn Yêu Hoàng trước mặt chính là tuyệt đinh kỳ tài quật khởi trong hai chục vạn năm gần dây của Yêu giới, trờ thành phụ tá đắc lực dưới trướng Man Hoàng Đại Đế.
- Bầm Yêu Hoàng, nghi là có cường giả Huyền Tiên tam trọng ra tay, bời vì Thanh Lôi Yêu Đế bị giam cầm bời lực lượng của thời gian pháp tắc.
Bóng hình xinh đẹp yểu điệu trong xích quang đáp lời.
- Huvền Tiên tam trọng?
Tam Nhãn Yêu Hoàng hừ lạnh một tiếng, hai tay chà xát theo bản năng, liếm môi:
- Tốt lắm. bản hoàng chính cần đối thù như vậy để luận bàn.
Dứt lời. Tam Nhãn Yêu Hoàng liền chuẩn bị đứng lẽn.
Ngay vào lúc nữ nhân tộc Hòa Phượng kia hơi thở ra nhẹ nhõm.
- Ha ha, không cần đi. Ta tới rồi!
Một thanh âm nam nhân hơi có vẻ vui mùng trống rỗng xuất hiện ở sau lưng Tam Nhãn Yêu Hoàng.
Hắn đi ra từ trong một cái Luân Hồi Môn hư vô.
- Người nào!
Thậm chí khi hắn hoàn toàn bước ra Tam Nhãn Yêu Hoàng khó khăn lắm mới cảm thấy được, hét lớn một tiếng. Một quyền sắc bén như lôi điện bùng nồ nhấc lên từng tầng lôi văn chồng chất trong hư không, một cỗ khí tức hủy diệt cấm kỵ ập đến bao phù người phía sau.
Đối mặt với một kích như thế. nam nhân phía sau cũng lộ vẻ ngưng trọng, thở ra một hơi. một chường khẽ vạch trên hư không.
Ba—
Chi thấy trong lòng bàn tay hắn hiện lên một cái lốc xoáy Luân hồi màu sắc rực rỡ. trực tiếp nuốt hết một chường ẩn chứa lực lượng cấm kỵ đồ thần diệt tiên này.
Khí tức cuồng bạo hùy diệt trong không trung tức thì hoàn toàn biến mất, như mặt hồ khôi phục bình tữih.
Giờ phút này trong đại điện lại có vè yên tữứi như thế.
Một chưởng của nam nhân kia lại như không dính một tia khói lừa nhân gian.
Tam Nhân Yêu Hoàng lại càng trợn trừng hai mắt, sững sờ tại chỗ.
Hắn khó thể tường được, trong không gian Yêu giới này trừ Yêu Hoàng ra còn có người có thể hóa giải một chường này không đính một tia khói lừa nhân gian như vậy.
Nữ nhân tộc Hỏa Phượng thấv cảnh nàv không khòi hít ngược một ngụm khí lạnh. Người tới là cường giả cỡ nào?
Tim nàng chợt đập nhanh hơn gấp chục lần, một khi hai người này tnển khai chiến đấu, mình còn có thể may mắn sống sót khi dư ba lan đến sao?
- Hồ Phi, ngươi vẫn khỏe chứ?
Nam nhân kia lại cười ngăn cản Hồ Phi đang muốn tiếp tục ra tay.
- Ngươi là... Dương lão đại?
Hồ Phi há hốc miệng, khi con mắt thứ ba của hắn mờ ra, hư không không hiểu run lên. một tia ba quang màu vàng thoáng hiện lên trong mắt.
- Không hổ là Tam Nhãn Thông Thiên, lại nhìn thấu thân phận của ta. Nhiều năm không gặp, ngươi cũng đã tu luyện đến cảnh giới Huvền Tiên nhị trọng, thậm chí đúc thành thân thể Ma Thần.
Thân hình Dương Phàm lập tức biến hóa thành bộ đáng kiệp trước, hơi khen ngợi nói.
- Dương lão đại...
Vành mắt Hồ Phi hơi đò lẽn, vẻ mặt lạnh lùng biến mất. giống như thấy được người thân nhất.
Bá!
Nữ nhân tộc Hòa Phượng trong lòng run lên, lập tức hóa thành ráng đỗ bay mất.
Tiếp theo hai người ngồi trong đại điện nàv bắt đầu ôn chuyện, trên mặt đều lộ ra vẻ nhớ lại chuyện cũ.
HỒ Phi trước tiên kể lại chuyện cùa mình ở Yêu giới.
Bởi vì có quan hệ với Hầu Đông, sau khi hắn phi thăng thượng giới rất nhanh được Man Hoàng trọng dụng.
Đồng thời Man Hoàng cũng rất chiếu cố hắn, che chở vô cùng.
Nguyên do trong đó chính là vì Man Hoàng từng là bạn tốt vong niên với phụ thân cùa Hồ Phi.
Nói tới đây, Dương Phàm không khỗi thầm lo. Nếu như vậy, Hồ Phi cùng Cừu u Ma Đế là từ địch, mặc đù bản tôn cùa Cừu u Ma Đế cùng Luân Huyết Đại Đế đã sớm tan thành mây khói.
Lần trước Dương Phàm cũng quên hỏi Luân Huyá Đại Đế chuyện có liên quan đến phụ thân của Hồ Phi.
Nhưng hắn biết một điều, tám Thẩn thú bị trói trong Huyá Nhật Điện năm đó bề ngoài là bị bắt giết nhưng thực tế chi là "Khắc long" được Luân Huyá Đại Đế tạo ra.
Dù sao luyện chế Thần Huyá, chi vẻn vẹn là cần đến những nhân tố thần bí trong huỵá mạch.
Mà số phận cùa tám Thần thú bị trói kia như thế nào Dương Phàm cũng không biết, sau khi suy tính hơn phân nừa là có khả năng bị nhốt và liên tục cung cấp huyá mạch chất lượng cao.
Hồ Phi tại Yêu giới, đùng Nghịch Tiên Huy á trong thòi gian dài. có được tài nguyên hùng hậu từ trong Huyá Nhật Điện, lại được nhân vật cấp Đại Đế chiếu cố, tu vi thần thông tất nhiên là tiến tnển cực nhanh.
Tu vi Huyền Tiên nhị trọng đỉnh, hơn nữa đã đúc thành thân thể Ma Thần, có thể nói Hồ Phi là đệ nhất nhân dưới Đại Đế.
Đối với việc Hồ Phi đúc thành thân thể Ma Thần, trong lòng Dương Phàm hơi bất ngờ.
Tuy nhiên vừa nghĩ bản thân hắn là Thần thú siêu cấp. trong thân thể có cẩm Kỵ Chi Huyết, đùng Nghịch Tiên Huyá thời gian dài đạt tới thân thể Ma Thần cũng không phải là quá bất ngờ.
Thân thể Ma Thần chỉ từng xuất hiện trên người Cừu u ma khu tại hạ giới.
Từ một trình độ nào đó mà nói, thân thể Ma Thần đã là thân thể mạnh nhất mà Hậu Thiên có thể sinh ra.
Mà Luân Huyết Đại Đế theo đuổi lại là một loại Tiên Thiên Ma Thần Thể không thể xác thực trong truyền thuyá. Loại thể chất này chính là sinh ra trong hỗn độn, Hậu Thiên tuyệt đối không thể sinh ra
Một cái là Hậu Thiên, một cái là Tiên Thiên, chi khác một chữ nhưng hoàn toàn không phải một cấp bậc.
Tuy nhiên đạt tới Huyền Tiên nhị trọng đinh lại có được thân thể Ma Thẩn. Trong thất giới này có khả năng áp đảo được Hồ Phi xem ra chỉ có nhân vật cấp bậc Đại Đế.
- Dương lão đại. Sự tích của ngươi ở Thiên giới ta cũng có nghe nói. Lúc náo ta cùng với ngươi tới lật tung Cừu Long Cung kia lên. Ha ha ha...
Hồ Phi nhắc tới Cừu Long Cung cùng Long Hoàng Tổ tức thì mặt đầy lừa giận.
- Lật tung Cừu Long Cung? Ha ha, tin tưởng sẽ có cơ hội này.
Dương Phàm bật người, cảm thấy được chù ý này cùa Hồ Phi cũng không tệ.
Chi là hiện tại hắn vẫn không nắm chắc chiến thắng Đại Đế chẳng sợ là chính diện chống
lại.
Đương nhiên, nếu như Dương Phàm có Thần khí chân chính, như vậy thì lại khác.
Hai người nói chuyện hơn nửa ngày, một vị Yêu Đế từ dưới chạy lên, giọng sợ hãi nói:
- Thanh Lôi Yêu Đế còn bị lực lượng thời gian giam cầm, chúng ta không thể giải trừ. Còn có nhân loại bị bắt giữ đang chờ Yêu Hoàngxừ lý.
Hồ Phi ngẩn ra:
- Dương lão đại. nhân loại kia là ai?
- Suýt nữa thì quên.
Dương Phàm ha ha cười, lúc này mói nhớ tới Dương Thần ở bên hình phòng cùng với Thanh Lôi Yêu Đế kia còn đang chịu khổ.
Không bao lâu. Dương Thần cùng Thanh Lôi Yêu Đế được mang lên.
Dương Phàm cong tay bắn một cái. giải trừ thời gian giam cầm trên người Thanh Lôi Yêu Đế.
Thanh Lôi Yêu Đế đầy vè sợ hãi. thầm nghĩ lại mà sợ: "Nhân loại này lại là Tiên Đế Huyền Tiên tam trọng, thân phận như thế cho đù dõi khắp toàn bộ Yêu giới cũng chi có hai ba người".
- Ha ha! Đứa nhỏ này thiên phú không tồi a.
Tam Nhãn Thần Thông cùa Hồ Phi ngay cả thân thể Luân hổi tân sinh của Dương Phàm đều có thê nhìn ra huống chi là thiên phú của Dương Thần.
- Kiện Thứ Thần khí này liền tặng cho ngươi.
Hồ Phi hào phóng tiện tay ném cho Dương Thần một kiện Thứ Thần khí hạ phẩm.
- Đa tạ Hồ thúc.
Dương Thần vui mùng như điên. Hồ thúc này thật đúng là người có tiền!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co