Truyen3h.Co

Tiếng Vọng

Chương 1

nhisproplayer

Trước khi thế giới sụp đổ, nó từng là một nơi rực rỡ ánh sáng.

Con người bay giữa bầu trời bằng những con chim sắt. Họ làm chủ năng lượng, xây dựng thành phố cao đến tận mây xanh, nối liền đại dương bằng mạng lưới kim loại khổng lồ. Ở đó, chiến tranh là thứ bị kiểm soát bởi công ước. Pháp luật thay thế thanh kiếm, trí tuệ dẫn dắt quyền lực.

Nhưng rồi, không ai ngăn được sự lặp lại của lịch sử. Khi tham vọng lớn hơn lý trí, khi khoa học vượt khỏi tầm tay con người, cả thế giới rực sáng đó sụp đổ trong tro tàn. Một lần nữa, thời đại bóng tối quay lại.

Gideon bật dậy giữa đêm. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Trong giấc mơ, cậu thấy một người đàn ông đứng giữa thành phố đang cháy, tay cầm thanh kiếm phát sáng kỳ lạ. Xung quanh là những giọng nói la hét, một người phụ nữ gọi tên cậu, còn một đứa trẻ thì khóc trong vòng tay cậu.

Nhưng khuôn mặt tất cả đều mờ nhòe.

Cậu ôm đầu. Mắt nhìn trần nhà gỗ đơn sơ, dường như đối lập hoàn toàn với nơi vừa hiện lên trong tâm trí.

Cậu mới sáu tuổi. Nhưng mỗi giấc mơ như vậy khiến trái tim cậu nhức nhối, như thể từng sống cả trăm năm.

Gideon là con trai duy nhất của hiệp sĩ Aldric – một người đàn ông mạnh mẽ, chính trực, từng chiến đấu suốt hai thập kỷ ở biên giới phía nam để bảo vệ Vương quốc Arcavia. Mẹ cậu, Selene – một pháp sư tài ba, có dòng máu cổ xưa chảy trong huyết quản, từng được đích thân Viện trưởng Học viện Ma thuật mời về làm giảng viên nhưng từ chối.

Gia đình cậu sống tại lâu đài nhỏ của Tử tước Edwyn, một quý tộc cao tuổi nhưng nhân từ, không có con cái, và xem Gideon như con đẻ.

Sáng sớm, tiếng chuông sắt gõ vang báo hiệu buổi huấn luyện bắt đầu.

“DẬY MAU, GIDEON! CON LẠI MƠ MỘNG GÌ NỮA ĐẤY?” – giọng nói to vang lên từ sân gạch phía trước.

Là Aldric. Ông đang đứng, tay chống vào thanh kiếm gỗ, ánh mắt nghiêm khắc nhưng không giấu được tự hào.

Gideon vội vã bước xuống sân, vẫn còn ngái ngủ. Nhưng khi cậu vừa cầm lấy thanh kiếm, cơ thể như tự động chuyển động. Mắt sắc bén. Động tác dứt khoát. Không một đòn nào thừa thãi.

“GIỎI HƠN HÔM QUA RỒI,” Aldric gật đầu. “CON ĐANG NHỚ RA ĐIỀU GÌ SAO?”

Gideon khựng lại một chút, rồi khẽ lắc đầu.

“KHÔNG, CHỈ LÀ... TAY CHÂN TỰ ĐỘNG ĐIỀU KHIỂN.”

Ông im lặng. Đôi mắt cha con nhìn nhau trong một thoáng dài. Aldric từng là người luôn tin rằng con trai ông mang trong mình điều gì đó kỳ lạ – không chỉ là tài năng, mà là một linh hồn quá khứ đang thức tỉnh.

Sau buổi huấn luyện, Selene ngồi cùng con trong thư phòng. Những chồng sách phép thuật cổ đặt bên cạnh, trong khi bà chỉ cho cậu cách cảm nhận từng luồng mana xung quanh.

“CON KHÔNG CẦN TRỞ THÀNH PHÁP SƯ GIỎI NHẤT,” bà nói dịu dàng. “NHƯNG CON PHẢI BIẾT MỌI THỨ ĐỂ BẢO VỆ ĐIỀU CON CHO LÀ ĐÚNG.”

Gideon nhìn mẹ, ánh mắt nghiêm túc. “THẾ NẾU THẾ GIỚI NÀY ĐANG SAI THÌ SAO, MẸ?”

Selene mỉm cười – nụ cười không giấu được một tia buồn. “KHI ẤY, NGƯỜI DŨNG CẢM NHẤT SẼ LÀ NGƯỜI DÁM ĐỨNG DẬY.”

Tử tước Edwyn – mái tóc bạc, bước đi chậm rãi – xuất hiện trong buổi ăn tối cùng cả gia đình.

“TA THẤY GIDEON HÔM NAY ĐÃ LẠI VẼ GÌ ĐÓ,” ông nói, tay chỉ vào bản thiết kế cậu vẽ trên bàn gỗ. “ĐÂY LÀ GÌ VẬY?”

“LÀ HỆ THỐNG DẪN NƯỚC TỰ ĐỘNG CHO LÀNG BÊN DƯỚI. KHÔNG CẦN NGƯỜI KÉO TAY GẦU NỮA.”

Ông cười lớn. “THẰNG BÉ NÀY KHÔNG CHỈ LÀ CHIẾN BINH MÀ CÒN LÀ HỌC GIẢ!”

Gideon cười nhẹ, nhưng trong lòng vẫn còn trĩu nặng. Những điều cậu biết – những công nghệ, những khái niệm – đến từ đâu? Tại sao lại quen thuộc đến thế?

Đêm đó, cậu lại mơ. Cơn mơ lần này mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Một thế giới tan hoang. Những người ngã xuống. Một trận chiến giữa ánh sáng và bóng tối.

Cậu nghe thấy tiếng nói – của chính mình – vọng lại từ đâu đó:

“TÔI SẼ KHÔNG ĐỂ THẾ GIỚI LẶP LẠI BI KỊCH.”

Gideon tỉnh dậy. Không còn sợ hãi, cũng không hoang mang.

Cậu đứng trước gương. Nhìn mình – một cậu trai 6 tuổi, nhưng ánh mắt như của người từng bước qua hai kiếp người.

Cậu thì thầm.

“DÙ LÀ KÝ ỨC CŨ HAY MỘT KIẾP KHÁC... MÌNH SẼ KHÔNG ĐỂ NHỮNG NGƯỜI MÌNH YÊU THƯƠNG BỊ TỔN THƯƠNG.”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co