Truyen3h.Co

Tiếu Hoài

1

atslantis

Tiếu Hoài chú ý tới một người tên Bạch Liễm đã lâu rồi.

Trong miệng đám nữ sinh Bạch Liễm và anh là cùng một hệ, là 'tiểu thụ tuyệt thế'.

Những nữ sinh đó lúc nào cũng khen Bạch Liễm 'Làn da trắng trẻo, nhìn chỉ muốn véo, đáng yêu xỉu', 'Đáng yêu như thế, đúng là con trai tui mà', 'Muốn thấy ẻm mặc váy quá aaaaa',' Bạch Liễm thật sự đẹp khiến mị rơi lệ mà, huhuhu' các thứ.......

Còn người tên Diêm Vũ luôn xuất hiện bên cạnh Bạch Liễm, thì các nữ sinh thường khen hắn là 'Nam thần dịu dàng săn sóc, đẹp trai, dáng ngon, là một người đàn ông ba tốt', 'Nghe nói là sinh viên xuất sắc của đại học X, cách ba ngày là tới trường chúng ta tìm Bạch Liễm', 'Là trung khuyển cường công của Bạch Liễm', 'Xứng đôi vừa lứa quá đi mất', 'Hai người đã quen biết nhau từ nhỏ, nghe nói đã ở bên nhau 5 năm rồi, chắc chắn là tình yêu đích thực' các kiểu.......

Nghe được mấy lời bình luận trên, Tiếu Hoài vô cùng sửng sốt, có chút tò mò về người tên Bạch Liễm, anh thật sự thắc mắc trên đời này còn tồn tại một người kỳ lạ như vậy sao, khiến anh nhịn không được muốn kiểm tra liệu Bạch Liễm có giống búp bê sứ chạm vào liền vỡ, còn người đàn ông đã ở bên cậu ta 5 năm, để anh xem thử, phải chăng có như đám con gái kia nói, bọn họ đúng là tình yêu đích thực không.

"Hừ, tình yêu đích thực? Muốn giẫm nát cho đến khi nó vỡ vụn ra ghê." Khoé môi Tiếu Hoài cong lên một nụ cười ác nghiệt.

Lần gặp mặt chính thức giữa Tiếu Hoài và Bạch Liễm cũng rất cẩu huyết.

Hai người ở trong thư viện cùng nhìn trúng một quyển sách, quả thật giống y như đúc khung cảnh nam nữ chính gặp nhau trong tiểu thuyết ngôn tình, đây cũng là lần đầu tiên Tiếu Hoài nhìn thấy mặt Bạch Liễm ở khoảng cách gần như vậy, đúng như lời mấy nữ sinh đó nói, làn da trắng nõn, lông mi dài mảnh có chút quyến rũ, đôi mắt to tròn ngây thơ giống như thiên sứ ngơ ngác nhìn vào mắt Tiếu Hoài, khiến anh nhịn không được tim đập thình thịch...... Mới là lạ!

Tiếu Hoài thầm nghĩ trong đầu nếu mình chơi đùa tình cảm người này xong rồi thảnh thơi bỏ đi, thì trong đôi mắt đó sẽ xuất hiện cái gì nhỉ?

"Em cũng thích quyển sách này sao?" Nghĩ đến đấy, Tiếu Hoài không nhịn được nhếch miệng, nhìn về phía Bạch Liễm.

Bạch Liễm mở to hai mắt, có chút không thể tin nổi nhìn Tiếu Hoài, người trước mặt đẹp trai đến khó tin, khuôn mặt tuy có đôi nét mềm mại nhưng không hề mất đi vẻ nam tính, mỗi một cử chỉ đều toát ra khí chất cao quý, giống như từ trong tranh bước ra, đẹp đến nỗi khiến Bạch Liễm không thể dời mắt, chỉ biết mở miệng vâng vâng dạ dạ, "Dạ...... Thích......"

Tiếu Hoài rất tự nhiên bắt đầu thảo luận quyển sách này với Bạch Liễm, anh biết quyển sách viết về cái gì, tự tin giải thích từng nội dung, không khỏi khiến Bạch Liễm mê đắm.

Sau đó hai người để lại phương thức liên lạc cho nhau, Bạch Liễm còn đỏ mặt ngại ngùng nói tên của mình cho Tiếu Hoài.

Có được phương thức liên lạc, Tiếu Hoài ngược lại không vội, vui vẻ để Bạch Liễm đợi mấy ngày, quả nhiên, đối phương liền chủ động liên hệ trước.

"Anh Tiếu Hoài, ngày mai anh có rảnh không?" Giọng nói mềm mại của Bạch Liễm vang lên từ đầu bên kia điện thoại.

"Ngày mai sao?" Tiếu Hoài cười khẩy, không chút để ý trả lời, "Chắc là có, làm sao vậy?"

"Em vừa được bạn cho hai vé xem phim, chỉ có một mình em đi xem thì rất chán, anh Tiếu Hoài, anh đi cùng em được không?" Bạch Liễm nhẹ nhàng hỏi, trong giọng nói còn có chút nũng nịu.

"Được chứ." Tiếu Hoài nghe vậy đột nhiên có chút mất hứng, qua loa chọn thời gian và địa điểm gặp mặt vào ngày mai với Bạch Liễm.

Điện thoại vừa cúp, biểu tình của anh liền trở nên khinh miệt, "Tình yêu đích thực...... thì ra cũng chỉ có vậy."

Ngày hôm sau khi Tiếu Hoài đến địa điểm đã hẹn, đã thấy Bạch Liễm trang điểm kĩ càng, trong mắt Tiếu Hoài cậu không khác gì một cô gái, hoa hòe lòe loẹt, hai người đầu tiên đi xem phim, sau đó ăn cơm, cuối cùng đến công viên giải trí.

Chỉ bằng vài câu tán tỉnh đơn giản, Tiếu Hoài đã làm Bạch Liễm mặt đỏ tim đập, xấu hổ nhìn anh.

Tiếu Hoài cùng với nụ cười hoàn mỹ không một kẽ hở, nâng mặt Bạch Liễm, hôn lên trán cậu.

Sau ngày hôm đó, Bạch Liễm ngày càng thân thiết hơn với Tiếu Hoài, thái độ đối với Tiếu Hoài càng thêm thân mật, khi ở cùng Tiếu Hoài cũng cực kỳ dịu dàng săn sóc, biết Tiếu Hoài phải thường xuyên ăn cơm hộp nên mỗi ngày đều nấu cơm cho anh.

Còn Tiếu Hoài mỗi ngày phải đeo mặt nạ hoàn mỹ trên người, nói lời ngon tiếng ngọt với Bạch Liễm, trong lòng cảm thấy chán đến phát ngấy.

Không thể không thừa nhận, Bạch Liễm rất tốt, nếu Bạch Liễm là con gái, thì cậu nhất định sẽ là một người vợ hiền huệ đảm đang, thế nhưng cũng chính vì cậu quá tốt nên Tiếu Hoài thấy chán, mất đi cảm giác mới mẻ.

Tiếu Hoài và Bạch Liễm cũng đã lên giường với nhau, cô nam quả nam ở cùng một chỗ, chưa kể một bên còn thích người kia, nếu còn không xảy ra quan hệ thì đúng là cơ thể có vấn đề.

Sau khi lên giường cùng Bạch Liễm, Tiếu Hoài chỉ có một cảm giác, thân thể của Bạch Liễm rất mềm dẻo, khi làm giống như đang luyện thể hình, có thể thử qua đủ loại tư thế, tuy đối phương trên giường luôn ngậm chặt không buông, rõ ràng rất sướng, nhưng miệng lúc nào cũng cự tuyệt anh, cũng chả hiểu ra vẻ thích mà còn ngại này làm gì, bộ làm một cách bình thường không được à.

Một hai lần thì Tiếu Hoài còn coi là tình thú, chứ nhiều lần thì chỉ khiến anh phát ngán.

Anh từng hỏi Bạch Liễm về chuyện của Diêm Vũ, cậu cũng chỉ kể qua loa cho anh về mối quan hệ của hai người.

Chỉ đơn giản là câu chuyện về ánh trăng sáng không với tới được mà thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co