CHƯƠNG 33
Giữa trưa, bầu trời một khoảng không xanh lam trải rộng, ánh mặt trời chói chang rọi chiếu xuống bên dưới, rơi vào mái nhà kiểu dáng cổ xưa, lại rơi xuống ngõ nhỏ trên phố hẹp. Đầu đường ấm áp, không gió, ngẫu nhiên bắt gặp tốp ba tốp năm tiểu hài tử dàn hàng đùa giỡn.
Vạn gia ngôi nhà cổ xưa kéo dài từ đầu đến cuối đường, phố xá sầm uất như cũ, xung quanh là cư dân lâu năm, người nơi đây vẫn giữ lại hơi thở độc đáo chất phác khi xưa. Vạn Tuế dẫn Đạm Dung chạy ra phố lớn ngõ nhỏ trong lúc đó, nghênh diện các lão nhân gia, còn có thể thân mật gọi anh một tiếng " bác sĩ tiểu Vạn", sau đó tự động móc túi tiền cấp hồng bao.
Đạm Dung năm nay thật sự là hưởng phúc từ hào quang của bác sĩ Vạn, vừa mới ở Vạn gia đã thu được ba cái hồng bao lớn, đi ra ngoài một chút cũng lấy được không ít, bộ dạng nam nhân tuấn tú quả thực tốt, già trẻ không tha.
Vạn Tuế cùng một lão láng giềng nhiệt tình tán gẫu vài câu, thật vất vả đối phương rốt cục cũng thả người, anh mới xoay người, liền thấy người phụ nữ này hé miệng cười gian xảo. Vừa rồi từ trong nhà đi ra, không đúng chính xác mà nói, là từ khi bắt đầu ăn cơm, trên mặt cô tươi cười này liền không biến mất.
"Cô rốt cuộc là cười cái gì?" Tuy rằng cô như vậy thật dễ nhìn, nhưng bị người ta cười dài lại nhìn chằm chằm vào mình, trong lòng làm sao mà chịu cho được.
Đạm Dung ánh mắt thoáng nhìn trên người anh, độ cong khóe miệng lại mở rộng vài phần, hai cái răng khểnh lộ ra rõ ràng.
"Không có gì." Cô cảm thấy cao hứng cho nên liền cười nha.
Vạn Tuế trừng mắt nhìn cô, muốn từ trên gương mặt này nhìn ra một chút dấu vết gì để lại, thế nhưng ánh mắt cô vẫn nhìn phía trước, căn bản không để ý tới anh.
Hôm nay bởi vì cô muốn ra cửa, có lẽ cũng vì đón lễ cho nên thay đổi một thân hồng. Áo lông màu đỏ sậm, váy dài tới đầu gối, bộ lễ phục trên người làm cho cô thoạt nhìn không đến mức quá gầy, váy áo màu trắng trên người tăng thêm vài phần hoạt bát.
Hiếm thấy bộ dáng cô giống như tiểu cô nương, Vạn Tuế bình tĩnh nhìn cô, màu đỏ khiến cho cô tương đối có tinh thần, sắc mặt cũng hồng hào nhiều hơn, hồng nhạt hai bên má đặc biệt làm cho người ta yêu thương.
"Tôi phát hiện cô có vẻ thay đổi."
"Thay đổi như thế nào?"
"Khụ... Đẹp hơn nhiều."
"Phốc! Có thể được Vạn tuế gia khen ngợi, tôi thật vinh hạnh."
"..."
Vậy cô vừa rồi cười đến vui vẻ đến như vậy, liền là vì tên của anh? Vạn Tuế dương dương tự đắc, cúi đầu giả bộ tức giận với nói cô: "Cô cũng ngứa da sao?"
Đạm Dung nhún nhún vai, không nhìn thấy anh đe dọa, nhẹ nhàng đi tới phía trước.
Ra đến đầu ngõ, đột nhiên hai tiếng nổ "bùm bùm" ở bên chân kêu to, sợ tới mức cô nhảy dựng, đụng vào người theo sát ở phía sau.
Cái này gọi là không phải là vui quá hóa buồn chứ? Đạm Dung vỗ vỗ ngực, nhìn trước mắt bốc lên khói trắng, mũi ngửi được mùi thuốc nồng đậm, có thể nói hồn kinh sợ chưa trở lại.
"Làm sao vậy? Có bị thương hay không, như thế nào?" Vạn Tuế nhanh chóng chạy tới bên cạnh cô, cao thấp kiểm tra một vòng, vẻ mặt cực vì khẩn trương.
Cô cúi đầu nhìn nhìn, hôm qua mới mua giày da trên mặt bị đốt có điểm đen, vừa rồi pháo trúc kia liền phát ra ở bên chân của cô.
"Không có việc gì." Cô lắc đầu, mặc dù không bị thương, bất quá thiếu chút nữa vì bất ngờ không kịp phòng mà bị tiếng vang dọa khiếp sợ, trái tim cơ hồ nhảy ra ngoài.
Nhìn cô trên mặt còn mang theo hoảng sợ, Vạn Tuế thân thủ đem cô ôm lại, lại ngẩng đầu thấy nhóm mấy đứa nhỏ ở phía trước đang đùa pháo, bình tĩnh trách cứ: "Mấy đứa như thể nào ở đây nghịch pháo, vạn nhất trúng người ta thì sao? Rất nguy hiểm!"
Phần lớn đám trẻ này đều là đứa nhỏ của người dân gần đây, đối với bác sĩ nhà họ Vạn tương đối quen thuộc, anh nổi danh nghiêm túc, bình thường xem bệnh nhìn mặt qua thôi cũng thấy sợ, bởi vậy bị giáo huấn chỉ nhìn mặt nhau vài lần, cũng không dám bác bỏ.
Đạm Dung không đành lòng thấy bọn họ thất vọng, giật nhẹ ống tay áo của anh, nhỏ giọng nói: "Là tôi không thấy rõ liền chạy đến, đừng trách bọn chúng."
"Có thể nào không nói? Tuy rằng nói năm mới đốt pháo mới có không khí, nhưng bọn nó đùa như vậy, vạn nhất khiến cho hoả hoạn hoặc ngộ thương người đi đường, hậu quả càng không thể tưởng tượng nổi." Chỉ cần vừa nghĩ đến cô vừa rồi thiếu chút nữa bị thương, cơn tức Vạn Tuế càng trào lên mãnh liệt.
Lúc này trong nhóm nhóc có một đứa bé trai mặc áo ba lỗ không cam lòng, ngang bướng lớn tiếng phản bác: " Chị ấy, người ta đều nói không có việc gì, Chú còn hung như vậy làm chi!"
"Không biết hối cải!" Vạn Tuế lạnh lùng phun ra một câu, khuôn mặt không chút biểu tình, làm cho người ta nhìn thấy mà sợ.
"Anh họ, anh đừng phá nữa, cẩn thận bác sĩ tiểu Vạn kê cho anh uống trà đắng." Một bé trai khác trong góc tuổi nhỏ hơn, mặc áo sơmi ô vuông lôi kéo cánh tay bé trai áo ba lỗ, miệng hơi mân, một bộ dáng sắp khóc tới nơi.
"Hừ! Anh mới không sợ!" Bé trai dùng sức bỏ ra cánh tay của em trai, ngẩng đầu lên nhìn Vạn Tuế, trong mắt hiện ra tia khiêu khích.
"Không phải là muốn anh hùng theo đuổi mỹ nhân sao, cho nên mới tìm chúng ta khai đao? Anh phi!"
"Ngươi nói cái gì?" Ngọn lửa vô danh vừa lặng yên lại nổi lên, thế nhưng bị một đứa nhóc kiêu ngạo vu tội như vậy, Vạn Tuế cả khuôn mặt đều đen.
"Tôi nói cái gì? Đã nói có nam sinh thích nữ sinh! Nam sinh thích nữ sinh, mặt xấu hổ ... xấu hổ, nam sinh thích nữ sinh a a a..." Bé trai lập lại câu nói vài lần, ngón trỏ phải càng không ngừng thổi phồng hai má, vừa nói vừa thè lưỡi nhăn mặt, vừa lui lại phía sau.Một đám nhóc phát hiện Vạn Tuế thần sắc không đúng, vội vàng chạy trốn trong chớp mắt ngã tư đường rộng rãi chỉ còn lại hai người lớn.
Vạn Tuế nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy hai lỗ tai "Ong ong ong" rung động. Anh biết chính mình tức giận thực nhàm chán, vốn không nên cùng bọn trẻ này chấp nhặt, nhưng là ở trước mặt cô bị vạch trần tâm sự, mặt mũi anh không chịu được.
Đạm Dung chuyển tròng mắt đen lúng liếng làm bộ như không có việc gì nhìn trái nhìn phải, muốn cười nhưng lại sợ anh thẹn quá thành giận. Anh một cái đại nhân, thế nhưng cùng trẻ con bực bội, tính cách thật sự là trẻ con.
Ngẩng đầu thấy anh vẫn là mặt không biểu tình, cô thay đổi sắc mặt, nhịn không được khuyên bảo: "Kỳ thật... bọn nhỏ nói hươu nói vượn ." Nói xong lại cảm thấy không ổn, anh —- quả thật là thích cô nha, cô có thể cảm nhận được.
Vạn Tuế trừng mắt nhìn cô liếc một cái, không nói lời nào thẳng quẹo vào một ngõ nhỏ khác, tính đi tắt về nhà.
Đạm Dung nhìn không thấy bóng người ở góc đường, nhíu mày. Người này thật sự vui buồn thất thường, tùy tiện bị nói vài câu liền đổi sắc mặt, thế nhưng bỏ lại cô. Cô cũng ngang ngược đứng đó, đứng bất động, để cho anh đi một mình đi.
Vạn Tuế đã đi xa, phát hiện phía sau có người theo không kịp, đành phải quay lại. Trước ngõ nhỏ, tiểu nha đầu kia thế nhưng còn đứng tại chỗ, anh mất hứng nói: "Cô như thế nào không đi?"
Nhìn mặt anh thối như thế, Đạm Dung tâm tình tốt đẹp cũng biến mất hầu như không còn, ngữ khí nói chuyện cũng trở nên lãnh đạm:"Tôi ở trong này ngắm phong cảnh."
"Nơi này có cái gì đẹp mắt? Mau trở về." Anh không kiên nhẫn thúc giục.
"Anh có thể đi trước." Đạm Dung đơn giản quay người qua một bên, không thèm nhìn tới anh. Mơ hồ đã biết hành vi này là nũng, tức giận, liền như tình lữ ngẫu nhiên tranh cãi ầm ĩ, nhưng là bọn họ cũng không phải là tình lữ a.
Rốt cục nhìn ra dị thường, Vạn Tuế đến gần cô, hạ thắt lưng đối mặt cùng cô.
"Đùa giỡn cái gì, tính tình hệt như đứa nhỏ?" Hai má phồng lên, vừa rồi còn rất tốt, cười đến ánh mắt đều cong lên, như thế nào hiện tại đột nhiên liền trở mặt không thèm nhìn mình?
Anh nhéo nhéo mặt của cô, cô nhăn mặt nhăn mũi tránh đi bàn tay to kia. Cô không phải con chó nhỏ, không có khả năng anh thích sẽ sờ sờ mặt, không thích liền tránh ra.
Từ khi bắt đầu phát hiện ra tâm ý của anh, cô phát hiện chính mình trở nên càng ngày càng không giống cô khi trước bình tĩnh, lãnh đạm nữa. Chẳng lẽ thích một người, sẽ là nửa khổ nửa ngọt, cảm xúc biến ảo thất thường như vậy?
"Đừng náo loạn, chúng ta trở về đi." Vạn Tuế ngữ khí có chút dịu đi, vỗ vỗ đầu cô, thả nắm quyền ra, tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé, một ngón lại một ngón lần lượt bung ra, hơi dùng lực, mạnh mẽ kéo cô hướng trở lại nhà cũ.
Đạm Dung cúi đầu nhìn tay mình ở trong lòng bàn tay anh, thu lại lơ lửng ở giữa không trung, thật không nỡ.
Tay cũng đã nắm, ôm cũng ôm qua, đối phương hứa hẹn cái gì cũng chưa nói, chỉ làm chút hành vi ái muội không rõ, như vậy làm người ta không yên tâm.
Cô chưa từng trải qua luyến ái [yêu đương], nhưng là hiểu được quy tắc trong đó, không xác định quan hệ mà có thể vừa kéo vừa ôm như vậy sao?
Không phải chỉ một câu thích? Có khó bao nhiêu? Chẳng lẽ thích cô, lại khó với mở miệng như vậy, không thể làm rõ chuyện? Anh rốt cuộc đang lo lắng cái gì? Hoặc là anh thầm nghĩ muốn chơi đùa mà thôi?
Nghĩ nghĩ, cô yên lặng dùng sức thoát, rút tay về.
Trên tay đột nhiên trống không, Vạn Tuế sửng sốt, quay đầu đi chỉ nhìn đến đỉnh đầu của cô.
"Cô rốt cuộc làm sao vậy?" Trong lời nói đã nghe ra phiền chán.
Đạm Dung vẫn như cũ trầm mặc, cũng chỉ một mặt cúi đầu, cắn chặt môi. Đã biết bộ dạng này chỉ chọc anh tức giận, nhưng cô cho tới bây giờ cũng không phải là người nhân nhượng vì lợi ích toàn cục.
Về phương diện nào đó, cô là một người kiêu ngạo bởi vì cuộc đời của cô trừ bỏ hai chữ kiêu ngạo, những cái khác đều không có. Khóe mắt hơi nóng, cô trong nháy mắt cố tỏ ra cứng rắn, không nghĩ yếu thế vào lúc này.
Vạn Tuế xưa nay không có thói quen nói lời ngọt, trước kia khi kết giao bạn gái, bất luận là anh nói gì thì nghe nấy.
Công tác bận rộn, anh chỉ gặp mặt vài lần, tùy anh định đoạt. Cứ thế sau đó, bạn gái anh oán giận, anh cũng chỉ trách đối phương không biết thông cảm, cảm thấy phụ nữ rất phiền toái, vì thế liền mặc kệ các cô.
Cho nên lúc này Đạm Dung quật cường không nói lời nào, một cỗ cảm xúc phản kháng từ đáy lòng nảy sinh, anh không thể bình tĩnh suy xét xem rốt cuộc là ai khiêu khích trước, chỉ nghĩ là cô gái cố tình gây sự như vậy thực không đáng yêu.
Hơn nữa trong tiềm thức, hai người quan hệ gì cũng không phải, anh càng không tất yếu dỗ dành cô cao hứng.
"Cô thích đứng liền tiếp tục đứng đó đi." Vạn Tuế lạnh lùng bỏ lại lời này, bước nhanh về phía trước.
Đạm Dung cắn cắn môi, thực không nghĩ lại cứ tiếp tục như thế, thích hay không thích cũng nên có đáp án rõ ràng. Cô lớn tiếng kêu: " Bác sĩ Vạn!"
Ngõ nhỏ ánh mặt trời chiếu không tới, bên trong ngôi nhà hai lầu mơ hồ truyền ra tiếng động lớn pha lẫn tạp âm, cơ hồ muốn đem lời của cô che giấu. Nhưng Vạn Tuế lại nghe được, anh dừng lại, đầu quay lại, đợi một lát, thanh âm của cô hơi run run, gằn từng tiếng truyền vào bên tai.
"Anh rốt cuộc, có phải thích tôi hay không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co