5
Hiện tại tâm trạng anh vô cùng bất ổn. Lần đầu tiên gặp phải tình huống dở khóc dở cười thế này, cũng là lần đầu tiên trước mắt anh xuất hiện một chàng trai thú vị như thế. Tuy rằng cậu có một chút... ừm... không được bình thường cho lắm, nhưng mà... chính vì thế mà cậu thật đáng yêu. Ô... hình như anh đã quên hỏi tên tuổi địa chỉ của cậu rồi? Ầyy... anh đúng là vô dụng. Hình như... hình như cậu nói cậu cần đến nhà bệnh nhân? Như vậy, cậu là bác sĩ ư?? Ách... bác sĩ như vậy, bệnh nhân của cậu sẽ bình an chứ? Thật đáng lo ngại à nha. Mà... Cậu làm bác sĩ hay không thì liên quan gì đến anh? Còn có... biết tên của cậu rồi thì như thế nào? Biết địa chỉ của cậu thì lại làm sao?? Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, giữa ban ngày ban mặt anh lại ngồi đây suy nghĩ vẩn vơ cái gì? Tốn thời gian chết đi được. Nhưng mà... Cậu có vẻ rất thú vị á. Nếu như có thể làm quen với cậu, cuộc đời sau này của anh chắc chắn sẽ không lo nhàm chán nữa. Aaaaa... anh đang nghĩ linh tinh gì thế này? Làm quen cái gì? Ở bên cái gì? Trời ạ trời ạ, gặp quỷ rồi, không đâu lại sinh ra ý nghĩ quái gở với người con trai vừa mới gặp có một lần???
Nhưng mà...
Không nghĩ nữa.
Có điều...
Không được nghĩ.
Chàng trai kia...
Đã bảo là không cho phép nghĩ cơ mà.
Còn có...
Haizzzz... đúng là một cậu nhóc phiền phức!
...
Thật lâu thật lâu sau anh mới có thể bình tĩnh một chút, cố ép bản thân tập trung vào công việc dang dở.
...
Không biết giờ tan tầm đã qua từ bao giờ, anh vẫn như con robot ngồi im trên ghế xem tài liệu, hoàn toàn không có ý định đứng lên.
Cốc cốc cốc...
- Vào đi! - Thậm chí đầu cũng không thèm ngẩng lên, chỉ có giọng nói lành lạnh vang vọng trong không gian chứng tỏ anh không phải cái xác không hồn.
- Giám đốc, đã 7 giờ tối rồi, anh cũng nên về đi thôi. - Huyền Chi nhẹ nhàng lên tiếng.
- Cô về trước đi.
- Giám đốc... - Còn định nói thêm vài câu, nhưng nghĩ lại khuôn mặt lạnh như tiền buổi trưa, Huyền Chi lại chỉ cúi đầu. - Vâng. - Cô đã làm hết phận sự của một thư kí rồi nha, nhưng mà cái người kia cứng đầu không chịu nghe đấy thôi. Không phải tại cô. Không phải tại cô.
...
Ở một nơi khác,
Quân ngồi bó gối bên sofa, nhìn chằm chằm vào cái điện thoại của mình, vẻ mặt nghi hoặc.
- Vỹ, tại sao tên đó còn chưa gọi tới?
- ... - Vỹ ôm một chồng hồ sơ này nọ xem tới xem lui, chỉ thờ ơ lắc đầu.
- Không đúng, với tình cách của cậu ta, nhất định phải lập tức gọi đến quạt cho tôi một trận, sau đó đùng đùng tức giận đá bay thằng nhóc kia ra khỏi cửa chứ nhỉ? - Quân nhíu mày, nhíu đến đau cả cơ rồi mà vẫn không nghĩ ra được cái gì.
- Có lẽ bọn họ chưa gặp nhau.
- Làm sao có thể? - Quân nhìn đồng hồ, lại chống cằm lẩm bẩm. - Tôi đã nhắn địa chỉ cho thằng bé rồi, không thể có chuyện lạc đường được. Còn có... tuy là thằng nhóc kia rất ham chơi, nhưng mà số tiền tôi chuyển cho nó cũng không quá nhiều, chắc chắn không đủ cho nó bay nhảy chỗ này chỗ kia được. Hay là... không đúng... Chẳng lẽ... không thể... Có khi nào... không có khả năng...
- ^.= - Vỹ liếc mắt nhìn thằng bạn một cái, lắc đầu. - Cậu đừng có lảm nhảm nữa được không? Muốn nói thì biến về phòng mà nói, đừng làm ảnh hưởng tôi làm việc.
- Cậu không thể như vậy? Tên Hạo Trạch chết bầm kia đâu phải chỉ là bạn của một mình tôi? Cậu sao có thể bỏ mặc chuyện của cậu ta không lo chứ?
- Muốn lo cũng đâu đến lượt tôi? - Vỹ nhún nhún vai. - Em trai là của cậu, do cậu gọi tới, mệnh lệnh của bác gái cũng là do cậu nhận.
- Nhưng mà... nhưng mà... - Quân trợn mắt tức giận. - Cậu đã nói sẽ cùng tôi tác chiến.
- Tôi rất bận.
- Cậu không thể không giữ lời như thế được.
- Là ai nói không giữ lời là quyền của mỗi người? - Vỹ liếc mắt khinh thường. - Cái này gọi là gậy ông đập lưng ông, hiểu chưa?
- OxO - Quân cứng họng. Đúng là anh đã nói, nhưng cũng không phải do anh nghĩ ra mà. Trời ơi, Tiểu yêu tinh, em hại anh rồi.
---------------------------------------
3.
Bịch... bịch... bịch...
Bước chân chậm rãi vang vọng nơi hành lang. Hầu như ngày nào cũng vậy, khi bầu trời còn chưa tối mịt thì anh còn chưa chịu rời công ti. Không phải do anh quá yêu công việc này như mọi người vẫn nghĩ, mà bởi vì ngoài công việc ra thì anh hoàn toàn không có gì để làm nữa.
Chơi bời? Vô nghĩ.
Xem mặt? Nhàm chán.
Yêu đương? Nhạt nhẽo.
Đối với phụ nữ anh hoàn toàn không có bất kì hứng thú nào. Đột nhiên trong đầu lại hiên lên khuôn mặt xinh xắn bối rối kia. Được rồi, được rồi, cũng không hẳn là không có hứng thú, chỉ là... vẫn chưa tìm được người thích hợp.
Vừa đến gần căn hộ, ánh mắt anh đã chạm phải... 1 cục tròn tròn, không phải, thực ra thì cũng không tròn lắm.
Chậm rãi đến gần mới phát hiện ra là một chàng trai đang cuộn người ngủ ngon lành bên cửa nhà anh, toàn thân được bao bọc bởi một cái áo khoác dài, chỉ hở mỗi cái đầu nhỏ nhỏ xinh xinh với những lọn tóc vàng hoe xoã tung.
- Cậu bé! - Anh lay nhẹ người cậu.
- =.=
- Dậy! Dậy đi!!! - Anh kéo kéo áo khoác của cậu.
- =.=
- Này! Này cậu bé!! Mau tỉnh dậy! - Anh đập đập vào vai cậu.
- =.= - Mặc kệ anh giở trò gì, cậu vẫn cứ ngủ say như chết, không động cũng chẳng cựa lấy nửa cái.
- ... - Anh trợn tròn mắt, trên đời lại có người ngồi trước cửa nhà người ta mà ngủ say đến bất tỉnh nhân sự như thế này sao? Nếu như anh mà đem cậu đi bán thì sao nhỉ?
Mặc kệ đi, dù sao cũng không phải anh bảo cậu ngủ ở đây. Anh đứng dậy lưu loát mở cửa.
Cạchhh...
Cánh cửa vừa động, cả người cậu liền đổ nghiêng, chiếc áo trên người trượt xuống, để lộ ra bộ vét mỏng manh đỏ rực cùng làn da trắng hồng mịn màng.
Anh giật mình, đôi mắt mở to nhìn cậu chằm chằm. Là cậu? Chính là cái cậu nhóc phiền phức cứ thích nhảy tưng tưng trong đầu anh kia ư?
Vội vội vàng vàng ngồi xổm xuống giữ lấy cơ thể mềm mại ngả nghiêng như sắp đổ kia, bàn tay to lớn vén lên mấy lọn tóc ánh vàng xoà xuống che khuất khuôn mặt của cậu. Hàng mi dày đen nhánh, sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ hồng...
Quả nhiên là cậu!!!!
- Cậu bé! Cậu bé!! Mau dậy đi!!!! Dậy! Dậy nào!!! - Anh nắm chặt vai cậu lay lay không ngừng đến nỗi chiếc áo khoác dài cũng bị rơi xuống đất. Nhưng...
- =.= - Toàn thân cậu vẫn mềm oặt, đôi mắt nhắm nghiền, không có bất cứ một phản ứng nào.
Anh trợn mắt nhìn cái cậu nhóc kì quái này. Tại sao cậu lại không thể giống người bình thường một chút được nhỉ? Nếu như không phải hơi thở của cậu vẫn đều đều, thân nhiệt hoàn toàn bình thường, có khi anh còn tưởng cậu bị làm sao rồi đấy.
Thử lay lay cậu thêm lần nữa, nhưng vẫn vô tác dụng. Dù sao cũng không thể để cậu ngủ ở đây suốt đêm thế này được. Haizzz... đúng là phiền phức mà.
Anh thở dài, đem áo khoác trùm kín lấy cơ thể mỏng manh kia, nhấc bổng lên.
- Ưm... - Dường như cảm nhận được hơi ấm, cậu rúc sâu vào lòng anh, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ một hồi, khoé môi nở nụ cười thoả mãn.
- Đúng là một cậu ngốc! - Anh lắc lắc đầu bế cậu vào phòng mình, nhẹ nhàng đặt lên giường. Thực ra căn hộ của anh có ba phòng ngủ, nhưng hai phòng kia đã rất lâu rồi không được dọn dẹp, chỉ e là đã trở trành vương quốc bụi mất rồi. Thôi thì cứ để cậu ngủ tạm ở đây một đêm vậy.
Vừa được thả xuống giường, cậu liền xoay một vòng, thoải mái nằm chềnh ềnh trên chiếc đệm êm ái, chân tay vung loạn xạ tạo thành hình dáng vô cùng kì dị.
- Ha ha... - Anh nhịn không được bật cười to, hoàn toàn không lo lắng sẽ đánh thức cậu dậy. Cho dù anh có la hét bên tai cậu e là cũng không thể tạo nên bất cứ ảnh hưởng nào với cậu được. Có lẽ đây cũng là một điểu tốt?!?
Lịch kịch kéo cái vali của cậu vào trong phòng, lại nhìn cậu một cái, xác định cậu vẫn thoải mái lăn quay ra ngủ, anh mới yên tâm phủi phủi tay lấy đồ đi tắm rửa.
...
Có lẽ là do hôm qua ngủ sớm nên mới 5 giờ sáng cậu đã lờ đờ tỉnh dậy. Hai tay sờ soạng lung tung tìm kiếm gì đó, nhưng mà... hoàn toàn trống rỗng. Trườn sang bên một chút, vẫn không thấy, thêm một chút nữa...
Bịchhhhh...
- Aaaaaaaaa... - Cậu kêu toáng lên, lồm cồm bò dậy.
- Làm sao thế? - Nghe tiếng động, anh giật mình tỉnh giấc, vội vội vàng vàng chạy vào, liền nhìn thấy cậu nhóc xinh đẹp lung linh ngày hôm qua giờ đây mang trên mình bộ dáng ngây ngô như chú thỏ con đi lạc. Mái tóc vàng óng có chút hỗn loạn, đôi mắt to tròn ngơ ngơ ngác ngác, cái miệng nhỏ nhắn hơi chu lên bất mãn, rõ ràng vẫn còn chưa tỉnh ngủ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co