7
Salazar Slytherin bước đi trong bóng đêm, tấm áo choàng đen thẫm của y lướt qua những cánh rừng âm u bao quanh một nơi vắng lặng. Ánh trăng nhợt nhạt chiếu qua những tán cây, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên khuôn mặt y - một khuôn mặt đẹp đẽ nhưng u ám, ánh mắt như lưỡi dao sắc lạnh quét qua từng góc khuất.
"Hắn không thể đi xa. Một kẻ như hắn, với lòng hận thù sâu cay như vậy, sẽ không rời khỏi nơi này mà chưa hoàn thành mục đích."
Salazar nghiến chặt răng, đôi mắt đỏ rực bừng sáng dưới ánh trăng.
"Ta sẽ không tha thứ. Không kẻ nào chạm vào Harry mà không phải trả giá."
Nhưng càng đi sâu, mọi thứ càng im lặng đến đáng ngờ. Không dấu vết, không tiếng động, như thể kẻ tấn công đã tan biến vào hư vô. Salazar dừng lại giữa một bãi đất trống trong rừng, bàn tay siết chặt đũa phép đến mức những khớp ngón tay trắng bệch. Rồi y cảm nhận được điều gì đó. Không phải dấu vết vật lý, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, sâu sắc hơn, như một tiếng thì thầm từ lòng đất. Salazar quỳ xuống, đặt tay lên đất ẩm, đôi mắt nhắm nghiền để lắng nghe. Và ngay lập tức, một luồng ma thuật tối tăm tràn vào tâm trí y, kéo theo hình ảnh của một vùng đất cổ xưa.
Đất Thánh.
Salazar bật dậy, gương mặt lộ rõ sự kinh ngạc. Đất Thánh - vùng đất đầu tiên của vũ trụ, nơi phép thuật nguyên thủy ra đời, nơi quyền năng không giới hạn được sinh ra và ràng buộc bởi những khế ước. Hắn đã kí khế ước với nơi đó, với chính ma thuật nguyên thủy. Salazar lùi lại một bước, cảm nhận sự lạnh lẽo của lời nguyền đậm chất cổ đại đang hiện hữu khắp không gian.
"Ta không thể chiến thắng hắn chỉ bằng sức mạnh này... Nhưng ta sẽ không lùi bước. Không khi Harry đang ở giữa ranh giới sinh tử."
Với ý nghĩ đó, Salazar quay bước trở lại Hogwarts, sự tức giận trong lòng y không hề nguôi ngoai, nhưng xen lẫn là một sự bất lực mơ hồ mà y ghét cay ghét đắng.
Trong lúc đó, Harry vẫn nằm bất tỉnh trong căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ. Những vết thương trên người cậu, dù đã được chữa lành phần nào, vẫn còn rỉ máu, và hơi thở cậu càng lúc càng yếu đi. Gương mặt cậu tái nhợt, đôi môi khẽ run lên như đang cố gắng nói điều gì đó trong cơn mê man. Helga vẫn ở cạnh, đôi tay cô không rời khỏi Harry. Nét mặt cô ngày càng lo lắng khi thấy dấu hiệu chuyển biến xấu đi của cậu. Nhưng mọi bùa chú chữa trị mà cô biết đều không thể xoa dịu được nỗi đau của cậu. Rowena và Godric đã quay lại từ bên ngoài, ánh mắt họ đầy lo lắng khi nhìn Harry. Tất cả đều nhận ra, tình trạng của cậu không chỉ là vết thương cơ thể, mà là một thứ gì đó sâu xa hơn, gắn liền với thứ ma thuật đen tối đang ám lấy cậu.
Ở nơi nào đó, Salazar đứng trên một hành lang cao của Hogwarts, nhìn ra khoảng sân rộng bên dưới. Gió lạnh thổi qua áo choàng y, nhưng không thể làm dịu đi cơn giận dữ trong lòng.
"Harry... Ta thề sẽ không để mất em. Dù có phải đối đầu với cả Đất Thánh, ta cũng sẽ đưa em trở lại."
Salazar bước vào phòng bệnh với gương mặt u ám, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự mệt mỏi và giận dữ kìm nén. Ba người còn lại - Rowena, Godric, và Helga - đang đứng cạnh giường của Harry, lập tức quay lại nhìn y. Không ai nói gì trong giây lát, nhưng ánh mắt của họ đã truyền tải sự lo lắng và chờ đợi.
Godric là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
-Câụ tìm thấy gì rồi?
Salazar hít một hơi sâu, đứng thẳng, giọng nói lạnh lùng nhưng trĩu nặng.
-Hắn đã kí khế ước với Đất Thánh, nơi phép thuật nguyên thủy được sinh ra. Không dễ dàng gì để đánh bại hắn. Nhưng giờ, việc tìm hắn không còn quan trọng. Harry...
Ánh mắt y lướt qua gương mặt tái nhợt của Harry, giọng y nghẹn lại.
-Harry mới là điều tôi cần phải bảo vệ lúc này.
Rowena bước tới, gương mặt cô nghiêm nghị.
-Salazar, cậu phải nói cho chúng tôi biết. Cậu đang nghĩ gì?
Salazar cúi đầu trong chốc lát, như đang đấu tranh với chính mình, rồi cất tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định.
-Tôi có một cách...
Cả ba người còn lại nhìn y, ánh mắt lộ rõ sự cảnh giác. Rowena là người đầu tiên lên tiếng.
-Không... linh hồn của Harry vốn đã yếu... Giờ lại còn thế này...
Cô ngừng lại một chút, ánh mắt đầy nghi ngờ và nặng nề.
-Tôi không rõ, nhưng tôi mơ hồ cảm nhận được phép thuật của tên Eris Lancher kia rất cổ xưa, đến mức làm linh hồn Harry bị rạn nứt.
Salazar nắm chặt tay, ánh mắt y rực lên một ngọn lửa của sự quyết tâm.
-Tôi có thể dùng một nửa tuổi thọ của mình để vá phần bị khuyết. Tôi không rõ vì sao ấn ký khế ước trói buộc của Harry lại biến mất. Nhưng của tôi vẫn còn. Tôi có thể mạo hiểm lần nữa.
Godric bước tới, đôi mắt vị chủ nhiệm ánh lên sự phẫn nộ lẫn lo lắng.
-Không được! Như vậy thì cậu sẽ sớm chết, và linh hồn cậu sẽ phải chịu nỗi đau dày vò thay cho Harry!
Rowena cau mày, lắc đầu đầy nghi hoặc.
-Cách này chỉ khả thi trên lý thuyết. Trên thực tế, chưa từng có ai thử... Nếu Harry còn ấn kí thì không nói, nhưng như này, cậu có thể sẽ chết trong lúc thực hiện nghi thức...
Salazar siết chặt nắm tay, giọng y nhỏ nhưng đầy đau đớn.
-Tôi không thể nhìn em ấy đau đớn và mất em ấy lần nữa. Mười bảy năm là đủ rồi. Tôi chết cũng không sao cả.
Godric đập mạnh tay xuống bàn gần đó, gầm lên.
-Tôi không đồng ý, Salazar! Harry cần cậu hơn bất kỳ ai. Bây giờ có thể ký ức mười bảy năm trước cậu ấy đã quên, nhưng có ngày Harry sẽ nhớ lại. Khi đó, cậu nghĩ cậu ấy sẽ cảm thấy thế nào nếu cậu không còn nữa?
Salazar nhếch môi, nụ cười của y đầy cay đắng và tự giễu.
-Không thử thì không biết được kết quả. Giả dụ tôi không thử, vậy ai sẽ là người cứu Harry? Các cậu à? Nực cười!
Căn phòng lặng đi trong không khí căng thẳng. Helga khẽ lên tiếng, giọng cô dịu dàng nhưng chất chứa sự buồn bã.
-Salazar...
Cuối cùng, Rowena thở dài, ánh mắt cô đầy mâu thuẫn.
- Thôi được rồi... Để lát nữa. Tôi cần tìm người để bảo đảm an toàn cho cậu.
Rowena lấy một con chim ưng từ lồng, viết thư gửi đi nhanh chóng. Lá thư được gửi đến một nam phù thủy từ Bộ Pháp thuật, người có thể hỗ trợ nếu mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khoảng thời gian chờ đợi, cả bốn người thay phiên nhau chăm sóc Harry. Cơ thể cậu gầy yếu, gương mặt xanh xao đến mức ánh sáng từ ngọn nến trong phòng càng làm lộ rõ sự hốc hác. Có lúc cậu rên khe khẽ trong cơn đau, có lúc lại chìm vào cơn mê, không hề tỉnh lại.
Salazar ngồi bên cạnh Harry không rời nửa bước, đôi mắt y tràn đầy đau khổ và bất lực. Những ngón tay dài của y run rẩy khi chạm vào bàn tay lạnh ngắt của Harry, cố truyền cho cậu chút hơi ấm.
-Harry... Ta xin lỗi. Tất cả là lỗi của ta. Ta không thể bảo vệ em... nhưng ta sẽ không để mất em thêm một lần nào nữa. Dù...
Trong phòng bệnh lạnh lẽo và u ám, ánh sáng từ những ngọn nến vẫn lập lòe, như phản chiếu nỗi lo lắng của bốn người sáng lập. Salazar vẫn ngồi lặng lẽ bên giường Harry, đôi mắt chăm chú nhìn cậu như thể sợ rằng nếu rời mắt dù chỉ một giây, cậu sẽ tan biến. Rowena đứng gần cửa sổ, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt thoáng chút bồn chồn, thường xuyên nhìn ra phía chân trời xa. Godric đi qua đi lại trong phòng, đôi tay siết chặt đến mức những khớp ngón tay trắng bệch, trong khi Helga cẩn thận lau mồ hôi lạnh trên trán Harry bằng một chiếc khăn mềm.
Một lát lâu, một tiếng gõ cửa vang lên, phá vỡ không gian tĩnh mịch. Rowena lập tức mở cửa, để lộ một người đàn ông gầy guộc. Anh có mái tóc dài màu nâu rũ xuống vai, đôi mắt sắc bén ánh lên sự thông tuệ và quyết đoán. Bộ áo chùng dài màu đen của anh được thêu những đường chỉ vàng tinh tế, khiến anh trông vừa quyền uy vừa bí ẩn.
Rowena khẽ gật đầu.
-Cậu đã đến, Price Holmes.
Price bước vào, ánh mắt anh lướt qua căn phòng trước khi dừng lại trên cơ thể yếu ớt của Harry. Anh không nói lời nào, nhưng nét mặt nghiêm trọng của anh khiến bầu không khí trong phòng càng thêm nặng nề.
-Cậu nắm được tình hình rồi chứ?
Rowena hỏi, giọng cô trầm tĩnh nhưng chất chứa sự lo âu.
Price gật đầu, tiến về phía giường Harry, cúi xuống kiểm tra tình trạng của cậu. Đôi mắt sắc bén của anh lướt qua những vết bầm tím và vết thương đã lành một phần nhưng vẫn để lại dấu tích hắc ám. Anh đặt tay lên trán Harry, nhắm mắt lại như để cảm nhận nguồn ma thuật trong cậu.
Sau vài phút im lặng, anh mở mắt, ánh nhìn nghiêm trọng hướng về Salazar.
-Phải làm ngay. Tình trạng của cậu ấy không ổn tí nào. Rất hỗn loạn. Nếu để lâu thêm, linh hồn cậu ấy sẽ không thể chịu nổi.
Salazar gật đầu, ánh mắt ông ánh lên sự kiên định.
-Tôi sẽ thực hiện. Tôi đã chuẩn bị tinh thần rồi.
Price nhìn Salazar, đôi mắt anh như muốn dò xét.
-Cậu có chắc không? Nghi thức này không chỉ lấy đi một phần lớn sinh lực, mà còn khiến cậu chịu đựng nỗi đau của cậu ấy. Nếu cậu thất bại hoặc mất kiểm soát, cả hai sẽ gặp nguy hiểm.
Salazar nhếch môi.
-Tôi biết. Nhưng tôi không có lựa chọn nào khác.
Godric đứng bật dậy, bước đến trước mặt Price.
-Nếu có bất kỳ nguy cơ nào, cậu phải ngăn Salazar lại. Tôi không cho phép chuyện gì xảy ra với cả hai người họ.
Price gật đầu, nghiêm túc đáp.
-Tôi sẽ cố gắng hết sức. Nhưng các người phải hiểu rằng, đây là một con dao hai lưỡi. Kết quả hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí và quyết tâm của Salazar.
Helga nhẹ nhàng lên tiếng, giọng bà đầy lo lắng.
-Cậu cần chuẩn bị gì không? Chúng tôi sẽ hỗ trợ.
Price đứng thẳng dậy, rút từ túi áo ra một viên đá phát sáng nhè nhẹ, giống như được khắc từ ánh trăng.
-Chỉ cần sự tập trung tuyệt đối. Các người giữ im lặng và sẵn sàng nếu tình hình vượt tầm kiểm soát.
Rowena gật đầu.
-Chúng tôi hiểu.
Price đặt viên đá vào lòng bàn tay của Salazar, đôi mắt anh giao với ánh mắt của Salazar trong một khoảnh khắc dài.
-Hãy chắc chắn rằng cậu không dao động. Một khi bắt đầu, không có đường lui.
Salazar gật đầu, không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt y sáng rực lên niềm tin mãnh liệt. Price đứng thẳng người, giơ đũa phép lên, bắt đầu niệm chú, chuẩn bị cho nghi thức sẽ thay đổi tất cả.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co