Chương 14
Điền Chính Quốc quá bị giày vò.
Cậu đã rất cố gắng giữ vững bình tĩnh cho mình, nhưng bàn tay trên thắt lưng cậu lại cứ không chịu buông tha.
Màu sắc trên lưng dung hòa nhiệt độ cơ thể hai người, đã không còn lạnh như băng nữa, chỉ có ôn nhuận trơn nhẵn. Điền Chính Quốc không cảm thấy ngứa, cũng không cảm thấy đau, chỉ là rất khó để không nghĩ xem bàn tay Kim Thái Hanh bây giờ đang có bộ dáng như thế nào.
Khi thì chạm, khi thì ấn, lúc lại xoa đều, lúc thì miết theo đường cong, Điền Chính Quốc cảm thấy bức vẽ này không phải vẽ trên lưng cậu mà là vẽ trên thần kinh cậu, khiến cậu ở dưới tay Kim Thái Hanh xao động bất an, tiết ra một tầng mồ hôi mỏng.
Thẳng đến khi cảm xúc trơn nhẵn từ thắt lưng dần dần đi xuống, sắp đến bờ mông của cậu, thần kinh Điền Chính Quốc hình như cũng bị treo lên, không phân biệt được là chờ mong hay là bất đắc dĩ.
Nhưng Kim Thái Hanh dừng lại.
Ngón tay quấn quanh tinh thần người anh em Điền Chính Quốc dừng lại, ở bên miếng vải kia.
Ngừng tầm bốn năm giây, Điền Chính Quốc không nhịn được quay đầu lại, nhìn thấy trên lưng mình có một mảng lớn màu xanh biếc, cũng nhìn thấy bàn tay dính đầy màu kia, vừa vặn dừng ngay bên khe mông cậu.
“Làm sao vậy?” Điền Chính Quốc hỏi.
Kim Thái Hanh cúi đầu giống như bị đánh thức, nghiêng mắt nhìn cậu, sau đó thu tay lại nói: “Được rồi.”
“Hả? Xong rồi à?” Điền Chính Quốc hỏi, “Không phải nói muốn vẽ…”
Xuất phát từ sự xấu hổ không giải thích được trong lòng, Điền Chính Quốc còn chưa nói hết, nhưng Kim Thái Hanh vẫn hiểu.
“Tạm thời không cần,” Kim Thái Hanh nhìn màu sắc trên lưng cậu, “Như vậy đã đủ rồi.”
Điền Chính Quốc à một tiếng, không nói gì nữa. Dù sao vẽ thế nào là do họa sĩ quyết định, cậu chỉ là một tờ giấy vẽ.
Kim Thái Hanh: “Cậu đứng lên, tôi xem hiệu quả chút.”
“…”
Khóe miệng Điền Chính Quốc co rút rất nhẹ, tinh thần người anh em của cậu vẫn rất phấn chấn, bây giờ đứng lên có khác nào tuyên án tử đâu? Chẳng lẽ muốn cậu giải thích mình nhìn tay Kim Thái Hanh liền nổi lên phản ứng chắc?
“Làm sao vậy?” Kim Thái Hanh thấy cậu yên lặng, mở miệng hỏi.
“Ừm…” Điền Chính Quốc nhìn lưng mình, suy nghĩ nói, “Cái này vẫn chưa khô, tôi động đậy thì có ảnh hưởng gì không?”
Kim Thái Hanh: “Không sao, loại trạng thái sắp khô này càng dễ dàng điều chỉnh.”
Điền Chính Quốc: “…”
Im lặng một lát, Điền Chính Quốc đành phải kiên trì chuẩn bị đứng lên, cậu vừa quỳ gối, khom lưng dậy, Kim Thái Hanh bỗng nhiên nghiêng người đè cậu. Điền Chính Quốc hoảng sợ, mạnh mẽ nghiêng mặt, vừa lúc face-to-face với khuôn mặt “thiên thái” gần trong gang tấc của Kim Thái Hanh.
Đột nhiên kéo gần khoảng cách khiến hô hấp của họ đều phả trên người đối phương, Điền Chính Quốc bị mỹ nhan bạo kích, đồng thời, cũng ngửi được một hương thơm hải dương trong mùi màu sắc chói mũi kia.
“Anh, anh muốn làm gì?” Điền Chính Quốc mở miệng hỏi tội.
Kim Thái Hanh rũ mắt, ánh mắt xẹt qua đôi môi khẽ mở của cậu, sau đó dừng trên tấm chăn màu xám xanh anh đang giữ lấy: “Sợ cậu tuột mất.”
Điền Chính Quốc đột nhiên hoàn hồn, lúc này cũng chú ý đến tay trái sạch sẽ của Kim Thái Hanh đang nắm một góc chăn, vun lên trước hông cậu.
Ánh sáng bị che khuất, cảnh tượng trước người cậu đều rơi vào trong tối, biết rõ Kim Thái Hanh không nhìn thấy, nhưng Điền Chính Quốc vẫn bỗng nhiên đứng lên.
“Tôi tự mình làm.” Chân dài của cậu chạm xuống đất, có hơi vội vàng đoạt lấy chăn từ trong tay Kim Thái Hanh, quấn quanh eo mình, lại nhanh chóng nói một câu “Cảm ơn”.
Kim Thái Hanh cũng nhìn chăm chú cậu mấy giây, đuôi mắt đảo qua bộ vị trên cơ thể bị che khuất của cậu, sau đó thu hổi ánh mắt, cũng thu tay lại.
Cũng may vẽ ở sau lưng, Điền Chính Quốc đứng dậy vẫn đưa lưng về phía Kim Thái Hanh là được. Mặc dù thế, tầm mắt phía sau cũng khiến Điền Chính Quốc như có mắt sau lưng, khó có thể bình tĩnh nổi.
Điền Chính Quốc bỗng nhiên có chút hối hận đã đồng ý với Xà Sơn, nhận công việc khổ sai này.
Đang lúc cậu miên man suy nghĩ, chăn bên hông bỗng nhiên bị giật, ngay sau đó hông cậu lạnh lẽo, giọng nói trầm thấp của Kim Thái Hanh vang lên bên tai cậu: “Nơi này thiếu mất một chút, cần phải bổ sung thêm.”
Điền Chính Quốc lại ngửi thấy mùi hương trên người Kim Thái Hanh, chăn thắt chặt bên hông cậu, giống như là bị ảnh hưởng, bụng Điền Chính Quốc cũng không tự giác căng thẳng, cơ bụng rõ ràng theo đó hiện lên.
Bổ sung lại màu sắc bị cọ ở thắt lưng, Kim Thái Hanh lại vòng qua bên cạnh Điền Chính Quốc, ở bên hông cậu thêm mấy nét, nét bút uốn lượn đến bên cạnh cơ bụng.
“Đằng trước cũng phải vẽ sao?” Điền Chính Quốc hỏi.
Vì để phía trước của mình không bị lộ quá rõ, Điền Chính Quốc không thắt khăn ở bên hông mà là túm hai đầu thắt nút dưới bụng mình, như thế tấm vải tạo thành nếp gấp hoàn toàn che đi người anh em phấn chấn bên dưới của cậu. Cho nên Kim Thái Hanh di chuyển đến trước người cậu, cậu cũng không có gì phải sợ hãi.
“Ừm.” Kim Thái Hanh gật đầu, nửa ngồi xổm xuống trước người cậu, một bên vẽ một bên nói, “Hắn muốn chụp đường cong bên cơ thể, cho nên đằng trước cũng cần.”
Từ lần đầu tiên gặp mặt, Điền Chính Quốc vẫn nhìn Kim Thái Hanh trong trạng thái hơi ngưỡng mộ, một là bởi chiều cao không bằng, hai là bởi khí chất cao quý tự nhiên trên người Kim Thái Hanh, khiến người ta không tự giác mà ngưỡng mộ anh.
Loại khí chất lạnh lùng xa cách này, lộ ra sắc bén, lại mang theo tài hoa và khí thế, không khiến người ta thích. Điền Chính Quốc rất KHÔNG THÍCH.
Nhưng bây giờ, bởi vì Kim Thái Hanh một gối chạm đất, nửa quỳ với cậu, nên lần đầu tiên Điền Chính Quốc dùng tư thế này nhìn xuống anh. Cậu vẫn có thể nhìn thấy loại xa cách lạnh lùng này trên người Kim Thái Hanh như cũ, nhưng đồng thời cũng sinh ra một sự sảng khoái kỳ lạ.
Giống như người trước mắt đã bị mình chinh phục, cam nguyện cúi đầu xưng thần. Điền Chính Quốc thậm chí còn có loại xúc động muốn đưa tay ra xoa đầu anh.
“Được rồi.”
Kim Thái Hanh bỗng nhiên lên tiếng cắt đứt suy nghĩ của Điền Chính Quốc.
Sau khi vẽ nét bút cuối cùng, anh đứng dậy, hơi lùi ra sau thưởng thức tác phẩm của mình.
Điền Chính Quốc cúi đầu cũng có thể nhìn thấy đồ án bên phải cơ bụng mình.
Thành thật mà nói, cậu không hiểu rõ, chỉ có thể nhìn thấy mảnh mai, giống như lá cây xanh sẫm đậm nhạt khác nhau.
“Vẽ xong rồi?”
Sau khi hút thuốc, Xà Sơn không biết từ đâu chui ra, công nhân tạm thời Dương Tự Nhạc cũng quay về: “Xem ra là vẽ xong rồi.”
“Oa, xem ra em đến rất đúng lúc.”
Là một giọng nói trẻ tuổi mang theo chút hưng phấn vang lên. Điền Chính Quốc lập tức quay đầu lại, thấy Tống Mân đi theo vào.
“Sao vậu lại ở đây?” Người trong lòng bỗng nhiên xuất hiện, chút kiều diễm trong lòng Điền Chính Quốc nhất thời tan đi sạch sẽ.
“Em với bạn cùng phòng ở gần đây có chút việc, thuận đường nên đến xem một chút.” Tống Mân xách túi xách trong tay, “Hai người còn chưa ăn cơm đúng không? Em mang bữa trưa trong trường đến này.”
Lúc này Điền Chính Quốc mới chút ý không chỉ trong tay cậu, tay Dương Tự Nhạc cũng cầm mấy túi xách.
“Lát nữa cậu mới được ăn, chúng ta chụp trước.” Xà Sơn nói với Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc hơi đói bụng, nhưng cũng chỉ có thể nghe lời.
“Thái Hanh ca ca, em còn mua tôm chiên Thiên Phụ La anh thích ăn.” Tống Mân chạy đến bên cạnh Kim Thái Hanh, cười nói, “Tôm rất tươi đó.”
Kim Thái Hanh gật đầu, sau đó cùng Xà Sơn thảo luận xem nên đặt đèn như nào cho phù hợp.
Một hồi như vậy, phản ứng của Điền Chính Quốc đã dịu xuống, có thể thản nhiên đối mặt với ánh mắt mọi người ở đây. Nhưng nghe được Tống Mân đặc biệt đi mua đồ ăn riêng cho Kim Thái Hanh, cậu vẫn có một giây khó chịu.
“Bức tranh này có ý gì vậy?” Nhìn bức tranh sau lưng Điền Chính Quốc, Dương Tự Nhạc giật giật khóe miệng, vẻ mặt “Tôi không hiểu gì hết”.
“Tôi cũng không biết.” Tống Mân nói, cậu cẩn thận quan sát từng mảng xanh biếc sau lưng Điền Chính Quốc, sau đó nhìn sang Kim Thái Hanh, “Hình như là cây cối? Và hoa?”
Nhìn một chút màu trắng lẫn trong từng mảng xanh sẫm kia, Dương Tự Nhạc không thể tin được: “Anh nói đó là hoa? Một bông hoa á?”
Kim Thái Hanh: “Hoa trà.”
Dương Tự Nhạc trợn tròn mắt, liếc Kim Thái Hanh, ánh mắt như đang viết “Anh chắc chắn đang đùa tôi”.
“Anh, anh nhìn ra chưa?” Dương Tự Nhạc hỏi Điền Chính Quốc, cố ý nhấn mạnh, “Đó là hoa trà!”
Mượn ánh đèn hỗ trợ, Điền Chính Quốc cũng có thể nhìn rõ tình huống sau lưng mình, nhưng cậu cũng không thể nhìn ra đó là hoa trà.
Cậu nhẹ nhàng cười nói: “Nghệ thuật như vậy, không phải là kiểu người Hạ Lý Ba chúng ta có thể hiểu, thầy Kim nói cái gì thì là cái đó.”
Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều nhìn sang Điền Chính Quốc, lần này là nhìn vào mặt cậu.
Tống Mân và Xà Sơn không nhịn được cười ra tiếng, cười đến mức Điền Chính Quốc không hiểu mô tê gì.
“Cười gì vậy?” Điền Chính Quốc khó hiểu.
“Anh,” Dương Tự Nhạc giật giật khóe miệng, vẻ mặt ghét bỏ, “Hạ Lý Ba Nhân không phải dùng để nói người.”
“Hả?” Điền học tra còn chưa học xong trung học thật sự không biết, vừa rồi cậu thuận miệng nói mà thôi.
“Hạ Lý Ba Nhân giống như Dương Xuân Bạch Tuyết, đều là tác phẩm.” Tống Mân cười, phổ cập khoa học. Giọng điệu của cậu nhẹ nhàng, không có một ý tứ khinh thường học tra gì cả.
Nhưng trong lòng Điền Chính Quốc vẫn có chút xấu hổ, chẳng qua trên mặt lại rất thản nhiên, cậu quay đầu nhìn Kim Thái Hanh, trên mặt vẫn treo nụ cười quen thuộc: “Tôi cũng không nói sai mà. Bây giờ tôi còn không phải là tác phảm của thầy Kim sao!”
Tác, phẩm, của, thầy, Kim.
Nghe được mấy chữ này, đuôi mắt Kim Thái Hanh nheo lại rất khẽ, ánh mắt nhìn sang Điền Chính Quốc bất giác trầm xuống, giống như thu lại vô số hào quang, sau đó, trong lòng bừng bừng nở rộ.
Hai người nhìn nhau, một người ánh mắt sáng ngời giảo hoạt linh động, một người thâm sâu trầm tĩnh như biển. Tầm mắt giằng co vô hình, giống như tạo ra tia lửa.
Đúng lúc này, Xà Sơn cười liếc mắc nhìn hai người họ, không kiên nhẫn nói: “Đừng mẹ nó tán tỉnh nữa, mau đến đây chụp cho tôi.”
Điền Chính Quốc: “…”
Ai mẹ nó tán tỉnh cơ?
–
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co