Chương 21
Thật ra Điền Chính Quốc chỉ gõ nhẹ ngón tay, không có động tác nào khác, nếu như bình thường cũng không có vẻ mập mờ. Nhưng giờ phút này, hai má Điền Chính Quốc ửng hồng, khóe miệng khẽ nhếch, nụ cười hờ hững trên mặt đến là quyến rũ.
Kim Thái Hanh thừa nhận anh bị hành động nhỏ này của Điền Chính Quốc làm cho ngứa ngáy. Nhưng rất nhanh Điền Chính Quốc đã buông tay lùi lại, kéo dài khoảng cách với anh, đồng thời cũng dời tầm mắt lên những bức ảnh treo trên tường.
Có lẽ là ảnh trên tường có chút ảo diệu, Điền Chính Quốc ngửa đầu nhìn chốc lát liền cảm thấy choáng váng, cậu nhắm mắt lắc lắc đầu, nhưng cũng không thể đuổi cảm giác nặng nề này đi.
“Cậu uống rượu sao?” Kim Thái Hanh vẫn nhìn chăm chú cậu mở miệng hỏi.
Điền Chính Quốc phát ra một tiếng “Ừ” từ trong cổ họng, nghiêng đầu cười: “Không uống mấy, vẫn chưa bị say.”
Kim Thái Hanh không nói gì, chỉ nhìn cậu. Nhìn kỹ thì phát hiện Điền Chính Quốc bây giờ so với bình thường không giống nhau, động tác có chút chậm chạp, lúc nói chuyện giọng điệu cũng lộ ra vài phần dính người khi bình thường không có.
Hai người một trước một sau tiếp tục đi xem triển lãm, xung quanh yên tĩnh, chỉ có tiếng Xà Sơn bên kia thỉnh thoảng truyền đến “Trái trái phải phải”, giống như hát rap.
Nghĩ như vậy, Điền Chính Quốc bỗng nhiên cười nhẹ một tiếng.
“Cười gì vậy?” Kim Thái Hanh hỏi.
Điền Chính Quốc thu lại ý cười, liếc mắt nhìn vị trí của Xà Sơn: “Anh nghe xem, anh ta có giống đang hát rap không?”
Kim Thái Hanh sửng sốt, chợt phân tâm đi nghe, Xà Sơn bên kia đang thở hổn hển gọi: “Tôi bảo sang trái, cậu lại để sang phải, không phân biệt được trái phải có đúng không? Nhẹ thôi đừng có đập cồm cộp thế kia. Ôi không, tôi chết ngất mất.”
“Quá đỉnh!” Điền Chính Quốc tổng kết một câu, lại nói, “Sau này nếu trong giới nhiếp ảnh không lăn lộn được nữa, có thể nhảy sang bên RAP, nhất định có thể trở thành một danh ca!”
Kim Thái Hanh nhìn cậu chăm chú, chợt không nhịn được nở nụ cười: “Tôi sẽ chuyển lời đề nghị này đến anh ta.”
Điền Chính Quốc cũng cười, bầu không khí giữa hai người nhất thời buông lỏng, giống như khoảng cách được kéo gần không ít.
Nhìn khuôn mặt tươi cười của Kim Thái Hanh, ánh mắt Điền Chính Quốc có hơi ngơ ngẩn.
Vẻ ngoài Kim Thái Hanh thật ra không phải rất có tính công kích, đôi mắt phượng, chỉ có đuôi mắt hơi cong lên, gợi ra một tia phong tình trêu ngươi, lông mày không cao, độ cong đuôi lông mày rõ ràng, đường cằm cũng rõ nét. Bởi vì anh lúc nào cũng nghiêm mặt, không có biểu tình gì, nên có vẻ rất xa cách.
Lúc này, anh vừa cười lên, khóe mắt đuôi mày đều nhuốm vài phần nhu hòa, tuy rằng không bỏ được hết khí chất kiêu căng bẩm sinh của mình, nhưng đã để lộ vài phần gần gũi không dễ thấy.
Kim Thái Hanh cười lên thật sự rất đẹp, Điền Chính Quốc thầm nghĩ trong lòng.
Khi Điền Chính Quốc thưởng thức nụ cười Kim Thái Hanh, Kim Thái Hanh cũng đang quan sát cậu. Nhìn thấy đôi mắt cười mê ly của cậu, nhìn thấy vẻ si mê ẩn hiện trong đó, Kim Thái Hanh có thể chắc chắn, Điền Chính Quốc đã hơi say rồi.
Dương Tự Nhạc nói không sai, tửu lượng của cậu không tốt, nhưng chưa đến mức sẽ lên dây thần kinh.
Chốc lát sau, Điền Chính Quốc ngừng cười, dừng lại trước một tấm ảnh 4K, trong ảnh là tấm lưng trần của Điền Chính Quốc và bàn tay nhuộm màu của Kim Thái Hanh.
Lúc trước, cách một lớp điện thoại qua loa nhìn một cái còn không cảm thấy, bây giờ đối mặt, trực quan nhìn tấm ảnh này, Điền Chính Quốc bỗng nhiên hiểu được vì sao Xà Sơn lại không xóa nó, đã thế còn phóng to, đóng khung vào.
Với khả năng thưởng thức và trình độ văn hóa của Điền Chính Quốc, cậu không biết nên nói thế nào, chỉ cảm thấy bức ảnh này nhìn rất đẹp mắt, hơn nữa còn có một cảm giác khiêu dâ.m rất kỳ diệu, ở giữa ranh giới đó khiến người ta mơ mộng và xúc động.
Giống như có thể giải thích được vì sao cậu lại có giấc mơ hoang đường, lại nghĩ đến chuyện người lớn với bàn tay của Kim Thái Hanh.
Điền Chính Quốc hơi say, rượu phóng đại cảm xúc của cậu, khiến cậu bộc lộ một phần suy nghĩ bình thường mình giấu đi, nhưng còn chưa đến mức khiến cậu hoàn toàn buông thả bản thân.
Kim Thái Hanh ở bên cạnh cậu, cho nên cậu chỉ nhìn chốc lát rồi thôi, ném tâm tư kiều diễm này ra sau đầu, đi tiếp về phía trước.
Đi được không lâu, cậu lại nhìn thấy một tấm ảnh khiến cậu rất kinh ngạc, rất nhỏ, đặt ở nơi không mấy dễ thấy, nhưng Điền Chính Quốc liếc mắt một cái vẫn nhìn ra được.
Cũng là sau khi nhìn thấy tấm ảnh này, cậu mới giật mình phát hiện, thì ra Kim Thái Hanh vẽ sau lưng mình, không dùng màu nước hoàn toàn che đi vết sẹo sau lưng, mà là kết hợp lại, từ vết sẹo kia vẽ thêm, giống như ban cho nó một sinh mệnh mới.
“Cái này không tệ, tôi thích, rất có trí tưởng tượng.” Điền Chính Quốc nói.
Trên thực tế, cậu muốn nói về sự sáng tạo, nhưng dưới tác dụng của rượu, nhiều lúc não có hơi không theo kịp miệng.
Kim Thái Hanh cười: “Tôi cũng rất thích.”
“Ý tưởng lớn gặp nhau!” Điền Chính Quốc đảo mắt, liếc nhìn anh, đưa tay chọc chọc anh, “Ánh mắt không tồi nha, thầy Kim.”
Kim Thái Hanh lại càng thấy Điền Chính Quốc bây giờ rất thú vị, giống như tạm thời bỏ đi khoảng cách mà ngày thường cậu cố ý giữ vững, lộ ra tính tình chân thật gần gũi của cậu, vô cùng đáng yêu, khiến Kim Thái Hanh thừa cơ gây tội.
“Lúc mới bắt đầu nhìn anh vẽ, thật ra tôi không hiểu gì hết, chỉ cảm thấy là một đống màu bôi bừa lên thôi.” Dừng một chút, Điền Chính Quốc nói, “Bây giờ nhìn, hình như có thể hiểu được.”
“Vậy sao?” Kim Thái Hanh hỏi, “Vậy cậu hiểu được những gì?”
Điền Chính Quốc nhìn mảng lớn màu xanh biếc trong ảnh, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu: “Không nói nên lời, chỉ cảm thấy rất đẹp, giống như… vết sẹo này nhìn thuận mắt hơn, không khó coi nữa.”
“Nó vốn dĩ không khó coi.” Kim Thái Hanh nói.
Điền Chính Quốc quay sang nhìn anh, ánh mắt hai người va vào nhau, dường như bị sự chân thành trong mắt anh lay động, trên mặt Điền Chính Quốc lộ ra nụ cười.
Một lát sau, ánh mắt Kim Thái Hanh thu lại, nhìn sang ảnh chụp,, anh bỗng nhiên hỏi: “Vết sẹo này, làm sao mà có?”
“Vết sẹo này ư,” Điền Chính Quốc lặp lại, cậu đi lên trước hai bước, vươn tay vuốt ve màu xanh trên ảnh, lát sau lại thu tay về, giọng nói khôi phục vẻ cà lơ phất phơ bình thường, “Khi còn bé cãi nhau với bố tôi, ông ấy muốn đánh tôi, tôi liền đánh trả. Nhưng mà không đánh lại, còn tự mình đụng phải góc bàn, chỉ có vậy.”
Lúc Điền Chính Quốc nói lời này rất tùy ý, thậm chí còn mang theo ý cười tự giễu, phảng phất như bản thân khi còn bé ngây thơ đến nực cười.
Kim Thái Hanh đột nhiên trầm mặc, ánh mắt không nặng không nhẹ rơi trên người Điền Chính Quốc, không biết đang suy nghĩ cái gì.
“Hồi nhỏ tôi không quá ngoan ngoãn, học cũng không giỏi, thường xuyên bị đánh. Sau này bố mẹ tôi ly dị, chả cần ai bắt tôi phải nghe lời, cũng không còn ai đánh tôi. Thật ra cũng có, sau này lúc học trà, lúc làm không đúng sư phụ cũng dùng thước đánh tay tôi.” Điền Chính Quốc vừa nói vừa cười, cậu nhìn vết sẹo kia, rồi nghiêng đầu đối diện với tầm mắt thâm trầm của Kim Thái Hanh, cậu nhìn Kim Thái Hanh vài giây, ghét bỏ nói: “Sao lại dùng ánh mắt này nhìn tôi, không được thương hại tôi!”
Kim Thái Hanh: “Không có.”
Chỉ là đột nhiên muốn tìm hiểu thêm một chút, Kim Thái Hanh nghĩ trong lòng như vậy.
Điền Chính Quốc không quá tin chậc một tiếng, lại nghe Kim Thái Hanh nói: “Học trà rất khó đi.”
“Chắc vậy,” Điền Chính Quốc cười, “Nhưng có lẽ so với anh học thư pháp thì dễ hơn.”
Kim Thái Hanh cười nhạt không nói tiếp.
“Anh học thư pháp, khi còn bé chưa từng bị cha đánh à?” Điền Chính Quốc bỗng nhiên hỏi,
Im lặng một lát, Kim Thái Hanh quay sang nhìn bức ảnh kia: “Tôi không có cha.”
“A?” Điền Chính Quốc ngây ngẩn cả người, trong não mất một lúc mởi hiểu được Kim Thái Hanh vừa nói gì.
Cái gì gọi là “không có cha”?
À, thư pháp của người này được ông ngoại dạy.
Nhưng sao lại không có cha?
Chết rồi ư?
“Lần này,” Suy nghĩ trong lòng một chút, Điền Chính Quốc hỏi, “Là cái mà tôi đang nghĩ sao?”
Kim Thái Hanh nhìn cậu, cười: “Tôi cũng không biết ông ấy còn sống hay đã chết.”
???
Có ý gì?
Điền Chính Quốc vốn tư duy chậm chạp, lần này càng choáng váng hơn, sững sờ nhìn Kim Thái Hanh, môi mím lại, không biết nên đáp lại như thế nào, có phải nên nói gì đó an ủi anh không?
Kim Thái Hanh mở miệng trước khi cậu kịp nói, giải thích với cậu: “Mẹ tôi đến ngân hàng t*ng trùng làm thụ tinh nhân tạo nên có được tôi, ngay cả mẹ tôi cũng không biết người cha sinh học của tôi là ai.”
Đệch mợ, còn có thể như vậy sao?
Điền Chính Quốc cảm thấy thế giới quan của mình bị đả kích mãnh liệt, trên mặt xuất hiện vẻ ngây ngốc, thốt lên: “Thật hay giả vậy? Anh không đùa tôi đúng không?”
“Thật.” Kim Thái Hanh thấy bộ dáng ngây ngốc như vậy của cậu, không nhịn được nở nụ cười, “Mẹ tôi tương đối thích ở một mình, người bình thường rất khó lý giải suy nghĩ của bà.”
Nhà họ Kim là thư hương thế gia, Kim Xu là con gái duy nhất của Kim Chính Mậu, được ông nâng niu trong bàn tay mà lớn lên, cũng coi như được dạy dỗ nghiêm khắc.
Từ nhỏ đã được bồi dưỡng các loại sở thích, từ thư pháp đến hội họa rồi âm nhạc khiêu vũ. Có lẽ là chán làm con gái cưng rồi, năm 18 tuổi đột nhiên bắt đầu đi trên con đường phản nghịch, lấy tiền thưởng mình nhận được trong một cuộc thi đi mua t*ng trùng, tạo ra một Kim Thái Hanh.
Giống như là đem Kim Thái Hanh làm lợi thế trao đổi, Kim Xu đổi được tự do của mình từ tay Kim Chính Mậu, năm thứ hai sau khi sinh con đã tùy theo ý mình chạy loạn khắp thế giới.
Bà học âm nhạc, trở thành một ca sĩ tại Nhạc Viện, thi đỗ vào các vũ đoàn nổi tiếng, thực hiện những chuyến lưu diễn xuyên quốc gia. Cũng tham gia một số bộ phim trong làng giải trí, bây giờ bà đang học văn học, viết tiểu thuyết ở nước ngoài.
Bà trải nghiệm tất cả những gì mình thấy hứng thú trên cuộc đời, duy chỉ không trải nghiệm được làm mẹ.
Sau khi Kim Thái Hanh ra đời được một tháng, cơ bản là do ông ngoại và bảo mẫu chăm sóc, mẹ anh Kim Xu rất ít khi trở về, đối với Kim Thái Hanh rất tốt, nhưng không thân thiết.
Khi còn bé Kim Thái Hanh cũng từng khó hiểu vì sao mình không có cha, vì sao mẹ không ở nhà với mình, chỉ có mỗi ông ngoại. Lúc anh 8 tuổi, thừa dịp Kim Xu ở nhà bèn hỏi bà, Kim Xu hai ba câu nói ra thân thế cho anh nghe, hơn nữa còn nói cho anh biết, không có cha không phải chuyện xấu gì, trên đời này rất nhiều người không có cha, anh không khác gì người ta cả.
Nếu phải nói có gì không giống nhau, có thể là gen của anh so với người bình thường còn tốt hơn, dù sao cũng do bà lựa chọn kỹ càng, chọn một t*ng trùng chất lượng cao.
Có lẽ là khi còn nhỏ đã quen với việc Kim Xu không ở bên cạnh, nên Kim Thái Hanh cũng không có mong muốn gì với “mẹ” mình cả, bình tĩnh nói những chuyện này với Điền Chính Quốc, anh cũng chẳng có mấy tia xúc động.
Nhưng Điền Chính Quốc lại choáng thật sự, nói chuyện cũng bắt đầu huyên thuyên: “Thật đúng là khác loài, phi, không phải, mẹ anh thật đúng là có cá tính!”
Kim Thái Hanh bị cậu chọc cười, vừa nhớ lại chuyện cũ, cảm xúc có hơi trùng xuống bỗng nhiên được kéo lại.
“Bà ấy đúng là rất có cá tính.” Kim Thái Hanh nói.
Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh, lại một lần nữa nghĩ tên này cười lên thật con mẹ nó đẹp. Suy nghĩ chạy lệch một giây, lại bị cậu kéo trở về. Cậu cảm thấy Kim Thái Hanh dường như đã tiếp nhận được lối sống của Kim Xu, tiếp nhận được thân thế của mình, không cần cậu an ủi, cũng không cần cậu thương hại.
“Khó trách anh tài giỏi như vậy, thì ra ngay từ gen anh đã ở vạch đích rồi.” Điền Chính Quốc cảm thán.
Kết hợp gen chất lượng cao của hai bên, bất kể là vẻ ngoài hay trí tuệ, Kim Thái Hanh đều không phải người thường.
Điền Chính Quốc nghĩ, lại nói: “Nếu nói thế, gen của anh hẳn là cũng vô cùng chất lượng. Sau này nếu sinh một đứa bé, tám chín phần cũng là một thiên tài.”
Kim Thái Hanh nhìn cậu hai giây, bỗng nói: “Gen của tôi có tốt đến đâu cũng vô dụng, cậu có sinh được đâu.”
–
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co