Truyen3h.Co

Tình; DuongHieu

04;

pnny_hn01

Đăng Dương đá chân chống, dựng con xe thống nhất ngay hàng rào cạnh khoảng sân vườn nhà Hiếu. Anh gỡ dây ràng bên hông xe, xốc bao giống lên vai nhìn Minh Hiếu đang giơ tay muốn đỡ lấy. Đăng Dương lắc đầu, tay vẫn ôm khư khư cái bao tải.

"Anh Hiếu vào đi. Dương giúp anh bê vào"

"Ừm...Tôi cảm ơn Dương"

Minh Hiếu dù khá ngại phiền đến Dương nhưng vì Đăng Dương quá kiên quyết nên cậu cũng đành phải quay gót, đi trước dẫn đường vào nhà.

Mới đặt chân đến khoảng sân trước, Minh Hiếu cũng Đăng Dương đã nghe thấy tiếng cu Tũn hò reo í ới, rồi lon ton chạy tới, "Bố Hiếu về. Bố Hiếu về"

Cu Tũn lại nhào vào lòng Minh Hiếu, đôi môi nhỏ nhắn chu ra hôn bẹp bẹp mấy cái lên gò má của Minh Hiếu. Hiếu híp mắt cười, nụ cười cũng dịu dàng hơn. Cậu đưa tay vỗ nhẹ vào mông cu Tũn mấy cái như muốn thu hút sự tập trung của cậu bé, rồi cậu hướng mắt lên phía Dương.

"Tũn, chào chú đi"

"A, con chào chú chiến sĩ...", Tũn hơi gãi tai, cái đầu nghiêng nghiêng như để nhớ lại điều gì đó. Thấy vậy, Dương liền hơi bật cười, anh nhẹ giọng nói.

"Chú Dương chào Tũn"

"A, đúng rồi. Chú chiến sĩ Dương"

Khi cu Tũn vẫn ríu rít với Minh Hiếu, thì từ bên trong gian nhà chính truyền ra tiếng dép gỗ cùng tiếng gậy lộc cộc. Bà Phúc chống gậy tập tễnh đi ra, nhìn thấy Dương, bà mỉm cười hiền từ.

"Đăng Dương đấy à? Cô có nghe thằng Hiếu nói con về làng được hai tháng nay rồi. Mà bà già này ốm yếu quá, chưa thể qua thăm con được"

"Dạ không đâu cô Phúc. Đáng nhẽ con mới là người phải qua thăm cô sớm hơn. Con xin lỗi cô"

Đăng Dương đặt bao giống xuống bậc tam cấp. Anh phủi phủi tay cho sạch, rồi nhanh chân đi đến nơi bà Phúc đang đứng, đưa tay đỡ lấy bà bước từng bước xuống bậc thềm. Đăng Dương nhìn người phụ nữ với mái đầu đã ngả hoa râm, ân cần đỡ cánh tay bà. Bà Phúc gật đầu cười, tay vỗ lấy mu bàn tay của Dương.

"Xin lỗi gì chứ cái thằng nhóc này. Chiến sĩ mới về làng bận bịu, lại còn nhậm chức cán bộ luôn thì con đâu có thời gian. Rảnh lúc nào qua được cô là quý lắm rồi"

Giọng bà Phúc vui vẻ chào đón nhưng Đăng Dương vẫn nghe được trong đó sự mệt mỏi cùng yếu ớt nhất định. 5 - 6 năm trước, theo trí nhớ của Dương thì bà Phúc vẫn là người phụ nữ khỏe mạnh, lạc quan và kiên cường, vậy mà bây giờ trông bà đã ốm yếu đi trông thấy. Thậm chí, cũng chỉ có thể quẩn quanh trong nhà. Đúng là con người không ai có thể trốn chạy khỏi thời gian. Nó như một sát thủ vô hình không chừa một vật hay một người nào.

Mặt trời ngả dần về phía Tây, cái nắng gắt giữa canh Ngọ cũng đã dịu bớt, lời qua lời lại, bà Phúc cùng Dương dành những lời hỏi thăm cho nhau sau nhiều năm gặp lại. Và rồi, Dương khẽ khịt mũi. Mùi nhang thoang thoảng bay ra từ trong gian nhà, quanh quẩn quấn lấy nơi đầu mũi anh. Đăng Dương đánh mắt về nơi gian thờ. Bát hương với ba cây nhang nghi ngút, ở dưới phản còn có một mâm cơm cúng nhỏ. Dương chăm chú một lúc, nhận ra ngoài ảnh thờ của bố và anh trai của Minh Hiếu như ngày xưa, thì ở phía góc phải, có di ảnh của một người con gái. Đăng Dương cứng người.

"Mẹ! Mẹ vào nhà nghỉ ngơi đi. Trời vẫn nắng mà mẹ cứ đứng đó. Đến lúc ngã bệnh thì con biết phải làm sao"

Sự lơ đễnh của Dương bị phá vỡ bởi tiếng gọi của Minh Hiếu. Hiếu bước đến, gật đầu với Dương rồi thay anh đỡ lấy mẹ mình. Lông mày Hiếu hơi nhíu lại, giọng nói đan xen sự quan tâm lẫn sự nghiêm khắc thường thấy, rất giống với vẻ mặt cậu luôn dành cho Tũn. Dương cũng biết, đó là cách Minh Hiếu thể hiện sự quan tâm. Đăng Dương hơi lùi lại, nhìn Hiếu đỡ lấy bà Phúc đi vào nhà. Anh thấy bà Phúc thì thầm điều gì đấy vào tai Hiếu. Sau đó, Hiếu quay đầu nhìn Dương, giọng nói có hơi chần chừ. Hiếu cất tiếng hỏi.

"Dương! Dương vào ăn cơm cùng nhà tôi nhé? Hôm nay nhà tôi cúng rằm"

Dương xua tay, ý cười trên môi nhàn nhạt. Anh lịch sự khẽ lắc đầu, "À thôi, Dương cảm ơn ý mời của cô Phúc và anh Hiếu. Nhưng Dương cũng phải về rồi"

Bà Phúc tiếc lắm. Bà muốn Dương ở lại lâu hơn chút. Chả là hồi xưa, Dương cứ chạy qua nhà chơi cùng Hiếu suốt, không màng đến hai nhà cách nhau như hai đầu thế giới. Vì gia đình Minh Hiếu là gia đình truyền thống Cách Mạng nên cả ông Trần lẫn cậu con cả, Trần Nghĩa cũng theo kháng chiến. Chỉ tiếc, họ đã đều là liệt sĩ, hi sinh một cách huy hoàng. Bởi vậy, vì chỉ còn mình Minh Hiếu, nên bà coi những người bạn của Minh Hiếu không khác gì con cái trong nhà, đặc biệt là Đăng Dương.

Đứng trên bậc tam cấp, bà Phúc với đôi mắt đã hiện rõ những vết chân chim hơi tiếc nuối nhìn Dương, nhưng vẫn mỉm cười dịu hiền.

"Thôi, vậy Dương về rồi lần sau nhớ ghé cô chơi nữa nhé. Có cần gì thì cứ nói cô và anh Hiếu. Đều là bà con xóm làng với nhau cả"

"Dạ, con cảm ơn cô Phúc"

Đăng Dương cúi đầu chào bà Phúc cùng Hiếu, một tay dắt chiếc xe đạp ra cổng, một tay khẽ vẫy vẫy với cu Tũn đang nhe hàm răng, nhiệt tình khua khoắng chào Đăng Dương. Bà Phúc vỗ nhẹ lên vai Minh Hiếu ra hiệu. Như hiểu ý, Hiếu lật đật đi ra cổng tiễn Dương. Cậu đẩy cánh cổng gỗ đã mối mọt bạc màu, tiếng bản lề kêu lên cót két, Hiếu gật đầu vẫn với giọng điệu bình bình.

"Tôi cảm ơn Dương. Dương về cẩn thận"

"Không có gì đâu. Dương về nhé. Anh Hiếu vào nhà với cô và cu Tũn đi"

Đưa đôi mắt nhìn Minh Hiếu một hồi lâu không dứt, Đăng Dương rồi cũng lại nở một nụ cười nhàn nhạt. Tay anh ghì chặt ghi đông, dứt khoát leo lên xe như dứt bỏ đi sự luyến tiếc. Minh Hiếu đứng ở cổng. Cậu nhìn bóng dáng Dương đạp xe đi, bóng lưng cứ thế ngụp dần, băng theo con đường đất men khuất bóng sau những căn nhà.

***

Một người đàn ông với khuôn mặt bặm trợn, ngồi bệt xuống đất, bên cạnh là đống giấy tờ ngổn ngang. Hắn cứ thế vừa gào vừa giãy nảy ở giữa sân đình, trước cửa Ủy ban, mặc cho bà con làng xóm xung quanh đã túm tụm xì xào, chỉ trỏ. Ai chứ cái ngữ này, bà con làng Thị Hòe còn lạ gì nữa. Ông Hiệp bợm, người tham ăn nhác làm có tiếng ở cái làng này.

Chả hiểu vì sao hôm nay ông ta cầm một đống giấy tờ ở đâu đến trước Ủy ban để ăn vạ. Nói cái gì mà gia đình được đặc cách lấy hai bao giống mới, rồi Ủy ban ăn chặn, lừa dân. Người ngoài nhìn vào là biết ông ta lại được dịp khôn lỏi, muốn ăn thêm một bao giống mới.

Minh Hiếu đứng trước người đàn ông đang nằm ăn vạ giữa sân đình, cậu thở dài từ tốn nói, "Chú Hiệp. Tôi không biết chú lấy những giấy tờ đó ở đâu nhưng xã chưa bao giờ ra quyết định đặc cách cho bất cứ hộ dân nào cả. Nên chú vui lòng đứng dậy vào Ủy ban để giải quyết giấy trắng mực đen"

"Tao không biết. Giấy trắng mực đen tao đã mang rõ đến đây mà chúng mày dám chối nữa. Ôi bà con thấy chưa? Cán bộ xã chó gì mấy thằng oắt con này. Toàn bố láo ăn chặn. Sư bố nó, lũ cán bộ lừa dân"

"Chú Hiệp! Có gì từ từ nói chứ chú đừng nói bậy"

Trường Sinh lên tiếng, thân là chủ tịch xã nên Sinh có cái điềm tĩnh mà không ai có được. Anh nói bằng giọng cứng rắn nhắc nhở nhưng vẫn từ tốn lại gần, đưa đôi bàn tay như muốn giúp đỡ ông Hiệp đứng lên. Nhưng nào có dễ dàng vậy, người đàn ông kia thô lỗ hất tay Trường Sinh ra mà gào thét.

"Tao đếch có nói bậy! Cha chả chúng mày, loại cán bộ mà chỉ biết ăn hết của dân đen"

"Chú, chú ăn bậy uống bậy thì được. Chứ chú nói bậy là không được đâu!"

Khác với vẻ bình tĩnh của Trường Sinh, Minh Hiếu thì đã hơi mất kiên nhẫn, cho dù thường ngày anh luôn được biết là người lành tính. Hiếu bước đến gần Trường Sinh, đôi mắt đã tức khắc nghiêm nghị khiến ông Hiệp hơi cứng họng. Thấy ông ta không nhúc nhích, Hiếu lại tiếp tục.

"Chú vui lòng đứng lên rồi chúng ta vào Ủy ban nói cho rõ ràng. Chú cứ làm loạn như này là bà con dị nghị chú chứ không phải chúng tôi đâu. Chú muốn rõ ràng thế nào thì vào kia chúng ta ngồi, xã sẽ giải quyết cho chú"

Lần này, giọng Hiếu cố gắng dịu hơn để thỏa hiệp. Ông Hiệp thấy mình yếu thế nhưng vẫn không chịu khuất phục. Ông bĩu môi dè bỉu, "Tao đếch vào. Vào đó để chúng mày hội đồng tao à? Tao đâu có ngu"

Ông Hiệp chống tay ngồi dậy, xỏ lại chiếc dép lào đã bị văng ra trong lúc ông nằm vật ra ăn vạ khi nãy. Ngồi dưới đất, ông ta khoanh chân, tay vơ đại đống giấy nhàu nát, lổn ngổn trên sân rồi chỉ chỉ vào Minh Hiếu cùng Trường Sinh trước mặt.

"Tao muốn chúng mày giải quyết cho tao ngay ở đây. Tao là tao có giấy tờ đặc cách đàng hoàng mà chúng mày cứ bố láo"

"Chú, lúc chú mang giấy tờ vào giám định, tôi đã nói đó là giấy tờ giả mà chú cứ khăng khăng. Với lại công văn trên tỉnh đã nói rõ, mỗi làng chỉ nhận đủ số lượng để mỗi hộ gia đình có một bao giống mới. Đây mới là phát động thử nghiệm nên không thể nào có giấy tờ đặc cách được"

Minh Hiếu cúi người, nhặt một tờ giấy chằng chịt chữ nhưng không có một dấu đỏ nào lên, cậu quả quyết giải thích một lần nữa trước cái vẻ mặt cau mày có của ông Hiệp. Mặt ông ta đỏ phừng phừng, áo trước ngực đã phanh ra để lộ những vết sẹo trắng lởm chởm. Vì đuối lý, ông ta lại lên cơn hung hăng, xồng xộc đứng phắt dậy, lao về phía Minh Hiếu như muốn tấn công. Nhưng chưa kịp động tay đến một sợi tóc của cậu thì đã thấy ông ta ngã bật ngửa ra sau. Lại nằm đó mà gào thét.

"Á à thằng Dương. Mẹ nó làng nước xem. Bớ cả làng ra đây mà xem thằng bộ đội đánh dân. Thằng cán bộ nó giết dân này"

Mặc cho ông Hiệp ra sức rên la, quẫy đạp trên mặt sân với vẻ mặt ra chiều đau đớn. Bà con làng Thị Hòe chỉ đảo mắt, ngán ngẩm thở dài. Họ ít học nhưng đâu có ngu, nhìn vào là biết ai đúng ai sai. Ai lại dại dây vào cái ngữ đấy cho rách việc. Thấy mọi người chỉ xì xầm vì Đăng Dương đột ngột xuất hiện chứ không ai lên tiếng bênh vực, ông Hiệp tức lắm. Càng giãy đành đạch như con cá mắc cạn. Nom đến xấu hổ.

Đăng Dương vừa đạp xe tới Uỷ ban thì chứng kiến được một màn ầm ĩ, anh vứt vội chiếc xe, thoăn thoắt bước lại, thành công chặn được hành động vung tay đánh Minh Hiếu của ông Hiệp. Dương nhướn mày nhìn người dưới đất, ánh mắt anh không điềm đạm như Minh Hiếu hay Trường Sinh. Những năm đi lính đã tôi luyện cho Dương về sự lạnh lùng, quyết đoán. Anh đứng chắn trước Hiếu như một tảng đá không hề lung lay, đôi mắt nhìn thẳng, xoáy sâu vào ông Hiệp khiến ông ta chột dạ, dừng động tác giãy nảy.

"Nếu chú còn làm loạn thì tôi gô cổ chú lên chính quyền tỉnh tội chống phá nhà nước đấy nhé. Động tay động chân với cán bộ là nhà chú chỉ có nước tù mọt gông thôi chú Hiệp"

"M-mày...", ngón tay ông tay chỉ vào mặt Dương hơi run rẩy. Dương không nói gì nhưng ai cũng biết một khi Đăng Dương đã nói là anh sẽ làm. Thấy ông Hiệp vẫn có vẻ muốn mạnh miệng, chân Dương rảo bước đến, một tay xốc nách người đàn ông bặm trợn đứng lên, ánh mắt vẫn chòng chọc.

"Mày...mày đi lính mấy năm đâu có biết bọn cán bộ xã này thối nát đến cỡ nào. Thằng Sinh thì không nói chứ thằng Hiếu, nó cùng con mẹ nó-"

"Biết gì? Tôi chẳng cần biết gì? Tôi chỉ biết chú đang vu khống cán bộ, chống phá nhà nước, giả mạo giấy tờ. Giờ chú muốn sao? Gọi chính quyền là chú chỉ có nước đi tù"

Nghe thấy ông Hiệp phun ra những câu từ thô lỗ, thái dương Đăng Dương giật giật, gân xanh nổi ẩn hiện cho biết anh đang cực kì giận dữ. Bàn tay Dương bóp chặt vào cánh tay chạm trổ rồng bay phượng múa của ông Hiệp, Dương quét mắt nhìn cái yết hầu đang nuốt ừng ực nước bọt vì sợ hãi của ông ta. Đăng Dương cứng rắn quá. Ông ta biết không làm gì được nên đành xẵng giọng, muốn giật tay khỏi lực nắm của Dương. Mặc dù ngông nghênh và bát nháo là thật, nhưng nhắc đến việc vào tù là mặt ông ta xanh như đít nhái.

Khi chưa biết nên chữa quê thế nào thì bà Hiệp, vợ ông ta với gương mặt khắc khổ, đầu tóc thì bù xù chạy đến ôm lấy chân Đăng Dương vừa khóc vừa van xin.

"Ôi dời ôi, chú chiến sĩ. Tôi lạy chú chiến sĩ, tôi lạy chú cán bộ. Giờ ông nhà tôi mà vào tù là cả nhà tôi chỉ có nước gặm cỏ ăn qua ngày. Tôi xin các chú tha cho"

Người đàn bà nước mắt nước mũi tèm lem, cứ dập đầu van xin thảm thiết. Ánh mắt Dương dịu hơn, có phần phức tạp, định bụng thả tay ông Hiệp ra để đỡ bà Hiệp dậy. Tuy nhiên, Minh Hiếu đứng sau đã phản ứng, cậu ngồi xuống nhẹ nhàng gỡ tay bà Hiệp ra, muốn đỡ bà dậy thì bà Hiệp đã níu tay Hiếu lại, tiếp tục khẩn cầu tha thiết, "Chú Hiếu, tôi thay mặt chồng tôi xin lỗi các chú. Xin các chú đừng bắt chồng tôi đi tù. Tôi xin chú"

Minh Hiếu thở dài, vỗ vỗ vài cái vào lưng người đàn bà mà trấn an.

"Được rồi cô Hiệp. Cô đứng lên đi"

"Đúng đó cô Hiệp. Có gì thì bình tĩnh nói"

Trường Sinh cũng bước đến, phụ giúp Hiếu đỡ lấy người đàn bà đang khóc lóc vật vã kia. Ông Hiệp thấy vợ mình, ông ta vuốt mặt, lại sang sảng chửi.

"Con mụ già! Cái con ngu này, ai cần mày cầu xin cho tao. Mả mẹ mày chứ, khóc lóc đếch gì làm ông đây xấu hổ chết mẹ"

Rãnh dọc giữa trán Đăng Dương cau lại, đánh mắt nhìn vào Ông Hiệp khiến ông ta ngay tức khắc ngậm miệng như hến. Rồi Ông Hiệp rút tay về, xoa xoa bắp tay in hằn đỏ dấu vết năm ngón tay của Đăng Dương. Ông ta hếch mặt, chân đá đá vào đống giấy tờ trên đất rồi nhổ lên một bãi nước bọt, đạp lên nó mà quay đít đi. Trước khi đi, ông ta còn lầm bầm.

"Mẹ kiếp một lũ chó chết"

Đăng Dương nghe không lọt tai, định bước theo thì Trường Sinh đã đưa tay ngăn lại, hơi lắc đầu. Nhìn biểu hiện với ý "thôi bỏ qua đi" của Trường Sinh, Dương cũng dừng bước, nhìn về bà Hiệp đã vụt ra khỏi cái đỡ của Minh Hiếu, cứ thế tất tả chạy theo chồng mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co