Duyên Âm
Có ai định nghĩa được duyên âm hay không ? Nó có đáng sợ như những lời truyền miệng mà mọi người thường hay kể nhau nghe không ? Đó là chuyện chẳng ai có thể biết được nếu bản thân mình không tự trải qua những việc đó . Tưởng chừng như trên đời chẳng có chuyện duyên âm nào lại có kết quả . Nhưng không , mọi chuyện đều có kết quả cả . Chỉ là chẳng thể chắc được kết thúc của một mối duyên âm đó là vui hay buồn , là tốt hay xấu , hay là đau khổ đến tê liệt từng tế bào mà thôi .
Cô là Kiều Phương , từ nhỏ sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả . Khi vừa lọt lòng cô đã không được sống cùng ba mẹ . Vì ba lập nghiệp ở xa , mẹ phải theo ba . Nội cô vì ở một mình , lại thương dfứa cháu nhỏ nên bắt cô ở lại sống cùng mình . Từ nhỏ cô vẫn sống và sinh hoạt rất bình thường như bao đứa trẻ khác . Nhưng năm 18 tuổi , lần đầu tiên cô biết mình có khả năng nhìn thấy được người âm là vào ngày chú họ của cô qua đời .
Hôm đó trời chiều tà , ngoài hiên cũng mưa rả rít từng giọt nhẹ nhàng trên mái ngói . Nội cô vừa ngồi lên tấm ván được đặt ở nhà trên . Bên trên đã được cô dọn sẵn một mâm cơm đạm bạc . Cô bới ra cho nội một chén cơm rồi đặt sang chỗ bà .
- Nội ăn cơm đi nội . Hồi chiều trời mưa hoài nên con không qua nhà bà Chín mua thịt được . Dưới nhà còn mấy cái trứng con luộc lên dầm nước tương rồi đó . Thêm mớ rau luộc này bà cháu mình đủ no rồi hen nội .
Nội cô cũng đã 63 tuổi . Nhưng có lẽ nội biếg làm ruộng cấy lúa từ nhỏ nên sức khỏe bà rất tốt , đầu óc lại minh mẩn . Bà gắp vội một ít rau chấm nước tương dầm trứng , lua một ngụm cơm nhai nhóp nhép . Xong xuôi bà lại nói .
- Chú hai mày nói chiều ra cho tao mớ cá . Chắc trời mưa nên nó không ra luôn rồi quá .
- Chú hai La đó hả nội ?
- Ừ , hồi sáng gặp nó ngoài ruộng . Nó nói hồi khuya nó giăng được một mớ cá rô ngon lắm . Tao hỏi mua mà nó không bán . Nó nói để chiều rãnh nó ra nhà nó cho tao ít con kho quẹt .
- Dạ vậy chắc trời mưa quá nên chú hai không ra rồi . Nhiều khi tối tạnh mưa chú lại ra không chừng .
- Thôi , trời mưa trơn trợt lắm . Nó đi đường bờ biền á , ngoài đó rong rêu không à . Có mấy con cá mất công nó đem ra , lỡ nó té gãy tay gãy chân thì khổ .
Tính nội hay lo xa , nên Phương nghe nội nói vậy lại phì cười .
- Dạ , thôi nội ăn cơm đi . Con tranh thủ ăn uống dọn dẹp cho xong . Trời mưa như vầy mà bật radio lên cho nội nghe cải lương . Còn con nằm ôm nội ngủ là sướng nhất đời rồi .
Nghe vậy nội lại mỉm cười hiền dịu nhìn cô .
- Thôi cái miệng lẽo mép đi . Cành lớn càng nịnh tao . Tao không có của đâu mà nịnh nha không .
Biết bà hay đùa nên cô cũng bễu môi giả vờ nói lẫy .
- Bộ thương nội là phải có của con mới thương được ạ ?
- Thôi thôi lo ăn đi , mưa kiểu này là mưa dầm luôn rồi . Tha hồ cho mày ôm tao ngủ đó .
Bữa ăn đơn giản nhưng ấm cúng của hai bà cháu trôi qua êm đẹp cho đến khi cô dọn mâm đồ ăn xuống nhà dưới . Nội cô cũng đi theo sau cô rồi nói .
- Mày còn học bài gì thì đi lên học đi . Để tao rửa chén cho .
- Thôi , có mấy cái chén à . Để con rửa cho nội .
- Thì có mấy cái chén nên tao rửa được . Đi lên trên học bài đi đừng có cãi .
Nói xong nội cũng đã ngồi xuống sàn chén . Vớ tay lấy cái gáo dừa múc nước mưa đã hứng được trong thùng sang thau chén giúp nội . Cô nhìn nội một lần nữa rồi lại nói .
- Vậy con lên trển làm bài tập cho xong . Đợi nội lên rồi bật radio nghe luôn nha nội .
- Ừ , mày đi lẹ đi , đứng đó nói hoài đi .
Nơi cô sống vẫn còn là một vùng quê hẻo lánh . Vì thế mọi người thường đi ngủ rất sớm . Hầu như trời vừa sụp tối tầm 6h chiều là ai nấy đều găng mùng đi ngủ hết cả rồi . Hôm nay trời lại mưa , nhìn màu trời đen kịt mà cứ ngỡ đã khuya . Nhưng không , bây giờ chỉ mới hơn 5h30 chiều thôi .
Thắp cây đèn dầu to tướng đặt phía góc bàn . Ngoài trời tuy không sáng nhưng như một thói quen cô lại mở toang cửa sổ nơi đặt bàn học cô . Cũng không biết cô đã làm bài tập được bao lâu . Vì chỉ khi cô nghe tiếng chú hai La đang gọi nội mình ở trước nhà thì mới ngẩng lên nhìn .
- Má Năm ơi , má Năm có nhà không má Năm ?
Vì lối rẽ vào nhà cô gần sát cái cửa sổ nơi cô đang ngồi nên cô liền nhìn thấy chú hai La trong tầm mắt . Nghe nội không trả lời cô nghĩ vì trời mưa nên nội không nghe chú hai gọi .
- Dạ chú hai kiếm nội con có gì không vậy chú ?
Chú hai La thấy cô ngồi đó thì liền nói tiếp .
- Cũng không có gì . Tại hồi sáng tao hứa cho bà cháu mày mấy con cá mà hồi chiều giờ mưa quá tao quên . Nội mày đâu rồi ?
- Nội con đang ở nhà sau đó chú . Vậy chú có đem cá ra không ? Để con đem xuống dưới cho nội rọng luôn ngày mai rồi mần sau .
Cô có nhìn thoáng qua , trên tay chú không có cầm gì hết . Nhưng vì chú nói đem cá ra cho hai bà cháu nên cô hỏi bâng quơ lại như thế . Chú hai La nghe cô hỏi thì lại nhìn xuống tay mình . Đột nhiên bây giờ ánh mắt chú khác lạ . Nó đanh lại , vẻ buồn rười rượi , thần sắc cũng nặng trĩu nỗi buồn đến kì lạ .
- Ờ , sao tao lại quên rồi ta . Thôi vậy tao về tao coi lại coi tao đem cá đi đâu rồi . Sao tự nhiên tao quên vậy ta .
Vừa nói chú vừa quay lưng đi . Cô khó hiểu những gì chú vừa nói . Lại càng khó hiểu hơn với nét gì đó lạ lẫm vừa xuất hiện trên gương mặt chú . Mãi nghĩ chuyện đâu đâu làm cô quên mất mình chưa chào chú . Vội nhoài người ra ngoài cửa sổ định chào chú thì thấy con đường rong rêu ngoài bờ biền vắng toanh . Chú vừa đi khỏi không tới 30 giây thì sao đi nhanh như vậy chứ . Ngoài trời màn mưa mỏng dính nhưng cũng đủ làm vơn đường thêm trơn trượt hơn . Ấy vậy mà chú có thể đi nhanh như vậy sao ?
Nhìn quanh một hồi cô cũng không tìm thấy được chú hai nên đành ngồi xuống tiếp tục học bài còn dang dở . Lát sau nội cô từ nhà dưới lên tới . Ngồi lên ván , dùng khăn lau chân mình cho sạch rồi nằm xuống đó .
- Nãy mày nói chuyện với ai vậy ?
Cô nghe nội hỏi , bản thân lại không suy nghĩ nhiều nên liền nói .
- Chú hai La đó nội . Chú ra đem cá cho bà cháu mình . Mà chú nói tự nhiên chú quên là để ở đâu nên chú đi về tìm lại rồi .
- Gì kì vậy ? Đem cá cho tao mà quên không biết bỏ đâu là sao ?
- Dạ , con cũng không biết nữa .
Nội cười hắt ra một cái vì nghĩ chú hai mới từng ấy tuổi mà đã đãng trí hơn mình rồi . Cả hai lại chìm vào im lặng , không gian xung quanh chỉ còn lại tiếng mưa rơi trên mái ngói nghe lộp cộp lộp cộp .
Đoán giờ này cũng hơn 6h rồi . Cô gấp vài quyển tập trên bàn rồi đứng lên định đóng cửa . Nhưng bây giờ cô lại thấy ánh dedn pin le lói của ai đó đang đi về hướng nhà mình . Ánh đèn càng ngày càng gần , tiếng bước chân lẹp xẹp cũng ngày càng rõ nét vội vã hơn . Nội lật đật ngồi dậy bới lại búi tóc rồi nhìn ra phía cửa sổ .
- Má Năm ơi má Năm .
- Ơi , ai đó .
Chưa thấy mặt là ai . Nhừn nghe ai gọi mình là nội lại trả lời ngay . Giọng nói này nghe có vẻ quen thuộc quá . Ngữ điệu có vẻ đang rất gấp rút một chuyện gì đó . Khi người đó đến gần cửa sổ cô mới nhận ra đó không ai khác chính là thím hai Thủy , là vợ của chú hai La .
- Thím hai mới ra chơi , để con mở cửa chó thím hai vô nhà nha . Đợi tạnh mưa rồi về .
Qua ánh đèn vàng của chiếc đèn dầu , cô lại nhìn thấy rõ vẻ mặt đau khổ , ánh mắt có lẽ cũng vì khóc mà đỏ ngầu đáng thương . Hình như thím lại đang khóc nấc nên chỉ nhìn nội cô mà không nói được gì . Nội cô lại nóng ruột không biết đã xảy ra chuyện gì nên bèn đi lại đứng cạnh cô rồi nói .
- Có chuyện gì vậy Thủy ? Làm gì nửa đêm mà chạy ra đây khóc lóc gì vậy ?
- Má Năm ơi , anh La .. anh La ảnh chết rồi má ơi .
Chú hai La là cháu của nội . Cả gia đình chú ai cũng mến nội cô nên ai cũng gọi nội cô bằng hai tiếng má Năm để thể hiện sự tôn trọng . Nội cũng vậy , nội cũng rất thương yêu gia đình chú Hai . Vậy nên giờ đây khi nghe thím hai Thủy báo tin dữ . Nội cũng không thể giữ nỗi bình tĩnh .
- Mày nói cái gì vậy Thủy ? Nó làm sao mà chết ?
Thím hai Thủy với vẻ uất nghẹn , hơi thở vì vội vã nên hổn hển không đều nhịp . Nghe nội cô hỏi , thím cũng mếu máo đáp
- Hồi chiều ảnh đi công việc xui rủi gặp tai nạn . Ảnh bị xe lớn cán chết rồi má ơi .
- Cái gì ? Giờ nó đang ở đâu . Tao .. để tao thay đồ rồi đi gặp nó liền .
- Dạ , lúc chiều đưa vào bệnh viện là ảnh chết trên đường luôn rồi má . Đợi làm thủ tục báo tử xong xuôi con mới ra báo cho má hay . Má thay đồ đi , con chờ má đi luôn nha má .
Hai người vì tin dữ kia mà đối đáp luân phiên nhau . Không ai để ý nét mặt trắng bệch của cô lúc này . Mắt cô nhìn vào khoảng không mà như đứng tròng chết lặng . Tay chân cô đột nhiên phát lạnh tanh . Không phải vì trời mưa ngoài kia mà là vì tin sốc cô vừa nghe được . Nội thấy cô cứ mãi đứng yên một chỗ , không nói cũng không cử động nên liền hỏi chuyện .
- Mày sao vậy Phương , đứng trơ ra đó làm gì ? Không mau đi thay đồ đi con .
Cô nghe nhưng vì chưa hoàn hồn lại được vẫn cứ thừ ra đó . Còn nội vừa thúc giục cô xong , vừa quay mặt đi, như nhớ ra chuyện gì đó nội liền quay lại lay người cô rồi cẩn trọng hỏi lại .
- Phương , lúc nãy mày nói mày gặp ai .
Lúc này cô mới chuyển ánh nhìn sang nội rồi lên tiếng .
- Là chú hai La .
- Con nói gì ?
Thím hai Thủy nghe xong thì trợn mắt không tin nên hỏi lại cô . Nội cô lúc này mới tả hỏa .
- Đi , tao cũng không yên tâm để mày ở nhà . Cứ đi theo tao qua nhà chú hai mày đi rồi tính tiếp .
Nói rồi nội kéo tay cô vào thay quần áo . Cả ba người nhanh chóng đội mưa đi sang nhà chú hai La ngay lập tức . Đến nơi cô thấy đã có rất đông người tập trung trước cửa nhà chú thím . Ngoài khoảng sân cũng đã được mọi người dựng rạp chuẩn bị làm đám tang . Bàn ghế cũng đã được bày biện sẵn ra hết thảy . Đến lúc này , bước chân cô chợt đứng sững ngoài thềm ba mà không dám vào trong . Cứ nghĩ đến cảnh sẽ gặp lại vong hồn chú hai một lần nữa chắc cô sẽ ngã quỵ vì sợ hãi mất .
Thấy cô cứ đứng yên không chịu đi vào , nội cũng hiểu có lẽ cô đang sợ . Nội nhìn quanh ở đây cũng toàn người quen nên để cô ngồi ngoài sân chắc cũng không sao . Nghĩ vậy nội lại nói .
- Mày không dám vô thì ngồi ngoài này chờ tao đi . Tao tranh thủ vô chỉ cho thím hai mày vài chuyện rồi tao dắt vêd . Nhớ ở yên đây đừng đi đâu nghe không ?
- Dạ con biết rồi , nội cứ vô trỏng đi . Con ngồi ở đây đợi nội là được rồi .
Nội chỉ tay về hướng cái bàn phía giữa sân rồi hất mặt ra hiệu cho cô ngồi vào đó . Cô nghe lời lui ngay sang bàn phía kia ngồi xuống chờ nội .
Ngoài trời mưa có rỉ rả rơi xuống mái ngói mghe lốc cốc . Cũng không biết bây giờ là mấy giờ nhưng trời đêm đã ngày càng dày đặc . Từng cơn gió mang cái lạnh thấu xương rít lên từng cơn dữ dội . Lúc nãy còn lác đác vài người ngồi ngoài bàn giống như cô . Còn bây giờ họ đã tập trung vào trong nhà để xem tẩn liệm chú hai La .
Tiếng trống tùng tùng vang lên trong đêm đen tĩnh mịch . Tiếng khóc của thím hai Thủy như xé tan cả màn mưa ngoài kia . Cô ngồi ngoài sân bỗng cảm thấy lạnh . Lạnh đến nỗi cô phải cô rúm người lại . Hai tay liên tục chà sát để giữ hơi ấm . Bỗng nhiên lưng cô có chút ấm áp như thể được quấn chăn . Giật mình quay ngoắc ra sau cô mới thấy một người đàn ông lạ mặt khoảng tầm dưới 30 tuổi vừa khoắc lên vai mình một cái áo dày cộm .
- Dạ , con cảm ơn chú .
- Sao lại là chú ? Gọi anh được rồi . Tôi mới 26 tuôi thôi . Cứ gọi tôi là anh Duy .
Duy rất tự nhiên đi đến cái ghế đối diện cô rồi ngồi xuống đó . Trời mưa đêm lạnh đến thế mà anh chỉ mặt một chiếc áo phông màu trắng , cùng cái quần jean dài màu ngả xám . Thấy Duy cứ nhìn mình rồi mỉm cười . Cô thấy ngại lắm nên tìm chuyện để hỏi .
- Anh không lạnh sao ?
- Không , tôi cũng quen với thời tiết này rồi .
- Tôi khoác áo của anh cũng hơi bất tiện nên thôi tôi trả lại cho anh nè .
Cô cầm cái áo đưa đến cho Duy . Duy lâc đầu không nhận rồi đẩy lại phía cô .
- Không , em khoác đi kẻo bệnh . Nãy giờ thấy em cứ run cầm cập thế kia mà còn ngại làm gì .
- Nãy giờ sao tôi lại không thấy anh ?
- Tôi ở bên trong xem mặt chú lần cuối . Tôi thấy em từ sớm rồi . Nhưng bây giờ tôi mới ra bắt chuyện thôi .
- Anh có quan hệ như thế nào với chú hai La vậy ?
Vừa hỏi xong , Duy vẫn chưa kịp trả lời thì ta chân cô lại run lẩy bẩy . Gương mặt phút chốc xanh xao như kẻ thiếu máu . Ánh mắt cũng nhắn nghiền rồi quay đi hướng khác cúi đầu lẩm bẩm .
- Đừng nhát con , chú hai ra đi thanh thản đừng dọa con .
Hóa ra cô đang nói chuyện với Duy , nhưng ánh mắt lại lia tới phía thềm nhà . Cô thấy rất rõ ràng là chú hai La đang ngồi đó nhìn cô rồi gục đầu khóc . Lát sau ngẩng đầu lên cô mới thấy hết vẻ kinh sợ chết khiếp kia . Đầu chú toàn một màu đỏ thẫm của máu . Một bên đầu đã hóp vào rách toạt kinh dị . Khóe mắt trái có lẽ cũng bị rách nên tròng mắt cũng lộ ra hết một màu trắng xóa .
Duy thấy cô cứ gục đầu nói thầm gì đó nên liền hỏi .
- Em sao vậy ?
- Chú hai .. chú hai La đang .. chú đang ngồi ở đó .
Duy nhìn theo hướng tay cô chỉ thì quả thật đã nhìn thấy chú hai La ở đó . Nhưng lạ nhất là khi chú bắt trọn tầm nhìn của Duy thì ngược lại chú lại sợ hãi . Vong hồn chú hai đang ngồi yên ổn ở đó thì bị cái nhíu mày của Duy làm cho giật mình rồi biến mất . Bây giờ Duy mới quay sang cô rồi nhỏ giọng .
- Đâu có ai , em quay lại nhìn xem . Không có ai cả .
- Không , là chú hai , chú hai đang ở đó .
- Tôi nói không là không , em nhìn thử xem nào .
Duy nhướng người sang quay người cô lại . Cô dần hé mắt nhìn về hướng bậc thềm thì quả thật không thấy chú hai đâu nữa .
- Lúc nãy tôi thấy chú hai đang ở đó . Tôi không nói dối đâu .
- Tôi cũng đâu nói em đang nói dối đâu . Bây giờ không sao rồi , em bình tĩnh lại chưa ?
Phía trong nhà , cô ba Lùn đang đi ra phía cô . Trên tay còn cầm mâm trà nóng .
- Sao con không vô nhà cho ấm đi Phương . Ngoài này gió lạnh , không khéo ngày mai bệnh đó .
- Dạ cũng không lạnh lắm đâu cô ba . Con ngồi đây đợi nội .
- Không ngồi đây với con hả ? Má năm bình thường đâu có để con ở một mình bao giờ .
- Dạ không , có anh Duy ngồi cùng con đó chứ .
Vừa nói cô vừa chỉ tay về ghế ngồi của Duy . Nhưng cô lại lần nữa giật mình thản thốt vì Duy đã đi đâu mất .
- Lúc nãy còn ngồi đây mà . Đi đâu mà nhanh vậy nè .
- Con nói ai ? Duy nào ? Con có bạn trai rồi à ?
- Dạ không đâu cô ba . Con cũng không biết anh ấy là ai nữa . Nhưng mà ảnh nói ảnh cũng đến xem mặt chú hai lần cuối nên chắc cũng là con cháu trong nhà thôi à .
- Đâu có ai tên Duy . Trong nhà toàn cô dì chú bác thôi mà . Có mình con là vai cháu thôi đó .
Lờ khẳng định của cô ba làm cô hoang mang thêm vài phần nên lời nói cũng ấp úng hẳn lên .
- Vậy .. vậy ..
- Không sao , chắc là hàng xóm qua chia buồn cũng nên . Thôi con ngồi đây đợi má Năm đi . Cô ba vào trong coi phụ gì được thì phụ một tay đây .
- Dạ , cô ba cứ đi đi . Chắc là nội con cũng sắp ra rồi .
- Ừ , con uống trà nóng đi cho ấm người .
- Dạ con cảm ơn .
Cô ba đã đi vào trong , cô quay sang rót ra một ly trà còn phảng phất khói rồi nhấp môi cho ấm . Trong đầu cô không hiểu sao lại cứ nghĩ đến người anh tên Duy kia . Không biết tự dưng biến mất không lời chào như vậy là có ý gì .
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co