Truyen3h.Co

Tình nhân cũ

Part 29 - 32

UniJung

 29

"Dừng, dừng tay, Trịnh Duẫn Hạo." Hơi thở của Kim Tại Trung đã bắt đầu dồn dập.

"Bảo bối chẳng lẽ không thoải mái sao?" Trịnh Duẫn Hạo cũng không ngẩng đầu lên, tiếp tục ở trên người Kim Tại Trung lưu lại dấu ô mai.

"Đi con mẹ nó bảo bối, Trịnh Duẫn Hạo, anh nhất định muốn làm với tôi thì buông ra trước nói sau." Kim Tại Trung lắc lắc thân thể, "Lão tử không thích chơi cưỡng gian."

"Em trước kia lại rất thích anh gọi như vậy, mỗi lần gọi em là bảo bối, em sẽ đem anh hút càng nhanh, anh đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ loại cảm giác này." Trịnh Duẫn Hạo ghé vào bên tai Kim Tại Trung nói, phiến tình vô cùng, Kim Tại Trung đỏ mặt cảm thấy một nơi khác của mình lại bất ngờ đứng lên, "Nếu em không chạy, anh đương nhiên sẽ thả em, chỉ là em hiện tại không còn ngoan ngoãn giống như trước kia nữa, em nói vi phu làm thế nào để tin tưởng em đây?"

"Hừ, muốn làm, có thể, tôi phải ở trên mặt." Kim Tại Trung lấy lui tìm tiến.

"Mặt trên? Thì ra bảo bối hiện tại lại thích loại hình cưỡi ngựa này, vi phu ngay lập tức thỏa mãn em." Trịnh Duẫn Hạo tà cười cầm lấy bôi trơn ở đầu giường, nặn vào trong tay mình, hướng đến mật huyệt phía sau của Kim Tại Trung tìm kiếm.

"Thao, đi con mẹ nó cưỡi ngựa, lão tử phải làm công, lão tử là công!" Kim Tại Trung một bên lui về phía sau, một bên tránh bàn tay của Trịnh Duẫn Hạo.

"Ngoan, em không có kinh nghiệm mặt trên, anh sẽ cẩn thận, sẽ không bị thương, Tại Trung, Tại Trung, nghĩ lại chúng ta trước kia, trước kia em rất yêu anh, anh cũng rất yêu em, Tại Trung. . . . . ." Trịnh Duẫn Hạo ở bên tai Kim Tại Trung than nhẹ, thanh âm cũng trở nên ôn nhu, làm cho Kim Tại Trung trong nháy mắt lại thất thần, cũng thật sự bắt đầu nhớ lại lúc trước, cho đến khi Trịnh Duẫn Hạo hướng tới mật huyệt tham nhập một ngón tay, dị vật xâm nhập xa lạ làm cho Kim Tại Trung tỉnh táo lại, Trịnh Duẫn Hạo tên ma quỷ này, thiếu chút nữa liền bị hắn mê hoặc .

Kim Tại Trung tỉnh táo lại liền tiếp tục phản kháng, Trịnh Duẫn Hạo vốn nghĩ đến đã muốn bắt được Kim Tại Trung không nghĩ tới cậu sẽ lại phản kháng, bị Kim Tại Trung đá một cái trở tay không kịp ngã ra phía sau, Kim Tại Trung cũng thuận thế theo đầu giường bên kia lăn xuống, ra sức giãy hai tay bị trói buộc, có thể là vì hiệu quả trước đó, lần này cậu lại thật sự tháo ra được, hai tay khôi phục tự do, Kim Tại Trung lập tức đem áo tắm bao lấy thân thể, sau đó nắm lấy đồ vật trong tầm với ném tới chỗ Trịnh Duẫn Hạo ngăn cản hắn tới gần, một lần nữa tìm kiếm thẻ phòng vừa rồi không biết bị Trịnh Duẫn Hạo ném tới chỗ nào.

Trịnh Duẫn Hạo tránh né đồ đạc Kim Tại Trung ném tới, không nghĩ tới đều đã đến loại trình độ này mà Kim Tại Trung cư nhiên còn phản kháng, thật sự một chút tình cảm đối với hắn cũng không còn sao? Cho dù như thế, anh cũng sẽ mang em trở lại bên cạnh anh!

Trịnh Duẫn Hạo tránh thoát thứ cuối cùng Kim Tại Trung ném tới, đứng ở trước mặt cậu, lúc này Kim Tại Trung đã tìm được thẻ phòng hắn vứt đi lúc nãy, đắc ý giơ lên trước mặt hắn sau đó liền chạy ra cửa, Trịnh Duẫn Hạo bắt được tay Kim Tại Trung, lưng áp sát vào phía sau, Kim Tại Trung cũng thuận thế một cái xoay người né tránh, đùa à, vài năm nay cậu cũng rèn luyện thể lực, ở khoảng cách gần muốn vật ngã cậu cậu vẫn có thể ngăn được, Trịnh Duẫn Hạo lúc này một thân không áo, chỉ cần mở cửa chạy ra ngoài, cậu lập tức có thể trốn thoát.

Hạ quyết tâm, Kim Tại Trung nhanh chóng di chuyển đến cạnh cửa, lúc này không có dép lê vướng chân, hành động cũng nhanh lên rất nhiều."Tích" một tiếng., rốt cuộc cũng tìm được cơ hội, Kim Tại Trung lách mình ra khe cửa. Đứng ở cửa kéo lại áo tắm vừa rồi bị Trịnh Duẫn Hạo nắm, lúc này Kim Tại Trung đi chân không, trên người chỉ có cái áo tắm vừa mặc vào, tóc lộn xộn, trên cổ, trên ngực đều có không ít dấu hôn, vẻ mặt ửng hồng giống như bộ dáng vừa được yêu thương xong. Vỗ ngực thở hổn hển, vừa rồi thoát khỏi Trịnh Duẫn Hạo đã mất một phen khí lực. Đang lo như thế nào đi ra ngoài, với bộ dáng này mà đi ra ngoài ngày mai nhất định sẽ lên tiêu đề tạp chí! Vừa chuyển đầu lại phát hiện Trầm Xương Mân cùng Phác Hữu Thiên trong tư thế nhìn mình chằm chằm, rốt cục vẫn là Trầm Xương Mân phản ứng trước tiên.

"Ca! Anh không sao chứ, em đi đặt phòng anh trước đi thay quần áo đi." Trầm Xương Mân đi đến bên người cậu, đưa cái túi đang cầm trong tay cho cậu.

"Ừ." Kim Tại Trung khoát tay ý bảo mình không có việc gì.

"Ách, cái kia, Tại Trung, Duẫn Hạo nó không làm gì cậu chứ?" Phác Hữu Thiên ngượng ngùng vuốt cái mũi.

"Nói cho Trịnh Duẫn Hạo, cách tôi xa một chút, nếu không tôi tố cáo hắn tội quấy nhiễu tình dục! Cùng lắm thì cùng thân bại danh liệt." Kim Tại Trung nghiến răng nghiến lợi mà nói làm cho Phác Hữu Thiên đánh cái rùng mình thật sâu.

Tắm rửa xong, mặc quần áo Trầm Xương Mân mang đến, nhưng dấu hôn trên cổ và ở xương quai xanh căn bản che không được, Kim Tại Trung bực bội đấm lên bồn rửa tay, sắc mặt không tốt ra khỏi phòng tắm, Trầm Xương Mân còn ngồi ở sô pha cao cấp chờ cậu.

"Ca. . . . . ." Trầm Xương Mân đang muốn hỏi cái gì, lại bị Kim Tại Trung ngăn lại .

"Đám cáo già bên kia đã sắp xếp xong hết chưa?" Kim Tại Trung đốt một điếu thuốc, cậu đã thật lâu chưa hút thuốc lại.

"Ân, yên tâm đi ca, đều sắp xếp ổn thỏa cả rồi, nếu không có gì ngoài ý muốn, hạng mục kia cáo già sẽ để chúng ta làm." Trầm Xương Mân dừng một chút, vẫn quyết định hỏi một câu: "Tại Trung ca, Trịnh Duẫn Hạo anh ta vừa rồi không làm chuyện kia với anh chứ?"

"Hừ, hắn muốn làm cũng phải nhìn xem hắn có cái bản lĩnh kia hay không." Kim Tại Trung phun ra khói thuốc, nghiêm khắc hiện lên một tia ngoan lệ.

Trầm Xương Mân không khỏi phiền não, Trịnh Duẫn Hạo hiện tại biến thành bộ dáng gì rồi a, "Ca, vừa rồi Phác Hữu Thiên còn hỏi em hai người có phải là có hiểu lầm gì không, hai người trước kia rõ ràng rất yêu nhau, vài năm nay anh đã làm cái gì, vì sao anh lại đột nhiên biến mất như vậy, ca, có phải hay không thực sự có hiểu lầm gì a?"

"Có thể hiểu lầm cái gì, tôi không phải đã sớm nói với cậu. Cậu như thế nào lại đi nói chuyện với Phác Hữu Thiên?"

"Em còn chưa kịp nói anh lại đột nhiên lao tới ."

"Về sau ai hỏi cậu cũng nói không biết, không cần phải xen vào chuyện của bọn họ."

"Ca!"

"Tôi tự mình biết xử lý thế nào, cậu yên tâm đi, tôi hiện tại thầm nghĩ phải đem kế hoạch làm xong sau đó mang tiểu Tá đi Mĩ, sống thật tốt. Cậu đi về trước trông tiểu Tá, tôi đêm nay không về , ngày mai buổi sáng cậu tới đón tôi, trước hết kêu người đem vài thứ này đến cho tôi." Kim Tại Trung cầm lấy sổ ghi chép trên bàn xoát xoát viết vài chữ.

30

Khi Phác Hữu Thiên rốt cục lấy được thẻ phòng ở dưới đại sảnh đi lên mở cửa phòng thì thứ đầu tiên nhìn thấy đó chính là phòng ốc hỗn độn một đống, quần áo cùng cách bài trí ban đầu của khách sạn tán loạn tùng phèo, xem ra vừa rồi thật đúng là hai người ' đại chiến ' một hồi, Trịnh Duẫn Hạo mặc áo tắm ngồi ở trên sô pha đang uống rượu.

Phác Hữu Thiên đi vào vừa thấy, không thấy thì không sao, vừa thấy hắn thiếu chút nữa ôm bụng cười đến chết, chẳng mấy khi có người nhìn thấy trên mặt Trịnh đại thiểu cư nhiên lại có một vết thương bầm tím, chỉ sợ còn chưa kịp đụng tới Trịnh đại thiểu tay đối phương đã bị trật khớp, Kim Tại Trung hiện tại quả nhiên không phải ngồi không, xem ra mình về sau cũng phải cẩn thận, Phác Hữu Thiên âm thầm nhắc nhở chính mình, lúc này Trịnh Duẫn Hạo ngoại trừ trên mặt ở khóe miệng vốn dĩ vết xanh tím còn chưa tan, trên khóe mắt lại có thêm một miệng vết thương, một phải một trái có cảm giác rất dữ tợn. Bất quá nhìn biểu tình lo lắng kia của Trịnh Duẫn Hạo, Phác Hữu Thiên cũng sẽ không ngốc đến mức hiện tại còn động thủ trên đầu thái tuế [xúc phạm người có uy quyền], cho nên hắn cực kỳ nhiệt tâm mà dâng lên trứng luộc cùng với thuốc dán.

Trịnh Duẫn Hạo tự nhiên biết Phác Hữu Thiên nội tâm đã sớm cười đến lật thuyền , sắc mặt không tốt đoạt lấy trứng luộc lăn lên mắt, nhưng đau đớn này vẫn làm cho hắn nhịn không được co rút khóe miệng cùng khóe mắt, Kim Tại Trung này, thật sự là xuống tay tuyệt không lưu tình, nhưng mà chỉ cần hai lần này, tuyệt đối sẽ không có lần thứ ba ! Nghĩ tới cuộc điện thoại vừa mới gọi xong, ngày mai buổi sáng nhìn thấy Kim Tại Trung, vẻ mặt của cậu nhất định sẽ phi thường đáng yêu, Trịnh Duẫn Hạo nghĩ không khỏi giơ giơ lên khóe miệng, lại tác động miệng vết thương, làm cho tươi cười của hắn trở nên cổ quái, Phác Hữu Thiên tự nhiên biết hắn đang suy nghĩ cái gì, chỉ có thể yên lặng vì Kim Tại Trung cầu nguyện.

Ở trong phòng tắm vừa tắm rửa vừa dùng thân thể đem Trịnh Duẫn Hạo giết 100 lần, rốt cục đem chính mình đã giải quyết gọn gẽ nằm trên giường, Kim Tại Trung nhắm lại hai mắt đã muốn lim dim, lại lập tức lấy lại tinh thần, trong đầu óc toàn bộ đều là thân thể trần trụi vừa rồi của Trịnh Duẫn Hạo. Được rồi, tuy rằng hận không thể đem Trịnh Duẫn Hạo lăng trì, nhưng vừa rồi nhìn đến Trịnh Duẫn Hạo trần truồng lại không thể không thừa nhận ở sâu trong nội tâm có một chút meo meo rung động. . . . . . Buổi tối bị Trịnh Duẫn Hạo khiêu khích, cũng không biết đã mất đi bao nhiêu tinh lực mới đem xúc động cưỡng chế xuống, nghĩ nghĩ, tay Kim Tại Trung sẽ không tự giác mà cầm lấy tiểu huynh đệ dưới khố hạ của mình, trong đầu là hình ảnh cùng Trịnh Duẫn Hạo giao triền lúc trước.

"A. . . . . ." Bạch dịch đều bắn vào trong tay, Kim Tại Trung mới hồi phục tinh thần lại ý thức được chính mình đang làm cái gì, "Chết tiệt!" Kim Tại Trung hung hăng mắng một tiếng, căm giận trong bóng tối đi tới toilet. . . . . .

Buổi sáng, Kim Tại Trung ở trước gương soi một lần lại một lần, quần tây hưu nhàn chiếm chín phần màu vải kaki, áo sơ mi hoa văn chấm tròn trừu tượng cùng với cổ áo màu trắng, ở hai bên vai lại có thêm hai cái đai MCM màu xanh lá mạ, ở trên gương mặt vốn dĩ trẻ con của Kim Tại Trung, như một thiếu niên 17 tuấn lãng tràn đầy sức sống, khăn lụa trên cổ Kim Tại Trung di chuyển một lần lại một lần, sau khi xác định dấu hôn trên cổ đều che khuất, mới vừa lòng mà đi ra khách sạn, tuy rằng cách ăn mặc quá mức khoa trương quá mức thời thượng này không phải là phong cách cậu hay mặc, nhưng nếu mặc tây trang mà trên cổ lại mang khăn lụa thì càng dễ dàng bị xem trở thành quái vật, Trịnh Duẫn Hạo, anh chờ đó cho tôi!

Khi Kim Tại Tá chứng kiến cách ăn mặc thời thượng như người mẫu bước sàn chữ T này, thì trong đầu hiện lên ba chữ đầu tiên đó là không bình thường, mùa hè nóng như vậy còn choàng khăn cái gì, không sợ bị phỏng! Kim Tại Tá đương nhiên không biết nguyên nhân, nhưng nếu trên cổ không choàng cái gì đó, loại thời tiết này, cậu như thế nào đi ra ngoài gặp người, thấy Kim Tại Tá khóe miệng run rẩy, Kim Tại Trung tâm tình tốt đùa nhóc.

"Trưng ra cái mặt này làm gì, đây chính là mốt mới nhất của nhà thiết kế người Anh, ngày hôm qua vừa mới công bố trong buổi diễn thời trang, hôm nay lại nằm trong tay lão ba, lão ba lợi hại không." Kim Tại Trung nói xong còn làm cái tư thế vén vén tóc, động tác suất khí vô cùng.

"Please, con cái cũng đã lớn thế này, muốn mặc thành như vậy là định đi câu dẫn người sao? Ba không phải nói ba đối với mẹ con thực chung thủy. . . . . ."Kim Tại Tá hai tay ôm cánh tay, vẻ mặt khinh thường.

"Lòng của ba đối với mama con đương nhiên là hết sức chân thành có thiên địa chứng giám, nhưng mà cái này cũng đâu liên quan đến việc lão ba thích hưởng thụ ánh mắt của người khác nhìn mình, chờ con lớn lên sẽ hiểu." Kim Tại Trung cười cười xoa xoa mái tóc mềm của Kim Tại Tá.

". . . . . ." Kim Tại Tá không nói gì mà cho Kim Tại Trung một cái xem thường, đối với Trầm Xương Mân đang lái xe ở ghế trước nói "Chú Xương Mân, chú ngàn vạn lần đừng học Trung Trung." Trầm Xương Mân cười cười nhìn thấy hai cha con ở phía sau đang trêu chọc nhau, cũng liền trở nên vui vẻ. Kim Tại Tá tuy rằng trưởng thành sớm làm lòng người đau, nhưng lại là một kết quả hài lòng.

Quả nhiên tới công ty, cách ăn mặc hoàn toàn phản nghịch quá trình sinh trưởng của Kim Tại Trung lập tức trở thành tiêu điểm. Đem Kim Tại Tá đưa đến văn phòng, nhìn xem thời gian, cảm thấy không sai biệt lắm gọi cho cáo già kia một cuộc điện thoại, Kim Tại Trung cầm di động đi vào chỗ yên lặng trên hành lang, đang muốn quay số điện thoại, Trầm Xương Mân lại cầm báo sáng vội vàng đi tới.

"Ca, anh xem!"

"Chuyện gì lại trưng ra vẻ mặt hoang mang như vậy." Kim Tại Trung cầm lấy báo, mới vừa nhìn đến tiêu đề liền trừng lớn hai mắt, "Mẹ nó, Trịnh Duẫn Hạo chết tiệt."' Cục trưởng thành phố Vương XX rạng sáng đêm qua làm việc hủ bại bị báo chí biết được hiện tại đang bị cắt chức điều tra, quan viên chính phủ bị liên lụy có trên mười người, trước mắt còn chưa xác định được có xí nghiệp nào liên quan đến chuyện này, xin quý vị hãy chờ vào tin tức tiếp theo của chúng tôi, ảnh chụp bên dưới bài báo rõ ràng là rạng sáng 4 giờ, Vương cục trưởng ôm mặt lao ra cửa khách sạn.' Kim Tại Trung thậm chí phải không ngừng chống đỡ thân thể, nếu bị tra ra được chuyện tối hôm qua, KIM nhất định cũng vô pháp lo cho chính mình, lại đừng nói tới hạng mục khác, nếu cứ tiếp tục điều tra xuống chắc chắn không thể bưng bít được gì, không nghĩ tới Trịnh Duẫn Hạo thế nhưng lại đi một bước tàn nhẫn như vậy, Kim Tại Trung nắm chặt nắm tay, gân xanh trên trán cũng bởi vì phẫn nộ mà có vẻ càng thêm dữ tợn.

"Ca, làm sao bây giờ? Bất quá tối hôm qua, em để MB kia rời đi lúc 2 3 giờ. Nhưng người tham gia bữa tiệc hôm qua đều bị đưa lên mặt báo, cho nên không chắc sẽ không đem KIM nói ra, em đã an bài người đi hỏi thăm, trước mắt còn chưa có tin tức gì."

"Gọi điện thoại cho Trịnh Duẫn Hạo, tôi muốn gặp hắn." Kim Tại Trung cơ hồ đem tờ báo vò thành một đống.

"Không cần gọi, tôi đang ở đây, xem ra chúng ta thật đúng là tâm lý tương thông." Kim Tại Trung cùng Trầm Xương Mân xoay người, thấy Trịnh Duẫn Hạo cùng Phác Hữu Thiên đang hướng bọn họ đi tới, Trịnh Duẫn Hạo còn dán miếng băng hình mặt cười ở vết thương chỗ khóe mắt làm cho tươi cười vốn dĩ anh khí của hắn mang theo vài phần hương vị buồn cười.

31

Trong phòng họp nhỏ của KIM, Kim Tại Trung cùng Trịnh Duẫn Hạo mặt đối mặt ngồi, trong không khí ánh mắt giao phong vốn dĩ thế lực ngang nhau, lại bởi vì vấn đề trang phục, khí thế Kim Tại Trung ngược lại yếu đi vài phần, Kim Tại Trung trên mặt tràn đầy phẫn nộ, Trịnh Duẫn Hạo trên mặt cũng một bộ tươi cười xấu xa.

"Đê tiện vô sỉ." Kim Tại Trung nghiến răng nghiến lợi hận không thể cầm lấy cà phê ném qua, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.

"Anh có thể không đê tiện không hổ thẹn sao, đây đều là em bức anh, Tại Trung. Em đã chính thức xúc phạm đến điểm mấu chốt của anh" Trịnh Duẫn Hạo đột nhiên lấy tay kéo xuống khăn lụa trên cổ Kim Tại Trung, lộ ra dấu hôn tối hôm qua hắn lưu lại. "Dấu vết xinh đẹp như vậy tại sao phải che, sợ bị người khác nhìn thấy sao? Em xem em lưu lại cho anh, anh cũng chưa che." Trịnh Duẫn Hạo chỉa chỉa khuôn mặt mình. Vô nghĩa, trên mặt nếu anh muốn che đi thì chỉ có thể mang mặt nạ ra đường a, Kim Tại Trung trở mình cho cái xem thường, đoạt lấy khăn lụa một lần nữa quàng lên.

"Trịnh Duẫn Hạo, anh rốt cuộc muốn làm cái gì, vì sao cứ luôn nhằm vào KIM." Kim Tại Trung thu lại biểu tình, quyết định vẫn là nói rõ ràng, không nghĩ lại cùng Trịnh Duẫn Hạo dây dưa thêm nữa.

"Anh nghĩ muốn cái gì Tại Trung em thật sự không biết? Anh vì sao lại nhằm vào KIM? Tại Trung, anh chỉ muốn em trở lại bên cạnh anh." Trịnh Duẫn Hạo sắc mặt cũng vô cùng nghiêm túc.

"Không có khả năng, chuyện của chúng ta đã sớm là quá khứ. Những chuyện trước kia tôi đã sớm quên, người luôn hướng về phía trước, Trịnh Duẫn Hạo, anh muốn loại người nào lại không có, làm gì cứ phải bức tôi như vậy." Kim Tại Trung nhìn vào Trịnh Duẫn Hạo, hy vọng hắn hiểu rõ lời nói của mình.

"Anh muốn loại người nào lại không có, nhưng anh chỉ muốn em, Kim Tại Trung, nếu em không để ý đến KIM, anh cũng không ngăn cản." Trịnh Duẫn Hạo nhàn nhã nhấp một ngụm cà phê, chính là bộ dáng cao cao tại thượng không ai bì nổi này! Khiến người ta thực chán ghét. Kim Tại Trung hận đến nghiến răng nghiến lợi, lại không biết nên nói cái gì tiếp theo.

"Muốn ngăn lại cũng có thể, phần kế hoạch hợp tác này em phải đáp ứng hơn nữa phải tự mình cùng anh phụ trách, anh cam đoan chuyện mấy con cáo già chính phủ lần này sẽ không liên lụy đến em, cũng sẽ không liên lụy đến KIM." Thấy Kim Tại Trung nửa ngày không nói lời nào, Trịnh Duẫn Hạo đưa tay cầm hợp đồng đưa cho Kim Tại Trung. Hiện tại không đáp ứng cũng không sao, chỉ cần có thể sớm chiều ở chung, còn sợ bắt không được em, Trịnh Duẫn Hạo lại nhấp một ngụm cà phê, chặn lại khóe miệng đang nhếch lên.

Kim Tại Trung cầm lấy hợp đồng, rõ ràng chính là dự án hợp tác làng du lịch Nhật bản lúc trước, Kim Tại Trung nhíu nhíu mày, Trịnh Duẫn Hạo có bệnh sao? Chỉ vì làm cho KIM đồng ý hợp tác dự án này, làm cho chính mình phụ trách mà lại hao tâm khổ tứ lớn như vậy? Mục đích của hắn thật sự chỉ là mình thôi sao? Nếu không ký, KIM kế tiếp phải đối mặt với loại chuyện không thể chống đỡ nổi, không thể làm cho tiểu Tá cùng Xương Mân phải lo lắng nữa, nhưng nếu ký, chính mình mỗi ngày sẽ phải đối mặt với khuôn mặt đáng ghét của Trịnh Duẫn Hạo. Cân nhắc trên dưới, Kim Tại Trung vẫn chọn ký kết hợp đồng, chỉ cần mình cẩn thận một chút, cố thủ , Trịnh Duẫn Hạo cũng không thể làm gì, Kim Tại Trung nắm nắm tay nghĩ.

Đuổi đi Trịnh Duẫn Hạo cùng Phác Hữu Thiên, Kim Tại Trung buồn bực ngồi ở phòng họp cầm lấy tóc, Trịnh Duẫn Hạo đáng ghét!

"Tại Trung ca, Trịnh Duẫn Hạo không làm khó dễ anh chứ." Trầm Xương Mân đi vào, lo lắng hỏi.

Kim Tại Trung dùng ánh mắt chỉ bản hợp đồng trên bàn trả lời Trầm Xương Mân.

"Ca, anh ký hợp đồng? Vậy anh thật sự muốn đích thân phụ trách? Đi theo Trịnh Duẫn Hạo đến Nhật Bản?"

"Ân, cuối tuần sẽ xuất phát." Kim Tại Trung vô lực gật gật đầu, "Không ký KIM liền xong, nếu Trịnh Duẫn Hạo đã ngoan tuyệt như vậy, tôi đây liền cùng hắn, hừ, lại làm cho hắn ăn thêm vài cái đấm nữa."

"Vậy tiểu Tá làm sao bây giờ? Muốn em đi với anh không?"

"Không cần, tôi sẽ thường xuyên trở về, đến lúc đó lại nhìn tình huống cụ thể một chút, tiểu Tá thì cậu cứ đến nhà tôi ở rồi trông chừng nó , tiếp tục đưa đến nhà trẻ đi, tôi không muốn để nó cùng Trịnh Duẫn Hạo tiếp xúc nhiều. Cậu lần trước không phải nói học trưởng Kim Tuấn Tú kia của cậu tốt nghiệp thạc sĩ muốn tới đây thực tập sao, tạo cơ hội đưa cậu ta về đây đi, vừa lúc có thể học thêm một chút."

"Nhưng mà ca. . . . . ."

"Không có nhưng mà, cậu phải ở lại quản lý KIM, Tuấn Tú tôi tốt xấu cũng gặp qua vài lần, gọi cậu ta đến cũng không thành vấn đề, chuyện của tôi cùng Trịnh Duẫn Hạo tôi không muốn để những người trong công ty biết."

"Vâng, em đã biết, em chút nữa sẽ gọi cho Tuấn Tú ca."

"Ừ, cậu làm gì thì mau đi làm đi, tôi ngồi lại một lát ." Kim Tại Trung lại đem chính mình vùi vào trong ghế dựa, nhắm hai mắt lại. Trầm Xương Mân bất đắc dĩ lắc lắc đầu, đứng dậy rời khỏi.

"Hợp đồng ký xong?" Phác Hữu Thiên đi ở phía sau Trịnh Duẫn Hạo, cười đến vẻ mặt hồ ly.

"Có Trịnh Duẫn Hạo tôi ra ngựa lại làm không xong chuyện?" Trịnh Duẫn Hạo ngoắc ngoắc khóe miệng.

"Thiết, tối hôm qua còn không phải bị Tại Trung đánh thành như vậy đến cả ăn vào miệng cũng không xong." Phác Hữu Thiên cầm lấy hợp đồng nhỏ giọng nói thầm.

"Cậu nói cái gì?"

"Không, không có gì. Vậy đi Nhật Bản tôi với cậu cùng đi."

"Không cần, cậu đi theo chính là thêm phiền, ngồi ngốc ở đây là được rồi, có chuyện gì cần tôi sẽ gọi điện thoại cho cậu."

"Cái gì? ! Cậu đồ thứ vong ân phụ nghĩa, cư nhiên đối đãi huynh đệ như vậy, mệt Phác Hữu Thiên tôi vì cậu lên núi đao xuống biển lửa, cậu là thằng chết dẫm không lương tâm, có mới nới cũ, có tân hoan liền quên tình cũ. . . . . . ."

"Cậu vừa rồi cùng Trầm Xương Mân hàn huyên cái gì?"Trịnh Duẫn Hạo không nhìn Phác Hữu Thiên bực tức, lạnh lùng một câu ngăn lại thao thao bất tuyệt của hắn.

Phác Hữu Thiên thấy chính mình đùa cũng không có ý nghĩa, liền thu liễm biểu tình bất cần đời nói. "Không tán gẫu cái gì cả, cho dù hỏi Tại Trung kia vài năm qua sống như thế nào, Trầm Xương Mân cũng nói không biết, cậu ta chỉ là tại thời điểm Tại Tại trung sáng lập KIM đến cùng nhau hỗ trợ. Bất quá tôi lại xem không đơn giản như vậy."

"Đúng là không đơn giản như vậy, đem Trầm Xương Mân cũng điều tra một chút, cẩn thận đấy."

"Không cần cậu nói, tôi ngày hôm qua đã muốn kêu người điều tra . Ờ, tư liệu, vừa lấy được, còn nóng hổi ."

32

Trong nhà ăn, Kim Tại Trung, Kim Tại Tá cùng Trầm Xương Mân cùng nhau dùng cơm trưa.

"Tiểu Tá, lão ba cuối tuần sẽ đi Nhật Bản công tác, con ngoan ngoãn ở nhà cùng Xương Mân."

"Dạ, ba đồng ý cùng Yun's hợp tác hạng mục kia ?"

"Ừ. Hạng mục khá lớn, lão ba muốn đích thân phụ trách, bất quá lão ba sẽ tận lực một tuần trở về một lần."

"Dạ, không cần lo lắng cho con, con sẽ hảo hảo chiếu cố chính mình, Trung Trung ba ở bên ngoài thì không cần liều mạng nhiều, phải đúng hạn ăn cơm, con sẽ gọi điện thoại giám sát ba."

"Tại Trung ca, anh yên tâm đi đi, tuy rằng trù nghệ của em không tốt bằng anh, nhưng là khẳng định sẽ không để tiểu Tá đói, tiểu Tá cháu nói có phải hay không." Trầm Xương Mân cười lộ ra mắt lớn mắt nhỏ, Kim Tại Trung cùng Kim Tại Tá cũng bị cuốn hút nở nụ cười, Kim Tại Tá cũng không thường cười, nhưng khi cười rộ lên cũng rất đáng yêu, cũng rất giống với người kia lúc cười. Kim Tại Trung xoa xoa đầu Kim Tại Tá, nhìn thấy trước mắt là hai người mình rất quan tâm, ấm áp. Lúc này, một thanh âm lại đột nhiên chen vào, phá hủy phần ấm áp tốt đẹp này.

"Bên này không có ai ngồi đi, không ngại nhường một chỗ chứ?" Trịnh Duẫn Hạo cười tuy rằng ngữ khí là đang hỏi, động tác đã sớm kéo ra ghế dựa bên cạnh Trầm Xương Mân ngồi xuống.

Kim Tại Trung nhìn thấy Trịnh Duẫn Hạo giống như lúc sáng không mời mà đến , biểu tình lập tức suy sụp xuống, nội tâm lại bắt đầu rủa tiểu nhân.

"Trịnh tổng khi nào thì lưu lạc đến độ tới loại địa phương này ăn cơm a." Ngữ khí không khách khí biểu đạt nội tâm Kim Tại Trung đang vô cùng bất mãn.

"Tại Trung, chúng ta hiện tại cũng coi như là đối tác, cùng nhau ăn một bữa cơm không phải thực bình thường sao, đồ ăn không phải cũng vừa mới đem ra sao?" Trịnh Duẫn Hạo chỉa chỉa thức ăn trên bàn thoạt nhìn không ít hơn, nhân viên phục vụ cũng đúng lúc đem đồ ăn để lên bàn, cũng lập tức nghiệm chứng cách nói của Trịnh Duẫn Hạo.

Kim Tại Trung quả thực muốn ngay lập tức đổi nhà ăn, bất đắc dĩ Kim Tại Tá ở dưới bàn lôi kéo ống tay áo của cậu, Trầm Xương Mân ở đối diện liều mạng nháy mắt, Kim Tại Trung đành phải làm bộ đối với Trịnh Duẫn Hạo làm như không thấy, tiếp tục dùng cơm.

Trịnh Duẫn Hạo cũng không thèm để ý thái độ của Kim Tại Trung, ăn đến ngon miệng, có khi cùng Trầm Xương Mân và Kim Tại Tá trao đổi.

"Tiểu Tá, chú lần trước thấy nhóc rất thích ăn nấm, nhà hàng này làm nấm cũng không tệ lắm, nhóc ăn nhiều một chút." Trịnh Duẫn Hạo nói xong gắp cho Kim Tại Tá một cái nấm thực mềm, "Khẩu vị của nhóc thực giống với Tại Trung, cậu ấy trước kia cũng đặc biệt thích ăn cái này." Nói xong cũng gắp cho Kim Tại Trung một cái.

Thích em gái anh! Ăn cơm liền ăn cơm nói ra nhiều chuyện trước kia như vậy để làm chi! Kim Tại Trung oán hận nghĩ, lại không thể ở trước mặt Kim Tại Tá lãng phí lương thực, Kim Tại Trung đành phải đem cái nấm xem như Trịnh Duẫn Hạo nhét vào miệng cắn.

"Cám ơn." Kim Tại Tá lễ phép đem nấm bỏ vào trong miệng.

"Không cần khách khí, chú và ba ba nhóc cuối tuần sẽ đi Nhật Bản , tiểu Tá ở nhà phải nghe lời nha." Trịnh Duẫn Hạo sờ sờ đầu nhỏ của Kim Tại Tá, đứa nhỏ này lớn lên thật giống hắn luôn hiểu chuyện, luôn cho hắn một loại cảm giác gần gũi, chính là đến bây giờ còn tra không ra đứa nhỏ này rốt cuộc sinh ra như thế nào, mà Kim Tại Trung biến mất vài năm kia rốt cuộc đi nơi nào một chút tình báo đều không có, Trịnh Duẫn Hạo không thể không bội phục bản lĩnh trốn năm đó của Kim Tại Trung

" Này, đừng đối với con tôi động thủ động cước, con tôi không cần anh tới dạy!" Kim Tại Trung đối với Trịnh Duẫn Hạo gần gũi Kim Tại Tá rất không nguyện ý, hung hăng mà vuốt ve bàn tay đang dính trên người Kim Tại Tá của Trịnh Duẫn Hạo.

"Cháu sẽ, cám ơn Duẫn Hạo thúc thúc." Kim Tại Tá cũng không để ý, làm cho Kim Tại Trung rất là ấm ức, Trịnh Duẫn Hạo lộ ra một cái biểu tình thắng lợi làm cho Kim Tại Trung lại nghĩ muốn hướng tới con mắt còn lại của hắn lưu thêm một vòng nữa cho cân xứng.

Ăn cơm xong, Trịnh Duẫn Hạo cũng thành công làm cho Trầm Xương Mân sửa đổi xưng hô với hắn từ 'Trịnh tổng' sửa thành ' Duẫn Hạo ca', cũng thành công làm cho Kim Tại Tá kêu hắn vài tiếng ' Duẫn Hạo thúc thúc'. Trịnh Duẫn Hạo đắc ý dào dạt cảm thán bữa cơm da mặt dày này rất có giá trị, ấn tượng của Kim Tại Trung đối với Trịnh Duẫn Hạo lại càng ngày càng nặng nề, ăn quả thực không biết vị, tức đến no rồi.

Nếm qua cơm trưa, Kim Tại Trung vẫn cảm thấy không tệ, vẫn yên tĩnh cùng Trịnh Duẫn Hạo hảo hảo nói chuyện, mặc kệ thế nào, nếu hợp tác rồi, như vậy liền giải quyết việc chung, không cần lại liên lụy đến chuyện khác, đặc biệt đi theo còn có tiểu Tá, cùng Trịnh Duẫn Hạo tiếp xúc quá nhiều, chung quy vẫn làm cho cậu lo lắng.

"Tại Trung, em rốt cục nguyện ý ngồi xuống cùng anh hảo hảo nói chuyện." Trịnh Duẫn Hạo vẻ mặt nhu tình như nước, bộ dáng thực vui vẻ.

"Trịnh Duẫn Hạo, tôi chỉ là muốn nói với anh rõ ràng." Nhìn thấy biêu tình của Trịnh Duẫn Hạo, Kim Tại Trung trong lòng có một chút tình tố quái dị, trước kia chính là bị loại bộ dáng này của Trịnh Duẫn Hạo lừa gạt, lúc ấy còn trẻ không biết, thời điểm bị thương mới cảm thấy đau không thể chịu đựng được, nhiều năm như vậy trôi qua, vết thương đã sớm biến thành sẹo, không – đau đớn , chính là mỗi khi nhớ tới lúc ấy, vẫn nhịn không được cảm thấy mình quá mức ngu dại, làm cho cậu nghĩ muốn đem từng chuyện từ trong trí nhớ đi hủy diệt, cũng không nghĩ đến càng muốn quên lại càng nhớ rõ, làm cho cậu phẫn hận. "Tôi đã đồng ý hợp tác với anh, cũng tự mình phụ trách hạng mục này. Nhưng mà Trịnh Duẫn Hạo, giao tình của chúng ta cũng chỉ ở giới hạn này, quá khứ cứ để nó qua, người chỉ cần nhìn về phía trước. Tôi hiện tại thầm nghĩ cùng tiểu Tá cùng nhau trải qua, cũng mời anh không cần lại đến quấy rầy ."

"Mấy năm mất tích em đi đâu?" Trịnh Duẫn Hạo cũng không để ý lời nói của Kim Tại Trung, thẳng mở miệng hỏi, "Vì cái gì đột nhiên rời đi."

"Trịnh Duẫn Hạo! Anh nghe không hiểu quốc ngữ hả! Chuyện quá khứ tôi không muốn lặp lại."

"Tại Trung, năm đó em đột nhiên mất tích, anh tìm em thật lâu, nhưng chúng ta vẫn chưa hề chia tay." Đối mặt với kiên trì của Trịnh Duẫn Hạo, Kim Tại Trung không biết nên khóc hay nên cười, nhưng là vì không muốn lại bị thương, thà rằng cái gì cũng không nên bắt đầu, loại người ngậm chìa khóa vàng lớn lên giống Trịnh Duẫn Hạo này, nhất thời hứng khởi theo đuổi một người đến khi không còn cảm giác liền vứt bỏ là chuyện hết sức bình thường, tựa như năm đó, cũng là vì Trịnh Duẫn Hạo thông báo trước, mình mới lao vào bẫy rập của hắn.

"Chơi chán mọi người liền tách ra, đều là bên ngoài không nói nhưng trong lòng sớm đã hiểu rõ, làm gì cứ mãi lằng nhằng chia tay hay không chia tay."

"Chơi chán? Em cảm thấy chúng ta năm đó chỉ chơi đùa mà thôi? Kim Tại Trung, là anh bị em đùa bỡn , hay là em bị anh đùa bỡn?" Trịnh Duẫn Hạo bắt lấy cổ tay Kim Tại Trung, bởi vì Kim Tại Trung một câu chơi chán mà đôi mắt trở nên phẫn nộ giống như muốn đem cậu hút vào.

"Buông tay!" Cổ tay bị niết sinh đau, quả nhiên cùng loại người thô lỗ này là không có biện pháp hảo hảo câu thông. "Lại muốn cưỡng ép sao? Trịnh Duẫn Hạo, đây là thái độ của anh?"

"Thực xin lỗi. . . . . ." Trịnh Duẫn Hạo buông tay Kim Tại Trung ra, nếu cậu đã không trốn, chính mình không cần lúc nào cũng dùng sức mạnh, lại nói mỗi lần đều là bị Kim Tại Trung bức ra, "Khụ, còn không phải bởi vì em lần nào cũng không nghiêm túc nghe anh nói."

"Không có gì hay để nói." Kim Tại Trung xoa cổ tay bị nắm đau, "Mặc kệ quá khứ thế nào, tôi hiện tại trong lòng chỉ có một người là mama tiểu Tá."

"Người phụ nữ kia là ai, ở đâu." Trịnh Duẫn Hạo trong mắt mang đố kỵ trắng trợn, làm cho Kim Tại Trung không khỏi sửng sốt, rõ ràng như vậy? Không tất yếu phải diễn đến nhập tâm như vậy đi!

"Cô ấy đã qua đời." Kim Tại Trung không hề nhìn Trịnh Duẫn Hạo, thản nhiên trả lời một câu, hừ, người còn sống, vĩnh viễn cũng không so được với người đã chết, Trịnh Duẫn Hạo anh chết tâm đi.

"Như vậy anh đây vẫn còn có cơ hội." Trịnh Duẫn Hạo tà cười rộ lên, "Cô ta có thể sống ở trong lòng em, nhưng anh sẽ vẫn như cũ đem em trở về bên cạnh mình."

"Anh!" Đối với logic của Trịnh Duẫn Hạo quả nhiên là không có biện pháp gật bừa, rốt cục nói chuyện vẫn không hề có kết quả.

—————————————–

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co