Thuốc
Thời đại của vua Alexander đệ tam rơi vào những năm đất nước thanh bình, bởi lẽ thế kinh tế cũng theo đó mà tăng cao. Hào nhoáng, xa hoa, sung sướng là những từ cao mỹ nhất để gợi nhắc đến cuộc sống nhung lụa của quý tộc thời đó. Thế nhưng, sau lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy lại đầy rẫy những chiêu trò mưu mô, dơ bẩn chà đạp lên sinh mạng dân chúng để cầm trên tay đồng tiền bất chính của bè lũ quý tộc kiêu căng. Hơn cả, vị Đệ Nhất Hoàng Tử - đứa con trai duy nhất của vua và hoàng hậu lại mắc hội chứng " Trầm cảm cười". Chàng được đặt tên là Vox, Vox Akuma, cái tên làm người người nhớ đến cái sắc đỏ mạnh mẽ của hoa sơn trà.
Vox từ nhỏ đã thiếu đi thứ tình yêu của bậc cha mẹ, họ là những thương nhân thành đạt lo chạy theo giá trị đồng tiền mà bỏ bê mái ấm gia đình. Thế mà cậu bé vẫn cười nói và giữ lễ nghi đúng mực với quản gia hay cả hầu gái. Cậu ta luôn giữ kín thương tổn trong lòng rồi vùi chôn nó sâu xuống góc trái tim, mong sao nó đừng ảnh hưởng đến cuộc sống của cậu nữa. Dù có là hoàng tộc nhưng cũng chỉ đơn thuần là đứa bé, nên khi chịu nhiều tổn thất như vậy khiến Vox tâm lý bất ổn mà phải can thiệp bởi thuốc. Sau này, kẻ hầu hạ trong nhà bàn bạc tìm kiếm cho cậu một người bạn dưới danh quản gia của hoàng cung.
Anh quản gia được tuyển chọn nghiêm ngặt ấy có mái đầu ánh sắc tím ngọt ngào, cả đôi mắt và cái đuôi đằng sau cũng nhuộm màu tím sẫm, với khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu cùng nước da trắng nõn, anh ta thành công thu hút ánh mắt vị hoàng tử - tên anh là Shoto. Hai người họ chập chững tuổi nhau nên chẳng bao lâu trở nên thân thiết, Shoto sẵn sàng kể cho hoàng tử nghe chuyện xưa kia của mình, Vox cũng không ngần ngại sẻ chia cho anh những đặc quyền chỉ có quý tộc mới có, hơn cả anh biết vị hoàng tử của mình mắc căn bệnh oái oăm kia và thuốc dường như chẳng làm hắn khá hơn là bao. Vậy nên anh quản gia lập tức tráo hết số thuốc sang Vitamin và hầu hết mỗi ngày đều kề cạnh chủ nhân mà bày trò vui cho hắn.
Đêm trăng tròn nọ, cả hoàng cung mở tiệc chào đón vị vua nước láng giềng sang ngoại giao trao đổi hàng hoá, cũng tiện đó mà bàn chuyện lên ngôi cho hắn ta vì chẳng còn lâu nữa đã đến ngày thích hợp. Các cậu ấm cô chiêu quyền quý khoác lên mình những bộ cánh được làm thủ công đắt đỏ, đính đầy đá quý khiến cả khán phòng tràn ngập ánh lấp lánh và mùi thơm bánh ngọt. Vox Akuma - cũng được coi là nhân vật chính hôm nay, lại chẳng thấy bóng dáng đâu, vệ sĩ và người hầu thay nhau đi tìm hắn khắp ngóc ngách lâu đài. Thì ra, căn bệnh đã bắt đầu khi hắn ta nhìn thấy đám người đông đúc đang chờ mình dưới kia, Vox vội chạy về phòng để vơ đại thuốc cầm chừng. Hình ảnh hắn ta bắt gặp lại là anh quản gia đáng yêu vâng lời hắn đang ve vẩy chiếc đuôi vui vẻ mà đánh tráo số thuốc, hắn ta cười khẩy rồi chỉnh đốn lại bước đi mà tiến đến chú cún nhỏ kia.
"tráo thuốc của tôi, em vui chứ?"
Chú cún nhỏ dưới ánh trăng lộ rõ vẻ mặt hốt hoảng, đôi môi mấp máy tìm lời giải thích.
" Không, em..em muốn tốt cho ngài thôi."
" Ồ, tráo thuốc chữa bệnh cho tôi là tốt sao?"
" Ngài đã dùng lâu như vậy, mà bệnh tình chẳng có chút thuyên giảm nên em lo lắm."
" Lo cho tôi vậy, sao em không biến thành viên thuốc của tôi nhỉ cậu bé ngọt ngào?
Dứt câu, hắn lao thẳng vào ngấu ngiến thân thể trắng ngần của anh, chẳng để cho đôi môi kia ngỏ lời giải thích chúng đã bị bao trùm bởi hơi ấm ngọt ngào nhưng đẫy rẫy hiểm nguy. Tiếng nước chóp chép vang lên rồi vọng lại khiến cún con đỏ hết người, chiếc đuôi không ngừng vẫy. Bàn tay thon dài, lạnh ngắt của hắn trượt từ xương hàm đổ dần xuống chiếc eo nhỏ nhắn theo sau đó là đôi môi ướt át vừa dứt khỏi nụ hôn để lại lên chiếc bụng phẳng lỳ những vết đỏ hút mắt. Hắn đột nhiên dừng hẳn mọi hành động, chỉ nhìn thẳng vào mắt chàng trai kia mà cười mỉm, đôi lúc còn luồn tay vào mái tóc anh vuốt ve nhẹ nhàng.
" quả nhiên em đã hút hồn tôi chàng trai nhỏ"
" ý ngài.. là sao vậy ạ?"
" Em là đang giả ngây ngô với tôi đấy à."
" Không.. không có thưa ngài, em là nói thật."
" Tôi thích em, có khi yêu mất rồi."
Ơ kìa, mặt anh sao lại bừng sắc đỏ lên thế kia, đôi tay cũng chẳng yên phận choàng lên cổ người đàn ông trên mình kéo cả thân hình lên ngồi lên đùi hắn rồi cọ cọ nhẹ những thớ lông mềm mại vào đùi hắn như một lời đồng ý, anh ngại đến mức chỉ dám rúc vào ngực hắn phát ra những tiếng gừ nhẹ. Đúng là cún con đáng yêu... của hắn.
" Bé con, em như vậy là đồng ý làm thê thiếp của tôi rồi chứ."
" Gừ.. gừ"
" Shoto, em nên nói đàng hoàng chứ"
" Nếu ngài cho phép em, em xin đồng ý ạ."
Hắn phì cười rồi ôm em vào người, cả hai từ từ chìm vào hơi ấm bao trùm. Bỗng nhiên anh cảm nhận bên dưới mát lạnh, vừa lúc ấy ngón tay hắn cũng kịp trượt vào bên trong. Chiếc đuôi cứng đờ lại, đôi tay bé nhỏ cũng thuận theo siết lấy áo hắn trông đau đớn cùng tận. Hắn ghé sát tai anh an ủi mấy câu rồi lại đưa anh vào nụ hôn mê đắm, đồng thời phía dưới không ngừng luân động, và chẳng mấy chốc lỗ nhỏ đã tiếp nhận hai ngón tay thon dài của hắn ta. Anh ưỡn người về phía hắn cảm nhận lấy sung sướng, hắn tiện thể đâm chọc vào cái lỗ mấp máy nước dâm.
" Ứ.."
" Ở đây sướng sao, cún con."
" Ưm hức, Vox.."
Tiếng rên rỉ lọt vào tai hắn trở thành động lực cho ngón tay chuyển động nhanh hơn.
" Ahh ha Vox, Vox xin ngài dừng lại em ra mất, Vox ưmm"
" Tiếp tục đi, ra cho tôi."
Cứ thế dòng tinh ấm nóng bắn ra khỏi ' em bé' dựng thẳng kia, hắn tự hào nhìn em lả đi vì khoái cảm.
" Shoto, em có phiền không nếu ta ra lệnh em phải mang con của ta"
" Hmm? Em có thể mang thai sao, thưa ngài"
" Nếu ta bắn đủ tinh trùng vào trong em, có lẽ chúng ta sẽ có một đứa bé đấy."
Lời hồi đáp chưa có hắn ta mạnh bạo thúc cây gậy thẳng vào bên trong lỗ nhỏ phập phồng như mời gọi hắn. Anh đau đến ứa nước mắt, cào cấu kịch liệt đôi vai vững chãi. Hắn nhắm nghiền mắt, không thèm dỗ chú cũn của hắn thút thít, chỉ lặng thinh, cảm nhận cái ấm bao trùm lấy hạ thân truyền cảm giác lâng lâng đến đại não khiến cổ họng Vox khô khốc. Hắn ta nghiến răng nhấc hông anh lên rồi dập mạnh xuống một cú lút cán, vật thể cứ thế hung hăng đi ra đi vào, thuận lợi đâm vào điểm sướng của cún nhỏ. Một lúc sau khi chú cún trong lòng gã hết hẳn hơi rên rỉ, vầng trăng tròn đã treo giữa trời hắn mới trút hết tinh hoa vào chốn sâu nhất trong bụng em.
" Hức.. ngài Vox, bụng em trướng quá."
" Ngoan nào Shou, đón nhận tình yêu của tôi đi."
" Ah hức rút ra đi mà, nó nóng quá đi mất."
Hắn thấy em chối từ hắn liền in mạnh dấu tay lên cặp mông tròn trịa lọt thỏm trong lòng gã
" ÁAA, đau em.. hức"
" cún ngoan phải biết nghe lời chủ."
Cứ thế, hắn yên vị trong anh gần năm phút rồi mới rút cự vật ra ngoài. Hắn ta ranh mãnh đẩy ngã anh xuống giường theo tư thế prone bone, vạch hai cánh mông mịn màng nhìn ngắm chiếc lỗ khẽ khép mở nuốt lấy phần tinh dịch còn sót của hắn. Không kìm khỏi phấn khích đặt lên khe nhỏ ngoan ngoãn ấy một nụ hôn phớt nhẹ khiến chủ nhân của nó rên rỉ.
" Chà, tôi đã chắc chắn em là người cùng tôi bước lên lễ đường."
" Ngài vội vã quá đấy không phải sao"
" Không cún nhỏ, tôi đem lòng cho em từ bấy lâu chỉ trách em ngây thơ không chịu nhận ra."
Khuôn mặt đáng yêu lại dần hiện ra những vệt hồng phơn phớt, ẩn mờ dưới ánh trăng đêm đẹp đẽ, hai thân thể cứ thế cuốn lấy nhau đùa nghịch.
" Em là liều thuốc tốt nhất cho căn bệnh của tôi Shoto."
@ceus
02.07.22
credit bìa : @gentiann0 ( twitter)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co