Truyen3h.Co

Tình - Yêu

Chương 7 : Sờ!

TVn7791


Tai Hạnh nổ bung rồi lùng nhùng một mảng. Cô như chết đứng tại chỗ, mắt mở to. Lúc lâu sau cô mới lấy lại chút tri giác thầm nghĩ “cái thằng này coi mình là gì vậy? là người khác chắc dù có đang đói chết đi nữa cũng không nhịn được mà quay lại bạt tai cho nó cái”.

– Cháu nói bậy quá…..

Lời nói của cô yếu lắm, không có chút lực nào cả. Im lặng hồi lâu, Tuấn của ngồi im chờ cô, lòng căng thẳng, thầm nghĩ mình bộp chộp quá, mà xui thể nào mà lại nói vậy, cũng may cô chẳng phản ứng gì cả.

Từ nãy đến giờ, cô cứ im một tư thế khiến nó chẳng phán đoán ra được tâm trạng cô. Không gian đọng lại, 15 phút trôi qua, hai người như hai bức tượng. Tuấn chợt hành động mà nó nghĩ không ra tại sao mình làm vậy. Lâu quá không động tĩnh, Tuấn đành phải tự dựng dũng khí lên.

Từ phía sai, Tuấn lết lại gần, không giám chạm vào cô, Tuấn nhìn tới nhìn lui chợt dừng ở cái chân váy. Cô để chân váy phủ lên hai chân, phía sau thì phỉ lên nệm chứ không ngồi lên. Nhìn cô suýt nữa Tuấn đưa tay xuống mà thủ dâm.

Lẽn nhìn chị, Tuấn mạnh dạn cầm lấy cái chân váy mà kéo lên, kéo lên chút một. Cô chỉ giật mình nhẹ một cái rồi thôi, không có phản ứng gì, làm nó mạnh dạn hơn. Dần kéo lên cao, một đôi cái đùi ngọc đầy nhựa sống hiện dần ra, Tuấn nhìn như mê như say không biết có một lần cô đã liếc nhìn nó thật nhanh.

Chiếc quần lót trắng tinh đã ướt hết phần đũng hiện ra làm Tuấn kích động suýt đứt tim. Do cô không ngồi lên váy nên nó tốc hẳn lên dễ dàng. Giờ tâm trí nó cũng chẳng quan tâm đến cô nữa, nó đã xa lầy rồi. Nhấc váy cô lên, nó dạng chân quắp lấy cô từ phía sau. Thằng “nhỏ” nóng rực áp thẳng lên quần lót sau lưng cô. Cái nóng khiến cô giật bắn mình, phải hít sâu một hơi, đầu cô nhảy lên những hình ảnh đâm xuống điên cuồng của nó bữa trước, cô nghe như phái dưới như có tiếng đê vỡ rồi dòng nước ầm ầm thoát ra.

Một đôi bàn tay từ sau trượt theo những đường cong của cô mà đi tới trước, dưới sự ngầm thừa nhận của cô mà thật nhẹ nhàng úp lên đỉnh hai quả núi. Nó không thấy cô dướn thân lên mà hít vào mấy hơi. Tâm trí nó đang phê lòi mà thầm hô “quá đã”. Làn da cô mát rượt mà trơn tuột, lướt từ sau ra trước mà nó ngỡ như vừa lướt qua một cánh lan đang ra sức mà uốn cong những cánh hoa, bung ra những sắc hương thơm ngát.

Chậm rãi mà dùng lực bóp lại, nó mới thấy được cái tính đàn hồi yếu ớt của đôi thỏ béo mập. Đôi vú của cô bao nhiêu năm rồi chưa có bàn tay đàn ông nào chạm vào? Bao nhiêu năm rồi chưa từng bị đôi tay lạ bóp vào? Cô không còn quan tâm đến điều đó. Những thứ râm ran, rợn rợn khiến da gà cô nổi lên, nhẹ nhàng mà kích thích. Đôi bàn tay như có điện trích cho cô ngứa râm ran, nơi nó chạm vào bóp tới nóng hừng hực khiến có như bị bỏng, cô phải ngửa cô lên khẽ há miệng mà ngáp ngáp như cá thiếu nước.

Tuấn ngày một tham lam, đôi bàn tay từ ban đầu nhẹ nhàng nâng niu đến đầu giờ đã trở nên xuồng xã, sô vồ đến đó. Những cái bóp có lực làm đô thỏ vốn tròn trình, béo mũm trông thật xinh đẹp giờ đã liên tục thành những hình dáng thật xấu xí. Hà ngửa người ra sau dựa chặt vào lồng ngực nó mà ngáp những tiếng ư ớ kìm nén thật nhỏ, như có như không, cũng chẳng biết Tuấn có nghe được không nữa.

Bản năng của người đàn bà như vô thức mà cô dạng to đôi đùi. Sự ham muốn chiến cứ lấy giống cái của người đàn ông không bao giờ chịu dừng lại khi chưa đến đích. Đôi tay vẫn tràn đầy lực lượng mà bóp nhưng đôi mắt đã dần hướng xuống ngã ba kia. Cái quần lót mà trắng không trắng hơn màu da cua cô bao nhiêu, nhưng bên trong nó che dấu một dục vọng đen tối.

Những tiếng ư, ưm kiến đáo của cô dần thoát khỏi sự kìm nén mà trở lên rõ ràng, thân cô lay động lên xuống theo tiết tấu những dòng cảm xúc theo nhịp của đôi vú bị bóp vào thô lỗ. Chợt cô mở bừng mắt, khép chặt đùi lại, nhưng muộn rồi. Hai ngón tay nó đã nằm sâu trong người cô, nó nhanh như điện mà đâm vào rút ra.

Hạnh cứng người, mắt mở lớn nhìn trần nhà, người cô như đu lên, đôi đùi nhanh chóng mở rộng ra. Cô chới với với những dòng cảm xúc sung sướng. Cô như mất điểm tựa mà đưa tay ra sao ghì lấy đầu nó. Ngón tay nó mổ nhanh như máy khâu, tiếng nhóc nhép thật lớn dần bị tiếng rên sướng của Hạnh át đi. Người cô đu lên, háng cô hất tới vô thức như hòa nhịp cùng với những động tác tình yêu cả ngón tay ma quái.

– Ư.ư! HƯ……………….a!

“thật sướng quá!”

Suy nghĩ cuối cùng của cô trước khi cô xụi lơ mà sụp đổ vào lòng nó. Từng qua kinh nghiệm tình ái với Hương – người yêu cũ của nó, nó biết cô đã tới đỉnh của cảm xúc, cô đã bị ngón tay nó đẩy tới tận mây xanh. Cô đã mềm nhũn nằm trọn vào lòng nó, đang cố sức mà thở, thi thoảng còn giật nhẹ lên mà rên “hư” lên một tiếng yêu kiều.

Người Tuấn đãng nóng đến đỉnh điểm, giờ nó chỉ muốn mạnh mẽ đè cô xuống mà đâm mạnh vào cái nơi ẩm ướt, u tối kia nhưng không sao mà đẩy cô ra để cởi đồ được. Cô dựa vào nó, mềm nhũn mà yếu ớt, khuôn mặt thật xinh đẹp với cái tươi sáng khi vừa được thỏa mãn. Nhìn cô yếu đuối, ai cũng muốn đem lòng yêu thương, Tuấn không đành lòng đẩy cô ra.

Hít sâu, đè cái lửa xuống, Tuấn rút tay ra khỏi cái vũng lầy mà ôm lấy cô, dùng vòng tay đầy lực của mình nâng niu cái thân thể mềm mại của cô. Chăm chú nhìn, tận sâu thẳm trong cõi lòng nó dường như đã có một sợi dây màu đỏ hiện ra, nó như đang nối tới một phương nào đó gần lắm.

– Sướng không cô?

Hạnh khẽ ti hì mắt, cô quay đầu đi tránh cái nhìn của nó. Nó không biết trong lòng cô đang có gì, nó hỏi như muốn một lời khẳng định của cô, mặc dù, nếu đúng ra thì đừng nên hỏi. Cũng may, cái tuổi của nó đã cứu nó bao màn thua do thất thố nói càn.

Im lặng. Lâu sau cô ngồi dậy. Những ngón tay thon dài nhỏ nhắn của cô vuốt lại mái tóc, cài lên cái tai xinh xắn làm sáng lên một bên khuôn mặt cô. Cô đã thật cố trấn tĩnh nhưng nó nhìn sơ là thấy cô không được tự nhiên lắm, đôi mắt không dám nhìn thẳng vào nó.. Tuấn cũng thầm thở phào “may thay, cô có lẽ là thừa nhận nó rồi”.

– Cháu đòi cô cho xem, mà cháu lại…

Tuấn sán lại phía sau, hay tay mạnh dạn mà đặt lên đôi vai nhỏ xinh đang nửa trần của cô, như một người con trai vừa xâm phậm tới ngời con gái nó nhẹ giọng an ủi:

– Người cô đẹp lắm cô ạ

– Đẹp nhưng là của cô

“cô không chối! Cô không tránh” . Tuấn mạnh dạn hơn mà tiến tới. Vòng tay ôm luôn lấy cô kéo vào lòng. Cô cũng thuận theo mà ngả vào lòng nó.

– Ai cho cháu .. sờ cô…. Sờ như vậy ? Cô giận rồi đó

– Hay cháu đền bù cho cô là được, chứ lỡ sờ rồi

Đưa tay lên bóp lấy vú cô. Nó thấy cô định tránh, bàn tay cô với nhanh lấy tay nó kéo ra nhưng chẳng có lực, chỉ khẽ kéo kéo hai cái rồi thôi.

– Đền gì ?

– Cháu cho cô nhìn của cháu, được không ?

– Ai thèm !

Mắt Tuấn đảo như rang lạc.

– Hay cháu… chơi cô nhé ?

– Hừ ! Láo toét, cô cho… cho sờ rồi giờ bắt đầu… được voi đòi tiên rồi.

Hạnh thoát khỏi vòng tay nó. Cô nhanh chóng chỉnh lại y phục, cài lại cúc, chùm lại chân váy. Lườm nó :

– Cháu về đi, cô buồn ngủ quá rồi, sáng cô phải dạy sớm nên giờ cần ngơi. Về đi

« chán ghê, cô là vậy đó. Lật mặt như lật sách vậy, thôi về vậy không lần sau đòi không được nữa ».

Lúc về, nghĩ tới những cảm xúc tay Tuấn nhịn không được mà phải cảm thán « dù cô lớn rồi nhưng sờ vào người còn hơn Hương ». Vô thức Tuấn đưa tay lên ngửi ngửi, mui nước tình yêu đóng vảy trên tay nó lưu lại khiến nó ngây ngất. Trong đầu toát ra nhiều ý nghĩ đen tối. Ngẩng đầu lên nhịn lại tiếng cười sung sướng, Tuấn đi thẳng về nhà. Buổi chiều nay vắng đi những đám mây trắng sám của tiết trời mùa xuân, ánh mặt trời đang rạng rỡ hong khô đi những vũng nước còn xót lại.

Mang tâm trạng vui vẻ, Tuấn hăng hái cất xe vào nhà, và tất nhiên không thể đi tắt được, phải tới cuối dãy hàng của siêu thị. Tuấn vốn rất hòa đồng với anh chị em nhân viên nên phải mất 10 phút mới đi tới chân cầu thang. Không một chút vội vã, Tuấn đáp lại mọi câu chuyện của mọi người, kiên nhẫn lắng nghe và bày tỏ quan điểm với từng vụ việc, hoặc đơn giản là đá lại những lời hỏi han của mọi ngời. Câu chuyện với anh Bằng là phong phút nhất, anh với người yêu đang tới thời kì nồng cháy, hôm nào cũng cầm roi lên ngựa nên vấn đề trai gái là anh hứng thú nhất. Bí ẩn kéo Tuấn, hai người châu đầu nói nhỏ :

– Nay có làm được nháy nào không ?

– Nháy gì ? Mới mấy hôm, làm gì mà nháy nhanh thế

– Chú như vậy là lạc hậu rồi. Có khi ngay hôm hẹn hò đầu tiên đã phải ra kết quả rồi.

Anh Bằng chật chật lắc đầu ra vẻ sắt không rèn thành thép

– Nay mới tiến thêm được một tí. Sờ sơ sơ rồi

Anh Bằng hứng thú lắm

– Được những chỗ nào rồi. Đừng nói là sờ được tay nhé ?

– Thu hoạch được lắm

Tuấn gật gù, miệng không nhịn được mà nhếch lên nụ cười kìm nén

– Vào tận trong.. hì hì hì…

– Gì nữa?

– Thế thôi, còn gì gì nữa. Cũng phải dần dần chứ

– Ngu, ngu. Không biết phải nói mày thế nào nữa. Miếng đến miệng rồi còn để rơi. Trời ơi.

– Thì cũng phải từ từ chứ. Nhanh quá, dọa người ta chạy mất thì sao?

– Thế mới nói chú óc chậm, chật chật…. tiếc quá. Nói cho mày biết, giờ chắc người ta đang giậm chân mắng mày đó.

– Là sao?

– Chẳng lẽ mày nghĩ người ta dạng ngay ra à. Dù gì người ta cũng là con gái, ít nhiều gì cũng phải cố đưa đẩy giả vờ một chút chứ. Đằng này, người ta cho mày thò tận vào trong rồi… haizzzzz

Tuấn ngẫm nghĩ lại, đầu cũng khôn ra nhiều. Phân tích lại những tình báo quan sát được, đúng là người ta đã chịu đèn rồi, mình thì cù lần quá. Ấn đại xuống giờ có phải xong rồi không. Nhìn xuống thằng nhóc vẫn còn đâu nhức thầm mắng mình vô dụng, để nó căng nhức cả ra mà khong chỗ nào mà xả. Lắc đầu bỏ qua, nó lững thững đi lên cầu thang. Ban nãy phong quang bao nhiêu giờ thấy đìu hiu bấy nhiêu.

“hử, sao chửa khóa?”

Định gọi, chợt nó loáng thoáng nghe được gì đó. Tuấn áp sát tai, mơ hồ nghe thấy tiếng người nói, không rõ ràng lắm, giống như cãi nhau vậy. Nóng vội Tuấn đập cả liên hồi. Khoảng ba phút sau cửa mới “cạch” một cái mà mở ra.

– Bố!

– Ừ, Tuấn đấy à? Dạo này thế nào rồi.

– Dạ, vẫn tốt ạ. Bố đến lâu chưa ?

– Được một lúc rồi.

Hai người đứng ngoài cửa hàn huyên một lát, đa phần là ông Nam hỏi về tình hình của Tuấn. Ông bí ẩn liếc về cánh cửa đang đóng sau lưng kéo nó, nói nhỏ :

– Cho con này !

– Dạ ?

Một cái điện thoại ! Chưa nhìn rõ hiệu gì, bóng nhoáng, thơm phức. Là máy mới. Tất nhiên là vui, Tuấn nén tiếng reo phấn khích mà nhảy cẫng lên. Dù không phải là khó mua, tiền tiêu vặt của nó cũng thừa mua, nhưng những thứ bố nó thi thoảng dúi cho nó làm nó vui lắm. Nhanh nhẹn nhét điện thoại vào túi, hai bố con hai huyên đủ mọi chuyện. Ông Nam vừa nói, vừa lững thững đi dần xuống.

– Bố không ở lại ăn cơm nữa ?

– Thôi, bố ở lâu rồi, chắc phải về nữa không dì con mong. Cuối tuần con đến nhé, con bé Nhi cũng mong con lắm.

– Dạ !

Tuấn nhanh chóng chạy lên, đẩy cửa vào làm mẹ hết hồn. Mai vốn đang dán tai vào cửa mà. Để che dấu cái điện thoại nên Tuấn không để ý đến mẹ.

– Bố đến lâu chưa mẹ ?

– Lâu rồi.

– Ủa. Mẹ với bố vừa chơi trò gì vậy mà đầu tóc rối tung lên vậy ?

– À ? ừ… Không có gì

Mai đi nhanh về phòng đóng cửa lại. Tuấn ẩn ý mà cười không để ý. Bố mẹ ly dị rồi nhưng tình cảm của bố vẫn chưa tắt, vẫn thường xuyên về thăm. Ông đúng là có lòng, nhưng mẹ bao nhiêu năm vẫn vô cùng sắt đá, cương quyết. Đại gia đình Tuấn bao gồm cả dì và em đều quan hệ với nhau rất tốt, trừ bố và mẹ. Tất nhiên không thể gộp chung dì và mẹ được. Hai người cực kì tránh gặp nhau, lúc bất đắc dĩ đụng mặt thì chỉ cười nhẹ mà gật đầu chào nhau thôi chứ chưa thấy hai người nói chuyện với nhau câu nào. Tuấn và Nhi thì mặc kệ, hai anh em đã thống nhất tư tưởng rồi, chuyện người lớn như đay rối, không gỡ được đâu, mình không phận sự thì cứ kệ mới thanh thản. Mong sao mọi việc đều tốt đẹp, ít nhất là như mười mấy năm qua, tuyệt đối nó chưa thấy vụ cãi vã nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co