Truyen3h.Co

TK

CHƯƠNG 5

RosieWilliams3026



#5

“Không cần đâu, CHUNG QUỐC cứ để bọn em lo. Anh lo cho người phụ nữ kia đi.”

“Mày nói thế là có ý gì?”

“Anh đến đây lỡ đâu CHUNG QUỐC lại chọc điên, anh lại đánh bé con nữa.”

TẠI HƯỞNG : “???”

Do lúc nãy anh không kìm chế được, không phải là anh cố ý đánh CHUNG QUỐC đâu!

“Lúc nãy em giúp bé con lăn vết máu bầm với vết sưng trên mặt, nó khóc mãi. Cái tát anh dùng để hạ gục đối thủ áp dụng lên bé con, vô tình làm rách khoé miệng bên trong nên cứ chảy máu không ngừng. Bé con vừa khóc, vừa xin lỗi nữa…”

“Anh cũng biết lời xin lỗi đó dành cho ai mà, nên là đại ca à, đợi thong thả mai hoặc mốt hẵng đến nói chuyện lại với CHUNG QUỐC.”

“…”

TẠI HƯỞNG tắt máy xe, day day thái dương và vẫn đang trong trạng thái suy nghĩ. Rốt cuộc vẫn lựa chọn cất xe đi vào nhà, vì anh nghe thấy CHÍ MẪN nói cũng có lý.

Đợi sau khi CHUNG QUỐC hết giận hẵng giải thích và nói chuyện với nhau.

CHÍ MẪN nói vài ba câu rồi tắt cuộc gọi, sáu người ba tụ họp lại, rơi vào im ắng một lúc lâu, nghe trên lầu có tiếng động từ phòng CHUNG QUỐC mới chịu ở yên.

Còn đập vỡ đồ đạc là còn tốt, đừng bị tổn thương mà quyết định im lặng.

***

Không gặp nhau ba hôm, đến hôm nay TẠI HƯỞNG xuất hiện, trên tay là một chiếc máy tính phiên bản đời mới nhất của Apple đi vào nhà mới.

CHUNG QUỐC của anh cũng sắp lên năm hai rồi, mua thêm máy tính để phục vụ cho việc học hành bên ngành thiết kế đồ họa. Hắn cũng có hứa mua vào đầu năm mới, nhưng năm nay phá lệ mua trước tặng cho bé con nhà mình.

Vào đến nhà, còn ba cả - THẠC TRÂN cùng CHÍ MẪN đang ngồi xem phim truyền hình, bên cạnh là CHUNG QUỐC đang vẽ vời lại khung cảnh trước mắt.

Vừa nhìn thấy TẠI HƯỞNG bước vào, nụ cười của CHUNG QUỐC chợt tắt. Bé con nhích mông vài lần ngồi sau THẠC TRÂN che khuất bản thân

Mà hành động vừa rồi của CHUNG QUỐC khiến cả ba đều sững người.

CHUNG QUỐC sẽ nhút nhát thế sao?

“Đại ca mới đến chơi.”

“Ừ.” Anh đi vòng qua, đứng trước mặt cách CHUNG QUỐC vài bước gọi: “CHUNG QUỐC, lại đây có quà.”

CHUNG QUỐC nhìn máy tính trên tay anh, sẵn tay giơ lên chiếc máy tính cũng đời mới giống hệt cái của anh đang cầm.

Lần này khi nhìn lại, ngoại trừ đôi mắt vẫn còn ẩn ẩn một chút sưng thì má đã không còn đỏ lựng, miệng cũng không còn chảy máu nữa rồi. Nhưng mà ánh mắt của CHUNG QUỐC lại không vui, mà có lẽ không vui khi nhìn thấy anh?

“Là các ba mua cho à?”

TẠI HƯỞNG bước đến, cầm lấy máy tính từ tay CHUNG QUỐC xem xét. Cấu tạo rất tốt, dường như đây là loại tốt hơn cả máy tính hắn mua cho cậu.

“Không phải đâu anh. Hôm qua có thằng nhóc nào xưng là bạn cùng trường với CHUNG QUỐC mua tặng cho bé con, nói là quà tặng gặp mặt.”

“Đúng đó, thằng đó khá ghê, ha ha.”

“Nó đang theo đuổi CHUNG QUỐC nên mới như thế đó chứ. Mua cả máy tính làm quen thì không thể xem thường được.”

Bộp…. lạch cạch…

Chiếc máy tính đời mới của CHUNG QUỐC bị anh quăng thẳng tay xuống đất.

TẠI HƯỞNG nhét hộp máy tính mình vào tay cậu, cười tươi như chẳng có chuyện gì xảy ra với hành động vừa rồi.

“Xài đồ của chú! Đồ người khác cho có giá trị cao, nhất định là họ có ý đồ.”

“Với lại nhà ta không có thiếu thốn, chú lo cho cháu ăn học được, không cần ai khác lo hộ đâu.”

CHUNG QUỐC nhìn chiếc máy tính màu mình thích bị đập vỡ, lại nhìn về cái máy tính màu đen bóng này, hơi chau mày biểu hiện thái độ không hề thích nó.

“Cảm ơn chú đi.”

TẠI HƯỞNG vẫn đứng yên đó chờ đợi bé con nhảy cẫng lên choàng lấy cổ ôm anh reo lên như một đứa trẻ được cho quà như ngày trước.

Tựa như chuyện anh làm mấy hôm trước chỉ là chuyện cỏn con không đáng để tâm đến, anh vẫn mong CHUNG QUỐC sẽ trở lại dáng vẻ bình thường như lúc trước với mình.

Nhưng cậu dường như không đồng ý với lời đề ý đó, cho dù vốn dĩ đó là điều mà CHUNG QUỐC phải nên làm.

CHÍ MẪN cảm thấy không khí sắp trở nên căng thẳng nếu như CHUNG QUỐC không chịu nghe lời TẠI HƯỞNG. Cái tát kia có thể được lặp lại một lần nữa nên vội đi đến sau lưng CHUNGQUỐC, vuốt nhẹ mái tóc của cậu, nói nhỏ bên tai:

“CHUNG QUỐC, mau cảm ơn anh HƯỞNG đi, như thường lệ con hay vui mừng lúc mà anh HƯỞNG tặng quà vậy.”

Tiếng “anh HƯỞNG” này, TẠI HƯỞNG chưa từng chán ghét. Hắn chỉ xem đó là việc CHUNG QUỐC muốn trêu tức mình và ăn nói không ngoan.

Thật ra tiếng “anh” xưng hô không cần phải câu nệ theo hình thức. Vì vốn dĩ TẠI HƯỞNG nghĩ tiếng anh này cũng không phải xấu xa gì, như là tiếng gọi anh trai vậy.

Anh nghĩ như thế, nhưng mọi người lại nghĩ khác.

Các ba sớm muộn cũng biết CHUNG QUỐC chưa từng xem TẠI HƯỞNG là chú, anh trai hay là người thân ruột rà, mà là người đàn ông mà bé con muốn gả. Chỉ là bọn họ không dám nói ra điều đó thôi, vì sợ TẠI HƯỞNG sẽ nổi điên.

“Cháu cảm ơn chú HƯỞNG.”

CHUNG QUỐC giữ thái độ như cũ, cúi đầu cảm ơn lấy lệ rồi đặt món quà đó vào tay CHÍ MẪN, đi đến cạnh anh nhặt chiếc máy tính bị anh đập vỡ ôm vào lòng, trân trọng như trân bảo.

Sau đó quay lên lầu, nói với hai ba của mình: “Con lên lầu học đây, một lát không cần đợi cơm chiều đâu ạ, con đi ăn với bạn.”

“Ừ ừ, CHUNG QUỐC của bà vú học ngoan nha! Thương thương con .”

CHÍ MẪN đặt dĩa bưởi đã được gọt vỏ tách thịt sẵn vào tay CHUNG QUỐC, dịu dàng chăm sóc hệt như con trai nhỏ. CHUNG QUỐC gật đầu, hơi mím môi hôn lên má bà vú của mình.

“Cảm ơn vú nhiều nhiều nhiều!”

“Ha ha, nhóc con này!”

CHUNG QUỐC cười rộ lên, khác hẳn với dáng vẻ khi đối diện với TẠI HƯỞNG thật khiến anh hoa mắt, có cảm giác bé con đã ghét mình rồi nhỉ?

CHUNG QUỐC vừa lên lầu, TẠI HƯỞNG liền hạ cơ mặt, lạnh tanh nhìn CHÍ MẪN. Cảm thấy nụ hôn má vừa rồi của CHUNG QUỐC dành cho bà vú rất không muốn nhìn nên hậm hực đi đến, nói bóng nói gió:

“CHUNG QUỐC lớn rồi, ra dáng người lớn rồi. Mày giữ kẽ với bé con chút đi.”

“Đại ca nói đùa rồi, em coi CHUNG QUỐC như con của em.”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co