Chương 1
Vẫn như thường ngày, tôi đạp xe trên con hẻm nằm trong lòng đường Lê Bình quen thuộc. Hôm nay là đại hội giảm giá ở phiên chợ đầu tháng Tám, tôi chờ đợi ngày này cũng lâu rồi, nhất định trong buổi sáng phải tranh mua được thịt heo, vác bao gạo miễn phí và săn sale nhiều thực phẩm tươi ngon đem về chế biến cùng mẹ.
Tôi vừa lướt qua một tiệm net ở cuối con hẻm thì đột nhiên hắt xì liên tục, không hiểu sao cứ có cảm giác khó chịu như sắp sửa va phải nhân vật khó nhằn nào đấy. Tôi hít thở đều lấy lại tinh thần phấn chấn để kịp cho buổi săn sale thực phẩm thượng hạng, sức tranh giành của tôi không thua kém gì mấy bà thím ngoài kia đâu. Lần này chắc chắn phải thu về cả bộn.
*Trong tiệm net*
Minh Quân: Trời ơi coi bắt gặp được con nhà ai nè!
Nhật Hoàng: Gì vậy ba?
Minh Quân: Cậu nhóc Nhật Hoàng đang bị cấm túc lén chơi điện tử tỉnh bơ luôn ta. Chắc phải tiết lộ thông tin hữu ích cho dì Hàn rồi.
Nhật Hoàng: Chó Quân! Mày thích méc phụ huynh không?
Minh Quân: Haha mình đùa tí, bạn làm gì căng. Chưa đủ Wow vì trông bạn không sợ mẹ lắm. Chắc sợ em bồ hơn hả?
Nhật Hoàng: What? Bồ gì mày?
Minh Quân: Thì con bé bửa hổm sang nhà mày ăn tiệc đó. Ngồi cạnh mày thấy cười thân mật lắm.
Nhật Hoàng: Ý mày là nhỏ Vân hả? Hmm mẹ của nó là bạn thân của mẹ tao.
Minh Quân: Nghe thú vị dạ!
Nhật Hoàng: Chứ bồ bịch gì trời, bớt ăn nói xà lơ đi ông nội.
Minh Quân: Đù thế chẳng phải mày với nó là thanh mai trúc mã sao?
Nhật Hoàng: Ừm cũng có thể tính là vậy.
Minh Quân: Eo ôi xứng đôi thế cơ~
Nhật Hoàng: Má! Xứng đôi khỉ móc. Tao với nó ghét nhau như sam, mà thôi đừng nhắc tới nó nữa, hết hứng chơi game luôn rồi. Đi về!
Minh Quân: Ủa bro? Tôi mới tới mà, ở lại chơi thêm ván nữa coi. Ê Hoàng! Về thiệc luôn hả.
Ắt xì! Cảm giác chân thật này như vừa được chứng kiến màn nói xấu kinh điển của kẻ thù không đội trời chung. Tôi đang sắp xếp mấy túi đồ ăn máng lên xe và chuẩn bị chạy về nhà, tay ôm bao gạo cứng ngắc vẫn không thể cản trở sự đạp xe điêu luyện của tôi. Trên vỉa hè thưa thớt người đi lại thì tự nhiên tai hoạ ở đâu ập đến ngay trước mắt. Kẻ đang đứng chặn đầu xe tôi bộ bị điên hả ta.
Nhật Hoàng: Á à gì đây?
Thanh Vân: ???
Nhật Hoàng: Xem ai vừa vác bao gạo vừa đạp xe trông tội chưa kìa.
Trời ạ, tôi mới là người muốn điên. Aaargaa! Vừa nhắc tào tháo 5p trước cái giờ xuất hiện thình lình liền, linh dữ luôn. Như đã thấy cậu nhóc cau có vừa bước ra khỏi tiệm net tên là Phạm Nhật Hoàng - một kẻ thù từ hồi còn bé xíu của tôi.
Tuy chúng tôi đồng trang lứa nhưng nhìn nó chẳng ra dáng thằng con trai 17 tuổi chút nào, IQ thì = 0, tính nết ngang ngược, gây thù chuốt oán với rất nhiều người, lúc nào cũng thờ ơ bất cần đời everything. Bù lại ông trời ban cho khuôn mặt đẹp trai, vừa góc cạnh vừa toát ra vẻ gì đó rất khó nắm bắt. Vóc dáng thì cao ráo, đô con đôi lúc vô tình liếc nhìn hai cái bắp tay của nó thôi tôi cũng đã rén. Nếu buộc phải chọn hai điểm xuất sắc trên gương mặt cực phẩm ấy tôi vẫn sẽ ấn tượng với đôi mắt phượng có chiều sâu và môi trái tim hút gái của Hoàng.
Aaa quay lại thực tế, dù cho nó có là hot boy đẹp trai hay giàu nứt vách đổ tường đi nữa nhưng tính nết ấy quá đáng ghét rồi, chuyên bày trò chọc tức tôi lần nào cũng muốn gây sự làm tôi đội quần hết thảy, riết không hiểu sao mẹ tôi lại chơi thân với mẹ nó siêu bền bỉ được luôn đó.
Một chuyện không thể quên là vẫn còn đang trong mùa nghỉ hè, tên này chuyên đi lông nhông gây rối muốn né mặt nó đâu có dễ. Nhưng dám chặn đường tôi thì không chửi không được. Mấy túi đồ chất trên xe phải nhanh đem về nhà, có thể mẹ đang chờ nấu ở bếp.
Thanh Vân: Im mồm đi! Không phụ thì thôi cái đồ nhiều chuyện.
Nhật Hoàng: Tui làm gì bà? Có miệng để nói là quyền của tui.
Thanh Vân: Vậy đường đi này không phải của mình ông. Tránh ra!
Nhật Hoàng: Con nhỏ đáng ghét, vái trời trên đường về lủng bao gạo cho khỏi ăn cơm luôn. Fuck! Đúng là xui tận mạng.
Đấy đấy ngang nhiên kiếm chuyện còn chửi người ta. Với tính cách lỗ mãn của nó xứng đáng trao danh hiệu ông hoàng độc miệng thốt ra câu nào là cay nghiệt câu đấy. Nếu không muốn bị tổn thương xin đừng va vào Nhật Hoàng.
Mãi lo xỉ vả kẻ thù mà quên luôn tiết lộ một chút thông tin về mình. Tôi tên Nguyễn Hoàng Thanh Vân - 17 tuổi, là một cô gái mọt sách, có niềm đam mê mãnh liệt với ăn uống, thích vẽ tranh anime, cuồng nhạc Kpop, chuyên đu idol và thường hay cover những bài hát hót hòn họt trên mạng xã hội. Nhưng tất cả nhận lại chỉ là flop đến nổi chẳng ai thèm care.
Ấy vậy tôi vẫn bù lại được dáng vẻ học giỏi, siêng phụ việc, mê kiếm tiền. Tri thức là con đường duy nhất tạo nên con người tôi. Ngoài mặt thì trả treo với Nhật Hoàng 10/10 vậy đấy nhưng với mọi người tôi lại rất ngoan, hoà đồng và thân thiện.
Để nói về môn học tôi yêu thích nhất chắc là môn Tiếng Anh. Nhưng tổ hợp khiến tôi buộc phải đeo đuổi để định hướng tương lai vào đại học là Toán - Lý - Hoá. Người ta hay nói môn học luôn đi đôi với tính cách. Song nếu tôi hoá thân là một cô gái hướng ngoại mang vibe khoẻ khoắn, năng lượng như môn Tiếng Anh thì thật sự khác xa với người luôn quyết đoán, hà khắc mọi thứ như môn Toán. Sự chênh lệch này chắc có vài bạn cũng đã đoán được tôi thiên về mảng nào.
Thật ra ước mơ học trường chuyên của tôi không chỉ đến từ mong muốn trở thành người tài cao học rộng mà còn vì một lý do thực dụng khác. Nếu đạt thành tích học tập tốt, gánh nặng tài chính của nhà tôi sẽ biến mất phần nào đấy, dù đó chỉ là giọt nước nhỏ nhoi trong cái chậu vẩn đục nước mưa.
Thế là chỉ còn một tháng nữa thôi. Ngày mà tôi sắp bước vào lớp 11 năm 2019. Hmm tôi nghe loáng thoáng từ phía nhà trường đợt này sẽ phải trộn lớp toàn khối, mong rằng vào được một lớp siêu thân thiện, có cầu tiến. Đặt dấu ấn của một thời thanh xuân thật đẹp!
*Ở khu nhà họ Phạm*
Nhật Hoàng: Con về rồi ạ!
Cô Thi Hàn: Mày lại lén ra ngoài chơi điện tử hả con? Khỏi giải thích! Thằng Quân nó nói cho mẹ hết rồi.
Nhật Hoàng: Ơi trời hết chuyện mẹ đi tin cái thằng dở hơi đó.
Cô Thi Hàn: Lo ăn học đàng hoàng cho mẹ. Còn một tháng nữa là tựu trường mà mày suốt ngày ham chơi hoài chừng nào mới chịu lớn hả Hi?
Nhật Hoàng: Dạ dạ dạ con biết rồi.
Cô Thi Hàn: À mà nè, mẹ xin nhà trường chuyển cho con học chung lớp với bé Bình á, sẵn có gì thăm dò từ con bé, để xem mày còn dám trốn học nữa không.
Nhật Hoàng: Trời ơi gì nữa dạ? Tự nhiên cái chung lớp với nhỏ đó. Con không chịu đâu.
Cô Thi Hàn: Ơ thằng này ngộ. Hai đứa bây lớn lên cùng nhau chơi thân từ nhỏ, có gì giúp đỡ lẫn nhau được.
Nhật Hoàng: Mẹ à nhưng mà...
Cô Thi Hàn: Thôi không có nhưng nhị gì hết, con thương mẹ thì cứ làm theo ý mẹ.
_______________________________
Buổi tựu trường đầu tiên của năm học 2018-2019 là một ngày trời trong xanh, ngập tràn sự hào hứng xung quanh lớp trẻ đang dần bắt đầu cho những năm tháng cấp ba rực rỡ. Có người thì tươm tất quần áo, có người thì uể oải ngáp ngắn ngáp dài, có người thì tranh thủ bắt chuyện làm quen với bạn mới. Và thanh xuân tuổi học trò cũng trở nên tươi đẹp từ đó.
Tôi đến trường từ rất sớm, tầm 5h sáng tôi đã thức dậy vệ sinh cá nhân rồi chỉnh chu quần áo chuẩn bị sách vở. Sự chịu khó này không phải tự động mà có, nhờ sự tiếp thêm năng lượng và động lực từ ba mẹ đã tạo nên một Thanh Vân cuồng trường học như bây giờ. Giá mà lúc nào cũng siêng như này hoài luôn nhỉ? Chắc sẽ tiết kiệm được mớ thời gian quý báu lắm đây.
Đến với buổi nhận lớp của 11a9, sẽ gặp lại những gương mặt vàng trong làng cà khịa và nơi đây cũng là nơi tạo nên một tập thể lớp đoàn kết đạt hạng nhất bởi những vụ lùm xùm đánh lộn, quậy phá, drama xuất hiện như thường ngày.
Haizz điều khiến cho tâm trạng tôi từ hưng phấn bỗng trở nên đằng đằng sát khí chính là bảng danh sách lớp tôi. Theo linh cảm tôi đưa mắt dò tìm thì chợt thấy cái tên nào đó quen thuộc đến nổi làm tôi bất giác chửi thề. Tôi nghĩ mình sẽ không đen đủi, nhưng quả nhiên chuyện trùng hợp này đang xảy ra. Má ôi lại gặp phải cái thằng cha tào tháo đáng ghét đó! Cho là có tình cờ đi nữa thì cũng vô phúc rồi, vô phúc lắm mới chung lớp với Phạm Nhật Hoàng.
*Đầu giờ truy bài của lớp*
Quỳnh Anh: Áhh mấy gái ơi! Lớp mình có nhiều trai đẹp dữ vậy. Thời cơ của chị trổ tài xin in4 từng anh đây rồi hì hì.
Ngọc Mai: Thôi đi mày ơi. Tia trai bước đầu tiên là phải nhìn giày fake hay real nha.
Phương Thuý: Sao mà cứ hay soi người ta quá à. Tao thấy lớp này chán thấy mồ, ồn ào như cái chợ.
Ngọc Mai: Ê vậy là mày dô nhầm lớp rồi đó. Biến qua lớp chọn 11a5 mà học đi!
Từ xa tôi đã nghe thấy giọng léo nhéo của mấy bạn nữ vang inh ỏi khắp ngoài hành lang. Tôi bình thản bước vào lớp, những hàng ghế chật chội ở cuối dãy đã phủ kín người ngồi, dĩ nhiên là họ đã đến từ sớm để giành chỗ. Đúng như ý định trong đầu, tôi không suy nghĩ vội ngồi xuống ở hàng nhất gần bảng. Chỗ nào phong thuỷ tốt sẽ giúp tôi tập trung học hành tử tế dễ dàng đạt được kết quả tuyệt đối!
Kim Ngân: Trời trời nhỏ kia ăn mặc gì mà phèn vậy? Tụi bây coi kìa, như mặc cái bao tải đi học luôn.
Phương Thuý: Chắc là thành phần mọt sách của lớp mình đó haha.
Nghe cũng biết hội con gái đó đang bàn tán về tôi rồi, có thể trông tôi khá luộm thuộm với bộ đồ đồng phục size rộng, tóc cột thấp và cặp kính cận gọng đen. Gu kém người nhìn như vậy nên không chiếm được thiện cảm của các bạn học trong lớp.
Quỳnh Anh: Bây rảnh háng quá đi sân si người ta. Chội ôi quan trọng là người trong lòng của tao sắp tới rồi aww.
Ngọc Mai, Kim Ngân: Đâuuu...
Quỳnh Anh: Là Phạm Nhật Hoàng đó!
Hoàng bước vào tự tin với nụ cười toả nắng đốn tim các nữ sinh trong lớp. Tóc thì vuốt keo đã thế còn đeo khuyên giả ở tai. Bộ đồng phục nó mặc rất lầy lội không hề bỏ áo vào quần cũng chẳng có tác phong đi học. Ở ngoài thì khoác thêm cái áo Cardigan đắt tiền nhưng chưa một ai để ý chiếc áo khoác đó có vấn đề ngoại trừ tôi.
Gái trong lớp: Áhhh mẹ ơi đẹp trai quá....
Quỳnh Anh: Tuyệt! Anh ấy sẽ là của mình.
Nhật Hoàng: Hello mọi người nhe hihi~
Thanh Vân: Mặc áo ngược rồi kìa cha nội!
Bầu không khí đột nhiên thay đổi bằng tiếng cười cợt nhã của đám con trai trong lớp và sự quê độ ngộp thở của tên ngố loè loẹt. Tôi cảm giác như vừa đem lại một chiến thắng cá nhân cho riêng mình, trả thù cái lần nó dám chặn đường trêu chọc tôi.
Hiển Đạt: Haha tưởng gì chỉ là con công hoa hoè đần độn thôi mà.
Hữu Giang: Không chừng bị bóng nửa mùa rồi á tụi bây!
Đình Thái: Shit! Bạn nữ đầu bàn phản dame đỉnh quá.
Hình như màn chào hỏi này đi hơi xa, vốn dĩ định chọc cho nó quê mà ai ngờ lại thành trò cười tiêu khiển của lớp. Tôi cảm nhận rất rõ luồng ám khí cực mạnh này đang phát ra từ phía Nhật Hoàng. Nó nghiến răng, hậm hực tiến về chỗ bàn tôi còn cười mỉm chi nhè nhẹ trông giả trân vô cùng. Bất giác Hoàng lại gần dí sát mặt, khoảng cách ấy làm tôi rén giật phắn vài giây, đáng lẽ tôi không nên đụng đến lòng tự tôn cao ngất ngưỡng của nó. Rồi Hoàng thì thào vào tai tôi nói câu đầy ẩn ý.
Nhật Hoàng: Biết thân biết phận thì đừng có phá tui nữa, để tui yên ổn trong cái lớp này dùm cái!
Thanh Vân: Nè! thời trang ăn mặc của ông ngược ngạo quá, tui chỉ nói sự thật thôi.
Vốn dĩ không định cãi nhau với nó trong tình huống này, tôi sợ rằng nó sẽ ngồi vào chỗ ghế kế bên mà luyên thuyên đấu võ mồm tới cùng. Như thế chẳng phải tôi vô tình đắc tội với bọn con gái trong lớp rồi sao huhu. Tôi lí trí quay thoắt xuống dãy bàn cuối tìm đấng cứu tinh giải nguy cho mình, biết được 2 đứa này chơi thân từ lâu tôi liền ra hiệu Minh Quân lên lôi thằng ôn dịch này xuống dùm nguyện biết ơn và cảm kích Quân hết lòng.
Minh Quân: Chỗ ngồi của mày ở dưới kìa! Tao hết nhiệm vụ giữ chỗ rồi nha.
Nhật Hoàng: Ờ biết rồi, cám ơn mày.
Ôi đúng là một cậu bạn hiểu chuyện, nhìn giao diện khó gần như vậy mà không ngờ Quân lại bắt được tín hiệu của mình trong tích tắc. Hoàng cuối cùng cũng chịu rời khỏi chỗ tôi trả lại bầu không khí dễ thở nhưng vẫn đọng lại mùi giấm nồng nặc từ những cặp mắt dò xét nào đó. Haizz tôi nghĩ tôi sẽ khó sống trong cái lớp này rồi.
Năm lớp 10, tôi ngồi ở bàn thứ hai vẫn luôn là học sinh mẫu mực, tuân thủ nội quy vô điều kiện, bởi tính cách tôi khô khan từ nhỏ nên mấy điều khoản quy tắc của nhà trường tôi thừa sức thuộc lòng. Việc tham gia đội tuyển học sinh giỏi môn Toán cũng vậy, thời gian hầu như lúc nào tôi cũng ở toà nhà dành cho đội tuyển nhưng vẫn không xao lãng khi về lớp. Quy tắc hàng đầu của tôi là sự tập trung cao độ từng bài giảng, từng lời dạy của thầy cô đều phải ngấm ngầm hết vào trong não mình. Tôi chọn cách tách biệt khỏi sự ồn ào huyên náo của đám ngồi cuối lớp và không kết bạn nhiều, điều đó khiến tôi dễ bị cô lập và lâm vào cảnh bạn học ghét bỏ. Nhưng tôi chẳng bận tâm ai phán xét mình như nào. Cuối năm lớp 10 tôi đã ẵm giải nhất cuộc thi Toán cấp tỉnh, nhận tiền thưởng và làm rạng danh điểm học bạ càng thêm đẹp, như thế quá đủ với một đứa không mơ mộng xa xôi như tôi và còn vài lý do dễ đạt khác cần phải được thực hiện.
Hiện tại năm lớp 11, việc cải cách lại và sắp xếp từ phía nhà trường đã làm xáo trộn toàn khối. Tôi chính thức gia nhập vào lớp hoàn toàn mới, những gương mặt lạ, những thành phần chuyển trường, những bạn học môn chuyên đều tề tựu hết ở đây. Ngoại trừ một người đã quá quen tôi làm biếng nhắc tên thì cái lớp này khá là ổn trong môi trường học tập của tôi. Được rồi, tôi sẽ giữ vững phong độ và tiến thẳng vào đội tuyển học sinh giỏi thêm lần nữa. Lần này phải là đội tuyển quốc gia!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co