Truyen3h.Co

Tôi và Em

Hai.

The_Death01-01

Nàng đã bắt đầu cảm nhận được sự bất thường.

Ta nhận ra điều ấy qua ánh mắt nàng, đôi mắt u huyền như dòng nước tĩnh lặng giờ đây vẩn đục bởi nỗi bất an. Mỗi bước chân về nhà, nàng đều thoáng ngoảnh lại, dường như mong chờ một điều gì đó, hoặc sợ hãi một thứ gì đó. Đôi tay nàng run nhẹ khi tra chìa khóa vào ổ, sự lưỡng lự kéo dài một nhịp trước khi nàng bước vào, khóa cửa sau lưng bằng động tác nhanh hơn thường lệ.

Nàng đã bắt đầu nhận ra ta.

Và ta yêu điều đó.

Đêm nay, bóng tối kéo dài hơn, phủ trùm lên nàng như một dải lụa đen vô hình. Ta đứng bên ngoài, lặng lẽ dõi theo. Ta thấy nàng tựa vào cánh cửa, nhịp thở gấp gáp, như thể cố xua đi cảm giác mơ hồ đang len lỏi vào tâm trí. Nàng có nghe thấy ta không? Có cảm nhận được ta đứng ngoài kia, chỉ cách một lớp kính mong manh, dõi theo nàng với ánh mắt dịu dàng mà tuyệt vọng?

Ta bước chậm rãi qua khu vườn, ngón tay khẽ lướt trên ô cửa sổ lạnh buốt. Một cánh cửa mở hé, một sự vô tình hay một sự mời gọi? Ta có thể bước vào. Chạm vào nàng. Thì thầm tên nàng bằng hơi thở của ta. Nhưng không... chưa phải lúc.

Nàng có một con dao nhỏ dưới gối. Một sự trấn an mong manh, một niềm tin yếu ớt vào sự bảo vệ vô vọng. Ta đã thấy nó vào lần thứ ba lẻn vào phòng nàng. Ta mỉm cười. Nàng không cần sợ ta. Ta không làm tổn thương nàng. Ta chỉ muốn nàng nhớ đến ta, muốn nàng nhận ra rằng ta chưa bao giờ rời đi.

Sáng hôm sau, ta theo dấu chân nàng trong màn sương mờ. Nàng dừng lại trước một cửa hàng hoa, những đầu ngón tay lướt trên cánh hồng đỏ thẫm, ánh mắt xa xăm. Hồng đỏ... nàng thích hoa hồng đỏ sao? Ta sẽ ghi nhớ. Ta sẽ lấp đầy thế giới của nàng bằng hoa hồng đỏ. Đỏ như đôi môi nàng, đỏ như trái tim ta, đỏ như...

... máu.

Một tuần sau, nàng nhận được một bó hồng trước cửa nhà. Không thiệp. Không một lời nhắn. Chỉ là những đóa hoa đỏ thắm, chờ đợi nàng. Ta đứng trong bóng tối, lặng lẽ quan sát. Đôi môi nàng chạm vào cánh hoa, hơi thở nàng quấn lấy hương thơm, rồi nàng vội vã đóng cửa lại. Nàng bối rối. Tốt lắm. Ta muốn nàng nghĩ về ta. Muốn nàng tự hỏi. Muốn nàng cảm nhận được ta.

Không có ta, nàng sẽ chẳng còn ai.

Nàng ngồi trong căn phòng nhỏ, bó hoa trong tay, đôi mắt trầm tư. Nàng có sợ không? Hay nàng cảm thấy một thứ gì khác? Nàng có thấy... hồi hộp không? Dù nàng chối bỏ, nàng không thể phớt lờ ta. Ta đã len lỏi vào thế giới của nàng. Chậm rãi, từng chút một. Một ngày nào đó, nàng sẽ không thể trốn thoát.

Nàng đã phạm sai lầm lớn nhất. Bởi vì một khi đã nhìn thấy ta, nàng không thể làm ngơ được nữa.

Một khi ta đã bước vào thế giới của nàng...

Ta sẽ không bao giờ rời đi.

Nàng thở hổn hển, kinh hoàng hiện lên nơi đáy mắt. Ta cảm nhận được hơi thở gấp gáp của nàng, nhịp tim nàng đập rối loạn. Nàng quay người, chạy trốn như một cánh chim nhỏ lạc vào bóng đêm. Ta để nàng chạy. Ta thích nhìn nàng chạy. Ta thích nhìn nỗi sợ hãi gặm nhấm nàng, thích thấy nàng cố gắng vùng vẫy trong vô vọng.

Bởi vì ta luôn ở đây.

Ngay phía sau nàng.

Ta chỉ bước chậm rãi, từng bước, từng bước...

Và khi nàng tưởng như đã thoát, ta thì thầm, thật khẽ:

"Nàng đi đâu vậy?"

Nàng đông cứng.

Bởi vì ta đã ở ngay bên cạnh nàng.

Nàng quay lại, gương mặt tái nhợt, đôi môi run rẩy:

"Ngươi... là ai?"

Ta cười.

Nàng không nhận ra sao? Ta đã luôn ở đây, bên nàng. Ta là những bông hoa mỗi sáng. Là làn gió lướt qua gáy nàng khi nàng bước đi. Là tiếng thì thầm trong bóng tối mỗi khi nàng ngủ.

Ta là tất cả.

Nàng run rẩy, nước mắt lặng lẽ rơi.

"Ngươi không có thật... ngươi chỉ là một cơn ác mộng..."

Ta cúi xuống, hơi thở phả lên da nàng khi ta thì thầm:

"Không, nàng yêu dấu... Ta là hiện thực. Và ta là thực tại duy nhất mà nàng có."

Nàng hét lên. Nhưng đã quá muộn.

Một khi bóng tối đã bao trùm...

Ánh sáng không còn lối thoát nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co