Truyen3h.Co

© toilet ✧ 정국 ✔

Chap 21

yu_bae

Ngôi kể của Seo Heun

Sau hai tuần hồi phục và luyện tập, dưỡng bệnh ở bệnh viện, mẹ đưa tôi về nhà. Nhưng cũng không phải là nhà nữa, nó là một căn phòng bà thuê ở gần trung tâm thành phố, cách xa so với căn nhà trước giờ chúng tôi vẫn ở. Tôi hỏi tại sao chúng ta phải ở đây, bà chỉ bảo cứ ở đây tạm thời. Tôi thực sự muốn biết chuyện gì đã xảy ra.

- Mẹ ơi, ở nhà kia đang có chuyện gì sao?

Tôi thắc mắc khi chúng tôi ở đây gần một tuần rồi. Mẹ vẫn thường xuyên rời khỏi đây để trở về nhà cũ "làm tí chuyện gì đó mà tôi không rõ".

- Cứ ở đây đi.

- Mẹ không lo cho anh Ji Sung và bố mẹ chồng sao?

- Tao có về mà, lo được cả rồi. _ bà chăm chỉ nấu ăn và buộc tôi phải sống thư giãn, thoải mái.

- Anh Ji Sung không hỏi gì về con sao? _ tôi vẫn tiếp tục tò mò ngớ ngẩn.

- Đừng nói về thằng khỉ đấy nữa... Mày nói thật cho mẹ biết đi, đã có những chuyện gì xảy ra?

- Chuyện... Chuyện gì ạ...?

- Seo Heun à...Mẹ... Mẹ thật sự xin lỗi...

Mẹ đột nhiên dừng mọi công việc nấu ăn, bếp núc lại rồi quỳ xuống bên tôi khóc liên hồi. Bà ôm chầm lấy tôi và giữ chặt tôi trong lòng như thể mẹ con lâu năm mới gặp lại. Mẹ ơi, mẹ làm sao thế? Đã chưa bao giờ bà ôm tôi tha thiết thế này ngoại trừ ngày tôi mới chào đời, có lẽ là vậy. Và những lời xin lỗi, hai tiếng "mẹ" - "con" đã chẳng khi nào tôi dám xa vời ước mơ đến nó. Rốt cuộc thì chuyện gì xảy ra khiến mẹ thay đổi quá đỗi thế này?

- Mẹ, mẹ làm sao vậy? Mẹ có gì đâu mà xin lỗi con? _ tôi cố gắng dứt mẹ ra, nhìn thẳng vào mắt mẹ lo âu hỏi.

- Mẹ xin lỗi, con đừng như thế mà... Mẹ sai rồi.

Bà đau khổ khóc lóc, tự lấy tay đập đập vào trán mình và rồi dằn vặt bản thân mình những điều gì đó mà tôi không thể nghe được.

- Mẹ à, sao mẹ lại khóc? Có chuyện gì vậy? Ở nhà kia xảy ra chuyện gì sao?

- Sao con phải giấu mẹ? Đã ngần ấy chuyện xảy ra thì con phải nói chứ! Đứa con ngốc này!

- Chuyện gì ạ...?

Tôi có chút nhận ra rồi thẫn người. Mẹ biết mọi chuyện khổ đau của tôi nên đã thành ra như vậy sao?

- Quyển nhật ký đó... Mày định giấu bố mẹ đến khi nào, con ơi là con!

- Nhật ký của con! Mẹ đọc... rồi sao?

- Mẹ mày mà không đọc được thì làm sao mà biết mày sống như thế nào... Cả chuyện hồi nhỏ, mày đều viết nhật ký, tao đọc cả rồi.

- Ngày xưa con làm mất rồi mà.

- Con để quên ở nhà kho khi con rời đi kiếm việc ở ngoài. Mẹ dọn dẹp thì tìm thấy nhưng lúc ấy vô tâm quá, có đọc thì cũng chẳng thương con gì cả... Mẹ xin lỗi. Bố mẹ chỉ biết yêu thương mỗi chị con thôi.

- Mẹ đừng thế mà, không sao cả đâu. Hai người đã cho con cuộc sống này là quá tốt rồi.

- Hôm nọ mẹ mới tìm thấy được quyển nhật ký trong ngăn tủ bị gẫy ở phòng con... Hóa ra từ trước đến giờ bố mẹ đem đến cho con toàn những điều đau khổ. Đến khi tuổi già sức yếu chẳng sống được bao lâu nữa thì mẹ mới nhận ra được điều này... Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi con nhiều lắm.

Tôi không dám khẳng định rằng bố mẹ thật có lỗi với mình. Nhưng không sao cả, giờ đây mọi chuyện ổn hết rồi. Bố mẹ biết điều đó, nhận ra được mọi thứ bây giờ không phải là quá muộn. Cuộc sống của tôi còn dài mà, còn hạnh phúc với đấng sinh thành ngày nào thì thật tốt ngày ấy. Một phần của cuộc đời tôi xem như là giải quyết ổn thỏa!

- Thằng Ji Sung nó tệ bạc thế nào, mẹ biết cả rồi. Con đừng giấu cho riêng mình nữa. Hãy nói hết ra đi, những tháng ngày về sau nhất định phải sống thật hạnh phúc.

- Mẹ đừng quan tâm chuyện anh ta làm gì.

- Nó đã hành hạ con không ra thể thống cống rãnh gì, con không phải chịu đựng nữa. Đến khi con khỏe hẳn, ta làm thủ tục ly hôn.

- Mẹ à...

- Ngoan, mẹ thương con lắm.

Cuộc sống mà, dẫu có thế nào thì nằm trọn trong vòng tay mẹ vẫn là bình yên nhất.

Hai ngày sau, tôi nhận được cuộc gọi từ ai đó. Và người phụ nữ trung niên ở đầu dây bên kia tự xưng là mẹ của Jungkook. Bà ấy hẹn gặp tôi ở quán trà nhỏ mới mở ở gần trung tâm thành phố. Thật may quá, nơi tôi ở cũng ở ngay đó nên tôi liều lĩnh đồng ý lời mời cuộc hẹn.

Tôi lén lút rời khỏi căn phòng mẹ thuê để đi gặp người ta khi mẹ trở về nhà lớn để làm việc nhà, chuẩn bị cơm nước. Ở góc quán trà là một người phụ nữ xinh đẹp có nét na ná với anh chàng họ Jeon nào đó. Với giọng điệu ngon ngọt qua điện thoại, có lẽ bà ấy không có xấu với tôi đâu.

- Cháu chào bác ạ... Cháu là Seo Heun. _ tôi lễ phép tiến tới chào hỏi.

- Cô ngồi đi.

- À vâng ạ.

" Chị dùng gì ạ? " _ chị nhân viên phục vụ quán nước niềm nở tới hỏi.

- Tôi gọi nước rồi và cũng uống gần xong. Không cần nữa đâu, tôi sẽ đứng lên đi ngay. _ mẹ Jungkook trả lời với sắc mặt lạnh lùng.

- Vâng... Tôi không cần dùng nước đâu...

- Chúng ta bắt đầu. Tôi cũng nói ngắn gọn thôi. Hôm nay tôi tốn thời gian vàng bạc quý báu của tôi ra đây với cô là để yêu cầu cô dừng tán tỉnh, gạ gẫm con trai tôi - Jeon Jungkook.

- Bác nói... sao ạ? Cháu tán tỉnh, gã gẫm con trai bác?

Tôi nhăn mặt khó hiểu. Bà ấy gọi tôi ra đây để nói chuyện vớ vẩn này trong khi hai đứa đã hoàn toàn kết thúc khoảng một tuần trước? Sao lại có thể loại gia đình nực cười, bỉ ổi đến thế cơ chứ!

- Tôi vốn không phải là người hay xen vào chuyện của con trai. Nhưng dạo này mọi chuyện đang dần quá lên.

- Vâng...

- Cô biết bản thân mình không thích hợp với con trai tôi mà, đúng không?

- Vâng.

- Nếu cô không có chồng thì tôi cũng không cần hạ thấp bản thân tới đây gặp cô làm gì. Cô nói xem tôi nên giải quyết chuyện này thế nào đây?

- Đây là chuyện tình cảm của bọn cháu thưa bác.

- Có vẻ như cô không có tự trọng nhỉ? Tôi không cần biết chồng cô là ai, làm gì hay vì sao cô cưới tên đấy mà vẫn qua lại với con trai tôi.

- Thưa bác, hôn nhân chỉ là ép buộc ạ. Chúng cháu cũng sớm ly hôn.

- Dù cô có ly hôn hay không, thì có một sự thật mãi mãi không bao giờ thay đổi. Gia đình tôi sẽ không chấp nhận một đứa con dâu như cô đâu.

Mẹ Jungkook nhếch môi cười tôi. Tôi biết rằng mình thấp hèn, rằng gái đã có chồng như tôi sẽ chẳng thể có tiến triển gì khác trong đường tình duyên đâu. Nhưng càng nhắc lại càng làm tôi chạnh lòng quá. Nước mắt suýt tuôn rơi nhưng khi đối mặt với một người phụ nữ thế này thì chắc hẳn là không nên tỏ ra yếu đuối đâu.

- Jungkook là con trai tôi, tôi đương nhiên phải hiểu nó hơn ai hết. Nó nhất thời là yêu đương nhăng nhít ở cái tuổi trẻ bồng bột này thôi. Nó sẽ không kết hôn với cô đâu.

- Cháu hiểu rồi ạ. Và cháu cũng không có ý định cưới lần hai đâu thưa bác.

- Chuẩn rồi đấy.

- Nhưng anh Jungkook chưa nói gì về việc có kết hôn với cháu hay không mà bác. Tương lai của cả hai còn dài, sẽ không biết chuyện gì xảy ra cả. Xã hội hiện nay họ không ngại tái hôn và cũng không quan trọng hoá vấn đề với người tái hôn đâu ạ.

Bà ấy lặng người. Đôi mắt hừng hực lửa nhìn chằm chằm vào tôi chờ xem tiếp theo tôi sẽ phát ngôn những gì.

- Cho đến khi anh ấy quyết định trước chúng ta, cháu vẫn có thể tiếp tục quen anh ấy mà thưa bác.

- Hah! Cô đúng là thứ con gái không có sĩ diện. Hai đứa mà còn hẹn hò, tôi xin lỗi trước, cuộc sống của cả hai sẽ gặp không ít khó khăn đâu.

- Bác à, khi chúng ta đã yêu rồi thì sẽ chẳng quan tâm đến những thứ ấy nữa đâu. Nhưng bác yên tâm đi, cháu nói thế thôi chứ cả hai chúng cháu đã quyết định cả rồi. _ nụ cười vẫn cố gắng len lỏi lên gương mặt của tôi.

- Mong là tin tốt. _ mẹ anh nhướn cặp mày lên trông chờ câu nói hồi đáp từ tôi.

- Cháu sẽ không còn liên quan gì đến con trai bác nữa đâu. Chúng cháu hoàn toàn chia tay rồi ạ. Mong là sau này bác không còn phải hẹn cháu ra nói chuyện nữa.

Vẻ mặt của bác gái thoả mãn lắm. Vẫn là biểu cảm mang chút khinh khỉnh người hạ đẳng như tôi nhưng vẫn có nét dịu nhẹ hơn.

- Cháu xin phép trước không để tốn thời gian vàng bạc của bác. Nhưng, đã có ai khen bác có vẻ đẹp không tuổi chưa ạ? _ tôi cười thật tươi tỏ ra ngưỡng mộ vô cùng.

- Cô... Cô... Đúng thật là chưa bao giờ thấy loại người như cô...!

Phụ nữ ai mà chẳng thích khi được người khác khen đẹp nhỉ? Mẹ Jungkook cũng thế thôi. Bên ngoài thì lạnh lùng sắt đá nhưng giọng điệu và ánh mắt thì trái ngược vô cùng. Có vẻ bác ấy đang chìm đắm trong sung sướng và tự hào về nhan sắc của mình lắm. Cơ mà là thật đấy, mẹ anh đẹp tuyệt vời, đúng là mẹ nào con nấy!

Nhắc đến mới nhớ, tôi vừa khẳng định với bác gái là mối quan hệ của chúng tôi đã hoàn toàn rạn nứt và bác ấy không cần đến gặp tôi lần thứ hai đâu. Jungkook cũng vậy, anh không nên xuất hiện trong cuộc đời tôi nữa đâu.

Aigoo~ xin lỗi các cậu vì Tết đến đít rồi mà tớ chẳng thể ra chap đều đặn, thường xuyên được ạ T^T

Cũng vì là Tết nên tớ còn đi du lịch và dành thời gian cho gia đình nữa, hiccc các cậu thông cảm cho tớ nhaaa :<

Dù sao thì tớ cũng sẽ cố gắng hết sức ạ. Chúc các cậu đón Tết thật vui vẻ nhé!

Omg I love all of you so muchhh ♡

P/s: Bây giờ là 23h đêm rồi ở chỗ tớ rồi, tớ sẽ ráng thức khuya một xíu với các cậu :3

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co