Chương 1
(Ý là mình cũng không biết nên gọi đại diện Việt Nam là Lương Tố hay Lương Thơ. Nhưng mình thích tên Tố hơn, có lẽ là do nó ngắn:)) nên là trong truyện mình sẽ dùng tên Lương Tố thay vì Lương Thơ nha mn.)
__________________________
Từ thủa nhỏ, Lương Tố đã được lớn lên trong những tiếng ru à ơi của mẹ, tiếng đàn bầu day dứt của bà, và đôi bàn tay dịu dàng của chị gái. Đôi khi là giọng thơ cao vút, những tác phẩm đặc sắc của cha. Hay là một góc sân vườn nhỏ, nắng chiếu phủ lên không gian một màu vàng ấm áp. Có lẽ vì vậy mà ngay từ thời thơ ấu, tâm hồn cô luôn chứa đầy những hình ảnh về nền văn học đặc sắc của quê nhà. Sau những tiếng gà gáy vào buổi sớm, Lương Tố đã cảm thấy rằng cuộc sống của nàng sẽ yên bình trôi mãi, cho đến cái ngày mà chiến tranh kéo đến nơi này.
_________________________
"TIẾN LÊN, GIẾT HẾT ĐÀN ÔNG, BẮT HẾT MẤY ĐỨA CON GÁI VÀ MẤY Ả ĐÀN BÀ KIA!!"
Tiếng gào thét giữa đêm khuya như con dao xé toạc bóng tối. Ngọn lửa cháy hừng hực từ ngôi nhà những càng làm cho bầu không khí của mùa hè thêm nóng nực. Già, trẻ, gái, trai xô đẩy nhau, mong sao tìm được đường thoát thân. Mấy đứa bé ngơ ngác đúng bơ vơ giữa chợ, có những gia đình dẫn nhau băng qua biển người hỗn loạn.
Lương Tố mơ mơ màng màng đứng dậy, nghe tiếng súng tỉnh cả người. Cô bé nhanh chóng chạy nối đuôi cả nhà vào trong rừng sâu hòng cắt đuôi lũ giặc. Nhưng hỡi ôi, đôi chân nhỏ bé của một đứa trẻ 5 tuổi sao có thể địch lại sức mạnh và sự dẻo dai của những người lính? Cô bé lại tụt hẳn về đằng sau, ngay lúc một viên đạn bay đến sắp kết liễu cuộc đời cô bé, một bàn tay nhẹ nhàng đẩy cô ra qua một bên, kéo cô khỏi lằn ranh cái chết.
Lương Tố hoài nghi, nhưng khi nghe tiếng gào thét thảm thiết của dân làng, cô biết đây không phải lúc để suy nghĩ nhiều, liền lập tức dồn hết sức lực cắm đầu mà chạy.
Cô cứ chạy mãi, chạy mãi. Cho đến khi đôi chân cô mỏi nhừ, khụy xuống nền cỏ ẩm ướt của màn đêm. Cô lê lết thân xác mình đến một gốc cây hoàng lan mọc sát vách núi, mùi hương nhè nhẹ của hoa hoàng lan như đưa cô bé vào giấc ngủ. Đôi mắt cứ díp lại vào nhau, cơn choáng do đói và mệt hòa cùng mùi thơm khiến cô bé lịm đi ngay lập tức.
"Thế này thì xong rồi, bao nhiêu công sức, bao nhiêu cố gắng. Vậy mà..."
Lương Tố khẽ lẩm bẩm rồi chìm vào giấc ngủ.
_________________________
Trong cơn mê man, cô dường như nhìn thấy một thiếu niên đi tới từ đằng xa, thiếu niên mặc trang phục trắng muốt, mềm mại. Đôi mắt trong vắt như giọt sương sớm mai nhìn cô chăm chú:
"Anh là ai?"- Lương Tố chợt hỏi.
Thiếu niên vẫn im lặng, đến mức cô nghe thấy hơi thở của chính mình quanh quần bên tai. Đôi bàn tay trắng trẻo vươn về phía cô, nó kéo cô đứng dậy, lặng lẽ vô về Lương Tố đang hoang mang. Họ tiến đến gần một cánh cửa, cánh cửa đó to lớn, uy nghi toát ra dáng vẻ lạnh lùng thanh cao không dính bụi trần. Hệt như thiếu niên đang bên cạnh cô đây, bỗng anh thì thầm:
"Từ bây giờ là đoạn đường em phải tự mình đi tiếp."
"Đi thật xa và đừng nhìn lại."
Giọng nói êm dịu, như có ngàn vạn lớp tơ lụa mềm mại chồng lên nhau khiến trái tim cô thiếu nữ loạn nhịp, ngứa ngáy. Lương Tố chỉ hận không thể ôm ôm thiếu niên cho thật đã, chẳng màng anh ta cao hơn cô tận nửa cái đầu.
"Nếu em nghe lời, liệu em có thể gặp anh lần nữa được không?"
Lương Tố tiếc nuối không thể ở cùng người đẹp, nhưng nghĩ đến gia đình bị lạc mất nhau trong tiếng súng đạn, cô vẫn thấy khẩn trương.
"Nếu nghe lời, em sẽ gặp lại anh."
"Anh có dám thề không?!"
"Anh thề với chúa trên cao kia, hai ta sẽ gặp nhau vào một ngày không xa."
Cô tự hỏi : "Chúa là ai?" Nhưng giọng nói dịu dàng, ngân nga như tiếng sáo lại khiến cô mê mẩn. Lương Tố đặt chân lên con đường đầy sỏi phía sau cánh cửa đã rộng mở, bên trong tối om, trái ngược hoàn toàn với thiếu niên sáng sủa đẹp đẽ. Từ đằng sau, cô cảm nhận được ánh mắt của thiếu niên dõi theo mình.
__________________________
Men theo con đường rải sỏi đi về phía lối ra, càng đi vào sâu hơn, những tiếng la hét, tiếng khóc thảm thiết vang lên ngày càng nhiều. Đầu óc cô choáng váng, Lương Tố có thể nghe được tiếng ru của mẹ, tiếng đàn của bà, giọng nói của cha và tiếng hát của chị. Cơ thể cô như bị đóng băng, mỗi bước đi như thể rút cạn đi chút sức lực cuối cùng trong cơ thể. Cô muốn quay đầu lại, muốn nhào vào vòng tay của cha mẹ, nó muôn được nghe tiếng đàn của bà, tiếng ngân nga của chị gái.
Nó muốn gia đình nó trở về như ngày xưa, cả nhà sẽ cùng quây quần bên nhau dưới đêm trăng sáng. Nước mắt nó trào ra ngoài, rơi xuống nền sỏi, như đọng lại, hóa thành những viên sỏi lấp lánh. Cơ thể nó mềm nhũn, dùng cả tay để bò về phía trước.
Không được, cô không thể thất hứa, lời cha mẹ dạy dỗ đã in hằn trong trí nhớ, Lương Tố cô gắng bò về phía trước, vì đằng sau, còn có người chờ đợi cô quay trở về. Sẽ nhanh thôi, rồi tất cả đều có thể quay về những ngày tháng yên ấm bên bếp lửa, bên sân vườn đầy những nắng và ngôi nhà 5 gian rộng rãi, thoáng mát...
____________________________
(Khặc khặc khặc, tui sẽ thay đổi một số yếu tố trong truyện, ta đang có những ứng cử viên như sau.
1m65 x 1m90
1m65 x 1m80
1m65 x 1m70
1m75 x 1m 70
1m70 x 1m80
1m75 x 1m75)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co