Truyen3h.Co

TỔNG TÀI BA XU

1

chieu0301


Cảnh báo: fic có chửi thề không full hd có che ít ít nhưng vẫn chửi rất nhiều.
---------------------------------------

“Đếch tin được thời giờ mà còn kiểu nhân vật thế này luôn ấy?”

Quyển tiểu thuyết vừa mua ở hiệu sách vài tuần trước bị ném xuống giường một cách mạnh bạo rồi bật nảy ra khỏi tấm nệm cũng vừa thay ga tuần trước của Khoa. Trung bình vài tháng một lần, hễ khi nào bí ý tưởng cho bản thảo đang viết dở Khoa đều sẽ lượn lờ nhà sách rồi bốc bừa một quyển sách trên kệ về để tham khảo làm tư liệu. Cách Khoa chọn sách hoàn toàn ngẫu nhiên dựa theo cảm hứng mà không theo bất cứ quy luật hay chủ đề nào. Có một hôm trời mưa tầm tã như rút hết nước từ biển vào xối lên thành phố thì Khoa chọn quyển có tên “Trời ngập nắng hạ”, nhằm trúng hôm nắng chọi lủng đầu thì Khoa lấy quyển “Sau những đêm mưa”. Một lần Khoa đi mua sách nhưng đói bụng, Khoa lại chọn quyển “Những đứa con của quỷ”, và có lần cảm thấy không hiểu về chủ đề kinh tế chính trị, giỏ sách của Khoa có quyển “Buông bỏ những phiền lo”.

Với tính nết mua sách thất thường của mình, tủ sách nhà Khoa chất đầy những cuốn không theo bất cứ chủ đề nào. Nếu có ai đó nói rằng muốn hiểu được một người hãy nhìn vào những gì họ đọc và học thì riêng đối với Khoa có nhìn thêm mười năm nữa cũng sẽ không hiểu con người của cậu.

Tuần trước, nhân ngày bí văn, Khoa lại thay đồ rồi lóc cóc xách túi ra nhà sách. Khoa viết truyện về bệnh nhân ung thư chống lại bệnh, nhưng thứ cậu đem về nhà là tiểu thuyết ngôn tình.

Quyển tiểu thuyết có bìa màu xám đen in hình một người đàn ông đang xoay lưng về phía cô gái, cô gái đứng dưới trời mưa mây mù ngước nhìn về phía người đàn ông. Giá trên bìa là một trăm sáu mươi bảy ngàn, đặt ngay kệ top sách bán chạy trong tháng.

___

Bữa cơm gia đình không có gì là vui vẻ, Trịnh Huyền My cúi đầu không dám đối diện với mấy ánh nhìn như thiêu như đốt của mẹ kế và cô em cùng cha khác mẹ được cả nhà cưng như trứng hứng như hoa. Mẹ kế không yêu thương gì Huyền My, không có ý định để cô biết thế nào là hạnh phúc. Em gái Trịnh Huyền Chi ngồi kế bên cười đểu, chưa quá ba phút đã bắt đầu mỉa mai:

“Cưới giám đốc Nguyễn là may mắn của chị, chị còn khó chịu gì nữa? Tôi muốn như chị mà còn không được.”

Huyền My im lặng không đáp, mẹ kế cũng chêm thêm:

“Cả nhà thương cô mới gả cô cho nhà giám đốc, ăn sung mặc sướng có phải suy nghĩ gì đâu.”

Huyền My vẫn không trả lời, quay sang nhìn cha rồi nói con ăn no rồi. Ông Trịnh không có ý định giữ cô lại ngồi lâu, chỉ bảo ăn no rồi thì về phòng nghỉ. Hai mẹ con Huyền Chi tức giận quát ầm lên, Huyền Chi còn ném đũa về phía Huyền My đang lầm lũi đi trước.

“Chị coi thường mẹ tôi hay sao mà câm như hến? Đúng là mẹ nào con nấy, cái thứ trơ trẽn không biết điều. Bảo sao giám đốc Nguyễn không ưa nổi chị.”

Huyền My bỏ hết ngoài tai mấy lời cay nghiệt của Huyền Chi, điều này đã thành thói quen đều đặn như cơm bữa, Huyền My cũng chẳng buồn đôi co.

Trịnh Huyền My là con gái lớn của gia đình giàu có đang trên bờ phá sản, tình hình làm ăn của nhà Trịnh đã thua lỗ đến mức sàn chứng khoán đỏ au. Cách duy nhất để cứu tình hình kinh tế của gia đình là cưới con trai út nhà họ Nguyễn Huỳnh để xem như một thương vụ làm ăn mua qua bán lại. Nhưng Huyền My đã có người yêu, cô không hề có chút tình cảm nào với người chồng được gia đình sắp xếp.

Chồng sắp cưới của Huyền My là con út của gia tộc giàu có thứ hai trong nước, cái tên Nguyễn Huỳnh Sơn đã luôn là đề tài bàn tán sôi nổi trong bữa tiệc của giới thượng lưu. Nguyễn Huỳnh Sơn giàu, đẹp và giỏi là điều ai cũng biết, nhưng ông trời không cho ai tất cả, chuyện Huỳnh Sơn xấu tính đã tiếng xấu đồn xa. Huỳnh Sơn chưa bao giờ yêu ai thật lòng, mọi mối tình của anh đều xoay quanh lợi ích và tình dục, những người lướt qua đời anh cứ đến rồi đi, đi rồi thì không bao giờ trở lại được nữa. Mối tình dài nhất của Huỳnh Sơn kéo dài sáu tháng, hai người chia tay với lý do anh chán rồi.

Hôn nhân của Huyền My và Huỳnh Sơn là do gia đình sắp đặt cũng chỉ vì lời hứa từ thuở ngày xửa ngày xưa của ông bà nội của Trịnh Huyền My. My và Sơn không yêu nhau, hai người chỉ gặp nhau trong những bữa ăn gượng ép từ gia đình. Tệ hơn là, Huỳnh Sơn không hề giấu diếm chuyện mình ghét cay ghét đắng kiểu người nhu nhược như Trịnh Huyền My.

Có một lần hai người bị gia đình ép đi dùng bữa tối, điều kiện là Sơn phải sang đón My, đi được nửa đường, Huỳnh Sơn nổi hứng đuổi cô xuống xe chỉ vì mùi nước hoa hôm nay cô dùng ngửi không thơm lắm.

Một lần khác, Huỳnh Sơn bắt gặp Huyền My đang giằng co với người tình của Huỳnh Sơn về món đồ gì đó, lúc thấy cô gái kia  bị hất ngã, Huỳnh Sơn không ngần ngại mà tát thẳng vào mặt Huyền My.

“Ai cho cô động vào em ấy?”

“Em ấy mà có mệnh hệ gì thì cô không xong với tôi.”
___

“Đẩy té người ta có một cái mà cứ tưởng đâu cầm dao mổ bụng đến nơi. Thời nay vẫn còn người viết truyện kiểu này hả?”

Khoa tháo kính ném sang một bên, la lối um sùm về chi tiết nam chính Huỳnh Sơn tát nữ chính Huyền My. La chán chê thì quay sang chửi tác giả viết truyện thế này mà cũng đem bán, mấy thể loại nam chính không có não này cứ tưởng rằng đã bị cho ra đảo chơi từ năm sáu năm về trước vậy mà vẫn còn người mê.

Quyển sách bìa xám đen có hình người đàn ông quay lưng về phía cô gái, cô gái đứng dưới mưa nhìn về phía người đàn ông nằm lăn lóc trên bàn dù chỉ mới mở ra khoảng hai mươi trang đầu. Hai mươi trang đầu là quá đủ để Khoa cảm thấy một trăm sáu mươi bảy ngàn bỏ ra mua thứ này về nhà là vô bổ.

“Phải đọc coi thử kết sao.”

Khoa nhặt lại quyển sách vừa bị ném đi không thương tiếc lên rồi lật ra mấy trang cuối. Quyển sách dày hai trăm trang mà mới đọc tới trang hai mươi cậu đã không chịu nổi, kết truyện với dòng chữ “anh sẽ yêu em đến hết đời” trong lời thoại của nam chính càng làm Khoa ngứa mắt. cậu được đà chửi tiếp lần hai, chửi xong không biết làm gì thì đem quyển sách đi vứt xó rồi mò xuống bếp nấu cơm.

Nhà Khoa là một căn hộ cao cấp nằm ngay khu của người có tiền, lợi nhuận thu được sau mỗi lần bán sách đủ để Khoa sống vài năm tiêu xài hoang phí mà không phải đi làm. Sách của Khoa viết bao giờ cũng lọt top sách bán chạy trong năm, KT vẫn hay là cái tên được vinh danh trong mấy lễ trao thưởng của nhà xuất bản tổ chức. Nhưng để ra mắt được một quyển sách Khoa cũng mất gần cả năm hơn mới xong, chung quy đâu lại vào đó, cuộc sống của Khoa chỉ xoay quanh việc viết sách và kiếm tiền.

Khoa thích đọc sách từ nhỏ, không phải là truyện của tác giả trong nước thì cũng mò đi đọc sách của tác giả nước ngoài, sách Tây Tàu gì cũng đọc hết ráo. Năm mười tuổi đã đi đọc sách của Lỗ Tấn và William Shakespeare, lên mười lăm thì chuyển sang đọc luôn sách viết bằng tiếng anh với tiếng Pháp. Khoa nhận thức rõ mình có năng khiếu về ngôn ngữ, học tiếng nước ngoài vô đầu nhanh như gió, mà thi thoảng gió bay đến rồi cũng bay đi. Mấy câu chữ tiếng tàu tiếng Hàn Nhật Thái gì bị gió cuốn cho bay bằng hết, chừa lại mỗi tiếng Anh tiếng Pháp là biết sơ sơ tạm tạm vừa đủ dùng.

Kệ sách đặt giữa Khoa gần đầy, vài cuốn bị rơi khỏi kệ nằm bừa bộn trên sàn đất lạnh căm, Khoa chưa dọn vội, đợi đến cuối tuần thì gom một lần đi thanh lý cho tiện tay. Trong mớ sách thanh lý, quyển sách ngôn tình mới mua khi nãy phải thanh lý đầu.

Đi lướt qua bàn bếp chỉ vỏn vẹn mỗi một cái ly uống nước con con và dĩa trái cây chưa gọt, Khoa cần lên một quả táo, cạp một miếng, nhả ra. Dở ẹc. Quay qua tủ lạnh, bên trong trống hoác, còn mỗi vài cọng rau lèo tèo sắp héo với vỉ trứng gà không biết đã để bao lâu, Khoa lôi hết một lượt ra làm cơm chiên với rau xào. Rau héo một tí đem đi xào thì không ai biết là nó héo, Khoa tự đánh lừa tiềm thức bằng cái mánh lới không biết học từ ai.

Nhặt mấy cọng rau mang đi rửa, bỏ lên bếp xào với dầu hào, đập trứng trộn vô cơm rồi xới cơm sang một cái chảo khác chiên cho ráo, Khoa tự thấy tay nghề nấu nướng của mình cũng không thua gì khả năng viết lách. Khoa mang dĩa rau xào với chén cơm chiên đi vô phòng, đặt lên bàn rồi mắt liếc nhìn quyển truyện vừa bị ném đi không thương tiếc, múc muỗng cơm đầu tiên, Khoa bĩu môi cậu nấu cơm còn hay hơn quyển truyện này.

Ăn xong cơm, Khoa để chén bát y nguyên trên bàn rồi leo lên giường đi ngủ, cái nắng hầm hập của trời hè tháng sáu chỉ có thể được giải quyết bằng máy lạnh hai sáu độ trong nhà. Cậu tắt hết đèn trong phòng, kéo rèm, leo lên giường, đắp chăn rồi nhắm mắt ngủ, căn phòng toàn sách với giấy và màn hình máy tính chưa kịp tối đèn dần mờ đi.
.

Qua không biết bao lâu, Khoa giật mình mở mắt với tiếng đập cửa rầm rầm như bom dội thời kháng chiến. Cậu quát ầm lên thằng điên nào phá cửa nhà ông thì bàng hoàng nhận ra mình đang ở đâu trong căn phòng lạ hoắc.

Không có đống sách chất chồng như núi, dĩa rau xào còn nước chén cơm chiên sạch cơm hay cái máy tính viết bản thảo cứ lâu lâu chập chờn đều biến mất.

Trước mắt Khoa là một căn phòng rộng thênh, treo toàn hình bản thân đang pose đủ thứ dáng. Phía góc phòng quà chất thành chồng, cái bàn máy tính cũng được thay bằng bàn trang điểm. Khoa nhảy xuống giường, nhìn qua gương, mình vẫn là mình với khuôn mặt đẹp không tì vết. Vậy nên Khoa trộm nghĩ, không lẽ cậu bị bắt cóc đến đây.

Tiếng đập cửa bên ngoài dồn dập không dứt, Khoa cẩn thận rút trên bàn trang điểm cây lược rẽ ngôi, xoay đầu nhọn về phía cửa rồi he hé nhìn ra bên ngoài.

Cánh cửa vừa mở được một li thì người bên ngoài đổ ập vào trong làm Khoa bật ngửa ra đằng sau, suýt nữa đập đầu vào cạnh giường.

Cái bóng đen mới ùa vào phòng như một cơn gió đã khóc rống lên ôm chằm chặp lấy cậu:

“Sao giờ anh mới dậy, sắp trễ lịch hẹn tới nơi rồi.”

Cô bé trước mặt mếu máo xốc người Khoa dậy xoay tới xoay lui rồi ngoắc tay kêu mấy người đang đứng bên ngoài phòng vào trong làm gì đó. Khoa còn đang ù ù cạc cạc chưa hiểu gì, con bé đã la ầm trời:

“Anh nói thật đi anh quên hôm nay anh có lịch dự sự kiện của AC đúng không?”

??!!!

Sau vụ nổ thế kỷ diễn ra 13,8 tỷ năm trước thì vụ nổ lớn thứ hai đang diễn ra trong đầu Khoa.

“Tại sao một nhà văn lại phải tham dự sự kiện của nhãn hiệu thời trang cao cấp?” Khoa nói thành tiếng, cô bé trước mặt tròn xoe mắt nhìn như thể Khoa đang nói linh tinh cái gì.

“Anh là nhà văn từ khi nào thế? Em tưởng anh nói kẻ thù không đội trời chung của anh là sách?”

Vụ nổ lớn thứ ba sau vụ nổ lớn thứ hai chỉ cách nhau vỏn vẹn năm mươi giây.

“Tôi? Ghét sách? Mà khoan đã, em là ai?”

Cô bé đưa tay một tay áp lên trán Khoa một tay áp lên trán mình, nghiêng nghiêng đầu tự hỏi hôm nay đầu cậu có bị ấm đâu.

“Anh nói linh tinh gì vậy Kay? Em là trợ lý của anh mà?”

“Tại sao tôi có trợ lý? Ủa khoan, tôi là ai?”

Cô bé đánh nhẹ lên vai Khoa rồi cau có:

“Không có giỡn kiểu đó nữa nha. Tới giờ rồi, anh không nhanh lên là nhãn hàng cắt hợp đồng đó.”

Cô bé quay sang nói với mấy người đang đứng xung quanh, có người cầm theo cốp đồ trang điểm to oành, có người cầm sẵn trên tay ba bốn bộ quần áo.

“Chuẩn bị cho anh ấy giúp tôi, ba giờ chiều phải đến sự kiện rồi. À, Khoa, lát nữa sáu giờ anh có hẹn đi ăn với chị My đó, đừng có quên.”

Khoa giật mình nghe thấy cái tên Huyền My, hình như quen quen giống trong cuốn tiểu thuyết cậu vừa đọc.

“Em vừa bảo My à? Trịnh Huyền My?”

Cô bé liếc nhìn Khoa rồi nói:

“Anh này từ nãy giờ lạ lắm đó nha. Không phải chị My thì ai nữa?”

Khoa giữ tay cô bé kia lại, hỏi tiếp:

“Trịnh Huyền My vợ sắp cưới của Nguyễn Huỳnh Sơn?”

“Tự dưng nhắc tới Nguyễn Huỳnh Sơn làm gì? Thôi mà anh nhanh lên, trễ giờ bây giờ.”

Khoa bị lôi đi trang điểm làm tóc, ba bốn người vây quanh làm cậu không thở được. Làm tóc xong thì bị lôi đi thay quần áo, bộ quần áo được nhãn hàng gửi đến tận nhà được là ủi phẳng phiu. Khoa thay xong đồ thì bị tống lên xe ngồi mà không kịp ú ớ.

Sự kiện của AC tổ chức ở nhà hàng trung tâm, từ chỗ Khoa đi sang mất gần bốn lăm phút đã tính kẹt xe tắc đường. Ngồi trên xe máy lạnh phà phà thổi qua lọn tóc, Khoa mở điện thoại tự tra tên mình trên google.

Kết quả hiển thị thấy tên và mặt cậu đặt trong bài báo có tiêu đề “AC chọn Kay Trần làm đại sứ thương hiệu”. Khoa trố mắt nhìn tên mình, rồi kéo lướt thêm một hồi ở mấy trang báo mạng thì tá hoả nhận ra bỗng dưng mình biến thành diễn viên từ lúc nào không biết.

Nghĩ thêm một lúc nữa, Khoa search tên Trịnh Huyền My và Nguyễn Huỳnh Sơn, kết quả ra y đúc những gì trong tiểu thuyết đọc lúc trưa.

Khoa bàng hoàng buông điện thoại trên tay.

Hình như cậu xuyên sách rồi thì phải?

________________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co