Truyen3h.Co

Trả con cho anh!

Chương 2

https_cici

Buổi tối hôm đó Từ Minh Hạo đã không đợi Kim Mẫn Khuê, nhưng cậu vẫn đợi hai bản báo cáo sức khoẻ, kết quả khám cho thấy cậu không bị gãy xương mà bị tổn thương nhẹ ở mô mềm ở xương cụt.

"Ngày mai trực tiếp gọi điện thoại cho công ty của anh ta đi, hòa thượng không thể chạy khỏi chùa." Từ Dương ngáp một cái, mệt mỏi xoa xoa cổ, dặn dò Từ Minh Hạo: "Trong nhà cậu chắc có thuốc bôi vết thương ngoài da nhỉ? Hai ngày tới ít ăn cay lại."

"Ừm."

Từ Minh Hạo đứng ở cửa bệnh viện thêm hai phút, cuối cùng lựa chọn về nhà.

Tắm rửa xong xuôi, nằm trên giường, trong đầu cậu đột nhiên hiện lên khuôn mặt của Kim Mẫn Khuê, Từ Minh Hạo bực bội mà gãi đầu, sau đó đeo bịt mắt tắt đèn, ép mình chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau vừa thức dậy, cậu nghe thấy tiếng ai đó gõ cửa, Từ Minh Hạo bước tới mở cửa, ra là Từ Diễn Đức và đứa con trai bảy tuổi của ông ta.

"Tri Văn nói muốn mang bữa sáng cho anh hai nên cha đưa thằng bé đến đây."

Từ Diễn Đức nói dối còn thản nhiên hơn cả nói thật, Lâm Tri Văn đặt hộp cơm trên tay lên bàn, sau đó đi đến ghế sô pha nghịch điện thoại di động, toàn bộ quá trình cũng không thèm nhìn Từ Minh Hạo lấy một cái.

Từ Diễn Đức thay dép lê, nhìn nhà của Từ Minh Hạo, sau đó ngồi vào bàn, giúp Từ Minh Hạo mở hộp cơm trưa, "Vẫn ở một mình? Có phải cô đơn lắm không? Gần đây cha có gặp một vài đối tác làm ăn, con cái của họ cũng xêm xêm tuổi con, nên nếu con có hứng thú thì có thể đi gặp mặt thử."

Từ Minh Hạo ôm cánh tay, nói: "Hôm qua là lần cuối cùng tôi giúp ông giải quyết rắc rối của ông, hy vọng ông đừng tự tìm thêm rắc rối."

Cậu ném cho Từ Diễn Đức một câu, rồi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt.

Từ Diễn Đức không ngạc nhiên, ông ta đi vòng quanh nhà Từ Minh Hạo, tự nói: "Cha nghe người trong công ty nói hiện tại con đang sống một cuộc sống khép kín, từ chối tiếp xúc với mọi người. Minh Hạo, như vậy là không tốt."

"Vậy tôi phải giống ông mới được coi là cởi mở?" Từ Minh Hạo đã rửa mặt xong xuôi.

Mặt Từ Diễn Đức cuối cùng cũng không nhịn được mà đỏ lên, ông ta trông có vẻ xấu hổ, đẩy hộp cơm về phía chỗ ngồi của Từ Minh Hạo.

"Tôi không muốn ăn, đem đi đi."

"Minh Hạo, bệnh kén ăn của con nặng thêm rồi sao?"

Từ Minh Hạo không thèm trả lời, cầm điện thoại lên kiểm tra tin nhắn chưa đọc.

"Bây giờ vẫn không muốn ăn sao? Đồ ăn thanh đạm một chút thì sao? Hai năm trước cái bệnh này của con không phải đã đỡ rồi sao?"

"Hai năm trước là sao?"

Từ Diễn Đức nhận ra mình đã lỡ lời, vội vàng chuyển chủ đề: "Cha nhớ có lần con rất thích ăn cháo hải sản, sáng nay cha đã nhờ dì nấu riêng cho con, con ăn thử đi."

"Tôi không muốn ăn, ông mang đi đi." Từ Minh Hạo đẩy hộp cơm ra, tiếp tục hỏi: "Hai năm trước mà ông nói là sao?"

"Hai năm trước không phải con bị mất trí nhớ sao? Cha nhớ là sau khi con tỉnh lại đã ăn uống rất được, cha còn tưởng rằng bệnh chán ăn của con đã khỏi hẳn."

Từ Minh Hạo không có thời gian để phản ứng lại với tình cha con giả dối này của Từ Diễn Đức, hỏi thẳng: "Ông biết bao nhiêu về sự kiện mất trí nhớ của tôi hai năm trước? Ông có đang giấu tôi chuyện gì không?"

"Không, con biết bao nhiêu thì cha biết bấy nhiêu thôi. Con và bạn bè của con đi chơi trên núi Nhạn Mông, không cẩn thận bị ngã xuống, sau đó mất tích một thời gian. Cha đã tìm con hơn một năm, cuối cùng thì tìm thấy con trong bệnh viện thành phố. Khi đó tình trạng của con rất kém, còn bị thương tích đầy mình, cha đã thuê chuyên gia giỏi nhất để điều trị cho con. Con nằm trong bệnh viện hai tháng thì mới bình phục, con không nhớ sao?

Từ Minh Hạo cau mày, Từ Diễn Đức nhanh chóng nói: "Theo phân tích của cảnh sát, có lẽ trong khoảng thời gian mất tích con đã bị ngược đãi, tinh thần gặp biến cố nghiêm trọng nên mắc chứng mất trí nhớ có chọn lọc và quên hết mọi thứ trong khoảng thời gian đó. Như vậy cũng tốt, quên rồi cũng tốt. "

"Cảnh sát không điều tra ra được gì? Tại sao tôi lại bị mất tích? Bị ai ngược đãi?"

Khuôn mặt của Từ Diễn Đức cứng đờ lại, "Không, không có."

Từ Minh Hạo cảm nhận được có vấn đề từ biểu hiện của Từ Diễn Đức, vừa định tiếp tục hỏi, Lâm Tri Văn đột nhiên chạy vọt tới, nhào vào lòng Từ Diễn Đức, nói: "Cha, con muốn về nhà."

"Đợi lát nữa đi con, anh còn chưa ăn sáng xong."

"Con muốn về nhà!" Lâm Tri Văn quay đầu, nhìn Từ Minh Hạo đầy thù hận.

"Tri Văn ngoan nào, chờ anh hai ăn xong đã."

"Con không cho anh ta ăn cháo mẹ con nấu!" Lâm Tri Văn đột nhiên hét to.

Từ Minh Hạo càng cảm thấy bọn trẻ con ồn ào càng phiền phức, cậu vô cảm đẩy hộp cơm đến trước mặt Từ Diễn Đức, nói: "Tôi không muốn ăn, hai người về đi."

Một góc của hộp cơm nhô ra khỏi bàn, Lâm Tri Văn muốn chỉ vào Từ Minh Hạo, nhưng thằng nhóc vừa vung tay lên thì hất phải hộp cơm, cháo bên trong liền đổ trên mu bàn tay trái và đùi của Từ Minh Hạo.

Hiệu quả giữ nhiệt của hộp cơm quá tốt, cháo vẫn còn nóng hổi.

"...Tôi thật sự mắc nợ mấy người."

Từ Minh Hạo đứng dậy, sắc mặt lạnh lùng đi vào phòng tắm, để tay dưới vòi nước rửa sạch, nhưng cháo quá nóng, diện tích vết thương cũng lớn, nước lạnh cũng không có tác dụng, vết thương nhanh chóng trở nên đỏ và sưng lên, tạo thành những vết phồng rộp với nhiều kích cỡ khác nhau .

"Minh Hạo, con có sao không? Con có bị bỏng không?" Từ Diễn Đức đứng ở cửa phòng tắm hỏi.

Từ Minh Hạo không trả lời ông ta, đi vào phòng thay quần áo, lấy di động và chìa khóa, "Tôi đến bệnh viện, trước khi đi thì ông nhớ khoá cửa."

" Để cha kêu tài xế đưa con đi."

"Từ Diễn Đức, đừng có giả đò trước mặt tôi, nếu ông rảnh đến thế thì tự đi giải quyết chuyện đền bù của mình được không? Đừng có để cho đến lúc đó lại sinh thêm một đứa con ngoài giá thú nữa, tài sản của ông có đủ để chia không?"

Từ Diễn Đức im lặng.

Lâm Tri Văn biết mình đã làm sai nên sợ hãi đến mức không dám nói lời nào, trốn sau lưng Từ Diễn Đức.

Từ Minh Hạo đến gara để lấy xe, trên đường đi thì nghe thấy tiếng Lâm Tri Văn gào khóc, bước chân của cậu cũng chẳng chậm lại. Vừa ngồi lên xe thì cậu cảm thấy xương cụt đau dữ dội, khuỷu tay cũng không thể cử động được nhiều, nhưng cậu vẫn cố chịu đựng, sau đó lái xe đến bệnh viện.

Đây là lần thứ hai trong vòng 24 giờ Từ Minh Hạo phải đến khoa cấp cứu Từ Minh Hạo cũng quen đường. Y tá sát trùng cho cậu, bôi thuốc giảm bỏng rồi băng bó cho cậu, Từ Minh Hạo bước ra khỏi phòng khám. Trước cửa thang máy có rất nhiều người, cậu cũng không muốn chen chúc nên xoay người đi đến thang bộ, vừa lên đến tầng hai thì đụng phải một người.

Kim Mẫn Khuê.

Nói đúng hơn thì, là Kim Mẫn Khuê đang ôm một đứa nhỏ.

Vẻ mặt Kim Mẫn Khuê gấp gáp, anh mới đầu không chú ý tới Từ Minh Hạo, nhưng Từ Minh Hạo đang đứng ở bậc thang dừng lại, chặn đường Kim Mẫn Khuê đi lên lầu, cho nên anh vừa ngẩng đầu liền đụng phải ánh mắt của Từ Minh Hạo.

"Tôi..." Kim Mẫn Khuê bây giờ mới bất giác nhận ra tình huống.

Từ Minh Hạo nhìn đứa trẻ trong lòng Kim Mẫn Khuê, bé con nép vào ngực anh, khuôn mặt tái nhợt.

Kim Mẫn Khuê vẫn mặc chiếc áo khoác của ngày hôm qua, đầu tóc rối bù, Từ Minh Hạo lúc này mới nhận ra việc gấp  mà Kim Mẫn Khuê nói tối qua có lẽ chính là đứa nhỏ này.

Cậu cũng không quấy rầy nữa, chủ động tránh sang một bên, nhường đường cho Kim Mẫn Khuê.

"Xin lỗi, chốc nữa tôi sẽ bồi thường tiền cho cậu sau." Kim Mẫn Khuê nói xong liền bước lên lầu.

Chút tiền đó chẳng là gì đối với Từ Minh Hạo, cậu cũng không muốn vì chuyện đó mà lãng phí thời gian, nhưng không biết là do ai xui khiến lại ngơ ngác đi theo anh.

Kim Mẫn Khuê bế đứa nhỏ đi thẳng đến máy thanh toán tự động, các tình nguyện viên đang dạy người già sử dụng máy ở phía bên kia. Có lẽ là do không được ai giúp đỡ, Kim Mẫn Khuê thao tác rất chậm và có vẻ hơi vụng về, mỗi lần yêu cầu xác nhận là anh lại phải do dự vài giây. Anh một tay ôm con, một tay ôm hồ sơ bệnh án, tay nào cũng bận rộn. Từ Minh Hạo đứng nhìn từ xa, trong lòng cảm thấy bực bội lạ thường

Cậu nhìn Kim Mẫn Khuê bỏ tờ đơn và hồ sơ bệnh án vào túi, sau đó cố gắng lấy điện thoại di động từ trong túi ra, quét mã QR trên màn hình, thanh toán số tiền, sau đó cúi đầu nhìn nhìn rồi bước đến nơi lấy thuốc.

Chưa đến lượt anh, Kim Mẫn Khuê tìm một chỗ trống trong góc ngồi xuống, đứa trẻ trong lòng có vẻ đã tỉnh, nhóc con cựa mình ngồi dậy, hai bàn tay gầy guộc vòng qua cổ Kim Mẫn Khuê. Thằng bé gác cằm lên vai Kim Mẫn Khuê, ngơ ngác nhìn xung quanh.

Một đứa trẻ rất nhỏ, nhìn có vẻ là mềm như bông, những nét trên khuôn mặt thật xinh xắn.

Từ Minh Hạo nghĩ, vợ của Kim Mẫn Khuê hẳn là rất xinh đẹp.

Vài phút sau, Kim Mẫn Khuê đặt đứa trẻ lên ghế, nghiêng người nói gì đó với thằng bé, đứa nhỏ gật đầu, Kim Mẫn Khuê quay người đi đến quầy lấy thuốc.

Từ Minh Hạo cảm thấy rằng dáng vẻ của Kim Mẫn Khuê vừa cúi người để nói chuyện giống hệt với đêm qua.

Lời nói của Từ Dương lại vang lên bên tai, "Hình như anh ta đang...dỗ dành cậu?"

Từ Minh Hạo đột nhiên hoàn hồn, buồn bực vì sự liên tưởng không thể giải thích được của cậu vừa rồi.

Một người tầm thường như vậy, ưu điểm duy nhất anh ta có thể tận dụng là vóc người nhìn có vẻ cao lớn, nhưng trông không mạnh mẽ như một alpha, ít nói, bần cùng còn keo kiệt.

Từ Minh Hạo không hiểu tại sao mình lại lãng phí thời gian để đứng ở đây.

Cậu quay người định rời đi, nhưng khóe mắt lại nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang tiến lại gần đứa nhỏ kia.

Một người đàn ông trung niên với vẻ mặt kỳ lạ, cứ nhìn xung quanh rồi chậm rãi đi về phía đứa nhỏ.

Từ Minh Hạo còn chưa kịp suy nghĩ nhưng thân thể đã có phản ứng, vội vàng chạy tới, ngồi xuống bên cạnh đứa trẻ, làm tư thế phòng thủ, sau đó ngẩng đầu hỏi người đàn ông trung niên: "Anh muốn gì?"

Người đàn ông trung niên lập tức dừng lại, nhìn thấy ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía mình, ấp úng nói: "Tôi chỉ muốn tìm một chỗ ngồi."

Từ Minh Hạo nhìn người đàn ông trung niên từ trên xuống dưới, "Hồ sơ bệnh án của anh đâu? Người đến khám bệnh mà lại không có gì trong tay?"

"Tôi..."

Từ Minh Hạo vẫy tay với các tình nguyện viên ở bên cạnh, chỉ vào người đàn ông trung niên và nói: "Anh ta rất khả nghi, các bạn nên tốt hơn hết chú ý giám sát."

Thấy vậy, người đàn ông trung niên nhanh chóng rời đi nhưng bị nhân viên bảo vệ ở thang cuốn chặn lại.

Xung quanh là những cuộc thảo luận sôi nổi.

Từ Minh Hạo thở phào nhẹ nhõm, chuông báo động đã được tắt đi, cậu đang định rời đi thì đột nhiên có một bàn tay nhỏ vươn ra chạm vào bàn tay trái được băng bó của Từ Minh Hạo.

Tay bé con không to bằng lòng bàn tay của Từ Minh Hạo.

Đứa trẻ ngẩng đầu lên, dùng một đôi mắt to lấp lánh nhìn Từ Minh Hạo, thấy Từ Minh Hạo không nói chuyện, còn tưởng rằng cậu bị đau, liền nhích lại gần tay Từ Minh Hạo , phồng miệng cố gắng thổi phù phù.

Từ Minh Hạo như bị đóng băng ngay tại chỗ.

Lúc này, Kim Mẫn Khuê cũng đã mang theo một túi thuốc lớn trở về, vừa đi tới khu vực chờ thì anh nhìn thấy trên ghế có hai người ngồi cạnh nhau, anh đột nhiên dừng lại.

Cụ bà ở bên cạnh vừa mới đứng dậy đi lấy thuốc, lúc đi ngang qua Từ Minh Hạo liền cười nói: "Đứa nhỏ thật giống cháu, thật đáng yêu."

Từ Minh Hạo cau mày, nói: "Đây không phải là con tôi."

Cụ bà hoài nghi, vừa đi vừa lẩm bẩm nói: "Làm sao có thể? Bọn họ thật sự quá giống nhau ."

Kim Mẫn Khuê nghe thấy tiếng bà cụ lẩm bẩm, yên lặng đi tới, đặt thuốc xuống đất, sau đó lại mở khóa áo khoác giống tối hôm qua, lấy ra chiếc ví tiền cũ kỹ, "Kết quả khám bệnh tối hôm qua của cậu thế nào? Có nghiêm trọng không?"

Giọng nói của anh rất nhẹ nhàng, nói chuyện cũng rất điềm tĩnh, khiến cho cảm xúc của Từ Minh Hạo cũng trở nên lạ thường.

Từ Minh Hạo từ nhỏ đã luôn là người bình tĩnh và tự chủ, trong bất kỳ tập thể nào nào, cậu cũng luôn là trưởng nhóm đưa ra quyết định, cậu chưa từng bị sự cáu kỉnh không thể diễn tả được chi phối cơ thể như vậy. Rõ ràng cậu chỉ đến để cứu đứa nhỏ này. nhưng nhìn như cậu đang tìm cớ vì số tiền bồi thường cỏn con kia mà tiếp cận Kim Mẫn Khuê năm lần bảy lượt.

Lồng ngực thật đau, đau đến không thể thở nổi.

Khi cậu cúi đầu xuống, đứa trẻ kia đang sợ hãi nhìn cậu.

Từ Minh Hạo không quen ở gần trẻ con nên đột ngột đứng dậy.

"Có nghiêm trọng không? Hôm nay sao lại tới bệnh viện nữa?" Kim Mẫn Khuê hỏi.

Từ Minh Hạo buộc mình không được nhìn đứa bé kia.

"Tay cậu làm sao vậy?" Kim Mẫn Khuê lại hỏi.

"Chuyện này liên quan gì đến anh?" Từ Minh Hạo không kiên nhẫn nói.

"Xin lỗi," Kim Mẫn Khuê tiến lên một bước, che cho đứa nhỏ kia ở phía sau rồi nói với Từ Minh Hạo, "Hôm qua cậu đã phải trả bao nhiêu tiền? Tôi sẽ trả lại cho cậu."

"Một ngàn ba." Từ Minh Hạo thản nhiên nói.

Kim Mẫn Khuê giật mình, sau đó cúi đầu nhìn ví tiền, phát hiện không đủ, vội vàng lấy điện thoại di động ra, "Tôi hiện tại chỉ có hơn 700 tiền mặt, số còn lại có thể chuyển qua WeChat không?"

Đứa bé bên cạnh ngẩng đầu lên, ánh mắt ngơ ngác dán chặt vào khuôn mặt Từ Minh Hạo.

Từ Minh Hạo đè xuống ngọn lửa giận vô danh, nói "Bỏ đi.", rồi quay người bỏ đi.

Kim Mẫn Khuê đuổi theo hai bước cũng không đuổi kịp, anh còn phải để tâm đến con và số thuốc men, cũng không đuổi theo nữa.

Thấy Từ Minh Hạo rời đi mà cũng chẳng quay đầu lại, bé con buồn bã nhìn Kim Mẫn Khuê, "Cha..."

"Sao vậy Quyển Quyển?" Kim Mẫn Khuê quay người ôm bé vào lòng.

Quyển Quyển không trả lời mà bướng bỉnh nghiêng đầu, nhìn chằm chằm về hướng cầu thang, nhưng Từ Minh Hạo đã không còn ở đó nữa.

"Chúng ta về nhà thôi, được không con?" Kim Mẫn Khuê nói.

Quyển Quyển lắc đầu, lại ôm chặt lấy cổ Kim Mẫn Khuê, Kim Mẫn Khuê bế thằng bé lên cầu thang, Quyển Quyển vươn cổ nhìn xuống, nhưng hoàn toàn không thấy bóng dáng của Từ Minh Hạo, thằng bé buồn bã, đôi mắt đo đỏ.

Chắc là do bản năng bị hấp dẫn bởi pheromone, Kim Mẫn Khuê áp khuôn mặt mình lên trán thằng bé, an ủi: "Con ngoan."

Quyển Quyển vẫn chưa giỏi nói lắm, bé con vẫn không thể diễn đạt rõ ý của mình, vì vậy thằng bé chỉ có thể nói: "Muốn... muốn..."

"Nhưng em ấy không cần con," Kim Mẫn Khuê nhẹ nhàng nói, anh cúi đầu cười với Quyển Quyển, dỗ dành thằng bé, "Quyển Quyển, chúng ta về nhà thôi, cha sẽ nấu món ngon cho con."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co