Truyen3h.Co

Trả Thù - Tinh Kiệt

2

MinHy95

FANFIC LÀ HƯ CẤU XIN VUI LÒNG KHÔNG ÁP DỤNG VÀO NGƯỜI THẬT.

***

Thịnh Thiếu Du thích thầm Hoàng Hâm từ thời còn đi học cấp hai, lúc anh định tỏ tình thì bị gia đình bắt đi du học. Lần gặp lại sau bao năm xa cách không ngờ là khi anh nhìn thấy Hoàng Hâm đang thoi thóp nằm trên băng ca được đẩy vào phòng cấp cứu. Có trời mới biết lúc đó anh đã sợ hãi như thế nào, anh sợ anh không còn có thể nhìn thấy Hoàng Hâm một lần nào nữa.

Đến khi anh biết tất cả mọi chuyện thì Hoàng Hâm... Không, là Hoàng Tinh, em ấy đã ở nhà của anh được hai năm rồi. Khi ấy anh có tức giận không? Chắc là có, nhưng chắc sẽ đau lòng nhiều hơn. Bản tính của Thiếu Du khi sinh ra đã rất hiền lành lại nhu hoà thế nên anh không thể nào ôm hận ghi thù như Hoàng Tinh, nhưng anh sẽ luôn làm mọi thứ vì cậu.

Vì cái gì ư?

Vì tình yêu.

Là Thiếu Du đã mua chuộc người làm của Khâu Đỉnh Kiệt, để một loại thuốc lạ vào thức ăn của anh mỗi ngày. Dần dần Khâu Đỉnh Kiệt đã trở nên vô cùng kì lạ. Anh bắt đầu nói chuyện một mình, lâu lâu lại cười ngốc. Hoa Vịnh thấy lạ nên đưa Khâu Đỉnh Kiệt đi khám. Như diều gặp gió, Thịnh Thiếu Du đã làm một cuộc thôi miên để Khâu Đỉnh Kiệt phải nhớ trong đầu rằng Hoàng Tinh chính là người mình yêu thương nhất, rằng cuộc đời Khâu Đỉnh Kiệt chỉ có mỗi Hoàng Tinh mà thôi. Sau đó dặn Hoa Vịnh đều đặn mỗi ngày đưa đến đây để tái khám. Kiên trì một tháng trời, Hoàng Tinh liền xuất hiện làm cho Khâu Đỉnh Kiệt say mê mình.

Khi đó khá hỗn loạn. Khâu Đỉnh Kiệt nhất quyết đòi theo cậu về nhà, mặc kệ Hoa Vịnh dường như đang sốc nặng ở đối diện.

Hoàng Hâm vậy mà còn sống?

Không phải Đỉnh Kiệt đã bắn chết cậu ta rồi hay sao?

Khâu Đỉnh Kiệt được Hoa Vịnh khuyên ngăn thế nào cũng không nghe, còn bị cắn mạnh ở cánh tay, thế là ngậm ngùi tức giận nhìn Hoàng Tinh ung dung đắc thắng đưa Khâu Đỉnh Kiệt đi.

Điều Hoa Vịnh không ngờ rằng đó là lần cuối cùng anh được nhìn thấy Khâu Đỉnh Kiệt. Vừa về đến cư trú bí mật thì đã thấy mọi thứ bị phá nát, đàn em cũng bị giết sạch không còn một người. Hoàng Tinh sau hôm đó đã đem Khâu Đỉnh Kiệt đi giấu. Dù Hoa Vịnh có dùng mọi quyền lực của mình thế nào cũng không tìm thấy được em trai. Hoa Vịnh sợ hãi, lần đầu trong đời anh ta sợ hãi. Hoàng Hâm trở về đã không còn là một đứa nhóc thuần khiết đơn giản của trước kia nữa rồi.

Phía bên này, Khâu Đỉnh Kiệt đòi đi với Hoàng Tinh là vậy, nhưng đến nhà cậu được một tuần, anh liền dở chứng la hét ầm ĩ đòi đi kiếm Hâm. Cậu chạy vào phòng bảo em đây, anh liền la hét lấy đồ gần đó chọi cậu. Khâu Đỉnh Kiệt luôn miệng bảo Hâm ơi em đâu rồi, hình như đã không còn nhận ra người trước mặt là ai nữa.

Sau đó Thịnh Thiếu Du đến nhà khám cho Khâu Đỉnh Kiệt, nói rằng hình như thuốc mình cho anh có chút quá liều nên mới có tác dụng phụ như vậy. Cộng với việc thôi miên không đủ nhiều nên trong tiềm thức mới nhớ đến Hâm, chứ thật ra Hâm hình dáng thế nào Khâu Đỉnh Kiệt cũng không còn phân biệt được nữa rồi. Hoàng Tinh nghe xong thì ngây người. Anh không nhớ đến cậu nữa, vậy kế hoạch của cậu phải làm sao đây?

Khoảng thời gian đó Khâu Đỉnh Kiệt dường như quậy tung cả ngôi nhà, mặc cho cậu can ngăn dù là nhẹ nhàng hay bạo lực cũng không quan tâm, luôn miệng bảo muốn đi tìm Hâm. Hoàng Tinh hỏi thế Hâm hình dáng như thế nào, Khâu Đỉnh Kiệt đang la hét ầm ĩ thì khựng lại, ngơ ngác một hồi mới trả lời từng chữ rời rạc:

"K-không biết... Chỉ biết l-là... muốn đi tìm Hâm..."

Hoàng Tinh cười tự giễu, dù đã biết câu trả lời nhưng khi nghe chính miệng anh nói như thế, cậu vẫn cảm thấy mọi thứ rất tệ. Dù là bao nhiêu năm trôi qua, chưa có chuyện gì theo ý cậu muốn mà được thành công.

...

Quay trở về với hiện tại, Hoàng Tinh ở trong phòng của bản thân, tự ôm mình mà run bần bật.

Tại sao dạo này cậu lại trở nên dễ nổi nóng như vậy? Hôm qua cậu đã không kiểm soát được bản thân tận mấy lần. Tại sao vậy?

"Ba mẹ ơi, Tinh sợ lắm. Con mệt mỏi quá hai người ơi." _ Cậu ôm bản thân lùi dần về góc giường, hoảng loạn rơi nước mắt.

Hình như thuốc đã dần mất tác dụng với Hoàng Tinh rồi.

...

Những ngày sau đó Hoàng Tinh vẫn tiếp tục sống như mọi ngày, đến định kì thứ bảy hàng tuần, cậu sẽ đưa Khâu Đỉnh Kiệt đi 'trị liệu đặc biệt' để anh không thể nhớ lại mọi chuyện. Từ hôm cậu lớn tiếng với bác sĩ Thịnh, có lẽ hai người đã ngầm chiến tranh lạnh với nhau. Không hẳn là cả hai, Thịnh Thiếu Du vẫn luôn đối xử với cậu rất dịu dàng, chỉ có cậu là cảm nhận được cả hai đang dần cách xa hơn mà thôi. Ở thời điểm cậu mới khỏi bệnh, Thiếu Du vẫn luôn dịu dàng gọi cậu là 'A Tinh'. Sau một thời gian dài khi cậu đã tỉnh táo trở lại, Thiếu Du bắt đầu nghiêm chỉnh gọi cậu là 'Hoàng Tinh'. Ban đầu cậu không để ý, sau nghe cảm thấy rất ngượng nghịu mới nhịn không được mà hỏi anh:

"Tại sao anh không còn gọi em là A Tinh nữa?"

Thịnh Thiếu Du chỉ nhìn cậu cười mà không trả lời.

"Bởi vì A Tinh của anh đã không còn nữa rồi."

Có một lần Thiếu Du hỏi Hoàng Tinh mục đích cậu đem Khâu Đỉnh Kiệt về để làm gì, cậu không suy nghĩ trả lời ngay là trả thù. Song khi anh hỏi tiếp cậu sẽ trả thù như thế nào, Hoàng Tinh lại im lặng không nói.

Thịnh Thiếu Du thật sự không hiểu. Có ai đi trả thù người khác nhưng lại đem người đó về, chăm người đó như một ông hoàng hay không? Khâu Đỉnh Kiệt mỗi lần ăn sẽ dở chứng, không ngậm đồ ăn cũng là khóc lóc đòi tìm cái tên Hoàng Hâm. Những lúc đó Hoàng Tinh sẽ nhẹ nhàng đúc anh ăn, còn rất kiên nhẫn khuyên anh không được ngậm thức ăn sẽ bị sặc nữa.

Đó gọi là cách thức trả thù sao?

Thật ra trong thâm tâm của Hoàng Tinh, cậu cũng không biết bản thân mình sẽ trả thù anh như thế nào. Cậu chỉ muốn biến anh khù khờ và biết có mỗi mình cậu. Phải chăng cậu vẫn còn yêu anh hay chỉ là do cậu đang nhung nhớ một Khâu Đỉnh Kiệt của trước kia?

Cậu không biết, cũng không ai biết.

Cậu bị điên mà.

Những chuyện cậu làm cũng điên rồ như cậu vậy đó.

...

Tiếp đến hai, ba tháng sau đó, Khâu Đỉnh Kiệt vẫn trong trạng thái ngu ngơ khờ khạo như vậy. Anh vẫn luôn gọi 'Hâm ơi' nhưng lại không biết Hoàng Hâm là hình dáng như thế nào. Anh vẫn cứ luôn quậy phá nhà của Hoàng Tinh như vậy, vẫn luôn cười hì hì dịu dàng ôm cậu vào những ngày mưa sấm chớp và luôn khóc nhè mỗi khi thấy cậu tức giận nạt nộ mình. Anh vẫn luôn duy trì trạng thái như thế, không nặng hơn cũng không nhẹ hơn, vẫn rất ổn.

Chỉ có Hoàng Tinh đã sắp không ổn được nữa rồi. Cậu càng ngày càng mất kiểm soát bản thân, càng nóng giận nhiều hơn. Những viên thuốc điều trị căn bệnh của cậu mà bác sĩ Thịnh đưa cho đã dần phản tác dụng lại với cơ thể của Hoàng Tinh. Điều đó làm Thịnh Thiếu Du vừa lo lắng vừa tức giận vì tính cứng đầu của cậu.

"A Tinh, anh xin em, buông bỏ Khâu Đỉnh Kiệt theo anh ra nước ngoài điều trị có được không?"

Cuối cùng Thịnh Thiếu Du nhịn không được mà gọi một tiếng 'A Tinh'. Anh bây giờ sợ lắm, A Tinh mà anh biết khi xưa thật sự sắp biến mất hoàn toàn rồi. Hoàng Tinh của bây giờ đối với anh rất lạ, nói chuyện cùng nhau hai ba câu thì cả hai sẽ cãi nhau. Có hôm cậu còn tức giận không kiềm được rút súng ra chỉa về phía anh chỉ vì muốn anh im miệng nữa. Nếu bây giờ Hoàng Tinh không cùng anh đi điều trị, anh sợ bản thân sẽ hối hận suốt đời mất.

"Bác sĩ Thịnh, tôi đã nói với anh bây giờ tôi vẫn ổn kia mà?"

"Em ổn? Em nhìn lại mình của bây giờ xem. Nhìn em bây giờ đã thay đổi như thế nào rồi hả?"

"Bác sĩ Thịnh, việc của anh là đưa thuốc cho tôi và điều trị đặc biệt cho Kiệt. Những thứ khác anh đừng nhiều chuyện mà xía vào!" _ Hoàng Tinh tức giận đập bàn đứng dậy nhìn thẳng vào mắt Thiếu Du.

"Hoàng Tinh, tôi nhiều chuyện? Được, bây giờ tôi sẽ thật sự nhiều chuyện mà không điều trị cho tên khốn kia nữa!"

"Thiếu Du, tôi đã nói là anh không được cãi lời tôi rồi mà!"

Bác sĩ Thịnh đây là muốn chọc điên cậu sao?

"Hoàng Tinh, em nhìn lại bản thân xem? Em nói tên kia khốn nạn, bây giờ em có khác gì hắn ta đâu chứ?"

"Thịnh Thiếu Du! Tôi cấm anh bàn luận về Kiệt!"

"Hoàng Tinh, em thua rồi. Em thừa nhận đi, em vẫn còn yêu Khâu Đỉnh Kiệt. Hắn ta làm hại em, nhưng em lại chỉ nhớ những mật ngọt khi hai người quen nhau." _ Thiếu Du nhìn cậu, cũng nhịn không được mà tức giận hét lớn.

Chỉ là anh không nghĩ đến rằng vì chút tức giận của mình, Thịnh Thiếu Du không ngờ đó là lần cuối anh được gặp cậu, được nói chuyện với cậu. Chính anh đã hại cậu, chính anh đã kích thích căn bệnh của cậu, chính anh đã làm hại cả một đời của Hoàng Tinh.

Chính anh đã làm tổn thương người anh thương....

Hoàng Tinh vì sự kích thích lời nói của Thiếu Du mà khiến cho căn bệnh ngày một mất kiểm soát. Khi trở về nhà, miệng cậu vẫn luôn nở một cười thật tươi, nhưng trong mắt những người làm ở đó khi nhìn nụ cười của cậu không hiểu sao lại thấy có chút rợn người.

Tối hôm đó, Hoàng Tinh đem táo vào phòng Đỉnh Kiệt để gọt cho anh ăn, cậu nhớ mấy hôm trước anh coi ti vi xong cứ nhìn chằm chằm vào mấy quả táo trên đó, miệng chẹp chẹp thèm thuồng.

Cậu cười khẽ, lúc đó trông anh đáng yêu lắm.

Vậy mà vừa phòng Khâu Đỉnh Kiệt liền lấy gối chọi cậu, luôn miệng gọi Hoàng Hâm, còn nói cậu là đồ xấu xa, nói cậu độc ác giấu Hoàng Hâm của anh đi.

Cậu độc ác sao?

Được, là cậu độc ác, tất cả là do cậu.

...

Tiếng còi của một xe cảnh sát liên hú không ngừng, chiếc xe lăn bánh có phần vội vàng, hoà vào trong dòng xe cộ tấp nập rồi từ từ tiến vào khu rừng phía nam thành phố. Cảnh sát dang đến hiện trường sau khi nghe cuộc gọi báo án của những người làm trong căn nhà. Họ bảo nghe tiếng hét của Hoàng Tinh rất lớn ở trên lầu nên mới chạy lên xem thử. Toàn cảnh trước mắt mà những người giúp việc trong nhà nhìn thấy chính là hình ảnh cậu chủ của mình toàn thân bê bết máu đang cầm dao không ngừng đâm tới tấp vào Khâu Đỉnh Kiệt, cậu vừa đâm vừa la hét liên tục:

"Câm miệng! Aaaaa câm miệng lại!"

Nhìn xuống giường, mọi người nhìn thấy Khâu Đỉnh Kiệt đã nằm bất động từ bao giờ khiến họ nhịn không được mà run lên sợ hãi tức tốc gọi liền cho cảnh sát. Đến nơi, mọi thứ vẫn giữ nguyên như vậy, cảnh sát thấy Hoàng Tinh ngồi bên cạnh một xác chết, cậu nở một nụ cười trông có vẻ rất hài lòng. Khi đến gần, cảnh sát nghe Hoàng Tinh thủ thỉ bên cạnh cái xác.

"Kiệt, Kiệt của em. Cuối cùng anh cũng chịu im lặng rồi. Anh vẫn yêu em mà đúng không? Em không yêu anh, em không có yêu anh. Không được hận em. Em hận anh. Kiệt, em hận anh. Anh không được hận em. Kiệt... Kiệt...."

Hoa Vịnh bước tới, anh nhìn Hoàng Tinh thật lâu.

"Phạm nhân Hoàng Hâm, anh đã bị bắt vì tội giết người."

Anh nhìn hai vị cảnh sát đang đứng bên cạnh mình, ra lệnh:

"Mau áp giải phạm nhân về đồn."

Hoa Vịnh nhìn thi thể của Khâu Đỉnh Kiệt đã lạnh băng từ lúc nào, anh vô thức thụt lùi vài bước, khuỵu xuống ở bên cạnh:

"Kiệt, tôi mong em an nghỉ."

Cảnh sát dẫn Hoàng Tinh đi.

Có tiếng gió cười đùa ở đâu đó.

Một cơn gió nhẹ của tháng sáu luồn vào khung cửa sổ vẫn chưa kịp đóng cửa.

Có một mảnh giấy, một mảnh giấy nhỏ rơi ra từ quyển vẽ màu nâu nhạt.

"Dù em có hận anh đến cỡ nào... anh vẫn yêu em, Hoàng Tinh."

...

Hoa Vịnh là người thẩm vấn Hoàng Tinh trong phòng giam. Từ đầu đến giờ, Hoàng Tinh vẫn luôn gục mặt xuống nhìn chằm chằm vào chiếc còng trên tay của mình, không quan tâm mọi thứ ở xung quanh, cũng không quan tâm mình sẽ sắp gặp phải những chuyện gì.

"Phạm nhân Hoàng Hâm, cậu có muốn biện hộ điều gì không?"

"Khốn nạn!"

"Phạm nhân Hoàng Hâm, xin vui lòng chú ý ngôn từ của bản thân."

"Tại sao mày thoát khỏi chỗ đó được?"

Hoa Vịnh ghé sát cậu, mặt đối mặt:

"Hoàng H... À không, là Hoàng Tinh mới đúng chứ nhỉ? Hoàng Tinh, bị nhốt ở nơi đó, cũng là một nhiệm vụ của tôi!"_ Tay Hoa Vịnh đan vào nhau đặt ở trên bàn, dường như đang rất do dự không biết có nên nói những chuyện tiếp theo hay không.

"Hoàng Tinh, có một chuyện tôi muốn nói cho cậu biết."

"...."

Hoàng Tinh im lặng, cậu không quan tâm người ở trước mặt, tiếp tục cuối xuống nhìn chăm chăm vào chiếc còng tay.

"Kiệt không hề giết ba mẹ của cậu. Ngày hôm đó, chẳng có viên đạn nào xuyên qua người ba mẹ của cậu hết."

Hoàng Tinh cứng người, cậu dường như quên cả thở.

"Hôm đó thứ tôi bắn vào người ba mẹ cậu là thuốc mê. Nhân lúc Kiệt không để ý, tôi đã tạo hiện trường máu giả. Nhiệm vụ của tôi là điều tra về những hành vi phạm pháp của ba mẹ cậu. Nhưng Hoàng Tinh, họ không hợp tác. Hai người, ba mẹ cậu đã cắn lưỡi tự tử trong phòng giam chứ nhất quyết không chịu nhận tội của mình."

Hoa Vịnh nhìn Hoàng Tinh, cảm thấy cậu vẫn ổn mới tiếp tục.

"Hôm đó tôi đã đánh cược xem Kiệt có nỡ giết cậu hay không. Cuối cùng tôi nghe được tiếng của ba phát súng, nhưng tôi nhìn ra được ba phát súng đó đều là Kiệt bắn lệch sang bên cạnh người cậu, không phải chỉa vào cậu. Lúc đó tôi biết được là, Kiệt đã không nỡ giết chết cậu. Khi xử lý xong xuôi, tôi lén cho người đến nơi để tìm cậu thì đã không thấy cậu nằm ở đó nữa. Hoàng Tinh, tôi đã tìm cậu khắp nơi, nhưng tôi tìm mãi cũng không tìm thấy cậu. Sau vụ việc đó, Kiệt như trở thành một người khác. Những tưởng việc trả thù sẽ khiến cho em ấy cảm thấy vui vẻ, thế nhưng tối hôm đó, tôi đã thấy Kiệt ôm tấm hình của cậu trốn ở trong phòng khóc rất lâu. Ngày Kiệt kể với tôi về sự việc của ba mẹ mình, tôi cũng chưa thấy em ấy khóc nhiều đến như vậy. Khâu Đỉnh Kiệt khóc bằng cả tính mạng, em ấy khóc rất lâu, thậm chí tôi còn cảm nhận được em ấy đang rất đau đớn."

Hoa Vịnh tiếp tục.

"Em ấy hận ba mẹ cậu là thật, nhưng cũng biết rõ cậu không hề liên quan đến chuyện này. Tệ hơn, em ấy đã yêu cậu. Khâu Đỉnh Kiệt đã thật sự yêu Hoàng Hâm khi đang nuôi ý định trả thù trong người."

Hoa Vịnh tiếp nhìn Hoàng Tinh một lúc lâu.

"Tôi có một bí mật muốn cho cậu biết. Nghe xong, mong là cậu vẫn bình tĩnh."

Hoàng Tinh ngẩn ngơ ngước lên nhìn vị cảnh sát trước mặt, nhẹ gật đầu.

"Những gì cậu làm với em ấy, từ việc tiêm thuốc đến thôi miên, em ấy đều biết tất cả."

"Anh nói cái gì?" _ Hoàng Tinh như không tin vào tai mình.

"Phải, em ấy biết tất cả. Nhưng em ấy vẫn chấp nhận. Tôi đã cản em ấy nhưng không được. Có ai khờ như em ấy không, ba mẹ cậu giết chết cả nhà của em ấy, thế nhưng khi biết cậu sắp làm hại mình, Kiệt chỉ nhìn tôi cười rồi nhẹ nhàng nói một câu mà tôi nghĩ cả đời này dù có nghe lại bao nhiêu lần, tôi vẫn sẽ rất muốn ngay lập tức giết chết cậu để thức tỉnh Đỉnh Kiệt. Cậu biết không, em ấy đã nhìn tôi rồi nói: 'Cứ để em ấy trút giận lên em đi. Em giết chết ba mẹ em ấy như vậy, em ấy hận em là phải.' Hoàng Tinh, cậu nghe xong có cảm thấy nực cười không?"

"...."

"Cậu biết không, khi còn ở nhà tôi, mỗi khi em ấy tỉnh táo được một chút sẽ luôn căn dặn tôi rằng phải bảo vệ cậu thật tốt. Em ấy không rõ cậu muốn làm gì với em ấy, cũng không biết bản thân sẽ sống thêm bao nhiêu lâu nữa nên cứ tỉnh táo được một chút sẽ luôn căn dặn tôi như vậy. Thế nhưng Hoàng Tinh ơi, tôi hận cậu hại em tôi thành ra như thế này nhiều như vậy thì lấy đâu ra động lực để bảo vệ cho cậu đây?"

Nhìn thấy hai bàn tay của người đối diện bắt đầu cào cấu vào nhau, Hoa Vịnh cũng không lấy làm thương xót, ngược lại còn tiếp tục nói ra những sự thật đau đớn.

"Ngày mà Kiệt đòi đến ở với cậu là lúc em ấy đang rất tỉnh táo. Tối hôm trước em ấy nói với tôi là muốn ở bên cạnh cậu, thế nên dọn đến ở nhà cậu là cách tốt nhất. Em ấy bảo rằng nếu có chết cũng sẽ là được chết ở gần cậu, em ấy sẽ mãn nguyện. Lúc đầu Kiệt sẽ hay trốn cậu gọi điện thoại cho tôi, ký ức em ấy dù có rời rạc nhưng tôi vẫn cảm nhận được em ấy đã rất vui vì có thể được ở cạnh bên cậu. Thế nhưng hai tháng sau đó, tôi đã không còn nhận được một cuộc gọi nào nữa. Lúc đó tôi mới biết, đã không còn cách nào để có thể cứu vãn một Khâu Đỉnh Kiệt si tình được nữa rồi."

Hoa Vịnh đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống con người đang thở gấp vì không tin vào những gì mình nghe thấy, khẽ nhếch môi:

"Dù là Hoàng Hâm hay Hoàng Tinh thì đến cuối cùng cậu cũng đều rất tàn nhẫn, ác độc đến nỗi có khi hơn cả chính ba mẹ của cậu nữa kìa."

Nói xong Hoa Vịnh không chậm trễ một giây nào đứng dậy đi ra ngoài. Anh thật sự không muốn ở cùng với tên này một chút nào nữa. Về đến văn phòng, Hoa Vịnh đóng cửa lại rồi trực tiếp trượt dài ngồi xuống. Là anh cố tình, cố tình nói ra tất cả, là anh phản bội lời hứa với Kiệt. Khâu Đỉnh Kiệt cấm anh không được nói bất cứ điều gì về việc biết Hoàng Tinh sẽ hại mình cho cậu ta nghe. Nhưng Hoa Vịnh không cam tâm, anh muốn Hoàng Tinh phải hối hận, áy náy suốt một đời này, hối hận vì đã hại chết người yêu mình, áy náy vì đã giết chết đi một Khâu Đỉnh Kiệt đẹp đẽ của đời anh.

"Kiệt, đời này anh chỉ nợ em đúng có hai chuyện. Một là nói dối về nghề nghiệp của bản thân, hai là anh thật sự không có cách nào để tha thứ cho cậu ta cả em à."

...

Bản tin thời sự hôm nay:

"Tại phòng giam của trụ sở cảnh sát hôm nay, một tội phạm giết người đã cố gắng hành hung một cảnh sát canh ngục rồi dùng súng của vị cảnh sát đó tự vẫn. Thông tin vẫn đang được chúng tôi điều tra làm rõ..."

Khâu Đỉnh Kiệt, ba mẹ em giết gia đình anh là nợ anh, bây giờ em giết anh thì cũng xem như là em nợ anh một mạng. Nhưng anh ơi, cuộc đời em lại không thích nợ nần ai bao giờ. Thế nên mạng của em, em trả lại cho anh nhé? Kiệt, hãy hận em nhé, cũng đừng tha thứ cho em. Em cũng sẽ không tha thứ cho chính mình. Kiếp sau mình đừng gặp nhau nữa. Em không muốn đến với thế giới này thêm một lần nào nữa, cũng không muốn tiếp tục quen biết anh nữa đâu.

Bởi vì

Kiệt ơi,

Em mệt rồi...

...

Thịnh Thiếu Du khi đọc xong tin tức đó liền sốc đến mức ngất xỉu, hại cho bệnh viện náo loạn một hồi vì bác sĩ trưởng khoa của họ đột nhiên ngã xuống rồi ngất đi.

Chỉ có Hoa Vịnh khi nhận được báo cáo rằng Hoàng Tinh tự tử trong phòng giam thì vẫn bình thản ngồi trong văn phòng, thế nhưng hai mắt của anh đã đẫm lệ từ bao giờ, miệng mỉm cười chua chát nhìn tấm ảnh được đặt ngay ngắn ở trên bàn.

"Kiệt, cậu ấy đi gặp em rồi. Cuối cùng anh cũng không thể tách hai người ra được. Dù có như thế nào anh cũng chỉ là người thừa, em nhỉ?"

***

Hoàn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co