Chương 16 - Chế Giễu
*****
'Tiêu Chiến cùng Vương Nhất Bác đêm khuya trò chuyện thật vui vẻ, Vương gia đánh cược vào Tiêu gia Tam thiếu.'
Tiêu đề thật lớn cũng thật bắt mắt nằm trên trang đầu các tờ báo.
Bên dưới tiêu đề là một bức ảnh, bối cảnh là khách sạn Tiêu Chiến đang ở. Trong ảnh có thể nhìn thấy rõ Vương Nhất Bác cùng Tiêu Chiến đứng chung một chỗ, theo góc độ bức hình nhìn tới thì Vương Nhất Bác đang nghiêng người nói gì đó với Tiêu Chiến, vẻ mặt mang theo vài phần ý cười.
Đây là một tờ báo mới ra hôm nay, lúc này đang được đặt trước mặt Vương Nhất Bác.
Ánh mắt Vương Nhất Bác rung động không phải vì tiêu đề kia mà là tấm ảnh bên dưới.
Theo ảnh chụp thì ý cười trên mặt anh lộ ra rất rõ, hiển nhiên tâm tình lúc đó không tệ. Vương Nhất Bác có chút giật mình, anh nhớ rõ lúc ấy bất quá chỉ là nói vài câu với Tiêu Chiến mà thôi, ngay cả bản thân anh cũng không ý thức được biểu tình mình lại thả lỏng đến vậy. Đã không còn ngờ vực cùng phòng bị như lần gặp gỡ trên máy bay, Vương Nhất Bác cảm thấy mình có thể xem Tiêu Chiến như đứa em Tiêu Thừa, chỉ cần Tiêu Chiến...
Những lời phía sau Vương Nhất Bác không muốn nghĩ tới nữa, trong tiềm thức hiện tại anh không muốn ác ý phỏng đoán mục đích Tiêu Chiến trở về lần này. Sự thực thì sau khi Tiêu Chiến trở về cũng không làm gì, quan hệ với cữu cữu vẫn tệ như cũ, trong lòng Vương Nhất Bác ẩn ẩn có cảm giác thở phào nhẹ nhõm.
Chuông điện thoại đúng lúc vang lên đánh gãy suy nghĩ của Vương Nhất Bác, âm thanh Tiêu Kế từ đầu dây vọng qua, lộ ra sự mệt mỏi nồng đậm.
"Nhất Bác, thật xin lỗi!"
Đây là lần đầu tiên sau khi quen biết một khoảng thời gian dài như vậy Tiêu Kế mở miệng nói xin lỗi Vương Nhất Bác. Cứ việc Tiêu Kế không nói rõ, nhưng trong lòng hai người đều hiểu rõ là vì cái gì.
Vương Nhất Bác thầm cười khổ, chuyện đêm qua hiển nhiên đã để lại vết khắc trong lòng bọn họ, bằng không với giao tình của cả hai, Tiêu Kế tự nhiên sẽ giống như những lần trước mà tự động quên đi, cần gì phải cố ý xin lỗi chứ.
Trong lòng thầm thở dài một hơi, Vương Nhất Bác mở miệng: "A Kế, cậu biết tôi không để trong lòng mà."
Âm thanh Vương Nhất Bác không khác gì so với ngày xưa, Tiêu Kế nghe vậy tựa hồ cũng thả lỏng không ít, ngữ điệu so với khi nãy nhẹ nhàng hơn rất nhiều: "Ân, tôi biết, chúng ta là anh em một đời."
Tầm mắt Vương Nhất Bác dừng lại trên mặt báo trước mặt, trong nháy mắt hơi khựng một chút, sau đó tăng thêm âm thanh lặp lại: "Đúng vậy, chúng ta là anh em một đời."
Cúp điện thoại, ánh mắt Vương Nhất Bác phức tạp nhìn về phía mặt bàn, tay tay cầm tờ báo trên đó lên.
Mà bên kia, Tiêu Kế nắm chặt điện thoại đã ngắt cuộc gọi, ánh mắt cùng vô cùng phức tạp nhìn tờ báo trước mặt, nụ cười của Vương Nhất Bác trong bức ảnh kích thích anh thật sâu.
Tiêu Kế nghiêm mặt nhìn tiêu đề trên bài báo một lần lại một lần, đột nhiên hung hăng vò nó thành một cục rồi vứt đi, mà sau khi làm hết thảy trong đầu anh vẫn lặp đi lặp lại câu nói vừa nãy của Vương Nhất Bác – chúng ta là anh em một đời.
Tiêu Kế hít sâu một hơi, nâng đầu vô thức nhìn trần nhà. Những hình ảnh ở cùng Vương Nhất Bác hơn hai mươi năm hệt như một đoạn phim im lặng không ngừng hiện lên trong đầu. Tiêu Kế nhắm mắt lại, bọn họ là anh em một đời, anh không nên hoài nghi Vương Nhất Bác, này hết thảy chỉ là đám phóng viên đặt điều mà thôi.
Chính là trong lòng Tiêu Kế vẫn luôn có một âm thanh vang vọng, vì cái gì tối hôm qua sau khi bọn họ tách ra Vương Nhất Bác lại xuất hiện trước mặt Tiêu Chiến?
Nghi vấn này hệt như lời nguyền cứ quanh quẩn trong lòng Tiêu Kế, Tiêu Kế buồn bực cầm lấy áo khoác rời khỏi Tiêu gia.
Hôm nay Tiêu Chiến lại một lần nữa tới bệnh viện muộn hơn bình thường, nhưng làm cậu ngoài ý muốn chính là Tiêu Kế vốn nên trông coi trong bệnh viện lại không ở, xuất hiện trong phòng bệnh ngược lại lại là Tiêu Dung.
Tiêu Dung tựa hồ rất bất ngờ vì sự xuất hiện của Tiêu Chiến, trong mắt thoáng hiện lên một tia ghen ghét, sau đó thân thiết kéo cánh tay Tiêu phụ nhìn qua phía cửa: "Anh ba!"
Tiêu Chiến giễu cợt nhìn động tác của Tiêu Dung, nhàn nhạt đáp lại: "Trong Tiêu gia tôi là người nhỏ nhất, không biết từ lúc nào tôi lại có thêm một đứa em vậy."
Nụ cười cương cứng trên mặt Tiêu Dung, biểu tình Tiêu phụ cũng trở nên âm Tiêu, Tiêu Chiến làm bộ không nhìn thấy, không có việc gì mà mở miệng: "Tôi nhớ rõ lần trước gặp anh cả trong bệnh biện, anh cả cũng có ý này a. Anh em Tiêu gia chỉ có ba người, anh cả không chấp nhận có một đứa em thích quay phim nóng đâu."
Tiêu Chiến đặc biệt nhấn mạnh mấy chữ thích quay phim nóng, lập tức liền nhìn thấy biểu tình tối tăm của Tiêu phụ cùng Tiêu Dung. Nhưng câu này là Tiêu Kế nói, cho dù Tiêu phụ thích Tiêu Dung cỡ nào thì Tiêu Dung vẫn xếp sau Tiêu Kế, Tiêu Dung tự nhiên hiểu rõ điểm này, chỉ có thể xấu hổ cười khẽ vài tiếng, né tránh vấn đề này.
Tiêu Chiến cười lạnh quét mắt nhìn Tiêu Dung một cái, sau đó giống như tùy ý nhìn về phía Tiêu phụ: "Phụ thân, tôi nghe nói phòng bệnh mới có một y tá mới, sao chưa thấy mặt lần nào?"
Vấn đề Tiêu Chiến đặt ra làm Tiêu Dung chú ý, trong lòng Tiêu Dung biết rõ Tiêu Chiến sẽ không vô duyên vô cớ tìm hiểu một y tá làm gì, chẳng lẽ lại nhắm vào mình? Tiêu Dung cảnh giác nhìn về phía Tiêu Chiến, đập vào mắt chính là ánh mắt cười nhạo của Tiêu Chiến.
Tiêu Dung thầm căng thẳng, theo bản năng lén nhìn vẻ mặt phụ thân, mẫn cảm phát hiện biểu tình trên mặt Tiêu phụ khi nghe Tiêu Chiến nhắc tới y tá kia hình như có chút biến hóa. Tiêu Dung im lặng cụp mi mắt, trong lòng thầm phỏng đoán lai lịch y tá kia.
Cửa phòng bệnh lúc này bị đẩy ra, âm thanh ngọt ngào truyền tới: "Tiêu tiên sinh, tới giờ uống thuốc rồi."
Tiêu Dung theo bản năng nhìn qua hướng phát ra âm thanh, lúc nhìn thấy người tới thì sững sờ tại chỗ, vẻ mặt hệt như bị sét đánh.
Sở Thiến Thiên bưng khay thuốc xuất hiện ở cửa, chú ý tới trong phòng còn có người khác, ngượng ngùng nhìn về phía Tiêu phụ: "Thật xin lỗi đã quấy rầy Tiêu tiên sinh, tôi không biết ông đang có khách."
Tiêu phụ từ lúc Sở Thiến Thiến nhắc tới giờ uống thuốc liền thay bằng biểu tình hòa ái, lúc này nghe vậy lại mỉm cười: "Không có gì, tới giờ uống thuốc rồi, Tiểu Sở em cứ làm việc của mình là được."
Sở Thiến Thiến mỉm cười với mọi người trong phòng, tầm mắt lúc đảo qua vẻ mặt ngoài ý muốn của Tiêu Dung. Tiêu Dung sững sỡ nhìn nữ y tá vừa xuất hiện, không biết chính mình lúc này nên lộ ra biểu tình gì.
Sở Thiến Thiến rất nhanh dời tầm mắt khỏi Tiêu Dung, cẩn thận bưng khay thuốc đặt bên người Tiêu phụ.
Nhìn Sở Thiến Thiến thuần thục giúp Tiêu phụ rót nước pha thuốc, Tiêu Dung cứng ngắc đứng lên, nhường vị trí của mình.
Tiêu Dung không biết bản thân làm thế nào ra khỏi phòng bệnh, hanh lang vắng tênh không một tiếng động, vệ sĩ im lặng canh giữ ở cuối hành lang.
Phía sau truyền tới tiếng bước chân, Tiêu Dung trong nháy mắt lấy lại tinh thần, bổ nhào về phía Tiêu Chiến theo sát phía sau mình rời khỏi phòng bệnh, thấp giọng nói: "Là mày, là mày đúng không? Nữ nhân kia là mày tìm tới đúng không?"
Tiêu Chiến nhướng mi, vẻ mặt vô tội: "Cậu nói cái gì?"
Biểu tình Tiêu Dung vặn vẹo: "Tao nói cái gì mày nghe không hiểu à? Mày biết phụ thân thích mẫu thân tao, cố ý tìm một nữ nhân có dung mạo tương tự tới đúng không?"
Tiêu Chiến giễu cợt nhìn Tiêu Dung: "Trong lòng mày thật sự nghĩ như vậy?"
Ánh mắt Tiêu Dung co rút mạnh mẽ, lập tức trừng trở lại.
Tiêu Chiến khẽ mỉm cười, tiến tới sát bên tai Tiêu Dung dùng ngữ khí thương hại gằn từng tiếng nói: "Kì thật trong lòng mày hiểu rất rõ đúng không? Mặc kệ là mày hay Chu Minh Mị bất quá đều là thế thân cho một kẻ đã chết mà thôi. Mày nghĩ phụ thân thích tụi mày à? Phụ thân bất quá chỉ muốn tìm kiếm hình bóng nữ nhân kia trên người tụi mày mà thôi. Nhìn xem gương mặt của mày, phụ thân khẳng định vô số lần tiếc nuối vì sao mẹ ruột của mày là Chu Minh Mị mà không phải nữ nhân trong lòng ông? Phụ thân có phải thích nhất là nhìn gương mặt tươi cười của mày? Mày cho là vì cái gì? Tình cảm cha con sao? Bất quá chỉ là lúc mày cười lên giống nữ nhân kia nhất mà thôi. Hiện giờ một người càng trẻ tuổi hơn càng giống nữ nhân kia hơn đã xuất hiện, mày cảm thấy sự tồn tại của tụi mày còn giá trị gì?"
Biểu tình Tiêu Dung vô dùng dữ tợn nghe Tiêu Chiến nói hết thảy, ánh mắt hệt như sắp phun ra lửa, nhưng ngoài miệng lại không thể nói tiếng nào.
Tiêu Chiến hài lòng đứng thẳng lại, khóe môi cong lên một nụ cười mỉa mai: "Tỉnh mộng đi, đừng lừa mình dối người. Cái gì mà phụ thân thích tụi mày chứ, thực buồn cười."
Những lời này hoàn toàn đánh gãy cọng cơm cuối cùng trong lòng Tiêu Dung, ngọn lửa phẫn nộ trong lòng Tiêu Dung rốt cuộc không thể ức chế, hung hăng đấm một cú về phía Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến trong lòng thoáng lóe lên một ý nghĩ, nên né tránh hay cố ý nhận một đấm này?
Ý niệm trong đầu bất quá chỉ là một chớp mắt, một trận bước chân dồn dập ập tới, thân ảnh quen thuộc chắn trước mặt Tiêu Chiến, chặn lại nắm tay đang vung tới.
Biểu tình Tiêu Chiến cùng Tiêu Dung trong nháy mắt đều sửng sốt đến ngây ngốc, Tiêu Chiến rất nhanh liền phản ứng, thuận thế lui ra sau vài bước.
Tiêu Dung ngượng ngùng dừng động tác, Vương Nhất Bác buông lỏng bàn tay đang nắm nắm tay, lạnh lùng nhìn về phía Tiêu Dung: "Cậu muốn làm gì?"
Tiêu Dung cắn răng liếc mắt nhìn Tiêu Chiến một cái, quật cường không nói gì.
Vương Nhất Bác hơi nhíu mày, đối với vẻ mặt của Tiêu Dung làm như không thấy: "Cữu cữu cần nghỉ ngơi, hai đứa tốt nhất đừng ở trong này xung đột."
Tiêu Dung cúi đầu, thừa dịp Vương Nhất Bác không chú ý hung hăng lườm Tiêu Chiến, xoay người đi qua hành lang.
Nhóm vệ sĩ vây hai bên thấy tình hình được khống chế thì cũng tản ra.
Vương Nhất Bác thấy bên cạnh đã không còn người khác liền chuyển hướng qua Tiêu Chiến, đè thấp âm thanh lộ ra một tia hờn giận: "Vừa nãy sao không chịu né tránh?"
Tiêu Chiến sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng Vương Nhất Bác đã tiếp tục chất vấn: "Có phải em nghĩ mình cam chịu bị Tiêu Dung đánh thì có thể làm cữu cữu thiên vị cho em không? Em rõ ràng biết..."
Vương Nhất Bác còn chưa nói xong thì lời nói đã khựng lại trước ánh mắt cười cợt của Tiêu Chiến, Tiêu Chiến mỉa mai mỉm cười: "Tôi biết cái gì? Biết cho dù tôi chết trước mặt phụ thân, phụ thân cũng không thèm liếc mắt nhìn một cái, lại càng không cần nói tới chuyện tôi bị đứa con riêng mà phụ thân yêu thương đấm mấy cú đúng không?"
Tiêu Chiến cụp mi mắt: "Anh nghĩ nhiều quá, vừa nãy chỉ vì động tác của Tiêu Dung quá nhanh nên tôi không kịp né tránh mà thôi."
Tiêu Chiến nói xong những lời này thì quay đầu rời đi, không ngờ Vương Nhất Bác đột nhiên đưa tay kéo cậu lại: "Thật xin lỗi, anh không phải cố ý."
Âm thanh Vương Nhất Bác lộ ra sự thành khẩn, cơ thể Tiêu Chiến khựng lại một chút, một lát sau mới chậm rãi xoay người lại, mỉm cười nhìn Vương Nhất Bác: "Không sao cả, tôi biết anh có thiện ý."
Tiêu Chiến mỉm cười tinh khiết mà ôn hòa hệt như đêm qua, nhưng Vương Nhất Bác lại cảm nhận được sự xa cách ẩn sâu trong đó.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co