Truyen3h.Co

Trả Thù

Chương 25 - Gặp Lại

Katiee9197


*****

Bình vỡ cũng không cần để ý nó nát hơn nữa, sau khi xé rách mặt với Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến ôm bụng rỗng rời hỏi con hẻm.

Những lời vừa nãy hiển nhiên là suy nghĩ trong lòng Tiêu Chiến, muốn thông qua Vương Nhất Bác một lần nữa trấn an Tiêu Kế. Chính là nhớ tới thái độ của Vương Nhất Bác, nghĩ tới một câu 'thật xin lỗi' kia, trong lòng Tiêu Chiến có tư vị không nói nên lời.

Thật xin lỗi? Thật xin lỗi cái gì chứ?

Thật xin lỗi không nên coi thường cậu? Thật xin lỗi không nên tùy ý để Tiêu phụ tước đoạt đi quyền lợi vào Tiêu thị của cậu? Thật xin lỗi từ ban đầu đã quyết định vận mệnh mà không để cậu có cơ hội chọn lựa sao?

Chính là xin lỗi có ích lợi gì cơ chứ?

Nếu không phải được trọng sinh, lúc này Tiêu Chiến bất quá chỉ là một tù nhân khốn khổ trong ngục tù mà thôi, chỉ sợ căn bản không có cơ hội nghe thấy bọn họ nói xin lỗi, hơn nữa bọn họ xin lỗi hay hối hận thì có quan hệ gì tới cậu.

Tiêu Chiến giễu cợt nghĩ, nếu lúc đầu bọn họ đã quyết định cuộc đời của cậu, hoàn toàn không để cậu có cơ hội lựa chọn, như vậy hiện giờ vì cái gì cậu phải cho bọn họ cơ hội?

Miên man suy nghĩ, Tiêu Chiến cũng không biết mình đã đi tới nơi nào. Ngỏ hẻm ở nơi này thoạt nhìn giống hệt như nhau, ngổn ngang đan xen, giống như mê cung căn bản không nhìn thấy lối ra. Lúc này đã là giữa trưa, hẻm nhỏ một mảnh yên tĩnh không có một bóng người. Tiêu Chiến dừng bước, cố gắng phán đoán phương hướng, ý đồ tìm đường rời khỏi nơi này.

Lúc Tiêu Chiến chọn một hướng quyết định đi tới thì sau lưng đột nhiên truyền tới một trận bước chân náo loạn cùng tiếng quát tháo ầm ĩ.

"Phương Lạc Duy, mày đứng lại đó."

"Mau lên, nó ở ngay đằng trước."

"Lập tức bắt nó lại."

Trong mớ tạp âm lộn xộn, ba chữ Phương Lạc Duy dường như cố ý phóng đại lọt vào tai Tiêu Chiến. Tiêu Chiến cơ hồ là theo bản năng xoay người chạy về phía truyền ra âm thanh. Tiêu Chiến không nên hình dung tâm tình của mình lúc này, cậu có thể cảm nhận được tình tự hưng phấn trong cơ thể, cái loại nôn nóng vội vàng chỉ hận không thể lập tức nhìn thấy Phương Lạc Duy, nhưng lẫn trong hưng phấn lại cố tình kèm theo một tia không yên, loại sợ hãi nhìn thấy Phương Lạc Duy nhưng lại không phải Phương Lạc Duy mà cậu tìm kiếm. Ôm tâm tình đó, Tiêu Chiến cảm thấy đoạn đường này đặc biệt thật xa.

"Nhóc con, mày rốt cuộc cũng bị bọn tao túm được."

Các người rốt cuộc muốn làm gì?" Âm thanh mang theo phẫn nộ của Phương Lạc Duy truyền tới.

"Làm gì? Chuyện mày đánh anh Vương ở quán bar lần trước mau quên vậy sao?"

"Anh Vương của tụi tao là người rộng lượng, không thích so đo với mày, chỉ cần mày đáp ứng bồi anh Vương vài ngày, chuyện này liền bỏ qua."

"Anh Vương còn nói, mày không phải đang vay nặng lãi của anh Bân sao, chỉ cần mày bồi anh Vương, số tiền kia a Vương sẽ trả giúp mày."

Âm thanh hỗn loạn ở phía trước vẫn còn vang, trái tim Tiêu Chiến đột nhiên Tiêu ổn lại, là Phương Lạc Duy, cậu nhận ra âm thanh của Phương Lạc Duy.

"Tiền tôi sẽ tự trả, bảo anh Vương hết hi vọng đi." Lời cự tuyệt dứt khoát truyền tới, cùng lúc đó là âm thanh 'ôi chao u'đau đớn truyền tới.

"Mau bắt lấy nó, còn dám động thủ."

Lắng nghe những âm cuối cùng, Tiêu Chiến quẹo qua lối rẽ nhìn thấy Phương Lạc Duy bị mấy tên thiếu niên côn đồ vây ở bên trong. Có lẽ anh Vương kia có căn dặn nên đám côn này cũng không dám ra tay quá nặng, chỉ lợi dụng số đông muốn vây khốn Phương Lạc Duy.

Tiêu Chiến không chút do dự vọt tới, vung một quyền về phía tên côn đồ đang ôm Phương Lạc Duy.

Đời trước ở trong ngục Tiêu Chiến không ít lần đánh nhau, ra tay vừa hung tợn vừa nhanh chóng. Đời này trong mấy năm ở nước ngoài lại càng cố ý rèn luyện cơ thể, bản lĩnh so với trước kia còn tăng lên mấy lần, chỉ vài bước đã vọt vào đám người đang chắn trước mặt Phương Lạc Duy.

Tiêu Chiến xuất hiện hiển nhiên làm đám người ở đây lắp bắp kinh hãi, đám côn đồ hai mặt nhìn nhau sau đó lập tức lấy lại tinh thần, lao tới đánh Tiêu Chiến, mọi người rơi vào một trận hỗn chiến.

Hơn mười phút sau, Tiêu Chiến cùng Phương Lạc Duy tựa lưng vào nhau thở phì phò đứng ở nơi đó, mà xung quanh bọn họ, đám côn đồ thất tha thất thểu dìu nhau, vẻ mặt phẫn hận nhìn bọn họ.

Tiêu Chiến kéo Phương Lạc Duy từng bước lùi ra ngoài hẻm, quẹo qua lối rẽ, hai người liền bán sống bán chết bỏ chạy. Có Phương Lạc Duy chỉ điểm, vài phút sau hai người đã chạy ra khỏi những con hẻm nhỏ ra tới đường lớn. Nhìn dòng người cùng dong xe cộ cuồn cuộn xung quanh, Tiêu Chiến yên lòng chống tay lên cậy cột điện bên đường liều mạng thở hổn hển. Ở bên người cậu, Phương Lạc Duy cũng không tốt hơn bao nhiêu, vừa thở vừa vỗ vỗ lưng Tiêu Chiến giúp cậu thuận khí.

Nửa ngày sau, hai người tôi nhìn cậu, cậu nhìn tôi rồi cùng cười phá lên.

"Cám ơn cậu." Phương Lạc Duy vừa mỉm cười vừa nói, sau đó lập tức nghĩ tới gì đó: "A, tôi từng gặp cậu rồi, cậu là Tiêu Chiến."

"Phải không? Lúc nào." Cứ việc trong lòng Tiêu Chiến biết Phương Lạc Duy nói tới hẳn là lần cậu uống rượu trong quán bar kia, nhưng gương mặt lại cố tỏ vẻ không biết.

Phương Lạc Duy đứng thẳng người dậy: "Là lần cậu uống rượu ở quán bar ý, cậu còn nhớ không?"

Tiêu Chiến lập tức phối hợp lộ ra vẻ mặt kinh hỉ: "Hóa ra là cậu, tôi còn chưa cám ơn lần trước cậu đã đưa tôi về a."

Phương Lạc Duy sửng sốt: "Cậu không biết à? Người đưa cậu về không phải tôi, là một người nam nhân tên là Vương Nhất Bác."

Nụ cười đọng lại trên mặt Tiêu Chiến: "Vương Nhất Bác?"

Phương Lạc Duy gật gật đầu: "Anh ta không nói với cậu à? Anh ta thoạt nhìn rất quan tâm cậu."

Những lời này làm Tiêu Chiến vô thức nhíu mi.

Phương Lạc Duy cảm nhận được gì đó, lập tức mở miệng: "Thật xin lỗi."

Tiêu Chiến lắc đầu: "Không liên quan tới cậu, là chuyện riêng của tôi với anh ta."

Tiêu Chiến không muốn nhắc tới Vương Nhất Bác nên chuyển chủ đề: "Đúng rồi, sao bọn họ lại đuổi theo cậu?"

Phương Lạc Duy cười khổ: "Vài ngày trước ở quán bar chọc chút phiền phức." Nghĩ tới chuyện trước đó, Phương Lạc Duy không khỏi liếc mắt nhìn Tiêu Chiến, lần đó Vương Nhất Bác cùng Tiêu Kế còn vì Tiêu Chiến mà tranh cãi một trận, không biết bọn họ có quan hệ gì.

Phương Lạc Duy vừa nói tới hai chữ phiền phức thì Tiêu Chiến lập tức hiểu ra. Đời trước ở trong tù, Phương Lạc Duy vì gương mặt này mà kéo tới không ít phiền phức, nghĩ tới đám côn đồ kia hình như còn nhắc tới vay nặng lãi, Tiêu Chiến vốn định hỏi một chút, nhưng lại cảm thấy bọn họ chỉ mới quen biết, sợ Phương Lạc Duy sẽ nghi ngờ nên chỉ có thể giả vờ không nghe thấy. Trong lòng định bụng để lão K điều tra một chút, sau đó cậu bí mật trợ giúp Phương Lạc Duy là tốt rồi.

Chuyện vay nặng lãi thì dễ giải quyết, nhưng đám côn đồ kia, Tiêu Chiến không khỏi lo lắng.

"Cậu ở một mình sao? Lỡ lại đụng bọn họ thì sao?"

Sự thân thiết trên mặt Tiêu Chiến xuất phát từ nội tâm làm Phương Lạc Duy cảm thấy thực ấm áp, cười khẽ: "Yên tâm, bọn họ bình thường không đuổi kịp tôi, hôm nay chỉ là ngoài ý muốn." Lúc Phương Lạc Duy nói những lời này còn mang theo ý cười dí dỏm, giống trí nhớ của Tiêu Chiến như đúc. Tiêu Chiến trong nháy mắt có chút thất thần, lập tức cúi đầu xuống dấu đi sự hoài niệm trong mắt.

Hai người cứ vậy tôi một câu cậu một câu trò chuyện, gương mặt Tiêu Chiến thủy chung mang theo nụ cười.
Bên kia đường, Vương Nhất Bác ngồi trong xe lẳng lặng nhìn nụ cười sáng lạn trên mặt Tiêu Chiến mà anh chưa từng nhìn thấy, hệt như lộ ta từ tận đáy lòng, mang theo niềm vui sướng không hề che dấu.

Người thanh niên đối diện Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác vẫn còn nhớ rõ, lần trước người này để lại ấn tượng không tệ với Vương Nhất Bác. Lại nhìn Tiêu Chiến tùy ý lộ ra vui sướng với Phương Lạc Duy, Vương Nhất Bác không hiểu sao cảm thấy thực chướng mắt. Chính là vì cái gì lại chướng mắt thì anh không dám nghĩ tới.

Anh cứ vậy từ xa xa nhìn Tiêu Chiến, trong lòng có một âm thanh đang kêu gào, bảo anh hãy qua bên đó nói chuyện với Tiêu Chiến, cho dù là tùy tiện nói gì đó cũng tốt. Tựa hồ chỉ cần nói một câu với Tiêu Chiến thôi thì chuyện giữa bọn họ có thể sẽ giống như chưa từng phát sinh.

Vương Nhất Bác không để tâm tới âm thanh trong lòng, anh chỉ nghiêm túc nhìn Tiêu Chiến. Anh cảm thấy tựa hồ có cái gì đó sắp mất khống chế, anh hiện giờ đã đứng sát bên vách núi cheo leo, chỉ cần bước tới một bước nữa thôi chính là vực sâu không đáy.

Vương Nhất Bác nhắm mắt lại, kiên định dời tầm mắt khỏi người Tiêu Chiến, có một số việc không thể cứ tiếp tục như vậy nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co