Truyen3h.Co

trái cấm

Chap 8

duiennnnn

Mở facebook lên ngay lập tức So nhận được một tin nhắn "Tuần sau em về nước và có thể sẽ đi học lại, anh giải quyết chuyện với con bé đó trước kia em về nhé! Miss you" So im lặng, đầu tiên là một cái nhíu mày, sau đó So nở một nụ cười nhếch môi. Tắt tin nhắn đó đi, So thả người ra sau dựa lưng vào thành giường. Rồi nhớ ra một cái gì đó So quay sang hỏi Ji:
– Ri đâu rồi?
Ji đang chăm chú đọc truyện, không quay sang nhìn So mà thản nhiên trả lời luôn.
– Đi đâu với Jung rồi.
Vừa nghe nhắc đến tên Jung là máu nóng lại dồn lên não, So ngồi bật dậy đi thẳng một mạch ra ngoài. Từ đằng xa So đã nhìn thấy hai người họ đi bên cạnh nhau, vừa đi vừa nói chuyện có vẻ như rất vui. Sự xuất hiện đột ngột của So làm cho Jung và Ri chùn bước. Sải bước đi lại gần hơn, So chặn ngang trước mặt hai người bọn họ.
– Jung, không biết có thể cho tao mượn lại bạn gái của mình được không? – So nghiến răng nhã ra từng chữ.
Jung cười, cũng một nụ cười nữa miệng.
– Cứ tự nhiên, bạn gái của mày mà.... – cố tình nhấn mạnh hai chữ bạn gái, cách Jung nói thật khó nghe.
Không đợi Jung nói thêm gì nữa, So thản nhiên nắm tay Ri kéo đi. Ri nãy giờ vẫn im lặng bây giờ bị So kéo đi như vậy tự có cảm giác mình giống như một món đồ bị người ta trao đổi. Tức giận vùng khỏi tay So, Ri nói:
– Làm gì vậy? Kéo tôi đi đâu?
– Đi ăn. – So trả lời trong khi tay vẫn cố nắm lấy tay Ri một lần nữa. Chợt Ri đứng im lại hạ thấp giọng.
– Mới ăn với Jung rồi.
Lúc này So cũng đứng sựng lại, quay sang nhìn Ri, So lạnh lùng nói ra từng chữ:
– Ăn thêm lần nữa đi.
Nói rồi không cho Ri có thêm cơ hội há hốc mồn. So đã lôi Ri đến nhà ăn, chen vào lấy ra hai phần cơm đẩy sang trước mặt Ri.
– Ăn không hết thì đừng có về phòng.
Ri tức tối nhìn So, sao trên đời này lại có kẻ ngang ngược như vậy chứ? Và sao cũng có một kẻ ngu ngốc như Ri cắm đầu nghe theo? Trước đây lúc So bị nạn trong rừng Ri đã ngu xuẩn tuyên bố "mình đừng bao giờ cãi nhau nữa, được không?" và bây giờ để giữ lấy lời nói đó Ri luôn nhường nhịn và nghe theo cái tên "biến thái" này. Ăn được một ít cơm, nhớ ra chuyện gì đó Ri ngước lên nhìn So:
– Nghe nói tuần sau Boram về?
Dừng mọi hành động lại, So trầm ngâm một lúc rồi gật đầu.
– Vậy......có phải.....trò chơi giữa tôi và bạn....cũng dừng lại? – Ri tiếp tục hỏi, câu hỏi rất chậm, không dứt khoác mang ý nghĩa thăm dò hơn là hỏi.
So vẫn cúi xuống nhai ngấu nghiến cơm, không thèm ngước mắt nhìn Ri
– Chưa hết một trăm ngày, đừng có mơ tưởng như vậy.
Ri nuốt nước bọt, nhíu mày nhìn So.
– Vậy còn Boram thì sao? Bạn đừng khiến cho có thêm nhiều người ghét tôi nữa mà.
So nhăn mặt, ngước mặt nhìn Ri tỏ vẻ tức giận.
– Hôm nay sao tự dưng nhiều chuyện vậy? Ăn đi!
Thái độ của So làm Ri chợt cứng họng, không còn tâm trạng hỏi hòi gì nữa. Ri tiếp tục cặm cụi cúi xuống cố "nuốt" lấy phần cơm trước mặt.
....................................................................................................
Ngày BoRam về đã cận kề nhưng ai kia vẫn chưa "muốn" buông Ri ra. Cái sự cố chấp của So không những làm Ri thoát tim mà còn làm cho "một người nào đó" vô cùng lo lắng "dù đã dự đoán trước tình huống này nhưng vẫn không thể ngờ được So lại "tỉnh rụi" như thế. Đã thế thì không thể nào nhân nhượng thêm được nữa, phải tăng cường tốc độ thêm thôi." Nghĩ rồi Jung lại quay sang nhìn Ri, tươi cười lên tiếng:
– Nghe đồn Ri giỏi Anh văn lắm hả? có thể giúp Jung dịch một đoạn này không?
Ri đang ngồi trên giường nghe Jung nói thế lật đật bước xuống đến cạnh giường Jung nhưng chưa kịp đặt lưng ngồi xuống đã nghe So lên tiếng:
– Ri trèo lên đây đấm lưng cho tôi.

Ri cắn răng, dậm chân tức tối nhìn lên So.
– Tý nữa đi, bây giờ bận rồi.
So ngóc đầu xuống, làm vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:
– Hôm nay cãi lời tôi nữa hả? – Nói rồi So giả bộ lục lọi tìm kiếm cái gì đó làm cho Ri giật bắn người, không kịp suy nghĩ thêm Ri lật đật quay sang Jung.
– Xin lỗi Jung, để lúc khác nha.
Nói rồi không đợi Jung phản ứng Ri đã trèo lên giường So,tức tối trợn mắt, nghiến răng đấm lưng cho hắn.
Tin tức sáng mai BoRam về trường nhập học đã lan truyền khắp trường, đi đến đâu, bất cứ nơi nào cũng đều nghe mọi người bàn tán rất xôn xao. Phần lớn số đông học sinh ở trường đã đợi chờ cái ngày này rất lâu nhưng cái họ mong muốn không phải nhìn thấy BoRam mà là thấy cái bản mặt của Ri sau khi bị So đá đi sẽ như thế nào. Ri không phải không nhận ra được ý đồ này. Cái ngày mà Ri đã từng mong mỏi, từng chờ đợi.... Không phải sẽ rất vui sao? Không phải sẽ vô cùng thỏa mãn những gì Ri mơ ước à? Sao giờ đây....Ri lại có cảm giác trống trải đến thế, cứ như là sắp mất đi cái gì đó.....rất quan trọng...Cố lắc đầu thật mạnh, Ri tự trấn tỉnh lại mình. Hôm nay Jung hẹn Ri ra đây là có chuyện gì đó muốn nói, không phải hẹn ra để nhìn thấy Ri ngơ ngơ ngẩn ngẩn như thế này. Hít một hơi thật sâu, Ri tự trấn an mình phải cố lên. Nói rồi ngước mắt lên Ri nhìn thấy bóng dáng Jung từ xa đi lại.
– Xin lỗi đã để bạn đợi lâu. – Jung lịch sự lên tiếng.
– Cũng không lâu lắm, Ri vừa mới ra thôi.
– Ừ!
Jung đáp một cái rồi chợt im lặng, vẽ mặt cũng trầm ngâm hơn. Thái độ của Jung chợt làm Ri cảm thấy bất an.
– Có chuyện gì sao Jung?
Jung ngước mắt lên nhìn thẳng mắt Ri, không vòng vo tam quốc Jung vào thẳng vấn đề:
– Tại sao không nói với Jung......về quyển nhật ký đó....???
Nghe đến hai chữ "nhật ký" Ri chết lặng cả người. Đổ mồ hôi hột Ri lấp tấp nhìn Jung:
– Sao....sao...Jung biết?
Jung cắn lấy môi rồi từ từ nhã ra.
– Jung tình cờ biết được, có phải So đã dùng nó uy hiếp Ri phải nghe theo lời So?
Ri bất ngờ đến mức không nói được gì, sao đột nhiên Jung lại biết hết tất cả mọi chuyện thế này? Cái cách Ri im lặng cúi gằm mặt xuống đất đã vô tình thay thế câu trả lời. Đúng như Jung dự đoán, So chỉ giỏi mấy cái trò giở thủ đoạn là hay thôi. Im lặng một lúc Jung lại tiếp tục lên tiếng:
– Ri thật ngốc, nếu ngay từ đầu nói cho Jung biết tất cả thì đã không bị So uy hiếp như thế này rồi.
Đến bây giờ Ri vẫn đứng im như người chết rồi, quả thật Ri không biết phải nói làm sao, giải thích thế nào. Không lẽ lại nói rằng ngày đó không dám nói vì sợ Jung không thích mình? Đang suy nghĩ nữa chừng thì lại tiếp tục nghe Jung lên tiếng:
– Hay là Ri sợ? Sợ Jung không thích Ri?
Trời ạ! Jung là siêu nhân sao? Là người ngoài hành tinh có thể đọc được suy nghĩ của người khác à? Sao tự dưng mọi chuyện lại thành ra thế này, lúc này Ri biết phải phản ứng như thế nào đây?
– Làm bạn gái của Jung nhé?
Vừa nói Jung vừa cầm lấy hai tay của Ri, lúc này đây Ri mới ngước lên nhìn Jung với hai mắt tròn xoe, chưa hết bất ngờ này lại đến kinh ngạc khác. Sự căng thẳng in rõ trên gương mặt Ri. Jung nhìn thấy nét lúng túng này bất chợt cảm thấy Ri vô cùng đáng yêu, nở một nụ cười tươi Jung tiếp tục nói:
– Không cần căng thẳng như vậy đâu, Ri có thể suy nghĩ rồi trả lời Jung sau cũng được. – Nói rồi buông một tay xoa xoa lên đầu Ri, xong Jung quay lưng bỏ đi, để lại Ri như người mất hồn chết lặng đứng đó.
Tối hôm đó dù cố lắm nhưng Ri vẫn không sao ngủ được, nào là những cảm xúc lạ vừa hình thành với So, nào là ngày mai phải giáp mặt ra sao với BoRam, rồi còn thêm những lời tỏ tình chân thành của Jung. Hàng tá cảm xúc hổn độn lan tỏa trong Ri, tại sao cùng một lúc mọi thứ lại đổ ầm vào Ri như thế? Thật ra lời tỏ tình của Jung vô tình đã vạch ra cho Ri một con đường thoát, một con đường như chính Ri từng mong muốn....nhưng tại sao khi quyết định đặt chân vào đó Ri lại phân vân đến như vậy? Đang lăn qua, lăn lại với cả đống thứ hổn lộn thì Ri lại nhận được tin nhắn của So:
– "Lên đây nằm với tôi, tôi lạnh"
Quăng điện thoại qua một bên, Ri vờ như không đọc thấy gì. Thấy hành động đó của Ri khiến So vô cùng tức tối, lập tức nhá máy sang So. So chụp lấy điện thoại, tắt nguồn rồi ném lên đầu giường, xoay mặt vào tường Ri không thèm đưa mắt "liếc" So lấy một cái. So tức giận ngồi dậy rồi đi lại phía giường Ri leo lên nằm xuống. Lúc này đây Ri mới giật mình quay sang đẩy đẩy So.
_ làm cái trò gì vậy.?
So không trả lời, choàng một tay ôm ngang người Ri, nhắm nghiền mắt lại, kéo Ri lại sát mình hơn. Hành động thân mật bất ngờ của So làm Ri chợt...... cứng đơ. Không biết phản ứng gì nữa, Ri chỉ biết nằm im, cuộn tròn trong vòng tay So.Có thể đây sẽ là đêm cuối cùng ở bên So, thôi thì....Ri sẽ mặc kệ tất cả. Ri ngước nhìn So, khuôn mặt này...ánh mắt này... hơi ấm này....dù chỉ là một trò chơi nhưng ít nhiều gì...cũng đã từng dành cho Ri,chỉ một thời gian ngắn ngủi nhưng Ri sẽ trân trọng lấy nó....đang suy nghĩ miên man So bỗng nhiên mở mắt làm Ri lúng túng nhìn sang chỗ khác, đang tính xoay người lại đối diện với tường thì bất ngờ bị So ghì chặc lại rồi thêm một lần nữa.....So đặt môi mình lên môi Ri....So thật biết lựa lúc để "lợi dụng" mà. Lại một lần nữa Ri không phản ứng được gì ....dù lần trước Ri từng nguyền rủa bản thân ngu ngốc, dễ dãi nhưng rồi khi nó xảy ra thêm lần nữa Ri lại thêm một lần ngu ngốc....chỉ biết nằm im đón nhận lấy. So không kém cuồng nhiệt hơn lần trước là mấy, nụ hôn còn có phần sâu hơn, đê mê hơn. Ri bị cuốn xoáy vào đó, lơ mơ đến mức....Ri cũng bắt đầu vụng về đáp trả....Có phải trách Ri của chúng ta ngốc thật hay không khi sự đáp trả ấy vô tình đổ thêm "dầu" vào "lửa". So xoay người, chống một tay xuống giường, nằm lên người Ri hôn một cách điên cuồng, như một luồn điện chạy ngang, cả hai dường như không thể dừng lại. Hơi thở bắt đầu dồn dập, bắt đầu có những âm thanh hỗn loạn....So không thể làm chủ được bản thân di chuyển tay lên xuống khắp cả người Ri.Lúc này đây Ri cũng đã có cảm giác mình đang bị "đụng chạm" nhưng dường như có một sức hút vô hình nào đó, hút mọi sinh lực từ Ri khiến Ri không thể chống chế. Mọi chuyện gần như cao trào thì bỗng đèn phòng bị ai đó bật sáng. Cả hai giật mình buông nhau ra. So ngồi bật dậy đưa mắt tìm thủ phạm thì thấy Jung đang nhìn hai người bằng cặp mắt vô cùng "oán hận".
– Xin lỗi, tao đi vệ sinh, vô tình mở nhầm đèn.
Nói rồi Jung bước vào trong, đóng cửa một cái "rầm" như muốn trút hết sự giận dữ lên chiếc cửa vô tội kia. Tiếng động khá lớn đủ làm Ji cùng Min thức giấc. Họ cũng lồm cồm ngồi dậy xem đã xảy ra chuyện gì. So và Ri lúc này không hẹn cả hai cùng một lúc mỗi người một hướng xoay lưng vào nhau rồi chìm vào giấc ngủ...
.........................................................................................................
Buổi sáng hôm sau cả trường xào xáo lên một cách bất ngờ. Một cô gái từ trong phòng hội trưởng bước ra, vốc dáng cao cáo, thân hình cân đối với những đường cong ngăn cách rõ rệt, đường nét trên khuôn mặt vô cùng hài hòa thanh tú, mái tóc màu nâu hạt dẻ dài được xõa tung bay trong gió. Khác hẵn với khuôn mặt dễ thương xinh xắn của Qri, BoRam mang một vẻ đẹp kiêu sa, quyến rũ.Một đám học sinh chen chân đứng trước phòng hội trưởng chỉ đến ngắm nhìn vẻ đẹp này, có người đã từng biết, có người chưa biết gì cũng vây quanh thành một vòng tròn rồi bàn tán xôn xao khiến khu vực này gần như nổi bật nhất trường. Khó khăn lắm BoRam mới có thể ra khỏi đám đông, vừa chen lấn ra khỏi đã gặp Ji, Jung và Min đứng đó. Mừng rở nhào tới ôm chầm lấy từng người.
– Ôi các bạn, lâu quá rồi không gặp, nhớ mọi người lắm đó biết không hả?
Trước đây HyoMin cùng BoRam là đôi bạn rất thân, lâu ngày gặp mặt khiến Min vui không tả xiết cứ ôm chầm lấy BoRam mãi thôi.
– Ôi bạn yêu, nhớ đến chết mất được.
Buông HyoMin ra Ram quay sang Jung, một cái nhìn ái ngại, một nụ cười nữa thân quen, nữa xa lạ.
– Chào Jung,lâu quá không gặp.
Jung nở một nụ cười đáp trả, dù cố tình che giấu nhưng Jung vẫn không thể giấu được ánh mắt đầy sự vui mừng, phấn khởi. Quay sang Ji, Ram chưa kịp lên tiếng thì đã bị anh chàng này dùng hai tay bẹo lấy má.
– Cái con bé này, đi lâu như vậy. Quên ông anh kết nghĩa này rồi phải không?
Ram tươi cười tháo tay của Ji xuống:
– Ông anh heo này của tui làm sao mà quên được chứ.
Sao một màn chào hỏi thân thiết, Ram quay sang...vẻ mặt hiện lên một nét đượm buồn.
– So đâu?
Khi Min và Jung đang phân vân không biết nên trả lời thế nào thì Ji đã nhanh nhẩu lên tiếng:
– Nó còn ngủ ở kí túc xá đó, chưa dậy.
Hoảng hồn vì câu trả lời quá ư "thành thật" của Ji, Min thúc tay vào vai Ji một cái làm Ji nhảy dựng lên "ui da" một tiếng. Như nhớ ra chuyện gì đó lúc này Ji cũng đã hiểu mình hơi bị quá lời. Hành động đó của Jung vô tình lọt vào mắt Ram,như linh cảm được điều gì đó Ram quay sang nhìn ba người rồi lên tiếng:
– Bây giờ mình muốn về kí túc xá gặp So, tý nữa gặp lại mọi người sau nhé.
Nói rồi không cho bọn họ phản ứng, Ram đã xoay người bước đi. Làm Jung hoảng hồn chạy theo kéo tay Ram lại.
– Em vừa mới về, chưa ăn gì đúng không? xuống căn tin cùng ăn gì đi rồi về kí túc xá cũng được mà.
Đứng sựng người lại, BoRam vùng khỏi tay Jung
– Jung, có phải có chuyện gì xảy ra không?
Jung nhíu mày nhìn Ram bằng ánh mắt vô cùng lo lắng:
– Không có chuyện gì cả, chỉ là....bây giờ...về đó...không tiện cho lắm......
Ram nghe xong câu nói đó, càng gợi lên trí tò mò, mặc kệ Jung nói gì, Ram vùng khỏi tay Jung rồi thẳng một mạch đi về kí túc xá. Jung đứng im nhìn theo bóng dáng ấy, đột nhiên cảm thấy vô cùng tức giận xoay qua đấm mạnh tay vào tường.
Tối qua có phải đã thức khuya quá không? sáng nay Ri không thể nào mở mắt dậy nổi. Cứ ngủ say như chết, bây giờ mới mơ màng ý thức được mình đã ngủ quá lâu. Giật mình tỉnh giấc Ri giơ tay nhìn đồng hồ. Thôi rồi đã quá giờ vào học, Ri ngồi bật dậy. Quay sang nhìn người kế bên, tên kia vẫn còn đang quấn mền vào người ngủ ngon lành. Thật là Ri chưa từng thấy ai có cái nết ngủ "xấu" như vậy. Qua giường người ta ngủ ké mà còn quấn hết lấy mền, khiến tối hôm qua Ri lạnh đến mức không ngủ được. Lây lây người So, Ri đang định kêu hắn ta dậy. Vừa đặt tay lên người hắn chưa kịp mở miệng đã bất ngờ bị hắn kéo mạnh khiến Ri té nhào lên người hắn, mở mắt nhìn Ri, So nở một nụ cười rất đáng ghét.
– Em yêu, bây giờ trong phòng không có ai.......mình làm tiếp "việc" tối qua thôi nào.
Ri trọn tròn mắt, dù đã biết tên này biến thái nhưng Ri không thể nào ngờ được hắn ta lại "trơ trẽn" quá mức cho phép như vậy, thẳng chân đạp mạnh một cái khiến So bay thẳng xuống giường. So tức giận đứng dậy, leo lên giường dùng hai tay khống chế lấy Ri.
– Ngon ha, dám đạp bạn trai xuống đất, xem ra không cho em một bài học là không được mà.
Thế rồi mặc cho Ri cố chống cự, vung tay vung chân đạp tứ phía. So vẫn leo lên người Ri,dùng hết sức khống chế Ri lại. Cả hai đang vùng vằng "quấn" lấy nhau thì bất ngờ chiếc cửa mở toang, Ram từ ngoài bước vào.
Bất ngờ trước hành động này So đứng bật dậy. Như một tên nhóc ăn trộm bị người lớn phát hiện, So bất giác không nói được lời nào chỉ biết há hốc mồn kinh ngạc nhìn Ram.Qua thái độ của So, Ri cũng lờ mờ đoán được người kia là ai. Vô cùng xấu hổ trước hành động mình vừa làm, Ri lật đật bước nhanh vào nhà vệ sinh rồi bằng cách nhanh nhất có thể, Ri vệ sinh cá nhân, thay đồ một cách hấp tấp sau đó đi nhanh ra khỏi phòng. Lúc này đây So cùng Ram chưa ai nói được với ai câu nào. Ram chỉ biết đứng im đó....nhìn chằm chằm vào So, ánh mắt không biểu lộ một tý cảm xúc. So cũng đứng lên đi vào tolet, sau khi vệ sinh cá nhân xong So thản nhiên bước ra, lướt ngang qua Ram, So đi về phía tủ đồ lấy ra chiếc khăn lau mặt. Mọi hành động, mọi diễn biến cứ xảy ra y như rằng xem Ram như người vô hình vậy. Sức chịu đựng của mỗi con người đều có hạn, đến lúc So thay đồ xong bước từ trong tolet ra lần nữa thì Ram mới có thể lên tiếng, giọng nói không những oán trách mà còn pha một chút giận dữ:
– Không phải em đã nói anh giải quyết cho xong chuyện với con bé đó trước khi em về sao?
So vẫn không trả lời, đang tính mở cửa bước ra ngoài thì chợt bị Ram nắm chặt lấy tay giữ lại:
– Em nói anh không nghe gì hết sao? Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy?
So vung mạnh tay Ram qua, quay sang nhìn Ram, ánh mắt toát lên một nổi căm phẫn:
– Là ai? Là ai đối xử tàn nhẫn với ai? Một năm trước em bỏ tôi ra đi, không một câu nói, không một lời tiễn biệt. Rồi nhẫn tâm mất tích cả một năm, không một cú điện thoại, không một tin nhắn hỏi thăm. Em chỉ biết âm thầm theo dõi tôi, nhờ các "vệ tinh" trong trường này "tình báo" tất cả mọi thứ về tôi. Em xem tôi là cái gì? Em tưởng tôi ngốc đến mức không biết gì sao?Rồi bây giờ về đây, xuất hiện trước mắt tôi, yêu cầu tôi giải quyết người này, người kia........em nghĩ em là ai hả???
Nói rồi không cho Ram thêm một cơ hội nào giải thích. So đóng sầm cửa tức tối bỏ đi, để lại Ram với khuôn mặt trắng bệch, nước mắt bắt đầu rơi lã chã. Ram bắt đầu nói...cho dù không một ai nghe thấy, Ram vẫn nói....nói trong tiếng nấc.
– Anh biết không? ngày đó em ra đi vì gia đình em đã biết chuyện giữa em và anh.....anh biết tại sao em không liên lạc với anh không? mặc dù em nhớ anh đến mức điên dại....chỉ vì em sợ, em sợ rằng em không thể quay về được nữa. Em chỉ còn biết quan tâm anh, nhìn anh từ phía xa...để rồi khi em biết sự xuất hiện của người con gái đó...em đã bỏ tất cả mọi thứ, em chống đối cả gia đình....để về đây gặp lại anh.....vậy lấy cái cớ gì? Vì lý do gì.....anh lại trách em như thế???
Nói rồi dường như không thể đứng vững. Ram ngồi quỵ xuống đất, nước mắt tuôn rơi một cách ào ạt, Ram khóc nấc lên từng tiếng, tiếng khóc vang dội xé tan cả đất trời. Đâu biết rằng phía bên kia cánh cửa có một người, cắn môi đến bật ra máu, bất lực đứng đó chôn mình vào tiếng khóc.
Lúc này đây Ri đang giấu mình tại cầu thang dẫn lên sân thượng ngày nào. Ngẫm nghĩ lại tình huống lúc sáng...mặc dù Ri không bị Ram nhào vào cào cấu, đánh ghen. Mặc dù không phải nghe bất kì một lời nói khó nghe hay một lời chửi bới nào...nhưng chỉ cần nhìn vào ánh mắt đó. Ri đã có cảm giác mình là kẻ tội đồ độc ác, đáng bị người đời nguyền rủa. Ri thật muốn nhảy xuống sông Hoàng Hà để mong rửa sạch hết mọi tội lỗi. Sao Ri lại dễ dãi đến thế? Sao So lại vô tình bắt gặp Ri trong tình huống khó xử như vậy? Tại sao So không một lời giải thích? Tại sao chứ??? tại sao....con tim Ri....lại loạn nhịp thế này...càng suy nghĩ Ri càng quẩn trí....quả thật nếu không giải quyết xong chuyện này...làm sao Ri còn mặt mũi gặp bất cứ ai trong ngôi trường này nữa đây? Nghĩ rồi Ri móc điện thoại gọi cho Jung
Tiếng chuông điện thoại làm Jung giật cả mình, ngay cả Ram bên trong phòng cũng giật mình nín khóc. Jung lật đật né đi chỗ khác. Ram vội lau sạch nước mắt rồi mở cửa phòng, quái lạ là chẵng nhìn thấy ai cả.... Jung đi vào một góc khuất móc điện thoại ra nghe..
– Alô Ri! Tìm Jung có gì không?
Đầu máy bên kia im lặng một lúc lâu rồi nhẹ nhàng lên tiếng:
– Jung đến cầu thang dẫn lên sân thượng hôm trước đi. Ri có chuyện muốn nói.- Tắt máy Jung nhìn về phía Ram, thoáng một nét buồn trên mặt, Jung lập tức quay lưng đi....
Tiếng bước chân ngày một gần hơn, Ri đoán rằng Jung đã tới. Và đúng như dự đoán của So, Jung âm thầm ngồi xuống bên cạnh, đưa một chai nước suối được ướp lạnh cùng một ổ bánh mì cho Ri, Jung nhẹ nhàng lên tiếng:
– Chưa ăn gì cả đúng không?
Ri gật đầu đón nhận, Jung vẫn như thế, âm thầm và chu đáo...uống lấy một ngụm nước Ri thở dài lên tiếng:
– Ri muốn trả lời Jung chuyện hôm trước.
Jung xoay sang nhìn Ri, ánh mắt vô cùng tha thiết, im lặng chờ đợi câu nói tiếp theo từ Ri.Trầm ngâm một lúc hít một hơi thật sâu, thả ra một nụ cười thật tươi. Ri nói:
– Mình đồng ý làm bạn gái của bạn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co