7-8| Thay đổi
7| Thay đổi (1)
Từ nhà ăn đến cửa chính chỉ có khoảng cách vài bước, hai người đều ăn xong rồi, Vệ Tường Cẩm dứt khoát đi cùng Cố Trầm Chu ra mở cửa.
Bên ngoài tòa nhà, Cố Chính Gia ôm một cái bình đang chuẩn bị gọi lần thứ hai, thấy cửa chính đột nhiên mở ra cậu có chút ngây người nói thầm một câu:
"Đúng là có..."
Cố Trầm Chu nghiêng người cho cậu đi vào, Vệ Tường Cẩm nói đùa một câu:
"Hôm qua mới cho em địa chỉ, hôm nay đương nhiên là có."
Người giống như bon họ có rất nhiều các để từ chối mà, nếu đã muốn cho địa chỉ tức là ngầm chấp thuận cho đối phương đến nhà.
Cố Chính Gia cũng có chút ngượng ngùng, chủ yếu là vì quan hệ của cậu với anh trai mình thực sự rất lạnh nhạt, hơn nữa trong kinh thành Cố đại thiếu gia Cố Trầm Chu chưa bao giờ nổi tiếng nhờ khiêm tốn vậy nên mới sinh ra chút lo lắng khó hiểu. Cậu gãi gãi má nói:
"Đây là củ cải bình thường dì rảnh rỗi nên làm, kêu em đem đến đây cho anh nếm thử."
"Cảm ơn dì giúp anh."
Cố Trầm Chu nhận lấy nói một câu khách sáo, kêu hai người đến sô pha ngồi, mình thì đi thu dọn bàn ăn.
Cố Chính Gia có chút được coi trọng mà sợ hãi, nhìn theo bóng dáng Cố Trầm Chu vài lần lại quay đầu đầy nghi vấn nhìn về phía Vệ Tường Cẩm.
Vệ Tường Cẩm buông tay tỏ vẻ chính mình cũng không rõ.
Không đợi hai người trao đổi được điều gì Cố Trầm chu đã quay ra, anh ngồi ở trên sô pha đơn, tùy tiện nói đến vài đề tài, đều là về cuộc sống và việc học tập của Cố Chính Gia.
Cuộc gặp mặt này ngược lại không đến mức tẻ ngắt, nhưng Cố Trầm Chu ngày thường có lúc nào chú ý qua những việc này chứ? Không chỉ Cố Chính Gia, ngay cả Vệ Tường Cẩm cũng bắt đầu cảm thấy có chút không đúng.
"Sắp được mười sáu tuổi rồi đúng không? Sinh nhật ngày mấy?"
Cố Trầm Chu cũng không nói chuyện phiếm bao lâu, nhanh chóng tiến đến chủ đề chính. Quan hệ của hai người từ nhỏ đến lớn đều rất lạnh nhạt, không cần phải bất chợt trở nên thân thiết hơn.
"Hơn một tháng nữa."
Cố Chính Gia đáp.
"Cha có dự định tổ chức cho em không?"
Cố Trầm Chu hỏi.
"Dì thì sao?"
Từ miệng Cố Trầm Chu trong mười mấy năm qua cũng không nghe được vài tiếng dì, ánh mắt Cố Chính Gia nhìn Cố Trầm Chu không khác gì nhìn thấy người ngoài hành tinh.
"Không, không có ý định."
Cậu lắp bắp một tiếng mới nói được có thứ tự.
"Chỉ mới mười sáu tuổi thôi... Ý của cha và dì là đợi đến mười tám tuổi."
"Quá muộn."
Cố Trầm Chu cau mày.
"Nếu em không ngại thì để anh làm đi."
"Hả!?"
Hai tiếng hợp lại, Cố Chính Gia và Vệ Tường Cẩm cùng nhìn chằm chằm vào Cố Trầm Chu, ánh mắt kỳ dị đến mức giống như đang nghiên cứu một giống loại khác lạ nào đó.
Cố Trầm Chu Trừng mắt nhìn Vệ Tường Cẩm ồn ào một cái, lại nói với Cố Chính Gia:
"Chờ đến ngày sinh nhật mười sáu tuổi của em, anh và anh Vệ tam sẽ cùng làm tiệc sinh nhật cho em, em mời bạn cùng học và những người bạn khác đến, một số người khác bọn anh sẽ mời."
Vừa nói như vậy Vệ Tường Cẩm ngược lại hiểu được ý của Cố Trầm Chu, tuy rằng không biết đối phương vì sao lại đột ngột quyết định như vậy nhưng thứ nhất là chuyện này không có gì khó khăn, thứ hai là có thể gia tăng,tình cảm của hai anh em anh cũng rất vui mừng, quay đầu cười tủm tỉm nói với Cố Chính Gia:
"Nhóc con em nghĩ lại xem sẽ mời những người bạn nào đến đây, đến lúc ấy anh và anh trai em nhất định sẽ giúp em làm thật hoành tráng."
Đây là muốn đưa cậu tiến đến vị trí cao nhất trong giới này đó! Cố Chính Gia có chút vui mừng lại có chút kinh ngạc, nhưng cũng giống như Vệ Tường Cẩm, cậu không hiểu vì sao Cố Trầm Chu lại bất chợt đưa ra quyết định này:
"Anh..."
"Em cũng gọi anh một tiếng anh, vậy để cho anh thu xếp đi."
Cố Trầm Chu ở bên cạnh nhìn giải thích một chút.
"Quay về nhớ nói rõ với cha và dì một tiếng."
Xưng hô này gọi nhiều thêm vài tiếng, bản thân anh cũng quen thuộc hơn chút.
"Em giờ muốn trực tiếp về nhà hay còn muốn đi đâu? Anh đưa em đi."
"Em về nhà, tự mình quay về là được, chỗ này có xe bus."
Cố Chính Gia vội vã nói.
"Anh đúng lúc muốn đến bên Chính Đức Viên, tiện đường."
Cố Trầm Chu lại nhìn về phía Vệ Tường Cẩm.
Vệ Tường Cẩm suy nghĩ một chút:
"Tôi còn có chút việc, quay về sẽ vào chào hỏi ông nội Cố."
Cố Trầm Chu ừ một tiếng, cầm lấy chìa khóa xe đi ra ngoài, bên ngoài có một chiếc Audi màu xám bạc bình thường, là tối hôm qua anh tiện đường mua về, kiểu dáng và giá cả đều vô cùng khiêm tốn.
Trong giới thượng lưu ở thành Tứ Cửu này, Chính Đức Viên giống như Thiên Thụy Viên đều ở vị trí gần trung tâm nhất, đều là do tổ chức chính phủ xây dựng nên, sau đó cho phép nhân viên chính phủ có cấp bậc nhất định vào ở trong tiểu khu. Nếu nói mỗi người ở trong Thiên Thụy Viên đều có mối quan hệ chằng chịt trực tiếp với cấp trên thì người ở trong Chính Đức Viên chính là nhân vật cấp cao thực sự: Ngoại trừ người lãnh đạo và cấp phó quốc gia, có tư cách ở nơi này cũng chỉ có vài vị năm đó từng cùng nguyên thủ khai quốc giành được thiên hạ, những bô lão lúc ấy cũng đã có được địa vị rất cao, giành công lao vĩ đại rồi về ở ẩn. Ví dụ như ông nội của Cố Trầm Chu, ông nội của Vệ Tường Cẩm, còn có mấy vị đồng lứa nhà Trần, Ôn, Hạ được gọi với danh vị tối cao trong thành Tứ Cửu.
Trước đó ở trong Quốc Sắc Thiên Hương, Vệ Tường Cẩm từng nói trong nhà Tôn Phái Minh còn kém một chút, chính là kém một phần này: Nhà họ Tôn hiện tại dù có phát đạt vinh quang đến đâu cũng không có đời trước được phép vào ở trong Chính Đức Viên, điều này có nghĩa một khi xảy ra chuyện gì thì không ai có thể bảo vệ cho nhà họ Tôn vào thời khắc mấu chốt.
Vì đang là thời gian đi làm nên tình hình giao thông cũng không quá tốt, Cố Trầm Chu vòng một vòng lớn mới đi từ Thiên Thụy Viên vào Chính Đức Viên, xuống xe nhận kiểm tra chừng mười phút ở chân núi, sau khi được thông báo cho phép mới có thể chính thức lái xe lên núi.
Mặc dù trước đó đã được cảnh vệ báo lên nhưng người nhận được tin tức là ông nội Cố, bởi vậy khi bà nội Cố mang theo bình tưới nước trong vườn hoa vừa nhìn thấy Cố Trầm Chu đi vào thì vẻ mặt lập tức toát ra kinh ngạc cùng vui sướng tràn trề:
"Tiểu Chu đã về rồi?"
Thân hình của bà so với trong trí nhớ thì còng hơn rất nhiều.
Ngực bị đâm nhói lên một chút, Cố Trầm Chu gọi một tiếng bà nội rồi lập tức vội vã đi lên trước đón lấy cái bình trong tay đối phương:
"Bà nội, để con!"
Từ lúc nhìn thấy Cố Trầm Chu, tươi cười trên mặt bà nội Cố liền mở rộng, hai tay cũng vẫn nắm lấy cánh tay Cố Trầm Chu:
"Trở về lúc nào?"
"Mới ngày hôm qua ạ."
Cố Trầm Chu nói.
"Buổi chiều ngày hôm qua xuống máy bay, buổi tối đến Thiên Thụy Viên, sau đó muộn quá nên con không đến đây nữa."
"Vừa xuống máy bay nên nghỉ ngơi đầy đủ, còn chạy loạn khắp nơi làm gì chứ?"
Bà nội Cố trách cứ, lại đoạt lấy cái bình trong tay Cố Trầm Chu.
"Đừng tưới nữa, mấy đám hoa này thiếu nước một hai ngày cũng không chết được, mau vào ngồi đi, bà nội làm mấy thứ ngon ngon cho con ăn! Buổi trưa ở lại đây ăn cơm chứ?"
"Đương nhiên là có."
Cố Trầm Chu cười nói, lại làm nũng một chút.
"Cũng đã ba năm không được gặp bà nội rồi!"
Sự thật chứng minh người già rất thích như thế, bà nội Cố cười đến mức mắt cũng nheo lại, không thèm bận tâm đến đám hoa với cá cực kỳ bảo bối của ông cụ nhà mình nữa, kéo Cố Trầm Chu vào bên trong.
Cố Trầm Chu đi thẳng theo vào trong nhà rồi vào phòng bếp, không đợi bị đuổi ra liền xắn tay áo nói:
"Bà nội, con giúp bà."
"Không cần không cần, đi xem TV đi, hoặc là lên trò chuyện với ông nội của con ấy."
Bà nội Cố nói.
"Ông nội ở bên kia đợi lát nữa cũng được, con với bà nội cũng đã lâu không được nói chuyện với nhau rồi."
Cố Trầm Chu đã bắt đầu động tay.
"Làm chút bánh xốp giòn được không ạ? Đã lâu không được ăn điểm tâm, thứ bán bên ngoài nếu không phải quá giòn thì là quá mềm, nhân bánh cũng không có mùi vị gì."
Bị cuốn vào đề tài, bà nội Cố tự nhiên là quên luôn chuyện đuổi Cố Trầm Chu ra:
"Đúng vậy, đây chính là công thức gia truyền, năm đó còn được coi là bảo bối, vốn không truyền cho con gái, sau này mọi người tiến hành cải cách rồi bà nội mới học được công thức này, không cần phải bám lên cửa nhìn lén mỗi lần nữa."
Cụ già lải nhài dài dòng nói về chút chuyện quá khứ, không biết là bởi vì hồi tưởng hay là vì có người thân bên cạnh mà vẻ mặt cũng sáng bừng lên.
Cố Trầm Chu vừa cười nói cùng vừa nhận lấy tất cả những việc tốn sức.
Nháy mắt đã qua hơn nửa giờ, ông nội Cố nhận được tin tức lại vẫn không thấy người đâu đi từ trên tầng xuống:
"Trầm Chu đâu?"
Sau đó đi ra vườn hoa lại hỏi:
"Hoa trong vườn hoa sao lại chỉ tưới một nửa thế?"
Ông nội Cố lại nâng mắt lên nhìn liền thấy Cố Trầm Chu đứng bên cửa sổ phòng bếp, nói:
"Trầm Chu đến rồi à, lại đây tưới hoa với ông nội."
Bà nội Cố bên cạnh đã bắt đầu chuẩn bị cơm trưa, đang nói với Cố Trầm Chu về chút chuyện trước kia lập tức ném hành đi cả giận:
"Hoa, hoa, ông chỉ biết có hoa! Cháu nội ba năm không gặp hiếm có một lần đến đây ông cũng chỉ biết có hoa! Về sau ông ở luôn với hoa bảo bối của ông đi! Tiểu Chu đừng bận tâm đến ông già kia, nấu cơm với bà nội!"
Ông nội Cố bị nói một hồi đến sửng sốt, thầm nói trong lòng là sao vậy chứ, không phải chỉ là tưới hoa à, tôi cũng muốn nói chuyện với nó thôi, đáng phải đau lòng như vậy sao, bà còn kêu nó nấu cơm với bà đó thôi, phức tạp như vậy tôi chẳng lẽ không đau lòng chắc.
Cố Trầm Chu vội vàng ngăn cản, nói với bà nội vài câu, lại dỗ dành bà một lần nữa đến mức mặt mày hớn hở, thấy mọi thứ đã làm không tệ lắm liền rửa tay đi ra khỏi phòng bếp.
Trong vườn hoa, ông nội Cố đã cầm bình đi tưới hoa tiếp. Thấy Cố Trầm Chu đi ra, ông cầm gậy chống trong tay gõ nhẹ lên sàn một chút, vừa đi vào phòng khách vừa hỏi:
"Sao lại đột nhiên quay về?"
"Con tự ý về..."
Không đợi Cố Trầm Chu nói xong, ông nội Cố liền khoát tay:
"Được rồi, loại việc nhỏ này không cần phải nói. Cha con chỉ là tính tình bướng bỉnh, thực ra nó cũng nhớ con lắm."
"Vâng."
Cố Trầm Chu nói.
"Ông nội, chuyện trước kia ông hỏi con, con đã suy nghĩ thật kỹ, nhưng con còn một chuyện không quá hiểu được."
"Chuyện gì?"
"Con dự định tiến vào nhà nước."
Câu trả lời này rõ ràng là khiến tinh thần ông nội Cố chấn động, ông chống gậy dùng lực gõ xuống sàn một cái:
"Rất tốt, các con tuổi trẻ có năng lực phải nghĩ đến chuyện báo đáp Tổ quốc! Ngồi xuống."
Vẻ mặt ông ôn hòa nói:
"Chúng ta nói chuyện, con muốn hỏi chuyện gì?"
Muốn hỏi chuyện gì?
Muốn hỏi vì sao nhà họ Cố lại liên tục hai lần đứng sai đội ngũ, muốn hỏi vì sao nhà họ Vệ lại không gượng dậy nổi.
Muốn hỏi ba nhà Trần, Ôn, Hạ hợp tác tiến hành tẩy rửa thế lực rốt cuộc là phát triển theo đà nào, hay chỉ đơn giản là từ lúc đầu, bọn họ đã bắt đầu bố trí? Nhà họ Tôn đứng lên, nhà họ Hạ bước lên đỉnh... Mở đầu chính là vụ tai nạn xe cộ kia của Vệ Tường Cẩm, rốt cuộc là ngoài ý muốn hay là do người làm?
Ngày đó ở trong mơ rốt cuộc chỉ là một chút phán đoán hoang đường trong thời gian dài hay chính là một tương lai nào đó có thể xảy ra?
Cố Trầm Chu không xác định được, nhưng anh hiểu rõ bản thân mình phải sớm phòng bị.
"Ông nội, gần đây ông có gặp ông nội Thẩm không?"
Cố Trầm Chu hỏi, ông nội Thẩm tên đầy đủ là Thẩm Đông Bình, chức vụ hiện tại là Phó Chủ tịch Quân ủy kiêm Hiệu trưởng trường Đảng Trung ương. Sinh ra ở trong gia đình bọn họ chính là như vậy, bất kể gặp người có chức vị cao bao nhiêu, tuổi còn nhỏ không thể bước vào thể chế vẫn có thể gọi đối phương một tiếng chú dì, ông bà, cho dù không có giao tình cũng có thể quen mặt.
"Quá cao không đến được."
Ông nội Cố trách cứ.
Cố Trầm Chu cười cười:
"Ông nội, con chỉ là muốn hỏi một chút, chủ trương của ông nội Thẩm và khuynh hướng chính trị của nhà chúng ta rất giống nhau."
"Ồ? Vậy con nói xem khuynh hướng chính trị của nhà chúng ta là gì?"
Ông nội Cố hỏi.
"Ông nội, cái này ông nên kiểm tra Chính Gia."
Cố Trầm Chu nói, tiếp tục gọt giũa suy nghĩ.
"Phát triển, nhưng phải phát triển ổn định. GPI (Genuine Progress Indicator – chỉ tiêu tiến bộ đích thực) tích lũy hàng năm của chúng ta nhìn qua rất rực rỡ, vô cùng sáng rọi. Nhưng trên thực tế mâu thuẫn vẫn là mâu thuẫn, hơn nữa mỗi năm lại trở nên gay gắt hơn. Vì sao trước sau vẫn không thể giải quyết được? Bởi vì thời gian kinh tế phát triển ngắn lại muốn có kết quả nhanh, rực rỡ dễ nhìn; mà mâu thuẫn xã hội theo thời gian dài tăng lên, thấy hiệu quả chậm, khó khăn nhiều, còn chưa viết được thành tích tốt của các quan chức, mọi người liền tự nhiên chọn lựa cái trước."
Một đoạn nói này cũng không khiến ông nội Cố lay chuyển, một câu mở đầu kia ngược lại khiến ông phải nâng mắt nhìn:
"Trầm Chu, đây là lần đầu tiên con nhắc đến tên Chính Gia ở trước mặt ông."
Cố Trầm Chu giữ im lặng.
Thay đổi xảy ra trên người mình thì không có ai hiểu rõ hơn chính bản thân mình. Nền giáo dục được nhận từ nhỏ khiến anh có thể thấy được con đường phía trước rõ ràng hơn phần lớn người khác, cũng hiểu rõ trách nhiệm của mình hơn. Anh có thể chán ghét thay đổi, nhưng vì con đường làm việc dưới chân, anh sẽ không từ chối những thay đổi bắt buộc.
Cố Trầm Chu im lặng khiến ông nội Cố nhìn ra gì đó, ông trầm giọng nói:
"Trầm Chu, con là đứa trẻ ngoan, Chính Gia cũng vậy. Các con đều là cháu trai của ông, ta hy vọng hai đứa các con có thể ở chung hòa thuận."
"Con biết. Con sẽ, ông nội."
Cố Trầm Chu nói.
Có vài thứ nói một lần cũng là quá nhiều. Ông nội Cố vuốt ve gậy chống lại quay về đề tài lúc trước:
"Nếu con bị vây trong lập trường này thì con sẽ lựa chọn thế nào?"
"Con cũng sẽ lựa chọn cái trước."
Cố Trầm Chu trả lời.
Đáp án này khiến lông mày đã trắng một nửa của ông nội Cố nhướn lên giống như một con lưỡi đao nhỏ sắc bén:
"Con nói con cũng sẽ lựa chọn cái trước?"
"Đây là chỗ thiếu hụt của chế độ, sức mạnh của một người ở trước nó liền giống như kiến càng lay cây, đã định trước là không hề có chút tác dụng nào."
Cố Trầm Chu bình tĩnh nói.
"Con không chỉ có một người, sau lưng con là toàn bộ nhà họ Cố."
Ông nội Cố nói.
"Nhà họ Cố cũng không đủ."
Cố Trầm Chu không chút lay chuyển.
"Hơn nữa bởi vì sau lưng còn toàn bộ nhà họ Cố, con lại càng không thể tùy tiện làm chuyện gì xúc động được."
"Vậy con dự định làm thế nào?"
Ông nội Cố đã ẩn ẩn có chút lửa giận.
"Ở vị trí này mưu là chính. Muốn giải quyết việc này, chỉ có khi nào con thực sự đứng được ở vị trí kia thì mới có thể suy xét."
Cố Trầm Chu trả lời.
Phòng khách chìm vào im lặng ngắn ngủi, tiếng xào nấu đồ ăn lào xào truyền đến từ xa xa ngược lại làm rõ thêm sự yên tĩnh lúc này.
"Con muốn đứng ở vị trí kia là vì cái gì?"
"Giải quyết vấn đề."
"Không được lẫn lộn đầu đuôi."
Ông nội Cố chống gậy,dùng sức gõ xuống sàn.
"Nhớ kỹ những lời hôm nay con đã nói với ông!"
8| Thay đổi (2)
Đi từ Chính Đức Viên ra đã là quá nửa buổi chiều, Cố Trầm Chu lái xe chạy về phía khu mộ ở tây viên.
Bắt đầu từ hơn mười năm trước khi Thẩm Nhu qua đời, cứ một hai tháng một lần Cố Trầm Chu liền tự mình đi đến trước phần mộ của mẹ cúng bái, trước đây là vì sợ hãi và hoài niệm, sau này lớn lên tuy rằng không còn cảm thấy sợ hãi về tương lai nhưng là đã thành thói quen, mỗi khi đến giờ thì lại đến đây, ngồi xuống, trò chuyện, liền cảm thấy đáy lòng trầm tĩnh lại.
Trong thời gian ba năm này, khu mộ của tư nhân được quản lý nghiêm khắc cũng không có thay đổi gì, Cố Trầm Chu đi dọc theo bậc thang lên trên, khi đi đến nơi bia mộ nằm đó lại phát hiện đã có đến trước mình một bước.
Đó là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, tóc nhuộm thành màu vàng kim, đeo khuyên tai, quần áo rộng rãi thoải mái còn in một cái đầu lâu to, trong lòng ôm một bó hoa bách hợp cực lớn không quá tương xứng với bản thân. Lúc này cậu ta cúi đầu không biết đang nói gì với bia mộ, lại khom người vái vài cái mới đặt bó hoa bách hợp trong lòng trước bia mộ.
Cố Trầm Chu đến gần bia mộ, khu mộ tư nhân sẽ không tùy tiện cho phép người ngoài đi vào, từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy người thì anh đã nhận ra đối phương. Thiếu gia thứ bảy nhà họ Thẩm – Thẩm Huy, một trong mười hai người anh chị em họ của mình.
Người đang vái cũng cảm thấy được có người đến gần. Cậu ta thờ ơ quay đầu lại nhìn, sau khi nhìn thấy rõ là người nào thì vẻ mặt lập tức chuyển thành kinh ngạc vui mừng:
"Anh họ? Sao anh lại ở đây, trở về từ nước ngoài hồi nào vậy?"
Lời này là đang nói bọn họ chỉ tình cờ gặp nhau.
Cố Trầm Chu cười cười:
"Đến viếng mộ."
Hai tay anh trống không đứng yên, so sánh hai bên thì Thẩm Huy ngược lại có vẻ thành ý hơn.
Thẩm Huy lập tức biết lời của mình vừa rồi là không đúng: Mẹ của người ta nằm ở đây, chuyện này là đương nhiên chính đáng, ngược lại mình ở đây làm gì? Cậu ta liền cười nói:
"Này cũng đúng lúc, hôm nay vốn là cha mẹ em muốn đến nhưng bọn họ bất ngờ bị người khác gọi đi, kêu em đến đây thăm viếng một mình trước, không ngờ còn có thể gặp được anh Trầm Chu, sớm biết vậy cha mẹ em khẳng định sẽ bỏ qua việc lần này, bọn họ đã lâu không gặp anh họ, ông nội cũng vậy, mỗi lần mọi người ăn cơm cùng nhau thì ông nội đều sẽ nhắc đến anh."
"Chuyện anh về đã nói qua với ông ngoại, hai ngày nữa sẽ qua đó."
Cố Trầm Chu nói.
"Vậy là tốt rồi, người nhà cùng ăn một bữa cơm cũng tề tựu đủ."
Thẩm Huy nói, ánh mắt liền chuyển đến bức ảnh chụp nhỏ trên bia mộ.
"Nếu cô cũng còn, ông nội nói không chừng sẽ rất vui vẻ, ông nội chỉ có một người con gái là cô, năm đó thân thể cô tuy rằng không tốt lắm nhưng cũng không phải bệnh cấp tính gì, sao lại đột nhiên..."
Cậu ta nói đến đây, phát hiện vẻ mặt Cố Trầm Chu vẫn thản nhiên liền lập tức dừng lại, còn nói:
"Anh họ, nếu anh đến rồi, vậy em đi về trước."
"Gửi lời hỏi thăm sức khỏe của anh đến cậu mợ."
Cố Trầm Chu nói.
"Chắc chắn rồi, bọn họ biết anh về rồi nhất định sẽ vô cùng vui vẻ!"
Thẩm Huy nói xong liền khom người vái trước bia mộ một cái nữa, lúc này mới xoay người rời đi.
Cố Trầm Chu đợi đến khi bóng dáng Thẩm Huy biến mất khỏi tầm mắt mới ngồi xuống đất. Tay anh đặt ở trên bia mộ bằng đá, đỉnh tảng đá bị mặt trời chiếu rọi mang theo độ ấm nhẹ đốt nóng lòng bàn tay.
"Mẹ, con đã về rồi."
"Ông nội rất khỏe, ông ngoại cũng rất khỏe. Bà nội nhìn qua đã già hơn, Bộ trưởng Cố... Thân thể và sự nghiệp của cha đều không tệ."
"Mẹ đừng lo con sẽ chọc giận ông ấy, bất kể thế nào ông ấy cũng sẽ có một đứa con trai ngoan ngoãn hiếu thuận."
"Con cũng rất khỏe, con ở nước ngoài học được không ít thứ, lần này trở về rồi sẽ không rời đi nữa."
"Con có vài chuyện vẫn không quá hiểu được..."
Ngón tay của anh cọ cọ nhẹ nhàng lên tấm bia đá, mép đá được mài cẩn thận bóng loáng, ngoại trừ bên mép còn chút góc cạnh ra không sờ được chút tì vết. Anh đứng lên nhìn chăm chú vào bia mộ.
"Con sẽ hiểu rõ ràng."
"Con sẽ nhớ kỹ, con là con cháu nhà họ Cố."
Đi ra khỏi khu mộ, ánh trời chiều vừa vặn nhuộm hồng mặt đường. Cố Trầm Chu vừa muốn đi về phía xe của mình thì một chiếc việt dã đã phát ra hai tiếng còi với anh.
Cố Trầm Chu liền nhìn theo tiếng vang:
"Sao cậu lại đến đây?"
"Nhiệm vụ quan trọng cha giao cho."
Vệ Tường Cẩm nói.
"Theo chỉ thị của thủ trưởng già, nghênh đón Cố thiếu gia đến nhà mình ăn cơm."
Cố Trầm Chu nhịn không được cười vang:
"Hẳn vậy, đáng lẽ nên đến nhà chào hỏi ông nội Vệ rồi."
"Đâu chỉ ông nội của mình, bà nội mình cũng nhớ cậu lắm."
Vệ Tường Cẩm nói, hai nhà ở sát cạnh nhau, hai người lớn lên cùng nhau, cả hai nhà đều coi cháu nhà kia như cháu trai của mình.
"Lần này cậu về rồi, mình đoán chừng ít nhất một hai tháng không được nhàn rỗi, chỉ đến chào hỏi các trưởng bối cũng phải mất hơn mười ngày."
Cố Trầm Chu thoải mái cười, ngồi vào xe Vệ Tường Cẩm nói:
"Ngồi xe cậu đi về đi, chiếc xe kia của mình tìm người lái về là được."
Vệ Tường Cẩm có chút kỳ quái nhưng cũng không nghĩ nhiều mà chỉ tưởng rằng Cố Trầm Chu lười lái xe, khởi động xe nói:
"Mình vừa thấy em họ cậu đi ra, là người xếp hàng thứ bảy tên là Thẩm Huy đúng không?"
"Ừ."
"Một năm mười hai tháng mỗi tháng một người, anh chị em họ nhà cậu mình đều có thể gọi đúng tên."
Vệ Tường Cẩm đánh tay lái trêu đùa nói:
"Cậu cũng thẳng thắn bày tỏ thái độ đi, nhìn bọn họ vắt óc tìm mưu kế đến tình cờ gặp cậu như vậy cũng không dễ dàng."
"Ông ngoại đã sớm có quyết định."
Cố Trầm Chu chưa bao giờ phát biểu ý kiến về chuyện này liền chuyển chủ đề.
"Ba năm không về, bên Tây Hoàn thế nào rồi?"
"Muốn chơi xe?"
Vệ Tường Cẩm ngẫm nghĩ.
"Cũng không có gì thay đổi, chỉ là Quán quân thường thắng từ cậu biến thành Hạ Hải Lâu, hắn giống cậu, đều là loại người dám đua xe tốc độ giống như bão táp. Nếu cậu muốn chơi thì đợi lát nữa chúng ta cùng đi."
Vẫn là giống như trước đây không có hứng thú gì với đua xe. Cố Trầm Chu xoa xoa cái cổ vì dựa vào ghế mà chút cứng ngắc, không tiếp lời Vệ Tường Cẩm mà hỏi:
"Lái xe việt dã lâu như vậy, cậu không có dự định đổi sang chiếc xe thoải mái hơn chút à?"
Vệ Tường Cẩm đang lái xe liền nhướn mày:
"Còn loại xe nào lái thoải mái hơn xe việt dã à?"
Không có ý định đổi xe. Ngón tay Cố Trầm Chu gõ nhẹ lên tay vịn. Người khác không biết nhưng anh hiểu rõ chiếc xe này của Vệ Tường Cẩm đã được tân trang lại, tăng thêm thép dày, kính chống đạn, các biện pháp an toàn làm vô cùng đầy đủ. Hơn nữa tính an toàn của thân xe việt dã cũng cao hơn xe bình thường rất nhều... Lại thêm Vệ Tường Cẩm trừ khi cần thiết cũng không có thói quen phóng xe nhanh, loại tai nạn xe cộ nào có thể khiến cậu ta lập tức tử vong?
Trong cảnh mơ, cho dù liên tục nhìn thấy trong một tháng thì Cố Trầm Chu cũng chỉ có thể nhớ rõ những việc lớn vô cùng khắc sâu, đây cũng là nhờ sau này anh nghe theo lời đề nghị của một vài chuyên gia ở mặt này, cố ý nhớ lại ghi ra. Vào mấy ngày bắt đầu, anh thậm chí dù bị lặp đi lặp lại không ngừng rồi bừng tỉnh nhưng lại không nhớ rõ bất kỳ thứ gì trong thời gian ấy. Nhưng cho dù sau này cố ý ghi lại ký ức, một vài chi tiết hoặc nói là một vài điểm tạo nên sự kiện, anh trước sau vẫn không có chút ấn tượng nào: Ví dụ như nhà họ Hạ bước lên đỉnh cao – nhà họ Hạ vì sao lại bước lên? Vệ Tường Cẩm xảy ra tai nạn xe cộ -- Vệ Tường Cẩm xảy ra tai nạn xe vào lúc nào?
Cũng có lẽ vì những quá trình này vốn không có xuất hiện trong cảnh mơ của anh...
Tiếng chuông di động vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Cố Trầm Chu, anh liếc mắt nhìn dãy số trên màn hình di động một cái rồi tiếp máy:
"Chính Gia?"
"Anh ạ..."
Giọng nói của Cố Chính Gia chủ động gọi điện thoại đến, nghe vào còn không được tự nhiên như Cố Trầm Chu, cậu hỏi.
"Anh, hiện giờ anh ở đâu vậy?"
"Đang đi về phía Thiên Thụy Viên."
Cố Trầm Chu nói.
"Có chuyện gì?"
"À, là như thế này, tối hôm nay cha được mời đi ăn, không về nhà ăn cơm, mẹ... Dì làm đồ ăn xong rồi mới nhận được tin, hiện tại còn đi ăn với cha, đồ ăn trong nhà quá nhiều, chính là... muốn hỏi anh có muốn về ăn cùng không."
Cố Trầm Chu:
"Buổi tối anh phải đến nhà ông nội Vệ --"
"Về nhà đi."
Vệ Tường Cẩm ngồi bên cạnh nghe điện thoại đột nhiên nói xen vào:
"Mình nói với ông nội một tiếng, đảm bảo ông nội còn mừng hơn là cậu đến nhà mình ăn cơm."
Quan hệ của người hai nhà quả thực rất tốt, nếu đổi thành một vị khác thì Cố Trầm Chu tuyệt sẽ không làm như vậy. Cũng chỉ có ông nội Vệ nhìn anh lớn lên từ nhỏ, Cố Trầm Chu hiểu rõ đối phương quả thật là hy vọng anh được tốt giống như ông nội mình. Anh cũng không khách sáo nữa, nói với điện thoại:
"Lát nữa anh đến."
Hơi thở của Cố Chính Gia truyền đến từ đầu bên kia, giọng nói của cậu nghe vào có chút nhẹ nhõm:
"Vậy em chờ anh, anh trai."
Bên này Cố Trầm Chu hạ quyết định, Vệ Tường Cẩm ngồi cạnh cũng cầm điện thoại lên gọi về nhà giải thích với ông nội Vệ, chưa nói được mấy câu vẻ mặt anh ta liền có chút cổ quái.
"Vâng, vâng, con biết rồi, ông nội... Con hiểu được, con nhất định sẽ chú ý... Vâng, tạm biệt ông nội."
"Sao rồi?"
Cố Trầm Chu hỏi.
"Cậu gọi điện thoại lại hỏi em trai cậu xem có cơm cho mình không, ông nội chỉ thị mình đi theo, sau đó báo cáo cho ông ấy tình hình hai anh em cậu ở chung thế nào."
"Gián điệp như cậu đúng là không đủ tư cách."
Cố Trầm Chu nhịn không được nói.
"Gián điệp gì chứ, rõ ràng là nằm vùng cho cậu!"
Vệ Tường Cẩm phản bác.
"Tin tức trực tiếp, chính xác trăm phần trăm, cậu cứ cười trộm đi."
Cố Trầm Chu thực sự mỉm cười.
"Không cần gọi điện thoại, khẳng định sẽ có một phần cho cậu."
"Hở?"
"Vừa rồi trong điện thoại không phải đã nói rồi sao, là sau khi làm cơm mới biết là phải đi ra ngoài ấy?"
Cố Trầm Chu nói.
Vệ Tường Cẩm ngẫm lại thấy cũng đúng, cho dù là vì tạo cho Cố Trầm Chu và Cố Chính Gia cơ hội để ở chung, nói như vậy ba người nhà họ Cố, cơm dù thế nào cũng phải làm đủ ba phần, không thì sẽ có vẻ giả.
Quay về Thiên Thụy Viên thì vừa đúng giờ ăn cơm.
Cố Chính Gia ngồi một mình trong phòng khách bấm điều khiển chuyển kênh lung tung, thấy Cố Trầm Chu và Vệ Tường Cẩm đi vào cậu có chút kinh ngạc kêu một tiếng:
"Anh trai, anh Vệ tam."
Vệ Tường Cẩm bước lên vỗ vỗ vai Cố Chính Gia.
"Buổi tối không có cơm ăn, đến đây kiếm một bữa."
Cố Chính Gia hơi hơi sửng sốt, vài giây sau liền cảm thấy như vậy càng tốt, không khỏi lộ ra một nụ cười:
"Vậy càng tốt, hiếm có một lần anh Vệ tam đến nhà ăn cơm đó!"
Lời này Vệ Tường Cẩm nghe vào không có phản ứng gì, Cố Trầm Chu ngược lại nhớ tới bởi vì quan hệ của mình với người trong nhà khiến cho Vệ Tường Cẩm cũng rất ít khi đến cửa nhà này, thỉnh thoảng gặp Bộ trưởng Cố ở bên ngoài còn phải đi đường vòng.
Cơm chiều đã sớm chuẩn bị tốt, còn dọn sẵn trên bàn.
Bốn món ăn một món canh, hai mặn hai nhạt, canh là canh gà bào ngư chưng, vị cực kỳ ngon, nhìn ra được là có lòng nhưng lại không tỏ rõ quá khoa trương. Bởi vì có Vệ Tường Cẩm ngồi cùng bàn, hai anh em không có bao nhiêu tình cảm ăn một bữa cơm ngược lại không hề nặng nề, sau bữa cơm Cố Chính Gia chủ động xắn tay áo thu dọn bàn ăn, Cố Trầm Chu liền mang theo Vệ Tường Cẩm đi lên tầng về phòng mình.
"Đã lâu không đến nhà cậu rồi."
Vệ Tường Cẩm dựa vào vách tường đợi Cố Trầm Chu mở cửa thuận miệng nói.
"Mình cũng vậy."
Cố Trầm Chu trả lời, tìm chìa khóa ra mở cửa, đẩy cửa phòng ra liền thấy đồ đạc trong phòng ngủ đều được che phủ cẩn thận, phía trên tính cả sàn nhà đều tích một tầng bụi thật dày.
Vệ Tường Cẩm nhìn bụi bặm dày đến nửa tấc trên mặt đất:
"... Đúng là ba năm nay không hề có người nào đi vào phòng của cậu."
Cố Trầm Chu cũng không ngoài ý muốn chút nào. Anh đi vào trước mở cửa sổ thông gió, lại nhấc tấm vải phủ trên tủ và đồ dùng trong phòng lên, còn không quên nói với Vệ Tường Cẩm:
"Tùy tiện tìm một chỗ ngồi đi."
Vệ Tường Cẩm quyết định mình vẫn nên đứng cho tiêu cơm một chút.
Cố Trầm Chu cũng không bận tâm nhiều, đầu tiên anh kéo ngăn bàn của mình lấy ra vài chiếc hộp, lại đi đến két an toàn điện tử dựa vào tường bấm mật mã mở khóa.
Vệ Tường Cẩm không có việc gì làm đi đến trước bàn đùa nghịch mấy chiếc hộp Cố Trầm Chu vừa mới lấy ra tùy tiện để trên bàn:
"Đây là cái gì?"
"Cậu mở ra xem."
Cố Trầm Chu cũng không quay đầu lại nói.
Vệ Tường Cẩm nghe vậy mở ra, phía hiện chiếc hộp có khóa nhưng chất lượng của khóa này rõ ràng là rất kém, anh không hề dùng chút sức nào, chỉ kéo nhẹ liền đứt đoạn.
Đây là có ý gì? Nghiên cứu một chút cái khóa kia rõ ràng là vì có người làm mà trở nên dễ đứt, Vệ Tường Cẩm thầm nói trong lòng. Tiếp đó anh mở chiếc hộp ra liếc mắt nhìn thứ bên trong một cái thì lập tức bị ánh sáng lấp lánh muôn màu bên trong làm cho chấn động:
"Cậu đặt mấy thứ này ở đây, không sợ bị trộm mất à?"
Lúc này Cố Trầm Chu cũng mở két an toàn ra, anh lấy thứ gì đó bên trong, kéo ghế dựa đến ngồi xuống:
"Chẳng phải là không bị trộm à? Ở nơi này có thứ gì có thể bị trộm chứ?"
Lời này có không ít thâm ý đâu. Vệ Tường Cẩm cân nhắc.
Cố Trầm Chu đã cầm lấy vài chiếc hộp khác, nhìn một chút về phía mấy ổ khóa liền trực tiếp vặn bung ra.
Giây lát sau, từng hộp từng hộp trang sức quý giá xuất hiện dưới ánh đèn trắng, từ ghim cài áo bằng đá quý đến vòng cổ bạch kim, từ khuyên tai ngọc trai đến nhẫn kim cương, thứ gì cần đều có, toàn bộ đều lấp lánh tỏa sáng dưới ngọn đèn sáng rực.
Nhìn chiếc hộp đầu tiên còn cảm thấy khiếp sợ, nhìn thêm mấy chiếc hộp nữa ngược lại là chết lặng. Vệ Tường Cẩm chú ý đến kiểu trang sức trong hộp thì phát hiện đều có chút cũ xưa.
Giọng nói của Cố Trầm Chu cũng vang lên:
"Đây đều là đồ trang sức trước kia mẹ mình mang theo."
Anh giải thích một câu rồi đóng nắp hộp lại, chồng mấy chiếc hộp lên nhau, cho tất cả vào trong két an toàn khóa lại. Thứ trước đó nằm trong két an toàn lại bị lấy ra đặt lên mặt bàn: Mấy quyển sách bài tập, mấy món đồ chơi cũ, có năm tấm ảnh chụp... cùng với rất nhiều thứ gì đó không đáng giá.
Vệ Tường Cẩm dựa vào tường đứng dậy, thấy Cố Trầm Chu tìm một miếng vải trong phòng đến, lau đi bụi bặm bám bên ngoài mấy thứ này sau đó phân loại ra sắp xếp: Sách bài tập cho vào ngăn kéo, đồ chơi đặt vào ô vuông trên giá sách, ảnh chụp dựng thẳng để trên mặt bàn...
Đèn điện trên trần nhà hơi lóe lên.
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co