Truyen3h.Co

Trang Sách Phiêu Lưu

Mở đầu

Chau2k10

- Ê Dương, tranh mày vẽ lại được thầy Nam mỹ thuật cho đăng lên báo trường này!

- Thật à? Xấu gần chết, trường đăng làm gì? Mà sản phẩm của cậu cũng được đấy chứ, có thấy trên đấy không?

- Không. Cô Vân bảo đoạn thơ thứ hai nghe ngang tai.

- Cậu giỏi Anh mà nhỉ? Sao cô Vân lại bảo cậu viết thơ...?

Tiếng nói chuyện của hai bạn học sinh cuối dãy chẳng nổi bật hơn những tiếng ồn khác trong lớp là mấy. Tiết 1 vừa kết thúc, tiếng chuông ra chơi cũng vừa mới ngừng kêu nhưng bọn giặc lớp 8A3 đã kịp biến cả phòng học thành cái chợ vỡ.

Mấy đứa con gái ngồi dồn vào một dãy bàn, vừa thì thầm to nhỏ về mấy drama ai yêu ai, vừa ngồi nhai nốt mấy miếng bánh mì, bánh bao từ bữa sáng mà chúng nó chưa kịp ăn hết.

Phía đám con trai thì khác hẳn cái không khí bình ổn ấy. Với một quả tennis, cả đám chia thành hai đội, cố "đá bóng" trong cái không gian chật hẹp với bao bàn ghế, sách vở lộn xộn. Sân bóng đá bị bọn A1 chiếm lấy rồi, nam nhi A3 chẳng còn cách nào khác ngoài lấy cái góc lớp bé như lỗ mũi ra làm cái "sân cỏ" mini để thỏa mãn đam mê. Chứ ra sân bóng rổ đá thì chỉ có ăn chửi.

Ánh nắng đầu thu tràn vào lớp học qua các khe cửa, cùng mấy bóng đèn điện chiếu sáng cả căn phòng nhưng lại khiến cho mấy cái quạt trần trở nên vô dụng. Mặc dù đã sang thu, 40 con dân A3 vẫn phải hứng chịu cái nóng vẫn còn vương vấn của mùa hè.

'Ngồi trong lớp thôi, chứ ra ngoài kia còn nóng nữa' là suy nghĩ của đại đa số thành viên lớp, chắc chỉ trừ "đội bóng đá" dưới kia.

- Mà dạo này tao bị mê mấy cái fanfic Harry Potter.

- Còn phải nói, Harry Potter nổi như thế mà cậu không kiếm được mấy fic ngon thì hơi phí. OTP?

- Gì cũng được, miễn Harry bot. Mày?

Lại quay về với hai nhân vật chính của chúng ta. Người xưng tao gọi mày là Tạ Huyền Châu.

- Ghê thật, như thế đấy. Tớ không ngờ cậu là người như vậy. Tớ thích Hardra.

Còn đứa nhìn qua tưởng không nói nhiều nhưng thực ra nói nhiều không tưởng là Bùi Ánh Dương.

- Ngược nhau rồi... Nhưng nếu có fic nào hay thì nhớ rec cho tao nhé, hihi!

Huyền Châu và Ánh Dương là đôi bạn cùng lùi. Đi đâu cũng có nhau, làm trò hề gì cũng phải kéo người kia vào, hồi trước còn hứa nếu chết sẽ kéo người kia chết theo (cốt là để cả hai có thể cùng nhau chill dưới địa ngục). Hai người thân nhau lắm.

- Mày đã bao giờ tưởng tượng đến việc làm phù thủy chưa?

Châu quay sang hỏi bạn mình.

- Có chứ! Hồi trước tớ đợi thư Hogwarts suốt.

- Tao cũng vậy. Haizz... Trẻ trâu thật đấy.

Vừa dứt lời, đôi bạn đã bị tiếng chuông vào lớp đã ba tháng hè không được nghe làm giật mình. Cái tiếng ấy y hệt tiếng chuông báo cháy, một điều mà cả trường Hoa Giấy này ai cũng phải công nhận.

Học sinh lớp A3 lục đục về chỗ của mình. Giờ là tiết văn, tiết của cô Vân - giáo viên chủ nhiệm lớp.

***

Ánh Dương đi lên bàn đầu dãy 4, ngay trước bàn giáo viên. Nó bị cô Vân "tặng" cho chỗ ngồi này từ cuối năm lớp 6, với lí do (mà nó không cãi lại được) là nó thường xuyên ngủ trong giờ và các giáo viên khác sẽ dễ dàng để mắt đến nó hơn nếu nó ngồi ngay trước mắt họ.

Thú thật thì Dương cũng phần nào mừng vì điều này. Ngồi đây, nó nhìn bảng rõ hơn hẳn. Mắt nó cận được mấy tháng rồi mà nó chẳng dám nói với bố mẹ. Huyền Châu cũng cận, vừa cận vừa loạn, nhưng cận của Châu là cận nửa vời, cận mỗi một bên mắt phải. Ánh Dương quay mặt về phía bàn cuối dãy 1, nơi Châu đang vờ loay hoay tìm quyển vở soạn văn mà con bé chưa ghi được chữ nào dù đây đã là tuần học thứ 2. Cách nhau cả một khoảng trời như thế, nói chuyện là một việc bất khả thi.

Chán quá! Tiết 2 rồi mà nó vẫn muốn gục mặt xuống bàn đánh một giấc. Nhưng mà trông ánh mắt của cô Vân kìa. Ghê quá! Dương bỏ ngay cái ý định trong đầu. Nó chầm chậm lấy sách vở ra khỏi balo, rồi nằm dài ra bàn, không quên ngước mắt lên nhìn bảng, mặc kệ cái dấu hỏi chấm to đùng trên mặt thằng Quân cùng bàn.

Ánh Dương nổi tiếng là Bà chúa ngủ (không phải Bà chúa thơ Nôm. Nó là họa nô, không đủ "văn vở" để cảm được văn), đặc biệt là trong tiết văn và tiết toán. Giờ không được làm tròn trách nhiệm với biệt danh của mình, thật bứt rứt quá!

***

Huyền Châu, sau khi thấy cô Vân có vẻ sẽ không kiểm tra bài soạn, đã thôi việc tìm kiếm một quyển vở không hề tồn tại trong cặp nó. Ngữ văn không phải là môn quá khó khắn với Châu, nhưng mà phần viết! Ôi giời ơi phần viết! Châu thà làm 10 đề Anh trong vòng một tiếng còn hơn là phải viết một bài văn nghị luận trong khoảng thời gian tương tự. Không phải vì nó ngu Tiếng Việt hay bị mù chữ, mà là vì để viết được một bài văn hoàn chỉnh thì nó cần ít nhất 2 tiếng ngồi tập trung cân nhắc ý, điều mà trong phòng thi chỉ có mơ mới có.

Kể ra thì cũng gian nan phết. Mấy lần kiểm tra viết Châu đều không viết tới được kết bài. Cô Vân ghim nó như ghim con Dương vậy. Thế là cô "đặt cách" cho nó luôn. Cô chỉ định Trần Phạm Phương Hà, "chuyên văn" của lớp, sang ngồi cạnh Châu để hai đứa đóng vai "đôi bạn cùng tiến".

Khổ nỗi... Hà chuyên văn nhưng không chuyên học.

Huyền Châu liếc mắt sang nhìn bạn cùng bàn của mình. Hà - chuyên văn, con ngoan trò giỏi, cục cưng của cô, đang chúi mũi vào quyển Doraemon mà nó giấu dưới gầm bàn, hoàn toàn phớt lờ những gì cô Vân đang giảng trên bục, mặc kệ luôn cả quyển vở trắng tinh không một vết mực đang được dựng lên để làm lá chắn cho cái "hành vi" của mình. Đứa nào học giỏi cũng vậy hết à?

- Huyền Châu đứng lên trả lời câu hỏi vừa rồi nào.

Rồi, rồi xong... Nãy giờ nó có nghe thấy cô nói gì đâu mà trả lời. Sao cô không gọi thử con Hà đi? Trời ơi?! Cô hỏi gì vậy? Ai đó cứu Châu một mạng đi! Nhắc lại câu hỏi thôi mà? Làm ơn đấy!

Ánh mắt của cô cũng đã đủ để Châu đoán ra được số phận của mình từ bây giờ đến hết ngày. Hôm nay có tận ba tiết văn cơ. Sống sao giờ?

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

*Có edit lại ngày 27/04/2026

úi dùi ui lâu lắm rồi mới đọc lại đống này để viết tiếp ;-;

Truyện được viết từ hồi tgiả học c2, nma hiện tại thì lên c3 r ;-;

Nên là funfact: Hà trong truyện ko chuyên học... nhưng 2 năm sau bạn Hà (bản real, người thật) đỗ Chuyên HN-Ams lớp Anh =)))

đây là truyện self-insert, nên đố mn 2 nvat chính ngoài đời đỗ trg nào =,))) hay là cho câu trả lời vào cuối truyện nhỉ? lúc đấy chắc tốt nghiệp r =)))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co