[trans] devoted to you | wonsoon
make me wait a bit too long
Summary: Trong một khắc, Wonwoo nghĩ gã có thể đã nhảy cóc đến khúc thọc tay vô quần, quanh quẩn tâm trí đều là Soonyoung, hai bầu ngực của Soonyoung, giọng nói của Soonyoung, vòng eo của Soonyoung. Bởi, gã vẫn đang nhìn chằm chằm vào một Soonyoung đang hé miệng trong màn hình điện thoại, cần cổ trắng ngần ngửa về sau, xương quai xanh, ngực lộ ra khỏi bộ đồ bơi, tay vắt ngang ngực che đi núm vú. Bức ảnh hơi nhoè nhưng cũng chẳng hề gì.
Hơi thở gã dồn dập, Soonyoung gửi gã một tấm ảnh khoả thân. Gã, Jeon Wonwoo, có ảnh khoả thân của Hoshi.
Họ đang ở trong một tư thế khó nhằn nhất. Soonyoung ngồi lên người gã, hay chân mở rộng cọ vào hai bên đùi và lưng dựa sát vào ngực người ngồi dưới. Và tại sao đây lại là một tư thế khó nhằn, bởi con cặc của gã đang cọ vào phần xương cụt của em, và gã biết em hoàn toàn cảm nhận được nó. Sự ma sát vẫn tiếp tục diễn ra mỗi khi em cựa mình, thậm chí còn trước cả khi gã kịp luồn tay vào trong quần em, nên gã chỉ đơn giản dạo đầu bằng việc đưa tay lên ôm trọn lấy bầu vú em- thực sự thì sao có thể không làm vậy chứ? Xin nhấn mạnh rằng, Hoshi đang ngồi lên đùi gã, theo đúng nghĩa đen.
Soonyoung ngồi trên gã, không mặc áo lót bên dưới áo phông, quần đùi mỏng đến độ gã có thể thò tay vào mà chẳng cảm nhận được lớp vải ngoài bó lấy tay mình. Hai bầu vú của em mềm mại, gã bóp lấy một bên ngực sau đó chuyển sang bên còn lại, hết hẩy rồi lại kéo lấy đầu ti, tiếng em thét lên thật đáng yêu khiến con cặc gã cũng phải rỉ dịch ra theo.
"Ah, làm ơn," Em ngửa cổ tựa đầu vào vai gã, móng tay ghìm chặt lấy cánh tay Wonwoo.
"Ừm," Gã thì thầm vào tai em, "Cởi quần ra nhé, Soonyoung à."
Em nhấc người lên cởi tuột chiếc quần sóoc xuống rồi lại nhanh chóng tựa lưng vào lồng ngực của người đằng sau, nghiêng mặt dụi dụi vào hõm cổ của gã.
"Làm ơn," Em van nài trong khi liên tục xoay vòng hông. Wonwoo ghì đùi em xuống và hít một hơi để tự bình tĩnh.
Bên dưới em không ngừng ra nước, thấm ướt một mảng quần jeans của gã. Và gã thì đang cảm thấy phát điên, như mọi khi. Ước rằng giá như gã có thể lật người em lại, giữ chặt và ghì hông em xuống để dương vật được cọ xát với âm đạo. Chúa ơi, gã chỉ mới đâm hai ngón tay vào cái lỗ của em để nới lỏng nó và em đã rên rỉ như thế này, vậy sẽ còn đê mê thế nào khi đâm vào em không phải ngón tay mà là con cặc gã. Giá gã có thể giữ em ngồi ngay trên dương vật-
Tiếng rên của Soonyoung càng cao hơn, "Em yêu ngón tay của bạn, Wonu à," Em thè lưỡi liếm cổ gã và gã cảm giác như mình sắp phát sốt đến nơi, "Tuyệt quá."
Wonwoo tạm buông tha cho đôi bồng đảo và hạ tay xuống chăm sóc cho âm đạo em, một tay xoa nắn hột le trong khi tay còn lại vẫn không ngừng đâm chọc hoa huyệt. Âm thanh nhớp nháp vang vọng và bên dưới em ướt đẫm nước. Soonyoung chưa bao giờ thấy ngại, em chẳng ngại che giấu sự thèm muốn hay những khát vọng của bản thân.
Nhưng có tệ lắm không? Liệu có tệ lắm không nếu gã nâng hông lên để dương vật mình chạm vào mông em? Gã sẽ không cởi quần ngoài, không làm em dính bẩn dù bản thân có mong muốn điều ấy đến nhường nào. Bất kể gã đã tưởng tượng ra biết bao nhiêu lần cảnh làn da em dính đầy tinh dịch gã và một số còn chảy dọc theo bắp đùi.
Wonwoo có thể cảm thấy cậu em mình căng cứng dưới lớp vải quần, gã sẽ nâng người thật từ tốn, chỉ cần đủ để nó chạm nhẹ vào khe mông-
Tiếng chuông điện thoại của Soonyoung bất chợt vang lên, màn hình loé sáng từ trên bàn trà.
Wonwoo dừng mọi động tác ngay lập tức và cố gắng làm ngơ tiếng nức nở cầu xin của Soonyoung.
"Không, không, không, cứ mặc xác nó," Soonyoung nhấp nhô hông, cố gắng tự chuyển động.
"Là nhạc chuông của anh Jeonghan, anh ấy biết mật khẩu nhà bạn mà, và hẳn đang trên đường đến," Wonwoo cố giữ giọng mình bình tĩnh nhất có thể trong khi rút tay ra.
"Ugh," Đôi mày của Soonyoung như sắp đan vào nhau, "Ugh!" Em nhoài người ra phía trước cầm lấy điện thoại nhưng vẫn quyết tâm không rời hẳn người khỏi chân Wonwoo.
Wonwoo hít một hơi thật sâu khi cảm nhận được hơi ấm của em dần rời xa phía dưới gã. Tay gã vẫn giơ hờ trên sofa, cần tìm gói giấy ăn trước đã.
"Anh Jeonghan," Soonyoung đã áp điện thoại lên tai. Em lầm bầm, "Không.. không đọc. Em, uhm.." Soonyoung nghe Jeonghan nói chuyện sau đó im lặng một vài giây, Wonwoo không đoán được chất giọng trong trẻo ở đầu dây bên kia đang căn dặn những gì. Rồi đột nhiên Soonyoung bỏ điện thoại cách xa tai và chạm nhẹ lên màn hình.
Wonwoo gần như nhảy dựng lên khi nghe người kia gọi tên mình, "Cậu Jeon Wonwoo."
Gã cố trao đổi ánh mắt với Soonyoung nhưng em còn chả thèm ngoái đầu lại.
"Chào, anh Jeonghan."
"Anh vẫn đang khoẻ lắm, và anh cá cậu cũng khoẻ như vâm," Wonwoo tự hỏi không biết Jeonghan cố tình nói bằng tông giọng nhấn nhá đầy hàm ý hay chỉ do gã đang hoảng loạn. "Anh muốn thông báo với cậu rằng công ty có một số điều chỉnh về lịch trình của Soonyoung và bọn anh sẽ bay đến Thái Lan vào hôm nay. Anh sẽ đến đó trong vòng 15 phút nữa để đón em ấy, làm ơn hãy chắc chắn là em ấy có mang hộ chiếu theo khi ra khỏi nhà nhé."
OK, được rồi. Soonyoung vẫn hay để quên thẻ căn cước và hộ chiếu của em, và Wonwoo biết Jeonghan đã phải xử lí quá nhiều thứ nên gã dần kèm thêm một thói quen nhắc nhở Soonyoung mỗi khi em ra khỏi nhà. Không vấn đề.
"Tất nhiên rồi, anh Jeonghan."
"Và hãy chắc chắn em ấy không đỏ mặt hay thở dốc đó." Jeonghan cúp máy ngay lập tức sau câu nói và Wonwoo mừng thầm mình không phải người cầm điện thoại nếu không hiện tại nó đã được tiếp xúc thân mật với sàn nhà.
Soonyoung còn chả buồn phản ứng, em thảy điện thoại về lại bàn rồi tiếp tục tựa người vào ngực Wonwoo.
Gã mất vài giây để bình tĩnh, Soonyoung cần phải thay đồ cũng như kiểm tra lại đã mang đủ vật dụng cá nhân trong túi hay chưa. Sau khi em đi, gã sẽ dọn dẹp lại phòng khách và phòng bếp, sau đấy về lại căn hộ của riêng mình, đằng nào thì lịch trình của Soonyoung ở Thái cũng phải mất ít nhất 2 - 3 ngày.
Gã đang tính đến việc chơi LoL để giết thời gian khi Soonyoung nắm tay gã đưa lên miệng và liếm láp mu bàn tay gã bằng chiếc lưỡi nhỏ xinh.
"Soonyoung-"
Em dạng rộng chân hơn và Wonwoo để ý tay còn lại của em đã chôn vào giữa háng.
"Em kh-không nghe Jeonghan nói gì sao? Em cần phải sẵn sàng trong vòng 15 phút."
"Nhanh," Em liếm một đường dọc ngón giữa và ngón trỏ gã, nơi dính nhiều dâm dịch nhất. "Em sẽ làm nhanh thôi, Wonu à." Và Wonwoo mở to mắt khi em bắt đầu đưa ngón tay gã vào trong miệng mà mút, hai má hóp vào.
Gã hướng tầm mắt xuống theo thấy tiếng nhóp nhép của ngón tay em khi ma sát với hột le. Dẫu cho chiếc áo thun đã che khuất phần ngực và bụng em nhưng gã vẫn có thể nhìn rõ cái cách hai ngón tay của em vuốt ve âm đế theo vòng tròn, những ngón tay được cắt tỉa gọn gàng đang chăm sóc khu vườn ẩm ướt hồng hào bên dưới đó thật xinh đẹp, tất cả đều quá đỗi xinh đẹp.
Khiến gã vô thức thầm "Diễm lệ," và điều tiếp theo gã biết chính là Soonyoung đang cọ hai chân vào nhau, rên rỉ trong khi miệng vẫn ngậm ngón tay gã.
Mất thêm một lúc và giọng Soonyoung đã hơi khàn khàn khi thì thầm đáp lại "Thấy không? Nhanh gọn." Và rồi em từ tốn nhổm người dậy, quay mặt lại đối diện gã với một nụ cười. Hai tay Wonwoo đặt bên hông giữ cho em đứng vững trong khi người đối diện cúi người xuống đặt một nụ hôn lên môi gã. "Sẽ mắc cười lắm nếu bạn mới là người phải bước vô thang máy và lên chiếc xe đang chờ sẵn dưới nhà lúc này."
Wonwoo chau mày tính hỏi lại ngay nhưng Soonyoung đã nhanh hơn khi chạm nhẹ đầu ngón trỏ vào túp lều giữa háng người bên dưới.
"Trong trạng thái này," Em cười khúc khích và đứng thẳng người, bỏ đi vào nhà tắm.
Wonwoo biết nếu bản thân không làm gì đó ngay lập tức chắc hẳn gã sẽ chết cứng trong tư thế này.
Ngón tay của Soonyoung vừa chạm vào phân thân gã, chỉ lệch một tí nữa thôi là đầu khấc, cũng là nơi nhớp nháp nhất bên trong quần lót.
Gã hít một hơi thật sâu lấy động lực nhấc mình đứng lên khỏi ghế, và chỉ thở ra khi đã bước đến tủ lạnh và hớp một ngụm nước đá. Gã tiếp tục dọn những vỏ thức ăn vương vãi vào túi rác, dự định sẽ mang đi vứt trước khi rời đi vì Soonyoung lúc nào cũng đãng trí hết.
Soonyoung
Soongyoung chạm tay vào dương vật của gã.
Wonwoo xoay người và hớp thêm một ngụm nước nữa. Hoặc có lẽ nên xối luôn nó lên đầu.
Soonyoung bước ra sau khi Wonwoo uống cạn ly nước thứ hai, mái tóc vẫn còn hơi ẩm ướt bên dưới mũ beanie, tay cầm theo một cái túi du lịch.
Wonwoo kiểm tra trong chiếc túi khác em bỏ trên bàn ngày hôm qua, lấy ra thẻ căn cước và đưa nó cho em. "Bạn mang theo hộ chiếu rồi chứ?"
"Rồi thưa cậu Wonwoo," Em đáp với tông giọng cọc cằn. Soonyoung lấy hộ chiếu ra khỏi túi và lắc lư nó trước khi nhận lấy thẻ căn cước từ tay Wonwoo và tống lại cả hai thứ vào túi. "Cảm ơn nha cậu Wonwoo," em lẩm bẩm và nghiêng đầu để hôn gã.
Wonwoo có thể kéo nụ hôn đến bất tận, gã ngửi thấy mùi thơm của xà phòng đắt tiền lẫn với dầu gội hương dừa mà em vẫn hay dùng. Và hẳn gã có thể cảm nhận được làn da trơn nhẵn mềm mịn nếu gã đặt tay lên cổ em.
Soonyoung vừa mới bắt đầu đá lưỡi với Wonwoo khi chuông điện thoại reo lần hai. Wonwoo muốn bật ra một tiếng kêu cáu kỉnh nhưng đôi môi căng mọng đang bĩu ra khi nghe điện thoại kia đã chặn gã lại.
"Em chuẩn bị xong rồi anh Jeonghan, em xuống liền đây," Em nói nhanh gọn rồi cúp máy. Và khi ánh nhìn của cả hai chạm nhau, Wonwoo cảm thấy như có ai đang bóp nghẹt trái tim gã. Họ không thường khó khăn khi phải nói tạm biệt nhau dù gã luôn muốn bám dính lấy em mọi lúc, nhưng Soonyoung hôm nay có vẻ đặc biệt quấn người hơn.
"Sẽ vui lắm đó. Bạn bảo sẽ có một buổi chụp hình bên bờ biển, đúng chứ? Tận hưởng nhé, Soonyoung à," Gã ôm lấy mặt em và vuốt ve bầu má bằng ngón cái.
"Cảm ơn Wonu nhe, em sẽ nhắn tin cho bạn," Em hôn một cái chóc lên má gã lần cuối rồi vội vàng rời đi.
Wonwoo thậm chí còn dọn dẹp ngăn nắp phòng bếp và phòng khách. Gã có thể ngủ lại nhưng gã thực sự đã dành quá nhiều thời gian ở căn hộ của Soonyoung thay vì căn hộ riêng của mình, nên gã định sẽ quay lại đây khi nào em gọi và muốn gặp gã.
_____________________
Wonwoo cảm thấy điện thoại rung lên vài nhịp trong túi sau khi gã đang ở chỗ làm vào ngày hôm sau. Gã đang tư vấn cho khách hàng một chiếc laptop thích hợp để làm việc tại nhà và Minghao vừa quay trở lại, Wonwoo không đời nào lại kiểm tra điện thoại khi có cậu ở cạnh.
Quan trọng là- Wonwoo đã tắt âm thông báo từ tất cả mọi người ngoại trừ Soonyoung, và kể từ lúc Jihoon để ý gã hay nhắn tin và hỏi gã đang gặp gỡ ai phải không, gã đã quyết định càng phải cẩn trọng hơn. Jihoon có thể không bận tâm lắm (cậu bạn tin vào lời nói dối rằng gã đang nhắn tin cho em trai) nhưng Minghao chắc chắn không dễ gạt như vậy. Cậu đã bắt gặp Wonwoo xem fancam của Hoshi rất nhiều lần, và luôn ghẹo Wonwoo chắc hẳn phải là chủ tịch câu lạc bộ fan hâm mộ của em, có đôi khi sẽ bình luận về việc em là một vũ công giỏi (Wonwoo biết không cần phải là một vũ công chuyên nghiệp mới nhận ra Hoshi giỏi vũ đạo như nào) hay đơn giản chỉ khen em xinh (Wonwoo hiển nhiên vờ như không nghe thấy).
Vậy nên, gã càng phải cẩn thận khi ở gần Minghao và gã vô cùng, vô cùng biết ơn quyết định này khi vào trong phòng nghỉ, điều đầu tiên chào đón gã trong cửa sổ chat chính là một bức ảnh của Hoshi. Gã không chắc mặt mình có đang biểu cảm gì không nhưng gã biết, nhịp tim gã đang tăng tốc khi gã nhận ra mình lại có thêm một bức ảnh khác của em trong điện thoại (như thể gã chưa từng lưu hàng trăm tấm ảnh và hơn thế nữa trong đó vậy). Gã lướt lên để đọc tin nhắn em gửi đến lúc nãy.
🐯⭐
Em buồn ngủ gheeee
Anh Jeonghan bảo tụi em sẽ đi ăn cua sau buổi chụp!!!!
Wonu nèee
Nhìn xem!! Bộ đồ bơi đầu tiên!!!
(Hình ảnh)
Soonyoung gửi một tấm ảnh chụp trước tấm gương toàn thân mà Wonwoo đoán là hẳn là ở trong phòng thay đồ. Em giơ tay hình chữ V và lớp trang điểm trông khá là tự nhiên. Em đang mặc một chiếc áo bơi dài tay màu hồng và quần sóoc trắng khoe trọn vòng eo và đôi chân thẳng tắp. Xinh đẹp, em vẫn luôn xinh đẹp như vậy.
Tôi
Soonyoung trông xinh lắm
Xinh lỗi vì giờ mới trả lời được tin nhắn của bạn
Hi vọng món cua ngon xuất sắc. Và chúc bạn ngủ ngon tối nay nhé
Wonwoo cầm lấy chai nước bên cạnh và đợi một vài phút nhưng không thấy tin nhắn chuyển trạng thái "đã xem", hẳn Soonyoung đã quay lại buổi chụp. Gã ấn vào xem bức ảnh lần nữa, có vẻ ekip đã gắn thêm tóc giả vì tóc em trong dài hơn. Phần áo ôm chặt lấy ngực em và chiếc quần thật vừa vặn với vòng hông, em trông thật đáng yêu và nhãn hàng hẳn cảm thấy may mắn lắm khi chọn em.
Wonwoo định phóng to bức ảnh lên nhưng ngay lập tức phải tắt màn hình khi nghe thấy ai gọi tên gã. Minghao mở cửa ra, ló đầu vào.
"Xin lỗi nha, em biết anh đang trong giờ nghỉ nhưng em chỉ mới bày 2 bộ tai nghe A4 ra sáng nay nhưng giờ lại không tìm thấy chúng ở đâu nữa."
"Anh bán rồi, để anh lấy cho cậu mẫu tương tự nhé," Gã nhét lại điện thoại vào túi nhưng Minghao đã vội xua tay ngăn lại, "Không sao đâu, em chỉ còn khoảng 2 phút nữa là hết ca rồi."
Phải đến tận khi tan làm và ngồi trên tàu về nhà Wonwoo mới nhận được tin nhắn hồi đáp. Gã đang xem lịch đấu của T1 khi thông báo nảy lên và một biểu tượng cảm xúc đỏ mặt hiện lên ở phần xem trước. Minghao đang ngồi ở phía đối diện chứ không phải bên cạnh gã, nên Wonwoo nhanh chóng ấn vào khung chat, trả lời lại bằng một hình trái tim và cùng lúc tin nhắn khác của Soonyoung gửi đến, tấm hình hiện lên ngay lập tức. Lần này là một tấm ảnh selfie thay vì chụp trước gương. Soonyoung đã thay sang một cái áo khác, bộ áo tắm lần này có khoá kéo trước ngực và nó đang được kéo xuống để lộ khe ngực. Cả người em ướt đẫm nước.
Lỗ mũi của Wonwoo nở to khi gã đột ngột hít vào đầy một luồng không khí, gã ngay lập tức tắt điện thoại và nhìn lên trần tàu. Gã từng có thể bên trong gào thét bởi độ dễ thương hoặc quyến rũ của Hoshi trong những video mình xem nhưng bên ngoài vẫn trưng ra một bộ mặt lạnh. Nhưng bây giờ khác- Soonyoung vừa gửi gã một tấm selfie. Một đòn tấn công trực diện. Khi em đang mặc như thế kia.
Gã cần về nhà ngay lập tức. Wonwoo bắt đầu nhịp nhịp chân một cách mất kiên nhẫn. Gã liếc đồng hồ xem thời gian và ngẫu nhiên chạm mắt với Minghao khi nhìn lên.
Ánh mắt của người đối diện đang dính chặt lấy gã, mày nhướn lên đầy hỏi chấm và khoé môi dần nhếch lên. Wonwoo có thể nghe thấy tiếng cười của Minghao khi gã quay mặt đi.
Sao cũng được.
______________________
Quả là một sự tra tấn khi không thể mở điện thoại cho đến tận khi về đến nhà. Wonwoo ném phịch cái túi đeo chéo xuống sàn rồi lôi điện thoại từ trong túi ra.
🐯⭐
(⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)
(Hình ảnh)
Mấy bộ đồ bơi này dễ chịu ghê!
Wonwoo nhìn chằm chằm vào bức ảnh một lần nữa. Tất nhiên Soonyoung phải ướt rồi, em đang làm người mẫu đồ bơi cơ mà. Nhưng chiếc khoá kéo hờ hững kia và khoả ngực của Soonyoung thật- gây mất tập trung. Đặc biệt với những giọt nước còn đọng lại bên trên.
Gã thả mình xuống ghế bành. Được rồi, gã sẽ tiếp tục xem mấy bức ảnh này sau (như những bức ảnh khác, trừ việc giờ đây gã đã biết hai núm vú của em có màu gì dưới lớp quần áo ấy), nhưng giờ thì, gã sẽ nhắn tin với Soonyoung như một người bình thường.
Tôi
Vừa về tới nhà
Anh mừng là chúng thoải mái. Phong cách ổn áp đó
Nhãn hàng may mắn lắm khi được sở hữu một người mẫu xinh đẹp như bạn
🐯⭐
Ah Wonu ưi
Wonwoo cười mỉm, gã không nghĩ Soonyoung sẽ hồi đáp ngay lập tức vậy.
Tôi
Tấm ảnh cuối khá đẹp đấy, bạn rất hợp xanh lá
Bạn chụp xong chưa? Lúc nào thì đi ăn tối?
🐯⭐
Wonwoo nè
(Hình ảnh)
Chỉ mất một giây, Wonwoo nghĩ mình có lẽ phải nhảy luôn sang bước thò tay vào trong quần và nghĩ đến Soonyoung. Ngực Soonyoung, giọng Soonyoung, eo Soonyoung. Bởi gã đang nhìn thấy một Soonyoung hơi hé miệng, cần cổ tái nhợt duỗi về sau, xương quai xanh và hai bầu ngực bật ra khỏi áo bơi, một cánh tay vắt ngang ngực và che chắn lấy hai núm vú trên màn hình điện thoại của mình. Bức ảnh hơi mờ nhưng không quan trọng.
Gã thở gấp, Soonyoung vừa gã một tấm ảnh nóng bỏng. Gã, Jeon Wonwoo, lại có ảnh nude của Hoshi trong điện thoại.
Wonwoo như vừa bị thụi một cú choáng váng đầu óc.
Tôi
Soonyoung à
Bạn không nên gửi nó
🐯⭐
Em xin lỗi
Tôi
Đừng xin lỗi
Anh mới là người phải nói câu đó
Bạn hot hòn họt luôn á
Để anh xoá nó đi
🐯⭐
Em biết mà
Nhưng trước khi bạn xoá nó đi thì
Tiện thể xoá luôn 2 cái nhé
(Hình ảnh)
Wonwoo gầm một tiếng lớn. Tấm ảnh lần này thậm chí còn nhoè hơn và gã đã gần như yêu cầu Soonyoung chụp lại vì muốn nhìn rõ mọi thứ. Nhưng gã có thể thấy eo của em, và hai chân mở ra đủ để gã nhìn thấy một mảng ướt trên quần lót. Gã bóp lấy dương vật qua lớp quần ngoài. Chết tiệt.
Tôi
Bạn đang ở đâu
🐯⭐
Phòng khách sạn
Em xin lỗi nhưng em chỉ muốn gửi nó thôi
Muốn bạn xem nó dù bạn đã nhìn thấy hết mọi thứ của em rồi
Nhưng bạn thích không?
Tôi
Lạy chúa soonyoung
Anh yêu nó
Bạn trông thật xinh đẹp gợi tình
Phát điên vì ngực bạn, đôi chân bạn, mọi thứ
🐯⭐
Em biết bạn yêu ngực em mà, ám ảnh với chúng mới đúng
Wonwoo cảm thấy hơi xấu hổ, gã định nhắn thêm một câu xin lỗi khác khi tin nhắn của Soonyoung lại hiện lên, "bạn có thích thứ em gửi trong tấm ảnh thứ hai không".
Oh.
Gã vội gõ, cơn hứng tình đã che khuất lí trí, và hoàn toàn mặc kệ nỗi xấu hổ.
Tôi
Anh yêu cái lồn của bạn
Xinh đẹp đến nỗi khiến anh ước mình có thể úp mặt vào nó mãi mãi
🐯⭐
Ah
Không ngờ tới câu trả lời này sẽ khiến em nứng hơn
Nhưng có tác dụng đó
Không công bằng chút nào
Lạy chúa lòng thành. Gã nhấn nút gửi "cái gì không công bằng" vừa cởi thắt lưng, kéo tụt đồng thời cả quần jean và quần lót để giải phóng cậu em đang chịu áp bức.
🐯⭐
Bạn được nhìn thấy hết mọi thứ
Trong khi thứ duy nhất em có là cảm giác của bản thân khi vô tình chạm vào con cặc của bạn
Chúa ơi, gã biết, gã biết mà. Soonyoung vẫn luôn nói vậy, cả đùa cả thật. Nhưng gã vẫn không thể tin vào bản thân mình. Gã gõ đại "bạn có muốn không" mà thậm chí còn chẳng thể viết rõ ra trước khi ấn gửi. Gã thực sự sẽ làm việc này sao?
🐯⭐
Có có
Làm ơn Wonwoo, em sẽ xoá nó đi
Một nụ cười bật ra khỏi môi gã. Được rồi. Gã sẽ gửi Soonyoung một tấm ảnh con cặc của mình. Gã cân nhắc đến việc đứng dậy, cởi sạch quần áo, đổi ánh sáng của đèn và nhận ra nó sẽ khá mất thời gian. Gã có lẽ sẽ chụp đi chụp lại cho tới khi vừa ý nên thay vào đó gã chỉ- nhấc ngón cái ra trong khí những ngón còn lại vẫn nắm lấy thân cặc và ấn tách, gửi luôn nó đi mà không nghĩ ngợi.
Soonyoung không nói gì tiếp được một lúc và Wonwoo lướt đọc lại đoạn tin nhắn, nứng hơn. Chúa ơi, có phải em đang ở một mình trong khách sạn, chảy nước, chỉ vì gửi những tin nhắn khiêu gợi với gã?
"Wonu" là lời hồi đáp duy nhất gã nhận được. Tiếp đó là một cuộc gọi thoại. Gã hơi hoảng khi nghĩ em gửi yêu cầu video call nhưng sau đó nhận ra nó chỉ là một cuộc gọi bình thường. Nhưng, gã vẫn không thể nói gì sau khi bắt máy.
"Ah, Wonu à, nghiêm túc đấy," Soonyoung nỉ non và Wonwoo đã chuẩn bị sẵn tinh thần nghe em nạt vì gửi một bức ảnh nhạt nhẽo như vậy. "Bạn đã không có điểm gì chê và giờ con cu của bạn cũng hoàn con mẹ nó hảo nữa."
Gã cười vào microphone, không hề biết mình sẽ nhận được phản ứng như vậy. "Anh- cảm ơn nhé?"
"Đáng lẽ bạn nên khoe nó với em sớm hơn, độ dài chết tiệt đó," Giọng nói đầu dây bên kia hổn hển khiến Wonwoo chợt nhớ đến chiếc quần lót thấm nước (trong bức ảnh em gửi gã).
"Bạn đang tự chạm vào mình sao?" Gã nỏi và bản thân cũng phải tốn nỗ lực một cách nực cười khi dời tay ra khỏi dương vật để đặt lên tay vịn ghế, nắm chặt nắm đấm.
"Uh-huh. Lỗi em, em không nhịn được," Soonyoung thở nhẹ và âm thanh ấy mới dễ nghe làm sao.
"Đừng xin lỗi, bạn có thể làm bất cứ thứ gì bạn muốn bé cưng," Wonwoo đã từng nói đủ thứ điên rồ trước mặt Soonyoung nhưng gã vẫn chần chừ một lúc trước khi hỏi câu tiếp theo, "Bạn đã đâm ngón tay vào rồi chứ?"
"Chưa, em có thể không?"
"Được chứ, làm đi công chúa," Wonwoo ngả đầu vào lưng ghế, dời mắt khỏi cậu em dựng đứng và thử tưởng tượng hình ảnh Soonyoung nằm khoả thân, toàn thân mướt mát mồ hôi trên giường khách sạn.
"Bạn chưa từng gọi em là công chúa trước đây. Em- hng." Tiếng rên rỉ của em ngân cao khiến Wonwoo nhắm chặt mắt lại.
"Xin lỗi, anh chưa từng làm việc này trước đây," Wonwoo biết nó cũng không khác gì lắm so với những lần gã thoả mãn em trước đây. Nhưng con cặc của gã đang trần trụi giữa không khí còn Soonyoung không có ở đây, và gã đã phải dùng hết sức mạnh lí trí để không thủ dâm ngay lúc này.
"Không, em thích lắm, em thích nghe giọng Wonu. Bạn- bạn có cũng đang chạm vào mình không?" Soonyoung nghe thấy Wonwoo trả lời, một tiếng phủ định nhỏ và ngay lập tức em mè nheo vào điện thoại. "Tại sao chứ? Kể cả khi em không ở đó mà?"
"Chỉ là- anh muốn tập trung vào bạn."
"Bạn lúc nào cũng chỉ quan tâm đến em hết, bạn đáng lẽ nên- ah xin bạn đấy, em muốn nghe âm thanh của bạn nữa," Em tiếp tục cầu xin và Wonwoo không phân biệt được đây là cách em năn nỉ gã hay là âm thanh phát ra do em đang tự thoả mãn.
Wonwoo lại nắm lấy phân thân, một ít dịch đã chảy ra từ phần đỉnh, và một tiếng thở gấp phát ra không phòng bị.
Soonyoung vẫn tiếp tục rên rỉ và Wonwoo có thể nghe thấy tiếng em chuyển động ở đầu bên kia, "Đúng vậy, đúng vậy, cảm ơn nhe Wonwoo. Và bạn có thể nói em nghe không? Bạn đã nghĩ gì mỗi khi tự thẩm?"
"Bạn. Anh nhớ về những đụng chạm với bạn, mùi vị của bạn."
"Chỉ mình em thôi sao, suốt bấy lâu nay? Không còn ai khác?"
Wonwoo khép hờ mắt khi chậm lại những chuyển động của cánh tay phải. Chính xác thì gã muốn thành thật với Soonyoung đến mức độ nào? Em đã biết được đến đâu?
"Không còn ai khác đâu Soonyoung... Suốt mấy năm qua, luôn chỉ có mình bạn," Gã đoán rằng Soonyoung sẽ ngừng lại, và bảo gã dừng theo. Nhưng thay vào đó gã lại nghe thấy tiếng em nỉ non tên gã.
"Địt... Vậy bạn đã nghĩ đến Hoshi khi tuốt súng sao?" Nghe giọng em không có chút gì là giận dữ mà nghiêng về kinh ngạc nhiều hơn. Điện thoại vẫn phát ra âm thanh nhóp nhép, có vẻ như em đang cố đâm ngón tay vào sâu nhất có thể.
"Đúng vậy," Wonwoo lầm bầm. "Những tấm ảnh của bạn, những đoạn phim. Spider, Bound... Sunshine." Soonyoung tò mò hỏi lại Sunshine á? "Ừm, đúng vậy, lúc bạn cúi người về phía trước- ngực bạn," khuôn mặt Wonwoo đỏ bừng nhưng nhịp điệu dưới tay vẫn tiếp tục, gã đang cảm thấy tuyệt con mẹ vời.
Tiếng cười khúc khích của Soonyoung làm đầu óc Wonwoo choáng váng. Gã đổ đứ đừ vì em rồi.
"Ah, chờ chút," Gã có thể nghe thấy tiếng sột soạt phát ra và sau đó giọng của em cảm giác không còn được áp sát microphone nữa, "Em cần dùng đến cả hai tay. Bạn điên thật đó Wonu, nóng bóng hết mức."
Wonwoo bật cười, em khiến gã hoàn toàn bất ngờ. "Bạn quá xinh đẹp, còn anh thì bị choáng ngợp bởi khả năng vũ đạo xuất sắc của bạn. Và rồi anh nghe Spider, tự hỏi bạn sẽ phát ra âm thanh như thế nào, trông bạn sẽ ra sao khi lên đỉnh," một khoảng lặng đến từ phía Soonyoung và Wonwoo ngay lập tức xin lỗi, "Anh xin lỗi, nó quá mức với bạn à? Anh xin lỗi Soonyoung."
"Không không, chỉ là- em sắp ra Wonu à, em muốn ra," Giọng em nghe ngập ngừng khiến Wonwoo cũng bối rối theo, gã biết em có thể tự dẫn mình lên đỉnh nhanh đến mức nào.
"Bạn có thể xuất mà bé cưng. Bạn cần gì nào?"
Tông giọng của Soonyoung cao vút và dồn dập, "Bạn. Cái miệng của bạn, những ngón tay. Muốn cảm nhận cánh tay của bạn ôm lấy em, em yêu đến chết cái lúc bạn ghì em xuống," Wonwoo có thể nghe ra những tiếng nhớp nháp mờ nhạt, em hẳn đang rỉ nước và thấm ướt đẫm ga giường.
Gã rên rỉ trong cổ họng, con cặc cũng trướng đến phát điên và thật muốn hạ tay xuống vân vê hai quả trứng bên dưới nhưng gã cũng không muốn chuyển điện thoại sang loa ngoài chút nào, như vậy sẽ không thể nghe tiếng Soonyoung rên rỉ áp sát vào tai gã.
"Anh sẽ ôm lấy bạn, chỉ cần chờ hai ngày nữa là anh có thể hôn bạn, làm bạn thoả mãn và khiến bạn ra không ngừng." Gã sẽ xấu hổ lắm nếu đủ tỉnh táo để nhận ra bản thân đang thở gấp như thế nào vào điện thoại.
"Wonu- bạn có nghĩ đến việc địt em không? Ah- hay để em bú cặc cho bạn?"
Gã thử siết lấy phân thân nhưng vẫn không ngăn được cái hông đang đưa đẩy một cách bản năng, một vài hình ảnh chợt loé lên trong đầu gã. Hoa huyệt hồng hào của Soonyoung và bắp đùi non mịn câu chặt lấy gã. Hay ánh mắt của em đang nhìn thẳng vào gã trong khi bờ môi vẫn bận âu yếm lấy con cu gã.
Và Wonwoo bắn. Bờ vai căng chặt trong khi sức mạnh từ cơ đùi đẩy hông gã ra khỏi ghế sô pha, gã rên rỉ và để mặc những hạt giống chảy dọc kẽ tay. Thậm chí lúc vẫn còn đê mê vì khoái cảm, gã vẫn nghĩ đến câu hỏi của Soonyoung, và về khát khao lên đỉnh của em.
"Có chứ, đệch, tất nhiên anh có tưởng tượng ra bờ môi bạn khi bao quanh con cặc của anh, nghĩ về việc anh sẽ dập bạn sâu và mạnh như thế nào," Tiếng thút thít của em vang lên và gã biết em đang tuyệt vọng cong ngón tay, một tay khác vần vò hột le cho đến khi em đạt cực khoái cùng một tràng rên thật dài và trầm, nghe mới thật thoả mãn làm sao. "Em đáng yêu quá Soonyoung, âm thanh mới dễ nghe làm sao."
Em mất vài phút để bình tâm, những tiếng thở dốc của em vẫn vang vọng trong điện thoại và Wonwoo ước giá như mình có thể thơm lên má và dụi mặt vào hõm cổ em. Giọng của Soonyoung đã lôi gã ra khỏi tưởng tượng, "Ah, Wonu à, đáng lẽ bạn nên làm nó từ hàng tháng trước mới phải," gã mỉm cười khi nghe thấy giọng nói phụng phịu của người còn lại.
"Anh chưa từng nghĩ đến nó, xin lỗi mà," Wonwoo nhổm người ra khỏi ghế để lấy tờ khăn giấy.
"Nhưng bạn đã nghĩ đến tỉ thứ khác..." Soonyoung im lặng một vài giây, "Bạn biết bạn có thể kể với em mà. Bất kể bạn muốn em làm gì, có lẽ em cũng muốn y hệt."
Wonwoo tạm dừng việc cố kéo khoá quần bằng một tay và đứng lặng trong nhà vệ sinh. Gã biết chứ, biết em cũng muốn gã như nào.
"Soonyoung..."
"Wonwoo à. Em thích bạn. Em thích bạn nhiều tới mức chỉ mới xa bạn một ngày mà đã thấy nhớ bạn rồi," Giọng Soonyoung nghe vừa ngọt ngào vừa nghiêm túc, "Nếu có những thứ bạn không bao giờ muốn thử, không sao cả, nhưng bạn phải nói với em. Và em cũng sẽ làm tương tự."
"Anh cũng thích bạn, Soonyoung, nhiều đến mức bạn không biết đâu. Nhưng anh... anh cũng thích bạn từ trước cả khi bạn biết đến sự tồn tại của anh. Anh không nên-" Wonwoo dụi mắt đầy thất vọng, gã nên giải thích thế nào đây? "Có đôi khi ảnh cảm thấy mình không được phép chạm vào bạn. Anh không xứng."
"Gì cơ?" Soonyoung khẽ thốt lên bực bội. "Xứng đáng á? Không phải- Wonwoo, từ ngày đầu tiên bạn đã rất dịu dàng, nhiệt tình và đầy quan tâm. Em biết bạn từng là fan của em, nhưng bạn không hề coi em như một món đồ, hay một phần thưởng mà bạn đã giành được." Em gắt lên và Wonwoo cũng cảm thấy thật tệ, gã đã kéo em vào chuyện này sau một ngày làm việc dài thay vì để em nghỉ ngơi. Soonyoung tiếp lời trước khi gã kịp xin lỗi. "Lần đầu tiên mình hôn nhau đó. Liệu bạn có hôn em trước nếu em không chủ động không?"
Gã để mình trượt xuống theo bức tường và ngồi bệt xuống sàn nhà, trả lời một cách đầy chân thành, "Không"
"Ouch," Em nói và cười khúc khích khi nghe thấy người đầu dây bên kia xin lỗi, vẫn đang cân nhắc từ ngữ để giải thích bản thân. "Đồ ngốc. Vậy em nên thấy mừng vì mình đã hôn bạn. Trời đất, có thể chúng mình sẽ mất hàng năm trời để tiến đến bước tiếp theo mất."
"Anh cũng vui vì bạn đã chủ động hôn anh. Và Soonyoung này..." Wonwoo nhắm mắt, ngón tay siết chặt điện thoại một cách cứng ngắc, "Dù anh đã có một cơn cảm nắng với Hoshi, nhưng bạn vẫn là người tuyệt vời nhất và anh từng gặp. Anh yêu năng lượng vô hạn của bạn kể khi chúng biến mất một cách bí ẩn những lúc bạn phải thức dậy vào sáng sớm," Gã cười khi nghe thấy một âm thanh phản bác, "Anh yêu việc được dạy bạn chơi điện tử và sự phấn khích của bạn mỗi khi giành chiến thắng. Anh yêu sự nhiệt huyết và cả vẻ dễ thương dù bạn chẳng làm gì hết. Anh thật sự rất yêu được ở bên cạnh bạn."
"Jeon Wonwoo, em cũng rất yêu... được ở cạnh bạn." Giọng Soonyoung nghe thật từ tốn và dịu dàng, và nó đâm thẳng vào tim Wonwoo.
Oh.
"Anh-" Gã thử mở lời mà không xác định được mình sẽ nói gì tiếp theo. Soonyoung cắt ngang gã bằng một cái hắng giọng.
"Chờ ở căn hộ của em vào thứ bảy này được chứ? Em mặc kệ Jeonghan muốn em phải ghé qua công ty trước, em sẽ về thẳng nhà từ sân bay."
"Bạn sẽ khiến anh ấy ghét anh hơn nữa mất," Nhưng Wonwoo vẫn không ngăn được nụ cười nở rộ.
"Anh ấy không ghét bạn được đâu, bạn khiến em hạnh phúc mà," Oh, cơ mặt của Wonwoo phát đau vì cười. "Anh ấy chính là người đề xuất 'cá là Wonwoo sẽ phát điên vì mất bộ đồ bơi này' đó."
"Oh, ừm, đúng vậy. Chỉ là- khoá kéo của bạn vẫn kéo thấp như vậy lúc chụp sao?"
"Không biết nữa," Soonyoung kéo dài giọng, hiển nhiên là đang chu môi theo, "Bạn sẽ phải chờ ảnh chính thức như những người khác thôi!"
"Anh đã bật sẵn thông báo Instagram của nhãn hàng rồi."
Và tiếng cười hạnh phúc của Soonyoung vang lên nghe như một bản thánh ca đối với Wonwoo.
____________________
Thứ sáu trôi qua thật chậm rãi, Wonwoo phải thừa nhận mình chưa từng nhìn đồng hồ một cách thường xuyên như thế này trước đây. Gã không còn bị hoảng loạn khi nghe Minghao hỏi "Anh đang ngóng gì phải không Wonwoo? Có ai đang đợi anh à?"
Gã đã chuẩn bị sẵn câu trả lời. "Có một trận đấu giải tối nay," và nó hoàn toàn không phải là nói dối. Nhưng gã vẫn bắt gặp Minghao đảo mắt.
"Bờ rô, em sẽ bớt cười anh hơn nếu anh bảo mình được tham gia buổi kí tặng của Hoshi thay vì lại đi coi mấy cái ván gêm gủng với ông Seungcheol đó."
"Kí tặng á... tốn tiền lắm," Wonwoo lẩm bẩm.
Minghao khúc khích, "Đoán vậy."
Và Wonwoo lại thêm một lần hối hận khi nghe câu trả lời của Seungcheol sau khi thuật lại những gì Minghao nói.
"Không, anh hiểu mà, nếu Kim Mingyu tổ chức fansign thì anh cũng muốn đến thử một lần," Seungcheol hớp một ngụm bia trong khi chân gác lên bàn trà nhà Wonwoo, tư thế chuẩn bị sẵn sàng để theo dõi cho trận đấu sắp tới. "Hôm nọ anh cũng vừa bắt được quảng cáo của Hoshi, trông ẻm đáng yêu thật đấy chứ."
Wonwoo cố giữ khuôn mặt không biểu cảm. Mày thẳng tưng, thậm chí còn chẳng buồn nhếch mép. Nhưng không hiểu sao Seungcheol vẫn cười gã?
"Thằng nhãi này, coi mặt mày kìa!" Seungcheol vỗ nhẹ vai gã, "Thả lỏng đê, nói cho chú biết thì màn hình máy tính của anh là ảnh chụp CK của Mingyu."
"Đói ai hẻo," Wonwoo trả lời với tông giọng cá chết.
Hai người cùng ngồi coi xong trận đấu, sau đó Seungcheol bày laptop lên còn Wonwoo ngồi vào bàn máy tính, cả hai lại cùng cắm mặt vào trận đấu của riêng mình suốt đêm cho đến tận khi chỉ số KDA dần trở nên đáng quan ngại.
Wonwoo bị Seungcheol khều dậy vào lúc có gà mới biết chính xác thời gian.
"Anh về đây. Tiện thể thì anh đã dọn dẹp phòng khách sạch bong luôn rồi, khoải ơn ủng gì," Seungcheol nói trong khi Wonwoo chỉ ậm ừ ngái ngủ.
"Rồi, rồi, mơn ông," Gã cố lật người trong trạng thái vẫn bị chăn đè lên tận đầu.
Wonwoo chờ hẳn đến khi nghe thấy tiếng Seungcheol đóng cửa mới đứng dậy rời khỏi giường. Gã cầm lấy điện thoại- xác nhận lại bản thân mới chợp mắt được ba tiếng nhưng không không sao. Gã tranh thủ tắm, Seungcheol thực sự đã dọn dẹp đâu vào đấy nên việc gã cần làm chỉ còn là ra khỏi nhà và khoá cửa lại. Gã quyết định tạt qua cửa hàng mua kem dâu tây yêu thích của Soonyoung sau khi kiểm tra điện thoại lần nữa trên tàu điện ngầm nhưng vẫn không thấy thông báo mới từ em.
Gã cất kem vào trong tủ lạnh và tủ bếp sau khi bước vào căn hộ của Soonyoung. Mọi thứ vẫn ngăn nắp nên cũng không cần sửa soạn gì nhiều trong khi chờ. Wonwoo tiến về phía phòng ngủ, ngả lưng lên giường và chụp một tấm ảnh con hổ bông của em (dĩ nhiên là con to nhất rồi) và gửi nó đi. Đối phương chỉ mất vài phút để trả lời
🐯⭐
Bạn đang chờ em đó hỏ??
Tôi
Dĩ nhiên, bạn đã dặn anh vào hôm qua mà
🐯⭐
(,,>ヮ<,,)!
Em sẽ về sớm thôi, nựng tamtam hộ em nhé!
Tôi
Rất sẵn lòng
Wonwoo mỉm cười với màn hình điện thoại. Soonyoung dễ thương quá thể đáng. Gã vỗ vỗ con hổ bông, nó chính xác một trong những con thú nhồi bông mềm mại nhất. Wonwoo ngáp dài, đáng lẽ gã không nên chơi game thâu đêm với Seungcheol nhưng giờ hối hận cũng chẳng kịp. Hẳn sẽ không sao đâu nếu gã... chỉ chợp mắt vài giây.
____________________
"Em về rồi đây!" Soonyoung nói to trong khi cởi giày ở huyền quan. Em đặt túi xuống sàn và khi gọi thêm một lần nữa, "Wonu ơi?"
Em thẳng tiến về phòng ngủ và tìm thấy Wonwoo đang thiếp đi trên giường. Gã nằm thẳng người, kính được đặt bên cạnh, một tay vòng ra ôm lấy tamtam cạnh đầu. Cảnh tượng khiến Soonyoung khẽ mỉm cười trong sự hạnh phúc, ừm thì em không hề dặn gã phải thức chờ em.
Em nhẹ nhàng trèo lên giường và chống hai tay hai bên người gã, đặt nhẹ một nụ hôn lên má người đang nằm và thì thầm gọi tên gã. Soonyoung biết rằng đáng lẽ em nên tốt bụng để gã ngủ thêm một lúc nữa nhưng em sẽ thú lỗi với Wonwoo sau, và tiếp tục dải những nụ hôn dịu dàng bên tai gã, trải dọc xuống cổ. Wonwoo không thích xịt nước hoa nồng nên em hoàn toàn có thể ngửi thấy mùi hương đặc trưng của gã khi ở cự li gần.
"Wonwoo à," Soonyoung gọi thêm lần nữa khi cảm nhận được lồng ngực của Wonwoo động đậy. Gã ừm hửm một tiếng bối rối, hàng lông mi hơi lay động trước khi chậm rãi mở ra.
"Soonyoungie?" Cái cách tông giọng trầm khàn vừa mới ngủ dậy của Wonwoo gọi tên em cùng với khuôn mặt nhăn nhó một cách đáng yêu của gã thật đủ khiến tim em muốn hét lên.
"Xin lỗi nhe," Em nói rồi hôn chụt một cái lên môi người nằm dưới, "vì đã gọi bạn dậy," một nụ hôn tiếp theo cũng nhanh chóng hạ xuống rồi em thì thầm vào môi gã, "Nhưng em nhớ bạn lắm."
Wonwoo đưa tay ôm lấy gáy em và chậm rãi đáp lại, hai đôi môi cứ vậy mà dính chặt lấy nhau.
"Anh không cố ý ngủ quên đâu," Gã khẽ mút lấy môi dưới của em, "Cũng rất nhớ bạn."
Tay Soonyoung vuốt ve cơ ngực của đối phương, rồi chuyển đến bắp tay, siết lấy nó trong khi vắt một chân sang để có thể ngồi lên người Wonwoo. Em dẫn cả hai vào một nụ hôn sâu, cảm nhận được bàn tay đang xoa lưng mình cũng đồng thời cũng cuốn áo em lên.
Soonyoung cảm thấy hơi đáng tiếc vì đã không cởi sạch đồ trước khi len lên giường và chợt cảm thấy bản thân cũng thật thất thố, em tách mình ra khỏi nụ hôn và giấu mặt vào cổ Wonwoo.
"Em đúng là đồ điên," Em thì thầm và cảm nhận được cơn chấn động từ lồng ngực Wonwoo khi gã bật cười, ngực của cả hai càng thêm áp sát vào nhau.
Gã hôn lên làn da trên cổ em, có vẻ không bị tụt hứng bởi câu nói vừa rồi khi em vẫn cảm nhận được nhiệt độ ấm nóng từ bàn tay gã qua lớp vải áo. "Ý bạn là sao?"
"Không chịu để cho bạn ngủ.. Em không đủ kiên nhẫn nên đã đánh thức bạn," Soonyoung nâng người lên bằng hai tay, "Và xong lại hối hận vì không lột đồ trước khi gọi bạn dậy."
Mắt Wonwoo mở lớn, "Ầu- ừm, bạn-" và Soonyoung ngay lập tức bắt được khoé môi đang cố gắng không nhếch lên của đối phương.
"Ôi chúa ơi, bạn cứ cười đi," Em đảo mắt và bật cười. "Vậy, bạn muốn không? Vào lần khác?"
Wonwoo với lấy cặp kính bên cạnh và vừa mỉm cười với em khi đeo kính vào, "Anh sẽ không mong đợi gì hơn."
Chúa ơi, Soonyoung thầm nghĩ, nhớ lại những gì Wonwoo đã nói qua điện thoại vào ngày hôm qua và cảm thấy đang tự bào chữa cho cái cách hành xử của mình khi ở gần gã.
Soonyoung túm lấy gấu áo của mình, kéo lên qua đầu và ngồi lại trên đùi Wonwoo sau khi đã vứt nó sang một bên. "Wonwoo," Em gọi, dõi theo khi gã chuyển tầm nhìn từ thằng em giữa hai chân, dịch lên áo nịt ngực của em, rồi mới tới mắt đối mắt. "Em cởi quần bạn được chứ?" em hơi nghiêng đầu để những lọn tóc trôi tuột xuống bả vai.
Wonwoo khẽ nuốt ực một cái để đánh thức dây thanh quản, một tiếng ừ trầm thấp vang lên.
Đối phương không để lỡ thêm một phút giây nào khi nhấc người lên một khoảng vừa đủ để cởi khoá quần cho gã. Ngón tay của Soonyoung không nấn ná lại một giây nhưng nhịp tim và cả nhịp thở của Wonwoo vẫn tăng nhanh. Em kéo hai sợi dây áo ngực xuống, tốc độ chậm rãi hơn hẳn khi cởi quần gã. Lưng ưỡn lên một độ cong xinh đẹp khi em vòng tay cởi móc áo phía sau và thả tự do cho nó rơi xuống giường.
"Wonu," Soonyoung gọi lần nữa và tầm mắt Wonwoo nhanh chóng đảo về lại khuôn mặt em. Giọng nói em chậm rãi và ngọt ngào hệt như si rô mật ong, "Em sẽ kéo cả quần sịp của bạn xuống, được chứ?" Và lần này, gã chỉ có thể im lặng gật đầu, dùng lưỡi liếm một vòng quanh môi. Soonyoung hiểu hành động này, không phải đối phương đang cố tỏ ra gợi dục mà chỉ là dấu hiệu của sự hồi hộp.
Em vẫn nhìn chằm chằm gã trong khi tay hạ dần xuống, ngón tay quét qua phần độn lên giữa háng. Em cảm thấy đầu choáng váng, em muốn nhìn thấy nó, muốn bao bọc tay mình quanh nó và còn muốn làm nhiều hơn thế nữa. Nhưng em nhanh chóng dịch tay lên, một cánh tay bám lên vai Wonwoo và tự hạ người xuống.
"Chào," Em khẽ thở một hơi dài, trước khi hôn gã và hạ hẳn hông xuống, váy em xoè ra và che phủ hoàn toàn khung cảnh bên dưới. Nhưng em vẫn có thể cảm nhận được sự cương cứng đang áp sát vào hoa huyệt mình qua lớp vải và thút thít, "Bạn có- bạn có cảm nhận được-"
"Có chứ," Wonwoo gầm khẽ gần như là ngay lập tức và nối tiếp sau đó là một tràng hổn hển, "Có chứ, bạn ấm quá Soonyoung, chết tiệt, anh-"
"Bạn vẫn ổn chứ?" Em hỏi trong khi bắt đầu lắc hông theo chuyển động hình tròn. Tay Wonwoo đáp lên hai bên hông em khiến em bật ra một tiếng nức nở, lời xin lỗi đã ở sẵn trên môi khi em cảm nhận được sự co giật bên dưới, phân thân gã đang áp sát môi lồn em.
"Mẹ kiếp, xin lỗi, anh-" Wonwoo cố giải thích nhưng em chỉ lắc đầu và kéo hắn vào một nụ hôn. Càng cảm nhận được hông của người phía trên đang hạ dần xuống, ngón tay gã càng bấu chặt vào làn da em. Quần lót em đã ướt sũng và Soonyoung tự hỏi không biết trong đấy có lẫn cả dịch nhờn của Wonwoo hay không nhưng em cảm nhận được sự ấm áp từ vật giữa hai chân gã. Đỉnh đầu của nó đang len vào giữa hai mép môi và em vẫn tiếp tục hạ mình xuống cho đến khi cảm nhận được toàn bộ chiều dài của nó, tạm cắt đứt nụ hôn bằng một tràng rên rỉ thành tiếng.
"Địt," Soonyoung chửi thề rồi mở mắt, trong khi Wonwoo vẫn đang nhắm chặt, hơi thở dồn dập và nặng nề. Chỉ một chút nữa thôi, em thầm nghĩ. "Wonu," Em đưa tay ôm lấy cằm gã, "Mở mồm," gã làm theo, mắt cũng mở lớn theo khi em nhổ vào miệng gã, dòng nước bọt trôi dọc xuống lưỡi.
Wonwoo nuốt ực nó với một tiếng rên rỉ, lớn hơn cả những gì Soonyoung nghe thấy qua điện thoại, hông gã đưa đẩy nhanh hơn. Tuyệt, còn hơn cả tuyệt vời nhưng vẫn chưa đủ. Soonyoung khao khát gã nhiều hơn thế.
Em ngồi thẳng người, vén váy lên tận bụng, để mặc những cú đẩy hông thúc vào mình điên dại, kéo theo cả hai bầu ngực không ngừng nhún nhảy. Cuối cùng cả hai cũng thấy được con cặc sưng đỏ của Wonwoo cọ sát với chiếc quần lót màu hồng ướt đẫm nước đang gần như trở nên trong suốt của em. Đáng lẽ em nên mặc cái gì mỏng hơn, có thể là màu trắng, sẽ càng kích thích gã hơn nữa. Nhưng em chẳng thể tập trung nghĩ tiếp lúc này, thay vào đó em nâng tay lên vân vê lấy một bên ngực và nhìn xuống gã.
"Xin bạn-" Nhưng Soonyoung còn chưa kịp nói xong.
"Anh đụ bạn được chứ?" Wonwoo đã ngắt lời trước và chớp chớp mắt, như thể não bộ vẫn chưa tải được những gì gã vừa thốt ra. "Anh- Soonyoung, ý anh là. Bạn muốn anh chứ-?"
"Có chứ," Em bật khóc, "Xin bạn đó, Wonwoo."
Chuỗi hành động tiếp theo xảy ra quá nhanh. Wonwoo cử động, đổi lại vị trí của cả hai, kéo tụt chân váy cùng chiếc quần lót nhỏ xinh xuống dưới mắt cá chân ngay khi lưng em vừa chạm vào ga trải giường, và tất cả những gì người còn lại có thể làm chỉ là liên tục lẩm bẩm lặp lại tuyệt, chúa ơi, chính nó.
Soonyoung dạng rộng hai chân ngay khi cảm nhận mảnh vải cuối cùng được kéo ra khỏi mắt cá chân và Wonwoo lại nhìn em liếm môi. Hành động này- hành động này khác xa với cái vẻ hồi hộp vừa nãy. Wonwoo không phải kiểu người nói nhiều nhưng lúc nào em cũng có thể hiểu được gã, rõ ràng và rành mạch.
Gã dịch mình quỳ giữa hai chân em, tay nắm lấy thân cặc và Soonyoung khá chắc tim em chuẩn bị nhảy ra khỏi lồng ngực trước hình ảnh này, em muốn chuyện này- muốn gã phát điên lên được. Tiếng rên rỉ đột ngột cắt ngang tràng lầm bẩm khi em cảm nhận được thân dưới của cả hai tiếp xúc mà không bị bất cứ thứ gì ngăn cách, chỉ có da thịt nóng bỏng đối da thịt nóng bỏng.
Và khoảnh khắc đó khiến Wonwoo chợt nhớ tới một thứ và mơ hồ thì thầm, "Bao cao su."
Còn Soonyoung thì sắp phát khóc tới nơi, "Thuốc, em đang dùng thuốc," Em nhanh chóng đáp và Wonwoo lập tức kéo đầu khấc lướt qua hột le nhắm thẳng vào cái lỗ bên dưới. Gã đẩy vào khiến Soonyoung thở dốc, "Bạn có thể chơi em thô bạo vào, Wonwoo."
Và gã bắn.
Gã xuất tinh khi chỉ vừa mới đưa được một phần hai con cặc vào bên trong Soonyoung, một vài hạt giống thậm chí còn bắn chệch ra vươn vãi bên ngoài mép lồn. Wonwoo nhắm chặt mắt, gầm lên một tiếng thật dài và trầm, cả cơ thể căng chặt.
"Đệch," Gã khàn giọng, bàn tay đỡ lấy đùi Soonyoung siết chặt, Và rồi gã mở mắt, nhìn lên em và lặp lại "Cái đệch," bằng một tông giọng hoàn toàn khác.
"Oh," Soonyoung mơ màng đáp.
Wonwoo lắp bắp, "Anh xin lỗi, anh không-" gã gần như hạ tầm mắt xuống nhìn vào nơi giao hợp giữa hai người những lại đổi hướng, tay còn lại đưa lên ôm mặt làm xiên vẹo cả gọng kính. "Anh xin lỗi Soonyoung à, chó chết," Âm thanh nghe đầy sự hổ thẹn và Soonyoung để ý mặt gã dần chuyển sang trắng bệch.
"Wonwoo," em cất tiếng nhưng trông gã vẫn đang bận dằn vặt và có vẻ chuẩn bị rút ra ngoài, nhưng không, đời nào Soonyoung cho phép chuyện đó xảy ra chứ. Em vươn tay túm lấy cánh tay gã và ghì xuống cho đến khi chúng chống lên ga trải giường, giữ nguyên tư thế bao bọc lấy em. Và rồi em đưa cả hai tay lên ôm mặt gã, "Bạn quyến rũ như vậy," em thều thào, "Bạn nghĩ em còn tâm trí để giận sao?"
"Không, nhưng anh... không kìm được," Lông mày Wonwoo nhíu chặt, "Và..."
"Và?" Soonyoung dịu dàng hỏi lại.
"Anh không muốn đối xử với bạn theo cái cách bạn không xứng đáng bị," Gã không có vẻ muốn bỏ cuộc nữa những vẫn khá tội lỗi. "Đó chính là lí do anh luôn tập trung vào khoái cảm cho bạn, anh không muốn lạc mất-" Gã tự cắt ngang với một tiếng gằn bực tức. Wonwoo còn rất nhiều điều muốn nói nhưng lại không biết nên diễn tả như nào.
"Lạc mất trí? Hay," Dù nghe vẻ hơi ngớ ngẩn những Soonyoung vẫn hỏi thành lời, "lạc lối trong em?"
Và sắc đỏ dần quay trở lại mặt Wonwoo. "Cả hai, anh nghĩ vậy. Anh muốn chăm sóc bạn thật tốt," gã nói một cách chân thành.
Soonyoung ngân khẽ, "Em hiểu rồi. Nhưng suy nghĩ của bạn không công bằng cho cả hai đứa chút nào. Bạn luôn nâng niu em còn em lại khao khát đánh mất bản thân vì bạn," Soonyoung vòng tay qua vai Wonwoo, người giờ đây đã đổi thành chống khuỷ tay lên giường thay vì hai bàn tay. Hai người tựa sát với nhau nhưng cảm giác còn lớp vải vướng víu trên người Wonwoo vẫn khiến Soonyoung bất mãn, em kiềm lại tiếng làu bàu và quyết định hôn gã trước. Em áp môi mình lên đôi môi mỏng của đối phương và chậm chạp liếm vòng quanh đường viền môi. "Em cũng muốn được làm bạn sướng mà. Nếu bạn không muốn chịch em chúng ta có thể dừng lại, nhưng bạn có thể yêu cầu em mọi chuyện, hoặc làm bất cứ thứ gì với em nếu bạn muốn. Em cũng khao khát bạn mà, Wonwoo."
Và Wonwoo đã là người chủ động lần này, đẩy nụ hôn sâu hơn và mạnh bạo hơn, Soonyoung ngay lập tức mở miệng chào đón gã, lưỡi họ cuốn lấy nhau và nó gợi lại cái cảm giác thèm muốn vẫn chưa được thoả mãn trong cơ thể em.
"Bạn có thể khoả thân hoàn toàn không?"
"Anh địt bạn nhé?"
Cả hai hỏi cùng lúc và cùng bật cười.
"Được chứ, xin bạn," Soonyoung khúc khích và khẽ đẩy Wonwoo ra, "Bạn làm ơn ngưng mấy câu hỏi này lại đi, lạy chúa, tất nhiên là được."
Em ngửa đầu lên nhìn chăm chú khi Wonwoo kéo cái áo phông qua đầu, và mỉm cười khi nghe gã nói "Anh sẽ hầu hạ bạn chu đáo." Em muốn phát cáu với gã, càu nhàu rằng lúc nào gã chẳng vậy nhưng hơi thở đã đông cứng lại. Em đã từng thấy Wonwoo cởi trần nhiều lần trước đây nhưng lần này, Wonwoo vẫn đang quỳ giữa hai chân em, nhìn xuống em và mỉm cười, lại mang một cảm xúc hoàn toàn khác. Soonyoung nuốt nước miếng và xốc lại tinh thần.
Và Wonwoo nhìn xuống, Soonyoung biết gã nhìn vào đâu, em cảm nhận được, nơi tinh dịch gã đang nhỏ giọt xuống. Đáng lẽ em nên cảm thấy khó chịu, đặc biệt là sau khoảng tạm dừng vừa rồi nhưng thay vào đó cơn hứng tình vẫn đang thôi thúc em, khiến em cảm thấy rộn rạo ở khắp mọi nơi. Ngón cái của Wonwoo như hữu ý vô tình cọ qua lại vùng da gần môi âm đạo, gã nhẹ nhàng tách hai cánh môi để chiêm ngưỡng cảnh ẩn bên trong. Cảm nhận được tầm mắt Wonwoo nhìn thẳng vào trong hoa huyệt mình khiến Soonyoung rạo rực.
"Quần, quần bạn nữa," Giọng em đã hơi vẻ tuyệt vọng và Wonwoo ngay lập tức tuân lệnh, cởi tuột cả quần jean và quần lót trong khi tầm mắt vẫn không rời khỏi em.
Wonwoo cúi thấp người xuống và tiếng rên rỉ lần nữa cắt ngang lời phàn nàn của em khi cảm nhận được một đầu lưỡi liếm lướt qua âm đạo. Gã dẹt lưỡi liếm qua miệng lỗ sau đó đảo vài vòng quanh hột le khiến đầu Soonyoung cũng chuếnh choáng theo, nhưng Wonwoo không nán lại ở đó lâu. Gã tiếp tục dịch lên trên và dải những nụ hôn dọc bụng em, cắn nhẹ vào vùng da quanh rốn.
"Wonu," Soonyoung mè nheo uốn cong người lên, cảm giác đê mê nó mang lại không khác gì khi Wonwoo ngậm lấy âm đế em là bao. Tay em túm lấy tóc gã khi cuối cùng gã cũng đặt môi đến núm vú, chưa từng rời lưỡi hay môi khỏi em suốt cả hành trình. Gã liếm phần mềm mại nhất trên làn da Soonyoung và chân tóc em dựng đứng trước cảm giác như thể gã đang khắc hoạ em bằng nước bọt của mình. Soonyoung ngửa đầu ra sau khi Wonwoo ngậm lấy một bên núm vú. "Làm ơn," em van nài, gần như là tiếng gió thoảng qua.
"Anh biết," Wonwoo nâng hông em lên bằng một tay và giữ cho đùi em quấn quanh eo mình. Gã hôn xuôi theo xương quai xanh và cắn lên cổ em, "Anh biết bạn cần gì Soonyoung à," rồi nhắm đỉnh dương vật ngay lối vào của em. Wonwoo nghiền môi mình lên môi Soonyoung khi lần nữa cảm nhận được độ ấm của em bao bọc gã. Những tiếng nức nở của Soonyoung đều bị Wonwoo nuốt xuống khi lưỡi gã quấn lấy lưỡi em. Gã vẫn tiếp tục đẩy phân thân vào càng sâu hơn và em chào đón gã với sự háo hức chờ mong.
Mắt Wonwoo nhắm chặt nhưng gã vẫn có thể cảm nhận được vách thịt trong em nóng bỏng và ẩm ướt như nào khi bao bọc lấy gã. Toàn bộ chiều dài của Wonwoo đã tiến vào bên trong và gã không kìm nổi gầm nhẹ khi môi lưỡi của hai người tách nhau ra.
"Oh," Soonyoung thở ra, tay vẫn siết chặt lấy tóc và vai đối phương trước khi trượt một bàn tay xuống bụng mình, "Oh."
"Mẹ kiếp," Wonwoo hơi lùi ra, rồi lại thúc vào khiến Soonyoung bật ra một tiếng thở gấp đáng yêu. Gã mất một lúc để thẳng lưng và giữ chặt hông em bằng hai tay.
Soonyoung đang nằm dưới thân gã, đầu tóc rối bời và trán lấm tấm vài giọt mồ hôi. Miệng em hơi hé mở để thở dốc, cái lưỡi đỏ liếm vòng quanh môi. Núm vú em dựng đứng và Wonwoo có thể thấy mặt và cổ em đỏ bừng. Tầm mắt Wonwoo dời xuống vòng eo, nơi những ngón tay của gã đang bấu chặt lấy hông đối phương. Gã vô thức lẩm bẩm khi tầm mắt rơi xuống hai cánh môi âm hộ đang căng hết cỡ để ngậm lấy dương vật gã.
"Xinh đẹp," Tiếng nhóp nhép mỗi khi con cặc gã rút ra đâm vào khiến Wonwoo rên rỉ, "Từng tấc trên cơ thể em đều đẹp mê li, Soonyoung à."
Wonwoo đẩy nhanh nhịp độ và quay mặt đi khi để ý tinh dịch từ lần bắn trước vẫn còn vương ở nơi giao nhau giữa hai người họ, và thậm chí còn đang chảy dọc xuống đáy chậu. Tầm mắt gã nhìn sang bàn tay Soonyoung vẫn đang đặt trên bụng.
"Thề- có Chúa, bạn bự quá đi thôi," Soonyoung nói, bị choáng ngợp.
Wonwoo làm lỡ mất nhịp khi cố gắng không bật cười, "Bạn không cần- Bạn không phải nói những lời như vậy đâu Soonyoungie."
"Wonu," Soonyoung nhìn gã bằng đôi mắt tròn mọng nước. Em túm tay gã và đặt lên một vị trí trên bụng, "Bạn đâm thẳng đến chỗ này, bằng con cặc khủng của mình. Ôi oppa, em không nói khoác đâu."
Cả thế giới như biến mất ngay khoảnh khắc. Kể cả nỗi bất an, sự khi ngờ, hay bản năng phải kiềm chế của Wonwoo. Gã đỡ lấy đầu gối em và áp sát nó xuống bụng khi địt vào.
Thật sâu bên trong.
Cơ thể mềm dẻo của Soonyoung dễ dàng gập cong lại nhưng em vẫn không nhịn được nhắm chặt mắt mà rên rỉ một tràng. Wonwoo tiếp tục rút ra và thúc mạnh vào cho đến khi hai hòn bi đập vào má mông của em.
Oppa.
Gã đang địt Soonyoung. Gã đang đụ Hoshi, Hoshi tuyệt trần, Hoshi xinh đẹp. Chân em đang vắt lên cổ gã trong khi những ngón tay túm chặt lấy gối và ga trải giường. Wonwoo đang dập Soonyoung tới bến và cảm giác được cái lồn của em bao bọc là điều sung sướng nhất trên cõi đời này. Những ảo tưởng của gã với em chưa bao giờ chân thật đến mức này, chưa bao giờ gần gũi với em đến mức độ này.
"Anh đã luôn nhung nhớ về em," Wonwoo đỡ chân em xuống rồi vòng tay ôm lấy eo Soonyoung. "Anh đã từng nói- anh chưa từng được chiêm ngưỡng vẻ đẹp nào kiều diễm hơn em, Soonyoung."
Soonyoung cuối cùng cũng mở mắt nhìn gã, khuôn mặt đỏ bừng và thấm đẫm mồ hôi, "Còn anh thì quá quyến rũ Wonu. Ah, oppa làm em sướng phát điên."
"Điều tuyệt vời hơn còn ở phía sau, công chúa," Wonwoo đưa một tay xuống, ấn ngón cái vào ngay nơi họ giao hợp rồi bôi dịch nhờn được tiết ra lên âm đế. "Anh sẽ trao em mọi thứ em hằng mong muốn."
Âm thanh rên rỉ của Soonyoung càng vang hơn, hàng lông mày chau lại. Hai chân em run rẩy và vách thịt càng thêm siết chặt Wonwoo, "Em cũng vậy, Wonu à. Em cũng muốn trao anh mọi thứ."
Wonwoo cúi người xuống nhấn chìm em bằng một nụ hôn, trong khi em vẫn không kịp phản ứng gì ngoài việc há hốc mồm. "Anh xuất tinh lên ngực em được chứ?", Gã ngỏ ý, giọng khàn thêm vì suy nghĩ của bản thân, thân dưới vẫn tiếp tục điên cuồng đưa đẩy.
"Được chứ," Em trả lời ngay lập tức nhưng sau đó lại nức nở, "Không! Để sau đi- làm ơn hãy bắn vào bên trong em, oppa, như vừa nãy vậy, xin anh."
Wonwoo ma sát hột le của em bằng ngón cái, "Rất sẵn lòng, anh thậm chí còn có thể làm tốt hơn nữa. Em muốn anh bắn vào tận cùng bên trong chứ?" gã hôn vùng da quanh tai em, "Muốn anh lấp đầy em không?" cả cơ thể Soonyoung run rẩy thay câu trả lời. "Đúng vậy đó, công chúa, anh luôn biết em muốn gì, bởi đó cũng chính là điều anh khao khát."
Soonyoung tin chắc rằng mình đã hoàn toàn đánh mất lí trí rồi. Giọng nói của Wonwoo, mùi hương của gã, và cả dương vật gã khuấy đảo tâm trí em phát điên. "emsắprồi Wonu," em ghì chặt lấy cánh tay gã, móng tay đâm sâu vào da đối phương một cách không khống chế.
"Địt," Wonwoo nhắm mắt và gầm gừ, "Em tuyệt vời hơn cả giấc mộng. Anh đã khao khát em từ quá lâu Soonyoung." Gã hạ hẳn chân em xuống và chôn sâu con cặc vào trong em trong khi cúi người xuống. Wonwoo nhìn thẳng vào đôi mắt em và thì thầm ngay trên bờ môi, "Giờ em hoàn toàn thuộc về anh, phải không?"
"Đúng, đúng vậy," Soonyoung vẫn không thể ngừng nức nở, vẫn tiếp tục lặp đi lặp lại lời khẳng định kể cả khi hôn gã. Wonwoo lại di chuyển tay ôm lấy sau đầu gối đối phương, dựa và ấn sát vào người em. Tay em quấn quanh bờ vai của gã, cả hai cơ thể đang áp sát vào nhau. "Làm ơn oppa, em sắp ra rồi."
Chân Wonwoo nóng bừng vì cọ sát nhưng não bộ gã hiện không thể tiếp nhận bất cứ thông tin nào ngoài Soonyoung. Gã rút ra gần hết rồi lại mạnh bạo đâm lút cán, Soonyoung không ngừng bật ra từng tiếng nỉ non cho đến khi âm vực vủa em đột ngột cao chót vót và cả cơ thể co giật vì khoái cảm. Wonwoo tạm dừng một vài giây để chiêm ngưỡng biểu cảm đê mê của em cho tới khi lỗ lồn mất kiên nhẫn lại mút lấy dương vật gã. Gã chôn mặt vào hõm cổ em, đâm chọc thêm vài lần nữa rồi rên to khi hạt giống của gã được bắn vào sâu nhất có thể bên trong.
"Wonwoo," Soonyoung thở ra, hoa huyệt em vẫn đang ngậm lấy phân thân gã.
Wonwoo thử áp hông về phía trước dù giữa hai người đã gần như không còn khoảng cách. "Được rồi... em đã hoàn toàn là của anh." Gã rải những nụ hôn vụn vặt dọc một bên cổ em.
"Anh thật- mẹ kiếp, em không thể tập trung suy nghĩ được ngay," Soonyoung vừa nói vừa đưa tay vuốt vuốt phần đuôi tóc của Wonwoo sau gáy.
Wonwoo khẽ ngâm nga, "Anh yêu em," phả hơi thở voà làn da ở cổ em.
Và Soonyoung đáp lại ngay lập tức, "Em cũng yêu anh."
"Anh tưởng não ai đó đang đình công rồi?" Gã hỏi, giọng nói pha lẫn một chút ngac nhiên. Tay lần theo bụng dưới lên lấy ôm hõm eo.
"Em không cần động não bởi nó là sự thật hiển nhiên... oppa."
Wonwoo cũng xém bật cười theo. Gã mệt muốn chết. "Anh không lớn tuổi hơn bạn đâu Soonyoung."
"Em biết, em chỉ muốn thử coi nó có tác dụng với bạn đúng như em nghĩ không thôi," Làn da Soonyoung ửng hồng và mướt mồ hôi khiến chúng trông như đang phát sáng.
Wonwoo cuối cùng cũng chống người lên, quỳ gối và từ từ rút ra. "Vậy bạn hài lòng chứ?" Gã hỏi trong khi quan sát cảnh tượng giữa hai chân Soonyoung.
Soonyoung ngân nga, "Còn hơn cả hài lòng."
Gã lúc này mới nhìn vào mắt em, "Để anh lấy cho bạn cái khăn và đưa bạn đi tắm nếu bạn muốn," nhưng Soonyoung đã níu tay gã lại ngay khi vừa đứng dậy khỏi giường.
"Wonwoo... Lát nữa noona có thể thổi kèn cho em chứ?"
Wonwoo không ngã nhào xuống giường lần nữa, hay nói chính xác hơn gã không thể cử động. Hoàn toàn bị đông cứng tại chỗ.
"Chúa ơi, đáng lẽ em nên thử nó sớm hơn," Soonyoung cười, đôi mắt em lấp lánh niềm vui. Em cẩn thận ngồi dậy cho đến khi có thể kéo Wonwoo chuyển động, "Thôi nào, khởi động lại não bạn được chưa, mình tắm cùng nhau nhé."
"Anh- xin lỗi, bạn-" Khuôn mặt Wonwoo đỏ bừng và gã mém sặc nước bọt khi đưa bàn tay rảnh rang còn lại lên che mặt, "Bạn nói đúng. Bạn điên thật."
Và tiếng cười của Soonyoung ngân vang suốt quãng đường hai người vào phòng tắm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co