Truyen3h.Co

[Trans/kariselle] HEATWAVE.

fin

audiz4ever

máy điều hòa trong ký túc xá bị hỏng. và jimin đang trở nên hấp hối.

tất nhiên là không phải theo nghĩa đen.

nhưng cảm giác thì đúng là như vậy. nàng rên rỉ ầm ỉ khắp căn nhà, phủ mình lên ghế dài, áo ba lỗ dính chặt vào da một cách khó chịu.

"đây đúng là là địa ngục mà."

ở bên kia phòng, aeri hầu như chẳng thèm liếc nhìn jimin lấy một cái, nhấp một ngụm cà phê đá tan một nửa như thể cô hoàn toàn không hề bị cái nóng ảnh hưởng. và điều đó lại làm jimin bực mình.

"tại sao cậu không thấy đau khổ vậy hả?" jimin hỏi, gạt những sợi tóc ướt ra khỏi mặt.

aeri nhướn mày. "chắc tại mình không phải là em bé chăng?"

jimin trừng mắt nhìn aeri trông khi cô thì đang cười khẩy, khiến nàng càng bực mình hơn.

"ít nhất thì cậu cũng có thể giả vờ đau khổ cùng với mình chứ," jimin lẩm bẩm, áp mu bàn tay vào trán như thể nàng đang trong một vở kịch khổ sở.

aeri nhâm nhi đặt đồ uống xuống. "tại sao mình phải làm thế, trông khi phản ứng của một mình cậu đã đủ kịch tính rồi?"

"cậu là đồ tệ nhất luôn á."

"còn cậu thì yêu mình."

jimin gần như lặng người.

câu nói này chỉ có ý nói đùa. aeri nói ra một cách dễ dàng, như thể là cô đã nói hàng nghìn lần trước đây, như thể nó chẳng có ý nghĩa gì cả.

nhưng có điều gì đó trong cách cô nói - về cách giọng nói của cô nán lại quá lâu, về cách ánh mắt cô lướt qua khuôn mặt của jimin.

điều này khiến lòng jimin quặn lại. cảm giác nóng ran ở gốc sống lưng nàng, và điều đó không liên quan gì đến chiếc điều hòa bị hỏng.

aeri theo dõi chặt chẽ phản ứng của jimin, và đột nhiên cô cảm thấy như mình đang chơi một trò chơi mà chính cô còn chẳng biết luật chơi.

điều tệ nhất là gì? cô không muốn chiến thắng.

"đến đây," aeri đột nhiên nói, giọng có chút nhẹ nhàng hơn.

jimin chớp mắt. "cái gì?"

aeri vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh mình trên ghế sofa. "cậu đang đổ mồ hôi kìa, để mình làm mát cho cậu."

jimin có chút bất an do dự, nàng không nên làm vậy. nàng biết mình không nên làm theo tí nào.

nhưng aeri đang nhìn nàng, và nàng thì quá nóng, quá mệt, quá yếu đuối để chống lại nó.

thế là jimin di chuyển, ngồi xuống bên cạnh aeri, hơi gần so với mức nàng nên làm.

aeri không nói gì cả. cô chỉ xoay người, đưa tay ấn những ngón tay lạnh ngắt của mình vào gáy jimin.

cái chạm ấy khiến jimin nổi hết da gà, nàng xấu hổ muốn chết.

aeri cười thầm trong miệng, nghiêng người về phía trước. "cậu nhạy cảm quá nè?"

jimin trừng mắt nhìn cô, ngón tay của aeri lạnh ngắt, lạnh một cách vô lý, đúng là không công bằng tí nào.

còn jimin thì sao? jimin thì đang nóng nực cực khổ muốn chết chứ sao.

nàng gần như không kìm được cơn rùng mình khi đầu ngón tay của aeri cứ liên tục lướt nhẹ qua gáy nàng, từ từ, trêu chọc rồi rớt xuống vai nàng.

aeri cười toe toét, rõ ràng là cô rất thích thú với điều này. "ôi trời. cậu thật sự đang đau khổ lắm hả?"

jimin rên rỉ phía trước "nếu cậu không ở đây để giúp mình thì hãy im lặng đi."

"mình đang giúp cậu nè." aeri nói, giọng cô nhỏ giọt với vẻ ngây thơ giả tạo. khi mà cô ấn ngón tay vào xương quai xanh của jimin và lần này thực sự khiến nàng giật mình.

"này!" jimin đánh vào tay aeri, mặt nóng bừng bừng (thật bất công, vì cô ấy đang phải chịu đựng cái nóng). "sao tay cậu lạnh thế?"

aeri nhún vai. "chắc tại nó lạnh á." (tào lao)

"kinh khủng thật ấy. đúng ra cậu nên chịu đau khổ vì điều đó thay cho mình."

cô chỉ cười khẩy, những ngón tay vẫn nhẹ nhàng chạm vào làn da của jimin. "có muốn mình tiếp tục hay không đây?"

jimin ghét điều đó. nhưng chết tiệt, sự tương phản giữa cái chạm lạnh như băng và cái nóng không thể chịu nổi thật sự rất tuyệt vời.

"...được thôi, cậu tiếp tục đi" nàng lẩm bẩm, nhìn đi hướng khác. "chỉ cần cậu đừng kỳ quặc về chuyện đó."

aeri bất ngờ trước câu nói của jimin, cô đặt một tay lên ngực mình. "mình á? kỳ quặc? jimin, mình sẽ không bao giờ-"

"thôi cậu im lặng dùm đi."

aeri cười toe toét và dịch lại gần hơn, rất gần.

jimin gần như đóng băng khi bàn tay aeri bất chợt trượt từ vai xuống cánh tay nàng, rồi xuống cổ tay, những ngón tay cô lướt nhẹ trên làn da nhạy cảm của nàng như thể cô biết chính xác mình đang làm gì.

"cậu thư giãn đi."

và tất nhiên là jimin không thể nào thư giãn nổi. đặc biệt là khi aeri cúi xuống, hơi thở ấm áp phả vào tai jimin khi cô lầm bầm, "cậu có muốn mình chạm vào chỗ khác không?"

jimin gần như bị nghẹn. nàng thật sự bị nghẹn.

"AERI!!" nàng xoay người đẩy aeri ra, mặt nóng bừng. "có chuyện quái gì với cậu vậy?!"

aeri ngửa đầu ra sau cười ngất cả lên.

"này!" jimin cau mày, đánh vào tay cô. "mình biết là cậu đang kỳ quặc về chuyện đó!"

cô lau nước mắt vì cười quá nhiều. "trời ơi, thôi nào, trông cậu buồn cười thật đấy."

"điều đó không buồn cười chút nào đâu!"

"buồn cười mà."

jimin ngượng hết cả lên, vùi mặt vào tay của mình. "mình ghét cậu."

aeri lại cúi xuống, giọng nói có chút tự mãn. "cậu yêu mình mà."

jimin vội lấy một cái gối trên ghế và ném nó vào aeri.

nàng đã chịu đựng đủ rồi. nàng nóng nực, đổ mồ hôi, và bây giờ - nhờ một người nào đó - nàng còn xấu hổ nữa.

ngược lại, aeri thì sao? cô hoàn toàn không bận tâm. aeri vẫn đang nằm dài trên ghế, nhấp từng ngụm cà phê đá ngu ngốc với nụ cười tự mãn ngu ngốc, trong khi jimin thì đang cảm thấy đau khổ hơn khi nãy nữa.

không thể nào chấp nhận được.

jimin liếc nhìn aeri với đôi mắt hình viên đạn. "mình thấy cậu thích thú với chuyện này quá rồi đấy."

aeri cười toe toét. "thích thú điều gì cơ?"

jimin cau mày. "đây nè, nỗi đau của mình nè."

aeri suy nghĩ một hồi. "ý của mình là, mình không nói là mình thích nó đâu, nhưng mà-" cô dừng lại, cong môi lên. "mà thật ra là không. mình thích nó lắm!"

"và mình thì biết điều đó."

jimin lấy thêm một cái gối nữa và ném về phía aeri.

và tất nhiên aeri dễ dàng né được. "này! đây là cách cậu đối xử với người đang cố gắng giúp cậu hả?"

"cố gắng giúp?!" jimin lặp lại lời cô vừa nói, nàng không thể tin được. "cậu chẳng làm gì ngoài việc bắt nạt mình!"

"ủa ê? mình thực sự đang cung cấp cho cậu dịch vụ làm mát miễn phí đó nha."

"đó không phải là làm mát, đó chỉ là cái cớ để cậu làm phiền mình thôi!"

aeri thở dài giả vờ như cô vừa bị xúc phạm. "phiền cậu ư?! haiz... sau tất cả những gì mình đã làm cho cậu sao?"

"cậu đã làm gì cho mình vậy?"

aeri nhún vai. "mình để cậu tồn tại sờ sờ trước mặt mình nè." (tào lao x2)

jimin ném thêm một chiếc gối nữa vào aeri. và lần này thì trúng đích, bay thẳng vào mặt.

aeri hét lên một tiếng "ui da!" thật lớn trước khi cô ngã phịch xuống ghế, rên rỉ như thể cô vừa trúng đạn và bị thương nặng. (diễn viên hollywood)

"đồ phản bội," cô lẩm bẩm mốt cách yếu ớt. "mình chưa bao giờ thấy điều này xảy ra trước đây luôn đó."

"tốt," jimin vừa nói vừa khoanh tay. "chấp nhận thua đi."

aeri nhìn nàng từ dưới gối, ánh mắt có gì đó xấu xa ánh lên. "nè cậu biết điều này có nghĩa là chiến tranh, phải không?"

jimin nheo mắt lại. "cái gì-"

trước khi kịp phản ứng, aeri đã lao tới. cô nắm lấy cổ tay jimin và kéo nàng xuống ghế sofa thật nhanh, lật nàng lại cho đến khi jimin bị đè chặt bên dưới thân cô.

"này-!"

muộn mất rồi. aeri đã cười toe toét với nàng, cộng thêm cái vẻ mặt đầy đắc thắng.

"chiếu tướng rồi nha," cô trêu chọc nàng, hai tay chống vào hai bên đầu jimin. "cậu vẫn còn nóng chứ hả?"

não của jimin lúc này như bị chập mạch.

không phải là vì nóng. mà là vì cách aeri nhìn nàng.

gần.quá gần.gần quá.quá gần rồi.

jimin nuốt nước bọt, cố gắng trừng mắt nhìn. "đi.ra.mau."

aeri nghiêng đầu giả vờ ngây thơ như con nít. "thế cậu sẽ làm gì để mình đi."

ơi trời. jimin trừng con mắt còn dữ dội hơn ban nãy nữa. "mình sẽ cắn cậu."

aeri cười lớn như thể cô xem thường lời nàng vừa nói. "cậu có muốn thử không?"

không cần suy nghĩ gì cả. nàng chỉ làm thôi.

jimin cúi xuống và cắn vào vai aeri, đủ đau để nhấn mạnh cho cô biết.

aeri hét lên. "này!"

jimin đẩy cô ra và chạy vụt đi, nàng đã giành chiến thắng. "ĐÓ LÀ NHỮNG GÌ CẬU ĐÁNG NHẬN ĐƯỢC!"

aeri ôm chặt vai, cô không tin vào mắt mình. "cậu vừa CẮN mình đó hả?!"

"thì cậu đã kêu mình muốn thử không mà!"

"mình không nghĩ cậu thực sự sẽ làm vậy luôn đó!"

jimin nhún vai mỉm cười. "vậy là cậu đánh giá thấp mình mất rồi."

aeri rên rỉ trong đau đớn, ngã phịch xuống ghế. "huhu không thể tin là mình lại yêu một con yêu tinh hoang dã."

jimin ngưng thở.

...

...

"CÁI GÌ?!"

...

im lặng.

..

sau đó-

aeri đóng băng.

jimin đơ người nhìn chằm chằm aeri một cách ngơ ngác khó tin vào những gì nàng vừa nghe. và giờ thì nhiệt độ trong phòng đột nhiên không còn liên quan gì đến chiếc điều hòa bị hỏng nữa.

end.

------------------------

mình siêu thích mấy cái fic ngắn mà nó soft nó dth như này luôn ấy 😭 i hệt tính cách của 2 bạn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co