Truyen3h.Co

[Trans] Left without a sound

Lời mở đầu

Tyn_210

Căn nhà chưa bao giờ rộn ràng.

Chính cái sự tĩnh lặng ấy mới khiến người ta thấy ngột ngạt đến nghẹt thở.

William là người nhận ra sự bất thường đầu tiên, ngay tại căn bếp. Tách trà nằm trơ trọi trên mặt bàn, chưa ai động tới, nước trà đã lạnh ngắt từ đời nào. Est chưa bao giờ uống trà kiểu đó. Em luôn đợi—hai bàn tay ấp trọn lấy tách sứ, ánh mắt mông quang chìm vào khoảng không, như thể muốn đón nhận sự ấm áp thì phải biết nhẫn nại. William đứng chôn chân ở đó lâu hơn mức cần thiết, trố mắt nhìn chiếc tách như thể nó sắp cất lời.

Nhưng nó im lìm.
Căn phòng ngủ cho cảm giác thật kỳ lạ. Không hẳn là trống trải—mà là quá đỗi ngăn nắp. Chiếc giường phẳng re, ga giường được vuốt phẳng phiêu bởi một bàn tay vô cùng tỉ mỉ. Không có sự vội vã. Chẳng có chút giận dữ. Tất cả đều là sự chủ định. Bàn tay William lơ lửng trên mặt vải, rồi chầm chậm co lại, như thể chỉ cần chạm vào thôi cũng sẽ vô tình xóa sạch những gì đã trót xảy ra.
Màn hình điện thoại trống rỗng.
Không một tin nhắn.
Không một cuộc gọi nào bị bỏ lỡ.
William tự huyễn hoặc bản thân rằng Est chỉ ra ngoài sớm thôi. Anh tự bảo mình rằng cảm giác hẫng hẫng này cũng là chuyện thường tình, rằng hôn nhân sống với nhau lâu ngày thì rồi cũng đến lúc lắng xuống trong êm đềm. Anh tự thêu dệt nên đủ điều để trấn an bản thân.
Thế nhưng tủ quần áo lại phủ nhận tất cả.
Đồ đạc của Est đã không còn—không phải tất cả, nhưng đủ để nhận ra sự trống trải. Mùi hương dịu nhẹ, phảng phất mà William vốn đã quen thuộc giờ chỉ còn vương lại chút ít rồi tan biến. Cảm giác ấy giống như bước vào một căn phòng sau khi cửa sổ đã trót mở toang quá lâu.
Ngày mới vẫn cứ trôi qua mà chẳng thèm xin phép. Những cuộc họp vẫn diễn ra. Những cuộc gọi vẫn được nhấc máy. Những nụ cười xã giao vẫn được khoác lên mặt. Chiều tối, William trở về nhà, chùm chìa khóa nặng trịch trong tay, trong lòng vẫn mòn mỏi hy vọng—dù chẳng có lấy một lý do—rằng Est đang chờ ở nhà.
Nhưng em không có ở đó.
Bữa tối không người chuẩn bị. Đèn trong nhà vẫn tối om. Căn nhà lặng lẽ đợi chờ.
Chỉ đến lúc ấy, khi đứng giữa sự tĩnh lặng do chính tay mình góp phần tạo ra, sự thật mới chầm chậm tìm đến anh—không đường đột, chẳng kịch tính, mà lặng lẽ như cái cách sự thật vẫn thường xuất hiện.
Từng chút một.
Và không thể chối bỏ.
Est rời đi không phải vì giận dỗi.
Em không đòi hỏi một lời giải thích.
Em cũng chẳng tha thiết cầu xin mình được chọn.
Em chỉ đơn giản là không còn muốn ở lại nữa.
William chìm nghỉm vào sự tĩnh lặng, hơi thở đứt quãng, lồng ngực thắt lại bởi một cảm giác nghẹn ngào chưa thể gọi tên. Sự hối hận rồi sẽ đến. Cảm giác dằn dặt cũng sẽ theo sau. Nhưng ngay lúc này—đây là lúc anh phải bừng tỉnh.
Có những lời chia tay diễn ra thật ồn ào.
Có những sự ra đi đầy dằn xé.
Lời chia tay của Est lại chẳng giống cả hai.

Em rời đi đúng như cái cách em đã sống trong căn nhà này—
tỉ mỉ,
lặng lẽ,
và hoàn toàn không một tiếng động.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co