Truyen3h.Co

[TRANS]-[OnElk] Thợ Săn

oneshot

lolshipperonlysexxxx


 Triệu Gia Hào và Lạc Văn Tuấn đều nói rằng bản thân có cảm giác như đang bị ai đó theo dõi.

Sáng hôm đó, phòng huấn luyện chỉ còn lại có hai người bọn họ, Lạc Văn Tuấn tay bấm phím chậm lại, màn hình rất nhanh biến thành màu xám.

"Tại sao anh lại thấy như vậy?" Trong thời gian chờ hồi sinh, Lạc Văn Tuấn chỉ đơn giản là bỏ tay khỏi chuột và bàn phím, tựa đầu ra sau,rồi quay qua nhìn Triệu Gia Hào ở bên.

Đối phương trông rõ là đau khổ, hai mắt cùng lông mày rủ xuống, co ro ở trên ghế chơi game, đôi chân trắng nõn tựa vào thành ghế.

Triệu Gia Hào thực sự rất gầy và trắng, còn thường nhìn người khác bằng đôi mắt long lanh của trẻ con, thực sự giống như một chú cún con.

"Anh chỉ là cảm giác nó thế." Triệu Gia Hào đưa tay lên lắc lư mặt dây chuyền nhỏ trên cổ tay, "Cảm giác như có ai đó cứ nhìn chằm chằm anh, nhưng lại không tìm thấy được gì cả.."

Lạc Văn Tuấn lao vào cuộc giao tranh ở đường giữa, nhưng khóe mắt vẫn có thể thấy triệu Gia Hào đang không ngừng nhìn chằm chằm vào mình.

"Chẳng lẽ là có người ở bên ngoài chụp trộm anh? Mấy tên đó gọi là gì nhỉ? Thợ săn ảnh à?"

Triệu Gia Hào cười nói.

"Làm sao có thể! Anh còn không phải đại minh tinh nổi tiếng, ngươi chụp trộm làm gì?" anh dừng một chút, "Mấu chốt là, anh vẫn thấy bị theo dõi ngay cả khi đóng rèm lại rồi."

Cậu nhún vai, "Gần đây em cũng thấy chút kỳ lạ,em cũng bị mất một chiếc áo sơ mi, nhưng có lẽ nó bị thất lạc ở đâu đó, dù sao em cũng không mặc nó thường xuyên."

"Ừm...có lẽ một ngày nào đó em sẽ tìm được nó."

"Sao anh không nhờ mọi người giúp xem, ý em là quản lí ấy, xem có dùng thiết bị gì dò ra được không?"

Triệu Gia Hào không nói gì cho đến khi Lạc Văn Tuấn đẩy trụ địch thắng.

"Em đi xem qua trước một chút với anh được không?"

Lạc Văn Tuấn cầm lấy điện thoại của mình và đi theo Triệu Gia Hào lên lầu.

Trên thực tế, Lạc Văn Tuấn đã định từ chối, cậu sợ rằng thực sự Triệu Gia Hào đã phát hiện ra điều gì đó. Nhưng cậu cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội này để công khai vào phòng của Triệu Gia Hào, mặc dù họ đã là đồng đội của nhau.

Vừa mở cửa, Lạc Văn Tuấn đã ngửi thấy một mùi hương quen thuộc và yêu thích, mùi thơm dịu nhẹ và nhàn nhạt chỉ có ở Triệu Gia Hào. Lạc Văn Tuấn véo lòng bàn tay hết sức có thể, để không thể hiện ra bất kỳ biểu cảm nào.

Nhưng cậu không kìm nén được phản ứng sinh học của chính mình. May mắn thay, chiếc quần pyjama cậu mặc hôm nay rất rộng.

Phòng anh thật sự rất ngăn nắp, giường được kê ngay ngắn, đầu giường còn có một con gấu nhồi bông dễ thương.

Chỉ có Lạc Văn Tuấn mới biết con gấu bông đó có một cái máy ảnh nhỏ lỗ kim trong mắt của nó.

Con gấu bông là do Lạc Văn Tuấn tặng cho Triệu Gia Hào,nói dối là một món quà từ người hâm mộ, Triệu Gia Hào cũng vui vẻ nhận và đặt nó ở đầu giường,khi ngủ thì lại đem nó ra ôm lấy. Dường như cậu có thể ngửi thấy mùi của cơ thể anh chỉ qua máy ảnh.

Đây không phải là một hành vi quá đáng phải không? Lạc Văn Tuấn nghĩ, cậu chỉ yêu anh ấy quá nhiều, và không thể chịu được việc không gặp anh.

Lạc Văn Tuấn ghét không thể ở trong phòng đôi sau khi thay đổi chỗ mới đầu năm nay, nếu có thể thì cậu đã không cần phải làm nhiều việc như vậy như vậy.

Đương nhiên, Triệu Gia Hào hẳn là không biết.

Trong nhận thức của những người bình thường, đây được coi là một hành vi biến thái, nhưng thích người cùng giới cũng đủ biến thái, hơn nữa họ còn là đồng đội của nha, theo dõi nhau thì vốn có sao.

Điều gì sẽ xảy ra nếu Triệu Gia Hào phát hiện ra?

Anh sẽ tát Lạc Văn Tuấn chứ? Rồi mặt mũi đỏ tía tai.

Cuối cùng khóc lóc như lúc Lạc Văn Tuấn đụ anh trong mỗi giấc mơ.

Triệu Gia Hào không bật đèn, đi tới kéo rèm lại, trong phòng gần như tối đen như mực, Lạc Văn Tuấn còn không nhìn rõ mặt.

"Em có cảm nhận được không, cảm giác bị theo dõi ấy." Thanh âm của anh cũng thấp thoáng, nhưng trong đó tựa hồ không có quá nhiều hoảng sợ.

Lạc Văn Tuấn giả vờ cảm thấy, sau đó lắc đầu, lùi lại vài bước và bật đèn.

" Chúng ta xem có thể tìm được máy quay hay gì đó không."

Triệu Gia Hào nghiêng đầu suy nghĩ một chút, sau đó khẽ gật đầu đồng ý.

Đây là lần đầu Lạc Văn Tuấn có thể mở ngăn kéo và tủ quần áo của anh một cách liều lĩnh như vậy, lật tung những loại vải mềm mại trong đó.

Lúc này chỉ hận cậu không thê ôm lấy anh mà đụ.

Ánh mắt Lạc Văn Tuấn rơi vào ngăn tủ trên dưới, ngây ngẩn cả người suy nghĩ.

Cậu sẽ hòa vào mùi hương của Triệu Gia Hào, và sau đó trên người anh cũng sẽ mang mùi hương của cậu.

"Em có phát hiện cái gì sao?"

Triệu Gia Hào đi tới vỗ vỗ bả vai Lạc Văn Tuấn, nghi hoặc nhìn.

Lạc Văn Tuấn nhìn đi chỗ khác.

Cậu đóng tủ lại chuẩn bị rời đi, cậu không thể đảm bảo nếu ở lại thêm nữa thì anh sẽ ra sao.

"Để nhờ xem mọi người có dùng gì quét được ra không."

Sau đó mấy ngày trôi qua như không có chuyện gì, Triệu Gia Hào tựa hồ cũng không có nói cho nhân viên.

Cho đến một ngày, Triệu Gia Hào lấy lý do cảm thấy không khỏe xin nghỉ phép, về sớm một chút nghỉ ngơi. Lúc Lạc Văn Tuấn lên lầu, cậu muốn vào xem Triệu Gia Hào có bị ốm không, nhưng khi lên lầu, cậu phát hiện cửa phòng anh khép hờ, trong hành lang yên tĩnh cũng có thể nghe thấy tiếng thở dốc từ bên trong.

anh ta đang làm gì vậy

Lạc Văn Tuấn cau mày, đang suy nghĩ xem có nên cứ như vậy đi vào hay không, cho đến khi cậu nghe thấy tiếng thở dốc của Triệu Gia Hào ngày càng nặng nề, xen lẫn với vài tiếng rên rỉ yếu ớt.

Cậu nhẹ nhàng đẩy cửa mở để có thể dễ dàng nhìn thấy cảnh tượng trong phòng.

Triệu Gia Hào mặc áo sơ mi, cặp đùi trắng như tuyết ló trong vạt áo dài quá gối, ống tay áo cũng rất dài, chỉ lộ ra một chút đầu ngón tay.

Chiếc áo rõ ràng không phải là size của anh ấy.

Anh quỳ ở trên giường, giữa hai đùi là một đống hỗn độn, anh khó khăn vươn tay ra phía sau, cầm lấy món đồ chơi mà đút sâu vào lỗ hậu của mình.

Lần đầu tiên có vẻ chưa quen được với cảm giác này, eo Triệu Gia Hào từ từ ngồi xuống, dưới lớp vải trắng mỏng uốn cong một đường vòng cung mê người, hai gò má vốn trắng nõn cũng vì động tác phía dưới mà ửng hồng.

Lạc Văn Tuấn nhìn thấy Triệu Gia Hào vùi mặt vào cổ áo sơ mi rồi nghe thấy tên mình trong tiếng rên rie cảu Triệu Gia Hào.

"Anh làm gì vậy?"

Lạc Văn Tuấn đóng cửa lại rồi đi vào, đứng bên giường, trịch thượng nhìn xuống Triệu Gia Hào vừa mới xuất tinh.

Đối phương khi thấy cậu đi vào cũng không tỏ ra quá ngạc nhiên. Sau khi lấy món đồ chơi nhét ở lỗ sau ra, anh chậm rãi bò đến bên cạnh Lạc Văn Tuấn, vòng tay qua cổ cậu, ghé sát vào tai.

"Lần sau muốn làm chuyện xấu thì làm cho cẩn thận một chút."

Lạc Văn Tuấn nhìn xuống chiếc áo sơ mi trắng không vừa vặn trên người triệu Gia Hào thực ra lại là chiếc áo mà cậu cho rằng mình đã đánh mất.

Giọng điệu của Triệu Gia Hào bên tai rất khiêu khích, và Lạc Văn Tuấn ngay lập tức hiểu rằng Triệu Gia Hào đã phát hiện ra chiếc máy ảnh đó từ lâu.

Nếu vậy, đó có phải là một lời mời khi anh yêu cầu cậu đi vào ngày hôm đó?

Lạc Văn Tuấn không có biểu cảm gì, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi má hồng gợi tình của Triệu Gia Hào một cách lạnh lùng, nhưng bàn tay của cậu theo chiếc áo xuống bờ mông căng tròn rồi chạm vào lỗ hậu nóng ẩm, dễ dàng đưa hai ngón tay vào.

"Anh phát hiện khi nào?"

Ngón tay Lạc Văn Tuấn thon dài, linh hoạt di chuyển liên tục, rất nhanh liền đụng tới điểm nhạy cảm của anh, Triệu Gia Hào khịt mũi, dựa vào hõm cổ cậu.

"Cái áo này anh đem cất đi,em cũng chỉ định mặc một lần thôi."

Lạc Văn Tuấn căn bản không đợi Triệu Gia Hào trả lời, cậu chỉ là ngữ khí hờ hững hỏi, ngón tay móc liên tục vào điểm nhạy cảm phía trong khiến Triệu Gia Hào không khỏi rùng mình.

Ngay sau đó, Triệu Gia Hào hai chân bắt đầu run rẩy, tiếng rên rỉ chôn vùi trong cổ cậu ngày càng lớn.

"Nếu hôm nay không phải em vào, anh cũng sẽ như thế này mà trao thân cho người khác à?"

Triệu Gia Hào hét lên, bị cưỡng ép đến cực điểm, tinh dịch xuất ra làm bẩn quần pyjama của Lạc Văn Tuấn.

Anh cảm thấy Lạc Văn Tuấn đang tức giận, thậm chí có thể nghe thấy những câu chữ không hay phát ra từ miệng cậu.

Chó cái? Con đĩ?

Nhưng điều này chứng tỏ rằng cậu rất bận tâm về nó, phải không?

"Chỉ có em mới được vào."

Anh nghiêng người và đặt lên môi Lạc Văn Tuấn nụ hôn đầu tiên của họ.

Chỉ có em tặng anh con gấu có gắn camera, chỉ có em đứng bên cửa muốn bước vào căn phòng này, chỉ có anh mới yêu em.

Và chỉ có anh cướp áo của em, cá rằng em sẽ bước vào, cá là em cũng yêu tôi.

Động tác phóng túng trước đó tiêu hao rất nhiều sức lực, nụ hôn của Lạc Văn Tuấn giống như đang phạt anh hơn, Triệu Gia Hào không tìm được khoảng trống để thở, một nửa áo sơ mi của anh bị tuột xuống cánh tay trong lúc đang choáng váng, khoe ra bờ vai và khuôn ngực căng tròn.

Triệu Gia Hào mặc dù gầy, nhưng chỗ nào nên có thịt thì đều đầy đặn, như phần ngực hơi cong, bụng nhỏ mềm mại và phần đùi trong điểm thêm vết nốt ruồi.

Lạc Văn Tuấn hôn xuống cổ anh, Triệu Gia Hào cũng nương theo mà ngẩng đầu lên thở hổn hển. Khi Lạc Văn Tuấn liếm tới phần cổ họng rồi hôn lên yết hầu anh ,một cảm giác nguy hiểm sượt qua , như thể anh là con mồi mà con thú này đã kì công chuẩn bị rất lâu

Anh nhẹ nhàng luồn những ngón tay vào tóc Lạc Văn Tuấn.

Con thú này dường như đã bị dụ đến bên anh từng bước từng bước một.

"em không định cho vào à?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co