8. You
Cậu thế nào rồi? Mọi chuyện ổn chứ? Mình mong là như vậy. Anh ta có đối xử tốt với cậu không? Mặc dù có chút hoài nghi nhưng hy vọng là cậu ổn. Đã nhiều năm rồi nhưng mình không thể không nhớ đến cậu mỗi khi trời đổ mưa.
Mình đã từng mang rất nhiều chiếc hộp nặng vì cậu. Bởi vì bạn trai thân yêu của cậu đã bận bù đầu trong thời gian đó. Rất bận, huh...
Đó là cái ngày làm mình kinh sợ nhất. Ngày mà cậu chuyển đi và tới sống cùng anh ta. Tại sao mình lại ra nông nỗi này ư? Bởi điều này thật sự không giống như thứ tồn tại giữa hai chúng ta. Chúng ta chỉ đơn thuần là những người bạn.
Mình yêu cậu nhưng cậu lại yêu anh ta và anh ta (đến bây giờ mình vẫn muốn biết) cũng yêu cậu. Buồn nhỉ? Một khía cạnh khác của tình yêu là chính nỗi buồn mà. Nhưng đến giờ mình vẫn không ngừng hối hận vì đã yêu cậu, người con gái mà mình chẳng bao giờ chạm tới. Không đúng. Vì tình yêu là một thứ quá đỗi đẹp đẽ. Nên mình tin rằng chẳng có gì là sai trái khi yêu một người không bao giờ thuộc về mình cả.
Mình đang tự hỏi rằng cậu đang làm gì ngay lúc này đây. Cậu rời xa mình 8 năm. Những 8 năm trời...Từ chính ngôi nhà này. Đôi khi mình cũng thắc mắc tại sao mình vẫn ở đây. Những kỷ niệm khi xưa, chúng ám ảnh mình. Nhưng bởi vì đã đầu tư vào ngôi nhà này quá nhiều thế nên mình không ngại khi bị ám ảnh bởi những ký ức đáng yêu đó đâu.
Mình ước rằng mình có đủ dũng cảm để nói với cậu sự thật và chắc hẳn điều cuối cùng mình làm được sẽ là hủy tình bạn tuyệt vời này. Vậy chúng ta vẫn là bạn chứ? Rất nhiều năm qua mình không hề nghe được bất cứ điều gì về cậu cả.
Đôi khi mình nhìn chằm chằm vào điện thoại và đập thẳng vào mắt mình là những dòng chữ đó. Chỉ đơn giản là Chào, cậu khỏe chứ? Nhưng mình dường như chẳng đủ cam đảm để gửi nó cho cậu.
Cậu có còn giữ dãy số này không? Những con số mà nhiều đêm dài khi mình điên cuồng muốn nhấn nút để gọi cho cậu. Đặc biệt là sau những ngày làm việc mệt mỏi và nặng nề. Hoặc chỉ đơn giản là bởi vì mình muốn nghe thấy giọng nói của cậu. Mình thật sự nhớ cậu. Rất nhiều.
Mình nhớ cậu. Nhớ cái cách mà cậu gọi tên mình. Làm thế nào mà cậu lại đối xử với mình tốt như vậy. Bằng cách nào mà cậu lại nghe thấy tiếng lòng tôi mỗi khi tôi cần ai đó. Cậu đưa cho mình những lời khuyên rồi khúc khích cười. Nụ cười ấy. Con người ấy.
Mình thắc mắc mình sẽ làm gì nếu một ngày nào đó đột nhiên trông thấy cậu. Làm gì cho thích hợp đây? Mỉm cười rồi nói rằng Chào, đã lâu không gặp, cậu bây giờ thế nào? Hay chỉ đơn thuần nhìn cậu. Nghĩ về những điều không thể xảy ra như vậy khiến trái tim mình đập nhanh hơn. Nếu cậu cũng nhìn mình như vậy thì sao nhỉ? Nhưng mình chắc chắn một điều rằng cậu sẽ vẫn xinh đẹp hệt như lần cuối mình trông thấy cậu.
Tiếng gõ cửa vang lên ở cái giờ này ư? Muộn rồi mà. Ai đến thăm mình vào cái giờ này chứ? Làm gì có ai thèm thăm mình đâu.
Tôi đã sẵn sàng đứng dậy và đi tới phía cánh cửa vì tiếng gõ không có dấu hiệu dừng lại. Tiếng sấm chớp làm tôi rùng mình và rồi sau đó tôi mở cửa.
"Xin chào"
8 năm. Đã 8 năm. Liệu tôi có bị ảo giác không? Đây không phải một giấc mơ đúng không? Trước mắt tôi là....?
"Mình rất xin lỗi"
Tại sao cậu lại xin lỗi? Cậu vốn chẳng làm gì sai hết.
"Taeyeon?"
Mình nhìn cậu. Trông cậu thật nhợt nhạt. Cậu đã xuống cân rất nhiều. Hiện giờ lại đang ướt sũng vì trời mưa. Tại sao lại không mang theo ô như thế?
"Taeyeon..."
Toàn thân mình bất động. Cứng đơ. Không thể di chuyển được. Mình không biết phải làm gì khi cậu ôm lấy mình và khóc. Tại sao cậu lại khóc cơ chứ?
"Anh ấy..."
Sự nức nở của cậu khiến tim quặng đau. Mình đưa bàn tay run rẩn lại gần tóc cậu và nhẹ nhàng vuốt lấy. Thì thầm.
"Đừng có khóc...".
"Anh ấy...". Cậu kéo mình lại và nhìn thẳng vào mắt. Đôi mắt lấp lánh mình từng biết rất rõ giờ không còn nữa rồi. Thứ mình đang nhìn thấy lúc này là đôi mắt chất chứa nỗi buồn . Nó khiến mình đau.
"Cậu đã đúng..."
"Đúng?"
"Anh ấy không yêu mình."
Tôi chẳng biết nói gì tiếp theo.
"Anh ấy bỏ rơi mình vì một người con gái khác"
Mình rất muốn nói điều gì đó nhưng bản thân lại chẳng thế nghĩ ra nổi một từ nào cả, thay vào đó là ôm cậu thật chặt.
"Mình xin lỗi".
Cậu lắc đầu và tiếp tục khóc.
"Vào trong thôi, ở đây lạnh quá".
Mình kéo cậu vào nhà và đột nhiên nhìn thấy nó. Chiếc ô màu hồng mà mình mua cho cậu cách đây nhiều năm. Màu của nó đã phai nhạt nhưng mình chắc chắn đã mua tặng cậu cái này. Không thể tin nổi là cậu còn giữ nó. Và không hiểu tại sao người cậu lại ướt sũng như vậy.
"Đây là..."
"Con gái mình..."
Tôi quay lại nhìn cô gái nhỏ giống như một phiên bản tí hon của cô ấy. Thật dễ thương.
"Xin chào, tên của cháu là gì?". Tôi cúi người nhìn thẳng vào mắt bé.
Cô bé nép vào người mẹ. Thật tuyệt vời, đứa bé và mẹ nó hệt như hai giọt nước với một cái váy màu hồng và chiếc mũ nhỏ dễ thương.
"Không sao đâu. Dì ấy là bạn mẹ mà. Giới thiệu bản thân đi nào". Tiffany cười khích lệ.
"Tên con là Stephanie". Cô bé lẽn bẽn.
"Rất vui khi được gặp con Stephanie, tên dì là Taeyeon". Tôi cười
"Cái tên rất đẹp và hợp với con lắm". Tôi xoa đầu khiến cô bé cười. Và cái cách cười này, không còn nghi ngờ gì nữa, y hệt cô ấy.
"Vào trong nào"
Mình đã từ bỏ ý nghĩ gặp lại cậu một vài năm trước và tự nhủ rằng hình bóng cậu không còn trong đầu mình nữa. Thật sự mình đã nghĩ vậy nhưng mình đoán là mình sai rồi.
===
Không thể ngủ nổi. Sẽ ra sao nếu cô ấy quay người lại đây. Tất nhiên là theo nghĩa đen. Cô ấy đang ở trong phòng tôi, trên chính chiếc giường mà tôi vẫn hay ngủ.
Tôi nằm ở dưới sàn nhà, trên chiếc nệm đã mua cách đây vài tuần và tôi thừa nhận rằng mình đã nổi hứng khi mua nó. Nhưng bây giờ thì nó có ích đấy chứ.
Cuối cùng tôi quyết định đứng dậy sau khi đã đếm đủ từ 1 đến 100. Lặng nhìn hai mẹ con bình yên ngủ một lúc trước khi rời khỏi phòng, đi vào bếp tự chuẩn bị cho mình một tách trà nóng. Trà hoa chamomile. Mùi vị của nó rất tuyệt và hy vọng rằng mình có thể đi ngủ sau khi uống nó.
Những cánh tay trượt xung quanh eo rõ ràng khiến tôi giật mình. Tôi đã không được ôm như thế này trong rất nhiều năm. Nó thật sự đem lại một cảm giác mông lung và tôi không biết phải làm gì tiếp theo cả.
"Mình nên lắng nghe cậu". Lời nói khẽ vang lên như một tiếng thì thầm. Giống như là cô ấy đang nói với tôi bí mật lớn nhất mà tôi nên được biết.
"Cậu đã đúng. Mình xin lỗi"
Tại sao cậu lại xin lỗi mình cơ chứ? Chẳng có gì cần xin lỗi ở đây cả.
"Cảm ơn vì đã cho 2 mẹ con mình ở lại mặc dù có chút phiền phức. Mình sẽ cố gắng tìm nơi ở mới sớm nhất có thể"
Tôi gỡ bàn tay cô ấy ra và quay lại.
"Cậu đang nói gì vậy?"
"Mình..."
"Chẳng phiền phức gì cả. Cậu có thể ở đây bao lâu cũng được thậm chí là căn phòng cũ khi xưa. Ngôi nhà này đủ lớn cho cả 3 chúng ta? Mình không cảm thấy phiền đâu , đừng lo."
Cô ấy chẳng nói gì vì bản thân đang phải cố kìm lại những giọt nước mắt sắp rơi xuống ấy.
"Cậu có thể ở đây mãi mãi nếu cậu muốn". Tôi khuyến khích cô ấy bằng một nụ cười bởi thật sự chẳng có gì phiền phức ở đây hết.
"Nhưng khi cậu có khách đến thăm thì sao?"
Tôi hiểu ý cô ấy rồi khúc khích cười.
"Mình đã quá già đủ để dẫn ai đó về nhà rồi"
"Cậu không hẹn hò với ai ư?"
"Đừng nhìn mình bằng ánh mắt ấy. Không có nghĩa là mình bỏ cuộc đâu. Nếu nó là như thế thì sẽ là như thế, có lẽ người đó đang ở đâu đó quanh đây, ai biết được chứ?" Tôi nhún vai.
"Nhưng mình không muốn quấy rầy cậu"
"Cậu không bao giờ quấy rầy mình cả. Và chúng ta có thể sử dụng chung vật dụng trong nhà". Tôi mỉm cười lần nữa và nó khiến tôi vui hơn khi cậu ấy mỉm cười lại. Mặc dù vẫn còn một chút buồn bã trong đó nhưng có còn hơn là không.
"Nhưng không chỉ có mỗi mình mình...."
"Con gái cậu đủ lớn rồi mà. Mình chắc chắn rằng con bé sẽ ngoan ngoãn thôi"
"Con bé..."
"Chẳng có lý do gì khiến cậu không thể sống chung với mình cả"
"Cậu chắc chứ?"
"Tuyệt đối. Mình cũng có thể chăm sóc con bé khi cậu bận hay làm bất cứ điều gì cậu muốn. Sẽ an toàn hơn và tiết kiệm được tiền. Mình nghe nói mấy người giữ trẻ không lấy giá cả phải chăng như trước đây nữa đâu"
"Làm sao cậu biết? Cậu thậm chí còn chưa có con". Cô ấy cười.
"Mình nghe từ cuộc nói chuyện giữa 2 bà mẹ muốn thuê người trông con"
"Cậu nghe lén người ta?"
"Này, không phải của lỗi của mình khi mà họ nói to như vậy nhé. Cả cửa hàng tiện lợi đều nghe rõ họ đang nói gì" Tôi toe toét.
"Mình rất vui khi gặp lại cậu"
"Dù sao thì...hãy ở đây với mình"
Cô ấy ngập ngừng một chút rồi đành gật đầu.
"Bây giờ cùng vào trong và ngủ thôi"
===
Mình không biết rằng sống chung dưới một mái nhà với cậu lần nữa lại khó khăn đến vậy. Thật sự rất khổ sở để kiểm soát một thứ mà mình không thể kiểm soát nổi.
Mỗi ngày trôi qua, cảm xúc của mình dành cho cậu càng trở nên sâu đậm hơn. Cảm giác giống như trái tim sắp nổ tung khi ở bên cạnh cậu như lúc này đây. Việc thú nhận với cậu hiện tại vẫn là điều không thể. Chắc hẳn một mối quan hệ yêu đương lãng mạn hiện giờ không nằm trong danh sách ưu tiên của cậu lúc này nhỉ. Cậu vẫn rất bận rộn khi phải cân bằng giữa công biệc và chăm sóc cho Stephanie. Và mình tin rằng cậu chỉ coi mình là bạn. Nên mình đã chấp nhận nó và cảm thấy biết ơn bởi đều được nhìn thấy cậu mỗi ngày.
===
Bộ dạng cậu trông thật mệt mỏi sau khi đưa Stephanie tới trường. Cậu đã làm quá nhiều việc và nó khiến trái tim mình cảm thấy xót xa.
"Cậu cần được nghỉ ngơi"
"Mình cũng muốn lắm nhưng vẫn còn rất nhiều việc phải làm"
"Không được, nghỉ ngơi đi. Mình dọn nhà cho"
"Nhưng mà..."
"Không nhưng nhị gì hết. Về phòng và ngủ một giấc thật say đi. Trông cậu thật mệt mỏi và cậu biết rằng bản thân không thể bị ốm đúng không? Mình sẽ gọi cậu dậy, không phải lo bất cứ điều gì nữa đâu"
"Cảm ơn cậu, Taeyeon". Mình đang cố gắng bình tĩnh khi cậu ôm mình. Cái ôm thật ấm áp và mình ước gì nó kéo dài mãi mãi.
"Không cần cảm ơn mình đâu"
===
"Taeyeon". Cô ấy đánh thức tôi bằng tông giọng tràn đầy lo lắng.
"Hm...?"
"Taeyeon, làm ơn dậy đi"
"Chuyện gì vậy?" Tôi hỏi cô ấy trong mơ màng.
"Stephanie..."
"Có chuyện gì với con bé sao?"
"Con bé sốt cao quá..." Tiếng chuông báo thức cuối cùng đã giúp tôi thoát khỏi cơn buồn ngủ hiện tại.
"Hả...Con bé đâu rồi?"
"Trong phòng ấy..."
"Thôi nào, đừng khóc...". Tôi cố gắng để bản thân không trở nên hoang mang.
"Cậu đã cho con bé uống thuốc chưa?"
"Chưa, mình chưa"
"Cần mình đưa con bé đến bệnh viện hoặc mua thuốc cho nó không?". Tôi nhìn đồng hồ. Đã khá muộn rồi nhưng tôi biết rằng gần đây có tiệm thuốc mở cửa 24/24.
"Mình..."
"Ở nhà với con bé nhé. Mình sẽ đi mua thuốc ở một hiệu gần đây thôi. Nếu không hạ sốt chúng ta sẽ đưa nó đi viện"
Cô ấy chỉ đứng đó nhìn tôi và điều này khiến tôi thực sự lo lắng.
"Đừng lo, con bé sẽ ổn mà". Tôi đưa mình ray ra siết chặt lấy tay cô ấy.
"Mình sẽ về nhanh thôi"
===
"Hoan hô Steph, dì rất tự hào về con. Chắn chắc là mẹ con cũng như dì". Tôi cười và xoa đầu con bé.
"Nhưng mẹ con không có ở đây..."
"Mẹ con thật sự muốn đến xem con biểu diễn nhưng mẹ phải đi làm mất rồi. Mẹ con hẳn đã nói vậy với con mà?" Cô bé gật đầu.
"Dì đã quay phim để mẹ con có thể xem con đã tuyệt vời như thế nào rồi này. Chắc chắn mẹ sẽ không thể bỏ lỡ các buổi biểu diễn lần sau nếu như xem nó đâu"
"Thật ạ?"
"Thật". Tôi mỉm cười khi con bé tươi sáng trở lại và nhào vào lòng tôi.
"Dì cũng sẽ xem con nữa chứ?" Tia hy vọng tràn đầy trong mắt bé khiến tôi muốn hét lên trong vui sướng.
"Dĩ nhiên rồi. Dì và mẹ sẽ ở đây cổ vũ cho con"
"Cảm ơn dì Taetae"
"Đừng lo lắng nhé, thiên thần nhỏ của chúng ta"
===
"Shh...Khẽ thôi". Tôi cười thầm trong khi cô bé đang nghiêm túc nhìn tôi.
Cả hai đều đã nghe thấy âm thanh mở cửa và đang chuẩn bị sẵn phía sau ghế.
"Con sẵn sàng chưa?". Tôi thì thầm.
Bé gật đầu. Nụ cười tít mắt đó đã khiến tôi nhớ ngay đến cô ấy.
Không lâu sau cánh cửa bật mở, tôi và bé ghé mắt vào khe ghế trông thấy cô ấy đang nhìn xung quanh, có lẽ là đang tự hỏi sao đèn lại tắt. Tôi bắt đầu thắp nến trước khi cô ấy bật công tắc đèn.
""Happy birthday to you. Happy birthday to you. Happy birthday, mẹ thân yêu, happy birthday to you."
Cô ấy trưng ra khuôn mặt với vẻ cực kỳ ngạc nhiên, chẳng biết vì lý do gì mà tôi lại thấy chúng rất đẹp nữa.
"Happy birthday Tiffany". Tôi nói trong khi cầm chiếc bánh đi ra.
"Hãy ước đi rồi thổi nến nào"
Cô ấy từ từ đứng dậy, nhắm mắt rồi chắp cả hai tay vào nhau, bắt đầu ước điều gì đó. Xong xuôi mới mở mắt thổi nến.
"Cảm ơn". Cô ấy rủ rỉ.
Tôi đã cực kỳ ngạc nhiên vì sau rất nhiều năm cô ấy chưa bao giờ hôn lên má mình cả. Đây thậm chí còn không phải là đùa giỡn như mọi khi.
"T-Tự nhiên nhé". Tôi nhìn về phía Stephanie thay vì giấu đi gương mặt đỏ lựng của mình. Thật là ngớ ngẩn khi tôi vẫn cố tránh ánh mắt của cô ấy mặc dù tất cả chúng tôi đang ở trong bóng tối.
Đèn sáng được bật lên và thật buồn cười bởi vì cô ấy và tôi đều cùng cảm thấy bối rối.
"Con và dì Taetae làm nó vì mẹ đấy". Tốt lắm, Stephanie đã làm chúng tôi mất tập trung.
"Đẹp lắm! Cảm ơn cảm ơn cục cưng của mẹ". Cô ấy bế con gái mình lên và hôn chụt vào má bé.
"Tới bàn và cùng ăn bánh nào"
Cô bé gật đầu vì hạnh phúc sau đó đưa tay kéo tôi lại.
"Dì Taetae cũng nên được thơm má nữa. Dì ấy đã làm việc rất chăm chỉ mà". Ơ, đứa trẻ này.
"G-Gì cơ??" Tôi cười ra mặt, thật đáng yêu khi trông thấy cô ấy như vậy.
"Mẹ thơm con vào má mỗi khi con chăm chỉ. Mẹ nên thơm dì ấy nữa chứ". Stephanie nhìn mẹ bé với ánh mắt mong chờ.
Mặt cô ấy phiến hồng, ngại ngùng nhìn tôi.
"Tiến lên nào mommy, đừng ngại mà". Trời đất đứa trẻ này. Liệu đây có phải mục đích ban đầu của bé không?
"Yeah, đừng ngại mommy". Tôi cố tình trêu cô ấy và nhăm nhở cười sau đó nhận được một cái tét nhẹ vào tay.
Tôi cảm thấy mình giống như người may mắn nhất trên thế giới này khi cô ấy đặt môi vào má mình lần thứ hai. Cô ấy đã lẩn tránh ánh mắt tôi khi lùi lại mặc dù tôi đã mỉm cười ngay sau đó.
"Chúng ta cùng ăn bánh nào". Tôi nói lớn khi bước tới bàn ăn, tất cả cũng phải cảm ơn đứa nhỏ này dù có chút cảm giác không đứng đắn.
===
Tôi chăm chú nhìn cô ấy khi cô ấy đắp chăn cho Stephanie, trông bé thật thoải mái dưới lớp chăn màu hồng đó.
"Đứa trẻ của tôi không còn nhỏ nữa rồi". Cô ấy rõ ràng là hơi buồn vì không được ngủ cùng phòng với Stephanie. Con bé cứ khăng khăng nói mình đã lớn nên không sợ ngủ một mình và phải có phòng riêng.
"Con cậu đó". Tôi cười khi cô ấy quay lại.
Chẳng bao lâu sau chúng tôi rời phòng, cả hai hiện giờ đang đứng ở ban công, ngay ngoài phòng riêng của mỗi người.
"Cảm ơn cậu vì bất ngờ đó". Cô ấy cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng.
"Không cần cảm ơn mình đâu. Ý tưởng của Stephanie cả đấy"
"Nhưng cậu đã giúp nó"
"Chỉ một chút thôi"
Sau đó mọi thứ lại chìm vào im lặng. Sau tất cả những gì đã xảy ra, giữa cả 2 bỗng có chút khó xử.
"Well, mình đoán là mình phải đi ngủ bây giờ". Tôi phải giữ phong độ cho mình chứ nhỉ.
"Được rồi. Vậy ngủ ngon nhé"
"Ngủ ngon"
Chẳng có ai di chuyển dù chỉ là một inch. Thật là khó xử và tôi biết chính xác lý do của nó. Kể từ khi cô ấy không đề cập đến nụ hôn, tôi đoán rằng mình nên gạt nó sang một bên. Bởi lẽ sau cùng thì đây cũng chỉ là nụ hôn giữa những người bạn.
"Ngủ ngon, Tiffany". Tôi nói lần nữa và quay người lại.
"Chờ đã". Cô ấy tóm lấy tay tôi khiến tôi dừng lại ngay sau đó.
Tôi chẳng biết phải làm gì cả. Có nên quay lại không đây. Nhưng mà điều này sẽ làm cả hai trở nên bối rối.
"Taeyeon?" Cô ấy kéo tay tôi lại, làm tôi không có sự lựa chọn nào khác là phải đổi mặt với cô ấy.
Sau đó thì vài điều không tưởng đã xảy ra. Điều mà tôi chỉ dám mơ về. Một vài điều....Một vài điều tốt đẹp...Đôi môi mềm mại ấy áp đảo tâm trí tôi. Một cái siết nhẹ nhàng. Rất nhanh chóng, tôi có lẽ đã nghĩ rằng bản thân mình tự làm nó trở nên hoa mỹ. Nhưng nét mặt và cái cách giọng nói ấy run lên nói Ngủ ngon đủ để tôi biết chắc rằng điều này là thật.
"Cậu thích mình chứ?" Tôi giữ lấy cánh cửa trước khi nó bị đóng sầm lại . Bản thân thậm chí còn chẳng biết mình lấy dũng khí ở đâu ra để nói câu này nữa.
"Mình...". Cô ấy đã thất bại trong việc nhìn thằng vào mắt tôi.
"Có không? Mình muốn nghe một câu trả lời rõ ràng"
Cô ấy nhìn xuống dưới, rõ ràng là không chắc chắn về điều sắp trả lời.
"Mình quá già để có thể quen thêm ai đó rồi, Tiffany." Điều này làm cô ấy ngẩng lên và tôi mỉm cười.
"M-Mình cũng vậy..."
"Vậy cậu thích mình hay không?". Tôi đứng đó mà trong lòng nhấp nhổm mãi không thôi.
"Đừng lo, mình sẽ rút lại nếu như cậu nói không"
"Nếu mình nói có, chúng ta sẽ đi tới đâu chứ?"
"Bất kì nơi nào cậu muốn"
"Nhưng mình sợ."
"Vừa rồi cậu không nên hôn mình."
Đôi mắt cô ấy mở to vì những gì tôi nói. Hoặc là bởi vì tôi cũng đáp trả nụ hôn.
"Hãy cho mình một cơ hội. Mình chắc chắn sẽ không làm cậu hối hận"
"Nhưng...". Tôi ấn ngón tay lên môi để ngăn lại.
"Mình yêu cậu. Luôn như vậy và sẽ mãi là như vậy"
===
"T-tae..."
"Suỵt, khẽ thôi..."
"N-nhưng...E...em...ah..."
"Chỉ...một chút nữa..."
"Mommy?"
"Mẹ ki...". Tôi hoảng hốt che miệng mình lại rồi kêu ầm lên khi rơi bịch xuống giường.
"C-Con gái? Có chuyện gì thế?". Tôi luống cuống mặc quần áo.
"Con không ngủ được..." Tôi không nhìn rõ lắm nhưng chắc hẳn con bé đang dụi mắt đi tới giường.
"Con cứ nghe thấy tiếng ồn ở đâu đó...con có thể ngủ ở đây được không?"
Cô ấy trừng mắt nhìn tôi và tôi chỉ biết lắc đầu.
"Tất nhiên là con có thể ngủ ở đây rồi". Cô ấy đắp chăn rồi ôm chặt con vào lòng.
"Tại sao dì Taetae lại ở đây ạ?"
"S-sao con lại hỏi vậy?"
"Con đã đến phòng dì và chẳng thấy dì ấy đâu cả"
Tôi không biết vì sao con bé lại đi tới phòng mình đầu tiên nhưng tim tôi đang thình thịch như điên vì chẳng thế đưa ra một câu trả lời hợp lý.
"Dì ấy...."
"Ngạc nhiên chưa!". Tôi nhảy lên giường và cù bé. Hy vọng rằng bé không nhận ra điều kì quặc rằng tôi đang nằm trên bụng mẹ bé và làm điều này.
Cô bé cứ khúc khích cho đến khi nó lên tiếng.
"Dì ở đây bởi vì dì cũng không ngủ được phải không?". Bé ôm lấy mặt tôi và ngây thơ hỏi.
"Hmmm...Đại loại vậy. Liệu dì có thể nhập hội với hai người không?"
Cả hai nhìn cô ấy với gương mặt nài nỉ.
"Dì Taetae có thể ngủ cùng mình được không mommy?"
Cô ấy hẳn là đang cố bình tĩnh.
"Mommy, cho mình và Stephanie ở đây đi mà". Tôi thủ thỉ.
"Chúa ơi, tôi đang sống cùng hai đứa trẻ" Cô ấy lắc đầu nhưng tôi không hề bỏ lỡ vẻ mệt mỏi trên gương mặt ấy.
"Được rồi, đứng đậy và tới chỗ đó đi". Cô ấy chỉ vào bên phải Stephanie.
"Cảm ơn mommy". Tiffany đánh vào tay khi tôi nấn ná đùi cô ấy.
"Taeyeon". Và rít lên khi tôi để tay mình hạ cánh ngay trên ngực cô ấy sau khi tôi đã nằm thoải mái trên đệm.
"Ngủ ngon, Stephanie". Cô ấy cho tôi ăn một rổ bơ và hôn lên đầu đứa con gái nhỏ.
"Dì cũng nên chúc mẹ con ngủ ngon bằng một cái hôn chứ nhỉ?"
Stephanie gật đầu lia lịa.
"Ngủ ngon, mommy". Tôi hôn lên thái dương cô ấy và thì thầm vào đó Tôi yêu em trước khi lùi lại.
"Ngủ ngon, cục cưng của mẹ" Cô ấy hôn lên trán con gái.
"Mẹ phải thơm dì Taetae nữa cơ"
"Đứa nhỏ này..." Cô ấy lầm bầm lắc đầu rồi cúi xuống thì thầm khi hôn lên môi tôi.
"Em cũng yêu Tae"
===
"Taeyeon..."
"Hm..."
"Không phải ở đây..."
"Nhưng đã một tuần rồi đấy...Tae nhớ em..."
"Em cũng vậy nhưng mà...ở đây không được..."
"Chúng ta sẽ nói nhỏ...Con bé dù sao cũng đang bận xem phim mà...". Tôi kéo cô ấy lại gần và đặt nụ hôn lên cổ rồi trượt xuống phía vai.
"Em không nên mặc nó...". Tôi thì thào trên làn da mịn màng ấy và bị ăn một cú đánh vào bụng.
"Tae thật là...."
"Ơ, đấy là lỗi của em do ăn mặc quá nóng bỏng đấy chứ". Lần này thì tôi lại nhận được một cái tét vào cánh tay.
"Hoàn toàn không phải là lỗi của em. Đừng có mà biện hộ cho cái đầu chứa đầy chất ô nhiễm của Tae"
Tiếng cười rúc rích đó khiến tôi muốn ôm em chặt hơn và tất nhiên là tôi đã thực hiện nó.
"Tiffany?"
"Vâng?"
"Đã 5 năm kể từ khi em quay lại. Và chúng ta đã có 3 năm tuyệt vời cùng với nhau...". Tôi dừng lại một lúc và nhìn em.
"Tôi hy vọng mình không quá vội vàng nhưng lại có cảm giác như đây là thời điểm thích hợp nhất"
Em vẫn im lặng nằm đó.
"Em có muốn đưa mối quan hệ này lên một mức độ khác không?"
Vẫn không có hồi âm.
"Bởi vì tôi muốn vậy. Và nếu em thấy ổn với điều đó, tôi không thể hạnh phúc hơn. Nhưng nếu em chưa sẵn sàng, tôi không phiền chờ thêm một năm, hai năm hoặc 5 năm nữa đâu"
Tôi cười và cố gắng giấu đi sự lo lắng bên trong.
"Taeyeon...Tae...". Em quay lại và nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Đúng, Tae đang cầu hôn em đó". Em ôm lấy mặt tôi và tôi cười.
"Em..." Đôi mắt của em trở nên long lanh khiến tôi chẳng biết phải làm gì nữa.
"Thật chứ?"
"Thật mà"
Em không nói gì thay vào đó là hôn tôi. Và tôi sẽ coi nó như một lời đồng ý.
Tôi cầm lấy chiếc nhẫn được giấu dưới chiếc cốc trên bàn và đưa nó cho em.
"Của em". Và ngại ngùng cười.
Nụ cười tỏa sáng trên gương mặt em đã gạt phăng mọi âu lo trong lòng tôi. Em đưa tay ra và tôi run run đeo chiếc nhẫn vào nơi mà nó thuộc về. Chẳng có gì lạ khi em nắm lấy tay tôi thật chặt mỗi khi nó gần như chạm vào cái cốc kia.
Em áp môi mình lên môi tôi khiến tôi cười toe toét.
"Cảm ơn Tae"
"Tôi mới là người phải nói cảm ơn"
Em không đồng ý lắc đầu.
"Cảm ơn vì đã ở đây cùng mẹ con em trong suốt những năm qua. Đã trao cho mẹ con em tình yêu vô điều kiện. Đã chăm sóc cho Stephanie như thể con bé là con của Tae. Người đã luôn luôn kiên nhẫn. Cảm ơn Tae vì mọi điều. Và đặc biệt là đã chứng minh cho em thấy rằng mình sẽ không hối hận khi cho Tae một cơ hội. Em chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc như lúc này cả. Cảm ơn vì đã yêu em, Taeyeon"
Tôi hoàn toàn không thể nói gì hơn. Đây là điều tuyệt vời nhất từ trước đến giờ tôi từng nghe.
"T- tae...". Tôi hít một hơi thật sâu để bản thân không bật khóc.
"Tae thật sự hạnh phúc. Đây là điều đẹp đẽ nhất Tae được nghe từ ai đó...và...và nó đến từ người mà Tae luôn yêu, người trân quý nhất...Tae không thể đòi hỏi bất cứ điều gì hơn nữa...Cảm ơn em vì đã yêu tôi, Tiffany"
------------------------------------------------
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co