4
sáng sớm.
em nhìn vào gương, rồi nhìn xuống tay mình.
có máu dưới móng.
ả đã thử sửa em lần nữa trong lúc em ngủ chăng?
yujin rùng mình.
trong lòng, một câu hỏi nảy mầm như loài nấm mọc trong góc tối:
liệu wonyoung đang yêu em...hay đang yêu một phiên bản của em do ả tự khâu lại, ghép lại, lấp đầy bằng ảo vọng?và nếu câu trả lời là phiên bản...vậy... em có nên sợ không?
tối hôm ấy, ả ôm em từ phía sau, tay gối lên vai em như một thói quen mềm mại.
em cứng đờ.
"yujinie, em vẫn yêu chị mà, đúng không?"
wonyoung hỏi, thì thầm như một kẻ cầu xin trong cơn mê thuốc.
"chị không thể sống nếu không có em..."
em cười rất nhẹ, như gió lướt trên miệng cốc.
"vậy nếu em không còn mềm mại nữa, nếu em có răng, có vuốt, có cơn giận... chị có còn muốn giữ em trong lòng không?"
ả im lặng, bàn tay siết chặt eo em.
"teddy bear thì không giận."
"teddy bear thì không có răng."
"nếu em giận... thì em không còn là em nữa."
nửa đêm, trời lạnh.
em đứng dậy, đi xuống bếp.
lưỡi dao sắc nằm yên trên mặt gạch trắng, ánh kim phản chiếu ánh trăng bạc như một vết cười.
wonyoung không thức dậy.
hoặc có thể ả biết, nhưng vẫn giả vờ ngủ.
vì với ả, ngay cả khi em cầm dao, em vẫn là gấu bông.
thứ để ả ôm.
để ả xé.
để gã khâu.
nhưng em đã quá mệt.
em nhìn xuống hai bàn tay – dính máu, không rõ là máu ả hay máu mình.
chỉ biết, có một nhát cắt trên cổ, một vết rách nơi cánh tay, và tiếng thì thầm yếu ớt sau lưng:
"chị xin lỗi, yujinie...chỉ là... tình yêu của chị dữ dội quá..."
em không khóc.
em cúi xuống, chạm vào khuôn mặt đầy máu và kinh ngạc của ả.
dịu dàng như lần đầu tiên ả gọi em là teddy bear.
"chị yêu em đến mức muốn giữ em mãi mãi,"
em thì thầm,"nhưng em cũng yêu chị... đến mức em không thể để chị sống để phá huỷ em thêm lần nào nữa."
trời sáng.
ngoài cửa, chim vẫn hót.
trong nhà, búp bê bằng thịt nằm bất động trên sàn, mắt mở to và tim không còn đập.
em bước qua xác ả, rũ mái tóc dính máu, mở cửa sổ đón nắng đầu ngày.
gió mơn man vai em.
ánh sáng lấp lánh như lời mời gọi.
và em mỉm cười
...
Chưa end:))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co