10. real
Irene vô thức lang thang khắp cửa tiệm.
Cô lướt xuống danh sách và đồ dùng cần lấy. Giáo sư nói rằng họ cần phải có một vài cuốn sách bổ sung khác vì những cuốn họ đang sử dụng trong học kỳ này không nghiên cứu quá sâu về các đề tài ở những tiết kiểm tra quan trọng.
Irene kéo chiếc khăn lại gần miệng, ho nhẹ. Đã một tuần trôi qua kể từ cuộc gặp gỡ cô và Sooyoung. Họ không nói chuyện nhiều trong khuôn viên trường, nhưng Sooyoung đã gửi cho cô một nụ cười lịch sự khi họ băng qua hành lang trường và Irene bắt đầu khoan dung với Sooyoung khi cô ấy ngồi cùng với cô và Seulgi vào bữa trưa.
Những cuốn sách trong tay cô nặng nề như thể chúng đang biến thành đá. Irene ước gì cô có một chiếc xe kéo để cô có thể đặt những cục đá này vào xe rồi kéo chúng đi nhưng không có thời gian để làm chuyện đó. Còn một cuốn sách cần tìm rồi cô có thể rời khỏi nơi này.
Hiệu sách có một khu đọc sách ở góc gần quầy đăng kí, nơi hầu hết mọi người ngồi đó để đọc trong khi thưởng thức một tách cà phê. Đây là một địa điểm nổi tiếng với sinh viên vì Irene có thể nhận ra một số người cùng lớp của cô đang ngồi ở đó. Đầu óc cô đặc biệt không trống rỗng như những ngày trước, nhưng cô cũng không cảm thấy thú vị gì ở nơi đây.
Những ngày trôi đi, khi Seungwan biến mất, Irene dần trở lại với thói quen thường ngày, trở lại nơi bắt đầu. Cuộc sống của cô nhanh chóng được nhào nặn trở lại : hoàn hảo, không màu mè. Seulgi đã tạo cho cô một list nhạc. Cô ấy nói rằng âm nhạc sẽ giúp tâm trạng của Irene tốt hơn, và cô đã cố gắng nghe, thực sự cố gắng, những người hát không phải là Seungwan và Irene đã quá quen với vẻ đẹp của giọng hát đó đến mức cô không thể nghe bất cứ thứ gì khác.
Đưa ra lời 'cảm ơn' nhẹ nhàng với nhân viên, Irene quàng chiếc túi tote trên vai và đi đến lối ra.
Đó là khi cô nhìn thấy em ấy.
Seungwan.
Và em ấy dường như cũng cảm nhận được điều gì đó vì em ấy đã quay lại để nhìn Irene. Seungwan trông rất ổn, như bao lần Irene gặp, nhưng em ấy có một cái gì đó hơi khác lạ, như thể em ấy sẽ biến mất một lần nữa nếu Irene đến quá gần.
Cô nhớ lại lời nói của Sooyoung. Seungwan không đáng để cô phải tốn thời gian vào em ấy, và Irene không thể quyết định liệu cô ghét Sooyoung vì đã nói với cô điều đó hay bản thân bắt đầu tin rằng có lẽ Seungwan không thật như Irene đã biến em ấy trở thành.
"Irene"
Cơ thể cô tự động phản ứng mỗi khi Seungwan gọi tên cô; nó khiến cô rùng mình. Irene nhắm mắt lại, nạp đầy không khí vào phổi để chuẩn bị tinh thần trước khi nhìn Seungwan một lần nữa.
"Seungwan"
Cô gái tóc vàng dường như rùng mình. Đôi mắt nâu tròn xoe trông rất kinh hãi mặc dù biểu cảm đó chỉ kéo dài một giây trước khi khuôn mặt em ấy trở nên khó hiểu. Irene hít thêm một ngụm không khí, chủ đích tiến một bước. Seungwan trông rất bối rối nhưng em ấy không rời đi.
"Chúng ta thật sự nên dừng những lần gặp mặt như thế này"
Irene quay mặt về phía cô gái trước mặt, quan sát Seungwan để tìm ra bí mặt đằng sau em ấy. Seungwan trông không lạnh lùng nhưng em ấy có vẻ không cảm xúc. Đôi mắt Irene nhìn xuống tay Seungwan và tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu cô chạm vào em ấy. Seungwan sẽ biến mất? Hay sẽ có một chuyện gì đó xảy ra?
"Vâng, chúng ta nên làm thế", Seungwan trả lời, cắn môi dưới. Irene ước cô biết điều gì ở Seungwan đã biến cô trở thành như thế này, một con người dường như mất trí và chỉ là chính mình khi ở bên Seungwan. Cô gái tóc vàng đang nhìn chằm chằm vào đôi môi nhỏ nhắn trước khi em ấy chớp mắt để nhìn lên mắt Irene.
"Đây không phải là cách mà em muốn gặp lại chị", em ấy thì thầm, đủ để chỉ hai người nghe.
"Nhưng em cuối cùng vẫn ở đây", Irene chỉ tay, phớt lờ con tim đang rung động trong lồng ngực, "Chị bắt đầu nghĩ rằng em có sở thích biến mất và phớt lờ chị"
Khi đó, Seungwan đã cười, lắc đầu tỏ vẻ thích thú, "Có thể là như vậy", em ấy nói với vẻ chế giễu. Seungwan bước khỏi cô, lê đôi chân mình dọc theo vỉa hè, "Chị đang sống tốt chứ?"
Irene đi theo em ấy, cô cách sau Seungwan ba bước chân, nhìn theo bóng lưng em ấy như cách cô ngắm nhìn những cánh bướm xanh đêm đó. Đẹp và xa tầm với. Cả hai bây giờ như thể đã trở thành hai con người xa lạ một lần nữa.
"Chị ổn"
Seungwan ném cho cô một cái nhìn pha trộn giữa sự nhẹ nhõm và buồn bã, Irene không điều nó có ý nghĩa gì. Nó rút ruột cô theo cách Irene đang nghĩ đến và cô muốn ho mọi thứ ra khỏi cơ thể mình. Tại sao Seungwan phải nhìn cô như thế?
"Tốt, em rất vui", Seungwan gật đầu. Em ấy dừng lại và đối mặt với Irene trước khi quan sát những người xung quanh; những người dường như không nhận ra sự tồn tại của Seungwan.
"Có lẽ điều này là tốt nhất"
Irene nhăn mày, "Điều gì tốt nhất?"
"Tránh xa chị", nụ cười tan thành một điều gì đó buồn bã. Khoé môi Seungwan kéo dài xuống, Irene ước cô hiểu tại sao em ấy lại làm như vậy. Tại sao Seungwan lại cảm thây tội lỗi vì một thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của em ấy chứ?
"Tại sao em lại...", Irene hít một hơi đầy bực bội qua kẽ răng. Một cơn ho khác đang bò lên cổ họng nhưng cô nhanh chóng nuốt nó xuống, nếm cảm giác đau nhói trong lồng ngực, "Seungwan à chị xin em, làm ơn đừng nói câu đó nữa. Chị cần biết--"
Tiếng ho đứt quãng. Irene che miệng, cố gắng ngăn mình lại.
Seungwan trông như bị xé nát. Môi em ấy mím chặt lại, một bàn tay vươn ra phía trước như thể muốn chạm vào Irene và xoa dịu cô khỏi cơn đau đang hành hạ cô, nhưng cũng có một điều gì đó khác. Irene sợ hãi khi cô nhìn lấy một người xa lạ lại gần và Seungwan, lúc này đang nhìn cô với vẻ mặt vô cùng kinh hãi.
"Seung wan--", giọng cô vỡ ra. Mọi người bắt đầu tụ tập xung quanh cô, một trong số họ hỏi cô có ổn không. Irene không nghe. Cô trườn đến chỗ Seungwan, đẩy đôi tay đang chạm vào vai mình, không để ý đến vết bẩn đang càng dày đặc trên quần jean.
"Đừng bỏ rơi chị", Irene cựa quậy, ho thêm một tiếng nữa.
Nước mắt của cô bắt đầu trào ra trên khoé mắt, vừa vì đau đớn vừa vì sự thất vọng mà cô dành cho Seungwan. Ngón tay Irene cố gắng duỗi ra nhưng cô chỉ kéo được phần ống quần của Seungwan.
Mình thât thảm hại, cô tự nghĩ.
"Irene"
Cuối cùng khi Seungwan ôm chặt cô trong tay, Irene nhận ra cô đã nhớ Seungwan đến nhường nào, cô thậm chí còn không quan tâm rằng bên trong cô đang tan chảy khi Seungwan chạm vào mình. Một ngón tay cái đang lướt qua môi Irene và cô nhìn một màu đỏ thẫm dính trên làn da thạch cao đó.
"Irene, tại sao chị lại...."
Cô nắm lấy tay Seungwan, nhìn vào màu đỏ trên ngón tay cái trước khi quay sang em ấy.
"Em đang chảy máu kìa"
"Đó không phải là máu của em", Seungwan nói, giọng em ấy run run. Đôi mắt em ấy nhiễu đi vì nước mắt, "Em biết mọi chuyện sẽ kết thúc như thế này nhưng...", Seungwan nói tiếp, "Em biết em không nên tiếp tục gặp chị nhưng em không thể... Đã quá lâu rồi"
Irene giữ chặt cổ tay Seungwan, nếm vị kim loại trên đầu lưỡi.
"Vậy thì hãy ở bên chị", cô phập phồng. Seungwan tròn mắt trước câu trả lời của cô. Irene quyết định thử lại, lần này cô đã giữ chặt lấy Seungwan.
"Chị xin em, đừng rời xa chị nữa"
"Nhưng em đã làm tổn thương chị!"
"Em không làm tổn thương chị, em sẽ không, không bao giờ làm thế"
Và không có gì trên đời này có thể thay đổi được suy nghĩ của Irene.
Ngực cô căng phồng khi Seungwan cuối cùng kéo cô vào và ôm cô vào vòng tay an toàn ấy. Có một thứ gì đó tràn đến mọi dây thần kinh trong cơ thể Irene khiến cho đầu cô ong ong.
Có quá nhiều điều xảy ra và chúng khiến Irene choáng ngợp, nhưng Seungwan, mùi này là của Seungwan, cảm giác là Seungwan, và cô không quan tâm liệu Seungwan cảm thấy có lỗi vì sự tồn tại của em ấy hay không.
Irene áp hai tay vào má Seungwan và giữ chặt em ấy, để em ấy thấy rằng cô không coi em ấy là một sự khác thường, rằng Seungwan không phải là một sai lầm mà Irene phải sửa chữa, Irene được ban tặng cho cái nhìn của đôi mắt nâu đáng yêu đó, nó khiến cô nhớ đến những bài hát, những ngôi sao và tuyết trong sân chơi.
Cô có ổn không?
Irene nghe thấp thoáng bên tai.
Tôi sẽ ổn thôi.
Irene cảm thấy những ngón tay trên tóc mình và một giọng nói đan gọi cô. Gió lạnh và buốt giá, cô đưa tay ra, cố gắng cảm nhận Seungwan một lần nữa. Ai đó đã bắt được Irene nhưng có điều gì đó khác. Tay nắm của họ run rẩy, sợ hãi và hơi quá chặt; như thể họ đang cố gắng giữ cô không bỏ đi.
Irene thở ra một cái tên trước khi bóng tối bao trùm.
"Seungwan"
---------------------------------------------------------------------------------
6 chap cuối sẽ được up vào tối nay!!!! Tui sẽ không nói gì cả và để cho mọi người tự trải nghiệm.
Đừng quên bấm sao vì nó miễn phí.
Cảm ơn mọi người!!!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co