Truyen3h.Co

[Transfic] [MarkHyuck] I will marry you!!!

Full ver.

GemiAn99

*Đây chỉ là mình ghép hết các part lại thôi =)))))) Một vài phút rảnh rỗi ấy mà =))))))))))

_____Không phải bây giờ mà là trong tương lai____

"Mẹ ơi" Một cậu bé, tầm 5 tuổi gọi mẹ của mình của mình nhưng người phụ nữ cậu bé gọi quá bận rộn với khách hàng của cô ấy.

"Và tôi đã nói "Uhm anh đang hẹn hò với một nữ thần như tôi và anh vẫn ra ngoài rong chơi với những con khốn... những cô gái ấy?" Vị khách hàng thay đổi từ ngữ khi nhìn thấy đứa trẻ cạnh cô ấy.

"Mẹ" Cậu bé gọi lại một lần nữa nhưng người thay vì trả lời cậu, người mẹ lại đáp lại lời của vị khách hàng

"Anh ta luôn đi ra ngoài với những đứa con gái ấy nhưng cuối cùng lại trở về với cô?"

"Yeah"

"Đá anh chàng lăng nhăng ấy đi, cô xứng đáng được hơn thế" Một vị khách khác nói trong khi mái tóc dài của cô ấy đang được duỗi thẳng.

"Mẹ" Cậu bé gọi lần nữa, lần này cậu kéo góc áo T-shirt của người phụ nữ và cố gắng tỏ ra dễ thương

Người phụ nữ ngừng sấy tóc và nhìn xuống cậu bé với một nụ cười dịu dàng "Sao vậy Donghyuckie?"

"Mẹ, con sẽ cưới Mark"

"Con sao cơ?" Người phụ nữ nói với tông giọng ngạc nhiên trong khi chàng trai được nhắc tới, Mark, lại đang sặc sữa chocolate ở phía sau.

Donghyuck hắng giọng và nói một cách nghiêm túc hơn "Con sẽ kết hôn với Mark, mẹ ạ"

Cậu bé bĩu môi khi mẹ cậu bắt đầu phá lên cười

"Ôi Donghyuck con yêu"

"Mẹ, con nghiêm túc! Con sẽ kết hôn với Mark"

"Okay con yêu. Con sẽ làm thế" Cô ấy nói trong khi vẫn đang cười và cố gạt dòng nước mắt trên mặt.

"Con đã hỏi cô về điều này chưa Donghyuck?'

Cậu bé nhỏ nuốt xuống và nhìn người phụ nữ đang giữ trên tay chiếc máy làm tóc. Cậu bé bước gần tới người phụ nữ và hắng giọng một lần nữa

"Cô Lee, con có thể kết hôn với Mark được không ạ?"

Cô Lee nhìn chằm chằm Donghyuck với biểu cảm nghiêm khắc trước khi bật cười

Donghyuck thở hổn hển đầy tức giận và hét lên "CON SẼ KẾT HÔN VỚI MARK MỌI NGƯỜI SẼ THẤY!" trước khi bước ra khỏi salon tóc, kéo theo một Mark đầy bối rối và mắt mở to.

Mọi người trong salon cười không ngừng tới mức có ai đó đã suýt làm cháy tóc khách hàng.

"Con của cô thực sự rất nghiêm túc về chuyện kết hôn với con của tôi"

"Tôi biết. Tôi thực sự tò mò không biết trong trí não bé nhỏ ấy đang chứa suy nghĩ gì." Người phụ nữ nói và uốn lại mái tóc trong tay cô ấy, khiến nó trở về hình dáng tuyệt đẹp.

"Tôi sẽ không phiền đâu nếu thằng bé là con rể của tôi."

" Ôi không, cô không muốn vậy đâu. Tin tôi đi"

Và họ lại cười một lần nữa, không hề biết về điều gì sẽ xảy ra trong tương lai...

____________________________________________________________________________

"Người lớn ngu ngốc và những nụ cười ngu ngốc của họ" Donghyuck vừa nói vừa đá lâu đài cát mà cậu bé và Mark xây lên hôm qua.

"U-uhmmm Hyuckie"

" Dạ hionggie?"

Donghyuck luôn nói chuyện đầy ngọt ngào với Mark. Và chỉ với Mark thôi. Ngoại trừ Mark, cậu bé là một đứa trẻ khó chiều với tất cả mọi người.

"E-em muốn kết hôn với anh sao?"

Donghyuck cười và ấn hai bên má Mark vào với nhau, làm Mark trở nên dễ thương hơn nếu đó là điều có thể

"Em 'sẽ' cưới anh hiong. Chúng ta sẽ kết hôn"

"N-Nhưng.."

"Thật đáng tiếc nhưng không phải hôm nay." Donghyuck thở dài "Chúng ta còn quá nhỏ để kết hôn"

Mark cũng trở nên buồn bã khi tông giọng của người bạn thân đáng quý đi xuống

"Nhưng không sao cả. Chúng ta sẽ kết hôn trong tương lai."

Mark cười khi Donghyuck nở nụ cười. Mọi thứ đều thật đơn giản, Mark hạnh phúc khi Donghyuck hạnh phúc. Nếu Donghyuck buồn, Mark cũng sẽ buồn theo.

"Nhưng tại sao em lại muốn cưới anh Hyuckie? Anh là con trai. Và con trai thì không muốn cưới con trai"

"Em cũng từng nghĩ thế hiong. Nhưng sau đó em nghe nói rằng anh Taeyong sẽ kết hôn với bạn anh ấy. Đó cũng là một chàng trai. Nhưng anh ấy nói rằng mình yêu người đó. Anh ấy cũng nói với em rằng sẽ chẳng có vấn đề gì cả nếu em kết hôn với một chàng trai và em yêu người đó."

"Em yêu anh sao Hyuckie?"

Đôi mắt to tròn của Mark còn mở lớn hơn nữa khi được Donghyuck hôn lên má .

"Tất nhiên là em yêu anh hiong. Anh là người bạn thân nhất nhất của em. Và chúng ta luôn luôn chơi cùng một trò chơi. Và chúng ta còn cùng thích một nhãn hiệu sữa chocolate. Và hiong thật đáng yêu thật đẹp trai thật thông minh và anh luôn bảo vệ em trước những thằng con trai siêu siêu xấu xa lớn hơn chúng ta. Và mẹ chúng ta là bạn. Nên nó sẽ thật tuyệt nếu chúng ta kết hôn với nhau."

"Đúng rồi"

"Anh cũng yêu em đúng không hiong?" Donghyuck hỏi trong khi ngồi xuống chiếc xích đu cạnh cái Mark đang ngồi, và cười với Mark cùng một đôi mắt đầy mong chờ.

"Tất nhiên anh yêu em. Em là bạn thân nhất nhất của anh"

"Tốt. Vậy chúng ta có thể kết hôn rồi"

Mark cười lớn hơn khi Donghyuck nở nụ cười. Hai đứa bé đắm chìm trong hạnh phúc.

"Chúng ta có thể Hyuckie"

________________________________________

"Không Donghyuck! Một người con trai không thể cưới một người con trai khác. Nó thật sai trái. Và thật ghê"

"Không nó không thế! Tớ sẽ cưới Mark! Và nó không hề sai trái hay ghê tởm"

"Mark không thích con trai giống như cậu! Anh ấy không như cậu!"

"Làm sao cậu biết được? Tớ là bạn thân anh ấy không phải cậu!"

"Ai có mắt đều có thể thấy được đồ ngu ngốc! Nếu như có ai đó sẽ kết hôn với Mark thì đó là tớ chứ không phải cậu!"

"Im đi Koeun, anh ấy thậm chí còn chả thích cậu"

"Oh anh ấy không thích tớ? Vậy tại sao anh ấy lại cho tớ kẹo vào hôm qua? Anh ấy thích tớ!"

"A-anh ấy cho cậu kẹo?"

Koeun cười đầy tự mãn, nhìn ngắm vẻ mặt thất bại của Donghyuck khiến cô bé thật hạnh phúc.

"Kẹo vị dưa hấu"

Donghyuck há hốc miệng và Koeun càng tự mãn hơn. Mark yêu kẹo vị dưa hấu nhất. Và anh ấy từ trước tới giờ chỉ chia sẻ nó với Donghyuck.

"Chuyện gì vậy Donghyuck? Mèo tha mất lưỡi cậu rồi sao?"

Donghyuck cảm thấy mắt mình đẫm lệ nên cậu bé quyết định làm điều tốt nhất mà cậu có thể làm để che giấu những giọt nước mắt của mình trước cô gái xấu xa này, cậu bé chạy tới phòng nghỉ của các chàng trai. Tiếng cười khúc khích của Koeun truyền lại từ phía sau và xen cả tiếng hét "Đúng vậy chạy trốn thật xa đi tên ngu ngốc ghê tởm!". Cô ấy không ngờ rằng có một chàng trai khác đã nhìn thấu những những góc khuất của tâm hồn cô ấy trong sự tức giận căng tràn.
_______________________________________

Donghyuck run rẩy ngồi im một chỗ cho tới khi ai đó nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa của phòng tắm.

"Hyuckie anh nè"

Giọng nói dịu dàng của Mark khiến cậu bé nức nở và khóc lớn hơn

"Em có thể mở cửa cho anh được không Hyuckie? Làm ơn?"

Donghyuck không bao giờ có thể nói "Không" với Mark. Vì vậy cậu bé mở cửa và ngồi xuống chỗ góc phòng lần nữa, dựa vào bức tường phía sau mình, tay ôm lấy đầu gối, và đầu gối áp sát vào ngực"

"Có chuyện gì vậy Hyuckie? Có phải Koeun đã làm gì em không?"

"T- tại sao anh lại cho cô ấy kẹo?"

"Kẹo nào - oh! Ý em là ngày hôm qua?"

Donghyuck gật đầu và khụt khịt mũi. Trái tim của Mark tổn thương sâu sắc khi anh nhìn thấy khuôn mặt cậu bạn thân của mình bị bao phủ bởi nước mắt.

"Cô ấy nói bà mình bị ốm và cô ấy còn nói bà mình cũng thích dưa hấu nữa. Cô ấy hỏi rằng liệu anh có thể cho cô ấy một viên kẹo không và anh đồng ý. Anh không muốn làm một người bà đang ốm buồn Hyuckie"

"Thật sao? Đó là lý do anh cho cô ấy kẹo của anh sao hiong? Không phải vì anh thích cô ấy?"

"Anh từng thích cô ấy vì cô ấy là bạn anh. Nhưng bây giờ thì không còn nữa"

"Tại sao chứ??" Donghyuck hỏi và lại khịt mũi lần nữa

Mark nhướn người về phía trước và nhẹ nhàng gạt đi dòng lệ của Donghyuck "Bởi vì cô ấy khiến bạn thân thân nhất của anh khóc. Vì vậy anh không thích cô ấy nữa. Anh không muốn ai đó làm Hyuckie của anh khóc"

Donghyuck kéo Mark vào một cái ôm, bàn tay nhỏ của cậu bé nắm nhẹ lấy lưng áo đồng phục của Mark.

"Em đã rất sợ rằng anh thích cô ấy hiong. Em đã nghĩ anh sẽ kết hôn với cô ấy."

Mark vòng tay ôm lại Donghyuck, nhẹ nhàng xoa lưng cậu bé. "Tất nhiên anh sẽ không làm thế Hyuckie. Anh và em sẽ kết hôn với nhau, không phải sao?"

Những giọt nước mắt của Donghyuck dần biến mất.

"Chúng ta sẽ như vậy đúng không hiong?"

"Chúng ta sẽ như vậy Hyuckie. Đừng lo lắng"

Dù không tách ra khỏi cái ôm nhưng Mark có cảm giác rằng Donghyuck đang cười, điều đó khiến Mark nở nụ cười theo. Nếu Donghyuck vui vẻ thì anh cũng vui vẻ. Đơn giản mà
_______________________________________
"Vậy cậu và Mark sẽ kết hôn khi hai người đủ lớn?"

Donghyuck gật đầu đầy tự hào "Đúng vậy"

"Nhưng cả hai đều là con trai" Cậu bé ấy nói với đôi mắt mở to vì ngạc nhiên

Donghyuck thở dài và đảo mắt một vòng "Con trai cũng có thể kết hôn với nhau"

"Tớ chưa từng thấy hai chàng trai nào kết hôn với nhau."

"Thật tệ cho cậu. Nhưng tớ và Mark sẽ kết hôn"

"Mẹ cậu đồng ý điều đó?"

"Tại sao mẹ tớ không thể? Nó không phải điều gì đó tồi tệ đâu Jeno"

Jeno nhìn xuống những ngón tay của mình và bắt đầu ngại ngùng nghịch chúng

"Tớ - Nếu đó không phải điều gì tồi tệ... Tớ cũng có thể kết hôn với Nana đúng không?"

Donghyuck lặng lẽ cười khi nhìn thấy vẻ ngại ngùng của Jeno. Cậu ấy là một chàng trai yên tĩnh trong lớp. Nhưng cậu ấy luôn trở nên xấu hổ hơn khi nói về Jaemin. Má cậu ấy sẽ ửng đỏ lên mỗi lần Jaemin nói chuyện với cậu ấy. Đầu tiên Donghyuck không hiểu sao Jeno lại như thế nhưng giờ cậu cuối cùng cũng tìm ra lý do. Cậu bé nhìn xuống và nở một nụ cười dịu dàng với Jeno

"Đúng vậy cậu có thể"

"T - tốt"
________________________________________

"Này cậu có nhớ cái lần Jeno hỏi cậu rằng liệu cậu ấy có thể kết hôn với tớ không?"

"Yeah? Tại sao cậu tự nhiên hỏi thế?"

"Tớ không biết. Tớ chỉ muốn nhắc lại rằng cậu ấy đã luôn yêu tớ từ khi chúng ta còn học cấp hai"

"Thề với chúa cậu là người tự luyến nhất mà tớ từng gặp đó Jaemin"

"Nhưng cậu cũng yêu tớ" Jaemin nói và nhìn Donghyuck cười đầy dịu dàng.

"Bạn trai của cậu đang ngồi ngay cạnh cậu đấy. Ý tớ là dù ngay bây giờ cậu ấy trông có thể giống một quả cà chua nhưng cậu ấy vẫn là bạn trai của cậu Nana vì Chúa"

"Cậu biết ý của tớ là gì mà đồ khốn"

"Đừng chửi thề! Chúng ta có trẻ em ở đây" Mark nói, chỉ vào Jisung bằng thìa của mình

"Em ấy đã 15 rồi. Em ấy biết chửi thề như nào" Jaemin nói và đảo mắt

"Và em đã 17 rồi nhưng đó không có nghĩa là em có quyền chửi thề bên cạnh một đứa trẻ"

"Mark em thề sẽ -"

"Chúng ta có thể kết thúc bữa ăn trong hòa bình một lần được không? Chenle và em phải học tiếng Hàn trước khi lớp học tiếp theo bắt đầu. Em ấy đã sẵn sàng cho bài kiểm tra của mình rồi"

"Có thể. Có thể, chúng ta có thể Renjun. Thực ra chúng ta nên thế. Vì vậy, tất cả mấy người, hãy ngậm miệng lại và ăn nốt bữa ăn đi"

Mọi người giữ im lặng và bắt đầu ăn mà không nói bất kì từ nào. Không có nhiều khi Mark thô lỗ như này. Mấy cậu bé biết rằng có gì đó đã xảy ra khi Mark không nói chuyện với chúng bằng giọng nói dịu dàng nhưng dễ làm người khác yên lòng mà anh ấy hay dùng.

Donghyuck nhẹ nhàng cho tay xuống dưới bàn ăn và vuốt ve những khớp ngón tay của Mark. Mark nhìn vào đôi mắt cún con của Donghyuck, đôi mắt như đang hỏi "Có chuyện gì sao?" mà không cần một từ ngữ và tín hiệu nào khác.

"Anh xin lỗi mấy đứa. Chỉ là hôm nay anh cảm thấy rất áp lực. Bố mẹ anh lại bắt đầu bài ca "Con chuẩn bị lên đại học. Con phải chuẩn bị sẵn sàng." vào ngày hôm qua, và thực lòng mà nói nó đã đánh động tới anh quá nhiều. Anh không chắc rằng... liệu mình có muốn dời xa mấy đứa. Và thành thật anh không chắc là mình đã sẵn sàng lên đại học hay chưa"

"Không sao đâu hiong tụi em hiểu mà. Tới một nơi nào đó mà anh chưa từng đến có vẻ thật đáng sợ. Đặc biệt là không có bạn bè nào đi cùng anh. Chúng em hiểu cảm giác của anh mà."

Bất ngờ thay, đó là lời mà thành viên nhỏ nhất, Jisung, đã nói. Mọi người trong bàn đều gật đầu, đồng ý với những gì cậu bé nói.

"Anh không cần phải xin lỗi hiong. Anh không làm gì xấu cả. Ý em là em thật sự đã muốn ngậm miệng lại ngay khi anh nói thế nhưng nó không tệ tới mức ấy." Jeno nói với tông giọng đùa giỡn cốt để Mark thoải mái hơn một chút.

"Và này ai nói chúng ta sẽ tách nhau ra chứ? Ai nói rằng chúng em sẽ không còn là những đứa trẻ phiền phức của anh nữa thế? Jisung vẫn cần ai đó giúp em ấy môn toán bởi trừ anh ra tất cả bọn em đều mắc kẹt với toán, Jeno vẫn cần ai đó nhạt nhẽo như mình để không cảm thấy cô đơn, Renjun vẫn cần ai đó bình tĩnh như anh để không phát điên lên khi ở trong cái nhóm này, Chenle vẫn cần ai đó chịu được tiếng cười cá heo của mình, Donghyuck vẫn cần tình đầu của mình để kết hôn và em vẫn cần anh để có thể chơi với chú cún dễ thương của anh"

"Wow Jaemin cảm ơn em đã cần anh chỉ vì chú cún của anh. Anh thấy mình đang đắm chìm trong tình yêu rồi."

Jaemin tặng lại Mark một nụ cười ngọt ngào đầy giả tạo "Không có gì hiong"

"Điều mà Jaemin cố gắng nói là chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi hiong. Chúng ta có thể sẽ tới những trường đại học khác nhau, chúng ta có thể sẽ làm việc ở những nơi khác nhau, hãy thành thật rằng sau này chúng ta còn thậm chí có thể sống ở những địa điểm cách xa nhau vạn dặm nhưng chúng ta sẽ luôn hướng về nhau bằng chính trái tim của mình"

"Và tất nhiên nếu có ai đó khiến cuộc nói chuyện này thành một vở kịch cẩu huyết "Trong trái tim mình tất cả chúng ta là một" kiểu như thế thì chính là Lee Jeno"

"Tớ cũng yêu cậu, cảm ơn Renjun" Jeno nói và tặng mắt cười cho Renjun nhưng mọi người đều biết nụ cười đó chả ngọt ngào gì cho cam. Nó giống như kiểu cười "Tớ sẽ làm cậu chết ngạt với một chiếc gối tối nay" nhưng một lần nữa, mọi người đều biết Jeno là một người quá dịu dàng để có thể làm điều đó.

"Nếu cậu còn tán tỉnh Renjun một lần nữa tớ thề có Chúa Jeno"

"Tớ xin lỗi babe tớ sẽ không đùa như thế nữa" Jeno nói và rúc lại gần Jaemin như một chú mèo nhỏ.

"Cậu tốt nhất đừng làm thế"

Jeno ghi nhớ một lần nữa trong tâm trí rằng Jaemin đang ghen không phải là Jaemin ngọt ngào nhất. Nhưng nó ổn thôi. Dù sao thì cậu ấy vẫn yêu Jaemin. Kể cả khi Jaemin có ném nguyên que kem vào mặt cô gái đang cố tán tỉnh Jeno. "Cậu nói cậu đã có bạn trai và cô ấy vẫn chạm vào tay cậu. Tớ có tất cả những quyền lợi chết tiệt để có thể làm cô ấy chết ngạt với que kem đó." "Yeah babe tất nhiên cậu có quyền làm điều đó."

Trong khi tất cả mọi người cười đùa rằng Jaemin là một người nóng nảy như nào trong một mối quan hệ và Jeno là kiểu người dịu dàng, nhưng thực ra tất cả đều sai bởi cả hai đều ủy mị như nhau, đặc biệt là khi Jaemin yêu cầu một cái ôm lúc nửa đêm, Chenle đột nhiên nói.

"Chúng em yêu anh hiong. Anh sẽ không bao giờ cô đơn đâu. Đừng lo lắng"

Bên cạnh việc ngạc nhiên vì phát âm chuẩn xác của cậu bé người Trung thì Mark cũng ngạc nhiên bởi cách nói đầy trưởng thành của em ấy. Từ khi nào mà những đứa em của anh đã lớn như này rồi?

Donghyuck siết nhẹ tay Mark và Mark chỉ có thể nở nụ cười rồi nói "Anh biết. Anh cũng yêu mấy đứa"

Với một nụ cười ranh mãnh, Donghyuck vòng tay mình qua chỗ Mark và kéo anh ấy lại gần "Vậy khi nào thì chúng ta kết hôn đây hiong?"

"Ôi không đừng vậy nữa chứ"

"Nếu cậu ấy nói "Em muốn một đám cưới với màu chủ đề pastel" một lần nữa với cái giọng buồn nôn đầy ngọt ngào đó tớ thề có Chúa"

"Tớ sẽ nhảy ngay xuống từ cửa sổ"

"Và tớ sẽ nhảy với cậu"

"Tớ thực ra muốn màu chủ đề là hồng và xanh nhạt nhưng-"

"Vậy Jaemin có muốn tham gia cùng tớ không? Cửa sổ đã mở sẵn rồi kìa"

"Oh Renjun đã có lúc nào tớ nói không với câu hỏi của cậu chưa?"

"Em chỉ muốn ăn món chiên của mình trong hòa bình. Em chỉ muốn ăn món chiên chết tiệt này của mình trong bầu không khí thực sự hòa bình"

"Không sao đâu Jisung, chúng ta có thể trốn lớp toán sắp tới và ăn cùng nhau trên sân thượng lát nữa"

"Cảm ơn Chenle người duy nhất ở đây hiểu em"

"Em đang khóc... lên món chiên của mình sao?"

"Thực ra em đang làm vậy đó hiong"

"...................................."

"Vậy! Chúng ta đang nói về màu pastel!"

"Này mấy người Renjun và Jaemin thật sự đang đứng trước cái cửa sổ lớn kìa"

"Jaemin baby không! Cậu không thể chết được. Chúng ta sẽ kết hôn!"

"Chúng ta sẽ kết hôn sao?"

"Renjun hiong để dành chỗ cho em nữa"

"Jisung không-"

"DỪNG NGAY VỞ KỊCH ĐẪM LỆ CHẾT TIỆT CỦA MẤY NGƯỜI LẠI VÀ LẮNG NGHE KẾ HOẠCH ĐÁM CƯỚI TUYỆT VỜI CỦA TỚ ĐI"

Mark chỉ im lặng ngồi xem đám hỗn loạn đang diễn ra ngay trước mắt mình tới khi mọi người đều trật tự và ngồi xuống sau đó nhìn nhau cười.

"Anh thật may mắn khi em yêu anh thật nhiều đó Mark hiong hoặc em sẽ-"

Mark cầm tay Donghyuck, ngăn lại câu nói dở của cậu ấy

"Anh biết baby anh xin lỗi."

Donghyuck bất ngờ tan chảy hoàn toàn. Khoan đã... cậu ấy luôn tan chảy vì Mark.

"Không sao đâu. Hãy nói về màu pastel nào"

"Đúng vậy hãy nói về nó đi bảo bối"

"Tớ vẫn muốn nhảy xuống khỏi cửa sổ mặc dù-"

"NHẢY CÁI CHẾT TIỆT ẤY ĐỨA TRẺ PHIỀN PHỨC VÔ LỄ NÀY!"
________________________________________

"Em không thể tin được là chúng ta thực sự sẽ xem bộ phim đó."

"Thôi nào Hyuckie, đó là một bộ phim hay. Anh đã nghe được toàn điều tốt về nó"

"Oh yeah, một bộ phim về một con búp bê bị ám. Đáng yêu làm sao"

Khi Mark nhìn cậu ấy với đôi mắt cún con, Donghyuck chỉ có thể thở dài và nói "Anh thật may mắn rằng em yêu anh cực nhiều. Và chúng ta sẽ ôm nhau ngủ tối nay hoặc em sẽ không thể ngủ được sau khi xem thứ chết tiệt đáng sợ kia."

"Cảm ơn em. Anh yêu em Hyuckie." Mark nói và nhẹ nhàng hôn lên môi Donghyuck
_______________________________________

"Ôi"

"Sao vậy?"

"Anh cần vào phòng vệ sinh"

"Gì cơ?"

"Anh đoán rằng mình đã uống quá nhiều nước"

"Anh sẽ bỏ lại em một mình? Với một bộ phim đầy đáng sợ ?!"

"Anh sẽ trở lại trước khi bộ phim bắt đầu anh hứa"

"Không Mar-"

Một nụ hôn nhẹ đặt lên môi Donghyuck và Mark dời đi.

"Em ghét anh"

Donghuyck chưa bao giờ giỏi nói dối kể cả khi cậu ấy chỉ lầm bầm một mình.

Đột nhiên toàn bộ đèn vụt tắt và màn hình lớn bắt đầu chiếu cái gì đó. Donghyuck nhắm mắt lại và nắm chặt hai tay cầu nguyện mong rằng không có thứ gì đáng sợ bất ngờ nhảy ra. Nhưng giọng nói của Mark là một điều bất ngờ vô cùng lớn, làm thế quái nào mà anh ấy trở lại nhanh thế được?? Donghyuck nhìn sang bên trái tìm Mark nhưng Mark không ở đó. Nhưng cậu vẫn nghe thấy giọng của anh. Vì vậy cậu làm điều cần làm và nhìn lên màn hình. Và anh ấy ở kia, nói với giọng nhẹ nhàng ngọt ngào, ở trên màn hình lớn.

"Xin chào Donghyuck. Anh biết rằng anh đã nói chúng ta sẽ xem một bộ phim kinh dị với nhau và anh xin lỗi nhưng em sẽ xem một bộ phim khác thay vào đó. Hy vọng em sẽ thích nó. Nhưng vẫn hãy xem nó thật cẩn thận nhé bởi khi nó kết thúc anh sẽ hỏi em một câu hỏi đó. Và anh mong rằng em sẽ trả lời nó đúng với những gì anh mong đợi."

Màn hình tối lại trước khi một video từ hồi nhỏ của cả hai được chiếu. Lúc ấy hình như hai người khoảng 7 tuổi. Hai đứa bé đang giữ tóc cho khách trong khi mẹ Donghyuck đang cắt nó. Vô tình tay Donghyuck bị trượt ra ngoài và mái tóc bị cắt hỏng.

"Donghyuck!!" Mẹ cậu hét lên nhưng trước khi cô kịp nói gì đó thì Mark lên tiếng với giọng nói run rẩy

"C-con xin lỗi cô Lee. Đó là lỗi của con không phải của Hyuckie. Con làm em ấy sao nhãng. Lỗi của con không phải em ấy. X-xin cô đừng p-phạt em ấy."

"K- không mẹ ơi là lỗi của con. Đừng nói với cô Lee về điều này. Con là người làm sai."

Mark bắt đầu nói tiếp mặc dù video vẫn được chiếu

"Em còn nhớ khi cả hai chúng ta đều cố gắng nhận lỗi về phía mình bởi vì chúng ta đều không muốn đối phương bị phạt không? Anh đoán rằng đó chính là khi anh hiểu ra anh sẽ làm bất cứ thứ gì cho em. Và em cũng sẽ làm mọi thứ vì anh nữa. Kể cả việc không ăn chocolate đầy miệng, việc mà cả hai ta đều không thể làm được lúc ấy."

Màn hình chiếu một video khác từ thời cấp hai của họ. Donghyuck đang ngồi trên mặt đất với một đầu gối co lên chạm vào ngực. Cậu ấy khóc lớn trong khi Mark đang nhẹ nhàng thổi lên miệng vết thương. Donghyuck khóc lớn hơn khi Mark dán băng cá nhân lên đó nhưng sau đó Mark còn hôn lên vết thương đã được dán băng và cậu dừng khóc ngay lập tức.

"Nó còn đau không Hyuckie?"

Donghyuck lắc đầu và khịt mũi "Không còn đau lắm đâu hiong"

Gương mặt lo lắng của Mark dần thả lỏng và anh nở một cười nhẹ nhàng với cậu bé ở trước mình "Tốt lắm. Khi em bị đau, anh cũng cảm nhận được nỗi đau của em Hyuckie."

"Anh đã nói sự thật. Anh có thể cảm nhận được nỗi đau của em bất cứ khi nào em tổn thương. Bây giờ anh vẫn vậy. Nỗi đau của em là nỗi đau của anh, cả nỗi buồn nữa. Khi em bị thương, anh cũng bị thương luôn. Khi em buồn anh cũng buồn. Nhưng khi em hạnh thì anh là chàng trai hạnh phúc nhất trên đời này."

Video tiếp theo được chiếu là video từ chuyến dã ngoại với bạn của họ ở trung học. Có thể thấy rõ là video này được quay bí mật, sau bụi cỏ, có thể bởi Na Jaemin.

Donghyuck và Mark đang ngồi trên sàn. Mark đánh đàn ghita còn Donghyuck thì hát. Nó đã tuyệt đẹp rồi nhưng khi Donghyuck hát tới câu "Và chúng ta thực sự không cần tới ánh sáng, bởi tối nay chúng ta chính là những vì sao." và nhướn người lên hôn Mark nó thậm chí còn đẹp hơn nữa.

"Mark... Em biết là anh đang rất sợ hãi. Nhưng em cũng sợ nữa. Em sợ rằng anh sẽ quên mất em khi nhìn thấy những gương mặt xinh đẹp ở đây. Em sợ rằng em không thể trở thành một người bạn trai tốt khi em không thể tới thăm anh vì bài kiểm tra của riêng mình. Em sợ rằng một mối quan hệ với khoảng cách lớn như này sẽ phá hỏng tình cảm của chúng ta." Donghyuck nói ngay khi nụ hôn vừa dứt và cầm tay Mark. "Nhưng em tin anh. Dù cho bất cứ chuyện gì xảy ra em vẫn sẽ luôn tin anh. Bởi em biết anh sẽ không yêu những gương mặt xinh đẹp kia. Em hiểu anh. Và em tin anh. Vì vậy anh cũng phải tin em mỗi khi em nói mọi thứ đều ổn. Chúng ta sẽ cùng nhau nỗ lực, đôi khi là chịu đựng nhưng khi kết thúc, mọi nỗi đau đều sẽ xứng đáng. Và em biết anh cũng sẽ làm điều tương tự."

Donghyuck đã gần khóc nhưng cậu bật khóc lần nữa khi Mark bắt đầu nói

"Đêm đó em tặng anh nhiều hơn tình yêu của em. Tình yêu của em là thứ khiến anh tồn tại. Nhưng niềm tin của em là thứ giúp anh có được tất cả sự nỗ lực mà anh từng có qua từng ấy năm. Đêm ấy em đã thay đổi một điều gì đó trong mối quan hệ của chúng ta, bằng một cách tuyệt vời và từ đó anh không thể quên được từng từ ngữ thoát ra từ môi em khi ấy. Và cả cách em nhìn anh khi nói những từ đó nữa."

Video cuối được quay bởi một ai đó khác nhưng lần này nhân vật chính hiện rõ trong khung hình, Mark cực kì ngại ngùng khi mình bị quay phim. Trong cảnh quay, Mark đang ngồi trên chiếc ghế thoải mái trong salon tóc mà cả hai cùng nhau lớn lên. Mẹ của Donghyuck đang ngồi trước Mark. Mark hắng giọng và nở một nụ cười với cô ấy

"Cô Lee thành thật mà nói lúc này con đang cực kì lo lắng. Nhưng con chắc rằng cô đã biết điều sẽ hỏi cô, dựa theo thực tế Donghyuck đã nói điều đó cả ngàn lần qua bao nhiêu năm."

Mẹ Donghyuck chỉ gật đầu và mỉm cười. Tất nhiên cô biết Mark sẽ hỏi cô điều gì. Từ lần đầu tiên cậu nói điều đó, Donghyuck chưa bao giờ ngừng nói "Con sẽ kết hôn với Mark."

"Con đã yêu con trai cô từ khi con biết tên con là gì. Và trong từng ấy năm chúng con trải qua cùng nhau em ấy trở thành phần lớn nhất - không em ấy trở thành cuộc sống của con. Em ấy chính là lý do con thức dậy mỗi sáng với một nụ cười trên môi. Từng ấy năm, chúng con cũng có một số vấn đề, cô biết đó." Cô biết chứ. "Nhưng một lần nữa cuối cùng chúng con đã giải quyết chúng cùng nhau. Và con nhận ra rằng con không hề muốn sống một cuộc sống không có con trai cô. Con nhận ra rằng dù chúng con được gắn kết với nhau bằng trái tim thì con vẫn muốn chúng con được gắn kết với nhau bằng cả những chiếc nhẫn vàng nữa. Vì vậy con xin phép được hỏi cô, cô Lee, liệu con có thể kết hôn với con trai cô không?"

Nước mắt rơi trên khuôn mặt người phụ nữ khi cô đứng dậy và tiến tới ôm Mark.

"Cô thật vinh hạnh" Cô nói "Cô thật hạnh phúc khi biết rằng con trai cô sẽ kết hôn cùng chàng trai mà nó yêu bằng cả trái tim mình."

Màn hình tối lại và một lần nữa Mark xuất hiện trên màn hình. "Một lần nữa, xin chào Hyuckie. Em có nhớ rằng anh từng nói sẽ hỏi em một câu hỏi đúng không? Nếu em vui lòng hãy quay đầu lại. Anh muốn trực tiếp đối diện em mà nói điều đó."

Màn hình tắt hoàn toàn, đèn được bật sáng và khi Donghyuck quay lại, cậu thấy Mark đang đứng đó, nhìn cậu đầy yêu thương.

Mark tiến về phía trước và dừng ngay trước mặt Donghyuck.

"Mark..."

"Donghyuck... Anh yêu em rất rất rất rất rất nhiều. Và anh muốn được dành trọn cuộc đời mình cho em. Anh muốn ở bên em mãi mãi. Vì vậy-"

Donghyuck nức nở lớn hơn khi Mark khụy một gối xuống và lấy một chiếc hộp ra "Em sẽ kết hôn với anh chứ Lee Donghyuck, tình yêu của cuộc đời anh?"

Thứ duy nhất mà Donghyuck có thể làm là nói "Em đồng ý đồng ý đồng ý" một lần rồi một lần nữa với nước mắt chảy xuống như thác và kéo Mark vào một nụ hôn sau đó là một cái ôm ngay khi chiếc nhẫn vàng được lồng vào ngón tay cậu.
_______________________________________

"Vậy là đám cưới của hai người sẽ có màu chủ đề là màu pastel thật sao?"

"Nó nên thế. Anh đã mua một bộ lễ phục hợp với màu đó rồi"

"Anh...mua nó hơi sớm."

"Anh biết Hyuckie sẽ nói đồng ý mà. Ý anh là thôi nào em ấy đã nói "Em sẽ kết hôn với Mark" từ khi chúng ta tầm 7 tuổi."

"Tớ thực ra đã nói thế từ khi chúng ta 5 tuổi đó Nana"

"Sao cũng được." Jaemin nói rồi đảo mắt "Vậy nó có phải pastel hay không?"

"Nó sẽ là pastel. Giờ xin thứ lỗi cho bọn anh, bọn anh cần nói một số thứ với nhau." Mark nói, cầm tay Donghyuck và kéo ra khỏi đám bạn ồn ào.

"Vậy... em có thích không?"

"Em có thích gì cơ?" Donghyuck cố tỏ ra ngây thơ nhưng cả hai đều biết Mark đang nói tới điều gì

"Em có thích lời cầu hôn của anh không? Anh đã chuẩn bị nó cả tuần rồi"

"Nó là lời cầu hôn tuyệt vời nhất từ trước tới nay."

Nhưng nụ cười trên gương mặt Mark với Donghyuck tuyệt hơn tất cả mọi thứ trên đời. Cậu ấy bắt đầu cười phá lên trong khi Mark nghi hoặc nhìn cậu

"Em mới nghĩ tới một thứ"

"Và đó là gì vậy?"

Donghyuck kéo Mark lại gần hơn và vòng tay lên cổ Mark "Em đã nói rằng em sẽ kết hôn với anh"

Mark cười và nói "Đúng là em nói thế với anh. Và em đã giữ lời hứa của mình." trước khi kéo Donghyuck vào một nụ hôn.

Mọi thứ thật hoàn hảo. Cực kì cực kì cực kì hoàn hảo....

"Tại sao Jaemin hiong cứ vừa khóc đầy xấu xí vừa quay phim họ hôn nhau vậy?"

Jeno hích nhẹ Jisung và nói "Shhh cứ để cậu ấy làm thế."

"Mấy đứa trẻ của tôi lớn nhanh quá" Jaemin nói và sụt sịt lớn hơn.

"Nhưng Mark hiong lớn hơn-"

Jeno hích Jisung một lần nữa "Cứ. để. cậu. ấy. làm. thế. đi"

Jisung im lặng và "để cậu ấy làm thế". Đây là ngày hạnh phúc nhất của họ tại sao lại phá hủy nó cơ chứ.

Kể cả cách Jaemin nức nở có quá ồn ào cũng không thể phá hỏng nó. Khoảnh khắc này quá hoàn hảo...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co