Truyen3h.Co

[TransFic] Soap | Sope

12. it was desire

imseaw

Hoseok gần chìm vào giấc ngủ, cậu có thể cảm nhận được điều đó. Cơn buồn ngủ cứ như dây leo đè nặng lên mi mắt, và mắt cậu cũng đang dần khép lại. Như thường lệ, lúc đó đã là hai giờ sáng.

Hyung của cậu ấy vẫn ở vị trí cũ như lúc nãy. Hoseok dựa lưng vào chiếc ghế dài đang xếp thẳng ra, trong khi Yoongi nằm ở giữa hai chân cậu với đầu của anh vùi vào cổ cậu chàng tóc đỏ. Vị trí này đã giúp cậu bình tĩnh hơn khi cơn bão ập đến, nhưng bây giờ thì nó chỉ còn một vài tiếng sấm nhẹ thôi.

Rồi Hoseok cảm thấy có sự thay đổi trên cơ thể ấm áp của cậu. Sức đè nặng của Yoongi ban nãy, giờ đã được giảm bớt, anh chống tay xuống và nâng người lên khỏi cơ thể cậu một chút. Cậu chàng nhỏ tuổi hơn đã quá mệt mỏi. Mắt cậu ta hầu như không mở, có hơi mờ nhạt, nhưng cậu có thể nhìn ra được khi ti hí mắt.

Yoongi đang lơ lửng từ phía trên người cậu.

Anh chàng tóc vàng không suy nghĩ gì cả. Không, hoàn toàn chẳng còn tâm trí để mà bận tâm. Anh không thể kiểm soát bản thân và anh cần phải bộc lộ cảm xúc của mình với người mà anh đang có cảm giác thương yêu.

Nhưng đối với Hoseok, có một chút gì đó, cậu thấy bối rối. Tâm trí cậu mù mịt bởi lớp màn sương vô định, tận sâu trong bụng cậu, cậu cảm nhận được những con bướm đang rạo rộn bồi hồi, và cậu biết Yoongi đang định làm gì.

Đôi mắt của Hoseok đột nhiên mở to hết cỡ và cậu ấy có thể nhìn thấy một cách rất rõ ràng ngay tại thời điểm này. Yoongi đang đè lên người cậu, thở gấp gáp lên đôi môi mềm, hơi thở nóng rực của anh phả qua miệng của Hoseok.

Ánh mắt của anh ấy hiện tại là thứ mà trước đây Hoseok chưa từng thấy bao giờ. Lo lắng, sợ hãi, bối rối và một loại tâm trạng không rõ ràng, tất cả đều tụ họp ở nơi đáy mắt đó.

It was desire.

Đó là ham muốn.

Thậm chí còn hơn thế nữa, hoặc là một thứ gì đó khác lạ, và có lẽ Hoseok đã biết cảm giác khác đó là gì, bởi vì cậu cũng đang cảm nhận được điều đó.

Đôi mắt của Yoongi cứ lấp ló ngó nhìn giữa môi và mắt người kia, liên tục phá vỡ khoảng cách ở giữa ánh nhìn của họ.

Hoseok không nghĩ suy. Cậu không quan tâm. Dù tệ nhưng cậu muốn thế. Cậu cần nó. Cậu mong muốn được chiếm lấy anh làm của riêng. Cậu đang tự cắt lời hứa với bản thân, nhưng mà nói thẳng ra thì giờ đây, cậu không còn quan tâm đến sự đời, cậu mặc kệ mọi thứ để nó trôi dạt theo dòng cảm xúc của chính mình.

Cậu nghiêng người về phía trước, nhưng Yoongi thì lùi lại và ngồi dậy. Hoseok bị mê hoặc đến nỗi, cậu cũng làm như anh, vô tình ngồi dậy và đi theo anh. Giờ thì cả hai đang ngồi đối mặt với nhau.

"Hoseok..."

Cái tên được thốt lên với âm lượng dường như không thể nghe thấy, nhưng nó được nhắc đến ở đó, và Hoseok có thể nghe thấy.

Yoongi đang thở như thể anh ấy đã chạy marathon cả trăm dặm vậy, và điều đó khiến cho Hoseok cảm thấy thật tồi tệ. Cậu thực sự bối rối. Cậu biết người anh này luôn coi anh là trai thẳng. Và bây giờ, anh ấy đang đặt câu hỏi về tất cả những điều này.

"Tôi muốn thử một thứ.." - Hành động của Yoongi quá nhanh khiến cho Hoseok ngạc nhiên. Anh trai tóc vàng tiến lại gần sát, mắt anh vẫn nhìn chằm chằm vào người em nhỏ hơn. Chầm chậm và nhẹ nhàng, tay Yoongi ôm lấy mặt của Hoseok. Người kia lướt qua tóc của Hoseok.

Động tác ấy tuyệt nhiên đã khiến một thứ nằm ngay ngắn rất vừa vặn.

Môi của Yoongi đáp gọn ghẽ lên trên môi cậu. Sức nóng lan tỏa khắp cơ thể của cả hai, cứ như còng tay vô hình mà nhốt hai người họ trong một khoảnh khắc mãnh liệt. Đôi môi mềm mại như chưa từng nứt nẻ của anh nhẹ nhàng ở trên môi của Hoseok. Thậm chí còn có một chút tò mò đang xâm lấn. Và Hoseok không thể ngăn mình hôn lại môi anh.

Nhưng ngay khi cánh tay cậu ôm eo anh, anh liền rút người ra. Hơi ấm từng bao trùm cơ thể của Hoseok đã không còn nữa. Thời điểm bây giờ, chỉ có sức nóng của Yoongi áp vào người cậu mới có thể giữ ấm cho cậu.

"Đừng hôn lại." - Và một lần nữa, Hoseok bối rối, nhưng cậu ấy đã sớm biết. Anh ấy chỉ là đang thử nghiệm.

Môi của Yoongi lại ở trên môi cậu, nhưng lần này cậu không hôn lại. Thật kỳ lạ khi không được phép nhúc nhích một li, trong khi Yoongi đang di chuyển theo cách khiến Hoseok phát điên. Nhưng cậu không thể phát tiết ngay lúc này, tất cả những gì cậu làm là nắm lấy vạt áo và cọ xát nhẹ nhàng hình vòng tròn bằng ngón tay cái của mình qua lớp vải áo sơ mi đen của Yoongi.

Và Yoongi đã sẵn sàng. Anh ấy lầm bầm trên môi của Hoseok - "Hôn lại tôi."

Cậu cứ thế mà làm theo thôi.

Cường độ nồng nhiệt nóng bỏng trở lại khi Hoseok di chuyển chống phá lại cuộc tiến công của Yoongi, cuối cùng cũng được làm điều cậu muốn bấy lâu nay.

Đó là sự pha trộn của đam mê đầy mê mẩn, dục vọng thuần túy của ham muốn tận cùng và khao khát cháy bỏng giữa hai con người đang có xúc cảm mãnh liệt, và họ hôn nhau với mong muốn lấp đầy từng cảm giác mà họ đang có.

Yoongi rên rỉ trên đôi môi mềm mại đầy mịn màng của Hoseok khi anh kéo môi dưới của mình vào giữa miệng cậu và mút lấy nó như liếm láp một viên kẹo ngọt nhất trần đời. Và Hoseok nhân cơ hội đó, luồn lưỡi vào miệng người kia, lấn chiếm ưu thế như muốn chiếm lĩnh lấy anh.

Hai tay Hoseok mân mê xuống đùi Yoongi nắm chặt, kéo người anh vào lòng, để hai chân cậu vòng qua eo anh. Tất cả đều chuyển động rất nhanh.

Yoongi chìm đắm nhiều hơn vào nụ hôn say đắm, đẩy Hoseok trở lại chỗ cậu đã nằm, sự chiếm hữu lấn át bề trên dần dần hiện lên bên trong anh.

Hoseok không biết có phải là tiếng phát ra từ TV hay không, nhưng cậu cảm thấy mình như đang rung lên. Cậu đang sống hơn bao giờ hết.

Hoseok đã phản ứng theo bản năng khi để tay mình len lỏi xuống bên dưới chiếc áo sơ mi rộng rãi của Yoongi, và vén chúng lên hai bên eo. Nhưng người lớn tuổi hơn đã sợ hãi và kéo ngược nó trở lại.

Mắt Yoongi mở to hơn bao giờ hết. Người anh cứng đơ, và những sự việc vừa mới xảy ra trước mắt anh đang ập xuống ý thức của anh, chúng đổ xô đến như muốn kéo anh trở về thực tại. Anh đang làm cái mẹ gì đây?

Hoseok đã nằm xuống trong khi Yoongi vẫn còn ngồi trên đùi cậu, choàng vai cậu. Người em tóc đỏ lo lắng trước sự thay đổi đột ngột trong thái độ của Yoongi. Toàn bộ tâm trạng như đang rơi xuống vực sâu thẳm.

Tim cậu đập loạn xạ khi nghĩ rằng cậu đã làm gì đó sai trái. Cậu đặt tay lên đùi của Yoongi, xoa ngón tay cái lên làn da trần của anh để giúp anh bình tĩnh lại - "Anh có làm sao không?"

Mối quan hệ quý mến với Hoseok đã lắng sâu trong trái tim của Yoongi mỗi khi khuôn mặt anh hay nhuốm một màu hồng ngại ngùng mà Hoseok vô cùng yêu thích. Và nếu Yoongi thành thật với chính mình thì không biết liệu anh có ổn không. Mày vừa làm mọi thứ rối tung lên thành cái gì đây? Có chuyện gì với mày thế?

"Không.." Người anh lớn hơn thì thầm, và mặt của Hoseok ngay lập tức trùng xuống. "Không, tôi không ổn. Tôi xin lỗi, tôi phải đi."

Và anh ấy đã rời đi ngay. Chàng trai tóc vàng lao ra khỏi người Hoseok nhanh nhất có thể, chỉ dừng lại để mở và đóng sập cửa lại, chạy vào cơn mưa lạnh vẫn đang trút xuống bên ngoài. Hoseok cảm thấy tiếng lách cách của cánh cửa đóng sầm đang xuyên qua cơ thể mình, tự hỏi bản thân, chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?
_
_
_
_
ai mà có ngờ, bất ngờ chưa bà zà, đội mũ vào
( -⁠﹏⁠- )
thoi bài bai, ngày mai gặp 141022

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co