Chương 5
Tất nhiên ngày đầu tiên bắt đầu thật khó xử. Ai sẽ là làm tốt nhất ? Ngày hôm qua, họ đã sợ hãi nhưng bây giờ, hai người họ đang ở trong bếp làm bữa sáng cùng nhau.
"Tôi không thực sự thích chơi ở nhà." Vương Nhất Bác lẩm bẩm.
Tiêu Chiến nắm chặt cái thìa, với một tiếng thở dài, anh gạt cảm xúc sang một bên. "Aiya, em đã đồng ý làm điều này."
Vương Nhất Bác không nói gì để trả lời. Họ tiếp tục nấu ăn. Nhà bếp tràn ngập mùi thơm ngon của súp gà. Tiêu Chiến nhúng thìa gỗ màu nâu và lấy một lượng súp ngon sau đó từ từ thổi nó. Anh quay lại đối mặt với người chồng đang bận cắt rau.
"Nhất Bác." Anh khẽ gọi và người đàn ông quay lại đối mặt với anh.
"Hãy thử nó, cho anh biết nó có vị gì kỳ lạ không." Tiêu Chiến nhẹ nhàng nói khi anh cầm thìa cẩn thận đưa đến gần Vương Nhất Bác hơn.
Đôi mắt của Vương Nhất Bác liếc nhìn bàn tay bị bỏng của anh trong một giây và trái tim cậu siết chặt trong một giây. Chần chừ một chút, cậu cúi người về phía trước và nhấp một ngụm.
"Nó có vị khá ngon."
Ngay khi được nhận lời khen này Tiêu Chiến trở nên vui vẻ hơn với những lời cậu nói.
"Được rồi, bây giờ anh cần rau của em." Anh nói khi tiếp tục khuấy súp. Vương Nhất Bác không trả lời. Không quá lâu để cậu đặt rau rồi trộn nó với súp.
Sự im lặng bao quanh họ, rất yên bình và bình lặng. Hai người cuối cùng đã nấu xong và ăn trên bàn ăn. Tiêu Chiến đang bận rộn suy nghĩ về những gì cần nói, công việc là không lớn và thực sự không có gì để nói. Anh khẽ thở dài khi tiếp tục ăn, đột nhiên điện thoại của ai đó reo lên. Vương Nhất Bác ngay lập tức đứng dậy mà không có suy nghĩ thứ hai, cậu rời đi mà không nói lời nào. Tiêu Chiến nắm chặt đồ dùng trong tay, anh nhìn chằm chằm vào bữa ăn trước mặt mình.
"Xin chào ? À đúng rồi, anh không thể đến thăm em trong vài ngày." Giọng nói của Vương Nhất Bác không quá to cũng không quá im lặng. Tiêu Chiến đã đúng khi nghe những gì cậu nói. Anh biết đó là ai rồi, cậu đang nói chuyện với ai. Người yêu mới của cậu.
Tiêu Chiến đã gần hoàn thành bữa ăn của mình khi Vương Nhất Bác quay lại bàn ăn.
"Xin lỗi về điều đó...Đó là một cuộc gọi từ, ừm là, công việc."
Tiêu Chiến nở một nụ cười gượng gạo, "Không sao." Anh nhẹ nhàng trả lời và kết thúc bữa ăn một cách lặng lẽ.
"Chúng ta có kế hoạch cho ngày hôm nay không ?"
Tiêu Chiến dừng lại đột ngột. Tại sao Vương Nhất lại hỏi điều này ? Em ấy quan tâm, phải không ?
"Nếu em không phiền, anh chỉ muốn làm những con hạc giấy." Anh thì thầm và hạ thấp đầu mình xuống.
"Được thôi." Vương Nhất Bác trả lời khi cậu ăn xong.
Sau khi rửa chén, họ đi đến phòng khách và Tiêu Chiến lấy hộp ra, nhẹ nhàng đặt nó lên bàn.
"Được rồi, anh sẽ cho em xem một video về cách tạo ra chúng." Tiêu Chiến dừng lại một chút và liếc nhìn bàn tay bị bỏng của mình vẫn đang quấn quấn băng. Lại nói : "Vì tay kia của anh không tiện..."
Anh thì thầm khi lấy điện thoại ra ấn phát một video rước mặt Vương Nhất Bác. Vương Nhất Bác lặng lẽ xem mà không phàn nàn. Tiêu Chiến đã bằng lòng với Vương Nhất Bác trước mặt anh và sẵn sàng chịu đựng anh lâu hơn một chút. Trái tim anh đau nhói vì sau ba ngày, họ sẽ không hơn gì người lạ. Sau 10 phút xem video, Tiêu Chiến đặt điện thoại xuống, nhẹ giọng hỏi : "Vậy, em đã hiểu chưa ?"
"Ừ nhưng tôi vẫn còn một chút bối rối." Cậu đáp khi lấy một tờ giấy xếp hạc cầm trong tay.
"Đừng lo lắng, anh sẽ cho em biết phải làm gì tiếp theo."
Họ lặng lẽ làm việc cùng nhau. Khi Vương Nhất Bác quên một bước, Tiêu Chiến sẽ ngay lập tức nói cho cậu biết phải làm gì với một nụ cười và hướng dẫn cậu. Một vài con hạc đầu tiên không thành công vì Vương Nhất Bác vẫn không hiểu lắm. Nhưng Tiêu Chiến chỉ cười và nói : "Không sao đâu, vẫn còn nhiều giấy nữa mà."
Họ tiếp tục gấp những con hạc giấy cho đến khi chiều đến. Thời gian chắc chắn rất nhanh khi bạn vui vẻ. Đó thực sự là một bất ngờ cho cả hai vì sự im lặng bao quanh họ thật thoải mái và ấm áp.
"Được rồi, vậy chúng ta đã tạo ra bao nhiêu con ?" Vương Nhất Bác hỏi khi cậu dựa vào chiếc ghế dài và vươn tay ra đếm.
"Wow, 1004 con." Tiêu Chiến nói trong kinh ngạc.
"Thực sự, em là người duy nhất làm ra nó." Tiêu Chiến vừa nói vừa cười khúc khích khi nhìn vào những màu sắc khác nhau của những con hạc giấy nằm rải rác trên bàn và sàn nhà.
Khi nghe con số 1004, Vương Nhất Bác như nhớ ra điều gì đó nhưng cậu ngay lập tức đặt suy nghĩ đó ra sau đầu.
"Thật sao ? Điều đó thực sự rất nhiều. Chẳng phải...anh cũng làm những con hạc giấy này sao ?" Vương Nhất Bác thận trọng hỏi.
Thân thể Tiêu Chiến cứng lại một chút và trả lời : "À đúng rồi, anh đã hoàn thành nó nhưng anh đã vô tình ném đi những con khác khi đang sửa chữa..." Anh giải thích khi anh đảo mắt tránh đi tằm mắt của Vương Nhất Bác.
"Tôi xin lỗi." Vương Nhất Bác thì thầm.
Hơi thở của Tiêu Chiến trở nên khó khăn. Anh cười khan : "Ahaha, không sao đâu..."
Anh trả lời khi đang nắm chặt tấm thảm sàn nhà để kiểm soát cảm xúc khi trái tim anh bắt đầu đau thêm một lần nữa. "Chúng ta hãy sửa chữa lại chúng một chút và anh sẽ chuẩn bị cho chúng ta một số đồ ăn nhẹ."
"Chiến ca."
"Sao vậy ?" Anh trả lời mà không nhìn chồng mình.
"Tôi...tôi thực sự xin lỗi." Cậu nói một lần nữa và đôi môi của Tiêu Chiến run lên.
Chúa ơi, mắt anh lại ướt đẫm lệ quang. Anh không thực sự muốn nghe cậu nói xin lỗi. Xin lỗi vì điều gì ? Vì ném những con hạc vào lửa ? Vì bàn tay bị bỏng của anh ? Hay vì không còn yêu anh nữa ? Trái tim anh đau đớn đến mức anh thậm chí còn muốn nín thở vì đau. Anh cắn môi dưới, thở dốc.
"Anh đã nói với em, không sao..."
Anh cảm thấy vô cùng đau khổ và thực sự không có gì anh có thể làm về nó. Sau khi nói những lời đó, Tiêu Chiến không sửa xong khi anh nhanh chóng xin lỗi rồi vào bếp chuẩn bị đồ ăn nhẹ. Vương Nhất Bác thở dài khi cậu nắm chặt tay mình một chút và không thể không cảm thấy trái tim mình thắt lại.
Họ thực sự không làm được gì nhiều vào ngày đầu tiên vì họ vẫn đang điều chỉnh và điều đó vẫn còn hơi khó xử. Tất cả những gì họ làm chỉ là những con hạc giấy, ăn đồ ăn nhẹ và sau đó dọn dẹp nhà cùng nhau vì nó hơi bụi. Đêm đến, là lần đầu tiên họ ngủ chung giường trong một thời gian dài.
"Ngủ ngon, Nhất Bác." Tiêu Chiến nhẹ nhàng thì thầm khi anh đang ngáp.
Vương Nhất Bác ngân nga một chút rồi trả lời : "Ngủ ngon, Chiến ca."
Vương Nhất Bác không biết tại sao, nhưng lần đầu tiên sau một thời gian rất dài, đó là một trong những giấc ngủ dễ chịu nhất mà cậu từng có.
======================================
Endless_Infinity
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co